Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 449 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 18.07.2017, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 237
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 11.15
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
106-2 Chuyện xấu kinh tâm động phách

Trong lòng Âu Dương Noãn nhảy lên, lập tức vì tin vui bất ngờ này mà không tự chủ được lộ ra tươi cười: “Biểu tỷ, thật tốt. Thật sự rất tốt!”

Lâm Nguyên Hinh hơi hơi ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt như hạt sương, cúi đầu khẽ nói: “Ta sợ lại nhầm lẫn nên đã cố ý tìm nhiều đại phu đến xem, đều nhận được kết luận giống nhau. Ta thật sự đã mang thai! Lần này là thật!”

Thanh âm của Lâm Nguyên Hinh có một loại vui sướng cùng áp lực mơ hồ. Loại vui sướng này nàng không thể biểu lộ trước mặt người khác, sợ bọ họ nghĩ nàng đắc ý nên chỉ dám ở trước mặt Âu Dương Noãn nói câu này mà thôi.

Âu Dương Noãn cười nói: "Từ sau khi chính phi hạ sinh nữ nhi, phủ Thái tử bức thiết cần một nam hài tử. Nếu biểu tỷ có thể hạ sinh trưởng tử, tương lai địa vị tất nhiên không gì đánh đổ nổi!”

Lâm Nguyên Hinh sửng sốt, lập tức thản nhiên lắc lắc đầu: "Nay ta đã không còn cầu điều đó. Ta chỉ cầu có thể bảo vệ đứa nhỏ trong bụng được an toàn!”

Âu Dương Noãn thành khẩn nói: "Đúng vậy. Chín tháng mười ngày đứa nhỏ mới được sinh ra, khoảng cách từ đây đến đó còn dài, biểu tỷ nhất định phải cẩn thận một chút. Haizzz, tỷ giờ đang mang thai, sao có thể chạy đi nơi nơi như vậy?”

Lâm Nguyên Hinh mỉm cười, bưng chén trà lên nói: “Dù sao thì cũng an toàn hơn trong phủ Thái tử!”

Khi nói những lời này, tươi cười của nàng lạnh nhạt mà thương cảm. Lâm Nguyên Hinh chống cằm nhìn mấy cành hoa mai trong bình, tự nói: “Hiện tại nghĩ lại, nếu có thể gả cho một gia đình bình thường, có lẽ ngày tháng trôi qua đối với ta có thể sẽ tốt hơn được một chút!”

Lời nói vô tâm nhưng lại lộ ra vô số chua xót trong lòng. Âu Dương Noãn không khỏi biến sắc, chỉ là bất giác rồi liền mỉm cười điềm tĩnh: “Tỷ tỷ sao lại nói như vậy? Người khác trăm phương nghìn kế muốn gả vào hoàng thất mà không thể. Huống chi nay tỷ còn có đứa nhỏ, mọi chuyện tương lai đều chưa thể nói trước được điều gì. Hiện tại tỷ nên nghĩ thoáng, vui vẻ dưỡng thai cho tốt!”

Lâm Nguyên Hinh cười cười: “Kỳ thật ta cũng không làm gì được, tính tình không đủ kiên cường, lại còn gả vào nơi như vậy. Nay ta chỉ hy vọng Noãn Nhi có thể có một người hợp tâm ý, đừng lại giẫm vào vết xe đổ của ta. Cho nên ta mới phản đối muội gả vào Tần vương phủ như vậy. Một khi muội gả qua, đừng nói nảy sinh hiềm khích với Đại công chúa cùng Lão thái quân, liền ngay cả tự bảo vệ bản thân ở Tần vương phủ cũng khó. Nơi đó….so với phủ Thái tử còn phức tạp hơn gấp trăm ngàn lần!”

Âu Dương Noãn gắng nở nụ cười có chút nhạt nhẽo: “Biểu tỷ, những lời này tỷ không nói ta cũng hiểu được!”

Lâm Nguyên Hinh cười nói: "Chỉ cần muội hạnh phúc, ta liền cao hứng!”

Âu Dương Noãn nắm những ngón tay lạnh lẽo gầy gầy của Lâm Nguyên Hinh, khẽ cười nói: “Biểu tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ hạnh phúc. Biểu tỷ cũng vậy, có Thái tử phi lại có đứa nhỏ trong bụng, phúc khí của tỷ còn được lâu dài!”

Lâm Nguyên Hinh vuốt vuốt tóc, ý vị thâm trường cười: “Phải, lúc trước muội nói với ta những lời này, ta còn có điều không hiểu. Nhưng nay tất cả ta đều đã hiểu được. Hoàng trưởng tôn sự vụ bận rộn, hắn cũng không có bao nhiêu tâm tư để lãng phí trên người nữ nhân. So với tranh giành sủng ái của hắn, còn không bằng thân cận với Thái tử phi rồi sinh được một nam tử thì mọi chuyện tất sẽ tốt!”

Âu Dương Noãn cười cười, cũng không nói tiếp mà chỉ hỏi: “Nghe lời biểu tỷ nói, Hoàng trưởng tôn gần đây bề bộn nhiều việc sao?”

Lâm Nguyên Hinh gật đầu: "Bệ hạ bị bệnh. Hoàng trưởng tôn ở luôn trong cung thị tật!”

"Bệ hạ bị bệnh?" Ánh mắt Âu Dương Noãn hơi hơi ngừng lại.

Lâm Nguyên Hinh cười nói: “Hoàng trưởng tôn nói Bệ hạ chỉ bị nhiễm phong hàn, không cần sầu lo!”

Không biết vì sao, trong lòng Âu Dương Noãn ẩn ẩn dâng lên một dự cảm không tốt. Nhưng nhìn khuôn mặt nhu hòa của Lâm Nguyên Hinh, nàng đành âm thầm đem bất an trong lòng nhịn xuống: “Biểu tỷ nói phải, Bệ hạ là thiên tử, tự nhiên sẽ gặp dữ hóa lành!”

Hoàng cung.

Hoàng đế nửa nằm nửa ngồi trên giường, tinh thần quyện đãi lật xem mấy bản tấu chương. Thỉnh thoảng phát ra một trận cười lạnh.

Lúc này, thái giám cung nữ hầu hạ tất cả đều cúi đầu đứng đó, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, sợ quấy nhiễu đến vị cửu ngũ chí tôn này.

Hoàng đế nhìn vài lần, đột nhiên lạnh lùng khép tấu chương lại. Hai mắt phút chốc trợn to, lập tức hiện lên chút hàn quang lành lạnh: “Đều là lũ phế vật. Chỉ biết thượng tấu, cũng không ai dám đảm nhận trách nhiệm!”

“Xin Hoàng tổ phụ bớt giận, tôn nhi đã chọn được người thích hợp!” Hoàng trưởng tôn trầm tĩnh nói.

Hoàng đế nhíu mày: "Ngươi nhìn trúng ai?”

Hoàng trưởng tôn nhẹ nhàng quỳ xuống, trịnh trọng nói: “Nay đông xuân tới là lúc lũ lụt nguy hiểm nhất. Một khi hà đạo vỡ đê, chẳng những trăm ngàn dân chúng trôi giạt khắp nơi, mà còn liên lụy tới quốc khố mất đi một khoản thu, tiêu tốn thêm một khoản chi, đây chính là làm lung lay nền tảng quốc gia. Huống chi Nam Chiếu luôn như hổ rình mồi chúng ta, hằng năm đều nung nấu ý đồ xâm chiếm, đây cũng là một mối họa lớn. Chuyến này đi một là vì trị thủy, hai là tìm hiểu tình hình Nam Chiếu. Chuyện này là chuyện trọng đại, vì để đảm bảo chắc chắn an toàn, con tự mình đi là thỏa đáng nhất!”

Hoàng đế trong lòng thở dài. Loại chuyện này, vốn Thái tử nên đi mới đúng. Nhưng Thái tử….cũng không đủ khả năng để đảm đương trọng trách như vậy. Cho nên Hoàng trưởng tôn mới không thể không đi trước.

Hoàng đế trầm ngâm một lát rồi nói: “Như vậy cũng tốt!”

Dường như Hoàng đế chỉ hờ hững phun ra một câu này, lập tức mệt mỏi nhắm mắt lại: “Ngươi tuổi còn quá nhỏ, ghánh nặng như vậy vốn không nên giao cho ngươi. Chính là người trong triều có thể dùng quá ít, người có thể tín nhiệm lại càng ít. Ngươi yên tâm, đến Thương Châu có thể làm gì thì cứ làm, đừng lo hậu cố chi ưu. Kinh đô có ba đại doanh nên sẽ không có ai ăn no rảnh rỗi đến tìm phiền toái. Nhưng để phòng ngừa vạn nhất, đến lúc đó trẫm vẫn có một nước cờ rất tốt. Về phần những người khác….”

(Hậu cố chi ưu: Ý nói những nỗi lo lắng về gia đình, người thân, những nỗi lo lắng cá nhân của những người làm việc lớn)

Hoàng trưởng tôn vẫn nghiêm túc nghe nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, ba đại doanh đóng quân gần kinh đô có năm vạn quân mã, từ xưa chỉ dùng để bảo vệ xung quanh kinh đô.

Nếu là bị người có ý định tính kế, chưa chắc có thể đủ đảm bảo an toàn. Hoàng đế tựa hồ như đã quá mức tin tưởng bọn họ, đây cũng không phải là chuyện tốt.

Chỉ là nhìn biểu tình của Hoàng đế, những điều hắn nghĩ không thể nói ra. Nếu hiện tại hắn nói ra, Bệ hạ có tin tưởng hay không là một chuyện, còn chưa biết trong cái nơi gọi là tâm phúc của Hoàng đế này có người của Tần vương hay không?

Hoàng trưởng tôn trái lo phải nghĩ, rốt cục nói: “Hoàng tổ phụ….”

Đúng lúc này, trong điện bỗng vang lên một đạo âm thanh ôn nhu: “Bệ hạ, thuốc đã được chuẩn bị xong!”

Tiếu Diễn cả kinh, quay mạnh đầu liền thấy Ngọc phi cẩm áo thêu mười con sư tử chơi tú cầu, váy dài như lưu tinh, ống tay áo mỏng manh giống như mấy tía nơi chân trời.

Nàng đang chén thuốc đen sánh chậm rãi tiến đến, ôn nhu nói: “Châu Thái y vừa mang thuốc đến. Bệ hạ hãy uống khi còn nóng!”

Tiếu Diễn nghe vậy, không thể không đứng lên nhẹ giọng nói: “Bệ hạ dùng thuốc đi. Ta cũng nên sớm trở về chuẩn bị!”

Hoàng đế phất phất tay, hắn liền nhanh chóng lui ra ngoài.

Hôm nay, Thánh chỉ hạ Hoàng trưởng tôn đảm nhiệm chức vị giám sát Ngự sử, nửa tháng sau đi Thương Châu khai thông hà đạo.

Nhất thời lời đồn đãi nổi lên, triều thần một mặt nghị luận vị Hoàng trưởng tôn tuổi trẻ đầy hứa hẹn này. Một mặt đầy lòng nghi ngờ với mục đích đi lần này của hắn.

Tiếu Diễn ngồi trong chính phòng Mặc hà trai, lẳng lặng nhìn Lâm Nguyên Hinh đề thơ trên bức sơn thủy đồ Âu Dương Noãn mang đến.

Tiếu Diễn là do một tay hoàng đế bồi dưỡng, có thể nói là văn võ song toàn, cá tính trầm tĩnh. Ở trường săn hắn là một thợ săn dũng mãnh.

Nhưng xuống ngựa, hắn lại thích ngâm thơ, thích hoài cổ, thích cầm kỳ thi họa, cũng thích nữ nhân xinh đẹp.

Hắn thuộc loại nam nhân theo đuổi sự hoàn mỹ, đồng thời cũng là người có dục vọng chinh phục mãnh liệt.

Cho nên hắn luôn bất động thanh sắc tiêu diệt đối thủ trên triều, mà mỗi một nữ nhân bên cạnh hắn cũng đều là tốt nhất.

Với Tiếu Diễn mà nói, Chu Chỉ Quân là hoa lan, Lâm Nguyên Hinh là hải đường kiều diễm nuôi dưỡng trong phủ Thái tử.

Duy nhất không chiếm được Âu Dương Noãn. Hơn nữa điều khiến hắn cảm thấy khó chịu nhất chính là mỗi lần nhìn Lâm Nguyên Hinh hắn luôn không tự chủ mà tìm kiếm hình bóng Âu Dương Noãn trên gương mặt nàng.

Kết quả hắn luôn thất vọng, vẻ đẹp của Lâm Nguyên Hinh như vẻ đẹp của bạch ngọc không tỳ vết, lộ ra một loại kiều mỵ. Ánh mắt nàng luôn mang vẻ xấu hổ khiếp nhược, mỗi một đường nét đều khiến người ta sinh ra một cảm giác ôn nhu, giống như tháng tư Giang Nam.

Còn Âu Dương Noãn, trên mặt nàng luôn mang theo tươi cười nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy hàn băng. Bề ngoài thoạt nhìn như lửa nhưng đến gần rồi mới phát hiện nội tâm nàng lạnh đến mức có thể khiến người ta đóng băng.

Nhưng chính loại lạnh như băng này lại làm hắn cảm thấy hứng thú, muốn hiểu được trong lòng đối phương đến tột cùng là đang suy nghĩ cái gì.

Nhưng bất luận là hắn làm cái gì, lạnh nhạt cũng vậy mà nhiệt tình cũng thế, Âu Dương Noãn đều giống như không nghe không thấy, không có chút động tĩnh gì. Thật đúng với một câu thứ không chiếm được là thứ tốt nhất, hiện tại Tiếu Diễn cảm nhận sâu sắc điều này.

Lâm Nguyên Hinh dừng bút, nâng ánh mắt trong veo lên nhìn Tiếu Diễn: “Lần này, điện hạ đi bao lâu?”

Thanh âm của nàng như oanh thanh yến ngữ, hết sức dễ nghe.

Tiếu Diễn lắc lắc đầu: “Tạm thời còn chưa biết!”

Lâm Nguyên Hinh nói: "Có cần thiếp chuẩn bị cho điện hạ chút gì đó không?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 19.07.2017, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 237
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 11.15
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
106-3 Chuyện xấu kinh tâm động phách

Tiếu Diễn khoát tay: “Chuyện này đã có Chỉ Quân lo liệu, nàng không cần lo lắng!”

Lâm Nguyên Hinh mỉm cười, trên mặt cũng không có chút mất mát gì. Trải qua cuộc sống này hai năm, nàng đã biết bản thân mình nên sắm vai gì nên liền ôn nhu nói: “Hy vọng điện hạ sớm ngày trở về!”

Tiếu Diễn nhẹ nhàng bâng quơ trả lời: "Nàng không cần lo lắng, nhiều nhất cũng không quá ba tháng!”

Lông mi thật dài của Lâm Nguyên Hinh khẽ rung động: “Ba tháng, trong mắt người khác có lẽ không lâu lắm, nhưng trong mắt thiếp nó lại dài như ba mươi năm. Lúc điện hạ không ở đây, thiếp sẽ vô cùng nhớ ngài!”

Tiếu Diễn nở nụ cười, hắn dần dần phát hiện, tuy dung mạo Lâm Nguyên Hinh không bằng Chu Chỉ Quân nhưng lại dịu dàng, hiểu ý lòng người hơn.

Hắn vươn tay nắm lấy tay nàng nói: “Nha đầu ngốc, đừng suy nghĩ nhiều, cứ dưỡng thai cho tốt. Đứa nhỏ này thật sự rất quý giá a!”

Trong nụ cười của Lâm Nguyên Hinh có chút e lệ: “Cái gì mà quý giá với không quý giá? Điện hạ cũng không phải lần đầu làm phụ thân, sao lại cao hứng như vậy?”

Tiếu Diễn ôm bả vai nàng nói: “Đứa nhỏ của chúng ta, người bên ngoài sao có thể so được?”

Nghĩ đến Âu Dương Noãn nhắc nhở mình nhanh chóng sinh hạ trưởng tử, Lâm Nguyên Hinh nhìn cây vạn niên thanh đặt trên bàn phía xa xa , mỉm cười nói: “Điện hạ yên tâm, thiếp nhất định sẽ sinh cho ngài một đứa nhỏ khỏe mạnh!”

Tiếu Diễn cười nói: "Như vậy mới đúng. Nàng phải nhớ rõ, cái gì cũng không cần lo lắng, chỉ cần bình an sinh hạ nhi tử của ta là được!”

Đột nhiên, bên ngoài vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó người đó thở dốc hô: “Điện hạ, điện hạ!”

Ánh mắt Tiếu Diễn vẫn nhìn Lâm Nguyên Hinh như cũ, dùng giọng điệu trầm ổn đáp: “Chuyện gì?”

Thanh âm ngoài cửa có chút vội vàng: “Hoàng thượng truyền chỉ dụ, lũ lụt Thương Châu nghiêm trọng. Mời điện hạ nhanh chóng khởi hành!”

Lâm Nguyên Hinh rút tay ra khỏi tay Tiếu Diễn, mềm nhẹ nói: “Điện hạ, ngài vẫn nên nhanh chóng đi đi!”

Tiếu Diễn chậm rãi đứng dậy: “Chờ ta về!”

Nói xong hắn cất bước ra ngoài, tay vừa đẩy cửa một trận gió mang theo hạt tuyết thổi tới. Tiếu Diễn nhìn trời, lẩm bẩm: “Tuyết rơi rồi!”

Lũ lụt Thương Châu mãnh liệt, không thể trì hoãn thêm một ngày. Ngay sau khi Thánh chỉ hạ, Hoàng trưởng tôn lập tức khởi hành đi nhậm chức. Chính phi cùng văn võ bá quan cùng nhau đưa tiễn Hoàng trưởng tôn khởi hành.

Mà Lâm Nguyên Hinh chỉ có thể ở trên thành lâu yên lặng đưa tiễn hắn. Âu Dương Noãn phủ thêm áo choàng cho Lâm Nguyên Hinh, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Biểu tỷ, nơi này gió lớn, chúng ta mau trở về đi!”

Lâm Nguyên Hinh cười nói: "Muội nói xem, ta đứng ở đây điện hạ có thể nhìn thấy không?”

Noãn gật đầu, nói: "Tất nhiên là nhìn thấy. Cho dù không thấy cũng sẽ có người nói cho điện hạ!”

Tươi cười của Lâm Nguyên Hinh dẫn theo ba phần tịch sát: “Vậy là tốt rồi!”

Âu Dương Noãn dìu Lâm Nguyên Hinh lên xe ngựa, nhìn thấy xe ngựa chạy đi rồi mới lên xe ngựa của mình.

Lúc bước vào đã thấy một người ngồi sẵn ở đây chờ nàng.

Mành bị xốc lên, hạt tuyết như hạnh hoa đầu mùa thổi vào áo Tiếu Thiên Diệp.

Hắn nhìn nàng cười, đôi mắt đẹp sáng ngời ấm áp. Âu Dương Noãn theo bản năng buông mành xuống, ngăn cách tầm mắt bên ngoài.

“Hồng Ngọc, ngươi cùng Xương Bồ ngồi sau xe ngựa đi!”

“Vâng!”

Bên ngoài không có gì ngoài gió tuyết, bên trong xe có chậu than ấm áp. Trong ánh mắt Tiếu Thiên Diệp như có lửa nhảy lên.

Từ sau khi hắn xin chỉ ban hôn, hai người đã không còn gặp mặt. Nhưng ngay lúc này khi hắn xuất hiện, ánh mắt Âu Dương Noãn liền ngưng trệ, nàng thi lễ với Tiếu Thiên Diệp.

Hắn chau mày, lập tức vươn tay: “Nàng làm gì vậy?”

Âu Dương Noãn cũng không đứng dậy, chỉ ngẩng đầu lên khẽ cười, lời nói thản nhiên: “Cái này là ta nợ ngài!”

Tiếu Thiên Diệp hoảng thần, nói: “Ta không hiểu nàng đang nói cái gì?” Chỉ bướng bỉnh muốn nâng nàng dậy.

Âu Dương Noãn lẳng lặng nói: "Thế tử đều hiểu được. Kỳ thật cho tới nay ngài và ta bất quá chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Không, phải nói Thế tử đối với ta là một tấm chân tình. Nhưng ta chẳng qua là chỉ lợi dụng ngài thôi!”

“Nàng đang nói cái gì vậy?” Tiếu Thiên Diệp giống như không hiểu lời nàng.
Nhưng trong mắt không tự chủ được mà hiện lên thần sắc thất vọng, Âu Dương Noãn thấy trong mắt hắn có một tia cầu xin.

“Lợi dụng cũng được mà thật tình cũng thế. Ta không thèm để ý!” Tiếu Thiên Diệp ngơ ngác sửng sốt nửa ngày. Sau một lúc lâu hắn mới chậm rãi khom người, cầm lấy tay nàng đan chặt vào tay hắn.

“Nàng không phải muốn một người có thể che chở đệ đệ sao? Còn muốn rời khỏi Âu Dương gia? Những điều đó ta đều có thể giúp nàng làm được!”

Âu Dương Noãn chỉ cảm thấy trong linh hồn hắn như có hỏa diễm, buộc nàng cũng bốc cháy.

Nhưng nàng biết, nàng không thể, tuyệt đối không thể. Bởi vì một khi dẫn lửa thiêu thân, hồn phách của nàng sẽ chỉ ở trong liệt hỏa trằn trọc rên rỉ, không thể thoát ra được.

Chuyện cho tới bây giờ, không phải không nghĩ yêu, mà là không thể yêu.

Âu Dương Noãn vừa kinh lại còn sợ, ngay cả đầu ngón tay cũng hơi run run.
Cuối cùng không thể ức chế dùng sức tránh đi, khí lực lớn khiến Tiếu Thiên Diệp hơi nghiêng qua một bên.

“Những người bên cạnh ta cũng không cho phép ta và ngài ở cùng một chỗ….”

Âu Dương Noãn chậm rãi quay sang. Con ngươi nhẹ nhàng hạ thấp, lông mi khẽ run, miệng nói cơ hồ như không thể nghe thấy âm thanh: “Chỉ có thể trách, chúng ta không có duyên phận!”

Đúng lúc này, Tiếu Thiên Diệp đột nhiên nhíu mày, tay ôm ngực, hơi hơi thở dốc. Âu Dương Noãn nhìn hắn, không khỏi cả kinh: “Thuốc của ngài đâu?”

Nàng nói xong, tay đã theo bản năng tìm kiếm bình sứ trên người hắn nhưng ngay sau đó lại bị tay hắn cầm lấy.

Tiếu Thiên Diệp vẫn không nói, Âu Dương Noãn cũng yên lặng.

Tay Tiếu Thiên Diệp dùng sức cầm lấy, Âu Dương Noãn vẫn chậm rãi rút tay ra.

Tay hắn dùng sức lại dùng sức nhưng cuối cùng chỉ có thể nắm lấy ống tay áo nàng. Gấm vóc lạnh hoạt, giống như cầm lấy cát, nghĩ muốn giữ chặt nhưng cuối cùng lại không thể nắm được gì.

Âu Dương Noãn nhìn hắn, tươi cười lạnh nhạt nhưng lại cực đẹp: “Điện hạ, những lời nên nói ta đều đã nói rõ ràng. Từ nay về sau, mong ngài đừng đến tìm ta nữa!”

“Trừ phi là chết….” Tiếu Thiên Diệp cười, lại như đao: “Nếu không, nàng nhất định phải đến bên cạnh ta….”

Dứt lời, con ngươi hắn giống như hai giọt sương, trong veo nhưng lại lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.

Không biết vì sao, nhìn biểu tình nghiêm túc của Tiếu Thiên Diệp, trong lòng Âu Dương Noãn dâng lên cảm giác sợ hãi.

Hắn là nam nhân sẽ không cho phép người khác được cự tuyệt. Đây chính là nguyên nhân lớn nhất khiến nàng không thể nói ra những lời trong lòng.

Cũng như rất nhiều chuyện nàng không muốn xin hắn giúp đỡ, chính bởi vì nàng biết thủ đoạn của hắn rất độc ác. Khi hắn nóng lên, quả nhiên là cái gì cũng có thể làm ra được.

Âu Dương Noãn không tự chủ được mà thở dài: “Điện hạ, ngài không nên làm ta khó xử!”

Thần sắc Tiếu Thiên Diệp thoáng dịu xuống: “Nàng không cần sợ ta. Cho dù trong bất cứ tình huống gì ta tuyệt đối cũng không làm tổn thương đến nàng. Chính là ta cũng không nghĩ sẽ buông tay!”

Nói tới đây, hắn đột nhiên nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn: “Còn một việc quan trọng nhất. Trước mắt thế cục kinh đô bất ổn, về sau không có chuyện thì đừng dễ dàng xuất môn như hôm nay. Nếu Lâm Nguyên Hinh lại mời, nàng cũng đừng để ý tới. Qua lại quá thân cận với bọn họ, đối với nàng tuyệt không có lợi!”

Âu Dương Noãn ngẩn ra, ánh mắt đột nhiên nổi lên hàn ý: “Lời này của Điện hạ là có ý gì?”

Tiếu Thiên Diệp thản nhiên nói: "Nàng là người thông minh, rất nhiều chuyện ngay cả khi ta không nói nàng cũng có thể hiểu được. Một tháng trước Minh quận vương đã đi Tây Nam luyện binh. Thực ra luyện binh là giả, đi trấn áp phản loạn mới là thật. Hôm nay Tiếu Diễn lại đi Thương Châu, điều này có nghĩa gì, nàng nên hiểu rõ hơn so với người khác!”

Trên mặt Âu Dương Noãn lộ ra tia dị sắc: “Ngài nói những ngày gần đây sẽ có náo động lớn?”

Ánh mắt Tiếu Thiên Diệp tĩnh lặng nhìn nàng: “Không nên hỏi. Không biết cái gì đối với nàng là điều tốt nhất!”

Âu Dương Noãn nhìn hắn, trong lòng bắt đầu khuấy động những cảm xúc phức tạp: “Thế tử, ngài vội vã tới khuyên ta giữ khoảng cách với phủ Thái tử, chẳng lẽ không sợ ta đem những lời ngài nói hôm nay tiết lộ ra ngoài sao?”

Tiếu Thiên Diệp thản nhiên nở nụ cười: "Phụ vương ta làm việc quyết đoán, thủ đoạn chém tận giết tuyệt. Nếu chuyện bại lộ, cũng không phải chỉ hai người chết là có thể đủ để giải quyết. Nếu nàng không muốn nhìn Hầu phủ cùng Thái tử phủ máu chảy thành sông thì vẫn nên giữ im lặng!”

Âu Dương Noãn bị một câu này làm cho sắc mặt trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn gượng cười nói: “Thế tử đừng nói đùa. Thân mình Bệ hạ vẫn còn kiện khang, hết thảy đều như bình thường….”

Nói tới đây nàng đột nhiên nhớ đến cái gì, sắc mặt liền đại biến, ánh mắt ôn hòa vừa rồi lập tức trở nên lạnh như băng.

Hoàng đế, Yến vương, Tần vương, Thái hậu, còn có các thế lực hoặc ngoài sáng hoặc trong bóng tối khác khiến cho thế cục hiện nay rắc rối phức tạp khó có thể đoán trước được.

Lòng nàng dần lo lắng vô tận, lúc này nếu tính sai một bước liền rơi vào kết cục mãn bàn giai thâu.

(Mãn bàn giai thâu: ý chỉ việc chỉ cần đi sai một nước cờ, toàn bộ ván cờ sẽ thua. Chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ sẽ khiến toàn cục thất bại)

Quan trọng nhất là Tần vương đa mưu túc trí, sao có thể tùy tiện ra tay? Ông ta tất nhiên là phải hoàn toàn nắm chắc.

Nhưng điều này sao có thể, Thái tử cùng Yến vương còn ở kinh đô, Thái vương sao có thể chọn lúc này làm thời cơ động thủ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới Hôm qua, 15:54
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 237
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 11.15
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
107-1 Mỹ nhân dẫn dụ thích khách

Từ lúc Tiếu Diễn rời kinh, chỉ ngắn ngủi hai tháng, tình hình kinh đô không những không chuyển biến tốt mà thậm chí đang không ngừng chuyển biến xấu.

“Minh quận vương tây chinh bình loạn, Hoàng trưởng tôn xuất kinh trị thủy, Thái tử ngoài ý muốn té ngựa, Yến vương đột nhiên gặp chuyện, Chu vương làm Bệ hạ tức giận bị cấm túc….”

Âu Dương Noãn lẩm bẩm từng biến cố phát sinh gần đây, hơi có chút kinh cụ.

Mặc dù không muốn nhưng nàng không thể không thừa nhận, thủ đoạn của đối phương rất cao minh. Mỗi một bước gần như đánh vào tử huyệt đối phương khiến người khác không kịp phản ứng, hoàn toàn như trong mộng.

Thận trọng như vậy, kỹ càng tính kế lòng người như vậy đến tột cùng là ai đang ở đâu khống chế ván cờ này?

Có lẽ đây thực sự là loạn cục, mỗi người đều dựa theo kế hoạch của mình tiến hành bố trí.

Tuy rằng nàng không biết Tần vương rốt cuộc đã chuẩn bị được đến đâu nhưng có thể khẳng định nếu thật sự kinh thành đại loạn, như vậy phía trước chính là vực sâu vạn trượng.

“Tiểu thư, nước tắm đã chuẩn bị xong!”

Âu Dương Noãn bị lời này khiến cho cả kinh, mới bừng tỉnh nói: “Được rồi, mang vào đi!”

Hai gã sai vặt cúi đầu nâng thùng gỗ đưa đến dưới hành lang, sau đó bốn mama nhận lấy nâng vào phòng.

Trong phòng sớm đã chuẩn bị vải dầu, mấy mama nhẹ nhàng hạ xuống. Trên bồn tắm kia điêu khắc hoa hải đường tinh xảo thanh lịch.

Xương Bồ từ từ rót nước ấm vào thùng, toàn bộ cả phòng liền bao phủ một tầng hơi nước, hương khí thoang thoảng lượn lờ tinh tế.

Không gian yên lặng, chỉ có tiếng nước ào ào chảy vào thùng gỗ. Hồng Ngọc cùng mấy đại nha đầu khác bưng khay gỗ vào, bên trong để bố khăn, bồ kết…

Thực ra Âu Dương Noãn rất sợ nước, đây có lẽ là do biến cố của kiếp trước khắc sâu vào tâm trí nàng. Ngoại trừ một năm kia nàng nhảy xuống nước cứu Tước Nhi cùng một lần trốn chạy sự truy đuổi của Tiếu Thiên Diệp thì nàng sẽ không dễ dàng tới gần hồ nước.

Chính là nàng không dám nói với người khác, càng không muốn để bất luận kẻ nào biết. Cho nên nàng vẫn luôn kiệt lực áp chế không để người khác phát hiện.

"Các ngươi đều đi ra ngoài đi. Ta tự mình làm là được rồi!” Âu Dương Noãn nói với Hồng Ngọc.

Hồng Ngọc sớm đã biết rõ thói quen tắm một mình của Âu Dương Noãn nên lập tức nói: “Bọn nô tỳ ở ngoài cửa, tiểu thư có chuyện gì gấp cứ trực tiếp phân phó!”

Tuy là đã vào đông nhưng trong phòng có đốt than, lại có hơi nóng của nước khiến trán Âu Dương Noãn không tự chủ được mà rin một tầng mồ hôi. Nàng vừa muốn cởi áo khoác, đột nhiên có một bàn tay bịt kín miệng nàng.

“Không cần sợ!”

Bên tai truyền đến thanh âm cố đè thấp của một nam nhân, tựa hồ như còn mang theo chút thở dốc khó áp chế. Như là nỗ lực bài trừ thanh âm yếu ớt, bàn tay đang che miệng nàng có chút ẩm ướt, mang theo một mùi hương kỳ quái: “Là ta!”

“Minh quận vương?” Trong lòng Âu Dương Noãn đột nhiên cả kinh, dùng sức gỡ bàn tay đang che miệng mình ra.

Đột nhiên cảm thấy bên miệng mạc danh kỳ diệu một cỗ hương vị huyết tinh.

Nàng kinh ngạc xoay người, quả nhiên thấy Tiếu Trọng Hoa mi phong nhanh túc, thần sắc lạnh lùng thì không khỏi kêu nhỏ một tiếng: “Ngài làm sao có thể….”

Thế nhưng tiếp theo là nàng ngây ngẩn cả người. Tiếu Trọng Hoa một thân thường phục bạc màu, càng tôn thêm thân hình cao to của hắn.

Trong y phục tầm thường lại hiện lên hơi thở hào sảng hiếm có. Tóc đen không cài, tùy ý tán loạn, có vẻ thực hỗn độn. Cùng với vị Minh quận vương trấn định thong dong trước đây đúng là một trời một vực.

Lúc này hắn đang dùng tay che đi bả vai trái của mình, hạ giọng nói: “Thực có lỗi, dọa đến nàng rồi!”

Hắn buông bàn tay kia ra, lập tức lộ ra vết thương ghê người, màu đỏ dường như thấm hết ống tay áo hắn.

“Ngài bị thương?” Âu Dương Noãn hoảng sợ hỏi.

Thấy Tiếu Trọng Hoa gật đầu, Âu Dương Noãn cũng không hề hỏi nhiều liền thay hắn xử lý sơ qua một chút. Hơn nữa cẩn thận lau mặt mình vô tình bị dính máu.

Thực lòng nàng quan tâm đến an nguy của Tiếu Trọng Hoa, không chỉ vì hắn từng vài lần vươn tay tương trợ. Quan trọng nhất là sự tồn tài của hắn đối với cục diện chính trị kinh đô, đối với Thái tử, đối với Trấn quốc Hầu phủ đều có ý nghĩa vô cùng trọng yếu. Cho nên nàng không thể ngồi nhìn hắn chết ở đây.

“Ở đây không có kim sang dược nên chỉ có thể băng bó đơn giản như vậy thôi!” Âu Dương Noãn nói.

“Không sao, là ta thất lễ!” Thanh âm Tiếu Trọng Hoa, có mang theo vài phần áy náy.

Âu Dương Noãn mỉm cười: "Nếu chờ đến khi ta cởi hết y phục điện hạ mới mở lời thì đó mới thật sự thất lễ!”

Thần sắc Tiếu Trọng Hoa nhất thời kinh ngạc, cụp mắt xuống không biết đáp lại như thế nào.

Âu Dương Noãn thở sâu, hắn đột nhập vào khuê phòng của mình, nàng không phải không tức giận.

Nhưng chính là nàng biết Noãn các là nơi thanh tĩnh và an toàn nhất Âu Dương phủ. Hắn chỉ có ở trong này mới không bị người ta phát hiện, huống hồ cho dù hắn có đi nơi khác cũng không ai dám chứa chấp.

Nhưng dù sao nàng cũng là thiên kim khuê các, vừa rồi còn chuẩn bị đi tắm. Vạn nhất nàng không bảo những người khác ra ngoài, hắn cũng không hiện thân. Vậy chẳng phải nàng sẽ bị hắn nhìn thấy hết sao?....

Được rồi, cái này cũng không có gì. Cùng lắm thì trên đầu chữ nhẫn là một cây đao, cái chuôi đao này cũng không tính là hung hãn, nàng có thể chịu được.

(Chữ nhẫn được ghép bởi hai chữ: đao và tâm. Chữ đao ở trên, chữ tâm ở dưới)

Âu Dương Noãn áp chế hờn giận trong lòng, nói: “Điện hạ không cần hiểu lầm, ta cũng không có ý gì khác!”

Nàng thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Chính là ngài đang yên lành đột nhiên chạy đến đây làm gì? Ngài có biết chủ soái xuất chinh chưa có chỉ đã hồi kinh sẽ có kết cục gì không? Nếu chuyện này rơi vào tai Hoàng đế….”

Tiếu Trọng Hoa hơi hơi lắc đầu, chi tiết nói: “Ta ở Lâm Châu đã hơn một tháng không nhận được tin tức gì từ kinh đô. Từ bên ngoài nhìn vào mọi thứ đều bình thường như trước, nhưng càng yên tĩnh lại càng khiến người ta cảm thấy kỳ quái, không phải sao? Hơn nữa bên người ta cũng có không ít kẻ rục rịch, người nào cũng đều muốn mượn thời cơ đoạt đi tính mạng ta. Ta ở ngàn dặm xa xôi còn như thế, vậy rất rõ ràng tình thế ở kinh đô còn khẩn trương hơn!”

Hai câu này tuy nhiên vô cùng đơn giản, nhưng việc xảy ra đều là thật.

Âu Dương Noãn hơi cân nhắc một chút, nàng nghĩ tới một điểm mấu chốt khác, nhịn không được mở miệng hỏi: “Đúng rồi, ngài làm sao vào được thành? Thủ vệ tất cả các đại môn phiệt trong kinh đô này đều đã thay đổi không ít, ngài không sợ bị họ nhận ra sao?”

“Ta tự có biện pháp của ta. Ngay cả khi Tần vương đã khống chế kinh đô, cũng không đến mức có thể một tay che trời!”

Khi Tiếu Trọng Hoa nói như vậy, trong thanh âm cũng ôn nhu hơn: “Nàng yên tâm, ta đã trà trộn theo một chiếc xe đi vào từ cửa tây, vốn mọi chuyện đều rất thuận lợi. Đáng tiếc lúc đến Yến vương phủ vấn an phụ vương, tin tức lại bị lộ nên mới bị truy đuổi!”

Âu Dương Noãn gật gật đầu, không tự chủ được hỏi tiếp: “Yến vương điện hạ bị thương có nặng không?”

Tư thái nàng như hoa lan vừa nở khiến hắn hơi thất thần: “Rất nặng. Một đao kia cơ hồ như xuyên thấu ngực ông!”

Rất nặng là nặng như thế nào? Nặng đến mức không đứng dậy nổi, hay đã đến mức hấp hối?

Âu Dương Noãn muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng nàng cũng biết hiện tại không phải lúc nên hỏi.

Nàng quay đầu nhìn mặt nước không gợn sóng trong thùng, rốt cuộc hạ quyết tâm: “Không biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm phủ Thái tử, Trấn quốc Hầu phủ, thậm chí là nơi này của ta. Mà tin tức ngài trở lại kinh đô e là đã đến tai Tần vương, chỉ sợ ngay lập tức sẽ có người tra soát toàn thành. Ngài không thể ở lại đây, nhất định phải nghĩ cách để ngài ra ngoài!”

“Âu Dương tiểu thư đúng là thiện tâm, tình nguyện bất chấp hiểm nguy tới cứu ta!” Tiếu Trọng Hoa chăm chú nhìn nàng một lát rồi thản nhiên nói.

Âu Dương Noãn lắc đầu thở dài: "Nếu được sinh ra trong gia đình bình dân, ta cũng sẽ không vô duyên vô cớ vướng vào chuyện có quan hệ đến sinh tử này. Nhưng cũng là quận vương có vận khí tốt, đến lúc đó đừng làm cho ta bồi một cái mạng mới phải!”

“Đó là tất nhiên. Đại ân của tiểu thư đêm nay, ta nhất định ghi nhớ trong lòng!”

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt nàng chỉ có sầu lo, ánh mắt hắn lại rất trấn định.

Nếu có thể, Âu Dương Noãn cũng không muốn tham dự vào chuyện này. Nhưng tình huống hiện tại, có thể cho phép nàng chỉ lo cho bản thân sao?

Tần vương nay chính là đang tìm cơ hội tốt nhất, chờ thời cơ đến, hắn sẽ làm gì phủ Thái tử? Sẽ làm gì Hầu phủ?

Cho dù hắn cùng Âu Dương gia không có hiềm khích, nhưng Lâm Văn Uyên cùng Âu Dương Noãn nàng thì sao? Tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt!

Đúng lúc này bên ngoài đã có không ít người xông vào Âu Dương phủ.

Quản gia nghe thấy tiếng ồn ào nên dẫn người đuổi tới cửa, đã thấy trong hoa viên không biết từ khi nào đã đứng đầy một đội binh lính.

Nam tử đứng đầu khuôn mặt lạnh lùng, thân hình cao lớn. Bên mặt trái còn có một vết sẹo thật dài, thoạt nhìn như hung thần ác sát.

Binh lính thuộc hạ của hắn đang cùng nhóm mama giữ cửa viện lớn tiếng với nhau. Nghe giọng điệu của bọn họ, hình như là muốn lục soát hoa viên.

Tôn quản gia cau mày bước nhanh lên: “Các ngươi là ai, còn không mở to hai mắt nhìn cho rõ ràng! Đây là quý phủ Lại Bộ Thị Lang, cũng không phải nơi cho các ngươi tẩu dã. Nếu còn không mau cút đi, để đến lúc lão gia nhà chúng ta báo lên Thánh thượng trị tội các ngươi thì đừng có hối hận!”

Gã quan quân đầu lĩnh kia hừ lạnh, liếc mắt liền có hai tên binh lính bước lên bắt lấy Tôn quản gia. Hắn nhất thời cả kinh, vừa định lớn tiếng kêu hộ vệ bên cạnh đi lên cứu nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị người ta trói lại, bịt miệng vứt trên đất.

Gã quan quân kia lạnh lùng nói: “Chúng ta phụng chỉ truy lùng thích khách. Ai giám cản trở, giết không tha!”

Noãn các.

Hồng Ngọc nghe thấy bên ngoài ẩn ẩn truyền đến tiếng bước chân hỗn độn, không tự chủ được mà nhíu mày nhìn Xương Bồ nói: “Bên ngoài xảy ra chuyện gì?”

Xương Bồ sửng sốt, lập tức lấy lại phản ứng: “Ta ra ngoài xem!”

“Khoan đã, có chút gì đó không thích hợp. Quan sát tình hình rồi nói sau!” Phương mama phất tay.

Đúng lúc này, bên ngoài ẩn ẩn truyền đến một âm thanh quát nạt: “Tra rõ ràng cho ta! Người nhất định ở trong này!”

Tiếp theo là thanh âm lấy lòng của một kẻ nào đó: “Tướng quân, lúc nãy nô tài thấy rất rõ ràng, người nọ trèo tường vào hậu viện nhà này. Như vậy trong chốc lát hắn không thể chạy xa được!”

Xa xa lại truyền đến tiếng động lớn xôn xao:

“Bắt được rồi! Bắt được rồi!”

“Mau trói lại!”

“Đi! Đi mau!”

Quan quân cao giọng nói: “Mau đưa người qua đây!”

Trong thanh âm đều tràn ngập vui mừng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới Hôm nay, 16:23
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 237
Được thanks: 2970 lần
Điểm: 11.15
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
107-2 Mỹ nhân dẫn dụ thích khách

Trong phòng, Âu Dương Noãn đột nhiên đứng lên nhìn Tiếu Trọng Hoa: “Ngài không đi một mình?”

Tiếu Trọng Hoa lắc đầu, hạ giọng nói: "Không, người bọn họ bắt được không phải người của ta!”

Âu Dương Noãn nhíu mày, chợt nghe đến bên ngoài có người hét lớn: “Cút qua một bên! Đây không phải người ta muốn tìm. Tra lại một lần nữa, mỗi một phòng đều phải lục soát!”

"Dừng tay!" Thanh âm khiển trách của Âu Dương Trì truyền đến.

Tiếp theo đó là thanh âm của Âu Dương Tước: “Lớn gan! Các ngươi xông vào phủ chúng ta làm xằng làm bậy, là muốn tạo phản sao?”

Quan quân cầm đầu lạnh lùng nói: “Thứ lỗi! Chỉ sợ cho dù nơi này của ngươi có là vương phủ, cũng phải tuân theo ý chỉ của Thánh Thượng. Phủ các ngươi nếu tư tàng thích khách thì chính là khi quân phạm thượng. Đây chính là tội chết!”

"Ngươi luôn mồm nói có Thánh chỉ, vậy Thánh chỉ kia đâu? Thánh chỉ ở đâu?” Âu Dương Tước cười lạnh.

“Đây là khẩu dụ của Thánh thượng!” Thanh âm của viên quan quân nọ không hề yếu thế.

"Làm càn!" Âu Dương Trì phát hỏa: “Ngươi là ai? Là người của doanh nào? Thượng tranh là ai? Ai cho ngươi lá gan lớn như vậy, dám mang theo vài tên lỗ mãng giả truyền thánh chỉ, xông vào nội viện phủ ta lại còn bịa đặt tội danh. Sao? Các ngươi muốn vu hãm trung lương, vu oan giá họa?”

Quan quân kia tựa hồ như nghẹn lời, bị Âu Dương Trì lớn tiếng quát khiến hắn có chút quẫn bách. Ngữ khí vốn kiêu ngạo cũng dần hòa hoãn xuống: “Thị Lang đại nhân, ta là phụng lệnh Tần vương rà soát toàn thành truy lùng thích khách. Con đường này một một nhà ta đã đều lục soát qua, ngay cả thủ phủ đại nhân cũng không trừ. Ngài sao phải khó xử chúng ta, có gì muốn hỏi cứ đến hỏi Tần vương đi!”

“Ngươi khẳng định?” Âu Dương Trì nhất thời bị nghẹn.

Âu Dương Tước bên cạnh cười lạnh nói: “Nếu thật sự Tần vương điện hạ có lệnh, sao không thấy ngài ấy tự mình mang binh? Ngươi rõ ràng là sợ bị nhìn ra, có ý lung lạc, nói hươu nói vượn! Còn nữa, cho dù ngươi thật sự dưới trướng Tần vương, cũng không có quyền điều tra thủ phủ quan viên. Nếu muốn soát, mang thánh chỉ đến đây!”

“Thánh chỉ ở đây!”

Ngay khi hai bên đang giằng co thì một người mặc quan bào tiến đến, Âu Dương Trì quay đầu vừa thấy liền nhíu mày: “Lâm huynh!”

Người tới đúng là Bộ Binh Thượng Thư Lâm Văn Uyên, hắn cung kính hướng thái giám một bên hành lễ. Thái giám kia liền tuyên đọc ý chỉ của Hoàng đế.

Thần sắc Âu Dương Trì lại càng khó xem, chính là không thể phát tác đành gượng cười nói: “Hóa ra là ý chỉ của Thánh thượng thật!”

"Âu Dương huynh chớ trách. Ta cũng là vì Hoàng thượng phân ưu. Gần đây Yến vương gặp chuyện, Hoàng thượng ăn không ngon ngủ không yên hạ lệnh toàn thành truy bắt thích khách. Hôm nay có người mật báo nói trên đường gặp thích khách, Tần vương điện hạ vì muốn bắt được hung thủ nên đã lập tức tiến cung hướng Bệ hạ xin ý chỉ, chỉ còn chờ bắt người nữa thôi. Âu Dương huynh vẫn nên tạo điều kiện thì hơn!” Lâm Văn Uyên đem thánh chỉ giơ cao lên.

Tươi cười trên mặt Âu Dương Trì có mang chút hoài nghi, lại vẫn phải lui về phía sau: “Vậy xin cứ tự nhiên. Nhưng ta phải nói trước một câu, nếu đến lúc đó cái gì cũng không soát được….”

“Ta đây tất nhiên sẽ bồi tội với Âu Dương huynh! Người đâu, lục soát!” Lâm Văn Uyên lạnh lùng phất tay.

Rất nhanh binh lính liền tra xét mọi ngõ ngách, một lúc lâu sau quan quân cầm đầu bẩm báo với Lâm Văn Uyên: “Không có!”

Lâm Văn Uyên cười cười thu liễm vẻ mặt thị uy ban nãy nhưng ánh mắt lại âm trầm khó dò.

Ngay lập tức hắn tựa hồ như phát hiện có gì đó không thích hợp, đôi mắt chim ưng lợi hại lộ ra quang mang thâm thúy.

Hắn thong thả đi mấy bước, nhìn như không chút để ý nói: “Âu Dương huynh, còn chỗ nào chưa lục soát nữa không?”

Âu Dương Trì nhíu mày: "Phủ của ta chỉ có như vậy, có chỗ nào chưa tra. Hay là đại nhân hoài nghi trong phủ ta còn có mật đạo, mật thất bí mật gì đó? Nếu ngươi hoài nghi, liền dùng hết khả năng của mình đi tìm đi!”

"Ha ha ha..." Lâm Văn Uyên cười to vài tiếng: “Âu Dương huynh thật sự là biết nói đùa. Mật đạo sao? Thật ra ta không nghĩ đến nó, chẳng qua là viện của Âu Dương tiểu thư còn chưa tra a!”

“Cửu cửu, ngài nói như vậy thật sự là rất không ổn!” Âu Dương Tước bỗng nhiên giận tái mặt, chen ngang nói: “Theo như ý cửu cửu, các ngươi ở trong này tìm không được người liền muốn chạy đến phòng tỷ tỷ ta sao? Hừ….khuê phòng thiên kim tiểu thư sao có thể nói tùy tiện vào liền vào? Ở đâu có đạo lý như vậy?”

“Ta tất nhiên sẽ quản thúc thuộc hạ, không để bọn họ quấy nhiễu Noãn Nhi!” Lâm Văn Uyên lạnh lùng nói.

“Phụ thân, không thể tùy tiện bọn họ làm xằng làm bậy. Nếu tỷ tỷ bị bọn họ làm cho kinh hách, chúng ta sẽ không có cách nào nói lời công đạo với Đại công chúa!” Âu Dương Tước nhắc nhở nói.

“Đúng vậy, Noãn Nhi là cô nương chưa xuất giá. Nếu ta thực sự để ngươi làm như vậy, ngày mai ta không còn mặt mũi nào đi ra ngoài gặp người khác!”

Khó có khi Âu Dương Trì lại kiên cường như vậy. Không chỉ bởi vì nay hắn xem Âu Dương Noãn như hi thế trân bảo nâng niu trong tay, sợ tổn hại đến khuê danh khiến nàng không tìm được mối hôn sự tốt.

Quan trọng nhất là Âu Dương Noãn hiện là Vĩnh An quận chúa, không cẩn thận sẽ đắc tội với Đại công chúa, cho nên hắn không chút thoái nhượng nói: “Như vậy, mời các ngươi lập tức rời đi!”

Trên mặt Lâm Văn Uyên có chút ngoài ý muốn, hắn thật không ngờ Âu Dương Trì luôn luôn nhu nhược hiện tại lại kiên cường như vậy.

Quan quân đầu lĩnh là tướng quân Tả Lệ dưới trướng Tần vương, hắn thấp giọng nói bên tai Lâm Văn Uyên: “Thượng Thư đại nhân! Tần vương đã nghiêm lệnh hôm nay sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Nếu hôm nay tay không trở về như thế này, chúng ta sẽ không thể ăn nói với Tần vương!”

Lâm Văn Uyên nhíu mày lại, nhìn chằm chằm Âu Dương Trì, cân đo lợi hại một chút rồi lập tức cười lạnh, giơ tay lên với bọn binh lính: “Tra! Đi vào tra! Ta không tin, hắn còn có thể trốn!”

“Các người dám!” Âu Dương Tước nhanh chóng che chắn trước cửa Noãn các.
Lâm Văn Uyên liếc mắt, Tả Lệ liền lạnh lùng nói: “Âu Dương công tử, thất lễ !"

Âu Dương Tước lạnh lùng nhìn hắn, nửa điểm ý tứ nhường đường cũng không có. Tả Lệ liền rút trường kiếm ra, chỉ thẳng vào Âu Dương Tước.

Trên người Âu Dương Tước không có vũ khí liền tùy tay rút kiếm bên hông từ binh linh một bên chặn lại kiếm của Tả Lệ. Nháy mắt, hai người đã giao thủ.

Tả Lệ vốn tưởng rằng Âu Dương Tước chẳng qua chỉ là một tên công tử ăn chơi trác táng. Lại không ngờ đối phương công phu không hề kém cạnh mình, thậm chí còn có chút linh hoạt hơn.

Duy chỉ có một điểm đó là kinh nghiệm thực chiến của đối phương quá ít, nên chỉ qua vài hiệp hắn mới có thể khống chế được đối phương. Tả Lệ lại cũng không có ý dừng lại.

Âu Dương Tước thấy Tả Lệ từng bước ép sát, không khỏi nổi lên sát ý, không chút lưu tình nào chém xuống Tả Lệ.

Trước mắt Tả Lệ đột nhiên cảm nhận được một trận gió lạnh lợi hại đánh úp xuống, hắn vội vàng né tránh nhưng trên trán vẫn cảm thấy đau xót như bị cái gì đâm trúng. Hắn nhất thời bị dọa toát mồ hôi lạnh, hắn che trán lui xuống từng bước.

Nếu một đao vừa rồi của Âu Dương Tước không thoáng dừng một chút thì cái đầu này của hắn đã bị một thiếu niên mới lớn này xẻ làm đôi.

Hơn nữa sát khí nồng đậm như vậy, khiến Tả Lệ luôn xông pha ngoài chiến trường không khỏi kinh hãi.

Hắn thật sự là đã quá coi thường tiểu công tử một thân cẩm y, nhìn như thư sinh này. Ai có thể nghĩ một thiếu niên thanh tú như vậy, khi ra tay lại rất quyết liệt, giống như quyết sống chết đến cùng.

“Âu Dương Tước, ngươi muốn kháng chỉ sao?” Lâm Văn Uyên biết tình hình không ổn liền lớn tiếc quát lớn.

Âu Dương Trì sợ con trai độc nhất bị thương liền vội vàng đi lên giữ chặt Âu Dương Tước: “Tiểu súc sinh, còn không mau dừng tay!”

Âu Dương Tước nhìn chằm chằm thánh chỉ trong tay Lâm Văn Uyên, không tự chủ được nắm chặt quyền, ánh mắt tối đen hiện lên sát ý mãnh liệt.

Lâm Văn Uyên thầm nghĩ tiểu tử này từ khi nào thì trở nên đáng sợ như vậy, không khỏi [i]sắc lệ nhi nội nhẫm[i] nói: “Tất cả đều xông vào cho ta!”

(Sắc lệ nhi nội nhẫm: bề ngoài oai hùng mà bên trong hèn nhát)

Đúng lúc này, Âu Dương Noãn quyết định xõa búi tóc, cởi y phục, chỉ mặc một cái yếm cùng váy lót. Nàng lạnh lùng nói với Tiếu Trọng Hoa: “Ngài mau núp đi!”

Đồng thời nàng hướng ra cửa nói: “Hồng Ngọc, Xương Bồ! Hai người các ngươi tiến vào đi!” Ngay sau đó nàng liền nhanh chóng bước vào bồn tắm.

Hồng Ngọc cùng Xương Bồ liếc nhìn nhau, rất nhanh liền vào phòng, sau đó lập tức đóng chặt cửa lại.

Bên ngoài, Tả Lệ cười lạnh nhìn Âu Dương Tước, sau đó dẫn đầu xông vào Noãn các.

Mama, nha đầu trong viện đều dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn hắn.

Sắc mặt Tả Lệ không chút thay đổi, nhanh chóng hướng phòng chính đi đến.

Lúc này cửa phòng đang đóng chặt, không chút tiếng động, chỉ nghe thấy tiếng bước chân sàn sạt của hắn vang lên càng khiến nơi này thêm yên tĩnh vạn phần.

Trong không khí phiêu tán hương thơm khiến người ta dần dần cảm thấy khó có thể hình dung. Tả Lệ hoàn toàn cẩn thận, hắn biết thân phận nữ tử trong phòng không tầm thường. Cho nên lúc này hắn khom người xuống lớn tiếng báo danh: “Mạt tướng phụng mệnh làm việc. Mong tiểu thư thứ tội!”

“Kẻ nào lớn gan như vậy? Dám xông vào khuê phòng của tiểu thư!” Một nữ tử hét lớn, đẩy mạnh cửa bước ra.

Thoáng nhìn bên trong, Tả Lệ chỉ thấy một bóng dáng mảnh khảnh phía sau bình phong. Xương Bồ đã chạy ra, chặn tầm mắt của hắn rồi hung tợn nói: “Ngươi là ai mà dám làm càn như thế?”

Nháy mắt, Âu Dương Noãn trong phòng đã vội vàng phủ thêm áo khoác, chỉ còn mái tóc đen ướt sũng nước.

“Mong tiểu thư thứ tội!” Tả Lệ không chút để ý tới nha đầu mày rậm mắt to trước mặt này mà chỉ giương giọng nói với vào trong phòng: “Tiểu thư, xin ngài hãy dời bước để chúng ta điều tra trong phòng một chút!”

Âu Dương Noãn cười lạnh một tiếng, nàng bước ra tấm bình phong, gió lạnh đập vào mặt, thổi bay mái tóc đang ướt sũng nước.

Hạ nhân trong viện kinh hãi quỳ xuống, Phương mama vội vàng la lên: “Đại tiểu thư, ngài sao có thể đi ra ngoài này như vậy?”

“Thấy Vĩnh An quận chúa, còn không mau quỳ xuống!” Xương Bồ lớn tiếng trách cứ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 449 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 42, 43, 44

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 50, 51, 52

8 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

10 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

11 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

12 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 88, 89, 90

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 02/07]

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75

18 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Tuyền Uri: Ân ưi nhận quà :)2 nhớ trả 10 điểm sinh nhật zui zẻ :rose2:
Ma Nhỏ: khóc nhè
Thố Lạt: khuya mát hiu hiu
Thố Lạt: ???
Ma Nhỏ: bạn ớt
Thố Lạt: đọc xong em nghỉ ngủ luôn
Thố Lạt: chị vui tính thế
Jinnn: U minh quái đàm
pr truyện: cầu tks + cmt
truyện thích hợp đọc lúc đêm khuya
Ma Nhỏ: oài ko có ai
meoancamam: Má Bỉ : Càng về sau càng nhiều??? Tại sao con lại tham gia thứ 2 ._.
Mẫu Tử Song Linh: Pr: [Game] Trắc nghiệm Tâm hồn - Game dễ, khôn tốn thời gian lại được nhiều điểm thưởng, càng về sau càng nhiều, cầu ủng hộ :bird:
Thố Lạt: ủng hộ chú Quốc ạ :iou:
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà tiếp tục ủng hộ Quốc nhé. Đa tạ đa tạ.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3216584#p3216584 chương mới Giống Rồng - Nguyễn Khai Quốc
Tiểu Linh Đang: bà đọc liên minh phe thất tình í
Tiểu Linh Đang: đọc qua lâu r
Tiêu Dao Tự Tại: buồn cười cực
Tiêu Dao Tự Tại: đang đọc có cần lấy chồng k
Tiểu Linh Đang: có chuyện chi
Tiêu Dao Tự Tại: đang....
Tiêu Dao Tự Tại:
Tiểu Linh Đang: ắng quá
Đào Sindy: Hihi.
Shin-sama: Mọi sự đều bình xường
Shin-sama: Ổn mà
Đào Sindy: Phẻ
Đào Sindy: Shin đệ :)) phê chưa cưng :kiss3:
Đào Sindy: Bối. Lễ phép nhỉ
Shin-sama: *cạp*
Sam Sam: Đang *ôm luôn*

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.