Diễn đàn Lê Quý Đôn










Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 

Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

 
Có bài mới 25.02.2017, 18:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.12.2014, 21:31
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 960
Được thanks: 2558 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp - Điểm: 11
Chương 48: Ly biệt

Sáng ngày hôm sau Đường Tĩnh ở trong lều trại của mình thu thập quần áo, tối hôm qua hai người quấn lấy nau, miên man tới khuya Đường Tĩnh ở lại trong lều Mộ Dung Thiên Thần. Đều nói tiểu biệt thắng tân hôn, đêm qua Đường Tĩnh đã được trải nghiệm rồi. Tuy vừa mới tỉnh lại Đường Tĩnh lấy điều dưỡng cho hắn tốt cho nên không nhìn ra là người mới khỏi bệnh, thay đổi lăn qua lăn lại mãi đến lúc nàng nằm úp sấp ở bên tai cầu xin tha thứ mấy lần mới chịu buông tha.

Vương Lan Nhược vừa mới múc nước trở lại nhìn Đường Tĩnh thu thập này nọ, lên tiếng hỏi: “Vương phi, chúng ta phải trở về sao?”

Đêm qua Đường Tĩnh chỉ lo chuẩn bị  đồ ăn mà chưa kịp nói với Vương Lan Nhược.

Mà ngẫu nhiên tối hôm qua nàng ngủ lại trong lều của Mộ Dung Thiên Thần, cho nên hôm qua nàng không vê lều Vương Lan Nhược cũng không nghĩ gì.

“Không phải, Vương gia đã tỉnh, ta phải qua để tiện chiếu cố cho Vương gia.” Nếu Mộ Dung thiên Thần đã tỉnh lại thì nàng cũng muốn ở cùng hắn, ở trong Vương phủ chịu dày vò nàng không muốn gặp lại lần nữa.

Chẳng qua là có chút ngại với Vương Lan Nhược, Vương Lan Nhược chú ý tới ánh mắt của Đường Tĩnh, cũng không biết nói gì đành phải cười nói: “Vương gia tỉnh lại là chuyện tốt, tất nhiên Vương phi phải chăm sóc Vương gia cho tốt, ta cũng nhân cơ hội này lười biếng một chút.”

Đường Tĩnh biết nàng ấy đang an ủi nàng, tiếp lời nàng nói: “Biết ngươi lại thế mà.” Vương Lan Nhược cười khanh khách tiến lên giúp Đường Tĩnh thu thập này nọ.

Đường Tĩnh mang theo bọc quần áo đi tới lều trại của Mộ Dung Thiên Thần thì gặp  phải Lý Lâm Trúc đang ở đó nói chuyện, nhìn thấy bao quần áo của Đường Tĩnh mới giật mình nói: “Tiểu huynh đệ làm gì vậy, nhanh như vậy đã rời đi sao?”

“Không phải, là Bổn vương muốn hắn tới ở trong lều trại của ta, để tránh có gì ngoài ý muốn.” Mộ Dung Thiên Thần lên tiếng giải thích, lý do hoàn mỹ không có sơ hở làm cho Đường Tĩnh có thể quang minh chính đại chuyển tới nơi này.

Lý Lâm Trúc hiểu rõ gật đầu, thầm nghĩ Vương gia thật thích chiều chuộng, còn phải để đại phu không rời một tấc.

Không bao lâu hai người thảo luận xong thì Lý Lâm Trúc đứng dậy cáo lui, Đường Tĩnh nhìn bóng lưng hắn mà ngẩn người, Mộ Dung Thiên Thần ho khan hai tiếng Đường Tĩnh mới lấy lại tinh thần, “Đại ca thật cô đơn.”

“Cô đơn?” Mộ Dung Thiên Thần bĩu môi, hắn nhìn không ra, nhưng vẫn theo Đường Tĩnh nói: “Ừ, đúng là cô đơn.”

Qủa nhiên Đường Tĩnh cười quay đầu: “Chàng cũng thấy như vậy sao, chúng ta có nên giúp đại ca tìm thê tử không.”

Mộ Dung Thiên Thần ngẩng đầu nhìn Đường Tĩnh không nói một lời, Đường Tĩnh bị nhìn chăm chú có chút chột dạ sờ sờ mặt giả vờ nói: “Trên mặt ta có gì sao?”

Mộ Dung Thiên Thần lắc đầu: “Có phải nàng lại nghĩ ra cách gì không hả?” Đột nhiên nhắc tới vấn đề này lại nhẹ nhàng như vậy đúng là không giống tác phong trước sau như một của nàng.

Bị hắn nói trực tiếp như vậy Đường Tĩnh không biết mở miệng như thế nào, cũng không thể nói Vương Lan Nhược cùng đại ca là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. Mộ Dung Thiên Thần là nam nhân chính trực, nếu bị hắn biết trắc phi của mình trong lòng lại nhớ đến nam nhân khác thì sẽ thế nào.

Mộ Dung Thiên Thần lờ mờ đoán được sự việc khó giải quyết đành nói: “Nàng nói thẳng đi, có gì khó khăn chúng ta cùng giải quyết.”

Có thể cùng nhau giải quyết đã tốt rồi, Đường Tĩnh thầm nghĩ. Nghĩ nghĩ Đường Tĩnh cố chỉnh sửa một chút rồi nói cho hắn nghe, vừa ngồi bên cạnh quan sát sắc mặt của hắn.

Không nghĩ tới Mộ Dung Thiên Thần nghe xong sắc mặt không chút thay đổi, nhất thời trong lòng Đường Tĩnh không biết làm sao, thúc giục hắn: “Chàng nói một câu đi chứ.”

“Vậy ý đại ca nàng như thế nào?”

“Ta chưa trực tiếp hỏi, từ lúc ở Tinh Lang quốc trở lạ nói qua, đã ca có nhớ chuyện như vậy.” Lúc đó Đường Tĩnh nói bóng gió rốt cuộc cũng hỏi ra đại ca có ấn tượng sâu sắc đối với nữ hài tử chỉ là nam nhân này mặt đen không đi hỏi thăm người ta là ai.

“Chỉ nhớ rõ thôi sao?” hiển nhiên Mộ Dung Thiên Thần không tin, nhất thời Đường Tĩnh nhướng mày: “Chàng nghĩ đại ca ta là người như thế nào vậy hả?”


“Được rồi, ta nghĩ sai rồi.” Mộ Dung Thiên Thần khoát tay,, cúi đầu rót trà uống, hiểu rõ là hắn đang suy nghĩ, Đường Tĩnh không thúc giục hắn rót trà cho mình mà lẳng lặng chờ.

Qua một lúc lâu Mộ Dung Thiên Thần mới từ từ mở miệng : " Đây là tâm sự của ta và đại ca nàng, nếu bọn họ đều có ý thì chúng ta thuận nước giong thuyền chứ sao . "

Đường Tĩnh nhìn gương mặt hắn đầy bình tĩnh, " Chàng không tức giận ? "

" Tức giận làm cái gì ? "

" Ta cho rằng… Chàng sẽ tức giận với Trắc phi của chàng. "

" Ha ha. " khóe miệng Mộ Dung Thiên Thần nở nụ cười, " Có gì mà phải tức giận, ta không thích người ta chẳng nhẽ còn làm trậm trễ cuộc sống người ta. "

Đường Tĩnh gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy.” Nói xong còn tức giận. “Nếu thật sự thành, lúc đại ca hồi kinh thì nói như thế nào?”

Đối với chuyện này, Mộ Dung Thiên Thần lơ đễnh: “Chuyện này thì có gì, diễn ngay đoạn anh hùng cứu mỹ nhân là xong ngay, cũng không có ai đi thăm dò.”

“Nhưng là Trắc phi trong phủ chúng ta.” Dù sao nàng ta cũng là Trắc phi trong phủ, ngày lễ ngày tết vẫn còn phải ra cửa chào hỏi.

" Tùy ý tìm một lỗi sai đóng cửa suy nghĩ trong Vương phủ, vài năm sau làm gì còn có ai nhớ đến trong phủ chúng ta có một trắc phi, đến lúc đó nàng ta đã ôm bệnh bỏ mình rồi. "

Đường Tĩnh nở nụ cười lớn, vướng mắc trong lòng đã từng bước bị hắn làm cho bừng tỉnh, vấn đề trở nên giải quyết rồi. Nàng lập tức đứng ngồi không yên, buổi sáng nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của Vương Lan Nhược liền hạ quyết tâm nói chuyện này cho Mộ Dung Thiên Thần, trùng hợp gặp đại ca ở đây nên Đường Tĩnh dẫn đến đề tài này.

" ta nói tin tức tốt này cho Lan Nhược. " Nếu Mộ Dung Thiên Thần đã đồng ý nàng sẽ không còn là Trắc phi nữa, lại còn là đại tẩu của mình, thuận tiện chế nhạo nàng ấy.

Mộ Dung Thiên Thần cũng không ngăn cản nàng, " Đi đi, ta cùng tìm cơ hội  nói với đại ca nàng, làm cho bọn họ bồi dưỡng tình cảm rồi lúc trở về chúng ta có thể có rượu mừng để uống rồi. "

" Chàng phải nói với đại ca cho tốt, không cần làm hắn sợ. " Đường Tĩnh lo lắng dặn dò hắn, nói xong liền vén lều trại đi ra ngoài.
Vương Lan Nhược nhìn thấy Đường Tĩnh hưng phấn xông tới vội vàng giấu thứ đang cầm trong tay ra đằng sau, Đường Tĩnh liếc nàng: “Ôi, còn có chuyện gì phải giấu?”

Vương Lan Nhược đỏ mặt, " Không có gì. " Âm thanh nhỏ nhẹ như muỗi, không phải Đường Tĩnh cẩn thận nghe có lẽ không nghe được.

Đường Tĩnh đi tới ngồi xuống bên cạnh Vương Lan Nhược, " Lấy ra ta nhìn xem. "

" Thật sự không có gì. " Vương Lan Nhược vùng vẫy không chịu giao ra.

Trong lòng Đường Tĩnh cũng hiểu không nên tiếp tục dây dưa, vui vẻ nói tin tức tốt cho nàng.

Vương Lan Nhược nghe xong cực kì vui mừng, nàng không nghĩ tới Vương phi lại để tâm chuyện của nàng như vậy, thông cảm là tốt rồi. Nhưng vui mừng qua đi lại trở nên buồn rầu, sau khi tở về Vận thành thì không thê dùng thân phận của mình, chính mình mất đi càng thêm thương tâm.

Đột nhiên cảm giác người bên cạnh xuống tinh thần, Đường Tĩnh khó hiểu: “Làm sao vậy?”

" Vương phi, vậy phải nói với cha mẹ ta như thế nào, nói thật với bọn họ sao ? "

Đúng rồi, vậy mà Đường Tĩnh lại quên chuyện này, đầu gì của là nữ nhi người ta nuôi hơn mười mấy năm, Đường Tĩnh nghĩ nghĩ : " Về Vận thành ta sẽ an bài bọn họ gặp mặt trong phủ nói thật cho bọn họ, nói vậy bọn họ cũng sẽ hiểu.

Đường Tĩnh tự nhận đã suy nghĩ chu toàn như vậy cũng sẽ không nói điều gì không nên nói, còn phải nhớ rõ ân tình này của Mộ Dung thiên Thần, ở trong triều tự nhiên sẽ báo đáp hắn.

Trở về nói với Mộ Dung Thiên Thần, hắn cũng khen nàng làm rất tốt, vô tình hóa giải một kẻ địch, biến lực cản thành trợ lực.

Lần trước Dạ Nhật đánh doanh trại bất ngờ bị tổn thất vẫn rất biết điều, không ồn ào tuyên chiến, đại quân bình yên đón ngày hội quan trọng trong năm – năm mới.

Rất nhiều binh lính lần đầu tiên rời nhà, lại ở biên cảnh ác liệt này, suy nghĩ về gia đình lại càng lớn. Lý Lâm Trúc và Mộ Dung Thiên Thần thương lượng ở trong quân doanh đoán năm mới náo nhiệt một chút, giảm bớt nỗi nhớ nhà của các tướng sĩ.


Nói là náo nhiệt bất quá Lý Lâm Trúc dãn đầu đám lính uống rượu nhưng không dám nhốn nháo vì còn phải bảo vệ nên không dám uống quá mức hưng phấn.

Bất quá Mộ Dung Thiên Thần lại uống nhiều hơn, cả người toàn mùi rượu quay về lều trại, may mắn còn nhớ đường về mà không về ai đường. Tiến vào lều liền đến gần Đường Tĩnh, ngồi bên cạnh nàng đầu nghiêng qua gác lên vai Đường Tĩnh, “Lan nhi, ta đã trở về.”

Đường Tĩnh dìu hắn ngồi thẳng, nhíu mày ghét bỏ nói: “Uống bao nhiêu rượu mà say thành như vậy.”

“Không nhiều, năm mới mà, tất cả mọi người đều nhớ gia đình, nàng không cần suy nghĩ, còn có ta đón năm mới cùng với nàng.”

“Được, ta biết.” Đường Tĩnh dỗ hắn, cởi áo choàng của hắn để sang một bên.

“nhưng mà Lan nhi, thật sự là ủy  khuất  cho nàng, không có một năm mới thật tốt.” mộ Dung Thiên Thần xụi lơ trên giường, miệng than thở: “Lan nhi, nàng yên tâm, ta sẽ đối tốt với nàng, về Vận thành ta sẽ bồi thường cho nàng.”

Đường Tĩnh ở bên ngoài múc nước trở về hắn còn đang than thở mấy câu, Đường Tĩnh buồn cười giặt khăn lau mặt cho hắn, hầu hạ hắn nằm ngủ, tuy mệt muốn chết nhưng trong lòng rất ngọt ngào, có chuyện gì có thể so sánh được bằng chuyện nghe nam nhần của mình thề lời thề tuyệt mỹ rung động lòng người đây?

Lý Lâm Trúc cũng uống nhiều, nhưng không về doanh trướng của mình mà đi vào màn trướng của Vương Lan Nhược. Vương Lan Nhược đang muốn nghỉ tạm thì thấy một bóng dáng lảo đảo đi vào, vừa đến gần mới nhận ra là Lý Lâm Trúc.

Từ khi Thần vương gia nói chuyện đó với hắn, hắn liền hiểu thận phận Đường Tĩnh và Vương Lan Nhược, nói rõ xong còn hiểu được tâm ý của đối phương,  từ từ quen thuộc.

“Lý... Lý tướng quân.” Vương Lan Nhược đứng dậy đỡ lấy hắn, tuy hai người quen nhau nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt cấp bậc lễ nghĩa chưa bao giờ vượt qua, hôm nay đột nhiên hắn xông tới làm cho nàng giật mình.

“Nhược nhi, Nhược nhi, Nhược nhi.” Lý Lâm Trúc gọi tên nàng, trong lòng hắn còn ngàn lời vạn chữ muốn nói với nàng nhưng không biết nói từ đâu.

Thần vương gia nói nàng là trắc phi của hắn, cũng nói cho hắn biết Vương Lan Nhược vẫn còn hoàn bích. Thật ra hắn không ngại chuyện này, từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng hắn đã nhớ kĩ nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời của thiếu nữ này.

“ta ở đây, ta ở đây.” Vương Lan Nhược đáp lại, âm thanh nhẹ nhàng, giống như sợi lông vũ xẹt qua đáy lòng Lý Lâm Trúc, tê dại, mùi hương thơm ngát trên người thiếu nữ quẩn quanh bên cạnh hắn, thừa dịp uống quá, hắn hôn lên đôi môi anh đào nhỏ nhắn, cái gì cũng vô nghĩa, chỉ có nàng mới là chân thật nhất.

Năm mới qua đi, trong lòng mỗi người đều còn vướng bận, nhưng đều hiểu là lúc để thả lỏng tạm thời, sau này còn có nhiều trận đánh ác liệt phải đánh. Mỗi người đều tăng cường thao luyện, dù sao ai cũng muốn sống sót trở về.

Chương 49: Hồi phủ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 26.02.2017, 19:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.12.2014, 21:31
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 960
Được thanks: 2558 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp - Điểm: 11
Chương 49: Hồi phủ

Công việc của Mộ Dung Thiên Thần cũng nhiều lên, hầu như cả ngày đều không thấy bóng dáng, chỉ bảo Đường Tĩnh mỗi ngày đều qua chỗ Vương Lan Nhược. Không biết bị Lý Lâm Trúc gây ảnh hưởng gì hay là do nguyên nhân khác mà Đường Tĩnh cảm thấy nàng ta ổn trọng hơn trước rất nhiều, suy nghĩ cũng thành thục hơn nhiều. Đường Tĩnh cảm thấy được an ủi, sau này đại ca không cần ở bên ngoài lâu, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà còn cần nàng ấy một tay lo liệu, chín chắn một chút vẫn tốt hơn.

" Lanh Lan, chúng ta…  Chúng ta có trở về hay không ? " Từ lúc nỏi rõ về sau Vương Lan Nhược cũng không gọi nàng là Vương phi mà đơn giản gọi thẳng tên luôn.


“Như thế nào, ở trong này ngây ngốc chưa đủ sao?” Thật ra Đường Tĩnh không có ý như vậy chẳng qua chỉ muốn trêu nàng ấy một chút : " Không, không phải, chỉ cảm thấy trong này không giúp đỡ được gì ngược lại càng phiền thêm. "

Đường Tĩnh vui vẻ gật đầu , đúng là đã trưởng thành, biết suy nghĩ cho người khác rồi : " Được rồi, chờ ta nói với Vương gia, sau đó dọn dẹp một chut rồi chúng ta trở về. "

Chạng vạng Mộ Dung Thiên Thần mới trở về, Đường Tĩnh liền nói ra ý định rời đi, " Thân thể chàng cũng đã tốt, chúng ta ở đây không giúp được gì, huống hồ Vương phủ không thể không có người ở nhà. "

Mộ Dung Thiên Thần cũng hiểu lời Đường Tĩnh nói có lý, chỉ là không nỡ để nàng đi, mở miệng giữ lại : " Cũng không cần gấp, không bằng trải qua nguyên tiêu rồi đi. " Nơi này hoàn cảnh gian khổ Mộ Dung Thiên Thần muốn nuông chiều nàng nhưng không phải ở chỗ này chịu khổ, nhưng mà đây là tết nguyên tiêu đầu tiên của bọn họ, " Nếu mày ngày nữa khởi hành chỉ sợ về cũng không kịp đón tết nguyên tiêu, phải trì hoãn ở trên đường rồi. "

Đường Tĩnh lắc đầu, “Sớm trở về thì tốt hơn,chàng không cần phải cố cùng ta đón tết nguyên tiêu.” Chiến sự căng thẳng, bọn họ làm gì có tâm tinh ăn tết đây.

Mộ Dung Thiên Thần thở dài, tiền lên ôm chầm lấy Đường Tĩnh: “Vốn định đến tết nguyên tiêu bớt thời gian cũng nàng, nàng đã cố ý đi thì ta cũng không ngăn cản nữa.”Tiếp tục ở đây thà rằng để cho nàng về sớm một chút miền để nàng ở đây chịu khổ.

Đường Tĩnh ru rú trong ngực Mộ Dung Thiên Thần, nghe nhịp tim trầm ổn của ahwns, trong tay thưởng thức sợ tóc rũ xuống của hắn, trong lòng vô cùng yên ổn, giống như có xa cách cũng không còn đau khổ.

Đường Tĩnh và Vương Lan Nhược đều là người làm việc cực nhanh, vốn không có gì nhiều, bọn họ thu dọn rất nhanh, Mộ Dung Thiên Thần tiễn bọn họ cách xa doanh trại mấy chục dặm, Đường Tĩnh lưu luyến một lycs liền lên xe ngựa rời đi.

Không vội trở về, Mộ Dung Thiên Thần muốn Đường Tĩnh về thoải mái một chút nên phái người mu axe ngựa tìm người tin cậy đưa hai người trở về, ven đường cũng có thể ngắm cảnh sẽ không cảm thấy quá mức nhàm chán.

Vừa đi thì truyền đến tiếng võ ngựa, Lý Lâm Trúc vượt qua xe ngựa, sắc mặt xanh mét giữ chặt Vương Lan Nhược: “Nàng cứ muốn đi như vậy?”

Đường Tĩnh mờ mịt nghiêng người hỏi: “Ngươi không nói với đại ca sao?” Nàng vẫn trách đại ca không hiểu phong tình, người ta đi cũng không đưa tiễn.

“Ta., ta...” Vương Lan Nhược không nói nên lời, từ lần đón năm mới đó hắn hôn nàng, hai người gặp nhau đều có chút xấu hổ, cho nên không thể nào gặp mặt, mà Vương Lan Nhược đi vội vàng cũng có nguyên nhân, nàng không biết nên làm gì bây giờ, trong tiềm thức vẫn muốn trốn tránh.


Nhìn bộ dạng này còn có gì không rõ, Mộ Dung Thiên Thần kéo Đường Tĩnh qua: “Để cho bọn họ một mình một lúc đi.”

Đường Tĩnh và Mộ Dung Thiên Thần đi rồi, Vương Lan Nhược càng không biết làm gì: “Ta, ta không phải không muốn nói cho chàng.”

Lý Lâm Trúc xoa đầu, cũng hiểu chuyện ngày đó doa nàng sợ, nhưng hắn không hối hận, dù sao đã nhận định nàng thì những thứ này đều là sớm hay muộn mà thôi.

Bất quá mở miệng nói chuyện với nàng thật khó, nói nhẹ nhàng sợ tiểu cô nương bướng bình này không hiểu, quan trọng là sợ dọa nàng, hai người cứ nhìn nhau như vậy, tạo nên không khí yên tĩnh quỷ dị, hai người cũng không muốn phá vỡ không khí này.

Đường Tĩnh vụng trộm nhìn hai người bọn họ, trong lòng sốt ruột thay đại ca, lên tiếng thúc giục: “Đại ca có gì muốn nói thì nhanh lên, chúng ta còn phải về gấp đấy.”
Không biết nói từ đâu, Lý Lâm trúc muốn phá nát óc cũng không biết nói gì, từ lúc hai người mới quen nhau, lần đầu tiên hai người gặp mặt, hắn hỏi thăm nàng khắp nơi... Vương Lan Nhược nghe đến ngây dại, nàng chưa bao giờ biết thì ra tâm tư của hắn đối với nàng lại sâu như vậy, mãi đến khi xe ngựa đã đi xa Vương Lan Nhược vẫn còn ngơ ngác, trong đầu dều là câu nói của hắn, còn có một câu sau cùng: “Nàng chờ ta trở về, chờ ta chiến thắng trở về là ngày ta cưới nàng làm thê tử.”

Đường Tĩnh nhìn Vương Lan Nhược ngẩn ngơ khóe miệng nhếch lên đoán rằng nhất định đại ca nói ngon ngọt, chuyện nhà người ta nàng không muốn hỏi, chỉ là sốt ruột muốn nhanh chóng về Vận thành.

Bốn ngày sau một chiếc xe ngựa màu đen không hề bắt mắt vào thành tiến vào Thần vương phủ, Đường Tĩnh xuống ngựa nhìn tấm biển bằng vàng ròng, thở dài một hơi: Rốt cuộc cũng trở lại, lúc này Vương Lan Nhược cũng từ trên xe ngựa nhảy xuống, hài người cười dắt tay nhau vào phủ.

Đường Tĩnh về phủ không kinh động bao nhiều người, dù sao cũng là vụng trộm đi, Đường Tĩnh về sân mình tắm rửa thoải mái đổi lại nữ trang, Xuân Ngọc búi cho Đường Tĩnh búi tóc lưu vân đơn giản, đau lòng nói: “Vương phi gầy đi.”

Đường Tĩnh cảm kích, đúng là gầy, cũng đen đi, ở trong quân doanh nhiều ngày như vậy đều không soi gương, chỉ là một ngày lúc rửa mắt nhìn qua bóng nước mà thôi.

Đường Tĩnh cười cười: “Không sao, hồi phủ ngươi chăm sóc ta là được rồi.” Xuân Ngọc ra sức gật đầu: “Vương phi yên tam, ta đảm bảo không tới hai tháng người sẽ như ban đầu, không đúng, còn béo hơn.” Trong lòng tính toán để phòng bếp chuyện bị nguyên liệu nấu ăn bồi bổ cho Vương phi.
Đường Tĩnh mỉm cười đi đến bàn sách, viết thư cho Mộ Dung Thiên Thần báo bình an, lại phân phó Xuân Ngọc  mời Mặc thúc đến hỏi xem lúc nàng không có ở đây trong phủ xảy ra việc gì không. Mặc thúc xử lý Vương phủ nhiều năm, Đường Tĩnh vẫn luôn tin tưởng ông ấy, Mặc thúc đúng là không làm nàng thất vọng, xử lý Vương phủ hết súc gọn gàng ngăn nắp.

“Chie có điều...” Mặc thúc có chút khó khăn mở miệng.

“Mặc thúc có gì cứ nói thẳng, dù sao trong phòng cũng không có người ngoài.”

Mặc thúc nhìn trong phòng chỉ có nha đầu của Vương phi khoanh tay đứng bên cạnh, Mặc thúc nhỏ giọng nói: “Thanh Chỉ viện Từ Lương viện nhiều ngày đi lại gần gũi với thị vệ trong phủ, Vương phi nên lưu tâm một chút.”

Chương 50: Thanh lý môn hộ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 27.02.2017, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 02.02.2014, 19:55
Bài viết: 2071
Được thanks: 1223 lần
Điểm: 0.7
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp - Điểm: 1
Lại kg yên phận rồi. Thần huynh sắp bị cắm sừng sao Hihihihi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 27.02.2017, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.12.2014, 21:31
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 960
Được thanks: 2558 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp - Điểm: 12
SẮP HOÀN RỒI CẢ NHÀ ƠI, CHÚNG TA SẮP CHIA TAY NHAU TỪ ĐÂY RỒI, HUHU

Chương 50: Thanh lý môn hộ

Mặc thúc cẩn thận muốn lưu tâm một người mà nói nhẹ nhàng như vậy, xem ra có chuyện gì xảy ra. Gương mặt nàng không biến hóa, gật đầu nói: “Thị vệ kia là ai?”

“Là người hầu của Thanh Chỉ viện.”

“Vì sao, loại nô tài này không nên đuổi ra phủ sao, còn giữ lại làm gì?” Đường Tĩnh không hiểu tại sao Mặc thúc còn giữ thị vệ kia lại.

Mặc thúc nhớ tới ngày hắn đi tìm Từ Lương viện muốn tăng cường thị vệ trong phu, vẻ mặt Từ Lương viện không đồng ý, hỏi lại: “Chỉ có thị vệ của ta đổi hay cả Vương phủ đều phải đổi?”

“Tất nhiên cả Vương phủ đều phải đổi.” Mặc thúc cung kính đáp.

Nói vậy Từ Tuệ Tú không nói được gì, trầm ngâm rồi từ từ mở miệng: “Đó cũng là chuyện tốt, chỉ là mấy thị vệ trong viện ta đều quen thuộc, không cần thì không đổi.”

Mặc thúc vừa định nói gì, Từ Tuệ Tú lại nói thêm một câu: “Khả năng thị vệ trong phủ ta hết sức tin tưởng.” Một câu nói làm cho Mặc thúc á khẩu không trả lời được.

Lúc này Vương phi hỏi lại chuyện này, Mặc thúc biết rõ quan hệ lợi hại: “Từ Lương viện không đồng ý.”

Đường Tĩnh cười lạnh: “Đúng là xem mình như chủ tử, không đồng ý? Chuyện này để ý rồi xem.”

Cùng Mặc thúc tán gẫu xong, Đường Tĩnh nằm trên ghế ở cạnh cửa số, Xuân Ngọc đi tới, nhỏ nhẹ không nghe thấy tiếng động bởi vì trong lòng có việc nên Đường Tĩnh không ngủ được, thấy có người đến liền mở mắt ra, “Có chuyện gì sao?”

“Hai vị Lương viện tới thỉnh an.”

Đường Tĩnh ngồi dậy, “Tới thật đúng lúc.”

Xuân Ngọc nhìn thấy trong mắt Vương phi nhà mình lóe lên sự ảo não không biết ai mới chọc tới nàng.

“Mời bọn họ vào đi.” Đường Tĩnh sửa sang quần áo ngồi vào ghế tựa, nha đầu thông mình dâng trà nóng. Đường Tĩnh đón lấy nhấp miệng hai lần sau đó nhìn Từ Tuệ Tú và Vương Lan Nhược đi tới. Bởi vì hiện tại là tháng giêng nhưng Từ Tuệ Tú vãn mặc toàn thân váy áo nhũ đỏ khảm bạc áo choàng hoa, mặt mày hớn hở đi tới. So với nàng, Vương Lan Nhược đằng sau mặc váy áo màu lam lưu vân.

Hai người đồng loạt hành lễ với Đường Tĩnh, Đường Tĩnh nâng hai người đứng lên, “Mau đứng lên, không cần phải nghi thức xã giao như vậy, nhân dịp hôm nay chúng ta tâm sự một chút.”

Từ Tuệ Tú thuận tiện đứng dậy, Vương Lan Nhược cũng đứng dậy theo.

Đường Tĩnh quay đầu phân phó nha hoàn: “Nhanh lấy ghế cho hai vị Lương viện.” Vừa cười với Từ Tuệ Tú: “Mấy ngày nay chúng ta không ở trong  Vương phủ, trên dưới Vương phủ vất vả cho ngươi rồi.”

Từ lúc các nàng đi ngày hôm sau Mặc thúc liền báo cho nàng Vương phi rời khỏi Vương phủ, mặc dù muốn gạt tin tức này nhưng đó là với người ngoài, người trong phủ nhất là vị Lương viện có phân vị cao nhất này phải hết sức phối hợp mới được.

Bất quá từ lúc nàng vào Vương phủ tới nay đây là lần đầu tiên Vương phi nhiệt tình nói chuyện với nàng như vậy, làm cho Từ Tuệ tú thụ sủng nhược kinh: “Vương phi làm thiếp thân thấy ngại quá, có tài cán giúp Vương phi phân ưu là phúc của thiếp thân.”

Đường Tĩnh không nói gì, đúng là nha hoàn mang ghế vào, nàng bảo hai người ngồi xuống, nhìn Từ Tuệ Tú từ từ đỡ vào tay vị ghế dựa ngồi xuống, trong mắt Đường Tĩnh lóe lên sự sắc bén, rất nhanh biến mất không thấy.
Từ lúc vào cửa Đường Tĩnh đã thấy Từ Tuệ Tú có chỗ khác biệt, toàn thân thoát ra sự mềm mại đáng yêu, đó là sức quyến rũ lộ ra từ trong người, người ngoài có lẽ nhìn không ra nhưng Đường Tĩnh đã làm thê tử người khác làm sao không biết chuyện gì xảy ra.

Đường Tĩnh nhìn không tốt, phân phó nha đầu mang ghế cho bọn họ, nhìn nàng ngồi cẩn thận, Đường Tĩnh có chỗ không hiểu, đảo mắt qua hai người bọn họ, tầm mắt rơi vào chiếc vòng phủ thúy bên tay phải Từ Tuệ tú, Từ Tuệ Tú thấy Đường Tĩnh nhìn vòng tay liền vội vàng kéo tay áo che đi, Đường Tĩnh làm sao có thể để cho nàng che, cười kéo tay nàng: “Muội muôi làm sao có chiếc vòng tay tốt như vậy?” Tỏ vè thích vòng tay, khống khéo đụng tới cánh tay phải của nàng ta, Đường Tĩnh vội vàng thu tay lại.

“Cũng không phải thứ đáng giá gì, nếu tỷ tỷ thích có thể cầm lấy.” Từ Tuệ Tú nói xong muốn tháo vòng tay, Đường Tĩnh ngăn cản nàng: “Ta nói vậy cũng không phải muốn vòng tay của muội muội, muôi muội nên cất kĩ thì hơn, nếu không sau này ta không dám khen đồ của muội muội đẹp rồi.”

“Đúng vậy, chỉ có Vương phi khen chúng ta, làm sao chúng ta tặng Vương phi thứ gì được.” Vương Lan Nhược quen thuộc với Đường Tĩnh,nói chuyện cũng tùy ý hơn nhiều.

Ba người hàn huyên mấy câu Đường Tĩnh bảo mình mệt mỏi, đuổi bọn họ đi, chính mình ngồi đó không nói một lời, ôm bụng, lúc thì dịu dàng, lúc thì xoắn xuýt. Cuối cùng Xuân Ngọc nhìn không được, đi về phía trước nhẹ giọng gọi: “Vương phi.” Lúc này Đường Tĩnh mới lấy lại tinh thần: “Xuân Ngọc, ngươi đi tìm lễ vật, sau buổi trưa chúng ta đi thăm Ngọc tỷ tỷ, ta đã về cũng nên đi vấn an nàng, lâu như vậy còn chưa gặp lại cháu trai.” Có lẽ nghĩ đến tiểu hài từ, gương mặt Đường Tĩnh càng nhiễm ý cười.

Sau buổi trưa, Đường Tĩnh mang theo lễ vật đi tới HIên vương phủ. Lúc này Ngọc Tử Khâm đang chơi đùa cùng hài tử, nghe Đường Tĩnh tới chào hòi, cao hứng vội vàng nói: “Nhanh, nhanh mời vào.” Nha đầu bên cạnh nghe phân phó liền lập tức ra ngoài mới Đường Tĩnh đi vào.

Đường Tĩnh vừa vào liền nghe được Ngọc Tử Khâm đang gọi nhi tư, trêu ghẹo nói:”Hiện tại Ngọc tỷ tỷ càng thêm ôn nhu, nói chuyện đều có thể vắt ra nước.” Vài bước chân đã tới cạnh giường, “Nhanh để ta nhìn cháu trai của ta, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn đấy.”  

Ngọc Tử Khâm thấy nàng bình yên vô sự đứng đó, cảm thấy tảng đá trong lòng rơi xuống, đi vào trong giường, bảo Đường Tĩnh ngồi xuống, trừng mắt với nàng: “Còn có thể trở lại, lá gan đúng là không nhỏ, còn dám lén ra ngoài, nếu có gì sơ suất thì làm sao đây?”

Tuy là trách cứ nhưng rơi vào lỗ tai Đường Tĩnh lại trở thánh sự lo lắng, trong lòng ấm áp như gió xuân, kéo cánh tay Ngọc Tử Khâm làm nũng, “Vẫn là Ngọc tỷ tỷ đau lòng ta.” Ngọc Tử Khâm đẩy nàng ra: “Biết ta thương muội mà vẫn tùy hứng như vậy, đã là người lớn làm sao còn không hiểu chuyện như vậy.”

Nói vậy nữa không biết lúc nào mới xong, Đường Tĩnh vội vàng cắt ngang lời nàng ấy, nói sang chuyện khác: “Ôi, cháu trai của ta thật là đáng yêu.” Thành thật nằm trong tã lót, đôi mắt to tròn đen tuyền chớp chớp nhìn bọn họ, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại trắng trẻo mập mạp, Đường Tĩnh không nhịn được mà vươn đầu ngón tay đụng nhẹ, cảm xúc trơn tuột trơn bóng.

“Đaz đặt tên chưa?” Đường Tĩnh yêu thích, cầm lấy gấu bông bên cạnh vừa chơi đùa vừa hỏi Ngọc Tử Khâm, Ngọc Tử Khâm nhìn nhi tử, gương mặt mỉm cười đầy thỏa mãn: “Tiểu danh là Phúc nhi, đại danh là Mộ Dung  Kình Thương.”

Kình Thương? Trái liên quan đến hoàng gia, phải nắm kình thương, xem ra Hiên vương gia rất coi trọng nhi tử này, mới lấy cái tên khí thế như vậy. “Đúng là tên hay.” Đường Tĩnh cười cười: “cậu ấm phúc nhi mau lớn, mau lớn nha.”

Vốn là lời nói vui vẻ nhưng không nghĩ tới lúc Đường Tĩnh mới nói xong  Phúc nhi gào góc, làm cho Đường Tĩnh hoảng sợ, không kịp phản ứng có chuyện gì xảy ra, Ngọc Tử Khâm thuần thục ôm lấy Phúc nhi nhẹ nhàng vuốt vuốt, đợi âm thanh của hắn nhỏ lại mới đưa cho bà vũ, nhìn ánh mắt nghi hoặc của Đường Tĩnh mới mở miệng giải thích: “Có thể là đói bụng.”

Bà vú nhận hài tử nhẹ giọng dỗ, hai người rảnh rỗi tâm sự, Đường Tĩnh kể chuyện phát sinh một tháng nay cho Ngọc Tử Khâm nghe, lại nói chuyện Từ Tuệ Tú sau khi về phủ, Ngọc Tử Khâm nhíu mày ghét bỏ nói: “Không tuân thủ nữ tắc.” Tiểu thư khuê các như các nàng không nói lời thô tục, không tuân thủ nữ tắc như các nàng mà nói là lời nặng nhất rồi.

“Vậy muội định xử lý như thế nào?”

Đường Tĩnh nhíu mày, “Ta lặng lẽ bắt mạch cho nàng ta, đã có bầu...” Đây mới là chuyện khó khăn nhất, nàng lần đầu tiên nghe được loại chuyện này, không nghĩ được cách gì.

Ngọc Tử Khâm ngạc nhiên, đúng là quá to gan, “Dù sao đứa trẻ cũng vô tội, nhưng...” Ngọc Tử Khâm không nói hết, nhưng Đường Tĩnh nghe hiểu, cắm sứng đội lên đầu Mộ Dung Thiên Thần, cũng không chỉ có như vậy. Cuối cùng hai người không nghĩ được biên pháp gì, chỉ nhìn Đường Tĩnh xử lý như thế nào mà thôi.

Đến cuối cùng, Đường Tĩnh xấu hổi nói cho Ngọc Tử Khâm một tin tức tối.

“Cái gì, có bầu? Mấy tháng, có mời ngự y xem qua hay không?” NGọc Tử Khâm khẩn trương, kéo Đường Tĩnh nhìn qua nhìn lại, giống như còn khẩn trương hơn lúc nàng có bầu.

Ngược lại Đường Tĩnh bình tĩnh hơn, cười nói: “Đã để Ngự y xem qua, hài tử cực kì khỏe mạnh, đại khái hơn ba tháng.:

“A...  vậy là tốt rồi,muội mời mấy vị ma ma đến là đúng, bên cạnh nên có người chiếu cố, láy nữa ta để cho Tần ma ma đi theo muội trở về, nàng là người nhà mẹ đẻ của ta mời từ trong cung ra, rất am hiểu về dưỡng thai, có nàng chăm sóc ta cũng an tâm.”

“Vậy ta đành cảm ơn tỷ tỷ rồi.” Hai người thân quen, nói cái khác đều trở nên khách khí, cho Đường Tĩnh chi nói cảm ơn.

“Ngũ đệ không có ở đây là tất nhiên phải chăm sóc muội.” Ngọc Tử Khâm bày ra bộ dáng người lớn, lão khí tung hoành làm cho Đường Tĩnh cảm thấy buonf cười, hai người hàn huyên một lát Đường Tĩnh liền cáo từ.

Hồi phủ Đường Tĩnh suy nghĩ, có một số việc càng giải quyết sớm càng tốt, miễn cho đêm dài lắm mộng.

Sáng sớm hôm sau Đường Tĩnh phân phó Xuân Ngọc mời Từ Lương viện lại gọi Mặc thúc mời cha mẹ của nàng ta đến, nói rõ việc này trước mặt bọn họ, Từ Tong Quân và thê tử nghe tin Vương phi mời bọn họ đến phủ vẫn buồn bực không biết nữ nhi có làm sai chuyện gì khong, hiện tại nghe Vương phi nói như vậy, đứng nói là làm sai chuyện gì mà là xông vào tai họa ngập trời.

Hai người không thể tin được, may mắn Từ Tòng Quân ở quan trường lăn lộn mấy chục năm nhanh chóng phản ứng lau, chắp tay hỏi: “Vậy ý của Vương phi là?” Nữ nhi là ra loại chuyện này không cần nói bọn họ cũng biết Vương phi có thể xử trí như thế nào rồi.

Đường Tĩnh nhìn Từ Tuệ Tú đang quỳ ở bên cạnh run rẩy đành thở dài: “Hiện tại Từ Lương viện mang thai.” Không đợi hai vợ chồng phản ứng kịp Đường Tĩnh lại ném ra quả bom nặng kí, sắc mặt hai người xanh mét, Đường Tĩnh nhìn bọn họ tiếp tục nói: “Dù sao hài tử là vô tội, ta không muốn làm người độc ác, các ngươi dẫn nàng về đi.” Đón về dù sống hay chết thì không liên quan gì đến Vương phủ nữa rồi.

Chuyện tình xử trí Từ Tuệ Tú còn có chuyện Vương Lan Nhược, Đường Tĩnh mệt mỏi xoa đầu, may mắn còn có Ngọc tỷ tỷ chăm sóc nàng, đợi mọi chuyện qua đi nàng chỉ ân yên lòng dưỡng thai là được.

Chương 51: Đại kết cục


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 28.02.2017, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.12.2014, 21:31
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 960
Được thanks: 2558 lần
Điểm: 7.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp - Điểm: 12
Chương 51: Đại kết cục

Cây liễu đâm chồi, hoa ra nhụy, thời tiết ấm dần lên, thân thể Đường Tĩnh dần lộ bụng bầu, nghe nói Đường Tĩnh có thai cả quý phủ đều cao hứng không thôi, nhất là Xuân Ngọc, mỗi ngày lải nhải bên tai Đường Tĩnh, học theo Tần ma mà chuẩn bị mọi thứ, không đợi Đường Tĩnh hỏi đến đã an bài thỏa đáng.

Mỗi ngày Đường Tĩnh yên tâm dưỡng thai, chờ tin tức của Mộ Dung Thiên Thần.

Trong nháy mắt đã đến tháng tư, thời tiết âm áp thoải mái, dào dạt ý xuân trải về Thần vương phủ, trong phủ nơi nơi đều là mùi thơm, Đường Tĩnh đi hoa viên tản bộ, trong lòng nhớ đến Mọ Dung Thiên Thần, nhìn ngàn hoa khoe sắc mang theo sự ưu thương, lần trước hắn gửi thư nói đã đánh bại Tinh Lang quốc, đại quân đang chỉnh đốn để trở về, ước chừng giữa tháng tư sẽ trở lại.

Ngày ngóng đêm trong rốt cuộc cũng có tin tức xác thực, mấy ngày trước Ngọc Tử Khâm qua phủ nói nàng đại quân ba ngày nữa sẽ về tới Vận thành.

Ngày đó Đường Tĩnh dấy ớm, nhanh chóng muốn gặp Mộ Dung thiên Thần, mấy tháng không gặp có lẽ gắn gầy đi không ít, trong lòng nhớ càng không thể thu lại, Xuân Ngọc bước vào cửa nhìn thấy Vương phi nhà nàng đang chải đầu, hiểu tại sao nàng lại dậy sớm như vậy, cười cười đón lấy cây lược: “Sao Vương phi không ngủ thêm lát nữa, phải tối Vương gia mới có thể trở về.”

Đường Tĩnh cũng hiểu Mộ Dung thiên Thần không thể về từ lúc sáng sớm chỉ là nhớ mà không ngủ được, “Ngủ không được nên thức dậy thôi.”

Xuân Ngọc biết Vương phi nhớ Vương gia, cười cười không nói gì, chỉ lo chai đầu cho Đường Tĩnh.

Khó khăn chờ đến chạng vạng, Đường Tĩnh ngòi ở chiếc ghế vuông đàn hương cạnh bàn thức ăn tinh xảo, đều hâm nóng hai lần nhưng hắn vẫn chưa trở về.

Ngây người một lúc mới nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc trầm ổn hữu lực, không đợi Đường Tĩnh phản ứng kịp người đã đứng trước mặt nàng.

Mộ Dung thiên Thần nhìn thê tử mấy tháng không gặp, búi tóc đơn giản, gò má ửng hồng, hai mắt chăm chú nhìn hắn, quanh người thần thài thay đổi, thấy vậy tâm trạng hắn thay đổi, nghĩ muốn ôm nàng độtnhiên bị cái khác hâp dẫn....

Làm sao bụng lại lớn như vậy – lập tức Mộ Dung Thiên Thần nở nụ cười, hắn sắp được làm phụ thân rồi. Cũng không dám làm động tác gì lớn, từ từ đỡ nàng ngồi xuống, “Làm sao lại không nói với ta?”

“Không phải sợ chàng phân tâm hay sao?”

Mộ Dung Thiên Thần nhíu mày không thể hiểu. ngồi xuống dùng bữa với nàng. Bữa tối qua đi, hai người nhẹ giọng kể chuyện mấy tháng chia cách.

Nghe đến chuyện Mộ Dung thiên Tứ liên hợp với Dạ Nhật của Tinh Lang quốc mưu đồ giết cha soán vị, Đường Tĩnh mở to mắt: “Đó là phụ thân của hắn đấy, hơn nữa Hoàng thượng còn coi trọng hắn như vậy.”

Mộ Dung Thiên Thần gật đầu: “Không chỉ như vậy.” Mộ Dung Thiên thần thở dài khó mở miệng: “Hoàng hậu cùng quốc chủ Tinh Lang quốc từ nhỏ là thanh mai trúc mã, mấy năm nay có thư từ qua lại.”

“Thanh mai trúc mã?”

Ừ, từ nhỏ Hoàng hậu lớn lên ở Tinh lang quốc nhà tổ phụ, cập kê mới về Vận thành.” Mộ Dung Thiên Thần kéo tay Đường Tĩnh  đặt ở đầu gối, tiếp tục nói.

Nói mấy câu ngắn ngủi Đường Tĩnh đã hiểu. “Vậy tất cả đều là ý tứ tử Hoàng hậu?”

“Đúng thế, thì ra những chỗ ta không hiểu thì nay đã thông suốt, vì sao Dạ Nhật vẫn luôn hết sức giúp đỡ Thái tử như vậy.”

“Vậy chàng đã nói cho Hoàng thượng rồi sao?”

“Tất nhiên đã bẩm báo với Phụ hoàng tất cả...”  Bỗng dưng hắn ngừng lại: “Còn cả nguyên nhân vì sao Mẫu phi chết.”

“Nguyên nhân Mẫu phi chết?” Đường Tĩnh nghiêng đầu, đêm này từng điều bí ẩn cứ tiếp tục phơi bày, Đường Tĩnh cảm thấy khó tiếp thu. Đường Tĩnh cảm thấy Mẫu phi chết có điểm đáng ngờ, nhưng khong biết liên quan gì đến chuyện này hay không.

“Ta bắt Dạ Nhật, hắn lấy đây là điều kiện thả hắn, hắn vẫn khó hiểu vì sao quốc chủ Tinh Lang quốc muốn hắn giúp Mộ Dung Thiên Tứ, lặng lẽ điều tra nghe ngóng, rốt cuộc hắn tra ra dược quốc chủ Tinh Lang quốc lâu nay vẫn thư từ qua lại với Hoàng hậu, mấy năm nay hắn an bài thám ở Vận thành tử âm thâm hỏi thăm làm rõ ngọn nguồn sự tình, Mẫu phi vì không cẩn thận biết được chuyện này mới dẫn tới họa sát thân.

Cảm nhận được người bên cạnh kích động, Đường Tĩnh nhẹ nhàng vỗ tay an ủi hắn, “Nhiều năm như vậy cuối cùng cũng biết vì sao Mẫu phi chết.” Mộ Dung Thiên Thần oán hận.

“Vậy chàng nói cho Hoàng thượng chuyện này hắn vẫn chịu đựng được sao?” Đó là thê tử kết tóc của hắn, một người là nhi tử hắn yêu thích nhất.

“Hừ, chịu không nổi cũng phải chịu, nếu không phải ông ta dung túng cho bọn họ, làm sao có kết cục ngày hôm nay.”

Haĩz, đúng là nghiệt duyên, trong lòng Đường Tĩnh thầm than.

“Cảm thấy mệt mỏi sao?”Mộ Dung Thiên Thần thấy Đường Tĩnh vỗ trán, dịu dàng hỏi, Đường Tĩnh gật đầu: “không phải ngày mai vào triều sớm hay sao, đi nghỉ sớm đi.”

Sáng hôm sau Đường Tĩnh thức dậy đã thấy Mộ Dung Thiên Thần bê bữa sáng đi tới: “Dậy sao, nhanh đến dùng bữa.”

“Hôm nay về thật sớm.” Đường Tĩnh còn buồn ngủ, kinh ngạc nói.

“Không phải ta về sơm mà hôm nay không vào triều, Phụ hoàng bị bệnh, không lầm triều.”

“Không lầm triều.”Đường Tĩnh nháy nháy mắt nhanh chóng hiều được lý do vì sao.

Rất nhanh truyền đến tin tức, Hoàng thượng ở Phượng Đức cung của Hoàng hậu phát giận phất tay áo rời đi, sau đó đổi cung nhân ở Phượng Đức cung mấy lần, tuy không hiểu gì nhưng mọi người đều biết rõ: Hoàng hậu bị giam lỏng.

Thái tử nghe tin nhanh chóng tiến cung cầu tình, không ngờ bị Hoàng thượng quở trách, Thái tử đành xuất cung. Buổi trưa Hữu thừa tướng cùng một đám đại thần tiến cung gặp Hoàng thượng, tình lên chứng cứ Thái tử và Tinh Lang quốc âm thầm cấu kết, Hoàng thượng xem xong mặt rồng giận dữ cho gọi Thái tử lập tức tiến cung.

Thái tử vốn muốn nói dối nhưng nhìn đến chứng cứ bày ra xác thực không phản bác được đành phải cúi đầu nhận tội.

Tuy trong lòng biết sự thật này nhưng tận mắt nhìn thấy hài tử yêu thương nhất nhận tội, lão Hoàng đế vẫn khó tiếp thu, thở gấp,lập tức hôn mê.

Nửa tháng sau

Lão Hoàng đế bệnh không dậy nổi, hôn mê tỉnh lại liền triệu tập đại thần tiến cung, trước mặt văn võ bá quan truyền vị cho Nhị vương gia Mộ Dung Thiên Hiên.

Một tháng sau Lão hoàng đế băng hà, huynh đệ Mộ Dung Thiên HIên túc trực bên linh cữu lão Hoàng đế ba ngày, sau đỏ đổi hiệu “An Bang Định Quốc.”

Đến đây, thiên hạ đã định, Mộ Dung Thiên Thần hướng Hoàng huynh từ chức, Mộ Dung thiên Hiên muốn giữ lại nhưng hắn vẫn từ chối như cũ, “Thù Mẫu phi đã trả, tâm nguyện hai huynh đệ ta đã xong, đệ cũng không có gì phải tiếc nuối.”

Mộ Dung Thiên Hiên thấy đệ đệ đã quyết cũng không khuyên hắn nữa: “Vậy từ quan xong còn có tính toán gì nữa không?”

Mộ Dung Thiên Thần lộ ra nụ cười thỏa mãn, nhớ tới Vương phi vẫn luôn ở bên cạnh hắn không rời không bỏ, buổi sáng còn làm nũng nàng ngủ thêm một lát, trong lòng hắn đều mềm xuống. ‘Lúc trước đồng ý với Lan nhi cùng nàng đi dạo khắp nơi mà vẫn chưa có cơ hội, hiện tại cũng đến lúc rồi.”

Hai tháng nữa Lan nhi sinh, đợi hài tử lớn một chút là hắn có thể cùng nàng đi dạo khắp nơi rồi.

“Nhưng bây giờ nàng còn có thai.” Mộ Dung Thiên Hiên nhắc nhở hắn, nếu không thể giữ hắn lại cũng có thể ở lâu một chút càng tốt.

“Hoàng huynh, vì có được ngày hôm nay ta đã trả giá quá nhiều, cuộc sống sau này ta chỉ muốn sống cùng Lan nhi.”

Nghe hắn nói vậy Mộ Dung Thiên Hiên cảm thấy phiền toái, vẫy tay để hắn lui ra. Đây coi như là đồng ý, Mộ Dung thiên Thần chắp tay cáo lui, hồi phủ toàn tâm toàn ý cùng Đường Tĩnh dưỡng thai.

Thần vương phủ năm năm sau.

“Mẫu thân, Nhị đệ muốn lén ra ngoài, người mau đi xem một chút.” Tiểu cô nương chui vào người Đường Tĩnh làm nũng, Đường Tĩnh chỉ chỉ đầu nàng, “Đi, chúng ta đi xem một chút.”

Vừa mới ra khỏi phòng, nhìn nam tử cao lớn ôm đứa bé đi vào, hai người ở bên cạnh cười cười, nam tử vỗ vỗ sau lưng tiểu nam hài. Đường Tĩnh nhìn nam tử ngày càng gần, gương mặt không nhịn được ý cười, đều làm phụ thân ba đứa bé nhưng thời gian không lưu lại bất kì dấu vết nào trên gương mặt của hắn.

Nam tử đến bên cạnh Đường Tĩnh, dung cánh tay còn lại nắm lấy tay nàng, hai người nhìn nhau cười ôm hài tử vào phòng.

HOÀN CHÍNH VĂN

Vài điều của editor:
-     Kết cục hơi hơi ngắn, cụt cụt sao ấy, mn có thấy hài lòng không
-     Đây là bộ thứ 2 Dung Cảnh hoàn toàn bộ mà không phải lấp hố và qua đó có thể thấy phong cảch chọn truyện để edit của mình là sủng, sủng và sủng, không chơi ngược nữ, ngược nam thì dc. Hehe, không chơi sắc, không chơi đam mỹ, nếu ai cùng gu thì sau này ủng hộ ta nhá
-     Cảm ơn mn đã theo dõi hố đến cùng, chào cả nhà, hẹn gặp lại ở bộ khác nhá
Ủng hộ ta nha SẮC ĐẸP KHÓ CƯỠNG
NƯƠNG TỬ ĐỨNG LẠI: HOÀNG HẬU MUỐN ĐÀO HÔN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 109, 110, 111

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Nhok Alone ( Bin): thanks ạ !!!!
Tuyền Uri.: Good luck :guitar:
Nhok Alone ( Bin): ò ...
Tuyền Uri.: Sáng tác theo kỉu đó chỉ có mỗi box việt đăng phía trên kia 1 lát cũng move xuống :| mắc công mod sửa lại
Nhok Alone ( Bin): e ko có biết mới hỏi uri chị chị nè !!
Tuyền Uri.: :think2: v em định đăng ở đâu :no3:
Nhok Alone ( Bin): haizz
Tuyền Uri.: Nhẫn kìa :love3: mắc quá
Nhok Alone ( Bin): sao lại vào bõ việt ạ ?
Tuyền Uri.: Box việt í em :)2
Nhok Alone ( Bin): ủi chị chị cko bin hỏi xuyên không chưa hoàn up ở chỗ nào ạ ?
Tuyền Uri.: Đang nghỉ sao dị mị là mị s lại là tên đó :)2 *ko có icon ói*
Nhok Alone ( Bin): Like!
Thố Lạt: Bên anh mới là cả thế giới - chương 1 Siêu sủng, siêu ngọt, cầu nhảy hố :iou:
Độc Bá Thiên: Đang Đang, Nguyệt bé :hug:
Độc Bá Thiên: -.-
Tên chả có gì hay
Tiểu Linh Đang: giống giọng Thiên thế nhỉ
Hạ Quân Nguyệt: Đang Đang, Nguyệt là của nguyệt chứ không phải của uri thúi đâu nhé
Tiểu Linh Đang: của bin sao
Nhok Alone ( Bin): Đang tỷ ko phải đâu
Tiểu Linh Đang: ủi: đừng nói cái nick hạ quân nguyệt là của cô nhé
Hạ Quân Nguyệt: *ngó ngó*
Phuongkimchi: Co ai không
Tuyền Uri: Cần tuyển: MOD trên toàn diễn đàn. Tuyển Designer Cho Diễn Đàn TYPER cho truyện xuất bản
Âu Dương An An: Ai là e iu của nha ngươi! Hứ
Lê Hoàng Thiên: Ôkê e iu!
Âu Dương An An: Thôi lên 123 đi ở đây hơm tiện cho lém!
Âu Dương An An: Nghỉ.  Ngươi đến đây cho ta!
Lê Hoàng Thiên: Thì An An đến bây giờ là có
Âu Dương An An: Nghĩ đi muốn bây giờ cơ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.