Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.09.2016, 16:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1840
Được thanks: 3178 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 6

TRỜI SINH MỘT ĐÔI


images

Tác giả: Đông Thanh Liễu Diệp

Thể loại: xuyên không, trùng sinh, nguỵ gia đấu, hài

Nhân vật chính: Chân Diệu, La Thiên Trình

Tình trạng sáng tác: sắp hoàn

Độ dài: 481 chương +PN

Dịch: QT và Google ca ca

Bản convert: Tiểu Tuyền

Nguồn edit: tamvunguyetlau.com
(đã được đồng ý)

~ Giới thiệu ~


Tứ cô nương Chân gia tranh cường háo thắng, ích kỷ ham hư vinh…..

Hao tổn tâm cơ sắp đặt, thiết kế cùng thế tử Trấn Quốc công rơi xuống nước…..

Sau đó……………..

Một kẻ tham ăn ngay khi Chân tứ cô nương rơi xuống nước đã xuyên vào……



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: CỐ SƠ 01, Hothao, Ngocanh98, Tiểu Nghiên, qh2qa06, saoxoay, thienly, vi ngôn lục ngạn
     

Có bài mới 23.09.2016, 16:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1840
Được thanks: 3178 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 01: Rơi xuống nước ở Lê Viên

Edit: Tuyết Y

Beta: Tiểu Tuyền

Cây cối dày đặc, những đóa hoa chen chúc nhau, hoa lê tầng tầng lớp lớp xếp trên cây như gấm hoa phủ kín bầu trời. Mùa xuân ấm áp, ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu lên cỏ xanh càng thêm mơn mởn. Tốp năm tốp ba thiếu nữ đi chầm chậm, người nhẹ giọng nói chuyện, người chăm chú ngắm hoa, cũng có người ngồi trên những cái mộc đôn được đặt xen kẽ dưới gốc hoa lê, ai ai cũng mặc trang phục lộng lẫy áo váy rực rỡ, vì những mỹ nhân trong trắng đẹp đẽ như tuyết này mà khiến Lê Viên thêm phần xinh đẹp.

Chỉ là hôm nay tâm tư của một vài tiểu nương tử mười ba mười bốn tuổi lại không đặt trên việc ngắm hoa. Ánh mắt các nàng như có như không xuyên qua rừng lê, mặc dù không nhìn rõ ràng được gì, nhưng loáng thoáng có tiếng nam tử truyền đến từ đối diện.

Lê Viên của phủ Trưởng Công Chúa Chiêu Vân chính là nơi nổi tiếng cả Kinh Đô. Hằng năm khi hoa lê nở sẽ tổ chức một hội ngắm hoa, những người được mời đều là gia quyến huân quý tầng lớp thượng lưu.

Hơn một tháng trước, vào kỳ thi nhỏ mùa xuân, con trai thứ Hàn Mộc Vũ của Trưởng Công Chúa Chiêu Vân lại có tên trên bảng. Tuy chỉ là hai giáp cuối cùng, nhưng với tuổi của hắn, không nói trong đám đệ tử huân quý, mà ngay cả thư hương môn đệ cũng đã cực kỳ hiếm có.

Nhân dịp hội ngắm hoa, Hàn nhị công tử mời không ít hảo hữu cùng tuổi tổ chức hội thi thơ, chỉ cách nhóm tiểu nương tử một bức tường lê (*).

(*) tường lê ở đây ý chỉ những cây lê tạo thành bức tường ngăn cách hai bên

Triều Đại Chu dân phong phóng khoáng, hạn chế với nam nữ trẻ tuổi vốn không nhiều bằng tiền triều, lại có rừng lê ngăn cách, nên cũng không tính là trái quy tắc.

Những vị phu nhân thái thái kia lại càng có tinh thần, nhân cơ hội có hội ngắm hoa và hội thi thơ để nhìn tiểu bối tất cả các nhà, nói không chừng nhân duyên của nữ nhi nhà mình lại ở nơi này.

“Thanh Diễm tỷ tỷ, Lê Viên này quả thật xinh đẹp vô cùng, toàn kinh thành cũng không tìm được nơi thứ hai.” Thiếu nữ mặc áo màu hồng phấn nhẹ cười thật ngọt ngào, nhìn Trọng Hỉ Huyện chủ đang bị nhóm tiểu nương tử vây ở giữa.

Trọng Hỉ Huyện chủ là nữ nhi duy nhất của Trưởng Công Chúa Chiêu Vân, khuê danh là Thanh Diễm, rất được Hoàng Thượng yêu thích nên phá lệ phong làm Huyện chủ.

Thiếu nữ áo màu vàng đỏ bên cạnh hơi nhíu mày, lặng lẽ kéo thiếu nữ áo hồng phấn một cái.

Hai thiếu nữ trừ màu sắc áo khác nhau ra, còn khuôn mặt thì lại giống nhau như đúc.

Trọng Hỉ Huyện chủ quét mắt nhìn hai thiếu nữ một cái, chút không kiên nhẫn nhanh chóng hiện lên, ánh mắt rơi vào khuôn mặt của thiếu nữ áo trắng, thản nhiên nói: “Chân Lục cô nương quá khen.”

Nói xong liền đứng lên, nói xin lỗi với nhóm tiểu nương tử vây quanh mình rồi một mình đi về phía trước.

Để lại nhóm tiểu nương tử hai mặt nhìn nhau, và ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ áo trắng thêm chút trào phúng.

Ai không biết tính tình Trọng Hỉ Huyện chủ hỉ nộ vô thường nhất, người nào nàng nhìn vừa mắt thì là ngàn tốt vạn tốt, người nào nàng không chào đón thì cho dù là Công Chúa nàng cũng không muốn nói nhiều thêm một câu.

Vị Chân Lục cô nương này thật là buồn cười, chỉ ỷ vào Đại cô nương Chân gia năm ngoái gả cho trưởng tử của Trưởng Công Chúa Chiêu Vân mà đã muốn xưng tỷ gọi muội với Trọng Hỉ Huyện chủ rồi.

Chân Lục cô nương xuất thân từ Phủ Kiến An Bá, tên chỉ một chữ Ngọc, thiếu nữ áo màu vàng đỏ là tỷ tỷ song sinh của nàng – Chân Băng

Chân Ngọc chỉ mới mười hai tuổi, không khôn ngoan bao nhiêu, lúc này cảm nhận được sự chế giễu của đám tiểu nương tử thì hốc mắt đỏ lên, cắn môi muốn nói gì đó.

Chân Băng lại nắm tay nàng, hạ giọng nói: “Lục muội, chúng ta không quen Trọng Hỉ Huyện chủ, muội gọi tỷ tỷ quả thật là đường đột rồi, bây giờ còn tranh luận với các nàng chẳng phải càng làm cho người ta kiếm cớ để nói sao?”

“Ai biết được nàng ta kiêu ngạo như vậy chứ? Hừ, có gì đặc biệt hơn người ——”

Tỷ muội hai người đang thấp giọng nói thì chợt nghe phía trước ồn ào, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.

Rất nhiều tiểu nương tử cũng ngây ngẩn cả người.

“Làm sao lại vội vàng hấp tấp như vậy!” Trọng Hỉ Huyện chủ nhìn nha hoàn đang hoảng hốt lo sợ chạy tới, quát lạnh nói.

Dưới sự uy nghiêm của Trọng Hỉ Huyện chủ, nha hoàn mặc áo bỉ giáp (*) màu xanh nói chuyện cũng hơi cà lăm: “Huyện chủ, không. . . . . . không tốt rồi, ở Hồ Tịnh Viễn có người rơi xuống nước!”

(*) áo bỉ giáp: https://haiduongvien.files.wordpress.com/2015/04/2.jpg

“Là ai?”

“Nô. . . . . . nô tỳ vẫn chưa biết, chỉ biết là một vị tiểu nương tử và một vị công tử cùng rơi xuống hồ, đã lập tức tới bẩm báo Huyện chủ rồi.”

Lần này, mọi người xôn xao lên.

Sắc mặt Trọng Hỉ Huyện chủ rất khó coi, cho dù như thế nào thì đây là hội ngắm hoa do Trưởng Công Chúa cử hành, dù Triều Đại Chu dân phong phóng khoáng đi nữa, nhưng khi xảy ra chuyện nam nữ trẻ tuổi cùng rơi xuống nước cũng sẽ rất khó coi.

Lập tức phân phó thiếp thân nha hoàn: “Bích Thúy, ngươi đi xem một chút.”

Nha hoàn mặc áo bỉ giáp màu xanh biếc trả lời vâng rồi lại vội vã chạy về phía Hồ Tịnh Viễn.

Cuối rừng Lê chính là Hồ Tịnh Viễn, hồ rất lớn, trên mặt hồ là một chiếc cầu hành lang dài chín khúc, đứng trên cầu ngắm phong cảnh sẽ rất đẹp.

Có điều hôm nay Hàn nhị công tử tổ chức hội thi thơ ở một chỗ khác của rừng Lê, nếu đi dạo trên hồ thì có thể gặp phải nam tử, vì vậy tiểu nương tử hiểu lễ sẽ không đi về phía bên đó.

Trọng Hỉ Huyện chủ dựa lưng vào một gốc cây lê, tầm mắt rũ xuống một nửa che đi ánh mắt trào phúng.

Cũng không biết hôm nay thành toàn cho ai đây.

Mặc dù tiểu nương tử ở đây tuổi cũng không tính lớn, thuở nhỏ ở hậu trạch nhĩ nhu mục nhiễm (*), cũng biết không ít những thứ cong cong quẹo quẹo này. Cả đám có người giễu cợt ra mặt, có người hào hứng bừng bừng bàn tán.

(*) Nhĩ nhu mục nhiễm: ý chỉ nghe nhiều thấy nhiều tự nhiên bị ảnh hưởng

“Hôm nay đúng là có trò hay để xem rồi, không biết công tử rơi xuống nước là ai, không phải là Hàn nhị công tử chứ?” Người nói chuyện chính là cháu gái của Lại Bộ Hữu Thị Lang – Trương Triêu Hoa.

“Sao Triêu Hoa muội muội lại đoán là Hàn nhị công tử?” Nhị cô nương Dương Thanh của Vĩnh Gia Hầu phủ đè thấp giọng hỏi.

Trương Triêu Hoa xì cười một tiếng: “Việc này còn phải nghĩ sao? Đã dùng cái thủ đoạn hạ tiện này rồi chẳng lẽ còn không chọn người tốt nhất à?”

Một giọng nói chen vào: “Nếu nói là người tốt nhất, cũng không riêng Hàn nhị công tử nha, nghe nói Thế tử Trấn Quốc Công hôm nay cũng ở đây đấy.”

Nhắc tới Thế tử Trấn Quốc Công, nhóm tiểu nương tử đều im lặng.

Công Tước nhất đẳng, dòng dõi tất nhiên không cần nói, chỉ riêng tướng mạo, khí chất của Thế tử Trấn Quốc Công cũng đủ khiến cho vô số tiểu nương tử ái mộ.

“Mặc dù Thế tử Trấn Quốc Công mọi thứ đều tốt, nhưng mệnh lại không được tốt lắm. Thuở nhỏ không có cha mẹ không nói, mà hai lần đính hôn liên tiếp, tiểu nương tử chưa về nhà chồng đã mất.”

Gặp phải chuyện như vậy, nhóm tiểu nương tử lại đều cùng tuổi nên trong lời nói quên kiêng dè một chút.

Tính tình Chân Ngọc hoạt bát, cũng cùng bàn bạc với tiểu nương tử mình quen biết.

Chân Băng lại nhíu mày quan sát khắp nơi, sắc mặt càng ngày càng khó coi, rốt cuộc không nhịn được kéo Chân Ngọc nói nhỏ: “Lục muội, muội có trông thấy Tứ tỷ không?”

Chân Ngọc ngẩn ra, xem thường nói: “Lúc trước chẳng phải tỷ ấy nói mặc hơi nhiều, cảm thấy nóng nên qua bên kia hít thở không khí sao?”

Vừa nói vừa hất cằm lên phía trước, sau đó thoáng cái cứng người lại.

Tỷ muội hai người liếc mắt nhìn nhau, đều trông thấy vẻ khiếp đảm và sợ hãi trong mắt đối phương.

Hỏng rồi, người rơi xuống nước sẽ không phải là ——

Hai người đang kinh nghi bất định (*), đã nghe tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến.

(*) kinh nghi bất định: vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ

Bích Thúy chạy bước nhỏ nhanh chóng đến bên cạnh Trọng Hỉ Huyện chủ, ghé vào bên tai nàng nói nhỏ vài câu.

Ánh mắt Trọng Hỉ Huyện chủ sắc như đao, quét về phía tỷ muội Chân gia một cái, sau đó nói với mọi người: “Các vị, mời theo ta đến phòng khách ngồi.”

Thấy Trọng Hỉ Huyện chủ không nói gì, vài tiểu nương tử có chút nóng lòng bèn sai nha hoàn đi thám thính tình hình.

Trọng Hỉ Huyện chủ thấy nhưng cũng không nhiều lời, chuyện này vốn không giấu diếm được, chưa đến ngày mai thì sẽ truyền khắp cả tầng thượng lưu Kinh Đô thôi.

Quả nhiên lúc tất cả các nhà rời khỏi phủ Trưởng Công Chúa, nhóm tiểu nương tử tất cả đều biết người rơi xuống nước kia chính là Chân Tứ cô nương Chân Diệu của Phủ Kiến An Bá và Thế tử Trấn Quốc Công – La Thiên Trình.

“Nàng ta đúng là không biết xấu hổ, thật sự hại chúng ta mất hết thể diện rồi!” Sắc mặt Chân Ngọc tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói.

Chân Băng yên lặng không nói gì, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Mọi người của Chân phủ mang vị Chân Tứ cô nương người đầy bụi đất, vẫn còn đang hôn mê trở về phủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hothao, Hàn Lam, Ngocanh98, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, hoahuvo, vi ngôn lục ngạn, ●Ngân●
Có bài mới 23.09.2016, 16:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1840
Được thanks: 3178 lần
Điểm: 10.44
Có bài mới Re: [xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 02: Biến vụng thành khéo

Mặt trời rất đẹp, nhưng bầu không khí Phủ Kiến An Bá lại có chút u ám. Bọn nha hoàn mặc bỉ giáp màu xanh đen ra ra vào vào, tất cả đều đặt chân rất nhẹ nhàng.

Chén trà nhỏ màu trắng hoa văn tranh hoa điểu trong tay Lão phu nhân choang một tiếng rơi xuống đất, môi bà run rẩy nói: “Người đâu, mang cái đồ nghiệt chướng kia đến đây cho ta!”

Sắc mặt người phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi, mặc váy xếp dài màu tím than điểm hoa ở bên cạnh cũng xanh mét, muốn há miệng khuyên nhủ nhưng rồi lại mím chặt môi.

Nàng là Thế tử phu nhân, là con dâu trưởng của Lão phu nhân, theo lý mà nói khi Lão phu nhân tức giận thì nàng phải khuyên nhủ, nhưng Tứ cô nương này thật sự làm ầm ĩ không ra dạng gì nữa. Hiện tại tiểu nương tử chưa gả trong phủ có năm người, bị một trận ầm ĩ này của nàng khiến danh tiếng Phủ Kiến An Bá mất sạch, việc thành thân của những cô nương khác cũng bị ảnh hưởng.

Nàng thân là Thế tử phu nhân, quý phủ xảy ra chuyện như vậy, mặc dù không phải là một phòng của nàng nhưng cũng đâu còn thể diện gì. Trong lòng thầm hận Tứ cô nương không ra thể thống, nhìn về phía Tam phu nhân mặc áo tà màu hồng cánh sen, sắc mặt lại càng lạnh hơn.

Tam phu nhân Ôn thị phịch một tiếng quỳ xuống, ngược lại không khóc lóc nỉ non giống những phu nhân bình thường khác, đầu tiên nặng nề dập đầu xuống một cái, khi ngẩng lên đã thấy cái trán bầm xanh một mảng: “Lão phu nhân, nghiệt chướng kia xưa nay quen ham chơi, bây giờ gây ra tai họa bực này, dù cho có đánh chết tại chỗ cũng không quá đáng. Chờ con bé tỉnh dậy con dâu sẽ lập tức dẫn con bé đến chịu phạt, chỉ là con bé vừa rơi xuống nước, nước tháng ba lại lạnh, hiện tại vẫn còn đang bất tỉnh.”

Phu nhân trẻ tuổi khác mặc chiếc váy màu ánh trăng thêu viền nghe thế cười lạnh một tiếng: “Lời này Tam đệ muội nói không đúng rồi. Cái gì mà ham chơi? Tứ cô nương năm nay cũng đã mười bốn tuổi, nếu nói là có tâm tư khác thì ngược lại thực sự ——”

“Im miệng!” Lão phu nhân lạnh lùng quét tới đây.

Nhị phu nhân Lý thị cầm khăn che mặt, giọng nói nghẹn ngào: “Lão phu nhân, chuyện hôm nay ngài cần phải xử lý công bằng, mọi người khắp kinh thành đều đang nhìn. Nếu như còn nuông chiều, tiểu nương tử của chúng ta làm sao mà nhìn người ta được đây?”

Nói tới đây, trong lòng lại càng hận, Kiến An Bá Lão phu nhân sinh ba nhi tử. Trưởng nữ của đích tôn đã xuất giá, chỉ còn thứ nữ vẫn chưa đính hôn. Tam phòng có hai nữ nhi, trưởng nữ cũng đính hôn, còn kẻ tự gây nghiệt kia không nói. Chỉ có một đôi nữ nhi song sinh đáng thương của nàng mới vừa mười hai tuổi, chính là người phải chịu liên lụy nhiều nhất.

Nàng vốn là kế thất, đã thấp hơn người bên ngoài một cái đầu, hao hết tâm tư nuôi dạy nữ nhi, thế mà lại để cho cái đứa không có tự trọng kia hại.

“Đi mang Tứ cô nương đến đây.” Lão phu nhân phân phó Vương ma ma đứng ở phía sau.

Tam phu nhân đang quỳ lập tức tái mặt, lại biết Lão phu nhân xưa nay thoạt nhìn tính tình rất tốt, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì rồi thì cũng không cho phép phản bác nữa.

Nhị phu nhân cười lạnh một tiếng, đưa mắt nhìn chằm chằm Ôn thị.

Mặc kệ bình thường ngươi đanh đá thế nào, có một đứa con gái như vậy còn không phải bất hạnh sao? Tương lai trò hay còn nhiều.

Không bao lâu, Vương ma ma đã quay trở lại, hai bà tử phía sau dẫn theo Tứ cô nương Chân Diệu.

“Bẩm Lão phu nhân, Tứ cô nương đã tới.” Vương ma ma nói xong lùi lại đứng phía sau Lão phu nhân.

Lão phu nhân nhìn Chân Diệu một cái.

Nàng mặc bộ quần áo ở nhà, áo nhỏ màu xanh lá sen, bên dưới là chiếc váy mã diện (*) màu xanh nhạt, có lẽ vừa tắm rửa nên chưa búi tóc, một suối tóc đen chỉ dùng một sợi dây lụa buộc lỏng, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt.

(*)váy mã diện:



“Nghiệt chướng, còn không quỳ xuống cho ta!” Lão phu nhân thấy Chân Diệu đứng ở đó thì lại càng tức giận.

Nhị phu nhân Lý thị che miệng cười: “Ôi! Không phải Tam đệ muội nói Tứ cô nương còn đang mê man sao? Nhưng nhìn bộ dạng này ngược lại vô cùng tỉnh táo nha, xem ra rơi xuống nước cũng không bị gì ——”

Một chén trà cổ màu trắng có hoa văn ném tới: “Lý thị, con còn mở miệng thì đi ra ngoài ngay cho ta!”

Mặt Lý thị căng lên đỏ bừng, lại không dám mở miệng nữa.

Khóe miệng Đại phu nhân nhếch lên một cái.

Xuất thân thứ nữ rốt cuộc cũng chỉ khôn vặt mà thôi. Đừng thấy bình thường Lão phu nhân ăn chay niệm Phật, vẻ mặt hiền hòa, bọn tiểu bối tranh giành nhốn nháo cũng không để ý tới, thế nhưng khi gặp phải loại chuyện khiến danh dự gia tộc bị hao tổn này thì bà chính là lão hổ phát uy đấy. Đã không biết né tránh mà còn cả gan đi lên vuốt râu hùm, thế thì chỉ có hai chữ: muốn chết!

Nếu như vuốt một lần chưa đã ghiền còn muốn vuốt tiếp, thì là sáu chữ: chết không có chỗ chôn thân!

Mà Chân Diệu lúc này vẫn còn rất mơ hồ.

Một khắc trước, nàng vừa đi du lịch về, đón taxi để về nhà, không ngờ tài xế kia thấy nàng chỉ đi một mình nên nổi lên ý xấu, trong lúc phản kháng thì nàng bị bóp cổ, nhưng sao vừa mở mắt nàng lại trở thành Chân Tứ cô nương rồi?

Nàng vẫn có toàn bộ ký ức của Chân Tứ cô nương, nhưng còn chưa tiêu hóa hết đã bị xách qua đây. Chuyện này dù là tinh anh nào xuyên qua cũng thấy mờ mịt nha, huống chi kỹ năng về loại trạch đấu này của nàng rất tệ a.

Nghe thấy thanh sắc lão thái thái tóc trắng ngồi ở vị trí chủ tọa nghiêm khắc bảo nàng quỳ xuống, Chân Diệu lại nghĩ đây là chuyện thân thể nguyên chủ này làm, quyết định vẫn nên tạm thời gạt cái cốt khí gì đó sang một bên thì mới tốt.

Quỳ thì quỳ, nếu như vừa sống lại mà lại bị trầm lồng heo thì quả thật chết quá uổng rồi.

Nhưng mà hình như thân thể này lại không nghe lời, Chân Diệu cong cong đầu gối, có chút lực bất tòng tâm.

Nàng đang lo lắng thì trông thấy một phụ nhân quỳ ở một bên đứng dậy bước dài đến, nhấc chân đạp lên đầu gối của nàng.

Bịch một tiếng, Chân Diệu nặng nề quỳ xuống đất.

Choang choang, lại là hai cái chén nở hoa ở bên cạnh nàng, khắp nơi đều là mảnh sứ vỡ tung tóe.

Tam phu nhân Ôn thị muốn đi lên che trước mặt Chân Diệu, thân thể lay động nhưng lại cố gắng nhịn xuống.

Nhị phu nhân Lý thị sợ bị bắn lên người nên vội vàng tránh né.

Thấy Chân Diệu quỳ thẳng tắp, sự tức giận trong lòng Lão phu nhân cũng hòa hoãn lại, thầm nói nha đầu này cũng biết bảo trì bình thản, nhưng sao hôm nay lại làm ra chuyện hồ đồ kia chứ?

Nếu Chân Diệu biết được ý nghĩ của Lão phu nhân thì chắc phải cười khổ rồi. Nàng còn bị mẹ ruột đạp đến nổ đom đóm mắy đây này, không phải nàng không muốn trốn, mà thuần túy là vì chưa kịp phản ứng nha.

“Tứ nha đầu, ngươi còn có lời gì để nói?” Giọng nói từ bên trên truyền đến.

Trong lòng Chân Diệu nặng trĩu.

Lời này rất giống lời tử tù bị hỏi khi sắp đến lúc hành hình: “Ngươi có di ngôn gì muốn nhắn nhủ không? Không có thì lên đường đi.”

Kiếp trước, gia cảnh Chân Diệu tương đối khá giả, vừa tốt nghiệp đã vác ba lô đi khắp thế giới ăn uống chơi đùa, nàng là loại người chưa từng trải qua cả việc tranh đua trong văn phòng nữa.

Nếu nói có đồng bào xuyên qua có thể làm máy bay chiến đấu trong trạch đấu, thì e rằng nàng chỉ có thể làm gà mẹ thôi.

Cảm thụ được hơi lạnh ép từ trên xuống, đầu óc Chân Diệu cũng không vòng vo, chỉ có thể theo bản năng giơ hai tay lên cao lại cúi sát mặt xuống đất, nặng nề dập đầu mấy cái vang lên tiếng: “Tổ mẫu, cháu gái biết sai rồi, không nên ham chơi chạy lên cầu để gây ra tai họa làm gia tộc hổ thẹn.”

Lão phu nhân nhìn cháu gái không nhúc nhích, đầu cúi rạp xuống đất, trong lòng bà cảm thấy ngũ vị tạp trần, một lúc lâu mới thở ra một hơi nói: “Tứ nha đầu, cháu ngẩng đầu lên nói chuyện.”

Chân Diệu từ từ ngẩng đầu, một đôi mắt trong trẻo bóng loáng nhìn Lão phu nhân: “Tổ mẫu, cháu gái thực sự sai rồi, ngài muốn đánh muốn phạt gì cũng được, nhưng đừng tức giận mà sinh bệnh.”

Nàng có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp, con ngươi vừa to vừa đen hơn người bình thường, bỏ đi tâm tư phức tạp, nhìn vào người như vậy, dường như có hai dòng suối trong vắt chậm rãi chảy qua.

Tim Lão phu nhân không khỏi mềm nhũn, bản thân cũng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ lần này Tứ nha đầu rơi xuống nước chỉ là tình cờ?

Nhưng vừa nghĩ đến ngày thường Chân Diệu đều tranh cường háo thắng và nhiều tâm tư, ý niệm này trong đầu bà lại bị áp chế xuống, chậm rãi mở miệng: “Tứ nha đầu, cháu nên biết rõ danh tiết của nữ nhi rất quan trọng. Bất kể chuyện này là ngoài ý muốn cũng được, cố ý cũng được, cái nhìn của người đời đối với cháu  đã định rồi, ngay cả nhóm tỷ muội của cháu cũng đã bị cháu liên lụy.”

“Vâng.” Chân Diệu cúi đầu xuống, có phần ủ rũ.

Nguyên chủ này đúng là để lại cho nàng một con đường cùng a.

Kế tiếp, sợ rằng Lão phu nhân sẽ bắt nàng chọn một trong hai cách thắt cổ hoặc trầm lồng heo thôi.

“Nếu như thế, đã bày ở trước mặt cháu rồi, cũng không có lựa chọn khác ——”

“Lão phu nhân ——” Tam phu nhân Ôn thị bất chấp những thứ khác, chạy vội đến quỳ gối ôm lấy đùi Lão phu nhân, “Con dâu xin ngài khai ân, Diệu Nhi … con bé, con bé mới chỉ mười bốn tuổi thôi, xin ngài cho con bé con đường sống.”

“Vợ lão Tam, con không cần cầu xin thay nữ nhi. Dẫn Tứ cô nương đi.”

Hai bà tử tiến lên mang Chân Diệu đi ra ngoài, một người trong đó không cẩn thận đụng phải cổ của nàng.

Cả người nàng lập tức run rẩy một trận, hàn khí từ đáy lòng xông lên.

Trong đầu của nàng vô thức chớp lên hình ảnh đôi tay thô ráp kia luôn bóp chặt cổ nàng không thả, càng bóp càng chặt, đến sau hình như lại biến thành khuôn mặt một người khác.

Chân Diệu lập tức cảm thấy không thể hô hấp, trong đầu chỉ có một ý niệm, ta phải trốn!

Nàng đứng bật dậy, muốn xông ra ngoài.

Vào loại thời điểm này, tìm đường sống là bản năng của con người, còn về phần một tiểu nương tử có thể chạy trốn đi đâu ở trong phủ nhà mình gì đó, hoặc là vấn đề cao thâm như việc chạy ra ngoài rồi sinh tồn thế nào? Đừng đùa chứ? Có bao nhiêu người bình thường đối mặt với sinh tử lại có thể nghĩ tới những thứ này đây.

Chỉ là Chân Diệu mới đến đây, mặc dù nàng được tiếp nhận ký ức, nhưng cuối cùng vẫn còn chút không quen, và bệnh không xác định được phương hướng lại tái phát. Nàng muốn xông ra bên ngoài nhưng lại xông sai hướng, đâm thẳng về phía một cây cột.

“Mau ngăn con bé lại!” Lão phu nhân nhảy dựng lên.

Nhị phu nhân Lý thị kêu “A” một tiếng.

Tam phu nhân Ôn thị lấy tốc độ còn nhanh hơn khi đạp Chân Diệu lúc nãy mà xông lên ôm lấy một cái cổ chân của nàng.

Kiếp trước Chân Diệu coi như là một con lừa gà mờ, tố chất thân thể tốt, còn học chút thuật phòng thân thực dụng. Vốn dĩ thấy mình sắp đâm đầu vào cột, nàng xoay eo nhấc chân lên muốn tránh thoát từ ranh giới chỉ còn ngàn cân treo sợi tóc.

Không ngờ lúc đó chân chưa nhấc lên đã bị Tam phu nhân ôm lấy.

Chỉ nghe vang lên một tiếng “cốp”, thế là đứa trẻ xui xẻo này đã đập đầu vào cột.

Trước khi lâm vào hôn mê, trong đầu nàng chỉ hiện lên một ý nghĩ.

Mẹ ruột ơi, ngài khẳng định không phải là nhân cơ hội trừ hại chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 232, 233, 234

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

16 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57

17 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C588

1 ... 76, 77, 78

19 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

20 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

TranGemy: hí hí
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 830 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 650 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 283 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> _Hoàng Dược Sư_
Lãng Nhược Y: Pr đêm khuya :)2 viewtopic.php?style=2&t=410837&p=3380717#p3380717
Sóimeomeo: Thiên ca thế mà đã lên chúc bác nhanh thật
Sóimeomeo: Ủa vụ 15t gì z
LogOut Bomb: linhlunglinh -> linhlunglinh
Lý do: Rảnh rỗi sinh nông nỗi o_o"
007: V qua gruop đi hóng vụ 15t
mèo suni: :no2:  định lên hóng chuyện mà có mình em
Tuyền Uri: Nhỏ ăn ở ế cưng =))
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1786 điểm để mua Pearl Heart
Tiểu Ly Ly: Off bomb sẽ thông báo là người đó off bomb, còn này là thông báo người đó không có trên dd, hic, uổn hết 1 trái bomb
ღ_kaylee_ღ: không chơi bomb bao giờ nên k để ý cái này lắm
ღ_kaylee_ღ: vì off bomb chăng?
Tiểu Ly Ly: Hic, sao người khác onl mà mình bomb lại báo không có trên dd vậy ạ?? Mn giúp mình giải đáp với
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Kéo đuôi gái :D2, cho ba úm rượu nào :D2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 390 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Lãng Nhược Y: Ba lại hồi xuân rồi :sofunny:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Cháu lên 3 cháu đi nhà trẻ. Cô thương bé vì bé không khóc nhè. Là lá la là lá la
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bé chăm ngoan bé đi học đều. Trường mẫu giáo của em rất vui.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Nắng vừa lên em đi mẫu giáo. Chim chuyền cành hót chào chúng em. Cô giáo khen em chăm học. Mừng vui đón em vào trường
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 789 điểm để mua Mèo tặng bông
Lily_Carlos: viewtopic.php?p=3379919#p3379919 Hôm nay là hạn cuối nha mọi người cùng chơi game nào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.