Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 

Y phi tuyệt sắc của Nhiếp Chính Vương - Tần Xảo

 
 11.09.2016, 23:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1285
Được thanks: 7153 lần
Điểm: 22.35
 [Xuyên không] Y phi tuyệt sắc của Nhiếp Chính Vương - Tần Xảo - Điểm: 10
Y PHI TUYỆT SẮC CỦA NHIẾP CHÍNH VƯƠNG
images

Tác giả: Tần Xảo

Convert: ngocquynh520

Editor: Hoa Trong Tuyết

Thể loại: Sủng, nữ cường

Độ dài: 1100 trang word

Nguồn: http://diendanlequydon.com/


   :bird:  :bird: Quyển 1 :bird:  :bird:

Chương 1-Chương 2-Chương 3
Chương 4-Chương 5-Chương 6
Chương 7-Chương 8-Chương 9
Chương 10-Chương 11-Chương 12
Chương 13-Chương 14-Chương 15
Chương 16-Chương 17-Chương 18
Chương 19-Chương 20-Chương 21
Chương 22-Chương 23-Chương 24
Chương 25-Chương 26-Chương 27
Chương 28-Chương 29-Chương 30
Chương 31-Chương 32-Chương 33
Chương 34-Chương 35-Chương 36
Chương 37-Chương 38-Chương 39
Chương 40-Chương 41-Chương 42

Chương 43-Chương 44-Chương 45
Chương 46-Chương 47-Chương 48
Chương 49-Chương 50-Chương 51
Chương 52-Chương 53-Chương 54

:bird:  :bird: Quyển 2 :bird:  :bird:

Chương 1-Chương 2-Chương 3
Chương 4-Chương 5-Chương 6
Chương 7-Chương 8-Chương 9
Chương 10-Chương 11-Chương 12
Chương 13


GIỚI THIỆU:


Nàng là dòng chính nữ bị phế truất của phủ Thừa Tướng, bị cha ruột ném vào ổ bệnh dịch tự sanh tự diệt.

Nàng là bác sĩ có bàn tay vàng ở thế kỷ 21, xuyên không đến cổ đại phá án báo thù.

Một buổi sáng xuyên qua, khi nàng trở thành nàng —— Lật tay thành mây, trở tay thành mưa, khiến những người đã từng ức hiếp nàng nhận lại gấp trăm lần!

Người đời ức hiếp nàng, hại nàng, xỉ nhục nàng, vậy nàng sẽ hạ độc bọn họ, tiêu diệt bọn họ, giết chết bọn họ!

Trị dịch bệnh, Luyện Linh dược, chỉnh những người thân độc ác, đùa giỡn mỹ nam, nhìn nàng phong nhã thâu tóm y dược, ngạo thị thiên hạ!

******************************************

Hắn là Nhiếp Chính vương tuổi còn trẻ, quyền cao chức trọng, thế gian tương truyền: hắn yêu mỵ tuyệt sắc, mặt lạnh như hoa sen, tâm như rắn rết, giết người như ngóe, xuống tay xương trắng thành núi. . . . . .

Mãi đến khi gặp nàng —— Nhu tình trọn đời đều giao hết cho nàng;

Hắn làm rối loạn kế hoạch của nàng, xông vào khuê phòng nàng, phá hỏng danh tiếng của nàng, quấy rầy nàng chưa đủ, hắn còn phải cưới nàng vào trong ngực, cả đời phá hoại nàng.

Chạy trốn, gây họa, hạ độc, nàng thề cả đời này phải chạy ra khỏi ma trảo của hắn.

Bắt nàng, lừa dối nàng, ăn nàng, hắn vững nàng đè nàng dưới năm ngón tay!

******************************************

【 Vương Gia đơn thuần 】

Mỗ nữ kéo chặt cổ áo: "Biến thái! Ngươi muốn làm gì?"

Mỗ nam ánh mắt nhàn nhạt: "Cho là Bổn vương có suy nghĩ không nên có với nàng? Sợ rằng nàng suy nghĩ nhiều rồi."

Mỗ nữ tức giận: "Vậy ngươi muốn làm gì?"

Mỗ nam tay cầm một cái lồng: "Đây là cái gì?"

Mỗ nữ cắn răng nghiến lợi: "Cái này. . . . . . Gọi là nội y, chính là đồ vật cần thiết khi ở nhà, nhưng nếu vương cảm thấy hứng thú, ta không ngại sẽ làm cho ngươi mấy bộ giống nhau như đúc!"

Mỗ nam bình tĩnh nhíu mày: "Bổn vương không thích màu sắc này."

Trong lòng mỗ nữ khuyên mình: đừng xúc động, ngàn vạn đừng kích động. . . . . .

【 Vương Gia vô sỉ 】

Mỗ nam: "Nàng có biết tội của nàng không?"

Mỗ nữ: "Ta biết tội, ta không nên cùng mĩ nam đi dạo thanh lâu. . . . . ."

Mỗ nam nhẹ tháo la áo, xiêm y nửa mở, nhe răng cười: "Như vậy, đến lúc nàng chuộc tội rồi."

Mỗ nữ nắm chặt cổ áo: Cái gì?

【 Vương Gia thổ lộ 】

Mỗ nam: "Bổn vương thật không nhìn ra, rốt cuộc nha đầu nàng tốt ở điểm nào, lấy tướng mạo này so sánh với bổn vương, thực sự thua kém rất lớn, cũng chỉ có khuôn mặt nhỏ nhắn này coi như tạm được."

Mỗ nữ: "Vương nói rất đúng, người coi trọng ta đầu óc nhất có vấn đề."

Mỗ nam: "Nàng đang nói đầu óc Bổn vương có vấn đề, hả?"

【 Vương Gia phúc hắc 】

Tiểu thịt viên: "Cha hư, buông Tiểu Thất ra, để cho ta tới!"

Mỗ nam: "Tiểu tử thúi, Tiểu Thất là để ngươi gọi sao?"

Tiểu thịt viên: "Mẹ ta là người cha có thể đụng sao?"

Mỗ nam: "Cha không động vào mẹ ngươi, ở đâu ra ngươi chứ?"

Mỗ nữ: ". . . . . ."



Đã sửa bởi Hoa Trong Tuyết lúc 21.04.2018, 16:46, lần sửa thứ 10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.11.2016, 16:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1285
Được thanks: 7153 lần
Điểm: 22.35
Có bài mới Re: [Xuyên không] Y phi tuyệt sắc của Nhiếp Chính Vương - Tần Xảo(Đang hướng) - Điểm: 45
Chương 1

Edit: vinhanthegioi

Đại Lịch Quốc, phủ thừa tướng.

Trong phòng củi, Mộc Thất mơ màng mở hai mắt ra, đuổi chuột đang gặm bánh bao đã lạnh bên chân ra, thử động đậy thân thể, hai tay,hai chân nàng bị trói buộc bằng dây thừng, cả người không còn chút sức lực nào lại không thể thốt ra tiếng. . . . . ....

Cuối cùng Mộc Thất cũng đón nhận việc nàng xuyên qua trở thành một nữ tử tay không trói gà không chặt ,con dòng chính thống của phủ Thừa Tướng, chỉ là bây giờ xem tình trạng này, nàng có thể còn sống ra ngoài hay không vẫn còn chưa biết.

Cửa phòng mở ra kêu ken két, một nữ tử dung mạo xinh đẹp váy màu vàng nhạt thêu bách điệp, mang theo mấy nha hoàn đi tới, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt liếc nhìn Mộc Thất.

Một tay nàng che miệng và mũi, vẻ mặt ghét bỏ phân phó nha hoàn: “Mang nàng ta đi, không cần cố kỵ thân phận, bây giờ nàng ta chỉ là một người câm, sẽ không nháo loạn ra trò trống gì!"

"Vâng, nhị tiểu thư." Nhóm nha hoàn cởi trói cho Mộc Thất, thô bạo kéo nàng đi ra khỏi phòng chứa củi.

Mộc Thất hừ lạnh một tiếng, địa vị thấp kém, đến hạ nhân cũng có thể khi dễ, đây là vận mệnh của nàng sao? Nhưng nàng sẽ không thừa nhận số mệnh!

Ánh mắt sắc bén của nàng rơi trên người Mộc Nguyệt Tình một thân hoa lệ, tưởng muốn hãm hại nàng, mượn cơ hội diệt trừ nàng đúng không? Muốn hại quỷ y Mộc Thất nàng, nàng ngược lại muốn nhìn xem hươu chết về tay ai đấy!

Phù phù!

Mộc Thất bị để trên nền đá trong từ đường, toàn thân bị dây trói xé rách miệng vết thương, máu tươi nhiễm đỏ cả nền đất, nàng cố nén đau xót, trên mặt không lộ ra nửa điểm thống khổ.

"Nguyệt Lương, ngươi có biết tội của ngươi không?" Mộc Tướng quốc đứng trước toàn bộ mọi người trong phủ lạnh lùng nói.

Mộc Thất nắm chặt tay ngồi dậy, tra hỏi nàng biết tội hay không? Lúc này, chủ nhân của thân thể xui xẻo này bị kế mẫu cùng muội muội liên thủ hãm hại có quan hệ bất chính với một nam tử, cổ họng lại bị độc câm, trước bị đánh bằng roi, sau đó nhốt tại phòng chứa củi một ngày một đêm...

Bây giờ nàng rất mệt mỏi, vừa không có sức lại vừa không thể nói chuyện, đây rõ ràng là bức nàng nhận tội! Nàng còn có cơ hội phản bác sao?

"Tướng gia, Nguyệt Lương nàng phản bội lại hôn ước với Tề vương, cùng nam tử y sam không chỉnh tề ở chung một phòng, bị thiếp thân cùng nha hoàn bắt gặp, bằng chứng rõ ràng, việc này làm dơ bản danh dự tổ tiên Mộc gia, theo lý nên buộc nàng vào đá dìm xuống hồ, chiêu cáo thiên hạ!" Đại phu nhân Vân Hồng Mai liếc nhìn Mộc Thất, hung hăng gằn từng tiếng.

Vân Hồng Mai ngầm mừng thầm, trừ bỏ cái đinh trong mắt là Mộc Nguyệt Lương, thì con gái nàng mới có thể gả cho Tề vương làm phi,  toàn bộ phủ thừa tướng cũng thuộc về các nàng.

Mộc Thất không nói gì, hồi tưởng lại ký ức của thân thể này, sau khi uống bát canh của đại phu nhân thì nàng hôn mê, lúc tỉnh dậy đã thấy cùng một nam nhân xa lạ nằm ở trên giường, mà đại phu nhân lại vừa khéo mang theo nha hoàn đi qua, đây không phải giá họa thì là cái gì?

"Cha, hôm nay chuyện của đại tỷ đã muốn truyền khắp kinh thành, thể diện của phủ thừa tướng chúng ta đã mất sạch! Những lời đồn đại khó mà nghe lọt tai, từ nay về sau con và nhị tỷ khó có thể gả đi!" Tam tiểu thư Mộc Nguyệt Ninh che ống tay áo vừa khóc vừa nói.

"Việc này bổn tướng tự sẽ cho mọi người một công đạo, Nguyệt Lương, niệm tình ngươi là con gái lớn nhất của bổn tướng, bổn tướng có thể miễn ngươi tội chết." Mộc tướng quốc lạnh lùng nói với Mộc Thất đang quỳ trên nền đất lạnh.

Mộc Thất nhìn người nam nhân được gọi là phụ thân đang đứng trước mặt, nàng nhìn trong mắt hắn không có một chúta thương yêu cùng quan tâm chăm sóc.

Nếu hắn thật sự quan tâm đến tình nghĩa với mẫu thân, như thế nào mẫu thân vừa qua đời bảy ngày đã để Vân Hồng Mai tiến vào phủ! Nếu như hắn thật sự quan tâm đến mẫu thân, như thế nào mười năm qua cuộc sống của nàng ngay đến cả  hạ nhân cũng không bằng!

Khóe miệng Mộc Thất lạnh lùng nhếch lên, uổng cho nàng tài hoa hơn người thế nhưng lại suy bại tại phủ thừa tướng thối nát này!

"Nguyệt Lương thế nhưng lại làm ra chuyện đồi phong bại tục, bổn tướng tha cho nàng một mạng. Chỉ có điều, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, hiện tại sai người đưa nàng vào ôn dịch cốc, sinh tử do trời, từ nay về sau nàng cùng phủ thừa tướng không còn nửa phần quan hệ!" Mộc tướng quốc phất tay áo xoay người không thèm nhìn Mộc Thất lần nào, bỏ lại một câu: "Chấp hành ngay lập tức, chiêu cáo thế nhân!"

"Vâng, việc này lão gia không cần phí tâm." Trên mặt đại phu nhân đầy ý cười, nói.

Mộc Tướng quốc đi rồi, đại phu nhân đắc ý phân phó: “Quản gia, lập tức cho người đưua nàng đến ngoại ô ôn dịch cốc, tẩy trừ nơi này sạch sẽ, thiêu đốt toàn bộ đồ dùng của nàng, bản phu nhân nhìn đến là thấy xui xẻo.”

“Vâng, thưa phu nhân.” Quản gia dẫn theo hai gia đinh thô lỗ mang Mộc Thất đứng lên, cắt dây thừng trên người nàng, không hề cố kỵ đến vết thương trên người nàng.

“Đợi chút, ta còn có chuyện muốn nói cùng với nàng.” Mộc Nguyệt Tình nói.

Nàng ta tiến lên, dùng tay nâng cằm Mộc Thất cười nói: “Đại tỷ, đây chính là lần cuối cùng ta gọi ngươi là đại tỷ. Nghĩ đến tình nghĩa tỷ muội giữa ta và ngươi, ta liền nhắc nhở ngươi một câu, cốc ôn dịch kia bệnh sốt rét lan tràn khắp nơi, người đi vào cũng không có còn sống sót mà đi ra, không biết ngươi có phúc có thể còn sống quá một kiếp này không?

Tiếng cười chói tai của Mộc Nguyệt vang dội bên tai Mộc Thất, thế nhưng Mộc Thất không có một chút khí lực nào, bằng không nàng đã cắn đứt tay của nàng ta.

“Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta, muốn trách thì trách chính ngươi, Tề vương điện hạ cầu hôn Tướng phủ, muốn lấy đích nữ là ngươi, lòng của ta hướng về Tề vương điện hạ nhiều năm như vây, ngươi cũng biết ngươi là trở ngại kế hoạch gả cho Tề vương của ta! Chỉ có ta mới xứng đáng trở thành Tề vương phi mà thôi, mà ngươi chỉ có một con đường chết! Hiện giờ Tề vương phủ đã muốn từ bỏ hôn ước, Mộc Nguyệt Lương, ngươi lấy gì để  tranh đoạt hắn với ta?"Mộc Nguyệt Tình hả hê cười nói.

Mộc Thất chậm rãi nâng tay lên, khóe miệng thoáng hiện chút ý cười, thừa dịp Mộc Nguyệt Tình cười, nàng vận đủ khí lực, rất nhanh mở miệng của nàng ta, cầm vật trong tay nhét vào trong miệng nàng, vừa nhẹ nhàng điểm yết hầu của nàng ta một cái, bắt buộc nàng ta nuốt xuống.

Mộc Nguyệt Tình chỉ cảm thấy cổ họng hơi ngứa, như là nuốt phải một vật còn sống vào.

Nàng ta che miệng hoảng hốt hỏi: "Mộc Nguyệt Lương, ngươi cho ta ăn cái gì vậy?"

Mộc Thất dùng khẩu hình nói cho nàng ta: con gián.

"A..." Sắc mặt Mộc Nguyệt Tình trở nên trắng bệch, phát ra một tiếng hét chói tai, hai mắt khẽ đảo, rồi ngất đi.

"Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư!" Nhóm nha hoàn thấy thế vội vã chạy tới.

"Mùi vị của con gián không tệ chứ?" Mộc Thất cười chế giễu nói.

Mộc Thất đẩy đám nha hoàn gia đinh ra, không cần bọn họ nâng, nàng không hề quay đầu bước ra khỏi Tướng phủ, bước lên xe ngựa đi ôn dịch cốc.

Con gián này coi như lễ gặp mặt nho nhỏ, lúc gặp lại sẽ là lúc nàng hoàn trả lại cho những người này gấp trăm lần những khuất nhục mà ngày hôm nay nàng đã gánh chịu!

Mộc Thất liếc nhìn Tướng phủ to lớn, khóe miệng gợi lên một chút cười lạnh, không biết một phen hỏa thiêu nơi này, sẽ có cảnh tượng gì đây?

Đi đến ngoại ô, đường sá cực kỳ xóc nảy, Mộc Thất từ trong lồng ngực lấy ra một viên dược hoàn nuốt vào, vừa dùng vài viên dược hoàn bóp nát thoa lên miệng vết thương, xử lý một cách đơn giản.

Nàng cùng Thập Lục xuyên qua đến hai ngàn năm trước Đại lịch Quốc với mục đích là thay sư phụ tìm người giết sư mẫu báo thù rửa hận, sư phụ cho bọn hắn đầu mối duy nhất đó là kẻ thù của bọn họ trên người có ấn ký của thị tộc Anh Hoa.

Năm đó, sư phụ lấy được tín vật Không Động Đỉnh mở ra không gian đi đến hai nghìn năm sau, thu dưỡng nàng cùng Thập Thất, dạy nàng y thuật, dạy Thập Thất võ công, có ơn dưỡng dục.

Nguyện vọng duy nhất của sư phụ nàng nhất định phải hoàn thành!

Chỉ có điều hiện tại không biết Thập Lục đang ở phương nào, an nguy không biết, nàng nhất định phải nhanh chóng tìm được hắn...

********

Không biết qua bao lâu, Mộc Thất cảm giác được mình bị người ta ném xuống bên đường, những người đó vội vã rời đi, chỉ để lại một mình nàng ở lại, khắp nơi đều là thi cốt.

     Kiếp trước nàng được người đời gọi là quỷ thủ độc y, đối với người chết không hề thấy đáng sợ chút nào, thế nhưng những thi thể này toàn thân phát ra màu vàng, môi ứ máu, rõ ràng là triệu chứng vàng da của bệnh sốt rét!

Trong ôn dịch cốc, dịch sốt rét lan tràn khắp nơi, bệnh này có thể làm cho người phát sốt liên tục có thể dẫn tới tử vong, quá trình cực kỳ thống khổ, thế nhưng bệnh này lây nhiễm rất nhanh, ở cổ đại hoàn toàn không thể chữa khỏi, chỉ có thể áp dụng biện pháp cách ly.

Chỉ có điều bệnh sốt rét cũng không phải là khó chữa, chỉ cần có thể tìm được cây thanh hao tươi, nàng liền có thể dùng Không Động đỉnh luyện ra giải dược.

Muốn theo quân đội trấn giữ ôn dịch cốc đi ra ngoài, nhất định phải làm cho toàn bộ những người còn sống thoát khỏi nguy hiểm,  chẳng qua là ở cổ đại bệnh sốt rét có khả năng biến chứng, hiện nay nàng nhất định phải tra xét tình huống ở trong cốc, tìm ra phương thuốc phù hợp.

Mộc Thất mở hai kiện quần áo cũ ra, trùm hết lên người chỉ chừa hai tay, làm thành bộ y phục cách ly, lại tìm đá vôi, đập bể nát rắc lên trên thi thể, còn lại thì bôi lên người.

Chuẩn bị tốt tất cả, nàng mới đi về phía trong thôn.

"Quan phủ lại phái người đến đây!Giết hắn đi!"

Mộc Thất đi được vài bước, đã bị một nhóm người nổi dậy vây quanh, bọn họ người nào người nấy sắc mặt vàng vọt, là triệu chứng bị nhiễm bệnh, đều cầm lưỡi hái, cuốc trong tay đông loạt tề chỉ về phía nàng.

Nàng cảm thấy cả người không được tốt lắm.

"Xem người này ăn mặc quái dị, lại vụng trộm tiến vào trong cốc, nhất định là quan phủ phái tới giết chúng ta giệt khẩu!" Một nam nhân hô lên.

Mộc Thất muốn mở miệng nói chuyện, nhưng trước kia ăn hóa độc tán phát huy dược lực, bây giờ nàng là một người câm!

"Giết quái nhân kia! Giết hắn đi!" Một thôn dân khác cũng hô lên theo.

Mộc Thất bóp nát viên đan dược trong tay, dược này có thể làm cho những người này ngủ say nửa canh giờ, đủ để nàng tìm một chỗ chữa trị lại cổ họng.

Nhưng thân thể Mộc Thất suy yếu, ra tay hơi chậm một chút, chưa kịp vẩy dược ra, phía sau bả vai của nàng bị đánh một gậy, liền bất tỉnh nhân sự....

Lúc Mộc Thất tỉnh lại thì phát hiện mình bị trói nằm dưới đất, cũng may áo trùm của nàng vẫn còn, miễn cho nàng khỏi bị nhiễm bệnh.

Đáy lòng nàng thầm bi ai, không cần xui xẻo như vậy nha! Nàng đường đường là Quỷ y Mộc Thất xuyên đến cổ đại, nội trong một ngày bị người ta dùng móng heo trói lại hai lần, trừ nàng ra thì còn có ai!

"Ngươi là ai? Dám cả gan tiến vào ôn dịch cốc, đến tột cùng là có mục đích gì?" Lão tử cầm đầu tóc hoa râm chậm rãi nói.

Già trẻ lớn bé trong thôn đánh giá người quái dị trước mặt này, cả người bị phủ kín, không khỏi sinh lòng sợ hãi.

"Ta..." Mộc Thất kinh hỉ phát hiện nàng có thể nói chuyện được!

"Ta và các ngươi đồng bệnh tương liên, cũng là bị người ta đày đến nơi đây, các ngươi hãy nghe ta nói, bệnh sốt rét cũng không phải là không có thuốc chữa, chỉ cần các ngươi làm theo lời ta nói, ta có thể chữa khỏi bệnh cho các ngươi, cam đoan các ngươi sẽ bình an đi ra khỏi cốc ôn dịch!" Mộc Thất ngồi dậy nói.

Nói ra một phen, thôn dân đều choáng váng tại chỗ.

"Ta không tin! Triều đình giam cầm chúng ta trong này tự sinh tự giệt, vì sao ngươi lại có lòng tốt giúp chúng ta?" Một thôn dân khó hiểu hỏi.

"Hiện giờ trừ bỏ tin tưởng ta, các ngươi còn có lựa chọn nào khác sao?" Mộc Thất lạnh lùng nói, "Hiện tại cởi trói cho ta, không chừng các ngươi còn có một cơ hội sống, nói cách khác..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Candy2110, Tiểu Nghiên, Una, bichvan, hânhânn, linhmc, tramngoc.21295
Có bài mới 15.11.2016, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1285
Được thanks: 7153 lần
Điểm: 22.35
Có bài mới Re: [Xuyên không] Y phi tuyệt sắc của Nhiếp Chính Vương - Tần Xảo(Đang hướng) - Điểm: 37
Chương 2: Ôn Dịch Cốc

Edit: Chúc Hoạ Huyền U

"Bây giờ, các ngươi trừ lựa chọn tin tưởng ta, thì còn có lựa chọn khác sao?" Mộc Thất lạnh lùng nói, "Bây giờ cởi dây cho ta, không chừng các ngươi còn có một cơ hội sống sót, nếu không, hậu quả của các ngươi chính là bị những quan binh đó vứt xác ở trên bãi tha ma!"

Lời của Mộc Thất vừa ra khỏi miệng, xung quanh lâm vào trạng thái yên tĩnh hoàn toàn, trong không khí tràn ngập mùi máu, giờ nào khắc nào cũng đang nhắc nhở bọn họ tử vong đang tiến tới gần.

"Ta không phải người của quan phủ, trang phục kỳ lạ trên người ta là y phục cách ly đơn giản mà ta làm. Tên của ta là Mộc Thất, nếu là người cùng lưu lạc thiên nhai, chỉ có mọi người thoát khỏi dịch bệnh sốt rét nguy hiểm, mới có thể đi ra khỏi Ôn Dịch Cốc, ta giúp các ngươi cũng là vì để cho chính ta chạy ra khỏi nơi này, các ngươi còn có nghi ngờ gì, cứ mở miệng." Mộc Thất nói tiếp.

Mọi người không nói gì, vị thôn trưởng đứng đầu mở miệng nói: "Hãy đi mở trói cho Mộc cô nương!"

Hai người thôn dân tiến lên cởi sợi dây trói tay chân Mộc Thất, Mộc Thất vuốt vuốt cổ tay rồi đứng lên.

"Tỷ tỷ, tỷ thật có thể cứu chúng ta ra khỏi Ôn Dịch Cốc sao? Đệ tên là Tiểu Thôn, nếu như tỷ có thể đã cứu thôn của đệ, đệ. . . . . . Đệ liền cho tỷ tất cả tiền mừng tuổi trong ống tiền xu của đệ!" Một tiểu nam hài nắm được mép váy của Mộc Thất nói, xem từ sắc mặt hơi vàng của hắn, chỉ là cường độ lây bệnh sốt rét thấp.

"Đệ yên tâm, tỷ sẽ trị lành bệnh cho mọi người, tiền mừng tuổi của đệ thì đệ cứ giữ, tỷ không cần." Mộc Thất sờ đầu của Tiểu Thôn mà nói, "Bệnh sốt rét  truyền bá rất mạnh, mà trong cốc lại có nhiều chỗ âm u ẩm ướt, giúp bệnh sốt rét tàn sát bừa bãi phát triển đi lên, cho nên cách ly cùng trừ độc mới là chuyện hàng đầu mà chúng nên làm."

Lời của Mộc Thất nói trúng ngay ý định của thôn dân, mọi người đối với nàng cũng dần dần buông xuống đề phòng.

"Mộc cô nương, xem ra là chúng ta trách lầm cô nương, chúng ta nhìn thấy cô không hề giống bách tính bình thường, làm sao lại bị người ta mang tới Ôn Dịch Cốc này?" Thôn trưởng ho khan vài tiếng nói.

"Chuyện này nói ra thì rất dài dòng, về sau, khi mọi người còn sống và cùng đi ra ngoài ta sẽ nói cho các ngươi biết, bây giờ việc cấp bách là hóa giải bệnh tình, phương pháp của ta cần mọi người phối hợp mới được." Mộc Thất chỉnh lại mặt nạ trên mặt mình mà nói.

"Đoàn người chúng ta đều nghe theo Mộc cô nương ." Thôn trưởng dẫn đầu nói, những thôn dân khác cũng tin tưởng Mộc Thất, đồng ý nghe chỉ huy của nàng.

"Được, nam tử có bệnh chứng nhẹ ở trong thôn đi vào sơn cốc khai thác đá hôi thạch với ta, làm thành bột vôi, tối nay rắc vào bãi tha ma, thừa dịp tình hình vào ban đêm mà chôn thi thể, số bột vôi còn dư lại để trừ độc trên đường phố và những gia hộ khác, người già, d/đ/l'q;d phụ nữ và tiểu hài tử ở lại đây lấy chăn và dùng cụ hàng ngày ra đun nước sôi, dùng dấm chua đun nóng để trừ độc phòng ở, nhớ lấy không thể bỏ qua tất cả các góc. Đợi thu dọn xong chỗ ở, mọi người hãy tách riêng ra tuỳ theo bệnh nặng hay nhẹ để tiếp nhận trị liệu. . . . . ." Mộc Thất trình bày đâu vào đấy.

Kiếp trước, nàng tiếp xúc qua khu cách ly của bệnh truyền nhiễm không ít lần, đối với những bước dùng để trừ độc, ngăn chặn bệnh truyền nhiễm phát triển cũng không mấy xa lạ, đáng tiếc là thiết bị ở cổ đại lại lạc hậu, chỉ có thể lên núi khai thác vôi dùng để trừ độc.

Đột nhiên, thôn trưởng cùng hai lão nhân có tuổi tác lớn hơn té xuống.

"Gia gia, ngươi làm sao vậy!" Tiểu Thôn kinh hoảng bổ nhào về phía thôn trưởng, lại bị Mộc Thất ngăn lại.

"Tiểu Thôn, triệu chứng đó của gia gia đệ là triệu chứng phát bệnh, vì an toàn của mọi người, bọn họ phải bị đưa đi cách ly, Mộc tỷ tỷ sẽ chữa trị cho gia gia của đệ, cho nên hiện tại, đệ hãy như một nam tử hán mà tỉnh táo lại đi, đấu tranh với dịch bệnh, mà không phải đứng ở chỗ này khóc nhè." Mộc Thất khuyên nhủ.

Tiểu Thôn lau sạch nước mắt trên khuôn mặt, đối với Mộc Thất hăng hái gật đầu nói: "Tiểu Thôn không khóc, Tiểu Thôn muốn đi sơn cốc khai thác đá cùng thúc thúc và bá bá!"

"Tốt, tỷ dẫn đệ đi." Mộc Thất cho Tiểu Thôn một ánh mắt khích lệ, phân phó mấy thôn dân mang ba người đó vào trong nhà nghỉ ngơi.

Bệnh tình của ba lão nhân này đã từ sốt cao phát triển đến thân thể hư hàn, hiện nay không có cây ngải bụi, trước tiên, Mộc Thất làm Giải Độc Tán cùng nước cho bọn hắn uống vào, áp chế lại bệnh tình.

Cũng may, trên người của Mộc Thất có Không Động đỉnh mà sư phụ cho nàng, còn mang theo một vài viên thuốc dùng khi khẩn cấp tới đây. Không Động đỉnh là bảo vật dùng để chế thuốc, nàng đặt bảo vật đó ở trong không gian tùy thân, chỉ cần tìm được cây ngải bụi làm dẫn, là nàng đã có thể dùng nó để luyện ra loại thuốc tốt để đối kháng bệnh với sốt rét.

**

Quá giờ ngọ, Mộc Thất dẫn theo một đội người vác cuốc đi đến sơn cốc đào đá vôi, lại phái người vận chuyển đá vôi đến trong thôn để chế tạo thành bột vôi, vẩy vào tất cả chỗ nào có người đi.

Ở bên kia, những phụ nữ và tiểu hài tử có bệnh tình không nghiêm trọng ở trong sân xếp lò bếp lên, bát tô ở trên kệ, bỏ y phục, bát đũa và những đồ dùng vào nước sôi để trừ độc.

Dấm của các gia hộ cũng bị lấy ra bỏ vào trong nước được đun sôi, tạt vào trong nhà và ngoài nhà, cũng mở cửa sổ thông gió ra.

Kể từ khi Mộc Thất đồng ý vì mọi người chữa khỏi bệnh sốt rét, bệnh dịch trong cốc, thôn dân làm việc cũng có tinh thần hơn. Cái Ôn Dịch Cốc này vốn là nơi bị hơi thở tử vong bao phủ liền trong nháy mắt rực rỡ hẳn lên, đường phố sạch sẽ.

Thôn dân trong Ôn Dịch Cốc đều là những người bị quan binh mang tới cách ly, vốn định chờ đợi cái chết ở nơi này hoang sơn dã lĩnh này, không ngờ biện pháp này của Mộc Thất vừa nói ra, trong lòng của mọi người đều đã có hi vọng, tràn đầy nhiệt tình.

Gần đây, không ít thôn dân bị bệnh nặng đều không được chữa trị đã bỏ mình, sự đề phòng của quan binh canh giữ cũng dần dần buông lỏng, tóm lại những người nửa sống nửa chết này cũng không thể trốn được đi đâu.

Điều này đối với các thôn dân mà nói, chính là một cơ hội rất tốt để bắt tay vào chôn lấp bãi tha ma, đợi bọn họ chôn hài cốt xong, quan binh sẽ không bắt được nhược điểm, cũng sẽ không truy cứu cái gì.

Khai thác đủ vôi rồi, Mộc Thất trở lại tìm đến phòng tắm nước nóng đang lúc sạch sẽ, bôi thuốc bị thương lên vết thương bị roi vảy kết lại ở trên người.

Những vết thương nhìn thấy mà hoảng kia đang nhắc nhở nàng, sau khi ra khỏi Ôn Dịch Cốc, phủ Thừa Tướng còn có một bút nợ cũ chờ nàng tính toán. . . . . .

Ngay sau đó thời gian cấp bách, Mộc Thất để cho các phụ nữ trong thôn tìm đến vải vóc, sau khi dùng nước sôi trừ độc thì hơ cho khô, nàng tự mình làm   mấy bộ y phục cách ly, bao bọc kín lại tay chân và phần da thịt lộ ra ở trên người, mặc dù y phục cách ly này mặc lên có chút nóng nực, nhưng mà vì điều kiện trước mắt chỉ có thể nên đành như vậy thôi.

Sau khi trời tối, ăn xong cơm tối, Mộc Thất cùng mấy thôn dân mặc y phục cách ly cầm xẻng đi tới bãi tha ma.

Mộc Thất nhờ vào thân thể vừa nhỏ nhắn lại linh xảo mà lẻn vào trạm gác gần đây của quan binh, dùng * tán để làm cho binh lính gác đêm mê đảo, lại rắc một số lượng lớn * tán vào trong doanh trướng.

Sau khi xác nhận những binh lính này cho dù bên ngoài có sét đánh cũng sẽ không tỉnh giấc, Mộc Thất cùng các thôn dân bắt đầu chôn lấp hài cốt trên bãi tha ma.

Không ít những hài cốt này là thân nhân của các thôn dân trong Ôn Dịch Cốc, Mộc Thất dùng rất nhiều thời gian mới được mọi người đồng ý mai táng những hài cốt này ở tha hương dị xử. ( đất khách quê người)

Người chết đã qua đời, người sống mạnh khỏe, đó mới là niềm an ủi lớn nhất cho người chết.

Sauk hi mọi người đã chôn hài cốt ở bãi tha ma, trời đã mờ sáng.

Mộc Thất đợi mọi người trở lại chỗ ở, lại nhận được một tin tức không thể vui vẻ nổi —— lại có mười mấy người phát bệnh sốt rét, đa số là vào giai đoạn sốt cao, có thể có mấy người yếu ớt nhiều bệnh đã khó thở, đoán chừng sắp không chịu nổi rồi!

Mộc Thất cả đêm chưa hề ngủ, nhưng mà hiện tại nàng không có thời gian để nghỉ ngơi, việc cấp bách là phải tìm được cây ngải bụi để chế thuốc cứu người!

"Gần Ôn Dịch Cốc có nơi nào mà cây cỏ tươi tốt không?" Mộc Thất hỏi thăm các thôn dân.

"Trên ngọn núi ở phía tây cũng có một nơi, nhưng nơi đó có vách núi cao chót vót, hơn nữa lại âm u ẩm ướt, có nhiều côn trùng và xà, cho tới bây giờ cũng chưa có người nào dám đến gần, Mộc cô nương muốn hái dược liệu gì, không bằng hãy để cho chúng ta đi hái đi!" Một thôn dân mở miệng nói.

"Một mình ta đi là được rồi, chuẩn bị cho ta lưỡi hái cùng dây thừng, ta nhất định có thể tìm được dược liệu trở về để chữa khỏi bệnh cho mọi người.” Trong ánh mắt của Mộc Thất tràn đầy quyết tâm.

Nơi có nhiều vật độc chính là nơi có thảo dược tươi tốt, những người trong cốc đều mang bệnh, thân là thầy thuốc, nàng phải tự mình lên núi hái cây ngải bụi!

"Mộc tỷ tỷ, đây là phù bình an mà lúc nương còn sống đưa cho đệ, tỷ cầm nó nhất định có thể bảo vệ bình an, chúng ta chờ tỷ trở lại." Tiểu Thôn đeo phù bình an lên bên hông của Mộc Thất.

Mộc Thất vỗ nhẹ đầu của Tiểu Thôn, nói: "Cám ơn đệ, Tiểu Thôn, đệ phải chăm sóc cho gia gia thật tốt, phải làm nam tử hán."

Tiểu Thôn dùng sức gật đầu một cái.

Trong ánh mắt chờ đợi của các thôn dân, Mộc Thất mang theo cái sọt, xách theo lưỡi hái và dây thừng đi tới phía tây của Ôn Dịch Cốc. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Candy2110, Tiểu Nghiên, Una, hânhânn, linhmc, tramngoc.21295
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 96, 97, 98

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

6 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

13 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
hamilk
hamilk

Yun MA: ???
Windwanderer: vào gia tộc ở đâu ấy nhỉ
Yun MA: *tan* hk ngu di guo con lo mat len.
QueenRebel: helu. lau lam roi moi vao.
Windwanderer: sách giờ giá đắt quá chẳng có tiền mua
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 311 điểm để mua Nhẫn cưới
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 1839 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Nana Trang vừa đặt giá 1750 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 389 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Khăn quàng cổ
Độc Bá Thiên: Ri ri *giơ tay*
Tuyền Uri: Hiện tại Rj đang cần tuyển mod, ai rảnh nhấn mạnh "RẢNH" hãy mạnh dạng đăng ký. Vui lòng pm Tuyền Uri để biết thêm chi tiết
Lãng Nhược Y: Mình ko nhớ bạn cho lắm, có lẽ lâu rồi ko nói chuyện với ai :((
chạng vạng: Không, chỉ nói đùa với chị. Chắc quên em rùi
Lãng Nhược Y: Chạng vạng, xin lỗi, box mình đang càn tuyển người, mình pr đúng với quy định thì có gì sai? :)
chạng vạng: tha cho con chuột em
chạng vạng: Trời trời tha cho con em =.=
chạng vạng: Bà Lãng Nhược Y không lên thì thôi mà lên lại review
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 316 điểm để mua iPhone
Lãng Nhược Y: Có thể rủ thêm người để tổ chức, ko sao cả, chủ yếu là phải hoạt động và quản đc game
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 480 điểm để mua Chuột Minnie 1
Windwanderer: :)) 1 mình không làm được
Lãng Nhược Y: Đọc rồi thì có thể suy nghĩ, điều kiện hấp dãn ko nên bỏ qua :)2
Lãng Nhược Y: Nếu bạn muốn mở pic về lịch sử thì có thể vào box Học tập tham khảo :))
Windwanderer: biết rồi có đọc rồi, đấy là nói vậy
Lãng Nhược Y: Là tổ chức game cho CLB Văn học nhé
Windwanderer: cái topic đó trong văn học, mà mở đâu đó bên lịch sử thì hay
Lãng Nhược Y: Ai đang cần điểm, click dô ĐÂY  :D2
Đường Thất Công Tử: 1 tiếng gì cơ  :think2:
Trường Âm: Mẫu thân con bị kích thích đó, còn 1 tiếng thôi cơ mà =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.