Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Cô gái nhà giàu theo đuổi tình yêu - Mạn Lục

 
 06.11.2012, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1755
Được thanks: 6801 lần
Điểm: 22.33
 [Hiện đại] Cô gái nhà giàu theo đuổi tình yêu - Mạn Lục - Điểm: 9
Cô gái nhà giàu theo đuổi tình yêu.


images

Tác giả: Mạn Lục

Thể loại: Hiện đại, nữ truy nam, HE.

Beta: Daniky

Convert: https://bimathoavien.wordpress.com


Giới thiệu:


Tình yêu thực sự không cần quan tâm đến lý lẽ gì cả!

Như cô đây, ghép đôi cùng công tử nhà giàu đó quả thật là nhàm chán, chẳng thấy một chút sốc điện.

Ấy vậy mà đi taxi lại gặp được “người trong mộng”….

Vì theo đuổi hạnh phúc của mình

Cô chẳng thèm mảy may để ý đến hình tượng, vứt bỏ rụt rè để triển khai hành động theo đuổi đối phương

Cho dù bị mắng, thậm chí bị đánh cũng quấn lấy không rời

Cuối cùng cũng thuận lợi tìm được chỗ hắn ở, cô cam tâm tình nguyện dâng lên lần đầu tiên của mình……

Hắc hắc, chiêu “Sắc dụ” này quả thật vẫn rất hữu dụng..

Lập tức cô và “người trong mộng” sẽ đưọc triển khai cuộc sống hạnh phúc

Những nhà giàu có mạnh mẽ kháng cự cuối cùng cũng chạy đến phá rối

Kết quả, dù cho hắn từng nhận lời phải vĩnh viễn ở cùng một chỗ với cô giờ lại đột nhiên biến đi đâu mất…

Cô buồn bã rồi bị giới xã hội đen bắt.

Thập phần xui xẻo mà cuốn vào quá khứ hắn không chịu nổi…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: DoanhDoanh, LamDThinh, Tử Quân, WendyMara, bedichoi, caoviyen_73, ngocquynh520, ngoctuvan, nhunghippy, thanhbt

Có bài mới 06.11.2012, 23:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1755
Được thanks: 6801 lần
Điểm: 22.33
Có bài mới Re: Cô gái nhà giàu theo đuổi tình yêu - Mạn Lục (H) - Điểm: 76
Chương 1


Quả thật có một luồng điện mạnh mẽ, lần đầu đã đánh trúng trái tim của tôi

Lại chính là ngay ở một khắc chạm vào mắt của anh……

Khách sạn quốc tế năm sao nằm ở trung tâm thành phố Đài Bắc, giờ phút này có ba cô nàng tuổi thanh xuân trang điểm thịnh hành nhất, cả người mặc toàn hàng hiệu, ngồi ở chỗ có thể trông về phía khu phố bận rộn, dương dương tự đắc mà uống trà chiều.

Các nốt nhạc dễ nghe vang lên đều đặn trong không khí, các cô trò chuyện về tin đồn lần tham dự party gần nhất.

“Là thật sao? Cậu nói người đàn ông xuất hiện cùng với Hạ Tư Ngâm chính là bạn trai trước của Amy ?” Chung Phong Kì chớp chớp hang mi cong vút, hỏi trong sự kinh ngạc.

“Đúng vậy! Cậu không biết sao? Cả đêm Amy tức giận đến nỗi muốn đòi mạng, nhìn Hạ Tư Ngâm giống như con bướm mang theo người đàn ông kia xuyên qua toàn bộ party.” Hoàng Nghi San tà ác liếc mắt một cái, buông tách cà phê trong tay xuống.

“Ha ha! Quá buồn cười rồi.” Chung Phong Kì đầy một bộ dáng vui sướng khi người gặp họa mà cười nhạo Hạ Tư Ngâm là người nổi tiếng xã giao, thẳng đến tiếng cười dần dần dừng lại, khóe mắt lơ đãng liếc về phiá người bạn nãy giờ vẫn không gia nhập đề tài tin đồn, ” Ai nha! Bái Dung sao cậu không nói chuyện?”

Khác với hai cô bạn ở đây, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái kia đầy vẻ tẻ nhạt vô vị, cô ấy nâng lên hàng mi hình quạt,” Không cần để ý đến mình, mình nghe các cậu nói là được rồi.”

Nhan Bái Dung không có hứng thú đối với mấy tin đồn trong xã giao, cô có phiền não của cô.

Cô là hòn ngọc quý trên tay Nhan Bá Nguyên - chủ tịch ngân hàng Cường Thịnh, hô phong hoán vũ ở trong giới tài chính và kinh tế, hôm nay vì đáp ứng lời mời của Chung Phong Kì, các cô cùng nhau đến khách sạn lớn uống trà chiều.

Nhưng chính là cô vẫn luôn rất ít lời, chỉ ngồi yên lặng nghe các cô bạn nói chuyện về các tin đồn bê bối.

Chung Phong Kì và Hoàng Nghi San cùng trao đổi ánh mắt, bởi vì thân phận của cha Nhan Bái Dung nên các cô phải vội vàng lấy lòng cô ấy.

“Ai nha! Cậu yên tĩnh như vậy, bọn mình sẽ ngại.” Chung Phong Kì đắp nụ cười lên khuôn mặt nịnh nọt nói.

“Không có gì đâu! Các cậu không cần phải để ý đến mình.” Nhan Bái Dung lơ đễnh.

Bình thường cô cũng không bao giờ xem mình như con gái nhà giàu luôn muốn làm trung tâm mà kiêu ngạo, cô vẫn rất bình dị gần gũi, chỉ là không dễ dàng thổ lộ tình cảm với người ta thôi.

Nhưng cũng không thể trách cô, ai bảo những người tự xưng là bạn của cô thường có ý đồ với cô chứ? Cũng may bản tính của cô độ lượng không thích so đo.

“Không tốt rồi! Tới nơi này đã lâu mà cậu đều không có nói chuyện, thật kỳ quái, cậu có tâm sự gì sao?” Chung Phong Kì có sở trường đoán ý qua lời nói và sắc mặt, nhìn thấy phiền chán của cô, chợt hỏi.

Các cô quen Nhan Bái Dung cũng chưa lâu, nhưng các cô cũng tận lực duy trì thân thiện với cô ấy, hy vọng có một ngày xí nghiệp kinh doanh của gia tộc có nhu cầu cấp bách về tiền mặt thì có thể dựa vào giao thiệp với cô ấy mà thuận lợi vay được tài chính.

Đương nhiên, thân thiết với cô cũng không chỉ có một mục đích như vậy, bối cảnh hiển hách của Nhan Bái Dung khiến cho vài người vội vã nịnh bợ, các cô có liên quan cũng chiếm được không ít lợi ích.

Nhan Bái Dung nhíu lại đôi mày nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh đẹp đột nhiên giận dữ,” Diêu Tuấn Khiêm thật sự rất phiền!”

Diêu Tuấn Khiêm?! Chung Phong Kì và Hoàng Nghi San cùng trợn to đôi mắt, không hẹn mà cùng hỏi:” Anh ta rất phiền?!”

Diêu Tuấn Khiêm chính là hoa hoa công tử nổi tiếng trong giới xã giao, vóc người anh tuấn cao lớn, phóng khoáng phong lưu, là dáng vẻ quý công tử điển hình trong xã hội thượng lưu, bắt được không ít trái tim của các cô gái nhà giàu.

Nhưng mà Nhan Bái Dung lại nói anh ta thật đáng ghét, trách không được vẻ mặt của Chung Phong Kì các cô giật mình.

“Đúng! Anh ta đúng là rất đáng ghét!” Nhan Bái Dung lại nhấn mạnh.

Cô chán ghét người tự cho mình là tài giỏi, và hiển nhiên Diêu Tuấn Khiêm chính là loại người này.

Kỳ thật Diêu Tuấn Khiêm và cô có liên quan đến quan hệ thông gia, chị họ Trương Tâm Huệ của anh ta là chị dâu của cô, vốn là cô không có cảm giác đặc biệt với Diêu Tuấn Khiêm, nhưng kể từ năm ngoái sau khi tốt nghiệp đại học thì chị dâu tích cực tác hợp bọn họ, cô mới bắt đầu chán ghét Diêu Tuấn Khiêm có ý với cô.

Cô chán ghét thái độ tự cho là đúng của anh ta, cứ như chì vì bộ dạng anh tuấn phóng khoáng của anh ta cho nên tất cả mọi người phải thuần phục dưới sức quyến rũ của anh ta.

Hừ! Cô cũng không thèm cái bộ dạng này của anh ta. Cô thừa nhận mình thích đẹp trai, nhưng mà không cần thiết là đẹp trai thì nhất định phải chấp nhận anh ta.

Hơn nữa, gần đây anh ta quấy rầy cô ngày càng táo tợn hơn, nói là quấy rầy cũng không quá, quả thật khiến cho cô không thể làm như là không thấy.

“Anh ấy đáng ghét như thế nào? Vóc người xinh đẹp, lại vui tính hóm hỉnh, sao lại đáng ghét?” Giọng nói của Hoàng Nghi San chất vấn.

Cô sớm đã hâm mộ Nhan Bái Dung có người cha giàu có, vừa nghe đến ngay cả Diêu Tuấn Khiêm vạn người mê cũng đang theo đuổi cô ấy thì càng không nhịn được ghen tị ở trong lòng.

“Anh ta không phải loại người mình thích, luôn quấn quít lấy mình thì biến thành đáng ghét !』 Nhan Bái Dung không nghe ra ghen tị ở trong miệng của Hoàng Nghi San, chỉ thành thật nói.

“Không phải kiểu cậu thích? Bái Dung, vậy cậu thích loại đàn ông thế nào?” Chung Phong Kì yên lặng nghe Nhan Bái Dung nói chuyện, nghe vậy cũng lập tức đặt câu hỏi, trong lòng nghĩ muốn giới thiệu ba người anh trai của cô cho Nhan Bái Dung.

Nhan Bái Dung rũ mắt nghiêm túc suy tư, cuối cùng nhấc môi ở trong hai cặp mắt đầy hy vọng,” Ừ…… Mình cũng không biết, mình rất ít suy nghĩ đến điều này……”

Dưới sự tận lực bảo vệ của người nhà, hai mươi bốn cái xuân xanh đã qua nhưng cô chưa nói qua tình yêu, cho nên đột nhiên muốn cô trả lời vấn đề này, có chút làm khó cô.

Nói ra loại chán ghét thì còn dễ dàng hơn một chút, còn đến mức thích thì…… Có thể nói rất nhiều, nhưng mà thực sự chỉ ra điều kiện quyết định thì lại chưa kết luận được.

Nghe thấy Nhan Bái Dung không biết trả lời làm sao, Chung Phong Kì cũng không nhụt chí, ngược lại dâng lên một tia hy vọng.

“Bái Dung, mình có ba người anh trai, cả ba đều rất tuyệt nha! Mình có thể giới thiệu cho cậu quen biết.”

Có thể lấy được thiên kim họ Nhan về nhà, quả thực giống như cưới về một tòa kim khố! Trong lòng của Chung Phong Kì chính vì suy nghĩ này mà không khỏi phấn khích.

Nghe thấy Chung Phong Kì tự đề cử các ông anh của mình, Hoàng Nghi San cũng nhanh chóng giới thiệu thân thích của mình,” Bái Dung, mình cũng có một người anh họ làm bác sĩ lấy MBA ở nước ngoài về, Chủ Nhật này chúng ta có thể cùng ra ngoài dùng cơm.” Vừa nói xong, không cam lòng yếu thế mà dùng ánh mắt hung ác trừng Chung Phong Kì.

Nhan Bái Dung không phát hiện các cô ấy cùng trợn mắt lẫn nhau, đôi môi vểnh lên phức tạp.

Hai người kia cũng bắt đầu tranh đua muốn làm bà mối sao? Cô tuyệt đối không thích như vậy.

“Cám ơn ý tốt của các cậu, cái mình không thiếu nhất chính là bà mối.” Nhan Bái Dung không nể tình mà cự tuyệt.

Mẹ của cô Chu Mĩ Quyên cứ năm ba ngày lại lấy ảnh xem mặt để cho cô chọn, cũng sắp phiền chết cô rồi, sao cô lại có thể đáp ứng người các cô ấy giới thiệu chứ?

“Phải không?” Bị Nhan Bái Dung tạt nước lạnh, Chung Phong Kì ngượng ngùng nói.

“Ừ.” Nhan Bái Dung gật gật đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay một cái,” Cũng sắp năm giờ rồi, mình đi trước .”

“Sớm như vậy? Bái Dung, ở lại tâm sự với bọn mình đi!” Hoàng Nghi San cực lực giữ lại.

“Không được, mình muốn đi về.” Nhan Bái Dung kiên trì nói. Nói đến chuyện xem mặt này làm người ta khó chịu, vì vậy cô không muốn ở lại nữa.

Chung Phong Kì nhanh chóng suy nghĩ, tức thì nhớ tới chuyện xe hơi của Nhan Bái Dung đã đưa đi bảo dưỡng.” Bái Dung, bằng không mình lái xe đưa cậu về?”

Nhan Bái Dung kiên quyết cự tuyệt,” Không cần, tự mình ngồi taxi về là được rồi.” Nghĩ đến một lát nữa nhất định Hoàng Nghi San cũng sẽ tranh giành muốn đưa cô về còn không bằng tự mình bắt xe về.

Nhan Bái Dung trưởng thành ở trong nhà giàu nên trên người cũng có chứa khí thế khiếp người, nghe thấy cô nói vậy, Chung Phong Kì và Hoàng Nghi San cũng không dám có ý kiến gì khác.” Ừ, được rồi! Vậy cậu đi đường cẩn thận.”

Sau khi nói lời từ biệt với nhau, hai cô gái có mưu đồ khác nhau đành phải bất đắc dĩ nhìn bóng dáng xinh đẹp mê người của Nhan Bái Dung ung dung rời đi.

Sau khi ra khỏi cửa khách sạn lớn, Nhan Bái Dung lập tức chui vào trong một chiếc taxi xếp hàng ở cửa khách sạn.

Cô ngồi xuống xong, thì cũng không chút để ý mà nói địa điểm cho tài xế.

Tài xế vừa nghe cô báo địa chỉ xong thì lên tiếng trả lời,” Vâng, tiểu thư.”

Đột nhiên, nội tiết tố toàn thân của Nhan Bái Dung giống như đột nhiên bừng tỉnh, máu nóng lên, tốc độ mạch đập nhanh hơn rồi nhảy lên,” Anh…… Anh……” ngay cả lời nói muốn phun ra cũng đã bị ngăn ở yết hầu.

Hạng Dư Khang không rõ người khách ngồi phía sau xảy ra chuyện gì, anh nghi hoặc mà quay đầu lại,” Tiểu thư, cô làm sao vậy?”

Thoáng chốc, trong đầu Nhan Bái Dung ầm ầm nổ tung, trên mặt cô hiện đầy đám mây màu, hoảng hốt dừng ở vẻ mặt đầy hoài nghi của Hạng Dư Khang.

Trời ạ! Cô làm sao vậy? Sao đột nhiên cảm thấy nghẹt thở trong cái không gian nhỏ hẹp này? Cô cần một lượng lớn không khí trong lành dội vào ngực, bằng không cô sẽ té xỉu!

“Tiểu thư, người cô không thoải mái sao?” Thấy vẻ mặt của Nhan Bái Dung đỏ lên, cả nửa ngày cũng không lên tiếng khiến cho lòng của Hạng Dư Khang không khỏi lo lắng.

“Tôi…… Tôi cần không khí……” Cuối cùng Nhan Bái Dung cũng phun ra những lời này.

“Cái gì?” Hạng Dư Khang không rõ ý này, khi đang muốn hỏi rõ ràng thì lại bị tiếng kèn ồn ào đánh gãy.” bá — bá –”

Thì ra taxi xếp hàng ở phía sau bọn họ thấy họ đã lâu rồi mà còn chưa rời đi nên ấn kèn thúc giục.

Hạng Dư Khang lập tức quay tay lái, đem xe chạy đến ven đường rồi dừng lại, quay đầu lại liếc nhìn Nhan Bái Dung lần nữa, phát hiện nước gợn ở cặp mắt đẹp kia đang chuyển động ngóng nhìn mình.

Hạng Dư Khang đột nhiên cả kinh, cảm thấy áp lực trong ngực khác thường,” Tiểu thư, cô có khỏe không? Muốn trực tiếp đến địa chỉ của cô, hay là muốn đi đến bệnh viện?”

Nhan Bái Dung không lên tiếng trả lời, nhưng mà khuôn mặt đỏ hồng đã hé ra nụ cười, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của Hạng Dư Khang.

Chỗ nào cô cũng không muốn đi, chỉ muốn cùng với người đàn ông này ở trong không gian nhỏ hẹp của chiếc xe!

Cuối cùng cô đã biết mình thích kiểu đàn ông gì, hoá ra chính là người đàn ông tư thế oai hùng hiên ngang như người ở trước mắt cô đây.

Cô chính là thích bộ dáng giống anh, hình dáng lập thể, ngũ quan rõ nét, có mày rậm anh tuấn giương lên, đôi mắt đen sáng ngời có thần cùng môi mỏng hé ra làm tim người ta đập thình thịch.

Đương nhiên quan trọng nhất là, có thanh âm gợi cảm làm cho cô nhanh chóng bị hòa tan.

Đúng! Cô yêu thanh âm thuần hậu của anh rồi! Cô thỏa mãn rồi thở dài một hơi.

“Tiểu thư, rốt cuộc là cô làm sao vậy?” Thấy Nhan Bái Dung vẫn hốt hoảng , Hạng Dư Khang lại lo lắng kêu to.

“Tôi……” Nhan Bái Dung cuối cùng cũng từ trong mê luyến mà bừng tỉnh, cô ấp úng, thẹn thùng đánh giá gương mặt tuấn mỹ của Hạng Dư Khang.

Qua một lúc, đợi khi tâm tình của cô không còn kịch liệt nữa mới lên tiếng nói:” Đi đến…… địa chỉ tôi vừa mới nói.”

Hạng Dư Khang do dự nhìn cô một cái, rồi mới quay lại đạp xuống chân ga.” Ừ, tôi đã biết.”

Lại nghe thấy thanh âm trầm thấp khêu gợi của anh, trái tim của Nhan Bái Dung lại rung động kịch liệt, nhưng lần này cô đã biết phòng bị, trước tiên đè ngực lại thật chặt, ngăn chặn không để lại xảy ra một màn luống cuống như vừa rồi.

Hạng Dư Khang vừa lái xe, vừa liếc nhìn kính chiếu hậu, không ngừng quan sát đến tình trạng của Nhan Bái Dung, thấy cô không còn thở gấp nữa mới khôi phục lại bình thường, chuyên tâm lái xe.

Nhan Bái Dung dán mắt vào cái ót của anh, giả bộ bình tĩnh nhưng kỳ thật trong lòng thì kích động không thôi.

Mới bất ngờ gặp lần đầu đã bị dung mạo của anh hấp dẫn, bị thái độ thân thiết dịu dàng của anh làm cảm động, lại càng bị đôi mắt đen trầm ổn của anh thuyết phục, nhất là thanh âm giàu từ tính của anh quanh quẩn bên trong xe khiến cho cô giống như bị thôi miên, thân bất do kỷ.

“Ách, em có thể hỏi anh một vấn đề không? Anh tài xế.” Nhan Bái Dung vội vã muốn làm quen với anh nên thẹn thùng hỏi.

“Có thể! Cô có chuyện gì không? Tiểu thư.” Hạng Dư Khang cũng không chút nghĩ ngợi mà đáp ứng.

“Anh có thể gọi em Bái Dung…… Không, gọi em Tiểu Dung đi.” Gọi tiểu thư rất không thân thiết nha! Cô muốn anh trực tiếp gọi nhủ danh của cô.

Hạng Dư Khang dừng một chút, nhịn xuống ý muốn quay đầu xem rốt cuộc cô ấy đang suy nghĩ cái gì.” Tiểu thư, tôi xin hỏi cô họ gì?”

Sẽ không phải lại gặp nữ khách hàng thích diện mạo anh tuấn của anh chứ? Hạng Dư Khang bất đắc dĩ cười khổ.

Hình dáng của anh tuấn mỹ, thể trạng cao lớn, mặc dù cực lực che đậy nhưng hơi thở phóng khoáng không kiềm chế được vẫn bị phụ nữ thận trọng phát hiện mà quý mến không thôi: Nhưng đối với lúc này anh không quan tâm tới tình cảm, phụ nữ ái mộ anh sẽ chẳng khác nào là quấy rầy.

“Em họ Nhan, Nhan của nhan sắc.” Nhan Bái Dung cao hứng mà trả lời, nhưng lại lập tức chu miệng rồi bất mãn hỏi:” Sao không gọi em là Tiểu Dung?”

Hạng Dư Khang không để ý tới thái độ oán trách của cô,” Nhan tiểu thư, xin hỏi cô có chuyện gì không?”

Đừng nói hai người không quen thuộc, thật sự theo ý của cô ấy, chẳng những sẽ không dứt được mà đến lúc đó muốn bỏ qua cũng rất khó khăn.

Thấy bộ dạng anh hờ hững, Nhan Bái Dung có vẻ tràn đầy hứng thú, một đôi mắt đẹp quét qua lại không gian nhỏ hẹp ở bên trong xe.

Cô chú ý tới kính chắn gió có giấy chứng nhận đăng ký nghề nghiệp lái xe, vui vẻ hỏi:” Anh gọi là Hạng Dư Khang à?” tên không tầm thường, rất tương xứng với bề ngoài bất phàm của anh.

“Ừ.” Hạng Dư Khang gật đầu, cầm chặt tay lái.

“Vậy anh kết hôn chưa?” Nhan Bái Dung tiếp tục truy vấn,” Hay là có bạn gái chưa?”

Hạng Dư Khang nhăn lại mày rậm xinh đẹp,” Tôi là một người thích cô đơn.” Anh nghiễm nhiên đã đem Nhan Bái Dung trở thành nữ hành khách có ý muốn không an phận với mình.

Đối với nữ khách hàng muốn tiếp cận mình thì anh nhìn quen lắm rồi, bởi vì bề ngoài của anh cực kỳ xuất sắc, thường khiến cho trái tim các cô ấy thất thường, quên mất e lệ, to gan mà theo anh bắt chuyện.

Chẳng qua đối với sự ái mộ này, từ trước đến nay anh luôn thờ ơ.

Hôm nay nhìn thấy Nhan Bái Dung khác với khí chất tinh tế của những cô gái khác, anh không hề xúc động, nếu cô có hành động gì đó quá mức thì cuối cùng chắc chắn sẽ chịu khổ.

Người cô đơn? Mắt đẹp của Nhan Bái Dung thoáng chốc phát ra tia sáng. Không thể nào? Anh đẹp trai như vậy mà lại không có bạn gái? Nghe anh nói thế, cô liền thấy cực kỳ vui vẻ.

“Vậy nhất định là không có bạn gái nhỉ?” Cô hết sức phấn khởi mà hỏi.

Hạng Dư Khang không trả lời phải hay không phải, thái độ trở nên có chút lạnh nhạt, nhưng vẫn duy trì tinh thần phục vụ chuyên nghiệp cơ bản,” Nhan tiểu thư, chỗ cô muốn đi cũng sắp đến rồi!”

Nhanh như vậy sao? Nhan Bái Dung nghẹn họng nhìn trân trối, quay đầu nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, quả nhiên đã đến rất gần nhà cô.

“Em muốn thay đổi địa điểm xuống xe, bây giờ anh quay đầu lại, em muốn đi đến một chỗ khác.” Cô lập tức bảo Hạng Dư Khang thay đổi hướng đi.

Nghe thấy cô đổi địa điểm xuống xe thì Hạng Dư Khang liền đem xe dừng ở ven đường, rồi quay đầy bày ra vẻ mặt xin lỗi nói với cô:” Thật xin lỗi, Nhan tiểu thư, tôi không thể chở cô đi nơi khác, nếu cô muốn thay đổi địa điểm thì tôi phải mời cô xuống xe rồi gọi một chiếc taxi khác.”

Nhan Bái Dung hoàn toàn không nghĩ tới Hạng Dư Khang sẽ đuổi cô xuống xe, mặt cô liền buồn bã biến sắc,” Vì sao? Anh không thích đưa em đi sao?”

Hạng Dư Khang lập tức phủ nhận,” Không phải, bởi vì nếu tôi lại đưa cô trở về nội thành thì chỉ sợ tôi sẽ không trở về kịp để giao xe.”

Bây giờ xe anh đang lái là xe thuê, cho nên vừa đến thời gian chạng vạng thì anh nhất định phải chạy về đại lý giao xe lại cho tài xế ca đêm, bằng không sẽ làm chậm trễ thời gian của người ta.

Nghe thấy anh nói không phải vì cảm thấy cô đáng ghét mới đuổi cô xuống xe, thì cô thở dài một hơi. Nhưng mà cô còn chưa có biết nhiều về anh…… bây giờ muốn cô rời đi, cô thật không muốn.

Tính tình đại tiểu thư của cô bỗng nhiên nổi dậy, cất giọng ra lệnh với anh,” Anh tiếp tục lái, không cần lo vấn đề gì cả, tổn thất bao nhiêu thì em sẽ đền.”

Hạng Dư Khang nghe vậy không khỏi có chút không vui.” Nhan tiểu thư, mời cô xuống xe đi! Tiền xe của cô tôi không thu.” Sự ngang ngược của cô khiến cho anh nổi lên phản cảm nho nhỏ.

Ai cần anh không thu tiền xe? Cô chính là muốn cùng anh ở chung dù chỉ thêm một phút đồng hồ.” Em không cần!” cô ngang ngược cự tuyệt.

Phản ứng của cô làm cho Hạng Dư Khang cứng lưỡi,” Cô…… Sao cô lại thế này?” Anh vẫn là lần đầu gặp phải nữ khách hàng bướng bỉnh quấn lấy anh đến thế.

Nhìn thấy Hạng Dư Khang nhìn cô như một quái thai mà đánh giá, thái độ của Nhan Bái Dung bỗng nhiên yếu đi lập tức, mặt đỏ lên,” Em…… Em biết rồi, anh hãy tiếp tục chạy đến địa chỉ em vừa mới nói đi!”

Giật mình thấy hành động của mình có khả năng khiến Hạng Dư Khang cảm thấy chán ghét, cho nên dù không cam tâm tình nguyện thì cô vẫn phải cắn răng chịu khuất phục .

Lần này coi như xong, cô còn phải nghĩ phương pháp để hiểu biết anh……

Hạng Dư Khang thấy cô không cố chấp nữa, không nói một câu mà khỏi động xe, đi thẳng hướng phía trước.

Cuối cùng cũng đến biệt thự xa hoa của nhà họ Nhan, Hạng Dư Khang thả chậm tốc độ, dừng xe ở cửa chính.

Nhan Bái Dung từ trong túi da rút ra tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho Hạng Dư Khang,” Đây là tiền xe, không cần thối lại.”

Hạng Dư Khang không có nhận, chỉ là liếc mắt nhìn tờ tiền một cái, lập tức chuyển tầm mắt lên khuôn mặt xinh đẹp của cô,” Tôi vừa nói qua, không thu tiền xe của cô.”

Lại một lần nữa khởi động, sau đó thấy cô đứng bên đường trầm mặc, anh không nhịn được mà hoài nghi có phải mình đã xúc phạm cô ấy hay không.

“Em cũng chưa đáp ứng anh không thu tiền xe.” Đối với Hạng Dư Khang từ đầu đến cuối tản ra hơi thở cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, trái tim của Nhan Bái Dung bị tổn thương sâu sắc.

Hạng Dư Khang vô cùng ngạc nhiên,” Cô đang giận tôi?”

Cô thật sự đang giận anh! Anh cảm thấy chính mình rất vô tội, mặc kệ có phải chán ghét biểu hiện của cô hay không, anh vẫn coi cô là khách hàng, tận lực không tiết lộ cảm xúc của mình, vẫn cung kính có lễ đối đãi với cô, giờ cô ấy lại giận cái gì chứ?

Nhan Bái Dung dùng sức gật đầu, phẫn nộ nói:” Đúng! Em đang giận anh.”

Hạng Dư Khang đối với cơn giận đang trào dâng của cô lại thấy không biết nên khóc hay cười,” Thật xin lỗi, Nhan tiểu thư! Tiền một chuyến xe này tôi lại càng không thể nhận.” Không phải vì anh không đưa cô đi chỗ khác mà giận anh chứ?

Thật bất hạnh, Nhan Bái Dung chính là vì anh cự tuyệt đưa đi mà căm tức.” Anh không thích em, cũng không thích tiền của em, phải không?” Cô bày ra vẻ giận dữ và oán hận hỏi.

Cái gì? Hạng Dư Khang đối lời của cô vô cùng ngạc nhiên. Có thích người của cô với thu hay không thu tiền xe của cô thì có quan hệ gì? Đây căn bản là hai chuyện khác nhau mà, sao có thể nói nhập làm một được?

Nhưng cô xinh đẹp lại thành thật như thế, còn nói lời thì tràn đầy ái mộ với anh, làm cho anh có chút kinh ngạc.

Anh cẩn thận nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, tuy rằng khuôn mặt có trang điểm nhẹ nhưng vẫn lộ rõ ngũ quan đoan chính. Anh phải thừa nhận cô là một người con gái rất đẹp, ngay cả khi không có chút son phấn trên mặt.

Anh là một người đàn ông bình thường, đột nhiên trong mắt lọt vào khuôn mặt rạng rỡ như hoa sen của Nhan Bái Dung, không khỏi có chút rục rịch.

Phút chốc, anh biến sắc, lập tức đá đi cảm giác không nên có này.

“Không phải như thế!” Thấy khuôn mặt của Nhan Bái Dung lộ ra biểu tình bi thương, anh vội vàng giải thích,” Bởi vì phục vụ của tôi khiến cho Nhan tiểu thư không hài lòng, cho nên tôi không thể thu tiền xe của cô.”

“Phải không? Cũng không phải là anh chán ghét em đúng không?” Nghe thấy anh nói như vậy, Nhan Bái Dung mới chuyển giận làm vui.

“Đúng vậy.” Hạng Dư Khang thừa nhận. Cô xác thực làm cho người ta cảm thấy có một chút kiêu căng, nhưng vẫn không khiến người ta chán ghét.

Hơn nữa, cô mơ hồ phát ra ánh sáng tình yêu trong trẻo, so với những phụ nữ khác lại càng làm cho anh khó có thể chống đỡ, thật sự dễ dàng bị cô mê hoặc.

Nhan Bái Dung rũ mắt thấy tiền trên tay mình, đáy mắt xẹt qua một tia sáng kỳ dị,” Ừ! Em biết rồi.” Trong lồng ngực cô đều biết, cô không cần Hạng Dư Khang thúc giục nữa mà tự động mở cửa xe xuống xe.

Cô vừa giẫm lên mặt đất, lại lập tức quay đầu nhìn về phía Hạng Dư Khang hình như đang thở dài một hơi nhẹ nhõm, rồi từ chỗ hở lộ ra một nụ cười ngọt ngào,” Tạm biệt nha!”

Cô vừa nói xong thì cũng nhanh chóng rời đi không quay đầu lại, chỉ còn lại Hạng Dư Khang sững sờ vì nụ cười xinh đẹp cô vừa lưu lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: luoi_bieng, thanhbt, thoathan
Có bài mới 08.11.2012, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1755
Được thanks: 6801 lần
Điểm: 22.33
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô gái nhà giàu theo đuổi tình yêu - Mạn Lục (H) - Điểm: 63
Chương 2


Mấy ngày sau, Hạng Dư Khang dừng xe ở ven đường trước biệt thự cao cấp Lâm Lập, nhìn ra phố xá xung quanh mình.

Nhìn thấy nơi mà mấy ngày hôm trước anh đã từng tới thì không tự giác mà nhíu mày, có loại dự cảm không tốt.

Quả nhiên không bao lâu thì Nhan Bái Dung mặc váy dây mảnh màu hồng phấn xuất hiện ở đầu đường, tươi cười duyên dáng rồi mở cửa xe ngồi vào trong.

Hạng Dư Khang lập tức quay đầu ngăn cản cô,” Tôi không thể chở cô, là một tiểu thư họ Trần kêu xe .”

“Đúng vậy! Là em bảo thím Trần người hầu nhà em kêu xe giúp em đó!” Nhan Bái Dung ngồi vào chỗ rồi mở miệng giải thích.

Xe của cô đưa đi bảo dưỡng đã được đưa về hôm qua, chỉ là vì muốn gặp mặt Hạng Dư Khang nên cô tình nguyện không lái xe mà ủy khuất ngồi taxi có không gian nhỏ hẹp.

Cô chính là dùng trăm phương nghìn kế để gặp anh, nhưng…… Đừng nói Hạng Dư Khang quá kinh ngạc, mà ngay cả chính cô cũng cảm thấy khó hiểu. Vì anh, cô đã sớm quên chính mình là cô gái được vạn người chiều chuộng.

Quả thật không hiểu rốt cuộc thì anh có ma lực gì, vì sao lại khiến cô mê mẩn xoay quanh vậy chứ? Nhan Bái Dung không ngừng than vãn trong lòng.

Hạng Dư Khang giương to hai mắt nhìn cô,” Cô……” anh thật sự không biết phải nói cái gì.

Xem ra hôm nay anh phải nhận mệnh rồi, phục vụ vị tiểu thư có ý đồ riêng với anh.

“Dư Khang, em có thể gọi anh là Dư Khang không? Anh có muốn lái xe hay không vậy? Thời tiết nóng quá à!” Nhan Bái Dung nâng bàn tay nhỏ bé lên quạt không ngừng.

Lần trước, trước khi xuống xe thì cô đã đặc biệt ghi nhớ tên đại lý xe của anh, sau khi tra được số điện thoại của đại lý xe thì vội vàng chỉ định anh đến chở cô.

Thiên hạ không có việc khó, chỉ sợ người có tâm, nếu xuất phát từ tấm lòng thật muốn ở cùng một chỗ với anh thì dù ở trong biển người mờ mịt, anh vẫn sẽ chẳng có cách nào tránh được.

Hạng Dư Khang yên lặng nhìn Nhan Bái Dung vài lần, cuối cùng chỉ có thể hoàn toàn khuất phục với tình huống trước mắt.” Cô muốn đi đâu?”

Nhan Bái Dung suy nghĩ,” Trước tiên anh chở em đi thẩm mỹ viện làm tóc, sau đó cùng em đến cửa hàng thời trang lấy quần áo……”

“Nhan tiểu thư, tôi có thể lái xe chở cô đi thẩm mỹ viện trước, còn lấy quần áo hay cái gì khác thì tôi nghĩ gần đó có taxi, cô có thể ngồi xe bọn họ đi.” Anh không thể không lái xe để ngồi chờ cô tùy thời gọi đến.

“Kỳ quái, vì sao anh không chở em?” Cô chờ đợi anh đi cùng cô cả ngày, đường đến thẩm mỹ viện ngắn ngủn, làm thế nào thỏa mãn được hi vọng hai người sớm chiều ở chung của cô chứ?

“Bởi vì tôi phải làm việc! Nhan tiểu thư.” Hạng Dư Khang cảm thấy thật đau đầu.

Nếu như anh đoán đúng thì Nhan Bái Dung tuyệt đối muốn đoạt một ngày lái xe của anh, nhưng vấn đề là chở cô sẽ không giống như đang làm việc, mà ngược lại như là đi chơi vậy, dù cho anh nghèo như thế nào cũng không đến mức muốn bán khuôn mặt mình để làm bạn đi chơi đâu?

“Làm việc?” Nhan Bái Dung chớp chớp ánh mắt mờ mịt khó hiểu,” Anh lái xe chở em đi đến nơi em muốn, đó không phải là đang làm việc sao?”

“Việc đó không giống.” Hạng Dư Khang quả quyết nói.

“Làm sao mà không giống?” Nhan Bái Dung bĩu môi, hậm hực hỏi. Cô cho rằng anh vì không muốn chở cô đi nên cố ý tìm lý do gây khó khăn ·

“Tôi không phải là đến làm……” Hạng Dư Khang ngừng một chút, những lời sắp tuôn ra khỏi miệng khi ngẫm lại thấy thật không ổn nên vội sửa miệng nói:

“Nếu cả ngày tôi chỉ chở một mình cô, không phải biến thành lái xe riêng của cô sao?”

“Như vậy không tốt sao? Cũng là có thu nhập mà!” Nhan Bái Dung bỗng nhiên vểnh miệng lên, khó chịu mà nói.

Cô thật sự không hiểu nổi, Hạng Dư Khang rốt cuộc đang kiên trì cái gì?

Ngay cả chở cô đi dạo phố cũng không chịu, cô nên làm như thế nào để anh phát động thế tấn công, yêu cầu anh làm bạn trai của cô đây?

Thân là con gái nhà giàu, người theo đuổi nhiều như cá chép qua sông (quá giang chi tức), nhưng trái tim cô chưa bao giờ rung động vì ai cả, cũng không cho người ái mộ một thái độ hay cử chỉ nào thân thiện, chỉ có Hạng Dư Khang là ngoại lệ, anh khiến cho cô hạ thấp tư thái, chỉ để có thể thuận lợi tiếp cận anh.

Nếu chính mắt Diêu Tuấn Khiêm nhìn thấy cô theo đuổi anh một cách khó khăn, dù bị tủi thân mà vẫn không dám nổi giận, nhất định sẽ phải chấn động!

Ngẫm lại người đàn ông trước mặt này thật sự là đáng ghét, cố ý coi thường mảnh chân tình của cô……

Hạng Dư Khang nhìn thấy khuôn mặt của Nhan Bái Dung có vẻ suy sụp thì tim có chút không đành lòng, anh vội vàng quay đầu lại nhìn về phía trước,” Cô nói thẩm mỹ viện ở chỗ nào? Tôi chở cô đi trước.” ở trong này mà cương thì cũng không phải là cách, đành phải thuận theo tự nhiên thôi.

Nhan Bái Dung gật gật đầu, nói ra thẩm mỹ viện mình vẫn thường đi, nhưng nụ cười trên mặt lại hết sức nặng nề.

Cho dù đáy lòng hoàn toàn không muốn làm bạn cả ngày dạo phố với Nhan Bái Dung, nhưng Hạng Dư Khang không biết làm thế nào từ chối nên trở thành lái xe riêng kiêm bạn đồng hành của cô.

Hôm nay anh chỉ có thể tiếp một người khách là cô, cũng vì cô mà xách túi lớn túi nhỏ, đã vậy còn phải cùng cô uống cà phê tâm sự thì chuyện đã hơi quá đáng rồi!

Cả một ngày, tinh thần làm việc phục vụ nên có đều bị việc cố tình làm bậy của cô khiến cho bay đi sạch sẽ!

Anh bình tĩnh hé ra khuôn mặt tuấn tú, tránh đi ánh mắt quý mến của Nhan Bái Dung, chính là cố ý không chịu nhìn thẳng cô.

Nhan Bái Dung khẽ nhấp một ngụm cà phê,” Dư Khang, sao anh không nói lời nào vậy?” Cô rất thích tiếng nói trầm thấp giàu từ tính của anh, chờ đợi để có thể từng giây từng phút say mê ở trong đó.

Hạng Dư Khang có thể đi cùng cô cả ngày thì tâm tình của cô thật sự đã tốt đến không thể tốt hơn.

“Không có gì để nói,” Hạng Dư Khang lạnh lùng nhìn cô, tức giận mà trả lời.

Nhan Bái Dung bất mãn chu miệng,” Vì sao anh lạnh lùng với em như thế? Em…… Em……” Vốn định nương theo óan giận để thổ lộ tình cảm, nhưng nhìn thấy thần sắc lạnh nhạt của anh thì nghẹn ở cổ họng.

Hạng Dư Khang đương nhiên biết lời nói trong miệng cô là cái gì, nhưng mà, anh tự biết nặng nhẹ, rõ ràng cô gái trước mắt không phải là người tầm thường, hạng người không có tài sản như anh sao có thể trèo cao được!

Anh nhìn chằm chằm vào cô, bất tri bất giác, lạnh lùng trong ánh mắt thối lui, trở nên rất tập trung.

Cô không chỉ trẻ tuổi lại rất đẹp, cho dù mím môi, khóe miệng vẫn giương lên, thoạt nhìn rất ngọt, càng miễn bàn âu phục bó sát người buộc quanh dáng người xinh đẹp khiến cho người ta nhìn thấy mà không thể rời mắt.

Anh ngầm thở dài, nói với chính mình, cô chỉ là mê luyến bề ngoài của anh thôi, kỳ thật anh cũng không thích hợp với cô.

Nghĩ đến thân phận một trời một vực của hai người, không hiểu sao ngực lại nổi lên phiền muộn.

“Vậy khi nào thì cô muốn rời khỏi đây?” nóng lòng bỏ qua vẻ u sầu này, anh nói sang chuyện khác.

“Mới ngồi chưa đến nửa giờ mà, anh đã muốn rời đi sao? Không thể ngồi cùng em thêm nửa giờ sao?” Cho dù thần sắc anh bất mãn không kiên nhẫn, thì cô vẫn mở miệng níu kéo anh ở lại.

Hạng Dư Khang cúi đầu nhìn đồng hồ, tính toán thời gian chạy về đại lý giao xe chắc vẫn còn kịp.” Vậy nửa giờ nữa! Nhớ nói thì phải giữ lời.” hai người ở chung cả ngày, chỉ cần hơi không thuận ý của cô thì cô ầm ĩ với anh, cho nên chỉ cần không quá đáng thì anh sẽ để tùy ý cô.

“Yeah.” Nhan Bái Dung cười tươi gật đầu.” Dư Khang, anh tâm sự chuyện của anh được không?”

Cả ngày đều là cô lải nhải ở bên tai anh nói chuyện của mình, cô cũng muốn nghe anh tâm sự về bản thân một chút.

Sắc mặt của Hạng Dư Khang đột nhiên nghiêm túc lại,” Nói về chính tôi?” Anh có gì đâu mà nói? Anh đưa mắt nhìn vào khoảng không, sống trên đời một thân một mình, gần gũi nhất cũng chỉ có ông chủ đại lý xe coi như là người thân mà thôi.

Cha mẹ anh mất sớm, từ nhỏ đã được người thân thích thay phiên nuôi dưỡng. Lúc cha mẹ chết đi cũng không để lại di sản gì, cho nên đám người thân thích coi anh như củ khoai lang nóng làm phỏng tay, nuôi nấng anh một thời gian thì vội vã ném anh cho người thân khác.


Anh chính là dạng ăn nhờ ở đậu cùng với sự phiền toái trong mắt mọi người mà lớn lên, thiếu đi quan tâm của tình thân, đi học được một nửa thì bỏ học, gia nhập bang phái bất lương, thường xuyên tranh chấp gây chuyện giành chỗ, làm xằng làm bậy, mãi cho đến một ngày phát sinh một chuyện khiến cho anh hoàn toàn giác ngộ, mới không còn sa đọa nữa.

Anh trăm cay nghìn đắng mới rời khỏi bang phái, thực hiện nghĩa vụ quân sự, rồi lấy được bằng cấp trung học, sau lên phiá bắc học lớp bổ túc. Ban ngày anh lái taxi, buổi tối học bài, thừa dịp còn trẻ, muốn đem năm tháng bỏ phế trước kia bổ túc lại.

Tuy rằng hiện tại mỗi ngày đều bận rộn, và cuộc sống khó khăn, nhưng mà, tâm đã ổn định lại, không còn như lục bình không nơi nương tựa, đã có một chỗ dung thân có thể cắm rễ.

Thấy Hạng Dư Khang trầm ngâm không nói, Nhan Bái Dung lên tiếng đánh thức anh,” Dư Khang……”

Nghe thấy cô nhẹ nhàng kêu, Hạng Dư Khang giương mắt liếc về phía cô,” Tôi không có anh chị em, cha mẹ đã chết sớm, trừ bỏ quê nhà phía Nam có vài người họ hàng xa, hiện tại tôi là một thân một mình.” Vừa chạm đến ánh mắt dịu dàng của cô, nhịn không được nên nói ra thân thế lẻ loi hiu quạnh của mình.

“Thật sao?” Nhan Bái Dung bởi vì anh nguyện ý chia sẻ nên cảm thấy có chút vui vẻ.

“Ừ.” Hạng Dư Khang gật đầu, đáy lòng hơi kinh ngạc vì sao mình lại nói cho cô chuyện này.

Ở ngoài mặt anh xem ra dễ gần, nhưng sau đó lại luôn bảo trì khoảng cách với mọi người, trừ bỏ ông chủ đại lý xe vô cùng quan tâm anh, thì tình trạng gia đình và hoàn cảnh trưởng thành của anh, người bên ngoài hoàn toàn không biết.

Anh muôn như vậy cũng không phải làm cho thần bí, mà là năm tháng hoang đường của tuổi trẻ làm cho anh muốn quên đi, không muốn ai biết.

“Dư Khang……” Nhan Bái Dung còn muốn tiếp tục hỏi nữa, nhưng mà Hạng Dư Khang đã nhấc tay ngăn cản.

“Nếu cô không muốn tôi rời đi ngay bây giờ, thì đừng hỏi chuyện của tôi nữa.”

“A?” thấy vẻ mặt anh không tốt, Nhan Bái Dung thức thời không truy vấn nữa,” Được thôi! Không hỏi thì không hỏi……”

Cô cũng sẽ không vì như vậy mà buông tha, nếu hạ quyết tâm ở cùng một chỗ với anh, biết chuyện riêng của anh là nhất định phải là,, nhưng mà hiện tại hai người coi như xa lạ, nhất định là cô nóng vội mới chọc anh không vui.

“Ừ.” Hạng Dư Khang cũng không biết trong lòng của Nhan Bái Dung suy nghĩ cái gì, nhìn thấy cô nhượng bộ rất nhanh nên cũng không nói thêm gì nữa, cầm lấy ly cà phê uống một ngụm, tiếp tục ngồi cùng cô cho hết thời gian.

Nhan Bái Dung không sợ lửa nóng của ánh mặt trời, nên cầm một chiếc ô to đi bộ trên đường.

Cô nhìn quanh biển số nhà gần đây, cuối cùng tìm được địa chỉ trên tờ giấy trong tay, chợt đi tới phía trước một cửa hàng đỗ taxi.

Còn chưa đi đến gần, cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên mập mạp nâng cao bụng ngồi ngủ gật ở trên ghế trong cửa hàng, lười biếng thổi quạt điện.

Nghe được tiếng vang giày cao gót của Nhan Bái Dung chen lẫn với giai điệu trên đài phát ra ở trong tiệm thì mới lười biếng mở một con mắt, nhất thời khuôn mặt được trang điểm xinh đẹp ánh vào mi mắt.

Lại Hữu Quý giật mình tỉnh lại, thân mình lười nhác lập tức đứng thẳng lên,” Tiểu thư, cô có chuyện gì?”

Chú trung niên này vừa mở miệng chính là quốc ngữ Đài Loan đáng yêu, Nhan Bái Dung đối với khuôn mặt béo tròn kia thì nở nụ cười quyến rũ,” Chú là ông chủ đại lý xe sao?”

Lại Hữu Quý vội vàng đứng lên, liên tục thừa nhận không ngừng,” Đúng vậy. tiểu thư tìm tôi có chuyện gì?” Quy mô kinh doanh đại lý xe của ông nhỏ nên nhân công không nhiều lắm, cho nên chỉ cần không vội thì tự ông trông cửa hàng.

Ông nhìn thấy toàn thân trên dưới của Nhan Bái Dung đều là quần áo và trang sức quý giá lộng lẫy, trong lòng không khỏi buồn bực, vị tiểu thư xinh đẹp này vì cái gì mà chạy tới?

“Ông chủ, Hạng Dư Khang có ở đây không?” Nhan Bái Dung không để ý tới ánh mắt đánh giá của Lại Hữu Quý, tự mình hỏi ông.

Hôm nay sở dĩ cô thình lình xuất hiện ở chỗ này, mục đích là muốn tìm Hạng Dư Khang.
Từ sau lần đầu tiên cô gọi xe, sau này mặc kệ cô đổi tên, đổi số điện thoại kêu xe, Hạng Dư Khang trước sau đều không xuất hiện, ngăn cản không được nỗi nhớ anh nên cô dứt khoát đích thân xuất mã, trực tiếp đi tới đại lý xe của anh.

“Cô là đến tìm A Khang à?” Bộ dáng của Lại Hữu Quý ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, chả trách sao đại lý xe tầm thường này sẽ có cô gái xuất sắc như Nhan Bái Dung đến, tất cả đều là vì có quan hệ với một anh chàng đẹp trai Hạng Dư Khang ·

Nhan Bái Dung thẹn thùng mà gật gật đầu,” Dạ! Ông chủ, anh ấy có ở đây không?”

“A Khang không có ở đại lý xe! Hơn nữa hôm nay cũng không có lái xe, hôm nay cậu ấy ở nhà đó!” Hạng Dư Khang vì đối phó với cuộc thi cuối kỳ nên đã sớm xin phép ông ở nhà ôn bài.

“Vậy à?” Nhan Bái Dung chớp chớp ánh mắt xinh đẹp, không chút nghĩ ngợi đã nói:” Vậy chú có thể nói cho cháu biết nhà anh ấy ở đâu hay không?”

Cô cũng không muốn hoàn toàn không có thành quả mà trở về, hạ quyết tâm muốn tới nhà Hạng Dư Khang tìm anh.

Không nghĩ tới Nhan Bái Dung sẽ hỏi ông địa chỉ của Hạng Dư Khang, Lại Hữu Quý thật sự kinh ngạc,” Tiểu thư, cô tìm A Khang có chuyện gì? Tôi chưa từng gặp cô trước đây nha!” Ông cũng nhớ chưa từng có cô gái xinh đẹp như vậy đến tìm Hạng Dư Khang, nếu có nhất định ông phải có ấn tượng.

Nhan Bái Dung nở nụ cười thẹn thùng, thấy Lại Hữu Quý đang nhìn cô chằm chằm không chuyển mắt, nhịn không được nên mượn cơ hội thổ lộ nổi khổ tương tư.” Ông chủ, cháu muốn tìm Dư Khang, đã mấy ngày rồi cháu chưa gặp anh ấy.”

Sao? Lại Hữu Quý gãi gãi mớ tóc không nhiều lắm trên đỉnh đầu,” tiểu thư, cô sẽ không phải là……” đột nhiên nhớ lại Hạng Dư Khang từng nói không nhận khách kêu xe là vì có một nữ khách hàng quấn quít lấy nó.

Có phải chính là cô gái xinh đẹp này hay không đây? Nhưng trong nhiều cô gái theo đuổi Hạng Dư Khang như vậy thì chỉ có cô gái này đẹp nhất, hơn nữa thoạt nhìn có khí chất nhất.

“Là ai? Ông chủ.” Nhan Bái Dung không hiểu lắm nên hỏi.

“Ha! Chính là cô gái gần đây vẫn dây dưa A Khang đó!” Lại Hữu Quý không lưỡng lự, không chút ác ý mà nói ra.

Nhan Bái Dung nghe câu đó thì lại xấu hổ đến cực điểm.

Hai gò má của cô phút chốc phiếm hồng, có chút bối rối,” Ông chủ, Dư Khang nói với chú như vậy sao?” Có phải anh chán ghét cô theo đuổi không buông hay không, bằng không vì sao phải nói cho ông chủ biết chứ?

Lại Hữu Quý đột nhiên phát hiện Nhan Bái Dung có gì đó không đúng, suy nghĩ một chút có thể lời nói của mình làm tổn hại đến lòng tự trọng của cô, khiến cho cô hiểu lầm nên vội vàng giải thích,” Tiểu thư, ý của tôi là……” Ông suy nghĩ cả buổi, thật sự tìm không ra chữ để thay thế hai chữ ”dây dưa” này.

Nhan Bái Dung nhìn thấy Lại Hữu Quý gấp đến độ lắp bắp, cũng không trách ông lỡ lời, ông nói không sai, là cô theo đuổi Hạng Dư Khang không tha, còn tiếp cận quấn chặt lấy anh.

Nhưng mà cô thật sự thích anh, dù có trở thành háo sắc vì anh, cũng không nề hà!

“Ông chủ, cháu thật sự thích anh ấy.” Cô nhịn không được mà tiết lộ tình ý với Hạng Dư Khang cho Lại Hữu Quý biết.

Lại Hữu Quý ngẩn người, nhìn thấy Nhan Bái Dung xịu mặt lại, cũng không biết nên nói cái gì, nhưng vì tỏ lòng xin lỗi vẫn là mở miệng.

“Tiểu thư, tôi là người thô kệch, Không biết nói chuyện, mong cô cũng đừng tức giận nha!” Vẻ mặt ông xấu hổ, không ngừng giải thích với Nhan Bái Dung.” Nói thật nha tiểu thư, cô rất tinh tường, vài năm trước khi A Khang vừa tới Đài Bắc thì tôi đã cảm thấy người trẻ tuổi này không tệ, quả nhiên sau khi ở chỗ tôi lái xe rất có tiến bộ lại sẵn sàng chịu đựng cực khổ, tuyệt đối không phụ lòng mong đợi của tôi.”

Lần đầu tiên nhìn thì ông đã biết đứa nhỏ Hạng Dư Khang này không tầm thường, tuy rằng tuổi trẻ nhưng cá tính trầm ổn, không hấp tấp, thật đáng tín nhiệm, cho nên mới đem xe cho Hạng Dư Khang thuê mà không cần người bảo lãnh.

“Thật vậy sao?” Nghe thấy ông chủ khen Hạng Dư Khang, Nhan Bái Dung vui mừng cũng cảm thấy vô cùng tự hào ·

Nhìn thấy sắc mặt cô đã khôi phục bình thường, Lại Hữu Quý mới giảm bớt nhiều xấu hổ,” Đúng vậy!”

Ông bỗng xoay người từ trong mớ lộn xộn trên bàn làm việc tìm giấy bút,” Tôi cho cô địa chỉ A Khang hiện đang ở, cô có thể tự đi tìm cậu ấy.”

Lại Hữu Quý viết địa chỉ vào giấy rồi đưa cho Nhan Bái Dung, nhìn thấy cô lộ ra vẻ vui mừng thì ông cũng thoải mái theo.” Về sau, A Khang cần cô quan tâm nhiều hơn!”

Đại khái là ông đã bị việc thổ lộ của Nhan Bái Dung làm cho cảm động! Cho nên mặc kệ sau này Hạng Dư Khang có trách ông hay không, ông vẫn tự mình chủ động nói địa chỉ của Hạng Dư Khang cho Nhan Bái Dung.

Tuy rằng chỉ mới quen biết Nhan Bái Dung, nhưng mà Lại Hữu Quý cũng rất thích cô ấy, thậm chí lớn mật tiên đoán cô ấy có thể bắt lấy được trái tim của Hạng Dư Khang.

Ha ha! Tốt nhất là như vậy. Lại Hữu Quý thành tâm hy vọng Hạng Dư Khang cô đơn chiếc bóng có thể có người làm bạn.

“Dạ! Cháu biết rồi.” Nhan Bái Dung vui vẻ đem tờ giấy ôm vào ngực, miệng không ngừng lộ ra nụ cười rạng rỡ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: luoi_bieng, thanhbt, thoathan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anton.1988dBar, Honggamlam, phamhakt209 và 171 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 97, 98, 99

4 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

7 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

8 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 39, 40, 41

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

20 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 406 điểm để mua Nhẫn cưới
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 581 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 1326 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Ahihi dienvi2011 đau thưng
Vong Ưu Tình: Ahihi đồ ngốc có nhiu hét hết 1 thứ đi rồi vay nương nè
dienvi2011: êu, ngta ném bom được cho phép à nha... hihi
Vong Ưu Tình: Bà dâu truyện nào
dienvi2011: truyện của Dâu thì H cũg bt mà, có tới mức nào đâu
Lãng Nhược Y: Giờ mà ném cái là bị ghim ngay, xong rồi từ đó bị ghi thù luôn đóa :))
dienvi2011: mình cũng k biết, 2 năm nay ms mò lại lên dđ, hôm nay ms ol quá 10p
dienvi2011: ôi cái kiểu vừa bị ném xong,vừa  đăng nhập cái lại bị out, ôi đập bàn đập ghế thôi r
Dâu Tây Nhỏ: Chắc dân cư biểu tình mạnh quá ý hà :)
dienvi2011: trước chs trò ném bom ý, 2 người ghi, ai ít bị ném bom nhất là thắng
dienvi2011: bạn hỏi ssQ xem
Lãng Nhược Y: Nương, hết điểm dòi, nghèo dòi :cry2:
dienvi2011: bạn bằng tuổi mình mà, mình thấy mình già mất tiêu r
Dâu Tây Nhỏ: Lâu lâu không lên, không biết sao mấy truyện sắc mình edit bị xóa chứ :))))
Vong Ưu Tình: :no: giờ mà ném bom cưng cứ xác định ghim thù nhau
dienvi2011: h vắng tanh
dienvi2011: ném bom nhau hoài ý
Vong Ưu Tình: dienvi2011 còn chẻ chán :)2 ráng cố gắng
dienvi2011: trước kênh này vui lắm nha
dienvi2011: lười thì em chịu đc chứ chăm thì em chịu
dienvi2011: thôi em già r, k cố đc.... haha
Vong Ưu Tình: dienvi2011 hỏi Q đủ đìu kiện v.i.p of clb tỉu thuyết hơm :D2 hơm đủ thì edit thêm cho đc màu v.i.p
Bảo bối acc kia đâu :shock:
dienvi2011: tui vất vưởng mấy năm còn chưa đc vip nữa là
Mộ Tử Vân: Nương, còn chừa xiền mua giọt nước  :cry2:
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Chưa đc V.I.P hơm nghỉ :D3
Mộ Tử Vân: Chưa mần xong bài thi Boss, 12h hết hạn rồi :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.