Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 399 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 21.05.2018, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 417
Được thanks: 5055 lần
Điểm: 48.37
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 78
196

Lâm Nguyên Hinh trầm mặc không nói.

Âu Dương Noãn tiếp tục: “Chuyện này bệ hạ đều đã biết rồi. Còn Thái tử thì sao? Biểu tỷ cảm thấy hắn ở trong phủ có biết không?”

Lâm Nguyên Hinh cười lạnh một tiếng: "Hắn hiện tại suốt ngày mê luyến Lục Lăng kia, sao còn tâm tư quản chuyện triều đình!”

Âu Dương Noãn trầm mặc, chuyện này, Tiếu Diễn hẳn là phải biết. Bởi vì còn cần sự phối hợp của hắn, nhưng, hắn sẽ đồng ý phối hợp với bọn họ sao?

Nếu lấy đại cục làm trọng hắn nhất định sẽ. Nhưng hiện tại hắn hận Tiếu Trọng Hoa như vậy, hắn sẽ còn làm vậy sao?

Âu Dương Noãn chính là không nắm chắc. Nàng cùng Lâm Nguyên Hinh ở trong phòng mật thám một canh giờ.

Lúc này Tiểu Trúc vào bẩm báo: “Thái tử điện hạ tới!”

Âu Dương Noãn cùng Lâm Nguyên Hinh nhìn nhau, đồng thời liền đứng lên, đã thấy Tiếu Diễn sải bước đi vào.

Kỳ thực sau đêm đó Âu Dương Noãn lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Nhưng hiện tại mặt mày Tiếu Diễn vẫn bình thản, một chút xấu hổ khác thường cũng không có, giống như đêm đó chưa từng phát sinh chuyện gì.

Vì thế Âu Dương Noãn cũng hơi hơi mỉm cười, thuận theo hắn giả vờ như không có chuyện gì.

Lâm Nguyên Hinh ôn nhu cười, mở miệng nói nhỏ: "Điện hạ hôm nay sao lại đến đây?”

Tiếu Diễn xem nàng, ôn hòa cười cười: "Hôm nay ta tiến cung đi gặp phụ hoàng, lại được biết người không khỏe không gặp ai cho nên ta đành trở về. Vừa trở về liền nghe nói Noãn Nhi đến, cho nên ta mới vội vã chạy tới đây!”

Lâm Nguyên Hinh dường như nghe không hiểu, cũng cười: “Điện hạ tới vừa khéo nhưng cũng lại chậm một bước. Noãn Nhi phải đi rồi!”

Tiếu Diễn gật gật đầu, nói với Âu Dương Noãn: “Noãn Nhi là khách quý, lại nghe nói muội đang có thai, bình thường cũng không thấy muội. Ta còn chưa kịp chúc mừng, không bằng hôm nay ở lại dùng xong bữa tối rồi hẵng đi!”

Âu Dương Noãn mỉm cười từ tốn đáp: “Được Thái tử điện hạ ưu ái, ta vốn không nên từ chối. Chỉ là ta hai ngày nay hơi cảm nhẹ, phu quân vốn không cho xuất môn. Cho nên cũng không tiện ở lại lâu!”

Tiếu Diễn chưa mở miệng, Lâm Nguyên Hinh đã cười rộ lên: "Sớm nghe nói Tiếu Trọng Hoa ái thê như mạng, ta còn không tin, không ngờ quả thật là như thế! Nếu đã như vậy, ta cũng không dám giữ muội lại nữa, không cẩn thận lại chọc Thế tử gia của muội. Hắn mà tới cửa vấn tội ta lại không đỡ nổi!”

Tiếu Diễn nghe thấy Lâm Nguyên Hinh nói như vậy, sẽ không tốt nếu cứ kiên trì: “Đúng vậy! Ta cũng không giữ muội lại nữa! Để ta tiễn muội!”

Âu Dương Noãn nói không cần, nhưng Tiếu Diễn lại cố ý cùng Lâm Nguyên Hinh tiễn nàng ra tới tận cửa.

Trước khi lên xe ngựa, hai mắt Tiếu Diễn sâu thẳm nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn: “Noãn Nhi đang có thai, không bằng thường xuyên tới phủ chúng ta, cũng là để biểu tỷ muội dạy cho muội một ít kinh nghiệm chăm sóc trẻ con. Miễn cho muội một mình ở trong phủ, kỳ thực cũng rất tĩnh mịch!”

Âu Dương Noãn mỉm cười nói: "Dạ!”

Lát sau nàng lại đột nhiên quay đầu hỏi: “Nghe nói Thái tử từng nuôi một con hồ ly màu đỏ!”

Tiếu Diễn sửng sốt, lập tức dường như không chút để ý hồi đáp: “Oh, Noãn Nhi cũng có nghe nói sao?”

“Bây giờ Thái tử vẫn còn nuôi sao?”

"Đã chết!”

Âu Dương Noãn đột nhiên kinh hãi, nhưng trên mặt vẫn cười nói: “Phủ thái tử tốt như vậy, đang êm đang đẹp sao lại chết?”

Tiếu Diễn nhàn nhạt nói: “Không phải nuôi chết mà vì nó dã tính khó thuần. Ta nhất thời tức giận nên đã lột da nó làm thành tiêu bản!”

Âu Dương Noãn khẽ rụt vai lại, lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì đã bình thản mỉm cười: “Vậy, ta cáo từ trước!”

“Tiểu thư, ngài đang nghĩ gì vậy? Sao từ khi bắt đầu lên xe ngựa liền là một bộ dáng không yên lòng?” Xương Bồ thơ ngây hỏi.

Âu Dương Noãn từ trong trầm tư hồi phục lại tinh thần: “Không sao! Chỉ là ta hơi mệt một chút!”

“Đúng vậy! Tiểu thư mau nghỉ ngơi đi, việc này không cần xen vào nữa!” Hồng Ngọc cẩn thận khuyên.

Thật ra Âu Dương Noãn không phải mệt mà là vì không muốn để lộ cảm xúc của mình. Vừa rồi Tiếu Diễn nhắc tới con hồ ly kia, tựa hồ như có thâm ý.

Như vậy càng để lộ ra người này thâm trầm lãnh liễm, tâm ngoan vô tình. Thành phủ của hắn sâu không lường được, điều này khiến cho lòng Âu Dương Noãn không yên, nội tâm hàn ý lan tràn.

Trở lại Yến vương phủ, Âu Dương Noãn không yên lòng dùng bữa tối. Ăn xong tùy ý xem sách nhưng một chữ cũng không vào.

Hồng Ngọc thấy chủ tử như vậy liền nghĩ do nàng ban ngày quá mệt mỏi nên liền thúc giục nàng lên giường đi ngủ.

Nằm trên giường nhưng Âu Dương Noãn không hề buồn ngủ. Tiếu Trọng Hoa vẫn chưa trở về, Âu Dương Noãn càng nghĩ lại không thể nghĩ ra được một biện pháp chu toàn để giải quyết chuyện này. Nội dung trên trang giấy đó, nàng nghĩ thêm một lần, hàn ý trong nội tâm lại nặng thêm một phần.

Biết mình phải nghỉ ngơi thật tốt nhưng vừa nhắm mắt lại, nội dung trên trang giấy lại cứ rành rành trước mắt.

Không phải không có phương pháp giải quyết chuyện này nhưng vấn đề lớn nhất là Tiếu Diễn phải phối hợp. Không, vở diễn này không thể không có Thái tử.

Nhưng vấn đề là, lột da hổ rất nguy hiểm. Nàng có thể nghĩ đến, Tiếu Trọng Hoa tất nhiên cũng đã nghĩ tới, chỉ sợ suy nghĩ sẽ càng phải thêm chu mật.

Bất tri bất giác, Âu Dương Noãn cũng cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn lại thanh tỉnh như trước. Tay nhẹ nhàng day day huyệt thái dương, thế này mới thấy không biết từ khi nào mồ hôi lạnh đã thấm ra.

Bởi vì ngủ không được nên nàng dứt khoát đứng dậy, đi đến trước án thêu. Nàng ngồi trước án, nhẹ nhàng cầm lấy kim thêu chăm chú. Không bao lâu sau liền có một đóa hồng mai nổi lên, lại có ánh sáng vô hạn lưu động.

Hồng Ngọc nhẹ nhàng đi tới, đem áo choàng phủ lên người Âu Dương Noãn. Lại phát hiện nàng cả người lạnh lẽo.

“Tiểu thư, ngài phải chú ý thân thể, đừng để bị phong hàn!”

Âu Dương Noãn chỉ cười cười, hỏi Hồng Ngọc: “Ngươi xem đoá hồng mai này thêu thế nào?”

Hồng Ngọc cười nói: "Tay nghề của tiểu thư, tất nhiên là tốt…”

“Ta đã lâu rồi không chạm vào kim thêu. Hiện tại xem ra, ta nghề cũng không thụt lùi!”

Bàn tay Âu Dương Noãn sờ lên đóa hồng mai, ánh mắt của nàng hơi buông xuống nhìn tay mình. Hai bàn tay trong suốt nhẵn mịn, nõn nà như ngọc.

Trong lúc hoảng hốt, đầu ngón tay tựa hồ như có cái gì chảy xuống, đỏ sẫm như máu.

Hồng Ngọc sửng sốt, vội vàng nói: “Tiểu thư, ngài chảy máu rồi!”

Âu Dương Noãn nới tay mới phát hiện bản thân thế nhưng lại thất thần đến ngay cả châm cũng không rút ra.

Hồng Ngọc tự nhiên không biết suy nghĩ trong lòng chủ tử, nàng nghi hoặc hỏi: “Tiểu thư, ngài rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?”

Từ sau khi nói chuyện với Hương Tuyết công chúa, biểu hiện của chủ tử liền rất bất thường.

Âu Dương Noãn nâng tay, chỉ cảm thấy đầu ngón tay lạnh lẽo: “Mộ Hương Tuyết ngày hôm nay đã làm gì?”

“Tiểu thư, công chúa chỉ luôn ở trong phòng, không bước ra khỏi cửa!”

Âu Dương Noãn gật đầu, Mộ Hương Tuyết đang đợi câu trả lời của nàng. Thời gian, thực sự là quá gấp….

Phủ Thái tử.

Trong đêm yên tĩnh, Tiếu Diễn cầm một quyển tấu chương nhưng một chữ cũng không vào. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên đôi mắt sáng như sao kia, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tiếu Diễn hiện lên sự tức giận cùng thất bại.

Vì sao, hắn luôn không thể quên Âu Dương Noãn? Vì sao, nàng luôn lạnh nhạt với hắn như thế? Hắn rốt cuộc có gì kém Tiếu Trọng Hoa?

Bỗng nhiên một đôi tay mềm mại nhỏ bé, lúc này không biết sống chết đặt lên bờ vai hắn. Lửa giận trong lòng Tiếu Diễn bốc lên: “Cút ngay!”

"Điện hạ, ngài rốt cuộc là làm sao vậy?”

Lục Lăng ủy khuất thu tay lại, bộ dáng rất ủy khuất, nước mắt đảo quanh.

Tiếu Diễn quay đầu thấy nàng, sắc mặt vẫn lạnh lùng: “Ta không phải đã phân phó rồi sao? Hiện tại không được cho bất luận kẻ nào vào thư phòng!”

Người bên cạnh sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, nhanh chóng quỳ rạp xuống đất: “Nô tài….Nô tài….”

Lục Lăng nhận được ân sủng của Thái tử, trong phủ ngay cả Lâm trắc phi cũng nể mặt nàng ba phần. Liên tiếp ba vị trắc phi bởi vì đắc tội với nàng mà bị Thái tử nghiêm khắc răn dạy. Cho nên ai dám ngăn cản nàng?

“Thần thiếp là vì lo lắng cho ngài nên mới vào đây! Thái tử, ngài làm sao vậy? Đã nhiều ngày nay cũng không tới chỗ ta….”

Nước mắt Lục Lăng càng nói càng rơi không ngừng. Nàng vốn xuất thân phong trần nên khi khóc giống như hoa lê trong mưa.

Tiếu Diễn bình thường thấy Âu Dương Noãn đều là biểu cảm đạm mạc, lúc trước đột nhiên nhìn thấy Lục Lăng với gương mặt tương tự lộ ra biểu cảm điềm đạm đáng yêu thì lập tức đã bị hấp dẫn.

Hắn cho rằng bản thân đã buông bỏ được Âu Dương Noãn. Nhưng một lần nữa trên yến hội hắn lại nhìn thấy Âu Dương Noãn, hắn liền phát hiện bản thân căn bản không có cách nào quên được. Lại nhìn Lục Lăng lại càng có vẻ kệch cỡm khiến người ta chán ghét!

Tiếu Diễn tâm phiền ý loạn, vẫy tay nói: “Quên đi, nếu đã đến đây thì rót cho ta một ly rượu!”

Lục Lăng nhanh chóng lau nước mắt, thay hắn châm rượu. Tiếu Diễn nhìn cũng không thèm nhìn, một ngụm uống hết.

Được một nửa bình rượu, Tiếu Diễn đã có chút say. Lục Lăng nhìn tình hình này liền cười rộ lên, phân phó hạ nhân: “Các ngươi lui xuống trước đi, nơi này có ta là được rồi!”

Người hầu lui xuống, Lục Lăng xoay người ủy khuất tiến vào lòng Tiếu Diễn: “Điện hạ….Ngài phải yêu thương ta a…”

Nàng không tin, nữ tử quý tộc đoan trang cao quý như Âu Dương Noãn sẽ hấp dẫn hơn nữ tử phong lưu đến tận xương như mình. Nàng thật vất vả lắm mới có thể leo lên người Thái tử, sao có thể dễ dàng buông tay!

Tiếu Diễn không trả lời, hắn suy nghĩ, nghĩ tới mỗi một khắc ở cùng Âu Dương Noãn. Nàng đối với hắn vĩnh viễn chỉ có tươi cười đạm mạc, hành động khách khí có lễ.

Nhưng hắn vô luận thế nào cũng không quên được ánh mắt chán ghét của nàng. Hắn một bên nghĩ, một bên cúi đầu nhìn Lục Lăng, lại trong mơ hồ nhìn một người khác.

Hắn bắt lấy tay nàng: “Cho dù trước kia là ta có lỗi với muội, chẳng lẽ thời gian này ta nhận đau khổ còn chưa đủ sao? Muội nói cho ta, muội rốt cục muốn thế nào?”

Lục Lăng sửng sốt, không hiểu nhìn hắn.

Tiếu Diễn mắt say lờ đờ, tiếp tục thì thào: “Ta biết, muội chính là chán ghét ta! Tiếu Trọng Hoa có gì tốt? Nói cho muội biết, ta tùy lúc có thể dồn hắn vào chỗ chết!”

Nói xong hắn liền hung hăng cắn miệng Lục Lăng, dường như muốn đem nàng cắn nuốt.

Lục Lăng biết hắn xem nàng là thế thân của người khác nhưng nàng không thèm để ý. Ngược lại đối với Tiếu Diễn càng thêm ôn nhu.

Tiếu Diễn cắn cắn, đột nhiên trong men say nhìn thấy gương mặt tương tự, lửa giận liền biến mất không còn thấy tăm hơi.

Hắn liên tục hôn lên đôi mắt của nàng, nhỏ giọng nỉ non: “Noãn Nhi….ta yêu muội, ta thực sự rất yêu muội….”

Tiếu Diễn căn bản không rõ người mình ôm trong tay là ai: “Những chuyện có lỗi với muội ta cũng không có cách nào vãn hồi. Nhưng chỉ cần muội đến bên ta, ta cái gì cũng đều sẽ cho muội….”

Sáng sớm Tiếu Diễn đau đầu tỉnh lại, mơ hồ nhìn thấy Âu Dương Noãn, hắn đột nhiên có cảm giác mừng rỡ như điên. Nhưng sau khi nhìn kỹ lại liền nhíu mày.

Lục Lăng vừa muốn chồm qua liền bị hắn đẩy ra: “Được rồi. Ta còn việc cần phải xử lý, ngươi đi ra ngoài trước đi!”

Ánh mắt Lục Lăng hơi ủy khuất, vừa muốn nói thì bên ngoài đột nhiên có người bẩm báo: “Thái tử điện hạ, Yến vương phủ có tin tức truyền đến!”

Tiếu Diễn sửng sốt, lập tức phủ thêm áo rồi đứng lên. Từ trong tay người hầu tiếp nhận mật tín, vừa nhìn thoáng qua liền cười rộ lên.

Tốt lắm! Con ma ốm kia tỉnh lại thật đúng thời điểm!

Lục Lăng bên cạnh nhìn thoáng qua mật tín kia, hơi rũ mắt xuống. Tiếu Diễn lạnh lùng nhìn nàng : “Còn không lui ra!”

“Dạ!”

Lục Lăng mềm mại phủ thêm quần áo rồi rời đi. Trước khi đi nhìn thoáng qua sắc mặt Tiếu Diễn, thầm nghĩ vị Thái tử này đúng là hỷ nộ vô thường.

Người ngoài đều thấy hắn rất sủng ái nàng nhưng thực tế hắn chỉ xem nàng là một kẻ thế thân. Dựa vào người này, còn không bằng Lâm trắc phi….

Nghĩ đến đây nàng liền cấp tốc phân phó nha đầu bên ngoài: “Đi, đến Mặc hà trai!”

Yến vương phủ.

Tiếu Trọng Quân tỉnh lại, sáng sớm Tiếu Trọng Hoa đã liền đi thăm. Lúc Âu Dương Noãn biết được tin tức này liền không nói gì.

Lúc này, cố tình lại là thời điểm quan trọng. Tiếu Trọng Quân, nàng còn nghĩ rằng đối phương cả đời cũng không thể tỉnh lại.

Nàng cho rằng Đổng thị chết, phong hào của Tiếu Trọng Quân cũng bị phế bỏ. Thậm chí hoàng đế còn hạ chỉ biếm hắn thành thứ dân, loại đả kích liên tiếp này hắn nhất định không thể thừa nhận. Nhưng liên tục qua hai ngày bên kia đều im ắng, không truyền tới dù chỉ một câu.

Trong sự yên tĩnh đó, Âu Dương Noãn cảm thấy có một loại bất an. Nếu Tiếu Trọng Quân làm ồn nàng còn cảm thấy chuyện này có thể cứu vãn được. Nhưng hắn lại bình tĩnh như vậy, ngược lại không phải là chuyện tốt.

Theo tính cách của Tiếu Trọng Quân không thể phát tiết thì chính là trong lòng oán hận. Loại oán hận này sẽ mang tới hậu quả đáng sợ.

Nhưng dù sao hắn cũng là con thân sinh của Yến vương, cho dù chỉ là con thứ nhưng cũng sẽ không thay đổi được địa vị của hắn trong lòng Yến vương cùng Tiếu Trọng Hoa.

Nhất là Tiếu Trọng Hoa, bọn họ lớn lên bên nhau từ nhỏ, hắn xem vị huynh trưởng này là người mà mình kính trọng nhất. Hắn không mở miệng, ai dám đuổi Tiếu Trọng Quân đi?

Nếu để nàng lựa chọn, giữ lại một khối u ác tính không biết khi nào phát tác, thật sự là rất nguy hiểm.

Nhưng…nếu có một ngày có người nói với nàng, Tước Nhi không phải đệ đệ ruột của nàng mà là con của người có thù giết mẫu thân nàng thì nàng sẽ thế nào đây? Chỉ sợ nàng sẽ suy sụp, hiện tại nàng có thể hiểu được tâm tình của Tiếu Trọng Hoa.

"Hồng Ngọc, vừa rồi ngươi nói Tiếu Trọng Quân rõ ràng biết đã xảy ra chuyện gì, lại còn nói không có quan hệ đến Thế tử?”

“Dạ! Bên An Khang viện truyền đến tin tức nói hắn mỗi ngày đều nhốt mình trong phòng đọc sách, thỉnh thoảng tiếp Thế tử ẩm trà còn những chuyện khác vẫn như bình thường!”

“Oh? Hiện tại hắn đã có thể đứng dậy sao?”

“Đúng vậy! Thái y nói hắn đã khôi phục không ít, có thể xuống giường đi lại!”

Âu Dương Noãn lắc lắc đầu. Chuyện này a, thật sự là khó khăn.

Nàng một bên nghĩ, một bên suy tư tính khả năng làm cho Tiếu Trọng Quân đến Giang Nam tĩnh dưỡng. Kinh đô là nơi thị phi, sớm hay muộn cũng sẽ rất nguy hiểm. Nếu là lý do dưỡng bệnh, Tiếu Trọng Hoa biết cũng sẽ đồng ý.

“Thế tử hiện đang ở đâu?”

Xương Bồ nhíu nhíu mày nói: “Thế tử đi thăm đại công tử!”

Từ sau khi Tiếu Trọng Quân không còn phong hào liền được xưng hô là đại công tử.

“Nô tỳ nghe nói, hiện tại tính tình đại công tử tốt lắm. Không bao giờ đánh chửi hạ nhân nữa, đối đãi với Thế tử chúng ta cũng là huynh hữu đệ cung, thực khách khí a!”

Âu Dương Noãn nhíu mày, không sợ hắn càn quấy, chỉ sợ hắn khách khách khí khí a! Không biết trong lòng Tiếu Trọng Quân đang có chủ ý gì?

Hồng Ngọc hiển nhiên cũng cảm thấy không thích hợp: “Tiểu thư, có muốn nô tỳ phái người theo dõi?”

Âu Dương Noãn lắc lắc đầu, nàng không muốn để Yến vương và Tiếu Trọng Hoa cảm thấy nàng đang giám thị Tiếu Trọng Quân. Truyền ra ngoài người khác sẽ nghĩ rằng nàng không dung nổi một đại ca con thứ bệnh tật này.

Nghĩ đến đây, nàng đứng lên nói: “Thế tử cũng đang ở đó, ta cũng nên đi thăm đại ca một chuyến mới phải!”

Tiếu Trọng Quân bệnh nặng mới khỏi, người em dâu là nàng đến thăm, cũng không có gì kỳ quái. Vừa vặn Tiếu Trọng Hoa cũng ở đó, nàng muốn nhìn xem Tiếu Trọng Quân rốt cuộc muốn làm gì!

Đường vốn không xa nhưng vì Âu Dương Noãn đang có thai nên Hồng Ngọc liền phân phó người chuẩn bị nhuyễn kiệu. Hồng Ngọc cùng Xương Bồ đi theo cùng vào viện Tiếu Trọng Quân.

Âu Dương Noãn xuống kiệu, nha đầu An khang viện thấy người đến là nàng liền lập tức tươi cười: “Thế tử phi xin đợi một lát, nô tỳ vào bẩm báo ngay!”

Âu Dương Noãn mỉm cười, nói: "Không cần! Ta đi vào luôn được rồi!”

Đúng lúc này rèm đột nhiên được xốc lên, một nha đầu xinh đẹp từ bên trong đi ra. Nàng nhìn Âu Dương Noãn, hành lễ: “Thế tử phi! Mời vào!”

Nha đầu kia tuy rằng ngoài mặt rất trấn định nhưng Âu Dương Noãn lại cảm thấy ánh mắt người này có chút không đúng. Nàng nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Nha đầu kia thấy ánh mắt của Âu Dương Noãn đột nhiên hướng đến mình liền có chút chột dạ, vội vàng cúi đầu.

Trong lòng Âu Dương Noãn cảm thấy kỳ quái: “Ngươi là ai? Vì sao ta chưa bao giờ gặp qua?”

Nha đầu kia ngẩng đầu, cười nói: "Nô tỳ là người mới tới, gọi Tiểu Đào. Thế tử phi chưa từng thấy qua là vì nô tỳ đều ở trong viện này hầu hạ đại công tử, chưa từng ra ngoài!”

Tiểu Đào?

Từ sau khi phát sinh chuyện đó nàng liền an bài đem người trong An khang viện đều đổi mới. Đại đa số đều là lựa chọn những nha đầu thông minh lanh lợi từ bên ngoài vào. Nói vậy Tiểu Đào này cũng là mới tiến phủ nhiều nhất là hai tháng.

Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua dung mạo của nàng, thầm nghĩ nha đầu bên cạnh Tiếu Trọng Quân từng người từng người đều có dung mạo nổi bật. Hay là nàng cũng là một nha đầu thu phòng?

Vừa nghĩ đến đây nàng lại lập tức cảm thấy không có khả năng. Tiếu  Trọng Quân vừa mới tỉnh lại mấy ngày, sao có loại tâm tư này!

Nhưng nha đầu kia lại có chỗ cổ quái khó nói nên lời. Âu Dương Noãn gật đầu cười nhẹ, về sau nhất định phải cho người điều tra chi tiết nha đầu kia.

Nàng bước vào phòng, đã thấy Tiếu Trọng Hoa và Tiếu Trọng Quân đang ngồi đánh cờ.

Âu Dương Noãn kêu một tiếng: "Đại ca!”

Trong tay Tiếu Trọng Quân đang cầm một quân cờ, không biết đang suy nghĩ cái gì, bộ dáng gần như là nhập thần. Thanh âm Âu Dương Noãn mềm nhẹ, hắn không nghe thấy.

Tiếu Trọng Hoa nhìn thấy tình hình này liền rõ ràng gọi lại một tiếng: “Đại ca! Noãn Nhi đến!”

Vừa nghe thanh âm này toàn thân Tiếu Trọng Quân run mạnh lên. Giống như là phát hoảng, quân cờ trong tay lạch bạch một tiếng rơi xuống bàn cờ. Hắn quay đầu nhìn Âu Dương Noãn, trên mặt hiện lên một loại thần sắc kỳ quái.

Âu Dương Noãn có cảm giác nàng cảm thấy Tiếu Trọng Quân vừa rồi căn bản không giống như đang suy xét nước cờ tiếp theo nên đi thế nào mà là đang nghĩ một cái gì đó khiến hắn khó có thể tự kiềm chế.

“Đại ca, có phải huynh có tâm sự gì không?”

Tiếu Trọng Hoa đã sớm lưu ý đến thần sắc của Tiếu Trọng Quân trước cả Âu Dương Noãn.

Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua vẻ mặt của Tiếu Trọng Quân, chỉ cảm thấy sắc mặt của hắn thoạt nhìn càng thêm mâu thuẫn.

Tiếu Trọng Quân hình như muốn nói gì đó nhưng đúng lúc này Tiểu Đào đột nhiên lên tiếng: “Đại công tử, đến giờ uống thuốc rồi!”

Tiếu Trọng Quân nghe giọng nói của Tiểu Đào, biểu cảm phức tạp trong nháy mắt đã biến mất. Trên mặt trở nên tĩnh mịch, hắn lạnh lùng nói: “Uống thuốc cái gì? Không thấy ta đang chơi cờ sao?”

Âu Dương Noãn chú ý tới, tiểu Đào tựa hồ như thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nhưng, vì sao? Vì sao Tiểu Đào thấy Tiếu Trọng Quân khôi phục lại bình thường liền lộ ra bộ dáng thở dài nhẹ nhõm?

Âu Dương Noãn nhìn nhìn sắc mặt Tiếu Trọng Quân. Trên người hắn ẩn ẩn lộ ra mùi thuốc, nhưng khí sắc không tồi, xem ra đã tốt lên không ít. Chỉ là phía dưới ánh mắt có chút thẫm màu, chắc là tối qua ngủ không được ngon.

Âu Dương Noãn ôn nhu nói: "Đại ca, thương thế của huynh đã tốt hơn chưa?”

Tiếu Trọng Quân theo bản năng sờ sờ miệng vết thương: “Đa tạ đệ muội quan tâm, đã không sao rồi!”

Ngữ khí cực kỳ ôn hòa, Âu Dương Noãn chỉ cảm thấy hắn từ trước tới giờ chưa từng đối với nàng khách khí như vậy. Nàng vốn cho rằng, qua chuyện của Đổng thị, bọn họ xem như là đã triệt để trở mặt.

Hiện tại Tiếu Trọng Quân đã biết Đổng thị chính là mẫu thân của mình, hơn nữa cũng biết Đổng thị là vì hắn nên mới rơi đài. Thậm chí còn phải trả giá một tính mạng.

Nhưng nhìn khuôn mặt bình tĩnh của hắn, Âu Dương Noãn cơ hồ nghĩ Đổng thị và hắn hoàn toàn không có vấn đề gì.

Âu Dương Noãn muốn mượn cơ hội thử một chút nhưng có mặt Tiếu Trọng Hoa lại không tiện mở miệng. Nàng không muốn làm cho Tiếu Trọng Hoa nghĩ rằng nàng đang hoài nghi huynh trưởng của chàng.

Tiếu Trọng Hoa nhìn Tiếu Trọng Quân có chút không yên lòng, nhớ lại khi Tiếu Trọng Quân vừa tỉnh liền truy vấn chuyện của Đổng thị. Nghĩ rằng chắc là vẫn còn đang khổ sở vì chuyện này!

Tiếu Trọng Hoa đè thấp thanh âm: “Đại ca, ta biết huynh nhất định là vì chuyện của Đổng thị mà mất hứng. Nhưng huynh phải nghĩ, bà ta làm ra chuyện này cũng là vì quan tâm huynh. Nếu huynh có gì tổn thương, những chuyện nàng làm đều uổng phí. Huynh ngàn vạn lần đừng vì chuyện này mà khổ sở, ưu tư tổn hại thân thể. Không đáng!”

Thần sắc Tiếu Trọng Quân chấn động, theo bản năng nói: “Nhưng hiện tại ta chỉ còn hai bàn tay trắng!”

Tiếu Trọng Hoa lắc lắc đầu, sâu trong đáy mắt có thể thấy rõ được sự trịnh trọng: “Đại ca, không sao! Huynh còn có ta và phụ vương, chúng ta vĩnh viễn đều là người thân của huynh!”

Mấy câu đó của Tiếu Trọng Hoa tuyệt đối là xuất phát từ thật tâm. Đặc biệt khi Đổng thị là người hại chết mẫu thân hắn nhưng ở trước mặt Tiếu Trọng Quân, hắn một câu cũng chưa từng nói qua.

Âu Dương Noãn tin nếu là một người khác thì chắc chắn sẽ cảm động. Nhưng nàng thấy mặt Tiếu Trọng Quân lại trở nên vô cùng trắng bệch.

Trong đó, rốt cuộc là có nguyên nhân gì?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Hothao, Murasaki, maimai0906
     

Có bài mới 23.05.2018, 15:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 417
Được thanks: 5055 lần
Điểm: 48.37
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 82
197

Tiểu Đào bên cạnh thấy Tiếu Trọng Quân không khống chế được cảm xúc của mình thì trong lòng rất sốt ruột. Nàng sợ Âu Dương Noãn hoài nghi liền vội vàng nói: “Đại công tử, khó có dịp Thế tử cùng Thế tử phi đều tới thăm ngài. Ngài cũng nên nghĩ thoáng mới phải!”

Không biết có phải Âu Dương Noãn đa tâm hay không. Nàng cảm thấy Tiểu Đào này tận lực nhấn mạnh Thế tử và Thế tử phi. Giống như là đang nhắc nhở Tiếu Trọng Quân cái gì đó. Ngữ khí kia có gì đó rất quái dị!

Sau khi nhận ra điều này Âu Dương Noãn liền lạnh lùng cười liếc nhìn Tiểu Đào. Nha đầu kia bị nàng dùng ánh mắt lạnh như băng kia nhìn thì nhất thời giống như khó che dấu cảm xúc liền nhanh chóng cúi đầu.

Tiếu Trọng Quân đã khôi phục lại như bình thường. Hắn mỉm cười nói: “Đúng vậy! Chúng ta là huynh đệ, điểm này sẽ không thay đổi!”

Trong mắt Tiếu Trọng Hoa tràn đầy vẻ quan tâm, trong thanh âm cũng tràn ngập tình cảm chân thành tha thiết.

Người đại ca trước mắt hắn này, khi còn nhỏ bởi vì thân thể mẫu phi không tốt, phụ vương lại nghiêm khắc. Chỉ có đại ca là an ủi hắn, khi đó hắn chỉ cần có thời gian rảnh liền đi theo bên cạnh đại ca.

Ngay cả khi thân thể huynh trưởng suy yếu nhưng mỗi lần khi phụ vương nghiêm khắc với hắn thì đại ca luôn liều lĩnh che chắn cho hắn. Có một lần thậm chí còn cùng hắn quỳ trong sân, mãi đến khi ngất xỉu!

Về sau, sự thay đổi của đại ca hắn đều thu hết vào mắt. Mỗi lần hắn lấy được chiến tích, mỗi lần hắn từ chiến trường trở về. Mỗi lần người khác nói Thế tử Yến vương phủ chỉ là vật trang trí, người chân chính có thực quyền là Minh quận vương, đại ca đều sẽ trở nên trầm mặc, là dị thường trầm mặc.

Sự tĩnh mịch trong mắt, Tiếu Trọng Hoa hắn đều nhìn thấy được. Chính vì nguyên nhân đó nên hắn mới cảm thấy thực có lỗi với đại ca, là hắn đã cướp hết mọi thứ vốn thuộc về đại ca!

Ánh mắt Tiếu Trọng Quân cũng rất phức tạp, hắn rất muốn đem hết thảy nói ra nhưng lời đến bên miệng lại nghĩ tới Đổng thị, nhớ tới vị trí Thế tử tôn quý vốn thuộc về mình. Mà hết thảy đều có quan hệ đến Tiếu Trọng Hoa.

Âu Dương Noãn nhìn Tiếu Trọng Hoa muốn nói lại thôi, vẻ mặt rất khác thường. Trong lòng nàng dần nổi lên nghi ngờ, trong lòng có một loại cảm giác rất quái dị.

Nàng cảm thấy hôm nay trên người Tiếu Trọng Quân có một sự quỷ dị làm cho người ta khó nắm bắt, khiến cho lòng của nàng không yên.

Nàng không khỏi nhìn Tiếu Trọng Hoa, nàng có thể cảm giác được gì đó, đối phương không có khả năng không cảm nhận được.

Quả nhiên nàng nghe Tiếu Trọng Hoa hỏi: “Đại ca, huynh có chuyện gì gạt ta không?”

Trong lòng Tiểu Đào cả kinh, chuyện lần này nàng tuyệt không nghĩ tới Thế tử phi cũng đột nhiên đến đây. Người nọ đã nói rõ chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại. Vạn nhất thất bại đây chính là chuyện tru di cửu tộc, bản thân còn không biết có thể giữ lại được mạng hay không?

Lúc này Tiểu Đào thấy Âu Dương Noãn hoài nghi thì liền sợ đêm dài lắm mộng. Nàng đi tới bên cạnh Tiếu Trọng Quân: “Đại công tử, thời gian cũng không còn sớm nữa. Ngài xem có phải nên giữ Thế tử lại dùng bữa?”

Âu Dương Noãn thấy Tiểu Đào lại không để ý thân phận mà mở miệng, nàng càng cảm thấy không thích hợp: “Không cần! Chúng ta trở về rồi ăn!”

Tiểu Đào nghe vậy liền đột nhiên nhìn về phía Âu Dương Noãn. Ánh mắt Âu Dương Noãn như ánh dương tựa hồ chiếu đến đáy lòng nàng. Tươi cười trên mặt Tiểu Đào cứng đơ lại nhưng không dám hé răng.

Âu Dương Noãn nhìn về phía Tiếu Trọng Hoa, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta không nên quấy rầy đại ca dùng bữa!”

Tiểu Đào nôn nóng nhìn Tiếu Trọng Quân, tựa hồ như thúc dục cái gì đó.
Tiếu Trọng Quân không do dự nữa, nói với Âu Dương Noãn: “Nếu thân thể đệ muội không khỏe, hãy về trước đi. Huynh đệ chúng ta còn có chuyện muốn nói rõ!”

Tiếu Trọng Hoa ngẩng đầu nhìn về phía huynh trưởng của mình, lại thấy được trong mắt đối phương sự bi thương cùng phức tạp không rõ.

Hắn nghĩ nghĩ liền nói: “Noãn Nhi, nàng đi về trước đi, ta còn có lời muốn nói với đại ca!”

Rất nhiều chuyện về Đổng thị, hắn cảm thấy Tiếu Trọng Quân có quyền được biết.

Âu Dương Noãn nhìn chằm chằm ánh mắt của Tiếu Trọng Quân, trong đó chỉ có một mảnh thần bí khó lường. Nàng nhất thời không thể làm thinh, nửa ngày sau mới nói: “Một khi đã như vậy, ta ngồi cùng các ngươi. Hồng Ngọc, về mang bích loa xuân vương gia ban cho tới đây. Chắc là đại ca còn chưa uống qua trà mới năm nay a?”

Bích loa xuân cao cấp kia chỗ Tiếu Trọng Quân không có. Âu Dương Noãn vì sao hiện tại lại muốn kích thích Tiếu Trọng Quân? Bởi vì nàng muốn nhìn một chút, Tiếu Trọng Quân nghe xong sẽ có phản ứng gì?

“Không cần, chỗ ta cũng có trà ngon!”

Quả nhiên Tiếu Trọng Quân biến sắc, chỉ là biến hóa này chỉ xảy ra trong nháy mắt. Nếu không phải Âu Dương Noãn thủy chung chỉ nhìn hắn thì chắc chắn sẽ không thể nhận ra.

Tiếu Trọng Quân chống bàn ngồi dậy, thân mình lung lay như sắp đổ. Tiểu Đào vội vàng đỡ lấy: “Đại công tử, ngài làm gì vậy?”

Tiếu Trọng Quân mỉm cười nhìn Âu Dương Noãn nói: “Đệ muội ghét bỏ trà chỗ ta không tốt, ta liền tìm trong phòng còn có trần trà của năm ngoái hay không?”

Tiếu Trọng Hoa nhìn Âu Dương Noãn, bên trong ánh mắt ẩn ẩn có bi thương. Âu Dương Noãn chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt như vậy của hắn. Không có một câu trách cứ nhưng hắn đang khẩn cầu nàng, khẩn cầu nàng đừng tổn thương đại ca hắn như vậy.

Dưới đáy lòng Âu Dương Noãn khẽ thở dài. Phản ứng này của hắn vẫn là rất nhẹ, nếu ai dám thương tổn Tước Nhi nàng sẽ liều mạng với người đó. Cho dù người đó có là Tiếu Trọng Hoa nàng cũng sẽ làm vậy!

Nhìn hắn như vậy Âu Dương Noãn không đành lòng, nàng cảm thấy chuyện này thật sự khó giải quyết.

Nàng cười nói: “Đại ca không cần khách khí! Huynh cứ ngồi đi, có chuyện gì cứ phân phó nha đầu là được rồi!”

Tiểu Đào nói: “Đúng vậy đại công tử, để nô tỳ đi tìm! Cũng thuận tiện xem xem ngọ thiện đã chuẩn bị xong chưa!”

Chờ Tiếu Trọng Quân gật đầu, trên mặt Tiểu Đào liền lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Hành lễ với Tiếu Trọng Hoa cùng Âu Dương Noãn rồi liền xoay người rời đi.

Âu Dương Noãn nhìn bóng lưng Tiểu Đào, mày gắt gao nhíu lại. Nàng cảm thấy nha đầu kia có chỗ cực kỳ không thích hợp, những chỗ nào không đúng lại không nói được.

Như là….giống như là nàng ta luôn nhắc nhở Tiếu Trọng Quân cái gì đó. Hai người kia, rõ ràng Tiếu Trọng Quân mới là chủ tử nhưng cố tình hắn lại mang tới cảm giác như đang bị Tiểu Đào dắt đi. Thật sự là cổ quái!

Âu Dương Noãn nhẹ chớp mắt với Xương Bồ, Xương Bồ lập tức nói: “Ai nha, thuốc của tiểu thư chắc cũng được rồi. Nô tỳ về trước xem xem!”

Hồng Ngọc nhanh nói: "Ngươi sao có thể sơ ý như vậy! Còn không mau đi!”

Âu Dương Noãn lắc đầu nói: "Xương Bồ, đi theo ta lâu vậy mà còn làm việc lỗ mãng như thế! Hồng Ngọc, nha đầu kia rất sơ ý, ngươi cũng đi theo đi!”

Xương Bồ lập tức hành lễ rồi rời đi. Đi đến hành lang liền thấy mấy nha hoàn đứng ngoài cửa. Nàng liền hướng Hồng Ngọc liếc mắt, Hồng Ngọc hiểu ý liền đi qua.

Bọn nha hoàn thấy Hồng Ngọc liền vội vàng lên đón, tươi cười đầy mặt: “Hồng Ngọc tỷ tỷ có gì cần sao?”

Hồng Ngọc nói: “Thế tử phi chúng ta nói, có một khối đa dạng tử đưa cho tôn thị, luôn luôn không cầm lại đến, mệnh nô tỳ đi phòng ngủ của nàng tìm một chút!”

Mấy nha đầu hai mặt nhìn nhau, sau khi Tôn thị phạm tội, phòng kia đã không còn ai ở. Một nha đầu có vẻ như là đầu lĩnh cười nói: “Vậy để nô tỳ dẫn Hồng Ngọc tỷ tỷ đi!”

Hồng Ngọc gật gật đầu: “Các ngươi cũng đều đi theo đi!”

Mọi người liếc nhìn nhau, không dám cãi lại nha đầu được Thế tử phi sủng ái nhất. Chỉ để lại một nha đầu, những người khác đều đi cùng Hồng Ngọc.

Xương Bồ thấy tình hình này liền hướng nha đầu kia vẫy vẫy tay: “Phòng bếp của các ngươi nằm ở đâu? Thế tử phi nhà ta không khỏe, rất nhiều thứ không thể ăn được. Ta phải đi xem xem phòng bếp của các ngươi chuẩn bị ngọ thiện như thế nào!”

Tiểu nha đầu kia cũng là một người thông minh lanh lợi, nhìn thấy Xương Bồ đại nha đầu đắc lực của Thế tử phi, hận không thể càng thêm nịnh bợ. Vừa nghe lời này liền lập tức cười nói: “Xương Bồ tỷ tỷ đi cùng nô tỳ đi!”

Nói xong liền dẫn Xương Bồ rời đi.

Đến cửa phòng bếp, Xương Bồ lại nói: “Có cửa hông không?”

Tiểu nha đầu kia nghĩ nghĩ, lắc đầu. Đột nhiên dường như tỉnh ngộ nói: “Không có cửa hông. Nhưng thật ra có một cửa sổ sau….”

Nói đến đây liền nhìn thoáng qua Xương Bồ, chẳng lẽ muốn làm chuyện gì kỳ quái sao?

Xương Bồ thấy ánh mắt cổ quái của tiểu nha đầu liền giận tái mặt nói: “Ta phân phó ngươi thế nào ngươi liền làm thế đó đi! Mau dẫn đường!”

Tiểu nha đầu phát hoảng, vội vàng vòng qua cửa sổ sau. Đến nơi cũng là một bộ dáng không yên lòng, nàng rốt cuộc cũng cảm thấy sợ hãi, sợ Xương Bồ làm chuyện gì xấu.

Đúng lúc này lại nghe thấy thanh âm nói chuyện của Tiếu Đào từ bên trong truyền đến. Nàng liếc mắt nhìn Xương Bồ, sau khi thấy đối phương dán tai vào cửa sổ thì nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Cuối cùng đành dứt khoát ngoan ngoãn đứng bên không dám hé răng.

Trong phòng bếp ngoài Tiểu Đào còn có hai đầu bếp nữ.

Tiểu Đào thấp giọng trách mắng: “Các ngươi làm việc sao lại chậm như vậy? Đại công tử đã phân phó qua, hôm nay Thế tử cùng Thế tử phi đều ở lại dùng bữa, sao còn chưa chuẩn bị?”

Hai người kia liên tục dạ vâng, động tác tay cũng nhanh hơn. Tiểu Đào ở bên cạnh, thỉnh thoảng lại thúc dục đôi ba câu.

Đợi đến khi mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra, lại nghe Tiểu Đào đột nhiên nói: “Rượu đâu? Đã chuẩn bị chưa?”

“Dạ! Đã sớm chuẩn bị rồi!” Tiếng một người lấy lòng vang lên.

Sắc mặt Tiểu Đào rốt cục cũng hài lòng một chút. Sau đó đột nhiên nói với một người: “Bên kia còn đang nấu thuốc cho đại công tử! Tiểu nha đầu không hiểu chuyện, không biết canh lửa, ngươi qua đó xem đi!”

Tiểu Đào là đại nha đầu của đại công tử, trong viện này hiện không có nữ chủ nhân, thân phận của Tiểu Đào liền cũng như nửa chủ tử. Đầu bếp kia đương nhiên biết rõ không phải là người mình nên cãi lại, đành bỏ bát canh trong tay xuống rồi đi ra ngoài.

Xương Bồ vẫn luôn giám thị động tĩnh trong phòng, tiểu nha đầu bên cạnh vài lần muốn lên tiếng nhưng lại vẫn không dám. Dù sao phủ này một ngày nào đó cũng sẽ do Thế tử kế thừa, đến lúc đó Thế tử phi mới chân chính là nữ chủ nhân. Đại nha đầu bên cạnh nàng tự nhiên cũng là gà chó thăng thiên, ai dám nói nửa câu?

Đúng lúc này, Xương Bồ thấy Tiểu Đào lấy từ trong ống tay áo một gói giấy, đưa tới cho người còn lại: “Mau bỏ vào trong rượu đi!”

Đầu bếp kia nhìn gói giấy, ánh mắt lộ ra biểu cảm hoảng sợ, chậm chạp không chịu nhận lấy.

Tiểu Đào lạnh mặt nhét gói giấy vào tay nàng: “Đừng quên con của ngươi còn nằm trong tay bọn ta. Ngươi muốn nhận được một cánh tay hay một cái chân của hắn sao?”

Xương Bồ sửng sốt, phòng bếp nhỏ này là nơi tiếp cận gần nhất với chủ tử, so với phòng bếp lớn còn quan trọng hơn. Vì để an toàn thì đầu bếp trong phủ phần lớn đều là người vốn trong phủ. Ai cũng hiểu rõ, cả đời đều sẽ sống cuộc sống trong phủ.

Nhưng cho dù là như vậy họ cũng sẽ bị người khác mua chuộc được hoặc uy hiếp. Cho nên Âu Dương Noãn từng phân phó qua, những người trong phòng bếp của nàng đều phải trải qua kiểm tra nghiêm khắc. Đừng nói là từng người nhà của những người trong phòng bếp mà ngay cả những người từng tiếp xúc đều phải kiểm tra.

Nếu trong nhà có người thông minh lanh lợi thì sẽ trực tiếp đưa vào Yến vương phủ làm việc, có khó khăn gì cũng sẽ giúp bọn họ giải quyết trước tiên. Chính bởi vì cương nhu lưu loát này mà những người đó đều rất trung thành tận tâm với Âu Dương Noãn.

Nhưng viện người khác, quản lý như vậy tất nhiên không thể dễ dàng, không nghĩ rằng đầu bếp ở đây thế nhưng lại bị người khác khống chế.

Đầu bếp kia nghe Tiểu Đào nói xong liền không còn cách nào khác, mặt tái nhợt run run nhận lấy gói thuốc, sau đó nhắm mắt bỏ vào trong bầu rượu. Làm xong liền té ngã trên đất, bộ dáng cực kỳ sợ hãi.

“Sau khi xong chuyện, ngươi biết nên làm gì rồi chứ?” Tiểu Đào lạnh lùng nói.

Đầu bếp kia cả người chấn động, gương mặt càng thêm sợ hãi nhìn Tiểu Đào: “Chỉ cần các ngươi tha cho con ta, ta liền sẽ biến mất, tuyệt không liên lụy đến người khác!”

“Rất tốt!”

Tiểu Đào mỉm cười, nhưng Xương Bồ lại thấy rất rõ ràng, trong tươi cười của Tiểu Đào dẫn theo một loại biến hóa kỳ lạ không nói nên lời.

Xương Bồ không tiếp tục nhìn nữa, từ sau cửa sổ lặng lẽ kéo tiểu nha đầu rời đi. Sau khi bước vào viện liền ngã mạnh xuống đất, còn lớn tiếng nói: “Nha đầu kia, ngươi làm sao thế? Sao tự nhiên lại ngáng chân ta?”

Tiểu nha đầu bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, thất thanh nói: “Nô tỳ….nô tỳ không có…” Nói xong liền lui về sau.

Nhưng cố tình Xương Bồ lại nắm lấy tay áo nàng khiến nàng không có cách nào thoát thân. Âm thanh này bỗng chốc kinh động không ít nha đầu.

Hồng Ngọc vừa khéo mang theo người trở về, nhìn thấy tình cảnh này liền nói: “Làm sao vậy? Ở trong này làm ồn cái gì?”

Bỗng chốc Xương Bồ nước mắt rưng rưng: “Ta bị nha đầu kia hại chết. Mới vừa rồi bị nàng đụng ngã, thắt lưng như muốn gãy vậy!”

Đúng lúc này rèm được vén lên, là Âu Dương Noãn đi ra. Nàng nhàn nhạt nói: “Có chuyện gì vậy?”

Hồng Ngọc nhanh chóng nói lại mọi chuyện một lần. Âu Dương Noãn nhìn nha đầu trong viện một vòng: “Các ngươi còn đứng đấy nhìn cái gì?”

Bọn họ liền vội vàng cúi đầu, nhanh chóng tản đi.

Âu Dương Noãn nhìn Xương Bồ, thấp giọng nói: “Còn không mau đứng dậy!”

Tiểu nha đầu kia mở to hai mắt, nhìn Xương Bồ cười hì hì đứng lên, phủi phủi bụi bẩn trên người. Tiến đến bên cạnh Âu Dương Noãn cười lấy lòng, như một con cún nhỏ khiến người ta yêu thích: “Tiểu thư….”

Âu Dương Noãn nói: “Rốt cuộc là làm sao?”

Xương Bồ vội vàng đem chuyện vừa rồi mắt thấy tai nghe, tất cả đều nói ra.

Khi Xương Bồ nói đến đoạn Tiểu Đào bảo đầu bếp bỏ thuốc vào rượu thì trái tim Âu Dương Noãn đột nhiên chặt lại, quả thực không thể tin vào tai mình.

Nàng mở to hai mắt nhìn Xương Bồ, sắc mặt có chút trắng bệch: “Ngươi xác định mình không nhìn nhầm? Thuốc là hạ trong rượu?”

Xương Bồ cấp tốc gật gật đầu: “Dạ! Nô tỳ nhìn thấy tận mắt! Không chỉ một mình nô tỳ, nàng cũng thấy!” Nói xong liền chỉ tay vào tiểu nha đầu đi cùng.

Âu Dương Noãn nhìn tiểu nha đầu kia. Nàng nào đã gặp qua chuyện này bao giờ? Càng không thể tưởng tượng được bản thân lại bị cuốn vào chuyện đáng sợ này. Hai chân nhất thời mềm nhũn xuống.

Hồng Ngọc nhanh tay giữ lấy, đột nhiên cao giọng nói: “Chẳng qua chỉ là đụng vào người khác mà thôi. Ngươi không cần sợ hãi, Thế tử phi chúng ta sẽ không trách ngươi!”

Khóe mắt Âu Dương Noãn đảo qua, sau cột hành lang trong viện này có bóng dáng chợt lóe. Nàng liền hiểu được Hồng Ngọc vì sao lại đột nhiên nói như vậy.

Không biết từ khi nào Hồng Ngọc cùng Xương Bồ đã trưởng thành, có thể một mình đảm đương vị trí đại nha đầu? Nàng cười cười, nhưng thấy vẻ mặt khiếp đảm của tiểu nha đầu kia nàng lại cảm thấy thực khó có thể tin.

“Ngươi cũng nghe thấy sao?”

“Dạ! Nô tỳ cũng nghe thấy được!”

Âu Dương Noãn lắc lắc đầu, Tiếu Trọng Quân làm sao có thể giết Tiếu Trọng Hoa? Trong thời điểm mẫn cảm này nếu Tiếu Trọng Hoa có chuyện gì thì người khác sẽ liền hoài nghi cho Tiếu Trọng Quân. Trừ phi hắn đã bất chấp bất cứ giá nào!

Trên mặt Hồng Ngọc liền đầy vẻ tức giận: “Không nghĩ rằng đại công tử là người như vậy. Ngay cả đệ đệ của mình cũng làm hại. Uổng công Thế tử tốt với hắn như vậy!”

Âu Dương Noãn không khỏi thở dài một tiếng, mọi chuyện nếu đơn giản như vậy thì đã tốt rồi!

Trong lòng Âu Dương Noãn tuy rằng khiếp sợ nhưng hiện tại ngọ thiện còn chưa mang lên, mọi chuyện nếu nói thì còn quá sớm.

Nàng hỏi Xương Bồ: “Có nhận ra thuốc bột kia là gì không?”

Xương Bồ lắc lắc đầu, chần chờ nói: "Cách quá xa, nhưng…..”

Đột nhiên lại mở to hai mắt: “Sẽ không là độc dược a!”

Trong lòng Âu Dương Noãn cũng bất ổn, không có cách nào trả lời.

Xương Bồ suy nghĩ một hồi rồi nói: “Nô tỳ nhớ ra rồi. Tiểu Đào kia có nói một câu, xong việc thì đầu bếp kia phải tự kết thúc!”

Âu Dương Noãn nhớ tới những lời Tiểu Đào, lại nghĩ tới vẻ mặt của Tiếu Trọng Quân. Nàng cơ hồ có thể khẳng định, có người đứng sau lưng chỉ thị mọi chuyện. Người đó lợi dụng xúi giục Tiếu Trọng Quân, lợi dụng sự oán hận của hắn khi vị trí Thế tử bị cướp.

Xem ra Tiếu Trọng Quân đây là thực sự muốn giết Trọng Hoa!

Âu Dương Noãn xoay người bước nhanh vào phòng. Sau đó nàng lại đột nhiên dừng lại, chuyện này bản thân mình còn cảm thấy dị thường thì một người thông minh như Tiếu Trọng Hoa có thể không biết sao?

Nhưng….rõ ràng cảm thấy được sự dị thường mà lại làm bộ như không thấy. Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?

Hồng Ngọc thấy nàng dừng lại, liền hỏi: “Tiểu thư, ngài làm sao vậy?”

Xương Bồ cũng nói: "Đúng vậy tiểu thư, nơi này rất nguy hiểm, chúng ta phải lập tức rời đi! Ngài mau vào nhắc nhở Thế tử, ngàn vạn lần không cần ở lại nữa!”

Âu Dương Noãn vẫn đứng như cũ, ánh mắt dừng lại trên mành cửa.

Xương Bồ có chút nóng nảy: "Tiểu thư, chẳng lẽ ngài muốn trơ mắt nhìn đại công tử mưu hại Thế tử sao?”

Âu Dương Noãn chậm rãi lắc đầu, ánh mắt giống như thanh tuyền. Nàng nhẹ nhàng nói: “Ta tin tưởng Trọng Hoa, chàng nhất định biết mình đang làm gì!”

Xương Bồ lại cảm thấy không đúng, chỉ là vừa muốn nói lại bị Hồng Ngọc kéo lại: “Tiểu thư tự có chủ trương, chúng ta cứ làm theo ngài là được rồi!”

Hồng Ngọc tin Âu Dương Noãn sẽ không làm sai. Huống chi có bọn họ đứng trong này, sẽ không trơ mắt nhìn Thế tử bị trúng độc.

Âu Dương Noãn gật gật đầu, nói với Xương Bồ: “Lúc này khi trở lại không được thể hiện sự lo lắng, nếu không ngươi hiện tại liền trở về cho ta!”

Xương Bồ gật gật đầu: “Dạ! Tiểu thư yên tâm, nô tỳ hiểu!”

Âu Dương Noãn đi vào không bao lâu liền thấy Tiểu Đào dẫn trước, theo sau là mấy nha hoàn nối đuôi nhau tiến vào. Mọi người dè dặt cẩn trọng đặt thức ăn bày biện trên bàn rồi liền lui xuống.

Tiếu Trọng Quân ngồi đối diện hai người, vẫn luôn không ngẩng đầu lên. Tay hắn đặt trên hai đầu gối nắm chặt lại, chặt đến hai mu bàn tay đều có chút trắng bệch. Chặt đến độ móng tay đâm thật sâu vào trong da thịt, bộ dáng tựa hồ như rất mâu thuẫn.

Âu Dương Noãn nhìn Tiếu Trọng Quân, lại nhìn Tiếu Trọng Hoa, chung quy vẫn không nói gì thêm. Rất nhiều chuyện trong lòng mọi người đều hiểu được, nàng muốn biết Tiếu Trọng Hoa sẽ làm như thế nào!

Dương Noãn nhìn thoáng qua bầu rượu trên bàn, nói: “Đại ca hôm nay cũng uống rượu sao? Không phải thân thể huynh không tốt, không thể uống rượu sao?”

Tiếu Trọng Quân lắp bắp kinh hãi, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Âu Dương Noãn, ánh mắt không khống chế được mà hơi run run.

Tiểu Đào thấy thế thì vội vàng nói: “Đây là đại công tử phân phó chuẩn bị riêng cho Thế tử. Là rượu Thanh túc Thế tử thích nhất, được ủ ba mươi năm, hương vị mát rượi thuần mỹ!”

Nói xong thái độ nàng cực kỳ từ nhiên rót cho Tiếu Trọng Hoa một chén đầy, lại quay qua rót cho Tiếu Trọng Quân nửa chén: “Đại công tử có thể tiếp Thế tử uống một chút!”

Từ bầu rượu tản mát ra một loại hương vị nồng đậm nhưng trong mắt Âu Dương Noãn, mùi hương kia lại mang đến hơi thở nguy hiểm.

Lúc này Âu Dương Noãn chú ý tới toàn thân Tiếu Trọng Quân không khống chế được mà run lên nhè nhè.

Tiểu Đào đem bầu rượu đến trước mặt Âu Dương Noãn, cười khanh khách nói: “Thế tử có muốn uống một chút không?”

Thanh âm lạnh nhạt của Tiếu Trọng Hoa vang lên: “Noãn Nhi đang có thai, không thể uống rượu. Nếu muốn uống, ta liền bồi đại ca uống một chén!”

Âu Dương Noãn ngẩng mạnh đầu lên, mặt trắng như tờ giấy. Nàng mở to mắt gắt gao nhìn ly rượu kia, môi giật giật nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Tiếu Trọng Hoa biết trong rượu này có độc sao? Đây là vấn đề mà Âu Dương Noãn muốn biết nhất. Không tự giác nàng mở miệng: “Trọng Hoa gần đây bị phong hàn, vẫn không nên uống rượu. Chi bằng thay uống trà nóng đi, lấy trà thay rượu không phải cũng rất tốt sao?”

Tiểu Đào thầm nóng vội, trong lòng mắng Âu Dương Noãn nhiều chuyện, nhưng thanh âm cũng lại ôn hòa vô cùng: “Thế tử phi nói đúng! Nhưng cho phép nô tỳ cả gan nói một câu, hôm nay khí trời nóng uống trà nóng sẽ rất khó chịu. Trong bầu rượu này có để một khối băng, uống sẽ rất sảng khoái….”

“Oh? Phải không?”

Âu Dương Noãn lạnh mặt, bưng bầu rượu lên nhẹ nhàng lắc lư hai cái, biểu cảm trên mặt tựa tiếu phi tiếu.

Tiểu Đào cùng Tiếu Trọng Quân nghẹn lại, mà Xương Bồ cùng Hồng Ngọc phía sau Âu Dương Noãn đều có chút khẩn trương. Các nàng sợ Tiếu Trọng Hoa sẽ thật sự nâng cốc uống, bên trong là thứ gì các nàng cũng không biết. Nếu thật sự là độc dược thì sẽ mất mạng a!

Âu Dương Noãn nhìn thần sắc Tiểu Đào, trong ánh mắt xẹt qua vẻ rét lạnh. Nàng tùy tay buông bầu rượu xuống, Tiểu Đào nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại cũng không tốt nếu lại mở lời nên đành mỉm cười lui qua một bên. Không biết làm sao đành bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Tiếu Trọng Quân, ý bảo hắn khuyên Tiếu Trọng Hoa uống rượu.

Ánh mắt Tiếu Trọng Quân chậm rãi trở nên băng lãnh, hắn nhìn Tiếu Trọng Hoa, nói từng chữ: “Uống đi, huynh đệ chúng ta đã lâu rồi không cùng nhau ngồi uống rượu. Về sau….cơ hội như vậy chỉ sợ không có!”

Tiếu Trọng Hoa dường như không nhận thấy sự khác thường, chỉ có sóng ngầm trong đôi mắt kia cực kỳ mãnh liệt. Dường như nước lũ có thể ngay lập tức tràn đê làm người ta đoán không ra cảm xúc, hắn nhẹ nhàng bưng ly rượu lên.

Sắc mặt Âu Dương Noãn vẫn như thường, nhưng trong lòng lại vừa tập trung lại rất khẩn trương. Dưới bàn tay nàng đột nhiên cầm lấy tay Tiếu Trọng Hoa, gắt gao siết chặt.

Tiếu Trọng Hoa cũng không nhìn về phía nàng mà chỉ nhẹ nhàng nói với Tiếu Trọng Quân: “Đại ca, huynh còn nhớ hay không, lúc còn nhỏ bởi vì phụ vương ném ta vào võ trường luyện võ mà cả người ta đều là vết thương. Huynh vụng trộm đến thăm ta, mang thức ăn cho ta, khi đó huynh còn bảo ta cố gắng, sớm trở thành cánh tay của phụ vương! Đại ca….ở trong lòng đệ, huynh vẫn luôn là đại ca mà ta kính trọng. Điều này, chưa bao giờ thay đổi!”

Tiếu Trọng Quân rốt cuộc cũng không nói ra lời, chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú của Tiếu Trọng Hoa.

Âu Dương Noãn hít sâu một hơi, quả nhiên, Tiếu Trọng Hoa cái gì cũng đều biết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Hothao, Lan Hương 2010, Murasaki, maimai0906
Có bài mới 25.05.2018, 08:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 417
Được thanks: 5055 lần
Điểm: 48.37
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 80
198

Tiếu Trọng Hoa giơ ly rượu lên.

Ánh mắt Tiếu Trọng Quân vẫn nhìn chằm chằm Tiếu Trọng Hoa, nhìn ly rượu kia cách môi Tiếu Trọng Hoa càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.

Chỉ cần uống xong ly rượu này, Thế tử Yến vương phủ oai phong một cõi sẽ vĩnh viễn biến mất. Đệ đệ mà hắn hâm mộ ghen tị cũng như oán hận nhất liền sẽ không tồn tại nữa.

Tiếu Trọng Quân vốn phải rất cao hứng nhưng không biết vì sao, lúc này trong lòng hắn lại cực kỳ bi ai và sợ hãi.

Lòng Âu Dương Noãn cũng bỗng chốc vọt lên, nàng nhìn chằm chằm Tiếu Trọng Hoa. Chẳng lẽ hắn biết rõ trong rượu này có độc nhưng vẫn không hề chút do dự mà uống?

Không! Nàng không thể để mặc hắn làm vậy! Nàng lập tức nâng cánh tay lên muốn ngăn cản nhưng có người còn nhanh hơn nàng một bước!

Tiếu Trọng Quân xoạt một tiếng hất văng ly rượu trên tay Tiếu Trọng Hoa, cả kinh kêu lên: “Không được uống! Trong này có độc!”

Có lẽ là do dùng sức quá mạnh, ly rượu kia văng xuống đất, vỡ nát. Khuôn mặt Tiểu Đào bỗng chốc liền khẩn trương.

Sắc mặt Tiếu Trọng Quân trắng bệch: “Trong rượu này có độc! Có người bảo ta hạ độc trong rượu, hắn muốn ngươi chết!”

Trên mặt Tiếu Trọng Hoa không hề có chút biểu cảm kinh ngạc. Thậm chí còn rất bình tĩnh, thanh âm của hắn nặng như đá: “Đại ca, ta nói rồi! Mặc kệ huynh làm gì thì vĩnh viễn vẫn là đại ca của ta!”

Sắc mặt Tiếu Trọng Quân chấn động, hắn ngẩng đầu nhìn đệ đệ của mình. Trong ánh mắt tràn ngập sự áy náy cùng thống khổ, mâu thuẫn cùng giãy dụa.

Âu Dương Noãn một bên, trái tim mãnh liệt nhảy lên. Nàng không dám tưởng tượng tâm tình vừa rồi của Tiếu Trọng Hoa, cũng hoàn toàn không có cách nào nghĩ được.

Nàng nhẹ giọng nói: “Đại ca, Trọng Hoa cái gì cũng đều đoán được, lại không hề nói gì! Ngươi có thể hiểu được tâm ý của chàng không?”

Tiếu Trọng Quân sửng sốt, nhìn về phía Âu Dương Noãn.

Trong ánh mắt Âu Dương Noãn hàm chứa ý khiển trách nhàn nhạt, làm cho Tiếu Trọng Quân cảm thấy xấu hổ vô cùng. Thanh âm của hắn càng trở nên suy yếu, dường như bỗng chốc bị đả kích.

“Ta không phải người, ta thế nhưng lại muốn hại đệ đệ mình. Trọng Hoa, ngươi không cần xem ta là đại ca, ta không xứng! Ta thực sự không xứng!"

"Ta vốn không phải là con của vương phi, lại càng không phải là đại ca của ngươi! Ta chỉ là con của một trắc phi, là ta đã cướp đi vị trí vốn thuộc về ngươi hơn hai mươi năm. Hiện tại hết thảy phải trả cho ngươi là đúng nhưng lòng ta ngược lại còn mang oán hận. Còn muốn giết chết ngươi, là lỗi của ta, đều là lỗi của ta!”

Tiếu Trọng Hoa lắc lắc đầu, trên người toát ra sự thống khổ ẩn nhẫn: “Đại ca, mọi chuyện đều không phải do huynh, huynh không cần gánh vác tội danh đó! Ta sẽ không trách huynh, lại càng không hận huynh. Ta tin người sau lưng kia, mục đích chân chính của hắn chính là làm cho huynh đệ chúng ta tương tàn, như vậy hắn mới có thể mưu lợi bất chính từ giữa!”

Dứt lời, Tiếu Trọng Hoa nhìn về phía Tiểu Đào, đồng tử nháy mắt co rút lại. Sát ý giống như nham thạch nóng chảy, không hề che dấu.

“Bắt lại!”

Hắn trầm giọng quát lên. Uy nghi cùng khí độ của thống soái vạn quân trên chiến trường khiến người ta sợ hãi.

Tiểu Đào nghe vậy thì có chút kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng liền có thị vệ từ bên ngoài tiến vào, trói lại.

"Nô tỳ oan uổng! Thế tử, nô tỳ đã làm sai cái gì?”

“Ngươi còn muốn kêu oan?”

Âu Dương Noãn không dám tin cười lạnh: “Vừa rồi ngươi đuổi đầu bếp ra ngoài, thả bột phấn trong rượu. Ngươi nghĩ ngươi làm mà không ai biết sao?”

Nói xong nàng vung tay lên, lập tức có người mang ngân châm tới nghiệm độc dược trong rượu. Nhưng khi lấy ngân châm ra, vẫn sáng bóng như thường.

Đây là độc dược vô sắc vô vị, ngân châm không thể nghiệm ra được. Âu Dương Noãn lạnh nhạt liếc mắt nhìn Tiểu Đào: “Mang một con chó tới nghiệm!”

Không bao lâu sau thị vệ liền tiến vào bẩm báo: “Thế tử phi, chưa đầy một khắc con chó đã hộc máu mà chết!”

Âu Dương Noãn nhìn Tiểu Đào: “Còn gì muốn nói?”

Tiểu Đào mặt tái nhợt: “Nô tỳ không hạ độc! Xin Thế tử phi đừng oan uổng nô tỳ!”

Âu Dương Noãn cười lạnh một tiếng, kế tiếp ném gói giấy nhỏ, bên trong vẫn còn sót lại chút bột phấn.

Tiểu Đào run rẩy nhặt lên, thất thần lẩm bẩm: “Làm sao có thể?”

Lại ngẩng đầu, thê lương kêu: “Nô tỳ không biết đây là cái gì? Nô tỳ chỉ dựa theo phân phó của Đại công tử đi chuẩn bị ngọ thiện. Nhất định là do hai đầu bếp kia, nô tỳ bị oan a! Nếu Thế tử phi hoài nghi nô tỳ, có thể tìm đầu bếp đến đối chứng!”

Âu Dương Noãn nhìn Xương Bồ, Xương Bồ thấp giọng nói nhỏ bên tai Âu Dương Noãn: “Vừa rồi có người báo lại, đầu bếp kia vốn đang được mang lên nhưng ngay lúc nãy liền cũng hộc máu mà chết!”

Âu Dương Noãn nghe vậy liền nao nao, nàng nhìn về phía Tiểu Đào, lại phát hiện khóe miệng đối phương toát ra một tia đắc ý. Xem ra là đã sớm có chuẩn bị tốt, bảo đầu bếp kia tự sát chẳng qua chỉ là ngụy trang. Thực chất là đã sớm bị hạ độc cho nên mới căn bản không sợ bí mật bị tiết lộ.

Tiếu Trọng Hoa nhàn nhạt nhìn Tiểu Đào, lạnh lùng nói: “Cái này cũng không khó! Trong quân doanh có rất nhiều biện pháp để điều tra!”

Tiểu Đào rũ mắt xuống, không dám nhìn Tiếu Trọng Hoa. Âu Dương Noãn nhìn ra được, đối phương là đang kiệt lực ngăn chặn nội tâm sợ hãi. Nghĩ cũng biết, thủ đoạn đối phó với phản đồ và mật thám trong quân doanh quá nhiều. Muốn đáng sợ bao nhiêu có bấy nhiêu, cho dù là người giỏi chịu đựng cũng không có năng lực chịu được bao lâu.

"Ai phái ngươi tới?”

Tiểu Đào quanh co không chịu nói, ngẩng đầu lại thấy ánh mắt lạnh lẽo của Tiếu Trọng Hoa, trong lòng lại sợ run.

Cuối cùng dứt khoát thấp giọng nói: “Nô tỳ không do ai phái tới, nô tỳ chính là người của đại công tử!”

“Quên đi! Kéo xuống rồi từ từ thẩm vấn!”

Tiếu Trọng Hoa phất phất tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hộ vệ, lại bồi thêm một câu: “Có thể dụng hình nhưng phải giữ lại mạng sống!”

Hộ vệ nghe vậy liền nhanh chóng bước lên, kéo Tiểu Đào xuống.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh lại, Tiếu Trọng Quân nhìn đệ đệ mình, trong thanh âm có chút run rẩy: “Ngươi vì sao không hỏi ta?”

Tiếu Trọng Hoa quay đầu, nhẹ giọng nói: "Không cần! Đại ca, ta đi trước. Huynh nghỉ ngơi đi!”

Nói xong hắn liền đứng lên, bước nhanh ra ngoài.

Âu Dương Noãn nhìn thoáng qua bóng lưng của hắn, chỉ cảm thấy bóng dáng kia cực kỳ gượng ép, giống như là bị thương vậy.

Trong lòng nàng hơi nhói lên, vẻ mặt cũng liền lạnh lùng thêm hai phần: “Tiếu Trọng Quân, ngươi còn nhìn không ra sao?”

Tiếu Trọng Quân chính là sững sờ, choáng váng nhìn nàng.

Âu Dương Noãn chậm rãi mở miệng: "Trọng Hoa căn bản cái gì cũng biết! Cho dù ngươi là bị người khác xui khiến nhưng tội danh mưu hại thân đệ, hơn nữa hiện tại chàng còn là Thế tử, ngươi nhất định sẽ bị đưa đến tam tư hội thẩm!"

"Cho nên chàng đã sớm biết dụng ý của ngươi nhưng vẫn không nói một câu. Tất cả đều là vì ngươi mà thôi. Chàng không hy vọng ngươi lạc đến nước này, cho nên muốn bắt được ngươi đứng sau lưng ngươi để ngươi không cần phải gánh vác tội lỗi này. Chàng không hỏi là vì không muốn làm khó dễ cho ngươi, lại càng không muốn ngươi phải xuống nước!”

Tiếu Trọng Quân khiếp sợ nhìn nàng, thế nhưng cảm thấy những lời Âu Dương Noãn nói giống như một bàn tay hung hăng đánh vào mặt hắn, nóng bừng đau rát. Nàng rõ ràng chỉ nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng lời nào cũng trúng đích.

Tiếu Trọng Hoa nếu muốn vấn tội chỉ sợ sớm đã cho người bắt mình lại. Nhưng người hắn luôn miệng ép hỏi lại chỉ là Tiểu Đào. Hắn là muốn bắt được người phía sau, để mình được thoát tội!

“Ngươi đối với chàng ngoan độc lạnh lùng như vậy, chàng cũng lại dùng hết một tấm chân tình đối đãi với ngươi! Tiếu Trọng Quân, ngươi hãy suy nghĩ một chút, nếu chàng thực sự chết ngươi có thể thoát được liên can sao? Người sau lưng ngươi chính là lợi dụng loại tâm tư này của ngươi, mượn tay ngươi giết Trọng Hoa, còn hắn chỉ cần ngồi một chỗ ngư ông đắc lợi!”

Tiếu Trọng Quân nhìn Âu Dương Noãn, lại đột nhiên nở nụ cười.

Âu Dương Noãn nhìn hắn, chậm rãi nhíu mày. Nàng cho rằng hắn nghe xong những lời này thì sẽ giận quá hóa giận hoặc là mắt điếc tai ngơ. Làm sao có thể lộ ra tươi cười kỳ quái như vậy? Tiếu Trọng Hoa khắp nơi vì hắn che giấu, vì hắn lo lắng, chẳng lẽ hắn không hề có nửa điểm động lòng sao?

Tiếu Trọng Quân nhìn Âu Dương Noãn, tươi cười càng kỳ quái. Nhưng trong đó lại ẩn ẩn hàm chứa một loại bi thương: “Âu Dương Noãn, từ lúc ngươi bắt đầu bước vào cửa, ta liền đã không thích ngươi. Ngươi biết không?”

Âu Dương Noãn nhướng mày lên nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo vô cùng, chậm rãi đợi hắn nói tiếp.

Tiếu Trọng Quân nặng nề ho khan một tiếng, lúc ngẩng đầu lên, trong lòng bàn tay là một ngụm máu tươi.

Âu Dương Noãn kinh ngạc, làm sao có thể hộc máu? Hay là hắn…..căn bản không hề tốt lên?

“Ngươi…đây là….”

“Ngươi đoán không sai! Mạng của ta thật sự không còn trụ được lâu nữa! Nhiều nhất chỉ được mười ngày thôi. Ngươi nhìn ta, chẳng qua là nỏ mạnh hết đà mà thôi!”

Tiếu Trọng Quân liều mạng ho, cơ hồ muốn ho ra cả lục phủ ngũ tạng. Âu Dương Noãn càng nhìn càng kinh hãi, Xương Bồ cùng Hồng Ngọc bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc.

“Ta hôm nay chẳng qua là cố gắng chống đỡ. Mà mục đích ta làm vậy chính là giết Tiếu Trọng Hoa!”

Tiếu Trọng Quân thế nhưng lại cười rộ lên, điều này làm khuôn mặt tái nhợt của hắn có chút huyết sắc cùng tuấn mỹ.

“Âu Dương Noãn, ta muốn giết đệ đệ ta còn có một phần nguyên nhân lớn là vì ngươi!”

Âu Dương Noãn quả thực là khó có thể tin, nàng nhìn Tiếu Trọng Quân như là đang nhìn một người xa lạ.

Tiếu Trọng Quân cười xùy một tiếng: “Cảm thấy kinh ngạc sao? Ta từ nhỏ thân thể không tốt, cho nên ta vẫn luôn cho rằng Tiếu Trọng Hoa mới là hy vọng của Yến vương phủ. Cho nên ta đem những gì mình muốn làm, hết thảy mong muốn đều gửi gắm vào hắn. Trong suy nghĩ của ta hắn chính là ta thứ hai, là người sẽ thay ta thực hiện những hoài bão trong cuộc sống. Thông minh, cơ trí, lãnh khốc vô tình, kiên cường vô cùng. Một người giống như phụ vương vậy, không hề có chút tỳ vết, một người gần như là hoàn mỹ!”

“Thậm chí ta còn vô số lần chống đối Đổng trắc phi, hy vọng giúp đỡ hắn, giúp hắn sống sót trong những âm mưu mưu hại. Ngay cả khi ta sớm biết hắn căn bản không phải đệ đệ ruột cùng mẹ nhưng ta vẫn lựa chọn giúp hắn. Bởi vì hắn có thể thay ta thực hiện giấc mơ của ta, chinh chiến sa trường, trở thành một anh hùng không ai có thể so sánh được!”

Âu Dương Noãn nhìn Tiếu Trọng Quân, nhắc tới chuyện trước đây đôi má tái nhợt hiện ra càng nhiều tươi cười. Trong ánh mắt có một loại hưng phấn mơ hồ, cũng như điên cuồng khó có thể đè nén.

“Hắn liền là như hy vọng của ta, biến thành chiến thần bách chiến bách thắng, biến thành hy vọng của người Đại Lịch. Hắn vốn sẽ như vậy nếu như không gặp ngươi!”

Hắn lại nhìn Âu Dương Noãn, mỉm cười nói: “Kỳ thực ly rượu này, ta vốn là muốn ngươi uống!”

Âu Dương Noãn cau mày nói: "Người ngươi chân chính muốn giết là ta?”

Tiếu Trọng Quân nói: "Không sai!”

Âu Dương Noãn lắc đầu nói: "Vì sao? Ta và ngươi không thù không oán, ngươi sao lại càng hận ta?”

Tiếu Trọng Quân buồn bã cười, nói: "Muốn trách thì trách ngươi trong lòng Trọng Hoa quá quan trọng, trách hắn quá yêu ngươi. Tình yêu làm cho hắn mất đi thường tính, thậm chí là mất đi sự bình tĩnh, năng lực phán đoán!”

“Ta còn nhớ buổi tối sau ngày các ngươi thành thân không lâu, ta thấy hắn đứng trên hành lang, vẻ mặt cực kỳ tĩnh mịch. Cho tới bây giờ ta chưa từng thấy qua bộ dáng đó, lúc ấy ta giật mình vội vàng hỏi hắn làm sao? Hắn không trả lời, về sau chỉ nói hắn nói hắn tâm thần đại loạn, hắn nói ngươi không chịu thương hắn, hắn nói trong lòng ngươi có người khác!”

“Chỉ trong một tháng đó tính tình vẫn luôn bình tĩnh cơ trí của hắn liền thay đổi, hắn hạ lệnh cho ám vệ trong vòng một tháng đã giết hơn bảy mươi hai quan viên nhận hối lộ. Chỉ trong vòng mấy ngày đã đem phản tướng của bảy tòa thành trì giết sạch, hơn nữa còn bỗng nhiên hạ lệnh càn quét, nói rõ trong vòng ba tháng phải thuần phục nếu không sẽ giết sạch không tha!”

“Đây vốn không phải là tính cách của Trọng Hoa. Hắn là người sẽ luôn bình tĩnh lý trí phán đoán tình thế. Những người đó nếu thuần phục sẽ tốt hơn nhiều so với giết chết, nhưng hắn lại hạ lệnh giết hết tất cả. Đây căn bản là vì ngươi khiến hắn mất đi thường tính, vì không thể tức giận với ngươi nên đã đem tất cả trút lên người khác!”

Những lời này Âu Dương Noãn chỉ có thể nghe mà không thể nói gì. Nàng thật không ngờ Tiếu Trọng Hoa sẽ bị nàng ảnh hưởng như vậy. Bởi vì trước mặt nàng hắn luôn cường đại không cần nàng băn khoăn.

Nhưng ở những nơi nàng không thấy, hắn thế nhưng lại thống khổ như vậy. Nếu Tiếu Trọng Quân hôm nay không nói ra, nàng quyết sẽ không tin!

Nàng đột nhiên hỏi: “Ngươi là vì vậy, cho nên vẫn luôn oán hận ta? Chuyện giữa phu thê bọn ta, ngươi có tư cách gì mà quản?”

Tiếu Trọng Quân trầm mặc không nói, Âu Dương Noãn tiếp tục: “Con người ngươi, lòng dạ hẹp hòi như vậy, làm người không hề đúng mực. Hai mươi năm nay ngươi cũng là cơm ăn mà không cần phải trả tiền, vậy mà chỉ vì loại lý do này mà oán hận ghen ghét trong lòng sao? Nói đến cùng thì tất cả đều không phải vì Tiếu Trọng Hoa, ngươi chẳng qua chỉ vì chính bản thân mình thôi!”

Tiếu Trọng Quân nghe nàng nói vậy nhưng không tức giận, chỉ nhàn nhạt nói: “Ta từ nhỏ đến lớn liền đã như vậy, không biết bản thân có gì không đúng. Hơn nữa cũng không chỉ có nguyên nhân đó!”

Âu Dương Noãn nói: "Đúng vậy! Còn có một nguyên nhân nữa chính là ngươi không có ai yêu nên nhìn không vừa mắt người ta lưỡng tình tương duyệt!”

Nàng tức giận Tiếu Trọng Quân cay nghiệt thiếu tình cảm, cho nên khi nói chuyện cũng không có nửa điểm lưu tình.

Tiếu Trọng Quân cười lạnh: "Một người nếu muốn chân chính vô tình thì nhất định phải rời xa tình kiếp. Một chữ tình có khả năng để lại vết thương sâu nhất. Ta cả đời này chưa từng yêu thương ai, cho nên ta cả đời đều có thể cố tình làm bậy. Tiếu Trọng Hoa gặp được ngươi, hắn lại không thể trở thành người trên vị trí chí tôn kia. Ta không thể trơ mắt nhìn hắn trở nên ngu xuẩn, trở nên bình thường! Cho nên ta cam nguyện hủy diệt hắn!”

Âu Dương Noãn thở dài: "Tiếu Trọng Quân, ngươi không biết là bản thân thực buồn cười sao? Cái vị trí chí tôn mà ngươi nói, là ngôi vị hoàng đế sao? Ta không ngại nói cho ngươi biết, Trọng Hoa cho tới bây giờ cũng chưa từng muốn làm hoàng đế. Hắn không giống với ngươi, nửa điểm cũng không giống! Ngươi thoạt nhìn thì giống người tốt nhưng thực chất lại là một người tâm lý không được đầy đủ, yêu thương cực đoan. Suy nghĩ của ngươi còn không bằng một đứa bé mười tuổi, đã vậy lại còn rất cố chấp. Ngươi chẳng qua cũng chỉ như là cái xác không hồn mà thôi!”

Sắc mặt Tiếu Trọng Quân trở nên tái nhợt vô cùng: “Ngươi nói cái gì?”

Âu Dương Noãn mỉm cười, thở dài: "Ngươi luôn tự cho mình là thông minh, mọi sự đều nhìn thấu. Nhưng thực chất ngươi chưa từng nhìn thấu chuyện gì. Chính Đổng thị là người cho ngươi địa vị quyền lực, cuối cùng lại phải đền cả mạng sống!"

"Rõ ràng có một thê tử xinh đẹp cũng không biết quý trọng, đang êm đang đẹp lại ép nàng đi yêu người khác, còn hận không thể dồn ngươi vào chỗ chết!"

"Rõ ràng là có địa vị Thế tử trong tay cũng không biết cố gắng, đem những hy vọng hư vô gửi gắm vào người khác, cuối cùng lại thành công dã tràng!"

"Rõ ràng là có mẫu phi thân sinh nhưng lại vì danh lợi địa vị của mình là tình nguyện xưng hô là trắc phi. Rõ ràng có đệ đệ kính trọng ngươi, ngươi lại tình nguyện để cho người ta lợi dụng làm vũ khí giết hại hắn. Bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa, bốn chữ cái xác không hồn đúng là dành cho ngươi!”

Tiếu Trọng Quân bị mắng đến hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Âu Dương Noãn tiếp tục nói: "Những lời cần nói ta đã nói hết, ngươi muốn làm như thế nào thì tùy ngươi!”

Âu Dương Noãn rời đi thật lâu Tiếu Trọng Quân vẫn không nhúc nhích. Hắn vẫn ngồi đó giống như là đã chết đi, không còn sinh khí.

Âu Dương Noãn vào phòng ngủ, lại nhìn thấy Tiếu Trọng Hoa lặng im ngồi đó, không biết đang nghĩ cái gì. Nghĩ đến cũng phải, bị người thân như là ca ca hạ độc, chuyện này không phải là chuyện mà người bình thường có thể chịu được.

Âu Dương Noãn thở dài, đi đến bên cửa sổ nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Mùi hoa thoang thoảng cùng tiếng chim hót bên ngoài bỗng chốc tràn vào, không khí cũng thoáng mát hẳn lên.

Âu Dương Noãn nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Tiếu Trọng Hoa, trâm cài trên tóc hơi rung động, sam tử màu tím nhạt bị gió thổi dính sát vào nhau, khuôn mặt xinh đẹp mang theo một tầng ôn nhu.

Tiếu Trọng Hoa ngẩng đầu, trong đôi mắt lạnh lùng kia đều là tĩnh mịch.
Âu Dương Noãn ôm hắn vào lòng: “Không cần khổ sở!”

Tiếu Trọng Hoa lẳng lặng vùi mặt vào người nàng. Âu Dương Noãn vô thức như là an ủi một đứa nhỏ: “Mặc kệ là khi nào, đều có ta bên cạnh chàng! Cho nên, không cần khổ sở!”

“Uh!”

Không biết qua bao lâu, Tiếu Trọng Hoa mới khôi phục vẻ mặt như xưa. Hắn đứng lên, nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng: “Noãn Nhi, cám ơn nàng luôn ở bên cạnh ta!”

Âu Dương Noãn thở dài, nửa đùa nửa nghiêm túc: “Nếu chàng ngày nào cũng thất thường như vậy, không cẩn thận ta lại bị chàng hù chết! Biết rõ trong rượu kia có độc, vậy mà cũng dám uống. Chàng là muốn mẫu tử chúng ta không có ai chăm sóc sao?”

Cả người Tiếu Trọng Hoa chấn động, ánh mắt đột nhiên trở nên phức tạp. Hắn chậm rãi nói: “Làm nàng sợ sao? Thực xin lỗi, về sau sẽ không bao giờ như vậy nữa!”

Âu Dương Noãn nhìn hắn cười: “Chàng trước kia luôn trách ta làm chuyện gì cũng không chịu thương lượng. Nhưng hôm nay là ai không thèm nói với ta một tiếng liền đã làm ra hành động mạo hiểm này?"

"Biết rõ người ta muốn giết mình cũng vẫn tự mình dâng đến cửa. Biết trong rượu kia có độc mặt cũng không hề đổi sắc liền muốn uống. Ta biết, chàng là chắc chắn đại ca sẽ không trơ mắt nhìn mình chết nhưng chàng đặt cược lớn như vậy, nếu hắn được ăn cả ngã về không thì sao?”

Ngữ khí của nàng mặc dù nghiêm khắc nhưng từng câu từng chữ đều xuất phát từ sự quan tâm. Trong lòng Tiếu Trọng Hoa rất hưởng thụ, ngả đầu vào vai nàng nhẹ nhàng cười rộ lên.

“Được! Sau này có chuyện gì liền trực tiếp nói với nàng, được không? Chẳng qua là nàng cũng phải nhớ kỹ lời của mình, chúng ta là phu thê, nếu nàng có bất cứ chuyện gì cũng phải nói cho ta biết, đừng dấu diếm ta!”

Âu Dương Noãn gật gật đầu.

Ánh mắt Tiếu Trọng Hoa dừng trên bụng nàng, thấp giọng nói: “Ta sẽ không bỏ lại hai mẹ con nàng. Chờ mọi chuyện ổn một chút chúng ta liền rời kinh đô, ta cùng nàng đi Giang Nam dưỡng thai, sinh một đứa nhỏ hoạt bát khỏe mạnh!”

Âu Dương Noãn nghe xong những lời này, cảm giác áp lực vô hình trên người liền thoải mái hơn phân nửa. Nàng ôm mặt hắn, hôn lên môi hắn cười nói: “Được!”

Tiếu Trọng Hoa thấy mắt nàng cười cong cong hình trăng lưỡi liềm thì liền cao hứng. Hắn nhanh chóng dính sát vào môi nàng, đầu lưỡi lướt trên cánh môi nàng, dò xét vào bên trong. Giống như gió nhẹ thổi qua cánh hoa, ở bên trong triền miên một hồi mới rời đi. Hài lòng nhìn sắc mặt ửng đỏ của nàng.

“Đến lúc đó chúng ta một nhà ba người. Không, có lẽ sẽ có nhiều hơn. Nàng cứ ngồi trong sân phơi nắng, ta mang con chúng ta đi đọc sách luyện võ. Nàng thấy có được không?”

Âu Dương Noãn cười gật đầu, dựa vào trong lòng hắn, cảm nhận sự ấm áp đặc trưng của hắn.

Đêm đến Tiếu Trọng Hoa lại bị quân vụ quấn lấy. Âu Dương Noãn vì chuyện ban ngày nên tâm thần có chút không yên.

Khó khăn lắm mới ngủ được một chút, khi đang mơ mơ màng màng thì nghe thấy có người lớn tiếng hô: “Đi lấy nước!”

Không riêng gì thanh âm này, rất nhanh mọi người đều hô hào dập hỏa. Thanh âm thùng nước va chạm vào nhau, thậm chí là thanh âm kêu cứu mạng liên tiếp truyền đến.

Âu Dương Noãn bỗng chốc từ trên giường ngồi dậy, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng của Hồng Ngọc. Nàng đàng cầm chao đèn bằng vải lụa tiến vào, ánh nến dịu nhẹ bỗng chốc xua tan bóng tối trong phòng.

Thanh âm của nàng nghe ra rất kinh ngạc: “Tiểu thư, bên ngoài hình như đang đi lấy nước!”

Âu Dương Noãn gật gật đầu. Hồng Ngọc đỡ nàng dậy, phủ thêm áo khoác rồi đẩy cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Hướng đông bắc ánh lửa sáng rực. Hồng Ngọc sợ nàng cảm lạnh liền lấy thêm áo khoác cho nàng.

Âu Dương Noãn nhìn phương hướng kia, ánh mắt tối đen. Nhất thời không mở miệng được.

Sau một lúc lâu, Xương Bồ bước nhanh vào. Thấy Âu Dương Noãn đã tỉnh liền bẩm báo: “Tiểu thư, là mang nước tới An khang viện. Trương tổng quản đã dẫn người qua cứu hỏa. Chỉ là hiện tại thời tiết quá nóng, buổi tối gió lại lớn nên nhất thời lửa rất khó dập tắt!”

An khang viện? Là nơi ở của Tiếu Trọng Quân.

Âu Dương Noãn nhíu mày nói: “Lập tức đi báo với Vương gia và Thế tử. Còn nữa, nhanh chóng kêu mọi người dậy cùng ta đi xem!”

Hồng Ngọc vừa nghe liền sốt ruột, nhanh chóng khuyên nhủ: “Tiểu thư, ngài đừng đi! Bên kia lộn xộn, nếu có gì sơ suất thì phải làm sao? Dù sao đại công tử kia cũng là người đen tối, sống chết của hắn cùng chúng ta không có quan hệ. Tương lại Vương gia cũng trách không đến đầu chúng ta!”

Âu Dương Noãn lắc đầu: “Không được! Vương gia cùng Thế tử đều không ở trong phủ. Xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi xem bầu trời hướng bên kia đỏ rực như ban ngày, nếu ta không qua xem, vô luận thế nào cũng không thể nói nổi. Các ngươi đi cùng ta, ta cẩn thận một chút, đứng cách xa thì sẽ không có chuyện gì!”

Hồng Ngọc cảm thấy có lý, chỉ cần đứng xa một chút thì sẽ không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn. Hơn nữa còn có đám nha đầu bọn họ, tuyệt đối sẽ không có sai lầm gì.

Nàng nghĩ nghĩ rồi liền lập tức phân phó Xương Bồ: “Đi chuẩn bị kiệu!”

Âu Dương Noãn lại lắc đầu nói: "Không kịp nữa rồi! Các ngươi đỡ ta là được rồi!”

Vì vậy Hồng Ngọc kêu hết nha đầu mama trong viện đi theo Âu Dương Noãn đến An Khang viện. Khi đến nơi, chỉ thấy ánh lửa ngập trời.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Hothao, Murasaki, maimai0906
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 399 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: NKT2901, teddy95 và 86 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C585

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 490 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 440 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 418 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 397 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 735 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 526 điểm để mua Pearl Heart

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.