Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 294 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 17.10.2017, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 309
Được thanks: 3809 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
130-2 Chặt chẽ nắm cát trong tay.

Tiểu Trúc nghi hoặc đứng tại chỗ. Âu Dương Noãn cười nâng ánh mắt lên: “Những lễ vật này là không thể cự tuyệt. Nếu không nhận, phiền toái sẽ lại càng nhiều, cho nên tỷ hẳn phải nhận lấy!"

"Như vậy, cũng coi như để tâm những người bên ngoài đó an lại. Để bọn họ biết biểu tỷ cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, có thể lấy lòng, có thể luồn cúi. Trước hết coi như cho bọn họ an tâm, chuyện này đối với Trấn quốc hầu có lợi mà đối với biểu tỷ cũng vậy!”

Sinh trưởng tử đã là cái đích cho hậu viện ngắm tới, đừng để trên triều đình cũng khiến người ta nhớ. Biểu hiện tục khí một chút, bình thường một chút ngược lại sẽ an toàn hơn.

Về phần Tiếu Diễn, chuyện trong phủ Thái tử không thể gạt được hắn. Chi bằng cứ để hắn thấy, càng thể hiện biểu tỷ đơn thuần.

Tiểu Trúc gật gật đầu, sai người đem lễ vật để lại chỗ cũ, càng bắt mắt càng tốt.

Thịnh Nhi mở mắt thật to nhìn chằm chằm trống bỏi trong tay Âu Dương Noãn. Hi hi ha ha cười, lộ ra cái miệng phấn nộn nhỏ nhắn.

Âu Dương Noãn đem trống bỏi đặt vào lòng bàn tay nhỏ xíu, Thịnh Nhi liền bỏ vào trong miệng.

Âu Dương Noãn hoảng sợ, nhanh chóng đoạt lấy.

Thịnh Nhi mếu máo, bộ dạng như muốn khóc. Âu Dương Noãn sờ sờ đầu của nó, cái miệng lại càng mếu máo hơn.

Lâm Nguyên Hinh cười nói: “Này nhóc con, mới nhiêu tuổi, chỉ biết tỏ vẻ đáng thương!”

Âu Dương Noãn nhìn Thịnh Nhi, gật đầu nói: “Vì Thịnh Nhi, biểu tỷ mới có thể trở nên kiên cường như vậy!”

Lâm Nguyên Hinh lẳng lặng hít một hơi, nhìn Thịnh Nhi nói: "Người khác đã muốn kề đao trên cổ ta. Hoặc là chết, hoặc là phản kích, chẳng lẽ ta còn có thể làm khác sao?”

Mỗi người đều nói nàng sinh ra trong phú quý hầu môn, lại được gả cho Thiên tử tương lai.

Nhưng lại không có ai biết khổ sở của nàng. Nàng chẳng qua cũng chỉ là một nữ tử bình thường, không phải từ nhỏ đã biết mọi thủ đoạn hậu viện.

Lúc mới gả cho Tiếu Diễn có lẽ nàng thật sự thích hắn. Chỉ là hiện tại nàng đã hiểu được, sự sủng ái của nam nhân chẳng qua chỉ như hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.

Nhất là nam nhân lãnh khốc vô tình như Tiếu Diễn.

Âu Dương Noãn đi qua, vỗ vỗ tay nàng, chậm rãi nói: “Tâm ý của biểu tỷ đã quyết là tốt rồi!”

Lâm Nguyên Hinh chậm rãi thở dài, cả giận nói: “Từ sau khi Thịnh Nhi bị đậu mùa, ta mới chính thức hiểu. Nếu không nghĩ làm dao thớt, thì ta sẽ phải làm cá nằm trên thớt. Vì vậy ta phải hợp lực nhất tranh!”

Dưới đáy lòng Âu Dương Noãn khẽ thở dài. Nay tình thế xem ra Lâm Nguyên Hinh muốn không tranh cũng khó.

Mọi người đều là bị bức bách mà trở nên như vậy. Các nàng cũng không phải là người trời sinh bụng đầy mưu mô.

Là những người đó từng bước bức càng nàng đến nước này.

Biểu tỷ cùng kiếp trước của nàng rất giống nhau, cũng không phải trời sinh thủ đoạn. Chính là đem hết tâm tư đặt vào một nam nhân, lại xem nhẹ nhân hòa sự bên người.

Đúng lúc này, Tiểu Trúc từ bên ngoài tiến vào, thấp giọng nói: “Trắc phi, Thái tử đêm nay muốn nghỉ ở viện Thái tử phi!”

Tươi cười trên mặt Lâm Nguyên Hinh rất bình thường, không hề có chút gì là mất hứng: “Được rồi!”

Yến chưa tàn, tin tức Tiếu Diễn muốn qua đêm ở đâu đã truyền đến Mặc hà trai. Biểu tỷ quả thực hạ khí lực rất lớn bên người Thái tử.

Nói xong chuyện này Tiểu Trúc cũng không có lui ra ngoài mà là cúi người nói bên tai Lâm Nguyên Hinh mấy câu.

Âu Dương Noãn không khỏi ghé mắt liền thấy sắc mặt Lâm Nguyên Hinh hơi hơi trắng bệch.

Thấy Âu Dương Noãn đang nhìn mình, Lâm Nguyên Hinh liền trấn định thần sắc, cố gắng lộ ra tươi cười: “Không sao! Không có việc gì!”

Không có việc gì? Vậy sao vẻ mặt của biểu tỷ lại như có gì muốn nói?

Có chuyện gì lại không thể nói cho nàng biết? Trong lòng Âu Dương Noãn âm thầm thấy kỳ quái.

Lúc ra khỏi Mặc hà trai, Lâm Nguyên Hinh sai người lấy áo choàng khổng tước đến: “Muội sợ lạnh, phủ thêm đi!”.

Âu Dương Noãn gật gật đầu, không tự chủ được mà hỏi một câu: "Biểu tỷ?"

“Uh!”

“Tỷ có mấy phần nắm chắc?”

Lâm Nguyên Hinh xả ra một chút ý cười: “Vậy chỉ có thể xem ông trời chiếu cố ai hơn!”

Đối thoại giữa hai người bởi vì người ngoài xuất hiện mà gián đoạn. Thái tử truyền lời mời hai người các nàng trở lại yến hội.

Yến hội này, được xem như ở nhà. Lúc trước khi rời đi, Lâm Nguyên Hinh lại bị khách nhân cuốn lấy.

Âu Dương Noãn liền mỉm cười với đối phương, xoay người hướng ra ngoài.

Nhưng lúc này lại có một đạo âm thanh nhu hòa vang lên: “Minh quận vương phi! Lâm trắc phi không rảnh, ta tiễn ngươi!”

Là Chu Chỉ Quân một thân thịnh trang, nàng ý cười oanh yến đến giữ chặt lấy cánh tay Âu Dương Noãn. Bộ dáng thập phần thân thiết, nha đầu bên cạnh liền không dấu vết mà chặn tầm mắt mọi người phía sau.

“Ta nghĩ các ngươi tốt nhất không cần nhanh như vậy đã có chủ ý với ta!” Chu Chỉ Quân đột nhiên nói một câu.

Âu Dương Noãn bật cười: “Thái tử phi nói đùa rồi! Cho dù là tính thế nào thì cũng không phải là chúng ta có chủ ý với ngài!”

“Ngoài sáng đối Trữ xa hầu, trong tối đối ta! Nếu Trấn quốc Hầu phủ các người muốn đánh phần chủ ý này, theo ta thấy bây giờ còn chưa phải lúc!”

Gia tộc chân chính có thực lực cùng Chu gia bọn họ đối chọi gay gắt, chờ sau khi Tiếu Diễn đăng cơ mới có thể vấn đỉnh Thái tử vị, trước mắt chỉ có Trấn quốc Hầu phủ. Bởi vì bọn họ có trong tay trưởng tử của Tiếu Diễn.

Mà Chu Chỉ Quân tuy rằng không có con trai nhưng lại danh chính ngôn thuận chiếm vị trí Thái tử phi. Trấn quốc Hầu phủ làm sao có thể không nghĩ đến việc trừ bỏ tảng đá chắn đường này?

Trong lòng Chu Chỉ Quân đương nhiên sẽ nghĩ như vậy.

Âu Dương Noãn thản nhiên nói: “Trữ xa hầu làm sai chuyện nhưng không phải Thái tử phi ngài cũng vẫn đứng vững vàng sao? Có gì mà phải lo lắng chứ?”

Chu Chỉ Quân có thể thuận lợi tiếp tục làm Thái tử phi không chỉ vì Tiếu Diễn cần Trữ xa hầu để kiềm chế Trấn quốc hầu, duy trì thế cân bằng.

Mà quan trọng là Chu Chỉ Quân là người thông minh, biết khi nào cần phải giả ngu, khi nào thì mịt mờ.

Nhưng hiện tại là vì cái gì mà đột nhiên chạy đến trước mặt nàng nói những lời này?

Tươi cười trên mặt Chu Chỉ Quân lạnh lùng dị thường.

Các nam nhân nắm trong tay toàn cục, chơi trò chơi đấu tâm đấu trí. Hậu viện nơi nhà cao cửa rộng này cũng giống như thế.

Kỳ thật Chu Chỉ Quân không thèm để ý đến Trấn quốc Hầu phủ sẽ có hướng đi như thế nào? Cái nàng quan tâm là Yến vương phủ có liên quan vào hay không?

Đêm nay sở dĩ thử Âu Dương Noãn như vậy chẳng qua là muốn từ trong lời nói của nàng biết được chút động tĩnh của Yến vương phủ.

Nói chính xác hơn là ý đồ, là hướng đi của Tiếu Trọng Hoa.

Chu Chỉ Quân nhìn ánh nến huy hoàng cách đó không xa, tươi cười trên mặt chậm rãi trở nên vô tình: “Âu Dương Noãn, ngươi chắc cũng biết Nhu Vân?”

Trong đôi mắt Âu Dương Noãn đã dấy lên ngọn lửa nhỏ nhưng thanh âm lại rất bình thản: “Nói đến Nhu Vân, ta vừa rồi còn đang suy nghĩ Thái tử phi thế nhưng lại khoan hồng độ lượng như thế. Đối với một vũ cơ lại rất quan tâm!”

Chu Chỉ Quân giống như nghe không hiểu chút trào phúng trong giọng nói của nàng: “Nhu Vân tuy rằng xuất thân kém nhưng lại có thứ mà người khác không có. Nàng cùng ngươi là có bảy phần tương tự!”

Âu Dương Noãn mỉm cười: "Thái tử phi nói, nhưng là chuyện cũ!"

Chu Chỉ Quân quay mạnh đầu nhìn nàng, anh lạc trên trâm cài san san rung động.

Nàng dừng một chút, cong môi cười: “Ta đây đang nói chuyện hiện tại. Ngay trước khi yến hội bắt đầu, Nhu Vân chỉ vì nói sai một câu, chọc giận Thái tử, bị loạn côn đánh chết. Chuyện này, chắc ngươi còn chưa biết!”

Trong lòng Âu Dương Noãn chấn động, ánh mắt không tự chủ được mà lạnh đi vài phần: “Nguyện nghe Thái tử phi nói rõ!”

Chu Chỉ Quân thế này mới bật cười: “Nàng luôn hướng tới cảm kích ngươi. Nhưng có lẽ mấy ngày nay rất được sủng ái nên có chút không biết trời cao đất rộng. Cư nhiên dám hướng nha đầu nói muốn tới nhìn một chút cái vị chính chủ kia bộ dáng như thế nào mà có thể khiến Thái tử điện hạ thần hồn điên đảo!"

"Cũng vì một câu này rơi vào tai Thái tử, hắn thế nhưng lại sai người đánh nàng tới chết. Minh quận vương phi, ngươi nói xem, có phải rất đáng tiếc không?”

Âu Dương Noãn đột nhiên nghĩ đến biểu tình muốn nói lại thôi của Lâm Nguyên Hinh.

Lúc ấy chắc là chuyện này, cho nên biểu tỷ mới do dự có nên đem chuyện này nói với nàng hay không?

Nhưng chỉ vì một câu như vậy mà có thể không tiếc đem mỹ nhân sủng ái lâu như vậy đánh chết. Tiếu Diễn đến tột cùng là có tâm địa như thế nào? Vì sao Chu Chỉ Quân lại muốn nói với nàng chuyện này?

Âu Dương Noãn hơi hơi nhíu mày: “Nhu Vân là người phủ Thái tử. Thái tử không tiếc, ta cần gì phải thấy đáng tiếc?”

Chu Chỉ Quân kéo dài ngữ điệu, hàm chứa âm ngoan khẽ cười nói: “Chẳng qua chỉ là một thế thân mà thôi, có gì phải thấy đáng tiếc? Nếu là chân nhân, đó mới là đáng tiếc!”

Ánh mắt Âu Dương Noãn dưới ánh nến, đèn đuốc sáng như ban ngày không hề chớp nhìn Chu Chỉ Quân.

Vừa muốn nói chuyện lại bị một đạo thanh âm mang theo ý cười đánh gãy: “Noãn Nhi, chúng ta nên hồi phủ rồi. Thái tử phi, không biết ngài đã nói xong chưa?”

Chu Chỉ Quân quay mạnh đầu, lại nhìn thấy Tiếu Trọng Hoa đầu quan minh châu, thắt lưng kết bích sắc thao lạc.

Trong cơn gió lãnh liệt càng khiến thân hình hắn trở nên cao lớn hơn, tuấn mỹ đến cực điểm.

Chỉ là giờ phút này hắn lại lạnh lùng nhìn Chu Chỉ Quân, như mắt chim ưng lành lạnh khiến Chu Chỉ Quân nhất thời có loại cảm giác như hàn băng thấu xé tâm can.

Chu Chỉ Quân nắm chặt nắm tay trong áo, hơi hơi nhướng mày: “Minh quận vương đúng là yêu thương thê tử. Khi đến khi đi cũng không quên bảo vệ Minh quận vương phi!”

“Noãn Nhi dù sao cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối, không thể so với Thái tử phi tâm tư tinh tế, thủ đoạn cao minh!"

"Chỉ là phần tâm tư này của ngài vẫn là nên dùng trên người Thái tử mới thỏa đáng!”

“Gần đây không ngừng có tấu chương dâng lên, nói thiên kim Trấn quốc hầu phủ càng thích hợp với vị trí Thái tử phi hơn ngài!"

"Thái tử phi cũng nên tự xem xét lại bản thân mình một chút, nếu còn khí thế bức người như vậy, khả năng lần sau chúng ta đến làm khách nữ chủ nhân phủ Thái tử đã thay đổi người!”

Thanh âm Tiếu Trọng Hoa ẩn ẩn như có hàn khí. Âu Dương Noãn nhìn hắn, hơi hơi giật mình.

Nàng thế nhưng lại không biết Tiếu Trọng Hoa từ khi nào lại nói được những lời lãnh khốc như vậy.

Những lời này quả thực đánh thẳng vào mặt Chu Chỉ Quân.

Nếu người khác nói những lời này, Chu Chỉ Quân sẽ đương trường trở mặt. Nhưng cố tình những lời nói này lại từ Tiếu Trọng Hoa quyền cao chức trọng.

Quả nhiên, bộ dạng tự tin của Chu Chỉ Quân suốt buổi yến hôm nay cứ thế nứt ra, vỡ vụn.

Một cỗ tử âm hàn theo từ lòng bàn chân dâng thẳng lên đầu. Sắc mặt trắng bệch, môi không khống chế được mà run run: “Minh quận vương nói như vậy, sẽ không sợ bị người khác nói ngươi khi dễ nữ nhân sao?”

Tiếu Trọng Hoa thản nhiên nở nụ cười, sắc mặt bình tĩnh: "Nếu ta cứ tùy ý để ngài khi dễ thê tử của ta, truyền ra ngoài mới thật sự bị người ta chê cười!”

Một cỗ lửa giận hừng hực thiêu đốt trong ngực Chu Chỉ Quân: “Minh quận vương đây là đang muốn tuyên bố sẽ đứng một bên với Trấn quốc hầu phủ?”

Ánh trăng vốn bị mây đen che khuất nay liền hé ra một nửa, con ngươi Tiếu Trọng Hoa cũng vì thế mà phá lệ chói mắt: “Điểm này ta nghĩ từ khi ta hướng Bệ hạ thỉnh hôn, Thái tử phi ngài hẳn đã có giác ngộ mới phải!”

Chu Chỉ Quân nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn hai người trước mặt này.

Nàng thật sự không nghĩ tới, cư nhiên còn có phu thê hai người cùng hợp lực nhau khi dễ nàng.

Lúc này Chu Chỉ Quân đã hoàn toàn quên, là do chính mình khiêu khích Âu Dương Noãn trước. Nửa ngày sau nàng mới lạnh lùng cười: “Vậy cứ chờ xem!”

Đúng lúc này một nha đầu đi tới gần mới phát hiện phu thê Minh quận vương cũng ở đây.

Biết việc này cơ hồ có chút không đúng liền hành lễ nói: “Thái tử phi, Thái tử mời ngài qua!”

Nói xong liền nhất thời lại câm như hến, không dám hé răng.

Chu Chỉ quân hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

.....

Yến vương phủ.

Âu Dương Noãn vừa xuống xe ngựa liền một đường bước nhanh. Thẳng đi đến thác nước trên núi giả trong hoa viên.

Tiếng nước ào ào phủ kín tinh triệt đá vũ hoa phía trên, không khí ẩm ướt lành lạnh lập tức ập tới.

Nàng bỗng nhiên dừng chân. Nhất thời nước từ trên núi giả chảy xuống hồ nhỏ, gợn nước bắn lên. Có một vài giọt bắn lên y phục nàng.

Âu Dương quay người lại nhìn chằm chằm Tiếu Trọng Hoa: “Vì sao phải làm như vậy?”

Tiếu Trọng Hoa cũng nhìn nàng: “Ba ngày qua nàng vẫn đối với ta lạnh nhạt như vậy. Là vì ta đã làm sai chuyện gì sao?”

Âu Dương Noãn nhăn mày lại, nàng vừa rồi rõ ràng là hỏi Tiếu Trọng Hoa vì sao lại muốn nghe đối thoại giữa nàng và Chu Chỉ Quân. Hiện tại hắn lại hỏi qua chuyện khác.

Đúng là ba ngày nay nàng đều khách khí với hắn, hơn nữa còn có chút xa cách. Chuyện này là vì Bích Hà.

Nhưng đương nhiên là không phải nàng vì nữ nhân khác thân cận với hắn mà mất hứng. Chỉ là vì uy nghiêm chủ mẫu của nàng đã bị khiêu chiến.

“Ngài thì có làm sai chuyện gì đâu? Ngài chẳng qua là không lưu tâm đến chuyện phát sinh xung quanh thôi!” Âu Dương Noãn thản nhiên cười cười.

Không lưu tâm?

Cho tới bây giờ Tiếu Trọng Hoa cũng chưa từng bị người nào nói như vậy. Hắn hơi hơi nhíu mày lại, nhìn Âu Dương Noãn.

“Bích Hà cô nương này muốn tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Minh quận vương sẽ cho nàng lời công đạo như thế nào đây?”

“Bích Hà?”

Tiếu Trọng Hoa hơi hơi nhíu mày: “Là ai?”

Ai sao?

Âu Dương Noãn sửng sốt, đột nhiên bật cười: “Không phải ngay cả tên nha đầu bên người của mình chàng cũng sẽ không biết đó chứ?”

Tiếu Trọng Hoa nhìn nàng, đột nhiên lâm vào trầm mặc kỳ lạ.

Âu Dương Noãn dừng một chút, nghiêng đầu nhìn nhìn Tiếu Trọng Hoa.

Lại nhìn nhìn, ý cười bên khóe môi cũng thu dần lại: “Chàng thật sự không biết?”

Âu Dương Noãn thật sự là đã hiểu lầm Tiếu Trọng Hoa, viện này vẫn là sau khi thành hôn hắn mới có thời gian ở lâu dài.

Lúc trước hắn nào có thời gian lưu ý đến một nha đầu đối với hắn phương tâm ám hứa đâu.

Nếu Tiếu Trọng Hoa chú ý đến mỗi một nữ tử vụng trộm đơn phương với hắn, như vậy chẳng phải hắn sẽ mệt muốn chết sao?

Huống chi hắn cũng không cho nha đầu nào tới gần người.

Bích Hà tuy rằng mỹ mạo nhưng cũng còn chưa tới mức để hắn phải liếc mắt nhiều hơn một cái….

Âu Dương Noãn cảm thấy chính mình tựa hồ như trong vô hình náo loạn cái ô long, liền lắc lắc đầu. Lập tức xoay người bước đi, nhưng váy dài kéo quanh co khúc khuỷu, vô tình quấn lấy biên giác lan can một bên.

Mắt thấy sẽ ngã vào hồ dưới thác nước, tay Tiếu Trọng Hoa lại nhanh hơn một bước. Nhưng vì dùng sức quá lớn khiến hai người lệch qua lan can bạch ngọc.

Khi Hồng Ngọc từ phía sau hoảng loạn bước lên nâng Âu Dương Noãn thì đáp tử phỉ thúy xanh biếc đã rơi xuống hồ, tóc đen xõa ra như thác nước.

Mà Tiếu Trọng Hoa có chút sửng sốt rồi đột nhiên nở nụ cười.

“Còn cười nữa! Trâm cài của ta!” Âu Dương Noãn quay người muốn hướng vào trong hồ.

Tiếu Trọng Hoa thấp giọng nói: “Nước ở đây không sâu, ta sẽ phái người đi tìm cho nàng. Đêm rất lạnh, về phòng trước đi!”

Tay hắn ở trên lưng nàng, mang đến từng trận cảm giác nóng rực.

Mặt Âu Dương Noãn đỏ lên, vừa định lên tiếng liền cảm giác có một đôi mắt cực âm lãnh đang hướng nhìn phía bên này.

Âu Dương Noãn hơi hơi chấn động, nghiêng đầu nhìn qua.

Cách đó không xa là một nữ tử, lúc này nhìn thấy Âu Dương Noãn nhìn qua, cặp mắt ẩn chứa dao nhỏ kia lập tức nhộn nhạo ý cười như có như không.

Là Thế tử phi Tôn Nhu Trữ.

Nhìn thấy Âu Dương Noãn khác thường, Tiếu Trọng Hoa cũng quay đầu. Thấy Thế tử phi thì hơi sửng sốt một chút, liền thản nhiên gật đầu.

Tôn Nhu Trữ mỉm cười đi tới: "Yến hội đã xong rồi sao?”

Âu Dương Noãn đứng vững lại, cười nói: “Đúng vậy! Đã trễ thế này, Thế tử phi còn chưa nghỉ ngơi sao?”

Ánh mắt Tôn Nhu Trữ vòng vo chuyển đến Tiếu Trọng Hoa, ẩn ẩn mang theo chút phức tạp không nói nên lời.

Sau đó lại nhìn qua Âu Dương Noãn, thản nhiên cười cười, cũng không nói.

Mama bên cạnh nàng liền nhẹ giọng cực ôn nhu nói: “Thân thể Thế tử không khỏe, cả đêm đều không thể ngủ sâu. Thế tử phi lo lắng có ngủ được đâu!”

Lo lắng ngủ không được? Vậy không phải hẳn nên ở trong túc trực chăm sóc sao?

Âu Dương Noãn cười cười, không có mở miệng. Nhưng Tiếu Trọng Hoa bên cạnh lại nhíu mày lại thật sâu.

Tôn Nhu Trữ lúc này chậm rãi mở miệng, ý cười như gió xuân. Nhưng thanh âm lại rất nhỏ, trên mặt dĩ nhiên là một tia mười phần nhu nhược. So với ngày thường như hai người khác nhau: “Nhị đệ, đại ca vẫn luôn nhớ tới đệ. Khi nào đệ rảnh thì qua thăm chàng một lát!”

Ánh mắt Âu Dương Noãn dừng trên người Tôn Nhu Trữ, chỉ cảm thấy thủy quang đem bóng dáng nàng kéo dài, dao động không ngừng.

Trong lòng không tự chủ được mà nổi lên cảm giác quái dị.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Lăng Ngạo Quân, Murasaki, bichvan, maimai0906, minmapmap2505, phuochieu90
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 19.10.2017, 15:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 309
Được thanks: 3809 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
132-1 Ai cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt.

Ngày hôm sau, trời liền đổ mưa.

Mái hiên Yến vương phủ lay động tướng hàm. Những dòng nước cao cao uốn lượn hắt lên tường ngoài hành lang.

Cổng nguyệt nha tò vò điệt điệt, vốn đã là cảnh sắc tinh xảo tuyệt trần. Sau cơn mưa lại càng khiến người ta hít thở không thông.

Sáng sớm Âu Dương Noãn liền cùng Tiếu Trọng Hoa đến An Khang viện.

Bọn họ từ thiên môn vào viện, đi một lát liền thấy vài mama nghiêm mặt nâng một cái cáng cách đó không xa đi qua.

Tiếu Trọng Hoa đi ở phía trước, cũng không nhìn thấy. Thế nhưng một màn này lại lạc vào mắt Âu Dương Noãn.

Nàng theo bản năng nhìn một cái liền thấy bên trong có một người, một đầu tóc dài đen nhánh tản ra. Một cánh tay lộ ra bên ngoài, nàng liếc mắt một cái liền nhận ra là một nữ nhân.

Hơn nữa còn mơ hồ nhìn thấy trên cổ tay nữ nhân có một vết bầm xanh tím.

Thấy nhóm mama nâng cáng ra cửa hậu viện, nàng thế này mới nhịn không được mà quay đầu nhìn Hồng Ngọc.

Nhưng lại thấy được trong mắt Hồng Ngọc là sự khủng hoảng cùng khiếp sợ.

Âu Dương Noãn nâng ánh mắt đánh giá mọi nơi, mới phát hiện dưới nhà ngoài, ngay cả trên hành lang đứng chừng vài nha đầu. Các nàng ai cũng đều nghiêm mặt nhìn chằm chằm cửa hậu viện.

Từ vẻ mặt của bọn họ Âu Dương Noãn phán đoán người này nhất định đã gây ra chuyện lớn.

Chính là khi một người nhìn thấy Âu Dương Noãn lại lập tức hoảng sợ liền không ngừng kéo những người khác quỳ xuống phía xa xa, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Làm sao vậy?”

Đi tới hành lang, Tiếu Trọng Hoa đột nhiên quay đầu lại hỏi.

“Không sao!”

Âu Dương Noãn hơi hơi nhíu mày.

Hiện tại không phải là lúc hỏi nhiều, huống chi cũng là ở trong viện người khác.

Nàng chỉ hơi hơi dừng lại rồi rảo bước nhanh chân đuổi theo Tiếu Trọng Hoa.

Tiếu Trọng Quân ở sâu bên trong viện này, rõ ràng so với nơi khác đều yên ắng hơn.

Dọc theo đường đi chỉ thấy mama nha đầu cúi đầu hành lễ, ngay cả hô hấp cũng đều rất nhẹ.

Nha hoàn nâng mành lên, còn chưa đi vào Âu Dương Noãn đã liền ngửi được mùi thuốc nồng nặc. Khiến người ta có chút không thoải mái, tựa hồ như có mặt trời rọi phía sau.

Trong phòng chỉ có duy nhất một cửa sổ khắc hoa văn vạn thọ sơn son mạ vàng nhưng lại cũng dùng mành che kín lại.

Một chút hàn khí cũng không xâm nhập được nhưng một cơn gió cũng không thấu được.

Nội thất cùng ngoại thất chỉ cách một bức rèm che.

Âu Dương Noãn ngưng mắt nhìn lại, trên bức rèm che là trứng muối sắc anh lạc hơi hơi giật giật.

Liêm nội mơ hồ có thể thấy được một bóng dáng màu xanh. Ngay sau đó là một nữ tử từ trong thất đi ra.

Nàng ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người tinh tế thon thả, bộ dáng xinh đẹp tuyệt trần.

Làn da trắng xanh, một đầu tóc đen oản thành quyền, tấn biên dùng một đóa hoa anh đào nhỏ.

Nàng mặc váy dài màu xanh, cả người sạch sẽ, trau chuốt. Dưới chân váy lộ ra đôi giày thêu, cũng là thêu hoa đào cực kỳ tinh xảo.

Bộ dạng như vậy, tựa như có chút không giống nha đầu, lại càng không giống chủ tử.

Âu Dương Noãn hơi hơi run run, lại nhìn thấy nàng kia quỳ gối thật sâu: “Đào Yêu bái kiến Quận vương, Quận vương phi!”

Đào Yêu?

Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa! Thật sự là người cũng như tên, là một nữ tử xinh đẹp.

Âu Dương Noãn hơi hơi nghĩ liền hiểu được thân phận của nữ tử này.

Tiếu Trọng Hoa gật gật đầu, nói: "Đại ca thế nào?"

Chỉ một câu này mà mắt Đào Yêu liền không tự chủ được mà đỏ lên. Nàng nhìn rèm phía sau một cái rồi nhẹ giọng nói: “Vốn Thế tử đã có thể ngồi xuống. Nhưng đã nhiều ngày….tức giận. Lại….”

Tức giận?

Âu Dương Noãn nghe đến đó thì không khỏi nhìn người phía sau bức rèm che một cái.

Nghe nói Yến vương không quản vạn dặm mời bằng được danh y chữa bệnh cho hắn. Minh quận vương vừa tìm được cỏ linh chi quý hiếm cũng liền mang đến đây.

Tiếu Trọng Quân tuy rằng chưa từng đi ra chủ sự, nhưng địa vị ở Yến vương phủ lại thập phần siêu nhiên.

Hơn nữa vẫn vững vàng ngồi trên tôn vị Thế tử, ai lại có gan khiến hắn tức giận?

Tiếu Trọng Hoa khẽ nhíu mày: “Nâng mành lên đi!”

Đào Yêu thấp giọng nói vâng sau đó liền phân phó tiểu nha đầu bên cạnh đem bức rèm che nâng lên.

Bức rèm được nâng lên Âu Dương Noãn liền thấy một nam tử gầy dơ cả xương, vẻ mặt trắng nhợt được phủ chăn gấm đang nằm trên giường.

Đào Yêu thấp giọng nói: “Ba ngày nay Thế tử vẫn ăn không vô, chỉ uống cháo loãng qua bữa!”

Nghe khẩu khí của Đào Yêu tựa hồ như loại chuyện này rất bình thường.

Âu Dương Noãn âm thầm suy nghĩ, xem ra bên ngoài nói Yến vương Thế tử bệnh nặng, quả nhiên là đúng sự thật.

Nhìn kỹ nam tử trẻ tuổi trên giường, tuy rằng khuôn mặt tuấn tú nhưng lại gầy chỉ còn da bọc xương.

Thậm chí ngay cả hốc mắt, hai gò má cũng đều lõm xuống. Vừa nhìn liền khiến người ta có chút sợ hãi.

Đào Yêu phân phó người mang ghế dựa tới cho Tiếu Trọng Hoa cùng Âu Dương Noãn ngồi. Cũng sai người dâng trà, sau đó lại bảo một nha đầu khác đi mời Thế tử phi tới.

Một lát sau nha đầu kia mới tiền vào, lắp bắp nói: “Thế tử phi….nói trong người có chút khó chịu….”

Âu Dương Noãn thấy nha đầu kia khi nói chuyện thì luôn liếc mắt nhìn Đào Yêu. Mà sắc mắt Đào Yêu lại đột nhiên trắng bệch.

Nàng đoán rằng Thế tử phi cùng vị Đào Yêu này không mấy hòa thuận cho nên mới không chịu đến.

Đào Yêu là thị thiếp của Tiếu Trọng Quân, Tôn Nhu Trữ không muốn thấy nàng ta cũng không có gì kỳ quái.

Huống chi nhìn Đào Yêu làm việc tựa hồ như là luôn thường trực hầu hạ bên người Tiếu Trọng Quân. Ngay cả nha đầu trong phòng cũng đều rất nghe lời nàng.

Chỉ sợ trong viện này, so với khí thế bức người của Tôn Nhu Trữ thì những thê thiếp trong viện này càng được lòng người hơn.

Âu Dương Noãn nghĩ như vậy, trong lòng lập tức hơi hơi vị thán. Nhưng trên mặt lại nửa điểm cũng không thể hiện, chỉ cười nói: “Không sao! Là chúng ta đã làm phiền!”

Trên mặt Đào Yêu cũng là nụ cười thực cẩn thận: “Mời hai vị ngồi!”

Sau đó lại quay đầu nói với tiểu nha đầu: “Đến giờ Thế tử uống thuốc rồi!”

Nói xong lại quay đầu nhìn Âu Dương Noãn áy náy cười. Sau đó thật cẩn thận nâng Tiếu Trọng Quân dậy để hắn dựa vào người mình. Giống như ôm một người tuyết, động tác cực kỳ mềm nhẹ.

Nha đầu dâng cao chén thuốc quá đầu, Đào Yêu lại tự mình thử độ ấm trước, sau đó kêu nha đầu nhẹ nhàng mở miệng Tiếu Trọng Quân ra. Từng chút từng chút bón thuốc cho hắn.

Tiếu Trọng Quân đang trong trạng thái hôn mê, tuy rằng không phải cắn chặt hàm răng nhưng bón thuốc cũng thập phần khó khăn.

Đào Yêu thật cẩn thận săn sóc, thường thường sẽ dừng lại lau lau ít thuốc còn lưu lại trên khóe miệng Tiếu Trọng Quân.

Hơn nữa còn không ngừng vuốt vuốt ngực hắn để nước thuốc nhanh đi xuống.

Một chén thuốc này ước chừng trong một khắc mới uống xong. Đào Yêu lại cẩn thận để Tiếu Trọng Quân  nằm xuống, lại sửa lại góc chăn.

Sau đó lấy khăn nhúng trong nước ấm, thật cẩn thận lau mặt cho Tiếu Trọng Quân. Chú ý thập phần thỏa đáng.

Động tác của Đào Yêu ôn nhu lại thành thạo, hơn nữa người lại uyển chuyển dịu dàng, giống như quế như lan.

Âu Dương Noãn yên lặng nhìn nhất cử nhất động của nàng. Thầm nghĩ nếu đổi lại mình là Thế tử phi Tôn Nhu Trữ chỉ sợ cũng tình nguyện không đến. Mắt không thấy tâm sẽ không phiền.

Tiếu Trọng Hoa vẫn trầm mặc, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Âu Dương Noãn vừa chuyển đầu nhìn hắn liền cảm thấy chưa bao giờ gặp qua bộ dáng sầu lo như thế.

Người nằm trên giường này dù sao cũng là đại ca ruột của hắn. Nếu nay đổi lại người nằm trên giường bộ dáng như sắp ngừng thở này là Âu Dương Tước, chỉ sợ nàng cũng sẽ thương tâm muốn chết.

Trong lòng Âu Dương Noãn khẽ động, liền vươn tay cầm lấy tay hắn.

Tiếu Trọng Hoa chấn động, thấy ánh mắt Âu Dương Noãn liền hơi hơi cúi đầu nắm chặt lấy tay nàng.

Đúng lúc này, động tác của Đào Yêu ngừng một chút, trên mặt lộ vẻ kinh hỷ: “Thế tử, ngài tỉnh rồi?”

Âu Dương Noãn sửng sốt, lập tức nhìn về phía giường. Nhưng Tiếu Trọng Quân cũng không hề mở mắt, chỉ là miệng đang không ngừng nỉ non.

Trong miệng hắn, trầm thấp mà mơ hồ gọi tên một người.

Đào Yêu vừa nghe được cái tên kia thì nước mắt liền rơi xuống. Nàng quay đầu nhìn hai người Âu Dương Noãn, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Tiếu Trọng Quân gọi, là Mạc Sầu.

Ánh mắt Âu Dương Noãn chớp chớp, vị Thế tử này đã có một Thế tử phi diễm lệ chói mắt. Lại có một Đào Yêu ôn nhu dịu dàng vẫn còn chưa đủ, nay trong hôn mê còn tâm tâm niệm niệm gọi tên Mạc Sầu.

Mạc Sầu là ai?

Tiếu Trọng Quân giống như không phải tỉnh lại mà chỉ nhắc đi nhắc lại cái tên này.

Tiếu Trọng Hoa đứng lên bước nhanh đến bên giường: “Đại ca! Đại ca!”

Đúng lúc này Tiếu Trọng Quân thế nhưng lại thật sự mở mắt, chỉ là ánh mắt vô cự chỉ nhìn lên trướng đỉnh.

"Thế tử! Thế tử..."

Thấy Tiếu Trọng Quân mở to mắt, Đào Yêu kinh hỷ không thôi. Vội vàng đi qua quỳ trước giường, khóc nức nở nói: “Thế tử, rốt cuộc ngài cũng đã tỉnh…..”

Tiếu Trọng Quân tựa hồ nghe thấy tiếng khóc, lại tựa hồ như không nghe thấy. Tầm mắt hắn cũng không di chuyển, chỉ há miệng.

Lát sau, chợt nghe thấy thanh âm hắn khàn khàn nói: “Mạc Sầu…..ở đâu?”

Tiếng khóc của Đào Yêu im bặt, nàng sợ hãi quay đầu nhìn Tiếu Trọng Hoa cùng Âu Dương Noãn.

Cuối cùng ánh mắt lại rơi xuống Tiếu Trọng Quân, thân mình bắt đầu hơi hơi run lên.

“Đại ca đang hỏi, sao không trả lời?” Tiếu Trọng Hoa lạnh lùng nói.

Nước mắt Đào Yêu lại trào ra: “Hồi….hồi Thế tử! Thế tử phi….nói….nói mệnh Mạc Sầu cứng rắn, sẽ khắc Thế tử. Nên….nên đã sai người đánh chết….”

Tiếu Trọng Quân trên giường phát ra tiếng thở dài như có như không, hai mắt lại chậm rãi nhắm lại, không có động tĩnh.

Một bàn tay của Đào Yêu gắt gao nắm lấy chăn gấm, miễn cưỡng run giọng: “Thế tử, ngài không cần đau lòng. Mạc Sầu nói đây đều là số mệnh của nàng, có thể được hầu hạ ngài cũng đã là phúc phần của nàng…..”

“Tiện nhân!”

Nghe vậy, mày Tiếu Trọng Quân nhíu lại, từ miệng thoát ra hai chữ này.

Hai từ tiện nhân này, không phải là mắng Đào Yêu đang khóc sướt mướt, cũng không phải mắng Mạc Sầu đã chết. Càng không phải mắng những người khác đang đứng trong phòng, mà tất nhiên là dùng để nói Tôn Nhu Trữ.

Âu Dương Noãn nhẹ nhàng ho khan một tiếng. Đào Yêu nghĩ nghĩ liền thấp giọng nhắc nhở: “Thế tử, Quận vương đến thăm ngài!”

Tiếu Trọng Quân lúc này mới phát hiện Tiếu Trọng Hoa đang đứng trước mặt.

Hắn ngẩng đầu, cầm lấy tay Tiếu Trọng Hoa: “Trọng Hoa! Trọng Hoa!”

Hắn tựa hồ như vì ốm yếu mà có chút hụt hơi, phải tạm dừng để hít thở lấy không khí mới tiếp tục nói: “Nàng khinh người quá đáng!”

Trong lời nói có một loại oán hận xuyên qua thanh âm của Tiếu Trọng Quân, không chút nào che lấp truyền tới.

Oán hận đáng sợ như vậy lại tồn tại trên một người như sắp tắt thở, tự nhiên mang theo một loại đáng sợ khó nói.

Âu Dương Noãn nhìn Tiếu Trọng Quân, không tự chủ được là thối lui nửa bước.

Tiếu Trọng Hoa nhíu nhíu, thấp giọng nói: “Đại ca, không cần nghĩ nhiều. Nghỉ ngơi cho tốt!”

Âu Dương Noãn nhìn Đào Yêu, nhẹ giọng nói: “Thế tử tỉnh là tốt rồi. Ngươi đi trước chuẩn bị đi!”

Đào Yêu sửng sốt, lập tức lấy lại phản ứng liên thanh kêu người đi lấy súp nóng.

Một bên lại phân phó nha hoàn dâng trà, lại bảo người lấy nước ấm cùng khăn mặt lại đây.

Mọi người như đèn kéo quân di chuyển không ngừng. Âu Dương Noãn nhìn tình hình này liền nói với Tiếu Trọng Hoa: “Để đại ca nghỉ ngơi đi!”

Tiếu Trọng Hoa cầm lấy tay Tiếu Trọng Quân thật chặt, nhưng rốt cục cũng buông ra gật gật đầu nói với Đào Yêu: “Chăm sóc tốt cho Thế tử!”

“Dạ!”

Âu Dương Noãn cùng Tiếu Trọng Hoa đi ra ngoài, vừa mới đi tới cửa lại đột nhiên nghe thấy một trận tiếng động lớn xôn xao.

Một tiếng ‘ầm’ thanh thúy vang lên từ một phòng cách đó không xa.

Một nha đầu đau khổ cầu xin: “Thế tử phi, nô tỳ chỉ là thấy Mạc Sầu đáng thương nên đốt chút tiền giấy cho nàng. Tuyệt đối không có ý bất kính, cầu ngài tha thứ!”

Âu Dương Noãn khẽ cau mày, nhìn Tiếu Trọng Hoa không lên tiếng.

Cửa được đẩy ra, Tôn Nhu Trữ vẻ mặt đầy giận dữ đi ra, phía sau nàng là hai mama cường tráng.

Bọn họ đang đang kéo một nha đầu mặt đầy nước mắt từ trong phòng đi ra.

Hoắc mama bên cạnh Thế tử phi thấy hai người Âu Dương Noãn thì liền nhanh chóng hành lễ, cười nói: “Quận vương phi, để ngài chê cười rồi! Ban đầu trong viện này có một nha đầu gọi là Mạc Sầu làm sai chuyện. Thế tử phi chỉ trách cứ một chút, nàng thế nhưng lại chết. Thế tử phi vốn nghĩ sẽ coi như không có gì, ai ngờ nha đầu Trân Châu kia lại cũng hồ đồ theo. Dám vụng trộm đốt tiền vàng cho Mạc Sầu. Ngài cũng biết, đây chính là điều tối kỵ a!”

Âu  Dương Noãn nhìn tình cảnh này, lại nhìn sắc mặt trầm lãnh của Tiếu Trọng Hoa.
Biết hắn nhất định là nhớ tới lời của Tiếu Trọng Quân vừa rồi, trong lòng không khỏi lo lắng.

Mạc Sầu cùng Đào Yêu đều là nha đầu thông phòng của Tiếu Trọng Quân. Tôn Nhu Trữ lại là Thế tử phi, nàng đối với mấy nữ tử này sẽ làm gì.

Nói ra cũng đều là kinh thiên địa nghĩa, cho dù là trước mặt mọi người đuổi đi rồi bán cũng tuyệt không tới phiên người khác có ý kiến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Lăng Ngạo Quân, Murasaki, Thuy.nth, bichvan, maimai0906, minmapmap2505, phuochieu90
Có bài mới 20.10.2017, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 309
Được thanks: 3809 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
132-2 Ai cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt.

Tiếu Trọng Hoa rất để ý huynh trưởng của mình, vạn nhất không nhịn được mà nói ra điều gì.

Truyền ra ngoài người khác sẽ chỉ nói Minh quận vương hắn đang xen vào việc của người khác.

Trong lúc đó, Âu Dương Noãn đã liền có quyết định. Nàng mỉm cười nói với Tiếu Trọng Hoa: “Chàng không phải còn có việc muốn đi quân doanh sao? Đã đến giờ rồi!”

Tiếu Trọng Hoa sửng sốt, nhìn thẳng nàng. Trong đôi mắt ôn hòa đen láy hiện lên quang mang khó có thể phân biệt được.

Nháy mắt hắn liền hiểu được ý tứ của Âu Dương Noãn.

Hắn thản nhiên nói với Tôn Nhu Trữ: “Đúng vậy! Ta còn có việc. Xin cáo từ!”

Tôn Nhu Trữ nhìn Tiếu Trọng Hoa rời đi, trong ánh mắt hiện lên tia gì đó.

Ngay nháy mắt kia Âu Dương Noãn cơ hồ nghĩ Tôn Nhu Trữ thích Tiếu Trọng Hoa.

Nhưng rất nhanh nàng liền cảm thấy ánh mắt kia không phải nhìn nam nhân mà mình thích.

Giống như là….đang xuyên qua hắn mà nhìn một người khác vậy.

Vì sao?

Âu Dương Noãn đem nghi hoặc áp dưới đáy lòng, mỉm cười: “Đại tẩu, chẳng qua chỉ là một nha đầu phạm lỗi, sao phải tức giận như vậy? Ảnh hưởng đến sức khỏe thì thật không tốt!”

Tôn Nhu Trữ cười lạnh một tiếng, liền khinh bỉ liếc nha đầu Trân Châu: “Bọn chúng a, ba ngày không giáo huấn liền quên mất thân phận của mình. Dám làm ra loại chuyện không phân biệt phải trái!"

"Thế tử đang dưỡng thương trong viện này, nàng cư nhiên lại dám đốt vàng mã. Đây chẳng phải là đang muốn nguyền rủa Thế tử sao?”

Tội danh này thật sự là rất nghiêm trọng.

Âu Dương Noãn hơi hơi nhíu mày, chợt nghe Trân Châu khóc nói: “Thế tử phi, nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám a!"

"Nô tỳ cùng Mạc Sầu cô nương là đồng hương, lại cùng nhau vào phủ. Hai năm đầu còn ở chung một phòng nên cũng có chút tình cảm. Sau khi nàng chết nô tỳ luôn nằm mơ thấy nàng cho nên mới đốt cho nàng chút tiền giấy. Nô tỳ tuyệt đối không có ý nguyền rủa Thế tử!”

“Mơ thấy Mạc Sầu?”

Hoắc mama biến sắc, lập tức phản xạ có điều kiện nhìn Tôn Nhu Trữ. Trên mặt hiên lên vẻ kinh hoàng: “Chẳng lẽ là oan hồn quấy phá?”

Tươi cười trên mặt Tôn Nhu Trữ hiện lên vẻ trào phúng. Nàng chậm rãi gằn từng tiếng nói: “Cái gì mà oan hồn? Giữa ban ngày, ta thấy nó đúng là kỳ lạ, quái lực loạn thần, mê hoặc lòng người!"

"Lúc còn sống là nô tỳ, chết đi cũng vẫn là nô tỳ. Cái loại tiện nhân kia nghĩ mình được chủ tử coi trọng liền không biết phải trái, chỉ sợ có chết cũng vĩnh viễn không được siêu sinh!”

“Nếu về sau để ta biết trong viện này còn có người bái tế cho tiện nhân Mạc Sầu kia, thì chính là nghĩ đến ả, ta sẽ cho người đó xuống làm bạn với Mạc Sầu!"

"Người đâu, mau kéo tiện tì này xuống đánh chết cho ta!”

Lời vừa nói ra, sắc mặt mỗi người trong viện đều đại biến.

Trân Châu gào khóc, mắt thấy sẽ bị mấy mama kéo ra ngoài. Chớp mắt nhìn thấy Âu Dương Noãn đứng ở trong sân, lập tức khóc gục dưới làn váy nàng: “Quận vương phi, Quận vương phi! Cầu ngài cứu nô tỳ! Cầu ngài hãy nói với Thế tử phi vài câu, xin tha cho nô tỳ!”

Hồng Ngọc ngẩn ra, lập tức nói: "Trân Châu, ngươi làm gì vậy? Còn không mau buông tay!”

Nói xong liền muốn đi lên nhưng Xương Bồ đã nhanh hơn nàng một bước, một phen đẩy Trân Châu ra.

Mặt Trân Châu toàn là nước mắt, dập đầu thật mạnh trên đất: “Quận vương phi, xin ngài! Nô tỳ cầu xin ngài!”

Một người nếu không biết vị trí của mình, phạm vào sai lầm là không thể tránh được.

Trân Châu thực sự rất hồ đồ, ở trong phủ quyền quý dám đốt vàng mã. Chủ tử lại còn bệnh nặng trong người, nàng làm như vậy là có ý gì? Rủa chủ tử sao?

Lấy hạ phạm thượng là tội lớn, đánh chết cũng không ai dám nói gì.

Trân Châu vẫn còn gào khóc: “Quận vương phi, xin ngài hãy cứu ta! Nô tỳ thực sự không có ý nguyền rủa Thế tử. Là Mạc Sầu tỷ tỷ, nô tỳ thật sự không lừa ngài! Thật sự là tỷ ấy đã báo mộng cho nô tỳ, bảo nô tỳ thay nàng thắp hương….”

Hồng Ngọc nhìn Trân Châu, trong đáy lòng thật sự cảm thấy đáng thương. Nhưng cũng không còn cách nào khác.

Trân Châu thấy Âu Dương Noãn không gọi người đến kéo mình ra thì liền giống như pháo liên thanh nói: “Đó là sự thật! Hôm qua một nô tỳ gác đêm bên ngoài nói đột nhiên có một trận gió lạnh thổi vào!"

"Sau đó thì mơ mơ màng màng thấy một bóng dáng mơ hồ ngoài cửa sổ. Cẩn thận nhìn lại thì chính là Mạc Sầu a! Nàng nói Mạc Sầu không phải đi đến mà là bay tới. Bởi vì nàng sợ kinh động Thế tử phi đang ngủ nên không dám thét lên….”

Trân Châu nói đến đây liền quay đầu nhìn thoáng qua Tôn Nhu Trữ. Thấy nàng ta mặt vẫn không chút đổi sắc nhưng vẻ mặt Hoặc mama bên cạnh lại hoảng sợ.

Chỉ cần nhìn vẻ mặt của Hoắc mama lúc này, mặc cho là ai cũng đều cảm thấy Tôn Nhu Trữ bức tử Mạc Sầu.

Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua Trân Châu lệ rơi đầy mặt, lại nhìn Tôn Nhu Trữ mỉm cười: “Trân Châu, ngươi là người trong viện đại tẩu. Đại tẩu muốn xử lý ngươi như thế nào đều là chuyện của tẩu ấy. Ta cũng không thể làm chủ cho ngươi!”

Hồng Ngọc vừa nghe, nhất thời lấy lại phản ứng.

Trân Châu này quả thực giống như là đang ép Âu Dương Noãn thay nàng ra mặt.

Nếu Âu Dương Noãn thật sự mở miệng bảo Tôn Nhu Trữ tha cho nàng, như vậy là muốn trước mặt nhiều người chống lại Tôn Nhu Trữ.

Âu Dương Noãn là một Quận vương phi mới bước vào phủ, lại dám cư nhiên quản chuyện trong viện của trưởng tẩu. Đây chính là không biết cấp bậc lễ nghĩa.

Hồng Ngọc vừa nghĩ liền nhất thời cảm thấy nha đầu Trân Châu này không chỉ là người không hiểu chuyện mà còn cố ý châm ngòi ly gián.

Hồng Ngọc lập tức nói: “Trân Châu cô nương, Quận vương phi tuy rằng trạch tâm nhân hậu nhưng dù sao cũng không phải là chủ tử của ngươi. Người ngươi nên cầu xin là Thế tử phi, sao lại chạy tới làm khó Quận vương phi chúng ta? Ai đã dạy ngươi quy củ như vậy? Xem ra Thế tử phi trừng phạt ngươi thật sự là không sai!”

Âu Dương Noãn liếc mắt nhìn Trân Châu, chậm rãi nói: “Vốn chính là do ngươi đã làm sai chuyện, cũng nên phải nhận trừng phạt. Ngươi khóc lóc sướt mướt như vậy là muốn Yến vương phủ đều biết ngươi không biết đạo chủ tử sao?”

Trân Châu chấn động, không dám tin ngẩng đầu nhìn Âu Dương Noãn.

Nàng không nghĩ một Quận vương phi mới bước vào phủ lại là một nhân vật lợi hại như vậy.

Khóe môi Âu Dương Noãn hơi hơi cong lên, nói với Tôn Nhu Trữ: “Đại tẩu, nha đầu kia thực sự đã phạm lỗi, cũng thực không hiểu chuyện. Tẩu muốn phạt nàng, tuyệt không có ai dám ngăn cản!"

"Chỉ là nàng cứ nháo như vậy, ngược lại khiến cho người nào không biết lại nghĩ tẩu xử sự rất nghiêm khắc. Nếu truyền ra ngoài sẽ lại không tốt!”

Tôn Nhu Trữ vốn còn tưởng Âu Dương Noãn sẽ vì nha đầu kia mà ra mặt. Hiện tại tình hình hoàn toàn ngược lại khiến nàng có chút ngoài ý muốn.

Nàng nhìn Âu Dương Noãn, trên mặt lộ ra thần sắc nghi hoặc, trong lòng lại cấp tốc chuyển động.

Rất nhanh nàng liền ý thức được, Mạc Sầu chết trong Yến vương phủ đã tạo nên một trận sóng nhỏ. Bọn hạ nhân đều nói nàng tàn nhẫn vô tình.

Nếu hiện tại bởi vì chuyện này lại đánh chết một người nữa, truyền ra ngoài người khác sẽ không cho rằng Trân Châu không hiểu chuyện mà sẽ chỉ cảm thấy nàng thực ác độc.

Tôn Nhu Trữ hít sâu một hơi, khuôn mặt lạnh lùng được thay bởi nụ cười: “Vốn ta nghĩ nhất định phải đánh chết nha đầu này, nhưng đệ muội lại vì nàng biện hộ. Ta liền nể mặt muội tha cho nàng một mạng!"

"Nhưng tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Nàng thật sự đã làm sai, ta cũng không cần một nha đầu không biết quy củ như vậy. Từ hôm nay trở đi, để nàng đến cán y phòng làm việc nặng đi!”

“Dạ!”

Vừa rồi Thế tử phi nổi nóng, Hoắc mama có khuyên thế nào cũng không được, cho nên vẫn có chút lo lắng không thôi.

Hiện tại nhìn tình hình này không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhanh chóng phân phó người kéo Trân Châu đi.

“Vậy, Âu Dương Noãn xin cáo từ! Đại tẩu hãy nghỉ ngơi đi!”

Âu Dương Noãn không thích viện này. Ra ngoài, không khí theo hô hấp thấm nhập tâm phế, thoải mái vô cùng.

Vừa mới đi đến góc hành lang, chợt nghe Xương Bồ thấp giọng nói: “Tiểu thư, có người đi theo chúng ta!”

Âu Dương Noãn nhướng mày lên, nhìn lại quả nhiên thấy Đào Yêu đứng cách đó không xa.

Thấy Âu Dương Noãn ngừng bước, Đào Yêu liền bước nhanh lại quỳ gối hành lễ. Hai mắt đã đỏ lên, thấp giọng nói: “Quận vương phi!”

Âu Dương Noãn cười nói: "Đào Yêu cô nương! Ngươi làm cái gì vậy?"

Đào Yêu đau khổ trong lòng cũng cười nói: “Chuyện vừa rồi, nô tỳ muốn thay Trân Châu cảm tạ ngài!”

Âu Dương Noãn thản nhiên nói: "Ta cái gì cũng đều không làm, không cần cảm ơn!”

Đào Yêu nức nở nói: “Không! Mấy câu hôm nay ngài nói đích thực đã cứu tính mạng Trân Châu!”

Hồng Ngọc nói: "Đào Yêu cô nương, đừng quỳ như vậy! Để người khác thấy nước mắt của ngươi không biết sẽ có bao nhiêu lời nhàn thoại?”

Đào Yêu sửng sốt, dùng sức gật gật đầu, nhanh chóng gạt nước mắt: “Nô tỳ cùng Mạc Sầu đều là người hầu hạ Thế tử nhiều năm. Tính tình Mạc Sầu nhu hòa dịu dàng, luôn không dám đắc tội với ai. Không nghĩ rằng lại có ngày rơi vào kết cục này!”

“Trân Châu cũng là có ý tốt mới lâm vào tai họa. Hôm nay nếu không có Quận vương phi, Trân Châu cũng sẽ rơi vào kết cục của Mạc Sầu. Thế tử phi tuyệt đối sẽ không tha cho nàng như vậy!”

Âu Dương Noãn hơi nhíu mày lại: “Đào Yêu! Thế tử phi có nhiều cái không phải, cũng không tới phiên ngươi nói. Hiểu chưa?”

Đào Yêu sửng sốt, tựa hồ không nghĩ Âu Dương Noãn sẽ nói như vậy, nhất thời nghẹn lời.

Âu Dương Noãn nhìn vẻ mặt nàng, mỉm cười: “Đại ca sinh bệnh, nếu ngươi cố gắng hầu hạ tốt thì tương lai sẽ có lúc được nở mặt. Chỉ là vô luận khi nào cũng đều không có khả năng vượt qua đại tẩu!”

“Ta tuy rằng không biết Mạc Sầu cô nương làm gì sai chọc giận đại tẩu. Nhưng đại tẩu tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ xử lý Mạc Sầu. Đào Yêu cô nương vẫn là nên suy nghĩ thật kỹ, giấu kín tâm tư cố gắng chăm sóc đại ca đi!”

Nói xong Âu Dương Noãn liền quay đầu phân phó Hồng Ngọc: “Đào Yêu cô nương là người bên cạnh đại ca. Ta hôm nay tới vội vàng, không mang theo lễ vật gì. Ngươi đi chọn một ít trang sức, buổi chiều đem đến cho nàng!”

Đào Yêu còn chưa lấy lại tinh thần từ trong lời nói của Âu Dương Noãn, đã bị lễ vật của nàng đánh cho tỉnh mộng, cuống quýt nói: “Quận vương phi, nô tỳ sao dám?”

Âu Dương Noãn liền nói: “Đại ca thân thể không tốt, Quận vương lại không thể thường xuyên chiếu cố cho nên vẫn luôn không yên lòng. Tương lai còn phải dựa vào Đào Yêu cô nương chăm sóc đại ca nhiều hơn, coi như là cho phu thê chúng ta được an tâm!”

Âu Dương Noãn vừa đấm vừa xoa, Đào Thiên nghẹn một hơi. Thần sắc hơi buồn bã, nhẹ giọng nói: “Tâm địa Quận vương phi thật tốt, thật sự là khó có được! Nhưng Thế tử phi….”

Đào Yêu cắn cắn môi, có chút khó xử: “Từ sau khi Thế tử phi vào phủ, những tỷ muội từng hầu hạ Thế tử người thì chết, người thì bị đuổi ra khỏi phủ!"

"Hiện tại chỉ còn lại một mình nô tỳ. Nô tỳ tuy rằng chỉ có một tiện mạng này, nhưng nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Thế tử, đến khi không thể nữa mới thôi!”

Khi nói giọng điệu Đào Yêu có chút thống khổ. Trên mặt Hồng Ngọc cùng Xương Bồ đều lộ ra thần sắc đồng tình.

Có thể ở dưới mí mắt Tôn Nhu Trữ tồn tại cho đến bây giờ, vị Đào Yêu cô nương này cũng không phải là người dễ bắt nạt.

Quan trọng nhất là nàng tựa hồ như muốn lôi kéo sự thương hại với nàng, sự bất mãn với Tôn Nhu Trữ.

Trong lòng Âu Dương Noãn thở dài một hơi, trên mặt lại cười nói: “Đào Yêu cô nương nói như vậy, thật sự là đã tự coi nhẹ bản thân rồi! Ngươi là một người có phúc khí a!”

Nói xong nàng liền xoay người: “Về sau chúng ta sẽ lại tới thăm đại ca, đại tẩu. Cáo từ!”

Lời này rất hòa khí nhưng trong lời nói lại hàm chứa chân thật đáng tin.

Đào Yêu thu liễm thê sắc, cười nói: “Quận vương phi nói phải! Nô tỳ không làm mất thời gian của ngài nữa!”

Âu Dương Noãn mỉm cười rời đi. Váy dài màu hồng phấn cuồn cuộn nổi lên mất đợt gió lạnh.

Mãi đến khi nàng đã đi rất xa, Đào Yêu vẫn còn đứng tại chỗ tựa hồ như hơi hơi thất thần.

An khang viện.

“Oh? Nàng thật sự nói như vậy sao?”

Trên bàn đặt một chén trà nhỏ, Tôn Nhu Trữ cầm lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

“Dạ! Lão nô vẫn phái người nhìn chằm chằm, chính tai nghe thấy Quận vương phi nói như vậy!”

Hoắc mama đã hoàn toàn đả khởi tinh thần: “Chủ tử, không phải lão nô nhiều lời nhưng hôm nay ngài cũng đã quá xúc động rồi! Mặc dù là trách phạt nô tỳ hay là ban ân điển cũng nên lặng lẽ xử trí là được. Sao phải ồn ào lớn như vậy?”

“Ta chính là không quen nhìn tiện nhân này làm bậy! Đốt giấy tiền vàng mã sao? Hừ, khinh ta không biết? Còn không phải là muốn chọc giận ta thì là gì?”

“Trân Châu lúc này là nhìn chuẩn lúc Quận vương phi tới a! Nếu không phải Quận vương phi sợ phiền phức không dám quản, chỉ sợ lại cùng ngài nảy sinh hiềm khích!” Hoắc mama nói.

Mặt trời phản xạ chiếu đến, khuôn mặt Tôn Nhu Trữ một nửa dưới ánh dương nhu hòa.

Mặc dù không hề trang ngân vẫn mang theo một loại rực rỡ kỳ dị.

Nàng nhìn chằm chằm cửa sổ phòng Tiếu Trọng Quân cách đó không xa. Bên trong có một bóng người thướt tha đi qua đi lại.

Rất nhanh, huyết tinh sắc bén trong mắt Tôn Nhu Trữ lắng đọng xuống. Mà nổi trên mặt ngoài chỉ còn lại sự ôn hòa: “Sợ phiền phức? Không! Âu Dương Noãn cũng không phải sợ phiền phức!”

“Ý của chủ tử là…..”

Ngón tay dài nhỏ bạch ngọc đặt trên đầu gối như cố ý lại như vô tình nắm chặt. Khóe môi hơi nhếch lên, dường như lộ ra nụ cười: “Ngươi từ từ mà nhìn xem đi! Đệ muội này thật sự thú vị hơn nhiều so với tưởng tượng của ta….”

Chạng vạng một tiếng sấm khan phá phía chân trời.

Ngay sau đó là cả một tràng nổ vang mãnh liệt phô thiên cái địa, không khí dị thường âm trầm oi bức.

Mưa to đổ xuống bị nhiệt khí biến thành hơi ẩm. Vốn Âu Dương Noãn đã muốn đi vào giấc ngủ nhưng lại bị tiếng sấm làm cho bừng tỉnh.

Trước mắt đột nhiên hiện lên cảnh tượng nước sông đầy trời, nàng hoảng sợ bật dậy. Thấy ngoài cửa sổ mưa như trút nước, sắc trời ảm đạm hiu quạnh.

Ánh nến trong phòng lay động mạnh rồi liền tắt. Hồng Ngọc cuống quýt đi ra ngoài tìm đá đánh lửa.

Xương Bồ không biết đã chạy biến đi nơi nào, trong phòng chỉ còn lại một mình Âu Dương Noãn.

Bỗng cạch một tiếng, cửa sổ bật tung ra, trên bầu trời một tia chớp lạnh thấu xương đánh xẹt qua. Ánh sáng chói mắt chiếu sáng cả bên trong.

Âu Dương Noãn cả kinh, trong lòng nhất thời có một loại sợ hãi vô hình nảy lên.

Nàng không phải sợ mưa mà nàng lại sợ những tia sét đánh trong màn đêm như vậy.

Không, phải nói là nàng rất rất sợ hãi.

Bình thường có người ở cùng, nàng sẽ không sợ. Nhưng hiện tại nàng chỉ có một mình.

Tiếng sấm đáng sợ như vậy, lớn đến mức gần như là xé rách đường chân trời, mưa to như trút nước khiến nàng không tự chủ được mà nhớ đến kiếp trước, nhớ đến ngày nàng chết.

Ngay khoảnh khắc tia chớp tắt, một bóng dáng cao lớn đẩy cửa tiến vào.

Phản ứng đầu tiên của Âu Dương Noãn là muốn bổ nhào vào lòng hắn.

Y phục bị mưa xối ướt của Tiếu Trọng Hoa lập tức áp sát vào mặt Âu Dương Noãn. Hơi thở lạnh lẽo khiến nàng không khỏi lạnh run.

Tiếu Trọng Hoa có chút sửng sốt nhưng rất nhanh liền gắt gao ôm lấy thắt lưng nàng. Tay hắn mang theo một loại kiên định, an ổn lòng người.

Âu Dương Noãn chậm rãi thả lỏng người. Tiếu Trọng Hoa lập tức tận lực đè nén thanh âm, ôn hòa hỏi: “Noãn Nhi! Nàng làm sao vậy?”

Âu Dương Noãn buộc bản thân phải trấn định lại nhưng giọng vẫn không khống chế được mà run run: “Ta…..ta…..”

Tiếu Trọng Hoa cúi đầu nhìn nàng, lúc này nước mắt như mưa bụi rơi xuống lạnh lùng vòng quanh cằm tinh xảo của Âu Dương Noãn. Lông mi tinh mịn khẽ lay động, dấp dính nước mắt như những hạt ngọc.

Tiếu Trọng Hoa không nhịn được mà có chút thất thần, nhẹ nhàng gọi tên nàng lại thấp giọng nỉ non: “Noãn Nhi! Không phải sợ, đã có ta ở đây!”

Thân mình Âu Dương Noãn hơi hơi run run, lúc này nàng đã không còn dáng vẻ tôn quý trong trẻo nhưng lại lạnh lùng như bình thường nữa.

Thậm chí còn không để ý đến nước trên y phục của Tiếu Trọng Hoa đã muốn dần dần dính ướt qua váy của nàng.

Y phục ẩm ướt dính trên người mang đến từng đợt lạnh thấu xương, Âu Dương Noãn hơi hơi rụt người lại.

Tiếu Trọng Hoa nhíu mày, bế nàng lên bước đến bên giường dùng chăn bọc nàng lại.

Sau đó lại ôm cả người cả chăn kéo vào trong lòng: “Không sao! Không sao rồi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Lăng Ngạo Quân, Murasaki, Tiểu Xảo, minmapmap2505, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 294 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: a_little_secret, Bigfananime, jenny truong, Lãnh Y Bình, Maria Nyoko, MinA Thiên, nammoi, nguyenbaongoc, Ngố Tộc k39 và 195 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

13 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Sát Phá Lang: T xin nghĩ phép mà s k tha t :))
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Đường Thất Công Tử: hi a li :))
A Li: Đăng trong topic hướng dẫn đăng truyện mới á bạn, đợi mod xem ok duyệt thì topic bạn mới dc chuyển qua box luôn
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=70 cùng Nhi tham gia game Tình Yêu Nhân Vật nhá mọi người hi
Manh Tiểu Ngư: mình là thành viên mới. mình muốn đăng truyện thì phải làm sao? mặc dù đã xem các bài giới thiệu....
Manh Tiểu Ngư: hi
Đường Thất Công Tử: ///
Jinnn: =)) chưa bao giờ xấu
Tiêu Dao Tự Tại: Mị vẫn xênh nha
Tiêu Dao Tự Tại: Kkk
Jinnn: Dao xênh gái
Lâm Mỵ Mỵ: Ăn sạch bà xã phúc hắc: viewtopic.php?t=395184
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?t=407217
Tiêu Dao Tự Tại: Jin xênh gái
Jinnn: :>
Tiêu Dao Tự Tại: ...
Tiêu Dao Tự Tại: Chấm
Windwanderer: abc
khi con lon ton: Mn đang làm gì ou ag
Mễ Trùng đại nhân: ...
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Tử Liên Hoa 1612: @Bin: bạn up sau nguồn 1 ngày hoặc 3 chap nhé. lúc đăng dùng [img]link%20ảnh[/img] để đăng được nhiều ảnh, còn dùng tệp đính kèm thì chỉ được 5 ảnh thôi
Nhok Alone ( Bin): cả nhà cho e hỏi a ... mún up truyện tranh sưu tầm thì phải mần như thế nào ạ
ღ_kaylee_ღ: 102+103 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3273501#p3273501
Yêu Nguyệt Trọn Đời: nyaaaa~ meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: meow meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /hi
Hoa Lan Nhỏ: viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Hoa Lan Nhỏ: PR: Truyện Việt, đây là P2 của Khán giả xuyên phim Sở Kiều Truyện.
Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mong được ủng hộ xo xo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.