Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 348 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 13.01.2018, 15:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 363
Được thanks: 4522 lần
Điểm: 11.36
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 11
158-2 Hành động của Tiếu Thiên Diệp.

Từ khi trùng sinh lại tới nay, lần đầu tiên nàng thống hận một nam nhân như thế.

Tiếu Thiên Diệp, ngươi quả nhiên là rất hiểu ta. Biết điều gì khiến ta đau đớn nhất.

Âu Dương Noãn lẳng lặng suy nghĩ, trong lòng phá lệ yên tĩnh nhưng cũng lại lạnh lùng quyết tuyệt nở nụ cười.

Âu Dương Noãn trở lại Noãn các, là nơi ở  của nàng trước khi xuất giá. Nàng ngơ ngác ngồi trong phòng thật lâu, tâm tư thủy chung vẫn nặng nề.

Kỳ thật nàng cũng không rõ bản thân rốt cuộc đang suy nghĩ gì, muốn làm gì, tất cả đều mông lung không rõ.

Chỉ là trong mông lung nàng vẫn nhớ rất rõ những lời kia của Tiếu Thiên Diệp.

Hoảng hốt chỉ trong chớp mắt, trời đã đổ về chiều.

Hồng Ngọc tiến vào, lo lắng nhìn thoáng qua đồ ăn không chút thay đổi trên bàn: “Tiểu thư, Lâm trắc phi đến thăm ngài!”

Bụng Lâm Nguyên Hinh đã rất lớn, vẫn còn qua đây. Âu Dương Noãn sửng sốt, lập tức đứng lên.

Nhìn thấy Lâm Nguyên Hinh bước vào, không biết vì sao trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một tình cảm phức tạp không thể nói rõ. Có chút cơ hồ muốn thốt ra lời nhưng chung quy lại không nói được gì.

Nàng sao có thể nói với biểu tỷ, Tiếu Thiên Diệp uy hiếp nàng. Nếu nói ra, ý niệm hiện lên trong đầu Lâm Nguyên Hinh chính là giết Tiếu Thiên Diệp.

Nhưng Âu Dương Noãn sao có thể mạo hiểm tính mạng của Âu Dương Tước? Còn một lý do nữa, chính là nàng cũng không muốn nam nhân kia chết ở đây.

Tiếu Thiên Diệp rất hiểu Âu Dương Noãn, bởi vì nàng đối với hắn có áy náy cho nên hắn tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện bán đứng hắn.

Ngay cả khi hắn lấy tính mạng Âu Dương Tước uy hiếp nàng, nàng cũng sẽ còn nhớ đến phần ân tình nàng nợ hắn.

“Biểu tỷ….” Âu Dương Noãn chỉ nhẹ nhàng gọi một câu, lại cũng lập tức không nói nữa.

Lâm Nguyên Hinh nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn: “Muội sao vậy? Tước Nhi sinh bệnh, muội cũng liền muốn bệnh theo sao?”

Nhìn Lâm Nguyên Hinh hiểu nhầm ý tứ của mình, Âu Dương Noãn cũng không nói gì. Chỉ là tĩnh lặng một lát mới nói: “Ta không phải vì Tước Nhi. Chỉ là ta cảm thấy trọng trách trên người mình rất nặng. Không biết nếu mẫu thân còn sống, mọi chuyện sẽ như thế nào?”

Nếu Lâm Uyển Thanh còn sống, nàng có lẽ sẽ không cần nóng vội vì bản thân và Tước Nhi mà tranh thủ lợi ích.

Có lẽ chính là một thiên kim quan gia bình thường, cũng được gả cho một nam nhân quan lại bình thường, môn đăng hộ đối. Cũng liền bình thường sống cả đời.

Trùng sinh lại một đời, nàng thay đổi vận mệnh của chính mình, cũng cứu được Tước Nhi.

Nhưng con đường đi lại cũng thực gian khổ, mỗi bước đi nàng dường như cảm thấy ông trời đang đùa giỡn nàng.

Lâm Nguyên Hinh thở dài: “Noãn Nhi, trên đời này có rất nhiều chuyện chúng ta không thể tự quyết định. Cứ để nó đi qua thì có ngại gì?”

Âu Dương Noãn trầm mặc, qua thật lâu mới chậm rãi nói: “Nếu có thể , ta hy vọng chuyện này chưa bao giờ phát sinh!”

Lâm Nguyên Hinh có chút khó hiểu: “Muội đang nói chuyện nào?”

Âu Dương Noãn nói: “Mẫu thân chết, còn có….quen biết với một người!”

Lâm Nguyên Hinh nói: “Chuyện đại cô mất là không thể thay đổi. Còn về phần quen biết một người….”

Lâm Nguyên Hinh nghĩ Âu Dương Noãn đang nói về Tiếu Diễn: “Rất nhiều chuyện, rất nhiều người cho dù tránh hay không tránh cũng đều giống nhau. Quan trọng là cách muội xử lý như thế nào!”

Âu Dương Noãn im lặng, cuối cùng nói: “Có một số việc, thực sự rất khó khăn. Làm ta không biết là nên tiếp tục đi tiếp hay vẫn là tìm một con đường khác?”

Lâm Nguyên Hinh thấy trên mặt nàng lộ ra một loại hoảng hốt, trong lòng bỗng nhiên khó chịu.

Nàng chậm rãi nói: “Ngày đó ta ở trên núi, sư thái giảng cho ta nghe một chuyện xưa. Nếu muội nguyện ý, ta cũng giảng lại cho muội nghe!”

“Trước kia có một người qua đường lạc trong núi. Trước mặt có hai con đường, người nọ đoán trong đó chỉ có một cái có thể xuống núi, vì thế đã lựa chọn cái bên trái!”

“Nhưng hắn đi từ lúc mặt trời mọc cho tới khi mặt trời lặn, thế nhưng cuối cùng phát hiện con đường này dẫn tới một vực sâu! Hắn liền thương tâm đứng bên vách đá khóc lên!”

“Vào lúc này, phật tổ cũng đi qua nơi đó, liền hỏi hắn vì sao lại khóc? Hắn nói hắn đi lầm đường, cũng khẩn cầu phật tổ giúp hắn biến vực sâu này thành đường!”

“Phật tổ sau khi nghe xong liền cười hỏi hắn vì sao không chọn con đường khác thử xem? Hắn lại nói, hắn đã lãng phí thời gian một ngày trên con đường này, không thể cứ như vậy mà quay đầu. Phật tổ lắc đầu nói, biết rõ là sai, vì sao còn cứ mê muội không buông?”

Lâm Nguyên Hinh nhìn Âu Dương Noãn: “Noãn Nhi, muội là một người thông minh. Nếu đã đi đến hôm nay cần gì phải vì những thứ đã qua mà hối tiếc khổ sở?”

“Nếu không xác định được lựa chọn của mình là đúng hay sai, ngại gì không đi đến? Nhưng nếu đã biết cuối con đường này là vách núi, vì sao không thể quay đầu đúng lúc?”

“Người luyến tiếc khoảng thời gian và tâm huyết đã tiêu phí vào đó, chỉ sợ rằng điều phải trả giá sẽ còn lớn hơn, lãng phí càng nhiều thứ hơn. Nếu muội đã làm sai điều gì, cũng không cần quá khổ sở, chỉ cần quay đầu lại là được!”

Quay đầu?

Âu Dương Noãn nở nụ cười. Rất nhiều người bảo nàng quay đầu, Tiếu Thiên Diệp hôm nay sở tác sở vi, chính là đang ép nàng quay đầu. Chỉ là, nàng cũng không tính quay đầu.

Âu Dương Noãn hai mắt sáng ngời nhìn Lâm Nguyên Hinh: “Biểu tỷ, sống trên đời này không cầu mọi chuyện như ý, chỉ cầu không thẹn với lòng. Nếu đã đi đến đây, ta tuyệt đối sẽ không quay đầu!”

Lâm Nguyên Hinh chỉ cười, chỉ là trong tươi cười kia có một loại xinh đẹp khác lạ.

Trong lòng vừa động, Âu Dương Noãn bỗng nhiên nói: “Biểu tỷ, tỷ có từng thích qua một người nào không?”

Lâm Nguyên Hinh có chút do dự: “Đã từng!”

Âu Dương Noãn cười khổ: “Không phải Tiếu Diễn?”

Lâm Nguyên Hinh có chút run lên: “Không phải!”

Đối phương thành thực nói không phải, ngược lại khiến Âu Dương Noãn có chút quẫn bách: “Thực xin lỗi, ta không nên hỏi tỷ như vậy!”

Lâm Nguyên Hinh mỉm cười có chút tĩnh mịch: “Ta cùng với người đó, cũng không thể nói mấy lời. Ta và hắn cả đời này sẽ không thể ở cùng nhau, cho nên ta chỉ nguyện hắn được sống vui vẻ an nhàn!”

Dứt lời liền cười buồn bã, không nói gì.

Sau đó lại ngẩng đầu nhìn ánh mắt Âu Dương Noãn: “Noãn Nhi, muội là người có phúc! Biểu tỷ biết, muội nhất định sẽ được hạnh phúc!”

Âu Dương Noãn khẽ lắc đầu: “Biểu tỷ, tỷ sẽ không biết được ý của ta!”

Lâm Nguyên Hinh lại cười: “Muội làm sao biết ta không hiểu?”

Âu Dương Noãn chỉ cười cười, không nói gì.

Hai người yên lặng trong chốc lát, Âu Dương Noãn bỗng nhiên hỏi: “Biểu tỷ, người trong lòng tỷ là người như thế nào?”

Lâm Nguyên Hinh thở dài: “Hắn là người ôn hòa nhất mà ta đã từng gặp qua. Có đôi khi chính bản thân ta cũng không phân rõ được mình là thích hắn hay vẫn là ngưỡng mộ hắn!”

“Có lẽ chỉ là ngưỡng mộ cũng chưa biết chừng. Nhưng ta vĩnh viễn sẽ không nói với hắn. Bởi vì hắn xứng đáng có được một nữ tử tốt yêu thương. Mà ta, cả đời này cũng đã không thể nữa!”

Nàng chỉ nói như vậy, trên mặt cũng không hề có cảm xúc bi thương. Hiển nhiên là đã sớm rõ ràng điều này.

Âu Dương Noãn thở dài, Lâm Nguyên Hinh bỗng nhiên cười nói: “Trong lòng muội khi nào cũng suy nghĩ quá nhiều, suốt ngày tự tìm phiền não. Được rồi, được rồi! Muội mau ăn cơm đi!”

Suy nghĩ một đêm, sáng sớm hôm sau Âu Dương Noãn đi tiệm hoàn kim tìm hắn.

Đẩy cửa nhỏ ra, nhìn thấy chưởng quầy ôn hòa cười, hắn nói với Âu Dương Noãn: “Quận vương phi, chủ tử chờ ngài đã lâu!”

Trên bàn đá dưới gốc hoa mai bày mấy món điểm tâm tinh xảo, một bầu rượu, một chung trà.

Tiếu Thiên Diệp một mình ngồi trước bàn, hắn mặc một bộ khoan bào màu trắng thập phần thoải mái.

Trên bào thêu hoa văn màu tím, tóc đen tùy ý trát thành nhất thúc, trong sự trầm ổn lại tăng thêm một tia dã tính hào phóng.

Thấy nàng đến hắn cười nói: “Ta biết, nàng nhất định sẽ đến!”

Âu Dương Noãn cười cười, không nói gì.

Tiếu Thiên Diệp vươn tay, vì nàng di chuyển ghế đúng tầm: “Ngồi đi! Nhìn xem, đều là những thứ nàng thích ăn!”

Hắn cử chỉ phong thần như vậy, những ngón tay bạch ngọc đang lướt qua mặt nàng. Hắn đã hoàn toàn khôi phục bộ dáng cao quý, không nhìn thấy chút âm trầm cũng phong trần mệt mỏi nào.

Âu Dương Noãn ngồi xuống: “Ta đến là vì….”

“Ăn chút điểm tâm đi. Những thứ này nàng nhất định sẽ thích….Còn có….”

Tiếu Thiên Diệp đưa đến trước mặt nàng một khối hoa mai cao tinh xảo. Hắn chưa từng vì ai gắp đồ ăn, nhưng nay động tác này cũng thực tự nhiên, một chút cảm giác không thích hợp cũng không có.

Âu Dương Noãn lại không hề động.

Tiếu Thiên Diệp thấy sắc mặt nàng không ổn liền vươn tay đến, nhẹ sờ sờ hai má nàng: “Sao vậy? Mất hứng?”

Thanh âm hắn nghe qua rất kỳ quái, Âu Dương Noãn phất tay gạt tay hắn ra: “Ngươi cảm thấy, ta đến đây là để ôn chuyện sao?”

Tiếu Thiên Diệp lại hồn nhiên quên đi những chuyện không thoải mái lần trước.

Nhưng đột nhiên hắn thu liễm tươi cười, gắt gao kéo lấy Âu Dương Noãn: “Noãn Nhi! Nửa năm nay ta vẫn luôn hy vọng có thể được nhìn thấy nàng. Hiện tại rốt cuộc cũng đã gặp được….cũng không biết có phải là ta đang nằm mơ không….”

Âu Dương Noãn không nói gì, chỉ nhìn hắn.

“Khi ta ở Nam Chiếu, mỗi ngày quân vụ bận rộn. Nhưng mỗi khi đêm dài tĩnh mịch ta liền nhớ đến quãng thời gian cùng nàng. Như hôm qua ta cũng lại nhớ…..”

“Nhưng khi nhớ tới những lời nàng nói, kiếp này chúng ta không thể…..Đối với ta mà nói thì đó chính là sự dày vò thống khổ nhất….”

"Đừng nói nữa!”

Âu Dương Noãn rũ mắt xuống, thản nhiên nói: “Hôm nay ta đến chỉ vì muốn biết, Tước Nhi có phải là do ngươi động thủ?”

Có một loại trầm mặc khó nói liền lan tràn giữa hai người. Chung quy Tiếu Thiên Diệp vẫn nở nụ cười, cười đến thực ôn hòa.

“Đúng vậy! Ta vốn muốn hạ trên người Tiếu Trọng Hoa. Nhưng Tiếu Trọng Hoa giảo hoạt hơn Âu Dương Tước rất nhiều, muốn động thủ quả thực là không có khả năng!”

“Huống chi, đối với nàng, trượng phu tất nhiên là không thể nào quan trọng bằng đệ đệ. Đúng không?”

Âu Dương gia đúng là nơi dễ dàng xâm nhập. Không, phải nói là Tiếu Thiên Diệp đã ngầm để lại một số thế lực không thể nhìn thấy được. Giống như lúc trước thần không biết quỷ không hay trừ bỏ Chu vương.

Âu Dương Noãn trầm mặc hồi lâu, sau đó mới nói một câu: “Ngươi làm vậy có thể thay đổi được gì?”

“Mang nàng đi!” Hắn nhẹ nhàng nhả ra ba chữ.

Nàng nâng mắt nhìn hắn: “Đi đâu?”

“Nam Chiếu!” Hắn cũng bình thản trả lời.

“Nam Chiếu?”

Âu Dương Noãn bật cười, “Ta không nghĩ mình sẽ đến đó!”

“Nàng không nghĩ sẽ rời kinh đô hay là không nghĩ sẽ rời khỏi hắn? Nhưng chỉ sợ mọi chuyện sẽ không như mong muốn của nàng!”

Ngữ khí hắn lập tức trở nên cường ngạnh: “Nếu nàng không chịu đi, chỉ có thể ngồi nhìn Âu Dương Tước chết trước mắt mình!”

Ánh mắt chắc chắn, giọng điệu sắc bén đều khiến nàng kinh hãi không thôi.

“Ngươi thật sự là điên rồi!” Theo bản năng nàng thốt ra những lời này mà không suy nghĩ.

“Nàng nói ta điên, Tiếu Trọng Hoa thì sao? Nàng có biết trong khoảng thời gian này hắn đang âm thầm trù tính cái gì không?”

“Hơn một nửa lương thương ở Bình Thành đều là người của hắn. Khi hắn cần bọn chúng sẽ kịp thời cung cấp lương thực. Tấu lâu sở quán trải khắp kinh đô kỳ thực là tổ chức mật báo của Yến vương phủ, là nơi thu thập truyền tin tức! Hắn cùng Trấn quốc Hầu phủ qua lại gần gũi như vậy rõ ràng là có mưu đồ khác!”

“Nàng không biết quân đội trong tay hắn đã bất tri bất giác mở rộng đến ba mươi vạn, sớm đã vượt qua sự hạn chế của triều đình. Hắn thậm chí còn không nhìn hoàng huấn, âm thầm gặp gỡ địch quốc, lấy mưu đồ gây rối!”

“Đúng vậy! Ta là người lòng muông dạ thú không từ thủ đoạn, hắn kém hơn so với ta sao? Tiếu Trọng Hoa hắn chẳng lẽ không muốn làm Hoàng đế sao? Nàng không nghĩ hắn vì sao muốn khắp nơi trên triều đình cùng Tiếu Diễn tranh phong tương đối?”

Hắn nói liền một hơi, không cho Âu Dương Noãn thời gian phản bác.

Trong lòng nàng phiên giang đảo hải, việc này, Tiếu Trọng Hoa chưa bao giờ nói qua với nàng. Hoặc là hắn đúng là đang âm thầm trù tính cái gì đó….

Tiếu Trọng Hoa, hắn cũng muốn làm Hoàng đế sao?

Âu Dương Noãn không tin, nếu hắn muốn làm Hoàng đế, lúc trước khi trợ giúp Tiếu Diễn hắn hoàn toàn có thể cướp quyền lực. Vì sao còn phải đợi đến bây giờ? Đợi đến khi Tiếu Diễn đã là Thái tử, hắn làm vậy không phải sẽ thành loạn thần tặc tử sao?

Không! Tiếu Trọng Hoa không phải là người như thế.

Nàng ngẩng mạnh đầu lên, nhìn thấy trong ánh mắt Tiếu Thiên Diệp ẩn ẩn có ánh lửa. Trong lòng nàng liền hiểu được Tiếu Thiên Diệp vì sao lại nói với nàng những lời này.

Hắn đang châm ngòi ly gián, bốn chữ này liền đủ để khái quát hết thảy.

Âu Dương Noãn chậm rãi tươi cười: “Cho dù là như thế thì làm sao? Hắn có muốn làm Hoàng đế hay không thì có quan hệ gì đến ta? Tiếu Thiên Diệp, ta cũng không phải vì ngươi là loạn thần tặc tử mà cự tuyệt ngươi, không phải ngươi cũng biết sao?”

Tiếu Thiên Diệp lạnh lùng cười: “Đúng vậy! Nàng làm tất đều đều là vì thân nhân. Bọn họ ở trong lòng nàng quan trọng hơn bất cứ điều gì, không phải sao?”

“Nếu đã như thế vì sao nàng lại không thể vì đệ đệ mà đi theo ta? Trên đời này hắn là người quan trọng nhất với nàng, chẳng lẽ tính mạng của hắn cũng không thể so với Tiếu Trọng Hoa?”

"Tiếu Thiên Diệp, ta đã có trượng phu!”

Âu Dương Noãn nói xong liền chậm rãi đứng lên: “Ta không thể đi theo ngươi!”

Tiếu Thiên Diệp nở nụ cười: "Thật không?”

Âu Dương Noãn còn có một hy vọng khác. Chỉ cần qua hai ngày, đợi hai ngày nữa nếu Hạ Vũ Nhiên đến kịp hắn nhất định sẽ có biện pháp. Đây là hy vọng cuối cùng của nàng.

Tiếu Thiên Diệp lại chỉ ngồi ở chỗ kia, nhìn nàng mỉm cười: “Như vậy, chúng ta liền nhìn xem. Đến cuối cùng là ai thắng?”

“Ngươi so với tưởng tượng của ta còn ngoan độc hơn rất nhiều!”

Trong mắt Âu Dương Noãn lướt qua tia lãnh khốc. Hắn dùng thứ gì để uy hiếp nàng cũng được, nhưng cố tình hắn lại xuống tay với Tước Nhi.

Hắn rõ ràng biết vị trí của Tước Nhi trong lòng nàng nhưng hắn vẫn lựa chọn làm vậy.

"Âu Dương Noãn, bất luận là ai cũng đều có thể trở nên ngoan độc. Chỉ cần được thử qua cảm giác ghen tị!” Tiếu Thiên Diệp chậm rãi, thong thả, quả thực như là đang nói đùa.

Tâm Âu Dương Noãn đã trở nên lạnh nhạt: “Không còn sớm nữa, ta muốn hồi phủ!”

Hắn đứng lên, thản nhiên nói với nàng: “Không tiễn!”

Âu Dương Noãn không thèm để ý, xoay người rời đi.

Nhưng Tiếu Thiên Diệp lại đột nhiên từ phía sau bắt lấy nàng, kéo nàng vào lòng. Trong thanh âm lộ rõ áp lực đau đớn cùng tức giận: “Nhớ kỹ, ai cũng có thể nói ta ngoan độc, chỉ có nàng là không có tư cách. Ta là vì nàng, bởi vì nàng nên mới biến thành như vậy!”

“Âu Dương Noãn, nàng phải nhớ kỹ. Ta giết người, ta bạo ngược, điên cuồng, tất cả đều là vì nàng! Chuyện của chúng ta nàng vĩnh viễn cũng không thể xóa bỏ. Nếu hiện tại nàng hận ta, ta cũng mặc kệ. Nàng đi theo ta, ta sẽ cho Âu Dương Tước thuốc giải!”

Hắn dùng lực rất mạnh. Âu Dương Noãn chỉ cảm thấy xương cốt như bị hắn bóp nát.

Nàng dùng sức tránh đi, xoay người đối diện với hắn: “Tiếu Thiên Diệp, ta không trách ngươi dùng phương thức như vậy để yêu ta, đây là tính cách của ngươi. Nhưng ngươi cũng không thể ép buộc ta phải nhận lấy, đây cũng là tính cách của ta!”

Thân mình Tiếu Thiên Diệp cứng đờ, trên mặt một mảnh tĩnh mịch. Hắn xoay người đưa lưng về phía nàng, thanh âm lạnh lùng khiến nàng run sợ: “Âu Dương Noãn, bất luận nàng có nói gì cũng đều phải theo ta rời đi!”

“Một ngày, ta chỉ cho nàng thời gian một ngày. Chiều mai, sứ đoàn Nam Chiếu phải rời khỏi kinh đô. Nếu nàng vẫn không chịu rời đi, tính mạng Âu Dương Tước tuyệt đối không thể giữ lại!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Hothao, Murasaki, maimai0906
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.01.2018, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 363
Được thanks: 4522 lần
Điểm: 11.36
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 11
159-1 Quyết định của Âu Dương Noãn.

Một ngày?

Tiếu Thiên Diệp quay đầu lại, thế nhưng lại thấy ánh mắt luôn sáng ngời của Âu Dương Noãn đã mất đi thần thái. Vẻ mặt cũng rất tiều tụy, trong lòng hắn đau xót, thanh âm cũng hòa hoãn xuống: “Lời ta nói có hơi quá đáng!”

Âu Dương Noãn không nói gì, ánh mắt Tiếu Thiên Diệp không nhìn nàng, thấp giọng nói: “Chỉ là ý của ta sẽ không thay đổi. Ta nhất định phải mang nàng đi!”

Uy hiếp! Hắn đang dùng tính mạng của Tước Nhi để uy hiếp nàng phải đi cùng hắn. Bên môi Âu Dương Noãn lập tức cong lên một tia cười lạnh.

Tiếu Thiên Diệp nhìn Âu Dương Noãn, bỗng nhiên nói: “Nàng nhìn ta như thế, có phải thật sự đã yêu người khác? Còn thật sự không hy vọng gặp lại ta?”

Âu Dương Noãn không hề nhìn hắn, lại gật gật đầu.

Sắc mặt Tiếu Thiên Diệp trắng bệch, qua một lúc liền cười lạnh: “Nàng thay lòng đổi dạ cũng thực nhanh!”

Âu Dương Noãn ngẩng đầu lên, sẵng giọng: “Ta khi nào thì động tâm với ngươi?”

Tiếu Thiên Diệp bỗng nhiên cười: “Hóa ra là do ta tự mình đa tình!”

Hắn nói xong câu đó liền lấy từ trong áo ra một khối bích vọng. Âu Dương Noãn vừa nhìn liền biết đó chính là khối bích tỳ mà hắn từng đưa cho nàng. Cũng là cái mà hắn đã ném vỡ, nay đã được dùng tơ vàng khảm lại, biến thành một cái vòng cổ.

Hắn bỏ vào tay nàng, chậm rãi nói: “Âu Dương Noãn! Tuy rằng nàng không hề thích ta, tất cả chẳng qua chỉ là tâm ý của một mình ta. Nhưng nàng cũng phải hiểu, ta vĩnh viễn sẽ không buông tay. Cẩn thận suy nghĩ những lời ta nói! Nàng đi đi!”

Trong lòng Âu Dương Noãn lo lắng bất an, cũng không biết trở lại Âu Dương phủ như thế nào.

Hồng Ngọc lo sợ bất an đi theo, không biết tiểu thư rốt cuộc đã gặp người nào? Cũng không biết vì sao lại mất hứng? Chỉ là, nàng cái gì cũng không dám hỏi, cái gì cũng không dám nói.

Chuyện của tiểu thư, Hồng Ngọc không rõ. Nàng chỉ biết tuyệt đối trung tâm với chủ tử, cho nên chuyện này nàng chẳng những không nhắc với bất kỳ ai.

Còn cố ý liếc mắt với Xương Bồ, để đối phương đừng nói cho Phương mama biết. Trong tiềm thức, nàng cảm thấy như vậy đối với Âu Dương Noãn mới là tốt nhất.

Âu Dương Noãn bước vào Tùng Trúc viện liền phát hiện không khí có chút không đúng.

Mama quản sự vội nói: “Quận vương phi, ngài đã trở lại. Đại thiếu gia lại phát sốt, so với hôm qua còn nóng hơn. Ba vị Thái y đều đã đến châm cứu nhưng vẫn không có chuyển biến tốt. Còn nói….”

“Nói cái gì?”

“Còn nói là, tình hình không mấy khả quan!”

Trong lòng Âu Dương Noãn nhảy dựng lên, vội vàng chạy vào nội thất.

Lý thị vẻ mặt sầu lo ngồi bên ngoài phòng, vừa thấy Âu Dương Noãn liền vội vàng nói: “Noãn Nhi, ngươi mau đi xem Tước Nhi a! Hắn thực sự không được ổn!”

Âu Dương Noãn đi vào phòng ngủ, mama nha đầu đầy một phòng đều hành lễ với nàng.

Nàng liếc mắt nhìn thoáng qua Tiếu Trọng Hoa đang đứng bên giường.

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt trầm tĩnh dừng trên mặt nàng mang theo chút phức tạp pha lẫn lạnh lùng: “Sáng sớm nay nàng đã đi đâu?”

Hắn đã biết cái gì?

Trong lòng Âu Dương Noãn cả kinh, chỉ nói: “Đi ra ngoài bàn chút chuyện. Chàng đến từ khi nào?”

Tiếu Trọng Hoa không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn Âu Dương Tước đang hôn mê. Âu Dương Noãn cũng không thể nói gì nữa, nàng bước nhanh đến giường ngồi xuống.

Sắc mặt Âu Dương Tước tái nhợt không có chút huyết sắc, Âu Dương Noãn cau mày hỏi: “Đã uống thuốc chưa?”

“Vừa mới uống. Thái y cũng đã châm cứu, hiện tại mới tốt lên một chút. Nhưng nếu ngày mai vẫn không hạ sốt, chỉ sợ….”

Tiếu Trọng Hoa một bên bỗng nhiên xoay người, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Âu Dương Noãn ngẩn ra. Hắn lạnh nhạt khiến nàng hơi chột dạ, nhưng lúc này nàng cũng không rảnh để suy nghĩ nhiều.

Âu Dương Noãn vẫn ở lại bên cạnh chăm sóc cho Âu Dương Tước, một bước cũng không chịu rời đi. Hiện tại cái gì cũng đều không thể nghĩ, nghĩ đến đều sẽ sợ hãi.

Nàng chỉ hy vọng Hạ Vũ Nhiên nhanh chóng thuận lợi tới, có thể cứu được Tước Nhi. Như vậy nàng cũng không cần lo lắng những đề nghị khác.

Tệ nhất thì để Kim ngô vệ khống chế Tiếu Thiên Diệp, buộc hắn giao thuốc giải.

Chỉ là….động thủ trong kinh đô nhất định không thể qua mắt Tiếu Diễn. Đến lúc đó chính là thật sự muốn tính mạng Tiếu Thiên Diệp, đồng thời cũng khiến việc này huyên náo ồn ào.

Đến lúc đó ngay cả nàng cũng không có biện pháp sống yên ổn trong kinh đô. Nếu không nàng phải giải thích việc nàng cùng Tiếu Thiên Diệp gặp mặt riêng như thế nào?

Âu Dương Noãn biết điểm này, Tiếu Thiên Diệp khẳng định cũng biết.

Bởi vì quá mệt mỏi, Âu Dương Noãn dựa vào đầu giường chợp mắt. Trong mơ mơ màng màng hình như có ai ôm lấy nàng.

Ngửi được hơi thở quen thuộc, lòng của nàng lập tức thoải mái, vươn hai tay ôm lấy cổ Tiếu Trọng Hoa. Đầu dựa sâu vào lòng hắn, tìm một tư thế thoải mái nhất.

Lần đầu tiên của mấy hôm nay nàng ngủ ngon như vậy. Khi tỉnh lại mặt trời đã muốn lên cao, ánh mặt trời sáng lạn xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào phòng.

Nàng mở mắt ngồi dậy, mành sớm đã được khơi lên. Một nha đầu cũng không thấy, nàng chỉ thấy Tiếu Trọng Hoa đứng bên cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì, biểu tình trên mặt ngưng trọng khó lường.

Hắn vẫn ở đây, đợi nàng thức dậy sao?

“Dậy rồi? Không cần lo lắng, Tước Nhi đã tốt lên nhiều rồi!”

Hắn đi tới mép giường, nàng cười cười, có chút mệt mỏi mang theo mấy phần ngái ngủ: “Ta biết chàng bề bộn nhiều việc, không cần ở trong này….”

Tiếu Trọng Hoa thản nhiên cười nói: “Sao? Dọa đến nàng? Sáng này nàng đi đâu?”

“Ta…..”

Nàng muốn nói lại thôi, nghĩ đến Tiếu Thiên Diệp, nghĩ đến Âu Dương Tước, trong lòng không biết vì sao lại loạn hết cả lên.

Chỉ đành cười cười có chút mất tự nhiên, che dấu sự chột dạ: “Chỉ là chưởng quầy kim phô nói những thứ ta chọn đã chuẩn bị xong….”

Nàng nâng mắt nhìn về phía Tiếu Trọng Hoa, thấy hắn đang thật sự lắng nghe thì cảm thấy tựa hồ càng khó mở miệng.

Ánh mắt Tiếu Trọng Hoa chấn kinh, làm như có điều xúc động: “Noãn Nhi, đây là điều nàng muốn nói sao?”

Âu Dương Noãn gục đầu xuống, giống như đã hạ quyết tâm, có chút nặng nề gật gật đầu.

Tiếu Trọng Hoa bỗng nhiên ôm chặt nàng, cằm để lên mái tóc đen của nàng: “Được, ta tin nàng!”

Âu Dương Noãn có chút không dám nhìn thẳng vào mắt hắn: “Trọng Hoa….Hiện tại Tước Nhi bệnh thật sự rất nặng….Lúc mẫu thân chết, điều mãi không bỏ xuống được chính là hắn. Tỷ tỷ như ta không thể chăm sóc tốt cho hắn. Có lẽ…..ta thật sự thiếu hắn rất nhiều!”

Tiếu Trọng Hoa vẫn im lặng, hai tay chỉ ôm chặt nàng hơn.

Âu Dương Noãn lại gắt gao túm chặt chăn, dùng sức đến mức tay cũng có chút trắng bệch: “Cho nên….vì hắn, ta có thể làm bất cứ điều gì….”

Thanh âm nàng càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức chính nàng cũng không còn nghe thấy.

Vốn còn muốn giải thích một chút nhưng lại bởi vì sự trầm mặc của Tiếu Trọng Hoa mà không thể tiếp tục.

Sau một lúc lâu, Tiếu Trọng Hoa mới nhẹ giọng nói: “Nếu, ta nói là nếu, phải dùng tính mạng của nàng đổi lấy tính mạng của hắn. Nàng cũng sẽ không tiếc sao?”

“Đúng vậy!”

“Nàng có thể ở bên cạnh hắn, đến khi hắn hoàn toàn khỏe lại!”

Tiếu Trọng Hoa nâng mặt nàng lên để nàng nhìn thẳng vào mắt mình: “Nhưng, đừng nói nàng sẽ đánh đổi cả tính mạng. Vì như vậy ta sẽ cảm thấy nàng muốn bỏ rơi ta!”

Âu Dương Noãn ngẩn ra, cơ hồ nói không ra lời.

Nàng cảm thấy Tiếu Trọng Hoa cảm nhận được rất sâu sắc, sâu sắc đến nỗi làm nàng cảm thấy sợ hãi.

Tiếu Trọng Hoa nhẹ nhàng vuốt ve tóc nàng, ôn nhu nói: “Nàng thật sự lo lắng như vậy sao?”

Âu Dương Noãn khẽ gật đầu.

“Mọi chuyện rồi sẽ tốt!”

Tiếu Trọng Hoa khẽ hôn lên trán nàng: “Noãn Nhi, đây chỉ là một nguy cơ tạm thời chúng ta phải đối mặt. Hiểu không?”

Âu Dương Noãn vẫn không thể nhúc nhích như cũ. Đây đã không còn là vấn đề lo lắng hay không lo lắng. Mà là nàng tin Tiếu Thiên Diệp sẽ không bỏ qua cho nàng.

Nếu Tước Nhi chết đi, nàng chính là hung thủ gián tiếp. Đối mặt với sinh tử của một sinh mệnh, tình cảm thật sự không chịu nổi một kích.

Hơn nữa, nếu Tước Nhi chết đi, cả đời này nàng cũng không thể nào tha thứ cho mình. Cũng không thể ở cùng một chỗ với Tiếu Trọng Hoa như bây giờ.

“Trọng Hoa….”

“Uh…”

Ý niệm trong lòng vừa động, Âu Dương Noãn chợt bật thốt ra: “Chàng vì sao lại yêu ta?”

Tiếu Trọng Hoa thản nhiên cười cười: “Noãn Nhi, ta từ nhỏ đến lớn đều phải đeo mặt nạ. Không được khóc, không được cười, không được tức giận, lại càng không được vui mừng. Nói tóm lại, chuyện mà ai cũng có thể làm, ta lại không thể! Mãi đến khi gặp nàng, ta mới phát hiện….”

Nói đến đây hắn lại liếc mắt nhìn Âu Dương Noãn, trên mặt hơi hơi nóng lên: “Kỳ thật khi ta lựa chọn chạy vào Âu Dương phủ trốn, có lẽ là vì trong tiềm thức ta muốn lấy cớ để gặp nàng. Ta nhìn thấy nàng ngồi đọc sách một mình trong phòng, hơi có chút xuất thần!”

“Có lẽ bắt đầu từ lúc đó, ta đã thích nàng. Nhưng thời gian đó tình cảnh của ta rất gian nan, không thể thổ lộ với nàng!”

“Ta phát hiện càng ở cùng nàng, càng không thể rời được. Chỉ cần ở cùng chỗ với nàng, ta mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ vô cùng. Nhưng ta cũng biết, nàng thủy chung không có thật sự yêu thương ta….”

Không! Nàng đối với hắn…..đã khác so với trước đây.

Nhưng những lời này, Âu Dương Noãn căn bản là không nói được. Bởi vì hiện tại, nàng không có tâm tư nhi nữ tình trường. Cho nên khi nghe hắn nói như vậy, nàng chỉ cúi đầu không nói gì.

Tiếu Trọng Hoa nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, cười khổ: “Chẳng qua là con người ta, một khi đã nhận định chuyện gì liền sẽ không thay đổi. Lời đã nói ra cũng sẽ không thu hồi!”

“Nếu đã thích, dù nàng có đối với ta vạn phần chán ghét cũng thế. Nàng có yêu người khác, từ nay về sau trong lòng không có ta cũng vậy, ta đối với nàng thủy chung cũng sẽ không thay đổi. Mặc kệ nàng có thể yêu thương ta hay không, từ nay về sau, ta cũng sẽ không động tâm với người khác!”

Âu Dương Noãn nghe hắn nói như vậy, không biết vì sao, toàn thân đều run run.

Tiếu Trọng Hoa chậm rãi vươn tay đến, tựa hồ như muốn vuốt ve hai má Âu Dương Noãn.

Nàng không hề né tránh, Tiếu Trọng Hoa dừng một chút, bỗng nhiên đem nàng ôm trong ngực, hôn lên môi của nàng, càng hôn càng sâu.

Qua nửa ngày mới buông ra, thấp giọng nói: “Noãn Nhi, cả đời này của ta chỉ yêu một mình nàng. Ta thật sự rất yêu nàng. Những lời này ta từ trước vẫn giữ trong lòng không nói, nhưng nếu hiện tại không nói ta sợ về sau ta sẽ không còn cơ hội để nói với nàng!”

Trong lòng Âu Dương Noãn nhảy dựng lên, không biết vì sao Tiếu Trọng Hoa lại đột nhiên nói những lời này.

Nàng có cảm giác, giống như Tiếu Trọng Hoa đã biết điều gì đó. Nhưng hắn lại không nói ra, nàng cũng không thể hỏi.

Tiếu Trọng Hoa bỗng nhiên buông nàng ra, xoay người rời khỏi phòng, cũng không hề quay đầu lại.

Âu Dương Noãn đứng ở đó, môi hơi động nhưng cái gì cũng không nói được. Vừa rồi những lời hắn nói chính nàng nghe còn tỉnh tỉnh mê mê như trong mộng.

Nhưng hiện tại hồi tưởng lại, từng câu từng chữ lại khắc sâu trong lòng, khiến nàng chấn động.

Hoàng cung.

Tiếu Diễn xử lý xong mấy bản tấu chương cuối cùng, đứng dậy thở dài. Bên ngoài sắc trời đã tối muộn.

Một lão thái giám hầu hạ Hoàng đế đã lâu khom người bên ngoài ngự thư phòng nói: “Điện hạ, Bệ hạ cho triệu kiến ngài!”

Tiếu Diễn đứng lên, vui vẻ hỏi: “Thân thể phụ hoàng đã tốt lên sao?”

“Dạ! Bệ hạ đã tỉnh, mời ngài cùng qua đó!”

Trên mặt Tiếu Diễn lộ ra mỉm cười, cước bộ cũng nhanh hơn đến tẩm cung của Hoàng đế.

Hoàng đế đang ngồi trên ngự tháp nhắm mắt dưỡng thần. Thạch phi bên cạnh đang hầu hạ hắn uống thuốc.

Hoàng đế nghe tiếng bước chân liền chậm rãi mở mắt: “Diễn Nhi, mọi chuyện xử lý thế nào rồi?”

“Xin phụ hoàng yên tâm, mọi chuyện đều đã có nhi thần! Phụ hoàng cứ an tâm dưỡng bệnh!”

Từ đầu đông đến nay, Tiếu Khâm Võ bị bệnh nặng. Tuy rằng mấy ngày gần đây đã tốt hơn nhiều nhưng trông vẫn rất mệt mỏi, không có tinh thần xử lý chính vụ.

Vì vậy nên đã đem mọi chuyện giao cho Tiếu Diễn. Tiếu Diễn cũng vì vậy mà tạm thời vào ở trong hoàng cung phụ trách xử lý tấu chương, quốc vụ.

Sau khi Thạch phi lui xuống, Tiếu Diễn liền hướng Hoàng đế trật tự hồi báo mấy sự vụ trong triều.

Hoàng đế nghe xong quyết định của hắn liền vừa lòng gật gật đầu: “Diễn Nhi, ngươi xuất sắc như vậy, ta cũng yên tâm!”

Tiếu Diễn bình tĩnh nhìn phụ hoàng của mình, cũng không hề nói mấy lời khiêm nhường: “Vì Phụ hoàng phân ưu là trách nhiệm của nhi thần!”

Hoàng đế cười cười, đột nhiên hỏi: “Hôn sự của Tiếu Nhiên chuẩn bị thế nào rồi?”

Trong ánh mắt Tiếu Diễn có tia khác thường hiện lên. Vốn sau khi Âu Dương Tước đổ bệnh hắn có lòng muốn châm ngòi Sở vương tới cửa từ hôn, hơn nữa còn muốn yêu cầu Âu Dương Tước chủ động.

Nhục nhã như vậy thì khó mà chịu được, nếu Âu Dương Noãn muốn tốt cho Âu Dương Tước, khẳng định sẽ tìm đến hắn để áp chế chuyện này.

Nhưng lại không như hắn mong đợi, Âu Dương phủ vẫn rất bình thản. Giống như căn bản không vì chuyện này mà ảnh hưởng gì.

Đây chính là điều mà hắn không thể lý giải. Thậm chí ngay cả Sở vương bên kia cũng không có tin tức gì. Không cần nghĩ cũng biết, là do Tiếu Trọng Hoa động chân động tay.

Tiếu Trọng Hoa! Tiếu Diễn nghĩ người như vậy sẽ không cần ngầm tốn hơi thừa lời. Người này luôn đối nghịch với mình, chẳng lẽ hắn không sợ sau khi mình đăng cơ sẽ trừ bỏ hắn đầu tiên sao?

Trên thực tế, chuyện này Tiếu Diễn đã suy nghĩ rất lâu. Không riêng gì vì nhã đồ phách nghiệp của bản thân mà còn vì nữ nhân kia. Vì hắn muốn vĩnh viễn có được nàng.

Tiếu Diễn chậm rãi nói: “Hết thảy đều đã chuẩn bị tốt. Chỉ chờ hôn kỳ đến sẽ tiến hành!"

"Hôm qua đến thăm Sở vương thúc, người nói Tiếu Nhiên mỗi ngày đều ở trong phòng thêu hỷ phục, khẩn cấp muốn gả ra ngoài a! Có thể thấy được hôn sự Phụ hoàng làm chủ quả nhiên là ông trời tác hợp!”

Hoàng đế mỉm cười gật gật đầu, biểu tình trên mặt là thật sự vui mừng.

Trong hoàng thất rất ít có những cuộc hôn nhân hạnh phúc, Tiếu Nhiên có thể gả cho người mình thích là một chuyện rất tốt.

Hoàng đế nghĩ nghĩ, đột nhiên lại nhíu mày: “Sứ thần Nam Chiếu sắp rời kinh đô?”

Tiếu Diễn gật gật đầu, Tiếu Thiên Diệp tuy rằng phái sứ thần đến nhưng điều kiện đưa ra lại không có mấy phần thành ý. Mở miệng đã muốn mười tám tòa thành trì biên cảnh Đại Lịch và Nam Chiếu. Khẩu khí cũng thật lớn.

Lần này Hoàng đế uyển chuyển cự tuyệt nhưng theo dã tâm cùng tính cách của Tiếu Thiên Diệp, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy.

Tiếu Diễn đương nhiên cũng biết mối họa này một ngày không trừ thì ngự tháp này một ngày cũng không thể ngồi yên.

Hắn cười nói: “Xin phụ hoàng hãy nghĩ thoáng, bảo dưỡng thân thể mới là thượng sách. Nam Chiếu lại đến, chúng ta binh đến tướng chặn là được….”

Hoàng đế nhìn biểu tình trấn định như là đã định liệu trước của Tiếu Diễn, khe khẽ thở dài: “Diễn Nhi, trẫm biết ngươi là một đứa nhỏ có năng lực. Chính vụ giao cho ngươi trẫm cũng yên tâm. Chỉ là có một số việc, trong lòng ngươi phải biết. Về phần vị trí Thái tử phi còn trống….”

Nghe một câu này, Tiếu Diễn liền ngẩn ra.

Hoàng đế tiếp tục: “Nay dưới gối ngươi chỉ có một nam tử, việc cấp bách hiện tại vẫn là nên nhanh chóng lập Thái tử phi, khai chi tán diệp. Đây chính là điều quan trọng nhất so với bất cứ đại sự nào. Con cháu hoàng thất đơn bạc nhất định sẽ mang lại rất nhiều hậu họa. Ngươi hiểu chưa?”

Tiếu Diễn gật đầu: “Dạ, nhi thần hiểu. Chỉ là Thái tử phi dù sao cũng vừa mới mất không bao lâu. Nếu vội vã lập tân Thái tử phi, chỉ sợ lại khiến Chu gia có điều bất mãn. Hay là chúng ta cứ chờ thêm một thời gian nữa!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Hothao, Murasaki, maimai0906
Có bài mới Hôm qua, 15:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 363
Được thanks: 4522 lần
Điểm: 11.36
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 11
159-2 Quyết định của Âu Dương Noãn.

Hoàng đế cũng biết, Thái tử phi dù sao cũng là Hoàng hậu trong tương lai, một chút qua loa cũng đều không thể.

Nhưng…..nghĩ nghĩ, Hoàng đế chung quy vẫn nói: “Diễn Nhi, cho dù hiện tại không lập Thái tử phi ngươi cũng phải có được tuyển chọn cho riêng mình trước!"

"Theo trẫm thấy, Lâm trắc phi đã sinh cho ngươi trưởng tử. Trấn quốc Hầu lại rất trung thành và tận tâm. Nếu để nàng làm Thái tử phi, những người khác nhất định không dám có ý kiến gì. Cũng miễn cho ngươi phải lựa chọn lần nữa, như vậy ngược lại sẽ sinh ra nhiều chuyện!”

Tiếu Diễn vẫn một mực chuyên tâm lắng nghe, thấy Hoàng đế dừng lại mới từ từ nói: “Phụ hoàng, chờ sau khi giải quyết xong chuyện của Nam Chiếu ta nhất định sẽ xử lý việc này!"

"Nay cục diện cũng chưa hoàn toàn ổn định, lòng người còn có nhiều rung chuyển, không phải là thời cơ tốt. Lập tân Thái tử phi là đại sự, không nên tùy tiện, qua loa. Không biết ý Phụ hoàng thế nào?”

“Nói vậy cũng phải. Haizzz, trẫm chỉ là muốn nhắc nhở ngươi thôi, tự ngươi phải quyết định!”

“Dạ, phụ hoàng!”

Tiếu Diễn che đi cười lạnh bên môi. Lâm Chi Nhiễm thật sự trung thành, tận tâm.

Nhưng Lâm Nguyên Hinh nhìn thì ôn nhu nhưng tâm cơ lại không phải vừa. Có một nhi tử làm chỗ dựa, đáng sợ hơn là bọn họ thế nhưng lại kéo Tiếu Trọng Hoa lên cùng một thuyền. Tương lai sinh ra biến cố gì đều rất khó nói….Hắn sao có thể tùy ý để loại tình huống đó phát sinh?

Thư phòng Yến vương phủ.

“Mông Triển là tướng lãnh đắc lực của ngươi, lần này hắn bị tố cáo tham ô nhận hối lộ, nuốt hết lương thực chẩn tai của Bệ hạ. Bệ hạ mệnh đưa hắn về điều tra, ngươi thấy thế nào?” Hạ Lan Đồ hỏi.

Sắc mặt Tiếu Trọng Hoa thoáng ngưng trọng, mày hơi nhíu lại: “Cái này không phải hướng về Mông Triển mà là nhắm vào ta!”

"Tiếu Diễn?” Hạ Lan Đồ lập tức nói ra cái tên này.

Tiếu Trọng Hoa thản nhiên gật gật đầu, bộ dáng như không để ý lắm.

“Thật đáng giận. Chúng ta biết rõ điểm này mà không thể hướng Bệ hạ giải thích sao?”

“Nếu hiện tại ta ra mặt, lại không có bằng chứng lên án Thái tử. Như vậy chẳng phải là đang tham dự vào tranh đảng sao?”

“Vậy chúng ta tìm chứng cớ!”

“Chặn tiền chẩn tai là tội gì? Tiếu Diễn là loại người nào? Lúc hắn vu oan cho Mông Triển sẽ lưu lại chứng cứ sao?”

Bên môi Tiếu Trọng Hoa thoáng nét cười lạnh lùng: “Đừng nói ngươi không tìm không thấy chứng cớ. Cho dù ngươi tìm thấy hắn cũng sẽ có bản lĩnh làm cho Mông Triển hết đường chối cãi!”

Hạ Lan Đồ cũng không mấy am hiểu chuyện đấu tranh này nên liền bật thốt lên hỏi: “Vì sao?”

“Đương kim Hoàng thượng đăng cơ không lâu, những việc khác ta không nói tới. Nhưng vô luận thế nào cũng không phải là người quả quyết. Vụ án của Mông Triển liên quan đến việc lớn chẩn tai, Hoàng thượng sẽ không giao án này cho một người. Cho nên….hơn phân nửa sẽ giao cho tam tư hội thẩm!”

“Đúng vậy, chuyện này hẳn là tam tư hội thẩm sẽ ra tay!” Hạ Lan Đồ không khỏi gật gật đầu.

“Không sai! Chuyện này chính là do tam tư hội thẩm tra. Cho nên Tiếu Diễn vu oan cho Mông Triển trước, đầu tiên lo lắng phải ứng phó với tam tư ba vị trưởng quan. Ít nhất hắn có tự tin nhất định có thể định tội Mông Triển. Đây cũng có thể nói hắn đã nắm chặt chẽ tam tư hội thẩm trong tay!”

Tiếu Trọng Hoa mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên bàn: “Hơn nữa, nói không chừng hắn đã hướng Bệ hạ nói Mông Triển là người của ta, ta nhất định sẽ vì thuộc hạ mà ra mặt. Đến lúc đó nếu ta thật sự dâng tấu cầu tình, Hoàng thượng liền sẽ không phải giật mình ngạc nhiên mà sẽ là kiêng kỵ!”

Hạ Lan Đồ nhíu mày: “Quả đúng như thế!”

“Không chỉ như thế, còn có một việc cần phải nói rõ với ngươi. Hiện tại Tiếu Diễn không chỉ đề phòng một mình ta, hắn đối với ngươi cũng đã nổi lên tâm tư nghi kỵ!”

“Tiếu Diễn thích nhất là đem hết thảy mọi chuyện khống chế trong lòng bàn tay. Hắn sẽ không dễ dàng tha thứ cho bất luận kẻ nào mà hắn không nắm được!"

"Mà nay ngươi quá mức tự do bên ngoài triều chính, lại thường xuyên phá hỏng kế hoạch của hắn. Hắn nhất định sẽ cảm thấy trước kia không nhìn thấu ngươi, sẽ cảm thấy chưa hoàn toàn khống chế được ngươi. Như vậy ngược lại ngươi sẽ rước lấy tai họa. Cho nên, ngươi hãy cẩn thận một chút!”

Hạ Lan Đồ cười lạnh: “Ý của ngươi là muốn ta nhượng bộ lui binh sao? Mông Triển không riêng gì là thuộc hạ đắc lực của ngươi, hắn cũng là bạn tốt của ta. Chẳng lẽ muốn ta trơ mắt nhìn hắn chết?”

Tiếu Trọng Hoa thản nhiên nói: “Kế sách duy nhất hiện nay chỉ có yếu thế. Muốn để hắn thấy tình cảnh của ngươi rất nguy cấp, gian nan. Trên người có tội danh không thể thoát, toàn bộ đều dựa vào sự khai ân của hắn. Làm vậy hắn mới có thể cho rằng bản thân đã khống chế được ngươi, không cần lo lắng ngươi sẽ tạo thành nguy cơ uy hiếp đến hắn!”

Cơ mặt Hạ Lan Đồ giật giật, trong biểu tình phẫn uất còn mang theo chút bi ai.

Hắn cắn chặt răng nói: “Ngươi nói mặc dù có đạo lý nhưng ta sao có thể chịu được cục tức này? Hắn thế nhưng lại đem tất cả người nhà của Mông Triển tống vào ngục!"

"Thậm chí ngay cả mẫu thân tuổi tác đã cao cùng tiểu nhi tử ba tuổi cũng không buông tha. Nếu ngươi mặc kệ, ta sẽ áp dụng thủ đoạn của ta!”

Hạ Lan Đồ dù sao cũng là người nhàn vân nhã hạc, thủ đoạn trong lời nói của hắn, đương nhiên là đi cướp ngục.

“Ngươi….”

Tiếu Trọng Hoa không nghĩ Hạ Lan Đồ vốn luôn bình thản lúc này lại nói như vậy, trong lòng không khỏi hơi hơi động: “Ngươi không tiếc mạng của mình chẳng lẽ không quan tâm đến tính mạng Mông Triển? Những lời nói như vậy chỉ có thể nói mà thôi. Nếu thật sự làm thì đó không phải nghĩa khí mà là ngu xuẩn!”

“Vậy phải làm sao?”

Hạ Lan Đồ có chút phiền lòng, không phải là hắn ngu xuẩn mà là những chuyện Tiếu Diễn làm gần đây khiến hắn không thể không thống hận.

Tiếu Trọng Hoa ngưng mắt nhìn hắn, sắc mặt như tuyết: “Ta đã có an bài tốt. Mông Triển cùng gia quyến của hắn nhất định sẽ bình an vô sự!”

Hạ Lan Đồ có chút kích động: “Ngươi cam đoan?”

Tiếu Trọng Hoa gật gật đầu: “Tiếu Diễn nếu đã làm vậy, hẳn là không nghĩ một chiêu liền đã thu tay lại. Cho nên Kim ngô vệ của ngươi phải càng chu mật bảo vệ kinh đô, tuyệt đối không thể để xảy ra nhiễu loạn gì khiến tình hình càng thêm chuyển biến xấu!”

“Haizzz, hiện tại Kim ngô vệ cũng không nằm trong tay ta mà thuộc về vị Minh quận vương phi xinh đẹp đoan trang của ngươi. Ta có tự tin bày bố hợp lý, đem kinh đô bảo vệ vững vàng. Nhưng Tiếu Diễn là Thái tử danh chính ngôn thuận, hắn có thể điều động cấm vệ quân!”

Tiếu Trọng Hoa mỉm cười: “Cấm vệ quân ở ngoài sáng, cũng không khó đối phó. Mặc kệ là Tiếu Diễn cũng được, cấm quân cũng thế, ta đều đã có biện pháp theo dõi!"

"Tiếu Diễn rất khôn khéo, nếu phát hiện đang có người giám thị hắn tất nhiên sẽ không làm gì khi không nắm chắc. Còn nếu hắn không thể phát hiện, thật sự có hành động, cái này càng có ý tứ!”

Hạ Lan Đồ nhướng mày lên, trên mặt đột nhiên hiện lên ngạo khí như sương: “Ta hiểu. Tiếu Diễn chẳng qua chỉ là tiên phát chế nhân. Nếu thật sự bàn về thực lực, chúng ta sao có thể bại dưới hắn?”

Tiếu Trọng Hoa có chút thở dài một tiếng: “Những cái khác thì không có gì. Chỉ là ngươi cũng bị kéo xuống nước!”

Hạ Lan Đồ bật cười, trước kia hắn tuy rằng thưởng thức Tiếu Trọng Hoa nhưng cũng sẽ không vì vậy mà giúp đối phương. Bởi vì mặc kệ là danh hay lợi hắn đều cảm thấy không sao cả.

Nhưng hiện tại…bởi vì Tôn Nhu Trữ, cũng có thể nói hắn cùng Tiếu Trọng Hoa đang ngồi cùng một thuyền. Hắn rốt cuộc cũng là tiến lùi có mực, không thể coi nhẹ.

Chẳng qua kinh thành nay đang loạn, dù sao cũng không phải là chiến trường hắn quen thuộc. Nay vì Tôn Nhu Trữ, không phải một nhà cũng là một nhà. Hắn sau này còn muốn toàn thân trở ra, chỉ sợ sẽ không dễ dàng.

Nghĩ đến đây, khẩu khí hắn có hơi lãnh liệt: “Nói đến thì đây cũng là lựa chọn của ta. Có kết quả gì, ta cũng sẽ tự mình gánh chịu!”

Nghe xong những lời của hắn, mày Tiếu Trọng Hoa hơi hơi nhíu lại, kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói: “Vì Noãn Nhi, chuyện này cũng phải tốc chiến tốc thắng…”

Đúng lúc này, đột nhiên có một đạo âm thanh phá vỡ thư phòng yên tĩnh.

"Quận vương, thuộc hạ có chuyện quan trọng cần bẩm báo!”

Tiếu Trọng Hoa cầm mật tín trong tay, thời gian ước chừng nửa canh giờ hắn cũng không nói gì.

Trong thư phòng ngoại trừ Hạ Lan Đồ cẩm bào thiên thanh đang đứng thì còn có một thiếu niên tuấn tú sắc mặt âm hàn đang quỳ dưới đất.

Khóe môi Hạ Lan Đồ cong lên cười lạnh nhìn Tiếu Trọng Hoa, lại nhìn về phía thiếu niên đang quỳ rạp dưới đất. Mâu sắc sâu kín lay động: “Tin tức là thật sao?”

Bị hắn hỏi, thanh âm Nhạc Lượng liền lạnh lùng nói: “Dạ! Thuộc hạ tuyệt không dám đem tin tức giả tấu lên….”

Nhạc Lượng là thuộc hạ đắc lực nhất của Tiếu Trọng Hoa, làm việc quả cảm nhanh chóng, trầm ổn quyết liệt. Hắn tuyệt đối sẽ không trình tin tức sai lầm cho chủ nhân.

Hai tay Hạ Lan Đồ chậm rãi nắm chặt thành quyền, mày nhíu chặt lại: “Không thể nghĩ được, thế nhưng lại xuất hiện việc ngoài ý muốn như vậy….”

“Cái này không phải là ngoài ý muốn!” Thanh âm Tiếu Trọng Hoa như hàn băng vang lên.

Hạ Lan Đồ ngẩn ngơ, nhìn Tiếu Trọng Hoa không nói gì.

Hắn biết tự mình đối với loại chuyện vòng vòng này không mấy hiểu biết. Chỉ sợ để ý không rõ lại mơ mơ hồ hồ.

Chẳng qua là ngay từ đầu hắn đương nhiên cho rằng Tiếu Trọng Hoa có thể xử lý việc này. Cho nên dù sao cũng không mấy gấp gáp, kết quả hiện tại lại nghe một câu phán đoán chắc chắn như vậy, phản ứng nhất thời có chút ngoài ý muốn.

“Chúng ta không còn thời gian nữa!” Tiếu Trọng Hoa hơi hơi nhắm mắt lại.

Hạ Lan Đồ nhíu mày: “Chuyện này….thật sự không còn biện pháp khác sao?”

Tiếu Trọng Hoa chậm rãi nói: “Ngoại trừ Hạ Vũ Nhiên, không một ai có thể tra ra Âu Dương Tước đến tột cùng là trúng độc gì! Hiện tại ta có thể khẳng định người phía sau một màn này chính là Tiếu Thiên Diệp. Những người khác không có động cơ cũng không có năng lực làm vậy!”

“Vậy hiện tại cứu tinh duy nhất của Âu Dương thiếu tướng quân chẳng phải là….”

“Đúng vậy!” Dung sắc Tiếu Trọng Hoa âm tĩnh.

“Nhưng ta vẫn không tin, Tiếu Thiên Diệp sao có thể vào kinh? Hắn không cần mạng sao?” Hạ Lan Đồ lắc lắc đầu.

Tiếu Trọng Hoa nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, chỉ lâm vào trầm mặc…..

Âu Dương Noãn luôn luôn chờ đợi người đến từ Bình Thành. Nhưng tha thiết chờ đợi lại chờ đến cũng là Tiếu Trọng Hoa.

Tiếu Trọng Hoa nhìn sắc mặt có chút mệt mỏi của Âu Dương Noãn không khỏi nói: “Đêm ngủ không ngon sao? Noãn Nhi, nàng thật sự không cần mạng nữa sao?”

Hồng Ngọc rưng rưng nói: “Quận vương, không phải ngài nói Hạ đại phu hôm nay sẽ đến sao? Hiện tại đã là chạng vạng nhưng nửa chút tin tức hắn đến kinh đô cũng chưa có. Tiểu thư khó tránh được lo lắng, tối hôm qua lại gặp ác mộng, cũng không thể ngủ ngon được!”

Trong lòng Âu Dương Noãn nhảy dựng lên, nhưng trên mặt lại không mảy may biểu hiện. Ngược lại còn thản nhiên nhẹ nhàng cười: “Ác mộng không phải sự thật. Hồng Ngọc, Hạ đại phu nhất định sẽ tới, Tước Nhi nhất định sẽ không sao!”

Tiếu Trọng Hoa từ khi vào cửa vẫn không nhắc đến Hạ Vũ Nhiên, nghe được những lời này bỗng nhiên nheo mắt lại. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, đột ngột nói ra một câu: “Hắn sẽ không đến!”

Âu Dương Noãn nhất thời không nghe thấy gì, quay đầu cười nói: “Chàng nói cái gì?”

Tiếu Trọng Hoa dùng sức nhắm mắt lại, thanh âm đột nhiên cứng rắn: “Xe ngựa ở vách núi thị trấn Thanh Bình đột nhiên bị lao xuống núi. Ta phái đi năm mươi cao thủ hộ vệ, chỉ còn một người sống sót trở về. Những người khác toàn bộ đều rơi xuống vách núi!”

Lời nói của hắn từng chữ từng chữ như vô số độc trùng chui vào cơ thể Âu Dương Noãn. Ở trong tai ong ong ồn ào khiến Âu Dương Noãn choáng váng.

Gương mặt Âu Dương Noãn mất đi huyết sắc, toàn thân nàng lạnh như băng, lắc lắc đầu nói: “Chàng nói cái gì?”

Thanh âm của nàng thê lương thoát ra, nàng hoàn toàn không thể tin tưởng, Hạ Vũ Nhiên cũng đã chết? Điều này sao có thể?

Tiếu Trọng Hoa giữ lấy tay nàng, vội vàng nói: “Noãn Nhi, xe ngựa rơi xuống vực sâu. Ta đã phái người xuống chân núi tìm, nhưng đến nay vẫn chưa có tin tức!”

Lúc này trên tay Hồng Ngọc còn đang bưng chén trà, nghe được lời nói của Tiếu Trọng Hoa thì ‘cạch’ một tiếng rơi xuống đất.

Nước trà xanh biếc văng lên váy nàng, bã trà cùng mảnh vỡ lộn xộn nhưng lại bất chấp không lau dọn, chỉ thất kinh nhìn Âu Dương Noãn.

Hạ Vũ Nhiên đã chết, vậy Tước Nhi phải làm sao bây giờ? Tia hy vọng cuối cùng của nàng.

Âu Dương Noãn kinh ngạc nghe hắn nói xong liền im lặng. Trong lòng ‘tách, tách’ mấy tiếng, giống như có thứ gì đó đang nứt ra.

Hy vọng trong lòng cũng bị người ta không thương tiếc mà dập nát thành tro bụi rải đầy trời, không thể nào thu lại được.

“Vậy Tước Nhi….”

Nàng chỉ cảm thấy trên người giống như bị một con đao nhỏ đâm liên tục, đau đớn đến chết lặng. Chỉ biết trơ mắt nhìn trên người huyết nhục mơ hồ, máu tươi uốn lượn.

Nàng cắn chặt môi mình, chất lỏng tanh ngọt lập tức lan tràn. Huyết khí mênh mông nơi lồng ngực cũng không thể ức chế, mỗi câu nói ra đều khó khăn đau đớn.

Tiếu Trọng Hoa lẳng lặng nhìn nàng mang theo lo lắng thật sâu.

Tia hy vọng cuối cùng của Âu Dương Noãn cũng mất, nàng đã không còn lựa chọn nào khác, nàng phải đến tìm Tiếu Thiên Diệp lấy giải dược.

Rồi chậm rãi, nàng ngẩng đầu lên nói với Tiếu Trọng Hoa: “Ta muốn nghỉ ngơi một chút!”

Tiếu Trọng Hoa nhìn nàng, gật gật đầu, như phảng phất không thấy sự khác thường của nàng.

Hắn chậm rãi đứng lên xoay người đi ra ngoài. Lúc mở cửa bước ra hắn nhìn thoáng qua phía sau, lại thấy sắc mặt Âu Dương Noãn đã khôi phục lại sự bình tĩnh. Sự bình tĩnh lạnh nhạt ngày thường của nàng cũng đã trở lại.

Nàng đã có quyết định, Tiếu Trọng Hoa biết điểm này. Hơn nữa quyết định đó chỉ sợ là quyết định mà hắn không muốn thấy nhất.

Đi ra sân hắn dặn dò hộ vệ: “Chú ý bảo vệ Quận vương phi!”

Chiều đến, trên trời không còn mây nhưng sắc trời lại hoàn toàn thay đổi, u ám nặng nề….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Hothao, Murasaki, pelovecf
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 348 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BònBon 1906, chieuxuan94, Linh22222, thơ, thutrang1331, Xi Xi và 273 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

3 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 59, 60, 61

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

9 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

15 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

18 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển
cò lười
cò lười

LogOut Bomb: Windwanderer -> Windwanderer
Lý do: úa òa
thanhkk: có ai không.mấy bạn tìm tên truyện này dùm mình với,lâu rồi mình quên mất tên
Ngọc Nguyệt: ...-_- Tỷ ấy lặn rồi.
Đường Thất Công Tử: mà linh thích thể loại gì? :D3
Đường Thất Công Tử: viewtopic.php?t=409022&p=3310154#p3310154
Đường Thất Công Tử: có =))
Hoàng Phong Linh: thất: có xem tr đam mỹ ko? cho linh xin vài bộ đi~~
LogOut Bomb: Băng Khiết Tâm -> Băng Khiết Tâm
Lý do: đừng tưởng ông không biết mk của mày =))
Siêuquậy JK: -_- hay lắm, dám bomb ông, còn dùng chính nick của ông để bomb ông. tiểu tử thúi, nhớ đấy
Đường Thất Công Tử: xem bói cuối năm nào cả nhà :D : viewtopic.php?t=409262
Băng Khiết Tâm: hi hi, linh tỷ tỷ, đi vui vẻ~~
LogOut Bomb: ღ_lucia_ღ -> ღ_lucia_ღ
Lý do: Tự sát
Angelina Yang: à, tớ nhầm
Siêuquậy JK: yang: hả??
Angelina Yang: JK : nàng hử?
ღ_lucia_ღ: i'sorry :(
LogOut Bomb: Preiya -> cò lười
Lý do: iu ss <3
Siêuquậy JK: CMN băng tiểu tử, lăn ra đây, ông giết chết mày!!!
LogOut Bomb: Hoàng Phong Linh -> Hoàng Phong Linh
Lý do: ha ha
Preiya: hahahahahaaa
LogOut Bomb: ღ_lucia_ღ -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Angelina Yang: có nàng muốn edit, hỏi tớ
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Yang, éc, :think2: là sao nàng? Nàng hỏi truyện nào á?
Preiya: Nam ơi, tét chưa có ck, tét chỉ mới có vợ thôi
Hoàng Phong Linh: Nam: ko phải nói nam đâu :D3
Angelina Yang: Tuyết : nàng có chap xuyên ko nào ko?
Trần Hướng Nam: Nam có chê đâu, tại chưa muốn cưới
Angelina Yang: chào cả nhà
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: mi miêu tả về ta "tuyệt" quá -_- _=_ ghim ghim ghim và ghim ngàn kiếp
Preiya: k cảm ơn ta thì thôi, còn bắn ta, bạn bè tốt v đó

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.