Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris

 
Có bài mới 09.10.2015, 01:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hàm Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Hàm Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 482
Được thanks: 2616 lần
Điểm: 8.49
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris - Điểm: 10
Nếu như khổng tước không xòe đuôi

images


Tác giả: Aris

Converter: ngocquynh520

Editor: ViVu

Độ dài: 49 chương + 1 ngoại truyện

Nguồn: diendanlequydon.com

Truyện được edit mừng sinh nhật box tiểu thuyết lần thứ 5

22/01/2011 – 22/01/2016


Giới thiệu


Thời niên thiếu của Khương Dĩ Nặc và Phương Tiêu Nhiên, có một nửa đoạn đường hai người là một đôi bạn xấu, một nửa còn lại thì cùng nhau chứng kiến con đường tình ghập ghềnh của đối phương.

“Tôi là bạn gái anh ấy, cô đừng dây dưa với anh ấy nữa.” Đây đã từng là lời kịch của cô. Ai đến anh cũng không cự tuyệt.

Cô là một cá thể vô cùng mâu thuẫn giữa hiện thực và tưởng tượng, là một người bình thường như mọi người, nhưng cô cũng phát ra ánh sáng vô cùng đặc biệt.

Biết rõ bản tính của anh nhưng khi nghe anh nói: “Nếu như khổng tước không xòe đuôi, em sẽ tiếp nhận anh sao?” Cô sẽ động lòng sao?

Tình yêu đã nở hoa vào thời khắc đó.

Mở đầu: Tại sao có thể trêu anh xong thì bỏ chạy?

“Phương Tiêu Nhiên, em dám nói lại một lần nữa là em đang ở đâu không?” Một người đàn ông dáng người cao lớn thon gầy, mặc áo sơ mi trắng in hoa nhỏ và quần cụt, đeo một cái kính mát màu đen gọng to đang gào thét giữa sân bay. Những người qua lại không khỏi ghé mắt nhìn, không biết người nào có thể làm cho anh chàng đẹp trai này tức giận đến mức chẳng thèm chú ý đến hình tượng.

“Tốt lắm! Tại sao em có thể trêu anh xong thì bỏ chạy? Em chờ đấy, đến lúc đó thì đừng có hối hận!” Hung ác cúp điện thoại, người đàn ông tức giận đùng đùng, nhìn chằm chằm vào bảng thông tin chuyến bay đang không ngừng nhấp nháy, cắn răng nghiến lợi nói: “Phương Tiêu Nhiên, em lợi hại lắm!”

Tại sao tình cảnh hiện tại lại trở nên như thế này? Mọi chuyện phải bắt đầu từ những ngày cực kỳ lâu trước đây.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.10.2015, 05:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hàm Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Hàm Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 482
Được thanks: 2616 lần
Điểm: 8.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris - Điểm: 10
Chương 1: Chuyện ngày xưa     

Năm hai sơ trung, gia đình Phương Tiêu Nhiên và Khương Dĩ Nặc chuyển đến cùng một chung cư, quan hệ giữa các hộ trong chung cư rất hòa hợp, hai nhà Phương, Khương lại có hai đứa bé bằng tuổi nên chẳng bao lâu đã trở nên thân quen với nhau.

Điều kiện gia đình Phương Tiêu Nhiên cũng bình thường, nhưng cha Phương là một người có yêu cầu rất cao, từ nhỏ đã áp dụng phương pháp giáo dục dành cho thiên tài với cô, vì vậy cuộc sống lúc nhỏ của cô là trường luyện thi, nhạc cụ, thư pháp, sáng tác… Thành tích của cô luôn dẫn đầu, chỉ cần đạt được điều này, những việc khác ở trong nhà đều tùy ý cô.

Còn ở nhà họ Khương, Khương Dĩ Nặc lại được đối đãi rất khác biệt, bởi vì Dĩ Nặc là cháu trai duy nhất của bà nội, cho nên anh nhận được sự quan tâm săn sóc của rất nhiều người, là đối tượng được mọi người cưng chiều. Từ lúc đi học, đã nghịch ngợm gây sự, mặc dù đầu óc thông minh, nhưng thành tích lại luôn ở mức trung bình, may mà cha mẹ Khương Dĩ Nặc nghĩ thoáng, không quá để ý đến việc này.

Sau khi hai nhà trở nên thân thiết, mẹ Khương vô cùng thích sự khôn ngoan của Tiêu Nhiên, lại thêm thành tích ưu tú của cô, thỉnh thoảng cũng lấy cô làm gương trước mặt Dĩ Nặc. Mọi thứ của con trai đều tốt, chỉ có việc học tập làm bà đau đầu, có một tấm gương sẽ luôn luôn tốt, vì vậy thường hay gọi Tiêu Nhiên đến chơi với Dĩ Nặc.

Ở trường học, hai người là hai thái cực đối lập nhau nhưng hai cực này tuyệt đối sẽ không hấp dẫn nhau. Trong trường Khương Dĩ Nặc là một ngôi sao bóng rổ, mặc kệ là dạng nữ sinh nào cũng đều bàn luận về anh ta, hôm nay mặc cái gì, chải kiểu tóc gì, nữ sinh bên cạnh anh ta đổi thành người nào…

Tiêu Nhiên chưa bao giờ tham gia thảo luận những đề tài này, bởi vì chỉ có cô biết bộ dạng thực sự của anh, khi ở nhà luôn thích mặc quần cụt mang dép lê chạy loạn, tóc thì như ổ gà chẳng chịu chải gọn, luôn thích nằm trên giường đọc sách, khắp nơi đều có giấu sách, hơn nữa còn là truyện manga…

Còn Khương Dĩ Nặc lại thấy Phương Tiêu Nhiên là một đứa bé bị cha mẹ quản lý, cái gì cũng nghe theo lời người lớn, mẹ vẫn thường khen cô ấy biết vâng lời ở trước mặt mình, từ lúc học tiểu học đã có rất nhiều chuyện anh đều làm theo ý mình, nữ sinh mang mắt kính tròn kia không chỉ hiền lành, không thú vị, mà thậm chí tương đối nhàm chán. Nhưng mà anh phải thừa nhận, ở trường cô tương đối nổi bật, thành tích tốt, biết đàn dương cầm, viết chữ đẹp, thể dục cũng không kém, là học trò tâm đắc của các giáo viên. Nhưng nếu đổi lại là anh, đã tuyệt vọng với cuộc sống của mình từ lâu rồi.

Vào lúc thi vào trường cao trung trọng điểm, cho dù năng lực của Tiêu Nhiên có thất thường thì cũng dễ dàng vào trường cao trung trọng điểm, thế mà Dĩ Nặc cũng có thể ung dung vào được. Điều này làm mẹ Khương vô cùng cảm kích Phương Tiêu Nhiên, nếu không phải lúc ôn thi con bé chuẩn bị tài liệu cho nó, chỉ bằng khả năng của con trai, thì làm sao có thể đậu được.

Vốn dĩ một người là cực Nam còn người kia là cực Bắc, cả hai đều không vừa mắt đối phương, nhưng trong một lần tình cờ, hai người đã không còn thấy khó chịu về nhau nữa. Tiêu Nhiên và Dĩ Nặc đang học ở nhà anh ta. Làm con gái ai cũng sẽ có mấy ngày không thoải mái, vừa đúng lúc mấy ngày đó đến, Tiêu Nhiên đã gần như không còn cảm giác, càng lúc càng đau dữ dội.

Lúc bắt đầu Dĩ Nặc cũng không quan tâm sự khác thường của cô, cho rằng có thể cô vì không thể đứng nhất một cuộc thi nào đó nên mới không vui, trong ấn tượng của anh chỉ có nguyên nhân này mới có thể làm cô u ám như thế. Do đó anh cũng không cảm thấy có gì khác thường.

Nhưng lúc anh làm xong một đề toán muốn nhờ cô xem giúp thì lại phát hiện cô cuộn tròn người lại, nước mắt đầy mặt. Chưa từng thấy cô như thế, vì vậy anh cố gắng tỏ ra mình không hề lúng túng hỏi cô: “Này, cậu làm sao vậy? Khóc cái gì?”

Cô cắn chặt môi, tay ôm bụng, khó khăn nói: “Tôi cũng đâu có muốn, đau quá…”

Vừa nghe cô nói cơ thể không thoải mái, Dĩ Nặc lập tức đỡ cô lên giường của mình, đắp kín chăn, sau đó gãi đầu, đi ra phòng khách lấy nước nóng. “Cậu sưởi ấm đi, tôi cũng không biết còn có thể làm gì nữa.”

Không còn nhiều hơi sức, nhưng Tiêu Nhiên vẫn cố gắng mỉm cười, “Không có sao, cậu làm đề trắc nghiệm tổng hợp đi, tôi khỏe hơn một chút sẽ giải thích với cậu.”

Thật ra thì đây là lần đầu tiên họ nói chuyện với nhau như thế này, trước đây hai người không vừa ý nhau nên chỉ dùng ánh mắt để trao đổi, nói chuyện lâu như vậy phải gọi là “chưa từng có” trong lịch sử.

Từ đó về sau, cô và anh dần dần thân thiết hơn, nói nhiều hơn. Cô cảm thấy, thật ra thì anh cũng là một nam sinh rất cẩn thận, biết chăm sóc người khác, hơn nữa lại rất thông mình; còn anh thì cảm thấy, thật ra cô cũng không khác biệt với mấy cô bé bình thường, cũng sẽ thích phim thần tượng, thích nghe những bản nhạc thịnh hành, vui sẽ nở nụ cười rạng rỡ, lúc buồn cũng sẽ rơi nước mắt.

Lúc cao trung là giai đoạn dậy thì quan trọng, vóc dáng Khương Dĩ Nặc càng lúc càng cao, người thì càng lúc càng đẹp trai rạng ngời, trên mặt dần mất đi vẻ ngây thơ, người đưa thư tặng quà cho anh ta càng lúc càng nhiều. Tiêu Nhiên nhớ lần đầu tiên cô bắt gặp “sự tích huy hoàng” của anh là nửa học kỳ cuối năm lớp mười.

Trong lúc tổng vệ sinh, cô đang cầm biên bản kiểm tra muốn đi đến phòng làm việc của giáo viên, thì nghe có người nói chuyện ở phía sau bồn hoa. “Tại sao anh muốn chia tay với em? Không phải đã đồng ý làm bạn trai của em sao?” Nữ sinh khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã, làm cho người ta nghe thấy không thoải mái.

“Thật xin lỗi, tôi đã có người trong lòng từ rất lâu rồi. Cô nói như thế, làm sao tôi có thể từ chối ở trước mặt mọi người?” Lời nói này không hề có thành ý, không cần nhìn, cô cũng biết là Dĩ Nặc, tên nhóc ngu ngốc kia sao có thể không chịu trách nhiệm như thế, thật đáng đánh!”

Nữ sinh cũng không nổi giận, “Anh gạt em, trong khoảng thời gian này, ngoại trừ em ra, không có ai ở bên cạnh anh!”

“Việc này, tôi và cô ấy đã biết nhau từ lúc sơ trung, cũng xem như là thanh mai trúc mã của tôi, thật xin lỗi, trong lòng tôi cũng chỉ có cô ấy, hi vọng cô có thể tìm được người thật lòng thích cô.” Thoải mái tự nhiên nói mấy câu, sau đó chỉ nghe thấy tiếng bước chân rời đi. Tiêu Nhiên nghe những lời này, nheo mắt lại, quen biết từ lúc sơ trung? Dường như tất cả các nữ sinh học chung sơ trung cũng đều có thể xem là thanh mai trúc mã của cậu ta rồi, thật là mối họa lớn! Cô bĩu môi sau đó rời khỏi, có chút xíu đồng tình với nữ sinh bày tỏ kia, nói cho cùng thì vẻ ngoài tuyệt đẹp của Khương Dĩ Nặc làm người ta quên mất nguy hiểm, lúc đói bụng sẽ quên rằng, nấm càng đẹp thì càng độc.

Cô vẫn là học sinh xuất sắc của trường, làm tốt công việc của một học sinh, thành tích học tập nổi trội, thể dục ưu tú. Anh vẫn là đối tượng làm đau đầu các giáo viên, mặc dù thành tích không tệ, nhưng luôn có giáo viên phản ánh, anh yêu đương với ai, lại đánh nhau với người nào, các học sinh trong trường, nam sinh thì cho rằng anh có nghĩa khí của lão đại, sẵn lòng xông pha với anh, nữ sinh thì cho rằng anh đẹp trai lại lạnh lùng, cho dù là công khai hay âm thầm thích anh thì đều khôn hề ít.

Nữ sinh bên cạnh anh luôn luôn không cố định, cô cũng đã thành thói quen, dù sao cũng không còn là trẻ con,  nên cũng không dễ dàng qua lại như trước, số lần cô qua nhà anh cũng ít đi. Nhưng quan hệ của hai người thì ngược lại, càng lúc càng hòa hợp, điều này được Dĩ Nặc kết luận thành: càng chia xa lại càng tuyệt vời.

Kỳ nghỉ đông lớp mười một, bên cạnh anh xuất hiện một cô gái tương đối lâu dài tên là Thượng Lam Tang, chuyện này đã trở thành tin tức mới của toàn trường. Cô gái họ Thượng này có gia cảnh tốt, là hoa khôi của trường, trong lúc nhất thời những nữ sinh âm thầm đau thương cũng có, hâm mộ cũng có, mà trái tim tan nát cũng có.

Đối với cô bạn gái này của anh, Tiêu Nhiên chỉ nghĩ, nếu như có thể làm cho Dĩ Nặc ít đi gieo họa cho mấy cô nữ sinh khác, thì cô ta cũng coi như là một người tốt, có câu cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, cô ta là cứu tinh cứu vớt tất cả nữ sinh, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.

Ngày có kết quả thi tốt nghiệp cao trung, hai người đều tụ họp ở nhà họ Khương, cùng nhau chờ đợi kết quả kỳ thi được công bố, Dĩ Nặc khăng khăng tra kết quả của Tiêu Nhiên trước, điểm của cô cao hơn điểm để có thể đậu vào đại học P đứng đầu thành phố những 20 điểm. Tiêu Nhiên vui mừng ôm lấy Dĩ Nặc nhảy lên, rồi sau đó cô nhanh chóng quay sang, vội vàng giúp Dĩ Nặc tra kết quả, Dĩ Nặc đầu óc thông minh, cấp ba chỉ hơi ham chơi một chút, may mà anh có chút vận cứt chó (Tiêu Nhiên thường nói thế), mới có thể giúp anh thi đậu vào đại học R chỉ xếp sau đại học P.

Vì vậy hai nhà đều có hỉ sự lâm môn, do từ lúc sơ trung hai đứa bé đều học chung, cho nên tiệc mừng cũng tổ chức chung với nhau. Bất quá bọn họ cũng không quan tâm đến những việc này. Có thể đậu trường tốt nhất, tất nhiên Tiêu Nhiên rất vui mừng. Mặc dù Dĩ Nặc không để ý, nhưng có thành tích như vậy, cũng xem như dễ ăn nói với cha mẹ.

Kỳ nghỉ này rất dài, tất cả mọi người đều chơi hết mình, lúc Dĩ Nặc đi ra ngoài, ngoại trừ dẫn bạn gái, cũng sẽ dẫn theo Tiêu Nhiên, bọn họ cùng nhau vui chơi cả mùa hè.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ViVu về bài viết trên: Bora, Chimy Lữ, Lạc Lạc, hoa hồng
Có bài mới 23.10.2015, 06:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hàm Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Hàm Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 17:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 482
Được thanks: 2616 lần
Điểm: 8.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu như khổng tước không xòe đuôi - Aris - Điểm: 10
Chương 2: Lần đầu tiên của anh và lần thứ nhất của cô (1)

Lên đại học, thời gian hai người gặp mặt cũng ít đi, nhưng cả hai vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết.

Thượng Lam Tang đi học ở vùng khác, nhưng Dĩ Nặc vẫn kiên trì gọi điện thoại mỗi ngày, việc này bị Tiêu Nhiên gọi vui là: mỗi ngày đều gọi love’s call. Nhưng mà anh có thể kiên định quen một nữ sinh lâu như thế thì đúng là kỳ tích, cô rất bội phục cô nữ sinh tên Thượng Lam Tang này.

Trở thành sinh viên, Tiêu Nhiên nuôi mái tóc ngắn ngang vài thành tóc dài, đường cong cơ thể cũng thay đổi, càng lúc càng có nét phụ nữ, hiểu một chút về cách ăn mặc, lúc đó tự nhiên sẽ có người theo đuổi cô.

Ngày nọ, Dĩ Nặc nhận được điện thoại của Tiêu Nhiên: “Alo. Có chuyện gì?”

Tiêu Nhiên có chút hưng phấn lại hơi ngượng ngùng, “Tôi nói cho cậu biết một chuyện…”

Cô ấy trở nên hơi lạ lùng, Dĩ Nặc hỏi cô: “Có chuyện gì vậy… Ấp a ấp úng, cậu nhanh lên một chút, tôi đang chờ chơi bóng rổ với bạn học đấy…”

Tâm tình Tiêu Nhiên đang háo hức, giờ có chút mất hứng, tức giận nói: “Tôi có bạn trai!”

Dĩ Nặc đang uống Yakult, thiếu chút nữa đã phun hết Yakult trong miệng mình lên mặt nữ sinh phía đối diện, khó khăn lắm mới nén trở lại, anh cười đến mức thở không nổi: “Cậu? Có bạn trai? Khi nào thì dẫn qua đây đi dạo?”

Giọng điệu Tiêu Nhiên trở nên kiên quyết: “Nói như thế nào đi nữa, đó cũng là bạn trai tôi, còn dắt tới đi dạo? Vị kia nhà cậu lúc mới dẫn đến, chị đây có nói gì sao?”

Dĩ Nặc nghĩ đến vẻ mặt đang giận đến đỏ bừng của Tiêu Nhiên thì trong lòng rất vui vẻ, đột nhiên có người gọi anh nhanh ra sân bóng, anh thu lại nụ cười gian, “Được rồi, tôi biết rồi. Khi nào thì dẫn anh ta ra cho tôi nhìn một chút, cậu giúp tôi kiểm định thì tôi cũng phải phụ trách với cậu chứ…”

Không nghiêm chỉnh gì cả. Đặt điện thoại xuống, Tiêu Nhiên mắng Dĩ Nặc ở đầu dây bên kia…

“Tiêu Nhiên, phim của chúng ta là 7 giờ đến 10 giờ tối, bị muộn rồi…” Người đang đi về phía này chính là bạn trai cô, Diệp Bằng Cư, anh lớn hơn cô một tuổi, mỗi khi giơ tay nhấc chân đều có dáng vẻ chững chạc hấp dẫn người khác.

Tay của cô bị anh kéo, có chút xấu hổ khi hai người nắm tay nhau đi xem phim.

Khương Dĩ Nặc và Tiêu Nhiên đã từng giao hẹn, nếu như có bạn trai bạn gái thì nhất định phải để cho đối phương xét duyệt một lần. Vì vậy đương nhiên Diệp Bằng Cư phải đến để cho Khương Dĩ Nặc “mục long ngự lãm” rồi. (ý nói phải tận mắt nhìn thấy)

Barbera, trước đây hai người thường hay đến đây. Diệp Băng Cư hơi hiếu kỳ hỏi Tiêu Nhiên: “Là người như thế nào mà nhất định phải gặp anh?”

Tiêu Nhiên nhớ lại lời nói của Dĩ Nặc trong điện thoại, không khỏi nhếch miệng lên. “Là bạn tốt của em trong nhiều năm qua, cũng như anh trai em vậy.”

Diệp Bằng Cư cười cười, không hỏi thêm gì nữa, anh và Tiêu Nhiên đang bàn chuyện sẽ trải qua đêm thất tịch như thế nào. Hai người đang cười thật vui vẻ thì có một người nhanh chóng ngồi xuống, mang theo một mùi nước hoa nhàn nhạt.

Tiêu Nhiên dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là Khương Dĩ Nặc, vì vậy nở nụ cười thoải mái. “Đến rồi?”

Nhìn người con trai anh tuấn mặc quần áo hiệu Ck, Diệp Bằng Cư không khỏi cảm thấy hơi mất mặt, nhưng vẫn lịch sự đưa tay ra: “Chào cậu! Tôi là bạn trai của Nhiên Nhiên, Diệp Bằng Cư.”

Khương Dĩ Nặc nhìn nam sinh này một chút, sạch sẽ lanh lẹ, chỉ là, không biết giác quan thứ sáu của anh nhảy ra từ đâu mà anh lại cảm thấy người đàn ông này không đáng tin cậy. Bắt tay, tùy tiện chào hỏi: “Khương Dĩ Nặc.”

“Làm sao giờ này cậu mới đến? Không phải mẹ cậu đã gọi cậu dậy từ sớm sao?” Tiêu Nhiên theo thói quen chèn ép Khương Dĩ Nặc. Anh liếc mắt nhìn cô, “Sao cậu biết?”

Tiêu Nhiên phất tay, “Sáng sớm mẹ cậu vừa mới tìm mẹ tôi đi khiêu vũ, sao tôi có thể không biết…”

“Ngày nghỉ lớn, còn mới sáng sớm đã gọi tôi, vì vậy… đương nhiên là phải ngủ lại rồi.” Nhìn Diệp Bằng Cư và Tiêu Nhiên vô cùng thân ái, hai cái đầu xúm lại, Dĩ Nặc cảm thấy mình cực kỳ sáng (ViVu: làm bóng đèn) sau đó cố ý ho nhẹ một tiếng, Tiêu Nhiên ngẩng đầu lên, liếc anh một cái, “Sao vậy?”

Anh chỉ chỉ hai người bọn họ, “Cậu là cố ý? Trước đây mỗi khi hai chúng tôi ra ngoài đều dẫn cậu theo, hiện tại cậu có bạn trai rồi, có thể trả thù rồi đúng không?”

Tiêu Nhiên nghe được lời kháng nghị của anh, lắc đầu vẻ đắc ý. “Giờ sao đây? Không phục? Tôi cũng không dễ dàng gì mới có thể để cậu thành kỳ đà cản mũi. Hơn nữa, Lam Tang nhà cậu đâu?”

Dĩ Nặc lấy tay vuốt vuốt tóc, lười biếng trả lời: “Cô ấy còn chưa có nghỉ, phải ngày mai mới về”

Nghe thấy như thế Tiêu Nhiên lại vui vẻ nói. “Như thế này đi, hai ngày này chị sẽ tạm thời chứa chấp cậu, hai chúng tôi sẽ dẫn cậu đi chơi chung, ai bảo cậu trước đây đều dẫn tôi theo như thế?”

Diệp Bằng Cư vẫn luôn không thể chen vào, cũng cảm thấy có chuyện thú vị, trêu đùa Tiêu Nhiên: “Thì ra em đều làm kỳ đà cản mũi à? Vậy anh tiết kiệm…”

Làm ra vẻ tức giận, Tiêu Nhiên véo Diệp Bằng Cư một cái, mỉm cười, “Anh không lo học, hợp tác với loại người như cậu ấy chèn ép em!”

Khương Dĩ Nặc gõ gõ bàn, “Này này này, cái gì mà loại người này! Tôi là loại người gì vậy? Tôi chính là trưởng thành dưới cờ đỏ, là thanh niên khỏe mạnh, có chí hướng của Trung Quốc!”

Một bữa cơm rất vui vẻ, ba người cười cười nói nói. Sau khi ăn xong, Diệp Bằng Cư đánh giá Dĩ Nặc là: thiếu gia giàu sức quyến rũ, Khương Dĩ Nặc đánh giá Diệp Bằng Cư là: lòng dạ thâm sâu, cẩn thận thì hơn.

Quả thật Tiêu Nhiên đã rất cố gắng với bạn trai mình, Diệp Bằng Cư là một người hiền lành, có đôi lúc không thể hiểu được suy nghĩ của cô, sẽ làm Tiêu Nhiên rất buồn bực.

Lễ tình nhân lãng mạn, còn gọi là lễ Valentine, cũng là sinh nhật Tiêu Nhiên. Mấy ngày trước cô có nói với Diệp Bằng Cư đi ra ngoài vào lễ tình nhân, kết quả Diệp Bằng Cư lại nói, không có hứng thú với ngày lễ mà giới thương gia lăng xê này, đúng thật là làm cho Tiêu Nhiên không còn tâm trạng. Ngoại trừ sáng sớm Dĩ Nặc gõ cửa tặng quà, cũng không thấy ai liên lạc với cô.

Đến xế chiều, điện thoại Tiêu Nhiên vang lên. “Alo, Bằng Cư…” Cô nghe máy mà không có chút sức lực. Cô còn chưa có muốn tha thứ cho anh vì đã quên sinh nhật cô.

“Em đi tới quán cafe ở cua quẹo trường học…” Trong điện thoại, giọng điệu của Bằng Cư vẫn chững chạc đàng hoàng, không hề có chút áy náy.

Vốn dĩ cô lười vận động, Bằng Cư lại liên tục nói muốn cô đi, không thể làm gì khác hơn là mặc áo khoác vào, đi ra cửa, đến quán cafe bên cạnh trường học. Đẩy cửa ra, bên trong im lìm, quán nhỏ hôm nay không buôn bán, rất đáng nghi ngờ, Bằng Cư muốn cô đến đây làm gì.

Chợt một âm thanh vang lên, pháo hoa trong phòng cháy sáng, ánh đèn dìu dịu chiếu vào sân khấu hình tròn của quán, Bằng Cư ở trên đó, mỉm cười. “Nhiên Nhiên yêu quý, chúc em sinh nhật vui vẻ. Anh sẽ không cầu kỳ hoa lệ, cho nên muốn dùng phương pháp này để chúc mừng sinh nhật em. Sau này, sinh nhật mỗi năm anh đều sẽ bên cạnh em.” Sau đó bài hát You are my angel nhẹ nhàng vang lên,

Tiêu Nhiên đứng phía dưới, hốc mắt đỏ hoe, đây là sinh nhật hai mươi tuổi của mình, cũng là sinh nhật lãng mạn nhất từ lúc sinh ra đến giờ.

Về đến nhà, cô kể không sót một chi tiết nào cho Dĩ Nặc nghe, sau đó ngọt ngào nói: “Tôi thích người như thế, mặc dù bề ngoài anh ấy không có động tĩnh gì, nhưng kỳ thực lại là người rất tỉ mỉ.”

Khương Dĩ Nặc xem thường, bất quá, Diệp Bằng Cư cũng không phải là con mọt sách, thỉnh thoảng cũng chơi vài trận bóng rổ, người cũng không xấu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ViVu về bài viết trên: Bora, Chimy Lữ, Lạc Lạc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Georgecut, Khuynh Anh và 432 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 350 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 210 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Ma Nhỏ: Lâu lâu mới lên chưa gì đã bị bom
Ma Nhỏ: Í í  .. mới đi có cái mà không biết mình bị bomb
LogOut Bomb: Windwanderer -> Nhok Alone ( Bin)
Lý do: cẩn thận lựu đạn
Nhok Alone ( Bin): Xin chào ...
Thư Niệm: Bất an
Ma Nhỏ: ....
Shin-sama: hồi hộp
Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.