Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng dinhthom vừa nhặt được bao lì xì chứa 10 điểm! (1 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

 
Có bài mới 01.02.2018, 15:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 374
Được thanks: 4854 lần
Điểm: 11.34
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 11
164-1 Cửu hoàng tử.

Mùng ba tháng hai là sinh thần của Hoàng đế.

Bắt đầu từ tháng chạp, Thái tử đã tự mình ở trong chính điện bận rộn hơn một tháng, cuối cùng mọi thứ cũng đã an bài sẵn sàng.

Âu Dương Tước cùng Tiếu Nhiên quận chúa như là một đôi kim đồng ngọc nữ đang chầm chậm bước về phía trước. Trong tay là thanh như ý san hô màu đỏ tươi, quỳ trước mặt Hoàng đế.

Hoàng đế cười cười, hiển nhiên là rất hài lòng với đôi tân lang tân nương này.

Âu Dương Noãn ngồi phía trên, cười cười nhìn một màn này.

Lâm Nguyên Hinh bên cạnh cũng cười nói: “Thế nào? Đối với vị em dâu này có hài lòng không?”

Âu Dương Noãn cười cười, cũng không trả lời. Hôn nhân của Âu Dương Tước, chỉ cần hắn hài lòng là tốt rồi.

Hiện tại nhìn hắn khí sắc rất tốt, ánh mắt nhìn Tiếu Nhiên cũng ẩn ẩn có loại ôn nhu mơ hồ. Điều này chứng minh, cửa hôn sự này hắn cũng hài lòng.

Kỳ thực từ khi Tiếu Nhiên quận chúa mặc giá y tiến vào Âu Dương phủ, Âu Dương Noãn liền có một loại dự cảm, nữ hài tử này nhất định sẽ gả cho Âu Dương Tước.

“Muội luôn toàn tâm toàn ý lo nghĩ cho Tước Nhi. Hiện tại hắn cũng đã lớn, tâm tư của muội cũng nên buông xuống rồi!” Lâm Nguyên Hinh nhỏ nhẹ nói.

Âu Dương Noãn gật gật đầu: “Đúng vậy, ta hiện tại có thể ăn ngon ngủ kỹ. Đã buông xuống được gánh nặng này, tâm tình đúng là thoải mái!”

Lâm Nguyên Hinh dùng ngón tay điểm điểm trán nàng: “Chỉ được cái mạnh miệng!”

Mất mát, thật ra cũng có một chút. Dù sao đệ đệ theo nàng từ nhỏ liền như vậy mà trao cho người khác, trong lòng vẫn có chút khó chịu.

Chỉ là nàng tin tưởng Tiếu Nhiên có thể dùng cả sinh mệnh để yêu thương Tước Nhi.

Tiểu nha đầu này nhất định có thể làm cho hắn hạnh phúc. Cho nên chút thương tâm nho nhỏ này của nàng cũng không tính là gì.

Âu Dương Noãn đang muốn nói chuyện, lại đột nhiên sửng sốt. Nàng cúi đầu liền thấy một tiểu nam hài gục trên người nàng.

Hắn ăn mặc tinh xảo, trên cánh tay mập mạp còn mang theo vòng bạc. Đang cười hì hì ngẩng đầu nhìn nàng.

“Ôm! Ôm!” Hắn cầm lấy góc áo nàng, ánh mắt to tròn tràn đầy chờ mong.

Lâm Nguyên Hinh liếc liếc mắt, nhũ mẫu lập tức ôm lấy hắn: “Tiểu điện hạ, không cần nháo loạn!”

Thịnh Nhi lại không cam lòng, tay nhỏ vẫn níu lấy nàng, trong miệng ồn ào: “Di nương, di nương xinh đẹp!”

Lời nói non nớt khiến Âu Dương Noãn buồn cười. Cánh tay Thịnh Nhi quơ loạn muốn đi qua.

Lâm Nguyên Hinh cười nói: “Nhìn tiểu tử này kìa, còn nhỏ đã muốn thân cận với mỹ nữ. Quả nhiên là không biết giống ai. Nơi này nhiều khách nhân như vậy, thật sự là hồ nháo rồi, còn không mau ôm xuống!”

Nhũ mẫu liền muốn ôm Thịnh Nhi rời đi. Kết quả là khuôn mặt hắn bỗng đỏ bừng, nhũ mẫu dỗ thế nào cũng không được. Hắn chớp chớp mắt, nước mắt liền ào ào rơi xuống.

Vốn những trường hợp như yến hội, thật sự là không thích hợp để ôm một tiểu hài tử. Người khác nhìn vào cũng sẽ thấy thất lễ.

Nhưng Âu Dương Noãn chung quy vẫn không nhịn được, ôm lấy Thịnh Nhi: “Đừng khóc!”

Nàng nhẹ nhẹ vỗ lưng hắn, giây lát hắn liền mỉm cười tít mắt. Biến hóa cực nhanh khiến Âu Dương Noãn bật cười.

Thịnh Nhi tựa hồ ngửi được hương vị gì, cố gắng vươn tay muốn sờ vào mặt Âu Dương Noãn, muốn cọ vào cổ nàng: “Di nương thực thơm!”

Nói xong hắn lại cố gắng ghé mặt tới gần. Mắt thấy môi hắn muốn ghé vào má phấn của nàng, bàn tay mềm nhẹ của Âu Dương Noãn khẽ nhúc nhích. Sức nặng trong lòng bỗng nhiên bị người ta ôm lấy.

Trộm hương chưa được, đứa nhỏ ngốc nghếch bị treo giữa không trung hồi lâu mới ý thức được mình lại bị kéo ra liền khóc lớn.

Tiếu Trọng Hoa ôm Thịnh Nhi một lát rồi liền đưa cho nhũ mẫu: “Mang đi đi!”

Thịnh Nhi không tình nguyện bị mạnh mẽ ôm đi, ghé vào đầu vai nhũ mẫu, lưu luyến không rời hướng Âu Dương Noãn vươn tay.

Âu Dương Noãn nâng mắt lên nhìn Tiếu Trọng Hoa, đối phương lại nhíu mày nói: “Kịch sắp bắt đầu. Sau khi yến hội kết thúc thì chờ ta cùng về!”

Sắp bắt đầu biểu diễn còn chạy tới đây làm gì? Không thấy rất nhiều người đều đang ghé mắt sao?

Âu Dương Noãn bật cười, Tiếu Trọng Hoa giống như là vì nói một câu này mà cố ý tới cho được. Nói xong cũng liền gật gật đầu với Lâm Nguyên Hinh rồi bước nhanh trở về chỗ ngồi của mình.

Lâm Nguyên Hinh thở dài: “Minh quận vương nhà muội càng ngày càng cổ quái, khiến người ta đoán không ra a!”

Sắc mặt Âu Dương Noãn không hiểu liền đỏ hồng lên. Cũng may hiện tại là buổi tối nên nhìn không thấy mặt nàng đỏ ửng.

Tiếu Nhiên quận chúa xinh đẹp trên đài trở lại ngồi bên cạnh Âu Dương Noãn. Nàng lựa chọn chỗ ngồi bên cạnh Âu Dương Noãn, đã biểu hiện rõ thái độ của mình.

Ngay cả Sở vương phi bên kia cũng cảm thấy mất mát, dù sao cũng là nữ nhi đã gả ra ngoài, cũng không biết phải làm sao.

Những tiểu thư xinh đẹp có mối quan hệ tốt xung quanh liền bắt đầu truy vấn cuộc sống tân hôn của Tiếu Nhiên.

Ai ai cũng bảy miệng tám lời trêu chọc khiến hai gò má Tiếu Nhiên đều ửng đỏ: “Các vị tỷ tỷ như thế nào lại bắt đầu nói chuyện không đứng đắn rồi! Định khi dễ ta sao?”

“Ai dám khi dễ Tiếu Nhiên quận chúa? Chỉ sợ phải đối mặt với thiếu tướng quân a!” Giao tiểu thư trêu chọc.

“Nói gì thì nói Âu Dương gia cũng là nhà cao cửa rộng. Âu Dương thiếu tướng quân lại tri lễ khiêm nhường. Sợ là quận chúa của chúng ta      đè nặng người ta cũng không chừng?”

“Không biết xấu hổ, cẩn thận ta đánh cái miệng của ngươi!”

Tiếu Nhiên xấu hổ vươn tay ra. Chúng tiểu thư đều cười đùa tránh né, nhất thời náo nhiệt hẳn lên.

“Ai nha, ai nha! Ta không nói nữa!”

“Muội muội tốt của ta, cái này chỉ nên để dành đối phó với phu quân mới phải a! Thế nào lại nhằm vào chúng ta?”

Nói xong liền vang lên một trận cười duyên, khiến mọi người xung quanh cũng chú ý vào.

Âu Dương Noãn chỉ cười nghe các nàng nói chuyện, khóe mắt dường như cũng bị lây sức sống trên người Tiếu Nhiên khiến trong lòng cũng trở nên thoải mái hơn.

Đúng lúc này Tiếu Diễn đứng lên nói: “Phụ hoàng, ta đã vì người chuẩn bị vũ nhạc. Người xem….”

Tiếu Khâm Võ khó có lúc vui vẻ như vậy liền gật gật đầu với Tiếu Diễn.

Ngay lập tức toàn bộ như lâm vào ảo mộng, bốn phía cung tường đã được chuẩn bị sẵn sàng liền được châm lửa lên.

Toàn bộ bầu trời tràn ngập thần kỳ, tuẫn lễ, không thể dùng ngôn ngữ bình thường để miêu tả màu sắc rực rỡ này.

Tiếng nhạc vang lên, ngư long tạp kỹ bắt đầu biểu diễn. Phía dưới đội múa ngư long là một đội ngũ dẫn đường với đủ loại xiếc ảo thuật kỳ lại, thiên kỳ bách quái hấp dẫn mọi người.

Liên tục trong lúc đó pháo hoa từ mặt đất được bắn lên không trung, tỏa ra những hình ảnh đẹp đẽ khác nhau.

Mà bên dưới vốn đang ảm đạm liền bừng sáng như ban ngày. Giây lát sau lại liền biến mất, hoàn toàn khiến người ta như chìm trong cảm giác ảo mộng.

Cái này bất quá chỉ là mở màn cho thọ yến của Hoàng đế mà thôi. Còn chưa chờ mọi người phục hồi lại tinh thần, bỗng nhiên trên điện đình nội tập thủy mãn cù, bà hào quy ngao, thủy nhân trùng ngư.

Trong đêm đông xuất hiện dị thường ảo diệu, trên trang phục của ca kỹ đều buộc một chiếc đèn lồng nho nhỏ trông rất sống động, chân thật.

Không chờ mọi người kịp tán thưởng, một con cá cực lớn bỗng nhiên xuất hiện. Từ trong miệng cá phun ra một cột nước cao mấy trượng, dưới ánh lửa lại càng nổi bật hơn. Không ít người nhát gan kinh hô một tiếng lui về phía sau.

Bỗng nhiên, trong chốc lát con cá hóa thành hoàng long, dài bảy tám trượng, lượn lờ rong chơi. Ngẩng đầu diêu vĩ, miệng phun ra lửa.

Âu Dương Noãn nhìn về phía bầu trời, lửa khói càng không ngừng phóng ra. Không biết từ khi nào thì ở trong đình viện dựng lên hai căn đại trụ, dây tơ hồng nối giữa hai đầu trụ, dài khoảng mười trượng. Có hai thiếu niên với tốc độ chóng mặt leo thẳng lên đỉnh chóp.

Ở độ cao hơn mười trượng nắm lấy dây xoay tròn xung quanh cột rồi lại đổi cho nhau. Sau đó bọn họ khi thì lùi về phía sau, khi thì tiến lên phía trước, đảo qua đảo lại.

Ca múa cũng không ngừng, những ca kỹ tham gia đều y gấm vóc màu. Khi được ngọn đèn chiếu xuống, trang phục của bọn họ thiên kỳ bách quái, ngũ quang thập sắc khiến người ta hoa cả mắt.

Nhạc khí nhạc công cầm trong tay cũng là thiên kỳ bách quái. Mỗi người đều mặc trang phục giống nhau, trên đầu là tài tơ vàng đoàn tụ thêu mạo, bộ dáng vui sướng.

Trong khi mọi người đều chú mục trên đại điện, Âu Dương Noãn lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Yến hội này, chỉ sợ là tốn không ít!”

Lâm Nguyên Hinh cười lạnh, trong không gian tràn ngập tiếng nhạc căn bản chẳng phân biệt được rõ ràng: “Chi phí cho lần này hơn năm trăm vạn lượng bạc!”

Năm trăm vạn lượng! Quả nhiên là ra tay thật lớn. Bên môi Âu Dương Noãn phất qua tia kinh ngạc.

Xem không khí này, Tiếu Khâm Võ chậc chậc sinh thán. Ông nâng chén, tán thưởng nói: “Diễn Nhi, con làm rất khá!”

Ông thoáng có chút hổn hển, uống rượu, hơn nữa trời lại lạnh, bệnh cũ lại có dấu hiệu phát tác.

Tiếu Diễn vội vàng đi qua, phủ thêm áo choàng. Sau đó ánh mắt hắn tùy ý nâng lên lại thấy Âu Dương Noãn. Lập tức hắn liền nhàn nhạt cười.

Âu Dương Noãn có chút nói không rõ trong tươi cười kia rõ ràng có chút gì đó. Nhưng khoảng cách quá xa, chờ lúc nàng nhìn kỹ thì mặt Tiếu Diễn đã khôi phục lại sự bình thản, dường như cái gì cũng không có.

Nhưng vào lúc này, nhạc khí cùng ca múa, tạp kỹ tất cả đều ngừng lại. Không gian bỗng chốc cũng yên tĩnh lại. Âu Dương Noãn quay đầu nhìn lên đài.

Những người bên cạnh cũng hơi hơi kinh ngạc: “Làm sao vậy?”

Lâm Nguyên Hinh vừa muốn nói, Âu Dương Noãn đã liền ẩn ẩn nghe được tiếng đàn sáo du dương nhẹ nhàng từ từ khởi tấu. Ngay trong phút giây yên tĩnh này có vẻ phá lệ rõ ràng.

Trong không gia không biết từ khi nào thổi tới vô số những mảnh nhỏ màu trắng trong suốt. Khi mọi người đang bị mê hoặc thì có một nữ tử mặc y phục màu trắng nhẹ nhàng đi ra.

Lung hồng nhạt toàn vàng bạc sợi tơ thêu trùng trùng cánh hoa sen ngọc lăng tráo sa. Như yên siếp bình thường. Váy diêu chuế có vô số lưu quang dật thải nhỏ vụn tinh thạch. Quang huy lấp lánh.

Mái tóc đen dày của nàng được vấn thành điều vân, hai đoạn tóc dài buông xuống, nhẹ nhàng như liễu rủ. Theo gió nhẹ lay động.

Hơn nữa còn dùng dùng phi kim khéo thiếp mang theo thúy hoa mai do nhi, chung quanh kim mệt ti quản, tự phát kế sau chỉnh tề bội nhập. Châu sai thượng trong suốt dây kết bán đọa. Hơi hơi lay động.

Theo tiếng nhạc, nàng nhẹ nhàng múa.

Nữ tử xinh đẹp kia mỗi một lần múa lên, trên bầu trời còn có vô số mảnh nhỏ trong suốt bay lả tả phất qua mái tóc nàng. Lạc vào tay áo cùng làn váy nàng, lại theo tiết tấu giai điệu của nhạc mà bay lên.

Dường như hoa hồng cùng tuyết trắng đều xuất phát từ người nàng. Ban đêm lạnh càng tôn lên thân thể thon thon mềm mại tản mát ra sức quyến rũ độc đáo khiến người ta động lòng.

Mọi người vừa thấy liền ngây ngốc kinh ngạc, ánh mắt cơ hồ như dán chặt lên người nàng.

Bởi vì đêm cũng đã trễ, không khí dần dần càng thêm lạnh. Đặc biệt lần yến hội này còn tổ chức bên ngoài thiên điện.

Một trận gió thổi tới, Âu Dương Noãn chỉ cảm thấy rét lạnh từ xương cốt, không khỏi liền rụt người lại.

Lập tức trên vai có một áo choàng bọc lấy người nàng. Âu Dương Noãn sửng sốt, Hồng Ngọc thấp giọng nói: “Quận vương đưa tới!”

Ánh mắt Âu Dương Noãn không khỏi lướt qua đám người, nhìn phía đối diện Tiếu Trọng Hoa đang nhìn nàng. Biểu cảm cũng không thấy được rõ lắm, đôi mắt đen tối kia khiến tim người đối diện phải đập nhanh.

Bên kia mỹ nhân khởi vũ, hắn lại hồn nhiên không hề để ý, chỉ nhìn chăm chú vào Âu Dương Noãn. Trong mắt có ý tứ rất quỷ quái.

Âu Dương Noãn thở dài. Nàng cũng không biết yến hội thế nhưng lại tổ chức ngoài trời a! Sao có thể biết trước mà chuẩn bị đầy đủ?

Lâm Nguyên Hinh bên cạnh nào nghĩ đến phu thê hai người đang trao đổi ánh mắt: “Điệu múa này, cho dù là Dung quận chúa năm đó so ra cũng kém xa!”

Âu Dương Noãn nhìn mỹ nhân trên kia, lại cảm thấy ánh mắt nóng rực của Tiếu Trọng Hoa vẫn không chịu rời đi.

Trên mặt không khỏi cảm thấy nóng lên, hai tay vô thức vuốt vuốt tóc, nhìn Lâm Nguyên Hinh nói: “Nữ tử này là ai a?”

“Là….”

Lâm Nguyên Hinh còn chưa kịp nói, nữ tử xinh đẹp kia đã dừng lại, đi lên bậc thang, ôn nhu nói: “Mộ Hương Tuyết, công chúa Cao Xương quốc bái kiến Bệ hạ! Chúc Bệ hạ vạn thọ vô cương!”

Bởi vì khoảng cách gần, Âu Dương Noãn lần đầu tiên nhìn thấy rõ dung mạo của nàng. Lần đầu tiên khi nhìn nàng ngay cả hô hấp cũng đều bởi vì sự xuất hiện của nàng mà ngưng trệ.

Nữ tử này thật là đẹp, lại không phải là yên trần thế tục mà là giống gió núi lướt qua. Lại giống như dòng sông bốn phía được bao bọc bởi núi và sương mờ.

Nàng lẳng lặng đứng trước mặt mọi người, chỉ loáng thoáng thấy được làn da cổ như tuyết trắng khiến người ta không tự chủ được mà muốn vươn tay sờ thử.

Dưới ánh sáng, có thể thấy được lông tơ trên hai má tinh mịn, hai mắt sáng ngời dưới ánh nến lại khiến nàng vừa ôn nhu lại vừa quyến rũ.

Các danh môn phu nhân bên cạnh bắt đầu nghị luận ào ào: “Thật xinh đẹp a!”

“Khó trách được gọi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân a! Ngươi xem, làn da thật mịn màng. Quả thực có thể so được với tiên nữ trên trời a!”

“So với Dung quận chúa múa còn đẹp hơn!"

"Đúng vậy, dung mạo cũng đẹp hơn! Quả thực là ngay cả song bích kinh đô cũng bị áp chế a!”

Những lời này không ngừng truyền vào tai Âu Dương Noãn. Lâm Nguyên Hinh lại cười: “Dung mạo của vị Hương Tuyết công chúa này cùng Dung quận chúa cũng sàn sàn như nhau. Bọn họ thật đúng là khoa trương rồi!”

“Chẳng qua là vị Hương Tuyết công chúa này dung mạo còn hơn xa ta!”

Âu Dương Noãn cũng cười. Nàng biết dung mạo của mình so với Dung quận chúa còn kém hơn.

Cho nên càng không cần phải so sánh với vị Hương Tuyết công chúa này. Lại không biết vì sao mọi người vẫn đem ba người các nàng gộp lại một chỗ.

Ánh mắt Dung quận chúa nhìn chằm chằm mỹ nhân như ngọc phía trên, trong lòng chua xót khó nhịn.

Nàng không tự chủ được mà nhìn về phía Âu Dương Noãn, lại thấy đối phương đang mỉm cười nói chuyện với Lâm Nguyên Hinh. Dường như căn bản không nghe thấy mọi người nghị luận.

Nam khách bên kia, hiển nhiên cũng đã bùng nổ từ lâu.

“Vị kia chính là công chúa Cao Xương quốc sao? Là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân đó sao?”

“Thật sự là quốc sắc thiên hương. Ta còn tưởng rằng Dung quận chúa đã là đẹp tuyệt trần rồi. Ai ngờ trên đời này còn có một tiểu mỹ nhân như vậy? Quả thực là phấn điêu ngọc mài a!”

“Nhìn tuổi của nàng, chắc là lớn hơn Vĩnh An quận chúa a? Sao còn chưa xuất giá?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Hothao, Murasaki, pelovecf
     
Có bài mới 02.02.2018, 15:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 17.09.2016, 11:12
Bài viết: 374
Được thanks: 4854 lần
Điểm: 11.34
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản - Điểm: 12
164-2 Cửu hoàng tử.

“Đúng vậy, Hương Tuyết công chúa năm nay mười bảy tuổi. So với Vĩnh An quận chúa thì lớn hơn hai tuổi. Là vì Thái Hoàng Thái hậu Cao Xương quốc qua đời, cho nên phải giữ đạo hiếu ba năm!”

Quận vương Tiếu Thanh Bần luôn yêu thích mỹ nhân. Lúc trước đối với Âu Dương Noãn rất ái mộ. Ai biết lại cưới một tiểu dạ xoa Chu Ngưng Bích, bị quản lý gắt gao.

Bình thường đừng nói cơ hội ngắm mỹ nhân cũng không có, ngay cả hai thị thiếp trong phòng cũng bị Chu Ngưng Bích vừa vào cửa một tháng đã đuổi đi. Hiện tại vừa thấy công chúa Cao Xương Quốc này thì không khỏi ngẩn ra.

Vĩnh quận vương Thục vương gia Tiếu Nguyệt Minh liền giễu cợt: “Thế nào? Đây mới là quốc sắc thiên hương a! So với tiên nữ của ngươi thì thế nào?”

Trong kinh đô ai cũng biết Tiếu Thanh Bần rất ngưỡng mộ nhất chính là Âu Dương Noãn. Còn từng có ý đồ nửa đêm trèo tường muốn vụng trộm chuồn ra để nhìn Âu Dương Noãn.

Kết quả sau khi thất bại bị cấm cửa, mãi đến khi thành hôn vẫn đối với Vĩnh An quận chúa nhớ mãi không quên. Lúc này không khỏi trêu chọc hắn đôi ba câu.

Hai mắt Tiếu Thanh Bần sáng lấp lánh, rất là khinh thường nói: “Mỗi người một vẻ thôi. Ta lại càng thích vẻ thanh lệ thoát tục của Vĩnh An hơn!”

Người bên cạnh đẩy đẩy Tiếu Thanh Bần, ý bảo hắn không cần nói nữa. Minh quận vương đang hướng bên này nhìn qua.

“Đã là mỹ nhân, sao không thể nói được?”

Tiếu Thanh Bần lại không chút để ý: “Giai nhân khó có được. Hắn đã có được Vĩnh An, còn không cho phép người ta nhìn sao?”

Tiếu Trọng Hoa đương nhiên nghe được nghị luận bên này. Hắn lại ngẩng đầu nhìn Âu Dương Noãn phía đối diện.

Mà ánh mắt Âu Dương Noãn lúc này lại đang nhìn Hương Tuyết công chúa, tiêu điểm đang được mọi người chú ý.

Tiếu Trọng Hoa nhìn Âu Dương Noãn, nàng lại không phát giác. Lông mi thật dài chớp động, nghiêm túc nhìn Mộ Hương Tuyết. Một tay cầm chén, thoạt nhìn tiêm nhược đáng yêu. Tiếu Trọng Hoa không khỏi liền mỉm cười.

Hắn biết, trong lòng nàng sẽ không ghen tị. Nàng dường như chẳng hề để ý đến dung mạo.

Mà chính bản thân hắn cũng như vậy. Cho dù gặp được mỹ nhân, hắn cũng không mấy để ý. Dung mạo xinh đẹp rồi cũng phai tàn, cần gì phải để ý?

Cho nên hắn không chú ý đến ồn ào xung quanh, chỉ cảm thấy đêm nay Âu Dương Noãn tựa hồ như rất vui vẻ. Tươi cười của nàng sáng lạn lấp lánh, dường như chiếu sáng cả đại điện, cũng chiếu sáng cả tâm hồn hắn. Khiến cho hô hấp của hắn theo từng cử động lời nói của nàng đều phập phồng nhảy lên.

... ...

Một nam tử cao lớn đang đứng bên cạnh Hương Tuyết công chúa, nam tử kia có một thân hình cường kiện cao lớn. Tựa như một hùng sư hoàn mỹ, ở dưới ánh nến không chút nào làm giảm đi độ cường tráng cùng mỹ cảm của hắn.

Ngũ quan thâm thúy, oai hùng dị thường. Cả người toát lên khí khái mạnh mẽ phi thường. Lại mang theo khí chất tôn quý độc đáo của đệ tử vương tộc.

Nam nhân này không giống với nam nhân Đại Lịch. Trên người hắn có một loại mỹ cảm dã tính, cường hãn, mạnh mẽ.

Mặc dù cách rất xa nhưng Âu Dương Noãn cũng có thể cảm nhận được khí thế bức người cùng khôi vĩ trên người hắn.

Hắn giương cao giọng nói: “Mộ Hiên Viên Cao Xương quốc tham kiến Bệ hạ. Chúc Bệ hạ phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn!”

Không đợi Âu Dương Noãn hỏi, bên cạnh sớm đã có nữ tử nghị luận: “Người kia là ai?”

“Là Cửu hoàng tử của Cao Xương quốc. Người này nghe nói là rất đáng sợ, là một hoàng tử giết người không chớp mắt!”

“Hắn cùng Hương Tuyết công chúa là huynh muội song sinh sao? Thế nào mà một chút cũng không giống a!”

“Không! Không phải song sinh đâu! Hương Tuyết công chúa là do Hoàng hậu sinh ra. Nghe nói hoàng tử Mộ Hiên Viên là con riêng thất lạc của Hoàng đế Cao Xương quốc!”

“A, không thể nào! Dĩ nhiên là tư sinh tử. Đây là điều xấu hổ của hoàng gia a!”

“Hoàng đế Cao Xương quốc có một lần cải trang vi hành đến Đại Lịch, có quan hệ với một nữ tử. Ai ngờ nữ tử đó sau này lại sinh được một người con. Nghe nói, không bao lâu sau thì nữ tử này chết đi, đứa nhỏ cũng liền lưu lạc trong nhân gian. Nghe nói là vài năm trước mới tìm được vị hoàng tử này!”

“Ngươi xem, khí thế của hắn cũng rất dọa người a! Chẳng qua là bộ dạng cũng thực tuấn tú!”

“Đúng vậy! Mới nhìn thật mạnh mẽ!”

Nam nhân này cũng không mấy phù hợp với mắt thẩm mỹ của các nữ nhân Đại Lịch. Nhưng cũng vẫn khiến cho các phu nhân nhìn đến ngây ngẩn cả người.

Trên người hắn không toát lên khí chất văn vẻ thư sinh của quý tộc Đại Lịch, vừa nhìn chỉ thấy rất hung hãn. Nhưng cái loại hung hãn này khiến người ta cảm thấy có một loại cảm giác bị chinh phục.

Âu Dương Noãn gật gật đầu, nói với Lâm Nguyên Hinh: “Xem ra Cao Xương quốc này đúng là rất nhiều người đẹp a!”

Lâm Nguyên Hinh cười giải thích: “Đúng vậy! Mỹ nam mỹ nữ ở Cao Xương quốc đặc biệt nhiều. Nam tử phần lớn đều mũi cao mắt đẹp, thân hình cao lớn. Vị Cửu hoàng tử này là đệ nhất mỹ nam Cao Xương quốc a!”

“Đệ nhất sao?”

Âu Dương Noãn cười cười, nàng vẫn thưởng thức vẻ tuấn mỹ của Tiếu Trọng Hoa hơn. Đối với nam nhân thoạt nhìn hơi có vẻ đáng sợ này….cũng không quá mỹ cảm.

Lâm Nguyên Hinh hiển nhiên cũng có suy nghĩ như vậy: “Chẳng qua là Minh quận vương nhà muội lại càng tuấn mỹ hơn. Văn võ cũng song toàn, so với nam nhân trời sinh mang hơi thở dã tính như Cửu hoàng tử này thì tốt hơn nhiều!”

Âu Dương Noãn nghe câu này thì không khỏi bật cười.

Hoàng đế hiển nhiên là rất cao hứng khi Cửu hoàng tử cùng Hương Tuyết công chúa đến Đại Lịch. Vị trí của hai người bọn họ cũng là kề bên cạnh Tiếu Diễn.

Âu Dương Noãn nhìn một màn này, hơi hơi nhướng mày lên. Xem ra ý của Hoàng đế là muốn để Hương Tuyết công chúa trở thành Thái tử phi?

Nàng theo bản năng nhìn Lâm Nguyên Hinh bên cạnh, còn chưa kịp mở miệng cũng đã nghe thấy Lâm Nguyên Hinh nói: “Rất nhiều chuyện, muốn tránh cũng tránh không được. Nếu đã tránh không được, vậy thì cứ vui vẻ đối mặt với nó!”

Âu Dương Noãn gật gật đầu. So với việc lo lắng Hướng Tuyết công chúa sẽ trở thành đối thủ thì còn không bằng chính mình sống vui vẻ qua ngày.

Dù sao qua một tháng nữa biểu tỷ cũng sẽ sinh. Đến lúc đó nếu lại sinh được một nam tử, thì cho dù là ai cũng đều không dễ lung lay địa vị của nàng.

Mặt khác,  trên kia Hương Tuyết công chúa đang nói với huynh trưởng của mình: “Cửu ca! Mọi người ở đây đều đang nhìn chằm chằm ta!”

Mộ Hiên Viên cười nói: "Đó là bởi vì Hương Tuyết của chúng ta là đệ nhất mỹ nhân Cao Xương. Cho nên bọn họ mới nhìn!”

“Mới không phải a! Huynh vừa rồi lúc đi lên không thấy sao? Ngồi bên kia có hai nữ tử trẻ tuổi. Trong đó có một người đẹp đến mức khiến người ta nhìn không thể chuyển mắt, diễm lệ vô cùng!”

“Còn một người nữa thì khuôn mặt sáng tỏ như ánh trăng thường được miêu tả trong thơ ca của Cao Xương quốc chúng ta a!”

Mộ Hiên Viên thuận thế nhìn về phía nữ tử như ánh trăng trong lời muội muội. Chỉ nhìn thoáng qua, cả người hắn liền cứng lại.

Là nàng! Hóa ra là nàng! Là ân nhân mà hắn vẫn tâm tâm niệm niệm không thể quên.

Mộ Hương Tuyết giật mình nhìn Mộ Hiên Viên, không biết cửu ca bị làm sao? Ánh mắt thế nhưng lại bỗng chốc đăm đăm, giống như là thấy quỷ vậy. Cho dù nhìn đến nữ tử xinh đẹp, cũng không đến mức có biểu cảm như vậy a!

Mộ Hương Tuyết níu níu tay áo hắn: “Cửu ca, Thái tử đang kính rượu với huynh kìa!”

Mộ Hiên Viên hoảng hốt thu hồi ánh mắt nhìn về phía đối diện. Quả nhiên nhìn thấy Tiếu Diễn đang hướng hắn giơ chén lên. Mộ Hiên Viên cũng lập tức cầm lấy chén, uống cạn một ly rượu đầy.

Mộ Hương Tuyết nhẹ giọng hỏi: “Cửu ca, huynh làm sao vậy? Vì sao lại nhìn chằm chằm nữ tử kia như vậy? Huynh quen sao?”

Mộ Hiên Viên đang bắt buộc bản thân phải thu hồi ánh mắt lại. Nhưng hắn cảm thấy, dời ánh mắt khỏi nàng thực sự rất khó khăn.

Nàng ngồi ở chỗ kia giống như đột nhiên sáng lên, khuôn mặt cũng lấp lánh. Ngoại trừ nàng hắn cái gì cũng đều không muốn nhìn. Cái gì cũng nhìn không vừa mắt. Nhưng hắn thực sự không thể lại nhìn nàng, bởi vì có lẽ nàng đã chú ý tới.

Không! Có lẽ nàng cũng đã quên hắn rồi. Nhất định là như vậy.

Khi đó hắn còn chưa nhận tổ quy tông, chỉ là một kẻ ăn mày lưu lạc nhân gian. Nhận được một chút ân huệ từ nàng liền không thể quên được khuôn mặt nàng.

Tuy rằng lúc ấy nàng ngồi trong xe ngựa không lộ diện. Nhưng khi mành xe bị gió xốc lên, hắn nháy mắt liền thấy được dung mạo nàng. Tuy rằng chỉ là thoáng qua nhưng hắn lại tuyệt đối không thể quên.

Nhất định chính là nàng! Hắn thậm chí có thể nhớ được móng tay hồng hồng trên những ngón tay xinh đẹp kia. Hắn cả đời này đều sẽ không quên ân nhân của mình.

Hắn đột nhiên muốn đi đến trước mặt nàng. Hỏi nàng có còn nhớ một tên ăn mày trước đây từng chịu ân huệ của nàng hay không?

Cho dù hình dạng của hắn hiện tại cùng với năm đó đã khác nhau một trời một vực nhưng hắn vẫn hy vọng nàng có thể nhận ra hắn.

Nhưng suy nghĩ này của Mộ Hiên Viên không thể thực hiện được. Bởi vì hắn luôn bị các quý tộc Đại Lịch thi nhau chuốc rượu.

Mãi đến khi hắn thấy Âu Dương Noãn đứng dậy rời đi, hắn mới giả bộ uống say muốn đi ra ngoài hóng gió. Thừa dịp người ngoài không chú ý lặng lẽ bỏ rơi thái giám dẫn đường, đi theo sau Âu Dương Noãn.

Tâm niệm Mộ Hiên Viên kích động không thôi. Hắn lần này chủ động xin đến Đại Lịch là vì muốn tìm kiếm vị ân nhân này.

Từ biệt mấy năm, tiểu cô nương đoan trang non nớt nay đã trổ mã quyến rũ xinh đẹp. Đôi mắt phượng thanh tú, môi hồng răng trắng, dáng người nảy nở động lòng người, từng bước đi đều phong tình vô hạn.

Ngay khi hắn muốn lên tiếng gọi nàng thì bỗng nhiên một đạo bóng dáng xuất hiện trước mặt nàng. Bước chân của hắn đột nhiên ngừng lại, theo bản năng núp sau núi giả.

“Bên trong bức bí sao?” Tiếu Trọng Hoa mỉm cười nhìn Âu Dương Noãn.

“Uhm! Người kính rượu hơi nhiều, cảm thấy đầu óc có chút choáng váng!”

Âu Dương Noãn mỉm cười. Hồng Ngọc phía sau lập tức lui ra sau mấy bước, không quấy rầy chủ tử của mình.

“Có phải uống nhiều rồi không?”

Tiếu Trọng Hoa tự nhiên vươn tay sờ sờ trán nàng: “Rượu trong cung có chút đặc biệt, thơm ngọt dễ uống. Tác dụng chậm, không cẩn thận sẽ dễ bị say. Nàng đừng cậy mạnh, nếu không muốn uống thì cứ từ chối!”

Âu Dương Noãn ngồi xuống cái ghế nhỏ trong đình hóng mát, lắc lắc đầu: “Chỉ uống một hai chén mà thôi. Chẳng lẽ tửu lượng của ta kém như vậy sao?”

“Cái gì mà một hai chén? Còn muốn gạt ta? Ta tận mắt nhìn thấy nàng giúp Lâm trắc phi đỡ rượu!” Trong giọng nói Tiếu Trọng Hoa mang theo nét cười.

Âu Dương Noãn ngẩn ra, lập tức nói: “Chàng nhìn chằm chằm ta làm gì?”

“Không phải là cố ý. Chỉ là không biết vì sao lại cứ bị dính vào?”

Tiếu Trọng Hoa nhất thời rất muốn nàng bộc phát tính bướng bỉnh: “Nếu không phải ta cho người pha nước vào trong rượu, thì chỉ sợ hiện tại nàng đã sớm không thể đứng lên!”

“Chàng thật là….”

Âu Dương Noãn phát hiện âm mưu của hắn. Hai người đồng thời liền cười rộ lên.

“Noãn Nhi!”

“Hả?”

“Chúng ta trở về sớm thôi!”

Thanh âm của hắn thấp dần, mang theo tình ý nồng đậm: “Ta muốn ở một mình với nàng!”

Ánh trăng dừng bên gò má Âu Dương Noãn, nghe xong lời Tiếu Trọng Hoa nói làn da non mềm của nàng hơi ửng đỏ. Như một trái đào chín mọng mê người.

Tiếu Trọng Hoa yên lặng nhìn chăm chú hồi lâu, dùng tay khẽ nắm lấy cổ tay nàng kéo nhẹ. Thân hình bé nhỏ mềm mại lập tức ngã vào lòng hắn.

Âu Dương Noãn có chút căm tức ngẩng đầu: “Chàng làm gì vậy?”

Không biết từ chỗ nào thổi tới một cơn gió, những bông tuyết vốn đang lạc trên cành cây liền tay lả tả. Nhất thời rơi xuống đầy một thân.

Âu Dương Noãn đã quên hết tức giận, ngẩn ngơ nhìn. Con ngươi đen giống như ẩn chứa vô số vì sao.

"Noãn Nhi!”

Tiếu Trọng Hoa thì thào thở dài bên tai. Âu Dương Noãn còn chưa kịp trả lời, một nụ hôn ấm áp đã liền rơi xuống.

Mùi rượu thơm thơm lập tức hòa vào trong miệng. Ý thức của nàng có chút mơ hồ, không tự giác mà vòng tay qua cổ hắn.

Tiếu Trọng Hoa cường thế ở trên môi nàng quấn quít trằn trọc, tùy ý đòi lấy sự ngọt ngào của nàng. Cảm thấy dường như bao nhiêu cũng không đủ, đôi mắt âm trầm cũng sáng lên ánh lửa dục vọng.

Hơi thở quen thuộc mang đến cho nàng một cảm giác an tâm lạ lùng. Người nàng cũng dần nóng lên, hôn cũng càng thêm cuồng nhiệt. Dây dưa triền miên, hô hấp cũng dần hỗn loạn.

Bàn tay ở sau gáy nàng thực nóng, hai cánh tay cũng chậm rãi siết chặt. Giữa mê man cùng hơi thở hòa quyện, hai người dường như đã quên hết mọi thứ.

Mãi đến khi một tiếng động vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hai người ngẩng đầu nhìn lại, một nam tử xa lạ đang kinh ngạc nhìn hai người. Trừng mắt, biểu cảm ngây ngốc.

Âu Dương Noãn lúc này mới hốt hoảng nhận ra đây là hoa viên trong hoàng cung. Nhất thời muốn lùi lại thì Tiếu Trọng Hoa đã vội vàng bước chắn lên phía trước.

"Cửu hoàng tử có việc gì sao?”

Đột nhiên bị quấy rầy khiến Tiếu Trọng Hoa rất không vui, tâm tình liền hậm hực.

Hắn có chút khách sáo xa cách, cũng không hề có nửa điểm quẫn bách khó xử. Đối với sự kinh hoàng thất lễ của đối phương có chút buồn cười.

“Các ngươi….ngươi….”

Mộ Hiên Viên khiếp sợ nói không ra lời. Đối diện với nam tử trẻ tuổi một thân cẩm bào. Mặt mày tuy không quá tuấn mỹ nhưng khí chất lại trầm ẩn và nội liễm, như lưỡi kiếm sắc được giấu đi mũi nhọn.

Đôi mắt đẹp lại càng là điểm trí mạng. Cặp mắt kia đang nhìn hắn, có chút không vui bởi vì bị nhìn trộm.

Cảnh tượng như vậy, như một mũi dao cứa sâu vào lòng Mộ Hiên Viên. Chung quanh rơi vào trầm mặc, ngoài ý muốn có chút trở tay không kịp. Ai cũng không biết nên phản ứng như thế nào.

Mộ Hiên Viên thật không ngờ, thế nhưng lại gặp được cảnh tượng như vậy.

Thái giám phía sau không biết từ khi nào đã tìm tới, nhất thời kích động giữ chặt lấy tay áo hắn: “Ai nha, Cửu hoàng tử! Ngay sao lại chạy đến đây? Nô tài tìm ngài khắp nơi a! Bệ hạ đang tìm ngài, mau đi thôi!”

Mộ Hiên Viên quay mạnh đầu lại, phẫn nộ vừa rồi đè nén trong lòng bỗng chốc phát tác: “Buông tay!”

Thái giám giật nảy mình, lúc này mới phát hiện trong mắt vị Cửu hoàng tử Cao Xương quốc này bắn ra vô số ánh sáng lạnh. Bộ dáng rất đáng sợ, Thái giám liền buông tay quỳ rạp xuống đất: “Là nô tài phạm thượng, cầu Cửu hoàng tử thứ tội!”

Mộ Hiên Viên nhất phất tay áo, tức giận bỏ đi.

Âu Dương Noãn nhìn bóng dáng của hắn, đột nhiên cảm thấy có một suy nghĩ kỳ quái: “Người này….”

"Làm sao vậy?”

Âu Dương Noãn nhìn tấm lưng đang dần xa kia, nghiêm túc suy nghĩ. Lát sau đôi mắt trắng đen rõ ràng nâng lên, thanh âm thanh thúy dễ nghe: “Có chút kỳ quái!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn hinata naruto về bài viết trên: Gió, Hothao, Murasaki, pelovecf, rubyeva
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dĩnh Hoả Trùng, Hang.Dang, hoa hồng, Lyx, Nana Trang, ngocyen, Nguyệt vi, nhanvu, nhimxu1701, Thảo My, Vanny, youmimen và 446 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 177, 178, 179

2 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 75, 76, 77

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

8 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

9 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

10 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

14 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không] Vương phi vô lại của Hàn vương - Nguyệt Thượng Hồng

1 ... 36, 37, 38

[Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

lamhan0123: Hơm bít đúng hơm
Nguyêtnga: Jp vs mk đi add hình xử nữ tím ý
lamhan0123: Nga acc t có cái ava ta siu sặc máu ngoài biển có con khô cá mực  đứng ế :)2
Nguyêtnga: Để t xem nick cho
๖ۣۜMꙣêღ: Ri bộ con gửi tên gì v
Nguyêtnga: Để t xem nick cho
๖ۣۜMꙣêღ: Gửi má xem đi
lamhan0123: Bà nga tìm k ra :no5:
๖ۣۜMꙣêღ: :hix:
๖ۣۜMꙣêღ: Vài tiếng nữa phải đi làm r hết nghỉ tết :huhu:
lamhan0123: Nga đợi t :)2
๖ۣۜMꙣêღ: Voãi thiên cháu tot
Độc Bá Thiên: bà già như chuối chín cây....cháu chờ chuối rụng cháu nhặt bà ăn :))
๖ۣۜMꙣêღ: Thấy con r
Nguyêtnga: Tuyền uri hình như có kp vs mk là nick nga trịnh ý
Nguyêtnga: Tuyền uri hình như có kp vs mk là nick nga trịnh ý
lamhan0123: Má cái fac má là đồng hồ có cái bông à
lamhan0123: Móa đi k đoor tên ngồi k đổi họ Tuyền Uri mpwf nàm thao tìm k ra :cry2:
๖ۣۜMꙣêღ: Lê Lê
๖ۣۜMꙣêღ: Tiểu thiên off lâu quá già r cháu :D2
lamhan0123: Fac má tên gì con đi pm
๖ۣۜMꙣêღ: Kiếm mệt ko ra
๖ۣۜMꙣêღ: Đậu Nik con là gì ri
Nguyêtnga: Đọc hướng dẫn lm mục k hiểu cho lắm nên ms đi hỏi
lamhan0123: Lần đó cuốn 299c lick hơi đc 10 bao mà gặp bao keo toàn dưới 10 điểm =,=
lamhan0123: Nga hú hú :)2 fac tên gì
Chẹp cái dụ mục lục lick vợi có khi lụm đ lì xì
Độc Bá Thiên: :lol: bà bà già thật rồi :)2
lamhan0123: Cho fac t đi :)2
๖ۣۜMꙣêღ: Đợi má xíu
lamhan0123: Mess của facc á :)2 cái đó copy nó k chết cái url dô dd gởi qua nó tiu mất dòi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.