Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4454
Được thanks: 9703 lần
Điểm: 8.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 464: Không Làm Không Chết

Trong kinh mọi người đều biết, trước khi Thần Khánh Đế lên ngôi là một người phong lưu, thu không ít mỹ nhân vào phủ, nhưng những mỹ nhân kia chỉ là người có xuất thân tầm thường, chỉ có Chân Tịnh thứ nữ phủ Kiến An Bá, hiện tại được phong là Quý phi nương nương, từ đó có thể thấy xuất thân có ảnh hưởng như thế nào.

Có thể nói, lần đầu tuyển phi sau khi tân hoàng kế vị, đây chính là thời cơ tốt nhất cho việc phân chia thế lực hậu cung.

Ngoài ra, hoàng hậu nương nương không có con, lại không được sủng ái, quý phi nương nương gần đây lại truyền ra tin tức bị thất sủng, tân hoàng tuổi trẻ, tuấn mỹ, những nữ nhi vừa tuổi đều động lòng xuân.

Từ trước tới nay, lễ hội ngắm hoa phủ Trấn Quốc Công thường không náo nhiệt, người sáng suốt đều nhận thấy, lý do chính của lễ hội này là chọn vợ cho Nhị công tử quý phủ, nếu là bình thường, mang theo nữ nhi tới cũng không sao, dù sao nhìn một chút cũng không thiếu mất miếng thịt nào, cầu thân có thể từ chối cũng được. Nhưng tại thời điểm mấu chốt này, đại đa số quý phủ đều muốn đem nữ nhi hoàn mỹ nhất tiến cung, sẽ không nguyện ý có tai tiếng gì.

Lão phu nhân khẽ than với Dương ma ma “Nói ra, số phận Nhị lang cũng không tốt, chỉ đành chờ qua thời gian này”

Dương ma ma an ủi “Không cầu số lượng nhiều, chỉ cầu người thích hợp”

Mục đích chính của lão phu nhân chính là cháu gái của Thái thị.

“Tên gọi là gì?”

Cô nương kia bộ dáng mười lăm mười sáu tuổi, nhìn qua thì thanh tú, do Thái thị dẫn tới thỉnh an lão phu nhân, chẳng qua khó tránh khỏi mấy phần khẩn trương của nhi nữ nhà thường, lại hơn ở ánh mắt quang mang trong suốt, con ngươi không loan chuyển.

“Bẩm lão phu nhân, tên gọi là Thái Ngọc Hoàn”

Lão phu nhân vừa ý, gật đầu “Là một cái tên hay”

Vừa nói vừa cởi vòng tay ra, cười nói với Thái thị “Là lễ vậy tặng cháu gái con lần đầu gặp mặt”

Thái Ngọc Hoàn nhìn vòng tay lão phu nhân đưa tới, nhìn Thái thị một cái, thấy nàng gật đầu mới nhận lấy, hành lễ tạ ơn.

“Đi tìm đám tỷ muội chơi đi”

Chờ không còn người bên cạnh, lão phu nhân nói với Dương ma ma “Nhìn qua thì là một đứa bé tốt. Vợ của Nhị lang, không nên quá thông mình, để ý quy củ và nhân phẩm đoan chính là quan trọng nhất”

“Chúng ta đi vào trong vườn xem đi” La Tri Chân cũng đã tới tuổi bắt đầu xã giao, đưa mấy tiểu cô nương ra ngoài, trong đó có Thái Ngọc Hoàn.

Trong vườn có một Đình nghỉ chân, trên đỉnh được phủ bởi cây leo, những sợi dây kèm theo hoa nhỏ màu hồng rủ xuống, đi vào trong rất mát mẻ.

Trong đình là những băng ghế dài, trên bàn có bày biện dưa và trái cây điểm tâm, vừa nhìn đã biết là chuẩn bị cho buổi ngắm hoa.

La Tri Chân cười nói mời mọi người ngồi xuống “Tán gẫu không thú vị, chúng ta chơi hành tửu lệnh đi, mỗi người nói một câu thơ có chữ – Hoa – trong đó, nói không được thì phạt uống một chén trà”

Đều là những tiểu cô nương hơn mười tuổi, tự nhiên là đáp ứng, chỉ có Thái Ngọc Hoàn lộ vẻ khó xử, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh.

Một đám tiểu cô nương líu ríu chơi, các nàng đều xuất thân không tệ, từ nhỏ được nuôi dạy tinh tế, tửu lệnh này cũng không làm khó được các nàng, chỉ khổ cho Thái Ngọc Hoàn, bảy tám chén trà đã xuống bụng, không thể ngồi yên, đỏ mặt nói “Ta muốn đi thay y phục”

La Tri Chân hiểu ý, sai nha hoàn thiếp thân “Dẫn Thái cô nương đi tịnh phòng”

Chờ Thái Ngọc Hoàn đi rồi, mấy tiểu cô nương che miệng cười nói “Trà ngon như vậy, chỉ có một mình nàng uống”

“Nữ nhi cử nhân …” mấy tiểu cô nương le lưỡi cười

La Tri Chân cũng không giận, chỉ híp mắt cười ăn trái cây.

Thái Ngọc Hoàn từ tịnh phòng đi ra ngoài, chỉ cảm thấy cả người thư thái, hơi đỏ mặt nói với nha hoàn “Làm phiền tỷ tỷ dẫn ta trở lại”

“Cô nương, mời đi bên này” thái độ của nha hoàn áo xanh rất tốt, dẫn Thái Ngọc hoàn trở về.

Hai người đi gần đường chính, lối đi khuất, nghe được âm thanh trách mắng từ xa.

Bởi vì có cây cối che khuất, bên kia cũng không phát hiện ra hai người, Thái Ngọc Hoàn vội liếc mắt một cái, chỉ thấy bà tử cầm gậy, đánh xuống người một tiểu nha đầu.

Tiểu nha đầu kia mới khoảng bảy tám cuổi, ôm đầu khóc, nhưng lại không dám khóc to.

Cước bộ Thái Ngọc Hoàn dừng lại một chút, nhưng không liếc mắt nhìn nữa, bước đi nhanh hơn.

Đáy mắt nha hoàn hiện lên chút không cam lòng, thầm nghĩ, vị Thái cô nương này tâm địa không khỏi quá cứng rắn đi.

Thái Ngọc Hoàn càng chạy càng nhanh, mắt thấy trường đình, cước bộ chậm lại, sửa sang lại tóc bị xộc xệch, bước tới.

“Thái tỷ tỷ, tỷ đã trở lại” La Tri Chân là chủ nhà, đi tới nghênh đón nàng.

Hai người đi cùng nhau, Thái Ngọc Hoàn mấp máy môi, thấp giọng nói “Mới vừa rồi đi ngang qua rừng liễu, nghe thấy tiếng khóc, cũng không biết là có chuyện gì”

“A, có chuyện như vậy? Ta đi xem một chút”

Nghe La Tri Chân nói  như vậy, Thái Ngọc Hoàn cũng không nhiều lời  nữa.

Điều này cũng chỉ là tiếng nhạc đệm, sau đó mọi cười cười nói nói, ngồi một lát rồi tản đi.

Lão phu nhân nghe người hồi báo, vừa ý gật đầu.

Thấy lão nô khi dễ tiểu nha hoàn, nếu lúc ấy ra mặt ngăn cản, thân là khách, tuy là có lòng tốt nhưng không khỏi lỗ mãng. Dù sao cũng là người của phủ khác, đụng phải chuyện như vậy, ai muốn để ngoại nhân xen vào?

Nếu là việc không liên quan đến mình, trở về đình làm như không thấy, đối với nữ hài bảy tám tuổi thì quá mức lương bạc.

Thái Ngọc Hoàn làm như vậy, không tính là yếu kém, nhưng cũng thỏa đáng.

Có thể nói, mặc dù Nhị lang khiến lão phu nhân lạnh tâm, nhưng rốt cuộc vẫn là tôn tử, cửa hôn sự này người vẫn dụng tâm suy xét.

Nhưng là, có người không lĩnh tình.

La Nhị lang đứng trong vườn hoa, có cây cối che khuất thân hình hắn.

Hắn đứng thẳng, tầm mắt từ trường đình chạm rãi thu hồi, trên mặt toàn vẻ oán độc.

Hắn là nhị công tử phủ Trấn Quốc công, mặc dù hai lần thi xuân thất bại, nhưng ở tuổi này trúng tuyển, trong đệ tử huân quý là cực kỳ khó khăn.

Những thứ phế vật đem chim đi dạo kia không ai cười nhạo, lấn nam bá nữ quần là áo lụa không ai quản, nhưng vẫn cưới thiếu nữ như hoa, tại sao đến lượt hắn phải cưới một nữ nhi nhà sa cơ thất thế thường thường.

La Nhị lang cứ đứng như vậy trong bóng tối, cho đến khi bóng đêm phủ xuống, kết thúc lễ hội ngắm hoa ồn ào náo động, cả phủ Quốc Công yên tĩnh, hắn mới từng bước hướng về phía tây phủ Quốc Công.

Sân nhỏ kia ở trong bóng đêm im ắng, chỉ có quang mang mông lung, mang theo mấy phần thê lương.

La Nhị lang vòng qua phía sau, giẫm lên đầu tường thấp đi vào.

Hắn biết thói quen của Yên Nương, lúc ngủ sẽ không để cho nha hoàn ở trong phòng hầu hạ, cho nên trực tiếp đi từ cửa sổ vào.

Yên Nương nằm nghiêng, vóc người phập phồng như núi, tóc đen xõa như thác nước.

La Nhị lang mím môi thầm nghĩ, thứ dành cho hắn nên là nữ nhân tuyệt sắc như vậy chứ không phải tiểu nha đầu nhạt nhẽo kia.

Thật ra thì từ sau khi hắn trở về phủ, đầy là lần đầu tiên tới nơi này.

Hắn đã từng muốn quên đi Yên Nương, nhưng kỳ thi xuân hai năm trước như bát nước đổ đi, lại khiến hắn hơn hai năm sống vô ích, mà bây giờ lại muốn hắn tiếp nhận thêm một thê tử như vậy. Hắn vì sao lại phải đè nén mình mà không tùy ý ôm nữ nhân mình thích?

La Nhị lang đi về phía Yên Nương, cũng không biết rằng, La nhị lão gia lấy cớ uống rượu để nghỉ ở thư phòng cũng đang lặng lẽ đứng dậy, đi tới tiểu viện này.

. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4454
Được thanks: 9703 lần
Điểm: 8.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 465: Bắt Tại Trận

Edit: Thu Hằng

Beta: Sakura

La Nhị lang cứ như vậy đứng trước giường, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, lẳng lặng nhìn Yên Nương.

Tóc dài đen nhánh, nổi bật lên gương mặt trắng nõn, lông mi dày ở dưới đôi mày liễu, mấy năm chịu cuộc sống giam cầm, chẳng những không làm cho đóa hoa này tàn héo mà ngược lại càng rực rỡ hơn.

La nhị lang thở dài, nghĩ thầm, đây mới thực sự là nữ nhân, tiểu nha đầu họ Thái kia, cho hắn làm nha hoàn trải giường chiếu cũng cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.

Bị đè nén quá lâu, người nào cũng làm ra chuyện tình khác người rồi, huống chi mấy năm nay trái tim La Nhị lang giống như ngâm trong chảo dầu, đau khổ hóa máu, không một khắc nào thống khoái.

Trong mắt hắn dâng lên ngọn lửa, sáng dọa người, lúc này trong đầu chỉ có một ý niệm, hắn phải có được nữ nhân này, lập tức, lập tức, một câu nói nhảm cũng không muốn nghe đến, kể cả từ nữ nhân này.

La Nhị lang trực tiếp lấy ra khăn tay tùy thân, vo lại nhét vào miệng Yên Nương

Yên Nương lập tức tỉnh lại, muốn giãy dụa lại phát giác tay chân đã bị nam nhân này giữ chặt, trong miệng lại có đồ, chỉ có thể phát ra âm thanh ô ô.

“Là ta” La nhị lang cười cười, nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Yên Nương, nước mắt tuôn rơi, ngược lại lại có một loại khoái ý, dùng chân tách chân nàng ra, động thân đi vào.

Lúc này La nhị lão gia đã quen tay hay việc, đi vào trong sân nhỏ, nhìn thấy đầu tường thấp thấp kia thì cười tươi, hai tay xoa vào nhau, lấy đà nhảy qua đầu tường, sau đó nhảy xuống.

Khó có được tiếng rơi xuống lại không lớn, La Nhị lão gia đắc ý cười cười. Hiển nhiên, còn có thể leo tường như vậy khiến tâm trạng của lão càng thêm khoái trá.

Mỗi lần lão tới đây, nhảy qua như vậy liền có cảm giác tìm lại tự tin lúc tuổi trẻ.

La Nhị lão gia chạy thẳng tới cửa sổ gian nhà giữa, cũng không biết rằng hai phụ tử có lựa chọn giống nhau.

Khác với La Nhị lang, La Nhị lão gia tới nơi này không phải một hai lần, cho tới bây giờ lão cũng không thể quên được nữ nhân kiều mỵ không xương kia, đặc biệt là Thái thị đoan trang cường ngạnh có thừa, bàn về mềm mại còn không bì được với Điền thị đã qua đời, lão chạy qua bên này càng chuyên cần hơn.

La Nhị lão gia cũng nhìn ra, bộ dáng của Yên Nương làm như không muốn dính dáng tới lão, nhưng thế thì thế nào, chỉ cần còn có Bát lang, mỗi lần lão tới nàng cũng phải biết điều hơn một chút.

Chính bởi vì một chút bất tuân của Yên Nương, làm La Nhị lão gia xuất kỳ bất ý muốn tới đây, nhìn nàng từ trong mộng tỉnh lại, thất kinh, cuối cũng vẫn không thể không nhân nhượng lão.

Nhưng lần này, mới vừa bước tới trước cửa sổ, nghe thấy thanh âm nam nữ hoan hảo trong phòng truyền ra, cả người lão sửng sốt như ngũ lôi oanh đỉnh.

La Nhị lão gia cơ hồ ngừng thở, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, ánh mắt trừng lớn như chuông đồng, nhặt lên thanh chắn cửa sổ chẳng biết đã rơi từ lúc nào, từ cửa sổ nhảy vào.

Bên trong nghe được động tĩnh, lập tức xoay người, vội vã nhặt quần áo che lên người.

Ánh trăng sáng tỏ, đầu tiên La Nhị lão gia nhìn thấy một bóng lưng trắng, nhưng ngay sau khi nhìn rõ bộ dáng người nọ, nhất thời máu nóng bốc lên, xông qua mãnh liệt đánh xuống, vừa đánh vừa mắng “Súc sinh, súc sinh! Lúc sinh ra ngươi, sao ta không dìm ngươi chết đuối đi!”

La Nhị lang nhất thời bối rối, không biết nên nói cái gì, chỉ đành dùng tay che mặt lui lại phía sau, tránh nhé đòn điên cuồng của La lão gia.

La Nhị lão gia càng đánh càng hăng, hai mắt đỏ ngầu, dùng những lời lẽ cay độc nhất trên đời mắng hắn “Súc sinh, ta biết ngươi bùn loãng không thể trát nên tường, khó trách hai kỳ thi xuân đều không đậu, ngươi ngày ngày tơ tưởng tiểu nương tử, ông trời không có mắt, không đánh một đạo sét giết chết ngươi, ta hôm nay cũng muốn đánh chết ngươi”

Những lời này như dao găm sắc bén đâm vào ngực La Nhị lang, giờ khắc này ngay cả phụ tử luân thường cũng không ngăn cản nổi hắn nữa, hắn vận hết khí lực, hung hăng đẩy ra.

La Nhị lão gia không khống chế được tâm tình, lại không nghĩ tới con lão lại dám đánh trả, không chút phòng bị lại bị một lực đẩy mạnh như vậy, cả người ngả ra, bịch một tiếng đụng phải tường.

Yên Nương mới ngồi dậy mặc áo xong, La Nhị lang vẫn duy trì tư thế hai tay đẩy qua, động tác trong nháy mắt dừng lại, bên trong phòng đột nhiên an tĩnh.

Ngay sáu đó, chính là một tiếng thét chói tai.

La Nhị lang lúc này mới hoàn hồn, quay đầu lại.

Chỉ thấy nha hoàn Lục Quyên bị phân tới hầu hạ Yên Nương sắc mặt trắng như tuyết.

La Nhị lang híp mắt, sải bước hướng tới Lục Quyên.

Trong nháy mắt đó, Lục Quyên thề, nàng cảm nhận được sát khí thật sâu.

Sống chết trước mắt, cho dù là ai cũng muốn cầu sống, nhìn thấy sát thần đi tới chỗ mình, Lục Quyên không do dự, quay đầu bỏ chạy.

Nàng chạy một hơi đến cửa viện, chạy tới cửa lớn, tâm tình khẩn trương nhưng đẩy hai cái lại không thấy cửa mở ra, lại nghe thấy tiếng bước chân phía sau ngày càng gần.

Tim Lục Quyên khẩn trương như muốn nhảy ra, thậm chí có thể cảm giác được hơi thở của đối phương, chốt cửa rốt cuộc rơi xuống, đại môn mở ra, lúc này La Nhị lang đã chạy tới, đưa tay bắt Lục Quyên.

Ống tay áo Lục Quyên bị bắt chặt, kích thích thần kinh nàng hoảng sợ cực độ, không nhịn được mà hét lên, trùng hợp là nàng bị La Nhị lang đẩy một cái cánh cửa mở ra, lại nghe soạt một tiếng ống tay áo Lục Quyên bị đứt, Lục Quyên lập tức xông ào vào trong bóng đêm không quay đầu lại.

Nội viện phủ Quốc Công không có gia đinh đi tuần nhưng phân ra bà tử gác đêm ở bảy tám nơi, vừa văn có một bà tử đi tiểu đêm, trời nóng mùi nồng, bàbưng cái bô mang ra ngoài, nghe thanh âm thét chói tai như lệ quỷ, tay run lên, cái bô nghiêng đi làm rơi vài giọt trên giày.

Bà tử liền mắng một tiếng mẹ nó, giày cũng không kịp lau, đem cái bô để xuống bỏ chạy, vừa chạy vừa la “Mau tới đây, xảy ra chuyện rồi”

Nàng la một tiếng như vậy, không ít người đứng lên, cầm đèn đi ra, có người hướng phía tây chạy tới.

“Làm sao thế?” có người mơ mơ màng màng, chạy bên đám người theo tới hỏi.

“Ta nghe thấy tiếng quỷ kêu, chính là từ phía tây truyền tới”

“Nha, bên kia luôn vắng vẻ, không phải có thứ gì không sách sẽ chứ?”

Bà tử bị nước tiểu bắn trên giày gắt một tiếng “Phi, bất kể nàng là cái quỷ gì, ta sẽ ném chiếc giày này trên mặt nàng, đảm bảo nàng chỉ có tới mà không có về”

Đang nói chỉ thấy một nữ quỷ tóc tai bù xù chạy tới, những người khác bị sợ dạt sang hai bên trốn, đẩy bà tử mạnh miệng kia ra.

Bà tử kia nhất thời sợ tới choáng vàng, đứng yên ở đó không nhúc nhích.

Lục Quyên dựa vào một hơi thở, một đường chạy như điên, nhìn thấy người cũng không kiên trì nổi nữa, lảo đảo ngã tới phía trước, rơi vào trong mắt bà tử kia chính là một nữ quỷ da mặt xanh, đưa mười ngón tay đánh tới nàng.

“Má ơi, con quỷ này muốn bóp chết ta” đều nói, con người gặp phải tình huống sợ hãi liên quan tới tồn vong đều bộc phát chiến lực kinh người, bà tử này hiển nhiên là người nổi bật trong số đó, lúc này cũng không ngẩn người nữa, lấy khí thế set đánh không kịp bưng tai lấy chiếc giày dính nước tiểu hung hăng ném về phía nữ quỷ.

Nữ quỷ này lại không phối hợp, ngã gục trên mặt đất ngất đi, chiếc giày bay thẳng vào người đuổi theo phía sau.

Ba một tiếng, chiếc giày ném ngay giữa mặt người nọ

Ai nha, chiếc giày này của ta một phát đánh trúng! Bà tử này mừng ra mặt, hô “Mau, đưa hai con quỷ này bắt lại”

Lúc này có người mắt tốt, nhận ra La Nhị lang, sắc mặt đại biến “Trời, tại sao lại là Nhị công tử?”

“Cái gì, là Nhị công tử?” Tất cả mọi người sửng sốt.

La Nhị lang vụng trộm bị bắt, đẩy ngã La Nhị lão gia không rõ sống chết, đuổi theo Lục Quyên giết người diệt khẩu, tâm trạng đang căng thẳng thì bị một giày này đập tới, nhất thời mắt hoa lên, thân thể lung lay mấy cái, không chịu nổi hôn mê.

Lúc này đã khuya, gió đêm thổi qua đem vạt áo thổi lên, có người ô một tiếng “Ai u, Nhị công tử làm sao, giống như không có mặc xiêm y?”

Những người này đều là người trên dưới bốn mươi, vóc người vạm vỡ, nào có giống tiểu cô nương hay xấu hổ, lời vừa nói xong, mọi người hai mặt nhìn nhau, cảm thấy đây là chuyện đại bất kính.

Có hai người nói nhỏ “Lẽ nào là Nhị công tử có ý xấu với nha đầu kia?”

Người đứng gần thấy được cô gái ngã trên đất mặc trang phục nha hoàn.

“Ai nha, đây không phải là Lục Quyên sao!” Rốt cục cũng có người nhận ra Lục Quyên.

Cũng có người lớn tuổi hay quên mờ mịt hỏi “Lục Quyên là ai?”

“Chính là, chính là người hầu hạ vị di nương kia nha”

Yên Nương tuyệt sắc như vậy, lại bị vứt vào sân sau, hết lần này tới lần khác từ đó Nhị công tử đều trải qua việc xấu, hạ nhân trong phủ bên ngoài không dám nghị luận nhưng đều lén suy đoán không ít.

Có người nhận ra người hầu hạ Yên Nương, Nhị công tử lại liên quan, tất cả mọi người đều biết không phải chuyện đùa, một người trầm ổn hơn nói “Mấy người chúng ta đi bẩm báo thế tử và phu nhân. Các ngươi tới viện của vị di nương kia nhìn một chút”

Nghe tiếng gõ cửa dồn dập, bà tử canh cửa Thanh Phong đường xoa mắt, lầm bầm mắng một câu, cất giọng hỏi “Người nào?”

“Xin mở cửa, ta là người canh vườn Trương bà tử, có chuyện quan trọng cần bẩm báo Thế tử phu nhân”

Bà tử canh cửa biết người này, hai người mặc dù cùng là hạ nhân, nhưng người canh cửa Thanh Phong đường cùng người gác đêm trong vườn khác biệt  một trời một vực, lập tức cười lạnh một tiếng “Hôm nay Đại nãi nãi lo hội ngắm hoa mệt mỏi, đã ngủ sớm, có việc gì gấp cũng không nên bẩm báo lúc này, sáng sớm mai nói sau”

Lúc này ngoài cửa vang lên một thanh âm khác “Ai nha, Vương đại tỷ, mau mở cửa, Nhị công tử cùng một đứa nha hoàn ngất ở bên ngoài, chúng ta không quyết định được, phải tới bẩm Thế tử phu nhân làm chủ”

Bà tử canh cửa vừa nghe, không dám trễ nải nói “Các ngươi chờ, ta đi bẩm báo trước một tiếng”

Bà tử canh cửa cũng không được vào phòng, vội đánh tức Mộc Chi trong phòng nghỉ, Mộc Chi vừa nghe vội vào phòng trong, đứng ngoài bình phong bẩm báo “Thế tử gia, Đại nãi nãi, bên ngoài xảy ra chuyện”

La Thiên Trình thoáng cái ngồi dậy, liếc mắt nhìn Chân Diệu, thấy nàng còn ngủ, rón rén xuống giường, mặc áo ngoài vào, ra ngoài bình phong, nhíu mi thấp giọng hỏi “Có chuyện gì?”

“Bà tử gác đem phía ngoài bẩm báo, nói Nhị công tử cùng một nha hoàn ngất bên ngoài” Mộc Chi thì thầm nói

“Hầu hạ Đại nãi nãi” La Thiên Trình lạnh mặt, nhấc chân đi ra ngoài.

“Cẩn Minh?”

. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
Có bài mới 11.12.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4454
Được thanks: 9703 lần
Điểm: 8.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 466: Báo Ứng

La Thiên Trình dừng cước bộ, xoay người lại “Kiểu Kiểu, sao lại tỉnh rồi?”

“Xảy ra chuyện gì?” Chân Diệu đã ngồi dậy.

“Nàng ngủ đi, ta đi xem một chút là được” La Thiên Trình trấn an, vỗ vỗ bả vài nàng.

Chân Diệu lắc đầu “Trong phủ có việc, lại là nội viện, ta vẫn nên đi nhìn một chút. Lại nói, thương thế của chàng vẫn chưa đỡ mà”

“Nào có nghiêm trọng như vậy” La Thiên Trình cười cười “Vậy thì cùng đi, là Nhị lang xảy ra chút chuyện”

Hai người cùng nhau ra ngoài, không nghĩ tới mới ra sân lại có người vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy Thế tử gia và phu nhân, bụp một tiếng quỳ xuống, lời nói không ra khuôn chữ “Thế tử gia, Thế tử phu nhân, xảy ra chuyện lớn, Nhị lão gia té xỉu trong phòng Yên di nương”

Lời vừa nói ra, sắc mặt mấy bà tử báo tin phía sau đột nhiên thay đổi.

La Thiên Trình còn rất bình tĩnh, khiêu mi nói “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vừa đi vừa nói”

Bà tử kia đứng lên, vừa đi vừa nói “Lão nô phát hiện Nhị công tử và Lục Quyên cô nương ngất tại cửa, cảm thấy có cái gì đó không đúng, nên phân ra người đi tới phía tây viện nhìn một chút, không nghĩ tới lại thấy Yên di nương treo cổ trên xà nhà, đang đung đưa hù chết người, còn Nhị lão gia té ở góc nhà, có một vũng máu …”

“Còn có người canh giữ ở đó chứ?” La Thiên Trình lớn tiếng hỏi.

“Có, lúc ấy có ba người tới, hai người ở lại canh giữ, lão nô tới đây báo tin”

“Hay là mời đại phu trước đi” Chân Diệu nhắc nhở.

Phát hiện tình huống là hạ nhân, không có tiếng nói của chủ tử, ngay cả mời đại phu cũng không dám tự tiện làm chủ, đây là nguyên nhân khi vừa phát hiện tình huống liền bẩm báo vợ chồng Chân Diệu.

La Thiên Trình chỉ một bà tử đi mời đại phu, cầm tay Chân Diệu bước đi nhanh hơn, chờ đến sân viện của Yên Nương, đèn dầu sáng tỏ, bên trong đứng không ít bà tử.

Có một bà tử mặt mày cơ trí tiến lên phía trước nói “Thế tử gia, phu nhân, lúc trước Nhị công tử vàLục Quyên cô nương hôn mê ở bên ngoài, đã được lão nô chuyển vào trong phòng.

“Nhị lão gia và Yên di nương đâu?”

“Nhị lão gia còn hôn mê, Yên di nương đã được cứu tỉnh, lão nô sợ lại xảy ra chuyện nên hiện tại để một người coi chừng nàng”

La Thiên Trình coi như vừa ý gật đầu, cùng Chân Diệu đi vào xem tình huống.

Bất kể trong lòng hai người đối với La Nhị lão gia như thế nào, người đầu tiên nhìn tới, nhất định là trưởng bối.

Chân Diệu nhìn thấy La Nhị lão gia, sợ hết hồn, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy người này có bộ dáng chật vật như vậy.

Đầu tóc rồi bời, trên mặt là từng vệt máu, nằm trên giường trúc lặng yên không một tiếng động, không biết là sống hay chết.

La Thiên Trình đến gần nhìn, lại đi một vòng quanh phòng xảy ra chuyện, nhìn cửa sổ mở rộng, lại nhìn tới La Nhị lang quần cũng không kịp mặc, chỉ choàng chiếc áo ngoài đã hiểu chuyện gì tới bảy tám phần, lập tức cười lạnh một tiếng.

Lúc này đại phu vội vã chạy tới.

Đại phu  này họ Hàn, là thái y đã lui về, được mời tới phủ Quốc Công đã lâu.

“Thế tử gia, là vị nào bị bệnh?” Hàn đại phu đeo theo hòm thuốc, đầu đầy mồ hôi, trong lòng lại càng thấp thỏm.

Nửa đêm canh ba gọi đại phu, lại ở địa phương vắng vẻ như vậy, cũng không phải chuyện tốt gì, may là bây giờ hắn cũng là đại phu của phủ Quốc Công rồi, chủ tử cũng chỉ cảnh tỉnh đe dọa, chắc cũng không tới mức diệt khẩu …. Phủ nào lại không có chuyện cần che giấu.

“Là Nhị lão gia, Hàn đại phu, mời bên này”

Hàn đại phu đi vào, thấy rõ bộ dáng của La nhị lão gia thì sợ hết hồn, không dám trễ nải, vội đi qua xem xét.

Lúc này Chân Diệu đi tới, nhẹ giọng nói với La Thiên Trình “Yên di nương đã tỉnh. Nhị lang và Lục Quyên chỉ hôn mê do quá mệt mỏi, đợi lát nữa khám qua cho Nhị lang một chút, Lục Quyên thì không cần”

Nếu bốn người này cùng để Hàn đại phu khám một lần, cho dù không lộ ra ngoài thì phủ Quốc Công cũng đủ mất mặt.

“Ừ.”

Hàn đại phu mở hòm thuốc, lấy trong một bình trắng một viên thuốc lớn  màu xanh, nhét vào trong miệng La nhị lão gia.

Chân Diệu co rút khóe miệng, thầm nghĩ, viên thuốc lớn như vậy, người còn hôn mê, có thể nuốt được sao?

Không nghĩ tới, Hàn đại phu rất có kinh nghiệm, nâng cổ La nhị lão gia lên, ở phía sau đánh nhẹ mấy cái sau đó gật đầu lấy băng gạc ra băng bó cho hắn.

“Hàn đại phu, Nhị thúc ta sao rồi?”

Hàn đại phu lau mồ hôi, đứng thẳng người nói “Vết thương khá nặng, đã cho lão gia uống nhung hoàn tan máu bầm, nếu hừng sáng có thể tỉnh lại, còn có hi vọng, nếu không tỉnh lại …”

La Thiên Trình gật đầu “Nhị đệ ta cũng bất tỉnh, Hàn đại phu xem qua một chút”

Hàn đại phu đi qua nhìn, cũng không nói nhiều, một châm đi xuống, đem La nhị lang đâm tỉnh.

La Nhị lang thấy rõ người trong phòng, sắc mặt đại biến, đột nhiên nhảy xuống hướng phía ngoài chạy.

Động tác của hắn quá đột ngột, đụng ngã Hàn đại phu còn chưa cất xong ngân châm.

Hàn đại phu thuận theo thế ngã, tay quét qua bắp chân La Nhị lang, ngân châm kia liền đâm vào.

La Nhị lang kêu lên một tiếng, lập tức ngã xuống đất ôm chân.

Sắc mặt La Thiên Trình âm trầm, lạnh lùng nói “Trông coi Nhị công tử”

Mắt thấy trời sắp sáng, La nhị lão gia còn chưa tỉnh, Chân Diệu hỏi “Có nên đi nói chuyện với tổ mẫu không?”

“Chờ một lát nữa” La Thiên Trình nói.

Lão phu nhân lớn tuổi, mặc dù trải qua mưa gió, tâm tính bền bỉ, cũng không chịu được loại chuyện sinh tử chưa rõ này, chờ sau khi trời sáng, vô luận Nhị lão gia sống hay chết, chuyện đã định rồi nói cho người vẫn tốt hơn.

Thời gian từng chút trôi qua, trừ vợ chồng Chân Diệu coi như lãnh tĩnh, trong lòng những bà tử canh giữ đều run sợ, không biết liên lụy vào chuyện này, sẽ có kết quả gì.

“Nhị lão gia tỉnh” bà tử canh giữ bên cạnh La nhị lão gì hô lên.

Hàn đại phu lập tức bị đánh thức, chạy qua nhìn.

La Thiên Trình cũng đi tới “Nhị thúc, người thấy sao?”

La nhị lão gia mở to mắt, đầu tiên là mờ mịt, sau là kinh sợ, muốn ngồi dậy lại phát hiện không được, mở miệng muốn nói nhưng phát giác ngay cả khí lực mở miệng cũng không có.

Nhìn La nhị lão gia miệng lệch mắt nghiêng, khóe miệng còn lưu nước miếng, sắc mặt Hàn đại phu nặng nề nói “Nhị lão gia trúng gió rồi”

La Thiên Trình vui sướng, khắc chế vọng động nhếch khóe môi của mình, hướng Chân Diệu nói “Kiểu Kiểu, ta đi mời tổ mẫu tới đây, nàng ở đây coi chừng”

Hai khắc sau, lão phu nhân đã tới, tận mắt thấy tình cảnh này, giận dữ hỏi “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

La Thiên Trình vỗ lưng lão phu nhân, ấm giọng nói “Tổ mẫu, chuyện đã xảy ra, người không nên gấp gáp. Hiện tại Nhị thúc trúng gió miệng không thể nói, bọn Nhị đệ đã tỉnh, tôn nhi đã hỏi Lục Quyên, biết đại khái chuyện xảy ra” Nói đến đây cũng không nhiều lời thêm nữa.

Lão phu nhân hiểu ý, cho nha hoàn tạp nhân lui ra, đi vào nội thất, lệnh cho hai nha hoàn tâm phúc canh giữ phía ngoài.

La Thiên Trình lúc này mới lộ vẻ mặt khó khăn nói “Lục Quyên nói, nàng nghe thấy động tĩnh trong phòng Yên di nương nên đi vào xem, thấy Nhị đệ đẩy ngã Nhị thúc, sau đó muốn giết nàng, nàng bỏ chạy sau đó gặp bà tử gác đêm, không chống đỡ nổi nữa nên ngất đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, hh09, khanhhua, ngoung1412, yuriashakira, Đỗ Quỳnh Anh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: crazykin, juliehuynh2412, luyen tran, Nana Chan, Ngantrinh, ribiami, samtrần, Tâm Thường Lạc, vi ngôn lục ngạn và 605 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.