Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 513 bài ] 

Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 12.04.2017, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 577
Được thanks: 12730 lần
Điểm: 10.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 210: Hiệp thứ nhất, thắng

Khi Tần Lạc về đến chỗ ngồi, đúng lúc Hoắc Kỷ Thành nắm tay con trai Hoắc Gia Tinh tiến vào, nhìn thấy sắc mặt cô không đúng, không khỏi hỏi: "Sao vậy?"

Tần Lạc bưng cà phê lên uống một ngụm: "Đụng phải một người không muốn gặp mà thôi, không sao!"

Bời có Hoắc Gia Tinh ở đây, Hoắc Kỷ Thành không tiện hỏi nhiều, người Lạc Lạc không muốn gặp cũng có mấy ai, anh rất dễ dàng có thể đoán được.

Hoắc Gia Tinh không hiểu chuyện giữa người lớn này, lòng tràn đang đắm chìm trong vui sướng được nhìn thấy Tần Lạc, luôn líu ríu nói không ngừng với cô.

Khi bé năn nỉ mãi, lúc này Tần Lạc mới đồng ý buổi tối đến biệt thự nhà họ Hoắc.

Ai ngờ, vừa mới vào cửa thì nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc giống như quý bà ngồi ngay ngắn ở trên sofa trong phòng khách, Tần Lạc nhất thời có một dự cảm không tốt...

Ngược lại Hoắc Gia Tinh cười tít mắt nhảy qua đó: "Bà nội, sao bà đến đây!"

Hoắc Kỷ Thành gọi một tiếng, "Mẹ."

Tần Lạc lễ phép gọi: "Chào dì."

Trực giác phụ nữ, mẹ của Hoắc Kỷ Thành rất không thích mình...

Khi Phương Lệ Hoa nhìn thấy Tần Lạc với con trai cháu trai cùng tiến vào, trong lòng đã dâng lên bất mãn thật lớn, nhưng ngại cháu trai bảo bối ở đây, bà lại không nỗi bão được, chỉ có thể không tình nguyện hừ lạnh một tiếng, không lên tiếng cũng không hoàn toàn cự tuyệt.

Hoắc Gia Tinh tung tăng chạy đến trước mặt bà nội: "Bà nội, đây là chị gái cháu thường xuyên nhắc đến với bà, cháu rất thích chị ấy, bà không nên làm chị ấy sợ...!"

Bé nghiêm trang nói, mặc dù trẻ con không hiểu thế giới người lớn, nhưng không phải cái gì cũng không hiểu...

Phương Lệ Hoa nói: "Cháu gọi cô ta là chị gái? Vậy xưng hô giữa cô ta với ba cháu như thế nào?"

Hoắc Gia Tinh chớp chớp mắt: "Ba nói, chị gái cũng chỉ là cách gọi mà thôi, nếu bà nội không thích cháu gọi là 'Chị gái', cháu liền gọi 'Mẹ'."

Đầu Tần Lạc đầy vạch đen...

Phương Lệ Hoa lại càng giận dữ: "Ai dạy cháu gọi 'Mẹ'? 'Mẹ' cũng có thể gọi loạn à?"

Bà ta đột nhiên cất cao âm lượng Hoắc Gia Tinh sợ tới mức lui về sau một bước, ánh mắt nhìn về phía bà ta có chút xa lạ...

"Bà nội..."

Lúc này Phương Lệ Hoa mới ý thức được mình không nên phát giận ở trước mặt cháu trai, vội vàng nhẹ giọng xuống: "Tiểu Tinh ngoan, bà nội chỉ sợ cháu bị lừa mà thôi, hiện ở trong xã hội có một số người như vậy! Cũng không muốn cháu nghĩ đơn giản như thế…."

Sắc mặt Tần Lạc trắng xanh, cô nghe ra được giữa những hàng chữ Hoắc phu nhân đều ngầm nói mình là người đàn bà xấu.

Hoắc Kỷ Thành không kiên nhẫn cắt ngang lời mẹ: "Mẹ, Tiểu Tinh mới năm tuổi, mẹ nói những chuyện này với bé để làm gì? Không có chuyện gì người vẫn nên đi về trước đi!"

Phương Lệ Hoa nhất thời bất mãn nhìn về phía con trai: "A Thành, đây là thái độ con nói chuyện với mẹ sao? Mẹ nhớ con với Tiểu Tinh đến thăm các người, con lại muốn đuổi mẹ đi?"

Hoắc Kỷ Thành có chút bất đắc dĩ: "Mẹ, không phải con có ý đó."

Tần Lạc thấy không khí rất gượng gạo, không khỏi lạnh nhạt mở miệng: "Hay để em rời đi!"

"Không được!"

Dường như Hoắc Kỷ Thành với Hoắc Gia Tinh cùng lúc nói ra, bất ngờ một lớn một nhỏ đều hiểu ngầm.

Phương Lệ Hoa thiếu chút nữa tức chết.

Đây là thế nào?

Con trai bị này con hồ ly tinh mê hoặc, ngay cả cháu trai bảo bối cũng bị cô ta lấy lòng rồi hả?

Rốt cuộc cô ta có sức quyến rũ đặc biệt gì?

Trong lúc này Tần Lạc có chút không biết nên đi hay không nên đi, cứ như vậy đi nhất định sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho Tiểu Tinh...

Phương Lệ Hoa cũng cân nhắc đến những nhân tố này, nhìn về phía cháu trai: "Tiểu Tinh ngoan, con với ba con đi lên lầu chơi trước, bà nội tán dóc với Tần tiểu thư một lúc được không?"

Giọng của bà ta cố gắng hết sức dịu dàng, không muốn dọa đến cháu trai.

Hoắc Gia Tinh mếu máo: "Bà nội, nhưng không cho bà hung dữ với chị gái, chị gái là khách cháu mời đến."

Phương Lệ Hoa sờ đầu cháu trai: "Ừ, Tiểu Tinh yên tâm đi!"

Hoắc Gia Tinh lại chạy đến trước mặt Tần Lạc, ngước đầu lên nói: "Chị, thật ra bà nội em là người tốt, chị không phải sợ, nếu bà nội nói nặng lời chọc chị không vui thì chị lớn tiếng gọi em với ba, chúng em sẽ lập tức đến bảo vệ chị."

Dáng vẻ bé như nam tử hán nhỏ, giọng điệu không cần nói ra có bao nhiêu nghiêm túc.

Trong lòng Tần Lạc không khỏi ấm áp, đây là con trai của cô.

Thật sự là một đứa con trai nhỏ ấm áp!

Ánh mắt cô cưng nhiều nhìn về phía Tiểu Tinh: "Ừ, chị biết."

Hoắc Kỷ Thành nhíu mày gọi một tiếng: "Mẹ."

Hiển nhiên là không muốn mẹ một mình nói chuyện với Tần Lạc.

Tần Lạc biết không thể tránh khỏi, dứt khoát chủ động mở miệng: "Không sao."

Cho dù tránh được hôm nay, tránh được ngày mai sao?

Nếu để cho Hoắc Kỷ Thành khó xử, còn không bằng thoải mái nói chuyện với mẹ anh, mặc kệ kết quả sẽ như thế nào, cô cũng sẽ không lùi bước!

Phương Lệ Hoa trừng mắt liếc nhìn con trai một cái, giống như nói: Người ta chưa nói cái gì con kích động cái gì?

Hoắc Kỷ Thành chỉ có thể cho Tần Lạc một ánh mắt "Có anh ở đây, đừng sợ!".

Tần Lạc hiểu trở lại cho anh một ánh mắt.

Nào ngờ, nhìn hình ảnh con trai với Tần Lạc mắt đi mày lại, Phương Lệ Hoa tức giận đến gan cũng đau.

Nhưng trước mặt bọn họ, bà cũng chỉ có thể chịu đựng.

*****

Sau khi Hoắc Kỷ Thành dắt con trai lên lầu, thì Phương Lệ Hoa với Tần Lạc đi ra vườn hoa.

Phương Lệ Hoa đi thẳng vào vấn đề nói: "Tần tiểu thư, tôi tin cô là người thông minh, tôi không thích cô! Cũng không hy vọng cô trở thành con dâu của tôi! Đương nhiên, ý tưởng cô muốn gả đến nhà họ Hoắc chúng tôi cũng không thể thực hiện."

Giọng nói của bà ta khẳng định, không có gì nghi ngờ.

Tần Lạc hít một hơi thật sâu: "Dì, tôi nghĩ là người có thành kiến với tôi, tôi từng đồng ý với A Thành sẽ tin tưởng anh ấy, mặc kệ người nói cái gì, tôi cũng sẽ không dao động."

Phương Lệ Hoa buồn bực trừng mắt về phía cô: "Da mặt cô thật dầy! Cô cho rằng thu phục con tôi thì nhất định có thể gả vào được nhà của chúng tôi sao? Đừng mơ mộng hão huyền!"

Tần Lạc cố gắng thả chậm giọng nói: "Dì, tôi biết mục đích của người, đơn giản muốn nói những lời này để chọc giận tôi, để cho tôi rời khỏi A Thành."

Phương Lệ Hoa không dám tin nhìn chằm chằm vào cô, lòng của phụ nữ này là làm bằng sắt à?

Lại lì lợm như vậy?

"Không sai, nếu Tần tiểu thư là người thông minh, vậy thì không cần tôi nhiều lời, cô muốn gả cho con tôi là không có khả năng, sớm chết tâm này đi!"

Phương Lệ Hoa dương dương đắc ý nói, cho rằng Tần Lạc đã bị bà dọa sợ.

Kết quả - -

Tần Lạc không tức giận chút nào: "Cảm ơn lời khuyên của dì, nhưng tôi vẫn nói câu kia, trừ khi chính miệng A Thành nói chia tay với tôi, nếu không tôi sẽ không bị bất kỳ nhân tố bên ngoài nào dọa lùi bước."

Giọng nói của cô rất kiên định, cô biết, càng là lúc này càng phải giữ vững lập trường của mình.

Phương Lệ Hoa tức giận đến tay phát run lên: "Cô nghe không hiểu tiếng người sao? Tôi nói là không cho phép cô tiến vào cửa nhà chúng tôi."

Tần Lạc mím môi, lạnh nhạt mở miệng: "Tôi nghe hiểu, nhưng tôi không phải nữ chính trong phim tình cảm lúc tám giờ, sau khi bị uy hiếp sẽ bỏ đi cho xong việc, khiến dì thất vọng rồi."

Phương Lệ Hoa nhìn cô giống như nhìn quái vật, làm sao có người phụ nữ như vậy?

Quả thật dầu muối không vào!

Nói cái gì giống như nghe không hiểu!

"Cô"

"Tính cách tôi là như vậy, nếu chọc dì tức giận vẫn xin dì bớt giận, không nên chấp nhặt với tôi."

Giọng Tần Lạc thỏa đáng, có thêm khiêm tốn.

Mặc kệ như thế nào, đối phương cũng là mẹ của Hoắc Kỷ Thành, bà nội của Tiểu Tinh, mình không nhất định phải ầm ĩ không vui với bà ta, còn việc bà rất ghét mình, mình cũng phải mỉm cười chào hỏi với bà.

Phương Lệ Hoa hoàn toàn không biết nói cái gì.

Lúc Hoắc Kỷ Thành xuống lầu thì nhìn thấy mẹ cầm túi xách nổi giận đùng đùng chuẩn bị rời đi, không khỏi nói: "Mẹ, ngàn vạn lần người đừng chọc giận thân thể, để con bảo lái xe đưa mẹ trở về."

Phương Lệ Hoa tức giận trừng mắt nhìn con trai một cái: "Mẹ thấy đó là mưu đồ của con! Mẹ lặp lại lần nữa, muốn người phụ nữ kia tiến vào cửa nhà họ Hoắc chúng ta thì tuyệt đối không thể nào!"

Hoắc Kỷ Thành có chút đau đầu: "Mẹ, người trở về nghỉ ngơi cho khỏe."

Phương Lệ Hoa hừ một tiếng, nổi giận đùng đùng rời đi.

Sau khi chờ bà rời đi, Tần Lạc quay đầu áy náy nhìn về phía Hoắc Kỷ Thành: "Mẹ anh không có việc gì chứ?"

Hoắc Kỷ Thành lắc đầu: "Tính tình mẹ anh là như vậy, em đừng để ở trong lòng là được, bà ấy không làm khó em chứ?"

Tần Lạc nhún vai: "Anh nhìn bà ấy tức giận thành như vậy, em giống người không có việc gì, bà ấy làm thế nào gây khó dễ em?"

Ánh mắt Hoắc Kỷ Thành dịu dàng: "Anh biết mẹ anh nhất định nói rất nhiều lời khó nghe, nhưng em rộng lượng không để ở trong lòng. Lạc Lạc, anh sẽ không phụ lòng tín nhiệm của em đối với anh."

Lòng Tần Lạc lại bị dịu dàng đánh bại rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 12.04.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 4902
Được thanks: 7209 lần
Điểm: 1.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu
Chị Tần Lạc giỏi quá, rốt cuộc cũng trị được mẹ anh Hoắc Kỷ Thành

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.04.2017, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 577
Được thanks: 12730 lần
Điểm: 10.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Post bù cho các bạn đây. Xin lỗi các bạn vì đã up ko đúng hẹn ^:)^  ^:)^

Chương 211: Kịch vui lặp lại

Mấy ngày nay Tần Lạc ít xem tin tức, cũng không lên weibo, một lòng ở nhà học tập cùng làm bạn với Tiểu Tinh, nhưng Hoắc Kỷ Thành bởi vì bận rộn trên công việc mỗi ngày đều gần nửa đêm mới trở về.

"Đã về rồi!"

Trong phòng vang lên một giọng nữ dịu dàng, mặt mày Hoắc Kỷ Thành không tự giác nhu hòa đi rất nhiều: "Đánh thức em hả?"

Tần Lạc lắc đầu: "Em còn chưa ngủ."

Hoắc Kỷ Thành không nhịn được trêu chọc nói: "Nhớ anh đến ngủ không được?"

Tần Lạc giận dữ trợn mắt nhìn anh: "Nhớ cái đầu anh! Em mới không nhớ anh!"

Nói xong, liền xoay người chuẩn bị trở về phòng.

Hoắc Kỷ Thành lại từ phía sau lưng ôm lấy cô: "Là anh nói ngược, là anh quá nhớ em..."

Giọng anh trầm thấp từ tính đặc biệt say lòng người, hơn nữa ở trong bóng đêm như vậy.

Cả người Tần Lạc tê rần, chỉ cảm thấy nổi hết cả da gà, lỗ chân lông cũng mở ra...

Hoắc Kỷ Thành tránh nặng tìm nhẹ trả lời: "Tàm tạm, đều trong phạm vi anh có thể ứng phó, đừng lo lắng."

Tần Lạc cũng biết mình ở phương diện này không giúp được gì cho ang: "A...... Vậy anh bận rộn nữa cũng cần phải đúng giờ ăn cơm."

Hoắc Kỷ Thành chôn đầu ở cổ của cô, ngửi mùi hương nhàn nhạt phát ra từ trên người nàng khí, chỉ cảm thấy mệt nữa cũng đáng được.

"Ừ, thân thể là tiền vốn cách mạng, anh sẽ không để cho mình mệt mỏi suy sụp."

"Vậy anh nhanh đi rửa mặt, nghỉ ngơi sớm một chút."

Tần Lạc không muốn hỏi anh quá nhiều chuyện trên công việc, dù sao cô cũng không hiểu, hỏi cũng chẳng có tác dụng gì, còn không bằng chơi cùng Tiểu Tinh, tin tưởng anh là được.

"Càng muốn em hơn."

Hoắc Kỷ Thành cố ý nói một nửa, hơi thở nóng bỏng phun ở giữa cổ trơn bóng của Tần Lạc, tê tê dại dại.

Tần Lạc phản xạ có điều kiện co rụt lại, gắt giọng: "Đáng ghét! Mỗi ngày trong đầu anh có thể nghĩ bình thường chút không?"

Dáng vẻ Hoắc Kỷ Thành nghiêm trang: "Đây là chuyện bình thường hằng ngày nhất của đàn ông với phụ nữ."

Tần Lạc đưa tay nhéo ở trên eo anh một cái: "Hằng ngày cái đầu anh! Nhanh đi rửa mặt! Em muốn đi ngủ!"

Hoắc Kỷ Thành bị đau buông cô ra, vẻ mắt uất ức: "Lạc Lạc, em thật sự nhẫn tâm"

Tần Lạc vươn ngón trỏ ra chọc lồng ngực của anh: "Giả vờ đáng thương cũng vô dụng."

Hoắc Kỷ Thành: " "

*****

Lúc trời tối Đường Triều tăng ca có chút trễ, trên đường trở về bảo trợ lý ở quán nhỏ bên đường mua giúp mình chút đồ ăn, anh ngồi ở trong xe đốt một điếu thuốc.

Một điếu thuốc mới hút được một nửa, thì anh thấy một bóng dáng quen thuộc.

Tư thế hút thuốc của anh ta tạm dừng một chút, con ngươi đen hơi nheo lại, sao muộn thế này mà Tống Tư Kỳ còn ăn ở trong quán ven đường này?

Đây có thể không phải cô ấy?

Từ sau lần trước ở "Trễ sắc" nhìn thấy một con người khác của cô ấy, đã hơn hai tháng, anh đã thôi tìm kiếm rồi.

Tối nay Tống Tư Kỳ là được bạn bè Sở Sở hẹn ra ngoài, trước kia cô ấy chưa bao giờ đến chỗ này ăn cơm lại đồng ý yêu cầu của cô làm cho Sở Sở cảm thấy rất kỳ lạ!

Sở Sở cũng bởi vì thất tình nên tối muộn mới gọi điện thoại cho Tống Tư Kỳ, bảo cô ấy ra ngoài uống rượu với mình, cho rằng sẽ bị cự tuyệt.

Kết quả Tống Tư Kỳ một lời đồng ý.

Hai người vừa mới gặp mặt, Sở Sở liền cảm thấy đêm nay Tống Tư Kỳ khác với trước kia, nhưng cụ thể khác ở chỗ nào cũng không nói lên được.

Dù sao chính là khí thế mạnh mẽ hơn chút so với bình thường?

Tâm tình bản thân cô không tốt nên không nghĩ nhiều, gọi ông chủ mang một một thùng bia lên, còn nói không say không về!

Hai cô gái xinh đẹp ngồi ở quán ven đường uống rượu khó tránh khỏi sẽ khiến người bên cạnh ghé mắt, hơn nữa khí chất hai cô gái này lại vô cùng tốt!

Hai cô mới uống hai chai đã bị người ta quấy nhiễu rồi.

"Ôi! Tâm tình em gái không tốt sao? Muốn các anh đây giúp em giải buồn không?"

Giọng người đàn ông bì ổi nghe làm người ta phản cảm.

Tống Tư Kỳ vén tóc mình, khóe mắt từ từ nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng như một khối băng: "Cút! Đừng quấy nhiễu hứng thú uống rượu của chị!"

Giọng nói của cô cường thế bá đạo, không thèm để người đàn ông vào trong mắt chút nào.

Người đàn ông kia hình như cũng không ngờ cô gái trước mắt nữ lại chống cự, không khỏi nổi lên dục vọng chinh phục mãnh liệt: "Không nhìn ra! Còn làm hạt tiêu nhỏ tức giận! Rất tốt! Anh trai thích!"

Ánh mắt Tống Tư Kỳ vẫn lạnh lùng như cũ: "Thích em gái anh! Cũng không đái một bãi soi xem bản thân các người có đức hạnh gì! Tôi lặp lại lần nữa, cút!"

Cô gằn từng tiếng, mười phần giọng chị hai!

Giữa những hàng chữ đều phát ra một cỗ lạnh lùng, mấy người đàn đối phương không khỏi nhìn cô với cặp mắt khác xưa, chẳng lẽ bọn họ gặp phải sát thủ rồi hả?

Bên cạnh có một tên nhóc sợ phiền phức nhỏ giọng nói: "Đại ca, em thấy thân phận cô ta không đơn giản, nếu không chúng ta vẫn nên "

Tên kia nói còn chưa dứt lời đã bị người đàn ông cầm đầu ngắt lời: "Rút cái gì mà rút? Mày có tiền đồ chút ấy!"

Sau đó nhìn về phía Tống Tư Kỳ: "Em gái, ra ngoài cửa quá ngang ngược cũng không tốt! Đêm nay anh trai sẽ dạy cho em làm thế nào vui vẻ với đàn ông"

Người đàn ông vừa nói vừa tiến lên, muốn sờ mặt Tống Tư Kỳ.

Kết quả - -

Bị Tống Tư Kỳ vặn cổ tay lại, hắn ta bị đau muốn kêu cha gọi mẹ.

Điểm chết người chính là, anh ta không thấy rõ cô gái trước mắt ra tay thế nào, thì ra mình thật sự gặp phải sát thủ rồi?

Không ngờ rằng, Sở Sở bên cạnh thấy một màn như vậy đã sớm trợn mắt há hốc mồm, trời ạ! Đây thật là Tống Tư Kỳ cô đã quen sáu năm sao?

Sao mình không biết cô ấy có võ?

Còn có, từ khi nào thì thân thủ cô ấy tốt như vậy hả?

Cùng lúc đó, thấy một màn như vậy còn có Đường Triều.

Anh dường như có thể khẳng định Tống Tư Kỳ trước mắt chính là người mình muốn tìm, không nghĩ tới cách hơn hai tháng cô ấy lại xuất hiện rồi.

Hơn nữa mỗi lần xuất hiện đều mang đến cho mình... bất ngờ!

Lúc trợ lý Tô Thần đi mua đồ ăn về thì thấy ông chủ nhìn chằm chằm vào một hướng khác, không khỏi nhìn qua đó, sau đó chớp mắt: "Đường thiếu, kia không phải Tống tiểu thư sao? Cô ấy giống như bị đàn ông quấy nhiễu."

Đường Triều lườm anh ta: "Cậu xác định cô ấy là bị đàn ông quấy nhiễu mà không phải cô muốn vặn gãy bàn tay người đàn ông kia?"

Tô Thần không dám tin lại dụi dụi mắt: "Ông chủ, tôi thật sự không có nhìn lầm sao? Người kia thật là Tống tiểu thư?"

Đường Triều đăm chiêu: "Tô thần, cậu cũng biết một màn này không thể tin được đúng không?"

Tô Thần ngạc nhiên gật đầu.

Đường Triều lại nói thêm: "Mang di động của cậu ra, rồi quay lại."

Tô Thần khó hiểu mở to hai mắt: "A?"

Đường Triều liếc anh ta một cái: "Nhanh lên!"

Tô Thần vội vàng lấy điện thoại ra, nhanh chóng quay lại hình ảnh trước mắt vào.

Mà Tống Tư Kỳ hoàn toàn không biết mình bị người ta quay phim...

Cô lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông ở trước mắt: "Chị đã cảnh cáo mày, là tự mày không biết tự lượng sức mình tìm tai vạ? Trách tôi sao?"

Người đàn ông bỉ ổi nam bị đau đến nhe răng nhếch miệng: "Bà cô, xin cô thương xót buông tha cho tôi! Về sau tôi không dám nữa! Là tôi có mắt không nhìn thấy thái sơn đụng phải bà cô người..."

Dáng vẻ hắn ta chịu nhận lỗi, còn kém không dập đầu xuống.

Cổ tay Tống Tư Kỳ dùng lực một cái, liền nghe thấy xương người đàn ông "rắc rắc" một tiếng, sau đó cô mới buông tay, giọng vẫn lạnh như băng: "Đây là cho mày chút dạy dỗ!"

Người đàn ông bỉ ổi cũng không dám nói cái gì, sợ tới mức tè ra quần.

Sau khi bọn họ rời đi, vẻ mặt Sở Sở khoa trương nói: "Kỳ Kỳ! Mình thật sự muốn một lần nữa quen biết cậu! Cậu quả thực rất đẹp trai! Khốc chết rồi! Cậu từ khi nào thì học Taekwondo thế? Sao mình không biết?"

Tống Tư Kỳ hoạt động cổ tay, vẻ mặt lờ mờ: "Mình học Taekwondo sao?"

Sở Sở chớp chớp mắt: "so?"

Tống Tư Kỳ nhún vai, ánh mắt dần dần ấm lại: "Tiếp tục đi! Mình nghĩ sẽ không còn tên đàn ông nào đến quấy nhiễu chúng ta nữa."

Vẻ mặt Sở Sở hoa si nhìn về phía cô: "Kỳ Kỳ cậu không biết dáng vẻ vừa rồi của cậu có bao nhiêu đẹp trai! Nếu bọn Phương Vũ ở đây nhất định sex cho rằng mình thấy ảo giác."

Tống Tư Kỳ bưng ly rượu lên uống một ngụm, lẩm bẩm nói: "Mình vẫn luôn như vậy!"

Nhưng đáng tiếc, Sở Sở một lòng một dạ đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không nghe thấy những lời này, cũng là bởi vì Tống Tư Kỳ ngậm rượu nói, có chút mơ hồ không rõ.

"Hả? Cậu mới vừa nói cái gì?" Cô ấy hỏi lại một lần.

Tống Tư Kỳ đang chuẩn bị mở miệng, bỗng nhiên cảm thấy đỉnh đầu chiếu một bóng người đến, lập tức không vui nhíu mày nhìn về phía người tới. ( )


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 12.04.2017, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 4902
Được thanks: 7209 lần
Điểm: 1.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu
Chuyện gì sẽ xảy ra đây khi anh Đường Triều đã có bằng chứng rồi

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 16.04.2017, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 577
Được thanks: 12730 lần
Điểm: 10.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 212: Không đỡ được

Đường Triều nhìn chằm chằm vào Tống Tư Kỳ trước mắt, rốt cuộc cô là ai? Cô chính là Tống Tư Kỳ sao? Tại sao tính cách khác nhiều như vậy?

Tống Tư Kỳ nhận ra anh liền là người đàn ông lần trước "Quấn" mình, không khỏi nhíu mày nhìn về phía anh, ánh mắt khiêu khích mà rét lạnh.

Khóe môi Đường Triều không hiểu nhếch lên, lại là dáng vẻ không ai bì nổi này, đêm nay ra ngoài rất có giá trị!

Cuối cùng bị anh tìm được!

Trước khi xuống xe, anh đã bảo Tô Thần gửi tin nhắn cho Đại Bạch, bảo cậu ta nhanh chóng chạy tới, chờ cậu ta đến đây, tất cả chân tướng rõ ràng rồi.

"Tống Tư Kỳ?"

Vì lại xác nhận "Thật giả", giọng Đường Triều tương đối mang nghi vấn.

Vẻ mặt Tống Tư Kỳ không kiên nhẫn liếc mắt nhìn anh một cái: "Người biết Tống Tư Kỳ tôi rất nhiều! Chẳng lẽ tôi còn phải biết từng người quen tôi?"

Giọng nói của cô lạnh như băng, hoàn toàn giống với hình tượng lời nói ác độc lần trước.

Đường Triều không kìm lòng được nhếch môi nở nụ cười: "Ban ngày cô vẫn luôn mồm gọi tôi 'Anh Đường Triều', thế nào? Trời vừa tối liền không biết tôi rồi hả?"

Lời này của anh làm cho giữa lông mày Tống Tư Kỳ lướt qua nghi hoặc, dường như đang xác nhận thật giả trong lời nói của anh.

Nhưng cũng chỉ một giây đồng hồ, thì cô cười khinh thường nói: "Loại kỹ xảo trêu chọc em gái với tôi không có tác dụng! Hơn nữa, chị là loại em gái mềm yếu có thể gọi ra 'anh Đường Triều' sao?"

Ánh mắt Tống Tư Kỳ lạnh mà ngoan độc, hoàn toàn coi Đường Triều trở thành người đàn ông dây dưa không ngớt.

Sở Sở ở một bên kinh ngạc mới vừa ăn chân gà vào trong miệng cũng đã rớt ra ngoài, không dám tin lên tiếng: "Kỳ Kỳ, không phải cậu thích Đường thiếu nhất sao? Cậu làm sao vậy?"

Lời của Sở Sở làm cho đáy mắt Tống Tư Kỳ hiện lên một tia kinh ngạc, rũ mí mắt xuống trầm tư, trong nháy mắt trong đầu loé lên rất nhiều đoạn ngắn...

2 phút sau, dường như không có việc gì ngẩng đầu.

"Thích hay không thích một người, có đôi khi cũng chỉ suy nghĩ trong nháy mắt mà thôi! Khi thích anh thì anh là toàn bộ thế giới của tôi, lúc không thích anh ngay cả một đồ bỏ đi bên cạnh chân tôi cũng không bằng!"

Tống Tư Kỳ nhấn mạnh một câu sau cùng, ánh mắt lại càng khiêu khích nhìn về phía Đường Triều.

Làm mọi người nhìn ra được, cô không thích Đường Triều, thậm chí còn ghét anh.

Sở Sở chợt đứng lên, buồn bực nhìn về phía Đường Triều: "Đường thiếu, nơi này không chào đón anh! Anh nhanh chóng đi đi! Trước kia lúc Kỳ Kỳ chúng tôi thích anh thì anh ngay cả liếc mắt cũng không nhìn cô nhiều, bây giờ chạy tới đây là có ý gì! Kỳ Kỳ nói đúng! Bây giờ anh còn không bằng đồ bỏ đi bên chân chúng tôi!"

Cô với Tống Tư Kỳ là bạn bè nhiều năm, tình cảm không tầm thường, mỗi khi nhìn thấy cô đơn phương yêu mến Đường Triều cũng sẽ đau lòng vì cô ấy, bây giờ tốt rồi, cuối cùng Kỳ Kỳ đã nghĩ thông!

Thành phố A còn nhiều đàn ông tốt, không thiếu một Đường Triều!

Bị mắng thành không bằng đồ bỏ đi Đường Triều xấu hổ sờ sờ cái mũi, hai tháng trước một buổi tối nào đấy nhìn thấy dáng vẻ Tống Tư Kỳ lạnh như băng cộng thêm ghét bỏ với mình, nhưng sau đó cô ấy vẫn trước sau như một dính mình...

Đêm nay gặp lại, công phu lời nói ác độc chỉ tăng không giảm, chỉ là, buổi sáng ngày mai gặp lại cô ấy thật sự sẽ không lại biến thành Tống Tư Kỳ đuổi đánh tới cùng chứ?

"Khụ... Chỉ mong em ngày mai sẽ không thay đổi suy nghĩ."

Bỏ lại câu ý tứ rất rõ này, thì Đường Triều xoay người rời đi.

Bị người ta ghét bỏ như vậy còn không đi thì chẳng lẽ đầu óc anh có bệnh?

Hơn nữa, thăm dò chân tướng cũng không thể gấp, anh tin tưởng chuyện sẽ trở nên càng ngày càng vui...

Sau khi anh rời đi không được một lúc thì nhận được điện thoại của Tống Tư Bạch: "Mình đã đến đường phía Nam, cậu nói vị trí cụ thể quán ven đường rốt cuộc ở đâu?"

Đường Triều nâng trán, sao lại quên mất Đại Bạch?

"Anh hau, anh đến chỗ bày rất nhiều quán nhỏ ven đường? Anh thấy Tống Tư Kỳ với bạn của em ấy chưa?"

Tống Tư Bạch lắc đầu: "Không có, cậu ở đâu?"

Đường Triều đành phải bảo lái xe quay lại đầu, đến chỗ vừa rời đi.

...

Năm phút sau.

Đường Triều với Tống Tư Bạch mới gặp nhau, chỉ tiếc, Tống Tư Kỳ với Sở Sở đã ròi đi, hai người đã tới chậm một bước.

Tống Tư Bạch chạy tới thật xa không thấy người khó tránh khỏi mất hứng: "Cậu bảo tôi đến gặp Kỳ Kỳ, kết quả chính cậu đi đến?"

Vẻ mặt Đường Triều bất đắc dĩ: "Em ấy nói mình ngay cả đồ bỏ đi bên chân em ấy cũng không bằng thì mình chẳng đi? Mình cũng không có khuynh hướng chịu ngược?"

Tống Tư Bạch nheo mắt: "Kỳ Kỳ có thể nói như vậy?"

Đường Triều biết cậu ta sẽ không tin tưởng, lập tức hô: "Tô Thần, khẩn trương lấy video clip cậu vừa rồi quay ra."

Tô Thần nhanh chóng lục tìm video clip rồi đưa ra.

Cậu ta quay không đầu không đuôi, video clip bắt đầu từ Tống Tư Kỳ chế trụ cổ tay người đàn ông, mặc dù cách rất xa, nhưng Tống Tư Bạch vẫn thấy được trong ánh mắt em gái phát ra tia lạnh lùng.

Đây thật là Kỳ Kỳ anh quen biết?

Phần sau Tống Tư Kỳ lạnh lùng với Đường Triều cũng làm cho Tống Tư Bạch rất kinh ngạc, nếu không tận mắt nhìn thấy, anh thật sự rất khó tin lúc này là thật...

"Em ấy thật là Kỳ Kỳ?"

Tống Tư Bạch không tin tưởng hỏi.

Đường Triều liếc nhìn bạn tốt: "Lúc trước mình cũng không tin em ấy chính là Kỳ Kỳ, nhưng em ấy cũng tên là Tống Tư Kỳ, cậu nói trên đời này còn có hai người dáng vẻ giống nhau như đúc hơn nữa trùng tên trùng họ? Lần trước mình gặp thì bên cạnh em ấy không có những người khác, hại bản thân mình cũng nghi ngờ nhận nhầm ngưòi, nhưng lần này có Sở Sở ở bên cạnh, cô ấy là nhân chứng rõ ràng nhất!"

Tống Tư Bạch cũng biết theo như lời của bạn tốt không phải giả, vừa rồi Sở Sở trong clip anh cũng quen, là một trong những bạn tốt của Kỳ Kỳ.

Chỉ là

Việc này không khỏi quá kỳ lạ!

Đường Triều từ từ nói: "Đại Bạch, mình kém ăn nói! Ngàn lần cậu đừng tức giận, mình cũng chỉ là suy đoán mà thôi."

Tống Tư Bạch nghiêng liếc anh một cái: "Nói!"

Đường Triều lui về sau một bước: "Kỳ Kỳ có thể là người có chứng tính cách phân liệt không?"

Tống Tư Bạch nghiến răng nghiến lợi, gằn từng tiếng từ trong kẽ răng ra: "Đường, Triều!"

Đường Triều lại lui về phía sau một bước: "Mình đã nói chỉ là suy đoán, biết cậu không tiếp nhận được, thôi! Coi như mình chưa nói đi!"

Tống Tư Bạch mím môi không lên tiếng, nếu Kỳ Kỳ thật sự là người có chứng tính cách phân liệt

*****

Liên tục mười ngày, tít trang đầu báo của thành phố A đều bị một mình Hoắc Kỷ Thành chiếm giữ, vốn là tin tức anh mời họp báo tuyên bố Tần Lạc là bạn gái duy nhất anh đang nghiêm túc kết giao, sau đó có bạn trên mạng chụp được anh mang theo con trai với Tần Lạc cùng ăn cơm ở một nhà hàng.

Không quá hai ngày lại có người phơi ra vị trí chấp hành tổng giám đốc của Hoắc Kỷ Thành ở "Tập đoàn Đế An" tràn đầy nguy cơ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị thay thế.

Đồng thời, thị trường chứng khoán "Tập đoàn Đế An" trong khoảng thời gian này liên tục hạ xuống, cùng rất nhiều hạng mục lớn mà tập đoàn chung vốn đều gặp phải trở ngại.

Trong lúc này, tiếng cán bộ cao cấp bên trong tập đoàn nghị luận không ngừng, nhao nhao bắt đầu đứng thành hàng, sợ đứng sai đội ngũ về sau không có cách nào trở mình.

Đối với những thứ này, Hoắc Kỷ Thành vẫn làm việc của anh, mỗi ngày đi sớm về trễ, không có một giây lười biếng.

Trình Sâm có chút lo lắng nói: "Boss, chúng ta thật sự không cần "

Hoắc Kỷ Thành lắc đầu: "Không! Không bỏ được con nhỏ thì không bắt được sói, tôi muốn không lộ sơ hở lớn như vậy cho anh cả, chỉ sợ cũng rất khó làm bọn họ mắc câu, kế tiếp chúng ta chỉ cần ngồi chờ thu lưới là được."

Giọng anh khẳng định, ánh mắt lạnh mà lợi hại.

Trình Sâm gật đầu bày tỏ đã hiểu: "Boss, bên ông cụ kia biết đến, chỉ sợ "

Hoắc Kỷ Thành từ từ phun ra một vòng khói: "Nên tới bao giờ cũng phải đến."

Trình Sâm không nói lời gì nữa, chuyện nhà giàu có này tránh không khỏi, đại thiếu với nhị thiếu luôn không an phận, Boss cũng chỉ thuận theo thời thế bố trí ván cờ này mà thôi.

Coi như một lần vất vả suốt đời nhàn nhã!

Hút xong một điếu thuốc, thì Hoắc Kỷ Thành gọi điện thoại cho Tần Lạc: "Đang làm gì vậy?"

"Vừa đến bệnh viện làm kiểm tra."

"Ừ, kiểm tra thật kỹ, có bất kỳ không thoải mái gì nhớ rõ nói với Ước Hàn."

"Biết rồi!"

"Mấy ngày nay Tiểu Tinh ở nhà trẻ đã thích ứng chưa?"

"Nghe nói là rất nhiều người theo đuổi."

"Sao?"

"Khụ bé gái bây giờ đều có vẻ chủ động, đoán chừng Tiểu Tinh có chút không chống đỡ được."

"Còn có chuyện con trai anh không làm được?"

"Buổi tối anh trở về có thời gian thì tâm sự nhiều với con."

Hoắc Kỷ Thành cũng biết gần đây mình quá bận, mỗi ngày dường như đi sớm về trễ cũng chưa nói được hai câu với Tiểu Tinh.

"Ừ."

Cúp điện thoại xong, thì Tần Lạc đi đến phòng làm việc của Mary, bỗng nhiên, trong đầu cô loé lên một số đoạn ngắn quen thuộc mà xa lạ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 513 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 101, 102, 103

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 107, 108, 109

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

9 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41

10 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 101, 102, 103

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

17 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 34, 35, 36

18 • [Xuyên không] Thê tử lười biếng của nam nhân hung hãn - Tiếu Giai Nhân

1 ... 65, 66, 67

19 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

20 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Kappa LOVE
Kappa LOVE

Đào Sindy: con nhà em nay ít on quá :cry3:
--Tứ Minh--: Băng nhi :hug:  :hug:
thienbang ruby: Cho t làm gì hả tét
NguyệtHoaDạTuyết: Ruby vào gia phả tét hơm
♡Đào: Ruby iu ;)
NguyệtHoaDạTuyết: hả??????
thienbang ruby: Tét thúi
NguyệtHoaDạTuyết: Vậy ta đi viết gia phả dey
Đào Sindy: chơi 2 máy.
Đào Sindy: ố ồ
♡Đào: Có bị. trk có đăng quá bên Việt, còn bên sưu chưa thấy quá
Đào Sindy: đâu. ủi có bị gì đâu
♡Đào: như đăng truyện nhìu nhon cũng tính là 1 ng thôi...quá số cho phép là khóa
--Tứ Minh--: oài...
--Tứ Minh--: Tuyết, thật vậy hả? *mắt tỏa sáng*
♡Đào: Phạt nick gây chuyện, nick chính phạt nửa
NguyệtHoaDạTuyết: Đâu? Luật của diễn đàn mà? Nếu phạt thì phạt 1 nick nào gây ra chuyện thôi, đâu có phạt hết tất cả nick của người đó
--Tứ Minh--: Đào tổ mẫu, vậy mà làm cháu mừng hụt
Đào Sindy: luật của hai người kia cháu à.
♡Đào: Đây là Đào ko phải Thiên
♡Đào: tính 1 thôi
--Tứ Minh--: 2 nick 1 người dùng vẫn được tính là 2 người hả?
NguyệtHoaDạTuyết: :D2 trên đây tính là hai người, hia hia ~ Đào cho nhận Thiên hông ~
Đào Sindy: hai nick một người dùng
Độc Bá Thiên: Bô Bô :number1: chuẩn quá... :)2

Honì :D5 nhận đi nhận đi...Bô Bô nhìu quà lắm
NguyệtHoaDạTuyết: nhưng ở đây tính hai nick mòa ~
Đào Sindy: ếch và thiên là 1 người mà
NguyệtHoaDạTuyết: Nhị ca là Ếch Ộp mà :)2 ko phải Thiên
Đào Sindy: mà em cho ai kia nhận họ hàng đâu nhỉ :think:
--Tứ Minh--: Thiên tổ phụ, yes, dù sao nhà mình đủ loạn rồi mà :D3  :D3

Tuyết, ừm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.