Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Mèo WĩWĩ vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm! (5 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 213 bài ] 

Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

 
Có bài mới 25.04.2017, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.09.2016, 12:37
Bài viết: 224
Được thanks: 921 lần
Điểm: 6.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132 - Điểm: 11
Chương 47: Khẩn cầu


    Đường Tâm nắm chặt tay mẹ Tuệ rồi lập tức đưa mắt nhìn về chiếc giường bệnh của ba Tần, ba Tần dường như cảm nhận được ánh mắt tha thiết chờ đợi của Đường Tâm dành cho mình, ông chầm chậm nghiêng đầu trao cho cô một ánh nhìn từ ái cùng một cái gật đầu nhè nhẹ.

   Đường Tâm nhìn ba Tần nở nụ cười thật tươi mừng ba đã tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài cùng những giọt nước mắt lăn dài trên má.

   Trác Đình từ khi nghe giọng Đường Tâm mừng rỡ kêu lên khi nhận ra mẹ Tuệ đã tỉnh dậy liền cảm thấy ngay lúc này cô không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi. Cô lao đến đứng bên cạnh giường của mẹ Tuệ đưa tay vuốt ve khuôn mặt của mẹ, nhìn thật sâu vào trong đôi mắt của mẹ đến tận khi cô nhìn thấy trong hai đồng tử đen láy óng ánh của mẹ Tuệ cũng chứa đầy khuôn mặt của mình cô mới cúi người thật sâu gục đầu vào ngực mẹ Tuệ nức nở:

    “ Cuối cùng … cuối cùng … ba mẹ đã trở về bên cạnh tụi con rồi!!! “

    Mẹ Tuệ mỉm cười, nhẹ nhàng nâng cao bàn tay đang bị một cây kim dài ghim vào để truyền dịch vào trong cơ thể vuốt tóc Trác Đình, khóe mắt của mẹ cũng trào ra hai dòng nước mắt.

    Trác Đình lao qua giường bệnh của mẹ Tuệ, Đường Tâm cũng nhanh chân chạy đến trám chỗ Trác Đình bên người ba Tần. Nhìn thấy Đường Tâm ba Tần khẽ đưa tay vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh chỗ ba đang nằm ra hiệu cho Đường Tâm, Đường Tâm đưa tay quệt nước mắt rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường vùi đầu vào bàn tay vừa cử động của ba Tần, ba Tần mỉm cười rồi đưa tay dịu dàng vỗ về Đường Tâm như ông đã làm với Trác Đình.

    “ … Ba ơi! … “ – Đường Tâm vòng hai cánh tay ôm lấy người ba nghẹn ngào khẽ gọi.

    Tô Cẩn Hiên và Tống Duật Phong sau khi sắp xếp xong công việc rồi tranh thủ chạy đi tắm rửa khử trùng mới cùng nhau đi đến phòng bệnh của ba Tần và mẹ Tuệ, hai anh đứng im lặng từ ngoài cửa nhìn Đường Tâm và Trác Đình y hệt hai đứa con nít chạy qua chạy lại giữa hai chiếc giường bệnh của ba Tần và mẹ Tuệ rồi ôm ba mẹ cứng ngắc ngồi khóc huhu chỉ biết đưa mắt nhìn nhau lắc đầu cười khổ. Tô Cẩn Hiên và Tống Duật Phong bước vào trong phòng bệnh tiến về phía giường bệnh của ba Tần và mẹ Tuệ. Hai anh đứng thẳng lưng cúi thấp người cất tiếng chào ba mẹ rồi mới tách ra, Tô Cẩn Hiên đứng bên cạnh Đường Tâm đưa tay vén những sợi tóc bị nước mắt làm thấm ướt của cô nhẹ giọng nói:

    “ … Vợ à! … Em có còn nhớ mình là bác sĩ hay không hả? … Ba mẹ vừa tỉnh dậy phải lập tức nhấn chuông gọi bác sĩ đến kiểm tra! … Có bác sĩ nào giống như em chạy lăng xăng như con cún nhỏ mừng đến mức quắn quíu như vậy đâu? “

    Tống Duật Phong nhẹ nhàng tách Trác Đình nhìn không khác gì con bạch tuột quấn chặt lấy mẹ Tuệ ra ngoài lên tiếng phụ họa:

    “ Ba mẹ hôn mê mấy tháng trời vừa mới tỉnh dậy, sức khỏe vẫn còn yếu lại gặp phải hai cô con gái thích làm nũng như vậy thật sự rất mệt đó! “

    Trác Đình nghe những lời Tống Duật Phong vừa nói, cô bẻn lẽn đưa mắt nhìn mẹ Tuệ rồi cúi thấp đầu lên tiếng:

    “ … Là do ba mẹ ngủ lâu quá … làm em và Đường Tâm cứ lo sợ ba mẹ cứ nằm ngủ như vậy mà không tỉnh dậy nữa … “

    Đường Tâm nhìn Tô Cẩn Hiên gật đầu xác nhận rồi nhẹ nhàng nói tiếp:

    “ … Em và Đình Đình chỉ có một tâm nguyện duy nhất là được nhìn thấy ba mẹ giống như ngày trước … sáng sớm ba mẹ sẽ dùng bữa sáng cùng bọn em rồi nắm tay nhau đi làm … đến tối cả nhà em lại quây quần bên nhau … những ngày tháng ba mẹ nằm ngủ mê man trong bệnh viện là những ngày tháng bọn em phải chiến đấu để vượt lên trên nỗi sợ hãi, phải tự động viên nhau để có thể kiên trì tiếp tục … cuộc sống không có ba mẹ bên cạnh thật sự rất bất an và buồn tủi … “

    “ … Anh đã gọi bác sĩ đến kiểm tra tình trạng hồi phục và sức khỏe ba mẹ để lên phác đồ điều trị cho ba mẹ. Từ bây giờ hai em phải chú ý giữ gìn sức khỏe để hỗ trợ các bác sĩ … ba mẹ có nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống bình thường hay không cũng phụ thuộc không ít vào hai người bọn em đó! “ – Tô Cẩn Hiên nghiêm túc nói.

    “ Dạ! “ – Đường Tâm và Trác Đình hít sâu một hơi rồi đồng thanh lên tiếng.

    Trác Đình và Đường Tâm xoay người đi vào nhà vệ sinh rửa mặt sạch sẽ, chải tóc gọn gàng, khi hai cô trở ra đã thấy một nhóm bác sĩ đang đứng kiểm tra cho ba Tần và mẹ Tuệ, vừa khám họ vừa trao đổi với Tô Cẩn Hiên một cách vô cùng nghiêm túc. Tống Duật Phong đứng bên cạnh Tô Cẩn Hiên chăm chú lắng nghe thỉnh thoảng đặt ra những câu hỏi hay đóng góp những ý kiến của anh với đội ngũ bác sĩ.

    Trác Đình và Đường Tâm ngây ngốc đứng nhìn hai người đàn ông đang nghiêm túc thảo luận, trong lòng lại đầy ắp mật ngọt.

    Ba Tần và mẹ Tuệ sức khỏe vừa mới hồi phục nên vẫn còn rất yếu, ba mẹ tỉnh dậy một chút rồi lại thiếp đi nhưng những thiết bị hỗ trợ cho sự sống hay những mũi kim truyền dịch đã được tháo ra khỏi người của ba mẹ, Đường Tâm và Trác Đình sau khi dùng khăn sạch lau mặt lau tay để cho ba mẹ có giấc ngủ thật ngon lại nhìn nhau cười như hai đứa trẻ ngốc. Hai cô tin rằng sẽ rất nhanh thôi ba mẹ của bọn cô sẽ trở về với cuộc sống bình thường … những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc bên ba mẹ của hai cô sẽ lại được tiếp tục!

    “ Cộc! … Cộc! “ – Tiếng gõ cửa phòng bệnh bất ngờ vang lên.

    “ Bác sĩ Đường, Trác tiểu thư! … Chủ tịch Tô mời hai cô đến phòng họp có việc ạ! “ – một cô hộ lý trẻ mặc đồng phục của bệnh viện cúi thấp người lên tiếng.

    “ Cảm ơn chị, hai chúng tôi sẽ đi đến đó ngay! “ – Đường Tâm lịch sự đáp lại.

***

    Trác Đình và Đường Tâm mở cửa phòng họp bước vào đã nhìn thấy Tô Cẩn Hiên và Tống Duật Phong ngồi sẵn trên ghế, trong phòng họp lúc này còn có thêm một người nữa là Đường Bảo Nhi. Trác Đình đưa mắt nhìn Đường Tâm rồi cả hai bước đến kéo ghế ngồi xuống.

    Tô Cẩn Hiên đưa mắt nhìn Đường Tâm nghiêm túc trao đổi:

    “ Đường tiểu thư muốn nhờ đội ngũ y bác sĩ khoa tim mạch kết hợp với khoa nội thần kinh của bệnh viện chúng ta tiến hành ca phẫu thuật nối lại van tim đồng thời hút nhúm máu tụ ở não cho Đường lão gia! “

    “ Đây là một ca phẫu thuật của cả hai khoa tim mạch và thần kinh của bệnh viện, tại sao anh lại cho gọi em và Đình Đình đến họp? “ – Đường Tâm khẽ nhíu mi tâm rồi nói lên thắc mắc của mình.

    “ … Vì Đường tiểu thư tha thiết khẩn cầu em nhận lời làm bác sĩ chính tiến hành vá van tim trong ca phẫu thuật đó! “ – Tô Cẩn Hiên nghiêm cẩn đáp lời.

    “ … Chủ tịch Tô, Tống thiếu gia … hai anh có thể cho phép tôi nói chuyện riêng với bác sĩ Đường và Trác tiểu thư được không? “ – Đường Bảo Nhi khẽ lên tiếng, giọng nói vẫn còn hơi khàn khàn vì đã khóc quá nhiều.

    Tô Cẩn Hiên đưa mắt nhìn Đường Tâm chờ đợi quyết định của cô.

    “ … Bọn em cũng có đôi lời muốn nói với cô ấy … “ – Trác Đình lên tiếng thay Đường Tâm trả lời.

    “ Được! … Khi nào nói chuyện xong thì gọi bọn anh! “ – Tống Duật Phong nhìn Trác Đình gật đầu đồng ý.

    Đường Tâm đưa nhìn Tô Cẩn Hiên nhẹ nhàng gật đầu ra hiệu.

    Tô Cẩn Hiên và Tống Duật Phong cất bước đi ra khỏi phòng họp. Tống Duật Phong đưa tay đóng cửa phòng để cho các cô gái bên trong có thể thoải mái nói ra những chuyện cần nói.

    Đường Bảo Nhi đưa cặp mắt sưng húp vì khóc quá nhiều nhìn Đường Tâm một lúc thật lâu mới khẽ mấp máy môi lên tiếng nói:

    “ … Đường Tâm! … Những chuyện tôi đã gây ra cho cô trước đây tôi thành thật xin lỗi! … “

    “ Tôi đã đến gặp Sở Trường Hy và cũng đã biết tất cả những sự thật về thân thế của tôi và của cô … Tôi biết sau tất cả những hành động ngu xuẩn và thấp hèn mà mình đã làm tôi không đáng được mọi người thông cảm hay tha thứ … nhưng chỉ một lần này thôi … xin cô hãy nhận lời giúp ba tôi tiến hành ca phẫu thuật này! “

    Đường Bảo Nhi nói xong chậm rãi quỳ xuống cúi đầu sát xuống đất thành tâm thành ý khẩn cầu.

    Đường Tâm và Trác Đình nhìn thấy hành động này của Đường Bảo Nhi lập tức khả kinh, Đường Tâm quỳ một gối xuống đất đưa hai cánh tay đỡ Đường Bảo Nhi ngồi dậy.

    “ Tôi có ba mẹ yêu thương … có một cuộc sống mà bất cứ ai cũng phải mơ ước mà không biết quý trọng lại tin lời bịa đặt của một tên khốn để vịn vào lý do phải trả thù mà tự tay mình phá hoại hết tất cả … Tôi biết mình có chết cũng không thể cứu vãn những tội lỗi mình đã làm … nhưng ba tôi … ông ấy không có lỗi … vì thương yêu tôi mà ông ấy cay nghiệt gây khó dễ cho cô … nhưng với tôi … ông ấy lại là một người ba hiền từ đáng kính … tại sao đến bây giờ tôi mới biết quý trọng những giây phút được ở bên cạnh ông ấy! … Tôi cầu xin cô! … Xin cô hãy giúp tôi mang ba tôi trở về với cuộc sống bình thường … “

    “ Đường Bảo Nhi, cô hãy bình tĩnh lại được không? “ – Đường Tâm nhìn thẳng vào mắt Đường Bảo Nhi nghiêm giọng nói:

    “ … Muốn tiến hành ca phẫu thuật này tôi và cô còn phải làm rất nhiều việc … nếu cô cứ trong tình trạng hoảng loạn mất bình tĩnh như thế này thì lấy ai hỗ trợ chúng tôi? … Cô không thể có suy nghĩ giao hết mọi việc cho chúng tôi lo liệu còn mình thì không phải lo lắng gì được đâu! … Tôi chỉ đồng ý tiến hành ca phẫu thuật cho ba cô khi sức khỏe của ba cô đáp ứng được tiêu chuẩn và gia đình cô có được tâm lý tốt nhất! “

    Trác Đình đưa mắt nhìn Đường Tâm, trong đáy mắt tràn ngập sự tán thưởng lẫn tự hào rồi nhìn sang Đường Bảo Nhi lúc này đang ngồi bệt xuống nền đất, ra dáng chị đại vén tóc cô ta sang một bên cất tiếng nói:

    “ Đường Tâm nhà tôi nói đúng đó! … Sau khi phẫu thuật cho ba cô xong cô còn phải chăm sóc cho ba cô rồi ở bên ông ấy báo hiếu nữa … nhìn cô bây giờ mà xem, bản thân cô còn không tự chăm sóc cho mình nữa thì làm sao chăm sóc tốt cho ba cô được? … Chuyện giữa cô và chúng tôi đều trở thành quá khứ rồi, chúng tôi không chấp nhất nên cô cũng đừng nghĩ ngợi gì về nó nữa … Cô còn rất trẻ huống chi không bao giờ là quá muộn để bắt đầu làm lại mọi thứ! “

    “ … Chúng tôi đều mong đợi đến ngày nhìn thấy cô thành công bằng chính tài năng cùng bản lĩnh của cô và tìm được hạnh phúc với những lựa chọn của mình! “ – Đường Tâm chân thành nói.

    “ … Không được phép có những suy nghĩ và hành động dại dột biết không? … Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi! … “ – Trác Đình nghiêm túc dặn dò.

    “ Uhm! … Cảm ơn các cậu! “ – Đường Bảo Nhi cất tiếng đáp lời trong nước mắt.


    T/giả: Đọc chuơng này xong có lẽ một số đọc giả cho rằng ta thánh mẫu quá, không ngược Đường Bảo Nhi nhiều thêm một chút. Cái giá mà Đường Bảo Nhi phải trả đến suốt cuộc đời chính là sự cắn rứt của lương tâm lẫn không dám ngẩng cao đầu nhìn những người đã từng bị cô ta bày mưu tính kế, ta nghĩ như vậy cũng đủ rồi, không cần phải cho cô ta ăn thêm hành nữa ... với lại nghĩ cách ngược cô ta không bằng dành thời gian nghĩ cách sủng các nhân vật khác hì hì! Vậy nên chương này gạch đá ta xin thay mặt nữ phụ Đường Bảo Nhi đứng ra hứng hen, các nàng có ném xin nương tay!



Đã sửa bởi My Ngoc 132 lúc 25.04.2017, 22:47, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn My Ngoc 132 về bài viết trên: Hanami Matsuri, Heo♥LoveLy, Hoacamtu, hatrang221, maimai0906, tortuequirit23
     
Có bài mới 25.04.2017, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.09.2016, 12:37
Bài viết: 224
Được thanks: 921 lần
Điểm: 6.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132 - Điểm: 12
Chương cuối: Cầu hôn

    Đường Tâm hẹn Tô Cẩn Hiên lên sân thượng của bệnh viện để thảo luận về ca phẫu thuật của Đường Tín. Không biết từ lúc nào trên tầng cao nhất của bệnh viện K đã trở thành nơi Đường Tâm cùng Tô Cẩn Hiên ngồi nghỉ mệt sau những giờ làm việc căng thẳng hay những lúc cần thảo luận công việc. Sau khi cô nói cho Tô Cẩn Hiên biết quyết định sẽ đứng ra nhận trách nhiệm làm bác sĩ chính trong ca phẫu thuật nối lại van tim cho Đường Tín, Tô Cẩn Hiên chỉ nhẹ nhàng gật đầu tán thành mà không hỏi han gì thêm, anh chỉ nhìn cô sau đó nắm lấy tay cô chậm rãi lên tiếng:

    “ Anh tôn trọng và tin tưởng vào những quyết định của em! … Nhưng cũng đừng làm việc quá sức biết không? Ca phẫu thuật lấy máu bầm trong não của Đường lão gia anh sẽ đích thân phụ trách, em cứ làm tốt nhiệm vụ của em, những chuyện còn lại cứ giao cho anh! “

    Đường Tâm ngồi dựa đầu lên vai của Tô Cẩn Hiên im lặng lắng nghe những lời anh vừa nói. Trong suốt chín năm quen biết nhau, không phải anh chưa từng nói với cô những lời tương tự như vậy, cô bây giờ đã 26 tuổi, trở lại đúng số tuổi trước khi cô đặt chân vào thế giới này. Hai lần được sống tại quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời nhưng cô chỉ cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn nhất khi được gặp gỡ người đàn ông này và được anh yêu thương. Anh đã luôn ở bên cạnh cô vào những giây phút cô yếu đuối và bất lực nhất, giúp cô có thêm can đảm để không còn sợ hãi những chuyện hão huyền hay bị những kịch tình máu chó trong cuốn tiểu thuyết kia chi phối … rất may cô đã không đánh mất anh khỏi cuộc đời này của cô!

    “ … Đường Tâm! … Sau khi ba mẹ hoàn toàn bình phục, chúng ta sẽ cử hành hôn lễ được không? “ – Tô Cẩn Hiên nắm lấy bàn tay của Đường Tâm nơi mà ngón nhẫn được bao quanh bởi một chiếc vòng tròn nhỏ bằng vàng lấp lánh phản chiếu ánh sáng, anh đưa bàn tay của cô lên miệng nhẹ nhàng đặt vào nơi đó một nụ hôn ấm áp.

    “ … Chủ tịch Tô có nghiên cứu qua cách thức cầu hôn hay không vậy? … “ – Đường Tâm bật cười cao giọng hỏi.

    “ … Anh đã cầu hôn em rồi và em cũng đồng ý gả cho anh luôn rồi! … Chiếc nhẫn trên tay em là bằng chứng xác thực nhất! “ – Tô Cẩn Hiên cũng bật cười phản biện.

    “ ... Em có cả trái tim của anh còn không đủ hay sao? “ – ai đó bày ra vẻ mặt bị tổn thương sâu sắc cảm thán.

    “ Đủ rồi! … Đủ rồi! … “ – Đường Tâm đưa tay day day trán bất lực gật đầu xác nhận.

    “ … Không cần một khung cảnh lãng mạn? “

    “ Không cần! “

    “ … Không cần hoa? “

    “ Không cần! “

    “ … Không cần anh phải bắt chước mấy anh diễn viên chính trong phim quỳ xuống bẽn lẽn nói: Will you marry me? “

    “ Ân! … Cũng không cần! “

    Đường Tâm bị Tô Cẩn Hiên hỏi tới tấp, cô theo phản ứng tự nhiên và những suy nghĩ chân thật nhất của bản thân mà lên tiếng đáp lời.

   Tô Cẩn Hiên nhìn vẻ mặt vô cùng đáng yêu của Đường Tâm, không kiềm lòng được, anh cúi đầu xuống tìm kiếm đôi môi vừa mấp máy cất tiếng của cô rồi đặt lên đó một nụ hôn nóng rực tựa như tình yêu mãnh liệt đang bùng cháy trong trái tim anh. Anh biết Đường Tâm của anh vô cùng đơn sơ giản dị, chín năm trời theo đuổi cô, dù cô biết rất rõ về gia thế cũng như những tài sản mà anh sở hữu nhưng chưa một lần anh nghe cô đề cập đến chuyện địa vị, quyền lực hay tài sản. Những món quà đắt giá anh mua tặng cô lại không làm cho cô vui vẻ bằng những món quà xinh xắn giản dị mà anh mua cho cô trong những lần đi công tác. Ngược lại, những món quà cô tặng anh đều do chính tay cô tự làm từ chiếc áo len, chiếc khăn quàng cổ, đôi găng tay, những chiếc bánh kem xinh đẹp vào đúng ngày sinh nhật của anh cho đến món quà đắt tiền nhất mà anh nhận được từ cô là bộ vest của nhãn hàng thời trang nổi tiếng thế giới cũng được mua từ chính số tiền cô đi làm thêm tiết kiệm được. Có một người con gái như vậy để anh trân trọng và yêu thương là một hạnh phúc vô giá không thể dùng bất kỳ giá trị vật chất nào mua được.

    “ Em có anh là đủ rồi! “ – Đường Tâm dùng hai bàn tay nâng khuôn mặt Tô Cẩn Hiên, nghiêm cẩn ngắm nhìn rồi mỉm cười cất giọng quả quyết.

    Trên bầu trời lúc đêm lúc này có vô vàn những ngôi sao nhỏ nhấp nháy tỏa sáng…

***

    Sau hai tháng trời ròng rã kiên trì tập luyện những bài tập vật lý trị liệu để lấy lại những phản xạ bình thường của cơ thể, ba Tần và mẹ Tuệ cuối cùng cũng đã vượt qua một bài kiểm tra mức độ linh hoạt của hệ thần kinh vận động và phản xạ của cơ thể vô cùng gắt gao để chính thức trở về với cuộc sống bình thường.

    Mẹ Tuệ muốn dành tất cả những khoảng thời gian còn lại của mình để chăm sóc cho cậu con trai Trác Việt bé bỏng sau đó làm bà ngoại của những đứa cháu đáng yêu nên đã bàn bạc với ba Tần và Trác Đình chọn Đường Tư Thần thay thế vị trí của bà trong Tập Đoàn Trác Thị.

    Ba Tần sau khi biết Đường Tư Thần là anh trai ruột của Đường Tâm cũng chính là con trai của một người bạn thân thiết quá cố nên càng để ý quan sát tính tình và khả năng của anh rồi xem anh như con nuôi mà đích thân truyền thụ cho anh những kinh nghiệm ba đã tích lũy được trong suốt mấy chục năm lăn lộn trên thương trường. Ba Tần nổi tiếng trong giới quý tộc là một đại gia trọng tình trọng nghĩa nhưng khi Đường Tư Thần vào Trác Thị làm việc với vai trò là trợ lý riêng của ba, anh mới biết rằng ba không chỉ là ngươi vô cùng cẩn trọng trong công việc mà còn là một người công tư phân minh, những việc anh làm chưa tốt hay không xử lý ổn thỏa sẽ bị ba đích thân gọi vào phòng làm việc “ giũa “ cho một trận te tua. Ba nghiêm khắc đào tạo anh bao nhiêu thì đối với hai cô con gái rượu của mình ba lại mềm mỏng dung túng bấy nhiêu, bây giờ anh mới sâu sắc nhận ra tính cách gà mái mẹ bao che khuyết điểm của Trác Đình được kế thừa từ ai?!

    Cũng trong khoảng thời gian hai tháng này, Tô Cẩn Hiên và Đường Tâm sau khi tiến hành đầy đủ những xét nghiệm cần thiết và tổ chức những cuộc hội chẩn với nhiều bác sĩ có kinh nghiệm xử lý tình huống phát sinh trong những trường hợp giống như ca phẫu thuật của Đường Tín, cuối cùng Tô Cẩn Hiên ra quyết định sẽ tiến hành ca phẫu thuật cho Đường Tín vào ngày thứ bảy cuối tháng.

    Vì đây là ca phẫu thuật đòi hỏi sự tập trung cao độ cũng như trình độ thực hiện kỹ thuật giải phẫu cực kỳ cao nên những y bác sĩ trực tiếp phụ trách ca mỗ đều được Tô Cẩn Hiên kiểm duyệt gắt gao. Tuy đã được chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước nhưng đến ngày nhìn ba mình được đẩy vào căn phòng phẫu thuật sau đó ánh đèn đỏ bật sáng thông báo ca phẫu thuật đang được tiến hành Đường Bảo Nhi vẫn thấp thỏm không yên. Cô ngồi cúi người, úp mặt vào hai nắm tay âm thầm cầu nguyện cho đến khi nghe được một tiếng “ Ting! “ vang lên, ánh đèn màu đỏ được thay thế bởi ánh sáng màu xanh lá, màu sắc của cây cỏ, của sự sống.

    Đường Bảo Nhi run rẩy chạy đến cánh cửa phòng phẫu thuật, cùng lúc ấy cánh cửa phòng đang đóng kín cũng được mở ra, Tô Cẩn Hiên vẫn còn mặc đồ phẫu thuật, anh đưa tay tháo khẩu trang xuống rồi nhìn Đường Bảo Nhi chậm rãi lên tiếng:

    “ Đường tiểu thư, chúc mừng cô! … Ca phẫu thuật rất thành công! … Đường lão gia sẽ nhanh chóng tỉnh lại! “ – nói xong anh gật đầu chào cô rồi cất bước đi thẳng.

    Tảng đá lớn nhất đè nặng trong lồng ngực của Đường Bảo Nhi như vừa được ai đó mang đi, cô ngồi sụp xuống đất, một lần nữa bật khóc, nhưng lần này cô không chỉ khóc vì ăn năn hối hận cho những tội lỗi mình đã gây ra mà còn khóc vì cuối cùng ông Trời đã thương xót mà nhận lời cô tha thiết khẩn cầu.

***

    “ Duật Phong, anh gọi điện thoại cho bọn họ một lần nữa đi! … Bữa tối chúng ta cũng làm xong luôn rồi mà không thấy ma nào xuất hiện là sao? “ – Trác Đình bực mình làu bàu.

    “ … Anh gọi rồi! … Vẫn không liên lạc được! “ – Tống Duật Phong nhíu mày đáp lời.

    “ … Đường Tâm luôn luôn có mặt đúng giờ mà sao từ chiều đến giờ em gọi điện lại không nghe máy? … “ – Trác Đình lo lắng nói tiếp.

    “ … Em đừng lo, Đường Tâm đi cùng Cẩn Hiên mà, chắc là dung dăng dung dẻ ở cánh rừng nào rồi! … Em cũng phải cho bọn họ có không gian riêng tư chứ? “ – Tống Duật Phong trấn an.

    “ … Nếu đám người kia không đến thì sao? … Anh và em phải xử lý hết toàn bộ thức ăn ở đây sao? “ – Trác Đình liếc nhìn ba chiếc bàn chật kín những khay thức ăn lo lắng hỏi.

    “ … Không đâu! … Bọn họ sẽ đến mà! “ – Tống Duật Phong bình thản trả lời.

    “ Anh đang làm gì vậy? “ – Trác Đình bước đến gần khom người chống hai cánh tay xuống đầu gối nhìn món đồ Tống Duật Phong đang cầm trên tay tò mò lên tiếng hỏi.

    “ … Anh tưởng em là fan lớn tuổi trung thành với thể loại phim hoạt hình nên sẽ lập tức nhận ra anh đang làm cái gì chứ? “ – Tống Duật Phong không trả lời mà nhìn Trác Đình tủm tỉm mỉm cười hỏi ngược lại.

    Trác Đình lúc này mới để ý đến chỗ Tống Duật Phong đang ngồi la liệt những đồ vật bằng giấy mỏng màu trắng ngà được cố định bằng những vòng tròn bằng dây chì mỏng, chính giữa để một ngọn nến khá lớn làm bằng sáp ong.

    “ Woa! Anh biết làm lồng đèn gió nữa à!? “ – Trác Đình mở to mắt thích thú suýt xoa.

    “ … Anh tự học cách làm đó! … Em thích không? “ – Tống Duật Phong vuốt tóc Trác Đình dịu dàng hỏi.

    “ Em thả đèn ngay bây giờ được không? “ – Trác Đình hai mắt sáng rực háo hức như một đứa trẻ vừa có một món đồ chơi mà bấy lâu mình hằng ao ước.

    “ Được! “ – Tống Duật Phong khẽ gật đầu đồng ý.

    Tống Duật Phong đứng dậy nắm chặt tay Trác Đình chọn lấy một chiếc đèn lồng, anh dùng một tay giữ ngay đáy chiếc lồng đèn, tay còn lại căng giữ phía trên cho chiếc lồng đèn thẳng ra thành hình trụ rồi châm lửa vào tim ngọn nến được cố định phía dưới đáy lồng đèn, ánh lửa lấp lánh tỏa ra sức nóng làm chiếc đèn lồng căng phồng như muốn bay lên, lúc này Tống Duật Phong nhẹ nhàng buông tay cho chiếc lồng đèn kia theo gió từ từ bay lên bầu trời đêm cao vời vợi.

    “ Đẹp quá! “ – hai mắt Trác Đình dán chặt vào chiếc đèn lồng đang bay mỗi lúc một cao cho đến khi nó hòa mình vào những vì sao đang nhấp nháy.

    “ Em có thích không? “ – Tống Duật Phong ánh mắt yêu thương nhìn khuôn mặt phấn khích của Trác đình dịu dàng hỏi.

    “ Em rất thích! … Em muốn chính tay mình thả đèn được không anh? “ – Trác Đình chạy đến nắm lấy hai bàn tay của Tống Duật Phong vui vẻ đề nghị.

    “ Được, anh và em cùng nhau thả đèn trời! “ – Tống Duật Phong gật đầu tán thành.

    Trác Đình thích thú làm lại động tác căng chiếc đèn lồng ra để cho Tống Duật Phong châm lửa đốt nến … một chiếc … hai chiếc … ba chiếc chầm chậm theo gió bay lên cao.

    “ Woaaaaa … sao lại có nhiều lồng đèn gió như vậy a??? “ – Trác Đình mở to hai mắt chỉ tay về phía bầu trời không biết từ khi nào đã xuất hiện rất nhiều những chiếc đèn gió bay lên mỗi lúc một cao.

    “ … Thì ra là như vậy!!! … Khung cảnh trong bộ phim hoạt hình Công Chúa Tóc Mây mà em vẫn thường mơ mộng không ngờ có thể đẹp và sống động đến như vậy! … “ – Trong mắt Trác Đình tràn ngập ánh sáng của những chiếc đèn gió, thẩn thờ cảm thán.

    “ Đình Đình! … Tất cả những chiếc lồng đèn gió này anh làm vì em và cũng vì có em mà ngày hôm nay chúng được thắp sáng! … Tình yêu của anh dành cho em cũng giống như vô số những chiếc đèn lồng đang bay cao kia vậy! … Đình Đình, em có đồng ý làm vợ của anh, làm mẹ của những đứa con tương lai của anh không? “ – Tống Duật Phong nói xong từ từ nghiêng người quỳ một gối xuống đất, trên tay anh lúc này cầm một chiếc hộp gấm màu đỏ bên trong là một chiếc nhẫn tinh xảo được vô số ngọn nến chiếu soi.

    Trác Đình đưa hai bàn tay lên khuôn mặt để che giấu cái miệng nhỏ lúc này đã mở to bằng quả trứng gà rồi ngây ngẩn nhìn Tống Duật Phong, mất một lúc thật lâu cô mới lấy lại được bình tĩnh để đè nén sự xúc động cùng những giọt nước mắt sắp sửa trào ra khỏi khóe mắt, cô nhìn thật sâu vào trong đôi mắt sáng ẩn chứa sự mong chờ của anh trả lời rõ ràng từng chữ:

    “ Em đồng ý! “

    Dứt lời Trác Đình nghiêng người quỳ xuống đối diện với Tống Duật Phong, cô choàng hai cánh tay mảnh mai của mình vòng qua cổ anh, cô ngắm nhìn khuôn mặt anh thật lâu, trên môi nở nụ cười rạng rỡ vì hạnh phúc rồi khẽ nghiêng đầu trao cho anh một nụ hôn thật sâu, thật nồng nàn dưới muôn vàn ánh sáng tỏa ra từ những chiếc đèn trời bay cao.

    Cách đó không xa Đường Tâm mỉm cười cùng Tô Cẩn Hiên vui vẻ chơi trò thả đèn, phong thái vô cùng ung dung nhàn tản mặc dù bên cạnh hai người bọn họ còn một chồng lồng đèn chất cao như núi.

    “ Tên Tống Duật Phong đó giết người không cần đền mạng mà! “ – Lâm Doanh nghiến răng càm ràm, tay không ngừng châm lửa đốt nến để thả những chiếc đèn lồng chất cao như bụi rơm liên tục bay cao.

    “ Dám xem mình như Staff mà sai vặt! … Anh ta chán sống rồi! … “ – Diệp Hân vừa làm vừa hăm dọa, bên cạnh là hai chồng lồng đèn cao ngất vẫn đang chờ cô xử lý.

    “ Gọi mình vác xác đến đây để lao động khổ sai mà còn mạnh miệng nói mời mình tham dự buổi picnic cho đẹp đội hình! … Nhan Ngọc, mày bị bò đá đến teo não hay sao mà lại đi tin lời của tên hồ ly quý tôc kia chứ??? “ – Nhan Ngọc vừa cắm mặt thả đèn vừa lẩm bẩm cảm thán.

    Những lời càm ràm, hăm dọa lẫn ca thán kia đều lọt vào tai ba người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn cong lưng “ tập trung “ làm việc với tốc độ vô cùng … rùa bò kia không sót một chữ làm cho những khóe môi khẽ cong cong./.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn My Ngoc 132 về bài viết trên: Diệp Thanh Nguyệt, Heo♥LoveLy, Hoacamtu, hatrang221, maimai0906, tinhlinhgio
Có bài mới 27.04.2017, 01:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.09.2016, 12:37
Bài viết: 224
Được thanks: 921 lần
Điểm: 6.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132 - Điểm: 11
Như đã nói, ta sẽ tiếp tiếp tục đẩy thuyền các cặp còn lại trong truyện của ta. Hy vọng các nàng cũng yêu thích những nhân vật phụ này giống như ta và tiếp tục cùng ta khám phá những câu chuyện của họ. ( Nói cho văn vẻ vậy thôi chứ túm lại là ta muốn các nàng vẫn vào hố của ta, ủng hộ ta, nếu có thời gian thì tám với ta càng tốt hì hì )


    
                              Ngoại truyện: Hy – Doanh

      Chương 01: Quyết định của anh – Lựa chọn của em.

    Trác Đình mặc chiếc váy bút chì màu đen phối cùng chiếc áo sơmi màu kẹo cam sữa vô cùng thời thượng, khéo léo phô bày những đường cong mềm mại của cơ thể, trên khuôn mặt cặp mắt hạnh đen láy phản chiếu ánh sáng, nụ cười trên môi rạng rỡ đẩy cửa bước vào phòng làm việc.

    Vừa đóng cửa phòng, cô lập tức xoay người tiến đến chiếc bàn làm việc của Lâm Doanh, lúc này Diệp Hân đang đứng vuốt cằm, mi tâm nhíu chặt tỏ vẻ khó chịu. Trác Đình chắp hai tay sau lưng nghiêng người đưa mắt nhìn Lâm Doanh đang cặm cụi hý hoáy phác thảo những mẫu trang sức mới, Trác Đình khẽ đưa cánh tay huých vào cánh tay của Diệp Hân khó hiểu cất tiếng hỏi:

    “ … Doanh Doanh tính ngồi thiết kế mẫu trang sức cho công ty để dành sử dụng hết một năm luôn á??? … “

    “ … Cậu ấy đang cố gắng làm việc kiếm tiền trả nợ! … Đình Đình, cậu nói xem tiền lương một năm trời của cậu ấy có đền nổi chiếc siêu xe cho chủ nợ hay không? “ – Diệp Hân khoanh tay trước ngực đưa mắt liếc nhìn con bạn thân đầu bù tóc rối cao giọng đáp lời.

    “ … Mình chỉ làm trầy có một vết à! … Cái tên nhỏ mọn đó bắt mình mỗi tháng đều phải gặp hắn ta gởi tiền đền bù thiệt hại mà không biết đến khi nào mới hết nợ! … Đình Đình, mình bán mạng thiết kế xong mười hai bộ sưu tập cho Trác Thị dùng trong một năm cậu năn nỉ ba cậu cho mình nhận lương luôn một lần được không? “ – Lâm Doanh đưa mắt nhìn Trác Đình ảo não lên tiếng.

    “ … Cậu gấp trả nợ như vậy để làm gì? … Trường Hy đâu có bắt cậu ngay lập tức phải trả hết số nợ cho anh ấy đâu? “ – Trác Đình nhăn trán nhíu mày rồi nghiêng đầu nhìn Lâm Doanh truy hỏi.

    “ … Mình phải nhanh chóng trả nợ cho tên nhỏ mọn đó để còn tranh thủ thời gian đi tìm người mình yêu nữa! “ – hai mắt Lâm Doanh lấp lánh ánh sáng không do dự lên tiếng trả lời.

    “ … Cậu tìm gần mười năm chưa chán sao? “ – Diệp Hân lạnh lùng hỏi.

    Lâm Doanh phồng má lắc đầu thay cho câu trả lời.

    Trác Đình ngứa miệng muốn lên tiếng tiết lộ Sở Trường Hy chính là tên tác giả lừng danh HTS, là người mà đại tiểu thư Lâm Doanh sống chết muốn kéo vali lên đường thực hiện kế hoạch vạn dặm tìm chồng … Nhưng sau khi suy đi nghĩ lại cô vẫn không dám mạnh miệng nói lên sự thật này cho Lâm Doanh biết bởi vì Tống Duật Phong trong một lần trò chuyện với cô về những người bạn thân thiết của anh, anh đã từng nói:

    “ … Em đừng bị vẻ bề ngoài lạnh lùng không để một thứ gì vào mắt của Sở Trường Hy đánh lừa, trong đám anh em thân thiết của anh, cậu ấy mới chính là người sâu sắc nhất … nếu như mỗi người đều có một câu chuyện để kể thì có lẽ câu chuyện của cậu ấy là câu chuyện buồn nhất cho đến thời điểm này! “

    Dựa theo những lời Tống Duật Phong chia sẻ, Trác Đình có thể hiểu được Sở Trường Hy mặc dù có tình cảm với Lâm Doanh nhưng lại không chủ động nói cho cô biết về bí mật kia của anh chắc hẳn phải có lý do nào đó. Trác Đình cắn môi suy nghĩ rồi đưa mắt nhìn Lâm Doanh đang ngồi nghịch ngợm xoay tròn cây bút chì trên tay chân thành nhắc nhở:

    “ … Doanh Doanh, cậu đừng quên chủ nợ của cậu hiện đang là cổ đông lớn của Trác Thị. Cả ngày hôm nay cậu cắm mặt thiết kế nhưng những mẫu trang sức nếu  không được hội đồng cổ đông thông qua thì cũng vô dụng! “

    “ … Mình thấy cậu ấy quá ngốc! … Cậu thấy có ai đi gặp chủ nợ để trả nợ mà toàn được chủ nợ hẹn gặp ở những nơi lãng mạn không? … Có chủ nợ nào trước khi lên đường lao vào nơi nguy hiểm lại khuyến mãi cho con nợ của mình một cái Goodbye kiss nóng phỏng lưỡi, rồi khi vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về lại lập tức chạy đến chỗ con nợ của mình đang bị phục kích để hỗ trợ giống anh ấy đã làm không hả? … Mình thấy không phải là cậu mắc nợ anh ấy mà là anh ấy mắc nợ cậu nha! “ – Diệp Hân không nhịn được nói một tràng dài.

    “ … Ân! … “ – Lâm Doanh như muốn nói gì đó nhưng vẫn cắn môi không lên tiếng vẻ mặt bối rối giống như một đứa học trò nhỏ gặp một bài toán khó, cứ loay hoay mãi mà vẫn không tìm được đáp án.

    “ … Mình muốn nghe ý kiến của cậu về những mẫu váy cưới! … Cậu đi lựa áo cưới với mình và Đường Tâm nha! “ – Trác Đình vừa nói vừa kéo nữ hoàng Diệp Hân đi ra ngoài giup Lâm Doanh giải vây.

    Lâm Doanh ngồi ngả người vào lưng ghế, cô khẽ thở dài rồi nhắm mắt chìm vào trong suy tư.

    Thành phố S lúc này lại rực rỡ ánh đèn. Tô Cẩn Hiên, Tống Duật Phong và Trình Hạo Thiên đang ngồi quay quần bên một chiếc bàn bằng gỗ đàn hương, trên bàn là những ly cooktail vừa được một nam phục vụ mang ra.

    Sở Trường Hy dường như đã ngồi ở vị trí này rất từ rất lâu, hai bàn tay của anh vẫn lướt như bay trên bàn phím laptop. Nếu Tô Cẩn Hiên được Trác Đình ví như vị thần Ánh Sáng của thần thoại Hy Lạp, Tống Duật Phong là soái ca Tuxedo bước ra từ truyện tranh thì Sở Trường Hy chính là hình mẫu vô cùng lý tưởng cho một vị thượng thần tuấn lãng ưu mỹ, khí chất lạnh nhạt, thâm tàng bất lộ … để những tác giả yêu thích thể loại huyền huyễn múa bút miêu tả.

    Vị thượng thần lúc này mặc chiếc áo sơmi trắng mở tung hai khuy áo để lộ chiếc cổ cao, xương quai xanh cùng trái khế tượng trưng cho sự nam tính lúc ẩn lúc hiện theo từng cử động của cơ thể. Sau khi làm xong công việc anh mới đóng laptop lại, ngồi trầm mặc một lúc lâu. Cuối cùng anh thở mạnh một hơi sau đó cất tiếng nói:

    “ … Mình vừa viết xong tập truyện cuối cùng của bộ Mẫu Đơn Máu và đã gởi bản thảo cho nhà xuất bản. Một tuần sau sẽ chính thức phát hành! “

    “ … Cuối cùng cậu cũng chịu kết thúc nó rồi sao? “ – Trình Hạo Thiên đưa mắt nhìn Sở Trường Hy dịu giọng hỏi.

    “ … Lẽ ra nó đã phải kết thúc từ lúc mình bắt cô ấy trở thành con nợ của mình mới đúng! “ – Sở Trường Hy khẽ cong môi nở nụ cười chậm rãi đáp lời.

    “ … Vì tương lai của mình và cô ấy, mình quyết định hạ nước cờ này! … Nếu cô ấy vẫn một mực cố chấp dành trọn tình yêu cho HTS … mình sẽ im lặng rút lui … xem như mình và cô ấy hữu duyên vô phận! “

    “ … Cậu đành lòng sao? … “ – Tô Cẩn Hiên đẩy gọng kính nghiêm túc hỏi.

    “ … Không đành lòng! … Nhưng cũng không thể cưỡng cầu! … “ – Sở Trường Hy thấp giọng đáp lời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn My Ngoc 132 về bài viết trên: Hanami Matsuri, Hoacamtu, hatrang221, maimai0906
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 213 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 151, 152, 153

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

12 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

13 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

14 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng Hoacamtu vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Janny_Thảo vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhu_bui vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tramanh894 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Trần Hướng Nam: [Game Hot] Mừng năm mới của box Nhật ký: Chơi là trúng lớn!!! Ngày cuối rồi. Các bạn hãy tham gia thử vận may đi :D
Lì xì 2018: Chúc mừng duongtuanh93 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngocmaihl vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Anh Đào99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiểu Vương Tử vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngocmaihl vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phonglinhs vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Shop - Đấu giá: Lâm Mỵ Mỵ vừa đặt giá 192 điểm để mua Cây bí halloween
Lì xì 2018: Chúc mừng Louis Thùy Trang vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoacodat vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Acebaby vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thaomau61 vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Trịnh Phương vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Trịnh Phương vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phonglam.vu vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng trant4 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng TramShiyou vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Hoa Dung vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lục Yêu vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Đường Thất Công Tử vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng P BMT vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng TramShiyou vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nho14297 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thienbang ruby vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thulon vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Hanahhuynh vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.