Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá

 
Có bài mới 23.10.2016, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 520
Được thanks: 3173 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá - Điểm: 12
Chương 48.
Edit: ChieuNinh

Nghĩ đến Bảo Bảo mới sinh làn da mềm mại, sợ chất liệu quần áo bình thường sẽ gây mẩn đỏ cho bé. Vì vậy Trình Y lấy ra áo chẽn cô mặc trên người lúc xuyên qua sửa lại, làm thành áo trong có thể bao bọc trẻ nhỏ mới sinh, còn lại  một ít vải thừa thì bao bọc bên ngoài tấm da thú được cẩn thận chọn lựa nấu trong nước nóng làm hai cái tã lót.

Trong lúc ở cữ không tiện làm việc, vì vậy Trình Y đều đã may xong quần áo hài vớ cho Bảo Bảo có thể mặc trong hai ba tháng. Cô không cần lo lắng sau khi sinh thì không đủ sữa cho bé, trong tộc có mấy người phụ nhân vừa mới sinh xong, đến khi cô sinh thì mấy người phụ nhân còn chưa cho hài tử cai sữa đâu, các tộc nhân đều nhiệt tình, sẽ không có ai cự tuyệt cho hài tử uống sữa ké.

Hôm nay khí trời tốt, Trình Y không muốn ở trong phòng, vì vậy lấy tay nâng bụng đi ra bên ngoài, ngồi lên một cái thớt gỗ đặc biệt làm cho cô.

Bên ngoài rất náo nhiệt, các nữ nhân đang làm công việc, bọn nhỏ đang chơi đùa, thỉnh thoảng sẽ truyền đến thanh âm quát tháo, là đứa nhỏ nghịch ngợm bị người lớn mắng.

Trước kia không cảm thấy gì, gần đây Trình Y đặc biệt thích xem tiểu hài tử và cha mẹ nó sinh hoạt cùng nhau. Cho dù là bọn nó làm cho cha mẹ tức giận tới mức giơ chân, hoặc là bị cha mẹ đuổi theo đánh cho mặt mũi bầm dập, cũng làm cho cô cảm thấy ấm áp. Cũng không phải lần đầu tiên mà nghĩ sau này mình cùng con ở chung sẽ là tình cảnh gì. Hài tử rất nghe lời thì cô vui vẻ sờ đầu nó khen ngợi nó, hay là hài tử quá bướng bỉnh sẽ bị cô cầm cây chạy đuổi theo?

"Nghĩ gì thế, cười đến miệng đều không khép lại được." Vào lúc Trình Y lâm vào ảo tưởng ngọt ngào thì Miểu đến.

"Không nghĩ gì, ngươi đến rồi, nhanh ngồi xuống." Trình Y mời Miểu đến ngồi xuống cùng mình, Miểu cũng đang mang thai, đã bốn tháng, bụng đã nhô lên, A Thái thật vui mừng, đối với Miểu càng để ý săn sóc.

Miểu cẩn thận ngồi trên thớt gỗ với Trình Y, liếc xéo Trình Y cười hỏi: "Vừa rồi đang cười cái gì? Là đang nghĩ đến Bảo Bảo của ngươi đi?"

"Quả nhiên là người sắp làm mẹ, thật hiểu tâm tư của ta." Trình Y vuốt bụng tròn vo mỉm cười, nhìn Miểu trêu ghẹo nói: "Sao giờ lại ra đây? Không phải A Thái trông chừng ngươi rất kỹ sao?"

"Tại hắn lần đầu làm cha nên chuyện bé xé ra to thôi, đi ra một chút thì có làm sao." Miểu nói lảm nhảm, mặc dù nói lời phàn nàn..., nhưng hai đầu lông mày lại tràn đầy hạnh phúc và cảm giác thỏa mãn vì được coi trọng.

"Hôm nay giống như hắn không có đi ra ngoài? Vậy ngươi cẩn thận đi, lập tức hắn sẽ tìm ngươi trở về."

"Sẽ không, hắn bị những nữ nhân kia quấn lấy, không tới nhanh được." Miểu vô tình khoát khoát tay.

Trình Y nghe vậy thì hiểu rõ gật đầu, tập tục ở đây "vợ cả" chưa có hài tử trước, thì "Thiếp" không thể sanh con. Cho nên sau khi nam nhân ở cùng phòng với bọn họ đều phải ăn một loại lá Diệp Tử mang tính âm, như vậy sẽ không dễ dàng mang thai. Hiện tại Miểu đã hoài thai, ba nữ nhân khác của A Thái cũng không cần bận tâm nữa, thừa dịp Miểu đang mang thai không thể hầu hạ A Thái, tất nhiên là kiếm đủ mọi cách đoạt A Thái.

"Ngươi cảm thấy ngươi đang mang thai con trai hay gái?" Trình Y thay đổi chủ đề.

"Đương nhiên là con trai, bộ lạc chúng ta thiếu nam nhân, ngươi thì sao?"

"Ta không sao cả." Cũng không tính sinh một đứa, cái thai này là nam hay là nữ cũng không quan trọng. Cô chỉ hy vọng từ nay về sau có con trai lại có con gái, có thể gom góp thành chữ "Hảo".

(好: tốt( hảo) được ghép từ hai chữ: 女: con gái; 子: con trai)

Miểu liếc mắt nhìn Trình Y mang thai, lại nhìn một chút dáng người của nàng nhỏ gầy hơn mình, nhịn không được lo lắng nói: "Ngươi nhỏ gầy như vậy, lại mang thai đầu, đến lúc đó sẽ ăn không ít khổ."

"Không có việc gì, có mấy bà mụ có kinh nghiệm." Trình Y cúi đầu nhìn về phía bụng của mình, trìu mến mà lại nghiêm túc nói: "Đây là hài tử đầu tiên của ta và A Man, liều chết cũng phải sinh nó ra."

"Này này, đừng nói cái chữ kia! Nếu ngươi là thật có cái gì, anh sẽ nóng nảy chết." Miểu trừng Trình Y.

"Ha ha, yên tâm đi, vì A Man và Bảo Bảo, lúc sinh có đau ta cũng phải nhịn xuống." Trình Y dùng lời nói vui sướng che dấu lo lắng, ở đây lúc sinh có thể qua được hay hoàn toàn phải xem vận khí.

"Ngươi mau sinh đi, đến lúc đó vừa ở cử xong vừa vặn giúp ta làm vài món tiểu y." Miểu đi săn làm việc cần thể lực rất giỏi giang, về phần thêu thùa may vá thì không có sở trường, làm được quần áo để mặc nhưng không đẹp. Từ khi nàng đến xem Trình Y làm vài món y phục nho nhỏ và dùng da thú làm hài cùng bít tất thì tâm tư ngứa ngáy rồi.

"Ngươi đều nói vô số lần rồi, ta nhớ mà." Trình Y bật cười, Miểu kiên trì không chịu để cho những "Tỷ muội" kia làm giúp quần áo cho con nàng, cho dù biểu hiện không hề để ý trượng phu có những nữ nhân khác, nhưng ở một vài chi tiết nhỏ vẫn có thể nhìn ra nàng bài xích.

"Mặc đồ do ngươi làm, Bảo Bảo của ta thật có phúc." Miểu đang vui vẻ cười, đột nhiên nhìn thấy A Thái đang bước nhanh đi tới, nhịn không được mắt trợn trắng.

"Biết ngay ngươi tới nơi này, bên ngoài lạnh lẽo, theo ta về đi." A Thái đi tới chào Trình Y sau đó liền thật cẩn thận vịn cánh tay Miểu đỡ nàng dậy.

"Làm sao ngươi đến nhanh như vậy?" Miểu rất bất mãn, nàng mới vừa tới có một lát.

"Chị dâu mệt mỏi, ngươi ở đây sẽ quấy rầy nàng nghỉ ngơi." Sau khi A Thái nói xong không để ý Miểu kháng nghị cường thế lại không mất ôn nhu mang nàng đi.

Nhìn Miểu và A Thái rời đi, khóe miệng Trình Y không tự giác cười vui vẻ, một đôi vợ chồng cảm tình rất tốt, nếu A Thái không có những nữ nhân khác thì thật hoàn mỹ, đáng tiếc sự thật không như vậy.

Bên ngoài có chút lạnh, Trình Y không có nán lại mà trở về phòng .

Khi Trình Y mang thai giữa tháng chín thì Bảo Bảo trong bụng của nàng đợi không được muốn đi ra. Khi đó Trình Y đang ăn cơm trưa, A Man bưng thịt và cháo tộc nhân nấu xong vào phòng. Hai người đang ăn cơm, mới vừa ăn một nửa thì bụng Trình Y bắt đầu đau .

"Ai nha." Trình Y bỏ chén xuống ôm bụng, nói với A Man đang trừng lớn mắt có vẻ bối rối: "Ta sắp sinh, gọi bà đỡ đi."

A Man nghe vậy liền đứng lên, chạy đi như bay, bởi vì quá sợ quá mau chân đạp phải gò đất suýt té ngã, lảo đảo chạy ra rống to với tộc nhân đang ăn thịt: "Trình Y sắp sinh, bà đỡ mau tới đây!"

Các bà mụ còn chưa ăn xong, nghe vậy lập tức buông thịt nướng vội vàng chạy tới, có ăn nữ nhân ăn xong hỗ trợ đi nấu nước .

Lúc sinh cần dùng đến cây kéo, đao, khăn mặt cùng quần áo tã lót của bảo bảo đều đặt ở một cái túi đặt ở bên giường, chỉ chờ đến lúc sinh là có thể dùng bất cứ lúc nào.

A Man bị đuổi ra bên ngoài, bởi vì vừa mới bắt đầu nên phản ứng đau bụng sinh còn chưa dày đặc, Trình Y cởi quần nằm xuống sau đó bị bà đỡ yêu cầu ăn phần cơm còn lại.

Quần áo nửa người dưới đều cởi đi, dùng một tấm da thú dày làm chăn mền che phủ. Trình Y sợ vào lúc sinh bị cảm lạnh nên cô nhờ người ta ở ngoài cửa nhóm lửa, như vậy trong phòng sẽ ấm áp hơn.

"Nữ nhân sanh con dễ dàng lắm, không cần lo lắng." Có nam nhân đã làm cha thấy mặt mũi A Man trắng bệch, buồn cười tới khuyên.

A Man lắc đầu cự tuyệt rời đi: "Trình Y là thai đầu, thể cốt của nàng không cường tráng như những nữ nhân khác."

"Bốn bà đỡ thì có thể có chuyện gì?" Các tộc nhân đối với hành vi Trình Y lại có bốn bà đỡ thì tỏ vẻ ngạc nhiên. Bình thường lúc nữ nhân sinh nhiều lắm là  có một bà đỡ, thậm chí có người không cần bà đỡ mà tự mình sinh ra.

"Các ngươi đi ăn đi, đừng để ý tới ta." Lông mày A Man nhăn lại, cảm thấy bất mãn với tộc nhân ở bên cạnh quấy nhiễu tâm tư của hắn, nhưng áp chế nóng nảy mà không có nổi giận.

Một người khác thấy sắc mặt A Man không tốt, lôi kéo người còn muốn tiếp tục khuyên can rời đi, lúc rời đi còn không quên an ủi A Man: "A Man đừng quá sốt ruột, có nhiều bà đỡ như vậy, mẹ con Trình Y tuyệt đối không có việc gì."

A Man cũng không để ý mà gật đầu, hắn giống như đại thụ(cây to) trăm năm đứng thẳng tắp ở ngoài phòng thủ hộ lấy nữ nhân của hắn đang sinh Bảo Bảo.

Nước nấu xong, Trình Y kêu bà đỡ bỏ kéo và khăn mặt vào nấu, cương quyết yêu cầu các nàng đi rửa tay, các bà mụ vừa mới nướng thịt, trên tay không sạch sẽ, cô không thể chấp nhận bị đỡ đẻ như vậy.

Trong nội tâm các bà mụ nói thầm lắm chuyện, nhưng bởi vì A Man đang ở bên ngoài, các nàng không dám không nghe, không tình nguyện đi ra ngoài cẩn thận  dùng nước nóng rửa tay sạch sẽ mới vào nhà.

Đau bụng sinh còn chưa liên tục, lần đầu sanh con Trình Y khó tránh khỏi có chút khẩn trương. Sợ mình không thả lỏng ảnh hưởng sinh sản, vì vậy nói chuyện với các bà mụ để dời đi chú ý, nói đến miệng khô Trình Y bắt đầu đổ mồ hôi. Cảm giác khẩn trương phai nhạt không ít, nên không nói nữa để bảo tồn thể lực.

"Trình Y sắp sinh?" Miểu nâng bụng bước nhanh đi đến bên người A Man hỏi.

"Ừ." Trình Y không kêu rên, tâm tình A Man bắt đầu xoắn lại, không có tâm tư để ý tới Miểu hỏi thăm, cũng không biết nàng hỏi cái gì, ai hỏi cái gì hắn đều trả lời một từ ừ.

A Thái khẩn trương hề hề đuổi đi theo, kịp thời giữ chặt Miểu muốn vào phòng xem Trình Y, cau mày nói: "Ngươi đừng đi vào, người nhiều, thân thể này của ngươi đi vào chính là quấy rối."

Miểu cúi đầu mắt nhìn bụng mang thai đã nhô cao, ý thức được vừa rồi mình kích động, nghe bên trong thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng rên rỉ của Trình Y, nàng sốt ruột: "Ta lo lắng ."

Nghe vậy, tóc A Thái muốn dựng lên, lôi kéo Miểu đi trở về: "Nghe nói thai đầu rất lâu mới có thể sinh ra, ngươi không thể luôn ở bên ngoài chờ, chờ chị dâu sinh xong ngươi lại qua."

Miểu liên tiếp quay đầu lại nhìn, nàng không muốn đi, cũng biết A Thái nói đúng. Hiện nay nàng đã mang thai sáu tháng tình huống này không thích hợp ở lại chờ đến sinh xong, đành bất đắc dĩ ngoan ngoãn theo A Thái đi trở về. Nàng để cho ba người "Tỷ muội" thay phiên đi qua xem, có biến lập tức báo lại cho nàng.

Lại qua hơn một giờ, Trình Y bắt đầu đau thúc, mồ hôi rơi như mưa, đau đến cô phải gắt gao cắn chặt răng, nhưng tiếng rên rỉ vẫn không ngừng tràn ra.

Các bà mụ không hề nói chuyện, đều tập trung tinh thần đỡ đẻ, xương chậu của Trình Y so với nữ nhân trong tộc hẹp hơn, lúc sanh con nhất định sẽ thống khổ hơn, các bà mụ cũng không dám lơ là.

Vỡ nước ối, sản đạo mở ra, Trình Y sợ mình la to hao mòn thể lực, cầm lấy khăn da thú nhét vào trong miệng cắn chặt, dưới thân không ngừng truyền đến  đau nhức thấu tim làm nàng hận không thể lập tức chết đi. Hai tay nắm chặt da thú dưới người gân xanh đều nổi cả lên, da thú bị nàng chà đạp không còn hình dáng.

Tiếng rên rỉ của Trình Y đột nhiên nhỏ lại, A Man lập tức luống cuống, bất chấp tất cả mà khẩn trương hô to: "Trình Y, ngươi làm sao rồi?"

Một bà đỡ vội vàng trả lời thay cô: "Nàng không có việc gì, ngươi không được vào!"

A Man nhấc chân muốn đi vào bị ép dừng lại, không biết tình huống trong phòng, gấp đến độ hắn xoay tròn chung quanh, tóc đều bị hắn nhổ rớt vài nắm, mắt điếc tai ngơ với lời an ủi của người bên ngoài. Tất cả tinh lực của hắn toàn bộ đặt ở trên người Trình Y đang ở trong phòng sinh con. Nàng khó chịu rên rỉ một cái làm cho lòng của hắn đều run rẩy một cái, nàng không rên rỉ lòng của hắn lại càng run sợ hơn .

"Sắc mặt A Man thật là khó coi."

"Tay của hắn run thật thật lợi hại."

"Hắn chảy mồ hôi rồi."

"Trình Y thật phúc khí, nàng sanh con làm cho nam nhân giống như lo lắng cái gì, lúc đầu ta sinh con đau đến kêu gào thì nam nhân của ta còn vui mừng."

"Ngươi đương nhiên không giống rồi, Trình Y nào có khỏe mạnh như ngươi, nàng. . . . . ."

"Hư, ngươi nói nhỏ một chút." Người nói chuyện ánh mắt quét tới A Man.

Thấy sắc mặt A Man càng trắng không còn chút máu, người chung quanh cũng không dám nói lung tung .

"Sản đạo mở, dùng sức mở rộng thêm một chút."

"Hít sâu, ta hít vào thì ngươi hít vào, ta thở ra thì ngươi thở ra, nào, hít vào . . ."

"Đừng ngất đi, chịu đựng."

"Chúng ta thấy đầu đứa bé rồi, kiên trì một chút."

Bốn bà đỡ đầu đầy mồ hôi nói, lúc Trình Y muốn ngất đi đã có người véo cô một cái, bây giờ là giai đoạn quan trọng, người lớn không thể có sơ sót gì.

Cho tới bây giờ chưa từng bị đau như vậy, Trình Y cảm giác giống như nửa người dưới của mình bị người ta thô lỗ dùng thanh sắt xuyên qua, cũng không nhịn được nữa kêu đau ra tiếng. Cảm giác lần sau đau hơn lần trước, cảm giác có cái gì ở dưới thân muốn thoát ra ngoài, đau đến mỗi một lần cô đều cho rằng mình sắp chết.

Nghe được tiếng kêu thảm của Trình Y A Man không bình tĩnh được nữa, nhấc chân muốn vào nhà, hô to: "Trình Y, ngươi cố chịu đựng!"

Tộc nhân đang chờ ở một bên thấy vậy sợ tới mức vội vàng giữ chặt A Man: "Ngươi không thể đi vào, sẽ làm bà đỡ nữ nhân của ngươi và hài tử gặp nguy hiểm."

A Man nghe vậy không dám tiến vào, dừng bước đứng lại toàn thân cứng ngắc , hai mắt cũng không nháy một cái căng thẳng nhìn chằm chằm vào trong phòng, Trình Y kêu rên một tiếng thân thể của hắn liền run rẩy một cái.

"Đầu đứa bé đi ra, lại dùng sức!"

"Cắn răng lại dùng sức!"

Trình Y kêu gào đến khàn cả giọng, đã ở vào trạng thái mơ màng, dùng lực cũng là phản ứng bản năng, nghe được bà đỡ kêu dùng sức cô muốn dùng sức nhưng không còn có tí sức lực nào.

"Nhanh nhanh, còn một bước ngươi không thể ngất!" Một bà đỡ lớn tiếng quát Trình Y.

Nghe được Trình Y muốn ngất..., A Man giật mình phục hồi tinh thần lại, vung mạnh cánh tay của hai người đang giữ chặt hắn nhanh chóng xông vào trong phòng.

"Trình Y! Ta đây." A Man không để ý tới các bà mụ đang bị hù dọa, bổ nhào vào trước mặt Trình Y dùng sức nắm lấy tay của cô lớn tiếng nói.

Trước mắt dần dần biến thành màu đen, mỏi mệt đến lập tức muốn nhắm mắt lại  Trình Y nghe được tiếng A Man thì mở mắt ra. Thấy A Man thật sự ở bên người mình, không biết như thế nào, cảm giác choáng váng giảm đi, thân thể cũng có khí lực.

Các bà mụ không thèm mắng A Man, một lần nữa cổ vũ thúc giục Trình Y.

"Trình Y, ngươi tăng thêm sức." A Man đem tay Trình Y đưa lên miệng hôn lấy từng chút.

Đây là đứa con đầu tiên của A Man và cô, A Man đang ở bên cạnh cô, cô không thể ngất đi! Trình Y nghĩ như vậy, cắn răng một cái tập trung khí lực toàn thân, khi các bà mụ kêu dùng sức, cảm giác đau đớn bén nhọn giống như là muốn xé rách đánh úp tới sau đó đột nhiên thân thể chợt nhẹ, cảm giác có cái gì trượt ra ngoài khỏi cơ thể cô.

"Oa." Thanh âm tiếng khóc nỉ non của hài nhi vang dội, thanh âm này vang ở trong tai A Man và Trình Y không thể nghi ngờ chính là tiếng trời.

"Là một bé gái." Một bà đỡ lấy kéo đã đun sôi sạch sẽ cắt cuốn rốn rồi cột kỹ cho đứa bé, ôm nó đi tắm sạch.

Các bà mụ còn lại như trút được gánh nặng, hài tử được sinh ra, người lớn cũng bình an, lúc này mới bắt đầu có lòng dạ mà đi quở trách A Man vào đây, nói nữ nhân sanh con nam nhân đi vào sẽ xui xẻo.

Mùi máu tươi trong phòng rất nặng, các bà mụ cho dùng bố sạch sẽ lau toàn thân cho Trình Y, sau đó thu thập sạch sẽ trong phòng.

Bảo Bảo được tắm sạch, bà đỡ dùng quần áo bọc kín đặt ở bên cạnh Trình Y.

Trình Y mệt mỏi không chịu nổi, chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ lập tức, cố gắng chống không có nhắm mắt, bởi vì cô muốn nhìn con gái.

Bảo Bảo đang ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng nhỏ hơn lòng bàn tay của Trình Y, nhìn khó coi. Nhưng cho dù là khó coi như vậy cũng làm cho tâm của Trình Y trong nháy mắt mềm mại vô cùng.

A Man nhìn Bảo Bảo, sau đó cười ngây ngô nhìn về phía Trình Y: "Con gái giống ngươi, nho nhỏ."

Trình Y nở nụ cười, mí mắt trầm xuống, thật sự chịu không nổi chỉ nhẹ nói: "Ta ngủ" liền nhắm mắt ngủ say sưa.

A Man cầm khăn mặt nhẹ nhàng mà lau mồ hôi cho Trình Y, lấy tay chảy vuốt đầu tóc rối bời của cô, nhìn một lớn một nhỏ trước mắt, trong lòng của hắn tràn đầy cảm động. Vô cùng thành kính hôn lên mặt Trình Y và nữ nhi mới ra sinh, nói khẽ: "Ngủ đi, những bảo bối của ta."

Hết chương 48.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.10.2016, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 22.07.2016, 21:55
Bài viết: 82
Được thanks: 30 lần
Điểm: 0.32
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá
hóng chương mới


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.10.2016, 19:55
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 520
Được thanks: 3173 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá - Điểm: 11
Chương 49.
Edit: ChieuNinh

Sau khi sinh Trình Y bắt đầu ở cữ, ở đây có rất ít nữ nhân ở cữ liên tục trong một tháng, phần lớn đều là sinh xong ở cữ không đến một tuần thì ra phòng làm việc, số ít hơi suy yếu thì sẽ đợi đủ mười ngày. Bởi vì sự kiện này Trình Y làm công tác tư tưởng không ít cho các nữ nhân trong tộc, truyền thụ cho cho các nàng sau sinh sản xong không ở cữ đủ rồi một tháng rất có thể sẽ sinh các loại bệnh ở lúc lớn tuổi, nhưng chỉ tốn công vô ích.

Rất nhiều chuyện trong tộc các nữ nhân đều nghe theo Trình Y..., nhưng vẫn có một ít quan niệm đã thâm căn cố đế, không phải Trình Y nói lúc già sẽ dễ bị bệnh mà thay đổi quan niệm được. Các nàng nghe xong thì cười cười, nên làm việc thì làm việc, trước kia ở trong nhà chỉ có một nữ nhân, nhất định phải làm việc. Bây giờ một nam nhân có ba bốn nữ nhân, nếu luôn ở cữ mặc kệ công việc sẽ làm nam nhân mất hứng, nói không chừng còn có thể bị các "Tỷ muội" nói lười biếng. Vì vậy bất đắc dĩ các nữ nhân sau khi sinh xong chỉ cần cảm giác trên người hơi khỏe đã đi xuống giường làm việc.

Trình Y rất xem trọng thân thể của mình, hạ quyết tâm không ở cữ hết một tháng sẽ không ra ngoài, cô nói quyết định này với A Man, cũng được đối phương đồng ý. Vốn thân thể của cô sẽ không khỏe mạnh như người viễn cổ, nếu như không chú ý một chút mà nói..., lỡ sinh bệnh gì ở nơi điều kiện y học lạc hậu này rất có thể liền đi đời nhà ma, cô còn không muốn mới sống có mấy năm thì chết .

Mẫu thân của A Man từ khi trượng phu chết đi cũng không tái giá, vẫn ở một mình, sau khi Trình Y sinh liền chủ động tới chăm sóc trong tháng ở cữ. Chủ yếu là bà thay đổi giặt tã cho cháu gái, quần áo của Trình Y và A Man thì do những nữ nhân khác trong tộc hỗ trợ. Trình Y đã cứu mệnh nam nhân của các nàng, cho nên giúp Trình Y làm việc cũng không có câu oán hận gì, đều rất chủ động, giống như trước kia giúp mẹ con vu y làm việc.

Lúc này vì muốn sữa được đầy đù, Trình Y ăn không ít thịt, đương nhiên cũng phối hợp ăn rau dại, dinh dưỡng đầy đủ mới bảo đảm thức ăn cho con gái.

Hai ngày đầu Trình Y rất ít sữa, căn bản không đủ cho Bảo Bảo ăn, cũng may có một chuyện làm cho cô hài lòng, đó là có sữa non cho con gái, sữa non có giá trị dinh dưỡng cao, đây là tuyệt đối không thể coi thường.

Bảo Bảo không đủ ăn, vì vậy mẫu thân A Man liền ôm Bảo Bảo đi tìm nữ nhân có sữa khác. Sau đó Trình Y vội vàng gia tăng dinh dưỡng, thực vật ở đây không đa dạng như ở hiện đại, ngoại trừ con mồi và rau dại bên ngoài cũng rất khó tìm được trái cây. Ngẫu nhiên còn có thể ăn vào chút ít trứng chim thịt cá. Không muốn con gái phải luôn đi nơi khác tìm sữa ăn, vì vậy dù là không có khẩu vị, Trình Y cau mày ra sức nhét đồ ăn vào trong miệng.

Cuối cùng không uổng công vất vả, lúc hình thể của cô lại mượt mà hơn thì rốt cuộc cũng đủ sữa. Bảo Bảo ăn hết sữa của cô thì ợ một cái, nhìn thấy bộ dáng khuôn mặt Bảo Bảo nho nhỏ như quả trứng gà sau khi ăn sữa xong cái miệng nhỏ nhắn khả ái ngáp một cái rồi nhắm mắt lại rất đáng yêu. Trên mặt Trình Y biểu lộ ôn nhu như nước, thật sự là hận không thể đem tất cả những gì của mình đều hiến cho Bảo Bảo.

Lần đầu tiên A Man được làm cha, rất đỗi yêu thương con gái, tuy không phải là con trai thì có chút tiếc nuối, nhưng hắn xua đi ý nghĩ này. Hắn và Trình Y tuổi còn trẻ, về sau còn có thể sinh con trai cho hắn.

"Oa oa." Ngay lúc A Man vào Trình Y đang nói nhỏ thì Bảo Bảo đột nhiên cất tiếng khóc lên.

"Làm sao vậy? Đói bụng sao?" Chân tay A Man luống cuống nhìn con gái đang gào khóc.

Hiện tại Trình Y đã có kinh nghiệm chăm sóc con nhỏ, không giống ban đầu luống cuống tay chân như vậy rồi. Nhớ tới Bảo Bảo vừa ăn xong chưa tới một giờ, hẳn không phải là đói bụng, cười khẽ, đưa tay sờ mông Bảo Bảo, quả nhiên, ở đó ướt.

Tầm mắt A Man theo tay Trình Y nhìn về phía mông Bảo Bảo, hỏi: "Nước tiểu sao?"

Trình Y nhẹ nhàng cởi tả ướt nước tiểu của Bảo Bảo đưa cho A Man đang ngây ngốc ở một bên. Sau đó lấy tã sạch sẽ bọc lại cho Bảo Bảo, dùng dây thừng nhẹ nhàng vây một vòng ở bụng con gái, như vậy cũng không cần lo lắng hài tử cọ quẫy làm cho tã lệch vị trí.

A Man cầm trong tay tã ướt sũng còn có mùi tanh, bộ dạng không có chút ghét bỏ nào, cười ngây ngô nói: "Nha đầu kia biết dày vò, vừa vừa đại tiện xong lại tiểu tiện."

Trình Y lườm hắn một cái: "Con còn nhỏ đương nhiên như vậy, hôm nay thừa dịp trời trong, còn không tranh thủ đi giặt sạch."

"Ừ." A Man mắt nhìn con gái bởi vì được thay đổi tã sạch sẽ đã hết khóc nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, cầm tã đi ra ngoài giặt sạch. Mấy ngày nay chỉ cần hắn ở nhà thì đều là tự tay giặt tã cho con gái, một là vì để cho a mẫu có tuổi thoải mái chút ít, hai là vì để cho người lần đầu làm cha như hắn có thể tự mình làm gì đó cho con.

Trình Y làm tã không nhiều, một ngày Bảo Bảo vô số lần cần thay tã, vì vậy Trình Y học những nữ nhân khác trong tộc làm vài cái tã da thú đơn giản như vậy. Cũng may mùa đông, những tã này lót ở dưới mông cũng không có làm cho Bảo Bảo khó chịu.

A Man đi ra ngoài nấu nước, trước lấy nước lạnh tẩy trừ một lần, sau lại dùng nước ấm ngâm, việc này đã làm mấy lần nên thuần thục, làm theo Trình Y nói..., Dùng nước sôi ngâm sẽ trừ độc, có thể làm cho Bảo Bảo không sinh bệnh. Vì nữ nhi bảo bối của hắn, hắn không chê phiền mỗi lần giặt tã đều dùng nước ấm ngâm.

"A Man, lại giặt tã cho con gái à." Đại nương đi ra đổ nước thấy vẻ mặt thỏa mãn của A Man khi giặt tã, nhịn không được trêu chọc hắn: "Thật là một Ada tốt, giặt tã cho con gái lại vui mừng vậy nha."

"Ha ha, cần phải vậy." A Man lấy tả đã ngâm sôi một hồi, chẳng sợ bị phỏng mà vắt khô phơi trên dây thừng.

"Nha đầu dễ chăm không?" Đại nương hỏi.

"Dễ lắm, ngoan ngoãn lắm." Hai đầu lông mày của A Man tất cả đều là sủng nịch. Kỳ thật mỗi đêm con gái đều ép buộc nhiều lần, làm cho hắn và Trình Y rất khó có giấc ngủ an ổn. Nhưng hắn một chút cũng không giận, cho dù gây sức ép thì trong lòng hắn con gái cũng là nhu thuận đáng yêu nhất .

Trong phòng, Trình Y dỗ con gái ngủ say, thở một hơi, nhẹ nhàng mà nằm xuống bên cạnh con. Buổi tối bởi vì hài tử thường tỉnh dậy ngủ không an ổn, cho nên ban ngày cô sẽ tranh thủ ngủ bù.

Trong lúc ở cữ cô không dám tắm rửa, bây giờ là mùa đông, phòng lại không  kiên cố bằng hiện đại, chỉ đơn giản lau người một chút. Cô sợ bị cảm mạo sẽ ảnh hưởng tới hài tử, vì vậy chỉ có thể nhịn, tóc cũng không thể gội, trong phòng lại thêm mùi nước tiểu của Bảo Bảo, cô có thể ngửi được trong không khí ẩn ẩn có mùi vị khác thường.

Buổi tối lúc đi ngủ cô đặt Bảo Bảo ở tận cùng bên trong được che chở cẩn thận, sau đó cô nằm ở bên cạnh bé, A Man ngủ ở phía ngoài cùng. Một năm này thực vất vả cho hắn, nam nhân huyết khí phương cương liên tục một năm chưa từng ‘làm’ thật sự rất thống khổ. Hiện tại A Man đã nhẫn đến cực hạn, đêm qua lúc nửa đêm cô tỉnh lại cảm giác hắn trăn trở, trên người truyền đến nhiệt độ nóng bỏng làm cô cũng nóng lên.

Trong nội tâm Trình Y rất áy náy, tính toán còn có hai mươi ngày, chờ hết tháng ở cữ sau này cô có thể giúp A Man rồi, hắn nhịn được khổ cực như vậy nhưng cũng không có đi tìm những nữ nhân khác "hạ hỏa". Sau khi Bảo Bảo sinh ra hắn lại giúp đỡ giặt tã giặt quần áo, trong phòng không khí không dễ chịu cũng không thấy hắn ghét bỏ, ngược lại so với trước kia hoàn nguyện ý dính lên người cô.

Thật sự là người chồng tốt người cha tốt, cô thật may mắn gả cho nam nhân tốt như A Man vậy.

Mở chăn da thú ra đắp lên cho mình và Bảo Bảo, Trình Y nhẹ nhàng vòng tay nhẹ ôm con gái nhắm mắt lại rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp, lúc ngủ cô còn cong khóe môi nở nụ cười hạnh phúc.

Lúc A Man đi vào nhìn thấy hình ảnh ấm áp này, nữ nhân của hắn đang ôm nữ nhi của hắn ngủ. . . . . .

Lúc Bảo Bảo gần một tháng thì A Man và Trình Y thương lượng đặt tên cho con, quyết định gọi con gái của họ là Noãn.

Ở đây không có dòng họ, phần lớn mọi người đặt tên đều là một chữ, nếu như là hai chữ nhiều lắm là có "A" hoặc là "Đại" "Tiểu" ở phía trước tên ..., tỷ như A Man, ví dụ như Đại Nha, Tiểu Sơn.

Noãn là ấm áp, ngụ ý Noãn sanh trong một gia đình ấm áp, sẽ ở trong gia đình ấm áp mà hạnh phúc khoái hoạt lớn lên.

Tên đẹp làm A Man còn vui tươi hớn hở nói tên nữ nhi của hắn là dễ nghe nhất trong tộc, vô cùng đắc ý.

Miểu sẽ thường xuyên đến trò chuyện với Trình Y, hiện tại bụng của nàng càng lớn, A Thái càng thêm để ý, mỗi lần ra ngoài đều giao cho ba nữ nhân khác của hắn thay phiên trong coi nàng, mỗi lần đều có "Người hầu", vì vậy không được bao lâu Miểu cũng sẽ bị phiền đến mất hứng thú không trêu chọc Noãn, rầm rầm đi trở về.

Thời gian ngày từng ngày trôi qua, trong lúc toàn thân A Man bốc hỏa tới điểm giới hạn, mà Trình Y buồn bực bởi vì ở trong phòng một tháng toàn thân muốn mốc meo rốt cuộc đã trôi qua.

Hôm nay, Trình Y nhờ người hỗ trợ nấu vài bồn nước ấm, thừa dịp A Man không ở đó nhanh chóng tắm rửa gội đầu một lượt, tuy không được tắm rửa tận hứng, nhưng dễ chịu hơn rất nhiều.

Chăn đệm được đổi thành mới, đồ cũ cầm đi phơi nắng, dự định ngày mai mới tháo ra giặt.

Buổi tối A Man trở về phòng, hai mắt nóng rực nhìn Trình Y cho Noãn bú sữa, bước nhanh đi qua ngồi xuống bên cạnh bên cạnh Trình Y chơi đùa bàn tay nhỏ bé của con gái, sau đó nhịn không được hỏi: "Đêm nay chúng ta có thể. . . . . . đi?"

Cảm giác được khí tức nóng rực của A Man, Trình Y cũng khát vọng mà mặt lập tức đỏ lên, tim đập như trống, mắng hắn: "Nhìn ngươi gấp giống như con khỉ vậy."

"Không vội? Nếu không vội thì ta không phải là nam nhân!" A Man sợ ầm ĩ đến Noãn đang ăn ngon, thấp giọng nói ra.

"Đừng động tay động chân, làm Noãn khóc thì làm sao bây giờ?" Trình Y chỉ tay sói đang vuốt ve tay Noãn đang ăn sữa mà sẳng giọng.

A Man không tình nguyện thu tay lại, nhìn Noãn đang say mê thỏa mãn mút lấy đầu nhũ của nữ nhân hắn, hâm mộ vô cùng, ngóng trông bé nhanh chóng ăn no đi ngủ, hắn phải ôm mẹ hài nhi làm "Chuyện tốt" hắn mơ tưởng một năm.

Giống như nghe được tiếng cầu khẩn của phụ thân, Noãn buông miệng ra tỏ vẻ ăn no, Trình Y nhanh chóng dùng tay vỗ nhẹ nhẹ sau lưng Noãn, để ngừa bé bị sặc sữa, đung đưa vài cái đã dỗ bé ngủ.

A Man cực kỳ cao hứng, nhanh chóng cởi hết quần áo nằm vào trong chăn thúc giục Trình Y nhanh lên.

Trình Y không có để ý tới A Man đang động dục, kiên nhẫn dỗ dành Noãn cho tới khi bé thở đều mới dừng lại. Sau đó ngồi thẳng người quay đầu trừng A Man đang vói tay vào trong y phục của cô.

"Tốt rồi Trình Y, thừa dịp Noãn đang ngủ chúng ta tranh thủ thời gian đi." A Man không muốn đợi nữa, xoay người đem Trình Y đặt ở dưới thân, chỉ chốc lát sau liền đem quần áo trên người nàng cởi hết.

Hai mắt Trình Y mê ly, thân thể xích lõa nóng như lửa của A Man dán chặt lên cô, giữa hai chân cảm nhận được lửa nóng cứng rắn của hắn đang đẩy lấy cô. Một năm nay không riêng A Man khó chịu, cô cũng rất trống rỗng, hiện tại bị A Man vừa vân vê lại vừa hôn một cỗ dịch nóng bỏng tuôn trào.

A Man hết hôn lại hôn lên hai đầy đặn trước ngực Trình Y, hút lại hút, uống vào vài miếng "Cơm canh" của con gái, tay vừa sờ vào giữa hai chân cô, lập tức vui vẻ: "Còn nói ta, nhìn ngươi gấp đến độ. . . . . ."

Trình Y bất chấp thẹn thùng đỏ mặt, hai tay ôm chặt cổ A Man, hai chân vòng lên eo của hắn thở hào hển thúc giục: "Nhanh, nhanh chút."

Nâng chân Trình Y lên, cũng không quản khúc dạo đầu, ** kêu gào giày vò hắn muốn hỏng, A Man động thân một cái hung hãn chìm vào trong cơ thể cô.

Ngay lúc hai người kết hợp, không tự giác kêu rên thỏa mãn, cảm giác như là cỏ khô héo rũ đột nhiên được tưới nước thỏa mãn nói không nên lời, A Man thở hào hển bắt đầu động.

Trình Y nặng nề mà cắn lên bả vai chắc nịch của A Man ngăn chặn tiếng thét lên, hai tay vô ý thức ôm lấy lưng hắn đang không ngừng phập phồng. Noãn đang ở bên cạnh bọn họ không thể phát ra tiếng vang quá lớn, chỉ có thể nhịn. Ai ngờ chính là muốn kêu lại không dám kêu như vậy, liều mạng kiềm chế thì cảm giác càng **. Kích thích mới mẻ giống như yêu đương vụng trộm, hai người cực kỳ kích động, không bao lâu tựu đều đạt đến cao trào.

Sau đó A Man đặt ở Trình Y trên người thở hào hển, phân thân của hắn còn chôn ở trong cơ thể ấm áp của cô, nghiêng đầu liếm liếm vành tai khéo léo của Trình Y nói: "Rất thỏa mái!"

Trình Y không nói chuyện, nhưng động tác đưa tay khẽ vuốt đầu hắn có thể nói lên cô cũng rất thoải mái. Tuy thời gian ngắn, nhưng một năm không có làm qua việc vợ chồng, lúc này đây cho dù ngắn ngủi cũng được giải khát.

"Noãn không có tỉnh, chúng ta tiếp tục." Phân thân chôn ở trong Trình Y thức tỉnh, dần dần cứng lên, A Man đưa tay vân vê ngực Trình Y, gặm cắn cằm Trình Y nói: "Vừa rồi chưa tận hứng, lần này chúng ta làm lâu một chút."

Vừa dứt lời, A Man liền thẳng lưng mà động, một lần vừa rồi thời gian không lâu, cho nên hai người cũng không mệt mỏi. Cho nên lần này chăm chú cùng nhau tận hứng nhảy múa, lúc lên lúc xuống, thắt lung vòng eo phối hợp vô cùng tốt.

Tức khắc, trong phòng tràn ngập âm thanh va chạm rên rỉ làm cho người ta mặt đỏ tim đập. . . . . .

Noãn rất thông cảm song thân, luôn ngủ say, A Man và Trình Y làm thêm hai lần rốt cuộc tận hứng, mệt mỏi đầu đầy mồ hôi mà đi ngủ.

Sắp đi ngủ, Trình Y nằm trong ngực A Man từ từ nhắm hai mắt mệt rã rời mà hỏi thăm: "A Man, các ngươi đi qua Phương Nam chưa? Nơi đó có phải là bốn mùa như mùa xuân, chưa bao giờ bị lạnh?"

"Phương Nam là nơi nào? Luôn đi về phía nam sao? Chưa có đi qua, không biết chỗ đó có lạnh hay không." A Man cũng không để ý, sau khi nói xong ngáp một cái, ôm lấy Trình Y dỗ: "Ngủ đi, đừng nghĩ những chuyện loạn thất bát tao nữa." (loạn thất bát tao: lung tung)

Liên tiếp làm ba lượt, xác thực Trình Y rất mệt mỏi, không có tinh lực đi hỏi lại chuyện Phương Nam, nghĩ dù sao cũng không vội, về sau có rất nhiều thời gian hỏi. Quay đầu lại nhìn Noãn đang ngủ say, dịch góc chăn cho bé, sau đó một nhà ba người nằm song song cùng nhau hạnh phúc bình yên chìm vào giấc ngủ.

Hết chương 49.


Đã sửa bởi ChieuNinh lúc 26.10.2016, 18:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?
Kim Phượng: minh hỡi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.