Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 08.09.2016, 12:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 379 lần
Điểm: 7
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 7
Sống lại sinh em bé


images



Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (森中一小妖)

Thể loại: Hiện đại, trùng sinh khác thể, hài, sủng, 46c

Couple: Triệu Ngạn Kiều + Tần Dịch Hoan

Nguồn + Convert: ngocquynh520

Editor: nhược lan nhi (10c đầu) + lamnguyetminh(hết)



Giới thiệu:

Liều mạng làm việc nên chết trên bàn làm việc, rồi sống lại trên người một phụ nữ có thai.

Lớn bụng rồi sao? Vậy sinh thôi!

Bị chồng ruồng bỏ? Mặc kệ thôi!

Bây giờ, cô quyết đinh sẽ đối xử tốt với bản thân mình.

Hạnh phúc sẽ đến như thế nào!

Tóm lại, đây là một người phụ nữ rất bình tĩnh đang ôm Bánh Bao nhỏ thờ ơ nhìn người chồng yếu đuối của mình dần cáu giận về chuyện cũ.


*Lời của editor (cũ): đây là lần đầu tiên mình edit còn chưa làm tốt lắm, mong mọi người thông cảm và góp ý để mình hoàn thiện bài tốt hơn!



Đã sửa bởi lamnguyetminh lúc 29.10.2016, 13:04, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     
Có bài mới 08.09.2016, 17:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 379 lần
Điểm: 7
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng Sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 11
Cám ơn mọi người đã ủng hộ. Mình đăng luôn chương 1 để các bạn đọc

Chương 1:


Triệu Ngạn Kiều chậm rãi mở to mắt liếc nhìn bốn phía xung quanh, trang trí xa lạ khiến cô nhíu mày theo bản năng, thế nhưng kinh nghiệm nhiều năm làm việc đã tạo cho cô thói quen bình tĩnh giúp cho cô không hô to gọi nhỏ, mà ngồi dậy nghiêm túc quan sát gian phòng mà cô đang ở. Cô nhận thấy, căn phòng này tốn rất nhiều công sức để trang trí, mỗi đồ vật đều rất tinh tế và đẹp đẽ, vị trí sắp xếp đồ dùng trong phòng cũng rất sang trọng, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra đây không phải là gia đình bình thường, nhưng mà, Triệu Ngạn Kiều nghi ngờ chính là vì sao cô lại ở chỗ này?

Cô nhớ rõ ràng, bởi vì bản thân liều mạng làm việc mà ngất ở trên bàn làm việc, vì cái gì trong chớp mắt chỗ ở đã thay đổi, chẵng lẽ đồng nghiệp đã cõng cô về nhà? Triệu Ngạn Kiều càng nghĩ càng cảm thấy rất có thể là như vậy, mặc dù bình thường ở công ty cô cũng không có bạn bè thân thiết, thế nhưng mọi người đều có lòng cảm thông, nhìn thấy cô té xỉu thì giúp đỡ một chút cũng có thể giải thích.

Cô vén chăn lên xuống giường, mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài, phòng khách rất rộng rãi cũng rất đẹp, đây là cảm giác đầu tiên của Triệu Ngạn Kiều, ghế sô pha rất lớn, bàn trà thủy tinh, vách tường màu vàng nhạt,… Cực kỳ xa xỉ, nhưng mà Triệu Ngạn Kiều không nhớ rõ mình có đồng nghiệp có tiền như vậy. Cô đang làm chuyên gia thiết kế tại một công ty đồng phục, nói dễ nghe chính là một thành phần tri thức, nói khó nghe chính là một công nhân, liều sống liều chết một tháng kiếm được trên một vạn đồng đã coi là tốt, mà xung quanh cô đều là những người gần giống như cô, nếu vậy thì căn phòng tráng lệ này là từ đâu xuất hiện đây?

Triệu Ngạn Kiều đưa tay vào túi tìm kiếm, muốn gọi điện thoại cho cấp trên xin phép nghỉ, tự dưng nghỉ làm là tối kỵ của công ty, cho dù có lí do gì. Tìm một hồi lâu vẫn không tìm được nơi tay có thể luồn vào, Triệu Ngạn Kiều có chút buồn bực, như thế nào ngất một lúc tay cũng dùng không tốt rồi? Cô cúi đầu, lúc này mới nhìn thấy, liền choáng váng.

Đây đâu phải cái quần, rõ ràng trên người mình mặc là một cái váy, còn là màu hồng! Triệu Ngạn Kiều chợt cảm thấy bực tức, quần áo của cô bị ai thay đổi rồi? Còn là màu hồng cô không thích nhất! Chẳng qua, cái này cũng không quan trọng, quan trọng là thay quần áo cho cô, người kia rốt cuộc là nam hay nữ.

Mặc dù cô không bảo thủ, thế nhưng cũng không có nghĩa là cô rất cởi mở. Trong lúc Triệu Ngạn Kiều đang xoắn xuýt với vấn đề này, cánh cửa vang lên một tiếng răng rắc, Triệu Ngạn Kiều quay đầu nhìn lại, nhất thời cảm thấy ánh mắt có chút không quen. Dáng dấp của người đàn ông trước mắt này thật sự quá đẹp đẽ rồi, gương mặt của anh ta rất tinh tế, nhưng không ủy mị một chút nào, lại xinh đẹp lạ thường. Đặc biệt là cặp lông mày kia, sắc bén như thế vây quanh ở trên xương lông mày, có cảm giác ngông cuồng xinh đẹp.

Đôi mắt hẹp dài lúc nhìn về phía cô có phần hơi khiêu khích, tròng mắt đen như sóng nước mênh mông, cực kỳ xinh đẹp, Triệu Ngạn Kiều hiển nhiên không thể điều khiển được chính mình, vẫn bị người đàn ông trước mắt hấp dẫn như cũ không nhịn được liền nhìn nhiều hơn.
Mỗi người đều có mong muốn thưởng thức những điều tốt đẹp, nhưng chẳng qua là thưởng thức mà thôi, ngay thời điểm Triệu Ngạn Kiều muốn rời ánh mắt, người đàn ông đã mở miệng, thanh âm nam tính tiêu chuẩn, âm sắc rất tốt: “Thế nào? Mỗi ngày nhìn còn không đủ? Đàn bà háo sắc!” Giọng nói của người đàn ông mang theo nồng đậm khinh thường.

Anh ta có ý gì? Triệu Ngạn Kiều không rõ, cô lộ ra sự háo sắc với anh ta khi nào? Càng đừng nói đến mỗi ngày đều nhìn anh ta. Thế nhưng cô cũng không mở miệng tranh cãi, đối với tình hình chưa biết gì này cô nhất định còn phải dựa vào người đàn ông trước mắt. Cô luôn luôn biết lúc nào thì nên làm cái gì, lúc nào không nên làm cái gì. Ưu điểm lớn nhất của Triệu Ngạn Kiều chính là lý trí.

“Tiên sinh, xin hỏi nơi này là chỗ nào? Vì sao tôi lại ở chỗ này?”

Lời của cô vừa mới nói ra khỏi miệng liền cảm giác được sắc mặt của người đàn ông trước mắt này thay đổi, có ngạc nhiên cũng có khinh thường, anh ta để túi đồ cầm trên tay xuống bàn trà, lười biếng nằm ở trên ghế sô pha rộng lớn, liếc mắt nhìn Triệu Ngạn Kiều: “Triệu Ngạn Kiều, đừng nên giở thủ đoạn ngây thơ như vậy nữa, nếu cô ngoan ngoãn, thì cô vẫn là vợ của tôi, nhưng mà…” Người đàn ông dừng lại một chút, con ngươi màu đen chứa đầy cảnh cáo và nguy hiểm: “Nếu cô vẫn muốn giở thủ đoạn thì đừng trách tôi không khách khí!”

Triệu Ngạn Kiều cảm thấy không giải thích được, chẳng qua chỉ ngất đi một chút sao lại phát sinh nhiều chuyện như thế này? Chẳng lẽ người đàn ông này cuồng tự kỷ, cho là cô thầm mến anh ta? Thật buồn cười! Triệu Ngạn Kiều không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, nghiêm túc nói: “Đầu tiên, tôi không thích bất kì ai, dĩ nhiên càng sẽ không thích anh! Thứ hai, mời anh nói cho tôi biết nơi này là chỗ nào, làm phiền anh thời gian dài như vậy thật ngại, tôi muốn về nhà trước.” Triệu Ngạn Kiều cảm thấy lời nói này của cô đã rất khách khí rồi, mặc dù người đàn ông này không chỉ một lần xúc phạm cô, nhưng trước mắt hẳn là anh ta đã cứu cô, cho nên vẫn cần phải có lễ phép. Nhưng mà, vì sao sắc mặt người đàn ông này càng ngày càng trở nên khó coi?

“Triệu Ngạn Kiều, tôi cho cô biết, mặc kệ như thế nào tôi cũng sẽ không thích cô! Cô chết tâm đi!” Người đàn ông mất kiên nhẫn, thoáng một cái từ ghế sô pha đứng lên nhìn xuống cô, ánh mắt ác liệt giống như đèn pha chiếu trên người của cô, dù cho Triệu Ngạn Kiều đã lăn lộn nhiều năm ở trong xã hội như vậy cũng cảm thấy không rét mà run.

Nhưng mà, người đàn ông này không phải bị bệnh thần kinh chứ? Vì sao nhất định cho rằng cô thích anh ta? Triệu Ngạn Kiều cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không muốn tiếp tục tìm hiểu, dù sao qua ngày hôm nay thì sau này bọn họ cũng sẽ không gặp mặt, nói cái gì cũng dư thừa. Nghĩ vậy, Triệu Ngạn Kiều hướng về phía người đàn ông vái một cái: “Tiên sinh, cảm ơn anh đã cứu tôi, bây giờ tôi cần phải trở về.” Mặc kệ là loại người nào, có thể không đắc tội thì không cần đắc tội, đây là kinh nghiệm làm việc của Triệu Ngạn Kiều, hơn nữa xem ra người đàn ông này cũng không phải người thường. Dứt lời, Triệu Ngạn Kiều liền xoay người hướng về phía cửa đi tới.

Không nghĩ tới, người đàn ông lại tiến lên một bước bắt được tay của cô: “Triệu Ngạn kiều, rốt cuộc cô đang làm gì? Lạc mềm buộc chặt* sao?” Triệu Ngạn Kiều cảm thấy nhức đầu, cô làm thế nào cũng không nói rõ được với người đàn ông này, cô hất tay của người đàn ông ra nhìn anh ta nói từng câu từng chữ rất nghiêm túc: “Tiên sinh, tôi còn có công việc, xin để tôi đi được không? Mặc kệ anh từ nơi nào nghe được, thế nhưng tôi thật sự không thích anh!”

*Lạc mềm buộc chặt: ý nói người phụ nữ dùng chiêu nhẹ nhàng dịu dàng để giữ người đàn ông.

Trong mắt người đàn ông hiện lên một chút khó tin, ngay sao đó là tràn đầy nghi ngờ, anh nhìn cô từ trên xuống dưới, chợt phát ra một tiếng khen ngợi: “Triệu Ngạn Kiều, làm thế nào trong một đêm cô liền trở nên thông minh, hại tôi thiếu chút nữa cũng không nhận ra cô, nhưng mà…” Người đàn ông tạm dừng lại, cố ý khơi lên hứng thú của Triệu Ngạn Kiều: “Thay đổi như thế nào vẫn khiến cho người ta chán ghét như vậy!”

Rõ ràng lời này nói ra rất nặng, đừng nói Triệu Ngạn Kiều là phụ nữ, cho dù là đàn ông nghe xong cũng không chịu nổi. Triệu Ngạn Kiều phát cáu. Mọi người giao thiệp với Triệu Ngạn Kiều đều biết, Triệu Ngạn kiều là người không dễ dàng nổi giận, thế nhưng một khi đã nổi giận, thì mọi người đều phải tránh đi, rất rõ ràng người đàn ông trước mắt này không biết việc này.

“Mặc dù không biết sự tự tin của anh từ đâu ra, nhưng mà, mời anh soi gương nhìn khuôn mặt của anh một chút được không, tôi không thích nhất là loại người như anh!”

Người đàn ông không ngờ tới Triệu Ngạn Kiều sẽ phản kích, vô ý thức hỏi lại: “Vì sao?”

“Bởi vì tôi có gối đầu rồi, không muốn thêm một cái nữa!”

Người đàn ông sửng sốt hồi lâu lúc này mới hiểu được Triệu Ngạn Kiều đang so sánh anh với gối thêu hoa, trông khá mà không dùng được! Liền nở nụ cười: “Nếu vậy thì cô luôn đuổi theo tôi làm cái gì, đến nỗi dồn hết tâm trí lừa tôi lên giường của cô! Lẽ nào đây không phải là thích?”

“Anh có phải cho rằng chỉ cần dựa vào khuôn mặt này của anh là có thể đi khắp thế giới hay không?” Triệu Ngạn Kiều giễu cợt, đã gặp qua rất nhiều người tự kỷ còn chưa thấy ai tự kỷ đến như vậy, tuy rằng Triệu Ngạn Kiều cô không phải là đại mỹ nữ gì nhưng cũng là một người đẹp thanh tú, tuyệt nhiên không vì lời nói ác độc của một người đàn ông không có phong độ mà ngã vào: “Tôi lừa anh lên giường? Anh nên nhìn lại kích cỡ của mình trước khi nói nhé!”

“A…” Người đàn ông cười châm biếm, xoa hai má của Triệu Ngạn Kiều: “Triệu Ngạn Kiều, số đo của tôi như thế nào không phải cô vừa mới nghiệm chứng qua sao?”

Cái gì? Triệu Ngạn Kiều kinh ngạc, lập tức nghĩ tới quần áo trên người cô đã bị người đổi qua, vội vàng kéo tay áo nhìn vào cánh tay trái một chút, may mắn, không có dấu vết gì. Triệu Ngạn Kiều thở phào nhẹ nhõm, hừ lạnh một tiếng: “Anh tránh ra, tôi muốn về nhà, tôi không có thời gian dây dưa cùng anh ở đây, tôi sẽ không truy cứu nữa!”

Người đàn ông cho dù chậm chạp hơn nữa cũng phát hiện ra vấn đề, mặc dù hai người họ đang nói chuyện với nhau, nhưng mà tại sao giống như không phải nói cùng một nội dung? “Về nhà? Đây chính là nhà cô, cô phải trở về nơi nào?”

“Anh xác định hôm nay không phải là ngày Cá tháng Tư sao!” Triệu Ngạn Kiều đẩy anh ra muốn đi đến cửa, thì phía sau vang lên giọng nói của người đàn ông: “Cô lại muốn đi cáo trạng với ba mẹ tôi sao? Tôi biết cô sẽ dùng chiêu này, chẳng qua tùy cô vậy, cùng lắm là lải nhải một chút.”

Triệu Ngạn Kiều cảm thấy không đúng, cô sẽ không cho rằng một người đàn ông như vậy mà đầu óc lại có vấn đề, đương nhiên, chính cô cũng không có vấn đề, nhưng rốt cuộc là sai lầm chỗ nào? Cô nhất định phải hỏi rõ ràng! Cô quay đầu lại hỏi: “Xin hỏi, anh tên gì?” Cô đối với khuôn mặt anh rất xa lạ, nhưng nói không chừng tên có thể quen tai.

“Triệu Ngạn Kiều, cô không cần giả bộ!” Mặt người đàn ông âm trầm túm cô về ghế sô pha ép ở dưới người, trong mắt dấy lên cuồng phong bão táp: “Tôi đã hết kiên nhẫn rồi!”

Nhất định là nghĩ sai chỗ nào rồi, Triệu Ngạn kiều đưa hai tay đẩy ngực người đàn ông, kéo ra một khoảng cách giữa cô và anh: “Tôi không biết nguyên nhân nào khiến anh cho rẳng tôi thích anh, nhưng mà tôi cho anh biết, tôi không thích anh, chuẩn xác mà nói tôi vốn không biết anh, chưa từng gặp qua anh, anh khẳng định anh không nhận lầm người chứ?”

Người đàn ông ép sát thân thể lại gần một chút, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Ngạn Kiều, giống như muốn xác nhận cô có đang nói dối hay không, Triệu Ngạn Kiều vô cùng thản nhiên quay lại nhìn, thoải mái, không có một chút né tránh. Người đàn ông nhíu lông mày lại, bỗng nhiên vén quần áo Triệu Ngạn Kiều lên.

Triệu Ngạn Kiều bị anh làm tức giận không nhẹ, nhanh chóng kéo quần áo xuống lại, thét lên: “Anh làm gì?”

Người đàn ông bỉu môi, trong mắt lại không có một chút ý cười: “Triệu Ngạn Kiều, đừng giả bộ, bụng của cô còn lớn lắm, không làm giả được!”

Lần này đến lượt Triệu Ngạn kiều giật mình sửng sốt, cô không thể tưởng tượng nổi trừng to mắt nhìn anh, từ kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Anh nói gì?”

Bàn tay của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô, trong ánh mắt lại là giá lạnh, chậm rãi nói: “Trong bụng cô còn có con của tôi, cô vẫn còn nói dối sao?”


Đã sửa bởi Nhược Lan Nhi lúc 14.09.2016, 11:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.09.2016, 14:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.06.2016, 17:19
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 18
Được thanks: 379 lần
Điểm: 7
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng Sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 10
Mình đăng chương 2 sớm cho mọi người đọc đây, thứ 2 mình sẽ đăng tiếp chương 3 nhé! cảm ơn mọi người đã ủng hộ

Chương 2:


Triệu Ngạn Kiều cứng ngắc nhìn xuống theo tay của người đàn ông, đầu óc liền ầm một cái như bị sét đánh, bụng này đúng là đã nhô lên, mặc dù không phải quá rõ rệt, nhưng mà vừa nhìn chính là bộ dạng có thai, mà ngày hôm qua lúc tắm rửa cô soi gương trong phòng tắm còn đắc ý vì bụng mình bằng phẳng.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Thời điểm con người đang điên cuồng đúng là sức lực rất lớn, Triệu Ngạn Kiều đẩy người đàn ông xuống ghế sô pha, rồi chạy như điên tới trước mặt cái tivi màn hình phẳng giữa phòng khách.

Trong màn hình liền chiếu ra một bóng dáng xinh xắn hoạt bát, mắt to mũi dọc dừa, da trắng như em bé khiến người khác yêu thương vô cùng, nhưng mà toàn bộ không phải của cô! Khuôn mặt này quá mức yếu đuối, không thể so sánh một chút nào cùng khuôn mặt thanh tú mang theo khí phách của cô.

Thân thể Triệu Ngạn Kiều choáng váng một cái, thiếu chút nữa thì xụi lơ trên mặt đất. Sắc mặt cô trắng bệch, trong đầu có vô số thắc mắc đang xoay quanh, vì sao cô lại bám vào trên cơ thể này? Chủ cũ của cơ thể này đi đâu? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra với cô lại có thể làm ra cục diện như bây giờ? Cô hận không thể lập tức lao ra khỏi căn phòng này chạy về công ty nhìn xem một chút, rốt cuộc sao lại thế này!

Nhưng mà cô không thể, loại sự tình không thể tưởng tượng nổi này cô nhất định phải giữ bí mật thật tốt, ai cũng không thể nói! Nhất là trước mặt người đàn ông nguy hiểm này! Nghĩ đến đây, Triệu Ngạn Kiều hít sâu một hơi, cố gắng để cho bản thân bình tĩnh lại, đang lúc đi tới nhìn thoáng qua vẻ mặt trào phúng của người đàn ông, cơ thể cứng ngắc đi về phòng ngủ.

Tần Dịch Hoan nhìn cửa phòng đóng chặt của Triệu Ngạn Kiều, không biết người đàn bà này lại đang làm cái quỷ gì. Có điều bất luận cô gây ra sức ép gì cũng không có quan hệ với anh, anh ghét nhất là đối phó với loại phụ nữ tự cho mình là đúng! Tần Dịch Hoan sửa lại đầu tóc có chút rối bời, ưu nhã xoay người đi tới phòng sách, mắt không thấy tâm không phiền.

Triệu Ngạn Kiều nằm ở trên giường đôi rộng lớn, trong đầu loạn thành một đoàn, đầu cũng ngày càng đau. Linh hồn bám vào trên người người khác chuyện như vậy cô thế nào cũng không nghĩ tới, nhưng mà bây giờ chuyện đã xảy ra, cô nhất định phải chấp nhận sự thật. Từ cuộc nói chuyện với người đàn ông kia có thể thấy được, cơ thể này hiện nay là vợ của anh ta, chẳng qua không biết chủ cũ làm chuyện gì khiến cho chồng cô ta phiền chán như vậy. Nhưng mà như vậy cũng có chỗ tốt, người đàn ông kia sẽ không đặt nhiều sự chú ý lên người cô, hơn nữa loại chuyện thay đổi linh hồn này, cho dù nói ra cũng không ai tin tưởng. Vậy nên hẳn sẽ không bại lộ, hoặc giả anh ta có thể phát hiện ra thay đổi của cô. Chỉ là cô không quan tâm, dù sao thân thể này chưa từng có thay đổi! Huống chi nếu phải đóng giả làm người khác, cô không làm được cũng không muốn làm!

Sắp xếp lại suy nghĩ ngổn ngang, Triệu Ngạn Kiều ép buộc đại não không hoạt động, từ từ đã ngủ.

Trong giấc mơ của cô, giống như đang chiếu một bộ phim ngắn của một người phụ nữ khi còn sống, khi tỉnh lại khóe mắt còn ướt, lần này Triệu Ngạn Kiều biết chủ nhân thật sự của cơ thể này đã tan thành mây khói. Cô tiếp nhận toàn bộ trí nhớ của thân thể này, từ lúc cô ta còn nhỏ cho đến một phút kia linh hồn cô ta biến mất.

Cũng gọi là Triệu Ngạn Kiều, nhưng tính cách lại khác xa nhau. Chủ nhân của cơ thể này từ nhỏ đã sinh ra trong nhà giàu sang, thế nhưng năm mười tuổi cha mẹ qua đời do tai nạn máy bay, cô liền được bạn tốt của mẹ là Tần phu nhân nhận về nhà chăm sóc, cũng chính là mẹ chồng hiện tại của cô. Cha mẹ qua đời khiến cho cô chịu đả kích lớn, cô bắt đầu tự ti, thậm chí tự bế, nhưng vào lúc này Tần Dịch Hoan giống như một tia ấm áp mạnh mẽ tiến dần vào cuộc đời của cô. Anh ta là con của Tần phu nhân, là anh trai trên danh nghĩa của cô.

Trải qua đả kích to lớn, cô mong ngóng người tốt, mong ngóng việc tốt đẹp. Mà Tần Dịch Hoan vừa vặn là loại người vừa nhìn liền không dời mắt được. Cho nên cô giống như  con thiêu thân lao đầu vào lửa, cho dù cháy thành tro bụi cũng muốn được tiếp xúc với ánh lửa, tâm tư điên cuồng lao vào với Tần Dịch Hoan.

Chỉ tiếc, Tần Dịch Hoan ghét nhất chính là loại phụ nữ nhu nhược, bảo sao nghe vậy. Nhưng cô vẫn không buông tay, dù cho bị anh quát tháo, sỉ nhục cũng nhất định phải gả cho anh. Sau cùng, cô thừa dịp Tần Dịch Hoan say rượu leo lên giường của anh, có đứa nhỏ của anh, như mong muốn trở thành vợ của anh.

Thế nhưng, cuộc sống sau khi cưới hoàn toàn không giống như cô tưởng tượng, Tần Dịch Hoan chẳng những không thích cô, ngược lại còn ngày càng chán ghét cô, điều này làm cho cô ngày càng tự ti, ngày càng đau khổ, đến nỗi mắc phải chứng trầm cảm nghiêm trọng, cuối cùng sau một lần tranh cãi ầm ĩ với Tần Dịch Hoan, tâm của cô chết như tro tàn, không còn chút suy nghĩ muốn sống tiếp, liền hồn phi phách tán, lúc này mới tạo cơ hội cho Triệu Ngạn Kiều bám vào thân thể này.

Người phụ nữ ngu ngốc này, Triệu Ngạn Kiều lau nước mắt ở khóe mắt, tâm tình phức tạp. Vì một người đàn ông không quan tâm đến mình mà rơi vào kết cục thảm thương như vậy, thật sự đáng giá sao? Nếu như cô không bám vào khối thân thể này thì sao đây? Đứa bé trong bụng mới được bốn tháng phải làm sao?

Triệu Ngạn Kiều đưa tay xoa nhẹ cái bụng gồ lên của mình, nhìn về phía bầu trời, yên tâm đi, tôi sẽ thay cô chăm sóc tốt cục cưng.

Triệu Ngạn Kiều xuống giường, kéo ngăn tủ ra định đổi lại quần áo, chiếc váy mềm mại này cô mặc thật không quen. Thế nhưng vừa mở hộc tủ, cô liền ngốc ngay tại chỗ, toàn bộ ngăn tủ để là màu hồng! Muốn đổi một bộ cũng không có cách nào đổi! Triệu Ngạn Kiều đỡ trán thở dài, mặc dù chất lượng cuộc sống giống như ngồi tên lửa một bước lên trời*, thế nhưng bây giờ lại cô nhớ cái hộc tủ rách trong phòng trọ nhỏ của mình vô cùng. Cô thở dài một hơi, bỏ qua đấu tranh, nhìn lại đồng hồ báo thức đầu giường một chút, đã hơn bảy giờ tối rồi, chẳng trách có phần đói bụng.

*một bước lên trời: mau chóng đạt được vị trí cao nhất.

Vào phòng bếp mở tủ lạnh ra, tất cả bên trong đều là kem ly, đủ loại hương vị! Triệu Ngạn Kiều sắp điên rồi, cái gì là sống qua ngày, đây rõ ràng là sống qua ngày! (đoạn này mình cũng không hiểu lắm ) Ôm ấp ý tưởng coi như dỡ hết tủ lạnh ra cũng phải tìm chút đồ ăn hợp ý mình, Triệu Ngạn Kiều lục lọi ba tầng tủ lạnh mấy lần, may mắn vẫn tìm được vài quả trứng gà và một túi mì nhỏ.

Đây là đồ của “Triệu Ngạn Kiều” trước muốn học nấu cơm còn lưu lại, Triệu Ngạn Kiều lắc đầu, thuần thục dùng chiếc đũa khuấy đều trứng gà, trong lòng đối với “Triệu Ngạn Kiều” lại thêm vài phần thương hại. Dùng hết tâm trí thích một người như vậy, đổi lấy lại là hồn phi phách tán. Triệu Ngạn Kiều không hiểu, rốt cuộc là bi thương đến mức nào mới có thể khiến cho linh hồn của một người trực tiếp tan biến. Một năm kia, lúc cô bị anh trai đuổi ra khỏi nhà, trong đầu cô cũng chưa từng có suy nghĩ coi thường mạng sống của mình. Người này so với cô lúc đó chênh lệch thật lớn.

Triệu Ngạn Kiều không nghĩ lung tung nữa, tập trung vào việc trên tay. Nguyên liệu nấu ăn cực kỳ đơn giản, căn bản không làm ra món gì ngon, hơn nữa vừa mới trải qua chuyện lớn như vậy, cô ăn cái gì cũng không vào, mì sợi đơn giản là thích hợp nhất. Triệu Ngạn Kiều múc Mì Dương Xuân thơm phức vào trong bát sứ trắng, ngồi ở bên bàn ăn ăn từng ngụm lớn một, bất luận thế nào đều phải sống sót, cho dù là với thân phận của một người khác! Còn sống mới là chuyện tốt nhất, Triệu Ngạn Kiều cô mặc kệ trở thành ai, cũng không quản ở nơi nào đều có thể sống thoải mái!

Tần Dịch Hoan vừa từ phòng sách đi ra thì thấy Triệu Ngạn Kiều đang ở phòng bếp ăn mì, không nghe thấy âm thanh gọi mua đồ ăn ngoài, bếp điện trong phòng cũng ở tình trạng được dùng qua, đây là tình huống gì? Cô gái nhỏ này vậy mà học được nấu cơm rồi? Nhưng mà rõ ràng mấy ngày trước cô còn đốt cháy một cái chảo sắt! Bây giờ nấu ra thứ gì đó có thể ăn sao? Không bị độc chết chứ? Tần Dịch Hoan cau mày nhìn Triệu Ngạn Kiều đang ăn ngon lành, chợt cảm thấy hình như người phụ nữ này đã thay đổi thành một người khác, lúc trước cô ăn cơm chỉ ăn từng ngụm nhỏ, một bữa cơm ăn chưa đến một nửa thì no rồi, nhưng mà hiện tại, Tần Dịch Hoan rối rắm nhìn Triệu Ngạn Kiều ăn xong một bát lại múc bát thứ hai, đây xem như là dạ dày chợt lớn hơn?

“Muốn ăn sao?” Lúc Tần Dịch Hoan chuẩn bị xoay người rời đi, Triệu Ngạn Kiều đột nhiên mở miệng hỏi. Thanh âm bình tĩnh, chính xác là đơn thuần hỏi thăm, không có một điểm làm nũng.

Lại muốn giở thủ đoạn gì? Tần Dịch Hoan không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Triệu Ngạn Kiều, giống như muốn từ trên mặt cô nhìn ra một chút gì đó. Triệu Ngạn Kiều thản nhiên để cho anh nhìn, bản thân tiếp tục vùi đầu vào ăn, thân thể này rất cần dinh dưỡng, không chỉ đối với bản thân, còn cần với đứa nhỏ trong bụng nữa, chẳng qua cô chỉ tốn sức làm một ít mì sợi đã cảm thấy trên trán đổ mồ hôi, đủ thấy được thân thể này đã suy yếu đến mức độ nào. Hiện giờ thân thể này đã trở thành của cô rồi, cô tuyệt đối không cho phép sức khỏe của mình nảy sinh vấn đề gì!

Triệu Ngạn Kiều không có thành kiến gì với Tần Dịch Hoan, đồng dạng cũng không có ấn tượng tốt gì. Đứng ở trên lập trường của Tân Dịch Hoan, vốn dĩ anh ta không thích “Triệu Ngạn Kiều”, cũng bất đắc dĩ phải cưới cô, nhất định là thái độ không tốt được, thế nhưng chủ nhân của thân thể này chết đi anh ta cũng có trách nhiệm, vừa mới tiếp nhận thân thể này, cô không có biện pháp dùng vẻ mặt ôn hòa đối với anh ta liền được, chỉ có thể cố gắng khiến cho thái độ của bản thân bình thản lại.

Triệu Ngạn Kiều thấy Tần Dịch Hoan không đi tới cũng không để ý nữa, tự nhiên ăn mì của mình, dù sao có thể làm cô đã làm rồi, về phần anh có ăn hay không vốn không nằm trong phạm vi lo nghĩ của cô.

Trái lại, Tần Dịch Hoan nhìn Triệu Ngạn Kiều một hồi, chợt đi tới: “Vậy múc cho tôi một bát.”

“Tự mình múc.” Triệu Ngạn Kiều trả lời anh một câu cũng không ngẩng đầu lên, từ trước đến nay cô chưa từng không nghe lời anh, Tần Dịch Hoan bị cô trả lời như vậy nhất thời nghẹn lời, cảm giác kỳ lạ trong lòng ngày càng sâu, nhưng vẫn múc thêm một bát mì sợi ngồi xuống chỗ cách xa Triệu Ngạn Kiều nhất.

Mì sợi nhìn không tệ, trứng gà màu vàng nhạt, sợi mì trắng, lại thêm màu xanh của hành, khiến cho người nhìn muốn ăn nhiều hơn. Tần Dịch Hoan dùng mấy phút làm công tác tư tưởng rồi nếm thử một miếng, mùi vị cũng thật không tồi! Ngồi một bên anh vừa nghĩ vừa ăn, một bát mì sợi thấy đáy anh mới kịp phản ứng được. Nhìn lại Triệu Ngạn Kiều phía đối diện, cô đã ăn xong rồi, đang đứng bên cạnh bồn rửa bát, vẻ mặt bình tĩnh, động tác thành thạo.

Tần Dịch Hoan chợt nhớ tới một màn buổi chiều ở phòng khách, con ngươi nhất thời u ám: “Triệu Ngạn Kiều.” Tần Dịch Hoan để bát xuống gọi Triệu Ngạn Kiều đang định rời khỏi phòng bếp lại: “Cô là ai?”

“Triệu Ngạn Kiều.” Bước chân Triệu Ngạn Kiều dừng một chút, ném lại ba chữ rồi bước vào phòng ngủ, cô nhớ chìa khóa phòng ngủ đặt ở trong ngăn kéo đầu giường, cô phải đi ra ngoài tản bộ để tiêu thực, về phần chuyện khác, phải ngày mai mới có thể tìm đáp án được.

“Cô đi đâu vậy?” Tần Dịch Hoan lại gần Triệu Ngạn Kiều đang đổi giày ở trước cửa, trầm giọng hỏi.

“Yên tâm, tôi chỉ đi tản bộ, sẽ không đi cáo trạng.” Triệu Ngạn Kiều nhìn anh một cái, mặt lộ vẻ giễu cợt. Thì ra tình yêu thật có thể giày vò người ta đến trình độ này, không buông tha cho mình, lại càng không bỏ qua cho người yêu.

“Ngày 18 tháng 1.” Chợt Tần Dịch Hoan nói một câu không đầu không đuôi.

“Ngày kỉ niệm kết hôn của chúng ta.” Triệu Ngạn Kiều buộc xong dây giày chân phải rồi đứng thẳng lên, mở cửa đi ra ngoài. Để lại Tần Dịch Hoan đứng tại chỗ một mình, cau mày như có điều suy nghĩ.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Triệu Ngạn Kiều: “Màu hồng! Màu hồng! Như thế nào đều là màu hồng! Bà đây muốn điên rồi aaa!!!! Tần Dịch Hoan: “Triệu Ngạn Kiều! Cô để trên giường một cái quần lót màu hồng là muốn quyến rũ tôi sao?” Triệu Ngạn Kiều: ==!


Đã sửa bởi Nhược Lan Nhi lúc 14.09.2016, 11:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



ღ๖ۣۜMinhღ: *đạp* tránh xa đuôi của Mị ra biết chưa. Cơ mà công nhận lâu ngày không gặp bộ lông sói của ngươi có vẻ đẹp hơn, mềm mượt hơn rồi ấy nhỉ, mùa đông cũng sắp đến rồi... :D2 :D2
Nhạc Bất Quần: vuốt cằm! khè khè! ngắm từ xa... đuôi cũng đẹp lên ấy chứ :eat:
Đường Thất Công Tử: ,-,
ღ๖ۣۜMinhღ: Hú... hú... sói hôi xuống núi rồi à
Hoa Lan Nhỏ: [Sáng tác - Phản xuyên] Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy.
Chương 3 viewtopic.php?t=408117&start=3
Mong được ủng hộ :))
Snow cầm thú HD: bài ba
Chuột Tinh: mò lên :P
Libra moon: Có thể là trước con chưa hiểu rõ đc cuộc sống của pa mà  thời gian ta quen nhau cũng chưa lâu nhưng con mong gia đình ta sẽ luôn thông cảm và quý trọng nhau. Con biết ai cũng có cuộc sống bận rộn riêng của mình, con đã lớn hơn trước rất nhiều rồi, có thể chăm sóc cho mami lúc pa đi vắng, bận việc, chỉ cần pa không phụ lòng con và mami là được. ^^
Libra moon: Pà à dù sao con và mami cũng không trách pa đâu, luôn ủng hộ pa mà, nghe mami nói pa sắp thi ạ ?
Vậy chúc pa thi tốt nha, pa nn
Độc Bá Thiên: :P4 chìm vô mộng đi chú...ám quá
Thái Tuế: Cẩn thận cổ ông đó thiến ^^
Lib: ba biết con hiểu..
Pp all
Jinnn: Ngủ đi =.=
Libra moon: Pa có tội tình gì ?
Độc Bá Thiên: :think2: tui có nên chờ ám ko nhể :))
Thái Tuế: Mọi người ngủ sớm hí. Khuya tui mò lên lại còn thấy ai là ám k ngủ ngom lun đó :))
Lib: baba xl 2 người....
Độc Bá Thiên: Chú ngủ ngonnnn :kiss: :hug:
Libra moon: PP pa
Độc Bá Thiên: phim tòa án ko phải ma :)2
Chuột Tinh: thui out đã, rip mắt rồi, thuốc tác dụng ồi! đi ngủ sớm nhớ mọi người ^^
Chuột Tinh: oa! phim ma! tuyệt, ngon để tìm xem
Độc Bá Thiên: tòa án của ma nữ chú ạ
Jinnn: tòa án ma nữ :v
Chuột Tinh: eh thiến: phim gì giới thiệu t coai vs, chứ nằm thế này chán lắm
Libra moon: . Vậy là là gì giống vk ck nữa pa
Jinnn: ok fine :)
Chuột Tinh: lib: con biết tính mamy con rồi mà, haz để cô ấy lo baba con thấy có lỗi lắm ...
Nặc Nô: :)) than than ciu chú ...chú kết tóc thành cuộn gửi tui nhá ;)
Chuột Tinh: jinn: không gì cả, ca chỉ cho ai đó phương tiện để kéo và giữ ai đó thôi ... :))
Libra moon: Con nhắn tin trên dđ thoi mà knao mami lên đăng bài sẽ thấy thoi à. Mà lại con chỉ muốn 2ng xích lạ gần nhau...
Chuột Tinh: lib: con ah, có gì đâu, lâu rồi ba không lên, mamy của con cũng gần kt 1 tiếc nhiều môn rồi, nói ra làm gì hở trời...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.