Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

 
Có bài mới 30.04.2017, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 07.09.2016, 12:37
Bài viết: 226
Được thanks: 976 lần
Điểm: 22.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132 - Điểm: 38
Chương 04: Điều em muốn làm


    “ Ở nơi cánh cổng dẫn vào thiên đường anh đã cùng em ước hẹn! “

***

    “ Con bà nó! … Hắn viết như vậy Doanh Doanh biết phải làm sao? …  “ – Diệp Hân tức giận quăng cuốn sách lên mặt bàn, nghiến răng lầm bầm.

    Trác Đình đọc đến dòng cuối cùng của cuốn truyện đang cầm trên tay cũng cảm thấy mình hít thở không thông, đầu óc mơ mơ hồ hồ. Trác Đình cố gắng nhíu mày rà soát lại từ đầu đến cuối những thông tin về Sở Trường Hy và những tình tiết truyện xoay xung quanh nhân vật này mà mình đã đọc, không biết cái thông tin Sở Trường Hy chính là nhà văn nổi tiếng HTS, là tác giả của bộ truyện Mẫu Đơn Máu có còn chính xác hay không? … Nếu Sở Trường Hy không phải là nhà văn HTS thì chuyện tình cảm giữa anh và Lâm Doanh sẽ đi đến đâu? … Còn nếu như anh chính là tác giả HTS vậy thì tại sao anh lại kết thúc bộ truyện theo một chiều hướng hoàn toàn bất ngờ như vậy?

    “ … Đình Đình, Hân Hân! Đầu giờ chiều nay chúng ta sẽ có cuộc họp khẩn cấp! Chủ tịch muốn nghe chúng ta báo cáo về dự án ra mắt sản phẩm sắp đến! “ – Đường Tư Thần đẩy cửa bước vào đưa mắt nhìn Trác Đình và Diệp Hân thông báo.

    “ Em không tham dự được không? … Sáng giờ em không liên lạc được với Doanh Doanh! … Không biết cậu ấy có bị vỡ tim mà chết không nữa! “ – Diệp Hân đưa mắt nhìn Đường Tư Thần lên tiếng nói, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

    “ Em đừng lo! Doanh Doanh vừa điện thoại liên lạc với Chủ Tịch, hình như cô ấy xin nghỉ một thời gian! “

    “  … Doanh Doanh chịu không nổi cú sốc lần này nên muốn bỏ đi xa đó! … Mười năm trời tâm tâm niệm niệm yêu thương một người! … Cậu ấy có biết bao nhiêu người theo đuổi mà chỉ chấp nhất một suy nghĩ phải tìm gặp người đó để bày tỏ tình cảm của mình! … Mười năm trời chỉ đổi lấy được một dòng kết truyện xuyên thẳng vào tim như vậy … cậu ấy chịu không nổi đâu! “ – Diệp Hân tức đến mức ứa nước mắt.

    “ Lâm Doanh đi du lịch cho thư giãn tinh thần cũng tốt. Em đừng có suy nghĩ tiêu cực như vậy! “ – Đường Tư Thần dịu giọng trấn an.

    “ Ân! “ – Diệp Hân thở dài ngồi vào bàn làm việc.

    “ Sở Trường Hy hôm nay có đi làm không anh? “ – Trác Đình nhìn Đườnng Tư Thần khẽ nghiêng đầu lên tiếng hỏi.

    “ Cậu ấy vẫn đi làm bình thường nhưng khi nghe tin Lâm Doanh xin nghỉ phép vẻ mặt cũng không được ổn cho lắm! “ – Đường Tư Thần thành thật đáp lời.

    “ Lát nữa em và Hân Hân sẽ có mặt đầy đủ! “ – Trác Đình mỉm cười cam đoan.

    “ … Ok! “ – Đường Tư Thần gật đầu đồng ý, anh khẽ đưa mắt nhìn Diệp Hân đang ngồi cắn môi sau đó xoay người rời đi.

    Cuộc họp Hội đồng cổ đông của Trác Thị vẫn diễn ra bình thường trong một bầu không khí nghiêm túc. Trước khi Lâm Doanh xin nghỉ phép đã gởi toàn bộ các mẫu thiết kế của mình và một bản kế hoạch chi tiết về chủ đề và nội dung liên quan của chương trình ra mắt sản phẩm sắp đến.

    Chủ đề của chương trình ra mắt sản phẩm lần này được chính nhà thiết kế đặt tên. Khi nhìn vào tập tài liệu được in sẵn đặt trên bàn, Trác Đình và Diệp Hân đồng thời đưa mắt nhìn nhau. Tại sao chủ đề lần này lại là Pháo Hoa?

    Trác Đình và Diệp Hân đang lăn tăn suy nghĩ đột nhiên nghe giọng của Sở Trường Hy vang lên:

    “ Tất cả các mẫu thiết kế của Lâm Doanh trong chương trình này đều lấy cảm hứng từ những phần trong bộ tiểu thuyết Mẫu Đơn Máu. Nếu muốn sử dụng một cách hợp pháp chúng ta sẽ phải liên hệ với bên phía tác giả của bộ truyện để xin phép hoặc ký hợp đồng sử dụng tác quyền! Tôi sẽ đứng ra chịu trách nhiệm về phần này và phần hình ảnh mà chúng ta sử dụng trong chương trình! Thời gian sắp tới có lẽ tôi phải đi công tác xa. Tôi sẽ trao đổi và giải quyết công việc qua email. “

    Nghe Sở Trường Hy trình bày ý kiến của mình xong, Trác Tần suy nghĩ một lúc rồi gật gù tỏ vẻ hài lòng. Đường Tư Thần, Trác Đình và Diệp Hân đều cho rằng Sở Trường Hy vì muốn đứng ra cáng đáng công việc thay cho người con gái mình yêu nên mới ôm hết những công việc khó nuốt này, cả bọn cảm động đưa mắt nhìn Sở Trường Hy tỏ ý thán phục. Trình Hạo Thiên là bạn thân lâu năm với Sở Trường Hy, anh thừa biết Sở Trường Hy đang viện lý do để chạy đi tìm Lâm Doanh nên chỉ im lặng bỏ phiếu tán thành.

***

    California!

    Lâm Doanh ngồi trên một chiếc ghế đá, tỉ mĩ dùng chiếc bút chì trên tay phác họa một bức tranh, trên nền giấy A3 trắng tinh từ từ hiện lên hình ảnh một cặp uyên ương trẻ tuổi đang đứng ôm nhau ngắm khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp trên cây Cầu Cổng Vàng nổi tiếng. Lâm Doanh như hòa mình vào trong khung cảnh lãng mạn, vào trong hạnh phúc của cặp đôi nọ đến mức không nhận ra một người đàn ông lặng lẽ bước đến ngồi bên cạnh cô từ rất lâu. Cô ngắm nhìn cặp uyên ương nọ rồi nhoẻn miệng mỉm cười phác họa hình ảnh đó vào trang giấy còn người đàn ông kia chỉ im lặng chăm chú ngắm nhìn cô.

    Trời mờ tối, những ngọn đèn đủ sắc màu lại khoác lên cây Cầu Cổng Vàng một chiếc áo mới lung linh rực rỡ. Lâm Doanh đưa bức tranh lên cao cẩn thận ngắm nhìn, sau khi cảm thấy hoàn toàn hài lòng với bản vẽ của mình mới hít sâu một hơi, đan hai bàn tay vào nhau lấy thế duỗi thẳng lưng rồi xoay người thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về.

    Lâm Doanh đến thành phố này được ba ngày, cả ba ngày nay công việc chính của cô là tản bộ dọc theo cây cầu xinh đẹp này rồi lưu lại khoảnh khắc hạnh phúc của những cặp đôi đã chọn nơi này để tận hưởng niềm hạnh phúc.

    “ Bộp! “ – Cây viết chì trên tay Lâm Doanh bất ngờ rơi xuống đất rồi lăn đến nằm ngay dưới một đôi giày tây đen bóng. Lâm Doanh theo phản xạ cúi người nhặt lấy cây bút chì.

    “ Ui da! “ – Lâm Doanh rướn thẳng lưng đưa tay xoa bóp thắt lưng miệng khẽ suýt xoa, cô mải mê tô vẽ đến mức không hề biết rằng mình đã giữ nguyên một tư thế ngồi suốt hai tiếng đồng hồ và bây giờ cái cột sống của cô đã biểu tình cảnh cáo chủ nhân của nó.

    Lâm Doanh chưa kịp khom lưng lần thứ hai để nhặt lại cây bút chì của mình thì một bàn tay thon dài đã nhanh chóng nhặt nó lên rồi đưa đến trước mặt cô.

    “ Thank you so much! “ – Lâm Doanh gật đầu cảm ơn rồi dùng hai tay nhận lấy cây bút chì, lúc này cô mới ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông vừa giúp mình nhặt đồ. Khi vừa nhìn thấy khuôn mặt của anh, Lâm Doanh chớp chớp đôi mắt bồ câu xinh đẹp của mình ngạc nhiên cất giọng hỏi:

    “ Anh đến đây khi nào? … Anh ngồi cùng em bao lâu rồi? “

    “ Anh đến đây gặp đối tác để thảo luận hợp đồng nhưng họ hẹn anh ngày khác lại đến! … Anh rảnh rỗi nên đi dạo rồi vô tình nhìn thấy em! “

    “ Thật sự trùng hợp đến như vậy sao? “ – Lâm Doanh nhíu mi tâm lẩm bẩm.

    “ Em thuê nhà gần đây à? “ – Sở Trường Hy mỉm cười hỏi.

    “ Ân! Em thuê một căn Home stay nhỏ cũng khá gần đây, đi bộ hết cây cầu này rồi đi thêm một quãng đường nữa sẽ đến. Anh thuê khách sạn nào? “ – Lâm Doanh cố gắng bày ra vẻ mặt tự nhiên tiếp tục cùng Sở Trường Hy trò chuyện.

    “ Anh vừa mới đến đây lúc chiều, nhận được thông tin tác giả HTS sẽ đến tòa soạn F để làm việc nên anh lập tức đặt vé chạy đến đây, ngay cả hành lý cũng còn ký gởi ở sân bay … nhưng cuối cùng vẫn không gặp được anh ta. Họ hẹn anh cuối tháng lại đến. “ – Sở Trường Hy bình thản tường thuật lại câu chuyện.

    “ Anh đến gặp anh ấy để bàn về vấn đề tác quyền à? “ – Lâm Doanh nghiêng đầu hỏi.

    “ Uhm! “

    “ Anh cũng chưa ăn tối đúng không? Nếu anh không ngại thì cùng em về nhà dùng bữa cơm rồi hãy về?! “ – Lâm Doanh nhẹ nhàng đề nghị.

    “ Tất nhiên là được! “ – Sở Trường Hy nhoẻn miệng mỉm cười gật đầu đồng ý.

    “ Để anh xách túi giúp em! “

   “ Trong nhà em chỉ có sẵn thịt và trứng thôi! Gần nhà có một siêu thị nhỏ, chúng ta vào đó mua thêm một ít rau củ… “

   “ Anh cũng phải mua thêm đồ dùng cá nhân và áo để thay … “

***

    Căn Home stay Lâm Doanh thuê tuy nhỏ nhưng còn rất mới và sạch sẽ, dọc hai bên lối đi là những khu đất nhỏ trồng hoa camero màu vàng, nhà không có sân rộng nhưng lại có một dãy hành lang được bố trí sẵn chiếc bàn gỗ mây và mấy cái ghế nhỏ bằng gỗ dùng để phơi nắng và đọc sách. Trong nhà chỉ có một trệt, một lầu. Lâm Doanh chỉ sử dụng khu vực tầng trệt còn căn phòng trên lầu vẫn còn bỏ trống.

    Lâm Doanh tuy là tiểu thư con nhà giàu nhưng từ năm mười sáu tuổi vì theo đuổi mối tình đầu cao đẹp đã thường xuyên kéo vali lên đường thực hiện kế hoạch vạn dặm tìm chồng nên khả năng bếp núc của cô cũng được tích lũy từ dạo đó.

    Trong lúc Sở Trường Hy lên trên lầu tắm rửa thay quần áo, Lâm Doanh cặm cụi vào bếp nấu cơm. Vì đã quen với cuộc sống tự lập nên Lâm Doanh chế biến thức ăn trong thời gian rất ngắn, vậy nên khi Sở Trường Hy sạch sẽ thơm tho bước xuống lầu đã thấy Lâm Doanh bắt đầu dọn thức ăn lên bàn. Bữa cơm đơn giản chỉ với vài miếng thịt chiên sả, trứng sốt cà, cải thìa luộc và canh bí ngô thịt băm nhưng Sở Trường Hy lại ăn một cách vô cùng ngon miệng.

    Sau khi dùng mấy trái táo làm món tráng miệng, nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt, Sở Trường Hy đứng dậy chào tạm biệt Lâm Doanh tỏ ý muốn rời đi cho cô nghỉ ngơi.

    Lâm Doanh tiễn Sở Trường Hy đi đến tận lối rẽ vào nhà mới dừng lại, cô đứng im lặng dõi mắt nhìn theo bóng lưng của anh mỗi lúc một xa. Lâm Doanh cắn môi nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nhấc chân chạy theo hướng Sở Trường Hy vừa đi khuất.

    “ Nếu anh vẫn phải ở lại đây để làm việc và anh cũng thích không khí ngoại ô yên bình như thế này thì có thể ở lại đây. Căn phòng trên lầu em không dùng đến, anh có thể sử dụng. Có anh ở chung em cũng đỡ phải đề phòng kẻ xấu đột nhập vào nhà… “ – Lâm Doanh nhìn bóng lưng người đàn ông trước mặt, cô hít sâu một hơi rồi lớn tiếng nói.

    Những lời Lâm Doanh vừa nói làm bước chân Sở Trường Hy ngừng lại, anh nhẹ nhàng xoay người, ánh mắt sáng tựa ánh trăng chứa đầy hình ảnh của cô, trên môi nở nụ cười tựa gió xuân phơi phới.



Đã sửa bởi My Ngoc 132 lúc 02.05.2017, 11:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn My Ngoc 132 về bài viết trên: Hoacamtu, hatrang221, hoaioanh89, hongthien0919, maimai0906
     

Có bài mới 30.04.2017, 15:37
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 07.09.2016, 12:37
Bài viết: 226
Được thanks: 976 lần
Điểm: 22.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132 - Điểm: 47
Chương 05: Tình em

    “ Cộc! Cộc! Cộc!“

    Sở Trường Hy đang ngồi cầm cây bút cảm ứng vẽ những nét phác thảo trên màn hình một bảng vẽ điện tử, nghe tiếng gõ cửa anh đặt cây bút xuống bàn rồi đứng dậy đi mở cửa.

    “ Em mang thêm gối cho anh đây! “ – Lâm Doanh mỉm cười đưa chồng gối đang ôm trong người cho Sở Trường Hy.

    “ Em vào phòng ngồi chơi một lúc! Anh vừa sắp xếp đồ dùng xong đó! “ – Sở Trường Hy mỉm cười niềm nở đưa tay ra hiệu mời Lâm Doanh bước vào trong phòng.

    Lâm Doanh ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ ngay cạnh bàn làm việc, lướt mắt nhìn một vòng căn phòng. Căn phòng trống suốt ngày đóng cửa im ỉm lúc này đã được Sở Trường Hy thổi vào một luồng sinh khí mới, hai cánh cửa kính hướng ra ngoài lan can được mở rộng, gió đêm tràn vào phòng mang theo hương hoa thoang thoảng, căn phòng sáng ánh đèn. Giường ngủ, đồ dùng cá nhân cũng được anh sắp đặt ngăn nắp. Cô cứ cho rằng công tử nhà giàu kiêm thủ lĩnh băng nhóm xã hội đen như anh đời nào biết sắp xếp phòng ngủ cho ra hồn nên sau khi dọn dẹp tắm rửa thay đồ xong cô lấy cớ ôm hai cái gối lên đây tính giúp anh sắp sếp phòng ốc nhưng xem ra cô đúng thật không có mắt nhìn người rồi.

    Ánh mắt Lâm Doanh dừng lại trên chiếc bàn làm việc được đặt ở một góc gần cánh cửa kính, trên bàn làm việc lúc này ngoài những tập tài liệu còn có một cái bảng vẽ Wacom đời mới nhất. Lâm Doanh là dân thiết kế, cô được đào tạo bài bản nhất chính là kỹ thuật vẽ, vậy nên khi nhìn thấy trên bàn làm việc của Sở Trường Hy để một chiếc bảng vẽ cảm ứng, Lâm Doanh ngạc nhiên nhìn Sở Trường Hy rồi cất tiếng hỏi:

    “ Anh cũng thích vẽ tranh sao? “

    “ Ân! … Anh có học hội họa một thời gian, những lúc rảnh rỗi cũng thường ngồi hý hoáy tô tô vẽ vẽ … nhưng tranh anh vẽ không được đẹp, nên không dám mang ra khoe! “

    “ Anh cho em xem những bức tranh anh vẽ được không? “ – Lâm Doanh vui vẻ đề nghị.

    “ Cái bảng vẽ cảm ứng này anh vừa mới mua vẫn chưa sử dụng thành thạo! “ – Sở Trường Hy dịu giọng đáp lời.

    “ À! … Do anh chưa dùng quen thôi! … Mỗi ngày anh cứ vác cái bảng vẽ này đi tản bộ ngắm người qua đường rồi vẽ lại những hình ảnh mà anh thích, rất nhanh anh sẽ có những bức tranh đẹp! “ – Lâm Doanh tươi cười chỉ điểm.

    “ Vậy mỗi ngày anh vác nó đi tản bộ cùng em được không? “ – Sở Trường Hy thừa nước đục thả câu.

     “ … Cũng được! “ – Lâm Doanh lại không suy nghĩ phức tạp lập tức gật đầu đồng ý.

    “ Được gặp em ở đây thật sự rất tốt! Anh được giao nhiệm vụ chịu trách nhiệm phần hình ảnh sử dụng trong toàn bộ chương trình ra mắt sản phẩm sắp đến. Tuy em đã gởi mẫu trang sức và nội dung chi tiết của chương trình nhưng cũng có nhiều vấn đề anh cần gặp em để thảo luận. Em xin nghỉ phép đi du lịch mà không nói rõ là sẽ đi đâu, điện thoại không mở, email không check … em nói xem anh phải làm sao mới hoàn thành được công việc? “

    “ … Thật ra em không vô trách nhiệm đến mức như vậy đâu! … Em chỉ dự định sang đây hai tuần, sau khi hoàn thành xong công việc em muốn làm em sẽ trở về cùng mọi người làm chương trình! … Em xin lỗi, em đã không suy nghĩ cặn kẽ! “ – Lâm Doanh cúi đầu thành khẩn nhận lỗi.

    “ Anh cũng đã sang đây rồi! Chương trình lần này sẽ do anh và em chịu trách nhiệm chính. Thời gian chỉ còn một tháng rưỡi nữa thôi! “

    “ Vậy em chạy xuống phòng mang bảng vẽ và tài liệu lên đây, anh và em tranh thủ làm việc cho kịp tiến độ được không? “

    “ Uhm! “ – Sở Trường Hy khẽ gật đầu đồng ý.

    Lâm Doanh co giò phóng xuống lầu, chạy ù vào phòng thay bộ đồ mặc ở nhà bằng áo phông quần jean rồi gom đồ chạy lên phòng Sở Trường Hy cùng anh làm việc.

    Một tháng trời cứ như một vòng tuần hoàn thấm thoát trôi qua. Khi làm việc cùng Sở Trường Hy, Lâm Doanh càng lúc càng nhận ra anh là một người rất tài năng và sâu sắc. Làm việc chung với anh, cô có thể thoải mái nói ra những gì cô suy nghĩ và ý tưởng của mình, mặc dù xét về chức vụ anh cấp cao hơn cô nhưng không vì thế mà anh lợi dụng chức quyền áp đặt cô phải làm theo hướng của anh. Anh và cô như sống trong một thế giới dành riêng cho hai người, cùng nhau làm việc, cùng nhau đi chợ, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau đi dạo vào mỗi buổi chiều … Một tháng trời sống cùng nhau, làm việc cùng nhau nhưng chưa một lần nào anh to tiếng với cô, chỉ có cô lâu lâu nổi máu lười biếng biểu tình đòi nghỉ làm để đi chơi, biểu tình đòi ngủ nướng, biểu tình không chịu nấu cơm … Kể từ khi biết Sở Trường Hy nấu ăn cũng không phải dạng vừa, Lâm Doanh không ngần ngại đẩy công việc cao cả này cho anh làm, thỉnh thoảng cô còn lên mạng tìm những món ăn ngon rồi tự đi chợ tha đồ về sau đó ôm chân anh bắt anh phải nấu cho cô thưởng thức.

    “ … Em ra ngoài đây! … Tối nay chắc em sẽ về trễ, anh nấu cơm nhớ chừa phần cho em nha! “ – Lâm Doanh đi vội ra tới cửa rồi xoay đầu nhìn vào trong nhà nói to.

    “ Không! Em bước chân ra khỏi nhà thì tối nay sẽ không có cơm ăn! “ – Sở Trường Hy từ trên lầu đi xuống, bước chân thong thả tiến về phía nhà bếp.

    “ Anh à, chương trình cuối cùng cũng đã làm xong … nhưng việc em muốn làm vẫn chưa làm xong mà … “ – Lâm Doanh vội khom người tháo đôi giày vừa mang vào chân rồi chạy vào trong nhà năn nỉ Sở Trường Hy.

    “ … Em đã vẽ mấy chục bức tranh rồi, anh thấy bao nhiêu đó cũng đủ lắm rồi! “ – Sở Trường Hy nhíu mi tâm tỏ vẻ không hài lòng.

    “ Em đâu có vẽ nữa! Hôm nay em đến tòa soạn F gởi tập tranh này cho anh ấy rồi sẽ về nhà ngay! “ – Lâm Doanh nuốt một ngụm khí, cam đoan chắc chắn.

    “ Lỡ gặp anh ta thì sao, hửm? “ – Sở Trường Hy bước đến gần Lâm Doanh, kề khuôn mặt của anh gần sát khuôn mặt của cô lên tiếng hỏi, giọng điệu sặc mùi nguy hiểm.

    “ Hì hì … thì sẽ ngồi xuống, uống miếng nước, ăn miếng bánh rồi từ từ trò chuyện. “ – Lâm Doanh ở cùng Sở Trường Hy một tháng trời, lá gan cũng to ra không ít, cô tỉnh rụi trả lời.

    “ Vậy đi luôn đi không cần về nữa! “ – Sở Trường Hy lạnh giọng.

    “ Không được! … Tối nay em có chuyện quan trọng muốn nói với anh! “ – Lâm Doanh lắc đầu phản đối.

    “ Vậy anh sẽ đi cùng em! “ – Sở Trường Hy dịu giọng lên tiếng nói, dứt lời anh nắm lấy cánh tay của Lâm Doanh kéo cô đi theo mình.

***

    Lâm Doanh bước xuống những bậc tam cấp bằng đá rời khỏi khuôn viên của tòa soạn F, trên tay vẫn cầm tập tranh, vẻ mặt buồn bã tiến về phía tán cây sồi cổ thụ, ở nơi đó Sở Trường Hy đứng tựa lưng vào thân cây, một tay đút vào túi quần, ánh mắt luôn hướng về phía cô.

    “ … Họ nói anh ấy không có ở tòa soạn, họ cũng không thể thay anh ấy nhận tập tranh này! … Chúng ta về thôi! “ – Lâm Doanh bước đến trước mặt Sở Trường Hy cất tiếng nói, giọng nói nhẹ như một làn gió.

    Sở Trường Hy không nói tiếng nào, anh xoay người cất bước chậm rãi đi song song cùng Lâm Doanh. Đi đến một chiếc thùng rác to, Lâm Doanh dừng lại suy nghĩ một lúc rồi cầm tập tranh trên tay bỏ vào trong thùng rác.

    “ Khoan đã! “ – Sở Trường Hy lên tiếng ngăn cản rồi vội vàng bước lại gần cầm lấy tập tranh trên tay của Lâm Doanh nghiêm túc nhìn cô sau đó cất giọng nói.

    “ Có thể tặng anh được không? “

    Lâm Doanh sững sờ nhìn Sở Trường Hy một lúc thật lâu cho đến khi sắp không ngăn nổi những giọt nước mắt sắp tràn ra khỏi khóe mi cô mới vội vàng cúi đầu, nhanh tay quệt những giọt nước mắt rồi khẽ nói:

    “ Tại sao anh lại thích tập tranh này đến như vậy? “

    “ Vì tập tranh này do chính tay em vẽ, là bởi vì em đã dùng chính tình cảm chân thành và tâm huyết của em để vẽ … Chẳng phải em nói em vẽ tập tranh này giống như một lời chúc phúc của em dành tặng anh ta sao? “

    “ Ân …  đúng là như vậy! “ – Lâm Doanh khẽ gật đầu xác nhận.

    Sở Trường Hy lại nắm chặt bàn tay của Lâm Doanh, dẫn cô bước đi theo mình, trên tay anh vẫn cầm chặt tập tranh. Sở Trường Hy dẫn Lâm Doanh tiến về phía cây Cầu Cổng Vàng xinh đẹp diễm lệ dưới ánh hoàng hôn, anh nắm tay cô dẫn cô đi đến tận chính giữa cầu, đứng ở vị trí này có thể quan sát toàn bộ khung cảnh xung quanh cùng những đường nét mềm mại của cây cầu dây văng nổi tiếng thế giới.

    “ Chỉ vì anh ta nói rằng anh ta cùng người anh ta yêu đứng ở nơi này ước hẹn mà em lặn lội đến đây để vẽ lại những hình ảnh của những cặp đôi yêu nhau xem như một lời chúc hạnh phúc gởi đến anh ta cùng người anh ta yêu sao? “ – mái tóc mềm mại của Sở Trường Hy khẽ phất phơ theo ngọn gió, giọng nói trầm ấm của anh ngược chiều gió bay đến bên tai Lâm Doanh.

    “ … Em chỉ có thể làm được việc cuối cùng này dành cho người đàn ông mình ngưỡng mộ gần mười năm trời mà thôi! … “ – Lâm Doanh không nhìn Sở Trường Hy mà đưa mắt nhìn về phía ánh hoàng hôn đã nhuộm tím cả bầu trời.

    “ … Anh biết không? … Mười năm trời em cứ một mực tâm niệm mình đã yêu anh ấy, những quyển sách của anh ấy em đã đọc đến mức có thể thuộc lòng … nhưng anh biết không, trong ba tháng trời ngắn ngủi từ khi gặp anh … em đã không dám mạnh miệng lặp lại những điều đó nữa … Lúc em đọc đến dòng cuối cùng của bộ truyện mặc dù cảm thấy chua xót lẫn buồn bã … nhưng em lại không hề khóc … Em quyết định đi đến đây không phải chỉ với một mục đích vẽ tập tranh như một lời chúc phúc dành cho mối tình đầu của em mà còn để nghiêm túc nhìn nhận tình cảm của chính mình. Em muốn đứng tại một nơi tuyệt đẹp như thế này khép lại mối tình vụng dại của tuổi trẻ để có thể mỉm cười đặt chân vào thiên đường! “

    Cặp mắt trong veo của Lâm Doanh lúc này tràn ngập hình dáng của Sở Trường Hy, cô bước đến trước mặt anh, mái tóc dài như dải lụa mềm mại tung bay trong gió. Lâm Doanh dang hai cánh tay mềm mại ôm chặt lấy Sở Trường Hy rồi khẽ nhón mũi chân, rướn người lên cao sau đó đặt lên môi anh một nụ hôn.

    Sở Trường Hy vòng hai cánh tay của mình ôm Lâm Doanh vào lòng , anh khẽ nghiêng đầu trao cho nụ hôn nồng nàn cũng trao cho cô tất cả những gì thuộc về anh…

***

    “ … Anh muốn ngồi ở đây bao lâu nữa! … Em đói bụng rồi! …“ – Lâm Doanh dựa đầu vào vai của Sở Trường Hy, lắc lắc cánh tay của anh giở giọng mè nheo.

    “ … Sao em tặng tranh cho anh mà không thèm ký tên vậy? “ – Sở Trường Hy đang ngắm nghía bức tranh cuối cùng, đột nhiên anh nhíu mi tâm trầm giọng hỏi.

    “ … Ân! … Em ký xong anh về nhà nấu cơm cho em ăn nha! … “ – lên tiếng đáp lời xong, Lâm Doanh lập tức ngồi thẳng lưng, đưa tay vào chiếc túi da đang đeo trên vai lấy ra một cây bút lông kim màu đen rồi cẩn thận ký tên mình vào bức tranh cuối cùng.

    “ Chuyện này là như thế nào, có thể giải thích cho anh nghe lý do được không? “ – Sở Trường Hy chỉ tay vào hình ảnh một khẩu súng và một ngòi viết được in chìm ở bên góc phải của bức tranh, Lâm Doanh không biết vô tình hay cố ý lại ký chữ ký của mình giống như một sợi dây thường xuân mềm mại nối khẩu súng và ngòi viết kia lại với nhau, cuối cùng là hình ảnh một cọng cỏ bốn lá sống động.

    “ À! … Cái này là thói quen, nhất thời em chưa bỏ được! “ – Lâm Doanh khẽ rụt cổ lí nhí đáp lời.

    “ Giải thích rõ ràng hơn một chút! “ – Sở Trường Hy nghiêm giọng hỏi, ánh mắt chăm chú quan sát biểu hiện trên gương mặt của Lâm Doanh.

    “ Giấy vẽ tranh của em đều được in chìm biểu tượng trên, tuy không giống y hệt của chính chủ nhưng em đã vẽ thử rất nhiều mẫu mới tìm được biểu tượng gần giống nhất … còn về chữ ký nối hai biểu tượng này lại là do trước đây em luôn cảm thấy anh ấy như đang chiến đấu giữa hai điều gì đó và được nghệ thuật hóa qua hình ảnh khẩu súng và ngòi viết nên muốn được như sợi dây thường xuân mềm mại giúp anh ấy nối chúng lại. “ – Lâm Doanh cúi đầu thấp giọng giải thích.

     “ Không phải là lựa chọn một trong hai mà em muốn giúp anh ta nối cả hai điều này lại sao? “ – Sở Trường Hy híp mắt hỏi lại, anh đang cố đè nén sự cảm động sắp vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

     “ Tại sao phải lựa chọn một trong hai, không phải trong bản thân anh ấy luôn luôn tồn tại cả hai mặt hoặc tính cách đó sao? Thay vì mệt mỏi lựa chọn không bằng tìm cách cân bằng hay nối kết chúng lại! “ – Lâm Doanh nghiêng đầu phản bác.

    Sở Trường Hy ôm chặt lấy Lâm Doanh, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, khẽ thì thầm:

     “ Lâm Doanh … Tại sao đến bây giờ anh mới được gặp em? “


       P/s: Chương sau ta viết nháp có cảnh nóng của anh Hy và chị Doanh nhưng ta thấy các nàng hầu hết đều là những cô gái bé bỏng, ta không muốn làm hoen ố những tâm hồn trong sáng ... thật là khó xử a! ... Chuyện diễn biến đến mức này mà không có H ta thấy có lỗi với bản thân ta mà có H ta sợ không phù hợp với lứa tuổi của các nàng. Phải làm sao? Làm sao? Làm sao đây???


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn My Ngoc 132 về bài viết trên: Hoacamtu, hatrang221, hongthien0919, maimai0906
Có bài mới 01.05.2017, 23:02
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 07.09.2016, 12:37
Bài viết: 226
Được thanks: 976 lần
Điểm: 22.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132 - Điểm: 78
Cảnh báo: Chương này có nội dung không phù hợp với các đọc giả dưới 17 tuổi. Các nàng tự giác bỏ qua chương này nếu chưa đủ tuổi quy định nha. Tác giả cam đoan không đọc chương này chương sau cũng vẫn hiểu được diễn biến của truyện nhaaaa!
    

       Chương 6: Thuộc về anh
    
    Lâm Doanh đi một vòng ngắm nhìn căn Home stay một tháng vừa qua mình đã ở. Bàn tay của cô khẽ chạm vào những đồ vật dường như đã dần trở nên quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày của cô cũng mang đến cho cô rất nhiều kỷ niệm đẹp. Lâm Doanh tiếc nuối đóng lại cánh cửa, khóa cửa cẩn thận rồi xoay người bước về phía Sở Trường Hy đang đứng chờ đợi mình.

    Sở Trường Hy vừa gọi điện thoại xong, nhìn thấy vẻ lưu luyến của Lâm Doanh anh chỉ mỉm cười, lấy tay xoa xoa đầu cô rồi dịu giọng nói:

    “ Chúng ta phải đi thôi, taxi đến rồi! … “

    “ Vâng! “ – Lâm Doanh đáp lời rồi xoay đầu nhìn căn Home stay một lần nữa, như vừa mới đưa ra một quyết định gì đó, cô nhoẻn miệng nở nụ cười rồi xoay đầu bước lên taxi.

***

    Thành phố S.

    Lâm Doanh về nhà cất hành lý, sau khi dùng bữa cơm trưa cùng gia đình xong, cô vội vàng lấy xe chạy đến công ty để phối hợp cùng mọi người thực hiện chương trình.

    Lâm Doanh bước vào khu vực sảnh lớn của trung tâm hội nghị Clara đã lập tức nhìn thấy Diệp Hân, Trác Đình, Đường Tâm, Tô Cẩn Hiên, Tống Duật Phong và Đường Tư Thần đứng tụ thành một nhóm đang vui vẻ trò chuyện. Lâm Doanh mỉm cười vội bước đến chào hỏi mọi người. Nhìn thấy Lâm Doanh, mọi người đều đồng loạt trao cho cô những ánh mắt hấp háy tia sáng và những nụ cười tủm tỉm như muốn nói: “ Chúng tôi biết hết rồi, không cần khai báo! “ làm Lâm Doanh cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

    Diệp Hân bày ra vẻ mặt lạnh lùng, đưa mắt liếc xéo Lâm Doanh nghiêm giọng hỏi:

    “ Cậu chịu mò về rồi sao? “

    Trác Đình nhịn cười, cất tiếng phụ họa:

    “ Cậu ấy chịu mò về rồi là tốt rồi! … Ba mình nhất quyết không chịu ra mắt chương trình này nếu nhà thiết kế không góp mặt đó! “

    “ Mình cũng bị triệu tập đến đây để hỗ trợ, là thế thân nếu cậu không xuất hiện đó! “ – Đường Tâm góp phần chơi trò tung hứng.

    “ … Mình xin lỗi! … Để các cậu phải vất vả rồi! “ – Lâm Doanh lập tức cúi đầu nhận lỗi.

    Nhìn thấy vẻ mặt cắn rứt cùng thái độ chân thành của Lâm Doanh, Diệp Hân, Trác Đình và Đường Tâm đồng loạt đưa mắt nhìn nhau: Hình như bọn cô đùa hơi quá rồi! … Toàn bộ chương trình lần này đều do một tay Sở Trường Hy sắp xếp, chỉ đạo và giám sát việc thực hiện công tác chuẩn bị hằng ngày qua hệ thống vệ tinh liên lạc. Người duy nhất được quyền lên tiếng trách móc Lâm Doanh chỉ có thể là anh vì anh mới chính là người vất vả nhất … nhưng hình như cho tới giờ phút này bọn họ vẫn không thấy anh than phiền dù chỉ một tiếng.

    “ Mọi người sao vẫn còn đứng ở đây? “ – vừa nhắc “ Tào Tháo “ thì “ Tào Tháo “ lập tức xuất hiện.

    Sở Trường Hy bước đến khẽ đưa mắt nhìn tất cả mọi người rồi lên tiếng hỏi, giọng điệu bình thản quen thuộc.

    “ Chờ cậu đến! “ – Tô Cẩn Hiên trả lời gọn lỏn.

    “ Ồ! Vậy chúng ta vào trong giám sát sân khấu một lúc xem họ làm đến phần nào rồi! “ – Sở Trường Hy gật đầu nói tiếp.

    “ Ok! “ – cả nhóm gật đầu đồng ý rồi nhanh chóng bước đi theo sau Sở Trường Hy.

    Sân khấu lần này được thiết kế ở ngoài trời, trong một khuôn viên rất rộng rãi mát mẻ, trời đang vào buổi trưa nhưng khi cả nhóm bước vào trong khu vực tổ chức chương trình vẫn cảm thấy không khí rất dễ chịu cùng hương hoa thoang thoảng.

    Bước vào khu vực tổ chức sự kiện, nhìn thấy sân khấu đã được dựng gần như hoàn chỉnh, các cô gái không tránh khỏi kinh ngạc, những chiếc miệng nhỏ vô thức hé mở trước một không gian vô cùng huyền bí nhưng cũng không kém phần lãng mạn khi đội ngũ dàn dựng cho chạy thử những bức phông nền được thiết kế đặc biệt để sử dụng trong chương trình cho Sở Trường Hy xem xét.

    Các cô gái mê mẩn nhìn vào những khung cảnh cùng những hiệu ứng trên sân khấu đến mức quên mất những công việc mình phải làm khi đến đây.

    Sở Trường Hy đứng chống hai cánh tay vào hông, vừa xem xét vừa rì rầm trao đổi với Đường Tư Thần và Tống Duật Phong. Tô Cẩn Hiên bước đến sau lưng Đường Tâm, anh vòng hai cánh tay ôm lấy trọn lấy chiếc lưng của Đường Tâm cúi đầu khẽ nói:

    “ Buổi ra mắt sản phẩm lần này rất đáng được mong đợi đó! “

    “ Anh biết nhiều thông tin mật như vậy mà không chịu tiết lộ cho em biết gì hết! “ – Đường Tâm tỏ vẻ bất mãn lên tiếng.

    “ Nói cho em biết chẳng khác nào nói cho Đình Đình và mọi người cùng biết! Đâu còn gì là bí mật nữa! “ – Tô Cẩn Hiên bật cười, cố ý nói chậm rãi rõ ràng cho Trác Đình đang đứng gần Đường Tâm nghe được.

   “ Xí! ... Đồ nhỏ mọn! … Em sẽ hỏi chồng em! … Chồng em tốt tính hơn anh, anh ấy nhất định sẽ tiết lộ thông tin cho em biết! “

    “ Vợ yêu à! … Tên đó thế lực mạnh lắm! … Chuyện của cậu ấy phải để cho chính cậu ấy kể mới hấp dẫn! … Chúng ta cũng sắp được biết rồi mà! “ – Tống Duật Phong không biết từ lúc nào đã vòng cánh tay ôm chặt lấy chiếc eo con kiến của Trác Đình, cất giọng góp lời.

    Diệp Hân và Lâm Doanh khi nhìn thấy Tô Cẩn Hiên và Tống Duật Phong có những cử chỉ thân mật cùng Đường Tâm và Trác Đình vội vàng nháy mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng rút lui.

    “ Cậu vẫn chưa thực hiện kế hoạch biến anh ta thành người đàn ông của mình à? “ – Lâm Doanh nhìn theo ánh mắt của Diệp Hân hướng về phía hai người đàn ông đang thảo luận công việc.

    “ Haizzz! … Anh ấy từ sau chuyện lần trước không khác nào tảng băng khổng lồ ở Bắc Cực! … Mình vẫn chưa tìm được hướng tiếp cận thích hợp! “ – Diệp Hân thở dài đáp lời.

    “ Còn cậu thì sao? … Cậu đã thuộc về họ Sở chưa? “ – Diệp Hân nháy mắt nhìn Lâm Doanh.

    “ Vẫn chưa! “ – Lâm Doanh đỏ mặt lắc đầu trả lời.

    “ Theo những gì mình được biết, ngoài cái cô tiểu thư kiêu kỳ họ Lý cũng chính là mối tình đầu kia ra thì anh ấy chưa từng quan hệ với những người phụ nữ khác. Trong giới kinh doanh cũng không ít đối tác làm ăn vì muốn lấy lòng anh ấy đều ra sức cống nạp gái đẹp, mức độ từ ngây thơ trong sáng đến kinh nghiệm đầy mình đều có đủ nhưng chưa ai thành công leo được lên giường của anh ấy! Doanh Doanh, cậu là người muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn vóc dáng có vóc dáng, phải biết tận dụng triệt để ưu thế của mình biết không? Đêm dài lắm mộng, người đàn ông này của cậu rất được đám nữ lưu trong giới quý tộc quan tâm từ khi hai viên kim cương hoàn mỹ kia tuyên bố sắp lấy vợ, cậu nhanh tìm cách tuyên bố chủ quyền đi! “ – Diệp Hân nghiêm túc khuyên nhủ.

    “ Ân! … Nếu có cơ hội mình nhất định sẽ cố gắng hết sức! “ – Lâm Doanh vô cùng tiếp thu lời khuyên.

    Diệp Hân mỉm cười hài lòng vui vẻ nói tiếp:

    “ Mấy chiếc đầm ngủ mình thiết kế riêng cho cậu cuối cùng sắp được phát huy công dụng rồi! “

    “ Ân?! … “ – Lâm Doanh nuốt một ngụm khí, nghẹn lời.

***

    Buổi tối ngày thứ ba kể từ khi Lâm Doanh về lại thành phố S, ngôi biệt thự Lâm Gia có một vị khách như đã hẹn xuất hiện ở trước cổng.

    Sở Trường Hy mặc áo chiếc áo sơmi màu đen dài tay đứng lướt mắt nhìn một nhóm gần hai mươi vệ sĩ tinh nhuệ của Lâm Gia đang thủ sẵn tư thế chuẩn bị một trận quyết chiến, đôi mắt sáng của anh dừng lại trên hai gương mặt đẹp trai của Lâm Thành và Lâm Tuyên đang đứng tựa lưng vào hai cánh cổng cao ngất đang đóng chặt, hai tay khoanh trước ngực, trên môi là nụ cười thể hiện sự phấn khích.

     “ Cửa ải cuối cùng này anh nhất định phải vượt qua! “

    Sở Trường Hy hít sâu một hơi rồi nhấc chân tiến vào vòng vây phía trước…

    Ở trước cổng chính của ngôi biệt thự nhà mình đang diễn ra một trận chiến quyết liệt giữa một nhóm người quyết dốc hết sức lực để ngăn cản và một người đàn ông nhất quyết phải đặt chân bước vào trong nhà; ấy vậy mà đại tiểu thư Lâm Doanh ở trong căn phòng vô cùng yên bình của mình từ trong phòng tắm chậm rãi bước ra ngoài, trên người khoác chiếc áo ngủ dài đến gối màu hồng phấn, chân mang đôi dép ngủ màu trắng ngà được làm từ lông thiên nga, cô vừa đi vừa thong thả thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn chính giữa hai vạt áo...

    “ Cộc! Cộc! Cộc! “ – tiếng gõ cửa phòng chậm rãi vang lên.

    Lâm Doanh một tay mở khóa cửa, một tay đưa ra sau đầu tháo bỏ sợi dây cột tóc. Đập vào mắt cô là khuôn mặt lấm lem mồ hôi của Sở Trường Hy cùng khóe môi bị rách một đường, máu tươi theo đó rỉ ra, hai ống tay áo được xắn lên cao đến khủy tay, bộ dáng vô cùng chật vật.

    “ … Anh bị làm sao thế này? … Ai làm anh ra như vậy? … “ – Lâm Doanh ứa nước mắt ôm chầm lấy Sở Trường Hy xót xa cất tiếng hỏi.

    “ Cuối cùng anh cũng bước qua được cánh cổng đại môn nhà em! Lâm Doanh, kể từ giờ phút này em là của anh! “ – Sở Trường Hy dùng hai bàn tay nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của Lâm Doanh, ánh mắt anh rực sáng lẫn nóng bỏng nhìn thật sâu vào đôi mắt bồ câu xinh đẹp còn ngấn nước của cô, tự hào tuyên bố.

    “ … Anh! … Anh! … Anh đã hoàn thành thủ tục đó rồi sao? … Tại sao lại không bàn trước với em? … Anh nói em biết hôm nay anh đến em sẽ nói chị dâu nhốt anh hai và anh ba trong phòng, sẽ nhờ mẹ kéo ba đi du lịch, còn đám vệ sĩ đó tên nào dám động vào anh hôm sau hắn ta không cần đến Lâm Gia làm việc nữa ….. Ân! “ – Lâm Doanh đang càm ràm thì bất ngờ bị Sở Trường Hy dùng hai cánh môi của mình khóa lại.

    Sở Trường Hy chưa bao giờ cảm thấy mình hạnh phúc đến như vậy. Đây không phải là lần đầu anh liều mạng xông vào cổng một ngôi biệt thự để làm thủ tục ra mắt gia đình vợ. Thủ tục bất thành văn này chỉ tồn tại trong giới quý tộc, quy định khi một người đàn ông, là người thuộc thế lực ngầm muốn đến ra mắt gia đình vợ tương lai, anh ta phải vượt qua được hết tất cả những thử thách mà gia đình người yêu đặt ra mới chính thức nhận được cái gật đầu từ ba mẹ và gia đình của cô gái, đồng ý đem cô giao vào tay người đã chứng minh được anh ta hội đủ bản lĩnh để có thể bảo vệ và đem lại hạnh phúc cho cô …. Lần thứ nhất vào sáu năm trước anh còn thê thảm hơn ngày hôm nay rất nhiều … Sau khi vượt qua một rừng vệ sĩ sẵn sàng rút súng nã đạn vào người anh, cuối cùng anh cũng đặt chân bước vào trong cánh cổng chính. Chào đón anh không phải là một Lâm Doanh cùng khuôn mặt lo lắng lẫn đau lòng mà là khuôn mặt chứa đầy sự hoảng hốt cùng khinh thường …. Không phải là sự quan tâm muốn cùng anh gánh vác sẻ chia như những lời Lâm Doanh của anh vừa nói mà chính là những câu nói chứa đầy sự oán trách lẫn không hài lòng:

    “ Em không muốn có một người chồng là người thuộc thế lực ngầm, ba em là Thống đốc ngân hàng của một quốc gia, gia đình em không chấp nhận một người có thân thế phức tạp như anh được ..… Em yêu một tác gia tài năng với bút danh là HTS cũng chính là thần tượng em ngưỡng mộ trong lòng nhưng em không thể yêu một Sở Trường Hy là thủ lĩnh của một băng nhóm ngầm được! “

    “ Nếu em đã khẳng định chắc chắn như vậy thì xem như ngày hôm nay anh chưa hề đến đây! … Chúng ta chia tay đi! “ – anh chỉ nhớ mình nói một câu như vậy rồi xoay người bỏ đi …. Anh bước ra khỏi khuôn viên ngôi biệt thự Lý gia kia trong vô thức, trái tim vỡ thành những mảnh vụn hòa vào những giọt máu rơi xuống mặt đường … khi anh nhìn thấy  khuôn mặt của ba tên đồng bọn thân thiết cũng là lúc anh ngã xuống đường bất tỉnh.

    “ Lâm Doanh, em đừng giận nữa! … “ – Sở Trường Hy dịu dàng năn nỉ khi nhìn thấy Lâm Doanh nhất quyết ngậm chặt môi không chịu đáp lại nụ hôn của anh.

    “ Anh vào tắm rửa sạch sẽ rồi ra đây em giúp anh xử lý vết thương! “ -  Lâm Doanh cương quyết lên tiếng nói. Dứt lời cô nắm lấy bàn tay của anh kéo anh tiến về phía phòng tắm, đẩy anh vào trong rồi đóng cửa lại.

    Lâm Doanh đứng nghiêng đầu đặt tai vào cánh cửa phòng tắm nghe ngóng động tĩnh bên trong, khi nghe tiếng nước chảy nhè nhẹ cô mới vội vàng bước nhanh tiến về phía tủ áo, mở ngăn tủ để những bộ đồ ngủ xinh đẹp lẫn gợi cảm mà mình chưa dám mặc lần nào gấp gáp lựa chọn.

    Lâm Doanh đứng ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong chiếc gương lớn rồi mỉm cười hài lòng sau đó tiến về phía chiếc bàn trang điểm cầm lấy thỏi son dưỡng môi màu hồng nhạt thoa lên môi. Cô bước đến tắt hết những ngọn đèn trong phòng, chỉ mở một cây đèn ngủ hình xoắn ốc bằng pha lê đính những cánh bướm mềm mại rồi ngồi xuống chiếc ghế dựa bằng lông thiên nga của mình, chống tay, nghiêng đầu nhìn về phía cánh cửa phòng tắm chờ đợi.

    “ Cạch! “ – Sở Trường Hy mặc tạm chiếc áo tắm đã được để sẵn trong phòng tắm bước ra, anh cúi đầu vừa lấy tay thắt tạm một nút thắt cố định vạt áo vừa lên tiếng nói.

    “ … Chắc lát nữa anh phải mượn tạm áo của anh hai em để lái xe chạy về nhà rồi! … “

    “ Ai cho anh về? “

    “ Ân? “ – nghe câu hỏi của Lâm Doanh, Sở Trường Hy ngẩng đầu nhìn lên tính mở miệng nói câu gì đó nhưng khi ánh mắt của anh trượt từ gương mặt xinh đẹp của Lâm Doanh xuống bờ vai nơi những lọn tóc uốn lượn mềm mại xõa xuống, rơi xuống làn da trắng mịn như sữa cùng những đường cong nhức mắt được phô bày trọn vẹn qua những đường cắt xẻ táo bạo của chiếc đầm ngủ màu đen bằng ren mỏng manh ôm sát cơ thể, khiêu gợi đến mức chết người … anh không thể mở miệng nói thêm được lời nào nữa.

    Phản ứng ngạc nhiên của Sở Trường Hy làm Lâm Doanh mỉm cười hài lòng, cô khẽ đưa tay hất mái tóc dài của mình ra sau rồi trở người đứng dậy, bàn chân trần nhỏ nhắn bước những bước chân thong thả trên chiếc sàn gỗ láng bóng tiến đến đứng trước mặt anh.

    Lâm Doanh càng bước đến gần, Sở Trường Hy càng cảm thấy mình hít thở không thông khi càng lúc anh càng nhìn rõ khuôn mặt xinh đẹp cùng cơ thể nóng bỏng của cô.

    Lâm Doanh bước đến trước mặt Sở Trường Hy, cô vòng hai cánh tay trắng nõn nà xinh đẹp như ngó sen của mình qua cổ anh, kiễng chân rướn người lên cao nói nhỏ vào tai anh:

    “ Sở Trường Hy, từ hôm nay anh thuộc về em! “

    “ Được! “ – Sở Trường Hy khàn giọng đáp lời.

    Lời vừa dứt Sở Trường Hy cúi đầu hôn lên làn môi mềm mại của Lâm Doanh, Lâm Doanh mỉm cười nghiêng đầu dâng hiến cánh môi của mình cho Sở Trường Hy. Anh khẽ cắn nhẹ cánh môi của cô rồi lại mạnh mẽ mút vào thật sâu trong miệng của mình, hai chiếc lưỡi của anh và cô nhẹ nhàng chạm vào nhau rồi sau đó quấn quýt lấy nhau không muốn xa rời.

    “ Ân! “ – Lâm Doanh khẽ rên nhẹ một tiếng khi Sở Trường Hy bế cô lên rồi đặt cô nằm lên chiếc giường rộng rãi quen thuộc.

    “ Doanh Doanh! “ – Sở Trường Hy dịu dàng gọi tên cô rồi lại cúi thấp người tìm đến đôi môi của cô tiếp tục dây dưa quấn quýt.

    Lâm Doanh choàng hai cánh tay bắt lấy chiếc cổ của Sở Trường Hy lấy thế ngồi dậy, cô dựa lưng vào chồng gối giữ tư thế nửa ngồi nửa nằm, một chân khẽ cong lên vô cùng dụ hoặc mỉm cười nháy mắt tinh nghịch.

    “ Anh nói xem hôm nay là ai leo lên giường của ai? “

    “ Là em quyến rũ anh leo lên giường của em! “ – Sở Trường Hy híp mắt đáp lời

    “ Anh không thích sao? “

    “ Rất thích! “

    “ Ưm! “ – Cánh môi mềm mại của Lâm Doanh lại bị hai cánh môi mạnh mẽ ngậm lấy, trong lúc cô còn đang đắm chìm trong nụ hôn thì cánh môi kia đã chậm rãi di chuyển dọc theo đường cong duyên dáng của chiếc cổ xuống phần xương quai xanh nhạy cảm. Lâm Doanh khẽ rướn cao chiếc cổ đón nhận những nụ hôn nóng như muốn khám phá lẫn đánh dấu chủ quyền ở những nơi vừa di chuyển tới … “ Ưmm! “ Lâm Doanh không ngăn được tiếng rên khẽ khi Sở Trường Hy mạnh mẽ kéo một bên dây áo của chiếc đầm ngủ mỏng manh xuống làm lộ ra bầu ngực căng tròn, chân ngực cao vút cùng nụ hoa đỏ như son vểnh cao vô cùng xinh đẹp.

    Sở Trường Hy ngưng một nhịp thở, không phải anh chưa từng chạm qua phụ nữ cũng không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy bầu ngực của nữ giới, trong giới kinh doanh khi bàn chuyện làm ăn các đối tác đều thích rủ nhau đến những quán bar thư giãn bên cạnh những cô gái nóng bỏng, bản thân anh tuy không thích đến những nơi này cũng không muốn chạm vào những người phụ nữ ấy nhưng cũng không ít lần anh được dịp rửa mắt khi phải đón tiếp những đối tác thuộc hàng cha chú …. Nhưng bầu ngực ở trước mặt anh bây giờ mới chính bầu ngực đẹp nhất anh từng nhìn thấy. Lâm Doanh không hề biết rằng khuôn ngực tuyệt đẹp của mình chính là thứ vũ khí nguy hiểm đã chặt đứt hết tất cả lý trí còn sót lại của Sở Trường Hy, cô vẫn giữ tư thế nửa ngồi nửa nằm dựa lưng vào chồng gối, cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh đang nhìn ngắm khuôn ngực của mình, bàn tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve nắn bóp nhưng cô không có can đảm mở mắt ra để quan sát khuôn mặt của anh lúc này.

    “ … Ưm … ưm! “ Lâm Doanh áp chặt tấm lưng của mình sát vào chồng gối, cả cơ thể rướn cao đón nhận từng nụ hôn mỗi lúc một bá đạo, càng lúc càng muốn chiếm hữu thật nhiều của Sở Trường Hy càn quét khắp trên khuôn ngực của mình … Lâm Doanh như nín thở khi anh tiếp tục kéo chiếc dây áo ngủ mỏng manh ở bên vai còn lại trượt xuống, đôi môi ấm nóng lại tiếp tục ngậm lấy bầu ngực vừa mới lộ ra rồi trằn trọc mút vào, bàn tay của anh liên lục vuốt ve nắn bóp bầu ngực mềm mại còn lại. Sở Trường Hy say mê nhấm nháp thưởng thức cả hai bầu ngực non mềm thoang thoảng hương thơm  …

    Những nụ hôn lại chậm rãi chạy dọc xuống cơ thể của cô, bàn tay của anh dần dần lần sâu xuống phía dưới, ngón tay của anh chạm vào chiếc quần chip ren màu đen nhỏ xinh rồi chậm rãi dò xét. Lâm Doanh mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi cảm nhận được ngón tay của anh đang vân vê xoa nắn nơi nhạy cảm nhất của mình, thân thể của cô lập tức cứng đờ. Sở Trường Hy đưa tay nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần chip cô đang mặc, rồi dùng đôi môi mềm mại ấm nóng của mình ngậm chặt lấy hạt đậu màu hồng tươi của cô, khẽ đưa đầu lưỡi vân vê đảo tròn rồi nhẹ nhàng cắn mút như đang thưởng thức một quả đào non mềm mọng nước; hành động này của anh làm Lâm Doanh nóng mặt, nhỏ giọng kêu lên; Sở Trường Hy nghe giọng Lâm Doanh khẽ rên, cả cơ thể như muốn phát hỏa, nhưng lại trườn lên tìm kiếm làn môi mềm mại của cô như muốn an ủi.

    “ Nếu đau thì nói anh biết! “ – Sở Trường Hy khàn giọng dặn dò.

    “ Ân! “ – Lâm Doanh khẽ gật đầu đồng ý, đôi môi của cô lại tìm đến môi anh quấn quýt, hai bàn tay của cô cũng chạy loạn khắp người anh, cô đưa tay cởi bỏ chiếc áo tắm xộc xệch anh đang mặc trên người cũng thuận tay giúp anh cởi luôn chiếc quần nhỏ, cô vuốt ve chiếc lưng trần rồi đưa mắt ngắm nhìn, xoa nắn những cơ bắp rắn chắc trên phần bụng của anh … cô chưa bao giờ tưởng tượng được một người dáng vẻ thư sinh cùng phong thái dửng dưng bình thản như anh lại có một thân hình đáng ngưỡng mộ đến như vậy.

    Sở Trường Hy một tay đỡ lấy tấm lưng của Lâm Doanh, ôm cô ngồi lên đùi của anh rồi đưa tay cởi chiếc áo đầm ngủ ra khỏi người cô sau đó nghiêm cẩn ngắm nhìn khuôn mặt cùng toàn bộ cơ thể của cô. Lâm Doanh khẽ cong người, cúi đầu rồi dùng hai bàn tay giữ chặt khuôn mặt của anh yêu thương lẫn trân trọng đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh. Sở Trường Hy không thể nhịn thêm được nữa, anh lại vùi đầu vào hai khuôn ngực mềm mại đầy đặn của cô đói khát xoa nắn cắn mút. Lâm Doanh khẽ nhíu mi tâm vì đau nhưng rất nhanh lại cảm thấy khoái hoạt, hai cánh tay trắng nõn như ngó sen vẫn ôm chặt lấy cổ anh. Sở Trường Hy gầm nhẹ rồi đưa tay tách hai chân của cô ra kẹp bên hông của anh rồi nghiêng người ép cô xuống dưới thân, đè chặt cô bên dưới sau đó mạnh mẽ đâm vào.

    “ A! “ – Lâm Doanh khẽ rên lên một tiếng, cảm giác đau đến mức giống như chỉ một giây sau sẽ chết đi, một dòng máu đỏ tươi như cũng theo giọt nước mắt tràn ra.

    “ Doanh Doanh … em đau lắm không? “ –  động tác Sở Trường Hy từ từ chậm lại, anh ôm cô vào lòng, dịu dàng đặt lên trán của cô một nụ hôn rồi nhẹ giọng hỏi.

    Lâm Doanh khẽ lắc đầu, bàn tay vẫn đặt lên tấm lưng trần nóng bỏng đổ đầy mồ hôi của anh nhẹ nhàng vuốt ve, đôi chân khẽ run rẩy nâng lên rồi quấn quanh hông của anh.

    “ … Trường Hy! … Trường Hy … “ – Lâm Doanh thì thầm khẽ gọi tên anh. Sở Trường Hy nghe xong lại càng không thể kiềm chế được nữa, anh ôm chặt cô vào trong lồng ngực rồi lại tiếp tục vận động, động tác mỗi lúc mỗi nhịp nhàng, càng lúc càng mạnh mẽ đâm thật sâu vào bên trong cơ thể của cô. Hai thân thể của anh và cô dán sát vào nhau rồi hòa quyện thành một cùng với sự cuồng nhiệt và vui sướng nguyên thủy nhất cho đến khi Lâm Doanh cả người không còn một chút khí lực, ngã vào lòng của Sở Trường Hy khẽ thở gấp còn Sở Trường Hy khắp người bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, sung sướng đến mức thở hổn hển, lồng ngực phập phồng lên xuống, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc cùng yêu thương nhìn Lâm Doanh nửa tỉnh nửa mê nằm trên khủy tay của mình.


   Tác giả: viết xong cảm thấy nóng trong người phải chạy đi mua trà sữa về uống mới tỉnh lại ngồi up truyện cho các nàng đọc đó!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn My Ngoc 132 về bài viết trên: Hanami Matsuri, hatrang221, heobiengluoi, hongthien0919, tinhlinhgio
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: iuhoneya, kembongxu, langdutuyphong, MagnusU và 455 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

5 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

10 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

15 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

19 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 800 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 599 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 384 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu vàng có cánh
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 554 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 500 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 5000 điểm để mua Hamster làm xiếc
_Blue eyes_: Ý mình là một phần giống như chỉ dẫn cách sử dụng diễn đàn ấy ạ!
Kim Phượng: Blu: lúc đăng kí nick có phần nội quy mà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.