Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

 
Có bài mới 07.01.2017, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.04.2016, 21:32
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 156
Được thanks: 1154 lần
Điểm: 9.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân - Điểm: 10
Chương 42:

Editor + Beta: Tiểu Ốc

Dưới trướng tập đoàn AR đầu tư rất nhiều hạng mục, một người trong đó chính là vị đại minh tinh tai to mặt lớn có địa vị trên mạng xã hội.

Gần đây, ảnh đế quốc tế Vân Nhược Châu tuyên bố trên trang cá nhân của mình rằng muốn khóa tài khoản, đồng thời cũng đưa ra hàng loạt các điều khoản phục vụ không công bằng của mạng xã hội, có thể nói là đẩy trang cá nhân này lên đầu sóng ngọn gió.

Buổi sáng, Lệ Tịnh Lương ngồi ở bàn ăn vừa ăn sáng vừa đọc báo, khi đọc tới trang tin tức giải trí, anh không hề dừng lại một chút nào, chỉ lướt thoáng qua rồi lật đi giống như bao tin tức khác, điều này cũng dẫn đến Hạ Tuyền không thèm để ý.

Cho đến khi anh rời đi, cô bật ti vi lên, lúc xem đến phần tin tức giải trí thì mới biết được chuyện này.

Hạ Tuyền kinh ngạc nhìn một lúc lâu, suy đoán mục đích hành động lần này của Vân Nhược Châu, chắc người đàn ông này có ý muốn trả đũa, nếu như thua keo này, thì phải lấy lại danh dự ở keo khác.

Nghĩ thế, vậy thì đợt sóng gió này có liên hệ rất trực tiếp với cô, Hạ Tuyền khẽ sờ đầu con trai, dịu dàng nói: "Bảo bối, chúng ta làm sủi cảo cho ba con đi, bánh nhân thịt!"

Lệ Hạ không hiểu ý tứ cụ thể của mẹ là gì, nhưng thấy mẹ hưng phấn như vậy, lập tức vỗ vỗ tay bày tỏ sự đồng ý.

Vì vậy, Hạ Tuyền bắt đầu xắn tay áo xông pha một trận, đợi đến khi cô mang được hộp đựng thức ăn đến phòng làm việc của Lệ Tịnh Lương, thì lại vừa vặn đụng phải Tống Lương Thần, nhưng lần này không phải chỉ có một mình bọn họ, mà còn có các nhân viên của AR và người của điện tử Ân Thượng.

"Lệ phu nhân." Tống Lương Thần mỉm cười chào hỏi, "Mau ngồi đi." Cô ta sắp xếp.

Hạ Tuyền khẽ mỉm cười: "Cảm ơn, không cần phiền toái như vậy, đây là nhà của tôi, mong mọi người tự nhiên."

Tống Lương Thần lập tức nhận thấy lời mình vừa nói có chút bất thường, nhưng cũng không ngu mà giải thích, nếu giải thích trong những trường hợp như thế này, thì chỉ cho thấy mình chột dạ hơn, càng tô càng đen.

"Sủi cảo?" Lệ Tịnh Lương đã mở hộp đựng thức ăn ra, cầm đũa chọc chọc một chút, sau khi nhìn thấy là bánh nhân thịt thì lập tức nhăn mày lại, "Không ăn." Anh quẳng chiếc đũa xuống quay đầu đi.

Hạ Tuyền thản nhiên nói: "Suốt ngày ăn rau sẽ không giữ được cơ bụng."

Lời nói này làm cho những người có mặt khác hơi lúng túng dời mắt đi, Lệ Tịnh Lương nhìn về phía cô, trên mặt mang theo biểu cảm không tán thành.

"Ăn đi, tự tay em làm đấy, Lệ Hạ còn giúp em nắn vài miếng nữa."

Hạ Tuyền giơ bàn tay thon dài trắng nõn của chính mình vẫy vẫy trước mặt anh, Lệ Tịnh Lương nhanh chóng đổi sắc mặt, một lần nữa cầm đũa lên bắt đầu ăn. (Ốc: uy hiếp trắng trợn bà con ơi =)))

Không bao lâu sau, ông chủ Lệ liền ăn gần hết chỗ sủi cảo, khi chỉ còn lại tầm 2-3 miếng thì mới giống như chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn về phía mấy người khác nói: "Mấy vị cũng ăn một chút đi."

Ăn??? Sao có thể ăn?? Lão nhân gia anh cũng ăn sắp hết rồi, chúng tôi có nhiều người như vậy, làm sao phân chia hết 2-3 miếng được?

Mọi người đều đồng loạt từ chối, Lệ Tịnh Lương hài lòng ăn xong miếng sủi cảo cuối cùng, đặt đũa xuống nói: "Mùi vị không tệ, anh cũng không biết rằng em có thiên phú này."

Hạ Tuyền đưa khăn tay cho anh, giọng nói dịu dàng êm ái: "Gần đây anh bận việc, cũng không được ăn cơm tử tế, chẳng phải là em đau lòng cho anh sao?"

Đây chỉ là đền bù thôi. Lệ Tịnh Lương liếc cô một cái.

"Được rồi, mọi người tiếp tục làm việc đi, tôi cũng cần phải trở về rồi." Hạ Tuyền nhìn về phía Tống Lương Thần, trầm thấp nói, "Tống Tổng thật đúng là tuổi trẻ tài cao, tuổi hai chúng ta cũng không chênh nhau lắm, nhưng cô lại có thành tựu như vậy, dáng vẻ này của tôi, cả ngày chỉ biết suy nghĩ đến chuyện chăm sóc con cái và ông xã thôi......"

Tống Lương Thần có chút thất thần, trong lòng chợt hiện lên một suy nghĩ mà ngay cả cô ta cũng thấy sợ —— cô ta thế nhưng lại cảm thấy, có con trai và ông xã, buông tay sự nghiệp xây dựng gia đình như vậy cũng không có gì là không tốt...... Đây quả thực là không có có cốt khí, cô ta lắc lắc đầu, miễn cưỡng cười một tiếng.

"Đâu có, Lệ phu nhân thật biết nói đùa, tôi nghe nói gần đây nhãn hiệu thời trang của Lệ phu nhân sẽ tổ chức một buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới, tôi còn muốn xin một vé đây."

"Không thành vấn đề." Hạ Tuyền khoác cánh tay Lệ Tịnh Lương, "Tôi sẽ bảo nhân viên gửi cho Tống Tổng, nhưng không nên đi một mình nhé, chủ đề ngày hôm đấy là tình yêu đó." Cô nháy mắt trái, cái nháy mặt này thật sự khiến cho ngay cả phụ nữ cũng bị mê muội, nhưng cô lại coi như không có chuyện gì, vung ống tay áo lên rồi rời đi, Lệ Tịnh Lương nhìn lướt qua bóng lưng của cô, lạnh nhạt nói, "Tiếp tục."

Buổi họp báo nhãn hiệu thời trang của Hạ Tuyền được tổ chức vào tháng mười hai, bây giờ Giang Thành đang rất lạnh, nhưng hiện trường buổi họp báo lại vô cùng ấm áp, có thể tùy ý thấy được những người mặc váy hở lưng.

Hạ Tuyền mặc một bộ váy màu xanh ngọc kéo dài tới tận đất, mái tóc đen hơi xoăn dài đến eo tự nhiên rũ xuống, khuôn mặt không chút son phấn nhưng vẫn hoàn mỹ không tì vết, mỗi cái nhăn mày nụ cười đều mang theo sự thanh tao và kiêu ngạo sau khi rút khỏi làng giải trí.

"Không hề đánh phấn hay trang điểm xinh đẹp, ngược lại với dự đoán của anh."

Lệ Tịnh Lương khẽ lắc ly rượu, nhìn bà xã nhấp một ngụm.

"Nhân vật chính của ngày hôm nay là quần áo của em, không phải là người của em." Hạ Tuyền hờn dỗi liếc mắt một cái: “Đi tiếp khách giúp em đi, em phải rời khỏi đây một chút."

"Sao thế?"

"Có chút không thoải mái." Hạ Tuyền khẽ nhíu mày, nâng vạt váy bước nhanh về phía hậu trường, cô rất buồn  nôn.

Lệ Tịnh Lương bước nhanh đuổi theo, hai người cùng nhau đi tới toilet, Hạ Tuyền ôm vòi nước nôn, Lệ Tịnh Lương đứng ở phía sau vuốt lưng giúp cô, giữa hai hàng lông mày hiện rõ sự lo lắng: "Có thấy khá hơn chút nào không?"

Hạ Tuyền một mực nôn ọe, hôm nay vì muốn mặc váy đẹp hơn một chút trong buổi họp báo, nên cô ngay cả nước cũng không dám uống nhiều, chứ đừng nói đến ăn cơm, nôn nửa ngày vẫn không thấy thoải mái hơn chút nào, chờ đến khi buổi họp báo sắp sửa bắt đầu rồi thì mới miễn cưỡng bình phục lại chút xíu, tựa vào ngực Lệ Tịnh Lương thở dốc.

"Anh đưa em đến bệnh viện."

Lệ Tịnh Lương không thèm đếm xỉa ôm cô rời đi, Hạ Tuyền cũng không từ chối, ôm cổ của anh, vô lực tựa vào người anh, thật ra cô cũng không khó chịu lắm, chỉ là đột nhiên không muốn động đậy, có lẽ là do từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm, cho nên luôn muốn được cảm thụ một chút tình yêu của anh.

Còn lý do khác thì sao...... Đương nhiên cô cũng có nghi ngờ của bản thân rồi —— tháng này dì cả của cô vẫn chưa tới, sẽ không phải là nguyên nhân mà cô đang nghĩ chứ?

Mã Nghĩ đã có thể tự mình phụ trách một bên rồi, anh là phó tổng giám đốc của Hạ Tuyền, bà chủ và chồng của bà chủ đều đi rồi, cậu tự nhiên sẽ trở thành trụ cột.

Chỉ thấy người chủ trì nói một câu "Xin mời Mã tiên sinh lên sân khấu", Mã Nghĩ lập tức tây trang chỉnh tề bước đi, vô cùng ra dáng là người đứng đầu buổi họp báo.

Khi mọi chuyện bên kia đang được tiến triển, Tống Lương Thần đi ra từ trong buồng đơn ở nhà vệ sinh, hồi tưởng lại một màn vừa mới diễn ra ở bồn rửa tay, nếu nói trong lòng không hâm mộ thì là giả.

Cô nhìn vào gương, thấy trong đó là một khuôn mặt mặc dù không được coi là già nhưng cũng tuyệt đối không được coi là trẻ, chẳng biết tại sao lại bắt đầu phiền muộn.

Có lẽ, sự nghiệp của người phụ nữ khi đạt tới một mức độ nào đó, thì cũng nên tìm người đàn ông làm bạn đồng hành thôi? Khi đau lòng khổ sở hay không thoải mái thì còn có một người ở bên cạnh mình, hình như cũng rất hạnh phúc, nhưng mà...... từ đầu đến cuối, người đàn ông có thể lấy được sự công nhận của cô cũng chỉ có một mình Lệ Tịnh Lương thôi.

Trong bệnh viện, Hạ Tuyền chán nản tựa lưng vào ghế, mặt xám như tro tàn nhìn về phía trước, cặp mắt không hề có tiêu cự, nếu ai không biết còn tưởng rằng cô bị bệnh nặng nào đó.

"Chẳng qua chỉ là mang thai thôi, sao sắc mặt khó coi vậy."

Lệ Tịnh Lương đùa nghịch mấy lọn tóc của cô, hương thơm thoang thoảng quanh quẩn trong hơi thở, bộ dạng lười biếng ngây thơ này của cô thật sự rất rung động lòng người, nhưng cũng thật đáng tiếc, vị phu nhân này lại mang thai, đây đúng là một tin tức hỏng bét.

"Lại mang thai, mới có hai tháng, vậy phải làm sao bây giờ?" Hạ Tuyền biểu cảm sợ hãi, "Đã thế còn phải đợi thêm một tháng nữa thì mới có thể thượng anh lần nữa, sao em có thể đợi được?" (Ốc: Ta có cần phải giải thích từ “thượng” không, nàng nào đen tối tự hiểu nha…@@)

Lệ Tịnh Lương vốn đang nghiêm túc lắng nghe, nhưng bây giờ lại cảm thấy bị giễu cợt.

Anh quay đầu không để ý tới cô, cô xoay mặt anh để anh nhìn thẳng vào mình, vì vậy bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai, một lúc sau là bác sĩ thua trận trước.

"Cái đó, đã làm kiểm tra xong rồi, về sau chỉ cần kiểm tra thai định kỳ nữa là được, hai vị......" Hai vị có thể về nhà liếc mắt đưa tình rồi! Nửa câu sau bác sĩ không nói.

"Làm chậm trễ công việc của mọi người rồi, chúng tôi lập tức đi ngay." Hạ Tuyền bưng mặt đi ở phía trước, Lệ Tịnh Lương theo ở phía sau, hai người nhắm mắt theo đuôi nhau trở về xe, Hạ Tuyền trực tiếp nhào vào ngực anh, ríu rít giả khóc ăn vạ.

Lệ Tịnh Lương cúi đầu nhìn đôi mắt chỉ có sấm mà không mưa của cô, giễu cợt nói: "Chuyện gì khiến Lệ phu nhân đau lòng như vậy?"

Hạ Tuyền làm bộ lau nước mắt: "Lần này hỏng rồi, em lại mang thai, không thể dùng cơ thể để níu giữ chồng mình, ngộ nhỡ anh ấy bị hồ ly tinh ở bên ngoài câu đi mất thì sao? Một tháng đấy, anh ấy cũng không phải là hòa thượng, sao có thể nhịn được?"

Lệ Tịnh Lương véo lỗ tai của cô: "Lặp lại lần nữa." —— Uy hiếp trần trụi.

Hạ Tuyền rụt về phía sau sờ sờ lỗ tai: "Anh làm em đau, xuống tay thật ác độc." Vành mắt cô đỏ hoe, giống như thật sự rất đau.

Lệ Tịnh Lương vốn chắc chắn rằng lực của mình rất nhẹ, cô chỉ đang giả bộ, nhưng nhìn bộ dạng này của cô thì lại bắt đầu không chắc chắn lắm.

"Để anh nhìn một chút."

Anh nghiêng người tiến lại gần định nhìn cho cô, cô nhân cơ hội này cắn môi anh hung hăng hôn một cái, Lệ Tịnh Lương “a” một tiếng rồi trở lại ghế lái, khẽ vuốt đôi môi bị cắn đến ứa máu, đôi mắt sắc bén thâm thúy liếc nhìn cô.

"Em không đi đóng phim thật đúng là vô cùng đáng tiếc." Lệ Tịnh Lương hừ lạnh một tiếng, nịt chặt dây an toàn rồi đạp cần ga phóng xe đi, một loạt động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, động tác lúc quau đầu xe khiến cho nút cài ở áo sơ mi của anh bó sát vào ngực, chiếc cúc áo tràn ngập nguy cơ bị bung ra quả thực là sức hấp dẫn lớn nhất, Hạ Tuyền lập tức lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình, giấu vào photo album bí mật của mình.

"Nếu như một ngày nào đó cái photo album này bị phá mã, thì nhất định sẽ có hàng đống đàn ông xinh đẹp – chạy – đến – cửa!" Hạ Tuyền kích động nói.

"Lúc nào em cũng chụp mấy cái này."

Lệ Tịnh Lương lạnh lùng nhìn cô, tuy khí thế bức người, nhưng đáy mắt lại có sự dịu dàng không thể nào xóa được.

"Không có gì, mau trở về công ty thôi, có khi buổi họp báo cũng sắp kết thúc rồi." Hạ Tuyền cười thúc giục, rồi đột nhiên chuyển đề tài, "Đúng rồi, sinh xong hai đứa bé, anh phải nhớ là không thể không đeo bao, em không muốn sinh nữa đâu."

Xe đột nhiên quay đầu một phát......

Trên thực tế, cô đoán không sai, khi bọn họ trở lại công ty thì buổi họp báo đã kết thúc rồi, ở cửa công ty, họ gặp phải một vị "khách" vốn không nên xuất hiện ở đây.

"Diệp phu nhân?" Hạ Tuyền cười như không cười nói, "Bây giờ tôi mới được chân chính nhìn thấy bà ngoài đời thật, có chuyện gì sao?"

Lương Ngâm lạnh lùng nhìn Hạ Tuyền: "Tôi mong chúng ta có thể nói chuyện một chút."

"Tôi và bà? Không có gì để nói." Hạ Tuyền không cần suy nghĩ lập tức từ chối.

Lương Ngâm nhìn về phía Lệ Tịnh Lương: "Lệ tiên sinh, tôi muốn nói mấy câu với Lệ phu nhân, ngài có thể tránh sang một bên không?"

Hạ Tuyền nói thẳng: "Tôi không có việc gì là anh ấy không thể biết, cũng không giống như Diệp phu nhân bà, làm bao nhiêu chuyện xấu sau lưng chồng."

Lời nói này đâm vào chỗ đau của Lương Ngâm, nhớ tới đơn ly hôn của Diệp Hân và đứa con gái đang ở trong tù, Lương Ngâm nắm chặt hai tay nói: "Hạ Tuyền, cô không muốn tôi sống tốt, tôi cũng không muốn cô sống tốt, nhưng coi như bây giờ cô lợi hại hơn nữa thì có ích lợi gì? Mẹ cô chết sớm, khi còn sống, người đàn ông của cô ta ở bên cạnh tôi, tôi đã thắng cô ta, bây giờ còn ở trong cùng một hộ khẩu với Diệp Hân, coi như cô có lợi hại hơn nữa lại có thể làm gì? Nếu như cô thật sự rất lợi hại, vậy thì cô thay đổi quá khứ đi, đảo ngược thời gian đi!"

Lời nói của Lương Ngâm chọc giận Hạ Tuyền, cô kìm nén sự tức giận nhìn chằm chằm vào bà ta, gằn từng chữ: "Xem ra Diệp phu nhân cảm thấy thời gian lệnh thiên kim ngồi tù quá ngắn, cho nên mới chạy tới đây để giương oai. Được thôi, tôi nhất định sẽ khiến cô ta phải ngồi trong tù lâu hơn gấp bội, cũng cố gắng khiến cho bà và chồng mình ly hôn thật nhanh, để cho bà cũng được nếm thử một chút trải nghiệm ban đầu của mẹ tôi.”

"Cô có thể làm gì tôi?" Lương Ngâm đã chó cùng dứt giậu(*), "Diệp Y Nhiên, cô có thể giết chết tôi sao? Cô dám không? Cô không dám! Chỉ cần cô không giết tôi...tôi cùng lắm cũng chỉ không có tiền không có chồng, cô không thể giết chết tôi và con gái tôi, sớm muộn gì con gái tôi cũng sẽ hết hạn tù và được thả ra, chúng tôi sẽ sống thật tốt, người chết là mẹ của cô chứ không phải chúng tôi!" Lương Ngâm cười ha ha, giống như đang xả giận, trợn mắt nhìn Hạ Tuyền một cái rồi lập tức dời đi.

(*)Chó cùng dứt giậu: Vì tình thế bị đẩy đến bước đường cùng nên phải làm liều, kể cả điều xằng bậy.

Hạ Tuyền hít sâu, một tay ôm bụng, một tay nắm thật chặt lấy Lệ Tịnh Lương, nhìn qua tình hình không ổn lắm.

Con ngươi lạnh lùng của Lệ Tịnh Lương nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lương Ngâm, vào lúc bà ta sắp rời khỏi tầm mắt của anh thì anh nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu hói đón bà ta đi, người đó là ai, anh tương đối rõ ràng.

"Đi." Lệ Tịnh Lương đỡ Hạ Tuyền, hai người cùng nhau trở về nhà, Hạ Tuyền vẫn giữ yên lặng, chờ đến khi đi vào thang máy thì mới mở miệng lần nữa.

"Có phải là em rất vô dụng không?" Hạ Tuyền cố nén nước mắt nói: "Mới vừa rồi em thật sự rất muốn giết cô ta, em đã nghĩ như vậy, nhưng em......"

"Em không cần phải nghĩ." Lệ Tịnh Lương ngắt lời cô, nắm chặt lấy cằm của cô để cô nhìn thẳng vào mình, gằn từng chữ, "Anh sẽ giúp em."

Hạ Tuyền trợn tròn hai mắt, đôi mắt đào hoa xinh đẹp phản chiếu bóng dáng anh tuấn của anh, anh buông tay ra, đứng thẳng người cài nút áo khoác tây trang, Hoạt động gân cốt một chút, tự tin nhếch mép cười, nụ cười đó…đúng là rất tà ác.

"Vị Diệp phu nhân kia thật sự quá ngu ngốc, bà ta căn bản không biết rằng, trên đời này có rất nhiều chuyện còn khổ hơn so với cái chết rất nhiều."



Đã sửa bởi Tiểu Ốc lúc 11.02.2017, 15:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ốc về bài viết trên: Hạnh Đậu, QQ_23, Thanh thanhhp12, chauanh2013, le suneo, ruyuan, searatsuki, sâu ngủ ngày
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 11.01.2017, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.04.2016, 21:32
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 156
Được thanks: 1154 lần
Điểm: 9.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân - Điểm: 10
Chương 43:

Editor + Beta: Tiểu Ốc

Tống Lương Thần đã không còn cơ hội gặp mặt Lệ Tịnh Lương, rất khó để hiểu, một cuộc hợp tác quan trọng như vậy, nhưng Lệ Tịnh Lương thân là nhân vật chủ chốt lại mất tích, giao lại toàn quyền lo liệu cho cấp dưới.

Do dự đã lâu, cuối cùng cô ta cũng lấy hết dũng khí đi hỏi phó tổng Hà, mới biết được rằng bởi vì Lệ phu nhân vừa mới sinh xong con đầu lòng chưa được bao lâu đã mang thai tiếp, nên càng phải chăm sóc cẩn thận và chu đáo hơn, vì vậy anh đã trở về nhà làm một ông xã nhị thập tứ hiếu(*) rồi.

(*)Nhị thập tứ hiếu: hiểu nôm na là ông chồng hoàn hảo, siêu siêu tốt, chăm sóc chu đáo cho vợ, tuyệt đối thủy chung, ngoan ngoãn với vợ,….

Tống Lương Thần: "... ..."

Ở trong nhà, Hạ Tuyền nằm, Lệ Tịnh Lương đứng, cầm một quyển sách trong tay, nghiêm túc đọc diễn cảm.

Hạ Tuyền vui vẻ nghe, Lệ Hạ ở bên cạnh vỗ tay bảo hay, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận.

Một lát sau, điện thoại Lệ Tịnh Lương vang lên, anh nhìn lướt qua số điện thoại rồi để sách xuống đi ra ngoài, Hạ Tuyền ở trên giường chờ mòn chờ mỏi, khoảng chừng gần mười phút sau anh mới đi lên tầng một lần nữa, lúc về phòng thì trong tay cầm hai con gấu bông, một con là cô phiên bản hoạt hình, một con còn lại là...... Lệ Hạ phiên bản hoạt hình, thật ra thì nhìn bề ngoài cũng không giống lắm, nhưng quần áo và khí chất thì phải giống đến mười phần.

"Anh mua ở đâu vậy?" Hạ Tuyền vui mừng nhận lấy.

"Tâm tình rất tốt sao." Anh không có trả lời, mà hỏi ngược lại.

Hạ Tuyền rũ mắt xuống, trên mặt mang theo nụ cười chân thành: "Cứ coi như có nhiều chuyện phiền muộn hơn nữa, thì chỉ cần nghĩ tới em và anh...em cũng thấy rất vui rồi."

"Vậy thì tốt." Lệ Tịnh Lương khẽ vuốt đầu con trai nói, "Anh có chút chuyện phải đi ra ngoài, bốn người bọn em tự chơi đi nhé."

Hạ Tuyền ôm gấu bông nói: "Anh vẫn chưa nói cho em biết anh mua ở đâu? Tên là gì? Không phải cùng tên với em chứ?" Cô chỉ chỉ vào mình.

"Thật đúng là trẻ con, còn muốn đặt tên cho gấu bông nữa."

Lệ Tịnh Lương đi đến bên cửa ngoái đầu lại nhìn hai mẹ con bọn họ, khẽ dừng lại mấy giây rồi nói: "Nó tên là thiên sứ giáng trần."

Dứt lời, lập tức rời đi không quay đầu lại, còn giúp bọn họ đóng cửa.

Hạ Tuyền nhìn con gấu bông trong tay, hồi tưởng lại câu trả lời mà anh vừa nói với mình, cảm thấy câu nói kia thật sự rất đúng.

Mặc dù đến nay lời nói của Lương Ngâm vẫn canh cánh trong lòng cô, nhưng có Lệ Tịnh Lương làm bạn, cảm xúc của cô đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Thì ra, cảm xúc của con người thật sự có thể bị chi phối bởi người mình yêu, và khi bạn đặc biệt yêu một người, thì người đó có thể điều khiển mọi thứ của bạn.

Trong gian phòng trang nhã của một nhà hàng tầm thường ở ngoại ô thành phố, Lý Chí Viễn thận trọng ngồi ở trên ghế, thỉnh thoảng giương mắt nhìn người đàn ông đối diện, cảm xúc trong lòng phức tạp.

Lệ Tịnh Lương thong thả ung dung uống trà, mặc dù chủ động hẹn Lý Chí Viễn tới đây, nhưng anh vẫn luôn giữ yên lặng, giống như không có chuyện gì cả.

Lý Chí Viễn thật sự không thể chịu nổi cái áp lực không tiếng động như vậy của anh nữa, nuốt nước miếng nói: "Lệ tiên sinh, ngài tìm tôi có chuyện gì không? Xin ngài đừng khách khí, có việc gì cứ nói thẳng."

Đối với loại giọng điệu nhún nhường này, Lệ Tịnh Lương đã sớm quen lắm rồi.

Anh giương mắt liếc nhìn ông ta, khẽ lắc đầu nói: "Luật sư Lý, ông không đoán được lý do tôi tới tìm ông sao? Suy nghĩ thật kỹ vào, hãy sử dụng thứ duy nhất không vô dụng trên người ông."

... ... Đầu óc ư?

Lý Chí Viễn hoang mang tự hỏi, chợt trợn tròn hai mắt nhỏ giọng nói: "Chẳng lẽ là bởi vì...... Lệ phu nhân?"

Lệ Tịnh Lương tựa vào ghế nở nụ cười, Lý Chí Viễn thấy thế cũng biết mình đoán đúng.

"Xin Lệ tiên sinh yên tâm, mặc dù bây giờ Lương Ngâm ở cùng tôi, nhưng tôi sẽ không giúp bà ta làm bất cứ chuyện gì có hại đến Lệ phu nhân." Lý Chí Viễn hoảng hốt thề thốt.

Lệ Tịnh Lương hừ lạnh một tiếng khinh thường nói: "Tôi đương nhiên yên tâm, tuy nhiên coi như ông muốn như vậy, nhưng cũng phải xem ông có cái bản lĩnh đó hay không đã.”

"... ..." Thế là sao? Mồ hôi Lý Chí Viễn rơi như mưa khổ sở suy nghĩ, đầu cũng sắp nổ tung rồi.

"Nghe nói ông đang nghĩ cách để giảm án tù cho Diệp Minh Tâm?"

Lệ Tịnh Lương chỉ nói bâng quơ một câu, Lý Chí Viễn lập tức hiểu ra vấn đề, vội vàng nịnh nọt nói: "Thì ra là vì vậy? Lệ tiên sinh, bây giờ tôi chỉ mới chuẩn bị thôi, chưa trực tiếp làm gì cả, nếu như ngài không thích, tôi sẽ lập tức ngừng lại."

“Ông không sợ bà Lương không vui sao?"

Lương Ngâm đã ly hôn với Diệp Hân, Lệ Tịnh Lương đã không cần xưng hô đối phương là Diệp phu nhân nữa.

"Bà ta vui hay không cũng không quan trọng, chỉ cần Lệ tiên sinh vui mừng là được rồi." Lý Chí Viễn nịnh hót cười một tiếng.

Lệ Tịnh Lương lịch sự nhếch môi khẽ cười, hắng giọng nói: "Bà Lương, bà có thể ra ngoài."

Lý Chí Viễn ngẩn ra, kinh ngạc nhìn căn phòng kế bên, một người phụ nữ với gương mặt tái nhợt bước ra từ bên trong, đó chính là Lương Ngâm.

"Tại sao bà lại ở đây?" Lý Chí Viễn không thể tin nổi nói.

Lương Ngâm căm hận chỉ vào ông ta nói: "Ông là tên lừa gạt!"

Lý Chí Viễn khẽ ghét bỏ nhíu mày: "Lừa bà thì sao? Với bộ dạng bây giờ của bà, ngoại trừ cái gương mặt đó ra thì còn có cái gì để bị người ta lừa sao?"

Lương Ngâm tức giận đến nỗi choáng váng, suýt chút nữa thì ngất xỉu, Lý Chí Viễn lập tức nói: "Lệ tiên sinh, ngài yên tâm, nếu như bà ta ngất xỉu ở đây, tôi sẽ có đầy đủ cách để chứng minh chúng ta vô tội, còn bà ta thì xong đời."

Lương Ngâm thật sự không thể nào tin nổi những gì mình đang nghe: “Tại sao ông có thể làm vậy?" Bà ta ôm ngực, vẻ mặt nhịn đau, giống như thật sự bị tức đến nỗi phát bệnh.

Lệ Tịnh Lương cười tủm tỉm nhìn Lương Ngâm: "Bà Lương, bây giờ bà biết rồi đấy, ngoại trừ cái chết ra, bà chẳng còn cái gì hết."

Lời này vừa nói ra, Lương Ngâm lập tức hiểu rõ những chuyện xảy ra ngày hôm nay là vì ai, bà ta phẫn hận nhìn chằm chằm Lệ Tịnh Lương: "Vậy thì sao? Chỉ cần tôi còn sống, như thế liền đại biểu tôi đã thắng."

"Đúng, bà đã thắng, nhưng con gái của bà vì chiến thắng của bà mà chẳng những phải ngồi tù nhiều năm, lại còn phải chịu sự đối xử không mấy tốt đẹp ở trong đó." Lệ Tịnh Lương thản nhiên nói, "Hơn nữa ai bảo bà chắc chắn có thể sống? Luật sư Lý, không phải mới vừa rồi ông nói rằng tôi bảo gì ông cũng làm sao? Giết bà ta đi, sau đó tự cởi tội cho mình." Anh khoanh hai tay dù bận nhưng vẫn ung dung nói: "Để tôi chiêm ngưỡng thành ý của ông."

Lý Chí Viễn nghe thấy Lệ Tịnh Lương bảo giết người cũng lập tức ngây ngẩn cả người, ông ta do dự nói: "Lệ tiên sinh, chuyện này......"

Lương Ngâm sợ hãi nhìn hai người đàn ông trong phòng, lập tức nhắm thời cơ chạy đến chỗ cánh cửa, nhưng Lệ Tịnh Lương nói thẳng: "Cửa có người canh gác, bà Lương đừng nghĩ tới việc chạy."

Lương Ngâm cắn môi nói: "Ban ngày ban mặt, Lệ tiên sinh lại dám giết người?"

"Tôi không muốn giết người." Lệ Tịnh Lương nhún vai vô tội nói, "Người muốn giết phải là luật sư Lý." Anh khẽ giơ tay lên, "Luật sư Lý, hãy nghĩ đến những lợi ích, ông nhất định sẽ nguyện ý làm như vậy, đúng không?"

Lý Chí Viễn chau mày suy tư một lúc, thấy vẻ mặt chân thành của Lệ Tịnh Lương, ông quyết định bước nhanh về phía Lương Ngâm, chặn bà ta ở trong góc tường, sau đó dùng sức siết chặt cổ bà ta.

Lương Ngâm muốn thét chói tai, nhưng hoàn toàn không phát ra được tiếng nào, cơ thể không tự chủ co rúc vào một chỗ, bởi vì thiếu không khí nên mắt cũng bắt đầu trợn trắng, theo thời gian trôi qua và sự gia tăng khí lực của Lý Chí Viễn, cơ thể Lương Ngâm bắt đầu co quắp, sức sống của bà ta mất dần, vào lúc sắp ngột thở, Lý Chí Viễn chợt bị người khác kéo ra từ phía sau, trực tiếp té lăn trên mặt đất.

Lương Ngâm khó khăn thở hổn hển, ho khan mấy tiếng rồi suy yếu liếc nhìn người cứu mình, lại là Lệ Tịnh Lương.

"Lương Ngâm, bà thấy rõ chưa." Lệ Tịnh Lương thong thả ung dung nói, "Nếu như tôi muốn bà chết, thì bà đã chết từ lâu rồi, con gái bà cũng vậy." Anh đứng thẳng người, khinh miệt nhìn xuống bà ta, "Yên tâm đi, tôi sẽ không để cho bà chết dễ dàng như vậy đâu, bà sẽ rất nhanh hiểu được rằng, chết không phải là chuyện đáng sợ nhất trên đời này." Dứt lời, anh lập tức xoay người rời đi, để một nam một nữ đờ đẫn ở trong phòng.

Buổi tối, Diệp Hân lái xe về nhà, đang đi ra từ ga ra để mở cửa, thì thấy Lương Ngâm đang ngồi chồm hỗm ở đó.

Nhìn thấy Diệp Hân, Lương Ngâm giống nhìn thấy cây phao cứu mạng, lập tức chạy tới định ôm ông, nhưng Diệp Hân chợt nghiêng sang bên trái, bà ta té nhào xuống đất.

Mượn ánh đèn bên đường, Diệp Hân nhìn thấy vết hằn đỏ trên cổ bà ta, không cần nghĩ cũng biết bà ta chọc phải chuyện phiền toái rồi.

Ông chán ghét liếc bà ta một cái, mở cửa sắt đi vào, dưới ánh mắt cầu xin của Lương Ngâm, không chút lưu tình khóa cửa lại.

"Ông xã......" Lương Ngâm khổ sở gọi ông, mong ông có thể dừng bước lại.

Diệp Hân ngoái đầu lại nhìn bà ta nói: "Kính mong bà Lương đổi lại cách xưng hô, chúng ta đã không còn quan hệ, hẹn gặp lại." Dứt lời, ông nhấc chân rời đi, trong vòng một ngày, Lương Ngâm bị đàn ông vứt bỏ hai lần, tinh thần vô cùng hỏng bét.

Bà ta đứng dậy, hoảng hoảng hốt hốt đi về phía trước, cũng không biết mình nên đi đâu.

Đêm đã rất khuya, một người phụ nữ thất hồn lạc phách đi ở trên đường rất gây sự chú ý cho người khác, ban đêm cảnh sát tuần tra nhìn thấy bà ta liền xuống xe hỏi thăm bà ta đã xảy ra chuyện gì.

Nghĩ tới việc ban ngày, hai mắt Lương Ngâm tỏa sáng nói: "Có người muốn giết tôi!"

Cảnh sát lập tức gặng hỏi bà ta chi tiết sự việc, dẫn bà ta về đồn cảnh sát. Rất nhanh, Lý Chí Viễn đã nhận được cuộc gọi của đồn cảnh sát, cầm cặp công văn vội vã đi tới đó.

Giống như Lý Chí Viễn, Lệ Tịnh Lương cũng nhận được cuộc gọi này, nhưng mà điện thoại không gọi tới anh, mà là gọi tới luật sư của anh.

"Anh đi đi." Lệ Tịnh Lương đang sấy tóc cho Hạ Tuyền, âm thanh hỗn tạp rất lớn, "Tôi có việc, cúp máy trước."

Có thể đả động tới luật sư của Lệ Tịnh Lương, đương nhiên là nhân vật không nhỏ, anh ta và Lý Chí Viễn gần như trước sau đặt chân đến đồn cảnh sát, hai người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng lập tức có đối sách.

Bọn họ đi vào bên trong, gặp được Lương Ngâm nhếch nhác, vẻ mặt bà ta hài lòng, giống như đã nhìn thấy cảnh Lệ Tịnh Lương và Lý Chí Viễn bị bắt.

Nhưng mà, mọi chuyện cũng không phát triền theo hướng mà bà ta mong muốn, mà ngược lại còn càng chạy càng xa đến một phương hướng sai lệch hoàn toàn.

"Đồng chí cảnh sát, thật sự quá oan uổng rồi! Người phụ nữ này đúng là nói xằng nói bậy, lúc xế chiều chỉ có mình tôi và bà ta ở đó, Lệ tiên sinh căn bản không hề có mặt, bà ta không phải là đang vu oan sao?" Lý Chí Viễn cao giọng nói.

Luật sư Lệ Tịnh Lương cười nói: "Chính xác là như vậy, nếu như đồng chí cảnh sát không tin, chỗ tôi có bằng chứng."

Anh ta đưa một cái USB cho cảnh sát, cảnh sát cắm vào máy tính rồi mở lên xem, đó là đoạn video của camera an ninh theo dõi buổi họp, thời gian biểu thị trên màn hình vừa chuẩn là thời gian bị hại theo lời Lương Ngâm nói.

"Nếu như video này vẫn chưa đủ để làm chứng, thì có thể mời những vị khách hàng trong buổi họp đến để làm chứng."

Chuyện đã đến mức này, đám cảnh sát đương nhiên tin tưởng lời vị luật sư rồi, bởi vì bọn họ thật sự không cho rằng Lệ Tịnh Lương là loại người sẽ làm hại đến một người phụ nữ trung niên nhàm chán như vậy, càng không cần phải nói đến chuyện Lý Chí Viễn là một luật sư, sẽ không bao giờ phạm pháp.

"Điều này sao có thể?" Lương Ngâm kinh hãi, "Đó nhất định là ngụy tạo! Là ngụy tạo!"

Lý Chí Viễn ai thán nói: "Thật ra chuyện là như thế này nè đồng chí cảnh sát, lúc ấy chúng tôi vốn đang thương lượng chuyện công việc, người phụ nữ này hi vọng tôi sẽ giúp bà ta biện hộ cho cô con gái đang ngồi tù, để cô được giảm án, nhưng tôi không đồng ý, bởi vì bằng chứng xác thật như vậy cơ mà, không phải tôi nên duy trì chính nghĩa sao? Người phụ nữ này thấy tôi không đồng ý liền bắt đầu muốn (*)(*) tôi, lột sạch quần áo muốn làm loại chuyện đó với tôi, sao tôi có thể thuận theo được chứ? Tôi không muốn, bà ta lập tức ra tay với tôi, mọi người nhìn thử xem này, đây chính là vết thương trên người tôi."

Lý Chí Viễn cởi áo sơ mi ra, phơi những vết thương trên người cho cảnh sát xem, Lương Ngâm hoàn toàn đờ đẫn.

"Không thể nào...... Không thể nào......" Bà ta chỉ lẩm bẩm ba chữ này.

"Đồng chí cảnh sát, mọi người nhìn đi, bây giờ bà ta ác nhân cáo trạng trước cũng là vì đã có mưu tính từ trước, lúc ấy tôi tự vệ, lỡ tay làm bà ta bị thương, nên lập tức uy hiếp tôi nhất định phải giúp bà ta, nếu không sẽ đi báo cảnh sát, nói tôi muốn giết bà ta —— mọi người thấy chuyện này có khác gì quấy rối không?" Lý Chí Viễn vẻ mặt dở khóc dở cười.

Luật sư Lệ Tịnh Lương nhìn qua ông ta một chút, sau khi nói vài câu với cảnh sát thì lập tức rời đi, điều này đồng nghĩ với việc Lương Ngâm đã hoàn toàn trở thành một người đe dọa rồi vu khống người khác.

"Không phải như vậy, các người hãy nghe tôi nói, tôi......" Bà ta muốn phản bác, nhưng làm sao Lý Chí Viễn có thể để cho bà ta nói chuyện được? Vòng quanh đôi ba lời liền khiến cho bà ta câm nín, kết quả cuối cùng chính là, Lương Ngâm bị giữ lại, Lý Chí Viễn không chút tổn thất nào thẳng bước đi ra ngoài.

Rời khỏi đồn cảnh sát, Lý Chí Viễn nhìn thấy vị luật sư đang đứng ở trước cửa, anh đưa một lá thư cho ông ta, mỉm cười nói: "Hôm nay được tận mắt chứng kiên tài ăn nói của luật sư Lý rồi, công phu đổi trắng thành đen thật đúng là tới nơi tới chốn."

"Đâu có đâu có, vẫn còn kém xa anh nà." Lý Chí Viễn nhận lấy lá thư nói, "Vậy thì tôi xin cáo từ trước, dù sao cũng trễ rồi."

Vị luật sư khẽ giơ tay, ý bảo đối phương có thể đi được rồi, chờ đến Lý Chí Viễn rời khỏi tầm mắt, anh ta mới khinh thường phủi phủi đôi tay đã chạm vào đối phương, gọi điện thoại thông báo tình tình cho Lệ Tịnh Lương.

Tiếp xong điện thoại của vị luật sư, Lệ Tịnh Lương đi ra từ trong nhà vệ sinh, vừa bước đến chỗ giường lớn vừa suy nghĩ, tuy nói thủ đoạn của Lý Chí Viễn rất đê tiện, nhưng dùng ở trên người Lương Ngâm thì cũng coi như là thỏa đáng.

"Anh giống như thật sự rất vui mừng?" Hạ Tuyền nghi ngờ hỏi, "Có chuyện gì tốt sao?"

Lệ Tịnh Lương đi đến bên cạnh cô, khẽ cắn tai cô rồi nói tất cả mọi chuyện cho cô, Hạ Tuyền chăm chú lắng nghe, hốc mắt cũng bắt đầu đỏ hơ, Lệ Tịnh Lương xoa xoa gương mặt của cô thân mật hỏi: "Sao vậy, em không vui à?"

Hạ Tuyền: "Em rất vui."

"Thế sao còn khóc."

"Bởi vì rốt cuộc em cũng có người để ỷ vào."

Lệ Tịnh Lương ôm lấy cô, hôn một cái lên mặt cô: "Từ lâu em đã có rồi."

"Anh nhìn anh thử xem, toàn nói mấy câu sến sụa, em nổi hết da gà rồi này." Hạ Tuyền quệt miệng xoa xoa cánh tay.

Lệ Tịnh Lương đổi đề tài: "Ngày mai em đến công ty một chuyến đi, anh sẽ phái người đến đón em."

"Có chuyện gì sao?" Cô hít hít lỗ mũi ngẩng mặt lên.

"Không có gì đâu." Giọng điệu của anh tương đối tùy ý, "Chỉ cần thay một bộ lễ phục để tham gia một bữa tiệc, tốt nhất là nên ăn mặc long trọng một chút."

"Gần đây em không có mua bộ lễ phục mới nào." Hạ Tuyền có chút khổ não, đây chính là ước nguyện nhỏ nhoi của một người dưới trướng ông chủ Lệ là cô đây.

"Không sao, anh chuẩn bị giúp em." Lệ Tịnh Lương dịu dàng đầu độc nói, "Buổi sáng hôm đó, em chỉ cần ăn mặc thật xinh đẹp rồi chờ xe tới đón em là được rồi......"

Tác giả có đôi lời muốn nói: Đoán thử xem ông chủ Lệ muốn làm gì ^_^


Đã sửa bởi Tiểu Ốc lúc 11.02.2017, 15:14, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ốc về bài viết trên: HNRTV, Hàn Lam Mộc, Hạnh Đậu, Thanh thanhhp12, chauanh2013, ruyuan, searatsuki, sâu ngủ ngày
Có bài mới 13.01.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.04.2016, 21:32
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 156
Được thanks: 1154 lần
Điểm: 9.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân - Điểm: 11
Chương 44:

Editor + Beta: Tiểu Ốc

Đêm đó, Lệ Tịnh Lương không về nhà, Hạ Tuyền ôm Lệ Hạ ngủ, trong bóng tối, đôi mắt đào hoa mở to khổ sở suy nghĩ rốt cuộc ngày mai phải tham gia hoạt động gì, sao lại không thèm báo trước một tiếng như vậy.

Theo lý thuyết, nếu như đây là một hoạt động vô cùng quan trọng và nghiêm túc, thì dù thế nào cô cũng phải biết chút ít, hơn nữa cô cũng thường xuyên xã giao cơ mà?

Kỳ quái.

Hạ Tuyền không nhịn được ngồi dậy, lấy điện thoại di động ra xem đồng hồ, cũng không biết rốt cuộc cái người đàn ông không về nhà tối nay kia đang làm gì.

Suy nghĩ một chút, Hạ Tuyền bấm số anh. Ngoài dự đoán, anh thế nhưng lại nhanh chóng tiếp nhận điện thoại, giọng điệu thanh thản

"Mấy giờ rồi, sao còn chưa ngủ."

Hạ Tuyền nói như đúng rồi: "Ba giờ hơn, em chỉ muốn kiểm tra thử xem anh đã ngủ chưa thôi."

"Coi như đang ngủ thì cũng bị em đánh thức."

"Anh đang rất bận bên kia sao? Dù bận thì vẫn phải chú ý sức khỏe đấy nhé, mau ngủ đi." Hạ Tuyền ngáp một cái thúc giục.

"Vậy em nói thử xem tại sao trễ như vậy còn chưa ngủ." Lệ Tịnh Lương lại không hề có ý định muốn cúp máy.

Hạ Tuyền thở dài: "Còn không phải là vì chuyện hôm nay anh nói sao, em rất tò mò rốt cuộc ngày mai phải tham gia loại hoạt động gì, em còn phải ăn mặc lộng lẫy nữa?"

"Em đang rối răm chuyện này sao?"

"Đúng vậy đó." Cũng không biết có phải là do giác quan thứ sáu nhạy bén của người phụ nữ quấy rầy hay không, Hạ Tuyền cảm giác chuyện này có liên quan đến mình, "Có phải là chuyện của em không?"

"Cần gì phải biết bây giờ chứ." Lệ Tịnh Lương cười như không cười nói, "Sáng sớm ngày mai em tỉnh dậy là biết ngay thôi, bây giờ đi ngủ đi, chúc ngủ ngon."

Không đợi Hạ Tuyền trả lời anh lập tức cúp máy, giống như sợ cô sẽ tiếp tục truy vấn.

Hạ Tuyền mấp máy môi, hừ một tiếng rồi nhắm mắt lại, khẽ lẩm bẩm: "Để xem ngày mai em trừng trị anh thế nào......"

Chỉ là, ngày hôm sau Hạ Tuyền thật sự không có tâm tình để trừng trị ông chủ Lệ.

Sáng sớm, Thủy Tu Tề lái xe đưa bộ lễ phục phải mặc ngày hôm nay đến, khi Hạ Tuyền mở chiếc hộp lớn tinh xảo ra thì nhìn thấy một chiếc váy cưới.

"Cái này không đúng, tham gia hoạt động gì mà phải mặc váy cưới chứ?"

Vẻ mặt Hạ Tuyền không hiểu, trong ngực vẫn đang ôm đứa bé, Lệ Hạ tựa vào lòng mẹ cắn ngón tay khẽ nhìn, trong mắt cũng tràn đầy vẻ không hiểu.

Thủy Tu Tề cười mỉm nói: "Rất xin lỗi phu nhân, tôi cũng không biết Lệ tiên sinh đang làm gì ở bên kia ngày hôm qua tôi nghỉ phép, hôm nay thì trực tiếp đến đây đón ngài, cũng vừa mới nhận bộ lễ phục này."

Hạ Tuyền có chút suy tư đưa mắt nhìn Thủy Tu Tề, muốn nhìn ra một chút kẽ hở từ trên gương mặt của cậu ta, nhưng thất bại.

"Phu nhân, đã đến giờ rồi, ngài nhanh chóng thay quần áo đi, thợ trang điểm và nhà tạo hình cũng đến rồi."

Trong chốc lát, Thủy Tu Tề gọi người vào, Lệ Hạ kinh ngạc nhìn chằm chằm một đống người, bị dọa sợ đến nỗi chui tọt vào lòng mẹ, không ngừng run rẩy, khiến cho Hạ Tuyền không thể không đổi thành dùng cả hai cánh tay để ôm cậu.

"Mấy người dọa sợ thằng bé rồi, đứng chờ tôi ở dưới này, tôi bế thằng bé lên trước." Hạ Tuyền vừa đi lên tầng hai vừa nói, "Thím Lưu, bà cũng lên đây đi."

Thím Lưu chuyên gia phụ trách chăm sóc tiểu thiếu gia lập tức theo sau, qua một lúc lâu, Hạ Tuyền mới đi xuống lần nữa, khẽ vuốt tóc nói: "Được rồi, thay quần áo thôi."

Thủy Tu Tề đang rất sốt ruột lập tức sắp xếp người trang điểm cho Hạ Tuyền, khi người phụ nữ vốn xinh đẹp mặc vào bộ váy cưới kiều mỵ tôn lên sự nữ tính nhất thì tất cả mọi người đều ngơ ngẩn tại chỗ.

Mặc dù Thủy Tu Tề vô cùng bị kinh sợ, nhưng vẫn không quên lấy điện thoại ra chụp một bức, do quên chưa tắt đèn flash nên bị Hạ Tuyền phát hiện ra sơ hở.

"Thằng nhóc này...... Tại sao lại chụp tôi?"

Cô bước lên phía trước định đoạt lấy chiếc điện thoại, Thủy Tu Tề nhạy bén phát hiện ra, cười cười gửi bức ảnh cho ông chủ, sau đó nhanh chóng cất điện thoại đi nói: "Phu nhân, có thể lên đường rồi." Cậu ta mở cánh cửa chính, ngoài cửa là tài xế và hộ vệ với trang phục chỉnh tề, một màn này thật đúng là hoành tráng.

Hiển nhiên, chiếc xe tới đón cô cũng được chỉnh trang cẩn thận, không nói tới giá trị của bản thân chiếc xe, vòng hoa trang trí phía trước xe, ở giữa vòng hoa là bức tượng của một nam một nữ, nếu như cô vẫn không nhìn ra chuyện gì đang xảy ra thì cũng quá ngu đi.

"Định tổ chức đám cưới?" Hạ Tuyền có chút không chắc chắn hỏi Thủy Tu Tề.

Thủy Tu Tề khẽ cười một tiếng: "Phu nhân lên xe đi, đến rồi sẽ biết."

"... ..."

Hạ Tuyền không làm khó cậu ta nữa, nghe lời ngồi lên xe, kéo vạt váy cưới bị mắc ở dưới đất, ngồi ở hàng ghế phía sau của xe, vừa yên tĩnh vừa rộng lớn, vô cùng thoải mái, nhưng lại có cảm giác như thiếu mất một ai đó.

Lấy điện thoại di động ra, tìm thấy số máy của Lệ Tịnh Lương, vốn định gọi cho anh, nhưng bây giờ tâm trạng của cô hết sức phức tạp, cũng không biết nên nói gì với anh nữa, cuối cùng dứt khoát không gọi nữa.

Nhà của bọn họ cách trung tâm thành phố không xa lắm, đoàn xe chạy xuyên qua đám người dày đặc trên đường phố thu hút sự chú ý của rất nhiều người, nếu không biết còn tưởng rằng chiếc xe dẫn đầu đoàn sẽ tung tiền giấy.

Chờ đến khi xe dừng chân tại lầu dưới của tập đoàn, thì đã trễ hơn thời gian dự định rất nhiều, Hạ Tuyền lặng lẽ nhìn ra ngoài, quả nhiên trông thấy cửa chính của tập đoàn tụ tập rất nhiều người, tất cả mọi người đều đi giày tây trang phục lộng lẫy, không cần nghĩ cũng biết là tham dự đám cưới.

Hạ Tuyền quả thật muốn khóc, cô cắn môi không chịu xuống xe, Thủy Tu Tề cầu xin nửa ngày cũng không được, cô khẩn trương nắm chặt bó hoa cô dâu, bó hoa cũng sắp bị cô tàn phá đến héo tàn rồi.

"Lệ phu nhân, ngài mau xuống xe đi, ngài nhìn xem, Lệ tiên sinh đang chờ ngài ở đằng kia kìa." Thủy Tu Tề chỉ về phía trước nói.

Hạ Tuyền nhìn theo phương hướng cậu ta chỉ, Lệ Tịnh Lương quả nhiên đang đứng đợi cô ở đó, hôm nay anh cực kỳ anh tuấn, bộ tây trang trắng như tuyết càng làm nổi bật dáng người thon dài cao gầy của anh, có lẽ là do tâm tình tốt, nên gương mặt lãnh tuấn của anh luôn treo nụ cười như có như không, từ xa nhìn lại gần, có sự cao ngạo phong lưu không nói thành lời.

Có lẽ là do ánh mắt của Hạ Tuyền quá nóng bỏng, hoặc có thể là do thời gian cô ngây người trong xe quá lâu, nên Lệ Tịnh Lương híp mắt nhìn lại, ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp kính thật mỏng dừng lại trên người cô, mặc dù cảm giác như đang bị áp lực, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự dịu dàng và mong đợi trong đó.

Hạ Tuyền mở cửa xuống xe, đuôi váy cưới thật dài kéo lê trên mặt đất, từng chút từng chút phơi bày toàn bộ trước mắt mọi người, phù dâu Hứa Cách Phỉ đã ăn mặc chỉnh tề, cô ấy đi tới chỉnh trang váy cưới cho cô rồi dịu dàng nói: "Mau đi đi, anh ấy đợi em lâu lắm rồi đấy."

Hạ Tuyền mím môi không dám động đậy, cô rất hồi hộp, cô đã từng quay rất nhiều chương trình, cũng đã thực hiện rất nhiều hoạt động, nhưng duy chỉ có lần này, cô thấy vô cùng khẩn trương, cô thậm chí còn cảm nhận được tay mình đang không ngừng run rẩy.

"Em......" Hạ Tuyền hít một hơi, nghẹn ngào nói: "Mọi người đều biết hết, có mỗi em không biết, anh ấy cũng không nói trước với em một tiếng......"

Hứa Cách Phỉ khẽ vuốt mặt cô nói: "Bảo bối đừng khóc, hôm nay là ngày vui của em, sao có thể khóc được chứ?"

Hạ Tuyền ngẩng đầu lên để nước mắt không chảy xuống, sau khi rất không dễ dàng mới nhịn xuống được, cô cúi đầu, lại thấy Lệ Tịnh Lương đã bước xuống bậc thang, đôi chân dài kiên định đi về phía cô.

Chỉ trong giây lát, anh đã đi tới trước mặt cô, khóe môi khẽ nhếch tạo thành một nụ cười vô cùng thanh tao: "Xem ra là em muốn anh bế em đi."

Hạ Tuyền vội vàng phủ nhận: "Không phải vậy, em chỉ là —— A!"

Cô còn chưa kịp nói hết, thì Lệ Tịnh Lương đã khom người bế cô lên, người phụ nữ xinh đẹp kiều diễm mặc váy cưới trắng như tuyết, thấp thỏm lo âu tựa vào ngực chú rể, trong mắt cô nén lệ, trên khuôn mặt đỏ ửng, ánh mắt khẽ nhìn lướt qua chung quanh, mấy phóng viên truyền thông nổi tiếng đều có mặt để chúc phúc.

"Anh gọi cả truyền thông." Hạ Tuyền nhỏ giọng nói.

Lệ Tịnh Lương ôm cô bước lên từng bậc thang một, toàn thân dưới ánh mặt trời đều được chiếu sáng lấp lánh.

"Nếu không gọi bọn họ, thì sao người trên toàn thế giới này có thể biết được rằng em gả cho anh —— danh chính ngôn thuận."

Xem ra anh cũng biết có rất nhiều người đang bàn tán khi nào thì bọn họ ly hôn. Người ngoài đều cho rằng, bọn họ vô cùng không xứng đôi, coi như có ở chung một chỗ thì cũng sẽ nhanh chóng tách ra, cuộc hôn nhân chỉ được ràng buộc bởi con cái sẽ không được bền vững.

Nhưng mà bọn họ đâu biết rằng, thứ chân chính ràng buộc cuộc hôn nhân này không phải là Lệ Hạ, mà chính là bản thân hai người bọn họ.

Lúc Hạ Tuyền được Lệ Tịnh Lương ôm, chắc hẳn là lúc cô xinh đẹp nhất. Một cái nhăn mày nụ cười của cô cũng tràn ngập sự hạnh phúc, bất luận kẻ nào nhìn thấy vẻ mặt này của cô đều sẽ không phủ nhận chuyện bọn họ yêu nhau thật lòng.

Mà ông chủ Lệ từ trước đến này luôn bày mưu tính kế, không nói cười tùy tiện trước mặt người cũng nở nụ cười suốt cả quá trình, đủ để thấy được trọng lượng của Hạ Tuyền trong lòng anh.

Trong tù giam, có người truyền hình trực tiếp hình ảnh của lễ cưới cho Diệp Minh Tâm và Lương Ngâm xem, hai người phụ nữ, một người thì đỏ mắt ghen tỵ gần như điên cuồng, một người thì sa sút tinh thần, tuyệt vọng gần như hỏng bét.

Mà người đàn ông đã làm bạn với bọn họ suốt mấy chục năm, bây giờ cũng đang ở lễ cưới của Hạ Tuyền.

Dù thế nào đi chăng nữa, ông ta cũng là cha của Hạ Tuyền, khi biết hôm nay Lệ Tịnh Lương sẽ cử hành hôn lễ cho cô, ông ta đã lập tức canh giữ nơi này từ rất sớm.

Nói cho ông ta biết chuyện này không ai khác chính là Lệ Tịnh Lương, đại khái là do ông chủ Lệ mong muốn có người thân chúc phúc trong đám cưới của Hạ Tuyền.

Coi như người thân này không được cô công nhận, nhưng anh vẫn muốn tặng cho cô một đám cười hoàn mỹ, Diệp Hân chỉ cần lặng lẽ đứng nhìn ở trong bóng tối là được rồi, không cần xuất hiện để dẫn tới sự mất hứng, mà anh, sẽ trở thành kỵ sĩ cả đời cho cô.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, Lệ Tịnh Lương ôm Hạ Tuyền đi vào hội trường của tập đoàn, nơi đó đã được bố trí tỉ mỉ, mỗi bước Lệ Tịnh Lương đi đều có hoa tươi, tất cả mọi người cùng hoan hô và chúc phúc, Hạ Tuyền sinh ra một loại cảm giác hư ảo rất không chân thật.

"Không phải là em đang nằm mơ chứ?" Hạ Tuyền khẽ lẩm bẩm.

"Đã mang thai mà còn nằm mơ, cẩn thận không sinh ra đứa bé háo sắc đấy."

Lời nói có phần nhạo báng của Lệ Tịnh Lương khiến cho lòng cô mềm nhũn như bún, cô khẽ lung lay anh nói: "Thả em xuống đi."

Lệ Tịnh Lương thuận theo buông tay ra, phía cuối giáo đường được trang trí lộng lẫy là cha xứ chờ đợi đã lâu, ông từ ái nhìn bọn họ, giang hai cánh tay nói: "Hoan nghênh cô dâu chú rể mới."

Hạ Tuyền nắm chặt cổ tay Lệ Tịnh Lương, nhìn những người đang ngồi trong hội trường, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Những người này là......"

"Là bạn bè của chúng ta."

Bạn bè của "chúng ta", cách nói này làm cho toàn thân Hạ Tuyền như muốn tan chảy, cô kiên định đi cùng anh đến chỗ cha xứ, bản nhạc êm tai che bớt đi tiếng người ồn ào, vào lúc sắp đi đến cuối đường, Hạ Tuyền nhìn thấy Lệ Chấp, cha của Lệ Tịnh Lương, ông mặc một bộ tây trang màu đen, khuôn mặt mỉm cười nghênh đón bọn họ, làm cao đường(*) duy nhất của bọn họ hôm nay.

(*)Cao đường: Ý chỉ cha mẹ, bậc tiền bối để cúng bái, “nhị bái cao đường” là một trong những nghi thức hôn lễ của người Trung Quốc

"Có thể đến đây." Lệ Chấp cười nói, "Đến đây nào con gái, con phải đưa tay cho ta, để ta còn tới giao lại cho nó nữa." Ông nói với Hạ Tuyền.

Hạ Tuyền biết, bởi vì cô không có người thân, nên ông liền đóng vai làm cha của cô, cô rất cảm kích, khẩn trương đưa tay cho đối phương, sau khi Lệ Chấp dặn dò tượng trưng Lệ Tịnh Lương phải đối xử tốt với cô, liền đặt tay cô vào trong tay anh.

Thật bất ngờ, vốn cho rằng tay của anh sẽ rất khô ráo, nhưng sau khi tiếp xúc, lòng bàn tay anh toàn là mồ hôi, lúc nãy chỉ kéo cánh tay của anh nên vẫn chưa phát hiện ra.

Hạ Tuyền ngửa đầu nhìn anh, anh lập tức cúi đầu hôn cô, hiện trường phát ra tiếng vỗ tay giòn giã, cô đỏ mặt lườm anh, anh khẽ mỉm cười, trong một khắc đó, hai người đều không hề khẩn trương.

Thì ra, mặc kệ con đường phía trước là biển lửa hay phồn hoa, chỉ cần có người trong lòng làm bạn bên cạnh, thì sẽ vĩnh viễn không cảm thấy sợ hãi và khẩn trương.

Cuộc đời này, nửa đời trước của cô nhấp nhô khổ cực, nhưng sau khi gặp anh, cô thấy những đau khổ mà mình từng trải qua rất đáng giá.

"Anh sẽ đối xử tốt với em đời đời kiếp kiếp."

Trước câu hỏi của cha xứ, Lệ Tịnh Lương nói ra lời thề, Hạ Tuyền không nhịn được nữa, nhón chân lên nhào vào ngực anh, ôm lấy anh thật chặt.

Ở bên dưới, Vân Nhược Châu và Kiều Mục Thiên đang ngồi cạnh nhau, hai người im lặng nhìn một màn này, một lúc lâu sau mới có người mở miệng.

"Thấy những điều này, cậu sẽ buông tay chứ?" Kiều Mục Thiên hỏi.

Vân Nhược Châu nhìn về phía trước nói: "Tôi đã sớm buông tay rồi."

"Hả?"

"Bắt đầu từ khi cô ấy lựa chọn anh ta ở Fiji, tôi đã không còn hi vọng cô ấy sẽ thay đổi tâm ý nữa rồi."

"Vậy sao cậu còn muốn gây phiền toái cho công ty dưới trướng của Lệ Tịnh Lương." Kiều Mục Thiên không hiểu.

Vân Nhược Châu lạnh nhạt nói: "Có lẽ là do trong lòng mất cân bằng, có chút ngây thơ, nhưng cũng muốn làm cái gì đó để tự thuyết phục bản thân hoàn toàn buông tay."

"Cậu không phải sợ Lệ Tịnh Lương sẽ gây phiền phức cho cậu vì chuyện này sao?"

"Muốn làm thì cứ làm, nhưng tôi tin tưởng anh ta sẽ không đâu."

"Tại sao?"

"Cậu không nhìn thấy anh ta rất bận sao?"

Kiều Mục Thiên nhìn về cô dâu chú rể đang ôm nhau hạnh phúc ở phía trên, chợt hiểu ra nói: "Đúng là rất bận......"

Đứng trong một góc bí mật ở hội trường, Diệp Hân mỉm cười chứng kiến toàn bộ lễ cưới, sau đó lập tức có người mời ông ta ra ngoài.

Ông ta thuận theo rời đi, sau khi trở lại xe cũng không chút do dự lái xe thật nhanh rời khỏi nơi đó, nhưng đích đến không phải là nhà của ông ta, cũng không phải là công ty của ông ta, mà là một nghĩa trang.

Nghĩa trang Giang Thành, mỗi khu đều có những người tỉ mỉ chăm lo cho các phần mộ, Diệp Hân chậm rãi đặt bó hoa xuống, dịu dàng nói: "Tiểu Vũ, đã nhiều năm như vậy rồi, vậy mà đây là lần đầu tiên anh tới thăm em, em sẽ không chán ghét chứ." Ông ta thở dài, khẽ quỳ một chân nói, "Hôm nay Y Nhiên kết hôn rồi, đối tượng kết hôn vô cùng ưu tú, nếu như em nhìn thấy, thì chắc chắn sẽ rất vui mừng."

Nhìn lúm má đồng tiền như hoa trên bia mộ Khang Vũ, Diệp Hân cuối cùng cũng sụp mặt xuống, tự giễu nói: "Mặc dù ngoài miệng đã nói sẽ không dao động, nhưng khi nhìn thấy em, lòng anh vẫn rất khó chịu." Anh cúi đầu, không nhìn đến hình ảnh trên bia mộ, tự lẩm bẩm, "Thật không thể tưởng tượng nổi, nếu như em còn sống thì sẽ tạo ra cảnh tượng như thế nào. Em nhất định sẽ cự tuyệt anh từ ngàn dậm, mặc kệ anh sớm sớm chiều chiều với người khác đúng không."

Nói tóm lại...... em sẽ không bao giờ trở lại bên anh.

Diệp Hân thương tâm cười một tiếng, gương mặt mặc dù đã lớn tuổi nhưng vẫn anh tuấn phi phàm như cũ mang theo sự thê lương mà chưa ai từng thấy, đuôi mắt hẹp dài khẽ ẩm ướt, nếu không nhìn kỹ, thì căn bản không thấy được.

Cả đời này anh phụ em, không mong kiếp sau sẽ trả lại cho em, chỉ mong em đời đời kiếp kiếp không gặp lại anh, điều này đối với em, mới tính là trả giá thật sự.


Đã sửa bởi Tiểu Ốc lúc 11.02.2017, 15:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ốc về bài viết trên: HNRTV, Hàn Lam Mộc, Hạnh Đậu, Thanh thanhhp12, maimai0906, ngojctraafn, poohtran, ruyuan, saoxoay, searatsuki, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 90, 91, 92

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 96, 97, 98

15 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

19 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Vu Kỳ
Vu Kỳ

baobaomoon: hm...tám ở chỗ này hở các thím :3
Gián: Ôi mở màn là sober bài bạn Ri thết :love3: thương
Gián: Cảm thấy hơi quê :cry2: oppa chưa ra mà cả đám hét ầm ầm
Lãng Nhược Y: :sofunny: Cả box màu cam :lol:
Tuyền Uri.: Òa òa
Trà Mii: pr game: viewtopic.php?t=408347
ღ๖ۣۜMinhღ: Nương, con được quyền sửa màu đâu. Con cũng đang hoang mang nè. Không hiểu sao sáng onl thấy bình thường mà giờ thành thế này
Tuyền Uri.: Con gái con sửa phải ko :shock: tối nương thấy k phải v :lol:
Tuyền Uri.: Há há bị gì vậy :sofunny:
ღ๖ۣۜMinhღ: Híc, có gì đó hơi sai. Màu nick của bé :shock:
Duy Khôi: sao lặn thế nhờ
Duy Khôi: hế hế
Duy Khôi: hế bà con
Cô Quân: Mạng lag ấn riết nó ra nhiều vậy
Đào Sindy: spam à thím
Cô Quân: ủi chiếm hết cái bảng thành viên nổi bật :))
Đào Sindy: :)) ... chán ghê...
Thanh Hưng: @Ny9999 mị đọc rồi, rất hay và cảm động
ღ_kaylee_ღ: 357 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3286777#p3286777
ღ_kaylee_ღ: 150 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?p=3286776#p3286776
Lê Trâm Anh: Hix,diễn đàn dạo này nhiều quảng cáo quá ạ,vô đọc truyện không tắt đc quảng cáo ko đọc truyện được :(((
Ny9999: mình đang đọc người láng giềng ánh trăng. Có ai cũng đang nhảy hố bộ này k?
Tuyền Uri.: :sleepy2: mới dậy
Sunlia: you hãy vào Đại Sảnh CLB Hội Nhóm để 8 vs mn đi nào :P
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Jinnn: ở đây không có ai là thím cả :v
Libra moon: Ủa cú : ai v
Libra moon: Quốc chào
Cú Inca: Ếch chiên, gia đói :cry2:

Quốc, chào chú, gọi ta bé Cú là được rồi  :">
Cú Inca: Nương tử tương lai :D2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.