Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Vợ chồng cùng quản gia - Mục Yên

 
Có bài mới 27.08.2016, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 619
Được thanks: 4713 lần
Điểm: 9.68
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ chồng cùng quản gia - Mục Yên - Điểm: 8
images TRUYỆN MỪNG SINH NHẬT BOX TIỂU THUYẾT LẦN THỨ 6 (22/01/2017)images


images


Vợ chồng cùng quản gia


images


Tác giả: Mục Yên

Covertor: ngocquynh520

Editor & betaer: Trang bubble

Độ dài: 46 chương


Giới thiệu:

Diệp Bội tám tuổi.

Diêu Cẩn: Bà xã, lúc nào thì chúng ta sinh con vậy?

Diệp Bội: Vẫn còn sớm.

Diệp Bội mười sáu tuổi.

Diêu Cẩn: Bà xã, lúc nào thì chúng ta sinh con vậy?

Diệp Bội: Vẫn còn sớm.

Diệp Bội hai mươi bốn tuổi.

Diêu Cẩn: Bà xã, lúc nào thì chúng ta sinh con vậy?

Diệp Bội (không ý thức được vuốt bụng)【 Căm tức nhìn Diêu Cẩn 】: Rốt cuộc là anh đã làm gì?

Diêu Cẩn 【 Bộ dáng vô tội 】: Anh không có mà, chỉ là bà xã, không phải sẽ có chứ?

Diệp Bội 【 Đỡ trán 】: Đúng vậy, anh đã được toại nguyện rồi đó.

Diêu Cẩn 【 Đang cười khúc khích . . . 】: Ha ha, hắc hắc he he, cuối cùng anh cũng sắp được làm ba, bà xã em thật tốt. ( anh sẽ không nói ra mình đã làm gì đâu. )

Đây là một tiểu thuyết về hai vợ chồng cùng nhau sống lại, cùng nhau phấn đấu, cùng nhau kiếm tiền, truyện này lấy ấm áp làm chủ, phấn đấu làm phụ, quan trọng là hai người đều rất hạnh phúc.


images



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 09.02.2017, 18:19, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.09.2016, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 619
Được thanks: 4713 lần
Điểm: 9.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ chồng cùng quản gia - Mục Yên - Điểm: 10
☆, Chương 1.


Tỉnh Z thành phố S, nước Hoa phân loại thành phố rất rõ ràng, điều kiện sinh hoạt và tiền lương của người ở thành phố loại một cũng tốt hơn nhiều so với điều kiện của thành phố loại hai, loại ba. Mà thành phố S chính là một điển hình của thành phố loại hai, tuy rằng không bằng thành phố loại một nhưng lại tốt hơn nhiều so với thành phố loại ba. Hơn nữa nếu muốn mức sống tốt hơn một chút thì chỉ cần cố gắng hơn chút, nếu có một phần công việc ổn định vẫn có thể sống rất vui vẻ.

Khác với trước kia tất cả mọi người ở cùng một nơi, bây giờ cho dù mọi người là hàng xóm cách vách cũng có thể không biết nhau. Ở trong vườn hoa chung cư có một cặp vợ chồng bình thường cũng tuân theo quy tắc như vậy, di3π€an£3@uy₫on gần như chưa bao giờ giao lưu với người chung quanh.

Trong căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống để chúng ta có thể nhìn rõ ràng trang trí trong nhà, giống như một câu ngạn ngữ từng nói Ma Tước tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ, có lẽ cũng rất thích hợp với chỗ này.

"Ông xã," Từ trong phòng bếp người phụ nữ cười cầm hai chén cơm ra đặt ở trên bàn, chỗ mình và người đàn ông đối diện, "Cuối cùng thì chúng ta có thể thở phào một hơi, kế tiếp có lẽ chúng ta có thể suy nghĩ một chút chuyện sinh con rồi." Nói tới chỗ này, trên mặt người phụ nữ đã hiện ra nụ cười ngọt ngào, nếu không phải vì trước kia có đủ loại chuyện vướng víu, e rằng bây giờ con của bọn họ đã có thể đi mua nước tương rồi.

Người đàn ông đưa tay nắm lấy tay của người phụ nữ, nhẹ nhàng ma sát lòng bàn tay của đối phương: "Đã để cho em chịu khổ, ngay từ đầu khi anh theo đuổi em từng nói muốn để em theo anh cùng nhau sống cuộc sống sung sướng, nhưng không ngờ cuối cùng lại là em theo anh cùng nhau trải qua cuộc sống khổ sở." Áy náy là tất nhiên nhưng mà quan trọng nhất là phần cảm động trong lòng kia.

Hai người quen biết lúc lên đại học, khi đó trong nhà người đàn ông vẫn còn rất nhiều tiền, cũng có rất nhiều người chạy theo anh nhưng cho dù là vào lúc đó anh cũng chưa từng lăng nhăng. Có lẽ nói, cả đời này anh cũng chỉ yêu một người phụ nữ, có điều không biết vì sao mà người phụ nữ này lại luôn không chấp nhận sự theo đuổi của anh.

Cho đến khi nhà anh phá sản, người phụ nữ kia lại đột nhiên xuất hiện, cô nói trước kia là cảm thấy người đàn ông quá mức ăn trên ngồi trước, nhưng bây giờ thì không phải. Cho nên cô bằng lòng theo anh cùng nhau chăm chỉ làm việc, cho tới bây giờ.

Nụ cười trên mặt người phụ nữ không khổ sở chút nào, ngược lại bộ dáng có vẻ rất vui sướng: "Ông xã, thật ra thì khi đó anh theo đuổi em, trong lòng em cũng đã sớm buông lỏng, chỉ là trong lòng luôn có một phần lo lắng như vầy, cảm thấy một ngày nào đó anh sẽ thay đổi khiến em không nắm bắt được. Anh cũng biết là em lớn lên ở nông thôn, trong xương chắc chắn sẽ có một chút suy nghĩ cá thể nông dân, nhưng mà bây giờ không phải đã rất tốt sao. Chúng ta đã đến nước này, kế tiếp sinh một đứa con, sau đó sống cuộc sống thật hạnh phúc."

"Bà xã. . . . . ." Người đàn ông tới gần phía trước lẳng lặng nhìn người phụ nữ, mũi của hai người đã sát lại cùng nhau.

"Không cần nói," Đẩy người đàn ông, người phụ nữ bật cười, "Không cần tỏ vẻ như là chúng ta thật sự đã trải qua thời gian dài không vui vẻ như vậy. Sau này em có thể làm việc bản thân em thích làm, anh cũng có thể làm việc bản thân anh thích làm, đợi lát nữa sau khi cơm nước xong còn có thể cùng nhau đi dạo một chút giống như ngày thường. Thật ra thì chúng ta như vậy còn có một lợi ích, chúng ta không có cái gọi là ngứa ngáy sau bảy năm đúng hay không?"

"Đúng" Thật ra thì vào ngày thường, người đàn ông tuyệt đối sẽ không xuất hiện cảm xúc như vậy. Bởi vì anh biết anh cần làm chỗ dựa của người phụ nữ nên tuyệt đối không thể ngã xuống được. Nhưng sau ngày hôm nay hai người đã có thể luôn sống thật vui vẻ, cho nên anh mới có thể nói ra nhiều lời bùi ngùi như vậy.

Vào khoảnh khắc ấm áp này, dường như trời đất chợt rung chuyển, đèn trên trần nhà cũng bắt đầu long ra trở nên lắc lư, đồ ăn trên bàn rơi rớt đầy đất. Sau đó giống như toàn bộ thế giới đột nhiên đã trở nên đen tối, nhưng chấn động vẫn không ngừng lại.

"Bà xã." Người đàn ông nắm chặt tay của người phụ nữ, ôm cô vào trong lòng mình.

"Em không sao."

Có lẽ kéo dài khoảng chừng mấy phút, rung động ngừng lại, nhưng mà bên này lại không có tiếng động, một chút tiếng động cũng không có.

Động đất, trận động đất này bất chợt xảy ra khiến cả thế giới cũng rơi vào khiếp sợ, không chỉ vì lần động đất này có cường độ lớn mà bởi vì vị trí tâm trận địa chấn này khiến cho cả thế giới đều giật mình.

Người không ở trong khu vực động đất chỉ có thể xem tin tức trên ti vi. Động đất qua đi không bao lâu thì chính quyền trung ương đã nhanh chóng cử người xuống khu vực gặp nạn phòng chống động đất, cứu tế rồi. Đài Truyền Hình Trung Ương cũng đang truyền phát tin tức lúc này.

"Động đất ở thời đại này đã không gây kinh ngạc hiếm có, nhưng cũng không ai ngờ tới tỉnh Z không thuộc khu vực địa chấn vậy mà cũng sẽ xảy ra động đất, hoàn toàn không có ai dự báo được chuyện này vào trước lúc xảy ra. Từ trước đến nay, nhà cửa tỉnh Z cũng không có chức năng chống động đất, phần lớn dân chúng bởi vì không phản ứng kịp mà sau đó đã bị vùi lấp ở dưới đất vàng. Trung ương đã phái ra đội tìm kiếm cứu nạn và cảnh sát võ trang trước, cố gắng trong thời gian ngắn nhất cứu được nhiều người nhất, hy vọng dân chúng gặp nạn càng ít càng tốt. Mọi người chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện nào." Giọng nói người chủ trì có chút nghẹn ngào, thậm chí vào lúc thông báo tin tức anh còn nói ra lời vốn không nên nói ra từ bản thân. Quan trọng nhất là tỉnh Z có rất nhiều lao động nhập cư, nhưng an toàn của bọn họ lại ở vào tình hình khủng hoảng. Gần như là vào khoảnh khắc đó, trang bubble người trên cả nước miễn là họ đang chú ý đến tin tức này thì mọi người đều chắp tay lại bắt đầu cầu nguyện. Tuy là không biết có tác dụng hay không nhưng không thể rời nhà đến khu gặp nạn giúp đỡ thì bọn họ cũng chỉ có thể làm như vậy.

"18 giờ 24 phút 56 giây ngày 20 tháng 7 năm 20XX, vỏ trái đất đã xảy ra thay đổi trên phạm vi lớn, sự cố bị nạn đầu tiên là ở tỉnh Z nước Hoa, trận động đất mãnh liệt không hề đoán trước khiến rất nhiều người tỉnh Z đã gặp nạn, sau đó, các quốc gia còn lại xuất hiện dồn dập các thảm hoạ khác nhau, sóng thần, tuyết lở, thậm chí một số đảo quốc còn vì biến cố lần này mà hoàn toàn bị chôn vùi . . . Có thể nói vỏ trái đất thay đổi lần này thì bị ảnh hưởng chính là toàn bộ thế giới."

Bởi vì không chỉ có một quốc gia xảy ra tai nạn, cho dù là cứu viện cũng không có biện pháp thực hiện ngay, nước Hoa vẫn đang tiếp tục cứu viện.

"Dưới đây là phóng viên tại hiện trường

Thời báo Sự Thật nói: cho tới bây giờ, số người chết do động đất đã đạt đến năm mươi ngàn lượt người, theo số liệu này vẫn đang tăng lên liên tục không ngừng. Hiện trường đào lên rất nhiều đều là xác chết, nhưng sau lần động đất này chúng ta cũng biết một số người chưa mất đi tình cảm, biết bao người mẹ bởi vì bảo vệ đứa con vì vậy mà gặp nạn. Ngay mới vừa rồi, nhân viên cứu hộ còn đào ra một cặp vợ chồng, người chồng ôm thật chặt vợ mình, đặt người vợ ở dưới người nhưng anh ấy không ngờ tới sau lưng chỗ anh rớt xuống lại là cốt thép . . ." Phóng viên đang ở hiện trường cũng không tiếp tục nói hết nhưng mà camera lại quay tới, người chồng cho là mình cứu được vợ, trên mặt vẫn mang theo nụ cười thỏa mãn, mà người vợ, vào lúc bản thân cô ấy cũng bị thương nặng lại chỉ cắn môi, không để bản thân cô kêu thành tiếng, sợ rằng cũng không muốn người chồng lo lắng.

"Thiên tai không thể biết trước nhưng nhân viên cứu nạn luôn luôn cố gắng, hy vọng tất cả chúng ta đừng từ bỏ hi vọng, đặc biệt là lúc bị chôn ở dưới đất còn có những người đang sống. Chúng tôi sẽ không buông tay mọi người." Đoạn văn này dùng loa phóng thanh đưa tin lặp đi lặp lại ở trên không, chỉ hy vọng có thể cứu được càng nhiều người.

Một cơn gió thổi qua, tiếng nói dần dần đi xa, thật giống như tất cả tiếng động bên ngoài đã biến mất không thấy nữa, thời gian ngừng lại ở chỗ này.

"Bội Bội, Bội Bội, tỉnh dậy, mau dậy đi, con quên hôm nay chính là ngày đầu tiên con lên tiểu học. Tối hôm qua không phải là con còn nói phải tới sớm một chút sao?"

Tiếng địa phương quen thuộc vang lên ở bên tai, Diệp Bội mở mắt, nhìn người trước mắt, mặc dù tuổi trẻ hơn nhiều nhưng cô vẫn có thể nhận ra được người này chính là mẹ của mình, há mồm gọi cũng dùng tiếng địa phương rất tự nhiên: "Mẹ."

"Ừ, mau dậy đi, mặc quần áo đánh răng. Đợi lát nữa mẹ đưa con tới trường học."

"A, được ạ." Lúc này Diệp Bội vẫn rất mê mang như cũ. Hôm nay là ngày đầu tiên cô lên tiểu học, nhưng trong trí nhớ lại đã sớm qua thật lâu. Nếu như những cái này đều là mơ vậy thì tâm trí của mình đã trưởng thành lại là xảy ra chuyện gì? Vậy cái người mà mình làm bạn mười mấy năm đã xảy ra chuyện gì? Còn có một lần chấn động kia? Nhưng cô cũng nhớ rõ là trước giờ chỗ tỉnh này của mình vốn chưa từng xảy ra động đất.

Chuyện kế tiếp thì bản thân Diệp Bội cũng mơ mơ màng màng, chỉ biết là có người giúp mình mặc xong quần áo, sau đó nắm tay ra cửa. Đang ra ngoài, Diệp Bội xoay người lại thấy được nhà cửa màu đỏ quen thuộc, có lẽ mới hơn nhiều so với một cái kia trong trí nhớ.

Tiểu học cũng không phải cách rất xa nhà mình, cũng chỉ là đi bộ. Chỉ dùng thời gian năm phút đồng hồ đã đến trường học, lúc này trường học vẫn là trường học, mà không phải nhà xưởng nhỏ sau này, cửa lớn kia cũng có thể thấy rõ chữ viết tiểu học XX, tuy rằng chỗ này quả thật là chút hư hỏng.

"Ngọc Hi, dẫn Bội Bội đi báo tên sao, thiếu chút nữa đã quên mất Bội Bội cũng nên học lớp một rồi. Nếu biết sớm buổi sáng đã cùng đi được rồi?" Người quen chào hỏi với mẹ Diệp Bội.

"Đúng vậy đó, nhưng mà hôm nay là ngày đầu tiên, không hề gì. Đúng rồi, Văn Cường đâu?" Bởi vì gặp được người quen cho nên mẹ Diệp Bội liền bị bà ấy lôi kéo đến trên tay dắt Diệp Bội cũng dừng lại bước chân. Lúc này Diệp Bội mới có tâm trạng nhìn hoàn cảnh chung quanh. Tuy là có rất nhiều người bởi vì nguyên nhân trí nhớ mà mơ hồ nhưng cô vẫn nhớ được một ít. Thấy những người đó cười chào hỏi với bản thân, cô cũng tiện thể đáp lại một nụ cười, có điều muốn bảo cô nói ra tên của mỗi một người trong đối phương vậy thì rất không có khả năng rồi.

"Nó ấy à, đã sớm không có được một ngày chơi đùa. Đúng rồi, Bội Bội, ở trong trường học nếu như có chuyện có thể đi tìm cậu con, biết không?" Người vừa nói chuyện với mẹ Diệp Bội đột nhiên lại chuyển sang Diệp Bội.

Diệp Bội gật đầu: "Dạ." Làm sao lại không nhớ được chứ. Người đối diện mình đây gọi là bà bác, mà cậu cũng chỉ là một nam sinh lớn hơn hai tuổi so với cô mà thôi. Khi còn bé cô vẫn rất nghe lời, cũng gọi rất vui mừng đối với người mới lớn hơn cô hai tuổi gọi là cậu đó, l3@uy₫0n có lúc nghe được cậu bạn học kia nhạo báng cũng không thèm quan tâm chút nào. Nhưng mà bây giờ, sợ rằng cô không gọi ra miệng được, cũng sẽ không chủ động đi tìm người ta.

Có thể là vội vã đi ghi danh, mẹ Diệp Bội đã rất nhanh dẫn cô đến phòng học. Giáo viên trong trí nhớ của mình chỉ có một người kia, chẳng qua là vào lúc cô lên năm thứ ba đã về hưu. Còn bạn học, bởi vì từng đi học nhà trẻ, hơn nữa còn là một thôn, nói không quen thuộc mới gọi là kỳ lạ.

"Bội Bội, gọi thầy Vương."

"Chào thầy Vương." Diệp Bội mở miệng cười. Cô cũng biết thật ra thì đối phương không phải họ Vương, mà là họ Diệp, gọi là Diệp Vương Văn. Chỉ là thầy giáo Diệp quá nhiều, sợ gây nên lẫn lộn cho nên mới dùng một chữ trong tên giáo viên làm danh hiệu xưng hô. Ở nơi đây, loại chuyện hầu như mọi người đều cùng một họ cũng không lạ lùng.

"Ha ha, thật là ngoan." Một ông cụ chừng năm mươi tuổi cười ha hả trả lời.

Mẹ Diệp về nhà, Diệp Bội cũng hi vọng như thế. Bởi vì chỉ có như vậy, cô mới có thể bắt đầu không tập trung, suy nghĩ một chút rốt cuộc tại sao mình lại quay về nơi đây. Tay nhỏ bé này tay nhỏ bé, không phải tất cả mọi người hi vọng lại thấy mi lần nữa. Thật vất vả mình mới có thể sống hạnh phúc qua ngày với ông xã, nhưng mà lại thoáng cái trở lại hồi còn nhỏ, cũng không biết rốt cuộc anh thế nào rồi.


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 10.02.2017, 14:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.09.2016, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 619
Được thanks: 4713 lần
Điểm: 9.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ chồng cùng quản gia - Mục Yên - Điểm: 11
☆, Chương 2:


Lúc lớp một tiểu học Diệp Bội đã tám tuổi, mà tuổi này vốn cái gì cũng không biết, dù sao đều là trẻ con. Tới hôm nay đã ba ngày rồi, đi học đối với cô trước kia là mới lạ, là có hứng thú, nhưng mà đối với cô ở hiện tại lại là nhàm chán. Lúc lớp số học thì học phép toán một cộng một trong khoảng mười, ngữ văn học chính là loại trình độ ghép vần aoeiuv này, còn có môn âm nhạc linh tinh ..., mà bây giờ tiết học còn lại là chơi đùa với những dụng cụ giờ học. Không sai, chính là chơi đùa với những dụng cụ.

Vào thời đại này, trong nhà của trẻ con vốn không có điều kiện nào để mua món đồ chơi gì tốt. Trong trường học có thể chơi đùa với những dụng cụ lại thật sự là hoạt động làm cho người ta vui mừng hạng nhất, nhưng thật ra cũng chỉ là ghép từng món đồ chơi có kích thước nhỏ một lại thành vật cỡ lớn mà mình muốn. Cho dù kết quả làm ra là một cái không ra đâu vào đâu cũng không phải gấp.

"Bội Bội, bạn làm sao vậy, không chơi sao?"

"Không chơi." Phần lớn bạn học tiểu học cũng không có ấn tượng gì quá lớn, sau khi lớn lên cũng gần như chưa từng gặp lại. Chỉ có vào lúc lễ mừng năm mới sẽ có khả năng chạm mặt ở ngoài thì vốn không có khả năng gặp mặt.

Thấy dáng vẻ xa cách của Diệp Bội, cô gái nhỏ kia cũng không nói gì, bưng lên một đống linh kiện lớn trên bàn rồi chạy tới một bàn khác: "Hiểu Hiểu, tớ với cậu chơi cùng nhau đi, một mình tớ không chơi được, dường như Bội Bội không muốn chơi trò chơi lắm."

"Ừ, được." Loại linh kiện này càng nhiều thì chơi lại càng vui, cho nên tự nhiên người gọi là Hiểu Hiểu kia cũng đồng ý rất nhanh.

Tiểu học là một toà kiến trúc hai tầng lầu, Diệp Bội nhớ rõ là vào lúc năm thứ hai, học sinh của thôn khác cũng sẽ đến ngôi trường này. Sau đó lầu hai sẽ trở thành ký túc xá, một đám trẻ con mới □ tuổi sẽ trở thành đám người ở lại sớm nhất.

Qua ba ngày này, không thể nói quen hay không quen, chỉ có thể nói Diệp Bội đang thử tiếp nhận cái thế giới này, tiếp nhận mẹ vẫn còn trẻ tuổi so hơn với thời điểm sau này của mình. Cô rất thích xem tiểu thuyết, cũng rất thích viết tiểu thuyết. Nhưng nếu nói một đứa bé mới năm nhất còn chưa biết mấy chữ lại đột nhiên viết ra được tiểu thuyết, tuyệt đối là không thể nào. Cho nên viết tiểu thuyết kiếm tiền đã bị cô bỏ đi, những thứ khác chỉ có thể từ từ suy nghĩ. Dù sao Diệp Bội cũng không phải là một người giỏi giang lắm.

Tiếng chuông tan học vang lên, người ở trong phòng học đều chạy ra ngoài. Cho dù chỉ là bốn mươi lăm phút nhưng bản tính trẻ con rất khó yên tĩnh lại, sau giờ học đương nhiên muốn đi ra ngoài nhanh một chút.

"Bội Bội, bạn muốn cùng đi hay không? Tiết học tới là giờ thể dục, chúng ta chơi diều hâu bắt □ nhỏ." Vẫn là nữ sinh mới vừa rồi như cũ, bởi vì hai người cùng bàn, cho nên đi chơi dĩ nhiên là phải gọi Diệp Bội.

"Không đi, Duyệt Duyệt tự bạn đi chơi đi, đợi lát nữa mình sẽ đi." Diệp Bội nhớ người này gọi Diệp Duyệt, về sau khi lớn lên cũng thi vào một trường học hạng hai. Nhưng mà bây giờ, mọi người còn chưa có khác nhau quá nhiều ở trên thành tích. Lớp một tiểu học vốn cũng không có khả năng sẽ chênh lệch quá lớn.

"A, vậy cũng được." Chỉ là suy sụp một chút rồi Diệp Duyệt lại vui sướng chạy đi chơi với người khác.

Ngồi ở dưới gốc cây trên gò đất, cũng không thèm để ý quần có thể bị dơ hay không, Diệp Bội dựa vào trên cây ngủ gật. Có thể là suy nghĩ quá nhiều, lúc tối cũng ngủ không ngon lắm, cô lại không muốn chơi đùa chung một chỗ với những đứa nhỏ kia, cho nên ngủ có lẽ là lựa chọn tốt nhất của cô nhỉ. Nếu như thật sự coi như nếu đã sớm kế hoạch xong thì với số tuổi của cô khi đó sợ rằng con của cô cũng đã lớn như vậy.

"Haiz." Tiếng than thở khẽ vang lên ở bên cạnh Diệp Bội, cô cũng cảm thấy chung quanh giống như xuất hiện thêm một số người. Nhưng mà thật sự là quá mệt mỏi, cho nên cô cũng không muốn mở mắt.

Đột nhiên, Diệp Bội cảm thấy trên mũi giống như thêm thứ gì đó, lông xù, làm cho mũi của cô ngứa ngáy một lúc: "A, a, hắt xì."

"Ha ha."

"Ha ha ha ha ha."

Không chỉ có một tiếng cười vang lên ở chung quanh Diệp Bội, mở mắt ra, nhìn một đám nữ sinh, cầm đầu là một nữ sinh tóc ngắn cũng là người mới vừa rồi táy máy tay chân ở trên mũi cô. Không muốn nói gì nhiều với những người này, Diệp Bội nói khẽ: "Các bạn tự mình đi chơi đi, tớ muốn nghỉ ngơi một chút." Mặc dù bị đánh thức trong lòng hơi khó chịu nhưng những người này cũng không có ác ý, Diệp Bội cũng không muốn truy cứu.

"Không phải là bị bệnh chứ? Duyệt Duyệt, nhanh đi gọi thầy giáo đến đi." Lần này nói chuyện là một nữ sinh khác, người này Diệp Bội còn nhớ rõ, có lẽ coi như là dạng từ nhỏ đến lớn thành tích cũng rất tốt kia..., T®angbubble Thoạt nhìn thì yếu đuối mỏng manh nhưng lại rất to gan, vào lúc trung học đã lui tới với người khác. Dĩ nhiên, cuối cùng cũng chỉ thi một trường đại học loại hai, có điều với một thôn nhỏ trên núi, thật ra thì loại hai cũng không xem là quá kém.

"Tớ không sao. Không cần gọi, chỉ là hơi mệt mỏi." Diệp Bội giải thích, cô không muốn gióng trống khua chiêng.

"Nhanh lên một chút đi á..., Duyệt Duyệt." Lần này mở miệng vẫn là nữ sinh tóc ngắn, có lẽ là thói quen thôi. Lúc tiểu học, trong tất cả nữ sinh hầu như coi cô âý là cầm đầu. Nhưng trên thực tế cho dù tính cả nam sinh, một lớp cũng chỉ có không tới hai mươi người.

"Hả, à…." Không đợi Diệp Bội mở miệng nói chuyện, Diệp Duyệt bỏ chạy đi gọi thầy giáo.

Diệp Bội đỡ trán, không phải cô không muốn tiếp nhận sự quan tâm của mọi người, chỉ là thật sự không quen. Trong những bạn học này, không biết người khác thì như thế nào nhưng đối với Diệp Bội thì không có người nào là bạn tốt sau này của mình. Cô cũng không muốn làm bồi dưỡng thành quả cuộc sống gì đó. Dù sao một ngày nào đó, Diệp Bội sẽ suy tính nhảy lớp. Đời sống tiểu học, có lẽ cũng không phải mọi người đều chịu đựng đựơc như vậy.

Chẳng đến bao lâu, thầy giáo lại tới, vẫn là thầy giáo tóc bạc hoa râm đó.

"Không sao chứ, Bội Bội?"

"Con không sao, thầy Vương." Cũng chỉ là trong chớp nhoáng này, có một ý tưởng nảy ra sáng kiến, Diệp Bội mềm nhũn mở miệng, "Thầy Vương, con muốn về phòng học nằm ở trên bàn một lát, không đến lớp thể dục. Nếu như sau đó con lại xảy ra vấn đề, con sẽ bảo mẹ con mang con đi tìm thầy Diệp." Thầy giáo Diệp, người này không phải là ai khác mà là bác sĩ kiêm hiệu trưởng tiểu học của thôn này.

"Được, vậy con đi nằm một lát đi. Nếu con còn cảm thấy không thoải mái phải nói cho thầy biết."

"Con biết rồi, thầy Vương." Không muốn đến lớp thể dục, không muốn chơi trò diều hâu bắt gà con, trò chơi ném khăn tay linh tinh đó, có thể đi nghỉ ngơi một chút đương nhiên là tốt. Sau khi cô rời đi thì một đám nữ sinh ở phía sau vẫn tiếp tục đi chơi, cũng chỉ là thiếu một người mà thôi, họ có thể chơi thì vẫn có thể tiếp tục chơi như cũ.

Có lẽ là lúc ban ngày không thể nghĩ quá nhiều, vào lúc tỉnh lại cũng không biết đã trải qua bao lâu, tất cả mọi người đang chăm chú đang nghe bài nhưng mà sắc trời bên ngoài lại tối sầm xuống, làm như sẽ đổ mưa ngay. Thật may là buổi trưa lúc đến đây Diệp Bội mang theo cây dù, cho nên hoàn toàn không có vấn đề gì đối với cô.

Cũng không biết là có phải trùng hợp hay không, rất nhanh tiếng chuông tan học đã vang lên.

Cửa trường học đã có phụ huynh đang đợi con của mình, Diệp Bội định ở lại một lát nữa. Dù sao, cho dù cô về nhà cũng không có chuyện gì có thể làm.

Khoảng 5 phút sau, học sinh đã đi xấp xỉ, thầy Vương thấy Diệp Bội, đi tới cười nói: "Bội Bội, có phải không mang dù hay không? Muốn thầy đưa con về nhà không?" Bởi vì đường cũng không phải rất xa cho nên đưa về nhà cũng không kỳ lạ lắm, nhưng mà thầy giáo như vậy vẫn thể nói là thật tốt.

"Không cần, thầy Vương, con có mang dù rồi. Chỉ là muốn chờ mưa nhỏ chút lại trở về, hiện tại con đi về ngay." Nói xong thì bung dù vội vã chạy về nhà. Lúc này nhà cửa cũng không giống như có thật nhiều nhà cửa 3,4 tầng đẹp đẽ như trong trí nhớ đời sau vậy. Phần lớn đều là hai tầng lầu, hơn nữa nhà cửa còn có một chút na ná đại tạp viện (viện hỗn tạp lớn) vân vân, thoạt nhìn vô cùng ấm áp.

Diệp Bội không thể không thừa nhận, cô còn chưa có thoát ra ngoài từ dưới loại tình huống nào. Trong tiểu thuyết thì có rất nhiều văn Trùng sinh, xem cũng nhiều, thế nhưng đến khi mình sống lại thì thật sự lại không biết làm sao bây giờ? Là nên nghĩ biện pháp làm giàu hay là cứ luôn đi tiếp như vậy, sau đó tìm được người kia lại tiếp tục cuộc sống giống nhau như đúc.

Có điều sao lại có thể lấy được phương pháp làm giàu dễ dàng như vậy. đến cả duy nhất một việc viết tiểu thuyết có thể thực hiện cũng không thể. Thật là không biết trong tiểu thuyết rốt cuộc sao người ta mới có thể lăn lộn thuận buồm xuôi gió như vậy đấy? Ngay cả tiền vốn lúc đầu cũng không có thì người ta phải làm như thế nào chứ.

Nghĩ lại, rất nhanh Diệp Bội đã đến nhà của mình, trong nhà đèn sáng, chuyện bên trong nhất định là ấm áp đối với Diệp Bội. Chỉ là trong nháy mắt này, cô đột nhiên lại sợ sệt, nhắc tới cũng kỳ lạ, ngày thứ ba trở về cô lại sinh ra hoang mang đối với chuyện ở đây. Trước đây thật lâu, vào lúc cô hứng thú với xem tiểu thuyết trùng sinh sau đó đã từng hỏi bản thân mình, rốt cuộc hy vọng hay không hy vọng sống lại. Kết quả cuối cùng là không hi vọng, mình trưởng thành, biết rất nhiều việc tương lai nhưng mà chung quanh lại không ai có thể chia sẻ với bản thân.

Cuối cùng cũng không biết sẽ trở thành như thế nào.

"Khụ khụ, khụ khụ." Giữa mưa phùn, gần đó cũng không có người nào cho nên tiếng ho khan này có vẻ vô cùng rõ ràng, lại còn có thể nghe được người phát ra tiếng này chắc là rất nhỏ bé.

Muốn dời đi một chút suy nghĩ rối rắm trong lòng, sự tò mò đột nhiên đã tới trong lòng, Diệp Bội cẩn thận từng li từng tí đi tới chỗ phát ra tiếng. Vòng qua một chỗ ngoặt, nơi đó là một phòng cỏ tranh, bên trong có một đống cỏ khô, coi như là một chỗ tốt đẹp để tránh mưa. Từ từ đi tới bên ngoài phòng cỏ tranh, nhìn tình huống bên trong, đó là một đứa bé trai, tuổi có lẽ lớn xấp xỉ với Diệp Bội lúc này, phong cách quần áo trên người lại không ăn khớp với thôn này.

"Khụ khụ." Lúc này đứa bé trai đang che miệng ho khan, cũng không có chú ý tới Diệp Bội.

"Cậu . . . ." Không biết vì sao, di3n₫an£3@uy₫0n trong lòng đột nhiên lại có cảm giác khác thường, người này, cảm thấy bộ dạng nhìn rất quen mắt, nhưng lại không nghĩ ra đã từng gặp ở nơi nào.

Diệp Bội lên tiếng cũng làm cho đứa bé trai chú ý tới cô, ngẩng đầu nhìn Diệp Bội. Trong nháy mắt thấy cô, trong mắt đột nhiên lóe ra ánh sáng, tay chống vào đống cỏ khô phía sau đứng lên, loạng choạng đi tới trước mặt Diệp Bội, vươn tay chạm vào mặt của Diệp Bội, mà dường như Diệp Bội cũng không nhúc nhích giống như bị cố định lại. Qua rất lâu, đứa bé trai mở miệng nói: "Bà xã, là em phải không? Có phải em trở lại giống với anh hay không?" Trong giọng nói là chần chờ còn có chờ mong, cắn chặt môi nhìn Diệp Bội.

Chính là ở trong nháy mắt đó, nước mắt của Diệp Bội rơi xuống, ôm thật chặt đối phương: "Là em, là em, ông xã, em cũng trở lại."

"Thật tốt." Chỉ là nhẹ nhàng nói một câu thế này, cậu bé giống như mất đi tất cả sức lực, cả người mềm nhũn xuống.

"Ông xã, ông xã," Diệp Bội hoảng hốt gọi. Trong chốc lát, cô đã chạm đến trán cậu bé, nóng bỏng, quay đầu nhìn về hướng nhà của mình cách đó không xa, Diệp Bội lớn tiếng kêu lên, "Mẹ, mẹ, mau tới đây, mẹ. . . . . ."


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 10.02.2017, 14:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

5 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

6 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

7 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

16 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

17 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

18 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 30/08]

1 ... 22, 23, 24

19 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình
MỀU
MỀU

o0maiami0o: ...
o0maiami0o: ...
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Shin-sama: vắng vậy
Tuyết Vô Tình: òa ai cho ta vay điểm :cry:
Kyz: .
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :)
Đào Sindy: ko đâu. =))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: =)) nghi đến đâu cũng k biết đc
Đào Sindy: k. em nghi nghi r
ღ๖ۣۜMinhღ: sory ca vì muội đã nói nhé
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: nguyệt nói mới bị lộ :(
Đào Sindy: hhahaa .. :))
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :3
Đào Sindy: ẩn sâu quá :)2
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: ơi :v
Đào Sindy: Tâm tỷ =))
Đào Sindy: =))
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con đang định post truyện *khóc*, sư phụ đi ra đảo nè!
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) trả con nè ra đảo sớm an
Jinnn: Lang vương tgđ: Vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c2760
pr truyện: cầu tks + cmt
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Ngọc Nguyệt: Đào tộc trưởng.
Cô Quân: pr pr đây, mời you ghé qua
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!

Bánh Bánh Radio – Trạm Bình Yên nơi trao gủi tâm tình.. Phát thanh cảm xúc của bạn

Một Nhà Hồ Ly Thân Thiết
ღ๖ۣۜMinhღ: Mời mọi người cùng tham gia event Cùng tranh bảng vàng - Vang danh Thiên Hạ:flower2:
Tiêu Dao Tự Tại: Ok ta sẽ ủng hộ thường xuyên
trantuyetnhi: ừm, ta tính đổi mới chút, hai ngay nữa bắt đầu Tầng IV
Tiêu Dao Tự Tại: Tuyết là sói đúng k
Tiêu Dao Tự Tại: Nhi hảo ta vừa xem tổng kết game òi ^^
Tuyết Vô Tình: hú hú nhi tiêu đào tỷ :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.