Diễn đàn Lê Quý Đôn






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 216 bài ] 

Nhà có "sói" đói - Thanh Đình

 
Có bài mới 01.01.2017, 03:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2220
Được thanks: 6815 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà có "sói" đói - Thanh Đình
Ramie: Ngốc ngốc thế mà phúc hắc lắm đấy. Đừng để bị ảnh lừa



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 07.01.2017, 15:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2220
Được thanks: 6815 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà có "sói" đói - Thanh Đình - Điểm: 12
Chương 45: Ông xã vượt tường

Đại Ngốc! Trong lòng Tô Nhiên vừa nổi lửa vừa tức giận, thả tay xuống rồi liền đẩy Tô Y qua một bên mà đi.

Thật ra thì Tô Y cũng thật hận bản thân không có tiền đồ, nhưng mà đối với cô mà nói tất cả mọi chuyến thay đổi quá đột ngột, cô quả thật là không thể lập tức chấp nhận!

Đầu tiên chuyện anh trai thích cô đã đủ kích thích rồi. Tiếp đến anh trai còn hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, quả thật là làm cho cô bị kích thích quá độ. Cho nên muốn cô hôn đáp trả lại anh? Đoán chừng không có bị té xỉu tại chỗ đã là rất không dễ dàng rồi.

Vì thế Tô Y xoắn ngón tay út cũng không dám nói thêm gì nữa, đi theo Tô Nhiên lên xe lửa về nhà.

Trên xe cũng không có nhiều người, Tô Y ngồi gần cửa sổ, Tô Nhiên ngồi phía ngoài nhắm mắt dưỡng thần, chính là không để ý đến cô.

Không nói thì không nói, anh trai như thế nào lại tức giận? Một chút cũng không đáng yêu!  Tô Y bĩu môi, dựa vào cửa sổ chuẩn bị chợp mắt một chút. Tôi hôm qua cả một đêm cô không ngủ, hiện tại quả thật tâm tư, sức lực cũng quá mệt mỏi rồi.

. . . . . .

Tô Y không hề báo trước tỉnh lại, cũng không biết bản thân đã ngủ bao lâu, tóm lại là cảm thấy ngủ rất ngon, rất thoải mái. Nhưng mà cô vừa mở mắt ra liền nhìn thấy ánh mắt thâm tình cùng khuôn mặt đẹp trai của Tô Nhiên. Anh đang nhìn cô cười!

Tô Nhiên không ngờ tới Tô Y lại đột nhiên tỉnh lại, bị cô đột nhiên mở mắt to làm cho sợ hết hồn. “Em là xác chết vùng dậy à!"

"Em lại không chết! Thì ra là anh thừa dịp lúc em ngủ mà nhìn lén em! Ha ha! Bị em bắt gặp rồi!" Tô Y hả hê nói xong liền phát hiện bản thân đang từa trên bả vai của Tô Nhiên. Khó trách ngủ thoải mái như vậy, người này đúng là cái gối đầu thịt, sau này phải thường xuyên gối lên.

Tô Nhiên nghiêm mặt quay đầu đi, không được tự nhiên nói: "Không biết trang điểm! Anh chỉ là đang nhìn xem bộ dáng xấu xí lúc em ngủ chảy nước miếng quá buồn cười mà thôi!"

—— nhưng thật ra là rất đáng yêu! Cái này không nói cho em biết!

"Cắt!" Tô Y ngồi thẳng người hoạt động eo lưng một chút, lại cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay "Oa! Em ngủ lâu như vậy? Chúng ta sẽ lập tức phải xuống xe? Anh không có ngủ sao?” Ngồi mấy tiếng đồng hồ thật là chán chết!

Tô Nhiên hừ lạnh một tiếng, ai muốn em làm bộ tốt bụng! Em còn biết quan tâm anh sao? Anh tràn đầy nhiệt tình hôn em, em còn mắng anh không biết xấu hổ? Biến thái! Một chút lãng mạng cũng không có! Đầu gỗ!

Lúc này, xe lửa dừng lại, Tô Nhiên trực tiếp đứng lên xuống xe.

Bị bỏ lại Tô Y yên lặng ở bên trong ——

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lúc hai người về đến nhà, Tô Tâm Chỉ đang ngồi trong phòng khách chờ hai vợ chồng son trở về, biết Tô Nhiên đã tìm được Tô Y, bà liền yên tâm.

"Mẹ, ngày hôm qua con nhất thời hoảng loạn liền chạy đi, hại mẹ cùng anh trai lo lắng.” Tô Y đổi giày đi tới bên cạnh Tô Tâm Chỉ thuận theo ngồi xổm xuống, lôi kéo tay bà cọ cọ. “Sao này Y Y không bao…….. chạy loạn nữa.”

Tô Tâm Chỉ sờ sờ đầu Tô Y, từ ái cười: “Tiểu Y, nhớ, con vĩnh viễn là con gái ngoan của mẹ. Ba người chúng ta, vĩnh viễn ở chung một chỗ." Tô Tâm Chỉ nói tới chỗ này, trong mắt lại ươn ướt. Tô Y biết bà lại nghĩ đến những chuyện quá khứ không vui kia, tạm thời cũng không có ý định hỏi chuyện mẹ ruột của cô. Chuyện đó sau này hẳn nói.

"Mẹ, lần này ở lại đây lâu một chút, hiện tại thời gian lên lớp của con không nhiều, dễ dàng cùng với người. Haha…” Tô Y cố gắng để bản thân cười vui vẻ, thật ra thì khi cô nhìn thấy mẹ khổ sở thì trong lòng cũng đang rỉ máu. Cô rất đau lòng mẹ.

Tô Tâm Chỉ vỗ vỗ gương mặt của Tô Y, vui mừng cười nói: “Không được, trong tiệm cần người trông coi, Cuối tuần các con trở về vài ngày đi.”

Tô Y bĩu môi, có chút không bỏ được. “A, vậy cũng tốt. Vậy bây giờ con đi nấu cơm cho mẹ.”

"Tối nay mẹ không ăn cơm ở nhà, sư phụ của các con muốn mẹ họp mặt cùng các bà ấy, cũng đã rất lâu rồi không gặp. Vừa đúng buổi tối không trở lại ngủ.” Tô Tâm Chỉ nói xong, có ý vô ý nhìn Tô Nhiên một chút. Tô Nhiên bị bà nhìn như thế có chút ngượng ngùng, sao anh lại có thể không hiểu ý của mẹ kia chứ?

Chỉ là trước kia khi anh vừa nói đến Y Y, mẹ luôn luôn kiêng dè. Hiện tại anh hiểu được, mẹ là sợ Y Y sẽ hận bọn họ. Bởi vì một trong số những người hại chết mẹ ruột của cô chính là người cha anh không thừa nhận kia, Hạ Thịnh Triêu. Nhưng mà, anh tin tưởng Y Y của anh tuyệt đối sẽ không như vậy. Mà bây giờ, mẹ là đang ngầm đồng ý sao? Trong lòng Tô Nhiên cực kỳ vui mừng.

Quăng cho Tô Tâm Chỉ một ánh mắt cảm kích, con trai hiếu thuận nói với mẹ: “Vậy con đưa mẹ qua đó.”

Tô Tâm Chỉ giận liếc Tô Nhiên một cái, cười nói: “Một lát Hàn Tịch sẽ đến đón mẹ, các con cơm nước xong liền nghỉ ngơi cho tốt đi. Ngồi sẽ lửa bị dày vò lăn qua lăn lại như thế mà. Tiểu Y, tối nay để cho A Nhiên nấu cơm, con tốt nhất là đốc công thằng nhóc đó thôi.”

"Nhưng mà mẹ vừa đi, anh ấy liền khi dễ con!" Tô Y trốn sau lưng Tô Tâm Chỉ bắt đầu đâm thọc.

Tô Nhiên khoanh tay nhàn nhã nhìn Tô Y, “Em nói rất đúng, me vừa đi anh chính xác là sẽ khi dễ em!"

"Mẹ! Mẹ xem anh ấy kìa!" Tô Y lôi kéo cánh tay Tô Tâm Chỉ bắt đầu làm nũng.

Tô Tâm Chỉ bất đắc dĩ cười cười, kéo tay phải Tô Y qua, tuột chiếc vòng ngọc màu sắc ôn nhuận từ trên cổ tay của mình đeo vào trên cổ tay mãnh khảnh của cô.

Tô Y ngớ ngẩng, đây là chiếc vòng mấy năm nay mẹ vẫn đeo, ngay cả thời điểm cần dùng tiền nhất mẹ cũng không có mang đi cầm. Có thể thấy chiếc vòng này rất quan trọng với bà. Mà bây giờ, bà lại đưa chiếc vòng tay quý trọng như vậy cho cô. Tô Y có chút thụ sủng nhược kinh, trong lồng ngực tràn đầy từng tầng từng tầng hạnh phúc, cẩn thận bọc lại những thực tế dơ bẩn, ấm đến mỗi một ngõ ngách.

Tô Y theo giả bộ ngu hỏi: "Mẹ, đây là?"

Tô Tâm Chỉ nắm bàn tay bé nhỏ của Tô Y, khóe mắt đầy nếp nhăn tràn ra nụ cười thỏa mãn. “Tiểu Y, đây là đồ mẹ của mẹ truyền cho mẹ, cho tới bây giờ đều truyền cho con gái. Nếu như không có con gái, liền truyền cho con dâu, con hiểu chưa?” Tô Tâm Chỉ nói xong thì ôn một cái trên mặt Tô Y, quay đầu lại cười quát Tô Nhiên: “Còn sững sờ ở đây làm gì? Đi nấu cơm đi!"

Tô Y từ lúc nghe được hai chữ “con dâu” trong lòng liền bắt đầu mừng như điên rồi. Mẹ đây là đã xem cô như con dâu rồi hả? Thì ra mẹ đã biết anh trai thích cô? Tại sao cô lại không biết? Cái này không quan trọng, quan trọng là…. Tất cả những chuyện này tới quá nhanh, cô cũng có chút không kịp ứng phó rồi!

Lại nói, cô còn chưa có nói chuyện yêu đương đâu, sao lại biến thành con dâu rồi?

Nhưng mà quá trình yêu đương tốt đẹp sao lại không có? Khó tránh khỏi có chút đáng tiếc. Cảm giác Tô Nhiên chiếm tiện nghi, còn cô thì bị thua thiệt!

Hơn nữa nụ hôn đầu của Tô Nhiên cũng không phải cho cô! Điều này làm Tô Y rất để ý!

Vì vậy Tô Y ngẩng đầu lên chuẩn bị chất vấn Tô Nhiên một chút, nhưng mà vừa ngẩng đầu lại phát hiện mẹ đã đi rồi. Mẹ, người học xấu! Cố ý để lại không gian riêng cho bọn cô sao? Sau đó lại để cho Tô Nhiên tiếp tục khi dễ cô? Mẹ, người thật thiện vị!

Tô Y nhìn Tô Nhiên đang ở trong bếp nghe lời làm cơm, suy nghĩ anh trai sau khi lập gia đình chắc chắn là một ông xã nội trợ không tồi. Dù thế nào đi nữa, đồ ăn anh làm ngon hơn so với cô làm nhiều, sau này anh liền đặc biệt phụ trách “làm” còn cô thì phụ trách “ăn”! Hắc hắc —— thật tà ác!!

Bả vai Tô Y run rẩy cười gian, miệng giống như cua đồng, nhưng hết lần này tới lần khác tiếng điện thoại không hài hòa lại vang lên!

Tô Y ngoan ngoãn chạy tới ôm lấy ống nghe, tâm tình tốt hỏi: “Alô, xin chào, xin hỏi ai vậy?”

"Tiểu Y à, anh em có ở nhà không? Chị muốn anh ấy qua giúp chị một chút.”

Tô Y lập tức xụ mặt muốn, lạnh lùng nói: “A, chị chờ một chút, em gọi anh ấy. Tô Nhiên, mỹ nữ cách vách tìm anh.” Chờ cô có thời gian phải thẩm vấn anh cùng bà chị cách vách có quan hệ gì. Buổi tối còn tìm trai làm gì? Cẩu nam nữ!

Tô Nhiên từ trong phòng bếp đi tới nhận lấy điện thoại, nói với Tần Nghiên mấy câu “ừ, à, được.” sau đó liền ném Tô Y ở nhà, đi đến nhà cách vách.

Tô Y xào giúp món ăn Tô Nhiên còn chưa có xào xong, giống như cô dâu nhỏ bị bỏ rơi ngồi ở trên bàn bắt đầu chờ ông xã của mình về nhà ăn cơm.

1 tiếng . . . . . .

2 tiếng . . . . . .

3 tiếng . . . . . .

Tô Y không thể nhịn được nữa nhìn nhìn đồng hồ, cũng đã hơn 9 giờ, Tô Nhiên, anh thế nhưng còn chưa trở lại!

Anh dám bỏ cô lại ở nhà mà đơn độc ở riêng cùng người phụ nữ khác ngây ngô thời gian dài như vậy! Anh không biết là cô đang đợi anh về nhà ăn cơm hay sao! Đồ không có lương tâm! Hôn cũng đã hôn, còn không để cô ở trong lòng. Tô Y càng nghĩ càng tức giận, chạy trở về phòng chuẩn bị ngủ. Còn suy nghĩ lung tung nữa cô nhất định sẽ điên. Cô là đà điểu, chỉ biết trốn tránh.

Cửa sổ gian phòng đang mở, Tô Y ngại âm thanh phía ngoài ồn ào, vì vậy đi tới đóng cửa sổ. Nhưng thời điểm tay cô chạm tới cửa sổ, cô lại đột nhiên bị cứng ngắc rồi. Bởi vì cô nghe được cách vách truyền đến giọng nói của một nam một nữ.

Vâng là cách vách, nhà của Tần Nghiên!

Bởi vì bố cục nhà của Tần Nghiên giống như nhà cô, đều là bên trái một phòng ngủ, bên phải một phòng ngủ, mà chính giữa còn lại chính là nhà bếp cùng phòng khách. Lần trước lúc Tô Y đến nhà cô ta ăn cơm đã từng đi tham quan qua, phòng ngủ của Tần Nghiên vừa lúc là gian phòng ngủ hiện tại của Tô Nhiên, chỉ cách một bức tường!

Cho nên, vào lúc này cửa sổ hai nhà đều mở ra, lời người bên trong nói tự nhiên liền bị Tô Y đứng bên cửa sổ nghe được một chữ cũng không sót!

Tần Nghiên mềm mại hỏi: "Có thể rất đau hay không?"

Tô Nhiên đáp: "Đau một lần mà thôi.”

Tần Nghiên còn nói: "Đây là lần đầu tiên của em."

Tô Nhiên nói: "Anh đây cũng là lần đầu tiên."

Tần Nghiên hỏi: "Vậy anh được không?"

Tô Nhiên không vui: "Anh chính là đàn ông!"

Tần Nghiên còn nói: "Vậy anh mang cái này vào đi!"

Tô Nhiên không nhịn được: "Không cần, cái đó cản trở!"

"Vậy anh nhẹ một chút."

"Anh sẽ cố gắng."

"A!"

Tô Y nghe đến đó giận đến mức muốn bóp nát khớp xương đốt ngón tay. Đôi cẩu nam nữ không biết xấu hổ! Gọi lớn tiếng như vậy làm gì? Tô Nhiên, anh là đồ cầm thú khốn kiếp! Buổi sáng mới vừa hôn cô, buổi tối liền chạy đến nhà người phụ nữ khác XXOO!!!

Vì vậy Tô Y trong cơn nóng giận liền cầm Yêu Yêu* của cô lên, sau đó liền đập nát!!!

*Yêu Yêu chính là con heo tiết kiệm của Y Y, đã xuất hiện ở những chương đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 08.01.2017, 14:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2220
Được thanks: 6815 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà có "sói" đói - Thanh Đình - Điểm: 12
Chương 46: Phòng tắm trộm hương

Tiếng thủy tinh bể vang lên đột ngột chói tai! Hơn nữa ở trong không gian yên ắng buổi tối đầu thu, trong nháy mắt phá vỡ yên tĩnh cả phòng.

Bởi vì Tô Y đập vỡ con heo thủy tinh, cho nên mảnh vụn thủy tinh cũng rơi vãi dưới nền nhà, có văng đến trên giường bên cửa sổ. Thật may là cô không dùng nắm đấm đánh, bằng không móng vuốt liền bị thương.

Tô Y đập Yêu Yêu xong lửa giận còn chưa tiêu, đang chuẩn bị đi sang nhà cách vách bắt kẻ thông dâm. *Dieeen>>?Đaaan?<<Leee{_}Quuuy#!#Đooon* Nhưng mà cô vừa mới xoay người, liền bị Tô Nhiên nghe được âm thanh đồ vật bị vỡ chạy vội về nhà bắt được. Anh khẩn trương kéo hai tay nhỏ bé của cô cẩn thận kiểm tra, lại không yên lòng nhìn một chút trên người cô, xác định không bị thương chỗ nào, hai lông mày nhíu chặt mới giãn ra. “Làm anh sợ muốn chết! Sao vậy? Em làm bể đồ?”

Tô Nhiên nhìn về phía đống thủy tinh đáng thương vỡ tan tành, bàn tay nắm hai tay bé nhỏ của cô không tự chủ mà xiết chặt, không ngờ bình dấm chua này có tiềm lực như thế.

"Hừ!" Tô Y hất tay Tô Nhiên ra, tức giận xoay người không thèm nhìn anh. Hiện tại cô rất phiền, nhìn thấy anh liền muốn đánh.

"Anh còn biết trở lại sao! Cảm giác bị cắt ngang khi đang chơi trò trên giường rất khó chịu phải không?” Nhìn bộ dáng chết tiệt của anh kìa. Mặt còn chảy đầy mồ hôi, quần áo còn thật nhiều nếp nhăn, vừa nhìn liền biết không có làm chuyện gì tốt. Hai người thật là xứng đôi, như thế nào anh không tinh tẫn nhân vong luôn đi!

Tô Nhiên bị Tô Y nói có chút không giải thích được, xoay bả vai của cô lại, “Em nói cái gì vậy? Cái gì chơi trò trên giường?”

"Giả bộ ngu đúng không? Ngôn từ dâm đãng của các người em đều nghe được! Ghê tởm chết người! Không biết xấu hổ!"

"Cái gì ngôn từ dâm đãng! Em nói chuyện sạch sẽ một chút!"

"Tại sao anh lại không xem bản thân đã làm chuyện không sạch sẽ gì? Các người không phải đều dâng lần đầu tiên cho đối phương sao? Còn lớn tiếng như vậy. Sợ người khác không nghe thấy hay sao? Ghê tởm!! Vô sỉ!! Gian phu dâm phụ! Không biết xấu hổ!"

Tô Nhiên nghe đến đây cuối cùng cũng hiểu, không khỏi vui vẻ ra mặt, tay vịn bả vai của cô kéo cô đến gần một chút, nhìn cô còn tức giận như vậy nữa cũng tức đến bản thân thành cái kinh khí cầu, thật đáng yêu!

Tô Nhiên cúi đầu chống đỡ cái mũi nhỏ của Tô Y phun khí nóng nói: “Em còn nghe lén bọn anh nói chuyện nữa! Nói như vậy, em là cố ý đập vỡ Yêu Yêu, sau đó hấp dẫn sự chú ý của anh có phải hay không? Đang tranh thủ tình cảm sao?”

Tô Y bị hơi thở ấm áp của Tô Nhiên phun cho cả người không được tự nhiên, run nhẹ một cái. Hơn nữa bị lời anh nói đến không nhúc nhích được, vô cùng mất mặt. Chỉ đành phải từ trong giọng nói lên cao của mình làm tăng thêm khí thế. “Hừ, tranh ai cũng không tranh anh. Anh là người bề ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong biến thái, hèn hạ, cầm thú, thay lòng đổi dạ!"

Tô Nhiên nhếch môi khen ngợi gật đầu. Bà xã nhỏ nhà anh đã hiểu chuyện hơn, không tệ, may mắn kích thích cô một chút, nói không chừng cô còn có thể hiểu chuyện hơn.

"Trước kia không phải em luôn mắng anh là lão xử nam hay sao? Anh dâng lần đầu tiên của bản thân ra ngoài em nên thay anh cảm thấy vui mừng mới phải.”

"Không biết xấu hổ!!!" Đầu gỗ nào đó nhớ lại câu mắng chửi người kinh điển nhất. -_- |||

Tô Nhiên đưa tay đỡ trán, cảm thấy rất là thất bại, bốn chữ này hôm nay anh đã nghe nhiều lần, thật đúng là nghe đủ rồi. Quên đi, giải thích một chút, “Bọn anh thật sự là không có làm gì.”

"Đúng vậy, chỉ là làm yêu mà thôi!"

"Đã nói là không có làm!"

"Vậy các người còn nói không muốn, đau một chút là tốt rồi? Ghê tởm chết người!"

"Lúc dọn dẹp tủ sách cô ấy té bị thương trật khớp chân."

"A, vậy tại sao không đi bệnh viện? Tại sao còn phải “mang vào đi, không cần, cản trở?” Đôi cẩu nam nữ không biết thẹn!"

"Nhóc con, anh yêu chết bộ dáng ghen tuông này của em. Cô ấy là muốn anh đeo bao tay vào, anh ——"

"Được rồi! Em lại không lạ gì nghe anh giải thích. Ai quan tâm các người có làm hay không.”
Tô Y nói xong thì nhanh chóng cúi đầu cười trộm, trong lòng đã vui lại rồi. *Die#nĐ^^anL[?]eQu_+_yĐo~@~n* Cô tin tưởng lời Tô Nhiên nói. Đừng hỏi cô tại sao lại tin tưởng anh, chính là vô điều kiện tin tưởng thế thôi. So với bản thân còn tin tưởng hơn.

Nói như vậy, lão yêu tinh nhà cô vẫn còn là lão xử nam sạch sẽ rồi? Ha ha ha! —— Lần đầu tiên hoàn mỹ không tỳ vết của anh nhất định phải cho cô mới được!

Tô Nhiên nâng cằm Tô Y lên, kề sát vào bên mép ranh mãnh nói: “Dù sao cũng có em ở đây.”

Tô Y chịu đựng con nay con cay loạn trong lòng, đôi mắt to nhìn về hướng khác, bắt đầu quán tính giả bộ ngu. “Ai lại nhàm chán như vậy, ăn no rửng mỡ sao?”

"Hơn nữa người nào đó còn tức giận đập nát Yêu Yêu, mảnh vụn còn vươn vãi trên giường kìa. Em nói xem, cái người nhàn chán kia tối nay ngủ như thế nào đây? Hử?”

Từ “hử” cuối câu âm cuối còn kéo dài rất mập mờ mất hồn. Tô Y cảm thấy có cái gì đó không đúng. Quả nhiên, mẹ vừa đi anh liền khi dễ cô!

"Em đói rồi! Em muốn đi ăn!"

"Emc còn chưa ăn cơm?"

"Nói nhảm! Em đợi anh trở lại ăn, em ——" Tô Y còn chưa nói hết, Tô Nhiên đã đột nhiên cắt đứt, còn cắt câu lấy nghĩa, cười xấu xa nói: “A? Em mới vừa nói em chờ anh trở lại ăn em?”

Thúi lắm! Tô Y nếu có bệnh tim sớm đã bị đưa vào bệnh viện. “Ăn cái đầu anh! Em chờ anh chờ tới bây giờ, làm sao anh lại không có lương tâm như vậy, có phải anh cũng đã ăn xong rồi hay không?"

Tô Nhiên vốn còn muốn trêu chọc Tô Y một chút nữa, nhưng cũng đã hơn 9 giờ mà cô gái ngốc này còn chưa có ăn cơm liền bắt đầu đau lòng, vội vàng đẩy bà xã nhỏ đến phòng ăn ngồi xuống. “Được rồi, nhanh ăn cơm đi, bằng không không tốt cho dạ dày.”

Tô Nhiên quả thật đã ăn cơm ở nhà Tần Nghiên rồi. người ta thịnh tình mời, anh không tiện từ chối. Anh không nghĩ bà xã nhỏ của anh sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh. Điều này làm cho người làm ông xã là anh có chút đau lòng.

Tô Nhiên bưng thức ăn Tô Y làm xong hâm nóng đặt trên bàn, xới cơm cho cô, đưa đũa, sau đó lại rót ly nước ấm cho cô, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. “Ngoan, em từ từ ăn, anh đi tắm, giúp cô ấy dọn sách cả đêm, mệt chết anh.”

Tô Y đảo cặp mắt trắng dã, trong lòng nói: Mệt chết, đáng đời anh! Ai bảo anh thích đi! Còn oán trách với em cái gì.

Chỉ chốc lát sau, trong phòng tắm liền vang lên tiếng nước chảy rào rào. Tô Y đúng là đói bụng, tự mình một người cũng ăn được rất nhiều. Cô đột nhiên cảm thấy bản thân thật đáng buồn, đợi người ta cả một đêm, kết quả quay đầu lại vẫn phải tự mình ăn.

Đồ đê tiện!

Tô Y cơm nước xong liền cầm chén đũa đi rửa, bẻ ngón tay suy nghĩ. Mặc dù hôm nay bảo vệ xử nam giành thắng lợi, lão yêu tinh nhà cô không có hiến thân cho Tần yêu nữ. Nhưng mà cô vì thế đa bỏ ra cái giá thật cao. Cô làm cho khắp nơi trong phòng mình đều là mảnh vụn thủy tinh. *D>:<Đ$!$L~+~Q_?_Đ* Ngay cả trên giường cũng có, còn phải trở vào dọn dẹp. Thật là bi kịch ——

Tô Y mới vừa bước chân trước ra, chỉ nghe thấy Tô Nhiên kéo cửa phòng tắm ra nói vọng ra bên ngoài: “Tiểu Quai Quai, lấy quần áo thay đổi giúp anh.”

"Em nào biết anh muốn mặc cái gì. Tự mình ra lấy đi!" Tô Y tiếp tục đi về phía trước, mới không thèm để ý anh.

"Y Y nghe lời, lấy đại bộ quần áo treo trong tủ là được.” Giọng nói Tô Nhiên đột nhiên dịu dàng, nghe vào có chút ý tứ cầu xin.

Tô Y chấp nhận đi vào trong phòng của Tô Nhiên tùy tiện lấy cái áo sơ mi cùng quần dài, đi tới cửa phòng tắm, quay lưng lại, một tay vói vào trong. "Cầm!"

Ai nha! Bảo anh cầm đồ, anh cầm tay cô làm gì! Tô Y chỉ cảm thấy thân thể bị một lực lượng cực mạnh kéo vào bên trong. Sau đó xoay người một cái, cô liền bị sắc lăng bắt vào trong phòng tắm.

Tô Y lệ rơi đầy mặt, trong lòng thầm nói: Khó lòng phòng bị nhất là phòng con sói xám lớn nhà cô, còn là một con sói đói bụng mười mấy năm ——

Tô Y lặng lẽ rơi lệ xong, cô liền ngây người!

Tô Nhiên đây là đang quyến rũ cô sao? Cả người trần truồng lỏa thể. Ách, giọt nước trong suốt nối liền không đứt từ trên tóc nhỏ xuống trên vai bóng loáng, sau đó vui vẻ bắn lên. Tiếp đó lại dọc theo xương quai xanh tinh xảo một đường vui thích trượt, mơn trớn trên cơ ngực khiêu gợi, lướt qua hai quả thù du đỏ hồng, sau đó từ từ hòa tan ở cơ bụng rắn chắc tuyệt vời, sau đó……… sau đó, cô cũng không dám nhìn xuống nữa. Sẽ bị bão máu mũi! Sẽ hôn mê!

Mẹ ơi! Tối nay vì sao người lại muốn đến nhà sư phụ? Mẹ biết mẹ đi lần này Tô Nhiên hẳn là sẽ khi dễ con hay không. Anh ấy muốn dùng Mỹ Nam Kế hành hạ chết con.

Tô Y điên cuồng lắc đầu, nhắm chặt hai mắt, trên mặt xuất hiện vẻ cực kỳ đau khổ, giống như thường ngày bị táo bón. “Mau buông em ra! Em muốn đi ra ngoài!"

Thân thể bị gắt gao đè ở trên mặt tường gạch men sứ lạnh như băng, hơi thở nóng rực phun ở bên tay cô, làm cho cô run rẩy. Tô Nhiên khẽ cắn lỗ tai Tô Y, rù rì nói: “Sao em lại to gan như vậy? Cái gì cũng dám nhìn sao?”

Tô Y không ngừng lắc đầu, ý đồ để bản thân cố gắng thanh tĩnh không muốn trầm mê, nhưng mà trong lòng đã sớm bị kích động, quân lính tan rã rồi.

"Em chỉ nhìn trên mặt của anh, phía dưới còn chưa có nhìn.” Cô cũng không dám nhìn nha. Hu hu ——

"Vậy sao?" Sau một tiếng trêu chọc như có như không, khẽ cắn biến thành liếm mút, như có như không. Cái loại cảm giác hơi lạnh run rẩy đó làm cho người ta không kìm hãm ược, làm cho người ta muốn ngừng mà không được.

"Vậy em có muốn nhìn hay không?” Giọng nói càng thêm hấp dẫn, hơi thở càng thêm mê người.

Hai tay Tô Y bị Tô Nhiên cố định tại bên người trên tường, mắt không dám mở ra, thên thể không tự chủ được khẽ run. Nhưng mà trong tiềm thức cô tựa hồ còn khát vọng cái gì đó tốt đẹp hơn……

Cô có thể cảm giác được thân thể anh đang nóng dần lên, không giống lúc trưa khi anh ôm cô. Hơn nữa, hơn nữa, cái tên tiểu vô lại của anh lại còn trở nên cứng rắn rồi. Cứng rắn làm cho cô thật là khó chịu.

Cái này căn bản là đang chơi lửa! Tô Y không muốn chơi, tuy nhiên lại bị Tô Nhiên lôi kéo tới đây cùng nhau chơi đùa. Kết quả không cẩn thận, thiêu cháy luôn cô.

Sau khi đốt lửa, Tô Nhiên cứng rắng, mà Tô Y thì mềm nhũn. *D/?/Đ”+”L(:)Q~!~Đ* Nếu không phải là cô dán chặt cô đè ở trên tường, lúc này cô nhất định đã mềm nhũn nằm úp sắp trên mặt đất không dậy nổi.

Tô Y yếu ớt thật sự không thiệu nổi giọng nói tiêu hồn thực cốt như vậy, cô sợ cô còn ở đây thêm chút nữa sẽ thiếu dưỡng khí mà chết. Chỉ có thể lắc lắc thân thể bé nhỏ, phí công giãy giụa. "Em……. Em không muốn xem! Em chỉ muốn đi ra ngoài!"

"Hiểu, thì ra là em muốn đi ra ngoài nhìn!" Tô Nhiên rốt cuộc bỏ qua, thả lỗ tai bị anh “giày xéo” ra. Nhưng tiếp theo, gương mặt của cô lại chịu tai ương. Anh quay đầu đi, bắt đầu nhẹ hôn gương mặt cô, từng chút từng chút di chuyển, một tấc một tấc chiếm cứ…..

Đôi môi lành lạnh của Tô Nhiên di chuyển trên gò má đỏ thẳm của Tô Y, trêu đùa cọ cọ cái mũi của cô, thâm tình hôn đôi mắt cô. Trong phòng tắm vốn đã có hơi nước, cộng thêm nhiệt độ lúc này đột nhiên tăng cao, sau khi cô mở mắt liền nhìn thấy anh đang chuyên chú nhắm mắt lưu luyến hôn trên gương mặt cô. Anh trai động tình như vậy, thật đúng là đẹp mắt!

Thật ra thì Tô Y tuyệt đối không ghét Tô Nhiên khi dễ cô. Cô chỉ là không thể tin được tất cả là thật, chân thật vô cùng, thật giống như hư ảo.

Cô chính là yêu anh, từ lúc Tần Nghiên xuất hiện, càng về sau anh nằm viện. Cô liền dần dần phát hiện, cô đối với anh trai tồn tại một loại tình cảm đặc biệt. Cho tới bây giờ, Tô Y biết giữa bọn họ không phải máu mủ, tất cả liền xem như là chuyện đương nhiên. Cô không thể vì trốn tránh mà giả bộ ngu ngốc. Không thể hèn yếu bị động nữa. Đối với anh trai, cô giống như chưa từng chủ động làm bất cứ thứ gì.

Vì vậy, Tô Y từ từ mân mê đôi môi hơi khô khốc cấp bách có nhu cầu làm dịu lại, tiến đến đón lấy đôi môi nhạt màu chờ đợi đã lâu . . . . . .

Tô Nhiên tựa như hoàn toàn không nghĩ tới đầu gỗ sẽ chủ động hôn anh, bỗng nhiên mở mắt ra, trong mắt tất cả là tình cảm ham muốn sâu không thấy đáy. . . . . . tràn ngập khát vọng vén lớp màn sương mù xinh đẹp………


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 09.01.2017, 13:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2220
Được thanks: 6815 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà có "sói" đói - Thanh Đình - Điểm: 12
Chương 47: Sói xám lớn ăn hết cô bé quàng khăn đỏ

Nụ hôn của Tô Y rất ngây ngô vụng về, chẳng qua là nhẹ mổ môi của Tô Nhiên, sau đó ma sát cánh môi, càng dùng thêm sức. Thân thể nhỏ run run rẩy rẩy lại không hề tiến thêm một bước hành động.

Trong lòng Tô Nhiên vui mừng, như vậy cũng đã rất không dễ dàng rồi. Y Y của anh rốt cuộc biết làm thế nào để khiến anh vui vẻ, tốt hơn phần thưởng nhiều.

Vì vậy, Tô Nhiên mở đôi mắt ra, dẫn dắt Tô Y tiến vào vùng trời quanh co khúc khuỷu hoàn toàn mới. Đầu lưỡi nóng nảy rốt cục không nhịn được cạy mở hàm răng cô, không hề kiêng nể cuốn sạch mùi hương thơm ngát của cô, điên cuồng hấp thu phần ngọt ngào chờ đợi đã lâu . . . . . .

Bất ngờ không kịp đề phòng Tô Y khẽ “ưhm” một tiếng, nghe vào trong tai Tô Nhiên so với tiếng trời còn nghe cảm động tuyệt vời hơn. Thân thể dây dưa càng làm cho anh mặc sức mê muội . . . . . .

Đầu lưỡi truy đuổi, lưu luyến không rời, tình dục càng ngày càng sâu đậm. Tô Nhiên không khỏi buông lỏng trói buộc hai tay Tô Y, bàn tay lửa nóng bắt đầu dịu dàng mà khẩn cấp vuốt ve tóc, gương mặt, cổ của cô . . . . . .

Anh đợi mười mấy năm rồi, rốt cuộc đã đợi được ngày hôm nay. Tiểu ngu ngốc của anh cuối cùng cũng trưởng thành . . . . . .

Từ lúc ở trong bệnh viện hạ sinh ra một cô bé trắng trẻo, hồng hào, còn chưa nảy nở. Từ cô bé vừa mới biết đi, nói chuyện bì bõm. Từ thiếu nữ mới lớn duyên dáng, yêu kiều như đóa hoa mới nở. Đến cô gái anh đang ôm trong ngực, đang toàn tâm toàn ý hôn đáp trả anh……

Duyên phận của bọn họ từ lúc cô vừa sinh ra liền được định. Cô nhất định là của anh, một mình anh!

Vĩnh viễn, cả đời!

Da thịt Tô Y mềm mại, bóng loáng, nhẵn nhụi, bóp trong tay giống như không nắm chặt sẽ chạy ra ngoài.

Nhiệt độ của Tô Y dưới sự vuốt ve của Tô Nhiên dần dần nóng lên, thiêu đốt phần kích tình ngủ say được anh đè nén rất lâu . . . . . .

Anh muốn giải thoát toàn bộ tình yêu đối với cô ra ngoài. Mười mấy năm chờ đợi thủ hộ, mười mấy năm mong muốn mà không thể có được, mười mấy năm ẩn nhẫn, lặng lẽ yêu . . . . .

Cô gái ngốc này thiếu anh quá nhiều, tối nay phải đòi luôn cả tiền lời.

Liếm hôn biến thành mút hôn, không hề chỉ lướt qua rồi dừng lại, mà là tiến quân thần tốc, vững vàng bao lấy vật nhỏ hương vị ngọt ngào, không ngừng mút vào. Nhưng mà cái lưỡi thơm tho của Tô Y lại không thành thật bỏ chạy, giống như trêu đùa lại như quyến rũ.

Đôi tay lửa nóng dọc theo cổ dời xuống bắt đầu di chuyển xuống hai vai của Tô Y. Sau đó đột nhiên thay đổi phương hướng, đi tới trước ngực cô. Chỉ cách một lớp áo mỏng manh, chạm vào hai luồng cao thẳng mềm mại . . . . . .

Thời điểm Tô Nhiên chạm vào ngực Tô Y, một dòng điện kịch liệt trong nháy mắt chạy thẳng đến trái tim cô. Có kinh hãi, có kinh sợ, còn có vui mừng không cần nói cũng biết!

Tô Y tựa như ngượng ngùng, tựa như kinh hoảng thở nhẹ một tiếng. Nhất thời không chú ý, cái lưỡi quên mất giãy giụam vì vậy bị người trộm hương nhân cơ hội bắt lấy . . . . .

Trằn trọc cắn mút, khẽ xoa bóp cằm, thân thể đột nhiên không bị khống chế cứng ngắc. Nhưng mà chỉ trong một nháy mắt, Hai tay bé nhỏ không an phận của Tô Y dũng cảm trắng trợn chui vào trong áo của Tô Nhiên, dọc theo đường cong sống lưng mê người thăm dò xuống dưới . . . . . .

Cô chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với anh trai như vậy, cảm thụ nhiệt độ của anh, vuốt ve nhẹ nhàng của anh, chạm nhẹ làm anh thở dốc. Cô nhất thời có chút mê loạn, choáng váng đầu, có chút không dám tin. Cảnh tượng như vậy, tình yêu như vậy, không có khoảng cách như vậy, không biết có phải là đang ở trong mộng hay không…….

. . . . . .

Nụ hôn này kéo dài thật lâu, cho đến khi môi Tô Y bị Tô Nhiên khi dễ đến sưng đỏ, cho đến khi cô nằm trong ngực anh, bắt đầu bật ra tiếng rên rỉ nghe cảm động tuyệt vời, cho đến khi anh cũng không thể khống chế bản thân được nữa. Vì vậy, anh nhanh chóng ôm cô vào trong ngực, bước nhanh đi trở về phòng ngủ. . . . . .

Mùi hương molly thơm ngát quen thuộc chui vào mũi Tô Y. Vừa rồi cô bị Tô Nhiên hôn đến trời đất quay cuồng, hoa mắt chóng mặt, đợi cô phản ứng kịp thì bản thân đã nằm trên giường lớn của anh, còn bị một con sói xám khổng lồ đè phía dưới.

Sói xám lớn mở to cái miệng như chậu máu, cúi đầu đánh về phía cô!

[Tô Nhiên: Tác giả, đứng đắn một chút, nên chuyên tâm dùng từ ngữ, trở lại!]

[Thanh đình lau lau máu mũi: A, nhất định chú ý!]

Tô Nhiên đè ép đôi môi đỏ thẩm của Tô Y, nhỏ giọng dụ dỗ: “Y Y, thích không?” Hai tay lại bắt đầu vội vã cởi nút áo của cô . . . . . .

Tô Y hé nửa con mắt ra, nhất thời không biết trả lời thế nào. Chẳng qua là ánh mắt mơ màng nhìn người gần ngay trước mắt. Cô rất muốn gật đầu, nhưng mà lại ngượng ngùng. Cô cảm thấy như vậy rất mất mặt.

Cổ áo rộng mở, thời điểm làn da tiếp xúc với không khí lạnh của máy điều hòa, Tô Y không khỏi lập tức tỉnh táo lại. Anh, anh đang cở quần áo của cô?

Nói như vậy, tối nay cô nhất định phải bị lão yêu tinh thèm thuồng cô đã lâu ăn hết?

Sao lại nhanh như vậy! Tại sao cô lại chỉ trong vòng một ngày mà từ cô gái biến thành phụ nữ? Từ một hoàng hoa đại khuê nữ không có bạn trai lập tức biến thành bà xã người khác, con dâu người khác chứ? Quá thần tốt rồi!

Tô Y nghĩ tới đây không khỏi bi thương từ trong lòng, bắt đầu bĩu cái miệng nhỏ, nước mắt lã chã . . . . . .

Tô Nhiên phát giác ra biến hóa của Tô Y, ngừng động tác trên tay, hôn cái miệng nhỏ hồng hồng của cô, thấp thỏm hỏi: “Sao vậy? Em không thích sao?”

Cô gái nhỏ dưới người rưng rưng lắc đầ một cái.

"Vậy em thích không?”

Cô gái nhỏ đáng thương lắc đầu nén lệ.

"Vậy em là như thế nào?” Giơ tay lên lên vuốt lại mớ tóc bị anh làm loạn, một bên trán của cô ẩm ướt. Tiểu ngu ngốc này, kích động đến toát mồ hôi.
Tô Y do dự xem có muốn nói ra suy nghĩ của bản thân hay không, nhưng mà nghĩ lại, anh thật sự đã đói bụng, cô nói gì thì sẽ hữu dụng sao? Đề nghị của cô nhất định sẽ chỉ giống như một cái rắm thúi, đảo mắt một cái liền biến mất. Ngay cả bóng dáng cũng không có!

Vì vậy, Tiểu Y đáng thương chấp nhận lựa chọn câm miệng!

Tô Nhiên cũng đại khái đoán được suy nghĩ của Tô Y. Cô gái ngốc tự cho là đúng này, cô cho là anh sẽ không suy nghĩ cho cô hay sao? Thật là một tên ngốc!

Khóe miệng nhếch lên, Tô Nhiên đột nhiên cởi bỏ nút áo cuối cùng của Tô Y. Sau đó, bàn tay thuận thế chui vào, ở phía trước áo ngực của cô, khẽ bóp một cái. Áo ngực che đậy hai đóa hoa trên người cô liền không cánh mà bay rồi.

Bàn tay nóng bỏng của Tô Nhiên khó dằn trùm lên gò bồng kiêu ngạo của Tô Y, xoa nắn nhiều lần, sau đó dừng lại chung quanh nụ hoa nhỏ đa sớm ngẩng đầu thật cao, nhẹ nhàng khiều một cái, đánh vòng chung quanh.

Chọc cho người dưới thân khẽ run giống như mưa hoa lê. Tô Nhiên hài lòng với phản ứng của Tô Y, vừa trừng phạt đầu lưỡi cô, vừa nâng một cái tay khác mò lên eo cô, khẽ xoa bóp phần thịt tráng mềm.

Hô hấp của anh thay đổi dồn dập, giọng nói có chút khàn khàn, lại không nói ra được sức quyến rũ. Anh một lần lại một lần gọi tên cô. "Y Y, Y Y, Y Y ——"

Làm cho trong đầu Tô Y lúc này tràn đầy đều là giọng nói của anh, bộ dáng của anh, cùng với nhiệt tình mà anh mang lại ——

Bỏ qua dây dưa cùng với môi lưỡi của Tô Y, nụ hôn của Tô Nhiên theo cằm nhọn dời xuống, để lại trên cổ cô một chuỗi vết hôn nhẹ, ướt át . . . . . .

Tô Y không nhịn được khẽ rên rỉ, thân thể cũng bắt đầu không chịu khống chế khó chịu giãy dụa dưới người Tô Nhiên. Hai tay giơ lên ôm anh sát lại, giống như là phát ra lời mời gọi, muốn cự tuyệt còn nghênh đón.

Khí nóng mờ mịt, nồng tình cả phòng, cảnh tượng kiều diễm, da thịt ma sát. . . . . .

Tô Nhiên hôn từ xương quai xanh của Tô Y, một đường xuống phía dưới, khẽ cắn cắn, liếm liếm hai nụ hoa nhỏ trước ngực cô. Trong lúc cô liên tiếp thở gấp, tay anh lại nhân cơ hội tách hai chân cô ra, hô hấp trầm trọng, động tình dụ dỗ: “Y Y, chúng ta chế tạo một Tiểu Y Nhiên đi?”

Ở thời khắc tuyệt vời mất hồn như vậy, không thể không nói, đơn bào của chúng ta lại phân tâm, đầu gỗ cong chân thở hổn hển hỏi: “A? Vậy rốt cuộc là Tiểu Y hay là Tiểu Nhiên?”

-_- |||

Tô Nhiên cứng người một chút, vừa hôn bụng của cô vừa trả lời: “Một Tiểu Y, một Tiểu Nhiên.”

"Hay là muốn Tiểu Y đi, trong hồ cá đã có một Tiểu Nhiên rồi."

"Trong lúc thân mật trong cho nghĩ đến người khác! Em chuyên tâm một chút.” Cho dù là một con cá cũng không được! Trong đầu của cô cũng chỉ có thể là anh!

Liền dựa vào một ít thông minh của cô, còn muốn mưu toan ngắt lời phân tán sự chú ý của anh? Quá non rồi! Tô Nhiên trừng phạt đưa tay đến giữa hai chân Tô Y, chống đỡ hoa huyệt mềm mại ấm áp, chạm đến hoa huyệt đã sớm ướt át một mảnh. Tô Y cắn môi bị dọa đến vội vươn tay ——

Không cần hiểu lầm, không phải cô đưa tay che lại, cô là đưa tay tắt đèn ~~

"Em cảm thấy phải trong hoàn cảnh tối lửa tắt đèn mới có cảm giác, ha ha."

Tô Nhiên trừng mắt nhìn Tô Y, đè tay cô lại, kéo về để trên cổ anh, ý bảo cô ôm lấy anh, cũng hôn một cái trên bụng nhỏ của cô. “Anh thích sáng sủa, ngày mai ban ngày chúng ta liền thử một chút.”

A? Ngay cả hoạt động ngày mai cũng đã sắp xếp xong xuôi? Từ nay về sau đều phải nghe lời anh? Anh đúng thật là lãp xử nam đói khát nhiều năm mà. Còn có, anh có muốn cho cô sống nữa hay không?

Tô Y vô hạn bi thương thúc giục nước mắt mì sợi, nhưng mà một giây kế tiếp cô lại vui sướng kêu lên tiếng!

Anh trai, anh trai đang hôn nơi đó của cô —— Bên tai Tô Y “oanh” một tiếng giống như là pháo hoa đầy trời, tung cô đến tận đám mây mờ mịt hư vô phía chân trời ——

“Đừng —— Ừ —— A——" Lời Tô Y muốn nói lại bị Tô Nhiên dùng nụ hôn chặn lại, chỉ còn lại từng tiếng than nhẹ hoặc dài hoặc ngắn ——

Tô Nhiên nghe thấy khiến cho mạch máu muốn nổ tung, căng cứng khó nhịn —— Đến lúc rồi, bây giờ cô đã hoàn toàn có thể chịu đựng tình yêu của anh. Anh rốt cuộc có thể hoàn toàn yêu cô. Y Y, em cũng không kịp đợi sao?

Tô Nhiên ngẩng đầu lên dọc theo đường cong thân thể Tô Y chậm rãi dời lên, rốt cuộc một khắc khi môi anh ngậm lấy môi cô, dịu dàng tiến vào trong thân thể cô.

"Y Y, anh yêu em——"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 14:37
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2220
Được thanks: 6815 lần
Điểm: 7.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhà có "sói" đói - Thanh Đình - Điểm: 12
Chương 48: Cuộc sống vợ chồng bắt đầu

"A ——"

"Y Y, anh yêu em.”

"Ừ ——"

"Y Y, nói em yêu anh!"

Tô Nhiên giữ chặt mười ngón tay nóng bỏng của Tô Y, vừa nhẹ nhàng chậm chạp luật động, vừa ghé vào trên môi cô ra lệnh. Động tác mỗi một lần đều làm cho cô gái nhỏ phía dưới bật ra tiếng thở gấp kinh hãi không dứt.

Tô Y hơi mở ra đôi mắt đang ý loạn tình mê, nhìn người trước mắt đã sớm yêu tận xương tủy. Cái này cũng giống như khảm người mình yêu vào trong xương tủy, thỏa mãn hạnh phúc nói: “Anh, em yêu anh ——"

Em yêu anh!

Rất yêu rất yêu anh!

Vĩnh viễn đều yêu không đủ anh!

Cho nên, anh cũng phải giống như vậy! Nếu không em liền không yêu anh nữa ——O(∩_∩)O

~~~~~※◇*◆☆*★※~~~~~~~※◇*◆☆*★※~~~~~~

Anh, em phát hiện một bí mật của anh —— Thực ra thì ngày đó trong bệnh viện, em muốn nói, em phát hiện, hình như em thích anh ——

Anh, anh rất là may mắn, mới có thể được em yêu thương nâng trong lòng bàn tay. Cho nên, em là người may mắn thứ hai trên đời này. Bởi vì, anh cưới được người may mắn nhất trên đời này, ha ha!

Anh, anh, anh, gọi anh cả đời đều không ngại phiền. Mặc dù anh rất đen tối. Mặc dù anh luôn giả vờ nghiêm túc. Mặc dù anh có một thân thói hư tật xấu, nhưng mà mọi người đều nói lấy gà theo gà, lấy chó theo chó —— Vì thế, liền phạt em cả đời hạnh phúc đi!

Ha ha. . . . . .

Ngày hôm sau Tô Y tỉnh lại, hơi mở mắt liền nhìn thấy Tô Nhiên đang dùng tay chống đầu, không chớp mắt nhìn cô.

Ánh mắt kia, tựa như sói xám lớn đang đói bụng kêu vang nhìn chằm chằm thỏ trắng nhỏ đang bó tay chịu trói thở phì phì. Cực kỳ thèm thuồng!

Nhưng mà, ánh mắt nóng bỏng trắng trợn như vậy, cô thật là yêu chết!

Trong lòng Tô Y cẩn thận lại không có tiền đồ rối loạn, hoang mang cúi đầu ấp úng: “Anh, anh nhìn cái gì?”

"Nhìn em, tiểu ngu ngốc!” Tô Nhiên giơ tay lên vuốt ve gương mặt của Tô Y, giọng nói tràn đầy sủng ái.

Tô Y cảm thấy gương mặt mình lại bắt đầu nóng lên, không khỏi càng cúi thấp đầu vài phần. “Anh không mệt sao? Dây sớm như thế?”

Lại nói, trận đại chiến tối hôm qua đn giản chính là một đêm N lần trong truyền thuyết, cô bé quàng khăn đỏ bị dày vò đến hơn nửa đêm, sói xám lớn mới thỏa ước nguyện mà bỏ qua. Thật là khủng khiếp! Rút ra rút ra!

Tô Nhiên tiến gần cái đầu nhỏ của Tô Y, hôn nhẹ một cái trên môi cô, vui vẻ ra mặt mà khen ngợi bà xã ngu ngốc. “Y Y, tối qua biểu hiện thật tốt, đây là phần thưởng.” Nói xong lại gặm một cái trên trán cô.

Bà xã nhỏ bị hôn lại như bay lên, trong lòng hạnh phúc đến toát ra bong bóng hồng phấn, đỉnh đầu “bùm bùm” đốt lên tràn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời tối qua ——

Tối ngày hôm qua, cô, người luôn luôn chỉ có sắc tâm, bộ dạng vô dụng không có can đảm dám làm, rốt cuộc bị buộc chính thức ra trận nghênh chiến.

Chẳng qua là một đêm đáng giá vui mừng, chẳng qua là ngoài dự liệu tốt đẹp, chẳng qua là trời xanh xui khiến, lực chiến đấu của Tô Y đặt nhiên ngoan cường. Thể lực cùng sức chịu đựng một lần bộc phát hơn một lần. Điều này cũng làm cho bạn sói xám lớn vẫn luôn xem thường cô ngoài ý muốn nhìn với cặp mắt khác xưa!

Vì vậy sói xám lớn bị cô bé quàng khăn đỏ kích thích, thể lực dồi dào, không biết mệt mỏi. Cho nên sói xám lớn liền cùng cô bé quàng khăn đỏ đại chiếm 300 hiệp, dùng toàn bộ kiến thức, lý luận ứng dụng vào thực tế. Hai tay nắm chặt lấy hai tay, không hề đứt đoạn “tìm tòi” bước phát triển phương pháp mới, “thăm dò” con đường phát triển mới!

Tóm lại, đêm đầu tiên của vợ chồng son quả thật tương đối mất hồn. Cô bé quàng khăn đỏ rốt cuộc bị sói xám ăn sạch sẽ, ngay cả mảnh vụn cũng không còn!

Tô Nhiên bận tâm đến Tô Y là đêm đầu tiên, cố nén dục vọng tràn đầy, chẳng qua là muốn cô mấy lần + mấy lần, sau đó liền ôm cô ngủ (mồ hôi-ing) Cho nên, sói xám lớn còn chưa ăn no mới sáng sớm liền tỉnh, yên lặng chờ cô bé quàng khăn đỏ rời giường, sau đó sẽ giày xéo cô một bữa thật đã!

Tô Nhiên nắm lấy eo nhỏ của bà xã, một tay ôm cô đặt trên người mình, cọ cọ cái mũi nhỏ của cô, trêu đùa: “Hiện tại thử một chút đi!"

Vẻ mặt Tô Y đau khổ từ chối, “Anh nghỉ ngơi thêm một chút nữa đi, tối hôm qua anh cũng mệt muốn chết rồi ——"

"Anh không mệt, yêu em thì sao có thể mệt mỏi được, đến đây đi ——"

"Nhưng em còn chưa có nghỉ ngơi đủ đâu ——"

"Vậy càng tốt, như vậy anh càng có cảm giác thành tựu, ha ha!"

"Này ——"

"A?" Tô Nhiên uy hiếp kéo dài giọng.

Tô Y vội vàng cười làm lành, "Vậy, mời ngài từ từ hưởng dụng ——" ~~TT~~

20 phút sau.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa sổ nghiêng nghiêng chiếu vào gian phòng, ánh mặt trời dịu dàng rắc đầy sàn nhà, chiếu lên người hai người trên giường lớn, cũng chiếu lên hai thân thể trần nóng bỏng truồng trên giường.

"Anh, xong chưa? Em mệt mỏi."

Tô Y nằm lỳ ở trên giường bắt đầu rút lui có trật tự, sói xám lớn đang vận động sau lưng mặt nhăn mày nhó, vỗ vỗ mông nhỏ của cô, nói: “Lúc này mới có một lát, em đừng gạt anh. Ngày hôm qua khả năng của em không phải rất đỉnh hay sao? Lên tinh thần!"

Tô Y ngặm chặt miệng, thừa nhận Tô Nhiên lần lượt va chạm, khóc không ra nước mắt.

~~~~~XXOO~~~~~~~~~XOOX~~~~~~~~~OOXX~~~~

40 phút sau.

Ông mặt trời đã lên rất cao, lão nhân gia đang suy nghĩ: Vợ chồng son nhà này thật là biết hưởng thụ cuộc sống nha! “Luyện công buổi sáng” rất là giúp ích cho sức khỏe cùng giảm cân đó.

"Anh, xong chưa? Em đói rồi."

Lúc này Tô Y đã nằm hẳn trên giường, vì vậy sói xám lớn đang cưỡi trên người cô lại mất hứng. “Em đừng có viện cớ, em có phải chê anh thể lực không tốt không cho em ăn no? Không thỏa mãn được mong muốn của em? Vậy anh phải ra sức thêm nhiều một chút!"

Bà xã ngốc nghe xong hai mắt nhắm lại, không tiếng động rơi lệ.

~~~~~XXOO~~~~~~~~~XOOX~~~~~~~~~OOXX~~~~

50 phút sau.

Ông mặt trời rình coi ngoài cửa sổ đã nhiệt huyết sôi trào, mồ hôi đầm đìa. Ông không thể không than thở: Thể lực tên tiểu tử này thật không phải tốt bình thường. Sức chịu đựng của cô vợ nhỏ cũng không phải mạnh bình thường đâu nha. Không thể nhìn tiếp, nhìn tiếp thận của ông lại đau. Vì vậy, ông mặt trời bị chán nản bị hù dọa chạy ————

"Anh, còn chưa xong sao? Em mệt rồi."

Bà xã nhỏ quỳ gối trên giường rốt cục không chịu nổi gánh nặng, ngã lăn ra ngủ say trên vai ông xã ~~

Ông xã lại một lần nữa thỏa mãn mà chậm rãi rời khỏi thân thể của bà xã nhỏ. Nhìn thấy mồ hôi thấm ướt tóc cô, vuốt ve đôi môi bị anh cắn đến sưng đỏ, dưới bụng khó tránh khỏi lại một trận nóng rang. Nhưng mà cô gái nhỏ trong ngực đã bị anh dày vò đến ngủ thiếp đi, thật đúng là mệt muốn chết rồi.

Tô Nhiên ngược lại không ngờ, bà xã của anh ở trên giường thì ra cũng đáng yêu như thế! Không ngờ cuộc sống tính phúc của bọn họ lại đầy đủ như thế.

Đây chính là nhặt được bảo vật!

Tô Nhiên đứng dậy đi phòng tắm mở nước xong, tự mình rửa mặt trước. Sau đó trở lại phòng ngủ ôm lấy Tô Y đang ngủ mê man, nhẹ nhàng bỏ vào trong bồn tắm, rửa sạch thân thể của cô.

Thật ra thì thời điểm Tô Nhiên ôm lấy mình, Tô Y cũng đã tỉnh. Nhưng mà cô không dám mở mắt, cô sợ không cẩn thận một chút lại châm lên ngọn lửa trong anh. Cô cũng không muốn lại bị anh biến đổi các tư thế xâm lược hưởng dụng, cho nên cô thà giả bộ ngủ.

Thật ra thì Tô Y cũng rất thích sau mỗi lần yêu Tô Nhiên rất cẩn thận kiên nhẫn vì cô rửa sạch. Thì ra cô lại hạnh phúc như vậy! Nghĩ tới đây, bà xã đơn bào ngu ngốc nào đó lại vui vẻ đột nhiên cười lên tiếng.

Còn không thành công sao được! Lão yêu tinh nhà cô là nhân vật nào? Đây chính là sói xám bị bỏ đói hơn mười năm, đây chính là đại cầm thú muốn cô không cần mạng!

Tô Y nghĩ đến đây liền cả người phát run, hô hấp không thoải mái. Nhưng khi nhìn vào trong mắt Tô Nhiên, nghe vào trong tai anh, lại là phản ứng của cô khi bị anh vuốt ve, là do cô bị thúc giục đến thở hào hển, thỏa mãn rên rỉ dưới thân anh……. Là hưởng ứng lời mời gọi cùng nhau mây mưa lần nữa anh phát ra!

Vì vậy ông xã thần giao cách cảm vội vàng trượt vào trong bồn tắm, ôm bà xã điên cuồng gặm cắn lần nữa. Sau đó cuối cùng làm cho thể lực cô hao dần, chân chính bất tỉnh!

Cũng không biết trải qua bao lâu, chờ toàn thân Tô Y khoan khoái, mở mắt ra, sắc trời bên ngoài đã tối. Cô đang chuẩn bị tức giận mở miệng mắng Tô Nhiên cầm thú hại cô cả ngày bị lãng phí, lại đột nhiên ngửi thấy được mùi hương thức ăn mê người từ trong phòng bếp bay vào!

Vừa vặn lúc này bụng của cô cũng rất phối hợp “ục ục” vang lên bài Không Thành Kế. Tô Y suy nghĩ rốt cuộc hôm nay là buổi tối hay là sáng sớm ngày hôm sau đây? Cầm lấy đồng hồ báo thức con ếch xem, cũng đã chạng vạng tối. Đầu óc cô hỗn độn, có chút mơ hồ, vén chăn ngồi dậy, xương sống thắt lưng đều đau, phía dưới còn bất chợt truyền đến từng trận nóng rát. Tô Nhiên, cái đồ khốn kiếp chưa thỏa mãn dục vọng, không biết tiết chế! Nghĩ cô là búp bê thổi khí hay sao?

Tô Y cắn răng nghiến lợi oán thầm Tô Nhiên xong, mặc quần áo tử tế liền đi ra ngoài rửa mặt, nhìn thấy anh đang mặc tạp dề đứng trong phòng bếp xào thức ăn. Hắc hắc!

Cô nhẹ tay nhẹ chân rón rén đi đến phía sau anh, vươn hai bàn tay nhỏ bé ra vòng lấy hông anh, mặt kề sát vào tấm lưng rộng rãi hơi nóng. Quần áo của anh tản ra mùi hương molly nhàn nhạt thơm ngát, cô vừa tham lam hít một hơi vừa lầm bầm lầu bầu: “Anh, anh thật đáng yêu……”

Thân thể Tô Nhiên đột nhiên cương cứng một chút, ngay sau đó nghe được đầu gỗ phía sau nói tiếp: “Anh mang tạp dề là đáng yêu nhất, sau này ngày ngày đều như vậy đi!"

"Được, chỉ cần mỗi sáng em đều theo anh “luyện công buổi sáng” anh liền nấu cơm cho em."

"Ách” Đầu gỗ bắt đầu nhanh chóng đánh bàn tính nhỏ trong lòng, làm cơm cho anh ăn hay là đưa bản thân cho anh ăn đây?

Ừ, Tô Y suy đi nghĩ lại. Cô cân nhắc liên tục, cuối cùng cảm thấy như bây giờ rất có lời. Cô không thể ăn được an, còn có thể ăn được cơm anh làm. Ha ha! Sao cô lại thông minh thế chứ! Cứ quyết định như vậy!

"Được rồi, anh cần phải biểu hiện cho tốt, không được để cho em thất vọng!"

Hai người đang ôm ấp yêu thương, lúc này chuông cửa đột nhiên vang lên!

Tô Nhiên nói: "Ngu ngốc, mở cửa đi!"

"Nhưng em còn chưa rửa mặt, hơn nữa trên cổ còn có dấu hôn của anh mà. Em cũng không có mặt mũi nào đi gặp người khác, anh đi!” Tô Y nói xong liền dậm chân mà chạy vào phòng rửa mặt.

Tô Nhiên điều chỉnh lửa nhỏ, cười đi mở cửa, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông trung niên kia thì nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 216 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ngocdiemhepc và 183 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 110, 111, 112

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

11 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

12 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

16 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 19/05]

1, 2, 3, 4, 5

20 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Kappa LOVE
Kappa LOVE

trantuyetnhi: YY ngươi còn sống à
Tiểu Linh Đang: pr chương mới viewtopic.php?t=403119
Lãng Nhược Y: bin, ngươi nói cái gì? lâu lâu ghé qua ko ngờ gặp ngay có người đang nói xấu mình, hừ
Ma Nhỏ: ..  :dracula: hiazo.. buồn quá dgi à tôi thì bye Chi Chi Chị Chị bin off đây. Đi bắt Y Y chị chị !!
Ma Nhỏ: :dracula: chi còn onl không vạy ạ ?
Ma Nhỏ: Thì bin đã bảo bin kém chi 1t mờ hihi
Phuongkimchi: Ma nhỏ bạn bn tuổi vậy
Ma Nhỏ: Chưa mất tích áu hihi
Phuongkimchi: Trả lời đc thì người hỏi đã mất tích
Ma Nhỏ: Chi hơn Bin 1 t .
Phuongkimchi: Ta 15 bin ạ
Nhok Alone ( Bin): Chi nhiêu tuổi ??
Nhok Alone ( Bin): ò !
Phuongkimchi: Ta k thể xen vào cuộc hội thoại này
Nhok Alone ( Bin): mọi người lại đi hết rồi hã . hay là tại bin nói hết phần m.n r >>?
Nhok Alone ( Bin): bây giờ có sửa thì cũng đã muộn vậy nên bin liều nhiều tên lun
Nhok Alone ( Bin): Jinnn : hì bin up lên mạng 5 truyện mõi truyện bin ghi 1 tên khác nhau hihi
Jinnn: Ok hiểu rồi :v nhiều tên quá k biết đâu mà lần @.@
Nhok Alone ( Bin): oke . bin đã rõ !
Phuongkimchi: Chi thôi bin ạ
Hồi trước có người còn nói thèm kim chi củ cải nữa ôi tên ta
Nhok Alone ( Bin): jinnn là bin sáng tác nhưng ở nơi khác bin ghi khác nên nơi này bin ghi cũng khác
Jinnn: Bin: thế là bin lấy ở nguồn khác chứ không phải bin sáng tác hả =.=
Nhok Alone ( Bin): kimchi : vậy bin pải gọi kimchi là gì ?
Nhok Alone ( Bin): Jinnn : tại vì ở nơi khác cũng ghi vậy nên nơi này cũng ghi vậy !
Jinnn: Bin: sao k để tên tác giả là mình mà cả 2 truyện đều là 2 tên khác nhau vậy
Phuongkimchi: Haz dạo này không thấy nhã nhã nhỉ
Nhok Alone ( Bin): Jinnn dạ . jinn cần e sửa j nữa không ạ . em mới đăng lần đầu nên ko biết
Jinnn: Bin: truyện trong box việt là bin sáng tác à
Phuongkimchi: À mà đừng ai gọi ta là kim chi nhá
Kim chi khiến ta nhớ đến cô giáo dạy toán quá*rùng mình*
Bin nói đúng hồi trước ta coi một đứa như bạn thân vậy mà
Nhok Alone ( Bin): Quả chanh non không chua cũng chát - mối tình đầu không nát cũng tan vậy nên ta cần phải bỏ trong tủ lạnh . ( Bin mới rút ra trong chuyện tình đấy ạ )

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.