Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 

Đến đây đi, xem ai hung ác! - Tái Sâm

 
Có bài mới 16.09.2016, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1366
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới [Hiện đại] Đến đây đi, xem ai hung ác! - Tái Sâm - Điểm: 38
images

Đến đây đi, xem ai hung ác!

Tác giả: Tái Sâm

Converter: ngocquynh520

Edit: hoa hồng.

Thể loại: nữ truy nam, nam chính tàn tật (ai thích nam chính tàn tật thì nhảy hố ^^)

Số chương: 43 chương + 5 ngoại truyện

Nguồn: diendanlquydon.com


Truyện này không có giới thiệu nên mình đăng chương 1 luôn

Chương 1: Khiếm khuyết hoàn mỹ

Sử Thiết Sinh nói: nếu như tàn tật có nghĩa là không hoàn mỹ, khó khăn và trở ngại mà nói, mỗi người chúng ta đều là người tàn tật. Ở trong lòng Tiễn Bội Bội, cho dù tất cả mọi người đều không hoàn mỹ nhưng Niếp Thù thì luôn tồn tại giống như Thần, cho dù thân thể anh tàn tật không đầy đủ.

Tiễn Bội Bội và Niếp Thù gặp nhau cũng không hề tốt đẹp hoàn toàn, ngày cô trông thấy Niếp Thù nhếch nhác, đả kích không chỉ là tự tin của một người đàn ông, mà còn là tôn nghiêm của anh. Chuyện này tạo thành hậu quả trực tiếp, sau khi trở về từ làng du lịch, Niếp Thù đã trực tiếp cự tuyệt hành động làm quen của cô.

Lại nói ngày đó là sinh nhật của ‘tên cướp’, ‘tên cướp’ Trác Phi đột nhiên thích thú bỏ ra một số tiền lớn bao cả tầng cửa hàng, Niếp Thù luôn không uống rượu cũng uống mấy ly. Vốn anh không thích uống rượu, không ngờ tác dụng chậm của rượu đế do hộ gia đình nông dân bản địa tự ủ ra lại có thể mạnh như thế. Anh gần như một đường không có cảm giác gì bị đuổi về khách sạn.

Tình huống sau đó, gần như hoàn toàn thoát khỏi khống chế của Niếp Thù, anh chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ trải qua giờ phút khó xử tuyệt vọng như thế.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại sắc trời còn sớm, màn cửa sổ màu trắng quên kéo lên theo gió bay phất phơ, mặt trời còn chưa mọc, bầu trời cũng đã sáng.

Gần như Niếp Thù vừa mở mắt đã lập tức thấy không đúng. Cảm giác nửa người dưới ẩm ướt làm anh mơ hồ cảm thấy không đúng, vén chăn lên, một mùi khác thường đập vào mặt nhất thời làm anh đổi sắc mặt.

Việc không khống chế được này, đối với thứ người như bọn họ mà nói cũng không xa lạ gì.

Ban đầu lúc nằm viện, trong cùng một phòng bệnh, thì có hai người đối mặt với vấn đề như vậy. Lúc đó Niếp Thù lẻ loi một mình nằm trên giường bệnh ở góc nhìn bọn họ nản lòng, nhìn bọn họ nhụt chí sau khi thử nghiệm, nhìn người thân bọn họ từ kiên nhẫn đến chán nản rồi đến vẻ mặt chán ghét, cũng chỉ ngắn ngủn nửa tháng cũng đã làm cho anh mở rộng hiểu biết về tất cả mặt trái được cất giấu trong tình người. Những vẻ mặt quá dồn nén kia, quá khắc sâu, đến nỗi thật lâu về sau anh vẫn có thể nhớ lại những vẻ mặt tuyệt vọng, tức giận, xấu hổ kia.

Cảm giác ngay cả tự bản thân bài tiết ra cũng không thể khống chế được, cũng từng làm anh khủng hoảng rất lâu, lúc đó thậm chí anh nghĩ tới nếu như sau này đến đi ngoài cũng không khống chế được mà nói, còn không bằng chết đi cho rồi. Đơn giản chỉ là, tình huống của anh thật ra thì cũng không như những người bởi vì thắt lưng hoặc xương sống bị tổn thương mà tạo thành tê liệt nghiêm trọng, mặc dù không thể đi lại, nhưng cảm giác cơ bản anh vẫn có, ví dụ như đi vệ sinh, chính anh cũng cảm giác được, chỉ là năng lực khống chế không tốt như bình thường mà thôi.

Trong ngày thường, trên cơ bản Niếp Thù vừa có cảm giác buồn tiểu là đi nhà vệ sinh ngay, nhưng tối hôm qua uống thực sự quá say rồi. Anh lại quên mất mình là một người tàn phế, Niếp Thù cười khổ, hung hăng đập trên giường một cái.

Thế nhưng một chút chuyện đó cũng không phải làm anh xấu hổ nhất, mà một giây kế tiếp, cơ thể anh cứng ngắc.

"Anh Niếp Thù, anh tỉnh rồi! Muốn đứng lên sao, em đỡ anh." Giọng nói của một cô gái trẻ tuổi làm cả người anh run lên, ánh mắt nhìn về phía đối phương có chút không thể tin: tại sao có người ở trong phòng của anh? Có lẽ là cú đập mạnh xuống giường vừa nãy đánh thức cô gái trẻ tuổi ở trên ghế sofa bên cạnh, cô ấy dụi dụi con mắt nhìn về phía anh, nâng khuôn mặt trẻ con mang theo tươi cười. Niếp Thù nhíu mày, mới nhớ tới cô gái này hình như là em họ bạn gái của học đệ của bạn trai Cố Tư Dao, dù sao quan hệ thật phức tạp là được. Hình như gọi là Bối Bối?

Chỉ là, tại sao hiện tại cô ấy ở trong phòng của anh, nếu như anh nhớ không nhầm, quan hệ bọn họ còn chưa quen thuộc đến trình độ có thể ngủ trong một phòng. Mặc kệ là lấy dạng phương thức gì.

Niếp Thù còn chưa kịp cự tuyệt, cô gái nhỏ cũng đã đi tới, rất nhuần nhuyễn dời chăn bên cạnh anh đến cuối giường, đôi tay dời qua đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ đỡ anh. . . . . . Một giây kế tiếp, rốt cuộc cô gái ý thức được không đúng, ở trên quân tây Niếp Thù còn chưa kịp thay đêm qua có màu sắc khác lạ, dấu vết mờ mịt mở rộng ra không quy tắc giống như bản đồ, cùng với trong không khí mơ hồ tràn ngập mùi nước tiểu. Nhất thời Tiễn Bội Bội cũng cứng ở tại chỗ, không biết phản ứng ra sao.

Tối hôm qua, vốn Tiễn Bội Bội đưa Niếp Thù trở lại thì muốn trở về phòng, nhưng hình như dạ dày Niếp Thù vẫn không thoải mái, chân mày nhíu chặt, tay của cô vừa rời đi anh đã bày ra dáng vẻ rất khó chịu, thỉnh thoảng còn phát ra mấy tiếng nôn ọe. Lo lắng anh sẽ ói, hoặc là nửa đêm muốn uống nước hoặc là đứng dậy hành động bất tiện, Tiễn Bội Bội mềm lòng ở lại.

Niếp Thù giày vò đến hơn hai giờ sáng, mới hình như thoải mái một chút, Tiễn Bội Bội đã mệt mỏi không chịu được, mắt cũng không mở ra được, thì ở trên ghế sofa ngủ mất.

Dù thế nào cô cũng không dự đoán được mình sẽ gặp phải tình huống như vậy. Dù sao còn quá trẻ, cô gái nhỏ hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Sắc mặt Niếp Thù từ đỏ đến xanh, rồi đến trắng bệch. . . . . . Rốt cuộc cô gái nhỏ mới nhớ tới nên nói chút gì đó. "Cái đó, anh Niếp Thù. . . . . . Em đỡ anh đi tắm một chút nhé?"

"Làm phiền cô giúp tôi đẩy xe lăn tới đây, được không?" Niếp Thù ngẩng đầu, trong mắt cũng khôi phục bình thường, chỉ có thể chính anh biết giờ khắc này anh tuyệt vọng, loại tuyệt vọng này hơn xa đủ loại gánh nặng trải qua trước kia làm anh khó có thể chịu được. Dù là bị người đàn ông kia làm ra chuyện kia, anh cũng chưa bao giờ tuyệt vọng như bây giờ.

Tuổi của Tiễn Bội Bội càng làm cho anh lúng túng, nếu như đối tượng đổi thành Cố Tư Dao hoặc là mấy người trong hoạt động lần này, có lẽ anh còn có thể nhẫn nại, nhưng. . . . . . Cô gái này, xấu hổ trước mặt cô gái nhỏ này, tất cả cảm giác đều sẽ bị phóng đại gấp mười lần.

Cơ thể mất khống chế, cùng với tình cảnh bây giờ khiến Niếp Thù càng thêm nhận thức được cơ thể này rách nát, anh chỉ cảm thấy trong đầu hỗn loạn, có đồ vật gì đó theo chất lỏng tanh hôi này cùng nhau chảy ra, cuối cùng biến mất.

Tiễn Bội Bội ngoan ngoãn đẩy xe lăn tới bên giường, đang muốn dìu ngồi lên, lại bị Niếp Thù quả quyết cự tuyệt: "Cám ơn, tối ngày hôm qua đã làm phiền cô. Lúc đi khỏi làm phiền đóng cửa giùm tôi?" Giọng nói êm ái, lại làm cho người ta không cách nào cự tuyệt.

Tiễn Bội Bội ngây ngẩn gật đầu một cái, sau khi ra cửa mới phát giác được để một mình anh ở đó không ổn. Đứng ở cửa chần chừ rất lâu nhưng luôn không có dũng khí đi vào lần nữa, chỉ có thể rũ đầu trở về phòng của mình.

Cô cảm thấy lúc nãy mình nên nói gì đó, nhưng cô lại chẳng hề làm gì cả. Anh ấy đang khổ sở ư? Có lẽ ngay ở một khắc đó, Tiễn Bội Bội cảm giác mình thích chàng trai yếu ớt mà kiên cường kia.

Tiễn Bội Bội không biết vừa thấy đã yêu là dạng gì, nhưng mà cô tin chắc một người sẽ bởi vì một ánh mắt hoặc là một động tác của người khác mà xúc động. Tiễn Bội Bội cũng nói không ra chi tiết nào của Niếp Thù đánh trúng cô, cô chỉ biết một khắc kia cô cảm thấy trái tim như sắp nhảy ra ngoài. Nghĩ cái gì cũng không quản, cái gì cũng không để ý, nhào qua ôm chàng trai.

Rửa mặt xong, đi phòng ăn hợp lại với mọi người, Niếp Thù cũng không ở đó, cô thở phào nhẹ nhõm đồng thời nhưng cũng cảm thấy mất mác.

Trên bàn cơm, mọi người đương nhiên bởi vì tối hôm qua Tiễn Bội Bội ở trên xe xoa bóp dạ dày cho Niếp Thù mà trêu chọc cô, Tiễn Bội Bội bị nói đến đỏ mặt, xấu hổ đồng thời cũng có chút cảm thấy vui vẻ.

Trong lòng không khỏi giật mình: thật sự thích người kia?

Đáp án dĩ nhiên là khẳng định. Cho tới bây giờ cô gái nhỏ đều là người dám làm dám chịu, nếu xác định tình cảm của mình, lập tức bắt đầu hành động, từ trên bàn lấy một ít bánh bao, lập tức chạy về phía phòng của Niếp Thù: "Tôi đi đưa đồ ăn sáng cho anh Niếp Thù."

Truyền đến từ sau lưng là trêu chọc của mọi người, cô cũng không thèm để ý.

Sợ Niếp Thù cự tuyệt, cô gần như lập tức đứng sau cửa phòng gõ cửa.

Cửa vừa mở ra chỉ thấy người nọ từ phía trước cửa sổ chậm rãi ngẩng đầu, đau thương trên mặt còn chưa kịp che giấu. Đây là lần đầu tiên Niếp Thù ở trước mặt người ngoài lộ vẻ yếu ớt, trước kia mọi người nhìn thấy đều là vẻ mặt vui vẻ.

"Sao cô lại tới đây? Không đi ăn sáng với bọn họ?"

Tiễn Bội Bội giơ giơ hộp đựng thức ăn nhẹ trong tay, nghịch ngợm nháy mắt cười khẽ: "Em tới cùng ăn với anh đây!"

Niếp Thù nhìn nụ cười trên mặt cô, nghiêng đầu, sau đó cũng cười.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào trên mặt của anh, có thể thấy lông tơ nhàn nhạt. Hơn nhiều năm sau, Tiễn Bội Bội còn có thể nhớ tới nụ cười của anh trong giờ khắc này.

Sau khi trở lại, Tiễn Bội Bội có ý thức quấn lấy chị họ mang cô đi tham gia mấy hoạt động của bọn họ, thường xuyên qua lại đến mọi người đều quen thuộc. Chỉ Niếp Thù, Tiễn Bội Bội cảm thấy anh đang trốn tránh mình.

Tránh người thì tránh, nhưng cố tình anh cũng không phải là một người quyết tuyệt, làm chuyện gì đều sẽ nghĩ kỹ cảm nhận của người khác. Cũng không muốn cự tuyệt lấy lòng của cô, chỉ là mỗi lần có việc gì, biết cô sẽ tới trường đều cố gắng tìm lý do tránh. Dần dà, đám người Cố Tư Dao cũng đoán ra anh bất đắc dĩ bao nhiêu, về sau có việc gì, biết Tiễn Bội Bội sẽ tham dự cũng cố gắng không nói cho anh biết. Chỉ là, Tiễn Bội Bội cũng không phải người có thể dễ dàng bị lừa gạt như vậy, anh trốn tránh, tất nhiên cô sẽ theo đuổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Candy2110, Duong Dan, HNRTV, La Sa, Linh Ngọc, Ngan Chi Tuyet, Trà Hoa Nữ 88, hienheo2406
     

Có bài mới 19.09.2016, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1366
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đến đây đi, xem ai hung ác! - Tái Sâm - Điểm: 37
Chương 2: Chàng trai tốt sợ nữ dây dưa

Từ nhỏ, ba Tiễn đã nói cho bảo bối mình nghe muốn có thứ gì thì nhất định phải cố gắng giành vào tay, nếu không sẽ hối hận cả đời. Nếu như tự mình thật sự không giải quyết được có thể tới tìm ba, ba không giải quyết được nữa. . . . . . Ấy, bọn họ cùng đi tìm mẹ. Châm ngôn giáo dục của ba Tiễn là: Cho con cái một môi trường sống suông sẻ thuận lợi, để chính cô có thể tự tin đối mặt với cuộc sống.

Lại nói, châm ngôn giáo dục này là ba Tiễn đã tổng kết kinh nghiệm của bản thân từ mấy năm qua. Ba Tiễn xuất thân nông thôn, từ trong một gia đình nghèo, cơm ăn cũng không đủ no là chuyện thường xảy ra, quần áo cũng là sau khi các anh trai mặc rồi sau đó mới đến lượt ông. Từ nhỏ sống khó khăn, cho dù sau đó cố gắng thi đậu đại học, rời khỏi thành phố kia, thuận lợi được phân công đến thành phố T, ở trong nước lăn lộn ổn định công việc. Nhưng từ nhỏ đã có thói quen thường không tranh thủ gì, cho nên cho tới bây giờ cũng đã lăn lộn trở thành "nhân viên có thâm niên" đáng thương. Ý nghĩ kia, ông tuyệt đối sẽ không tưởng nhầm là khích lệ, ở sau lưng, người khác nói ông như thế nào, ông đều biết cả. Trước kia có lẽ còn cảm thấy mất mác, nhưng mà kể từ khi Tiễn Bội Bội ra đời, ông gần như ký tác tất cả hi vọng vào trên người cô.

Mình bỏ lỡ, ông hi vọng cô có thể đạt được.

Cho nên từ nhỏ Tiễn Bội Bội muốn cái gì cũng có thể thành công, tự mình làm được thì tự chính mình tranh thủ, tự mình làm không được còn có ba mẹ cùng cố gắng. Cho dù gia đình cũng không giàu có, cô so với đứa bé trong gia đình bình thường thì vui vẻ hơn nhiều.

Ngày hôm đó gần tối, mới vừa ăn xong cơm tối, Tiễn Bội Bội bắt mẹ giữ lại hộp cơm trưa ngày mai của cô xông lập tức chạy ra ngoài. Trong ngày thường, ba Tiễn mẹ Tiễn đều ăn cơm trưa ở công ty, cho nên buổi tối cũng sẽ chuẩn bị đơn giản trước cho con gái.

Mẹ Tiễn vẫy khăn lau gọi lại ở phía sau: "Này này haizz, con bé chết tiệt kia, lại chạy đi chỗ nào đây?"

Ba Tiễn dựa vào trên ghế sofa đeo mắt kính nhàn nhã nhìn tờ báo, lười biếng mở miệng: "Đây còn phải nói, đương nhiên là đi tìm ‘anh Thù’ của nó rồi."

"Ông Tiễn này, ông cứ để mặc cho nó cứ cách ba ngày là chạy đi tìm một người bị liệt?" Mẹ Tiễn chống nạnh, cực kỳ tức giận, bà sắp bị hai cha con này làm tức chết rồi.

"Mẹ! Niếp Thù không phải người bị liệt, anh ấy chỉ không thể bước đi mà thôi." Tiễn Bội Bội không nhịn được khi có người khác nói xấu Niếp Thù, lúc này ném xuống chiếc giày mới mang được một nửa, nghĩa chính ngôn từ uốn nắn mẹ mình. Từ ngày xác định mình thích Niếp Thù, Tiễn Bội Bội không gọi Niếp Thù là “anh trai Niếp Thù” nữa, cảm giác vừa gọi như vậy, khoảng cách của hai người khá xa.

"Phốc." Mẹ Tiễn ôm bụng cười, một lát sau mới thở nổi, quở mắng ông chồng ngồi trên ghế sofa: "Ôi chao, nhìn con gái tốt ông dạy mà xem, không thể bước đi không phải là người bị liệt kìa."

"Mẹ, không cho phép mẹ nói như vậy. . . . . ."

"Được được được, mẹ không nói, không nói nữa được chưa?" Mẹ Tiễn bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhìn ông chồng ngồi trên ghế sofa cũng đang nở nụ cười, vẫn nhịn không được oán trách, "Ông Tiễn này, ông cũng không nói nó. . . . . ."

Biết thời gian nhàn hạ của mình không còn, ba Tiễn chấp nhận buông tờ báo trong tay xuống, nhìn về phía bà xã đại nhân: "Bà cảm thấy tôi nói sẽ có tác dụng sao? Tính tình của nó cùng một khuôn đúc với bà, bướng bỉnh giống như con lừa, quyết định chuyện gì kéo cũng kéo không về. Đến lúc đó còn làm cho hai ta đau đầu. . . . . ."

"Ba mẹ, con đi đây." Tiễn Bội Bội le lưỡi, vội vàng cầm lấy ba lô đi. Nếu không, chờ ba mẹ lại muốn thay nhau bắt cô làm chứng thì khổ.

". . . . . . Haiz!" Mẹ Tiễn nhìn phương hướng con gái rời khỏi, thở dài. Tính tình nôn nóng của Bội Bội, cũng không biết là may mắn hay bất hạnh.

Buổi tối 8:07 phút, Niếp Thù chuyển xe lăn khỏi máy tính, đưa tay ngắt sống mũi của mình, thư giãn cơ thể. Đang định đến phía trước cửa sổ ngắm cảnh đêm, buông lỏng tâm trạng một chút, chuông cửa đã vang lên.

Anh không thể không thở dài, biết đêm này lại không yên bình nữa rồi. Nhưng vẫn đẩy xe lăn đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, một nụ cười xán lạn xuất hiện ở trước mặt mình, cùng theo đó là một hộp cơm màu hồng: "Tinh tinh tinh tinh . . . . . Bữa ăn tối đã đến giờ rồi."

"Tôi đã ăn rồi. . . . . ." Cô! Mới nói xong, bụng ngay tức thì bắt đầu kháng nghị. Niếp Thù hơi đỏ mặt, vì lời nói dối sứt sẹo của mình.

Tiễn Bội Bội lại dường như hoàn toàn không thấy anh bối rối, đặt hộp cơm ở trên đùi anh, đẩy xe lăn quay vào trong nhà: "Cũng biết anh chưa ăn, hôm nay có ‘đại đương gia’ Tiễn làm món cá chiên, cà rốt xào lạp xưởng, rau cải . . . . . Á, quên mất tên gì rồi, dù sao ăn rất ngon là được." Vừa đến cạnh bàn ăn, cô gái nhỏ đã tự động tự phát mở hộp ra bố trí thức ăn bữa tối cho anh. Sau đó còn giống như ảo thuật từ trong ba lô lấy ra một hộp chè: "Đường phèn ngân nhĩ, em để ba Tiễn nhân lúc mẹ Tiễn đi ra ngoài lén trộm đấy, ha ha." Tiễn Bội Bội cười trộm, vẻ mặt hài lòng.

Trên mặt của cô hình như cho tới bây giờ đều là ánh mặt trời, một chút dấu vết u ám cũng không cách nào lưu lại.

Hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên, Niếp Thù cũng không nói gì nhiều, yên tĩnh cúi đầu ăn cơm. Dáng vẻ anh ăn cơm rất lịch sự, từ từ nhai từng miếng từng miếng, không nhanh không chậm, rồi lại không để cho người ta cảm thấy như con gái.

Tiễn Bội Bội tự động kéo cái ghế ngồi xuống đối diện với anh, nâng má mặt liều lĩnh mạo hiểm nhìn anh ăn cơm.

May là tu dưỡng tốt nếu không Niếp Thù cũng sẽ nổi da gà dưới cái nhìn chăm chú soi mói của cô, anh ngẩng đầu không tiếng động thở dài: "Chính cô tùy ý, không cần theo tôi ăn cơm."

"Nhưng em muốn ở cùng với anh." Cô gái nhỏ tuyệt không lùi bước.

Niếp Thù nhẹ nhàng để đũa xuống, cau mày: "Cô nhìn như vậy, tôi ăn không vô."

"Được rồi." Tiễn Bội Bội chu mỏ, lúc này mới bất đắc dĩ đứng dậy. Ở trong phòng đi vòng quanh, sờ bên này sờ bên kia, thật sự không có gì hay, nhìn phòng bếp không nhiễm một hạt bụi của Niếp Thù, rốt cuộc nhớ tới, có chuyện gì để làm rồi.

Nhìn cô lại hoạt bát chạy vào phòng bếp ngẩng cổ, Niếp Thù không nhịn được ngẩng đầu: "Sao vậy?"

"Em làm cơm cho anh nhé!"

Niếp Thù nhìn thức ăn đã ăn được một nửa trong tay mình, lại nhìn dáng người nhỏ bé gần như nhét cả nửa người vào tủ lạnh, rồi nhìn lại cái hộp trước mặt mình: "Như vậy là đủ rồi!"

"Ngày mai, ngày mai." Tiễn Bội Bội cũng không quay đầu lại phất tay.

"Không cần làm phiền, ngày mai Tiểu Lâm sẽ tới, đến lúc đó để cho cậu ta làm là được." Tiểu Lâm là trợ lý cá nhân của Niếp Thù, gần như ôm hết tất cả các chức vụ từ tài xế trợ lý thư ký đến người giúp việc, nhưng mà nói đến tiền lương thì tiền lương của cậu ta cao đến không nói nên lời, thậm chí so với quản lý bình thường ở tầng trung thì cũng cao hơn gấp mấy lần, dĩ nhiên, sức bỏ ra cũng nhiều hơn người khác gấp mấy lần.

Rốt cuộc cô gái nhỏ không vui, nhăn mặt lại học điệu bộ của mẹ Tiễn nhìn về phía Niếp Thù, nói: "Anh nhất định từ chối em khắp nơi như vậy sao?"

Hai tay Niếp Thù chống đỡ lấy xe lăn hơi thay đổi trọng tâm eo, đổi một tư thế, day day huyệt thái dương bất đắc dĩ mở miệng: "Không phải tôi muốn cự tuyệt cô, mà là chuyện này Tiểu Lâm đã làm mấy năm, không cần thiết cố ý thay đổi. Lại nói, cô làm chuyện của cậu ta, cậu ta ít việc đi sẽ liều mạng với cô đấy."

Tiễn Bội Bội nhớ tới trong ngày thường Tiểu Lâm vẫn đủ thân thiện với mình, vì vậy để nguyên liệu nấu ăn trong tay xuống, hậm hực ngồi về trên ghế sofa.

Trong khoảng thời gian này, cô ngày nào cũng dám không mời mà đến, những thứ có thể thấy được trong phòng đều gần như lau sạch, giặt rồi lại giặt, ngay cả ra giường vừa mới đổi của Niếp Thù cũng bị lấy đi giặt lại một lần nữa mới bằng lòng bỏ qua.

"Ăn xong rồi?" Tiễn Bội Bội nhìn anh đã để đũa xuống, liền tiến lên hỏi.

Thấy Niếp Thù gật đầu, cô lập tức nhíu mày. Trong hộp còn dư lại gần một nửa thức ăn không động đến, trong ngày thường số lượng trong hộp cơm này cũng đủ cho một mình Tiễn Bội Bội ăn, anh một đấng mày râu ăn cơm mà còn so đo với một cô nữ sinh xinh xắn: "Sao lại ăn ít như vậy? Anh không thoải mái sao?"

"Tôi ăn no rồi."

Mắt thấy chân mày Tiễn Bội Bội nhíu chặt hơn, lúc này anh mới lên tiếng giải thích: "Trong ngày thường tôi cũng không vận động gì, khẩu vị dĩ nhiên là trở nên tương đối nhỏ."

". . . . . ." Tiễn Bội Bội không lên tiếng, tức giận rồi. Trước đó, trong lúc vô tình nghe được Tiểu Lâm nói mấy năm qua này, hễ trong tay có case thì thời gian của Niếp Thù đều đảo lộn ngày đêm, cho nên bệnh dạ dày càng ngày càng nghiêm trọng, thèm ăn cũng càng ngày càng kém.

Tiễn Bội Bội len lén nhìn người đàn ông đã chiến đấu liên tục ở nhiều nơi đi xem thế giới động vật, hình như anh gầy hơn lần gặp mặt đầu tiên, mặc dù không có vẻ quá mỏng manh, nhưng vẫn làm cho người ta thấy mà đau lòng. Trong ánh mắt của cô tràn đầy nhu tình, giờ khắc này, Tiễn Bội Bội thầm hạ quyết tâm ở trong lòng, nhất định phải dưỡng tốt dạ dày anh, để cho anh ăn đến mập mạp.

Tưởng tượng thấy bộ dạng Niếp Thù bị cho ăn thành chuột trắng nhỏ tròn vo, Tiễn Bội Bội không nhịn được bật cười, thật là vui vẻ.

Niếp Thù nghi ngờ: "Sao thế? Đột nhiên cười cái gì?"

"Không có." Cô gái nhỏ lắc đầu một cái, ca bài hát đi rửa chén.

Niếp Thù lắc đầu một cái, tầm mắt lại tiếp tục trở lại trên ti vi.

Chỉ là khóe miệng, bởi vì nụ cười lúc nãy của cô, cũng nâng lên đến cả chính mình cũng không phát hiện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Candy2110, Duong Dan, HNRTV, Linh Ngọc, Ngan Chi Tuyet, Trà Hoa Nữ 88, hienheo2406
Có bài mới 21.09.2016, 13:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1366
Được thanks: 9940 lần
Điểm: 29.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đến đây đi, xem ai hung ác! - Tái Sâm - Điểm: 60
Chương 3: Chi một khoản lớn tán gái

Tác giả có lời muốn nói: xét thấy có thể có bộ phận trẻ em không xem qua 《Đêm khuya xem sơ qua websites》, dưới một cuộc so tài đơn giản đã giới thiệu quan hệ của các nhân vật chính trong truyện. Cố Tư Dao, Hàn Thành -- nam nữ chủ《 đêm khuya 》, coi như đôi nam nữ này có chút điều kiện chủ chốt, ở dưới tầng nhà Niếp Thù.

Cảnh tượng trước mắt, thị lực hai mắt của Hàn Thành còn chưa khôi phục.

Tào Oánh Oánh – Bạn thân của Cố Tư Dao khi đang du học ở nước Anh.

Khấu Trác Phi -- Tổng giám đốc Hoàn Vũ quốc tế, trước mắt đang đuổi theo Tào Oánh Oánh.

Khấu Đồng -- con trai của Khấu Trác Phi, lần đầu tiên gặp mặt đã nhận định Tào Oánh Oánh, đây cũng là một trong những nguyên nhân Khấu Trác Phi theo đuổi Tào Oánh Oánh.

Từ Tùng – Sư đệ của Hàn Thành lúc ở Cảnh Đội, cực độ sùng bái Cố Tư Dao.

Triệu Nhã -- Bạn gái Từ Tùng, cũng là chị họ của nữ chủ Tiễn Bội Bội.

Ngày đó Tiễn Bội Bội biết Niếp Thù cũng bởi vì đám người Cố Tư Dao mà lên đường đi làng du lịch, mà em trai của Cố Tư Dao Cổ Kiều không cẩn thận hắt nước canh vào trên người Tiễn Bội Bội. Sau đó, buổi tối là thời gian chúc mừng sinh nhật của người bạn nhỏ Khấu Đồng, Niếp Thù không cẩn thận uống nhiều quá, từ đó mới sinh ra lúng túng vào sáng ngày ngày hôm sau. Đều do anh không khống chế được.

Ấy ấy, tôi nói như vậy có tính là lộ bài không! Mọi người có đọc không hiểu nhớ nói cho tôi biết nha, cũng có thể bản thân sẽ quay trở lại nghiên cứu Niếp Thù ở ngoại truyện một chút, ở trong đó giới thiếu Niếp thù và Bội Bội quen biết thế nào.

Đều nói trước khi chương ba lên sàn, vai phụ muốn kiểm soát trong vòng ba giờ, tôi đây đều nhiều hơn gần một nửa, ôii ~~~~ bi kịch.

Ngoài ra, bài này không kịch, không rối rắm, sẽ khá dịu dàng tương đối ấm áp tương đối ngọt ngào, cho nên tổng thể mà nói, sẽ khá nhẹ nhõm.

Đọc bình luận để lại là thói quen tốt, các cô gái giành chút thời gian đi nhé!

Trích lời từ Tiễn thị: Tôi và Niếp Thù rượt đuổi nhau giống như tránh mèo, một tránh, một đuổi theo, làm không biết mệt.
………………………………………………………………………………………


Cố Tư Dao nhấn mạnh lần nữa, buổi tối hôm nay người bạn nhỏ Tiễn Bội Bội có cuộc thi, sẽ không đột ngột xuất hiện ở cuộc gặp gỡ của bọn họ, Niếp Thù mới để Tiểu Lâm đẩy mình ra cửa.

Mục đích là bến tàu vùng ven sông, chủ đề là du thuyền ngắm sông nước, mà mục đích thực tế lại là vì tán gái. Lại nói “Chưởng Môn Nhân” (người đứng đầu) của Hoàn Vũ quốc tế ra tay quả nhiên không giống bình thường, thủ đoạn tán gái cũng tài trí hơn người. Nghe nói cũng bởi vì trong lúc vô tình người nào đó nói một câu cảnh sông nước của thành phố T rất đẹp, Khấu Trác Phi lập tức chi ra một khoản lớn thuê chiếc du thuyền hào hoa, chỉ vì để người đẹp cười một tiếng.

Giờ phút này, trên mặt sông có rất nhiều thuyền du lịch đặc sắc của nước khác, đèn hai bên bờ sông sáng lên, càng tăng thêm vẻ đẹp. Những ngày gần đây, thành phố T có một hoạt động lớn, chính phủ rất coi trọng. Vì hoạt động lần này, bỏ tiền rất nhiều, cải tạo thành phố đưa ra diện mạo mới. Công trình cũng đã bắt đầu từ năm trước, đến trước hoạt động, mới lục tục làm xong. Cho dù thuyền không tốt, giờ phút này thấy cảnh sông nước cũng đã rất đẹp. Nghe nói, vì việc quan trọng lần này, chỉ ánh đèn trang trí đã tiêu tốn bên trên hơn tỷ, hiện tại những thứ trước mắt, có lẽ là do đống tiền giấy óng ánh đắp lên. Mặc dù từ góc độ bảo vệ môi trường mà nói, Niếp Thù rất không đồng ý việc làm lần này, nhưng mà, hiện tại thấy cảnh tượng trước mắt vẫn không thể không nói, nếu như chỉ suy tính từ phương hướng thẩm mỹ mà nói, số tiền kia cũng coi như đáng giá.

Lúc Niếp Thù đến vẫn còn sớm, chẳng những nữ chính không tới, ngay cả hai người Cố Tư Dao và Hàn Thành cũng còn chưa đến. Lúc này Niếp Thù mới có chút hối hận lúc đi ra không thuận đường đi xuống lầu gọi hai người cùng đi. Trên bến tàu cũng đã rất náo nhiệt, ngay cả đi vào cửa cũng đã đứng xếp thành hàng dài, thật may vị trí của bọn họ là vị trí tư nhân, người cũng không nhiều, lúc này Niếp Thù mới may mắn thở phào nhẹ nhõm.

Sợ lúc đám người Tào Oánh Oánh đến không tìm được cửa vào, Khấu Trác Phi tạm thời không lên thuyền, chỉ đứng ở bên cạnh bến tàu đứng dựa vào rào chắn. Anh ta vốn là một người đàn ông vô cùng xuất sắc, hôm nay bỏ đi một thân trang phục nghiêm trang, mặc một chiếc áo len cao cổ màu đen, phía dưới là quần vải màu vàng nhạt rộng thùng thình, ít đi mấy phần khí phách, lại càng thêm mấy phần tùy tính hấp dẫn. Xung quanh đã có đám cô gái trẻ tuổi nhìn chằm chằm vào trên người anh ta.

Thế nhưng anh ta lại hình như không hề có cảm giác, chỉ nhỏ giọng dụ dỗ con trai trong ngực. Thường ngày, người bạn nhỏ Khấu Đồng đã khéo léo trưởng thành, bởi vì không thấy được mẹ Oánh Oánh đã làm ầm ĩ một lúc rồi. Khấu Trác Phi vừa dỗ con trai, còn vừa muốn thỉnh thoảng quay đầu nói hai ba câu với Niếp Thù, rất là bận rộn.

Niếp Thù nhìn bộ dạng lao lực của anh ta, rất muốn để anh ta chuyên tâm dỗ con trai, không cần thiết để ý tới mình. Nhưng lại cảm thấy nói như vậy giống như có chút không ổn, vì vậy cũng chỉ mỉm cười. Người đi đường thỉnh thoảng nhìn qua xe lăn dưới người anh, làm anh có chút không được tự nhiên, kéo cái chăn mỏng đắp lên đùi theo bản năng, cố gắng che giấu không cần thiết.

Cố Tư Dao và Hàn Thành đến cuối cùng, xe gần như “kít” một tiếng ở chỗ đậu xe bên đường, tiếng thắng xe chói tai này càng làm cho huyên náo trên bến tàu trong nháy mắt im lặng. Kỹ năng đặc biệt chạy như bay trên ti vi xuất hiện trong cuộc sống thực tế, nhiều ít vẫn còn có chút rung động. Ngay sau đó Cố Tư Dao xuất hiện càng thêm rung động: chỉ thấy hôm nay mặc một chiếc áo da ngắn màu nâu sáng, chân mang ủng ngắn sẫm màu, cô gần như kéo người bên cạnh ra ngoài, Hàn Thành bị kéo đến lảo đảo nghiêng ngã bày ra dáng vẻ đáng thương lên tiếng cầu xin tha thứ, cách mười mấy mét cũng có thể nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ đó.

Chỉ là ngay lập tức bến tàu càng thêm huyên náo, cùng với mọi người châu đầu ghé tai, động tác chỉ chỉ chõ chõ, Niếp Thù cũng biết hai người này lại “gặp may” nữa rồi. Vì vậy, vốn mấy người kia còn mong đợi bọn họ nhanh đến lúc này đồng thời gần như làm một động tác: cúi đầu, đếm con kiến trên đất. Người mất mặt như vậy, bọn họ không biết.

Cuối cùng hai người vẫn đột phá tầng tầng lớp lớp trở ngại, đứng ở trước mặt bọn họ, vốn mấy người kia còn hiếu kỳ tại sao hôm nay Cố Tư Dao tức giận như vậy, nhưng khi thấy đôi môi sưng đỏ thì đều lộ ra vẻ mặt hiểu rõ. Hiển nhiên là người nào đó “tà tâm” không chết, lại làm đánh lén, cũng khó trách Cố Tư Dao tức giận.

Mọi người đến đông đủ, mọi người đang định lên thuyền. Từ nơi xa nào đó truyền tới tiếng gọi ầm ĩ khả nghi lại làm cho mí mắt Cố Tư Dao co rút, nhịp tim cũng nhanh chóng tăng thêm: Sẽ không bi kịch như vậy chứ!

Cùng lúc đó, mí mắt co rút còn có Niếp Thù, không, theo tiếng gọi ầm ĩ đến gần, gương mặt của anh đã tái xanh. Vẫn còn ở trên lối đi, lúc này mọi người cũng đều quay đầu lại, nhìn bóng dáng màu trắng từ từ chạy tới gần, lại nhìn Niếp Thù ủ rũ cúi đầu, cùng nhau lộ ra vẻ mặt đồng tình.

"Chị Tư Dao, chị Oánh Oánh, chờ em một chút, chờ em một chút!" Càng đến gần, lúc này mới coi như nghe rõ cô đang kêu gào cái gì. Tiễn Bội Bội vừa chạy vừa bật nhảy, cố gắng thu hút sự chú ý của mọi người, bộ dạng kia, thật sự giống con thỏ.

Đến khi lên du thuyền, thuyền bắt đầu chạy trên sông. Bữa ăn tinh xảo cũng lục tục đưa lên, thừa dịp Tiễn Bội Bội chạy lấy đồ ăn, Niếp Thù nhỏ giọng hỏi Cố Tư Dao: "Chuyện gì xảy ra? Không phải em nói tối hôm nay cô ấy có cuộc thi sao?"

Cố Tư Dao lắc đầu cười khổ, nhỏ giọng giải thích: "Đại nhân, em oan uổng mà! Trước đó rõ ràng nghe chị họ em ấy nói tối hôm nay có cuộc thi. Đợi em ấy trở lại, em sẽ hỏi xem thế nào." Phiền não mà, sao ném “tiểu oan nghiệt” kia thế nào cũng không được! Cố Tư Dao nhức đầu.

Tiễn Bội Bội gắp cho mình cả đĩa thức ăn, lại chuẩn bị cho Niếp Thù một đĩa đầy, lúc này mới thản nhiên xoay người.

Niếp Thù nhìn cái đĩa chất tòa núi nhỏ thức ăn trước mắt, chỉ cảm thấy khóc không ra nước mắt. Trong ngày thường anh ăn không nhiều lắm, giờ phút này nhìn một đống thức ăn lộn xộn được nhét vào trong đĩa trước mắt, càng thêm không muốn ăn. Mà hôm nay bạn học Tiễn Bội Bội còn cực kỳ nhiệt tình: "Ăn nhiều một chút, em cố ý gắp đầy, đều là thức ăn anh thích."

Niếp Thù cười khổ gật đầu, sắc mặt đã trở nên tái xanh như món rau xanh, hiểu được phải liều mạng với đống cải xanh trong đĩa, tay cầm đũa cũng bắt đầu mơ hồ run rẩy.

Tào Oánh Oánh bưng một cái đĩa giống như vậy đi tới nhìn thấy sắc mặt Niếp Thú rất khó coi, nhất thời đồng tình tràn lan trong lòng. Liếc nhìn Cố Tư Dao bên cạnh, đối phương lập tức hiểu ý lôi kéo Tiễn Bội Bội tán gẫu: "Bội Bội, không phải chị họ em nói buổi tối hôm nay em có cuộc thi sao?"

"Hắc hắc. . . . . ." Giống như nhớ tới chuyện vui, Tiễn Bội Bội cười vui vẻ, nuốt miếng cá vào trong miệng, cô mới mở miệng: "Một nửa bạn cùng lớp không đi, giáo viên đành phải chuyển cuộc thi vào tối mai." Dứt lời, nhướng mày, muốn quay đầu lại nhìn phản ứng của Niếp Thù.

Mắt thấy Tào Oánh Oánh chuyển cái đĩa của mình tới trước mặt Niếp Thù, dĩ nhiên Cố Tư Dao không thể để cô gái nhỏ quay đầu lại, vội vàng nói: "Nhất định là chuyện tốt do đứa nhỏ tinh nghịch em làm ra phải không?"

Chỉ thấy Tiễn Bội Bội khẽ gật đầu. Lần này thật ra thì thật sự không liên quan đến Cố Tư Dao, cô ấy thậm chí nhấn mạnh đừng nói cho Bội Bội, hiển nhiên không ngờ tới thực lực của cô gái nhỏ, lại có thể xúi giục cả đám bạn cùng lớp. Mà mục đích, lại là vì đuổi theo đàn ông.

Cố Tư Dao chú ý nhìn động tác bình tĩnh của Tào Oánh Oánh bên cạnh, sắc mặt Khấu Trác Phi trầm tĩnh, lại nhìn người bạn nhỏ Tiễn Bội Bội bày ra vẻ mặt sáng lạng, nhất thời cảm thấy, thật ra thì hai người này cũng xứng ở chung một chỗ!

Một bởi vì tán gái vung tiền như rác, một vì đuổi theo đàn ông bày mưu tính kế, thật đúng là khúc điệu khác nhau mà diễn hay như nhau!

Bên kia, Niếp Thù nhìn cái đĩa rất sạch sẽ trước mặt mình, lại xem một chút dứt khoát bắt đầu với Tào Oánh Oánh giải quyết đĩa thức ăn lộn xộn của Tiễn Bội Bội lấy, lộ ra áy náy nụ cười. Tào Oánh Oánh khẽ cười lắc đầu một cái, ý bảo anh chớ để ý. Niếp Thù cũng chỉ có thể dời tầm mắt dời đến trên người tổng giám đốc Khấu, rốt cuộc người ta cũng là lão tổng của công ty lớn, thâm tàng bất lộ hơn nhiều, lại còn có thể nở nụ cười với kỳ đà cản mũi là anh; so sánh với nhau, một mặt nào đó thì Hàn Thành có vẻ không có phẩm chất, mặc dù không nhìn thấy, nhưng mà anh ta lại cố gằng dùng sức lực mạnh mẽ to lớn của bản thân nhìn vào trên người bạn nhỏ Tiễn Bội Bội đến xuất hiện một cái lỗ, mà sắc mặt, đã biến thành khó coi hơn nồi tro đen.

Niếp Thù cười khổ. Quay đầu nhìn Tiễn Bội Bội vẫn thản nhiên trò chuyện với Cố Tư Dao đến mức nước miếng văng tung tóe, không khỏi có chút bội phục năng lực chống lại áp lực cường đại của cô gái này. Ở dưới trạng thái này mà cô lại không phát hiện ra gì khác thường, nên ha ha, thì cười ha ha.

Vì tránh Hàn Thành bộc phát giải thoát Cố Tư Dao ngay tức khắc, tốc độ ăn của Niếp Thù nhanh hơn bình thường rất nhiều, nhiều lần thiếu chút nữa bị nghẹn, bữa cơm này nguy cơ trùng trùng. Khó khăn lắm đợi đến khi anh ăn nhiều rồi, cái đĩa của hai người cũng không nhìn ra sự khác biệt, thì Cố Tư Dao đã tiêu hao hết nước miếng rồi.

Chỉ là cuối cùng cô ấy cũng biết được cô gái nhỏ này đã làm ra chuyện thất đức gì, không ngờ cô gái nhỏ này lần lượt gọi điện thoại nói cho bạn học ngoại trú nói cuộc thi tối hôm nay hủy bỏ.

Vì vậy, dưới tình huống một nửa bạn học không đến, đương nhiên giáo viên chỉ có thể hủy cuộc thi dời đến ngày mai. Mà đầu sỏ gây nên, lại thản nhiên đang lúc giáo viên giận tím mặt, đẩy tất cả trách nhiệm vào trên người một người nào đó hoặc một người không tồn tại: "Thầy à, không phải nói tối nay không thi sao. Buổi chiều hôm nay em đụng phải một bạn họ, cậu ấy nói tối nay thầy có chuyện quan trọng, cuộc thi tạm thời chuyển sang tối mai, còn nói em thông báo cho bạn cùng lớp."

"Người bạn học nào? Ban nào, nam hay nữ? Trông như thế nào?"

"Nam sinh, không biết ban nào, dáng dấp không cao không lùn không mập không ốm." Tóm lại không có gì đặc biệt là được.

"Không biết ban nào mà em tin ngay?" Đứa nhỏ này, sao lại ngây thơ như thế!

"Em thấy cậu ấy nói rất nghiêm túc, hơn nữa loại chuyện như vậy, cậu ấy lừa em thì được gì chứ. . . . . ." Cô gái nhỏ còn biết phải thức thời giả bộ uất ức tranh thủ đồng tình.

Vì vậy, cho dù cực kỳ mất hứng, thầy giáo đại nhân lại thành công bị lừa dối.

Mà người bạn nhỏ Tiễn Bội Bội, sau khi thầy giáo rời đi, lấy tốc độ chạy nước rút trăm mét rời khỏi phòng học, chạy tới bến tàu.

"Chị Tư Dao. . . . . ."

"Bội Bội!" Mắt thấy cô gáo nhỏ lại bắt đầu tiếp cận Cố Tư Dao bên cạnh, vẻ mặt muốn nói chuyện tiếp, Niếp Thù vội vàng bất chấp chen vào.

"Cái gì?" Cô gái nhỏ quay đầu, mắt lấp lánh choáng váng nhưng hôm nay hiếm khi Niếp Thù chủ động gọi cô.

"Có thể làm phiền cô rót cho tôi ly nước được không? Tôi có chút khát." Niếp Thù dịu dàng mở miệng.

Tiểu Lâm bên cạnh vừa nghe anh muốn cái gì, lập tức đứng dậy theo bản năng, lại bị Niếp Thù liếc nhìn một cái, bị sợ đến lập tức cứng ở tại chỗ.

Đừng xem loại người như Niếp Thù mà lầm, trong ngày thường giống như ông ba phải, cái gì cũng bày ra bộ dạng thương lượng, nhưng cố tình có đôi khi, lại chỉ cần một ánh mắt cũng sẽ làm cho người ta cả người như nhũn ra, giống như cảm giác của Tiểu Lâm lúc này.

Bên này, Tiểu Lâm chịu đủ Niếp Thù bức hiếp tinh thần, bên kia, Tiễn Bội Bội vui vẻ rót đầy nước vào ly. . . . . .

Niếp Thù để cô giúp anh rót nước cũng không gọi Tiểu Lâm, còn gọi mình! Loại chuyện như vậy mặc dù nhìn như đơn giản, nhưng bình thường cũng sẽ tìm người thân cận nhất của mình làm, không phải sao.

Tiễn Bội Bội tự động chuyển cảnh tượng vừa rồi thành cảnh tượng: Dưới ánh đèn lờ mờ, chàng trai dựa vào trước bàn, trên mắt đeo mắt kính gọng đen, chuyên tâm làm việc. Thật lâu sau, chàng trai lấy mắt kính xuống, vuốt vuốt cặp mắt, nói với vợ đang ngồi xem ti vi trên sofa: "Vợ à, có thể làm phiền em rót cho anh ly nước không? Anh khát."

Cô gái nhất thời để điều khiển ti vi trong tay xuống, đi phòng bếp rót nước, bưng cho chàng trai, không, mà còn đưa trực tiếp vào bên miệng chàng trai. Đợi khi ly nước uống cạn, cô gái ôm lưng chàng trai, xoa huyệt thái dương cho chàng trai, nhẹ giọng nói: "Có mệt hay không?"

Chàng trai lấy tay của cô gái xuống, vỗ nhẹ mu bàn tay nàng dịu dàng nói: "Anh không mệt, ngược lại em đấy, đi ngủ sớm một chút đi, không cần chờ anh."

Hình ảnh dừng lại ở một khắc kia, đây là thời khắc hạnh phúc dường nào! Tiễn Bội Bội cười khẽ, cho đến khi thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cô mới ngượng ngùng đỏ mặt. Thật mất thể diện, cô lại mơ mộng.

Mà hiển nhiên, Niếp Thù đã sớm hiểu rõ chứng bệnh này của cô, cũng nhức đầu lắc đầu mà thở dài.

Đưa ly nước cho Niếp Thù, cuối cùng cô gái nhỏ cũng yên tĩnh một lát.

Ở đối diện, Hàn Thành đang xoa dịu Cố Tư Dao, cuối cùng sắc mặt dễ nhìn một chút.

Niếp Thù nhịn cười không được. Người đàn ông này, ngược lại còn trẻ con hơn Tiễn Bội Bội!

Trên du thuyền vốn rất rộng rãi, bình thường đón mấy trăm khách hay hơn ngàn người cũng không sao, thế nhưng lúc này chỉ ngồi mấy người bọn họ, khó tránh khỏi có chút vắng vẻ. Có lẽ Hàn Thành lại làm sai chuyện gì đó, bị Cố Tư Dao túm đi tới góc giáo dục lại; Khấu Trác Phi và Tào Oánh Oánh chiếm cứ nơi cửa gió, chọc cho người bạn nhỏ Khấu Đồng vui vẻ cười ha ha; Niếp Thù bảo Tiểu Lâm đẩy mình tới một góc tránh gió, lẳng lặng nhìn cảnh sông nước . . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HNRTV, Ngan Chi Tuyet, Trà Hoa Nữ 88, hienheo2406
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 58, 59, 60

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2101 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 649 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 450 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Thiên thần xanh
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
thienthantuyet7040: Mình đang muốn tìm truyện cổ đại,xuyên không,nữ chính xuyên qua rất giỏi về y thuật,tính tình ăn miếng trả miếng,trong 1 lần vô tình cứu nam 9 bị thương và điều trị,nữ 9 có nói là nam 9 nợ nữ 9,,sau đó, do tình thế bị ép gả cho 1 người ăn chơi nên đã chấp nhận cầu cứu giao dịch với nam 9 và làm tiểu thiếp cho nam 9 để ko cần gả,mà bấy giờ,do trong phủ nam 9 đã có chính thê,và nhiều di nương khác,nữ 9 tranh đấu tới cùng do có sự hậu thuẫn của nam 9,nên sau khi sinh 1 đứa con trai,đã hạ bệ vợ trước của nam 9 và lên nữ chủ luôn,truyện tranh đấu rất hay,nữ 9 rất hung dữ,có khả năng lấy chổi chà đập bất cứ ai mà tới làm phiền,nam 9 tính lạnh lùng,nhưng rất cưng nữ 9,cố tình để nữ 9 quậy.Mn có ai bit truyện đó ko,thanks mọi người nha.
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu thiên thần
TrinhNữHoàngCung: Cầu bao nuôi chốn tàng hoa nhưng hại liễu :cry:
The Wolf: Hezzz* thở dài thường thượt *
Sam Sam: bần tăng nghèo lắm huhuhu
Xấu Hổ: Soam = sam á
Xấu Hổ: Phang mi???
Xấu Hổ: Đứa nào
Hạ Quân Hạc: Kao điên
Xấu Hổ: 2222
Kaori Hương: Helloooooo
Xấu Hổ: mãi mới mò đc
Xấu Hổ: chao ôi
Mía Lao: Ahihi bị ăn bom
LogOut Bomb: hakuha -> Độc Bá Thiên
Độc Bá Thiên: Sam bà bà sáng chói lóa @@
Mía Lao: Nà soam nui tui đi =,=
Bà là bà xê lại gần tui @.@ có í vs t sao
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu thiên thần
Độc Bá Thiên: ai gần mà đuổi xê :))
Mía Lao: =.,= bần tăng là kẻ tu hành k gần thế tục xê nhao ra

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.