Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 521 bài ] 

Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 20.06.2017, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 617
Được thanks: 13079 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 252: Não người này mở cũng quá lớn

Nghe nói thế, Tần Lạc hận không thể một cước đá qua, từng gặp cặn bã, chưa thấy qua cặn bã như vậy! Quá không biết xấu hổ rồi!

Bùi Tử Ninh cũng bị chọc giận: "Mẹ trứng tròn! Cũng không phải chị đâyxinông thanh toán hóa đơn cho tôi!"

Người đàn ông kia cười lạnh một tiếng: "Trong quán bar vốn là như thế, tôi giúp cô trả tiền, cô đi theo tôi, bây giờ cô không đi theo tôi, đương nhiên phải trả tiền cho tôi, đây là chuyện rõ như ban ngày!"

Tần Lạc cũng không ngờ sẽ gặp một người đàn ông cực phẩm như vậy, tức giận nói: "Trong quán bar là như thế này không sai! Nhưng điều kiện tiên quyết là hai bên đều bằng lòng, hành vi của ông bây giờ thuộc loại ép buộc, nếu thực sự tính, tôi có thể đi kiện ông!"

Có lẽ giọng của cô quá ngang tàng, nhất thời người đàn ông kia cũng bị hù dọa, không ngờ lần này lại gặp cô gái không biết sợ.

"Kiện tôi? Cô dựa vào cái gì tố cáo tôi? Cô có chứng cớ gì chứng minh vừa rồi bạn cô không tự nguyện, tôi còn muốn kiện các cô!"

Người đàn ông thường xuyên trà trộn ở quán bar cũng không phải ngồi không, bị hù dọa một lúc sau liền nghĩ hiểu rõ.

Tần Lạc nhất thời bốc lên lửa giận, mẹ khiếp! Thật sự là cánh rừng lớn thì chim gì cũng có!

"Kiện! Có bản lĩnh thì ông kiện đi! Tôi tin khắp nơi trong quán bar đều có cameras, đến lúc đó ai nói thật ai nói giả thì xem hiểu ngay thôi!"

Bùi Tử Ninh tức giận hai chân muốn đạp người đàn ông cặn bã kia, nhưng bước chân cô lảo đảo, căn bản chính là có lòng mà không có sức.

Tài xế xe taxi thật sự không nhìn được, thúc giục người đàn ông kia xuống xe, đừng chậm trễ việc làm ăn của anh ta, người đàn ông kia tức giận hùng hùng hổ hổ xuống xe.

Mắt hung ác nhìn về phía Bùi Tử Ninh và Tần Lạc: "Đàn bà thối! Cô rất ngang ngược! Các cô tưởng rằng tôi không dám đánh phụ nữ sao? Hôm nay tôi cần phải thay đông đảo các anh em đấng mày râu giáo huấn các cô một chút!"

Nói xong, giơ tay lên chuẩn bị đánh người.

Kết quả tay còn chưalên cao, đã bị người ta hung hăng nắm rồi.

Ông ta liếc nhìn, ngón tay trắng nõn nắm cổ tay mình, nhưng sức lực rất lớn, ông ta nhất thời cảm thấy tay mình sắp đứt liền.

Tầm mắt dần dần dời lên, lại là phụ nữ, còn so với hai người phụ nữ kia càng trẻ hơn!

Tần Lạc không ngờ người đàn ông cực phẩm sẽ giơ tay đánh người, càng không ngờ sẽ có một cô gái nhìn rất trẻ giúp các cô giải vây...

Người đàn ông cực phẩm ăn đau quát: "Đàn bà thối! Cô muốn bị đánh đúng không? Nhanh buông lão ra!"

Tống Tư Kỳ từ toilet ra ngoài thì cảm thấy ngột ngạt muốn ra được hít thở không khí, kết quả nhìn thấy một người đàn ông đang ức hiếp hai cô gái.

Cô không thể nào nhìn nổi cảnh tượng này!

Không chút suy nghĩ đi tới "Xen vào việc của người khác", dù sao đêm nay cô rất rảnh rỗi, đúng lúc muốn tìm một người phát tiết một chút.

Khi nghe thấy người đàn ông cực phẩm nói năng lỗ mãng, lực ngón tay lại tăng thêm vài phần, ánh mắt không có một chút nhiệt độ.

Người đàn ông cực phẩm nhất thời đau còn kêu "Gào khóc", liều mạng muốn bỏ ngón tay Tống Tư Kỳ ra, chỉ tiếc giống như kìm sắt nắm chặt cổ tay của mình, làm thế nào cũng không vung ra được.

Tống Tư Kỳ lạnh lùng mở miệng: "Nói xin lỗi!"

Người đàn ông cực phẩm có chút sợ, rốt cuộc đêm nay ông ta có bao nhiêu xui xẻo! Lại liên tiếp gặp được mấy phụ nữ biết ăn nói mà lại vũ lực...

"Là tôi có mắt không nhìn thấy thái sơn, nữ hiệp, xin cô buông ra được không?"

"Còn có hai cô gái kia."

Giọng Tống Tư Kỳ lạnh như băng, lại mang theo khí thế khiến cho người ta không thể cự tuyệt.

Người đàn ông cực phẩm sợ cô bóp đứt cổ tay của mình, chỉ có thể nói trái lương tâm: "Đêm nay coi như tôi xui xẻo được không? Về sau tôi tuyệt đối mở to hai mắt không trêu chọc ba vị nữa, xin các cô giơ cao đánh khẽ buông tha tôi, tôi bảo đảm về sau tuyệt đối không xuất hiện ở trước mặt các cô."

Lần này Tống Tư Kỳ chậm rãi buông cổ tay ông ta ra.

Vẻ mặt người đàn ông cực phẩm đau khổ hơi buông lỏng, không ngừng xoa tay, tư vị kia, thật sự là đau không muốn nếm thử nữa.

Tần Lạc nhìn về phía Tống Tư Kỳ: "Cảm ơn cô!"

Ánh mắt Bùi Tử Ninh nhìn cô thiếu chút nữa biến thành hình trái tim: "Nữ hiệp! Vừa rồi cô thật sự là đẹp trai được chết đi được! Tôi sắp thành cong rồi."

Tống Tư Kỳ nhịn không được cười: "Đầu óc chị này mở mang quá lớn."

Nghe ba các cô trò chuyện rôm rả, người đàn ông cực phẩm mới vừa đi được vài bước có chút không cam lòng, trong lòng nghĩ ra một kế, muốn đánh lén...

Chân ông ta mới vừa nâng lên đã bị Tần Lạc phát hiện, hét to một tiếng: "Cẩn thận!"

Tống Tư Kỳ hơi nghiêng người sang bên cạnh, cánh tay hướng đến phía trước, vừa vặn chế trụ chân người đàn ông cực phẩm duỗi qua, không lưu tình chút nào nâng lên...

Dường như dùng hết sức bình sinh của cô.

"Oành" một cái - -

Người đàn ông cực phẩm đau té ngã trên đất, ông ta không cam lòng thầm nghĩ: Thật sự là quá thất sách rồi ! Người phụ nữ này lại là người luyện võ...

Tống Tư Kỳ từ trên cao nhìn xuống ông ta: "Không có bản lĩnh ít tác quái đi! Lần sau lại để tôi gặp được, cánh tay của ông cũng đừng muốn rồi!"

Người đàn ông cực phẩm nhất thời khẽ run rẩy, thật là người phụ nữ khủng khiếp...

Đường Triều đuổi theo ra thì nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, anh vội vàng đi đến trước mặt Tống Tư Kỳ: "Cô làm sao?"

Đôi mắt Tống Tư Kỳ khẽ nâng lên, giọng trước sau trong veo mà lạnh lùng: "Có vấn đề?"

Vẻ mặt cùng ánh mắt như vậy, Đường Triều không có đoán lầm Tống Tư Kỳ trước mắt không phải Tống Tư Kỳ rồi...

Trời ạ!

Khoảng cách lần trước cô ấy xuất hiện, mới một tuần!

So với lần trước ít đi hai ngày!

Chẳng lẽ về sau tần suất xuất hiện sẽ càng ngày càng nhiều?

Đường Triều nhất thời cảm thấy đau đầu...

Khóe miệng giật giật: "Không thành vấn đề."

Sau đó nhìn về phía Tần Lạc: "Chị... Tần tiểu thư, các cô cũng ở đây!"

Anh ta vốn muốn gọi "Chị dâu nhỏ", nhưng nhịn xuống, vừa rồi là uống nhiều, lúc này hoàn toàn tỉnh táo rồi.

Tần Lạc đương nhiên nghe ra lúc anh ta chữa lại, hai mắt không khỏi nhìn nhiều anh ta: "Anh thật sự quen tôi?"

Đường Triều rất khẳng định gật đầu: "Đương nhiên rồi! Chỉ là cô quên chúng tôi mà thôi."

Anh cố ý nói "Chúng tôi", bên trong bao hàm rất nhiều người, Tần Lạc nghe cũng coi như không nghe thấy, dù sao mình cũng không muốn có bất kỳ giao thiệp gì với Hoắc Kỷ Thành bao gồm bạn bè bên cạnh anh ta.

Tống Tư Kỳ nghe có chút không hiểu: "Bạn anh?"

Đường Triều vội vàng giải thích: "Nói đúng ra, là bạn của A Thành, anh cô cũng biết."

Thật ra Tống Tư Kỳ đã từng gặp Tần Lạc, chỉ là nhân cách thứ hai của cô không nhớ rõ mà thôi, dù sao không phải bạn bè thân thích thường gặp, khó tránh khỏi sẽ không nhớ ra mấy người.

Đường Triều cố ý bỏ thêm một câu phía sau, ngay cả chính anh ta cũng không hiểu tại sao phải giải thích rõ ràng như vậy.

Tống Tư Kỳ bĩu môi: "Nếu như vậy, coi như tôi đang giúp người!"

Tần Lạc từ trong lời Đường Triều nói nghe ra cô gái này có quen Hoắc Kỷ Thành, trong lòng không khỏi cảm khái: Không ngờ trong đám quý công tử nhà giàu có Hoắc Kỷ Thành như vậy lại còn có con gái...

Thật sự là rất hiếm lạ!

Giờ phút này Bùi Tử Ninh đã say đến có chút mơ hồ, hoàn toàn chỉ có thể dựa vào trên người Tần Lạc mới có thể đứng vững, còn không ngừng nấc...

"Đêm nay cám ơn cô, chúng tôi đi trước."

Những lời này, Tần Lạc là nóivới Tống Tư Kỳ, cônghĩ không nên biết tên Tống Tư Kỳ, mặc dù cảm kích cô gái nhỏ xinh đẹp lạnh lùng ra taygiúp đỡ, nhưng suy nghĩ đến côấy quen với Hoắc Kỷ Thành, thì cô không muốn có liên quan gì với cô ấy rồi...

Vẻ mặt Tống Tư Kỳ nhàn nhạt: "Ừ."

Đường Triều lại nói: "Tần tiểu thư, để tôi bảoA Thành đưa các cô đi! Bây giờ quá muộn, hai cô gái trở về rất không an toàn, tin tức xe taxi cướp bóc hành khách cũng nổi khắp nơi."

Tần Lạc cau mày nói: "Nào có khoa trương như vậy."

Đường Triều lại nói tiếp: "Thật sự! Cô nhìn bạn cô đã say thành như vậy, nếu tài xế xe taxi có mưu đồvới các cô làm cái gì, coi như một mình cô muốn phản kháng cũng không có biện pháp? Hơn nữa cô còn chăm sóc bạn cô, cô cũng không thể bỏ lại mặc kệ cô ấy."

Tống Tư Kỳ vẫn đứng ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt, không nói gì, cô không phải kể ngốc, đương nhiên nghe ra Đường Triều đang tác hợp người phụ nữ trước mắt với Hoắc Kỷ Thành.

Tần Lạc cắn môi, liếc nhìn bạn tốt say khướt, nếu chỉ có một mình cô, cô thật sự sẽ không sợ hãi, nhưng lúc này Tử Ninh hoàn toàn đã ngủ...

Hơn nữa chuyện người đàn ông cực phẩm vừa rồi, trong lòng cô ít nhiều có chút lo lắng.

Đường Triều thấy cô đang do dự thì biết mình nói đúng điểm quan trọng, lập tức bổ sung thêm: "Tôi đảm bảo A Thành chỉ đưa các cô về nhà an toàn mà thôi, tất cả mọi người đều quen biết, coi như cô đã quên chúng tôi, chúng tôi vẫn là bạn bè phải không?"

Tần Lạc rơi vào đường cùng chỉ có thể gật đầu: "Được rồi."

Đường Triều vui sướng vội vàng gọi điện thoại cho Hoắc Kỷ Thành, trong lòng vô cùng đắc ý, xem ra lại có thể tìm A Thành hung hăng vơ vét tài sản một chút rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 20.06.2017, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 617
Được thanks: 13079 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 253: Hoắc tiên sinh, chúng ta thật sự không quen

Khi Hoắc Kỷ Thành nhận được điện thoại còn tưởng rằng Đường Triều lừa mình, không dám tin cậu ta có thể thuyết phục được Tần Lạc...

Nhưng mà, sự thật như vậy.

Anh chỉ có thể cam tâm tình nguyện bằng lòng để Đường Triều vơ vét tài sản, ai bảo cậu ta giúp bản thân tranh thủ cơ hội ở chungvới Lạc Lạc!

Sau khi lên xe, Tần Lạc để bạn tốt tựa vào trên thân mình, sau đó xoay mặt nhìn phía ngoài cửa sổ, hoàn toàn đem Hoắc Kỷ Thành trở thành tài xế.

Hơn nữa hai cô ngồi ở đằng sau, Hoắc Kỷ Thành muốn đến gần cũng có chút khó khăn.

Xe chạy được khoảng mười phút, Bùi Tử Ninh đang tựa vào trên người Tần Lạc ngủ mơ mơ màng màng bỗng nhiên khởi động cánh tay đứng dậy, miệng lẩm bẩm: "Dừng xe."

Tình thế này, nếu Tần Lạc không nghe ra ý ngầm của cô mới gọi là ngốc!

"Có thể dừng xe ở lề đường không?"

"Chờ chút."

Lúc Hoắc Kỷ Thành phun ra hai chữ này chỉ cảm thấy trong lòng giống như nhẹ nhàng thở ra, đoạn đường này thật sự là quá trầm mặc rồi! Dù là anh ít lời như vậycũng có chút chịu không nổi...

2 phút sau, xe chậm rãi dừng lại ở lề đường.

Bùi Tử Ninh vội vàng mở cửa xe lao ra, thiếu chút nữa vấp chân, Tần Lạc lập tức cùng ra ngoài: "Tử Ninh, cậu không sao chứ?"

Lúc đó, Bùi Tử Ninh cũng chẳng quan tâm cái khác, ngồi chồm hổm trên mặt đất nôn thốc nôn tháo một trận...

Tần Lạc vội vàng muốn lấy khăn taytừ trong túi ra, đã thấy người đàn ông đưa một hộp khăn tay đến trước mắt mình.

Cô mím môi: "Cảm ơn!"

Sau đó lại xuống xe rồi.

Khoảng 3 phút sau, Tần Lạc mới đỡ Bùi Tử Ninh đã nôn xong lên xe, cô ở trong lòng ám thở dài một hơi, uống rượu không phải tìm chịu tội sao?

Ài...

Hoắc Kỷ Thànhtừ từ mở miệng: "Anh thấy bạn em đã quá say, đoán chừng còn có thể nôn tiếp, không bằng anh lái xe đến bên bờ sông, có lẽ cô ấy sẽ thoải mái chút."

Mặc dù Tần Lạc rất muốn lập tức trở về, nhưng vừa thấy gương mặtTử Ninh tái nhợt, trong lòng hiểunôn một lần nhất định là không đủ, thì gật đầu đồng ý: "Ừ, phiền anh rồi."

Giọng của cô khách khí mà xa cách.

Hoắc Kỷ Thànhkhông ngại, cuộc sống sau này còn rất dài, từ từ sẽ đến, anh tin tưởng Lạc Lạc sẽ tiếp nhận mình.

Chừng mười phút đến bờ sông.

Xe còn chưa dừnghẳn, thì Bùi Tử Ninh khẩn trương mở cửa xe lao xuống, nằm úp sấp ở trên lan can nôn một trận như điên...

Trong lòng Tần Lạc thở dài, nhìn bạn tốt như vậy cô cũng không giúp được cái gì, chỉ có thể lo lắng suông.

Hoắc Kỷ Thànhđừng hẳn xexong, cũng mở cửa xe xuống.

"Bạn em không sao chứ? Nếu muốn anh có thể đưa cô ấy đến bệnh viện."

"Không sao, nôn ra thì tốt rồi."

"Chỉ có hai em ra ngoài?"

"Ừ."

"Hai cô gái ra ngoài vẫn rất nguy hiểm."

"Ách... Đêm nay gặp phải cực phẩm mà thôi."

"Cực phẩm như vậy rất nhiều, về sau vẫn nên phải cẩn thận một chút."

"Ách..."

Từng trận gió sông thổi đến, tóc Tần Lạc bay chung quanh, cô buộc lại tóc, chỉ muốn nhanh kết thúc loại đối thoại này, nhanh rời khỏi đây.

Hình như Bùi Tử Ninh đã nôn xong, cô ấy vịn lan can chậm rãi đứng dậy.

Tần Lạc vội vàng đi qua: "Tử Ninh, đỡ hơn chút nào không?"

Sắc mặt Bùi Tử Ninh tái nhợt lắc đầu: "Không sao, Lạc Lạc, cậu không cần phải chăm sóc mình, mình đứng ở đây hóng gió là được rồi."

Tần Lạc lo lắng nhìn cô một cái, uống say thật sự là hại người, lại có rất nhiều người đều thích dùng phương thức này để gây tê bản thân.

Nhưng chỉ trị phần ngọn không trị được phần gốc, hôm sau tỉnh lại vẫn phiền não như cũ...

Có ích lợi gì chứ?

Hoắc Kỷ Thành đi đến quầy bán dịch vụ cách đó không xa mua mấy chai nước, đưa cho Tần Lạc, trong lòng cô có chút khó chịu không hiểu, người đàn ông này nhất định phải biểu hiện ra săn sóc cùng khéo hiểu lòng người như vậy sao?

Anh ta càng như thế này, mình chỉ càng muốn tránh thật xa.

Tần Lạc rất hiểu mình, người đàn ông như vậy không thể dễ dàng bắt được trái tim của anh ta, người đàn ông có thể làm cho cô yêu nhất định không tầm thường, nếu không mình làm sao có thể không ngại anh ta từng kết hôn còn đã có con?

Cho nên, cô tuyệt đối không thể lại giẫm lên vết xe đổ!

Ông trời đã cho cô cơ hội lựa chọn lần thứ hai, sao cô có thể không quý trọng?

Bình nứt không sợ bể cũng không phải phong cách của cô!

"Cảm ơn!"

"Lạc Lạc, em không cần phải khách khí với anh như vậy."

Hoắc Kỷ Thành nhẫn nại cả đêm, rốt cục không chịu nổi nói ra miệng.

Tần Lạc nhìn anh một cái, lạnh nhạt mà xa cách: "Hoắc tiên sinh, tôi thật sự không quen chú! Phiền chú đừng gọi tên của tôi được không?"

Hoắc Kỷ Thành nghẹn họng, trong lòng nhớ lại lời nói trước khi đi của Đường Triều: "A Thành, mình ở trước mặt người ta đảm bảo cậu chỉ đơn thuần đưa cô ấy trở về mà thôi, nhỏ mà không nhịn, mưu lớn sẽ không thành! Chuyện theo đuổi bà xã loại sự này vẫn phải từ từ mới được, lập tức vượt quá mức dù trong lòng ai cũng không thế tiếp nhận được."

"Cậu phải biết rằng, bây giờ ở trong lòng Tần Lạc, cậu là một người xa lạ, còn là người xa lạ không hoan nghênh, trước mắt biểu hiện nho nhã giữ khoảng cách mới là thái độ nên có, nhiều hơn sẽ dọa người đẹp chạy mất..."

Thấy lời Đường Triều nói rất có đạo lý, Hoắc Kỷ Thành cũng chỉ có thể nhẫn nại nhẫn nại nữa!

...

Chừng mười phút sau, thì Hoắc Kỷ Thành đưa Tần Lạc trở về, vốn tưởng rằng đưa Bùi Tử Ninh về nhà trước, sau đó hai bọn họ có thời gian ở chung một mình, kết quả Tần Lạc nói đêm nay Bùi Tử Ninh ở nhà cô.

Chút tâm tư nhỏ của anh bị phá hủy rồi...

Đêm nay, giữa hai người nói có tiến triển thì không đúng, nói chưa tiến triển ít nhất cũng có cơ hội tiếp xúc.

*****

Tống Tư Kỳ ở bên ngoài hóng gió một lúc thì chuẩn bị ngăn cản xe taxi rời đi, bị Đường Triều chặn lại: "Cô muốn đi đâu?"

Tống Tư Kỳ trừng mắt nhìn anh ta, giọng trong veo mà lạnh lùng: "Tôi đi đâu phải xin phép anh sao?"

Đường Triều bất động: "Anh cô vẫn ở trong phòng bao, cho dù muốn đi cũng phải lên chào một câu chứ?"

Tống Tư Kỳ ngước mắt nhìn anh ta: "Anh nói một tiếng với anh tôi không được sao? Tôi chạy vào lại đi ra, không phải phiền phức sao?"

Đường Triều rất quyết đoán cự tuyệt đề nghị của cô: "Không được! Tôi cứ như vậy thả cô đi, anh cô sẽ không bỏ qua cho tôi, chuyện hai anh em các người tôi không muốn xen vào!"

Tống Tư Kỳ có chút tức giận trợn mắt nhìn anh ta, với người anh hai này của mình, cô không dám quá ngang ngược ở trước mặt anh trai, cho nên ở trong tiềm thức không muốn có quá nhiều tiếp xúc với anh ấy.

Nghĩ tới đây, cô dứt khoát xoay người rời đi, mặc kệ Đường Triều.

Sao Đường Triều lại để cô dễ dàng rời đi như vậy, rất vất vả mới thuyết phục được Đại Bạch đưa Tống Tư Kỳ ra ngoài, Ước Hàn vẫn ở bên trong, dù thế nào cũng muốn bác sỹ Ước Hàn gặp mặt bệnh nhân Tống Tư Kỳ này một lần mới được!

"Bây giờ tôi liền gọi điện thoại cho anh hai cô, bảo cậu ta ra ngoài nói chuyện với cô."

Nói xong, thì Đường Triều lấy điện thoại ra bấm số.

Tống Tư Kỳ tức giận, đưa tay lên đoạt lấy di động của anh ta, cũng cúp luôn điện thoại.

"Anh không thấy phiền à! Mỗi lần đuổi theo tôi không rời lại còn lấy anh hai tôi ra để uy hiếp tôi? Anh là đàn ông sao?"

Đường Triều cũng không tức giận: "Có phải là đàn ông hay không cô muốn tự mình thể nghiệm không?"

Có lẽ lời anh ta nói quá mức rõ ràng, ngay cả cô gái lạnh lùng như Tống Tư Kỳ cũng không nhịn được mà đỏ mặt.

"Anh còn có thể vô sỉ hơn không? Sẽ không sợ tôi tố cáo anh hai sao?"

"Tôi không thể có chút tự do ngôn luận hả? Huống chi tôi lại không làm gì với cô? Có gì đáng để tố cáo? Chẳng lẽ mọi người không phải là nam nữ trưởng thành?"

Đường Triều không quan tâm, sau khi tiếp xúc vài lần với Tống Tư Kỳ, anh mới tìm được phương thức chính xác nói chuyện với cô.

Những lần trước đều là cô ấy chiếm thượng phong, mình ở thế hạ phong.

Cuối cùng phong thuỷ cũng xoay chuyển thôi!

Tống Tư Kỳ nghiêm mặt nhìn người đàn ông ở trước mắt, lúc mới bắt đầu tiếp xúc vẫn không biết da mặt người đàn ông này dày, bây giờ đã nhìn ra rồi!

Cô chẳng muốn nói dóc với anh ta tiếp, dứt khoát xoay người trở về phòng.

Nhìn bóng lưng cô, khóe môi Đường Triều hiện lên nụ cười thắng lợi, sau đó đi theo sau tiến vào.

...

Lúc Tống Tư Kỳ đẩy cửa vào, Mary đang hát, thấy cô vội vàng nhiệt tình chào hỏi: "Kỳ Kỳ, cô đi đâu vậy? Cô giúp tôi hát bài ở phía sau nhé!"

Ánh mắt Tống Tư Kỳ trong veo mà lạnh lùng nhìn cô một cái: "Tôi không biết hát."

Mary dừng một chút, mới phát hiện Tống Tư Kỳ bây giờ với lúc trước ra ngoài có chút khác nhau, không khỏi nhìn về phía vị hôn phu Ước Hàn.

Ước Hàn cũng chú ý tới, nói như vậy, khí thế của hai nhân cách làm cho người ta cảm thấy hoàn toàn khác nhau.

Tống Tư Kỳ vốn đơn thuần đáng yêu, điển hình hình tượng em gái mềm yếu; mà nhân cách thứ hai của Tống Tư Kỳ lạnh lùng, tiêu chuẩn chị hai xã hội đen.

Tống Tư Bạch cũng giương mắt nhìn về phía em gái nhà mình, không mặn không nhạt nói: "Em ấy không muốn hát thì thôi."

Ước Hàn cũng không gấp, chỉ bất động thanh sắc quan sát nhân cách thứ hai của Tống Tư Kỳ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.06.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5143
Được thanks: 7415 lần
Điểm: 1.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu
Khi nào thì chị Tần Lạc mới nhớ ra đây

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 21.06.2017, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 617
Được thanks: 13079 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 11
Chương 254: Tự dưng bị người ta mắng

Vài ngày liên tiếp, Tần Lạc sống rất yên bình, Hoắc Kỷ Thành không gọi điện thoại cho cô cũng không xuất hiện ở trước mặt cô nữa, công việc bình thường làm cho cuộc sống của cô trở nên rất phong phú.

Sáng thứ sáu, cô nhận được hai cuộc gọi điện thoại, một là bạn cùng phòng thời đại học Từ Từ.

"Tần Lạc, mình đến thành phố A công tác, nghe nói bây giờ cậu đã là phiên dịch có chút danh tiếng trong vòng luẩn quẩn, buổi tối cùng ra ngoài ngồi một chút? Mình gọi cả Diêu San San với Đường Tiêu Tiêu, nhà hàng cơm Tây ngay ở bên cạnh trường học chúng ta như thế nào?"

"Ăn cơm Tây quá nặng nề, không bằng đi ăn lẩu?"

"Được! Vậy thì hẹn bảy giờ ở cửa trường học không gặp không về."

"Ừ."

...

Cuộc gọi thứ hai hiện là "Hoắc tiên sinh", Tần Lạc đã sửa lại tên danh bạ.

"Có chuyện gì không?"

"Hôm nay thứ sáu, chiều nay ở nhà trẻ Tiểu Tinh có hoạt động gia đình, Tần tiểu thư còn nhớ không?"

"... Nhớ, tôi sẽ đến đúng giờ."

"Cảm ơn!"

"Không cần khách sáo."

...

Cúp điện thoại, Tần Lạc thở ra một hơi, hôm nay đúng là rất bận, buổi sáng có hội nghị phải tham gia, cô phụ trách phiên dịch toàn bộ hành trình.

Buổi chiều phải đi nhà trẻ tham gia hoạt động gia đình của bạn nhỏ Hoắc Gia Tinh, buổi tối tụ tập với bạn cùng phòng thời đại học.

Thật ra, cô rất mong đợi gặp ba cô gái ở ký túc xá đại học, mặc dù cô biết mình với Đường Từ Từ có quan hệ tốt hơn, nhưng cô bị mất sáu năm trí nhớ, hơn nữa thời gian trước trong lúc vô tình ở siêu thị nhìn thấy Đường Từ Từ khoác tay một người đàn ông...

Cô có chút mò không biết trong sáu năm quan hệ với Đường Từ Từ ra sao rồi...

Nói ra, chịu đựng thử thách tình bạn bè nhất chính là bạn thời trung học, tiếp theo đó là bạn cùng phòng thời đại học, mỗi ngày cùng tiến cùng ra, cũng ít khi vắng mặt.

Nhưng điều kiện đầu tiên cũng không thể thoát khỏi vài năm băn khoăn bất lực sau khi tốt nghiệp kia, khi mới vừa tốt nghiệp là bất lực cần bạn bè thổ lộ nhất, những việc trải qua cùng gặp gỡ cũng là muôn màu muôn vẻ nhất...

Nếu có thể cùng đi qua, có thể trở thành bạn bè cả đời; nếu vẫn không liên hệ hoặc liên hệ sơ sài, thì dần dần rời khỏi cuộc sống của đối phương.

Hồi tưởng ngừng lại, Tần Lạc thở dài một tiếng mắt nhìn mình trong gương, đồ trang sức trang nhã, đường vân áo sơ mi màu lam nhạt, một chân váy màu đen, tóc dài quăn rối tung ở sau ót, cách ăn mặc chuyên nghiệp của thành phần tri thức.

Trong trí nhớ của cô rõ ràng mình vẫn chỉ là sinh viên đại học, nhưng nhoáng một cái đã qua sáu năm, khuôn mặt này so với trước kia thành thục không ít...

Rút đi non nớt thời đại học, trở nên thành thục, quyến rũ cùng biết điều hơn...

Nên nói lời từ biệt với quá khứ rồi!

****

Trong lúc hội nghị, Tần Lạc cảm thấy nữ trợ lý đối diện rất có địch ý với mình, xem ra người của công ty, nhưng vấn đề là, cô không biết cô ta?

Chẳng lẽ cô đã từng đắc tội với người nào?

Nhưng cô cũng không để điều này ở trong lòng, mặc kệ là chuyện gì xảy ra, bây giờ quan trọng nhất cô phải làm tốt công tác phiên dịch, không thể bỏ đi bát cơm mới là việc đúng đắn!

Hội nghị tiến hành được một nửa, giữa chừng nghỉ ngơi.

Tần Lạc đứng dậy đi toilet, khi quay trở về bị nữ trợ lý kiangăn lại.

"Cô chính là Tần Lạc?"

Giọng đối phương rất không thân thiện, ánh mắt khinh miệt, như rất khinh thường dáng vẻ của cô.

Tần Lạc khẽ nhíu mày, cô không nhớ mình quen một cô gái không biết lễ phép như vậy!

"Đúng, xin hỏi có chuyện gì không?"

Đối phương hừ nhẹ nói: "Sao cô không biết xấu hổ như vậy! Ở 'Tập đoàn Đế An' ngốc không nổi nữa bỏ chạy đến 'Tập đoàn Cố thị', cô am hiểu thủ đoạn dụ dỗ như vậy sao?"

Mi tâm Tần Lạc nhíu chặt, xem ra đối phương thật sự quen biết mình.

Chỉ là, cô đi làm ở đâu, có quan hệ với cô gái trước mắt này sao?

Lập tức tức giận trả lời: "Tôi đi làm ở đâu hình như không có quan hệ gì với cô, xin tránh đường!"

Đối phương giọng mỉa mai nói: "Tôi không quen nhìn cô giả bộ dáng vẻ nhu nhược đáng thương như vậy! Mê hoặc đàn ông xoay quanh! Hồ ly tinh! Không biết xấu hổ!"

Không có cô gái nào nguyện ý bị người khác mắng thành "Hồ ly tinh", huống chi Tần Lạc không nhớ rõ cô gái trước mắt là ai, cô ta dựa vào cái gì mắng mình?

Cô từng đắc tội với cô ta sao?

Nhưng những chuyện này cô không muốn biết, dù sao bây giờ cô lại chưa từng không minh bạch với người đàn ông kia, cũng đảm đương không nổi danh hiệu "Hồ ly tinh" này!

"Mời cô nói chuyện tôn trọng tôi một chút! Nếu không tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng!"

Tần Lạc lạnh lùng nói, cô cũng không có nghĩa vụ nuông chiều cô gái trước mắt này!

Bỏ lại những lời này, cô rất quyết đoán nghiêng người lách từ bên cạnh cô ta rời đi.

Hoắc Thái Vi tức giận đến dậm chân, cô ta cũng chỉ là nghe nói qua tên Tần Lạc, biết cô ta rất lợi hại quyến rũ chú ba, người trong nhà nói khinh thường cùng khinh bỉ cô ta, cũng chán ghét mọi thứ liên quan đến cô ta .

Dù sao, những thứ này ở trong mắt con nhà giàu các cô, phụ nữ mê hoặc đàn ông đều không phải người phụ nữ tốt lành gì!

Vốn, chỉ là không hơn.

Nhưng về sau cô ta (HTV) nghe nói anh Nam Châu với Tần Lạc là bạn thời trung học, có nhiều quan tâm đến cô ta (TL), thì cô ta (HTV) chịu không nổi rồi!

Dựa vào cái gì?

Sao anh Nam Châu có thể đối xử tốt với một người phụ nữa ai cũng có thể lấy làm chồng như vậy?

Nhất định là công phu quyến rũ của cô ta quá lợi hại rồi!

Bằng không anh Nam Châu có định lực như thế làm sao có thể quan tâm đến cô ta?

Dù sao bốn chữ "Có nhiều quan tâm" này nghe qua liền cảm thấy là lạ! Điều này làm cho Hoắc Thái Vi rất khó chịu, cô ta có thể xoi mói chuyện Tần Lạc là tình - nhân của chú ba, nhưng tuyệt đối không chấp nhận Tần Lạc mê hoặc anh Nam Châu người cô yêu nhất!

Cho nên, cô ta (HTV) không khống chế nổi bản thân tìm cô ta (TL) lý luận...

Không ngờ da mặt Tần Lạc còn dày hơn so với trong tưởng tượng của cô ta , hoàn toàn coi nhẹ lời mình nói, cô ta không dám tin thầm nghĩ: Trên đời làm sao có thể có loại phụ nữ này?

...

Trở lại phòng họp sắc mặt Tần Lạc bình tĩnh, cũng không có bởi vì một chút lời của Hoắc Thái Vi mà ảnh hưởng tâm tình của mình, hôm nay là ngày thứ ba mình đi làm, cô cũng không thể đập bể bát cơm của mình.

Nửa giờ sau, hội nghị kết thúc, phó tổng Trình khen ngợi Tần Lạc: "Tiểu Tần, tiếng Pháp của cô rất tốt! Ngay cả Morris tiên sinh cũng khen cô!"

Tần Lạc khiêm tốn mỉm cười: "Cảm ơn phó tổng Trình."

Phó tổng Trình vui mừng nói: "Làm rất tốt!"

Tần Lạc không bởi vì chút lời khen mà đắc chí, cô mở máy tính của mình nhìn các loại ghi chép công việc bên trong một chút, đối với chuyên nghiệp của bản thân, cô luôn luôn cố gắng hết khả năng làm cho tốt.

Bởi vì ở trung học cô đã biết, nếu không muốn để bản thân bị bắt nạt, thì phải khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn!

Nhiều năm như vậy, cô vẫn tuân theo mục tiêu này, chưa từng thay đổi.

Ra khỏi phòng họp, Hoắc Thái Vi lại tìm cô, không âm không dương nói: "Nói công phu quyến rũ của cô rất cao cô vẫn còn không thừa nhận? Ngay cả phó tổng Trình già như vậy cô cũng xuống tay được? Chậc chậc!"

Con ngươi đen trong veo mà lạnh lùng của Tần Lạc nhìn thẳng cô ta: "Người nhà cô chưa từng dạy cô cái gì là lễ phép cùng giáo dưỡng sao? Nếu có thể đến 'Tập đoàn Cố thị ' đi làm, tôi tin bằng cấp cô nhất định không thấp, chẳng lẽ đều dựa vào đánh xì dầu sao?"

Hoắc Thái Vi tức giận đến mức toàn thân phát run: "Tài ăn nói của cô rất tốt! Chỉ tiếc..."

Đúng lúc này - -

Có chàng trai trẻ tuổi đi đến: "Trợ lý Hoắc, chúng ta cần phải đi, Cố luật sư luôn luôn ghét người nào không đúng giờ."

Có lẽ một câu phía sau có lực quá mức chấn áp, Hoắc Thái Vi nhịn xuống lời sắp phun ra miệng, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Lạc một cái, sau đó đi theo chàng trai trẻ tuổi kia.

Tần Lạc nhún vai, cũng không thèm để ý.

Cô mới vừa đi đến văn phòng mình, thì nghe thấy không ít đồng nghiệp đang nghị luận xôn xao.

"Oa! Tôi mới vừa nhìn thấy Cố luật sư tiếng tăm lừng lẫy, thật sự rất đẹp trai! Quả thật chính là một trong những đứa con tạo háo!"

"Thôi đi! Khoảng thời gian trước không phải cô rất mê nam thần quốc dân Hoắc Tứ thiếu sao? Sao lại thay đổi khẩu vị rồi?"

"Hoắc Tứ thiếu rất cao lạnh lùng! Luật sư Cố tao nhã thân thiện hơn so với anh ta, hơn nữa lúc tôi nhìn thấy anh ấy thì còn mỉm cười với tôi, cả người tôi sắp tan thành nước rồi!"

"Cô không nhìn lầm chứ? Có lẽ Cố luật sư mỉm cười với người ở phía sau lưng cô."

"Ai nha! Cô thật đáng ghét! Chỉ biết đùa cợt tôi!"

...

Nghe đối thoại của các cô ấy, Tần Lạc chỉ có thể lắc đầu, chỉ là, cô không kìm lòng được liên tưởng đến "Cố luật sư" trong miệng các cô ấy cùng với bạn học Cố học cùng trung học với mình.

Ách... Bọn họ cùng là một người sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 21.06.2017, 19:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 617
Được thanks: 13079 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trò chơi chinh phục: Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 12
Chương 255: Bạn học cũ giải vây

Tần Lạc cũng không để những thứ này ở trong lòng, trên đời này Cố luật sư nhiều như vậy, mặc dù Cố Nam Châu rất ưu tú, là luật sư có tiếng tăm, nhưng cũng không đến mức đi chỗ nào cũng có thể nghe thấy tên của cậu ta?

Cô bĩu môi, lập tức đi ra bên ngoài, mới vừa đi vài bước thì đụng phải bạn học cũ Cố Nam Châu.

"Cô đã đi làm ở đây rồi hả?"

"Ừ, chắc cậu không phải là luật sư thường xuyên làm ở đây chứ?"

"Miễn cưỡng xem như vây."

"Ưm..."

Chẳng lẽ thật sự khéo như vậy? Cố luật sư mà đồng nghiệp vừa thảo luận chính là Cố Nam Châu sao?

Nghĩ như vậy, thì cô cẩn thận đánh giá Cố Nam Châu một cái, dịu dàng tao nhã, hơn nữa lúc cười rộ lên làm cho người ta có một cảm giác như tẩm gió xuân.

Diện mạo đẹp trai năng lực mạnh mẽ, còn có thái độ lịch sự, người đàn ông như vậy làm sao có thể không mê luyến?

Hai người còn chưa nói được vài câu, phó tổng Trình đã đi tới, thấy hai người bọn họ không khỏi kinh ngạc hỏi: "Cố luật sư, cậu với Tiểu Tần quen nhau sau?"

Ông ta cũng chỉ hỏi thăm dò thôi.

Cố Nam Châu rất hào phóng thừa nhận: "Đúng, chúng tôi là bạn thời trung học."

Lần này phó tổng Trình vô cùng kinh ngạc: "Thì ra hai người là bạn thời trung học! Khó trách đều ưu tú như vậy! Xem ra lớp học hai người ra ngoài đều là nhân tài!"

Ông ta đương nhiên biết thân phận thật của Cố Nam Châu, đây là thay đổi phương pháp lấy lòng Cố Nam Châu!

Cố Nam Châu cười nhạt: "Phó tổng Trình quá khen."

Phó tổng Trình cũng biết tính tình khiêm tốn của vị Ngũ Thiếu nhà họ Cố này, không thích vuốt mông ngựa, lập tức một vừa hai phải, chỉ cười tít mắt nói: "Nếu Cố luật sư với tiểu Tần là phiên dịch, thì không thể bỏ qua công lao của tiểu Tần trong hội nghị sáng hôm nay, không bằng giữa trưa cùng ăn cơm đi?"

Lời này của ông ta đương nhiên là nói với Tần Lạc, thật ra bữa tiệc buổi trưa đều là lãnh đạo cấp cao của công ty, không định gọi Tần Lạc, nhưng trong lúc vô tình phó tổng Trình thấy Cố Nam Châu quen biết với Tần Lạc, thì bản thân nổi lên chút tâm tư nhỏ...

Mặc kệ chuyện có giống như ông ta nghĩ không, kéo Tần Lạc cùng đi ăn cơm luôn luôn không sai!

Người đẹp mà! Nhìn cũng đẹp mắt!

Tần Lạc vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn đến ánh mắt tha thiết của phó tổng Trình như thế, lập tức nghĩ ông ta là cấp trên của mình, nếu trực tiếp cự tuyệt nhất định sẽ mang đến không tiện cho công việc về sau...

Thôi! Không phải chỉ ăn cơm trưa sao? Bọn họ cũng không ăn được mình.

"Cảm ơn ý tốt của phó tổng Trình."

"Vẫn là tiểu Tần có thể nói!"

Cố Nam Châu chỉ mong sao thời gian ở chung với Tần Lạc có thể nhiều chút, cho nên cũng không chen vào, hơn nữa anh cũng không muốn biểu hiện rất bảo vệ Tần Lạc ở trước mặt phó tổng Trình.

Nếu Hoắc Thái Vi thấy một màn như vậy, chỉ sợ sẽ nói Tần Lạc lại dở công phu quyến rũ rồi...

...

Trong lúc cơm trưa, Tần Lạc lại gặp chàng trai trẻ tuổi buổi sáng gọi Hoắc Thái Vi đi kia, dường như cậu ta là trợ thủ đắc lực bên cạnh Cố Nam Châu, đi vào đưa phần văn kiện rồi ra ngoài.

Tần Lạc cảm thấy kỳ lạ, nói như vậy, cô gái kia cũng là nhân viên làm việc ở văn phòng luật sư của Cố Nam Châu, rốt cuộc cô ta mắng mình là hồ ly tinh do mình đoạt người nào của cô ta chứ?

Quả thực không hiểu ra sao cả!

Trong bữa tiệc, phó tổng Trình bảo Tần Lạc uống rượu, cô từ chối vài lần không được, Cố Nam Châu mới từ từ mở miệng: "Thời gian làm việc buổi chiều còn hơn nửa giờ nữa, phó tổng Trình nên vui mừng có nhân viên chuyên nghiệp giống như vậy."

Anh nói có ý nghĩa khác làm phó tổng Trình mặt đỏ tai hồng, đồng thời cũng cảm thấy Cố ngũ thiếu đối xử không tầm thường với bạn học nữ Tần Lạc này...

Về phần hai người rốt cuộc có quan hệ gì, vậy thì còn chờ khai thác rồi...

****

Sau khi ăn xong.

Tần Lạc có chút cảm kích nhìn về phía Cố Nam Châu: "Cảm ơn cậu! Đây đã là lần thứ hai cậu giúp tôi rồi."

Ý cô chỉ chuyện lần anh giúp đi công tác Hongkong trước.

Khóe miệng Cố Nam Châu giương nhẹ: "Vậy sao? Cô xác định đây là lần thứ hai?"

Tần Lạc kinh ngạc há mồm, ách... Cô giống như không nhớ đường?

Đồng thời, cũng có chút bất ngờ Cố Nam Châu sẽ nói đùa với cô...

Đây không giống chuyện cậu ta có thể làm được...

Tần Lạc xấu hổ tóm lấy tóc: "Thật ra tôi đã quên rất nhiều chuyện, ngại quá!"

Cố Nam Châu mỉm cười: "Không sao, giữa bạn bè nên giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa vừa rồi tôi nói cũng là sự thật! Buổi chiều còn làm việc nếu uống rượu chẳng phải là sai quy tắc? Tôi cho đến bây giờ không thích điều đó."

Mặc kệ cậu ta nói thực hay là giả, Tần Lạc cũng rất cảm kích cậu ta "Ra tay giúp" trong bữa tiệc, tiếp xúc vài lần, cô phát hiện Cố Nam Châu là người đàn ông làm việc rất cẩn thận...

"Hôm nào tôi mời cậu ăn cơm? Lần trước vẫn nợ cậu một bữa cơm!"

"Được! Chủ nhật này tôi rảnh."

"Vậy thì tối mai đi!"

"Ừ, khoảng sáu giờ tôi xong việc, cô muốn ăn gì? Gửi địa chỉ tôi tôi trực tiếp qua đó."

Nói xong, Cố Nam Châu lại nghĩ cái gì, bổ sung một câu: "Ngày mai không cần tăng ca tôi đi đón cô."

Trước kia, mỗi lần anh nói đi đón cô hoặc là đưa cô đều bị cô cự tuyệt, bởi vì tự cô lái xe đi làm, căn bản là không cần "Tài xế" .

Mà lúc này, anh không xác định cô có lái xe không.

Tần Lạc giật mình, cảm thấy những lời này giống như đã từng nghe qua...

Nghĩ lại một chút, có lẽ mình xem nhiều phim thần tượng đi!

"Không cần, tự tôi gọi xe đến đó là được."

Cố Nam Châu không kìm lòng được thốt ra: "Cô không lái xe nữa hả?"

Lần này đến phiên Tần Lạc kinh ngạc, cậu ta làm sao mà biết mình có xe?

Sau khi từ La Mã trở về, không biết là vì xảy ra tai nạn xe cộ lưu lại bóng mờ hay là có chuyện gì, Tần Lạc chưa một lần vào ga ra ngồi lên chiếc xe nhỏ của cô...

"Có thể bởi vì xảy ra tai nạn xe cộ, tôi tạm thời vẫn không muốn lái xe."

"Ừ, cũng được, tôi đi đón cô! Chủ nhật ngồi xe lên núi không tốt."

"Thực không cần, đi qua đi lại cũng phiền toái."

"Nhất định phải khách khí với tôi như vậy?"

"Ưm... Được rồi."

Tần Lạc thấy từ chối không được, chỉ được nhận lời, đẩy tới đẩy đi tỏ rõ cô làm kiêu...

Mọi người là bạn học, cậu ta cũng từng giúp mình vài lần, thực không cần thiết.

"Vậy thì định như thế."

"Ừ."

Sau khi hai người hẹn xong thì rời đi.

*****

Bốn giờ chiều, Tần Lạc vội vàng chạy đến địa chỉ nhà trẻ Ngọc Đình mà Hoắc Kỷ Thành gửi cho cô.

Đứng ở cửa, trong nháy mắt trong đầu Tần Lạc giống như hiện lên đoạn ngắn mơ hồ, cô tự giễu thầm nghĩ: Sở dĩ cảm thấy quen thuộc hẳn là trước kia đã đến đây một lần!

Xem ra Hoắc Kỷ Thành không có lừa mình.

Cô mới vừa đi đến cửa đã bị một người phụ nữ xa lạ đến gần: "Cô chính là mẹ của bạn nhỏ Hoắc Gia Tinh? Lần họp phụ huynh trước chúng ta từng gặp."

Tần Lạc liếc mắt nhìn đối phương một cái, một chút ấn tượng cũng không có.

Đành phải ngượng ngùng nói: "Thật xin lỗi, tôi có chút nghĩ không ra..."

Trên mặt đối phương cười gượng: "Quý nhân hay quên sự thôi! Tôi là mẹ của Tiết Tử Hạo, lần trước Hạo Hạo không hiểu chuyện đánh đố với Hoắc Gia Tinh nhà cô, tôi đã trách móc nó rồi!"

Tần Lạc có chút bất đắc dĩ phải xã giao những thứ này: "Giữa trẻ con nói đùa không cần thiết cho là thật."

Đối phương nhất thời vui vẻ ra mặt: "Cô có thể nghĩ như vậy thì tôi yên tâm, Hạo Hạo nhà tôi cũng là bị tôi làm hư..."

Tần Lạc nghe ra đối phương là muốn lấy lòng mình, chỉ tiếc cô không phải mẹ của Hoắc Gia Tinh, cô chỉ tạm thời thay thế một chút mà thôi...

Đều do đối phương nói, Tần Lạc bị bà ta cuốn lấy thật sự không biết làm thế nào.

May mà Hoắc Gia Tinh xuất hiện thật sự đúng lúc: "Mẹ! Mẹ đến rồi!"

Nhìn thấy cô, Hoắc Gia Tinh đặc biệt vui vẻ nhào đến, một đôi mắt to đen lúng liếng giống như quả nhỏ nhìn chằm chằm cô, như muốn nhìn ra mẹ trước mắt có nhớ ra mình không...

Tần Lạc có chút không quen bé gọi vô cùng thân thiết như vậy, nhưng nếu đến đây, thì không có đạo lý đẩy bé ra.

Diễn trò cũng phải đạt!

Cô đưa tay sờ tóc mềm mại của Hoắc Gia Tinh, lên tiếng: "Ừ."

Không biết vì sao, cô cảm thấy một động tác này của mình như đã làm rất nhiều lần rồi, thành thạo như vậy...

Ài! Nghĩ cái gì vậy?

Làm mẹ kế trong nhà giàu có tốt như vậy không?

Đứa trẻ trước mắt vừa nhìn chính là thằng quỷ tinh ranh, cũng không biết bé thật sự thích mình hay là thế nào...

Mặc kệ nói như thế nào, cô không cần thiết mạo hiểm như vậy!

Hoắc Gia Tinh rất hưởng thụ khi cô vuốt ve: "Mẹ, ba cũng sắp đến rồi."

Tần Lạc: "..."

Ách... Không phải anh ta không đến sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 521 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 42, 43, 44

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 50, 51, 52

8 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

10 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

11 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

12 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 88, 89, 90

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 02/07]

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75

18 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Ma Nhỏ: khóc nhè
Thố Lạt: khuya mát hiu hiu
Thố Lạt: ???
Ma Nhỏ: bạn ớt
Thố Lạt: đọc xong em nghỉ ngủ luôn
Thố Lạt: chị vui tính thế
Jinnn: U minh quái đàm
pr truyện: cầu tks + cmt
truyện thích hợp đọc lúc đêm khuya
Ma Nhỏ: oài ko có ai
meoancamam: Má Bỉ : Càng về sau càng nhiều??? Tại sao con lại tham gia thứ 2 ._.
Mẫu Tử Song Linh: Pr: [Game] Trắc nghiệm Tâm hồn - Game dễ, khôn tốn thời gian lại được nhiều điểm thưởng, càng về sau càng nhiều, cầu ủng hộ :bird:
Thố Lạt: ủng hộ chú Quốc ạ :iou:
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà tiếp tục ủng hộ Quốc nhé. Đa tạ đa tạ.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3216584#p3216584 chương mới Giống Rồng - Nguyễn Khai Quốc
Tiểu Linh Đang: bà đọc liên minh phe thất tình í
Tiểu Linh Đang: đọc qua lâu r
Tiêu Dao Tự Tại: buồn cười cực
Tiêu Dao Tự Tại: đang đọc có cần lấy chồng k
Tiểu Linh Đang: có chuyện chi
Tiêu Dao Tự Tại: đang....
Tiêu Dao Tự Tại:
Tiểu Linh Đang: ắng quá
Đào Sindy: Hihi.
Shin-sama: Mọi sự đều bình xường
Shin-sama: Ổn mà
Đào Sindy: Phẻ
Đào Sindy: Shin đệ :)) phê chưa cưng :kiss3:
Đào Sindy: Bối. Lễ phép nhỉ
Shin-sama: *cạp*
Sam Sam: Đang *ôm luôn*
✰ Tiểu Bảo Bảo ✰: pái pai mấy anh chị

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.