Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Bán yêu tư đằng - Vĩ Ngư

 
Có bài mới 01.09.2016, 14:16
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 31.07.2016, 12:07
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1578
Được thanks: 2227 lần
Điểm: 6.04
Có bài mới [Hiện đại, huyền huyễn] Bán yêu tư đằng - Vĩ Ngư - Điểm: 11
Bán Yêu Tư Đằng

images

Tác giả: Vĩ Ngư

Thể loại: Hiện đại huyễn huyễn

Số chương: 4 quyển + Ngoại truyện

Người dịch: Hàn Vũ Phi



Poster: Mèo Mỡ

Nguồn: https://hanvuphi.wordpress.com/hoan-tha ... ng-vi-ngu/

Đã được sự đồng ý của người dịch

Giới Thiệu:

Người sống trên thế gian này phải có một mục tiêu, có một hy vọng. Ngay cả bài tập làm văn của học sinh tiểu học cũng viết về “Ước mơ của em”.

— Ước mơ của cậu là gì?

— Lại làm người lần nữa.. Còn cô?

— Trở thành yêu lần nữa.


Lời Người Dịch


Sau thành công với tác phẩm ngôn tình kinh dị Oán Linh Chạm Chuông (hay còn được gọi là Chuông Gió) đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim. Lại một lần nữa Vĩ Ngư đưa chúng ta đến với thế giới yêu ma quỷ quái, kinh dị rùng rợn nhưng pha lẫn hài hước của  Bán Yêu Tư Đằng.

Tư Đằng – Một yêu nữ có nguyên thần là cây mây. Cô bị chúng lão đạo sĩ giết chết vào thời Dân Quốc tại Thượng Hải. Bảy mươi sáu năm sau vô tình được máu một con người rót vào tim cứu sống. Nhưng bị mất đi phần lớn phép thuật và sức mạnh, trở thành một “bán yêu”. Cô quyết tâm đi tìm chúng lão đạo sĩ năm xưa báo thù, nhưng lại gặp phải cảnh còn người mất, kẻ thù đã mồ yên mả đẹp. Cô biết trả thù ai?

Tần Phóng – Một thanh niên đẹp trai, giỏi giang và giàu có. Nhưng cuộc đời của anh chỉ có thể hình dung bằng một câu “Gặp sai người sai thời điểm là thê lương”. Anh có một vị hôn thê không rõ lai lịch, dẫn đến việc bị mất tính mạng. Vô tình được một luồng yêu khí cải tử hồi sinh, trở thành một “nửa người”. Nhưng cái giá phải trả là phải luôn kề cận yêu nữ kia, còn bị cô ta bắt làm nô dịch. Là họa hay là phúc?

Chúng tiểu đạo sĩ hưng phấn như được ra nước ngoài du lịch, tụ tập bên nhau hớn hở thảo luận: “Nghe nói có yêu quái xuất hiện hả?”, “Là yêu quái thật sao? Có mấy cái mũi, mấy con mắt?”, “Nhất định phải chụp hình nó đăng lên mạng mới được.” – Bên kia là yêu quái chịu đựng gian truân, quyết tâm báo thù. Bên này là giới đạo môn thế kỷ hai mươi mốt vui chơi lười nhác mấy chục năm. Biết làm sao cho phải?

Liệu yêu quái có luôn làm điều ác, mà đạo sĩ luôn làm điều thiện? Cuối cùng là ai sẽ thắng, ai sẽ thua? Liệu Tần Phóng có thể trở lại làm người và Tư Đằng có thể trở lại làm yêu quái như ý nguyện ban đầu của mình chăng?



Đã sửa bởi Linh Ngọc lúc 02.09.2016, 13:31, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Ngọc về bài viết trên: Thiên Linh Hoa
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 01.09.2016, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 31.07.2016, 12:07
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1578
Được thanks: 2227 lần
Điểm: 6.04
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền nhuyễn] Bán yêu tư đằng - Vĩ Ngư - Điểm: 10
Dẫn Truyện:

Thượng Hải, tháng 7 năm 1937.

Những ngày qua, chuyện được bàn tán nhiều nhất khắp phố lớn ngõ nhỏ đều không ngoài sự kiện Cầu Lư Câu ngày 7 tháng 7. Dù anh là dân trí thức hay là tên kéo xe, dù ở sàn nhảy Bách Lạc Môn hay khu cá cược trường đua ngựa hở tí là tranh luận đến đỏ mặt tía tai, nước miếng văng tứ tung. Ai ai cũng trở nên am hiểu thời sự, hăng say chỉ trích đám quan chức quân đội cấp cao.

Ví dụ như phu kéo xe Giả Tam dốt đặc cán mai, thường ngày thấy lính đi tuần không ngừng nịnh bợ mời thuốc, thấy người nước ngoài hận không thể liếm giày. Ngay cả Bắc Bình rốt cuộc ở phía bên này hay bên kia sông Hoàng Phố còn không biết. Nhưng mấy ngày nay đột nhiên miệng xổ đầy thời cuộc chính trị Trung Quốc – Nhật Bản. Tất cả mọi người đoán rằng hai ngày nay hắn đã kéo xe cho rất nhiều giáo viên dạy học, sinh viên yêu nước. Nghe được vài ba chuyện vặt vãnh cũng mang ra lòe đám bạn mình.

Tối nay trời đổ cơn mưa, trên đường nước ngập đến cổ chân, mấy phu kéo xe tập trung ở tiệm đánh giầy Dương Châu. Xách giày mới vừa lau xong, Giả Tam đã gân cổ với người ta.

Nguyên nhân chính là tên phu kéo xe kia nói, ban ngày kéo xe chở khách nghe thấy người khách đó nói là người Nhật Bản đang thèm thuồng nhìn chằm chằm chằm vào Thượng Hải.

Điều này rất khủng khiếp. Tuy trên báo nói sự kiện cầu Lư Câu gây kinh ngạc toàn cầu, nói cho cùng cây súng kia vốn đặt tại phương Bắc, bên phương Nam này ngay cả tiếng nổ cũng chớ hề nghe thấy, nhưng bây giờ lại như hổ rình mồi rồi đây.

Cho nên Giả Tam lại làm ra vẻ như người phát ngôn đại diện cho Phủ Tổng thống, tư thế kia hệt như tối hôm qua Tưởng ủy viên trưởng gọi điện thoại cho hắn vậy.

– Người Nhật Bản đánh Thượng Hải! Cậu nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết không có đâu!

– Ở khu Tô Giới Thượng Hải (1) đều là người nước ngoài! Trong khu tô giới Pháp có một tên Friede đó, cậu hỏi thử xem hoàng đế người ta có đồng ý hay không!

(1) Tô Giới là phần đất cắt cho các nước tư bản xây nhà ở và kinh doanh buôn bán. Tô Giới Thượng Hải có thể nói là khu phố Tây của Thượng Hải.

– Thượng Hải nằm gần Nam Kinh như vậy, Ủy viên trưởng ở tại phủ tổng thống lại để cho người Nhật đánh à?

– Tôn phu nhân đang ở Thượng Hải đó. Tôn phu nhân là ai? Đó là chị hai của Tưởng phu nhân! Đánh Thượng Hải ư, Tưởng phu nhân có đồng ý không? Bắc Bình đâu giống với ở đây, Ủy viên trưởng chẳng có thân thích nào ở Bắc Bình cả, muốn đánh thì cứ đánh…”

Cuối cùng, Giả Tam thắng được một chầu rượu, uống được lưng bụng, sau khi mưa tạnh, hắn nghiêng ngả kéo xe rời đi. Dù bước đi ngất ngưởng cũng không quên thốt ra một câu nồng nặc mùi rượu: “Nhật Bản à, ông mày đánh một cái rắm là nó bay mất tiêu rồi…”

***

Giả Tam có một cái tật, mỗi khi uống rượu là hay quẹo cua, không phân biệt đúng sai cứ gặp ngã ba là rẽ phải, uống càng nhiều thì càng chạy lung tung. Nói theo vợ hắn chính là uống hết một bình rượu là hắn có thể kéo xe đến sông Tần Hoài luôn.

Đầu óc mơ màng, nhớ mang máng là ven sông Hoàng Phố gió thổi man mát. Sau đó hắn kéo chiếc xe lạch cạch lắc lư như muốn gãy rời, lại thêm chân không vững, liền té nhào xuống đất nằm ngủ.

Sau đó tỉnh lại đã là nửa đêm. Đêm tháng bảy giữa khuya vẫn lạnh, bụng áp trên nền đất lạnh buốt, Giả Tam còn chưa mở mắt, mũi đã ngửi thấy mùi mốc meo, thầm mắng một câu chó chết. Lần này uống quá mức sao lại chạy đến xưởng dệt Hoa Mỹ đã đóng cửa vậy?

Nhà máy người Trung Quốc mở bị đóng cửa cũng chẳng phải là chuyện mới mẻ gì. Ai bảo đồ của người nước ngoài vừa rẻ lại vừa tốt chứ.

Còn chưa tỉnh rượu, ánh mắt hơi mơ hồ, Giả Tam ngáp dài nheo mắt nhìn bức tường ngay góc rẽ ở phía xa. Ánh sáng giống như chiếc bóng thong thả dạo chơi trên đất, có một cô gái rẽ qua góc tường….

Có một cô gái ư?

Giả Tam đột ngột kịp nhận ra, trở mình ngồi bật dậy, dụi dụi con mắt, nhìn lại phía bên kia…

Lặng ngắt như tờ….

Lẽ nào là nhìn nhầm rồi sao?

Không thể nào, chắc chắn có một cô gái đi qua mà, giày cao gót chừng ba tấc, gót nhỏ, trên mũi giày gắn hạt châu rung rinh bóng loáng. Giả Tam từng nghe người ta nói, lúc Tưởng phu nhân Tống Mỹ Linh xuất giá trên giày cao gót có gắn viên trân châu được trộm từ quan tài của Từ Hi Thái hậu. Từ đó rất nhiều quý bà ở Thượng Hải cũng học đòi, một đôi giày gắn trân châu bằng khẩu phần nửa năm của nhà nghèo khó.

Còn có bàn chân trắng như tuyết, bắp chân mảnh khảnh, tà váy sườn xám bay phấp phới bên chân. Tuy nơi thêu hoa hơi chìm không nhìn thấy rõ trong đêm tối, nhưng cũng biết hoa văn kia rất cầu kỳ, chỉ có nhà giàu mới dám mặc.

Nhìn lên lại không thấy gì nữa, ai bảo khi đó hắn lại nằm chứ. Lúc đôi chân thon thả ngọc ngà thoáng qua góc tường, hắn còn chưa hoàn hồn lại nữa kìa.

Suy nghĩ cẩn thận trước sau, Giả Tam cảm giác mình đã nhặt được báu vật rồi.

Hắn chưa từng gặp phải chuyện này, nhưng đã từng nghe nói vài lần. Rất nhiều người làm vợ bé cho nhà giàu, cô đơn nên thậm thụt ở bên ngoài. Ở khách sạn đông người không thuận tiện, người to gan một chút sẽ chạy đến mấy chỗ nhà máy hoặc nhà cửa bỏ hoang ở ngoại ô.

Người từng trải dạy hắn, gặp phải chuyện như vậy đừng làm kinh động uyên ương. Có đàn ông ở đó không dễ làm việc, tốt nhất là canh người phụ nữ, đợi cô ta còn ở lại một mình thì đánh cô ta ngất xỉu. Mấy thứ vòng vàng vòng ngọc đeo trên người cứ tha hồ lấy. Tiền trên trời rơi xuống, ngựa gặp được cỏ đêm, nếu cậu to gan thì nếm thử hương vị của vợ bé cũng không sao — Mấy thứ đàn bà này làm chuyện mờ ám có thiệt thòi cũng không dám để lộ. Huống chi cảnh tối lửa tắt đèn cô ta biết hắn có mấy lỗ mũi, mấy con mắt chứ?

Giả Tam quyết định thăm dò trước đã: Nhắm vơ vét được thì thuận tay làm một chuyến, lỡ như là tên côn đồ không đụng đến được….

Tiền phi pháp đúng là quý báu, nhưng tính mạng vẫn cao giá hơn.

***

Trước tiên hắn lượn một vòng bên ngoài, xác nhận không phải đại ca xã hội đen đang hẹn hò nhân tình bên ngoài cho đàn em canh gác thì cũng nắm chắc tám phần tên đàn ông bên trong chính là tên trai bao ăn bám. — Đến cái nơi như vậy mà bên ngoài cũng không thấy xe hơi chạy bằng dầu thì cái tên này chắc là nghèo kiết xác rồi!

Ngay cả xe kéo sơn đen cũng không có – Vì để phân biệt xe kéo, chính phủ quy định xe kéo tư nhân thuê dùng phải được sơn thành màu đen – Cô vợ bé này cũng thật là ghê gớm, không dám dùng xe trong nhà, mang đôi giày cao gót như thế rốt cuộc làm sao đến được đây nhỉ?

Giả Tam âm thầm tính toán sơ lược, lá gan cũng to hơn nhiều, quyết định từ từ leo qua góc tường.

***

Trong xưởng yên tĩnh, cái suốt ươm tơ mục nát nằm nơi góc tường lộ thiên. Cửa công xưởng được dây xích quấn vòng quanh khóa lại, người không thể đi vào trong xưởng được.

Chuyện này thật quái lạ, tìm kiếm hết từ phòng kiềm, trạm acid và dãy nhà kho, ngay cả một bóng ma cũng không thấy nữa là. Thật là vô lý, không thấy người đàn bà kia đi ra ngoài theo đường cũ. Ra vào nơi đây chỉ có một con đường đó thôi. Mặt sau vì đề phòng trộm cướp nên bên ngoài đều rào lưới sắt. Cô vợ bé õng ẹo lẽ nào trèo qua đó?

Gỉa Tam gấp đến nóng nảy, mồ hôi cũng tuôn ra, hắn đứng trước cửa công xưởng, một tay chống nạnh còn tay kia quạt gió: Chuyện này chỉ có hai trường hợp, một là hoa mắt, hai là gặp ma rồi.

Chắc hẳn là hoa mắt, chắc chắn là hoa mắt, bà vợ mình mắng không sai, uống rượu vào chẳng có chuyện gì tốt. Giả Tam ủ rũ, đặt mông ngồi xuống trước cửa xưởng.

Két một tiếng, cửa mở ra.

Bản lề rỉ sét vang lên ken két, cánh cửa nặng nề từ từ mở ra hai bên, vầng sáng màu vàng ấm áp chiếu ra phía cửa, vừa vặn soi lên bóng dáng Giả Tam một màu đỏ sẫm.

Giả Tam không dám nhúc nhích, yết hầu căng ra, không dám chớp mắt. Hắn không phải con nít ba tuổi, hắn biết chuyện này có điều kỳ lạ, có gì đó vô cùng bất ổn.

– Ngoài cửa quấn mấy vòng xích sắt rồi khóa lại, làm sao hắn vừa dựa nhẹ như vậy đã mở ra ngay?

– Hai cánh cửa này ít nhất phải trên dưới trăm ký, nghe tiếng ken két kia cũng biết là phải tốn nhiều công sức rồi. Sao lại tự động mở ra được chứ? Muốn nói là có người ở phía sau mở cửa ra thì sao lại không nghe thấy tiếng thở phì phò hổn hển gì cả?

– Nếu như trong nhà có đèn sao không hắt sáng ra khe cửa? Mới vừa rồi hắn ở ngoài cửa sao lại không nhìn ra một chút đầu mối nào?

Giả Tam cứng đờ một hồi, rồi nơm nớp lo sợ quay đầu lại. Là họa thì tránh không khỏi, hơn nữa trong lòng hắn cũng ôm ba phần may mắn: Bản thân mình là tên kéo xe, mấy tình huống hi hữu vậy không thể nào xảy ra với mình được.

Công xưởng to lớn vô cùng tràn ngập một màu đỏ sẫm mơ hồ, trong tầm mắt mông lung dường như có ai đó…

Giả Tam nuốt nước miếng, đi vào trong vài bước…

Rốt cuộc hắn đã thấy rõ, đó là một cô gái bị trói mắt cá chân treo ngược lên, mái tóc thật dài buông xõa, rũ xuống nhưng không thể chạm đất. Máu đỏ sẫm không ngừng nhỏ xuống đất. Mà ở giữa mái tóc dài rũ xuống và mặt đất, hắn nhìn thấy một đôi giày cao gót bằng gấm.

Mũi giày hơi nhọn, có gắn một hạt châu sáng bóng. Đôi chân trắng nõn, bắp chân mịn màng, tà áo sườn xám bị lật ngược lên, trên gấm thêu hình cây mây quấn quýt bên nhau, ngụ ý con cháu đầy đàn.

Đứng sau cái xác nữ bị treo tại nơi đó còn có một cô gái khác.

Giả Tam choáng váng. Hắn sống hơn ba mươi năm, có vô số “thầy” trong đời dạy hắn gian lận lừa gạt, xum xoe lấy lòng… Nhưng chưa bao giờ có người nói cho hắn biết gặp phải trường hợp này phải làm thế nào cả.

Lúc này chiếc đồng hồ lớn bên cạnh rơi xuống đất, ba cây kim đồng hồ đứng yên không di chuyển. Giống như những dòng suy nghĩ đắn đo và nhân thế hỗn loạn đều dừng lại, chỉ đợi điều gì đó phá vỡ cục diện bế tắc này…

Thứ phá vỡ cục diện bế tắc là hai tiếng vang quái dị. Hai cánh tay thô to nhọn hoắt không biết làm bằng chất liệu gì cắm vào trong thi thể từ hai bên xương sườn của xác nữ. Thi thể lắc lư trên không trung vài cái, máu màu đỏ sẫm hơi ngả thành màu đen chậm rãi chảy xuống từ miệng vết thương, thấm ướt sườn xám, uốn lượn qua cổ, thấm vào mái tóc dài ướt nhẹp. Mới đầu tí tách, rồi sau đó chảy như dòng suối nhỏ, đổ xuống mặt đất một vũng lớn.

Giả Tam giật mình kêu lên một tiếng quay đầu bỏ chạy. Ngoài cửa là màn đêm sâu thẳm, một vầng trăng sáng treo cao. Thấy chỉ còn hai ba bước nữa là có thể chạy khỏi nơi này, bỗng nhiên ầm một tiếng, hai cánh cửa nháy mắt đóng lại.

Cửa đóng lại dấy lên một trận gió lạnh thổi vút qua mặt Giả Tam.

Xung quanh cứ thế yên tĩnh lại. Cũng không biết trải qua bao lâu, trong sự tĩnh lặng như cái chết rốt cuộc vang lên tiếng giày cao gót.

Cóc, cóc, cóc…

***

Ngày 13 tháng 8 năm 1937, Hội Chiến Tùng Hộ (2) bùng nổ. Xưởng dệt Hoa Mỹ bỏ hoang bị quân Nhật không tập oanh tạc thành bình địa.



(2) Hội chiến Tùng Hộ là trận đầu tiên trong 22 trận giao chiến lớn giữa quân đội Quốc dân Đảng Trung Quốc và quân đội Đế quốc Nhật Bản, kéo dài hơn 3 tháng, từ ngày 13 tháng 8 đến ngày 26 tháng 11 năm 1937. Đây là một trong những trận đánh lớn nhất và đẫm máu nhất trong Chiến tranh Trung-Nhật

Cuối tháng 4 năm 1949, tuyến phòng ngự quân sự sông Trường Giang của quân Quốc Dân đảng bị đột phá. Đến ngày 4 tháng 5, quân Giải Phóng lần lượt khởi xướng tổng tiến công hướng về Thượng Hải, một lần nữa xây dựng tuyến phòng thủ tấn công trên phế tích xưởng dệt Hoa Mỹ.

Thời gian thấm thoát, năm tháng như thoi đưa, xưởng dệt Hoa Mỹ khi xưa đã được xây trường học, sân thể dục, cửa hàng. Đến năm 2013, nơi này đã được xây dựng thành khu phố công viên bao quanh bởi cư xá và đông đảo dân cư. Thời tiết tháng 12 thường xuất hiện loại sương mù PM2.5 (3), các chuyên gia liên tục nhắc nhở thời tiết như vậy nên hạn chế ra ngoài, ít mở cửa sổ. Các ông bà cụ thích tập thể dục buổi sáng nên đeo khẩu trang chuyên nghiệp phòng ngừa hít phải sương mù, rồi hẵng hăng hái tập chiêu Bạch Hạc Sải Cánh rồi lại thêm một chiêu Ngựa Hoang Phân Tông trên khoảng đất trống trong công viên.

(3) Sương mù PM2,5 là loại sương mù độc hại với những hạt bụi nhỏ hơn 2,5micromet

….

Câu chuyện này được bắt đầu từ mùa đông năm 2013.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.09.2016, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 31.07.2016, 12:07
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1578
Được thanks: 2227 lần
Điểm: 6.04
Có bài mới Re: [Hiện đại, huyền nhuyễn] Bán yêu tư đằng - Vĩ Ngư - Điểm: 10
Quyển 1: Nang Khiêm


Nang Khiêm hay còn gọi là Nangqên là một huyện thuộc Châu tự trị dân tộc Tạng Gyêgu (Ngọc Thụ), tỉnh Thanh Hải, Trung Quốc. Huyện lị là trấn Xangda, được xây dựng trên một thung lũng và ở bờ hữu của Dza Chu (thượng lưu của Mekong). Tên của huyện bắt nguồn từ vua (nang chen rgyal po) và vương quốc Nangchen, một liên minh các bộ tộc đã gia nhập chính quyền Trung Hoa vào năm 1923.

Chương 1:


Tháng 12 năm 2013, khu Tạng tỉnh Thanh Hải, huyện Nang Khiêm, gần thôn Bạch Trát.

Ánh mặt trời sáng chói, nhưng nhiệt độ nơi này chỉ có thể khiến người ta chậc lưỡi. An Mạn xỏ hai cái chân gần như đã đông lạnh thành đá đến mất tri giác vào đôi ủng da dê mà căn tiệm kia bảo là nguyên chất có thể kháng lại cái giá rét của vùng địa cực này. Dù là như vậy, cô vẫn dựa vào cửa xe ngoan cường giơ điện thoại trong tay lên, nghiêng bên này ngả bên nọ, giống như đang tìm tín hiệu quân địch vậy.

Cũng không biết là do điện thoại di động giơ đúng vị trí hay là vừa rồi chỉ do kẹt mạng, tín hiệu sóng bỗng đầy nấc. Tít tít tít, chờ thật lâu mấy tin Weixin mới liên tiếp báo hiệu. Mấy tin đầu đều là hình ảnh đang tải xuống, tin cuối cùng trái lại vào trước: Thân mến, hình còn đang chỉnh sửa, gửi mấy tấm cho bạn xem thử hiệu quả trước, có vấn đề gì bạn cứ nói nhé!

Lại đợi một chút, tấm hình đầu tiên hiện ra. Tại bờ biển, mặt trời lặn, cô mặc áo cưới. Tiệm ảnh này thật có uy tín, chỉnh tấm hình đẹp như mơ vậy.

Mắt An Mạn ươn ướt.


Mấy tấm hình khác đều là một mình cô. Tấm thì chống cằm suy nghĩ, tấm thì cúi đầu khẽ ngửi hoa trong tay, tấm thì đi trong rừng cười rạng rỡ, tấm thì tựa trên cầu che ô trong cơn mưa bụi mông lung.

Cô chia sẻ những tấm hình này trong vòng bạn bè, thêm bớt chữ cho lời đề, sửa rồi lại thêm vào, cuối cùng đăng lên đó là: Cõi đời này cuối cùng luôn định trước sẽ có một người đang chờ bạn. Khi đó bạn mới hiểu được, tại sao những người bạn đã gặp sai kia đều không có kết quả. May mắn biết bao mới có thể trong nghìn vạn người gặp được anh, lựa chọn anh và chỉ nguyện cùng anh đi suốt con đường đời.

Đăng xong, cô nhét điện thoại trở về túi quần, hai tay chụm lại đưa lên miệng hà hơi, ra sức chà xát, dốc sức dậm chân, không biết dậm đến lần thứ mấy thì Tần Phóng mới trở lại.

Vừa đến Tần Phóng đã nói câu châm chọc: “Xến quá đi.”

Chắc chắn là thấy mấy tấm hình trên Weixin (1) rồi. An Mạn đã sớm có chuẩn bị, hơi ngửa đầu trả lời: “Em cố ý đó, muốn chọc tức mấy đứa đê tiện không muốn thấy em hạnh phúc.”

(1) Weixin là một phần mềm trên điện thoại sử dụng như một blog cá nhân và có chức năng liên lạc với nhau như chat và tin nhắn thoại. Giống với chương trình Zalo hiện nay ở nước ta.

Tần Phóng không nói gì, giơ ngón cái lên với cô. Nhìn sắc mặt anh nhợt nhạt, An Mạn cũng biết chuyện hỏi thăm không có tin tức rồi: “Vẫn không tìm ra à?”

“Còn tệ hơn là người ta nói năm 2010 Ngọc Thụ động đất, Nang Khiêm cũng là khu vực bị ảnh hưởng, vài ngọn núi lân cận bị sạt lỡ, có cả thôn làng bị vùi lấp hoàn toàn, chắc là không tìm ra rồi.”

Đương nhiên là không tìm được, đây là chuyện nhà Tần Phóng, nghe nói là tâm nguyện của thế hệ trước muốn trả. An Mạn không hỏi han nhiều, có điều trước khi lên đường cô đã chuẩn bị tâm tư: Cũng đã bảy tám mươi năm rồi, tình hình thế giới biến động bất ngờ. Mười năm đã đủ khiến trời đất đã đảo ngược, thời gian bảy mươi năm sợ là sông núi cũng mòn, muốn tìm một người đã chết khẳng định là rất khó khăn.”

Huống chi trong đó còn có thêm một trận động đất cấp 7.1 bất ngờ nữa.

An Mạn hỏi một câu mang tính thăm dò: “Vậy… chúng ta về hả?”

Con người ít nhiều cũng hơi đáng khinh, rõ ràng là một chuyện chẳng có hi vọng gì, bỗng nhiên nói cho bạn biết trăm phần trăm vô vọng, trong lòng lại đột nhiên khó chịu vô cùng. Về điểm này Tần Phóng là một ví dụ điển hình. Sau khi lên xe, anh vừa đánh tay lái vừa nói: “Tìm tiếp, vất vả lắm mới đến đây một chuyến, cũng là hoàn thành tâm nguyện cho bà cố, ít nhiều gì cũng phải dập đầu trước mộ của ân nhân mới được.”

Anh còn nói: “Coi như là đi chơi đi, nơi này phong cảnh đẹp, không phải là em rất thích hay sao? Trái tim của em đều được gột rửa trong sáng như thủy tinh mà.”

Lại đá xoáy cô nữa! An Mạn liếc Tần Phóng một cái. Mấy ngày nay cô cứ gắn chặt lấy Vi Kênh và blog. Còn không phải là do cô chưa từng đến đây sao? Nhìn thấy núi tuyết, dân Tạng, miếu Lạt Ma cái gì cũng mới mẻ, nên mấy ngày nay cô thường xuyên đăng lên Vi Kênh check-in hành trình, nhất thời xúc động cũng sẽ đăng mấy cái cảm tưởng tương tự như là: “Tâm linh đều được tinh lọc, con người nên sống thuần túy như thế”. Điều này không phải là câu nói vừa nãy của anh à? Còn thật nghĩ rằng cô thích nơi này ư? Không nói những thứ khác, riêng cái nắng cao nguyên mang tia cực tím khiến da lão hóa cũng đủ khiến cô không chịu được rồi.

Cô cười hi hi trả lời: “Anh còn không biết em à? Không phải là đang giả vờ thôi sao.”

Tần Phóng ừ: “Thành thật.”

Cô biết Tần Phóng thích nghe điều gì, cũng biết anh ghét cái gì. Quen biết yêu đương với Tần Phóng, An Mạn thừa nhận mình có phần khéo léo am hiểu giở chút tâm tư. Nhưng điều này thì sao chứ? Chẳng phải đàn ông tặng hoa cho phụ nữ, sắp xếp cuộc hẹn lãng mạn cũng là giở mánh khóe hay sao? Quan trọng là kết quả, dù ban đầu Tần Phóng yêu ai, thích ai, bây giờ là cô đi theo anh đến Nang Khiêm xử lý chuyện trong nhà với thân phận bạn gái, tương lai cũng chỉ có cô thôi.

Lúc hai người xác định quan hệ, Tần Phóng đã nói một câu: “An Mạn, anh thích em là một người hiểu chuyện.”

Cho nên An Mạn biết, ở bên Tần Phóng không cần phải suy nghĩ nhiều, làm một người hiểu chuyện là được.

An Mạn, anh thích em là một người hiểu chuyện – Lời này vô cùng quan trọng.

***

Hai người ở vùng lân cận hai ngày, nhận được vô số lời khen bên dưới tấm ảnh áo cưới trên Vi Kênh. Cũng có người đề nghị cô đừng nên bỏ qua thắng cảnh nổi tiếng ở Thanh Hải, ví như là núi Animaqing một trong tứ đại thần sơn, ví như dãy núi Bayankala, ví như là Thiên Hạ Hoàng Hà Quý Đức Thanh. (2)

(2): Một thắng cảnh sông Hoàng Hà xanh biếc tại Quý Đức. (Hình ảnh tham khảo: http://s9.sinaimg.cn/orignal/52de223bt6bd882665f18&690 )

Cho nên ngoại trừ đăng mấy tấm check-in hành trình, thì việc cô làm nhiều nhất chính là lật bản đồ xem đường đi. Thế mới biết hóa ra Nang Khiêm đi xuống chút nữa chính là khu Kham của Tây Tạng. Xa hơn một chút về phía đông là Viện in kinh Đức Cách nổi tiếng khắp đất Tạng. An Mạn cố gắng xui Tần Phóng đi về phía đó, Tần Phóng từ chối thẳng thừng.

“Không đi, nghe nói toàn bộ kinh phật Tây Tạng đều do Viện in kinh Đức Cách phát hành, đến nơi thần thánh như vậy em muốn tâm cũng bị gột rửa thành kim cương luôn sao?”

An Mạn giấu nỗi thất vọng. Cuối cùng xe quay đầu rời khỏi Bạch Trát, cô nghĩ đến cách nói thủy tinh và kim cương của Tần Phóng về cô. Bỗng dưng cô cảm thấy hơi khó chịu, trong lòng suy nghĩ dù gột rửa thế nào mình cũng chỉ là một cục than đá mà thôi.

***

Buổi tối ngày thứ ba, hai người dùng bữa tại một tiệm cơm người Tạng ở huyện Nang Khiêm, Tần Phóng nói sơ qua nguyên nhân chuyến đi này với An Mạn.

Bà cố của Tần Phóng là người huyện Tịnh Hóa Tứ Xuyên. Huyện Tịnh Hóa từng được nhắc đến trong lịch sử cận đại của Trung Quốc. Bởi vì năm 1936 đến 1937, tại huyện Tịnh Hóa, Xuyên Cam xảy ra rất nhiều thảm án người ăn thịt người, khiến huyện trưởng Vu Trúc Quân xử án phát điên.

Vào thời điểm này bà cố của anh cũng cùng chạy nạn với những người giàu có . Khi đó, phần lớn mọi người đi về phía đông, vì Giang Nam từ xưa đã trù phú, họ nghĩ rằng sẽ có cơm ăn. Nhưng một số ít người lại vác đồ đi đến đất Tạng tại phía Tây. Đường đi về phía Tây nguy hiểm, hoàn cảnh ác liệt, đồng nghĩa cũng bớt đi người giành miếng ăn.

Lúc chuyển đến vùng Nang Khiêm, Thanh Hải, người trong nhà đã chết hết, chỉ còn lại một mình bà. Lúc gần như chết đói may mắn được một người hảo tâm nuôi dưỡng nên giữ được cái mạng nhỏ của mình.

Trong nhà ân nhân có một cô con gái cũng bằng tuổi bà, vì bị bệnh nặng nên qua đời. Từ đó họ xem bà như con gái mình, còn để bà thay con gái họ thực hiện hôn ước từ nhỏ của cô ta.

Tập tục địa phương con gái chưa gả đã chết, tương lai ngay cả người viếng mồ mả bái lạy cũng không có, nhất định phải bỏ tiền để nhận một đứa con nuôi. Bà cố Tần Phóng liền đáp ứng chuyện này, bà nói: Hễ con có con cháu viếng mồ bái lạy thì sẽ không thể thiếu người tảo mộ cho chị. Con trai của con cũng chính là con trai của chị, sẽ xem chị như mẹ ruột của nó.

Chuyện ở đời từ trước đến nay dễ thề nhưng lại khó thực hiện. Sau đó bà theo chồng đi về phía Đông sinh sống làm ăn. Thời buổi chiến tranh loạn lạc đường trở về lại xa xôi cách trở, mãi cho đến chết cũng không thấy lại quê cha đất tổ.

Tần Phóng nói: “Vốn phải là ông nội anh làm, nhưng khi đó ông nội anh lại bị bắt tham gia phong trào đánh giặc dựng nước oanh liệt. Vốn là thành phần không tốt ai lại chạy đến khu Tạng chứ? Mấy năm đó mà chạy đến còn không bị xem như đặc vụ bắt lại hay sao.”

“Lúc ba anh kết hôn đã là năm tám mươi mấy rồi. Khi đó nghèo khổ, vào được một nhà máy là làm cả một đời, một xu cũng phải tiết kiệm, làm gì có dư mà đi đây đi đó. Cũng không phải là chuyện như nung như nấu, lạy thôi mà, lúc nào chả được. Cứ thế một năm rồi lại một năm, mãi đến khi ba anh mất rồi chuyện này cũng chưa làm được.”

Đề tài hơi nặng nề, An Mạn thở dài, rót cho Tần Phóng một tách trà bơ.

“Trước khi ba anh chết mới nói cho anh biết chuyện này, lúc đó anh mới biết nhà anh còn một người bà nữa. Anh nói được ạ, con chạy đến đó một chuyến bái lạy một lần giúp cho ông nội và ba. Ba anh nói đừng, khi nào tìm được vợ rồi hẵng đi, có đôi có cặp cũng để cho bà nằm dưới đất được an ủi, một mình con thì có là gì đâu.”

An Mạn cười: “Cho nên tìm được em liền đến đây à?”

Suy nghĩ một chút cô lại thêm một câu: “Thật ra con người cũng rất kỳ lạ. Đổi là người khác, một chút chuyện như thế bảy tám mươi năm cách vài đời rồi nên lười chẳng muốn đi. Nhưng luôn luôn có một số người lại quan trọng chuyện này, vượt ngàn dặm quan san cũng phải thực hiện lời hứa.”

Tần Phóng rất đồng cảm với câu này: “Hai ngày nay anh vẫn tìm người, nhưng có đôi khi anh cũng không rõ, cảm thấy mình rất bất lực, chỉ tìm kiếm mù quáng mà thôi. Nếu thật sự tìm được thì sao, có lạy hay không thì cuộc sống vẫn trôi qua thế thôi.”

Một lúc lâu, hai người cũng im lặng, An Mạn nói: “Uống rượu không, em với anh uống chút rượu lúa mì thanh khoa.”

Tần Phóng cười cười, đang định nói gì đó thì ngoài cửa vang lên tiếng phanh xe thật to.

***

Có vài chiếc xe Land Rover, Range Rover đồng màu, bước xuống đều là mấy ông chủ. Dẫn đầu là người đầu hói mập mạp nhưng bộ đồ mặt trên người thật không tồi, cũng là nhãn hiệu nổi tiếng đứng đầu. Chắc là dừng xe dùng bữa, họ nói chuyện lớn tiếng ồn ào đi vào, lại mừng rỡ qua chào hỏi bọn Tần Phóng: “Người Hán hả? Tới đây du lịch à? Mới vừa thấy xe đậu bên ngoài mang biển số nội địa thì chúng tôi đã khẳng định có du khách ở đây rồi.”

Nếu như là ở vùng duyên hải Đông Nam có lẽ sẽ không có cảnh làm quen thế đâu. Nang Khiêm này ít người Hán, trên đường gặp được cũng sẽ trò chuyện với nhau đôi câu. Tần Phóng khom người coi như chào hỏi. Tên dẫn đầu là một người vô cùng thân thiện, thấy trên bàn còn một chút thức ăn, không quan tâm bọn Tần Phóng có thích hay không, kiên quyết ngồi chung tán gẫu với họ.

Hắn ta tự giới thiệu mình họ Mã, kinh doanh đồ gốm tại trấn Cảnh Đức Giang Tây, tự lái xe đến đây với bạn. Tần Phóng hỏi hắn có phải muốn lên núi hay không, ông chủ Mã này trợn to mắt: “Leo lên núi làm gì? Lạnh teo cả trứng tôi đó!”

Mặc một bộ đồ dã ngoại chuyên nghiệp Arcteryx cao cấp, chuyên dụng để dẫn đường, nhưng toàn bộ hành trình chỉ run cầm cập ngồi trong xe để tài xế “tự lái”, lại là một kẻ mánh lới lớn hơn bản lĩnh, chẳng phải dân đi du lịch bụi chuyên nghiệp. Tần Phóng không muốn nhiều lời với hắn ta, thế nhưng hắn lại càng nói càng hăng say không kiêng dè gì. Hắn nói nào là việc làm ăn của mình, oán trách đoạn đường này không tốt, khen Tần Phóng và An Mạn xứng đôi, lại ân cần hỏi An Mạn: “Em gái, sắc mặt em không tốt, say xe hay là bị phản ứng cao nguyên vậy hả?”

Vất vả lắm mới chịu đựng được đến lúc món ăn của hắn được bưng lên bàn, một đám người kêu hắn về, ông chủ Mã này vẫn nói mải miết. Hắn ta nói với Tần Phóng: “Người anh em, buổi tối đến chỗ tôi tán gẫu đi. Tôi rất hợp ý với cậu, vừa gặp như đã quen thân, nói không hết chuyện. Tôi ở khách sạn Kim Mã trong trung tâm thành phố, số phòng 188, cậu nhất định đến nhé, chúng ta lại trò chuyện tiếp.”

Ông chủ Mã này cũng thật biết nói chơi. Buổi tối lúc Tần Phóng sắp sửa đi ngủ còn cảm thấy buồn cười không chịu được. Anh nói với An Mạn chẳng hiểu sao mình nói với hắn chưa được hai câu mà đến miệng ông chủ Mã lại là “vừa gặp như đã quen thân” nữa.

An Mạn miễn cưỡng cười cười, sắc mặt rất mệt mỏi. Tần Phóng đến ôm cô, hôn một cái lên thái dương cô, anh nói: “Họ Mã nói chỉ được một câu là đúng, sắc mặt em thật sự không tốt, là do hai ngày nay say xe quá mệt mỏi sao?”

An Mạn gật đầu, lại chỉ vào quầng mắt mình: “Kể từ khi đến Tạng không ngủ ngon lắm, buổi tối uống thuốc an thần có được không?”

“Thể chất em vốn yếu, đừng uống quá nhiều, một viên là được rồi.”

An Mạn tinh nghịch: “Thể chất tốt là có thể uống nhiều sao, nếu vậy anh phải uống mấy viên hả?”

Tần Phóng ra vẻ thâm trầm: “Muốn hạ gục người đàn ông mạnh mẽ như anh đây thì ít nhất phải hai …. ba viên mới chắc chắn.”

An Mạn cười khanh khách, cô tránh khỏi vòng ôm của Tần Phóng, tới chỗ valy bên cạnh lấy hộp thuốc, mở nắp hộp thuốc đổ ra một viên trước. Sau đó cô ta giật mình sửng sốt hai giây rồi lại đổ thêm hai viên.

Giữ ba viên thuốc an thần trong lòng bàn tay, mồ hôi túa ra kịch liệt, tim An Mạn đập rất nhanh. Cô quay đầu lại nhìn Tần Phóng, anh đang mở tivi điều chỉnh âm lượng, lúc chỉnh lại phì cười một tiếng, nói câu tên Vương Đạo này cũng tếu thật.

Hình như là chương trình “Ba ơi mình đi đâu thế?”, Tuyết Hương, hình ảnh mù sương, mấy bố con tranh giành nhà ở. Đôi môi An Mạn khô nứt, cô bất an liếm liếm một chút rồi nói: “Tần Phóng, em rót ly nước chanh cho anh nhé.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ainhan.bui, Đường Thất Công Tử, gaobao1964 và 339 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 269 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 260 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Thư Niệm: Kao cảm thấy thế giới sắp sụp đỗ :no5: đau nòng
__Phan__: Dạ viết ạ.
Hoa Lan Nhỏ: nếu tự sáng tác thì bạn vào mục truyện Việt có thể tự tạo topic không cần đợi duyệt
Hoa Lan Nhỏ: Phan tự viết truyện hay edit truyện vậy?
__Phan__: Ư ư, sao âuu vậy :'((
Seung Ri: Đợi mod kiểm tra tầm 2-3 ngày
__Phan__: Đăng bài thì khi nào mới được duyệt mn nhỉ?
Lãng Nhược Y: Đã thấy rồi, iu nàng quá, cảm ơn Yang a :kiss5:
Angelina Yang: Y Y : mở cửa sổ nữa xem tin nhắn đi nàng
Ngọc Nguyệt: -_- Tự dưng nhớ đến Deep web...
Lãng Nhược Y: Ta muốn học lập trình, quản trị mạng
Ngọc Nguyệt: Thôi lặn.
Thư Niệm: Mới đây đã 12h con chưa làm gì mà :cry2:
Angelina Yang: giờ có nhiều start-up về tin học lắm, nhưng đa phần đánh giá sai view tương lai
Angelina Yang: tin của nàng là ở mảng nào?
Angelina Yang: thế thì nàng phải mất công làm bản trình bày lắm, nhỡ bọn họ gạt đi lại thấy uổng sức
Lãng Nhược Y: ta học tin với thời trang
Lãng Nhược Y: Yang, nàng nhầm người rồi
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà ủng hộ truyện của Quốc nhé.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3299575#p3299575
Angelina Yang: Hic, sao hôm trước nàng bảo học dược
Lãng Nhược Y: TT^TT
Lãng Nhược Y: Ta ở miền nam
Lãng Nhược Y: Bậy
Angelina Yang: mà nàng ở hà nội nên dễ đến gặp bọn họ
Angelina Yang: nghe ổn ổn thì tớ mách địa chỉ cho nàng, cứ đến gặp mấy anh chị ấy mà thử sức
Angelina Yang: Y Y : nàng có ý tưởng gì thì nghĩ thật kĩ về cách triển khai đi, để họ gạt đi 1 lần còn được, gạt mãi họ chán đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.