Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 504 bài ] 

Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 04.06.2017, 09:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 606
Được thanks: 12981 lần
Điểm: 10.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 235: Cô là đi vào thời gian khác sao?

Nếu người ta đã có tâm giấu diếm, Tần Lạc cũng không muốn miễn cưỡng, dù sao đối với người không quen, lòng hiếu kỳ của cô cũng không nặng như thế.

Ước Hàn ho nhẹ một tiếng, nói sang chuyện khác: "Đi làm kiểm tra với tôi trước!"

Tần Lạc liền vội vàng hỏi: "Bác sỹ, máu bầm trên mặt tôi phải mất bao lâu mới có thể tan? Tôi còn phải đi học.Chú nói anh có thuốc mỡ đặc biệt công hiệu, có thật không...?"

Dường như có có rất nhiều vấn đề.

Ước bị một câu cuối cùng của cô mà kinh ngạc: "Chú?"

Tần Lạc lại có thể gọi A Thành là chú?

Đây là xưng hô quỷquái gì vậy?

Tần Lạc trừng mắt nhìn: "Có vấn đề sao?"

Ước Hàn bật cười: "Tần tiểu thư xưng hô vậy thật rất giống kiểu Hàn."

Vẻ mặt Tần Lạc vô tội: "Nói như vậy cũng không sai, tôilà thiếu nữ hạt đậu chính trực, chú vừa nhìn đã biết hơn ba mươi tuổi, gọi thẳng tên rất không lễ phép."

Ước Hàn: " "

Được rồi! Cùng một cô gái 26 tuổi tự nhận mình 20 tuổi thì không thể giảng đạo lý

Sau khi bọn họ đi xa, thì Hoắc Kỷ Thành dặn Mary nói: "Lạc Lạc cho rằng mình mới 20 tuổi, hơn nữa còn la hét muốn đi học, tôi hi vọng trong khoảng thời gian cô chăm sóc đừng để cô ấy phát hiện năm nay là 2016, nếu không tôi lo lắng cô ấy sẽ không chịu nổi."

Mary gật đầu: "Không thành vấn đề! Nhưng bây giờ cô ấy không biết chúng ta, chỉ sợ sẽ không nghe chúng ta, hơn nữa, chúng ta cũng không thể hạn chế được tự do của cô ấy."

Hoắc Kỷ Thành cau mày, anh cũng biết đạo lý này, nhưng có thể giấu diếm được lúc nào thì hay lúc đó! Có lẽ qua vài ngày nữa Lạc Lạc sẽ nhớ ra tất cả mọi chuyện?

Anhan ủi mình như vậy.

Mary thấy bộ dáng của anh chỉ có thể an ủi: "A Thành, anh cũng không cần quá lo lắng, tình huống của Lạc Lạc nói không chừng bất cứ lúc nào cũng có thể nhớ ra, chúng ta phải suy nghĩ về phía tốt."

Hoắc Kỷ Thành gật đầu: "Ừ."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía Ước Hàn cùng Tần Lạc vừa rồi rời đi.

Bỗng nhiên, nghe tiếng Tần Lạc gần như phát điên: "Tinh thần tôi không có vấn đề! Rốt cuộc anh là bác sỹ gì? Bác sĩ tâm lí? Ai nói tôi muốn xem bác sĩ tâm lí hả?Đồng hồ trong tay anh kia có ý gì? Muốn thôi miên tôi? Không có cửa đâu!

Hoắc Kỷ Thành không chút suy nghĩ vọt đi vào: "Sao lại thế này?"

Tần Lạc bỗng nhiên xông đến trốn ở bên cạnh Hoắc Kỷ Thành, tay phải lại còn nắm chặt cánh tay: "Chú, chú mau dẫn tôi rời khỏi nơi này! Tôi không cần bác sĩ tâm lý này! Tôi chỉ xảy ra tai nạn xe cộ mặt bị xưng phù thành đầu heo mà thôi."

Giờ khắc này, trong giọng nói cô lộ ra yếu ớt.

Bỗng dưng Hoắc Kỷ Thànhđau lòng không thôi, ánh mắt hơi trách cứ nhìn về phía Ước Hàn: "Sao lại thế này?"

Ước Hàn nhún vai, vẻ mặt rất vô tội: "Mình chỉ là giả thiết hỏi cô một vấn đề, không ngờ cô sẽ kích động như vậy, mình "

Tần Lạc lập tức kêu lên: "Anh nói giả thiết vấn đề gì? Rõ ràng anh nói là tôi đang ở một giấc mộng rất dài, còn nói tôi ở trong mộng cảnh không muốn tỉnh lại."

Hoắc Kỷ Thành có thể cảm giác trong giọng cô lộ ra một chút sợ hãi, vội vàng dịu dàng vỗ vỗ lưng cô: "Được rồi, đừng sợ, có anh ở đây, không ai dám tổn thương em."

Tần Lạc ngửa đầu nhìn anh một cái: "Chú, tôi không thích nơi này! Càng không thích bác sỹ này! Chúng ta không cần ở bệnh viện này có được không?"

Đối với cầu xin của cô, Hoắc Kỷ Thành có chút mềm lòng, nhưng anh cũng biết sắp xếp cô ở trong này là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ có thể dịu dàng trấn an nói: "Chúng ta sẽ không cần bác sỹ này, nhưng bệnh viện này là tốt nhất ở thành phố A, có lợi cho khôi phục vết thương của em, em cảm thấy được không?"

Anh thử thương lượng với cô, không muốn độc đoán giúp cô ra quyết định.

Tần Lạc cắn môi suy nghĩ, con gái mà! Đều yêu quý mặt mình, cô đương nhiên cũng không ngoại lệ.

"Được, nhưng tôi không muốn phải nhìn thấy bác sỹ này nữa!"

Cô đưa tay chỉ vào Ước Hàn, giọng rất kiên định.

Trên trán Ước Hàn treo đầy vạch đen, này

Sau khi dụ dỗ Tần Lạc đến phòng bệnh xong, thì Mary ở lại cùng cô, hai cô gái ở một chỗ nói chuyện thuận tiện hơn rất nhiều, thêm nữa tính cách Mary thẳng thắn, Tần Lạc có ấn tượng cũng không tệ lắm với cô, liền trò chuyện với cô.

Trong phòng làm việc Ước Hàn.

Vẻ mặt Hoắc Kỷ Thành đầy mây đen: "Cậu đã làm hỏng chuyện, còn có ai có thể chữa khỏi cho Lạc Lạc?"

Ước Hàn thở dài: "Theo phân tích của mình, mình cảm thấy ở trong lòng Tần Lạc vô cùng có khả năng bài xích chuyên ngành bác sĩ tâm, hơn nữa không thể dính vào hai chữ 'Thôi miên' này, mặc dù cô ấy đã quên chuyện sáu năm, nhưng thật sâu trong trí nhớ của cô ấy vẫn rất bài xích 'Thuật thôi miên', đây là một bản năng kéo dài."

Hoắc Kỷ Thành nói tiếp: "Vậy bây giờ phải làm sao? Cô ấy căn bản không muốn thấy cậu. Còn có, cô ấy có thể bởi vậy nhớ ra chính chuyện mình bị thôi miên không?"

Ước Hàn bưng chén trà trước mặt lên hớp một ngụm: "Bản năng bài trừ bất kỳ cái gì có thể, cũng không có cách nào đánh giá nhất định gì, tâm lý học chính là như thế, không có giới hạn chính xác, còn là mỗi người khác nhau."

Dừng một chút: "Nhưng có thể khẳng định, Tần Lạc rất bài xích bác sĩ tâm lí, bây giờ cô ấy đã để mắt đến mình, còn rất phản cảm với mình, quả thật không thể tiến hành trị liệu tiếp sau."

Nhất thời, trong phòng lâm vào một mảng yên tĩnh.

Ước Hànlại mở miệng nói: "Trước mắt cũng chỉ có thể để Mary ở cùng với cô ấy nhiều, để cho cô ấy tín nhiệm Mary thì lại bắt đầu trị liệu."

Hoắc Kỷ Thành nhíu mi: "Như vậy được không?"

Ước Hànthở dài: "Ngoại trừ biện pháp này, đã không còn cách nào khác."

Hoắc Kỷ Thành: " "

*****

Buổi tối, Tần Lạc lấy di động của mình ra sạc điện, cô vốn tưởng rằng sau khi khởi động máy sẽ nhận được điện thoại của bạn cùng phòng, dù sao cô đã trốn học mấy ngày rồi.

Kết quả - -

Trên di động cũng không có một cuộc gọi nhỡ của các côấy.

Cô lụctìm số điện thoạicủa Đường Từ Từ, gọi đi.

Vang hơn bốn mươi giây sau vẫn không có người nhận nghe, sau đó điện thoại liền tự động treo.

Tần Lạc ngẩn người, Từ Từ đêm nay lại đi làm ở ktv sao?

Lập tức lại bấm số máy bàn ký túc xá, vang một lúc rốt cục có người nhận nghe: "Ai vậy?"

Nghe thấy giọng xa lạ như vậy, Tần Lạc có chút thất thần: "Tiêu Tiêu có ở đây không?"

Đối phương không kiên nhẫn lẩm bẩm một câu: "Tiêu Tiêu là ai a? Cô gọinhầm điện thoại rồi!"

Sau đó, "Bốp" một cái cắt đứt rồi.

Tần Lạc không dám tin lật xem số điện thoại một lần nữa, không sai nha! Chính là dãy số ký túc xá các cô, làm sao có thể không có Tiêu Tiêu?

Ký túc xá các cô tổng cộng có bốn người, đều là chuyên ngành khác nhau, cô quan hệ tốt nhất với Đường Từ Từ, bởi vì hai cô thường xuyên cùng ra ngoài làm thêm.

Tiêu Tiêu là người Thượng Hải, con gái một, nuông chiều từ bé, điều kiện kinh tế trong nhà rất tốt, học chuyên ngành thiết kế thời trang, ước mơ là thành lập thương hiệu trang phục của riêng mình.

Cho nên quần áo của cô ấy rất nhiều, mỗi ngày giống như show catwalk, cũng là người trong phòng ngủ phóng khoáng lạc quan thời thượng, tính cách kiêu ngạo, quan hệ rất tốt với cô gái Quảng Đông Diêu San San.

Diêu San San, người Quảng Đông, tiếng phổ thông không tiêu chuẩn, nhưng nói tiếng Quảng Đông đặc biệt lưu loát, có chị gái gả cho một phú thương ở Hongkong, cho nên cảm thấy mình cũng rất đẹp, cả ngày treo trên bờ môi đều là các loại xa xỉ phẩm bài, rất theo xu thế.

Không quen nhìn Tần Lạc cùng Đường Từ Từcổ hủ cả ngày làm thêm, mỗi ngày cùng Tiêu Tiêu ở chung một chỗ.

Sau khi hồi tưởng, Tần Lạc lại gọi dãy số ký túc xá một lần, vẫn giọng vừa rồi kia:"Alo? Tìm ai?"

Tần Lạc hít một hơi thật sâu: "Tôi tìm Diêu San San."

Đối phương trả lời: "Gọi nhầmsố rồi !Không có Diêu San San!"

Tần Lạc vội vàng nói: "Xin hỏi nơi này có phải ký túc xá phòng 302 phải không?"

Đối phương gật đầu: "Đúng!"

Tần Lạc lại hỏi: "VậyĐường Từ Từ đâu?"

Đối phương có chút không kiên nhẫn: "Chị à! Chị thật sự gọi nhầmsố rồi! Không cần gọi đến nữa!"

Sau đó, "Bốp" một cái lại cúp điện thoại rồi.

Tần Lạc nghe trong điện thoại di động truyền đến âm thanh "Đô đô đô", ngồi ở trên giường vài giây, đây là có chuyện gì?

Phòng 302 ký túc xá rõ ràng làcô ở, Đường Từ Từ, Tiêu Tiêu, bốn người Diêu San San, làm sao có thể không có ba người đó chứ?

Vừa rồi mình cũng xác nhận số điện thoại, rõ ràng là đúng.

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Vì sao cô có cảm giác mình đi vào một thời không khác.

Sau khi côngu ngơ vài giây, quyết định gọi điện thoại cho bạn tốt Bùi Tử Ninh, có lẽ ở chỗ cô ấy có thể tìm được đáp án mình muốn.

Nhìn thấy bạn tốt gọi đến, Bùi Tử Ninh không chút suy nghĩ nhận nghe.

"Lạc Lạc, mấy ngày nay cậu đã đi đâu hả? Gọi điện thoại đều tắt máy, làm hại mình tưởngcậu mất tích rồi!"

Nghe thấy giọng trêu chọc quen thuộc, Tần Lạc cảm thấy thân thiết bội lần.

Không tồi, cuối cùng là tìm được phương thức tháo gỡ chính xác.

"Tử ninh, nghe được giọng của cậu thật tốt!"

Cô xúc động từnội tâm phát ra, vừa rồi mỗi lần tìm không thấy Đường Từ Từ với các bạn, cô còn tưởng rằng mình bị toàn bộ thế giới vứt bỏ.

Xem ra mặc kệ phát sinh bất kỳ chuyện gì, Tử Ninh vĩnh viễn đều ở bên cạnh mình!

Bùi Tử Ninh cười nói: "Coi cậu nói, rốt cuộc phát sinh chuyện gì!"

Tần Lạc nói chi tiết: "Tử Ninh, mình xảy ra tai nạn xe."

Bùi Tử Ninh nhất thời quát to một tiếng: "Cái gì? Xảy ra tai nạn xe? Sao lại thế? Có nghiêm trọng không?"

Quan tâm liên tiếp của cô ấy làm cho trong lòng Tần Lạc ấm áp.

"Không sao, chỉ là bị thương ngoài da, nhưng mặt xưng phù như cái đầu heo, máu bầm cũng chưa tan, chỗ khác cũng không có việc gì."

"Ở bệnh viện Kiêu Dương?"

"Ách làm sao mà cậu biết?"

"Này cần đoán sao? Nhất định là Hoắc Kỷ Thành sắp xếp? Mình bắt đầu bực bội, rốt cuộc anh ta bảo vệ cậu như thế nào? Lại để cậu xảy ra tai nạn xe hả? Từ khi cậu Ủ cùng với anh ta, thật đúng là phúc họa không ngừng!"

Bùi Tử Ninh nén giận nói.

Tần Lạc giật mình, Hoắc Kỷ Thành?

"Hoắc Kỷ Thành là ai?"

Trong lòng cô nghĩ như vậy, miệng cũng hỏi ra ngoài như vậy.

Lần này, đến phiên Bùi Tử Ninh hoảng sợ, dừng hai giây: "Lạc Lạc, cậu sao vậy? Cậu thật sự không biết Hoắc Kỷ Thành là ai? Haytrêu mìnhà?"

Lông mi thanh tú của Tần Lạc nhíu lại, cô nhớ rõ khi ở bệnh viện La Mã bác sỹ gọi chú kia là Hoắc tiên sinh, chẳng lẽ chú chính là " Hoắc Kỷ Thành " trong miệng Tử Ninh?

"Tử Ninh, mình hỏi cậu một vấn đề."

"Cái gì?"

"Cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi."

"Gì?"

Bùi Tử Ninh thiếu chút nữa cho rằng mình nghe lầm, làm sao Lạc Lạc có thể hỏi mình một vấn đề giống như đùa nghiêm túc như vậy?

Tần Lạc lại nói một lần: "Cậu nói chi tiết cho mình biết."

Bùi Tử Ninh ngạc nhiên: "26 nha! Sao vậy?"

Tần Lạc thở dài một tiếng: "Cho nên năm nay không phải năm 2010?"

Bùi Tử Ninh càng thêm buồn bực: "Đương nhiên! Năm nay là năm 2016."

Tần Lạc đỡ lấy đầu, cô thật sự đi vào thời không khác sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 04.06.2017, 11:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5042
Được thanks: 7318 lần
Điểm: 1.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu
Chị Tần Lạc biết được sự thật rồi​, không biết chuyện gì xảy ra nữa đây

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.06.2017, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 606
Được thanks: 12981 lần
Điểm: 10.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 236: Rốt cuộc sự thật là gì

Tần Lạc cảm thấy bản thân mình phải suy nghĩ thật kỹ, rốt cuộc là sai ở chỗ nào?

Bùi Tử Ninh thấy cô không nói chuyện, không khỏi hỏi: "Lạc Lạc, cậu làm sao thế?"

Tần Lạc nâng trán: "Tử Ninh, mình cũng không biết là chuyện gì xảy ra, rõ ràng mình nhớ mình đang ở đại học năm hai, khi đi ngang qua sân bóng rổ bị mộtbạn học nam đánh trúng đầu, sau đó đi vào phòng y tế, thế nào vừa ngủ dậy nằm ở một bệnh việncủa La Mã? Mặt còn sưng thành đầu heo... Ai..."

Bùi Tử Ninh nghe mà trợn mắt há hốc mồm, là cô nghe lầm hay . . .

"Lạc Lạc, cậu mới vừa nói cậu nhớ cậu còn đang ở đại học năm  hai?"

"Ừ, Tử Ninh cậu nói cho mình biết, chúng ta thật sự không cònở đại học năm hai sao?"

"Lạc Lạc..."

Bùi Tử Ninh có chút trợn tròn mắt, cẩn thận nghĩ lạilời Lạc Lạc nói vừa rồimột lần, khó trách cô ấy muốn hỏi mình năm nay bao nhiêu tuổi, khó trách cô ấy nói năm nay không phải năm 2010...

Trời ạ!

Sau khi Lạc Lạc xảy ra tai nạn xe, trí nhớ liền ngừng ở sáu năm trước sao?

Làm sao có thể xuất hiện loại tình huống này?

Tần Lạc thở dài: "Tử Ninh, mình vốn không tin, nhưng sau khi nói chuyện với cậu thì mình tin, thời gian của mình thật sự quá chậm so với các cậu, chẳng lẽ...  vị tríthờigian của mình bây giờ không giống với các cậu sao?"

Bùi Tử Ninh nhất thời có chút bội phục đầu óc bạn tốt, nhưng cô lại không muốn tàn nhẫn vạch trần sự thật, chỉ là nói: "Lạc Lạc, cậu ở phòng bệnh nào, sau khi mình tan tầm sẽ đi tìm cậu, cậu muốn ăn cái gì để mình mua."

Tần Lạc nghĩ nghĩ: "Mình... muốn ăn bánh mỳ nướng ở phía sau đại học F."

Bùi Tử Ninh sửng sốt một giây: "Lạc Lạc, một loạt quán ăn vặt ở phía sau đại học F từ năm trước đã phá bỏ và dời đi nơi khác, nhưng mình nhớ ngõ hẻm sát đường có một nhà bánh mỳ nướng cũng không tệ lắm! Đợi mình mua rồi mang đến cho cậu."

Tần Lạc bỗng nhiên không còn muốn ăn: "Thôi! Tử Ninh, hôm nay cậu đừng đến đây, nếu ngày mai có thời gian thìcùng mình đến đại học F đi!"

Bùi Tử Ninh gật đầu: "Ừ."

...

Cúp điện thoại, hai người đều rất trầm mặc.

Tần Lạc thở dài một tiếng, thật sự cô bị mất trí nhớ sao?

Mà Bùi Tử Ninh, lại cảm thấy chuyện phát sinh ở trên người bạn tốt quá mức mơ hồ, cô có chút không tiêu hóa được...

*****

Cùng một thời gian.
Đường Từ Từ mới từ phòng tắm ra ngoài thì nhìn thấy cuộc gọi nhỡ trên di động của mình, cô mở ranhìn, là Tần Lạc gọi đến...

Nói ra, Tần Lạc là bạn tốt tốt nhất khi học đại học, gia cảnh của cô ấy tốt hơn so với mình hảo, nhưng tình hình thật sự so với mình còn tệ hơn...

Hai người làm thêm trường kỳ ở một chỗ, không cần phải nói hiểu nhau, dần dần thành bạn tốt không có gì giấu nhau.

Gần đây nhìn thấy cô đang yêu đương với Hoắc Tứ thiếu tập đoàn Đế An trên tin tức, mà mình...

Đang muốn gọi lại cho cô hỏi là có chuyện gì một chút, mới vừa gọi đi đã bị một người từ phía sau ôm lấy.

Hơi thở mười phần nam tính quen thuộc đập vào mặt, hô hấp nóng bỏng chi chít rơi ở giữa cổ cô, ngứa ngáy khiến toàn thân cô run lên, muốn tránh thoát lại bị anh ôm càng chặt.

Cô sợ tới mức vội vàng hủy cuộc gọi, lại còn chuyển điện thoại di động về chế độ im lặng.

Giọng hờn dỗi nói: "Anh về từ khi nào? Sao đi đường lặng yên không một tiếng động vậy, làm em sợ muốn chết!"

"Ngày hôm nay đã làm gì vậy?"

Liên Tấn Nghiêu không đáp hỏi lại cô, rất hưởng thụ cảm giác ôm cô.

Từ đáy lòng Đường Từ Từ kháng cự cái ôm dịu dàng của anh.

Người đàn ông này căn bản cô không thể đụng vào, rõ ràng chỉ coi cô như sủng vật, cần gì phải đối xử tốt với cô như vậy, dịu dàng như vậy?

Đều nói dịu dàng là cạm bẫy, là độc dược, một chút cũng chưa sai!

Cô cần phải luôn luôn duy trì đầu óc tỉnh táo mới được, quyết không thể rơi vào tay giặc đến bên trong cạm bẫy dịu dàng của anh...

"Ăn cơm, xem tivi, đi ngủ, ngẩn người..."

"Buồn chán không?"

"Cũng tạm, rất yên tĩnh."

"Hôm nay sinh nhật em, có việc gì đặc biệt muốn làm không?"

"Không có."

Đường Từ Từ lắc đầu, cô đã sớm không có sinh nhật rất nhiều năm, gia cảnh cô như vậy, nào có dư thừa tiền để sinh nhật?

Ha ha...

Liên Tấn Nghiêu quay người của cô lại: "Tâm tình không tốt?"

"Không có! Em thật sự rất thích nơi này, yên tĩnh lại lãng mạn, mặc kệ nhìn từ góc độ nào giống một bức tranh, hơn nữa phía mặt biển có thể làm cho lòng người ta phóng khoáng, em cảm thấy có thể ở đây là một loại hưởng thụ."

"Nếu thích như vậy, về sau nó sẽ thuộc về em."

Đường Từ Từ kinh ngạc trợn tròn mắt, vội vàng giải thích: "Em không có ý kia."

Liên Tấn Nghiêu coi như không nghe thấy lời của cô: "Đây vốn là quà sinh nhật chuẩn bị tặng cho em."

Sắc mặt Đường Từ Từ lúng túng: "Không phải trước đã từng đưa rồi sao?"

Liên Tấn Nghiêu kinh ngạc: "Không phải em không thích sao?"

Đâu có không thích, chỉ là cảm thấy quá quý giá thôi!

Nhưng chiếc vòng cùng căn nhà thủy tinh này so sánh ra, đoán chừng là gặp sư phụ rồi...

"Em không có..."

"Thích thì cầm đi."

"..."

Dừng một chút: "Quá quý giá, em không thể nhận."

Mặt Liên Tấn Nghiêu lập tức chìm xuống: "Tâm tình hôm nay rất tốt, đừng nói lời không vui."

Đường Từ Từ còn muốn đang nói cái gì, kết quả bị ánh mắt lạnh như băng của anh làm cho sợ.

Lối suy nghĩ của kẻ có tiền có sao cô có thể hiểu được? Ở trong mắt bọn họ, tiêu tiền như nước là chuyện quá bình thường, mà ở trong mắt những người bình dân các cô, chính là hy vọng xa vời không thể chạm vào...

"Tối hôm qua buông tha em, tối nay phải bồi thường cho anh thật tốt?"

Môi Liên Tấn Nghiêu nóng bỏng dán bên khóe miệng của cô, lời nói ái muội, tay cũng bắt đầu hạnh kiểm xấu.

Đường Từ Từ đẩy tay anh ra: "Đừng, nơi này là sân phơi."

Liên Tấn Nghiêu lơ đểnh: "Sân phơi sợ cái gì? Nơi này lại không có ai."

Được rồi! Cô đã quen anh động dục tùy thời tùy chỗ...

"Chúng ta đi vào thôi."

"Thật ra anh càng muốn đi trên bờ cát."

"Không được!"

Đường Từ Từ hoảng sợ cự tuyệt, nghĩ đến cảm giác cát dính đầy trên người, cô liền cảm thấy vô cùng không thoải mái, trong đầu dường như có một vạn con ngựa đang lao nhanh...

Cũng chỉ có Liên Tấn Nghiêu mới có thể nghĩ đến thứ cổ quái này!

"Tốt lắm, đêm nay em phải đáp ứng anh..."

"Ách..."

Hai gò má của Đường Từ Từ bị của lời anh nói mà đỏ bừng, ngay mang tai cũng đỏ.

Rất nhanh, thì không chống đỡ nổi, ngay cả thanh âm cũng bắt đầu mềm mại đáng yêu.

...

Đêm nay, cùng với sóng biển tiếng gầm gừ, tìm cảm sâu sắc đặc biệt say lòng người!

*****

Năm giờ chiều hôm sau.

Tần Lạc kiểm tra xong thì đeo kính mắt chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, mặt cô còn chưa hết xưng, cứ như vậy ra cửa nhất định sẽ dẫn đến trăm phần trăm quay đầu lại.

Kết quả mới vừa đi đến hành lang đã bị Mary ngăn cản: "Lạc Lạc, cô muốn đi đâu?"

Giọng Tần Lạc lạnh nhạt: "Tôi hẹn với Tử Ninh đến xem trường học."

Đáy mắt Mary lướt qua kinh ngạc, lập tức khôi phục tự nhiên: "Đi... Trường học? Lạc Lạc bây giờ cô đi học không thích hợp? Mặt của cô còn chưa tốt!"

Tần Lạc qua nét mặt của cô thấy được ý tứ cô muốn biểu đạt, nhưng cô cũng không có nói ra.

"Tôi không sao, tôi chỉ đột nhiên rất muốn ăn vặt ở phố phía sau trường học, đã bảo Tử Ninh đi cùng tôi rồi."

"Lạc Lạc, nếu không tôi đi mua giúp cô..."

"Mary, mỗi ngày ở bệnh viện tôi rất buồn chán, tôi muốn ra ngoài đi một chút, đừng cản tôi, được không?"

Giọng Tần Lạc nhẹ nhàng, nhưng Mary lại nghe ra kiên trì ở trong đó.

"Nhưng... Cô như vậy tôi thật sự lo lắng."

"Không có gì phải lo lắng."

"Lạc Lạc..."

Mary còn muốn nói cái gì, Tần Lạc lại không muốn nghe: "Mary, nếu chúng ta thật là bạn, xin đừng ngăn cản tôi được không?"

Mary: "..."

Mắt thấy Tần Lạc càng chạy càng xa, Mary không khỏi thì thào nói: "Nếu chúng ta thật sự là bạn... rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ Lạc Lạc nhớ ra cái gì sao?"

Nghĩ tới đây, sắc mặt cô vui vẻ, lập tức đi về phía phòng làm việc của vị hôn phu Ước Hàn, muốn nói tin vui này cho anh.

...

Rời khỏi bệnh viện, Tần Lạc vẫy xe taxi đến đại học F, cô đã hẹn gặp vớiTử Ninh ở đó, mặc kệ thế nào, cô phải đích thân đi xem, đi kiểm chứng một chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 05.06.2017, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5042
Được thanks: 7318 lần
Điểm: 1.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu
Đường Từ Từ là ai nữa đây

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 05.06.2017, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 606
Được thanks: 12981 lần
Điểm: 10.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 237: Đùa giỡn thịt viên nhỏ

Trường học lúc sẩm tối, đượcđèn đường mờ nhạt tô vẽ thần bí, vầng sáng tràn qua khe hở một tầng yếu ớt, bao phủ ở trên người một đôi tình bạn, có vẻ đặc biệt lãng mạn mà ấm áp.

Tần Lạc chậm rãi đi ở trong sân trường, hình ảnh trước mắt đã xa lạ mà quen thuộc, làm cho đầu cô có chút hoa mắt chóng mặt, không biết rốt cuộc hoàn cảnh vị trí mình đứng là hư ảo hay thật. . .

Lúc đi qua sân bóng rổ, có một thứ gì đó "Bình Bịch!" đụng vào trên đầu cô, đau khiến cô "Ai ôi" một tiếng.

Sau đó, một nam sinhmặc quần áo màu trắngchạy tới, vẻmặt nhận lỗi về phía cô: "Bạn học, thật xin lỗi, bị thương nghiêm trọng không?"

Tần Lạc lắc đầu: "Không sao."

Hình ảnh này giống như tái hiện lại, làm cho cô có cảm giác hoảng hốt...

Đi qua sân bóng rổ bị bóng đập trúng cũng không phải chuyện gì lạ, Tần Lạc cũng không có ý định trách nam sinh kia, cúi đầu chuẩn bị rời đi.

Nhưng nam sinh mặc quần áo màu trắngkia lại ngăn cô: "Bạn học, nếu không tôiđưa bạn đến phòng y tế?"

Bản thân cậu là hot boy lần đầu tiên bị một người nữ sinh coi thường như vậy, khó tránh khỏi có chút đùa tâm tư của cô, muốn xem là cô cố ý giả vờ hay là bản tính thật sự như vậy.

Cậu ta dây dưa lần nữa khiến cho Tần Lạc ngẩng đầu lên, người con trai trước mắt đẹp trai như ánh mặt trời, ngũ quan tinh xảo giống như là Lưu Xuyên Phongtrong《Slamdunk 》.

Bởi vì thường xuyên chơi bóng rổ nên dáng người rất to lớn, thân cao 1m86, côđứng chung một chỗ với cậu ta, chỉ đến bờ vai của cậu ta.

Thịt viên nhỏ non mềm như vậy, khụ...

Mặc dù cô gái trước mắt đeo kính râm, nhưng Tề Hạo lại thấy ở trên người cô có một khí chất rất hấp dẫn sự chú ý củangười khác, mặc dù không nhìn rõ gương mặt của cpp, nhưng dựa vào giác quan thứ sáu, cậu ta cảm thấy cô nhất định là mỹ nữ!

Đàn ông mà! Khó tránh khỏi có một dục vọngmuốn chinh phục, càng những cô gái không có hứng thú với mình lại càng có thể kích thích của cậu ta...

Tần Lạc thấy cậu ta nhìn mình không hề chớp mắt bỗng dưng có chút phản cảm, cho rằng cậu ta là loại công tử quần lụa thích đùa giỡn cô gái nhỏ.

Không khỏi nổi lên ý muốn đùa lạicậu ta, dù sao mình mang kính râm cũng không ai nhận ra được.

"Thịt viên nhỏ, đừng cản đường chị gái, mặt chị giấu ở dưới kính mắt tuyệt đối làm cho em suốt đời khó quên, nhưng cũng làm cho em không tưởng được, chung quy đàn ông thích khiêu chiến cùng chinh phục, điểm ấy, thật ra cũng không phải thích hợp ở bất cứ đâuvới bất kỳ ai."

Tần Lạc vừa nóivừa tà tứ cong khóe môi lên, vẻ mặt làm cho người ta buồn nôn.

Tề Hạo sửng sốt vài giây, lấy danh tiếng của cậu ta ở trường học, không thể có người không biết mình?

Lại càng không có người không biết điều nói với mình như vậy...

Cô gái này, thật thú vị!

"Một khi đã như vậy, không bằng cô tháo kính mắt xuống để cho tôi nhìn xem? Cho dù là bị dọa sợ, tôi cũng chấp nhận thức."

"Ha ha! Phép khích tướng cho đến bây giờ không có tác dụng với chị!"

Tần Lạc lạnh giọng cười nói, còn nói: "Thịt viên nhỏ, em còn quá non! A...... Tôi là cô giáo đại học M bên cạnh, đến đây tìm bạn trai tôi."

Nói xong, thì côrời đi không quay đầu lại.

Mặc kệ thịt viên nhỏ có tin hay không, đều không liên quan gì đến mình, cô không tin cậu ta sẽ nhàm chán rảnh rỗi đi điều tra mình...

Nói thật, đi đến trường học cũ đùa giỡn đàn emmột chút cảm giác thật tốt.

Khụ...

Sau khi cô rời đi, khóe môi Tề Hạo cong lên nụ cười tất thắng, cô giáo đại học M bên cạnh? Lừa gạt trẻ lên



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 504 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

2 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/06]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

7 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Ngày em đến Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại] Tiến sĩ thất nghiệp - Hồ Như

1 ... 48, 49, 50

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

14 • [Xuyên không] Hoàng phi Sở đặc công số 11 - Tiêu Tương Đông Nhi

1 ... 34, 35, 36

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/06]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Cảm mến không sợ muộn - Tang Giới

1 ... 16, 17, 18

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94


Thành viên nổi bật 
PNam Tiểu Thư
PNam Tiểu Thư
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

dohuyenrua: @.@
Chuột Tinh: mọi người tối vui vẻ! thiến, *vỗ vai, cám ơn đã có mặt*
Chuột Tinh: buồn... cười cười
Libra moon: ...
Chuột Tinh: ... cười....
Libra moon: có nick khác nữa hả
Lãnh Huy3t: chào mn
Nặc Nô: vậy đó :)) chỉ là nick khác nhau thôi :))
Libra moon: v hả :)) ta quên mất r
Nặc Nô: Moon :D5 hqua hay hôm kia chúng ta ms nhìn thấy nhau mà :)2
Libra moon: bài gì đây tuyết
Libra moon: tiểu nặc nô lâu lắm ko gặp a
Nặc Nô: vứt tim đi, cho tim vô đông lạnh :)2
tawanyorseang: ..
Chuột Tinh: cắt động mạch cảnh chung trái :P
Nặc Nô: cắt đứt tơ hồng
Jinnn: Hả =)) cắt đứt cái gì cơ
NguyệtHoaDạTuyết: Cuộc tình lúc cong lúc thẳng... vòng hết bao đường vẫn về chỗ xuất phát :sad:
NguyệtHoaDạTuyết: lên mạng gõ "list np", đảm bảo em tha hồ đọc lun, kaka
Libra moon: hây nhô
Chuột Tinh: nhưng vì chữ hiếu mới phải niếu kéo... haz :drink:
Chuột Tinh: đôi khi chỉ muốn một dao cắt đứt ...
Nhocnghichngom: em đọc hết rồi,chị còn nữa không ạ?Please.Đam mĩ em chưa đọc bao giờ nhưng em là phan của ngôn ạ
NguyệtHoaDạTuyết: Trâu viết Đam mỹ, :D2 hú hú hú
NguyệtHoaDạTuyết: độc dược mê dục, cùng thú triền miên
NguyệtHoaDạTuyết: ngồi hưởng tám chồng, hậu cung chúng ta thiếu tuấn nam, nữ hoàng hậu cung 3000, tránh ra tứ bào thai hỗn đản :D2
NguyệtHoaDạTuyết: ... ... ... !!!
Nhocnghichngom: cho em xin mấy truyện np với ạ
Nhocnghichngom: ... .....
Độc Bá Thiên: ...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.