Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

 
Có bài mới 26.08.2017, 23:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Bài viết: 241
Được thanks: 1369 lần
Điểm: 8.9
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 11
Chương 73: Ngoại truyện (12)

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Cal nhìn thoáng qua thời gian, sau đó nhắm mắt dưỡng thần, anh đưa tay chống cằm, buồn ngủ chờ đợi Ismay. Lúc này Emily hẳn là đã lên giường nghỉ ngơi, anh bắt đầu lo lắng sau khi xuống thuyền, phải đi đâu tìm một bác sĩ riêng nổi tiếng để điều dưỡng cơ thể cho Emily. Anh cũng không muốn để Emily có tật bệnh xấu gì, dinh dưỡng không đầy đủ từ xóm nghèo, cho dù em ấy rất có tinh thần, cũng không có nghĩa cơ thể em ấy không bị sao.

Cal nhắm mắt lại, phòng khoang thượng đẳng thật yên tĩnh, anh vẫn còn bảo trì một phần cảnh giác. Một trận lay động rất rõ ràng truyền đến từ dưới thảm, tiếp đó là ghế dựa, đèn treo, Cal mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn lên bên trên.

"Thuyền đang lay động?" Lovejoy cũng ngẩng đầu theo, ông ấy nghi hoặc nói.

Cal trong lòng nổi lên dự cảm không tốt, nhưng dự cảm này rất nhanh liền biến mất, anh thậm chí còn không rõ dự cảm không tốt này đến từ nơi nào. Đèn treo lay động chậm rãi ngừng lại, Cal nhìn đèn, vô tình nói: "Có thể là giảm tốc quá nhanh, động cơ xảy ra vấn đề."

Phảng phất như đang xác định lời anh nói, vài phút sau động cơ thuyền ngừng công tác, thuyền lớn đang đi triệt để dừng lại.

Cal đứng lên, anh đi đến cửa sổ bên mạn thuyền, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra bên ngoài. Biển lớn hắc ám không chút gió, sao trời chọt lóe trong đêm đen."Xem ra Ismay rất hi vọng có số cổ phiếu kia, ngay cả thuyền cũng đều ngừng, như vậy cũng tốt, Emily có thể yên tâm."

Cal thoải mái cười một cái, sau đó một lần nữa ngồi lên ghế dựa, anh quay đầu nhìn về phía cửa phòng, tiếp tục chờ đợi Ismay. Bởi vì mọi chuyện đã kết thúc, Cal không chút nào kiêng kị nằm ngửa ra, anh uống một chút rượu, cảm thấy hơi buồn ngủ."Nếu Ismay trở về, gọi tôi một tiếng."

Anh định nghỉ ngơi một chút, miễn cho không có sức lực đàm phán. Bằng không ai biết cái lão ma cà rồng kia lúc trở về sẽ đưa ra cái điều kiện gì chứ, hắn ra sức có thể làm con thuyền dừng lại.

Lovejoy gật đầu, sau đó nhìn cửa phòng, định chờ có tiếng bước chân của Ismay thì gọi cho anh.

Chờ đợi không tính gian nan, Cal không cẩn thận ngủ một giấc, ngủ cũng không sâu, hơn nữa rất nhanh liền bừng tỉnh, bởi vì đây không phải giường của anh, trong tiềm thức của anh vẫn còn giữ một chút cảnh giác và khẩn trương. Anh mệt mỏi xoa nhẹ đôi mắt, theo thói quen lấy ra đồng hồ quả quýt, nhìn thoáng qua thời gian, sắp một giờ."Hắn còn chưa trở về." Cal rốt cục cảm thấy thời gian đã kéo dài lâu lắm, hơn nữa thuyền còn chưa khởi động lại. Cho dù muốn giảm tốc, cũng không có nghĩa phải triệt để dừng lại.

"Có gì đó không thích hợp." Lovejoy đứng ở bên người Cal, cũng không có rời đi, ông ấy nhìn chằm chằm vào cửa phòng, "Bên ngoài thật náo nhiệt."

"Náo nhiệt?" Cal kỳ quái lặp lại, lúc này bên ngoài thật náo nhiệt? Đây không phải tin tức bình thường. Quay đầu nhìn cửa phòng, Cal và Lovejoy đồng thời trầm mặc vài giây, tiếp đó Cal cấp tốc đứng lên, đi nhanh ra ngoài."Ismay không có khả năng để thuyền ngừng lâu như vậy, nó không phải đang giảm tốc, thuyền ngừng sẽ làm hắn tổn thất lớn hơn nữa."

Vừa mở ra cửa phòng, bên ngoài có một nhân viên phục vụ cầm áo cứu sinh màu trắng, vội vã chạy tới. Cal hét lớn: "Trở về, xảy ra chuyện gì?"

Nhân viên phục vụ lúc này mới phát hiện lúc này vẫn còn khách nhân trên khoang thượng đẳng, bởi vì Ismay đã ở bên trên sàn tàu cùng thuyền trưởng, cho nên không có người nghĩ đến phòng hắn còn có khách. Nhân viên phục vụ bởi vì thất trách mà mặt mũi đỏ bừng, áo cứu sinh trong tay hắn nhét vào lòng Cal, hơn nữa nói với anh: "Tiên sinh, mời nhanh chóng lên thuyền cứu nạn, đây là mệnh lệnh của thuyền trưởng."

"Mệnh lệnh của thuyền trưởng?" Cal cảm thấy hơi buồn cười, đây là chuyện gì?"Đây là cái mệnh lệnh gì?"

"Tất cả mọi người đã ở bên trên, không cần lo lắng, không có chuyện lớn gì." Nhân viên phục vụ tẫn trách nói xong, sau đó dẫn theo Cal đi lên trên.

Cal thuận tay ném áo cứu sinh cho Lovejoy, anh đẩy nhân viên phục vụ ra, bước nhanh hướng trên cầu thang đi. Trước khi vào nhà ăn, Andrew cầm bản bút kí trong tay, tay trái lấy bút vừa đi vừa viết những gì ông ấy gặp qua. Biểu cảm ôn hòa trên mặt Andrew đã biến mất không thấy tăm hơi, Cal kỳ quái nhìn ông ấy nhanh chóng đi xuống cầu thang.

Không thèm quan tâm tới nhà thiết kế già kia, lúc này anh phải đi tìm Ismay, giảm tốc một lần thôi sao có thể tạo ra động tĩnh lớn như vậy. Chờ đi đến khi ào nhà ăn, mới phát hiện một đống lớn gương mặt quen biết đang mặc áo cứu sinh, ở trong phòng ăn uống rượu, nói chuyện với nhau.

Cal nhìn về phía cửa sổ kính nhà ăn, bên ngoài thuyền viên đang thả thuyền cứu sinh xuống, anh phát hiện chuyện này căn bản không phải là giảm tốc.

"Làm cái gì quỷ?" Cal kinh ngạc nhìn trường hợp này, đầu óc anh trong lúc nhất thời không thể vận chuyển bình thường, nhưng giây tiếp theo sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi, trận thế này căn bản giống như đang chạy chối chết. Phản ứng đầu tiên của anh là Emily đâu? Có người thông báo cho em ấy thuyền sắp chìm không.

Ngay lúc anh định kéo tay nhân viên phục vụ hỏi, Lovejoy đột nhiên mở miệng nói: "Rose tiểu thư."

Cal theo ánh mắt của ông ấy nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy trên thuyền cứu nạn đã có người đi lên, mà trong đó có một nữ nhân chính là Rose, còn có tên mặt trắng đang cầm tay cô ấy nói cái gì đó, mà Rose luôn luôn lắc đầu, muốn lôi kéo cái tên mặt trắng kia cùng đi lên.

Nhưng anh không nhìn thấy Emily đi bên bọn họ, đám người vô cùng hỗn loạn, rất nhanh Cal đã bị một đám đông che mất tầm mắt. Anh không xác định được Emily có đứng gần bọn họ hay không, dù sao nhân viên phục vụ nói tất cả hành khách đã ở trên này, không có lý do gì Rose ở đây, mà Emily không ở.

"Đi ra bên ngoài." Cal tránh một nhân viên phục vụ đang bưng rượu, trực tiếp đẩy cửa nhà ăn, không khí rét lạnh lập tức ùa vào cổ áo, làm anh khó chịu híp mắt lại. Anh không chút do dự đẩy hành khách đang che tầm mắt mình ra, thật vất vả mới đi đến trước thuyền cứu nạn, nữ nhân đều đã ngồi ở bên trên, thuyền viên vẫn còn kiệt lực hét mời người đi lên, muốn một phu nhân rời khỏi chồng của mình để lên thuyền.

Mà Rose đứng ở bên cạnh thuyền cứu nạn, sốt ruột thấp giọng nói: "Jack, chúng ta cùng nhau đi."

"Ưu tiên nữ sĩ, anh sẽ ngồi con thuyền cứu nạn khác." Jack cười an ủi cô ấy, muốn đưa cô ấy lên.

"Em đã xem qua số lượng thuyền cứu nạn, chỉ có một nửa, Jack." Rose hốc mắt rưng rưng, cô ấy căn bản không dám buông tay, chỉ sợ lên thuyền cứu nạn rồi vĩnh viễn sẽ không gặp được hắn.

"Anh hứa với em, tuyệt đối sẽ sống sót, em phải tin tưởng anh, Rose." Jack vẫn duy trì tâm tính lạc quan của mình, tươi cười không thay đổi nói, "Em biết anh có biện pháp, đợi đến khi tất cả nữ sĩ và trẻ nhỏ lên thuyền, liền đến phiên anh. Cho nên em đi lên trước, bằng không bọn họ mới sẽ không cho anh đi lên." Jack mặt điên cuồng nháy mắt với thuyền viên.

Cal quay đầu nhìn quanh bốn phía, không có... Vì sao Emily không có ở trong này. Nếu em ấy ở trong này, nhất định sẽ đợi ở bên người Rose cùng Jack, bởi vì trên thuyền em ấy chỉ quen biết bọn họ.

"Emily đâu?" Cal trực tiếp đi đến bên người Jack, dùng sức tách hai người ra, Rose thiếu chút nữa bị lực của anh đẩy xuống dưới biển.

Jack cả kinh, vội vàng kéo Rose.

"Tôi nói, Emily đâu?" Cal căn bản không cần người khác, trong lòng anh lúc này tràn ngập ý ngĩ muốn tìm Emily.

"Các ngươi không có ở cùng nhau sao? Emily đang đợi ngươi." Jack lớn tiếng nói, hắn che trước người Rose, lo lắng Cal sẽ làm ra chuyện gì đáng sợ.

"Chờ tôi?" Cal không thể hiểu những lời này, anh nhìn ra đằng sau, trong đám đông vẫn không thấy được bóng dáng quen thuộc kia."Không phải tất cả mọi người đều ở trên này sao? Còn có, đây là chuyện gì?" Trong lòng gần như đã khẳng định đáp án, nhưng Cal vẫn hi vọng nó có khả năng khác.

"Thuyền đâm vào núi băng sắp chìm." Rose sau lưng Jack, biểu cảm nghiêm túc nói với Cal.

"Chìm?" Cal gần như không thể tin cười lạnh, sau đó khuôn mặt anh bắt đầu trở nên vặn vẹo, mang theo một tia dữ tợn, "Các ngươi nói Emily đang đợi tôi, chẳng lẽ em ấy vẫn còn ở bên dưới?"

"Chúng tôi vốn muốn kéo cô ấy cùng lên, nhưng cô ấy nói muốn trở về phòng chờ ngươi, lo lắng ngươi không biết chuyện gì xảy ra không lên được thuyền cứu nạn." Jack gắt gao che chở Rose, hắn có thể nhìn ra Cal sắp không khống chế được, bọn họ đứng ở chỗ này rất dễ rơi xuống dưới, hắn không muốn trước khi lên thuyền đã bị ngã chết.

"Các ngươi vốn đi cùng với em ấy, nhưng lại để em ấy ở bên dưới, trong tình huống biết rõ thuyền sắp chìm." Cal tức giận nói, anh hận không thể bóp chết đôi cẩu nam nữ này.

"Cô ấy cho rằng có thể đợi ngươi trở về, chúng tôi không kịp kéo cô ấy." Rose áy náy nhìn anh, thoạt nhìn chuyện Emily không có đi lên thuyền làm cô ấy rất áy náy.

"Cho nên các ngươi liền đi lên đây trước, để em ấy ở dưới đó một mình? Tốt lắm..." Cal nhẫn nại cảm xúc táo bạo trong lòng, lúc này không phải lúc để tức giận, anh phải nhanh chóng mang Emily lên đây. Anh xoay người nhanh chóng đi hai bước, lại đột ngột tạm dừng một chút, lại hung ác quay đầu, vươn ngón tay chỉ Jack cùng Rose, tơ máu lan tràn trong đôi mắt anh, nó làm anh vô cùng đáng sợ."Nếu Emily gặp chuyện không may, tôi sẽ không bỏ qua cho các ngươi, xuống Địa ngục đi thôi."

Cal uy hiếp xong, liền liều mạng đẩy đám người ra, chạy nhanh xuống cầu thang, dàn nhạc diễn tấu ở cửa cầu thang trở thành tạp âm khó có thể nghe lọt. Lovejoy thiếu chút nữa không theo kịp tốc độ của anh, Cal theo thói quen chạy tới thang máy, ra lệnh với nhân viên phục vụ, "Đi xuống, nhanh lên."

Nhân viên phục vụ bị anh rống run rẩy, tay theo thói quen cầm lấy cửa thang máy. Đợi đến khi thang máy đi xuống, Cal mới lấy lại tinh thần, anh nên đi xuống cầu thang, thang máy quá chậm.

"Thuyền làm sao lại chìm?" Cal không thể tin được thì thào tự nói, anh liều mạng hồi tưởng lại lời Emily nói, thuyền sẽ chìm, hai giờ rạng sáng ngày mười năm. Điều này sao có thể, nó không phải Olympic, căn bản không có âm mưu nào. Nếu thuyền thật sự chìm, như vậy... Là âm mưu sao?

Đầu tiên anh hoài nghi, có thể là âm mưu của công ty Quan Đạt bên kia. Nhưng rất nhanh anh liền phủ định ý tưởng này, không ai có thể mua được thuyền viên đi đâm núi băng, loại chuyện này rất buồn cười.

RMS Titanic, gia tốc, giảm tốc, ngày mười bốn, Emily biết thuyền sẽ chìm... Em ấy biết rất rõ ràng, cho nên em ấy mới liều mạng để thuyền giảm tốc như vậy.

Em ấy làm sao biết được? Tiên đoán? Đùa giỡn cái gì chứ.

Cal hoàn toàn không thể hiểu được, nhưng nó không trở ngại cho việc anh suy nghĩ tới lợi và hại trong chuyện này. Nếu thuyền chìm, như vậy anh phải nhanh điểm tìm được Emily, sau đó hai người phải cùng lên thuyền cứu nạn. Thuyền cứu nạn chỉ có một nửa người có thể đi lên, càng chậm cơ hội sống sót càng ít. Bên ngoài lúc này chưa loạn, là vì tin tức thuyền chìm chưa được phát tán, tình huống này có lợi với anh nhất. Bởi vì nếu không có hành khách biết thuyền sẽ chìm, như vậy vị trí trên thuyền cứu nạn sẽ còn lại rất nhiều.

Còn có thuyền phụ cận tới cứu viện, như vậy lấy thời tiết lúc này tính, người chết sẽ vô cùng nhiều, nhiều đến mức không tưởng tượng nổi. Trên RMS Titanic có rất nhiều hành khách có tiền, bọn họ nếu như chết như vậy ảnh hưởng sẽ vô cùng lớn.

Trị không được, loại tai nạn lớn này, một mình anh gánh sẽ không thể toàn thân đi ra được.

Bởi vì Emily biết thuyền sẽ chìm, đến lúc đó thu thập ý kiến, bọn họ sẽ không bỏ qua cho em ấy. Không!

Thang máy rốt cục dừng lại, Cal chạy đi, Lovejoy đi theo anh, bọn họ vội vàng đi vào hành lang màu trắng. Cal lãnh khốc lầm bầm lầu bầu, "Emily biết thuyền sẽ chìm, loại chuyện \này, còn có ai rõ ràng? Mình, Ismay, Rose, Jack, còn có Andrew..."

Andrew... Lão cũ kĩ kia rát khó thu phục. Anh nhất định sẽ không giao Emily ra. Chỉ cần làm Andrew câm miệng, như vậy những người còn lại đều dễ giải quyết.

Không thể để người khác biết chuyện Emily biết thuyền sẽ chìm.

"Ngươi có súng không?" Cal nói với Lovejoy, anh biết người nam phó này lúc nào cũng mang theo súng, bây giờ muốn xác nhận một chút.

Lovejoy trầm mặc một giây, mới gật đầu.

"Tốt lắm." Cal rốt cục đi đến trước cửa phòng mình, mặt không biểu cảm thấp giọng nói, "Thừa lúc loạn lạc cho Andrew một súng, như vậy mọi chuyện liền hoàn mỹ. Ngươi hiện tại đi theo tôi, đừng rời khỏi."

Kĩ thuật bắn súng của Lovejoy so với anh lợi hại hơn, đợi đến khi thuyền chìm, ở dưới Đại Tây Dương, ngay cả thi thể cũng không vớt được. Cho dù có vớt lên, ai có thể tra được phát súng kia của Andrew do ai bắn.

Andrew chỉ cần bình an lên bờ, hắn sẽ tuyệt đối ăn ngay nói thật, đến lúc đó người chết sẽ có thể là Emily.

Ai uy hiếp đến em ấy, anh liền xử lý người đó.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: bonnie9x, livichan, phuochieu90, schorodinger
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.08.2017, 12:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Bài viết: 241
Được thanks: 1369 lần
Điểm: 8.9
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 11
Chương 74: Ngoại truyện (13)

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Cửa phòng khóa, trái tim Cal trầm xuống, anh lùi lại để Lovejoy mở cửa. Lovejoy móc chìa khóa phòng trong túi ra, lửa trong lò sưởi góc tường chưa tắt, Cal đi vào, hô to vài tiếng "Emily". Nhưng phòng trống rỗng, không có gì một chút hơi người.

"Em ấy ở nơi nào?" Cal thấp giọng thở dốc, anh phát hiện ngón tay mình cứng ngắc, làn da run lên. Đây là phản ứng khi sợ hãi quá độ, Emily ở nơi nào? Không phải hai người ngu xuẩn kia nói em ấy ở trong phòng chờ anh sao? Người đâu?

Nếu bọn họ thất lạc, hạu quả kia anh không dám nghĩ tới.

"Nơi này không có người." Lovejoy đi từ phòng ngủ của Rose ra, ông ấy nhanh chóng xác định trong phòng trừ hai người họ thì không có ai.

Cal lo âu đi qua đi lại vài vòng, anh phải tỉnh táo lại, Emily không có ở bên trên sàn tàu, cũng không có ở trong phòng, như vậy em ấy có thể ở chỗ nào chứ?

Em ấy ở chỗ nào?

Căn bản không thể bình tĩnh, Cal chưa từng sợ hãi như vậy. Anh thậm chí còn không tin phán đoán của Lovejoy, anh hi vọng Emily còn ở trong một góc phòng nào đó chờ anh, như vậy bọn họ có thể gặp lại.

Nếu sớm biết con thuyền đáng chết này sẽ chìm vào tối hôm nay, một bước anh cũng sẽ không ra khỏi phòng, như vậy bọn họ sẽ không thất lạc.

"Cô ấy hẳn là đã đi lên rồi, chúng ta đi lên trên tìm cô ấy." Lovejoy không quen nhìn Cal tiếp tục trì hoãn thời gian, ông ấy cầm cánh tay Cal, kéo anh ra bên ngoài.

Cal rốt cục cũng thoát khỏi trạng thái sợ hãi lúc này, anh miễn cưỡng bình tĩnh trở lại, đáy mắt sợ hãi cũng chưa rút đi. Môi anh há lại đóng hai lần, mới hít sâu một cái khó nhọc mở miệng, "Tôi biết, Emily rất có khả năng đợi không thấy tôi, cho nên đã đi lên bên trên. Chúng ta đi tìm em ấy, sau đó lập tức đi lên thuyền cứu nạn, không có thời gian lãng phí." Nói xong, anh bỏ cánh tay Lovejoy ra, đi đến tủ sắt, quen thuộc mở tủ, lấy hải dương chi tâm đáng giá ra, hai tờ hợp đồng quan trọng, còn có một ít thứ có thể nhét vào trong áo bành tô.

Váy Emily từng mặc, Cal sửng sốt nhìn nó, giống như có thể nhìn thấy em ấy ngồi trước gương bên lò sưởi, sườn mặt trắng nõn, cảm giác xinh đẹp trong trẻo kia giống y như một bức tranh.

Anh tới bây giờ mới biết yêu một người cho dù chỉ một giây, thậm chí chỉ cần tiếp xúc một ánh mắt sẽ triệt để luân hãm.

Cal nhẫn nại nhét váy lại, sau đó nháy mắt mấy cái, làm bản than bình thường một chút. Anh xoay người bước ra ngoài, bước chân phù phiếm. Không tìm được em ấy làm tim Cal đập nhanh hơn bình thường, trong khoảng thời gian hỗn loạn này, chuyện gì cũng có khả năng xảy ra. Có khả năng sẽ gặp phải tội phạm khoang hạng ba, có thể bị ngã xuống biẻn, hoặc là lạc đường, hoặc là mất tích...

Sau đó Emily sẽ triệt để biến mất trong sinh mệnh của anh, ý nghĩ này gần như bức Cal sắp điên.

"Em ấy sẽ ở nơi nào." Cal hạn chết Rose, bởi vì cô ấy và tiểu tình nhân của cô ấy mạnh khỏe đứng ở trên sàn tàu còn anh thì lạc mất Emily.

"Tôi sẽ giúp ngài tìm cô ấy, nhưng trước tiên chúng ta phải tìm được thuyền cứu nạn." Lovejoy đứng sau lưng anh, thời gian càng kéo dài càng có khả năng xảy ra hỗn loạn, khả năng có thể tìm được Emily cũng càng thấp.

"Đúng, thuyền cứu nạn." Cal đương nhiên rõ ràng điều kiện quan trọng để bảo mệnh, anh ra khỏi phòng trực tiếp đi vào thang máy, đây là phản ứng đầu tiên anh khi anh sốt ruột, anh có thói quen dùng thang máy. Nhân viên phục vụ vốn muốn ngừng hoạt động của thang máy, nhưng Cal rất hung thần ác sát, thật sự không có lá gan phản kháng anh, đành phải đưa anh đi lên lần nữa.

"Đáng chết, Emily đến cùng ở nơi nào?" Cal nổi giận nói, anh láy đồng hồ ra, cúi đầu nhìn thời gian. Mà trong nháy mắt anh cúi đầu, bên ngoài hàng rào thang máy, một bóng dáng nhanh chóng chạy tới, mái tóc màu vàng tung bay trong không trung.

Lovejoy nhìn thấy bóng dáng kia, ông ấy do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn yên lặng cúi đầu xuống. Còn Cal cái gì cũng không có nhìn thấy vẫn đang nhắc tới, "Emily..."

Trên sàn tàu so với lúc nãy còn hỗn loạn hơn, thuyền viên và bảo vệ đều chạy đến duy trì trật tự, Cal đối mặt với đống hành khách loạn thành đoàn với nhanh, có chút tuyệt vọng nói: "Bọn họ sao không nhảy hết xuống biển đi chứ."

"Phía trước còn có thuyền." Lovejoy chỉ vào đầu thuyền, đó là sàn tàu mạn thuyền bên phải, nhân viên đang để hành khách nam lên thuyền, bởi vì bên đó hành khách nữ và trẻ em đều đã lên thuyền.

"Có thuyền thì có ích lợi gì, chúng ta còn chưa tìm được Emily." Cal đi đến bên cạnh thuyền, cúi đầu nhìn xuống dưới, đám người chi chít ma mật ngồi ở bên trong thuyền cứu nạn, dây thừng đang được thả chậm xuống, một ít hành khách nam khoang hạ đẳng đang liều mạng lên thuyền, nhưng bị mái chèo của nhân viên đẩy trở về.

Trường hợp này sắp có bạo loạn xảy ra rồi, không có vũ lực căn bản không thể ngăn lại.

Thuyền viên trên thuyền cứu nạn trực tiếp nổ một phát súng chỉ thiên, làm đám đàn ông muốn lên thuyền kinh hoảng dừng lại.

"Hỏng bét, thời gian không nhiều lắm." Chỉ có lúc cùng đường, mới sẽ xuất hiện loại trường hợp này, Cal rời đi lan can, khẩn trương tìm kiếm trong đám người."Emily, Emily..." Anh bắt lấy một cô gái tóc vàng, kết quả thiếu chút nữa bị tát một cái.

"Nếu lúc này không lên thuyền cứu nạn, có thể sẽ không còn cơ hội." Lovejoy nhìn thuyền cứu nạn chở hành khách nam sắp đầy, ông ấy túm lấy áo Cal, muốn kéo anh lên trên thuyền.

Cal làm sao có thể để Lovejoy đwcj như nguyện, anh vừa định giãy dụa, lão bộc nhà mình lại nói một câu làm anh dừng lại.

"Ngài sao lại nghĩ Emily còn ở trên thuyền cứu nạn chứ? Cô ấy là cái nữ nhân, đã sớm có thể lên thuyền cứu nạn chạy lấy người. Cô ấy rất có thể đã ở trên một chiếc thuyền cứu nạn nào đó rồi, ngài không tìm được cô ấy trong phòng vì có thể cô ấy đã lên thuyền cứu nạn rồi."

Nghe qua thật phù hợp với phát triển nhân tính, người  bình thường giờ phút này đều sẽ không ở lại trên RMS Titanic, hơn nữa Emily so với ai đều sớm biết thuyền sẽ chìm, cho nên khả năng em ấy trực tiếp lên thuyền cứu nạn rất lớn.

"Chúng ta cũng lên thuyền cứu nạn thôi, đây mới là lựa chọn chính xác nhất." Lovejoy như một mụ phù thủy, chậm rãi dỗ Cal đang hoảng loạn, hi vọng có thể đẩy anh len thuyền cứu nạn.

Cal thoạt nhìn thất hồn lạc phách, lý trí nói cho anh, Emily thật sự lên thuyền cứu nạn đi rồi, bởi vì người bình thường đều sẽ làm ra lựa chọn này. Nhưng là về phương diện khác, anh lại cảm thấy nội tâm trống rỗng, bởi vì nếu Emily căn bản không lo lắng cho anh mà đi rồi, liền chứng minh Emily không yêu anh.

Em ấy không yêu anh, cho dù anh yêu đến điên cuồng, Emily vẫn không có chân chính yêu anh.

Chuyện này làm Cal mất đi tinh lực tìm kiếm, anh hơi tin tưởng lời nói của Lovejoy, Emily có thể đã không đợi anh mà lên thuyền cứu nạn. Bước chân một cái lảo đảo, gần như ngã lên thuyền cứu nạn, thuyền viên lớn tiếng nói: "Muốn xuống nước, nhanh lên đi." Nhìn không còn nữ hành khách và trẻ em, như vậy nam nhân có thể đi lên một người cũng được một người.

"Đi lên đi." Lovejoy đẩy cánh tay anh, từng bước một đẩy anh lên trên.

Một quả pháo tin hiệu được bắn lên cao, nổ tung trên đỉnh đầu mọi người rồi tan biến mất. Cảm giác chói mắt mãnh liệt này làm Cal bừng tỉnh, anh nhìn phía trước xuyên thấu qua vô tận đám người, nhìn thấy thuyền đang kề cận con đường cùng. Anh tinh tường ý thức được nếu mình còn không lên thuyền, như vậy anh sẽ đối mặt với tình trạng càng hỗn loạn hơn hoặc là dưới đáy đại dương.

Những con chuột khoang hạng ba, anh chán ghét nhất.

Hậu quả đó làm anh vô cùng chán ghét, bản năng lui lại trên thuyền cứu nạn, muốn rời xa con thuyền sắp tiếp cận tử vong này. Thuyền viên nhấc tay rít gào, "Xuống nước, nhanh chút."

Thuyền cứu nạn một trận lắc lư, Cal cúi đầu nhìn thuyền cứu nạn, tiếp đó anh giật mình nhìn lên sàn tàu, muốn nhìn thấy Emily. Nhưng cái gì anh cũng không nhìn thấy, lại quay đầu nhìn thuyền nhỏ di động trên mặt biển.

"Điên rồi." Cal nỗ lực thuyết phục bản thân, Emily đang ở trên thuyền cứu nạn, nhưng cảm giác sợ hãi kia vẫn chưa từng rời khỏi tim anh. Nếu... Em ấy vẫn còn ở trên thuyền thì sao?

Đợi đến khi phục hồi lại tinh thần, Cal phát hiện mình đã nhảy ra khỏi thuyền cứu nạn, chạy nhanh vào trong đám người, tinh thần anh tập trung cao độ, nếu Emily xuất hiện ở trong đám người, chẳng sợ em ấy mặc bộ quần áo rách nát như bao tải, Cal cũng tin tưởng có thể lập tức nhận ra em ấy.

"Hockley tiên sinh?" Lovejoy cao giọng gọi anh, thuyền cứu nạn sau lưng đã được thả xuống.

Cal không để ý tới câu thét gọi tên anh của người khác, anh xúc động quay đầu nói với Lovejoy: "Tôi phải tìm được em ấy, Emily đang đợi tôi."

Một cảm giác cực đoan xuất hiện trên khuôn mặt anh, Cal thoạt nhìn giống như một con bạc đang đổ hết tất cả những gì mình có, lý trí nói cho anh biết Emily đã đi lên thuyền cứu nạn. Nhưng anh lại không tin được đáp án đó, nếu em ấy bây giờ vẫn còn ở trên thuyền thì sao? Bọn họ sẽ triệt để thất lạc, vĩnh viễn đều tìm không thấy đối phương.

Bọn họ mới quen biết vài ngày, bọn họ còn có cả đời, anh còn có rất nhiều thứ chưa đưa cho em ấy.

Bọn họ đang yêu nhau.

"Chúng tôi đang yêu nhau." Cal rốt cục hô to ra, anh sợ người khác không tin lặp lại, "Emily sẽ không rời khỏi tôi."

Lovejoy,...

Sau đó Lovejoy trơ mắt nhìn cố chủ nhà mình chạy vào trong đám người, ba giây sau Cal lại từ trong đám người chạy về. Ngay lúc Lovejoy cho rằng anh đổi ý, Cal không nói hai lời vọt tới trước mặt ông, ỷ vào tuổi trẻ lực tráng kéo áo khoác tây trang của ông, không đợi ông ngăn cản, Cal đã rút ra súng lục của ông.

"Tôi sẽ thuận tiện giải quyết tên Andrew vướng bận, ngươi l\lên thuyền thôi." Cal hai mắt đỏ bừng, một mặt hung ác nhét súng vào trong túi nói với ông. Sau đó xoay người bỏ chạy, nhìn tháy hành khác nữ hay nam tóc vàng đều kéo lại nhìn, hơn nữa lần này như nguyện thu được một bàn tay kích động.

Lão Poodle nói cho bản thân rằng mình không nên phỉ báng cố chủ, dù sao ông vẫn rất chuyên nghiệp. Nhưng ông vẫn không nhịn được nói ra miệng, "Rất ngu."

Nói chuyện yêu đương mà có thể ngu tới mức này thật sự rất quý hiếm.

Cuối cùng ông buông tha cho việc kéo cố chủ trở về, Lovejoy lớn tiếng nói với Cal đằng xa: "Tôi nhìn thấy cô ấy ở bên dưới, cô ấy xuống dưới tìm ngài."

Một người rồi một người đều thiếu thông minh như vậy, còn có thể hợp thành một đôi thật sự là một kì tích.

Nên lên thuyền cứu nạn thì không lên, nên chạy trối chết còn muốn đi giết người... Lão Poodle tỏ vẻ thế giới người trẻ tuổi ông không thể hiểu được.

Cal nghe thấy, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười, anh không nói hai lời chạy tới cầu thang. Lovejoy đứng ở tại chỗ, đám người chật trội đẩy ông tới mép thuyền, ông nhìn con thuyền xa hoa và thuyền cứu nạn, đêm nay sao trời thật không bình thường. Sau đó Lovejoy lấy ra gói thuốc, trầm mặc châm, ông ấy hơi hạ thân thể, giống như trong phút chốc già đi mười tuổi.

Cal lần này rốt cục không có lên thang máy, anh tinh tường biết, cơ hội sinh tồn của anh đang xói mòn theo thời gian. Cái chết như con dã thú đang ngủ đông, còn chưa kịp đi lên đã làm anh run sợ. Tiếng nước lúc này đều trở nên quen thuộc, anh nhìn qua bản vẽ đương nhiên biết sàn tàu tầng E đã bị ngập nước, sàn tàu kia có một con đường xuyên suốt, nước theo con đường đó có thể tràn ngập đến khoang thuyền. Vốn nước cách sàn tàu rất xa, nhưng vì cầu thang xa hoa nên mới xửa lại cho thấp xuống.

Lúc này mấy thứ xa hoa đó chẳng có chút tác dụng nào cả, anh hận không thể cắn mất một miếng thịt của công ty White Star Line, con thuyền sao lại cải tạo rách nát như vậy chứ.

"Emily." Cal trở lại hành lang trống rỗng, nơi này một người cũng không có. Áp lực sống chết trước mắt gần như làm tâm thần anh hỏng mất, Cal ở trên hành lang tìm kiếm, nhưng anh vẫn không tìm được người nào.

Có vài giây gần như anh yếu đuối muốn bỏ chạy, bởi vì tiếng nước càng ngày càng tiếp cận, lúc này chạy trốn còn kịp. Anh đã chú ý tới số lượng thuyền cứu nạn, còn có bốn con thuyền chưa được thả xuống. Chỉ cần lúc này chạy lên, anh sẽ lấy được khả năng cứu mình.

Mồ hôi lạnh lướt qua gương mặt anh, Cal lau đi, anh lui về sau vài bước. Yếu đuối và dũng khí đan xen vào nhau, anh hô hấp khó khăn tính toàn xem mình còn bao nhiêu thời gian.

Thuyền chìm... Emily nói là rạng sáng hai giờ, lúc này là... Tay anh phát run mở đồng hồ ra, một giờ bốn mươi năm phút.

Không có thời gian, Cal nhét đồng hồ vào trong túi, bên trong là súng lục của Lovejoy. Andrew cái kia tên đó thật sự rất may mắn, sao lại không tìm được hắn chứ. Xoay người chạy trong hành lang, cầu thang bên dưới toàn là nước, rất nhanh con thuyền này sẽ bị nước ép gãy.

Đèn treo hoa lệ vẫn chưa tắt, ánh sáng này làm anh còn có tia hi vọng. Cal nhìn quanh bốn phía, nơi này yên tĩnh đáng sợ, anh gần như có thể cảm nhận được không khí phần mộ nơi này.

"Emily..." Cal hô to, anh chưa từng có cảm giác tìm một người khó khăn như vậy. Thân tàu nghiêng làm anh đứng không vững, Cal lảo đảo có một con búp bê lăn tới, tâm tình táo bạo, anh hung tợn đá con búp bê đi.

Đầu thân con búp bê lăn xuống cầu thang, Cal không tự giác nhìn theo con búp bê. Sau đó anh hình như nhìn thấy một người, là một người đàn ông... Hắn mặc quần áo tối màu ngã bên dưới cầu thang, nhưng nhìn không thấy nửa kia, người khác sống chết không liên quan tới anh.

Ở trong quan niệm của anh, có một người chết thì tính một người, như vậy thuyền cứu nạn mới có thể lưu lại càng lâu. Cal lại hô một tiếng, "Emily."

Không có người trả lời.

"Emily." Thanh âm nào hàm hồ trong kiệng, Cal thở không bình thường, ma xui quỷ khiến anh nghĩ tới người đàn ông bên dưới, nếu đi hỏi, có thể sẽ nhận được tin tức của Emily. Sau đó anh cẩm thanh vịn cầu thang, cúi người thăm dò đi xuống bên dưới, tính toán cứ như vậy ở trên cầu thang hỏi hắn.

Anh nhìn thấy nước chảy đến giữa cầu thang, sau đó anh nhìn thấy bên dưới áo bành tô tối màu một lọn tóc màu vàng.

Cal,...

Anh nghĩ mình xuất hiện ảo giác, xác xuất để Emily mặc áo bành tô nam, ba bộ tây trang, máu đầy người ngã xuống xuống bên dưới cầu thang rất nhỏ.

Em ấy yên tĩnh giống như đang chết, sắc mặt trắng bệch bệnh hoạn. Cal cả người cứng ngắc, tròng mắt không dám chuyển động nhìn người con gái ấy, đầu óc anh trống rỗng, thậm chí cảm thấy người chết có lẽ là anh.

Anh chậm rãi đi xuống hai bậc thang, gần như ngã trên cầu thang. Chợt tỉnh thần, Cal nổi điên chạy xuống, anh lớn tiếng gọi tên cô.

"Emily."

Cô hình như nghe thấy, sau đó Cal nhìn thấy cô mở mắt, thong thả ngẩng đầu nhìn anh. Trong không khí ướt át, trong đôi mắt xanh kia có tình cảm nồng đậm, thâm tình mà chuyên chú.

Ánh mắt này rất xinh đẹp, ngay cả cái chết cũng không đáng sợ nữa.

Cal đột nhiên muốn khóc, chỉ là vì cô còn sống. Đạp lên nước biển lạnh lẽo, anh rốt cục đi đến bên người cô. Cal gắt gao ôm chặt cô trong ngực, như là ôm cả sinh mạng của mình.

"Đồ ngốc." Cô thì thào tự nói, cười nói.

Cal ôm cô phát run, nước không ngừng tiến vào, anh phát hiện cái gì cũng không quan trọng. Còn sống không quan trọng, tài phú không quan trọng, anh chỉ cần ôm cô như vậy là đủ rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Mushaderland, bonnie9x, mèo lười thích cá
Có bài mới 29.08.2017, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Bài viết: 241
Được thanks: 1369 lần
Điểm: 8.9
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 11
Chương 75: Nói lời từ biệt

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Tôi nghe thấy tiếng nước phá tan cửa sổ vang lên, rít gào trào lên cầu thang, thân thuyền nghiêng lợi hại, Lúc Cal liều mạng chạy về phía trước tôi có cảm giác sắp trượt chân ngã mât.

Tóc bết lại dính chặt lên mặt tôi, tôi gần như không nhìn thấy cái gì, trước mắt một mảnh mơ hồ. Cẳng chân hoàn toàn không có cảm giác, tôi vẫn còn đổ mồ hôi lạnh.

"Chúng ta rất nhanh có thể lên thuyền cứu nạn, tanh biết thuyền cứu nạn còn chưa được thả xuống hết, Emily?" Cal khó khăn thở, anh vội vàng gọi tên tôi.

"... Được." Tầm mắt tôi không nhìn rõ, thanh âm suy yếu đến mức không nghe thấy đáp lại anh. Mặt tôi tựa sát vai anh, anh cõng tôi, liều mạng chạy.

Các nơi trên thân tàu bắt đầu vang lên kẽo kẹt, giống như trong lúc không để ý con thuyền xa hoa này sẽ ầm ầm sụp đổ, mai táng tất cả chúng tôi vào trong biển sâu. Tôi cảm thấy hô hấp của mình bắt đầu chậm lại, giống như con thuyền lúc này, di chứng mất máu quá nhiều làm tôi có thể chết bất cứ lúc nào.

Tôi kiên trì không ngất xỉu, nhưng cho dù mở to hai mắt, tôi cũng không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Cơ bắp Cal buộc chặt, anh không mặc áo cứu sinh, mặt tôi dán lên cổ anh, có thể cảm nhận được mạch đập hữu lực và tiếng tim đập mạnh mẽ của anh.

Trong tình huống cả người ẩm thấp, ấm áp của anh giống như một ngọn lửa đang bùng cháy.

Chúng tôi không ngừng chạy lên trên, thời gian mang theo hơi thở tử vong chậm rãi đuổi theo chúng tôi. Cal thường thường sẽ gọi tôi một tiếng, tôi tận lực trả lời anh. Tôi nỗ lực muốn nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh trên đường đi, nhưng ánh sang ngọn đèn quá chói mắt che đi tất cả.

"Chúng ta rất nhanh sẽ đến, rất nhanh sẽ đến." Cal an ủi tôi, anh sợ tôi chống đỡ không được.

"Được." Tôi nhẹ giọng nói, miệng khô lưỡi khô.

Cal nói sau khi trở về sàn tàu, anh kiệt lực chạy về phía trước bảo trì tốc độ và không đi sai đến bất cứ chỗ nào, tôi vốn nghĩ muốn ôm chặt anh, nhưng hai tay vô lực chỉ có thể rũ xuống trước ngực anh.

Chúng tôi chạy lên cầu thang, bức tranh điêu khác ngụ ý cao quý và vinh dự treo bên trên, đồng hồ vừa qua hai giờ. Tôi cảm nhận được lo lắng không gì bằng, trên cầu thang đều là hơi nước, đầu thuyền đã bị kéo xuống mặt biển, nước bắt đầu chảy vào sàn tàu, rất nhanh chiếc thuyền này sẽ không chịu nổi gánh nặng bị kéo vào sâu trong đại dương.

Hành khách khoang hạng nhất bắt đầu hỗn loạn lên, lúc tôi ở trên lưng Cal, có vài lần thiếu chút nữa bị đụng phải. Tôi mệt mỏi híp nửa mắt, nhìn thấy bóng người loáng thoáng, ồn ào không chịu nổi.

Đột nhiên Cal ngừng bước chân, anh quay đầu nhìn chằm chằm phía trước, tôi nghi ngờ nghé bên tai anh hỏi, "Cal?"

"Là Andrew..." Cal ảo não nói, anh không chút do dự nhanh chóng chạy tiếp, "Người nhiều lắm, chỉ có thể buông tha hắn."

Buông tha hắn? Tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói cái gì.

Chúng tôi rốt cuộc đi lên sàn tàu cứu nạn, trong gió biển rét lạnh nơi nào cũng là tiếng người. Tôi nghe được tiếng người hô to: "Mau, chạy mau,nước tràn lên đây." Sau đó là tiếng khóc, thanh âm cầu nguyện, tiếng thuyền viên kêu thả thuyền cứu nạn đan vào nhau tạo thành bức tranh sơn dầu đủ màu sắc, ở trong mắt tôi.

Mà trong tiếng ồn ào nơi đây, là tiếng đàn violon chậm rãi, chảy xuôi qua năm tháng, mang theo giai điệu tín ngưỡng thương cảm thế nhân.

Tôi thử tìm người diễn tấu, nhưng tầm mắt lại chỉ nhìn thấy những người đang chạy loạn, thuyền cứu nạn được dây thừng thả xuống giống như hình phạt treo cổ, mang theo tiếng vang làm lòng người run sợ. Cal đã bất chấp hình tượng thân sĩ của mình, anh ra sức chạy đến đám người đang bu lại, bên trong truyền đến tiếng người chỉ huy uy hiếp, "Lui ra phía sau, lui ra sau hết cho tôi. Ai dám xông vào tôi liền nổ súng."

Đây là con thuyền thuyền cứu nạn cuối cùng, đã không có thuyền viên nguyện ý để một người đàn ông đi lên.

"Cal..." Tôi gần như không thể phát ra tiếng, cổ họng đau rát lợi hại, choáng váng đầu ghé vào lỗ tai anh nói, "Theo em cùng lên thuyền cứu nạn..."

"Đương nhiên, chúng ta sẽ cùng đi lên, chúng ta lập tức đi tìm bác sĩ." Cal lớn tiếng nói, ở nơi tạp âm cao như vậy, anh lo lắng tôi không nghe thấy. Anh tức giận một cước đá văng một người đàn ông đang chắn đường, quát lên: "Cút ngay, đừng trở ngại tôi." Tiếp đó anh cảm thấy trước mặt có quá nhiều người, rốt cục không thể nhịn được nữa tính tình đại thiếu gia bùng phát, ngay cả hô cũng không thèm trực tiếp đẩy đám người ra, "Tôi nói các ngươi tránh ra, vợ tôi đang bị thương..."

Thanh âm của anh quá lớn, làm cho mấy thuyền viên chú ý, rất nhanh Cal liền đạt được mục đích, thuyền viên bên trong cũng đẩy ra một đám người, nhường đường cho chúng tôi.

"Mau, có người bị thương, là một cô gái, người trên thuyền cứu nạn dịch ra một chút, để cô ấy đi lên." Người chỉ huy cầm súng, vừa chỉ vào đám người, vừa nói với hành khách sau lưng.

Cal sốt ruột xuyên qua đám người thất kinh, rốt cục đi đến vài cái thuyền viên trước mặt mấy thuyền viên, người chỉ huy thấy vậy gọi vài thuyền viên đến, "Vài người đến giúp cô ấy lên thuyền."

Cal đẩy lùi người chỉ huy, đi lên trên thuyền cứu nạn, anh cũng không có lòng tốt để người khác lên thuyền.

Người chỉ huy nhìn thấy anh như vậy không chút do dự nâng tay, hung hăng nắm lấy bờ vai anh, tức giận nói với Cal: "Chỉ có thể để vị phu nhân này đi lên, tiên sinh."

"Vợ tôi bị thương, tôi muốn chăm sóc cho cô ấy, tôi là chỗ dựa duy nhất của cô ấy." Nếu không phải tôi còn ở trên lưng, Cal có thể đã bóp cổ chết cái tên không biết trời cao đất rộng này rôi.

"Vị trí thuyền cứu nạn hữu hạn, ngài không thể đi lên, Hockley tiên sinh." Người chỉ huy đứng bên người Cal, hạ thấp giọng lo âu nói, "Phía trước có rất nhiều nam nhân muốn lên thuyền, nếu ngài đi lên lúc này, như vậy chúng tôi rất khó có thể trấn áp bạo loạn. Lui ra phía sau! Hết thảy lui ra sau cho tôi, không nên ép tôi nổ súng." Còn chưa cùng Cal nói chuyện xong, chợt xoay người, biểu cảm hung ác, vung súng đối với đám người đang tuyệt vọng phía sau nói.

Vài thuyền viên cũng đi lại, muốn kéo tôi từ trên người Cal đi xuống, Cal lập tức xù lông nói: "Nhẹ chút, ngu ngốc."

Ngón tay vô lực của tôi gấp lại, túm lấy quần áo trước ngực Cal, dùng sức từng chút một, dùng hết toàn bộ lực lượng, nắm lấy anh.

"Buông tay, Emily." Cal phát hiện động tác của tôi, anh vốn định đưa tôi cho mấy thuyền viên kia.

"Chúng ta cùng nhau..." Tôi không chịu buông tay, đầu óc nặng nề, tôi chỉ biết lúc này không thể buông tay.

"Được, chúng ta ở cùng nhau, tin tưởng anh." Cal vươn một bàn tay, ôn nhu vuốt ve mu bàn tay vì dùng sức mà trắng bệch của tôi, mà ngay giây sau anh chợt dùng sức, sức lực của đàn ông trong giờ phút này chiếm thượng phong, ngón tay tôi bị anh dùng sức mở ra. Anh vội vã buông tôi xuống, một thuyền viên tiếp được tôi, một thuyền viên khác lập tức kéo tôi lên thuyền cứu nạn.

Tay của tôi muốn bắt lại gì đó trong không khí nhưng lại không thể với tới.

Vị trí trên thuyền cứu nạn rất chật chội, tôi bị họ kéo lên bên cạnh mạn thuyền, một nữ nhân đắp chăn bông lên người tôi. Tôi mở to mắt nhìn lên bên trên, đột nhiên cảm thấy không khí lạnh như băng thật đáng sợ, tôi gọi một tiếng "Cal", chưa từng có cảm giác cái tên đó cách tôi xa như vậy.

"Chồng tôi cũng ở lại trên thuyền." Người phụ nữ đắp chân lên cho tôi bật khóc, cô ấy cúi đầu, bi thương rơi nước mắt.

Một người phụ nữ khác cũng cũng lặp đi lặp lại một câu, cũng có thể là ngâm xướng, "Nguyện cùng người bên nhau, cùng người thân cận, tuy rằng cảnh ngộ khó khăn..."

Thanh âm đàn violon bay tới đây, cùng giọng nói nỉ non này hòa quyện với nhau. Tôi tựa lên người khác, nghiêng đầu nhìn về phía bên ngoài thuyền cứu nạn, Cal đứng ở trong đám người nhìn tôi.

Thuyền viên kiên trì không để đàn ông lên thuyền, nước biển bắt đầu dâng lên. Có người nổi điên mắng to, "Tạp chủng, tôi muốn chết."

Người chỉ huy quyết đoán mệnh lệnh, "Cắt đứt dây thừng thuyền cứu nạn, xuống nước, nhanh chút." Thuyền viên nhạn được mệnh lệnh của hắn, như ong vỡ tổ xông lại dùng dao nhỏ bắt đầu cắt dây thừng, đám người phía sau bứt đầu loạn lên, muốn lên thuyền trước khi thuyền viên hoàn thành công việc.

"Phanh!" Tiếng súng vang lên, một người đàn ông bị bắn trúng, ngã xuống đất, máu tươi chảy xuôi trên sàn tàu.

"Đây là hậu quả, lui về phía sau." Người chỉ huy hét lớn, thanh âm tê tâm liệt phế.

Cal bị súng uy hiếp lui về sau mấy bước, trên mặt anh sợ hãi và tàn nhẫn giao hợp với nhau. Tay đút trong túi muốn rút cái gì đó ra, nhưng rất nhanh tôi thấy anh nhẫn nại bỏ tay ra, rất khẩn thiết nói với người chỉ huy: "Mau để thuyền cứu nạn xuống nước, thuyền sắp chìm."

Tôi nhìn anh, tay đặt lên mép thuyền cứu nạn, thuyền nặng hai tấn bắt đầu lung lay, sự rung lắc này làm tôi có cảm giác như mình lại bị rơi xuống thuyền lần nữa.

Cal không thử thuyết phục người chỉ huy nữa, gương mặt vặn vẹo của anh khôi phục lại, tôi nhìn thấy anh đút tay vào trong túi áo tây trang và áo bành tô, tay còn lại thì vuốt lại mái tóc.

Sau đó giống như một thân sĩ chân chính, đứng ở trong đám người, cười trấn an với tôi. Giống như sự hoảng sợ giữa đám người không tồn tại, chúng tôi cũng không phải ở trên con thuyền sắp chìm, anh nói lời tạm biệt chỉ là rời đi ngắn ngủi.

"Xuống nước." Người chỉ huy hô to.

Tôi im lặng nhìn Cal, sau đó tôi phát hiện khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: MèoLen, bonnie9x
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dương trang, feefNors, Hoangtamkhoai, Hành_Tây, Nhipham14220706, soonsun89, tomato0404, xinmayco và 713 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

ღ_kaylee_ღ: 171 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3290045#p3290045
Snow cầm thú HD: Hmm....
Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.