Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 324 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 23.11.2017, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 339
Được thanks: 4387 lần
Điểm: 11.33
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
143-2 Sóng gió tế lễ

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tiếu Diễn lại càng khó coi, nhìn Chu Chỉ Quân nói: “Đường đường là Thái tử phi lại ở trong này nháo thành như vậy, thật sự là không có quy củ. Đã vậy còn nói ra những lời độc ác đó!”

Sắc mặt Chu Chỉ Quân đã trắng như tượng, khó coi cực điểm. Chỉ lúng ta lúng túng không nói ra lời.

Lâm Nguyên Hinh bên cạnh liền thở dài nói: “Thái tử phi, ngài oán hận ta cũng liền thôi. Nhưng đứa nhỏ trong bụng ta vô tội, ngài sao phải nguyền rủa nó như vậy? Dù gì nó cũng là cốt nhục của điện hạ a!”

Chu Chỉ Quân giận dữ, chỉ vào Tiểu Mai lạnh lùng nói: “Nói hươu nói vượn! Ta có khi nào từng nói qua như vậy?”

Vừa nói xong nàng đột nhiên như tỉnh ngộ. Hết thảy đều là do Lâm Nguyên Hinh ở sau lưng hại nàng!

Tiếu Diễn lạnh mắt nhìn Tiểu Mai đang ai oán khóc dưới chân mình: “Thái tử phi, ngươi ghen tị Hinh Nhi mang thai, nói những lời nguyền rủa độc ác. Đã vậy lại còn oán giận lên ta….đúng là lời gì cũng dám nói ra!"

"Ngươi xem lại chính mình đi, làm sao còn tôn nghiêm cùng mặt mũi của một Thái tử phi? Từ hôm nay trở đi ngươi hãy đóng cửa tự vấn, không có lệnh của ta không được ra khỏi phủ nửa bước!”

“Điện hạ! Tiểu Mai….” Lâm Nguyên Hinh nhắc nhở.

“Nha đầu này giao cho nàng xử lý đi!” Tiếu Diễn vô tình phất tay.

Chu Chỉ Quân tràn đầy phẫn nộ nhìn chằm chằm Lâm Nguyên Hinh cùng Tiểu Mai.

Hiện tại nàng đã hoàn toàn hiểu được, hết thảy đều là cạm bẫy đối phương thiết kế cho nàng.

Tiếu Diễn không hề quay đầu lại đi thẳng ra ngoài.

Lâm Nguyên Hinh mỉm cười nói với Chu Chỉ Quân: “Thái tử phi, ngài nên dưỡng bệnh thật tốt mới phải!"

"À, đúng rồi! Nếu ngài đã bị cấm túc, nói vậy nghi thức tế lễ Thái tổ chắc là không đi được. Như vậy cũng tốt, trên mặt bị thương nghiêm trọng như vậy, bị gió lạnh thổi vào càng khó bình phục!”

Chu Chỉ Quân lạnh lùng nói: "Lâm Nguyên Hinh, hết thảy đều là do ngươi bày ra có phải không?”

Nhưng Lâm Nguyên Hinh cũng đã đi xa, Chu Chỉ Quân hận đến nghiến răng.

Thời gian chớp mắt, đã đến nghi thức tế lễ của Thái tổ hoàng đế.

Trong hoàng cung thiết chuyên môn tế đàn, phạm vi chừng ba trượng. Trước đàn treo ti mạn trắng thuần, sau ti mạn treo chuông nhỏ theo gió thổi vào tạo ra tiếng leng keng.

Cả đêm hôm qua, Âu Dương Noãn không hề chợp mắt được một chút. Mặt trời vừa ló, chụp đèn ngoài phòng ngủ đã được Hồng Ngọc cởi xuống. Toàn bộ sân viện lập tức bắt đầu bận rộn.

Xương Bồ mở cửa, sớm đã có nha đầu mang nước ấm đứng bên ngoài chờ.

Hồng Ngọc vào cửa thay Âu Dương Noãn rửa mặt chải đầu, thay y phục xong Bích Vũ liền mang canh ngân nhĩ lên.

Bởi vì phải mặc chính trang tham dự nên Âu Dương Noãn cảm thấy y phục trên người đặc biệt oi bức.

Nhưng nhìn Tiếu Trọng Hoa trên mặt cũng rất bình thường thì không khỏi vươn tay sờ sờ mặt hắn.

Quả nhiên là một giọt mồ hôi cũng không có, nàng không khỏi chậc chậc lấy làm kỳ lạ.

Tiếu Trọng Hoa cũng không rảnh cùng nàng nói chuyện, chỉ dặn dò nàng buổi sáng uống ít nước rồi vội vàng lên đường.

Hắn muốn đến Hoàng cung sớm, sau đó nhóm nữ quyến mới có thể đi.

Canh năm, Âu Dương Noãn, Tôn Nhu Trữ liền đã cung trang chỉnh tề vào cung.

Sau khi tiến cung các con cháu đều phân biệt cấp thứ xếp thành hàng.

Đại công chúa là người tôn quý nhất trong nữ quyến, bà một thân lễ phục hồng kim thêu địch văn. Trên đầu là phượng sai toàn kim châu quan tương cửu cổ. Nhìn vừa hoa lệ lại vừa đoan trang.

Lúc này đại công chúa bị phần đông nữ quyến vây quanh, Âu Dương Noãn nhìn đầu người đông đúc liền buông xuống tâm tư muốn đi thỉnh an. Nàng nhìn khắp nơi, liền thấy được những người quen thuộc.

Lão thái quân Trấn quốc Hầu phủ là nhất phẩm phu nhân. Khi Âu Dương Noãn nhìn thấy ngoại tổ mẫu liền thấy trên đầu bà đội chuế châu địch, châu mẫu đơn, kim bảo tế hoa, trọng lượng chỉ sợ phải đến vài cân.

Trên người mặc lĩnh tam tấc rộng rãi, tay áo thêu tranh hoa điểu văn. Khăn quàng vai thêu phượng hoàng, váy dài dùng chỉ màu đỏ tươi thêu hoa văn phức tạp, nhìn tráng lệ vô cùng. So với Âu Dương Noãn còn muốn long trọng hơn rất nhiều.

Trầm thị đứng một bên dìu lấy, Lão thái quân dù sao cũng xuất thân danh môn. Tuy rằng lớn tuổi nhưng từng bước đi lại cực trầm ổn. Thậm chí còn không nghe được tiếng trang sức thanh thúy va chạm.

Vừa nhìn thấy Âu Dương Noãn, lão thái quân lập tức hướng nàng cười gật gật đầu.

Âu Dương Noãn biết đã vào hàng thì chỉ có thể dựa vào phẩm cấp của từng người mà đứng, tuyệt đối không thể tùy tiện đi lại. Cho nên nàng chỉ đứng tại chỗ, hiểu ý mỉm cười.

Bên tai liền truyền đến tiếng hừ lạnh của Tôn Nhu Trữ, Âu Dương Noãn lại chẳng quan tâm.

Lễ bộ Thị Lang khom người mời các tần phi trong cung cùng quý nhân các phủ lên phía trước đăng đàn ba quỳ chín lạy.

Vì vậy trong nháy mắt, xích cẩm kim lưu, cung tường điện các đều yên tĩnh.

Nhạc thanh chỉ mới đăng đàn, người có thể đi lên tế đàn chỉ có mình Hoàng đế mà thôi.

Những hoàng tôn hậu duệ quý tộc, các quan viên hiển hách cùng với các mệnh phụ lễ phục nghiêm trang chỉ có thể quỳ dưới tế đàn.

Quan lễ bộ hiến tế đọc lời tế, mọi người phải nghiêm nghị quỳ nghe, không được có chút lãnh sắc mệt mỏi. Nếu không thì chính là thất nghi.

Bởi vì trong bộ lễ phục rườm rà nhiều lớp lại thêm phải quỳ lâu nên hầu như ai cũng không tránh được mà cảm thấy mồ hôi thấm ướt lưng.

Lễ quan lớn tiếng nói: “Khấu đầu!”

Tôn Nhu Trữ cắn môi, chậm rãi quỳ xuống, dùng thanh âm cực thấp nói với Âu Dương Noãn: “Đệ muội, sao ngươi không đi lên phía trước?”

Ý của nàng là Âu Dương Noãn có thân phận là quận chúa, nên đứng phía sau đại công chúa.

Điểm này, từ năm ngày trước Đại công chúa đã phái người đến nói qua nhưng đã bị Âu Dương Noãn từ chối khéo.

Nếu nàng đã xuất giá tất nhiên là nên dùng thân phận hiện nay để đứng vào hàng ngũ.

Quan trọng nhất là nàng nhất định phải cùng Tôn Nhu Trữ đứng chung một chỗ. Còn về phần nguyên nhân vì sao….

Âu Dương Noãn mỉm cười, thượng chuế bảo thạch lục sắc san san đung đưa, nửa điểm cũng không để ý đến sự khiêu khích của đối phương.

Thấy Âu Dương Noãn không chút để ý, Tôn Nhu Trữ mi phong nhíu lại, chỗ đuôi mắt xẹt qua một chút âm cưu. Lại nhìn Âu Dương Noãn, thấy đối phương vẫn im lặng nghiêm túc quỳ lạy, cái gì cũng không nhìn ra.

Gió chợt nổi đem tới vô số hương phấn thật nồng đậm thổi tới, trong đó không thể nhận thấy rõ mùi hương gì khiến Tôn Nhu Trữ nhất thời liền có chút khó chịu.

Nhất là trên người Âu Dương Noãn thế nhưng lại ẩn ẩn truyền đến cố hương khí u lãnh là lạ. Rõ ràng là rất dễ ngửi nhưng sau đó lại khiến nàng có chút choáng váng.

Đến khi giật mình hoảng hốt thì cũng là lúc bên tai truyền đến tiếng quát của quan hiến tế: “Đứng dậy!”

Tôn Nhu Trữ theo bản năng đứng lên nhưng không biết vì sao liền cảm thấy trước mắt đen lại.

Nàng cầm lấy cánh tay Âu Dương Noãn, móng tay thật dài, ngón tay thon trắng đặt trên tay Âu Dương Noãn. Màu sơn đỏ trên móng tay chói lọi chiếu vào mắt Âu Dương Noãn.

Móng tay Tôn Nhu Trữ gần như là hung tợn đâm vào cánh tay nàng. Âu Dương Noãn lại phảng phất thân thiết cười cười, cúi thấp đầu xuống: “Đại tẩu, ngươi làm sao vậy?”

Ánh mắt Tôn Nhu Trữ bỗng nhiên run lên, quay đầu nhìn Âu Dương Noãn.

Âu Dương Noãn đang nhìn nàng với ánh mắt thập phần thân thiết. Đôi môi đỏ nhẹ nhàng cong lên, chợt sâu trong đôi mắt dường như có ngọn lửa hừng hực cháy.

Tôn Nhu Trữ sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng xem đã có chuyện gì thì cả người đã muốn lảo đảo ngã ra khỏi hàng.

Nhưng vào lúc này, thanh nhạc đột ngột dừng lại.

Trong mảnh yên tĩnh này tất cả mọi người thấy Tôn Nhu Trữ đột nhiên từ trong hành ngã ra, cực kỳ chói mắt.

Mấy trăm năm qua, mọi người vẫn cho rằng Hoàng cung là cấm địa thần thánh phi thường. Trong cung có rất nhiều thần linh thủ hộ, mà điện thần thủ hộ sở hữu điện phủ cung phòng.

Truyền thuyết kể rằng điện thần thường nửa đêm sẽ đi dạo xung quanh xem xét, bảo vệ Hoàng đế. Cho nên trong cung tất cả mọi người đều không thể bát tự hai khai nằm ngủ trên kháng thượng.

Tướng ngủ khó coi không nói, đắc tội va chạm thần điện là tội lớn. Lúc ngủ còn không thể càng đừng nói đến lúc hiến tế trang nghiêm như thế này.

Tôn Nhu Trữ nhất thời sợ tới mức sắc mặt đều thay đổi, quỳ trên đất không dám cử động.

Không ít người phóng ánh mắt nhìn vị Thế tử phi này, ai ai cũng dẫn theo tia hèn mọn chê cười.

Mới đứng một lát cũng không vững, thật sự là quá mất mặt, nửa điểm dáng vẻ hậu duệ hoàng gia cũng không có.

Âu Dương Noãn cười cười nói với lục y cung nữ một bên: “Làm phiền ngươi dìu đại tẩu của ta đứng lên!”

Ánh mắt lục y cung nữ chợt lóe, cúi đầu: “Dạ!”

Nói xong liền bước nhanh lên nâng Tôn Nhu Trữ dậy: “Thế tử phi, ngài không sao chứ?”

“Không sao!”

Tôn Nhu Trữ cả kinh ngay cả mặt cũng đều đã trắng bệch. Kỳ thật trong lòng đã hận Âu Dương Noãn đến cực điểm.

Nàng hai ngày nay trăm phương ngàn kế khiến Âu Dương Noãn không được thoải mái, đối phương còn không rên một tiếng. Hóa ra là chờ đến lúc này!

Tôn Nhu Trữ nghĩ như vậy, đầu tiên là hướng ánh mắt giống như muốn giết người về phía Âu Dương Noãn. Sau đó cố cười cười với cung nữ kia.

“Á, đây là làm sao vậy?”

Lục y cung nữ cầm lấy tay Tôn Nhu Trữ dìu đứng lên. Tay áo của nàng ta cùng làn váy của Tôn Nhu Trữ trong lúc đó vô ý giao nhau trong chớp mắt. Động tác lập tức ngưng trệ, thập phần kinh hoảng chỉ vào Tôn Nhu Trữ nhẹ nhàng kinh hô.

Thanh âm này không lớn không nhỏ, Hoàng đế phía trên cùng lễ quan không nghe được.

Nhưng những mệnh phụ chung quanh đều nghe rất rõ, nhất thời ánh mắt mọi người đều tập trung vào Tôn Nhu Trữ.

Lúc này mọi người đều nhìn chỗ Tôn Nhu Trữ vừa đứng lên, bên trên có một vệt máu.

“Thế tử phi, ngài chảy máu sao? Có phải có chỗ nào bị thương không?” Lục y cung nữ vội vàng nói.

“Không có a!”

Tôn Nhu Trữ theo bản năng liền nhận ra có điểm không đúng, muốn bỏ tay cung nữ kia ra. Nhưng đột nhiên cảm thấy đôi tay kia như kìm sắt chặt chẽ nắm lấy.

Tất cả mọi người thấy được vết máu kia, Chu Ngưng Bích kinh hô: “A, là kinh nguyệt!”

Lập tức hướng Tôn Nhu Trữ thất thanh nói: “Ngươi không muốn sống nữa sao?”

Sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Ai ai cũng đều biết, trong lúc tế đàn, nữ nhân có kinh nguyệt đứng trong này sẽ làm vấy bẩn đến thần linh, lại đắc tội với Thái tổ hoàng đế. Thật sự là tội đáng muôn chết!

Đúng lúc này, lễ quan tuyên bố lễ tiết vòng thứ nhất tạm nghỉ, mời mọi người chờ một lát.

Vì thế những người phía trước cũng bắt đầu chú ý đến xôn xao phía bên này.

“Là nàng…..”

Tôn Nhu Trữ chỉ vào Âu Dương Noãn, vừa muốn nói chính đối phương đẩy mình ra thì liền thấy Âu Dương Noãn bước nhanh đến ôn nhu nói với mọi người: “Không phải kinh nguyệt! Là vì vừa rồi lúc đại tẩu không cẩn thận bị ngã, đầu gối bị xây xước!”

Tôn Nhu Trữ nhất thời sửng sốt.

Lục y cung nữ kia cũng giống như đột nhiên lấy lại phản ứng, cuống quít ngồi xuống dùng tay áo chà xát vết máu.

Rất nhanh liền đã lau sạch.

Lúc này Tôn Nhu Trữ bị Âu Dương Noãn làm cho hồ đồ.

Đầu tiên là không biết dùng thủ đoạn gì khiến nàng luống cuống, tiếp theo lại cho cung nữ đến vu hãm nàng. Hiện tại lại đứng ra giải vây. Cứ như vậy, chẳng phải rất mâu thuẫn hay sao?

Tôn Nhu Trữ tức giận ánh mắt cơ hồ cũng đều đỏ lên. Nhưng nhìn bộ dáng ôn nhu lo lắng của Âu Dương Noãn liền nhất thời nghẹn lại không nói được câu gì.

Mọi người thấy một màn như vậy, thấp giọng nghị luận một chút rồi cũng liền trôi qua.

Người phạm sai lầm là Thế tử phi Yến vương phủ, nếu truy cứu thì cũng thật sự không nói được rõ ràng gì.

Cho nên mọi người đều giả câm giả điếc, cho rằng bên trên không nhìn thấy thì cũng liền thôi.

Đúng lúc này, phía trước đột nhiên có người kêu lên sợ hãi: “Mau đi lấy nước!”

Mọi người liền nhìn lại liền thấy trên dàn tế phía trước, chậm trướng tuyết trắng đột nhiên bén lửa.

Thái giám một bên lập tức phản ứng, nhanh chóng dập tắt lửa nơi góc trướng.

Sắc mặt quan hiến tế trắng bệch, nhanh chóng chạy tới trước mặt Hoàng đế hồi bẩm: “Màn vô duyên vô cớ bị bén lửa, nhất định là do Thái tổ Hoàng đế tức giận rồi!”

Dứt lời liền dâng lên đoạn mành bị cháy.

Hoàng đế đứng dậy tiếp nhận, đánh giá một lát liền xoay người giơ cao cho mọi người cùng thấy.

Trong lòng ai ai cũng đều nghĩ đây chính là do Thái tổ Hoàng đế tức giận.

Quan hiến tế quỳ trên mặt đất, hô lớn: “Thái tổ tức giận, tất có duyên cớ! Xin Bệ hạ tra rõ, dưới đài chắc chắn có người làm việc khiến Thái tổ tức giận!”

Chúng quan viên cùng các mệnh phụ lúc này đều ngây người, nhất thời ồ lên.

Sau một lúc lâu có người liền chậm rãi đem ánh mắt vừa kinh cụ vừa ẩn chứa hưng phấn nhìn Tôn Nhu Trữ.

Trong một mảnh tĩnh mịch, lại  nghe một thanh âm đột ngột nói: “Là Thế tử phi Yến vương phủ! Là kinh nguyệt của nàng ta làm bẩn đại điện!”

Lời này dĩ nhiên là do Chu Ngưng Bích vốn nhanh miệng lúc nãy, lời vừa nói ra liền bị người một bên bịt miệng lại.

Nhưng hết thảy đều đã quá muộn, lời nói đó trong không gian tĩnh lặng này cao vút đến mức chói tai.

Mọi người tự động tách ra để Tôn Nhu Trữ hiện ra trong tầm nhìn của Hoàng đế.

Tiếu Khâm Võ chưa bao giờ từng phẫn nộ như thế.

Bởi vì trong lòng ông khiến Thái tổ tức giận chính là phạm vào đại kỵ. Mặc kệ là ai đều quyết không dung thứ cho sai lầm như vậy.

Hoàng đế từ trên cao nhìn thẳng xuống Tôn Nhu Trữ, ánh mắt không chút nào che dấu sát ý.

Tôn Nhu Trữ cảm thấy một cảm giác man mát lành lạnh chảy dọc sống lưng.

Âu Dương Noãn một bên hết sức bình tĩnh, không nhìn ra chút cảm xúc nào.

“Ta….Ta….Oan uổng…..Ta không phải….Không phải!”

Thanh âm Tôn Nhu Trữ run run, một câu cũng không thể nói hoàn chỉnh.

Hoàng đế cất cao giọng: “Người đâu! Mau dẫn xuống, chờ tế lễ xong sẽ xử trí!”

Tôn Nhu Trữ còn chưa kịp phản ứng đã bị người ta bịt miệng lôi xuống.

Chờ nghi thức tế lễ xong xuôi, các quan nhân đều bị đưa lên đại điện.

Mọi người biết đây là đang muốn xử trí Tôn Nhu Trữ, nhất thời không khí liền lạnh xuống.

Tiếu Khâm Võ luôn luôn là một quân chủ rất nhân từ. Nhưng giờ phút này sắc mặt ông lại âm trầm như thiết, nhìn chung quanh bốn phía, lạnh lùng nói: “Tội phụ ở đâu?”

Thái giám nhanh chóng tiến lên nói: “Yến vương Thế tử phi đang quỳ ngoài cửa điện, chờ xử lý!”

Vẻ mặt Tiếu Khâm Võ ngưng trệ như băng: “Truyền lên đi!”

Tôn Nhu Trữ vẻ mặt tiều tụy, nước mắt loang lổ. Không còn dung nhan kiều mỵ của ngày xưa nữa. Vừa tiến vào liền quỳ xuống nức nở không ngừng.

Âu Dương Noãn thản nhiên nhìn đối phương, trên mặt cũng không hề có một chút sung sướng khi người khác gặp họa.

Tôn Nhu Trữ tựa hồ như cảm giác được tầm mắt của Âu Dương Noãn, ngẩng mạnh đầu lên, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Trong mắt như muốn phun lửa, sát ý nồng đậm dâng lên.

Hoàng đế còn chưa mở miệng, Tôn Nhu Trữ đã khóc: “Tội phụ có tội!”

Đại công chúa cười lạnh: "Tội của ngươi quá lớn. Đầu tiên là trước điện thất nghi, tiếp theo là kinh nguyệt làm bẩn đại điện chọc giận Thái tổ Hoàng đế mới dẫn đến tai họa như vậy. Ngươi cũng biết, mấy trăm năm kể từ khi khai quốc đến nay chưa từng có chuyện như vậy!”

Một khi bị xác nhận tội danh đắc tội với thần linh thì chỉ có một con đường chết.

Nghĩ đến đó, tim Tôn Nhu Trữ gắt gao thu lại một chỗ. Trước ngực, sau lưng đều chảy mồ hôi lạnh.

Mỗi khắp ngõ ngách cung viện hoàng gia tựa hồ đều cất dấu vô số hung hiểm.

Mà nàng hiện tại lại rơi vào cạm bẫy mà Âu Dương Noãn thiết kế cho mình. Đầu tiên là Thái tử phi, hiện tại là nàng!

"Tội phụ có tội, nhưng tội này không phải do bản thân ta mà là do người khác áp đặt. Đầu sỏ gây nên chuyện này hiện đang ở ngay trên đại điện, xin Bệ hạ tra rõ!”

Chết cũng không hối cải, còn muốn kéo theo người khác vào.

Tiếu Khâm Võ hít một ngụm khí lạnh, gân xanh cũng nổi lên: “Ngươi không biết? Chẳng lẽ hết thảy những chuyện này đều là do người khác oan uổng ngươi?”

Tôn Nhu Trữ vô cùng hoảng sợ, lết lên hai bước phủ phục dưới mặt đất khóc: “Ta vốn vẫn rất tốt….”

Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, chỉ vào Âu Dương Noãn lạnh lùng nói: “Là ngươi! Là do ngươi đẩy ta làm hại ta ngã xuống đất! Đều là tại ngươi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Comay nguyen, Gió, Hoaianh89, Hothao, Lan Hương 2010, Lăng Ngạo Quân, Murasaki, Una, Xi Xi, caocaovuvu, maimai0906, minmapmap2505
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.11.2017, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 339
Được thanks: 4387 lần
Điểm: 11.33
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
144-1 Đại lễ đáp trả Thế tử phi

Đại công chúa lạnh lùng nói: “Chính ngươi phạm sai lầm còn muốn oan uổng người khác sao?”

Thanh âm Tôn Nhu Trữ yếu ớt xuống: “Nghe nói Đại công chúa xưa nay yêu thương quận chúa. Nhưng vương tử phạm tội xử như thứ dân, pháp điển qua các đời chẳng lẽ quận chúa có thể được miễn sao? Đại công chúa có phải rất bất công hay không?”

Đại công chúa ngẩn người, chợt hé miệng trầm mặc.

Hoàng đế chỉ nói: "Ngươi luôn miệng nói là Minh quận vương phi đẩy ngươi. Vậy ngươi có chứng cứ gì không?”

Hắn dừng một chút, khẩu khí lại càng ngưng trọng: “Nếu là hồ ngôn loạn ngữ. Ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

Tôn Nhu Trữ hai mắt đẫm lệ: “Bệ hạ, lúc ấy người nhiều như vậy, nhất định sẽ có người nhìn thấy!”

Nói xong liền nhìn các phu nhân xung quanh.

Nhưng những phu nhân này đều dùng ánh mắt không dám tin cùng chán ghét nhìn Tôn Nhu Trữ.

Duy chỉ có Dung quận chúa nói: “Bệ hạ, Tôn thị dù sao cũng là Thế tử phi Yến vương phủ. Là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, tú ngoại tuệ trung, làm sao có thể luống cuống trước mặt mọi người? Không chừng trong đó là có người có ý hãm hại!”

Sau khi Tiếu Khâm Võ đăng cơ, Thái Hậu liền đóng cửa không ra. Thậm chí ngay cả nghi thức tế lễ cũng không tham gia.

Dung quận chúa không có Thái Hậu, danh vọng tự nhiên cũng không bằng trước.

Nhưng dù sao nàng cũng có thân phận quận chúa, hơn nữa Võ quốc công phủ không hề liên quan đến việc phân tranh đoạt vị.

Trượng phu của nàng ở trong triều cũng coi như là tuổi trẻ tân quý, lời nàng nói ra ít nhiều cũng có phân lượng.

Âu Dương Noãn mỉm cười: “Oh, Dung quận chúa đứng xa chúng ta như vậy, có thể nhìn thấy người hạ độc thủ phía sau sao?”

Nàng tất nhiên là sẽ không đẩy Tôn Nhu Trữ. Chẳng qua là trên người mình thêm chút huân hương mà thôi.

Quan trọng nhất là loại huân hương này phải phối hợp với trà hương bách hợp mới có thể phát huy hiệu quả.

Hôm nay ngồi xe ngựa vào cung, Tôn Nhu Trữ tuy rằng sợ uống nhiều nước sẽ không tiện nhưng lại vẫn nhấp hai ngụm trà.

"Minh quận Vương phi! Ta tuy rằng không nhìn thấy nhưng ta tin tưởng vào phẩm chất của Thế tử phi!” Dung quận chúa cũng thản nhiên nói.

Tươi cười của Âu Dương Noãn lại càng ôn nhu: “Quận chúa nói rất đúng. Ta cũng tin tưởng đại tẩu tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện này. Trong đó….có lẽ là có hiểu làm gì đó!”

Tôn Nhu Trữ cười lạnh: "Ngươi đừng mèo khóc chuột giả từ bi. Tất cả đều là do ngươi thiết kế!”

Âu Dương Noãn kinh ngạc nhìn đối phương, vẻ mặt vô tội: “Đại tẩu, ngươi nói gì vậy? Nếu ta cố ý hãm hại, còn có thể bảo cung nữ kia đến dìu ngươi lên sao?”

Đúng lúc này phía sau Tiếu Nhiên quận chúa mở to hai mắt nói: “Đúng vậy, ta tận mắt thấy Minh quận vương phi thay Thế tử phi che lấp. Nói kinh nguyệt là do đầu gối ngươi bị xây xước nên mới chảy máu. Nếu Minh quận vương phi có ý hãm hại ngươi thì sao phải giúp ngươi?”

“Thế tử phi cũng thật sự không biết phân biệt tốt xấu. Tự mình phạm sai lầm còn muốn kéo người khác xuống nước. Tâm địa cũng quá xấu xa rồi!”

Phu nhân danh môn mọi hành động đều có hiện phạm, bình thường chỉ cần lơ đãng làm sai một động tác liền sẽ thành trò cười.

Rõ ràng là Tôn Nhu Trữ tự mình luống cuống lại còn muốn trách tội người khác.

Mọi phu nhân đều gật đầu nói phải. Nếu Âu Dương Noãn cố ý hãm hại Tôn Nhu Trữ sao còn giải vây cho nàng? Căn bản là không cần thay nàng che lấp, cứ trực tiếp đem tội danh của nàng phơi bày cho mọi người thấy.

Tôn Nhu Trữ tức giận: “Tiếu Nhiên quận chúa. Nàng là cố ý. Ngươi không cần bởi vì muốn được gả cho Âu Dương Tước mà liền giúp nàng. Như vậy chỉ khiến người khác hoài nghi hoàng thất không công bằng!”

Lời vừa nói ra, sắc mặt Dung quận chúa liền thay đổi. Nàng không khỏi âm thầm mắng Tôn Nhu Trữ là kẻ ngu xuẩn.

Ngồi ở đây hầu hết đều là người hoàng tộc, Tôn Nhu Trữ sao có thể không để ý mà nói những lời như vậy.

Quả nhiên, sắc mặt tất cả mọi người đều lập tức trở nên khó coi.

Tôn Nhu Trữ cũng không đến mức ngu xuẩn, chỉ là quá mức tức giận nên nhất thời mới mất đi lý trí.

Nếu đổi lại là Dung quận chúa hiện tại đang quỳ trong này đợi phán xét, nàng cũng không nhất định có thể làm được tốt.

Dung quận chúa vốn cũng không nghĩ sẽ giúp Tôn Nhu Trữ, dù sao hai người cũng không hề qua lại.

Nhưng khi Tôn Nhu Trữ tố cáo Âu Dương Noãn, nàng liền động tâm tư.

Chuyện khiến Âu Dương Noãn mất mặt, nàng đều rất nguyện ý làm. Ai bảo nữ nhân này mọi chuyện đều đi trên đầu mình.

Dung quận chúa nghĩ vậy liền nhân tiện nói: “Thế tử phi, ngươi hồ đồ rồi sao? Sao có thể nói những lời như vậy?”

Tôn Nhu Trữ sửng sốt, chợt tỉnh ngộ, vội vàng giải thích: “Ta….ta chỉ là nhất thời….Nhất thời rối loạn….”

Nói tới đây nàng theo bản năng tìm kiếm Thái tử phi trong đám người.

Nhưng lại khiến nàng thất vọng, nàng chỉ nhìn thấy Lâm Nguyên Hinh lẳng lặng ngồi ở nơi đó, ánh mắt lạnh nhạt.

Lúc này Tôn Nhu Trữ mới ý thức được, bất tri bất giác Âu Dương Noãn đã chuẩn bị chu đáo. Chính nàng còn ngây ngốc lao vào.

Hoàng đế càng nghe càng phẫn nộ, ánh mắt chán ghét nhìn Tôn Nhu Trữ: “Trẫm thấy ngươi ôn nhu lương thiện, nhưng thật ra lại thập phần ngoan độc! Nếu thật sự là Minh quận vương phi hại ngươi, sao còn thay ngươi che dấu?"

"Ngươi không hề cảm kích ân đức của nàng thì thôi, cư nhiên còn muốn kéo nàng xuống cùng chịu tội. Có thể thấy được ngươi tâm tư độc như rắn rết!”

Tôn Nhu Trữ cả kinh xụi lơ trên mặt đất, mặt xám như tro.

Sau một lúc lâu mới khóc lớn: “Hoàng thượng, ta không hề nói sai. Thật sự là có người hãm hại ta a!”

Tôn Nhu Trữ càng nói càng phẫn nộ, hai mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm Tôn Nhu Trữ.

Âu Dương Noãn ở một bên khoan thai quỳ xuống, thanh âm trong trẻo: “Bệ hạ, chuyện này đúng là ta cũng có sai. Ta không nên nhớ đến tình cảm riêng tư thay đại tẩu dấu giếm. Xin Bệ hạ trị tội!”

“Nhưng đại tẩu chỉ là vô tâm mà thôi, cũng không hề cố ý làm bẩn đại điện. Cầu Bệ hạ pháp ngoại khai ân, tha thứ cho đại tẩu lần này!”

Hoàng đế vừa giận lại vừa thở dài: “Tôn thị, ngươi đã nghe thấy chưa? Các ngươi đều là con dâu hoàng gia, càng phải chăm sóc yêu thương lẫn nhau mới phải. Đằng này ngươi lại còn vu oan, khó xử Minh quận vương phi!”

Tôn Nhu Trữ căm tức nhìn Âu Dương Noãn, sau đó liên tục dập đầu: “Bệ hạ! Nàng chỉ là đang diễn kịch trước mặt ngài mà thôi! Ta….Cuộc sống của ta vẫn bình thường, sao có thể đến kinh nguyệt….”

Nhất thời, trong đại điện liền có người cười trộm. Đại công chúa giận dữ nói: “Cũng không nhìn xem đây là chỗ nào? Ngươi thế nhưng lại dám nói năng bậy bạ, nửa chút thể thống cũng không có! Mau câm mồm!”

Âu Dương Noãn gục đầu xuống, che lại tia cười lạnh trong mắt.

Tôn Nhu Trữ, ngươi cùng Thái tử phi xuyến mưu khiến con ta cứ như vậy mất đi. Ta không tặng ngươi một phần đại lễ, chẳng phải là sẽ khiến ngươi thất vọng sao?

Nàng thấp giọng nói: “Đại tẩu, ta nguyện ý chịu phạt cùng ngươi!”

“Ai cần ngươi giả vờ hảo tâm!” Khẩu khí của Tôn Nhu Trữ ác liệt.

Dung quận chúa lạnh lùng nói: “Thế tử phi, ngươi phải cẩn thận những lời nói của mình. Nếu không ta cũng sẽ không giúp ngươi nói chuyện được!”

Tôn Nhu Trữ ngẩn ra, lập tức lấy lại phản ứng, hướng về Hoàng đế lớn tiếng: “Bệ hạ, cầu ngài điều tra rõ. Cung nữ kia, cung nữ kia nhất định là đã được thu mua. Còn có, còn có quan hiến tế. Trận hỏa kia….nhất định là có người cố ý phóng hỏa!”

Đáy mắt Âu Dương Noãn quang ba lưu chuyển, Tôn Nhu Trữ đúng là không hề ngốc.

Trên tấm mành kia đúng là có người động tay động chân, đáng tiếc cũng đã bị thiêu hủy.

Nhưng quan hiến tế lại không phải bị thu mua. Cho dù đi điều tra thì có năng lực tra được cái gì?

“Còn không mau câm miệng! Trọng Quân đang bệnh, có thể nào dung cho người như ngươi!”

Tôn Nhu Trữ nói một câu sắc mặt Hoàng đế liền lạnh xuống một tầng. Nói xong lời cuối, sắc mặt Tiếu Khâm Võ đã cơ hồ như xanh lét.

Thật lâu sau, hắn hừ lạnh: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân. Chính ngươi phạm sai lầm còn liên tục kêu oan. Lại còn nhẫn tâm vu oan cho người một lòng giúp ngươi!”

(Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân: Điều gì bản thân mình không muốn thì chớ làm cho người khác)

Hoàng đế liên tục xua tay, giọng điệu đau thương: “Mặc kệ ngươi là bị hãm hại hay thật sự làm sai cũng thế. Chọc giận Thái tổ gia là tội khó tha. Nếu vừa rồi ngươi thật tâm nhận sai trẫm còn có thể nể mặt Yến vương phủ mà xử nhẹ ba phần!”

“Nhưng ngươi lại một mực khăng khăng có người hãm hại ngươi. Cho dù Minh quận vương phi muốn hãm hại ngươi, nhưng trong đại điện này các phu nhân đều ở đây, chẳng lẽ bọn họ đều mù cả sao?”

“Ngươi thật sự làm trẫm quá thất vọng rồi! Người đâu! Đi nói cho Yến vương biết chuyện tốt mà con dâu hắn làm, hỏi hắn một chút rốt cuộc nên làm thế nào?”

Thái giám nhanh chóng chạy đi. Nhóm nam nhân đều đứng bên ngoài chờ. Trong đó cũng bao gồm Yến vương cùng Tiếu Trọng Hoa.

Trong đại điện nhất thời tĩnh lặng, đến mức một cây châm rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Khiến mỗi người đều thấy bất an.

Tôn Nhu Trữ phẫn hận khó tiêu nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn. Nàng nhẹ nhàng quay đầu, khóe môi ngưng trụ tia cười lạnh.

Trong đầu của nàng đột nhiên nhớ đến đứa nhỏ đã mất của mình, chỉ cảm thấy vô cùng thống khoái.

Hiện tại bằng chứng như núi, dựa vào tính cách của Yến vương, sao có thể che chở cho một người con dâu dọa người như vậy?

Quả nhiên một lát sau liền thấy Thái giám bước nhanh vào hồi bẩm: “Bệ hạ, Yến vương nói hết thảy đều nghe theo Bệ hạ!”

Nháy mắt Tôn Nhu Trữ liền tuyệt vọng.

Thần sắc Tiếu Khâm Võ hòa hoãn xuống, nhìn quan hiến tế: “Vậy chiếu theo lễ pháp, phải làm sao?”

Quan hiến tế vốn còn có tâm giữ lại một mạng cho Tôn thị. Nhưng vừa rồi nàng thế nhưng lại cũng cắn hắn một phát. Điều đó khiến tâm tình hắn thập phần buồn bực.

Cho nên ánh mắt không hề chớp nhìn Tiếu Khâm Võ: “Vì vận mệnh quốc gia, vì vạn năm hưng thịnh của Đại Lịch….tội phụ này phải trảm….”

Tôn Nhu Trữ như bị sét đánh, muốn khóc cầu thì Hoàng đế đã lạnh lùng nói: “Không cần nhiều lời, lôi ra ngoài!”

Dứt lời xoay người không thèm liếc nhìn Tôn Nhu Trữ, mãi đến khi người bị kéo ra ngoài.

Tôn Nhu Trữ vẫn luôn gào thét bản thân oan uổng. Tiếng kêu thê lương kia chỉ khiến mặt Đại công chúa như phủ hàn sương.

Âu Dương Noãn lại nước mắt vòng quanh nói: “Đại tẩu phạm sai lầm. Ta cũng có tội đã thay nàng che dấu, xin Bệ hạ giáng tội!”

Tiếu Khâm Võ thở dài, liếc mắt nhìn Đại công chúa: “Vẫn là Hoàng tỷ dạy dỗ tốt nữ nhi! Vĩnh An, ngươi cũng không cần tự trách! Ngươi dù sao cũng chỉ là con dâu mới gả vào Yến vương phủ, Tôn thị phạm sai lầm cùng ngươi thì có quan hệ gì đâu! Không cần nhiều lời, mau đứng lên đi!”

“Người đâu! Ban thưởng cho Minh quận vương phi một thanh ngọc như ý, xem như là tạm thời an ủi nàng!”

Mọi người vừa nghe liền nhìn Âu Dương Noãn với các thần sắc khác nhau.

Âu Dương Noãn cúi đầu nói: "Tạ Bệ hạ ân điển! Vĩnh An hổ thẹn không dám nhận!”

Tôn Nhu Trữ bị đưa vào hình phòng trong cung. Vài tên thái giám đi vào phía sau là An cô cô mang theo một khay gỗ, bên trên là một con dao, một ly rượu cùng một dải lụa trắng.

An cô cô lạnh mắt nhìn Tôn Nhu Trữ: “Bệ hạ ban thưởng cho ngươi toàn thây. Ngươi tự mình làm hay chúng ta sẽ giúp ngươi?”

Trong phòng kín mít, hoàn toàn không chút ánh sáng lọt vào. Sắc mặt Tôn Nhu Trữ xám như tro tàn, nàng lẩm bẩm: “Ta thật sự bị oan….Vì sao không một ai tin tưởng ta?”

An cô cô gật đầu, bọn thái giám liền bước lên đem Tôn Nhu Trữ áp quỳ xuống.

Mũ phượng vàng ròng trên đầu bị rơi xuống đất, vẫn quang hoa ngạo diễm như nó vốn có.

Chén rượu đã dán bên môi, Tôn Nhu Trữ thậm chí có thể thấy rõ được từng đường nét tinh xảo trên đó. Mảnh sứ lãnh lẽo, môi Tôn Nhu Trữ bị kích thích đến run rẩy.

Lần đầu tiên nàng gần đến cái chết như vậy. Vừa sinh ra đã là đại tiểu thư Hoài trữ Hầu phủ, hưởng hết ngàn vạn sủng ái. Nàng chưa từng biết như thế nào là nghèo túng, khốn khó.

Không sai! Nàng thật sự oán hận Âu Dương Noãn. Không riêng gì thân phận quận chúa mà còn oán hận bọn họ phu thê ân ái.

Cùng đều gả cho nam nhân Tiếu gia, vì sao Tôn Nhu Trữ nàng lại phải chịu thống khổ như vậy? Còn Âu Dương Noãn lại được hưởng thụ vinh sủng vô tận.

Mỗi lần nhìn Âu Dương Noãn cùng Tiếu Trọng Hoa đứng cùng một chỗ, Tôn Nhu Trữ liền không nhịn được mà ghen tị. Nàng thống hận tình cảm của bọn họ, hận đến cực điểm.

Nhưng nàng thật không ngờ, Âu Dương Noãn khi bị chọc giận, vốn một Minh quận Vương phi luôn mỉm cười ôn nhu xinh đẹp lại là một nữ tử đáng sợ như vậy.

Mắt thấy độc dược sắp tràn vào môi thì đột nhiên nghe được bên ngoài có động tĩnh.

Cửa bị mở ra, trước cửa có một bức rèm che, che khuất đi một nửa khuôn mặt Âu Dương Noãn. Khiến người ta không thể nhìn thấy thần sắc của nàng mà chỉ nghe thấy thanh âm trầm tĩnh: “Chậm đã!”

Tay An cô cô liền dừng lại, ánh mắt mọi người đều từ Tôn Nhu Trữ di chuyển đến Âu Dương Noãn.

Trên mặt Âu Dương Noãn mang theo nụ cười như có như không: “An cô cô, có thể đợi ta cùng Thế tử phi nói đôi lời không?”

An cô cô khó xử nói: “Minh quận Vương phi, ngài cũng biết như vậy không hợp quy củ!”

Âu Dương Noãn mỉm cười, lấy ra một lệnh bài.

An cô cô vừa thấy liền thay đổi một khuôn mặt tươi cười: “Được, được! Ngài nói nhanh nhanh một chút là được. Chúng nô tỳ còn phải tiễn nàng đi!”

Lệnh bài này vốn thuộc về Đại công chúa, dựa vào lệnh bài này có thể mở một cửa cung. Nhưng hiện tại nó lại nằm trong tay Minh quận vương phi, có thể thấy được hết thảy đều đã được sự đồng ý của Đại công chúa….

An cô cô cười cười rồi lui ra ngoài, lại nhắc nhở thái giám: “Mau trói chặt tay chân tội phụ này lại! Đừng để nàng làm bị thương Minh quận vương phi!”

Lập tức tay chân Tôn Nhu Trữ đều bị trói chặt lại, sau đó bị vứt trên mặt đất. Cửa chi nha một tiếng rồi liền bị đóng lại.

Thanh âm Tôn Nhu Trữ oán hận đến cực điểm: “Âu Dương Noãn, ta không nghĩ ngươi lại độc ác như vậy!”

Âu Dương Noãn tùy ý tìm một cái ghế dựa ngồi xuống, thản nhiên cười: “Điều ngươi biết chỉ là bên ngoài mà thôi. Như lòng người biến hóa, chỉ cần thám thính liền có thể biết được. Chút tài mọn đó thì tính là gì. Nếu ngươi thích, ta còn có nhiều biện pháp hơn!”

Tôn Nhu Trữ lạnh lùng nói: "Ta chẳng qua chỉ châm chọc ngươi hai câu, ngươi thế nhưng lại đối với ta ác liệt như vậy!”

Âu Dương Noãn chậm rãi nói: "Đứa nhỏ là vận mệnh của mẫu thân. Mặc dù còn nằm trong bụng mẹ chưa ra đời vẫn là tâm can bảo bối!"

"Nhưng ngươi lại nhẫn tâm làm hại ta mất đi đứa nhỏ của mình. Ngươi nói xem, ta đối với ngươi như vậy mà cũng tính là quá đáng sao?”

Khi Âu Dương Noãn nói những lời này tựa hồ như thực thương cảm. Mà lời của nàng đến hai chữ ‘quá đáng’ càng tăng thêm lực đạo.

Tôn Nhu Trữ sửng sốt, nói trong vô thức: “Ngươi đều đã biết….”

Âu Dương Noãn gật gật đầu: “Đúng vậy!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Comay nguyen, Gió, Hoaianh89, Hothao, Lan Hương 2010, Lăng Ngạo Quân, Murasaki, Una, maimai0906, minmapmap2505
Có bài mới 28.11.2017, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 339
Được thanks: 4387 lần
Điểm: 11.33
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
144-2 Đại lễ đáp trả Thế tử phi

Âu Dương Noãn dùng sức hít một hơi, nháy mắt gợi lên thù mới hận cũ trong lòng, nàng cười lạnh: “Còn trong phòng ta, có không ít người của ngươi an bày các gia cụ, nói là mừng ta tân hôn nhưng tất cả đều là những thứ dơ bẩn!”

“Còn trong thức ăn nước uống của ta cũng hạ dược, thậm chí trong phủ chọn mua huân hương….Nếu không phải ta sớm có phòng bị, hiện tại ta có thể được bình an ngồi đây sao?”

“Nếu ngươi muốn mạng của ta, tất nhiên ta cũng phải tặng ngươi một chút lễ vật đáp trả!”

Khóe miệng Tôn Nhu Trữ nhẹ nhàng nhếch cao: “Nói như vậy, ta và ngươi đều như nhau. Không riêng gì ngươi hận ta, ta cũng hận thấu ngươi. Hiện tại ngươi đến nơi này, chỉ để nói với ta những lời này sao? Tiện nhân!”

Âu Dương Noãn bỗng nhiên an nhàn, mỉm cười tinh quái nói: “Ta cuối cùng vẫn muốn tận mắt nhìn kết cục của ngươi, mới có thể an tâm!”

Tôn Nhu Trữ cười lạnh: “Ngươi có gì tốt mà đắc ý? Chẳng qua cũng chỉ thiết kế vu oan cho ta!”

Bất chợt Tôn Nhu Trữ như bị kích động: “Ngươi là đồ sao chổi! Từ khi ngươi vào vương phủ, ta bắt đầu liền không có những ngày lành. Mỗi một ngày đều lo lắng sợ hãi! Ngươi là đồ tiện nhân!”

Âu Dương Noãn uyển chuyển nở nụ cười: “Đại tẩu! Ngươi tựa hồ vốn không có từ gì mới mẻ? Tiện nhân sao? Thật ra dùng để nói ngươi thì rất chính xác!”

“Chúng ta vốn là nước sông không phạm nước giếng. Nhưng cố tình ngươi lại từng bước ép sát ta, bị lạc đến kết cục ngày hôm nay, ngươi còn trách được ai?”

Tôn Nhu Trữ ngửa đầu hừ lạnh: “Ta sẽ không chết không minh bạch!”

Âu Dương Noãn bật cười: "Ngươi đang muốn nói Hoài trữ hầu phủ sẽ tìm đến ta sao?"

"Đại tẩu, ngươi thật sự là quá ngây thơ rồi! Phụ mẫu thân sinh của ngươi đều đã mất, chỉ còn Nhị thúc. Ngươi sẽ không đến mức trông cậy Nhị thúc của ngươi sẽ vì ngươi mà ra mặt chứ?”

“Nghe nói trong thời điểm tranh đoạt tước vị lúc trước, đại phòng các ngươi cùng Nhị phòng cơ hồ là đánh nhau đến đầu rơi máu chảy!”

Tôn Nhu Trữ biến sắc, Hoàng đế dám xử lý nàng như vậy cũng chẳng qua là vì Hoài trữ hầu phủ đã suy tàn. Vì lúc đoạt vị Nhị thúc nàng hoàn toàn đứng về phía Tần vương.

Nếu không phải có Hoàng đế pháp ngoại khai ân, Hoài trữ hầu phủ cũng đã sớm không còn tồn tại.

Tôn Nhu Trữ nghĩ như vậy nhưng vẫn cười lạnh: “Cho dù là như thế, Âu Dương Noãn ngươi đừng tưởng rằng sau khi ta chết thì không có ai đến đối phó ngươi. Chuyện đang chờ ngươi vẫn còn ở phía sau!”

Âu Dương Noãn cười to lắc đầu, dây kết trên trâm cài liền leng keng rung động: “Ngươi thật đúng là không nhìn rõ được điều gì. Ngươi cho là ai sẽ vì ngươi mà ra mặt?"

"Thái tử phi sao? Nàng hiện tại chỉ sợ vì vết thương trên mặt mình mà hao hết tâm tư, làm sao còn thời gian lo lắng cho ngươi?”

“Ah, đúng rồi! Ngươi còn chưa biết, nàng đã bị Thái tử cấm chừng rồi! Chuyện này ngay cả phụ thân nàng cũng đều rất cảm kích. Nghe nói rất nhanh thôi thứ muội nàng sẽ nhập phủ Thái tử!”

“Ngươi nói xem, một nữ nhân đã bị gia tộc bỏ rơi thì có năng lực gì để giúp ngươi?”

Thần sắc Tôn Nhu Trữ liền đại biến, miệng lại khinh miệt nói: “Thì ra là thế!"

"Âu Dương Noãn, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay ngươi! Ngươi quả là nữ nhân giả dối, độc ác! Các ngươi trong cung ngoài cung liên thủ muốn dồn ta vào chỗ chết!”

“Nếu không phải ngươi quá mức ương ngạnh, Tôn gia lại từng lâm trận phản chiến thì cũng không đến mức lạc đến kết cục này!"

"Mỗi người ai cũng có tính toán lợi hại, ngươi xem hôm nay trên đại điện có ai dám thật sự nói giúp cho ngươi?”

“Ngay cả Dung quận chúa, chẳng qua cũng chỉ nói vài câu cho xong. Ngươi nghĩ rằng nàng thật tâm giúp ngươi sao?”

Âu Dương Noãn thanh âm thản nhiên mà lạnh lẽo. Nhìn Tôn Nhu Trữ mặt trắng bệch, hoàn toàn không còn chút huyết sắc.

Tôn Nhu Trữ suy sụp ngã xuống đất, còn cố gắng chút khí lực nói: “Ngươi thật sự là rất ngoan độc!”

“Khi ngươi nói ta cũng không nghĩ lại những chuyện mà mình đã làm! Nếu không phải do ngươi hại ta trước, ta làm gì phải phí tâm tư như vậy?”

“Lúc trước ta đã từng nói qua với ngươi, Hạ Lan Đồ thật sự là ân nhân cứu mạng của ta, cho nên ta sẽ không bán đứng các ngươi. Nhưng ngươi lại một mực không tin, lại còn liên thủ với Thái tử phi hạ độc thủ ta!”

Tôn Nhu Trữ im lặng, sau đó chậm rãi nói: “Ta không phải không tin! Ta chỉ là….”

“Chỉ là ngươi nghe người ta châm ngòi, luôn luôn lo lắng đề phòng ta. Có phải không?” Âu Dương Noãn cười nhẹ.

“Người nào? Người đừng nói bậy!” Tôn Nhu Trữ theo bản năng phản bác.

Âu Dương Noãn bình tĩnh nhìn đối phương: “Tự trong lòng ngươi biết, cần gì phải lừa mình dối người?”

Đằng sau những chuyện này, tất nhiên là có người châm ngòi, mượn cơ hội ngư ông đắc lợi.

Chính là người này, chỉ sợ không phải là Thái tử phi a!

Tôn Nhu Trữ không trả lời.

Âu Dương Noãn lắc lắc đầu nói: “Ta vẫn không rõ, người như Hạ Lan Đồ, làm sao có thể yêu thương ngươi?”

“Sau đó hắn nói cho ta biết, là ngươi trong lúc hắn bất lực đã cho hắn sự ấm áp. Mà ngươi lúc đầu cũng không phải nữ nhân như thế!”

“Ta không biết ngươi đến tột cùng là vì sao lại biến thành dạng này? Ta chỉ biết nếu những hành động sở tác sở vi của ngươi bị hắn biết được, hắn nhất định sẽ rất thất vọng!”

Tôn Nhu Trữ sửng sốt, ánh mắt vốn dữ tợn phẫn hận dần bình ổn. Nàng lắc lắc đầu, tay mềm nhẹ cố vuốt ve ngọc bội bên hông, nhẹ giọng nói: “Hắn là thật lòng với ta. Cho dù ta phạm sai lầm lớn như thế nào, hắn có tức giận nhưng cũng rất nhanh sẽ quên đi!”

Âu Dương Noãn thản nhiên nói: "Hắn đối với ngươi là một tấm chân tình nhưng ngươi lại từng bước lợi dụng hắn. Nam nhân thật lòng tới đâu cũng có hạn, sẽ không để ngươi tùy ý phung phí!”

Tôn Nhu Trữ nhẹ nhàng nở nụ cười, nụ cười đơn thuần mà tha thiết. Vẻ mặt cũng dần trầm tĩnh, chậm rãi nói: “Ta ngay cả có hại hết người trong thiên hạ nhưng tâm tư đối với hắn không hề có nửa điểm giả dối. Vì an toàn của hắn, cho dù có phải chết ta cũng cam tâm tình nguyện!”

“Ngươi đã biết chuyện của chúng ta, nếu ta để ngươi sống, một ngày nào đó lỡ ngươi tiết lộ ra ngoài. Ta vốn sống như một cái xác không hồn, có chết thế nào cũng không sao!”

“Nhưng còn hắn, tình cảnh của hắn hiện đã thập phần gian nan. Ta quyết không thể để hắn phải nhận thêm chỉ trích. Cho nên, ngươi nhất định phải chết!”

Vừa mới bắt đầu, suy nghĩ của Tôn Nhu Trữ đắm chìm trong những ngày ngọt ngào khi xưa. Dưới ánh hoàng hôn ráng đỏ, giống như một đóa hồng kiều diễm nở rộ.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt của nàng liền thay đổi, sâu kín thở dài: “Huống chi, ngươi có trượng phu sủng ái. Tiếu Trọng Hoa đối với ngươi rất tốt, tốt đến mức ta muốn nổi điên vì ghen tị!”

“Ngươi có biết không? Ngoại trừ Hạ Lan Đồ, ta cái gì cũng không có! Ta không thể mất đi hắn. Ngay cả khi ngươi có hướng ta cam đoan một trăm một nghìn lần, ta cũng không thể phiêu lưu mạo hiểm!”

Nói tới đây Tôn Nhu Trữ đột nhiên nhìn Âu Dương Noãn: “Ngươi có biết Tiếu Trọng Quân dạng người gì không? Hắn là một người điên, một kẻ điên thực sự!”

Âu Dương Noãn không nói gì, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trên đời này không có ai là ngươi ngoan độc chân chính. Mỗi người đều có lập trường cùng hoàn cảnh của mình.

Nàng có thể hiểu được nhưng lại không thể tha thứ.

Tôn Nhu Trữ nhẹ nhàng nở nụ cười, giờ phút này dung sắc nàng quá mức thống khổ khiến khuôn mặt nàng mang theo sự âm u chưa từng có: “Ngươi cái gì cũng đều có, còn ta lại chỉ có hai bàn tay trắng. Vì sao? Dựa vào cái gì?”

“Chẳng lẽ trời sinh xuất thân của ta thấp hèn hơn ngươi? Ngươi chỉ là nữ nhi của một Lại Bộ Thị Lang nho nhỏ, vì sao ngươi lại có được hết thảy? Vì sao? Ngươi nói cho ta biết đi! Vì sao ông trời lại bất công như vậy?”

Bất công sao?

Kiếp trước, khi chết đi nàng cũng từng cảm thấy vô cùng phẫn hận. Bởi vì nàng chưa từng hại qua bất luận kẻ nào nhưng ông trời lại bắt nàng chịu đựng sự đau đớn thống khổ.

Trùng sinh lại một đời, nàng mỗi bước đi đều phải cẩn thận cân nhắc. Nói chuyện với mỗi người đều phải dụng tâm cẩn thận.

Hiện tại những thứ nàng có đều là do nàng tự cố gắng đạt được, cũng không phải là việc tốt từ trên trời rơi xuống.

Nhưng ngược lại, Tôn Nhu Trữ thầm nghĩ muốn bảo vệ nam nhân mà mình yêu thương, không tiếc thương tổn đến tính mạng của người khác. Người như vậy, có tư cách hỏi vì sao sao?

Tôn Nhu Trữ vẫn còn thì thào tự hỏi, trong tay gắt gao nắm chặt ngọc bội kia. Giống như là muốn bóp nát nó.

Thật lâu sau mới điên cuồng cười thành tiếng, si ngốc nói: “Đáng tiếc trước khi chết ta lại không thể được nhìn thấy hắn!”

Chớp mắt trong lòng Âu Dương Noãn xẹt qua tia không đành lòng. Nhưng rất nhanh nàng lại kiên cường tâm định, nói từng chữ: “Sẽ không, các ngươi còn có cơ hội để gặp mặt!”

Khuôn mặt Tôn Nhu Trữ đều là nước mắt, thân mình kịch liệt run rẩy: “Ngươi đang nói gì vậy?”

Âu Dương Noãn chậm rãi nở nụ cười, trong ánh mắt đã có tia ôn hòa thản nhiên: “Nếu hôm nay ngươi thừa nhận bản thân đối với hắn chỉ là lợi dụng, như vậy ngươi nhất định liền sẽ chết. Nhưng ngược lại….”

Nàng nói được một nửa đột nhiên cao giọng gọi người bên ngoài tiến vào.

An cô cô cùng mấy tên thái giám cuống quít đi vào phòng. Nhưng kỳ quái hơn là phía sau còn có một thái giám tay nâng thánh chỉ cùng vào.

Âu Dương Noãn nhìn chằm chằm Tôn Nhu Trữ, sau một lúc lâu mới hờ hững nhìn vị thái giám nâng thánh chỉ, lại khôi phục sự bình tĩnh vốn có: “Lương công công đã đến. Một khi đã như vậy, mời ngài tuyên thánh chỉ!”

Trên mặt Tôn Nhu Trữ lộ ra thần sắc nghi hoặc. Nàng không rõ, nếu đã phải xử tử, vì sao còn có thánh chỉ?

Lương công công thật cẩn thận mở thánh chỉ ra, cao giọng đọc to: “Thế tử phi Yến vương phủ Tôn thị chọc giận Thái tổ, gây tổn hại vật tế tổ. Phạt năm mươi trượng khiển trách!”

Năm mươi trượng không nhẹ cũng không nặng, quan trọng là phải xem độ mạnh yếu của người đánh.

Mà tất cả mọi người ở đây đều biết, Hoàng đế hạ ý chỉ như vậy, cái mạng nhỏ của Tôn Nhu Trữ này liền có thể được giữ lại.

Huyết sắc trên mặt Tôn Nhu Trữ lập tức vọt lên đỉnh đầu, mang theo thần sắc không dám tin nhìn về phía Lương công công.

Đối phương lại cười nói: “Tôn thị, ngươi cần phải cám ơn Minh quận vương phi. Là nàng cầu Đại công chúa ở trước mặt Bệ hạ thay người cầu tình, ngươi mới có thể được miễn tội chết!”

An cô cô cùng bọn thái giám khác hai mặt nhìn nhau, chưa bao giờ gặp qua đạo thánh chỉ nào đã ban mà có thể thu hồi.

Âu Dương Noãn cười cười.

Lúc ấy ở trên ngự điện nói phải xử trảm là quan hiến tế, cũng không phải là Hoàng thượng a!

Hoàng thượng chỉ nói lôi xuống mà thôi, nhưng điều đó cũng chứng minh Tiếu Khâm Võ đã do dự.

Vị Hoàng đế này, vẫn không phải là một người tàn khốc.

An cô cô vội vàng mở trói cho Tôn Nhu Trữ, sau đó xoay người cười nói: “Minh quận vương phi! Nơi này bẩn thỉu, ngài vẫn nên ra ngoài trước đi!”

Âu Dương Noãn chậm rãi đi tới trước mặt Tôn Nhu Trữ vẫn nằm trên đất. Bước chân cũng không tạm dừng, cứ thế lướt qua.

Âu Dương Noãn đi tới cửa, một trận gió thổi qua, làn váy của nàng liền nhẹ bay bay.

Tôn Nhu Trữ chấn động, nhìn bóng dáng đối phương, lẳng lặng hỏi: “Vì sao lại cứu ta?”

Cánh tay An cô cô đang nắm lấy Tôn Nhu Trữ nghe vậy thì lắp bắp kinh hãi.

Âu Dương Noãn cũng dừng lại, không quay đầu, trầm ngâm một lát rồi chỉ nói: “Ngươi nói xem!”

Tôn Nhu Trữ cười lạnh: “Ngươi sẽ không tự nhiên làm việc tốt. Thi ân tất muốn vọng báo. Mặc kệ mục đích của ngươi là gì, ta nói cho ngươi biết ta tuyệt đối sẽ không làm theo ý ngươi!”

Âu Dương Noãn quay đầu lại nhìn Tôn Nhu Trữ, lúc này trông nàng ta dung nhan tiều tụy. Cả người cũng đều như già đi mười tuổi. Trong đôi mắt kia tràn đầy thương tích.

“Tùy ngươi!”

Nói xong Âu Dương Noãn liền kiên quyết xoay người rời đi. Thân ảnh khinh phiêu không nhiễm bụi trần.

Trong phòng Tôn Nhu Trữ ngồi ngơ ngác.

Nàng rốt cuộc đã biết là bản thân đã quá kinh thường đối phương. Thủ đoạn như vậy, nàng có thể đối phó được sao?

Từ Hoàng cung trở về trời đã khuya. Âu Dương Noãn trở lại Hạ tâm đường, thay xiêm y thoải mái.

Nàng nhấp một ngụm hoa hồng lộ mà Hồng Ngọc dâng lên, nghe Phương mama một bên oán giận nói: “Tiểu thư cũng thật là! Độc phụ kia ngài cứu làm gì? Ngài cũng quá mềm lòng rồi!”

Âu Dương Noãn ngẩn ra, đột nhiên bật cười. Hoa hồng lộ vừa nuốt xuống lập tức nồng trụ khiến nàng ho mạnh.

Phương mama cùng Hồng Ngọc tay chân luống cuống nhận lấy chén trà trong tay nàng.

Còn chưa kịp phản ứng đã thấy Tiếu Trọng Hoa vọt từ bên ngoài tiến vào. Không để ý Âu Dương Noãn đang xua tay liền vỗ vỗ lưng nàng, vội la lên: “Làm sao vậy? Sao lại ho khan lợi hại như vậy?”

Ho một lúc lâu cũng không thấy dừng, gấp đến độ Tiếu Trọng Hoa quay đầu kêu: “Mau đi truyền Thái y!”

"Đừng đi!”

Âu Dương Noãn cười đủ, một tay vội vàng kéo lấy Tiếu Trọng Hoa, cổ họng hơi khàn khàn nói: “Chỉ là bị sặc một chút thôi! Không sao! Không sao!”

Tiếu Trọng Hoa khom người vuốt vuốt lưng nàng như dỗ dành tiểu hài tử: “Đừng ngang bướng! Vẫn nên mời Thái y đến xem một chút….”

Âu Dương Noãn dứt cơn ho mới cười nói: “Ta không muốn bị người ta chê cười đâu!”

Nói xong, nàng hướng Phương mama gật đầu. Phương mama cùng Hồng Ngọc vội vàng thi lễ rồi lui ra ngoài.

Tiếu Trọng Hoa không hề chớp mắt nhìn lại nàng.

Sau một lúc lâu mới thở dài một hơi, ôm chặt lấy vai của nàng, cằm gác lên đầu nàng thì thào nói: “Thật sự là khiến cho người ta lo lắng!”

“Có gì phải lo lắng? Ta không phải vẫn rất tốt sao?”

Âu Dương Noãn thản nhiên cười, trong đôi mắt có một loại tinh quang sáng lạn. Tay dừng một chút, rốt cục vẫn hưởng ứng vỗ vỗ nhẹ trên lưng hắn.

Tiếu Trọng Hoa thuận thế đem nàng gắt gao ôm vào lòng.

“Nàng hôm nay, thật sự là khiến ta lo lắng….”

Tiếu Trọng Hoa còn chưa nói xong, Âu Dương Noãn đã vươn tay che môi hắn lại.

Những ngón tay mềm mại khiến hắn có chút hỗn độn. Đầu ngón tay như trân bảo quấn quanh ngón tay hắn.

Trên môi là nụ cười quyến rũ lòng ngươi. Nháy mắt hắn đang sững sờ, đã chậm rãi thoát khỏi vòng ôm của hắn: “Sao? Chàng mất hứng? Là bởi vì ta muốn giết Tôn Nhu Trữ?”

Tiếu Trọng Hoa thở dài.

Nàng muốn làm thế nào hắn tuyệt đối sẽ không ngăn cản. Nếu để cục tức này tích tụ lâu, nàng sẽ bị nghẹn đến phát bệnh.

Âu Dương Noãn nhìn thật sâu vào mắt hắn, hai mắt thanh lệ có nhiếp hồn sắc bén.

Nhưng lại cũng mềm mại như tiểu hài tử. Hai thái cực phức tạp không rõ cùng giao nhau liền thành một điều bí ẩn.

Hắn nhìn nàng hơi cười cười, ánh mắt cực sáng ngời: “Ta cũng từng nghĩ đến nàng muốn giết Tôn Nhu Trữ. Nhưng sau ta lại nghe nói nàng đi cầu đại công chúa ra mặt. Khi đó ta biết nàng ta sẽ không chết!”

Nói xong hắn liền vươn tay muốn đỡ lấy thắt lưng nàng. Nhưng Âu Dương Noãn lại nhẹ nhàng tránh đi khiến tay hắn vươn vào không trung.

Hắn cũng không hề tức giận, chỉ nhìn nàng nở nụ cười: “Vì sao?”

“Ta không được lâm thời thay đổi chủ ý sao?” Âu Dương Noãn xích chân đứng trên mặt đất.

Tiếu Trọng Hoa không tự chủ được mà cúi đầu, thấy một đôi chân trần cùng những ngón chân bóng loáng thì không khỏi nhíu mày nói: “Thói quen xấu này sao mãi vẫn không sửa?”

Nói xong liền bế ngang nàng lên. Âu Dương Noãn không kịp phòng bị lập tức tiến vào lòng hắn. Cơ hồ nửa nằm trong lòng hắn.

Âu Dương Noãn ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt hút hồn của hắn, thoạt nhìn có chút tức giận.

Búi tóc của Âu Dương Noãn đã được tháo ra, chỉ mang theo đóa biển thệ bạch lan, trân châu trơn bóng càng khiến khuôn mặt đỏ bừng của nàng lúc này nổi bật hơn.

Tiếu Trọng Hoa thuận thế đặt nàng xuống tháp mỹ nhân. Nàng bỗng dưng cứng đờ, tay hắn đã sớm gắt gao nắm lấy thắt lưng nàng, thấp giọng hỏi: “Vì sao?....”

Âu Dương Noãn chớp chớp mắt: “Không nói cho chàng biết!”

Tiếu Trọng Hoa nhìn ánh mắt của nàng, trong ý nghĩ đột nhiên có một ý niệm lóe lên.

Hắn theo bản năng bật thốt lên: “Hay là điều nàng muốn là Kim ngô vệ trong tay Hạ Lan Đồ?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Comay nguyen, Gió, Hoaianh89, Hothao, Murasaki, Tiểu Xảo, Una, Xi Xi, maimai0906, minmapmap2505
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 324 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 269 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 260 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Thư Niệm: Kao cảm thấy thế giới sắp sụp đỗ :no5: đau nòng
__Phan__: Dạ viết ạ.
Hoa Lan Nhỏ: nếu tự sáng tác thì bạn vào mục truyện Việt có thể tự tạo topic không cần đợi duyệt
Hoa Lan Nhỏ: Phan tự viết truyện hay edit truyện vậy?
__Phan__: Ư ư, sao âuu vậy :'((
Seung Ri: Đợi mod kiểm tra tầm 2-3 ngày
__Phan__: Đăng bài thì khi nào mới được duyệt mn nhỉ?
Lãng Nhược Y: Đã thấy rồi, iu nàng quá, cảm ơn Yang a :kiss5:
Angelina Yang: Y Y : mở cửa sổ nữa xem tin nhắn đi nàng
Ngọc Nguyệt: -_- Tự dưng nhớ đến Deep web...
Lãng Nhược Y: Ta muốn học lập trình, quản trị mạng
Ngọc Nguyệt: Thôi lặn.
Thư Niệm: Mới đây đã 12h con chưa làm gì mà :cry2:
Angelina Yang: giờ có nhiều start-up về tin học lắm, nhưng đa phần đánh giá sai view tương lai
Angelina Yang: tin của nàng là ở mảng nào?
Angelina Yang: thế thì nàng phải mất công làm bản trình bày lắm, nhỡ bọn họ gạt đi lại thấy uổng sức
Lãng Nhược Y: ta học tin với thời trang
Lãng Nhược Y: Yang, nàng nhầm người rồi
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà ủng hộ truyện của Quốc nhé.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3299575#p3299575
Angelina Yang: Hic, sao hôm trước nàng bảo học dược
Lãng Nhược Y: TT^TT
Lãng Nhược Y: Ta ở miền nam
Lãng Nhược Y: Bậy
Angelina Yang: mà nàng ở hà nội nên dễ đến gặp bọn họ
Angelina Yang: nghe ổn ổn thì tớ mách địa chỉ cho nàng, cứ đến gặp mấy anh chị ấy mà thử sức
Angelina Yang: Y Y : nàng có ý tưởng gì thì nghĩ thật kĩ về cách triển khai đi, để họ gạt đi 1 lần còn được, gạt mãi họ chán đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.