Diễn đàn Lê Quý Đôn












images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 480 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 15.08.2017, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 261
Được thanks: 3519 lần
Điểm: 11.23
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 11
114-2 Người lạ ngộ thân có ẩn tình khác

Âu Dương Noãn nhìn, không biết vì sao trong lòng lại đột nhiên rất yên tâm.

Lão nhân gia càng coi trọng tình thân thì khả năng bán đứng bọn họ càng nhỏ.

Hơn nữa Hạ gia cùng Trầm gia dù sao cũng có quan hệ họ hàng, cũng sẽ không chủ động tìm phiền phức.

“Sao có thể khéo như vậy a? Vậy hiện tại không cần đi tìm nữa, cứ trực tiếp theo ta trở về. Nhà của ta mặc dù không lớn nhưng thêm hai cô nương nữa vẫn còn dư dả!”

Hạ lão thái thái hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, bởi vì trước khi xuất giá bà cùng vị muội muội này cảm tình rất tốt.

Nhưng sau bà lại gả cho một thương hộ, lại đến Bình Thành từ đó ít lui tới. Lúc này có thể nhìn thấy ngoại tôn nữ của muội muội, sao có thể không cao hứng?

Nhưng rất nhanh Hạ lão phu nhân lại không cười nữa, bởi vì bà đột nhiên nhớ ra. Muội muội bà chỉ có một ngoại tôn nữ, là trắc phi của Hoàng trưởng tôn….Chẳng lẽ….

Bà đột nhiên nhíu mày: “Hài tử, các ngươi đang tránh nạn sao?”

“Đúng vậy. Chúng ta đang chạy nạn, cho nên không thể trở về quý phủ cùng ngài. Vạn nhất mang đến phiền toái cho ngài, vậy thì thật không tốt!” Âu Dương Noãn vội vàng nói.

“Không sao!”

Hạ lão thái thái lắc đầu, vừa rồi các nàng nói đi tìm cô cô nương tựa, xem ra tất cả chỉ là nói dối.

Bà sao có thể để ngoại tôn nữ của muội muội lưu lạc bên ngoài, huống chi đứa nhỏ này còn đang có thai.

“Từ giờ trở đi, các ngươi hãy theo ta. Có ta ở đây, bất luận kẻ nào cũng không động được đến các ngươi!”

Hạ lão thái thái có mặt mũi lớn như vậy sao?

Trong lòng Âu Dương Noãn nghi hoặc, không biết vị lão thái thái này thần thông cỡ nào mà có thể hứa hẹn như vậy.

Hạ lão thái thái cười cười không nói tiếp. Nhưng phần tự tin trên khuôn mặt kia, người nhạy cảm vừa thấy liền hiểu được.

Lâm Nguyên Hinh có chút do dự: “Đừng lo, chúng ta có thể tìm chỗ khác, sẽ không quấy rầy đến lão thái thái!”

Hạ lão thái thái lắc lắc đầu: "Hài tử ngốc! Bình Thành tuy rằng an ổn nhưng hai người là nữ tử, muốn đi đâu tìm chỗ trú chân? Khách điếm sao? Đó là nơi ở của tầng lớp thấp kém, tuyệt đối không thể ở đó. Nếu nói ra ngoài mua một tiểu viện, các ngươi hãy ngẫm lại xem, phải giải thích thân phận của mình với người ta như thế nào? Chẳng phải càng khiến bọn họ hoài nghi sao? Như vậy chi bằng các ngươi hãy theo ta về, chỉ là không thể nói mình là thân nhân của ta. Chỉ cần nói các ngươi trên đường đã cứu ta, là tới Bình Thành nương nhờ nhà họ hàng!”

“Lão thái thái, phải nói người thân nào? Nếu không tồn tại người này, người khác cũng sẽ hoài nghi!” Trên mặt Âu Dương Noãn mang một tia sầu lo.

Hạ lão thái thái tâm niệm vừa chuyển liền đã có chủ ý: “Đến lúc đó hai người cứ nói mình là tỷ muội, đến Bình Thành nương nhờ thiếu phu nhân nhà họ Vương bên thành đông. Nói nàng là cô cô của hai người, bọn họ muốn tra cũng tra không đến, nhà kia nửa năm trước đã chuyển đi rồi. Hơn nữa thiếu phu nhân nhà họ vốn đến từ kinh đô, chúng ta lại che dấu tốt một chút, sẽ không khiến cho người ngoài nghi hoặc!”

Âu Dương Noãn không nghĩ tới Hạ lão thái thái này lại suy nghĩ chu đáo như vậy. Nàng không khỏi có chút cảm động, nhìn Lâm Nguyên Hinh, đã thấy đối phương nước mắt vòng quanh: “Bà bà, cảm ơn ngài!”

Hạ lão thái thái cầm lấy tay Lâm Nguyên Hinh, thấp giọng nói: “Đứa nhỏ đáng thương, nhà cao cửa rộng chưa chắc đã tốt….Lần này, làm khổ ngươi rồi!”

Xe ngựa đi tiếp một ngày đường, mãi đến nửa đêm mới đến Bình Thành. Hạ quản gia tự mình lái xe đến cửa Hạ phủ.

Kiến trúc Hạ gia không lớn nhưng khắp nơi đều rất tỉ mỉ. Khắp nơi giăng đầy đèn đuốc, xuyên qua như chức, hết thảy các hành lang đều là các vầng sáng mỏng manh long lanh.

Hạ quản gia đi lên gõ cửa, chỉ chốc lát sau một nhóm mama nha đầu ra mở cửa.

Người đứng đầu chính là Đại phu nhân Hạ gia Mao thị. Vẻ mặt nàng kinh sợ đứng ở cửa nghênh đón Hạ lão thái thái.

Khi nhìn thấy Lâm Nguyên Hinh cùng Âu Dương Noãn đã đổi sang y phục hoa lệ thì không khỏi kinh ngạc.

Nhưng sự kinh ngạc này cũng chỉ chợt lóe mà thôi, tròng mắt dừng trên người Âu Dương Noãn: “Lão thái thái không phải xuất môn lễ Phật sao? Như thế nào lại đem ngọc nữ bên cạnh Quan Âm mang về đây? Ai nha, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy cô nương nào xinh đẹp như vậy a!”

Mao thị chậc chậc lấy làm kỳ lạ, sắc mặt Hạ lão thái thái trầm xuống: “Ta đã dạy ngươi như thế nào? Đứng ở cửa nói chuyện, đây là đạo tiếp khách sao?”

Mao thị sửng sốt, lập tức lấy lại phản ứng, cười nói: “Cũng do ta quá vui mừng thôi! Người đâu, mau mời các vị vào trong!”

Một đường đi qua dẫn tới vô số ánh mắt tò mò, kinh diễm nhìn Âu Dương Noãn. Nàng lại không hề chớp mắt, một đường nâng Lâm Nguyên Hinh vào phòng khách.

Vào trong, Hạ lão thái thái phân phó Đại phu nhân Mao thị cho người thu dọn Bích tuyền uyển để khách nhân ở.

Mao thị sửng sốt, Bích tuyền uyển là biệt viện có phong cảnh đẹp nhất. Trong phủ có không ít người từng xin Lão thái thái nhưng không thành công. Sao đột nhiên lại cho hai nữ tử lai lịch không rõ này vào ở?

Thế nhưng Mao thị vẫn cười phân phó người đi quét dọn, lại ngầm bất động thanh sắc nhìn mấy người Âu Dương Noãn chằm chằm.

Khi nhìn đến Âu Dương Tước thì Mao thị cười nói: “Vị tiểu công tử này, công tử ở lại Bích tuyền uyển cũng không tiện a!”

Hạ lão phu nhân gật gật đầu: "Thu dọn Tàng khắc lâu bên cạnh Bích tuyền uyển thu dọn một chút, để vị công tử này ở lại!”

“Vâng!”

Hạ lão thái thái lại đối với người ngoài tốt vậy sao? Trong lòng Mao thị hoài nghi, nhưng lại lo ngại nhiều người nên không dám hỏi.

Hạ lão thái thái như nhìn thấu tâm tư Mão thị, lạnh giọng nói: “Ba vị này là ân nhân cứu mạng của ta, nếu không có bọn họ hôm nay ta cũng không còn mạng mà về đây! Cho nên bọn họ là khách quý của ta. Truyền lệnh xuống dưới, ngày thường bất luận kẻ nào cũng không được tới quấy rầy. Nếu ai dám bất kính với bọn họ, lập tức đuổi ra khỏi phủ!”

Trong lòng Mao thị rùng mình, trên mặt gượng cười nói: “Không cần lão thái thái phân phó, đó là lẽ tự nhiên a!”

Nói xong không tự chủ được mà liếc mắt nhìn Âu Dương Noãn một cái rồi mới xoay người đi sắp xếp.

Thấy một màn như vậy, Âu Dương Noãn cùng Lâm Nguyên Hinh không hẹn mà cùng lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

Hạ lão thái thái phân riêng hai nha đầu nhất đẳng, bốn nha đầu nhị đẳng, tám nha đầu tam đẳng đến Bích tuyền uyển chiếu cố Âu Dương Noãn cùng Lâm Nguyên Hinh.

Hai nha đầu nhất đẳng Lý Ngọc cùng Mai Hương là người bên cạnh lão thái thái. Mặt mày sáng sủa, trên người chỉ mặc y phục nha hoàn đơn giản thuần khiết, trên đầu chỉ có một cây trâm khảm ngọc châu trắng noãn.

Nha đầu Như Lan là người đại phu nhân Mao thị phái tới, trên đầu là trâm có nhiều bông hoa nhỏ. Trên khuyên tai khảm hai viên trân châu, một lớn một nhỏ.

Các nha đầu khác cũng đều khéo léo, sạch sẽ. Trên đầu là trâm mạ vàng hình thức hao hao nhau. Tay áo, cổ áo cùng viền áo đều thêu đa dạng, thứ tự nhất, nhị, tam đẳng khác nhau.

Âu Dương Noãn chỉ nhìn lướt qua hai nha đầu nhất đẳng liền đối với lão thái thái cùng Đại phu nhân Mao thị Hạ gia có một chút nhận thức. Có nhiều chủ tử, liền có nhiều nha đầu, lời này đối với nơi này là nói thì đúng là như vậy.

Ngày đầu tiên đến, Như Lan liền làm một số chuyện không lớn không nhỏ. Nàng là nha đầu chủ tử Hạ phủ phái đến, đánh giá mấy người Âu Dương Noãn từ bên ngoài đến, lại không quen biết Hạ lão thái thái nên có lòng muốn trước mặt bọn họ lập uy.

Như Lan nhìn thoáng qua Âu Dương Noãn, nhìn thấy nàng đang luyện chữ. Muốn nói đôi ba câu nhưng nhìn thoáng qua bộ dáng trầm tĩnh kia, có chút khiếp đảm vô cớ nên chỉ đành nói với Hồng Ngọc: “Tỷ tỷ, ta còn có chuyện không thể rời tay. Phiền ngươi đến phòng bên cạnh phòng Tiêu phu nhân mang một chén nước đến đây!”

Như Lan nói Tiêu phu nhân, chính là Lâm Nguyên Hinh. Nàng đang có thai nên liền nói phu gia họ Tiêu.

Hồng Ngọc mỉm cười, nói: “Được!”

Trong phòng trà, một bên bếp trà là nước dùng để pha trà, lại để thêm mấy ngăn tủ dựa vào tường dùng để đựng lá trà cùng dụng cụ pha trà. Đây là nơi chuyên cung cấp trà nước cho chủ tử các viện.

Bọn nha đầu cùng mama trừ phi là có việc, nếu không sẽ không dễ dàng được vào đây.

Hồng Ngọc vừa mới đi vào liền nhìn thấy một nha đầu cao lớn khỏe mạnh đang đổ nước từ một cái thùng nhỏ vào thùng chứa nước trong phòng, nói: “Trong này là nước trong ngọc tuyền trên núi, dùng để pha trà. Như Lan tỷ tỷ nói, nước trà này rất quý giá. Trăm ngàn lần đừng để một giọt rơi ra ngoài. Ngươi trăm ngàn lần hãy cẩn thận một chút!” Nói xong liền bước đi.

Hồng Ngọc nhìn đối phương, lại nhìn nước bên trong cơ hồ đã chạm đến miệng thùng, sắc mặt không khỏi trầm xuống.

Nàng sao không nhìn ra đối phương đang cố ý làm khó mình? Nói cái gì mà đừng để rơi một giọt, nước đầy như vậy, không tràn ra mới lạ.

Lửa giận trong lòng Hồng Ngọc hơi hơi nhóm lên, ngẩng đầu nhìn thấy Như Lan đang đứng bên ngoài nhìn mình, còn đắc ý cong khóe môi lên.

Trong lòng Hồng Ngọc lại càng bất mãn, muốn đi qua lý luận nhưng nàng nghĩ nghĩ liền hiểu được dụng ý của Như Lan.

Nếu nàng làm không được theo yêu cầu của Như Lan thì nàng ta sẽ khinh thường mình. Nói nàng không hiểu quy củ, đến lúc đó sẽ liên lụy chủ tử mất mặt.

Nghĩ đến đây, Hồng Ngọc cười lạnh một tiếng, đến bên cạnh tìm một cái muỗng nhỏ, sau đó cố hết sức lấy nước trong thùng đổ vào ấm nhỏ.

Như Lan nhìn tình hình, không khỏi lắp bắp kinh hãi, liền bước vào nói: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Hồng Ngọc buông ấm trà, mỉm cười nhìn Như Lan: “Nếu nước này ở quý phủ trân quý như vậy liền không thể lãng phí. Chủ tử chúng ta chỉ muốn ngâm vài chén trà, không cần lấy nhiều nước như vậy!”

Nàng đem ấm trà đặt trên bếp lò: “Chừng này là đủ rồi!”  

Nói xong lại phảng phất vô tình nói: “Chỉ là nước trên núi nào có trân quý như vậy đâu? Lúc tiểu thư chúng ta ở kinh đô, chỉ dùng tuyết trên hoa mai để ẩm trà. Tiểu thư nói nước trên núi vị quá nặng, nếu dùng để ẩm trà sẽ không còn giữ được hương vị vốn có của lá trà. Cho nên nước đó tốt nhất là dùng để mài mực thôi!”

Mặt Như Lan một mảng trắng mảng đỏ, lại không thể phản bác. Trong lòng thật sự không tin, nước suối trên núi chính là nước pha trà tốt nhất.

Bình thường chỉ có Hạ lão phu nhân mới có đãi ngộ này, ngay cả đại phu nhân cũng chỉ dùng nước bình thường.

Nha đầu Hồng Ngọc kia khẩu khí cũng thật lớn, sợ chỉ là khoác lác mà thôi.

Nghĩ như vậy, trong ánh mắt Như Lan lộ ra thần sắc hèn mọn, xem thường.

Không riêng gì Như Lan nghĩ như vậy, mỗi một nha đầu được phái đến đây đều nghĩ như vậy.

Mới đầu bọn họ đều nghĩ Âu Dương Noãn cùng Lâm Nguyên Hinh bất quá chỉ là ngẫu nhiên cứ Hạ lão thái thái mới có vận khí tốt như vậy.

Thậm chí có người còn nói các nàng không biết là từ đâu đến, giả mạo thiên kim quan gia mà thôi.

Tuy rằng Hạ lão phu nhân đã nghiêm lệnh nhưng bọn họ cũng không thật sự để trong lòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 16.08.2017, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 261
Được thanks: 3519 lần
Điểm: 11.23
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
114-3 Người lạ ngộ thân có ẩn tình khác

Ngay từ đầu Mai Hương cũng nghĩ như vậy nhưng khi nàng nhìn cách Hồng Ngọc hầu hạ Âu Dương Noãn, nàng đã không còn nghĩ như vậy nữa.

Bởi vì ngay ngày đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy Hồng Ngọc dùng khăn nóng bao tay Âu Dương Noãn lại, sau đó bưng thau đồng đến, trong đó chứa đầy nước ấm. Nhẹ nhàng đem tay Âu Dương Noãn đã được bao lại ngâm trong thau. Chờ khi nước lạnh, lại đổi lượt khác.

Cứ như vậy đổi ba lần nước, đến khi hai mặt bàn tay, các đốt ngón tay đều ấm áp, trắng hồng, mềm mịn mới bỏ khăn ra.

Loại biện pháp chú trọng chăm sóc phần tay như vậy Mai Hương quả thực mới nhìn thấy lần đầu.

Thấy những điều chưa hề thấy, nàng lại không biết phần lớn thiên kim tiểu thư quan gia trong kinh đô đều là như thế. Đại công chúa thậm chí còn dùng sữa tươi mới nhất.

Nếu chuyện này chỉ là chuyện nhỏ bình thường thì chuyện kế tiếp liền đủ để cho các nha đầu Hạ gia mở rộng tầm mắt.

Sáng sớm Hồng Ngọc lấy ra một cái tráp trang điểm cho Lâm Nguyên Hinh. Cái tráp chạm rỗng điêu khắc hoa hải đường phú quý, mỗi một đóa đều rất sinh động.

Bọn nha đầu hầu hạ một bên còn chưa nhìn thấy bên trong đã cảm thấy cái tráp này đúng là tinh xảo.

Âu Dương Noãn thu hết ánh mắt của mọi người vào mắt, nàng khẽ gật đầu với Hồng Ngọc.

Hồng Ngọc liền hiểu ý mở tráp ra, thứ tự lấy ra ba cái hộp nhỏ bên trong ra.

Trong hộp thứ nhất là một đôi hoa tai ngọc, những thứ Lâm Nguyên Hinh dùng đều là trân phẩm. Cho dù Hạ gia có tiền cũng không có tư cách dùng.

Như Lan tuy rằng đi theo đại phu nhân cũng đã quen nhìn nhiều bảo vật nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy vật như vậy.

Như Lan mở to hai mắt nhìn, cười nói: “Tiểu thư, đây là ngọc gì a? Nô tỳ chưa bao giờ gặp qua viên ngọc thuần túy như vậy!”

Âu Dương Noãn cầm lấy đôi hoa tai, nhẹ nhàng đeo cho Lâm Nguyên Hinh. Người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy màu xanh của viên ngọc giống như màu lá cây bồ đề.

Âu Dương Noãn nhẹ nhàng nói bâng quơ: “Chỉ là phỉ thúy mà thôi!”

Như Lan dùng ánh mắt dò xét, muốn từ viên ngọc phỉ thúy tìm ra một chút tỳ vết. Nhưng bất luận cố gắng thế nào cũng không tìm được chút lấm tấm nào.

Nàng ở trong viện phu nhân đã từng nhìn thấy phỉ thúy, biết vật như vậy rất quý báu nhưng phỉ thúy nếu không phải màu nhạt thì cũng là quá nhỏ.

Muốn làm được một viên đều đặn thật sự rất khó, cho nên bình thường ngọc công phải dùng một loại tạo hình công phu tinh xảo để cố ý che đi những nơi tỳ vết.

Bởi vậy, phàm là người giỏi phân biệt ngọc chất tốt hay xấu đều lấy hình thức tự nhiên vốn có mà bình phẩm.

Hiện tại, đôi hoa tai phỉ thúy này có thể nói là tự nhiên hiếm có, là phỉ thúy cực phẩm.

“Đại phu nhân nhà chúng ta rất thích ngọc, nhưng cũng chưa từng có cái nào so được với cái này của tiểu thư a!” Như Lan tán thưởng.

Âu Dương Noãn mỉm cười, từ cái hộp thứ hai lấy ra một đôi vòng ngọc. Đôi vòng này làm từ bạch ngọc thuần liêu.

Tuy rằng không giống phỉ thúy tiên diễm lục sắc nhưng ngọc chất cứng rắn, sáng bóng oánh nhuận, không hề có một chút tạp chất.

Âu Dương Noãn đem vòng ngọc đưa cho Lâm Nguyên Hinh, nàng nhận lấy, yên lặng vuốt ve.

Vòng ngọc này là Hoàng trưởng tôn tặng cho nàng, nên khi nhìn thấy nó không khỏi xúc động sầu tư. Vì vậy liền bảo Âu Dương Noãn cất lại chỗ cũ.

“Sao phu nhân lại cất đi?” Trong mắt Như Lan toát ra thần sắc giật mình.

Lâm Nguyên Hinh cười nhẹ: "Cái này không thích hợp để mang!”

Lời này Như Lan nghe hoàn toàn không hiểu, Hồng Ngọc liền cười giải thích: “Phu nhân đang có thai, khí sắc không tốt. Áp chế không được ngọc khí, ngược lại sẽ khiến huyết sắc kém đi!”

Nói xong lại lấy từ trong hộp thứ ba đầy châu ngọc một đôi vòng tay san hô hồng khảm bảo thạch, nhẹ nhàng đeo cho Lâm Nguyên Hinh. Quan sát một lúc mới nói: “Phu nhân đeo cái này mới thích hợp!”

Dùng phỉ thúy hoặc trang sức là từ ngọc có thể khiến người ta càng thêm xinh đẹp, cũng có thể khiến người mang nó lộ vẻ mệt mỏi tái nhợt.

Cho nên nữ tử hào môn quý tộc trong kinh đô khi có thai, trừ phi đối với ngọc khí có thiên vị khác, còn không bình thường sẽ rất ít đeo.

Điểm này, Như Lan sinh trưởng ở Bình Thành tất nhiên là chưa bao giờ được nghe qua.

Lúc này, Mai Hương dâng phấn, Hồng Ngọc lại cười nói: “Tiểu thư nhà chúng ta có của mình!” Liền từ trong hành lý lấy ra một hũ bạch ngọc nho nhỏ.

Mai Hương tò mò cầm lên xem, bên trong màu sắc dị thường tiên diễm, còn có một mùi hương mẫu đơn thơm ngát. So với thứ Hạ gia thường dùng thuần khiết hơn rất nhiều.

Mai Hương không tự chủ được mà nhìn bên dưới hũ, không thấy triện ấn khắc danh liền tò mò hỏi: “Đây là phấn của tiệm nào?”

Hồng Ngọc mỉm cười, cầm lại hũ phấn, dùng móng tay nhẹ nhàng quét lên mặt phấn, sau đó đem bột phấn đặt vào lòng bàn tay.

Vĩ chỉ chọn điểm từ trong chén nước một vài giọt hòa vào bột phấn sau đó dùng bần trang điểm nhẹ nhàng phủ lên hai má Lâm Nguyên Hinh.

Chỉ qua vài chấm nhẹ hai má đã hồng hào, còn mơ hồ thoang thoảng mùi hương. Xong mới nói: “Phu nhân nhà chúng ta không dùng phấn bên ngoài, bình thường đều mời chưởng quầy Hạo nguyệt lâu trực tiếp đến phủ điều chế!”

Hạo nguyệt lâu? Không phải là nơi nổi tiếng số một số hai kinh đô về điều chế son phấn sao?

Số tiền mua một hộp phấn cũng đủ chi phí ăn mặc hai năm của một gia đình bình thường.

Đại phu nhân Hạ gia cũng từng muốn phái người đi mua, thế nhưng lại bị người ta nói mỗi một hộp đều đã có người đặt trước, thứ không thể bán.

Mai Hương cùng Như Lan liếc nhìn nhau, đều thấy trong ánh mắt đối phương vẻ khiếp sợ.

Nhất là Như Lan, nàng ta nhìn Âu Dương Noãn cùng Lâm Nguyên Hinh, trong ánh mắt không tự chủ mà thêm một chút kính sợ.

Mặc kệ hai nữ tử này đến từ đâu, y phục, cách nói chuyện, thói quen sinh hoạt, cách ăn uống đều vượt xa tưởng tượng.

Như Lan ẩn ẩn cảm thấy hai người kia chỉ sợ có thân phận không tầm thường. Liên tưởng đến thái độ nghiêm túc khác thường của lão thái thái, tươi cười trên mặt Như Lan lập tức sáng lạn hắn lên, hầu hạ cũng càng thêm ti mỉ dụng tâm.

Chờ Như Lan cùng các nha đầu khác ra ngoài, Lâm Nguyên Hinh liền kỳ quái hỏi: “Noãn Nhi, muội hôm nay làm sao vậy? Sao đang êm đẹp tự dưng lại lấy cái tráp đó ra?”

Lúc Âu Dương Noãn xuất môn có chút vội vàng, hành lý gì đều không mang, chỉ có một thân hoa phục kia.

Những thứ này vốn là của Lâm Nguyên Hinh, vì nguyên nhân đó nên mặc dù khó khăn Âu Dương Noãn cũng chưa từng có ý niệm đụng đến mấy thứ này. Hiện tại lại đột nhiên lấy ra, tự nhiên là có dụng ý khác.

Âu Dương Noãn mỉm cười: “Thế nhân đều nói mắt chó nhìn người thấp. Nếu chúng ta một mặt giấu tài, vừa đánh mất thân phận lại vừa bị những người này kinh thường. Muội làm vậy, chẳng qua là muốn cảnh cáo, để bọn họ phải cẩn thận hơn thôi!”

Lâm Nguyên Hinh gật gật đầu, mấy ngày nay nàng nhìn thái độ của bọn nha đầu liền hiểu được. Nếu cứ ẩn nhẫn, chỉ sợ không thể ở nơi này được quá lâu.

Lúc này, Hồng Ngọc lặng lẽ nói: "Tiểu thư, nô tỳ vừa lặng lẽ đi theo Như Lan. Quả nhiên nàng đang hướng đến viện đại phu nhân!”

Thái độ của đại phu nhân Mao thị đối với Lâm Nguyên Hinh cùng Âu Dương Tước đều là ôn hòa. Nhưng đối với Âu Dương Noãn lại đặc biệt nhiệt tình. Mỗi ngày đều đến đây ngồi một lát không nói, mỗi lần đến đều nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn.

Loại ánh mắt này khiến Lâm Nguyên Hinh có chút sợ hãi, nàng nghe Hồng Ngọc nói xong không khỏi nắm chặt lấy tay Âu Dương Noãn: “Ta vẫn cảm thấy ánh mắt nhìn muội của vị đại phu nhân này hết sức dọa người. Noãn Nhi, muội phải cẩn thận!”

Âu Dương Noãn nghe vậy thì sửng sốt, nghĩ tới ánh mắt quá mức nóng bỏng kia của Mao thị thì không khỏi gật gật đầu.

Buổi chiều lúc Âu Dương Tước đến liền đem những tình hình nghe ngóng được giản lược nói sơ một lần.

Âu Dương Noãn đoán không sai, Hạ gia này xác thực không phải thương hộ bình thường.

Hạ lão thái gia đã mất chẳng những ở Bình Thành náo nhiệt phồn hoa có được một số lượng lớn tửu lâu, khách điếm, thực tứ, trà phường, uyển ngự. Mà vài huyện phụ cận cũng có không ít khế đất thuộc danh nghĩa Hạ phủ.

Rất nhiều tỉnh ngoài Bình Thành cũng có vô số vật nghiệp. Hạ gia không chỉ có thước thương không đếm được, đồng thời trong dòng họ còn có tài chi sĩ hay khổng võ chi phu vào triều làm quan.

Mỗi khi hạn hán lũ lụt hoặc mùa màng thất thu liền hưởng ứng lời kêu gọi của triều đình mở kho lương cứu tế dân chúng. Danh vọng ở Bình Thành vượt xa quan viên ở đây.

Người nhà Hạ gia cũng không mấy phức tạp. Hạ lão phu nhân chỉ có hai người con trai.

Đại lão gia Hạ Thuận Quân nay là chủ Hạ gia. Đại phu nhân Mao thị các nàng đã được gặp qua.

Dưới bọn họ có một nam một nữ, trưởng tử Hạ Vũ Nhiên nghe nói là một đại phu, suốt ngày ở trong y quán không về nhà.

Nữ nhi Hạ Gia Tranh là tiểu thư khuê các điển hình, chân không ra khỏi nhà. Ngoài hai người này còn có một nghĩa tử Hạ Gia Thịnh, hiện đang giúp đỡ quản lý Hạ gia.

Dưới gối nhị lão gia Hạ Nam Bình cùng nhị phu nhân Uông thị có một nữ nhi Hạ Gia Như, một nam tử Hạ Vũ Sinh, còn có một thứ nữ Hạ Gia Hoan.

Mấy người Âu Dương Noãn đến mấy ngày nay, Nhị lão gia Hạ gia cùng nhị phu nhân đã mang theo tử nữ về hạ thọ mẫu thân Uông thị, hiện không ở trong phủ.

“Tỷ tỷ, Hạ Vũ Sinh kia nghe nói là một tên ăn chơi. Hai tỷ nếu gặp hắn nhất định phải tránh xa một chút. Nếu không tránh được chúng ta liền ra ngoài ở!” Âu Dương Tước nhắc nhở.

Âu Dương Noãn cười lắc lắc đầu: “Không thể nói như vậy. Chúng ta ở đây, ngược lại không dễ bị người khác chú ý. Nếu ra ngoài thuê chỗ ở, trên khế ước phải viết như thế nào? Danh chương đệ có hay không? Chỉ hỏi hai ba câu đơn giản chỉ sợ liền lộ ra sơ hở!”

Âu Dương Tước cũng biết đạo lý này nhưng vẫn còn lo lắng tên Hạ Vũ Sinh.

Nhưng Âu Dương Noãn lại không mấy chú ý đến tên ăn chơi kia. Nàng tinh tế nghĩ nghĩ, mỉm cười hỏi Lâm Nguyên Nhu: “Biểu tỷ, tỷ có thấy Hạ gia này có chút kỳ quái không?”

“Kỳ quái thế nào?”

Âu Dương Noãn hơi nghiêng đầu, hoa tai xanh ngọc cũng nhẹ nhàng lay động: “Đại lão gia cùng Đại thiếu gia đều ở bên ngoài, chúng ta tự nhiên không gặp được. Nhưng lão phu nhân nếu đã để chúng ta diện kiến đại phu nhân, vì sao lại không hề đề cập đến vị đại tiểu thư Hạ gia? Hơn nữa chúng ta ở đây đã hai ngày, đại phu nhân mỗi ngày đều ghé qua. Nhưng chưa từng mang theo vị đại tiểu thư này. Điểm này có chút không hợp lý, không phải sao?”

Âu Dương Tước nghe đến đó, ánh mắt hơi ngưng trọng, thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, nói đến mới nhớ. Vị đại tiểu thư này đúng là có chút kỳ quái. Không riêng gì chúng ta chưa gặp qua vị Đại tiểu thư Hạ gia này. Nghe nói ngay cả bọn nha đầu trong phủ cũng chưa từng gặp qua….”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 17.08.2017, 15:24
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 261
Được thanks: 3519 lần
Điểm: 11.23
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
115-1 Mối tình sâu sắc trong Hạ gia lâu

Chạng vạng, Âu Dương Noãn mới vừa đi ra Bích tuyền uyển, còn chưa đến cửa hoa viên đã thấy một con chó nhỏ lông tuyết trắng lao thẳng đến chân nàng, quấn quýt vây quanh lấy.

Đây là sủng vật Hạ lão thái thái nuôi dưỡng, Âu Dương Noãn nghe người khác gọi nó là Linh Phong.

Hồng Ngọc ngồi xổm xuống, ôm lấy nó: “Tiểu thư, con chó nhỏ này thật đáng yêu!”

Sau đó nhẹ nhàng chỉ chỉ cái mũi nó: “Có đúng không tiểu thư?”

Âu Dương Noãn mỉm cười nhìn. Linh Phong dùng miệng cọ vào quần áo Hồng Ngọc, nhưng trong giây lát nó liền dừng động tác thân thiết này lại. Lông trắng dựng đứng lên, hướng phía sau lưng Hồng Ngọc ‘gừ’ một tiếng.

Hồng Ngọc còn chưa kịp phản ứng, Âu Dương Noãn đã theo hướng nó kêu nhìn qua. Liền thấy trên hành lang cách đó không xa có một lão phụ xấu xí, mặt của người đó dưới bóng cây nên không thấy rõ lắm.

Chỉ thấy một đầu tóc bạc cùng đôi mắt trắng dã, lúc này đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn.

Ngay trong nháy mắt kia, Âu Dương Noãn lắp bắp kinh hãi. Nàng cơ hồ hoài nghi mình đang nhìn thấy rốt cuộc là người hay là quỷ.

Hồng Ngọc khó hiểu quay đầu nhìn thoáng qua, nhất thời bị kinh hách. Nàng một tay ôm Linh Phong, một tay bịt lấy miệng, cả người run run, bất động.

May mắn ngoài cửa viện có một nha hoàn bước đến, còn nữ nhân kia liền quay người biến mất trong rừng cây.

"Âu Dương tiểu thư, ngài làm sao vậy?”

Người đến là nha đầu Lục La phụ trách chăm sóc Linh Phong bên cạnh lão phu nhân. Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc thất thần đang nhìn chằm chằm phía rừng cây của Âu Dương Noãn cùng Hồng Ngọc nên không tự chủ được mà hỏi.

"Tiểu thư, ngài….ngài có thấy người đó không?” Hồng Ngọc chỉ tay vào chỗ lão phụ kia vừa đứng, nửa ngày mới nói nên câu.

Âu Dương Noãn gật gật đầu, lúc này mới phát giác trong lòng bàn tay đổ mồ hôi: “Lục La, trong phủ có phụ nhân nào mặt luôn u sầu, nhìn khá đáng sợ, trên trán còn có một vết sẹo không?”

“Không có…” Lục La lộ ra biểu tình kỳ quái.

“Hay là có người nào mới tới mà ngươi không biết?” Âu Dương Noãn nâng ánh mắt lên, nhìn chằm chằm nơi lão phụ kia biến mất.

Lục La lắc lắc đầu, buồn bực nói: "Phủ chúng ta có một số vú già thô thiển, chuyên ở phòng bếp nấu cơm, giặt đồ. Nhưng bọn họ đều bình thường, trên mặt cũng không có sẹo. Phủ chúng ta sao có thể dùng người có tỳ vết? Chẳng phải sẽ dọa đến chủ tử sao?”

Đây cũng chính là điều Âu Dương Noãn cảm thấy kỳ quái, mặc kệ là nhà như thế nào, khi chọn hạ nhân đều tìm người chỉnh tề, sao có thể tìm một người có diện mạo đáng sợ như vậy?

Cho dù có là vú gia thô thiển cũng không có khả năng tùy tiện chạy đến hậu viện của các phu nhân, tiểu thư.

Nhưng nhìn bộ dáng Lục La, lại không giống như đang nói dối.

Âu Dương Noãn liền mỉm cười nói: “Hồng Ngọc, đem Phong Linh giao lại cho Lục La đi!”

Lục La ôm lấy Phong Linh, vui mừng cảm tạ rồi xoay người rời đi.

Hồng Ngọc nhìn Âu Dương Noãn, nói: "Tiểu thư! Chúng ta đều tận mắt nhìn thấy nữ nhân kia. Sao có thể nói là hoa mắt chứ?”

“Tất nhiên không phải nhìn lầm! Có lẽ, Hạ gia không hề thiếu bí mật!” Âu Dương Noãn cười, lại lạnh nhạt như có như không.

Bích Tuyền uyển, vào đông ánh dương vẫn thản nhiên theo cửa sổ chiếu vào, qua một lớp giấy lại mỏng manh giống như ánh sáng ngọc lưu ly.

Trên án để một pho tượng Quan Âm, tư thái ung dung, mặt mày đôn hậu. Vừa nhìn liền thấy hiền lành, từ bi phổ độ chúng sinh.

Trên ghế Lâm Nguyên Hinh đang ngồi thêu yếm trẻ con, cái yếm màu đỏ quả lựu, viền dùng chỉ vàng thêu trăm tử trăm phúc đa dạng.

Mỗi một đường chỉ đều thể hiện tình cảm tha thiết của người mẹ dành cho đứa nhỏ trong bụng.

Âu Dương Noãn ngồi một bên đọc sách, còn Hồng Ngọc đi tới đi lui sửa soạn trong phòng. Cảnh tượng an bình hài hòa.

Đúng lúc này, Hồng Ngọc đột nhiên phát hiện ngăn kéo đựng tráp trang sức hơi xê dịch một chút. Nàng kéo ra, trang sức vẫn còn nhưng chiếc khăn tay bọc trang sức lại không thấy đâu.

Hồng Ngọc hơi hơi trầm tư một lát liền quay đầu hỏi: “Tiểu thư, ngài có phân phó ai khác lấy trang sức ra sao?”

Âu Dương Noãn ngẩng đầu lên, trong mắt hơi hơi lộ ra kinh ngạc: "Không có!”

“Kỳ quái, ngăn kéo hình như bị ai đó động qua!”

Lâm Nguyên Hinh mỉm cười dịu dàng, tùy ý nói: “Hồng Ngọc, có phải ngươi mở ngăn kéo mà không nhớ không?”

Hồng Ngọc thầm nghĩ cảm thấy kỳ quái chính là điểm này. Nàng mỗi lần lấy trang sức luôn cẩn thận đóng ngăn kéo lại.

Đây là có chuyện gì? Nàng hoang mang lắc đầu, chẳng lẽ do hôm nay mệt mỏi quá nên đã sơ sót?

Âu Dương Noãn biết Hồng Ngọc bản tính trầm ổn, cho nên nghe xong những lời này cũng cảm thấy kỳ quái liền hỏi: “Thiếu cái gì sao?”

Hồng Ngọc lắc đầu: "Không có!”

Cái khăn kia cũng không phải của tiểu thư, chỉ là nàng nhàn rỗi nên thêu một cái thôi.

Nếu là thiếu một vật gì đó thì mới bình thường…..Đằng này thiếu nhưng lại như chẳng thiếu thứ gì.

Cái này giống như có người đang âm thầm theo dõi hoặc là đã nổi lên nghi ngờ với các nàng.

Cuốn sách trong tay Âu Dương Noãn chậm chạp lật sang trang mới, Lâm Nguyên Hinh liền cười nói: “Các ngươi nha, chính là suy nghĩ quá nhiều. Chắc là Hồng Ngọc không đóng chặt nhưng lại quên mất!”

Lâm Nguyên Hinh luôn đơn giản hóa mọi vấn đề, như vậy tất nhiên rất dễ bị lừa, nhưng đồng thời cũng ít phiền não hơn rất nhiều.

Âu Dương Noãn nghe vậy liền cười nói: “Muội cũng nghĩ như vậy!”

Hồng Ngọc còn muốn nói nữa nhưng Âu Dương Noãn lại ngầm lắc đầu, ý bảo không cần nói thêm gì nữa.

Tiểu lâu Hạ phủ đêm đến.

Mao thị một mình đi vào tiểu lâu. Sau khi  cho lui phụ nhân vừa già vừa xấu trông coi ngoài tiểu lâu, thì một mình bước vào phòng.

Bên trong thắp rất nhiều đèn, chúc quang nhu hòa ấm áp, chiếu sáng toàn bộ căn phòng. Trong phòng trang trí hoa mỹ, khắp nơi xa hoa, nghiễm nhiên là khuê phòng của một tiểu thư.

Mao thị nhìn thoáng chung quanh, thử thăm dò: “Gia Tranh! Gia Tranh….”

Không ai trả lời, Mao thị thở dài, cẩn thận đóng cửa lại rồi ngồi bên cạnh bàn, lẳng lặng đợi.

Không bao lâu sau, cửa bị đẩy mạnh, trong phòng lập tức tối đen như mực, chúc quang bị gió thổi tắt.

Mao thị cũng đã quen với điều này nên không hề giật mình mà chỉ đứng lên, gọi một tiếng: “Tranh Nhi!”

Một bóng người tiến vào, quăng vật trong tay lên bàn.

Mao thị một lần nữa đốt nến lên, trên mặt bàn rõ ràng là một chiếc khăn tay thêu mẫu đơn. Mao thị vừa muốn cầm lên xem thì lại bị một bàn tay mềm ngăn lại.

“Từ đã!”

Thanh âm khàn khàn mà lãnh khốc vô cùng khiến người ta khó mà tin được chủ nhân của nó cùng chủ nhân của bàn tay mềm nhẹ kia là cùng một người.

Mao thị nâng mắt lên, nhìn chăm chú.

“Ta muốn nàng làm thế thân của ta. Ngay lập tức, càng nhanh càng tốt. Người hãy lập tức làm giúp ta!” Thanh âm khàn khàn bỗng chốc biến thành sắc nhọn, quanh quẩn trong phòng.

Một chút khó xử cơ hồ không thể thấy xẹt qua mặt Mao thị: “Tranh Nhi, nàng là ân nhân cứu mạng của Lão thái thái. Cái này có chút….”

“Ta mặc kệ. Trước kia người nói không tìm thấy người thích hợp. Hiện tại có người lại ra sức khước từ!” Bàn tay mềm nhẹ chỉ vào cái khăn kia, quả quyết, không có phép Mao thị từ chối.

Mao thị dừng một chút, nói: "Ngươi đừng vội, để từ từ mẫu thân nghĩ cách!”

Hôm sau, khi dùng xong bữa trưa Âu Dương Noãn cùng Lâm Nguyên Hinh tản bộ trong sân.

Sau một lúc lâu thì thấy một nha đầu vội vã chạy tới nói với Âu Dương Noãn: “Âu Dương tiểu thư, nô tỳ là Ngọc Trâm hầu hạ bên cạnh đại phu nhân. Đại phu nhân chúng ta muốn mời ngài giúp đỡ viết một ít chữ. Ngài xem hiện tại có thời gian hay không?”

Lâm Nguyên Hinh nhíu mày, giữ chặt tay Âu Dương Noãn nói: “Noãn Nhi,….”

Âu Dương Noãn vỗ vỗ tay Lâm Nguyên Hinh trấn an, nhẹ giọng nói: “Không sao, muội đi một chút sẽ trở lại ngay!”

Âu Dương Noãn đi theo Ngọc Trâm kia, dọc đường đi nha đầu mama đi tới đi lui, náo nhiệt vô cùng.

Nhưng vào đến nơi bên trong lại lặng ngắt như tờ, chỉ có vài nha hoàn áo xanh đứng trên hành lang.

Âu Dương Noãn cảm thấy khác thường, liền bảo Ngọc Trâm đi vào thông báo.

Ngọc Trâm vén rèm lên bước vào, rất nhanh đã đi ra: “Bên Lão thái thái có khách đến nên đã gọi đại phu nhân qua đó!”

Âu Dương Noãn nói: "Nếu đại phu nhân không ở đây, vậy ta về trước!”

Ngọc Trâm nhanh nhẹn cười nói: “Không cần, không cần! Lúc đại phu nhân đi có nói mời ngài ở đây chờ một chút. Bên trong trà, điểm tâm đều đã được chuẩn bị!”

Âu Dương Noãn ngưng thần liếc mắt nhìn quanh viện, thấy thế nào cũng không giống chính viện của đại phu nhân. Có chút giống như phòng dành cho khách nhân. Nàng càng nghĩ càng thấy kỳ quái.

Lúc này Ngọc Trâm đã bước nhanh đến: “Bên ngoài rất lạnh, tiểu thư đừng đứng ở đây. Mau vào đi thôi!”

Vừa nói vừa lôi kéo Âu Dương Noãn vào phòng sau đó liền đi ra ngoài.

Âu Dương Noãn nhìn phòng khách không có người ngoài, thầm nghĩ có lẽ bản thân đã quá đa nghi. Dù sao cũng tới làm khách nhà người ta, có một số việc cũng không nên nói thêm nhiều.

Huống chi cũng có Hồng Ngọc bên cạnh, dù sao cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nghĩ vậy nàng liền kiên nhẫn ngồi xuống chờ Mao thị.

Thời gian nửa chén trà trôi qua, chợt nghe tiếng nha đầu bên ngoài vọng vào: “Mời Phương công tử vào đây chờ!”

Tiếp theo nha đầu đó liền nâng mành, một nam tử thân hoa phục bước vào.

Âu Dương Noãn cùng Hồng Ngọc đều lắp bắp kinh hãi. Hồng Ngọc nhanh chân che chắn trước người Âu Dương Noãn, ánh mắt tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm nam tử trước mắt.

Nhưng không biết vì sao thân hình Hồng Ngọc đột nhiên cứng đờ. Âu Dương Noãn liền nhận ra có điều khác thường. Nàng vốn đang cúi đầu, lúc này ngẩng đầu lên nhìn người đang đứng trước mặt.

Dương quang bên ngoài cũng vừa vặn chiếu vào, hắn đang đứng ngược sáng.

Ánh mắt của nàng nhất thời không kịp thích ứng với ánh sáng mãnh liệt, phải hơi hơi híp mắt lại mới có thể nhìn rõ diện mạo người đối diện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 18.08.2017, 15:26
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 261
Được thanks: 3519 lần
Điểm: 11.23
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
115-2 Mối tình sâu sắc trong Hạ gia lâu

Nam nhân Tiếu gia đại đa số đều nhận được những di truyền tốt đẹp, đều là cao lớn mà anh tuấn.

Nam nhân trước mặt này, rõ ràng có thể nói là cực phẩm trong cực phẩm. Mắt phượng hơi xếch, lông mày dày đậm, đôi con ngươi đen nhánh sâu không thấy đáy.

Ngay cả mũi cũng cao thẳng rõ ràng, môi mỏng hoàn mĩ. Hắn một thân vân cẩm trang hoa màu lam, thoạt nhìn liền thấy phong độ, khí chất xuất chúng.

Một khắc kia, Âu Dương Noãn rất muốn hỏi một câu ‘Minh quận vương điện hạ, ngài không phải là đang ở trên chiến trường chỉ huy thiên quân vạn mã sao? Như thế nào lại vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây?’

Với lại, nếu lúc nãy nếu nàng không nghe nhầm thì nha đầu kia vừa rồi gọi hắn là Phương công tử?

Ánh mắt Âu Dương Noãn bất giác nổi lên ý cười vân đạm phong khinh. Đôi mắt đẹp nửa mở, lông mi cong dày đem gợn sóng xảo diệu che dấu thật sâu trong đáy mắt.

Nàng cố ý thất kinh mở miệng, sắm vai một nữ tử nhu nhược khiếp đảm: “Người nào lại lớn mật như vậy?”

Tiếu Trọng Hoa hơi nheo hai mắt lại, quang mang trong đáy mắt khiến người ta khó có thể phỏng đoán tâm tư của hắn.

Hai tay hắn chắp lại thành quyền, khẽ cúi người xuống phía trước, mỉm cười nói với Âu Dương Noãn: “Xin thứ lỗi, đã quấy rầy đến tiểu thư!”

Thanh âm như ngọc ấm sinh hương, ôn nhuận rõ ràng. Nói xong hắn lập tức bước nhanh ra ngoài, thấp giọng trách cứ nha hoàn: “Trong đại sảnh có một vị tiểu thư, ngươi sao lại không nói trước một tiếng?”

Âu Dương Noãn ở trong phòng, ngưng thần nghe nha đầu bên ngoài liên thanh xin tha tội.

Lát sau Tiếu Trọng Hoa đã đi xa Ngọc Trâm mới đỏ mắt tiến vào, nức nở nói: “Âu Dương tiểu thư, là tiểu nha đầu bên ngoài không biết nên đã để người ngoài vào. Cũng tại nô tỳ suy nghĩ không chu toàn, ngài trừng phạt nô tỳ đi!”

Âu Dương Noãn cười nhẹ: “Ngoài ý muốn thôi. Nếu đại phu nhân vẫn chưa về, ta liền đi trước!”

Nói xong không để ý Ngọc Trâm liều mạng giữ lại liền mang Hồng Ngọc nhanh chóng rời phòng khách.

Trên đường vẫn mơ hồ nghe thấy Ngọc Trâm đang kêu ở phía sau, nàng cũng làm như không để ý.

Tiếu Trọng Hoa vì sao đột nhiên xuất hiện ở Hạ gia? Hạ đại phu nhân vì sao lại sắp xếp để nàng cùng hắn gặp mặt? Có phải bà ta đã biết thân phận của các nàng nên mới cố ý thử?

Không! Nhất định có chỗ nào đó không đúng. Nếu các nàng đã bị lộ, Tiếu Trọng Hoa cần gì phải thay đổi thân phận?

Vô số vấn đề quẩn quanh trong đầu Âu Dương Noãn, lặng lẽ biến thành một mớ hỗn độn.

Trở lại Bích tuyền uyển, Âu Dương Noãn vẫn không nhắc đến chuyện gặp Tiếu Trọng Hoa với Lâm Nguyên Hinh.

Nàng mơ hồ cảm thấy Tiếu Trọng Hoa xuất hiện ở Bình Thành tất có sứ mệnh quan trọng.

Nhớ lại lúc hắn thủ thế cúi chào nàng, Âu Dương Noãn biết có một số việc tối nay nàng có thể rõ.

Giờ Tý đêm đó Âu Dương Noãn lặng lẽ mặc ngoại bào, nhẹ nhàng đi ra cửa phòng.

Vừa mới bước ra sân liền bị một người kéo qua một bên: “Chớ có lên tiếng!”

Âu Dương Noãn nghe thấy thanh âm của Tiếu Trọng Hoa liền gật gật đầu. Lập tức lại nghe hắn nói: “Sao lại ăn mặc phong phanh như vậy?”

Âu Dương Noãn còn chưa kịp nói chuyện, một chiếc áo khoác dày rộng đã bọc lấy thân thể nàng. Âu Dương Noãn hơi hơi ngạc nhiên.

“Đừng hỏi nhiều, đi theo ta!”

Âu Dương Noãn nhịn nghi hoặc xuống, đi theo Tiếu Trọng Hoa vào một tiểu lâu. Nhìn thấy bên trong ảnh ảnh chúc quang lay động, nàng hơi dừng một chút, nhẹ giọng nói: “Nơi này là….”

“Nàng nhìn liền sẽ rõ!”

Thanh âm của Tiếu Trọng Hoa trầm thấp, có một chút ngưng trọng không dễ phát hiện: “Lát nữa mặc kệ nhìn thấy cái gì cũng đừng sợ!”

Tiếu Trọng Hoa dẫn nàng đi đến bên ngoài một căn phòng, trong phòng ánh sáng u ám.

Từ khe hở của cửa sổ nàng thấy một thân hình yểu điệu của nữ tử che mặt ngồi trước gương đồng.

Đứng bên cạnh….rõ ràng là phụ nhân dọa người chiều hôm qua nàng cùng Hồng Ngọc nhìn thấy.

"Tiểu thư, đêm đã khuya…”

Thanh âm của phụ nhân kia thô ách khó nghe, trên người Âu Dương Noãn bỗng nhiên nổi lên một trận run rẩy.

“Tiểu thư tháo khăn che mặt để nô tỳ giúp ngài bôi thuốc!”

Nữ tử kia chậm rãi tháo khăn che mặt xuống, sau đó liền ngẩng đầu lên.

Từ vị trí của Âu Dương Noãn không thể nhìn rõ dung mạo của người đó. Nhưng nương theo một chút ánh trăng vừa ló qua mây đen, nàng thấy một gương mặt trong gương đồng.

Khi nhìn thấy đã không chỉ có kinh ngạc mà là làm cho nàng vạn phần kinh hãi, khiếp sợ.

Đây căn bản không phải là gương mặt của một cô nương tuổi trẻ mỹ mạo, rõ ràng nó vô cùng dữ tợn đáng sợ.

Không nói đến trên mặt từng đạo vết thương xiêu vẹo, thế nhưng còn có một vết sẹo thật dài cơ hồ xuyên qua toàn mặt.

Càng đáng sợ hơn là trên môi của nữ tử này không có da, lợi đỏ tươi cùng hàm răng lộ ra ngoài khiến bộ mặt càng hung ác hơn….

Âu Dương Noãn theo bản năng lui về sau từng bước, nàng thật sự không dám nhìn lại khuôn mặt đáng sợ ấy một lần nữa.

Đúng lúc này đột nhiên có một bàn tay che đi hai mắt nàng: “Sợ thì đừng nhìn!”

Thanh âm của hắn rất nhẹ, cơ hồ như là đang thì thầm, người bên trong không hề phát giác.

“Tiểu thư, thương thế của ngài đã tốt hơn nhiều rồi!” Phụ nhân kia cười nói.

"Tốt hơn nhiều? Khuôn mặt này ta đã nhìn hơn mười năm, có chỗ nào được không?”

Thanh âm của nữ tử trẻ tuổi như băng sắc nhọn, giống như một lưỡi đao xẹt qua người Âu Dương Noãn.

Ban đầu nàng chỉ cảm thấy tiếng nói kia xuyên qua khăn che mặt có vẻ thô trọc khàn khàn, nhưng hiện tại nàng cảm thấy thêm một tầng âm trầm cùng lãnh khốc.

"Tiểu thư, đại thiếu gia không phải đã nói sao? Chỉ cần ngài uống thuốc đúng giờ thương thế sẽ ngày càng tốt hơn!”

“Tốt lên sao? Vậy sao ngươi lại không dám nhìn ta? Ngươi là sợ hãi nó nên mới không dám nhìn, đúng chứ?”

Thanh âm bén nhọn khó nghe, khí thế bức người lại vang lên: “ Ta mỗi ngày đều dám nhìn vào gương, ngươi dựa vào cái gì mà không dám nhìn?”

"Tiểu thư, ngài….”

“Hừ! Ngươi còn sợ hãi, huống chi là Phương Hằng. Mẫu thân còn cam đoan ta nhất định có thể thuận lợi gả cho hắn, mẫu thân lấy cái gì cam đoan!” Thanh âm chói tai kia cơ hồ như muốn xé rách màng nhĩ Âu Dương Noãn.

"Tiểu thư, phu nhân đã nghĩ được cách nên hôm nay mới để bọn họ thấy mặt nhau a!”

Âu Dương Noãn nghe đến cái tên Phương Hằng này đột nhiên cảm thấy nao nao. Tiếp theo lại nghe thấy phụ nhân kia nhắc đến chuyện gặp mặt thì không khỏi càng thêm ngạc nhiên.

Nàng vỗ vỗ tay Tiếu Trọng Hoa, đối phương tựa hồ như tạm dừng một lát rồi mới buông lỏng tay ra.

“Đi thôi!” Nàng dùng khẩu hình miệng nhẹ nói.

Tiếu Trọng Hoa gật đầu, hai người cùng nhau rời khỏi tiểu lâu thần bí kia…

Dưới bóng đêm, Âu Dương Noãn không búi tóc, mái tóc đen dài như thác nước buông xõa sau lưng. Dưới ánh trăng càng tôn thêm đôi mắt sáng, vẻ mặt vẫn còn khiếp đảm: “Minh quận vương, nữ tử vừa rồi là….”

“Đó chính là đại tiểu thư Hạ Gia Trang!” Tiếu Trọng Hoa nhìn thẳng nàng, đôi mắt ôn hòa hiện lên quang mang khó có thể nhận ra.

Hạ Gia Trang? Âu Dương Noãn nghĩ đến cái tên mà hai người kia nhắc đến, không khỏi nhướng mày hỏi: “Ngài sẽ không phải là Phương Hằng mà bọn họ nhắc đến đấy chứ?”

“Đúng vậy!”

Tiếu Trọng Hoa kiên nhẫn đáp lời, trên khuôn mặt tuấn nhã hiện lên tươi cười bất đắc dĩ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Âu Dương Noãn.

Thừa nhận cũng thực sảng khoái! Âu Dương Noãn thầm nghĩ trong lòng. Nàng không khỏi có chút kinh ngạc: “Ngài đã sớm biết ta cùng biểu tỷ ở Hạ gia?”

Tiếu Trọng Hoa lắc lắc đầu: “Không, hôm nay nhìn thấy nàng ta cũng rất bất ngờ!”

Âu Dương Noãn nghĩ nghĩ, nhiều vấn đề liên tiếp khiến nàng có chút không rõ ràng.

Qua hồi lâu nàng mới chần chờ nhẹ giọng hỏi: “Đại phu nhân cố ý dẫn ngài tới gặp ta? Mục đích là gì? Điều đó cùng hôm nay ngài mang ta đến gặp Đại tiểu thư Hạ gia rốt cục là có quan hệ gì?”

Mâu quang nhu lượng hiện lên đôi con ngươi u ám của Tiếu Trọng Hoa. Hắn khẽ nhếch môi, khóe môi, đuôi lông mày đều là cười khổ: “Ta lúc đầu cũng không rõ, hôm nay thấy nàng mới liền rõ. Sau khi ra khỏi phòng khách, Đại phu nhân Hạ gia nói với ta người ngồi trong phòng là nữ nhi của mình!”

"Nữ nhi?"

Âu Dương Noãn như hít phải một ngụm khí lạnh, yên lặng nhìn hắn, thật cẩn thận hỏi: “Ý của ngài là Đại phu nhân nói ta là nữ nhi của mình?”

“Chính xác mà nói thì bà ta hy vọng ta xem nàng là nữ nhi Hạ gia. Sau ta có hỏi lão hạ nhân trong phủ, bọn họ đều một mực chắc chắn người trong phòng khách là Hạ Gia Trang!”

Đôi mắt đen của hắn nhìn nàng liền trở nên thâm thúy dị thường. Cuối cùng chỉ bình thản khái quát một câu: “Nếu không phải ta sớm quen biết nàng khẳng định sẽ nghĩ nàng chính là Hạ Gia Trang!”

Nghe vậy tâm Âu Dương Noãn như thắt chặt lại, nàng ngừng thở hỏi: “Đại phu nhân làm vậy rốt cục là có mục đích gì?”

“Bà ta có nữ nhi, đương nhiên muốn gả ra ngoài. Nhưng Hạ Gia Trang lại biến thành bộ dạng kia, ai còn dám lấy? Đại phu nhân thương ái nữ sốt ruột nên dùng chút thủ đoạn là khó tránh khỏi!”

Tiếu Trọng Hoa nhẹ thở dài một hơi, thanh âm lại vừa trầm vừa thấp, giống như muốn nói đại phu nhân làm vậy cũng là thân bất do kỷ.

Âu Dương Noãn cười lạnh: "Thương nữ nhi sốt ruột là có thể làm ra loại chuyện bịt tai trộm chuông này sao? Mặc kệ nàng được gả cho người nào thì cũng đều là dối hôn mà thôi. Một khi nhấc khăn voan ra, còn có gì là không biết? Nếu Mao thị là thật tâm muốn tốt cho nữ nhi, sẽ làm ra loại chuyện này sao?”

Nàng liên tiếp chất vấn khiến Tiếu Trọng Hoa hơi hơi sửng sốt. Hắn nghĩ nghĩ lại lập tức cười nói: “Nếu ta thực sự thích nàng thì sao?”

Âu Dương Noãn đang có chút tức giận, không dự đoán được hắn lại hỏi câu này.

Nàng thoáng kinh ngạc một chút, nhất thời không biết tiếp lời như thế nào.

Dưới lông mi đôi mắt Tiếu Trọng Hoa như phát ra ánh sáng mê hoặc, hắn chớp mắt lại nâng ánh mắt lên. Thanh nhẹ như gió: “Ý của ta là nếu Phương Hằng thực lòng yêu Hạ Gia Trang giả thì sao? Một khi đã đính thân, đến lúc đó có muôn vàn lý do ngoài ý muốn khiến Hạ Gia Trang bị hủy dung. Bất luận là xuất phát từ đạo nghĩa hay nhân tình, tân nương tử này Phương Hằng cũng sẽ lấy!”

Âu Dương Noãn hoàn toàn ngạc nhiên !

(Bịt tai trộm chuông: xuất phát từ điển tích cùng tên. Tên trộm đến nhà người họ Phạm ăn trộm, nhưng khi đến nơi thì mọi thứ trong nhà đều đã dọn đi cả, không có gì để lấy, chỉ còn lại một cái chuông lớn trong sân, tên trộm nghĩ: Cái chuông này có thể bán kiếm được chút tiền.

Thế là hắn nhấc lên thử nhưng nó quá nặng, không cách nào chuyển đi nổi. Hắn bèn nghĩ: Nếu đập vỡ cái chuông ra từng mảnh thì có thể đem về được, thế là hắn tìm một cái búa gõ nhẹ một cái, nhưng âm thanh lại vang đi rất xa. “Chết rồi! nếu bị hàng xóm nghe được thì làm sao đây?”

Nghĩ thế, hắn liền bịt hai tai mình lại và gõ mạnh hơn. Người dân xung quanh nghe thấy tiếng chuông đổ xô vào nhà họ Phạm, thế là tên trộm bị bắt.

Tên trộm cho rằng mình không nghe được tiếng chuông thì người khác cũng không nghe được. Bạn nghĩ xem, hắn hành động như thế có thông minh không? Hắn tự dối được mình, nhưng có thể dối được người khác chăng!

Ý nghĩa: Khi bạn làm một việc gì sai thì nên thừa nhận, vì trước sau gì mọi người cũng đều biết việc của bạn làm. “Bịt tai trộm chuông” chẳng khác gì tự mình dối mình... )


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới Hôm qua, 14:18
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 261
Được thanks: 3519 lần
Điểm: 11.23
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
115-3 Mối tình sâu sắc trong Hạ gia lâu

Hạ đại phu nhân sẽ khiến Phương Hằng mê muội một Hạ Gia Trang giả, chờ hôn sự đã định liền cố ý tạo một tai nạn ngoài ý muốn khiến dung mạo Hạ Gia Trang bị hủy.

Sau đó Hạ Gia Trang chân chính sẽ gả cho Phương Hằng.

Nhưng vấn đề lớn nhất lúc này là Phương Hằng là loại người như thế nào?

Hạ phu nhân dựa vào cái gì mà cho rằng đối phương nhất định sẽ không mượn lý do thoái thác cửa hôn sự này?

Trong lòng Âu Dương Noãn nhanh chóng xoay chuyển, nàng liền nghĩ tới một khả năng.

Hạ phu nhân chắc chắn Phương Hằng sẽ không cự tuyệt, trừ phi hắn đối với Hạ gia có sở cầu khác.

Nghĩ đến đây, nàng cười khổ, chỉ cảm thấy ngực như bị một thứ gì đó chặn lại, như những sợi tơ hỗn độn lần lượt thay đổi. Trong mắt liền hiện lên một tia phức tạp khó lý giải: “Như vậy, ta có thể hỏi một chút Phương Hằng đối với Hạ gia có sở cầu gì khác sao?”

Rốt cục là mục đích gì khiến Tiếu Trọng Hoa ở thời điểm mấu chốt nhất lại buông bỏ tất cả mà chạy đến Hạ gia?

Nàng nhìn chằm chằm Tiếu Trọng Hoa, vừa vặn đối diện với ánh sáng trên khuôn mặt hắn. Như trong bối cảnh bình thường, yên tĩnh nhưng cũng đoạt tẫn quang hoa.

Tiếu Trọng Hoa không lập tức trả lời, biết càng ít đối với Âu Dương Noãn mới là an toàn nhất.

Điều không nên hỏi Âu Dương Noãn sẽ không hỏi. Nàng rất rõ điểm này nên chỉ hỏi: “Hạ lão phu nhân cũng biết điều này?”

Nếu biết, các nàng phải lập tức rời khỏi đây.

Tiếu Trọng Hoa lắc lắc đầu, nói: “Nhìn tình hình trước mắt thì Hạ lão phu nhân còn chưa biết!”

Hắn lại nói tiếp: “Chuyện này nàng có thể nói cho biểu tỷ của nàng. Bởi vì nay ta sẽ ở lại Hạ gia, dù sao cũng sẽ biết. Hiện tại nên để biểu tỷ nàng biết sẽ tốt hơn là lừa dối!”

Tiếu Trọng Hoa biết vấn đề này là Âu Dương Noãn muốn thay Lâm Nguyên Hinh hỏi.

Trong đôi mắt hắn hiện lên thần sắc phức tạp, hắn rũ mắt xuống che đi lốc xoay trong đáy mắt. Hắn khẽ cau mày, thoáng chốc liền nói: “Ta chỉ có thể nói, người đó vẫn rất khỏe cũng ở một nơi an toàn!”

Tần vương đoạt kinh đô, Hoàng trưởng tôn thờ ơ hay hắn sớm đã có đối sách?

Âu Dương Noãn khẽ nhíu mày: “Sống tốt, an toàn?”

Đối với Lâm Nguyên Hinh không hề có một chút quan tâm. Âu Dương Noãn đối với con người Tiếu Diễn này đột nhiên bắt đầu sinh ra sự chán ghét mãnh liệt.

Nhưng ở trước mặt Tiếu Trọng Hoa, nàng không để cảm xúc này mảy may ảnh hưởng đến tươi cười trên môi. Nàng nhẹ giọng nói: “Ngài yên tâm, ta biết nên nói với biểu tỷ thế nào!”

Sáng sớm hôm sau, Âu Dương Noãn phải mất rất nhiều công sức mới làm cho Lâm Nguyên Hinh hiểu được chân tướng.

Lâm Nguyên Hinh suy nghĩ nửa ngày mới khẩn trương nói: “Hắn có biết tin tức của Hoàng trưởng tôn hay không?”

Âu Dương Noãn lắc lắc đầu, nói: "Minh quận vương không ở cùng Hoàng trưởng tôn!”

Ánh mắt Lâm Nguyên Hinh lập tức ảm đạm, Âu Dương Noãn liền cười nói: “Biểu tỷ không cần lo lắng. Không có tin tức mới là tin tốt nhất, có đúng không?”

Lâm Nguyên Hinh gật gật đầu.

Lúc này một nha đầu tiến vào bẩm báo: “Lão thái thái có mời một đoàn hý kịch, muốn mời hai vị qua đó nghe hát!”

Từ chuyện hôm qua, Âu Dương Noãn đối với Hạ gia từ trên xuống dưới đều có một loại phản cảm. Lúc này đi tất sẽ gặp Hạ đại phu nhân, lúc này nàng không hề muốn gặp người này.

Nàng vừa muốn mở lời cự tuyệt, nha đầu kia liền cười nói: “Lão thái thái nói bên Nhị phu nhân đã về, muốn dẫn hai vị đến để giới thiệu một chút!”

Lâm Nguyên Hinh liếc mắt ra hiệu với Âu Dương Noãn, ý bảo nàng đừng đắc tội với đối phương.

Âu Dương Noãn tất nhiên hiểu được điều này, nàng liền gật gật đầu, nói: “Được, dẫn chúng ta qua đó!”

Sân khấu đã được dựng xong, cửa lớn đối diện sương phòng mở ra. Các nàng đi vào liền thấy bên trong đã bày sẵn bàn ghế, bên trên đã chuẩn bị trái cây, điểm tâm và trà.

Hạ lão thái thái vừa nhìn thấy các nàng, lập tức cười nói: “Mau qua đây, ta giới thiệu con dâu thứ hai của ta!”

Nhị phu nhân Uông thị thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, gương mặt hơi dài, làn da trắng nõn. Không thể nói là quá đẹp nhưng diện mạo lại khiến người ta cảm thấy thực dễ chịu.

Uông thị mặc y phục đẹp đẽ quý giá, trên đầu châu ngọc vờn quanh, nụ cười đúng mực: “Ai nha lão thái thái, ngài tìm được một tiểu mỹ nhân ở đâu vậy?”

Nói xong liền đứng dậy lôi kéo Lâm Nguyên Hinh nhìn nửa ngày, lại nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn. Lát sau mới buông tay hai người ra nói: “Ta hôm nay đúng là được mở rộng tầm mắt!”

Âu Dương Noãn hơi hơi mỉm cười, cũng không đáp lời.

Sau lưng Uông thị là hai cô nương mỹ mạo, y phục cũng hơi hoa lệ. Một xinh đẹp, một lãnh diễm.

Uông thị cười hướng Âu Dương Noãn giới thiệu hai nữ nhi của mình. Nhị tiểu thư Hạ Gia Như xinh đẹp rạng rỡ, Tam tiểu thư Hạ Gia Hoan sắc mặt lạnh nhạt.

Sắc mặt Đại phu nhân vẫn bình thản ngồi một bên, Âu Dương Noãn cũng khách khí chào hỏi rồi đến chỗ của mình ngồi xuống.

Trong chốc lát bên trên liền mở màn, vở kịch có tên ‘Bảo tháp nhớ’

“Đây chính là đào kép Đồng Xuân nổi tiếng nhất Bình Thành, vở này cũng là sở trường của hắn. Bình thường hắn không dễ dàng mời được, vẫn là Vũ Sinh nhà chúng ta vì muốn lão thái thái cao hứng nên đã tìm mọi cách mới mời về được a!”

Nhị phu nhân nói xong, ánh mắt không dấu vết đảo qua Đại phu nhân.

Đại phu nhân thoáng như bất giác, khẽ hừ một tiếng.

Đào kép hóa trang tuấn mĩ, xướng câu giai. Phần đầu ung dung đẹp đẽ, phần sau lại ai oán thống khổ. Xoay chuyển hợp lý khiến người xem không bị khớp. Giọng hát ngọt ngào uyển chuyển, quanh co khúc chiết, không gì có thể sánh kịp.

Đúng lúc này Hạ lão thái thái đột nhiên nhẹ nhàng ‘Ai nha’ một tiếng, nói: “Tiểu sinh trên kia là ai? Sao lại nhìn quen mắt như vậy?”

Nhị phu nhân cười: “Truyền xuống dưới, bảo tiểu sinh kia tới gặp lão thái thái!”

Hí khúc cơ bản đều giống nhau, Âu Dương Noãn thật sự không mấy hứng thú. Ánh mắt của nàng giống như rất chú ý trên sân khấu nhưng tâm trí đã bay thật xa.

Không biết qua bao lâu, chỉ nghe âm thanh của chiêng trống vang lên, vở diễn đã kết thúc.

Tiếng vỗ tay nhất thời vang lên, lúc này Âu Dương Noãn mới hồi phục lại tinh thần.

Hạ lão thái thái cho gọi riêng Đồng Xuân cùng tiểu sinh kia đến. Đồng Xuân cũng thấy bình thường, gặp mặt, đứng phía xa xa lĩnh thưởng. Sau đó liền đi xuống, dù sao nữ quyến nhiều hắn cũng không thể đến gần hơn.

Nhưng tiểu sinh kia lại thẳng tắp bước đến khiến Đại phu nhân kinh sợ: “Con hát này rất lạ!”

Tiểu sinh này thoáng chốc đã đổi một thân áo dài chất khảo cửu bạch. Làn da trên mặt non mịn, mày rậm cong, đôi mắt đen linh hoạt sinh động. Bộ dạng có thể nói là thanh tú thần kỳ.

Nhưng Hạ lão thái thái vừa nhìn thấy hắn, lập tức kinh ngạc thở nhẹ: “Vũ Sinh?”

Hạ Gia Như vốn đứng sau Uông thị lập tức cười rộ lên, trêu chọc nói: “Đệ đệ từ khi nào lại làm tiểu sinh a?”

Nhị phu nhân hiển nhiên là cũng hoảng sợ, còn chưa kịp nói chuyện đã nghe Đại phu nhân lạnh lùng nói: “Cải trang thành con hát như vậy còn ra thể thống gì nữa? Vũ Sinh, ngươi cũng quá mất mặt rồi!”

Hạ lão thái thái hiển nhiên là rất thích Hạ Vũ Sinh nên thản nhiên liếc mắt nhìn Đại phu nhân một cái rồi nói: “Đứa nhỏ này cũng là quá hoạt bát thôi, ngươi cũng đừng quá khắt khe!”

Đại phu nhân hơi cứng lại, sắc mặt nhất thời rất khó coi.

Nhị phu nhân áp chế cười lạnh trong lòng, trên mặt lại sáng rạng rỡ: “Vũ Sinh con nha, cũng quá nghịch ngợm rồi. Không sợ làm khách nhân sợ sao?”

Hạ Gia Như ôm lấy bả vai Hạ Gia Hoan, lấy ánh mắt xem xét Hạ Vũ Sinh, mân miệng cười cười nói với Hạ Vũ Sinh: “Nhị đệ, để ta giới thiệu với đệ một chút. Đây là Tiêu phu nhân, đây là Âu Dương tiểu thư. Bọn họ tới phủ chúng ta làm khách!”

Hạ Vũ Sinh đầu tiên hướng Lâm Nguyên Hinh khẽ cúi người: “Hân hạnh, hân hạnh!”

Sau đó lại chuyển hướng qua Âu Dương Noãn, ngay trong nháy mắt kia, trước mắt hắn nhất thời trở nên phá lệ tỏa sáng. Thanh âm cũng thanh thúy mượt mà hơn: “Âu Dương tiểu thư, thật hân hạnh. Không biết vở diễn vừa rồi có hay không? Làm phiền Âu Dương tiểu thư thanh thần!”

Âu Dương Noãn mỉm cười, nhưng tươi cười trên mặt cũng rất lạnh nhạt.

Hạ gia thật sự là phú quý, trà nước điểm tâm dọn lên đều có hương vị thuần chính, bề ngoài tinh xảo.

Hơn nữa Hạ Vũ Sinh ôn nhu đa tình, am hiểu lòng người. Đối với Âu Dương Noãn lại ân cần, nhìn thấy nha đầu mang đệm dựa liền vội vàng lấy khăn tay phủi đi những hạt bụi vốn không tồn tại.

Sau đó lại nhận lấy chén trà trong tay nha đầu, một bên dùng miệng thổi nhẹ, một bên lấy khăn tay quạt quạt. Bận rộn tới lui một vòng rồi mới đưa cho Âu Dương Noãn.

Quá mức rõ ràng như vậy, quả thực là lần đầu được thấy. Cơ hồ khiến Âu Dương Noãn hoài nghi Hạ gia này đến tột cùng là có gia giáo gì mà có thể dưỡng ra loại kỳ ba này?

Nàng cưỡng chế nghi hoặc quay cuồng trong lòng, thản nhiên cười nói: “Biểu tỷ, không phải tỷ nói thân mình không được khỏe sao? Chúng ta về trước đi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 480 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

7 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

8 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 44, 45, 46

16 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

--Sói Xám--: nhưng thôi cày cũng không sao :D2
--Sói Xám--: thui con chỉ thích bút lông à mấy món kia đi cày điểm ngại lém :))
Tiêu Dao Tự Tại: Ừa vậy còn đc nhớ tìm đó nha
Tiêu Dao Tự Tại: Hứ sói xám thúi sói xám ác khẩu sói xám hỗn đản sói xám xấu xa a :cry:
NguyệtHoaDạTuyết: :D2 ... :D2 nương tặng bạn mất ròi :( hum qa con ko nói giữ lại ~ uầy, giờ có thích món nào ko
--Sói Xám--: ta đi edit rồi tìm truyện cho cô nghen bớt giận bớt giận
Tiêu Dao Tự Tại: Sói ....ngươi ngươi ...ta ta .... ta tức k nói thành lời đc nữa a :chair:
--Sói Xám--: thôi tiêu tiêu dục hỏa công tâm
--Sói Xám--: bảng chữ cái  à ta vẫn thuộc nghen :D2
Tiêu Dao Tự Tại: Sói ... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ........abcxyz
Tiêu Dao Tự Tại: Pp nhi :kiss:
trantuyetnhi: ok mời nha he he... pp
--Sói Xám--: ppp nhi nhi ta nhớ nàng rồi coi chừng nghen :D2
--Sói Xám--: woa tiêu tiêu thật tốt còn tìm cho ta cả người thông minh tài hoa nưã aaa :))
trantuyetnhi: ta chạy đi qua truyện hiện đại đây, ppp
Tiêu Dao Tự Tại: Ta tìm người thông ... nàng nha sói :)2
--Sói Xám--: Làm bà xã ta nhé baybay :sofunny:
--Sói Xám--: hận là biểu hiện của vẫn còn yêu nàng yêu ta từ lúc nào thế :sofunny:
Tiêu Dao Tự Tại: Sói :cry: ta hận nàng
--Sói Xám--: bạn thân bạn thân mới có nhiều điều í ẩn như ba Thanh và má Vũ đó :))
--Sói Xám--: Trăm năm trong cõi người ta
Chữ thông chữ *** là khéo ghét nhau
Trải qua một cuộc thúc công
Nhưng điều trông thấy mà tê tái lòng
Tiêu Dao Tự Tại: Linh đang với ta là hảo bằng hữu nha
Tiêu Dao Tự Tại: Mờ ám j đâu :chair:
trantuyetnhi: sao nha, chuyện ngày càng khó đoán rồi.
--Sói Xám--: càng nói càng thấy mờ ám đó tiêu tiêu :sofunny:
Tiêu Dao Tự Tại: Sói : là linh đang đá mông ta nên ta xoa xoa thôi chứ bị ... hồi nào :chair:
trantuyetnhi: ặc có chuyện này hử
--Sói Xám--: tiêu tiêu nàn vu oan giá họa rõ ràng la nàng kêu đau mông và ta đoán là được thông ***
trantuyetnhi: Sói a gửi nhớ bỏ nhiều muối và gừng vào nhá
Tiêu Dao Tự Tại: Sói nội tạng bị thúi haha :)2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.