Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 485 bài ] 

Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 24.07.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 631
Được thanks: 13145 lần
Điểm: 10.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 11
Chương 271: Lựa chọn gian nan

Tần Lạc chỉ có thể mỉm cười, không biết tại sao, tối nay ở chung làm cho cô cảm giác luật sư Cố đối xử với cô giống như có chút đặc biệt....

Bao gồm bạn thân của cậu ta, ánh mắt nhìn về phía mình cũng rất...

Nói óm lại, toàn bộ phát triển càng ngày càng rối loạn.

Trên đường trở về, Cố Nam Châu hỏi cô một chút chuyện về trên công việc, hai người cứ như vậy câu được câu không tán gẫu.

May mắn trên xe lại để radio, nếu không thật sự sẽ xấu hổ...

Sau khi đến nơi, Tần Lạc vừa mới chuẩn bị xuống xe, lại thấy Cố Nam Châu nghiêng người qua đây, cô sợ tới mức hô hấp cũng đã dừng lại...

Trời ạ! Đây là muốn làm gì vậy?

Cô dựa cả người về phía sau, lưng ghế ngồi gần trong gang tấc, căn bản muốn tránh cũng không được, mắt thấy Cố Nam Châu ngày càng gần, trong nháy mắt thân thể Tần Lạc quá căng thẳng...

"Cậu..."

"Em quên chưa mở dây an toàn."

Giọng Cố Nam Châu nhẹ nhàng chậm chạp tao nhã, ánh mắt trong trẻo trước sau như một, giống như nói một chuyện vô cùng bình thường, càng không cảm thấy hành vi của mình có cái gì không đúng.

Tần Lạc thiếu chút nữa nghẹn thở, đáng ghét! Sao không nói sớm!

"Cảm ơn."

Cô có chút nín thở nói, sau đó đứng dậy mở cửa xe xuống xe.

Mới vừa đi được hai bước đã bị Cố Nam Châu gọi lại: "Tần Lạc."

Tần Lạc chỉ có thể đứng lại, xoay người nhìn về phía cậu ta: "Ngủ ngon! Cám ơn cậu đã đưa tôi trở về."

Cố Nam Châu không nói gì, lập tức đi đến trước mặt cô: "Anh nghĩ thật lâu, không thừa dịp bây giờ để nói ra về sau anh nhất định sẽ hối hận. Tần Lạc, anh thích em, làm bạn gái của anh được không?"

Miệng Tần Lạc há to thành một chữ cái "O", trong đầu có chút lờ mờ...

Cố Nam Châu cũng không nóng nảy: "Em không cần trả lời anh ngay, tối mai 7 giờ anh ở nhà hàng Tây 'Tinh thượng' chờ em, nếu em tới anh coi như em đồng ý; không đến, anh cũng sẽ không trách em."

Tần Lạc vẫn có chút lờ mờ, cô hoàn toàn chưa từng có kinh nghiệm được người ta thổ lộ!

Thật ra, chỉ là bản thân cô quên mà thôi...

Ánh mắt Cố Nam Châu cưng chiều, bỗng nhiên dơ tay xoa mái tóc của cô: "Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm một chút!"

Sau đó, dứt khoát xoay người rời đi.

Mãi đến khi anh khởi động xe rời đi, Tần Lạc mới hồi phục lại tinh thần, cô chợt vỗ trán, vô cùng đau đầu thầm nghĩ: Má ơi! Cô 26 rồi! Lại còn ngốc hồ đồ giống như cô gái nhỏ không rành thế sự, Cố Nam Châu có thể cảm thấy cô giả vờ rất khác người không?

Nghĩ đến đây, cô lại cảm thấy rất bi thương...

Mở cửa vào nhà, Tần Lạc trực tiếp ngồi ở trên ghế sofa, tay phải không kìm lòng được sờ vào chỗ bị Cố Nam Châu xoa qua, trong nháy mắt, tim của cô vậy mà nhảy "Thình thịch" nhanh hơn...

Cho nên, đây là cô có cảm giác với cậu ta?

Không thể phủ nhận, Cố Nam Châu quả thật là người đàn ông chất lượng tốt rất không tệ, thân là luật sư cậu ta giơ tay nhấc chân đều để lộ ra thân sĩ tao nhã.

Năng lực công việc không thể nghi ngờ, là đại luật sư có danh tiếng khắp cả nước, các vụ kiện tụng qua tay cậu ta chưa từng thua...

Ài...

Phiền muộn!

Tối nay, nhất định mất ngủ.

Mà Cố Nam Châu giờ phút này, cũng có chút không ngủ được, anh đứng ở trước cửa sổ sát đất, đốt một điếu thuốc, tâm tình nói không nên lời là kích động hay là bình tĩnh...

Anh thích Tần Lạc rất lâu rồi, trước kia chưa có cơ hội thổ lộ mà chậm chân, thế cho nên chỉ có thể đứng xa xa nhìn cô hạnh phúc với người đàn ông khác ra vào một đôi.

Bây giờ, cô đã quên người đàn ông kia, theo ý anh đây là cơ hội ông trời cho mình, đương nhiên phải nắm thật chắc.

*****

Buổi sáng hôm sau.

Tần Lạc mới vừa phơi chăn xong thì nhận được điện thoại của công ty, bảo cô trực tiếp đến khách sạn Hoa Nghệ có nhiệm vụ phiên dịch tiếng Pháp tạm thời cần cô tiếp nhận.

"Được, tôi lập tức đến."

Nếu đã làm thêm kiểu này, đương nhiên phải hễ gọi là đến!

Tần Lạc rửa tay thay một bọ áo sơmi chân váy công sở sạch sẽ sắc bén rồi ra ngoài cửa, cô biết mình có một chiếc xe để ở bãi đỗ xe, nhưng trước mắt cô vẫn không có dũng khí mở, cô hoàn toàn không nhớ mình biết lái xe, hơn nữa sau khi tai nạn xe đã lưu lại bóng mờ...

Đối với lái xe, cô thật sự không nổi lên bất kỳ thích thú gì.

Gọi xe đến khách sạn Hoa Nghệ chỉ tốn 15 phút, xuống xe thì Tần Lạc cầm điện thoại ra xác nhận  địa chỉ một lần nữa, hoả tốc chạy nhanh qua đó.

"Tần Lạc?"

Ách...

Gần đây sao vậy?

Sao đi đến chỗ nào đều có thể gặp được "Người xa lạ" quen mình?

Tần Lạc có chút ngạc nhiên nhìn đi về phía người phụ nữ tao nhã gọi mình, nhìn quần áo với mặt mũi đối phương, liền biết không cùng một loại người với mình.

Cô ta chắc không phải là bạn của mình.

Đúng lúc hôm nay Giang Ánh Tuyết ở đây có chuyện, cô ta cũng muốn tranh thủ hợp tác với "Tập đoàn Cố thị ", cho nên cố ý hẹn ở đây.

Vẻ mặt cô ta cân nhắc nhìn Tần Lạc, quan sát đến phản ứng của cô.

Trong đầu không tự chủ được nhớ tới lời Đồng Ngữ Phỉ từng nói với mình: "Tần Lạc mất đi sáu năm trí nhớ, chị ta đã không còn nhớ Hoắc Tứ thiếu rồi..."

Nếu đây là thật sự, vậy cô ta nhất định cũng không nhớ ra mình rồi.

Tần Lạc nhìn cô ta vài giây: "Thật xin lỗi! Tôi đang có việc bận, ngày khác nói chuyện sau."

Giang Ánh Tuyết lại không định để cô rời đi dễ dàng như vậy: "Cô làm việc ở đây? Sau khi rời khỏi 'Tập đoàn Đế an' chắc là cô tìm được công việc rất tốt chứ?"

Tần Lạc lại liếc cô ta một cái: "Không tồi."

Trong lòng cô đoán người phụ nữ trước mắt chỉ có quan hệ đơn giản là đồng nghiệp với mình.

Giang Ánh Tuyết có chút khẳng định Tần Lạc nhất định là không nhớ ra mình, nếu không thì phản ứng của cô ấy sẽ không lạnh nhạt như vậy, dù sao mình là vợ chưa cưới của Hoắc Kỷ Thành...

Măc dù đã là quá khứ, nhưng coi như là tình địch của cô ấy.

Lập tức mỉm cười rạng rỡ hỏi: "Năng lực cô giỏi như vậy, tìm phần công việc tốt cũng không phải chuyện khó, còn làm phiên dịch viên chứ?"

Tần Lạc gật đầu: "Ừ, tôi thật sự đang vội, đi trước."

Đối với người phụ nữ xa lạ ở trước mắt, cô không muốn nhiều lời, chỉ có thể uyển chuyển cự tuyệt.

Giang Ánh Tuyết cũng không ngăn cản cô nữa, mà là có nhiều hứng thú nhìn chằm chằm bóng lưng cô, khóe môi hiện ra nụ cười cổ quái.

Ông trời thật đúng là mở ra trò đùa thật lớn! Đi một vòng, ba người bọn họ lại về chỗ cũ, lần này, cô sẽ không buông Hoắc Kỷ Thành ra nữa!

Trải qua nhiều chuyện như vậy, cô ta điều kiện lợi thế rất lớn!

Về phần Tần Lạc đi làm ở đâu, cô ta rất nhanh có thể điều tra được.

...

Năm giờ chiều, thì Tần Lạc nhận được điện thoại của Đường Từ Từ bạn cùng phòng thời đại học: "Lạc Lạc, mấy giờ cậu đến trường vậy? Có ở bên hội trường đang cử hành lễ kỷ niệm chứ?"

Lúc này Tần Lạc mới nhớ đến tối nay là đại học F kỷ niệm tròn 30 năm ngày thành lập, cô hẹn với ba cô gái cùng phòng phải cùng đi, từ lần trước gặp mặt, bốn người đã gần một tuần không có liên lạc, cô thiếu chút nữa đã đã quên chuyện này...

Bỗng dưng, cô lại nghĩ đến tối hôm qua Cố Nam Châu hẹn gặp với mình bảy giờ ở nhà hàng Tây "Tinh thượng", nhất thời có chút khó xử...

"7:30 bắt đầu đi! Từ Từ cậu khi nào thì rảnh?"

"Nếu không bảy giờ chúng ta hẹn gặp ở cửa trường học, thuận tiện ra phía sau khu phố ăn vặt mua chút đồ ăn?"

"Được! Vậy lúc cậu xuất phát nói cho mình biết."

"Ừ."

Sau khi hẹn xong, thì Tần Lạc nhớ lại phải nói sao với Cố Nam Châu, nghĩ tới nghĩ lui cũng không tìm được chủ ý, dứt khoát gọi điện thoại cho bạn tốt Bùi Tử Ninh.

Sau khi nghe xong chuyện, Bùi Tử Ninh rất lý trí hỏi một câu: "Cậu thích Cố Nam Châu sao?"

Tần Lạc sửng sốt vài giây: "Mình... có ấn tượng tốt với cậu ta."

Bùi Tử Ninh hỏi một lần nữa: "Chỉ có ấn tượng tốt? Không có yêu thích? Vậy cậu nhìn thấy cậu ta tim sẽ đập rộn lên, không gặp được sẽ nhớ sao?"

Tần Lạc ăn ngay nói thật: "Nếu tim đập rộn lên, thì chỉ có một lần. Không gặp cũng không có nghĩ nhiều, ngẫu nhiên sẽ nhớ đến thôi! Liền cảm thấy người khác thật sự rất tốt, thổ lộ với mình có phải nhất thời kích thích không?"

Bùi Tử Ninh trầm ngâm chốc lát: "Lạc Lạc, chuyện tình cảm mình không có thể giúp cậu quyết định, vẫn nên tuân theo đáy lòng cậu."

Cô vẫn biết Cố Nam Châu thích Tần Lạc, hơn nữa người đàn ông kia biết rõ Tần Lạc với Hoắc Kỷ Thành từng có một đoạn thời gian cũng không ngại, chắc là cậu ta yêu Tần Lạc thật lòng?

Người đàn ông si tình như vậy, mình làm sao có thể để bạn tốt nói ra lời cự tuyệt?

Chỉ là, Lạc Lạc với Hoắc Kỷ Thành thật sự sẽ chặt đứt hoàn toàn sao?

Giữa bọn họ thế nào đi nữa cũng có một đứa con trai, một khi Lạc Lạc nhớ ra việc này, cô ất còn có thể như thế bài xích Hoắc Kỷ Thành sao?

Ài...

Chuyện tình cảm!

Tuyệt đối là một loại tình cảm phức tạp phiền toái nhất trên thế giới này.

...

Cúp điện thoại xong, Tần Lạc cảm thấy bạn tốt muốn nói lại thôi, giống như có chuyện gì không có nói cho mình.

Lập tức lại cảm thấy mình suy nghĩ nhiều...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 24.07.2017, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 631
Được thanks: 13145 lần
Điểm: 10.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 11
Chương 272: Có bạn trai

Tần Lạc do dự vài phút, gửi một tin nhắn cho Cố Nam Châu.

【Tối nay trường đại học F cũ của tôi tổ chức lễ kỹ niệm tròn 30 năm ngày thành lập, về chuyện hẹn tối hôm qua, có thể di chuyển đến tối mai không? Bởi vì tôi hẹn với bạn cùng phòng phải đến trường học, thật xin lỗi!】

Sau khi gửi đi, trong lòng Tần Lạc không yên cùng đợi...

Đối với cố Nam Châu, tâm tình cô thực rất phức tạp...

Vừa rồi vốn định để cho Tử Ninh quyết định giúp bản thân mình, nhưng cậu ấy nói cũng đúng, chuyện tình cảm còn phải tuân theo trái tim mình, dù sao cậu ấy không phải mình, không thể giúp bản thân mình quyết định.

Huống chi bây giờ cậu ấy vẫn còn loạn không cắt đứt được...

Ngay lúc cô đang sợ sệt ngẩn người, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, khi nhìn thấy là Cố Nam Châu gọi điện đến, cô sợ tới mức suýt nữa không cầm nổi điện thoại di động.

"Alo?"

"Anh đưa em đến đại học F được không?"

"Ách... Anh xong việc rồi hả ?"

"Chỉ cần em bằng lòng gặp anh, ước định giữa chúng ta vẫn giữ lời như cũ."

Cố Nam Châu nói xong câu đó, thì hai đầu điện thoại lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, trong lúc này, yên tĩnh có thể nghe được tiếng hít thở đây đó...

Đầu Tần Lạc đầy vạch đen, xem ra trốn tránh cũng không dùng được rồi.

"Ừ."

"Được, anh lập tức đến cửa nhà em."

"..."

Để điện thoại di động xuống, Tần Lạc ngơ ngẩn phát ngốc, đây là cô đã đồng ý sao? Đồng ts làm bạn gái của Cố Nam Châu? Có phải quá qua loa không?

Nhưng như vậy cũng được, bên Hoắc Kỷ Thành kia có thể hoàn toàn cự tuyệt rồi.

Ngược lại trong lòng Tần Lạc nghĩ rất tốt...

*****

Khi Cố Nam Châu đưa Tần Lạc đến cửa đại học F thì Đường Từ Từ cũng vừa đến, lúc nhìn thấy hai người bọn họ thì cười hề hề nói: "Lạc Lạc, bạn trai cậu rất đẹp trai!"

Vẻ mặt Tần Lạc trong nháy mắt không được tự nhiên, cô vẫn có chút không thích ứng được thân phận mới này.

Nhưng Cố Nam Châu lại biểu hiện rất bình tĩnh: "Xin chào! Tôi tên là Cố Nam Châu."

Trong lòng Đường Từ Từ không khỏi cảm khái, ánh mắt Tần Lạc lựa chọn đàn ông thật đúng là không thể chê, người đàn ông ở trước mắt khiêm tốn tao nhã, bất luận là từ dáng người cao, tướng mạo hay là khí chất, đều là chất lượng tốt...

"Oa! Lạc Lạc cũng là cậu hạnh phúc nha! Có bạn trai cùng một khối tham gia tiệc tối lễ kỷ niệm tròn 30 năm trường thành lập."

Lời nói này Đường Từ Từ phát ra từ nội tâm, bây giờ cô chính là người phụ nữ của Liên tấn Nghiêu không thể lộ ra ngoài ánh sáng, không có tư tưởng tự do, cũng không có tự do thân thể...

Đi đâu đều phải xin phép với anh ta, ở trước mặt anh ta không thể hiện được tính cách của mình, cũng không thể phản kháng, hoàn toàn chỉ là búp bê rối gỗ...

Nghĩ vậy, môi cô bất giác nổi lên chua sót có cũng được mà không có cũng chẳng sao, lập tức trôi đi.

Tần Lạc đúng lúc nhìn thấy chút cảm xúc nhỏ ấy của Đường Từ Từ, lại liên tưởng đến tình cảnh trước mình nhìn thấy, chỉ sợ Từ Từ với người đàn ông kia quan hệ không đơn giản!

Nhưng thân là người ngoài cuộc, cô cũng không biết phải nói cái gì, Từ Từ không nói cho mình nhất định trong đó cô ấy có nỗi khổ riêng, mình cưỡng ép hỏi cũng không có ý nghĩa gì.

"Đâu có! Cố... Anh ấy chỉ đưa mình đến mà thôi."

Tần Lạc thiếu chút nữa thốt ra "luật sư Cố", kịp thời sửa lại miệng.

Ai ngờ Cố Nam Châu nói tiếp: "Chúng ta đi ăn cơm trước! Nếu không thì không chịu được đến khi tiệc tối bắt đầu."

Không đợi Tần Lạc nói cái gì, thì Đường Từ Từ vui vẻ vỗ tay: "Được! Dựa theo quy củ phòng ngủ chúng tôi, đều phải mời cơm!"

Cố Nam Châu mỉm cười: "Được."

Tần Lạc: "..."

Vốn cô muốn cùng ăn lẩu cay với Đường Từ Từ, có Cố Nam Châu ở đây, thì ba người tìm quán cơm nhỏ gọi đồ ăn ăn cơm.

Trong lúc, Đường Từ Từ phát huy đầy đủ tiềm chất bát quái của cô ấy, hỏi Cố Nam Châu rất nhiều vấn đề.

"Anh với Lạc Lạc làm thế nào quen nhau vậy?"

"Chúng tôi là bạn cùng thời trung học."

"Oa! Giỏi như vậy! Tìm bạn học cùng là đáng tin nhất rồi! Cho nên có phải từ thời trung học bạn học Cố đã thầm mến Lạc Lạc nhà chúng tôi rồi đúng không?"

"... Đúng vậy."

Nghe câu trả lời thế, Tần Lạc vừa mới uống ngụm sữa chua thiếu chút nữa phun ra ngoàiy, sau đó vẻ mặt không dám tin nhìn về phía Cố Nam Châu: "Anh nói linh tinh gì vậy! Thời trung học rõ ràng anh có bạn gái mà."

Trên đầu Cố Nam Châu lướt qua mấy đường vạch đen: "Tô Tình không phải bạn gái của anh, chỉ là chơi chung với anh từ nhỏ đến lớn mà thôi."

Đối với lời giải thích của anh, Tần Lạc cũng không nghĩ nhiều, dù sao chuyện cũng đã qua lâu như vậy, hơn nữa lúc ấy cô một lòng một dạ tập trung vào học tập, chỉ là nghe bạn bè xung quanh nói anh có bạn gái, cụ thể cô cũng không rõ ràng lắm.

"Ách..."

Đường Từ Từ vội vàng chuyển hướng đề tài: "Ha ha... Vấn đề này đã là quá khứ! Bạn học Cố bây giờ đi làm ở đâu vậy?"

Cố Nam Châu khẽ nhấp một ngụm trà: "Cùng bạn bè mở ra một văn phòng luật sư."

Đường Từ Từ nhất thời há to mồm: "Ta đi! Lợi hại như vậy!"

Cố Nam Châu cũng rất khiêm tốn: "Không tồi."

Tần Lạc ở một bên không lên tiếng, mặc dù ở chung với Cố Nam Châu không hề tính là nhiều, nhưng cô đại khái hiểu cá tính của anh, ôn tồn, khiêm tốn mà không phô trương...

Đây là điểm cô thích nhất.

Đường Từ Từ chưa từng tìm hiểu về giới luật sư, cho nên còn không biết danh tiếng của Cố Nam Châu có bao nhiêu lớn, mãi đến sau đó không lâu từ miệng Liên Tấn Nghiêu biết, cô mới biết được rốt cuộc Cố Nam Châu có bao nhiêu lợi hại...

Ba người hàn huyên liền đi về phía hội trường trường đại học F, sắp đến thời điểm Tần Lạc mới ý thức Cố Nam Châu vẫn đi cùng với các cô...

Quẫn...

Tiêu Tiêu với Diêu San San đã ở cửa hội trường chờ hai cô, khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh Tần Lạc không khỏi giật mình liên tục: "Ai ôi! Tần Lạc mới mấy ngày cậu đã kết giao bạn trai mới rồi hả?"

Lời này là của Diêu San San nói, trong giọng nói của cô rõ ràng có ghen tỵ.

Tiêu Tiêu vội vàng hoà giải: "Vẫn là lần đầu tiên thấy Tần Lạc mang bạn trai đến, đợi sau khi tiệc tối kết thúc cậu trai đẹp cần phải mời mấy người chúng tôi uống một chén mới được."

Cố Nam Châu cong môi: "Đương nhiên."

Tần Lạc cũng không có để ý lời nói của Diêu San San, ở cùng một căn ký túc xá bốn năm, cô đã sớm biết cô ấy là người hay nói chuyện làm cho người ta rất không thoải mái.

Nếu lấy việc so đo với cô ấy, vậy mệt chết đi được...

...

Tiệc tối lễ kỷ niệm rất náo nhiệt, người đứng ra tổ chức của trường học mời không ít học sinh ưu tú đã tốt nghiệp trở về nói chuyện, đa phần đều đã là người tinh anh cùng thành công trên thương trường.

Cho nên, cho dù có rất nhiều người không được mời, cũng nhao nhao chạy về trường học, đều muốn nhìn thấy phong thái học trưởng, càng có người còn muốn mượn cơ hội này tìm được một chút cơ hội làm ăn...

Sở dĩ Diêu San San trở về gấp, cô ấy cũng không phải muốn tìm được cơ hội làm ăn, mà là nghĩ có thể gặp được một "Còn rùa vàng" .

Trường hợp này! Những tinh anh trong thương giới này lại là học trưởng của mình, dù thế nào cũng phải nghĩ biện pháp để tiếp cận, nói không chừng còn có thể bởi vậy được ai đó nhìn tới...

Ôm phân mục đích này, tối nay Diêu San San cố ý ăn mặc tỉ mỉ, toàn thân váy dài đỏ thẫm cổ chữ V đến gối, giày cao gót màu xám bạc hở mõm được chạm khắc, cao chí ít 12 centimeter, nhưng đi ở trên chân cô ấy giống như đi trên đất bằng.

Gương mặt tinh xảo thanh nhã, môi đỏ phấn nộn, nhất là khi cô ấy khẽ cắn môi dưới, đó chính là một cái gợi cảm ***...

Lòng dạ Tư Mã Chiêu này, ba người các cô liếc thấy một cái đã biết, nhưng ai cũng sẽ không vạch trần, mỗi người đều có suy nghĩ của mình, cần gì phải quản chuyện người khác?

Quần áo của Đường Từ Từ với Tần Lạc đều rất bình thường như đi làm, người trước là vì kim chủ cố ý dặn; người sau là vì ngay từ đầu đã không nghĩ tới phải ăn mặc tỉ mỉ.

Đi vào, Tiêu Tiêu nói: "Tần Lạc, Đường Từ Từ, hai ngươi chắc không phải không biết tối nay có vũ hội chứ? Hai ngươi ngay cả váy cũng không mặc?"

Tần Lạc nhìn thoáng qua chiếc váy của mình: "Không phải mình đang mặc váy sao?"

Tiêu Tiêu trợn trừng mắt: "Con người cậu cũng quá nghề nghiệp đi? Mặc như vậy đi làm còn được, đến tham gia lễ mừng tiệc tối thì..."

Cố Nam Châu nhẹ nhàng cầm tay Tần Lạc, mặt mày lạnh nhạt: "Mặc kệ Lạc Lạc mặc cái gì, tối nay cô ấy cũng là nữ vương độc nhất vô nhị của tôi."

Hai gò má Tần Lạc không tự chủ được đỏ lên, còn đỏ đến chỗ tận mang tai...

Diêu San San cười nhẹ một tiếng: "Trong mắt người tình đều là Tây Thi!"

Đường Từ Từ kéo kéo quần váy của mình: "Mình rất ít có thói quen mặc váy! Hơn nữa mình cũng không biết khiêu vũ..."

Vận mệnh của cô nằm trong tay người đàn ông kia, cô không có tư cách cũng không có tâm tình đi khiêu vũ với người đàn ông khác, bị anh ta biết, chịu khổ lại là mình...

Nghĩ đến cái người đàn ông bá đạo kia, thì trong lòng cô không tiếng động thở dài.

Tiêu Tiêu có chút bất đắc dĩ với hai cô: "Tần Lạc không cố gắng ăn mặc là vì có bạn trai, Đường Từ Từ cậu như vậy... Làm cho mình nói cái gì cho phải đây? Tối nay nam sĩ tinh anh đến cũng không ít, nói không chừng một người trong đó chính là bạch mã hoàng tử đã định trong vận mệnh của cậu?"

Khóe môi Đường Từ Từ hiện lên nụ cười khổ: "Bạch mã hoàng tử? Mình chưa bao giờ hy vọng xa vời như vậy."

Diêu San San cười nói: "Coi như có chút hiểu bản thân mình!"

Tiêu Tiêu lườm cô một cái: "Diêu San San mồm cậu tích đức chút được không? Nếu Từ Từ ăn mặc cùng trang điểm vào cũng sẽ không thua cậu đâu!"

Diêu San San lập tức không phục, vừa muốn nói gì đã bị Đường Từ Từ ngăn lại, "Được rồi! Tiệc tối sắp bắt đầu, chúng ta vào đi thôi!"

Tiêu Tiêu thở dài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 25.07.2017, 18:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5297
Được thanks: 7570 lần
Điểm: 1.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu
Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 26.07.2017, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 631
Được thanks: 13145 lần
Điểm: 10.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 10
Chương 273: Sắp kích nổ ghen tuông

Đối với cục diện như vậy, Tần Lạc cũng không biết nói cái gì nữa, cô hiểu cá tính Đường Từ Từ, nếu đương sự không muốn truy cứu, các cô nói nhiều nữa cũng vô dụng.

Một đường đi vào, Cố Nam Châu đều rất thân sĩ che chở bên cạnh Tần Lạc, tránh cho cô bị người khác đụng vào hoặc là lách đến. . .

Tiệc tối tiến hành đến giữa buổi thì vũ hội mà tất cả mọi người chờ mong bắt đầu, các cô gái có mặt dường như đều là trang phục lộng lẫy, đều muốn ở tối nay hấp dẫn sự chú ý của mấy người tài trẻ tuổi.

Tiêu Tiêu với Diêu San San từ sớm đã bắt đầu tìm kiếm mục tiêu đêm nay, sau đó với bạn nam song song nhập vào sân nhảy, Tần Lạc với Đường Từ Từ lại hoàn toàn không có suy nghĩ về mặt này.

Một người là có bạn trai ở bên cạnh, một người còn lại là sợ uy hiếp của người đàn ông nào đó, không dám có quá nhiều tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác. . ..

Vũ hội vừa mới bắt đầu khoảng mười phút, thì Cố Nam Châu làm ra tư thế mời với Tần Lạc, Tần Lạc thì thào mở miệng: "Quần áo đêm nay của em không thích hợp ôi chao, ai, ôi..."

Con ngươi đen thâm tình của Cố Nam Châu nhìn cô: "Ở trong mắt anh, mặc kệ em mặc gì, đều là đẹp nhất."

Mặt Tần Lạc "Roạt" một cái đỏ đến mang tai, chỉ trách ánh mắt người đàn ông nào đó quá mức thâm tình, làm cho cô có cảm giác như bị lửa đốt...

Cô có chút khó xử liếc nhìn Đường Từ Từ ở bên cạnh, cứ như vậy vứt một mình cô ấy ở đây dường như không được tốt ôi chao, ai, ôi...

Ngược lại Đường Từ Từ không sao cả cười nói: "Ai nha! Nhanh đi đi! Bầu không khí đêm nay ngọt ngào như vậy nên hưởng thụ thời gian của hai người."

Tần Lạc mỉm cười một cái với cô nói: "Nhìn cậu vừa rồi, như có nhiều tâm sự."

Đường Từ Từ gật đầu: "Ừ, biết rồi!"

Sau khi Tần Lạc với Cố Nam Châu đi vào sân nhảy, Đường Từ Từ vậy mà thấy được bóng dáng Liên Tấn Nghiêu, cô sợ tới mức giật mình một cái, thiếu chút nữa cho rằng mình hoa mắt rồi.

Không phải chứ!

Mình nói với anh ấy tối nay muốn đến tham gia tiệc tối chúc mừng tròn 30 năm thành lập trường học, anh cũng không nói gì thêm!

Cô có chút thất thần nghĩ lại, đúng lúc có người đàn ông đến gần: "Tiểu thư xinh đẹp, tôi có vinh hạnh mời cô nhảy một điệu không?"

Đường Từ Từ liếc mắt nhìn đối phương một cái, diện mạo hào hoa phong nhã, toàn thân lộ ra một cỗ nồng đậm phong độ trí thức, dáng vẻ lễ phép khiêm tốn làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái.

"Thật xin lỗi, tôi..."

Cô còn chưa nói xong, đã cảm giác có một cỗ mạnh mẽ hung hăng kéo mình qua đó.

"Anh..."

Rất nhanh, thì Đường Từ Từ đụng vào trong ngực quen thuộc một cái, cô không dám tin mở to hai mắt, Liên Tấn Nghiêu... Sao anh lại ở chỗ này?

Còn Liên Tấn Nghiêu lại là vẻ mặt tức giận nhìn người phụ nữ trong lòng, tối nay vốn anh có xã giao, sát giờ quyết định đến đây chính là vì cô gái nhỏ trước mắt này...

Kết quả, cô lại cùng người đàn ông khác liếc mày đưa tình?!

Nhìn vẻ mặt cô kinh ngạc, Liên Tấn Nghiêu càng thêm khó chịu, không khỏi phân trần đã kéo cô ra khỏi hiện trường vũ hội.

Đường Từ Từ bị anh kéo đi nhiều lần thiếu chút nữa ngã sấp xuống, cổ tay lại càng đau đến mức nước mắt sắp phải chảy ra rồi...

"Đau... Buông..."

Mãi đến khi ra khỏi hội trường, Liên Tấn Nghiêu buồn bực bỏ tay Đường Từ Từ ra, ánh mắt như lửa: "Em không chịu nổi tịch mịch như vậy sao? Đến nơi này câu - dẫn đàn ông ở phía sau lưng anh?"

Đường Từ Từ uất ức không thôi, cắn môi dưới: "Em không có..."

Liên Tấn Nghiêu thấy hai mắt cô rưng rưng trong lòng nhất thời lướt qua chút không đành lòng, nhưng lập tức lại lạnh giọng nói: "Không có? Chẳng lẽ mắt anh mù sao? Đường Từ Từ, em thấp hèn như vậy sao?"

Đường Từ Từ cắn chặt môi dưới, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh nhưng không cho nó rơi xuống, tâm tình trong nháy mắt hạ xuống đáy cốc...

Liên Tấn Nghiêu càng tức giận khi thấy dáng vẻ không giải thích của cô, tay phải gắt gao chế trụ cằm của cô: "Em làm thế này để câu - dẫn đàn ông à? Vừa thấy đã thương? Em thật làm cho anh ghê tởm!"

Móng tay Đường Từ Từ đều đã đâm vào trong thịt, nhưng đau đơn của thân thể mang đến còn kém xa so với đau khổ trong lòng, một vị trí nào đó trong tim giống như là bị người ta hung hăng đâm một đao, máu tươi đầm đìa...

Cô dứt khoát chẳng muốn giải thích, giải thích có tác dung sao? Anh ta căn bản là không nghe mình...

A!

Độc đoán - -

Cô càng không nói cái gì, càng làm cho Liên Tấn Nghiêu tức giận, càng cảm thấy cô là cố ý ở phía sau lưng mình đến trường học câu - dẫn đàn ông khác.

"Lên xe!"

Dưới cơn thịnh nộ Liên Tấn Nghiêu không lưu tình chút nào ném Đường Từ Từ vào ngồi trong xe, sau đó bản thân cũng nhấc chân đi lên, xe vừa mới khởi động không bao lâu, thì anh bảo lái xe mở âm nhạc lên đến mức lớn nhất, cũng nâng cửa kính chắn ở giữa lên...

Đường Từ Từ có chút sợ hãi nhìn người đàn ông đang thịnh nộ trước mắt, trước anh cũng chuẩn bị ở trên xe làm cái kia với mình, nhưng bị cô làm nũng cự tuyệt rồi...

Đêm nay, chỉ sợ là không tránh khỏi đi?

Trong lòng cô vốn có chút giống cô gái nhỏ, nhiều lần Liên Tấn Nghiêu đã yêu cầu mình với anh ở một số nơi không phải ở phòng ngủ làm cái loại chuyện này, mặc dù trong lòng cô cự tuyệt nhưng bá đạo không kháng cự được...

May mà anh dịu dàng với mình, cũng sẽ không làm cho cô có cảm giác không khoẻ gì.

Nhưng đêm nay...

"Đừng... Ở trong này..."

"Đường Từ Từ, đây là cái giá lớn đêm nay em lừa gạt anh!"

"Ưm..."

Sau đó, chính là chinh phục cùng bị chinh phục, hoàn toàn rơi vào tay giặc...

*****

Trong hội trường đại học F.

Tần Lạc với Cố Nam Châu nhảy hết một khúc nhạc xong thì phát hiện Đường Từ Từ không thấy nữa, gọi điện thoại cho cô ấy không ai nhận, gửi tin nhắn cũng không ai trả lời.

Cô không khỏi có chút lo lắng...

Cố Nam Châu cầm tay cô: "Nếu vừa rồi anh không nhìn lầm, bạn cùng phòng kia của em hẳn là bị một người đàn ông kéo ra ngoài rồi."

Tần Lạc ngạc nhiên há mồm: "Cái gì? Bị một người đàn ông kéo ra ngoài rồi sao?"

Cố Nam Châu gật đầu: "Lúc xoay anh người đúng lúc thoáng nhìn, xem ra hai người bọn họ có quen nhau."

Tần Lạc không có nói tiếp nữa, cô nghĩ đến tình cảnh mình nhìn thấy Đường Từ Từ ngày trước, cô còn đang suy nghĩ có phải cô ấy kết giao với bạn trai rồi không...

Nhưng lần này gặp mặt nhìn thấy cô ấy, đáy mắt cô ấy thỉnh thoảng lộ ra nhàn nhạt đau thương chứng minh cô ấy có chuyện không vui, chẳng lẽ là có quan hệ với người đàn ông kia?

Mà cô ấy không hề không đề cập đến người đàn ông kia, chỉ sợ... Quan hệ hai người không phải là người yêu đơn giản.

Cố Nam Châu thấy cô cau mày không khỏi trấn an nói: "Mỗi người đều có chuyện riêng của mình, đừng suy nghĩ quá nhiều."

Tần Lạc gật đầu: "Ừ."

Cố Nam Châu dơ tay liếc nhìn đồng hồ: "Không còn sớm, anh đưa em trở về trước nhé?"

Tần Lạc nhìn thoáng qua sàn nhảy, bóng dáng Tiêu Tiêu còn đang ở trong đó, nhưng Diêu San San đã không biết đi đâu, nên cô cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Tiêu Tiêu: Mình đi về trước, trở về Thượng Hải nhớ nói cho mình biết trước, mời cậu ăn cơm.

Sau đó, cùng Cố Nam Châu đi ra khỏi hội trường.

...

Cùng một thời gian.

Trong văn phòng tổng giám đốc "Tập đoàn Đế An" tầng thứ 59, Hoắc Kỷ Thành đã liên tục mấy ngày đều tăng ca đến 11 giờ, mỗi khi muốn gọi điện thoại cho cô gái nhỏ kia đều phải nhịn xuống, gần đây chuyện công ty quá nhiều, đa phần đều là đọng lại từ mấy tháng trước.

Nhất là một số hạng mục trải qua tay anh cả với cháu trai, bây giờ toàn bộ phải lập phương án thiết kế một lần nữa, nghĩ lại mà đau cả đầu...

Bỗng dưng, điện thoại cá nhân của anh đột nhiên vang lên, là Lâm Lạc Đông gọi đến.

"A Thành, còn đang ở công ty tăng ca à?"

"Ừ, có việc?"

Hoắc Kỷ Thành có thể cảm giác rất rõ ràng đầu kia điện thoại dừng một chút, đang chuẩn bị mở miệng hỏi Lâm thì Lạc Đông đã mở miệng: "Gần đây cậu với Tần Lạc không liên lạc gì hả?"

Nghe cậu ta nhắc đến người phụ nữ của mình, Hoắc Kỷ Thành khó tránh khỏi có chút kỳ quái: "Sao bỗng dưng nói đến cái này?"

Lâm Lạc Đông nói chi tiết: "Đêm nay mình ở tiệc tối chúc mừng đại học F tròn 30 năm ngày thành lập nhìn thấy cô ấy."

Hoắc Kỷ Thành cũng không thấy có gì kỳ lạ, anh biết Tần Lạc tốt nghiệp ở đại học F, đi tham gia lễ mừng cũng không có gì không đúng.

"Cô ấy cũng nhìn thấy cậu sao?"

"Không có, mình thấy cô ấy cử chỉ thân mật với Cố Nam Châu."

"Cố Nam Châu?"

"Phải. Ngũ thiếu nhà họ Cố, luật sư Cố danh tiếng lẫy lừng mình đương nhiên sẽ không nhìn lầm."

Hoắc Kỷ Thành nhíu chặt mày: "Cử chỉ thân mật là có ý gì?"

Lâm Lạc Đông ho nhẹ một tiếng: "Hai người cùng một chỗ khiêu vũ có tính không phải cử chỉ thân mật? Còn có, mình nhìn thấy hai người bọn họ dắt tay nhau..."

Tay Hoắc Kỷ Thành cầm bút máy đột nhiên nắm chặt, như muốn bẻ gẫy nó...

Cách bởi điện thoại, Lâm Lạc Đông cũng có thể


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 26.07.2017, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 631
Được thanks: 13145 lần
Điểm: 10.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 274: Người bị cắn hẳn là anh

"Cậu xác định mình không nhìn lầm?"

Cách điện thoại, Lâm Lạc Đông cũng có thể cảm giác giọng âm trầm đáng sợ của Hoắc Kỷ Thành, anh ta rất khẳng định trả lời: "Mình xác định trăm phần trăm mình không nhìn lầm."

Hoắc Kỷ Thành chau mày, vốnanhmuốn hoãn lại vài ngày cho Tần Lạc một chút không gian riêng, kết quả lại cho người khác thời cơ lợi dụng!

Điểm ấy là anh tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!

"Mình biết rồi."

"OK! Mình đã nói xong, tự cậu nhìn mà làm đi!"

Nói xong câu đó, thì Lâm Lạc Đông cúp điện thoại, nói nhiều với A Thành một câu nữa anh cũng sắp bị khí lạnh của cậu ta làm cho ảnh hướng...

Hoắc Kỷ Thành để điện thoại di động xuống, trên mặt là một mảnh u ám.

*****

Liên tục hai ngày, Cố Nam Châu này đều rất xứng chức bạn trai, chuẩn bị đưa đón cùng đi làm, Tần Lạc không muốn để cho anh phiền phức như vậy, nhưng anh lại nói "Tiện đường".

Điều này làm cho Tần Lạc thật không biết phải cự tuyệt như thế nào...

Thứ tư không có chuyện gì nên không cần đến công ty, vừa lúc cô rảnh rỗi ở nhà dọn dẹp lại phòng, không cần nhìn thấy Cố Nam Châu, cô bỗng nhiên có cảm giác nhẹ nhàng thở ra...

Cô càng nghĩ càng cảm thấy tâm lý này của mình rất kỳ lạ, người con gái giống vậy khi hãm nhập trong tình yêu đều chỉ mong sao mỗi ngày ở cùng một chỗ với bạn trai, nhưng cô đã có chút bài xích quá thân mật với Cố Nam Châu...

Ngay cả mỗi ngày nhìn thấy anh đều cảm thấy rất có áp lực...

Không phải cô bị bệnh gì chứ?

Một người ngồi ở nhà sẽ suy nghĩ miên man, Tần Lạc rơi vào đường cùng nên gọi điện thoại cho bạn tốt Bùi Tử Ninh: "Tử Ninh, mình bỗng nhiên cảm thấy lần này sau khi xảy ra tai nạn xe mình có chút không thích hợp rồi."

Bùi Tử Ninh bị lời cô nói làm cho chẳng hiểu ra làm sao: "Không thích hợp? Cậu chỉ mất đi trí nhớ?"

Tần Lạc lắc đầu: "Không phải, mình cảm thấy phương diện mình kết giao với đàn ông xuất hiện... chướng ngại rồi?"

Bùi Tử Ninh càng không hiểu: "Chướng ngại? Cậu nói lời này quá lập lờ nước đôi, mình không đoán được."

Tần Lạc cắn môi: "Mình đã đồng ý kết giao với Cố Nam Châu, nhưng không có cái loại cảm giác... muốn mỗi ngày ngọt ngào ở cùng một chỗ này, thậm chí còn, mỗi ngày nhìn thấy anh ta còn rất có trách nhiệm, cậu nói xem, có phải mình có vấn đề gì không?"

Bùi Tử Ninh trầm ngâm vài giây: "Cậu còn chưa có yêu anh ta."

Tần Lạc nâng trán: "Cũng chỉ là vì nguyên nhân vậy sao? Có thể có nhân tố gì khác không? Cuối cùng mình cảm thấy bản thân..."

Bùi Tử Ninh thở dài: "Lạc Lạc, nếu... mình chỉ là nói ví dụ! Cậu đã quên một người đàn ông cậu rất yêu, chính vì như vậy, cậu mới không có cảm giác với người đàn ông khác..."

Tần Lạc ngắt lời cô: "Cậu nói thật hay giả vậy?"

Bùi Tử Ninh ho nhẹ hai tiếng: "Khụ... Cậu cho rằng mình nói thật cũng được."

Tần Lạc nói tiếp: "Nếu cậu nói là sự thật, mình nghĩ coi như mình tạm thời quên, thì gặp người đàn ông kia mình cũng sẽ nhớ ra."

Cô ấy nói kiểu suy đoán như vậy, nên Bùi Tử Ninh cũng không thể nói thêm gì nữa, cô không thể cưỡng ép bạn thân đi vượt qua đời người.

"Có lẽ vậy!"

"Tử Ninh, trước không thèm nghe cậu nói nữa, có điện thoại đang gọi vào."

"Ừ, nói chuyện sau."

"OK!"

...

Là cuộc điện thoại công việc, nói là tối nay bảy giờ có buổi dạ tiệc cần Tần Lạc làm phiên dịch, địa điểm ở tầng 8 "Khách sạn Tân Thế Giới", tiệc tối cần mặc lễ phục chính thức, đồ trang sức trang nhã.

Tần Lạc lục lọi tủ quần áo của mình một lần, chỉ tìm được một bộ lễ phục dạ hội hở vai, cô hoàn toàn không nhớ mình mua từ khi nào, nhìn tỉ lệ đoán chừng đã từng mặc một lần, thợ may rất chú trọng phía trên thêu với đá quý, nên sẽ không rẻ.

Trong nháy mắt, trong đầu cô giống như thoảng qua hình ảnh gì đó, nhưng khi cẩn thận nghĩ lại, thì cái gì cũng nhớ ra rồi...

Thật sự là cảm giác hỏng bét!

*****

Trong đại sảnh ở tầng 8 khách sạn Tân Thế Giới một mảnh đèn đuốc sáng trưng, tối nay nhiều người đến là nhân vật nổi tiếng quyền quý ở thành phố A, tất cả mọi người bưng ly rượu đỏ mỉm cười yếu ớt mời rượu, trò chuyện với nhau thật vui.

Tần Lạc đi giày cao gót mới vừa vào bên trong đã bị lãnh đạo công ty gọi qua: "Tiểu Tần, đến giới thiệu một chút, vị này chính là tiên sinh George từ nước Pháp đến."

Người đàn ông nước Pháp nhất định thân sĩ, Tần Lạc cũng chỉ có thể lễ phép vươn tay.

Đối với tiệc tối, cô không có hứng thú gì, chỉ muốn nhanh kết thúc trở về...

Trước khi đến cô đã gửi tin nhắn cho Cố Nam Châu, anh kiên trì muốn đến đón cô, nói con gái trở về quá muộn không an toàn, hơn nữa, ăn mặc xinh đẹp như vậy, thân là bạn trai anh rất muốn thấy.

Tần Lạc liền đồng ý, cô nên thử ở chung với Cố Nam Châu, có lẽ thời gian lâu cái cảm giác xấu hổ này sẽ biến mất...

Tiệc tối tiến hành đến một phần ba thời gian, Tần Lạc bất ngờ gặp Hoắc Kỷ Thành.

Tính ra, cô đã có một tuần lễ không có nhìn thấy người đàn ông kia, mỗi lần nhìn thấy anh cuối cùng có một cảm giác kỳ lạ, hơn nữa với thân phận của anh, cô càng muốn thoát khỏi anh...

Không biết là mình ảo giác hay là cái gì, trong lúc cô vô tình tiếp xúc đến ánh mắt anh, bỗng nhiên cảm giác... nguy hiểm...

Đúng! Chính là nguy hiểm!

Đây là một lời giải thích hợp lý duy nhất.

Từ sau khi có trao đổi ánh mắt ngăn cách biển người với Hoắc Kỷ Thành, mặc kệ Tần Lạc đi đến chỗ nào đều cảm giác "Đứng ngồi không yên", giống như bị người ta gắt gao nhìn chằm chằm...

Cô liền tìm viện cớ đi toilet, nhân cơ hội tỉnh táo lại.

Từ toilet ra ngoài cô không có lập tức trở về đại sảnh, đơn giản là phát hiện một chỗ có thể hít thở không khí mới mẻ chính là ban công che khuất.

Tần Lạc vui sướng nằm úp sấp ở trên sân thượng, lại còn cởi giày cao gót trên chân, bỗng nhiên cảm thân toàn thân đều thư thái.

Ngay khi cô đang hưởng thụ thời gian vui vẻ, bỗng dưng nghe thấy có tiếng bước chân đến gần, cả kinh cô chợt quay đầu lại.

Khi nhìn thấy người đến, cô kinh ngạc há to mồm.

"Làm sao anh có thể đến đây?"

Ánh mắt Hoắc Kỷ Thành sâu thẳm nhìn chằm chằm cô: "Vì sao anh không thể đến đây?"

Bỗng nhiên Tần Lạc cảm thấy không khí quanh mình đều ít đi không ít, cũng chẳng muốn tranh chấp với người đàn ông nguy hiểm này, khom lưng đi giầy chuẩn bị rời đi.

Đương nhiên Hoắc Kỷ Thành sẽ không để mặc kệ cô rời khỏi như vậy.

Đêm nay sở dĩ anh xuất hiện ở bữa tiệc này, hoàn toàn chính là vì Tần Lạc!

Từ sau đêm Lâm Lạc Đông nói với anh là Tần Lạc cùng khiêu vũ với Cố Nam Châu, thì anh đã điều tra quan hệ của hai người, biết Cố Nam Châu mỗi ngày đưa đón Tần Lạc sau khi tan tầm thì tức giận đến thiếu chút nữa đập bể thủy tinh...

Đêm nay xuất hiện ở đây, đại biểu anh đã không thể nhịn được nữa rồi.

Mới vừa đi không vài bước Tần Lạc đã bị một đôi cánh tay có lực kéo lại, không đợi cô mở miệng, miệng đã bị giam lại...

"Ưm..."

Người đàn ông thối chết tiệt! Anh dựa vào cái gì mà hôn mình?

Tần Lạc bị cường hôn đầu óc trong nháy mắt trống không, rất nhanh thì phản ứng kịp, ra sức muốn đẩy người đàn ông đang đè cô ra, lại bất đắc dĩ sức lực của anh quá lớn, chỉ có thể dùng lực cắn anh...

Rất nhanh, mùi máu tươi đầy ở khoang miệng hai người, nhưng Hoắc Kỷ Thành vẫn không buông cô ra, hai người giống như hai con thú nhỏ ai cũng không chịu thua, cắn xé lẫn nhau.

Cuối cùng, Hoắc Kỷ Thành buông lỏng môi cô ra, khóe miệng để mặc dòng máu tươi chảy theo, anh không có lau, ngược lại tà mị lè lưỡi liếm liếm, con ngươi đen lại sáng quắc nhìn chằm chằm Tần Lạc, giống như anh liếm chính là cô...

Tần Lạc bị dáng vẻ yêu nghiệt của anh kích thích làm toàn thân nổi hết cả da gà, người đàn ông ở trước mắt này ra cửa không uống thuốc sao?

Hoàn toàn khác với hình tượng trước kia rồi!

Hoắc Kỷ Thành vốn còn muốn tiến hành theo tuần tự, nhưng sau khi bị kích thích thì bình tĩnh không được, thử hỏi những người đàn ông trên thế giới có thể cho phép bà xã của mình yêu đương với người đàn ông khác không?

Vẻ mặt Tần Lạc ghét bỏ nói: "Thật sự là xui xẻo! Bị chó điên cắn!"

Đáy mắt Hoắc Kỷ Thành lướt qua ham muốn : "Người bị cắn hẳn là anh."

Hai mắt Tần Lạc rét lạnh nheo lại, bỗng nhiên kéo cà- vạt của anh lại, kiễng chân lên để sát vào anh, Hoắc Kỷ Thành cũng không phản kháng, ngược lại nhiều hứng thú nhìn chằm chằm cô, muốn nhìn một chút cô rốt cuộc nói cái gì, kết quả - -

Hai chân bị hung hăng giẫm lên rồi.

"Hí!"

Hoắc Kỷ Thànhkhông nhịn được cúi người, trong con ngươi đen bắn ra ánh sáng lạnh sắc bén.

Tần Lạc không chút để ý nhìn anh: "Về sau ra cửa nhớ uống thuốc, còn có, đừng quá kiêu ngạo! Tôi có chiêu thuật đối phó loại đàn ông tự cho là đúng như anh đấy!"

Nói xong, thì cô chuẩn bị rời đi.

Trình Sâm thủ ở bên ngoài ngăn cản đường của cô.

Tần Lạc lạnh lùng trách mắng: "Chó ngoan không cản đường!"

Khóe môi Trình Sâm hung hăng co rúm vài cái, sau khi mất đi trí nhớ Tần tiểu thư ngang tàng hơn so với trước kia! Tính tình lại càng có tăng không giảm...

Khụ!

Ngay lúc hai người giằng co không dứt, Hoắc Kỷ Thành chậm rãi mở miệng: "Để cho cô ấy đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 485 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 51, 52, 53

7 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

10 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

12 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

14 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

meoancamam: PR: Mọi người tham gia Game mới trong box Tiếng Anh nhé. Dễ chơi mà điểm cực kỳ cao luôn đấy ^^
canutcanit: [PR-chương mới] Trùng sinh ta làm y phẩm đích nữ - Tiểu Yêu Trọng Sinh
ChuTửMuội: . : ...
Thố Lạt: bạn liên lạc với  một trong các ss trong nhím này nha
Thố Lạt: memberlist.php?mode=group&g=5535
Jinnn: bạn ơi bạn tìm mod có nick đen để báo chuyển nhé
Tiểu Kim's: truyện công chúa có độc yếu hưu phu ý
Tiểu Kim's: mấy tỷ giúp muội chuyển từ ngừng đăng sang đang edit với
Cô Quân: ....
Đào Sindy: viewtopic.php?t=401379&start=115 Pr chương mới :wave4:
♥ Maybe ♥: Truyện có chương mới, cầu thanks, cầu cmt, cầu lọt hố
Đào Sindy: hửm
Cô Quân: gặp rắc rối về phần tên gọi ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiểu tứ *ôm ôm* **cọ cọ** lâu rồi mới thấy đệ onl
Túy Sinh Mộng Tửu: alo có ai k
Kyz: .
Tiêu Dao Tự Tại: Chào ngày mới :-D
Tiêu Dao Tự Tại: Ài mạng nhà tui lag quá
♥ Maybe ♥: Cầu thanks, cầu cmt, cầu lọt hố
Tiểu Linh Đang: có ai mà mần, mần truyện
Tiêu Dao Tự Tại: Mần ai :)2
Tiểu Linh Đang: đi mần
Tiêu Dao Tự Tại: Bà chạy đâu v
Tiêu Dao Tự Tại: Còn nè
Tiểu Linh Đang: hê nhố
Độc Bá Thiên: -.- lại chuồn
con meo luoi: Mặt dày như tường thành r tui là tui trong từ điển k có từ ngại hen hehe
Lãng Nhược Y: pp m.n, tối ngủ ngon
Lãng Nhược Y: thôi để đó mai ta nhắn vậy :cry:
Lãng Nhược Y: chết ta mất, giờ có việc rồi ko onl tiếp đc

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.