Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá

 
Có bài mới 20.10.2016, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 04.12.2015, 21:44
Bài viết: 69
Được thanks: 47 lần
Điểm: 0.86
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá
Trời ơi ăn thịt người ư, không không không, đừng ăn có được không



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.10.2016, 18:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 520
Được thanks: 3173 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá - Điểm: 12
Chương 45.
Edit: ChieuNinh

Trong lúc di chuyển người ngoại tộc đã chết gần hết người già trẻ nhỏ và phụ nữ, mấy người may mắn còn sống sót trong mấy lần chiến đấu lại bất hạnh bị ảnh hưởng mà chết vài người nữa. Hiện tại tất cả nam nhân đều chết hết, Trình Y đếm, chỉ còn lại có một người phụ nữ đã qua tuổi năm mươi, mười nữ hài tử, tiểu nam hài đã bị A Thái bọn họ giết hết.

Nữ nhân trưởng thành chỉ còn lại có sáu người, trong đó có một người trong tộc bị bắt đi lúc trước, đã gầy yếu tiều tụy không còn hình dáng, một người khác và Búp Bê thì không thấy đâu.

Qua hỏi thăm mới biết được Búp Bê và một nữ nhân khác đều chết, người chết trước hết chính là nữ nhân kia. Bị bắt đến bộ lạc xa lạ, chứng kiến đám nam nhân mỗi người giống như "Quỷ chết đói", cho dù thân thể khỏe mạnh thế nào cũng không chịu đựng được vất vả. Lại lúc nào cũng mong nhớ trượng phu và con cái, bởi vì phản kháng rồi bị đánh sau đó lại không cơm ăn, thể xác và tinh thần bị dày vò đến sinh bệnh, không có người khám và chữa bệnh, không bao lâu đã bị những nam nhân kia gây sức ép mà chết.

Tính tình Búp Bê kiêu căng táo bạo, mà trong lòng chỉ có A Man, làm sao có thể thành thành thật thật bị một đám nam nhân vừa thối lại vừa xấu khi dễ. Đi theo bên người vu y nhiều năm, y lý đơn giản cũng có chút hiểu biết, vì vậy lúc bị khi phụ thì thừa dịp đối phương không có đề phòng mà công kích thân thể mềm yếu yếu huyệt của hắn, cứ như vậy nàng làm bị thương ba nam nhân.

Búp Bê đả thương người, đám "Đói nam" bị chọc giận trói chặt hai tay, hai chân  cột vào hai bên trên cây cột, bị trói buộc ở liền không có sức đánh trả, chỉ có thể tuyệt vọng mặc người muốn làm gì thì làm.

Bọn nam nhân này đói khát quá lâu, lại thêm Búp Bê đả thương ba người huynh đệ bọn hắn, hành vi này triệt để chọc giận bọn họ, vì vậy trong lúc cần phải giải quyết sinh lý liền không lưu tình chút nào.

Vốn được cưng chìu, lại bị một người đến một người ngược đãi, từ nhỏ được vu y nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên Búp Bê làm sao chịu đựng được nỗi thống khổ và ô nhục này, dứt khoát cắn lưỡi tự vận.

Nghe nói lúc Búp Bê toàn thân bị trói chịu nhục thì không ngừng gọi tên A Man, trong thanh âm mang theo nồng đậm không cam còn có tuyệt vọng, khi cắn lưỡi chết thì gọi vu y.

Người ở vào lúc cực độ ủy khuất và nguy hiểm sẽ nghĩ đến người thân quan trọng nhất thân thiết nhất với mình, trong suy nghĩ của Búp Bê người trọng yếu nhất chính là vu y và A Man.

Tuy mọi người không thể nào yêu mến Búp Bê, lại bởi vì chuyện của vu y mà có chút hoặc nhiều hoặc ít giận chó đánh mèo lên trên người Búp Bê, nhưng nghe nói Búp Bê chết đi dù sao cũng không khỏi thương cảm một phen. Suy cho cùng thì chào đời và chung sống nhiều năm trong cùng một bộ lạc như vậy, Búp Bê bị bắt đi rồi không để ý tánh mạng làm bị thương ba nam nhân ngoại tộc. Nữ nhân bình thường bị bắt ra khỏi tộc đều vì bảo vệ tánh mạng mà tùy ý lấy lòng, mà Búp Bê biết rõ phản kháng sẽ mang đến tai nạn cho chính mình mà vẫn như cũ không thay đổi ước nguyện ban đầu. Có thể biết trong lòng nàng vẫn là bộ lạc của mình mới quan trọng nhất, thực tế nàng đối với A Man đến chết không thay đổi lòng si mê làm cho người có mặt cảm động.

Người ở lại trong bộ lạc được kêu đến, thứ thịt người này cũng không phải là tất cả mọi người thích ăn. Trình Y cũng không ăn, những người khác cũng không bài xích, chỉ là chờ đợi ở nơi tràn ngập mùi máu tươi một lúc là rất ảnh hưởng khẩu vị. Có mấy nữ nhân chịu không được mùi máu tươi nôn đến mật tới mật xanh mật vàng, sẽ càng không đi ăn thịt người.

Cái chuyện ăn thịt người này không có người miễn cưỡng, mười mấy nữ nhân không ăn thịt người theo Trình Y cùng nhau đi đốn cây cành cắt dây mây chà xát dây thừng dùng để làm cáng. Người bị thương quá nhiều, chỉ dựa vào dìu đỡ không có cách nào khác đi đường xa như vậy, nói không chừng trên đường trở về sẽ chết một đống, cho nên cáng nhất định phải làm. (cáng: cáng cứu thương, băng ca)

Lần này báo thù tuy lại chết thêm một bộ phận tộc nhân, nhưng dù sao cũng là triệt để báo thù, mọi người thương tâm đồng thời cũng hả giận, nghĩ đến đồng bạn chết đi, A Thái bọn họ giải quyết thi thể địch nhân không lưu tình chút nào.

A Man vẫn luôn hôn mê, Trình Y rất sốt ruột, nhưng lại không còn cách nào khác vẫn luôn ở bên cạnh hắn. Càng sốt ruột lo lắng cô càng phải làm cáng nhanh lên, thấy nữ nhân làm chậm, còn gọi thêm mấy nam nhân tới hỗ trợ.

Các nam nhân ầm ĩ ăn thịt người nướng, khi họ ăn thịt người thì Trình Y các nàng luôn buộc cáng, trong lúc đó Trình Y không dám tháo xuống cái nón trên đầu mình mà càng che đậy thật nghiêm cẩn, nếu không ngửi thấy được mùi thịt người nướng chín cô tuyệt đối sẽ nôn. Ngay cả bộ dạng các tộc nhân lúc hoan hô hả giận ăn thịt người cũng không dám nhìn, cũng không dám nghĩ, liều mạng thôi miên chính mình bọn họ là đang ăn thịt heo.

A Thái bọn họ chỉ ăn bộ phận nhiều thịt là đùi và bụng, về phần đầu, cổ, cánh tay và chân thì ném hết. Có lẽ là đói bụng, lại có lẽ bởi vì ăn thịt của kẻ thù cảm giác rất thống khoái, không ít người ăn đến miệng chảy đầy mỡ, hô to ăn ngon, thống khoái.

Mọi người ăn xong rồi liền đi theo Trình Y các nàng cùng chà xát dây thừng buộc cáng, người càng nhiều buộc được cũng sắp xong. Tổng cộng buộc được sáu cái, sợ người bị thương nặng chờ không được, Trình Y thúc giục tộc nhân ăn no đem người bị thương nặng nhất khiêng trở về trước.

Hai người khiêng một người, A Man là người đầu tiên được đưa lên cáng, còn lại năm người đều là trọng thương hôn mê, Trình Y đi về cùng với mười hai người nâng cáng, dặn dò tộc nhân đang ở lại trông coi người bị thương đồng thời thuận tiện lại làm thêm cáng.

Khiêng người đi đường kỳ thật rất tốn thời gian, mười hai người khiêng sáu người bệnh sau khi trở về để lại hai người, còn lại mười người cầm cáng vội vàng rời đi.

Cáng này càng làm tay càng quen thuộc, chờ mười người trở về giờ lại làm ra được thêm hai cái, vì vậy cứ như vậy, mỗi lần người được khiêng trở về càng ngày càng nhiều. Về sau các nữ nhân cũng khiêng giúp, đến trước khi trời tối tất cả người bị thương đều được khiêng trở về.

Nữ nhân và nữ hài tử ngoại tộc được giữ lại đều được dẫn theo trở về, còn lão phụ nhân bởi vì không làm việc được, không có bất kỳ tác dụng nào, vì vậy rất không may bị vứt bỏ.

Tiêu diệt một bộ lạc, trong bộ lạc tất cả vật hữu dụng cũng cầm trở về, kể cả da thú, nồi chén còn có thật là ít ỏi rau dại và cám.

Bởi vì ăn không ít thịt người, phần lớn mọi người vẫn chưa đói, không ăn thịt người, như là nhóm người Trình Y và người luôn đợi ở trong bộ lạc thì tùy tiện nấu chút cháo rau dại ăn. Bởi vì người bị thương nhiều, tất cả đều bận rộn chăm sóc họ, không có thời gian đi săn hoặc bắt cá.

A Man tỉnh lại thì đêm đã khuya, có lẽ là mất máu quá nhiều, sắc mặt rất trắng, sau khi tỉnh lại muốn ngồi dậy, kết quả đã quên chính bản thân mình bị trọng thương, nên vừa động thì một cơn đau đớn thấu tận tim gan ập tới, lập tức đầu đầy mồ hôi.

Nghe được A Man rên rỉ, Trình Y đang nấu cháo cá ở cửa ra vào lập tức đi tới, mang theo kích động nói: "Ngươi rốt cuộc tỉnh rồi."

"Ta. . . . . ." Thanh âm khàn khàn, cuống họng cực khô.

"Đợi một chút." Trình Y bưng lên một bên chén nước uống vào, sau đó cúi người chạm môi A Man rồi truyền nước qua, biểu lộ rất vô tư, không có ngượng ngùng, bây giờ không phải là thời điểm thẹn thùng.

Uống nước xong cổ họng dễ chịu hơn nhiều, A Man nói có chút yếu ớt: "Tình huống sao rồi?"

"Ngươi yên tâm, người bị thương đều được mang về, đang ở trong phòng nghỉ ngơi, ta vừa mới kiểm tra qua, không có việc gì." Trình Y sau khi nói xong đem mọi chuyện phát sinh sau khi A Man hôn mê nói hết một lần.

Đột nhiên nhớ tới chuyện phát sinh lúc ấy, lông mày A Man xiết chặt: "Ai cho ngươi đi?!"

Trong ngữ điệu trách cứ còn mang theo vài phần quan tâm, Trình Y một chút cũng không sợ, nhướng nhướng mày: "Nếu ta và Miểu không qua thương thế của ngươi quá nặng như vậy, làm sao được mang về đến là cả vấn đề ."

Trước kia A Man bọn họ xác thực là chưa từng có cáng này, nếu như không có nó người bị trọng thương không thể mang về là sự thật. Tuy là để ý việc này, nhưng nghĩ tới tình cảnh vạn phần nguy hiểm lúc ấy đột nhiên cô xuất hiện, lòng của hắn liền sợ tới mức run rẩy, từ nay về sau nếu như sự tình này lại phát sinh. . . . . .

"Từ nay về sau phải nghe lời!" Con mắt A Man trừng qua, tuy hắn bị thương còn rất yếu, nhưng ánh mắt như cũ rất có tác dụng đe dọa, tâm tình phập phồng quá lớn, hô hấp cũng dồn dập theo.

"Được được, ta nghe lời ngươi, ngươi đừng kích động." Trình Y sợ A Man bởi vì kích động sẽ động tới miệng vết thương, nhanh chóng gật đầu đáp ứng, nhẹ ngăn chận hai bên bả vai hắn lo lắng nói: "Đừng lộn xộn, ngươi tốt nhất nhanh chóng dưỡng thương cho tốt, các tộc nhân đều lo lắng cho ngươi."

A Man nhắm mắt lại một hồi lâu mới bình phục tâm tình, đợi buồn bực trong ngực dần tán đi thì mở mắt ra, thấy Trình Y bưng cái chén còn đang bốc khói.

"Đói bụng không? Ta nấu cháo còn có canh cá cho ngươi, để nguội một lát rồi ăn." Trình Y để súp và cháo trong hai cái chén đặt ở trên mặt đất, sau đó thở dài nhìn về phía A Man.

"Làm sao vậy?"

"Ngươi, ngươi biết chuyện của Búp Bê không?"

"Không thấy được Búp Bê, có phải là đã. . . . . ." A Man yên lặng nhìn qua Trình Y.

Nhẹ gật đầu, Trình Y đưa tay nhẹ nhàng xoa lên lông mày rậm của A Man đang nhăn lại: "Nàng chết rồi, bởi vì không muốn bị những nam nhân kia ô nhục nên cắn lưỡi tự vận."

A Man ảm đạm: "Không thể cứu nàng ra, là ta có lỗi với nàng."

"Nàng sẽ không trách ngươi, đừng tự trách nữa, không thể mau chóng cứu nàng ra cũng là vì bảo vệ càng nhiều tính mệnh của tộc nhân." Trình Y hiểu rõ tâm tình của A Man, không thể cứu Búp Bê ra không phải lỗi của A Man, muốn trách chỉ có thể trách những người ngoại tộc đáng giận kia. Vu y bị thiêu chết, nếu Búp Bê không chết, sau khi biết rõ tin tức này chỉ sợ sẽ càng thương tâm tuyệt vọng. Hiện tại nàng chết đi xem như cùng đi thế giới kia đoàn tụ với vu y, so với nàng còn sống trở về đối mặt đả kích không chịu nổi thì tốt hơn.

Không nói nữa, Trình Y cho A Man thời gian để cho hắn yên lặng một chút.

"Cháo không còn nóng, uống trước một chút đi." A Man không tiện di chuyển, Trình Y rất kiên nhẫn dùng miệng từng miếng từng miếng cho A Man ăn, ăn xong một chén cháo rồi lại đút hơn phân nửa chén canh cá nóng, hắn không thích ăn cá, vì vậy chính mình ăn.

A Man được Trình Y cẩn thận chiếu cố nên khôi phục rất nhanh, dưỡng ba ngày đã có thể ra ngoài đi đi lại lại rồi, nhưng vẫn không thể làm việc tốn sức, loại sự tình đi săn và đào bẫy rập này còn chưa làm được.

Những người bị thương nhẹ khác thì đã khỏe rồi, người bị thương nặng cũng không sai biệt lắm giống như tình huống của A Man, có thể đi ra ngoài đi đi lại lại. Tố chất thân thể của mọi người rất tốt, khả năng khôi phục năng cực nhanh. Vì thế Trình Y không chỉ phải lần đầu tiên cảm thấy may mắn bị thương không phải là cô, nếu không với thể chất của cô không biết phải nằm bao nhiêu ngày mới có thể ra ngoài.

Qua ba ngày quan sát, nữ nhân và hài tử ngoại tộc được mang về đều thành thật, không ầm ĩ không nháo loạn, tranh giành làm việc. Một lòng cố gắng lấy lòng tất cả mọi người, e sợ cho không được yêu thích rồi bị đuổi đi, thấy các nàng là thật tâm muốn dung nhập với hoàn cảnh cảnh, mọi người cũng yên tâm.

A Man một khi có thể ra ngoài, các tộc nhân liền vội để cho hắn tiếp nhận chức tộc trưởng. Bởi vì ngoại tộc xâm lấn làm hại bộ lạc bị hao tổn nghiêm trọng, nhu cầu cấp bách phải có một người dẫn đầu dẫn dắt mọi người vượt qua đoạn thời gian dày vò khốn khổ này.

Tất cả tộc nhân đều chạy ra, vây A Man vào giữa, do a mẫu của A Man — tộc trưởng phu nhân đời trước đem biểu tượng thân phận của tộc trưởng – lông vũ năm màu đội lên đầu A Man.

Sau khi đội lên nón lông vũ, các tộc nhân liền bùng nổ tiếng reo hò nhiệt liệt, tất cả mọi người đều toàn tâm toàn ý ủng hộ A Man làm tộc trưởng. Tộc trưởng mới nhậm chức làm cho các tộc nhân trong khoảng thời gian này thể xác và tinh thần đều chịu dày vò như được uống thuốc an thần, đều hô to nghe theo lời A Man.

A Man đưa tay ý bảo mọi người yên tĩnh, khẽ cười nói: "A Man cám ơn mọi người tín nhiệm, lúc này A Man xin thề trước Vu Thần, từ nay về sau nhất định toàn tâm toàn ý vì tộc nhân, dẫn mọi người cùng nhau đưa bộ lạc phát triển càng ngày càng tốt!"

"Được!" Mọi người hưng phấn được vừa nhày vừa kêu lớn tiếng phụ họa.

"Rốt cuộc chúng ta cũng báo thù cho tộc trưởng, tất cả mọi người là người gan dạ! Từ nay về sau cũng phải dũng cảm như vậy, thề bảo vệ tốt nữ nhân và bọn nhỏ trong bộ lạc!" Nhắc tới tộc trưởng, con mắt A Man đỏ hồng.

A Man nói rất nhiều, cảm xúc các tộc nhân cũng dâng trào, đối với trách nhiệm bảo vệ tộc nhân và phát triển Bộ Lạc tâm tình bay lên thật cao.

Có tộc trưởng lại thiếu một vu y, thấy tâm tình mọi người đang ở trong kích động vui sướng, A Man nghĩ nghĩ mở miệng nói: "Bây giờ chúng ta không có vu y, cũng không có ai thích hợp tiếp nhận cái chức này, mọi người nói làm sao bây giờ?"

Cảm xúc đang dâng cao lại bởi vì lời nói của A Man lập tức giảm mạnh, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau tỏ vẻ không biết làm sao bây giờ, một cái bộ lạc không có vu y tựa như người không có linh hồn, như vậy sao được.

"Nếu không chúng ta đi khác bộ lạc đoạt một người về?"

"Ngươi cho là đoạt vu y đơn giản như đoạt nữ nhân sao?"

"Chẳng lẽ để cho trong bộ lạc không có vu y sao?"

"Không biết làm sao bây giờ."

"Ai."

". . . . . ."

Mọi người ngươi một lời ta một câu, cuối cùng cũng không có thương lượng ra được về sau sẽ như thế nào, đều ủ rũ .

A Man liếc nhìn Trình Y gật đầu sau lớn tiếng nói: "Đối với chuyện vu y này, ta có một ý kiến, không biết mọi người có thể tiếp nhận hay không."

"Ý kiến gì?" Mọi người đều hỏi tới.

"Vu y tiền nhiệm như thế nào mọi người cũng rất rõ ràng, bởi vì địa vị của nàng cao ngay cả tộc trưởng cũng không để vào mắt, không để ý an nguy của tộc nhân chỉ quan tâm chính mình. Cũng bởi vì chuyện Búp Bê liền nguyền rủa tộc trưởng, cuối cùng rơi vào kết cục bị chết cháy, nàng không đem mọi người để vào mắt như vậy là nguyên nhân gì?" A Man quét mắt nhìn người chung quanh.

"Nàng không phải người tốt."

"Nàng ỷ vào địa vị cao không coi ai ra gì."

"Nếu địa vị nàng thấp hơn cũng không dám cãi nhau với tộc trưởng."

Một số người phát biểu quan điểm của mình, đại đa số người không có mở miệng đều nhìn qua A Man.

Cảm thấy không sai biệt lắm, A Man cười nói: "Vu y ngạo mạn đến tộc trưởng cũng không để vào mắt, hoàn toàn là bởi vì địa vị nàng rất cao! Tất cả mọi người tôn trọng nàng, kể cả tộc trưởng trong đó, nhận thức được mọi người không thể không có nàng! Cho nên muốn làm gì thì làm, hoàn toàn không để ý đến cảm thụ của tộc nhân."

Trình Y lén lút kéo bà cụ bói toán qua, cùng đứng ở bên cạnh A Man.

"Ta nghĩ thật lâu, vì không để lần thứ hai xuất hiện một vu y không đem tộc nhân để vào mắt mà chỉ lo cho mình. Ta quyết định phân chức vị vu y ra cho hai người phục trách. Một người phụ trách bói toán thỉnh cầu Vu Thần phù hộ chúng ta, một người phụ trách xem bệnh cho tộc nhân, do hai người tới tuyệt đối sẽ không hỏng việc. Địa vị của hai người là như nhau, như vậy sẽ tránh cho tai họa giống vậy lại phát sinh, mọi người nói thế nào?"

A Man vừa nói xong, bên dưới lập tức liền bùng nổ rồi, từ trước đến nay vu y đều do một người đảm nhiệm, không có tình huống hai người chia sẻ, mọi người nhất thời có chút khó có thể tiếp nhận.

Nâng tay lên, tất cả lập tức an tĩnh lại, A Man thả tay xuống chỉ vào lão phụ nhân bên cạnh Trình Y nói: "Bà sẽ bói toán, năng lực của nàng cao hơn nhiều vu y tiền nhiệm, xem bói và bái tế Vu Thần do bà làm là thích hợp nhất, mà loại sự tình chữa bệnh thì do Trình Y làm. Nàng đã trị thương cho rất nhiều người, tất cả mọi người hiểu rõ y thuật của nàng. Ta biết trong lúc nhất thời các ngươi không tiếp nhận được, đây chỉ là đề nghị, cuối cùng còn phải xem ý kiến của mọi người, ta cho các ngươi thời gian một ngày, ngày mai vào lúc này ta sẽ hỏi kết quả, bây giờ mọi người về đi."

A Man bị thương còn chưa khỏi hẳn, mệt nhọc lập tức cần nghỉ ngơi, các tộc nhân biết hắn mệt mỏi nên cũng không có ai ngăn cản, yên tĩnh nhìn hắn được Trình Y dìu trở về phòng nghỉ ngơi.

Chuyện bà bà biết bói toán ở trong tộc chỉ có vài người biết rõ, sau khi A Man vừa rời đi mọi người liền bao bọc vây quanh bà hỏi thăm chuyện bói toán. Hỏi cái gì, bà lại là giải quyết như thế nào, A Man và Trình Y đã rời đi cũng không biết.

Kỳ thật chuyện tách "Vu" và "Y" ra là chủ ý của Trình Y, A Man sinh trưởng ở thời kỳ viễn cổ, tôn trọng phong tục truyền thừa của tổ tiên bọn họ. Ban đầu khi Trình Y nói như vậy thì hắn cũng không đồng ý, về sau được Trình Y phân tích lợi và hại lại khuyên rất nhiều lần mới thuyết phục được hắn. Hiện tại trong tộc không ai lại vừa "Vu" lại vừa "Y", do hai người đến chia sẻ chính là kết quả tốt nhất, chờ sau này có người thích hợp xuất hiện lại nói sau.

Chuyện này rất quan trọng, sợ các tộc nhân khó có thể tiếp nhận, vì vậy một ngày trước Trình Y và A Man gọi A Thái và Miểu tới nói ra việc này. Phải mất rất lâu mới thuyết phục được bọn họ, bởi vì đến lúc đó mới có thể giúp đỡ.

Một ngày này, A Thái và Miểu không có nhàn rỗi, đi từng nhà thuyết phục, nói đến miệng khô lưỡi nóng. Cuối cùng hiệu quả cũng không tệ, dù sao hiện tại ở trong tộc không có người thích hợp để lựa chọn, hai người đảm nhiệm so với một người không mạnh, thì đại đa số mọi người bị thuyết phục .

Một ngày qua đi rất nhanh, cũng là thời gian địa điểm hôm qua, A Man so với  ngày trước lại có tinh thần hơn rất nhiều, thanh âm càng lớn, nhìn các tộc nhân hỏi: "Ngày hôm qua chuyện ta nói mọi người đã suy xét kỹ chưa, đồng ý với quan điểm của ta thì đứng ra."

Bên dưới mọi người do dự một lát, cuối cùng bắt đầu có người lục tục đứng ra, có vài người chưa quyết định khi nhìn thấy có không ít người đứng ra vì vậy cũng đi theo. Đại đa số mọi người bị A Thái thuyết phục, kết quả rất rõ ràng, tộc nhân đồng ý A Man đề nghị chiếm đại đa số .

Không cần đếm cũng có thể nhìn ra người đứng ra càng nhiều, A Man quét mắt nhìn sau đó tuyên bố: "Người đứng ra rõ ràng chiếm đa số, vậy cứ quyết định như thế, từ giờ trở đi, do bà bà và Trình Y hai người đồng đảm nhiệm chức trách vu y!"

Hết chương 45.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.10.2016, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 520
Được thanks: 3173 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hành trình ở viễn cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá - Điểm: 12
Chương 46.
Edit: ChieuNinh

Trước mặt các tộc nhân bà bà bày ra một chút năng lực bói toán, mọi người đều tâm phục khẩu phục. Sống với nhau nhiều năm, cũng biết rõ bà sẽ không nói lời tùy ý, là một người rất hòa ái dễ gần, tính cách nhân phẩm tốt hơn nhiều so với vu y tiền nhiệm, vì vậy liền không bài xích nàng đảm đương chức đại vu .

Lên làm tộc trưởng, nhiệm vụ chủ yếu của A Man chính là xử lý chuyện mất cân đối nghiêm trọng tỉ lệ nam nữ trong tộc, từ số lượng nữ nhân ít hơn nam nhân đến bây giờ thì lại nhiều gấp ba có thừa so với nam nhân. Như vậy nếu một người nam nhân chỉ có một nữ nhân, trên trăm nữ nhân đều là "Quang côn". (Quang côn: độc thân)

Tác dụng của nữ nhân ngoại trừ làm công việc, chủ yếu nhất chính là sanh con giúp tộc đàn lớn mạnh, nếu không có nam nhân vậy làm sao sanh con? Vì vậy biện pháp giải quyết chính là chia đều một người nam nhân có đến ba nữ nhân.

Vậy tột cùng là ai phân cho ai, chủ yếu vẫn để cho chính bọn họ quyết định, nếu nữ nhân vừa ý người nam nhân nào thì trực tiếp đi qua, nếu đối phương đồng ý thì chính là nữ nhân của hắn. Mà nam nhân cũng có thể chọn lựa nữ nhân chính mình thấy thuận mắt, nếu số lượng đúng là ba người thì quyết định như vậy, nếu như số lượng vượt qua hoặc là không đủ, vậy thì do A Man đến định đoạt.

Nữ nhân lựa chọn nam nhân tất nhiên là đều cùng nhau tranh đoạt nam nhân có bản lĩnh, nữ nhân tuổi trẻ chút đều đem ánh mắt đặt ở trên người A Man và A Thái. Hai huynh đệ này không chỉ có bộ dáng tốt một chút mà còn rất dũng mãnh, quan trọng nhất chính là bọn hắn ở trong tộc nói chuyện có phân lượng. Từ khi A Man nói có thể tự do lựa chọn bầu bạn sau đó những nữ nhân này liền thường xuyên thấp thoáng ở trước phòng A Man và A Thái, nói lời nói mập mờ trêu chọc tỏ tình.

Trước kia ngoại trừ tộc trưởng, tất cả nam nhân đều chỉ có một bầu bạn, bởi vì nữ nhân thiếu có muốn nhiều cũng không được, nhưng là bây giờ thì khác, có quá nhiều nữ nhân. Gần một nửa nữ nhân toàn tộc hướng ánh mắt tới A Man bên này liếc mắt đưa tình, Trình Y tức giận đến xanh mặt, thấy ai cũng không thuận mắt. Trái ngược với hình tượng ôn nhu xinh đẹp thanh tú trước kia, đối với các nữ nhân lớn mật vứt mị nhãn tỏ tình về phía A Man hoàn toàn không cho sắc mặt tốt, lạnh lùng trừng mắt các nàng.

Các nữ nhân bị Trình Y trừng phải cảm thấy không hiểu, rõ ràng là A Man có thể tùy ý lựa chọn, sao Trình Y lại bá đạo như vậy không cho các nàng lấy lòng A Man?

Phần lớn nữ nhân hoặc nhiều hoặc ít đều được Trình Y trợ giúp qua, phát giác được cô không muốn các nàng tiếp cận A Man. Tuy rất không muốn nhưng vẫn là tự động nhượng bộ đi qua A Thái, nhưng cá biệt có nữ nhân cũng không phục, mặc kệ ánh mắt Trình Y dọa người như thế nào cũng không nhượng bộ.

"Để cho chúng ta trông thấy A Man." Đã đi hơn phân nửa,chỉ còn lại không tới mười nữ nhân do dự mà không nỡ rời đi.

Trình Y đứng ở trước cửa, đứng thẳng lưng, lạnh lùng thốt: "A Man đang nghỉ ngơi, các ngươi trở về đi."

"Chúng ta liền chờ ở đây, A Man nghỉ ngơi tốt tự nhiên sẽ gặp chúng ta." Trong đó có một nữ nhân thân hình đầy đặn bộ dáng cũng không tệ lắm không chút nào bận tâm Trình Y mặt lạnh, lớn tiếng nói. Có thể hầu hạ ở bên người A Man là vô cùng vinh hạnh, nhớ lại thân hình cường tráng mạnh mẽ của hắn, tâm nàng liền ngứa ngáy khó nhịn.

"Vậy các ngươi cứ đợi đi." Thấy trong mắt nữ nhân lóe ra tràn ngập **, trong nội tâm Trình Y một trận chán ghét, A Man bị người ta toan tính ý dâm rồi. Ở lại nữa cô không dám cam đoan mình có thể mất đi lý trí hay không, bực bội nói xong sau đó xoay người trở về phòng, nhắm mắt làm ngơ.

Mấy cái nữ nhân quả nhiên bất chấp trời rét lạnh mà đứng ở ngoài phòng chờ A Man đi ra, để tỏ lòng thành tâm các nàng muốn đi theo A Man, gió mạnh thổi tới cũng không rời đi nửa bước.

A Man đang ở trong phòng bất đắc dĩ mà xoa mi tâm, thấy Trình Y xanh mặt đi vào không khỏi có chút chột dạ, mở mắt không dám nhìn thẳng cô.

"Bịch", Trình Y đá khúc gỗ dưới chân qua một bên, căm tức trừng mắt nhìn A Man đang không dám nhìn cô, chua xót ngút trời nói: "Thật nhiều người ái mộ ngươi ha! Thật là có diễm phúc."

A Man dở khóc dở cười, đứng lên kéo qua nữ nhân đánh vỡ bình dấm chua dỗ dành nói: "Đừng nóng giận, ta lại không có ý gì."

"Ngươi dám!" Con mắt Trình Y trợn trừng lên, đưa tay chụp lên ngực A Man, nghiến răng nghiến lợi uy hiếp nói: "Nếu ngươi dám thu các nàng, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!"

"Ôi ôi." A Man kéo tay Trình Y ra, che ngực bị đau, nhớ tới lông ngực còn lại có le que vài sợi, tê tê nói: "Đừng tóm, ta đáp ứng ngươi không thu các nàng."

"Hừ, nếu ngươi ngoại trừ ta còn có những nữ nhân khác, ta sẽ đem ngươi. . . . . ." Không thể nói ra miệng lời nói ác độc, con mắt Trình Y đỏ lên, môi run rẩy, ủy khuất đến muốn khóc.

A Man thấy thế, cả kinh đến không còn chú ý bị lông ngực nắm đau, lập tức ôm Trình Y vào trong ngực trấn an: "Đừng khóc đừng khóc, ta cam đoan với ngươi tuyệt đối sẽ không có người khác! Mất sức lớn như vậy mới cướp được ngươi về, không nghĩ tới cướp về chính là một bảo vật, mười nữ nhân cũng không tốt bằng một mình ngươi!"

Trình Y cắn môi không để cho mình khóc lên, bị A Man ôm thân thể cứng ngắc, làm sao cô có thể không lo lắng. Ở đây cũng không phải là hiện đại, nam nhân có thể quang minh chánh đại có được nhiều nữ nhân, huống chi bây giờ A Man thân là một tộc trưởng rồi!

Cả một ngày tâm tình của cô không tốt, bị những nữ nhân kia huyên náo tranh đoạt muốn vào phòng A Man làm cho tâm hoảng ý loạn. Cô chỉ có một ý nghĩ, tuyệt đối không cho các nàng dính lên A Man! Làm kẻ ác nhân cũng tốt, bị tộc nhân phản cảm cũng được, tóm lại cô tuyệt đối không cho bên người A Man ngoại trừ cô còn có những nữ nhân khác! Nếu cô không có bảo vệ  được, để A Man có những nữ nhân khác, vậy cô sẽ lập tức rời khỏi nơi này, tìm một chỗ lặng lẽ giải quyết chính mình. Nếu người đàn ông cô thật lòng đối đãi phản bội cô, vậy cô cũng không cần sống sót ở xã hội nguyên thủy kém xa hiện đại này.

"Ngươi thề trước Vu Thần!" Trình Y rời khỏi ngực A Man, đôi mắt đỏ hồng nhìn thẳng A Man. Tuy cô hiểu được bức nam nhân như vậy là không tốt, nhưng hiện tại cô không hề có cảm giác an toàn. Nếu không làm như vậy căn bản cô không thể an tâm không, đời này đều phải sống trong bất an.

A Man trầm mặc nhìn Trình Y trong chốc lát, đưa tay nhẹ nhàng xoa phiếm hồng dưới mí mắt của cô sau đó vẻ mặt nghiêm túc thốt lời thề: "Ta A Man hướng Vu Thần vĩ đại thề, tuyệt đối không cần có những nữ nhân khác, chỉ cần duy nhất một Trình Y. Nếu như vi phạm lời thề, khiến cho ta bị tộc nhân phỉ nhổ, tước bỏ chức vị tộc trưởng trục xuất khỏi bộ lạc."

Đối với một người rất xem trọng tộc nhân mà nói, lời thề này xem như rất nặng  rồi. Trái tim lơ lửng của Trình Y rốt cục để xuống. Nhìn qua trong mắt A Man chỉ có thương yêu không hề có không vui hoặc bất mãn, trong nội tâm cô dâng lên vài phần áy náy, cúi đầu xuống nói khẽ: "Thực xin lỗi A Man, là ta không hiểu chuyện bức ngươi thề."

"Đừng áy náy, lập lời thề cũng không sợ, vốn ta cũng không muốn những nữ nhân khác." A Man cười lắc đầu, nhìn qua Trình Y áy náy không dám ngẩng đầu chớp chớp mắt đột nhiên nói: "Nếu như ngươi cảm thấy áy náy vậy cũng học theo giống như ta phát lời thề xem."

A Man chỉ là trêu chọc Trình Y, ai ngờ Trình Y nghe xong lập tức ngẩng đầu, trịnh trọng không thua gì A Man vừa rồi phát lời thề: "Ta Trình Y hướng Vu Thần vĩ đại thề, cuộc đời này chỉ có một người nam nhân là A Man, mặc kệ phát sinh chuyện gì cũng sẽ không thờ hai chồng, nếu như vi phạm thề này để cho ta bị trời đánh!"

A Man ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Y một hồi lâu, cuối cùng cảm động đem cô ôm chặt vào lòng, hai tay dần dần siết chặt, hơi cúi đầu xuống chống đỡ đỉnh đầu Trình Y nói: "Ta chỉ thuận miệng nói, làm sao ngươi đã phát lời thề chứ."

Trình Y ôm eo A Man, nhắm mắt lại thoải mái mà thở một hơi, giương môi nói: "Ngươi phát ra thề ta tự nhiên cũng muốn, ta chỉ cho phép ngươi đụng ta, nam nhân khác đều không được."

Trong phòng hai người trao đổi tâm ý, ngoài phòng các nữ nhân chờ đợi lo lắng suông cũng không dám vén rèm đi vào. Dù sao đây phòng là tộc trưởng, Trình Y nói A Man đang nghỉ ngơi, mà các nàng cũng nghe được tiếng hắn nói chuyện. Tuy không nghe rõ hắn đang nói cái gì, nhưng rất rõ ràng Trình Y lừa gạt các nàng! Mỗi người đều rất tức giận, chỉ là không dám rên một tiếng, nói chuyện cũng là âm thanh rất nhỏ.

Đợi thật lâu cũng không thấy A Man đi ra, ngay khi các nữ nhân đang nghĩ hay là đi về trước lúc nữa lại đến thì A Man đột nhiên đi ra.

"A Man!" Các nữ nhân nhìn thấy hắn đều tiến lên, mỗi người mặt mày hớn hở, mặt như hoa đào, nào đâu còn có bộ dáng tức giận không kiên nhẫn trước đó.

"A Man, ta muốn làm nữ nhân của ngươi." Không đợi A Man mở miệng, một nữ nhân nóng vội lập tức đem tâm ý nói ra.

"A Man, ta cũng vậy muốn làm nữ nhân của ngươi."

"Ta cũng vậy."

"A Man cứ dứt khoát thu hết chúng ta đi."

Mấy người phụ nhân líu ríu quấn quít lấy A Man nói rõ tâm ý của mình, đối với Trình Y nhíu mày đi theo sau lưng A Man các nàng làm như không nhìn không thấy.

A Man cười cười, thối lui một bước không để lại dấu vết né tránh một đám nữ nhân lôi kéo trước mặt, nhìn qua mặt mũi tràn đầy chờ mong họ nói: "Ta không có tính toán lại thu nữ nhân, bình thường rất nhiều chuyện làm cho ta lo lắng bận tâm rồi, nhiều nữ nhân thì ta làm sao có thể ứng phó được. Bộ lạc chúng ta rất nhiều nam nhân tốt, tùy các ngươi đi chọn."

Các nữ nhân nghe vậy vẻ mặt liền cứng lại, không thể tưởng tượng nổi mà ồn ào.

"Làm sao A Man lại không muốn thêm nữ nhân?"

"Nam nhân khác đều có rồi, làm sao ngươi lại không cần?"

"Trình Y không đồng ý sao?"

"Chúng ta chỉ đi theo ngươi, không ầm ĩ không nháo, thu chúng ta đi."

Ngươi một lời ta một câu, các nữ nhân gấp đến độ dậm chân, nào có tộc trưởng mà chỉ có một nữ nhân!

Đầu A Man lại đau, đưa tay trấn an các nữ nhân táo bạo lên không giận nói: "Đừng ầm ĩ nữa, các ngươi đều rất tốt rất có khả năng, chỉ là ta không muốn mà thôi. Đừng lãng phí thời gian ở chỗ này của ta, còn không nhanh chóng đi đoạt nam nhân tốt đi, chậm sẽ không còn! Như thế nào còn không đi? Ta vừa lên làm tộc trưởng không có vài ngày, có phải các ngươi không để ta vào mắt không?"

Thấy A Man tức giận, các nữ nhân dù không cam tâm nữa cũng chỉ có thể buông tha cho, giận mà không dám nói gì liếc trộm mặt không biểu tình của Trình Y liếc mắt một cái, căm giận mà đi thẳng.

Rốt cục tản đi, A Man chỉ cảm thấy trong lòng khoan khoái, không có tiếc nuối tiếc hận, quay đầu lại cười hỏi Trình Y: "Các nàng đi rồi, ngươi yên tâm chưa?"

"Hừ." Trình Y liếc mắt, quay trở về phòng, khóe miệng nhẹ giơ lên, tâm tình không tệ.

Chuyện A Man không thu nữ nhân làm cho các tộc nhân rất giật mình, các nam nhân thầm mắng hắn là đồ ngốc, các nữ nhân thầm trách hắn không thức thời.

Ngoại trừ A Man, tất cả nam nhân đều chọn xong nữ nhân, đại đa số nam nhân đều là có ba nữ nhân, số ít có bốn, A Thái thì có bốn nữ nhân.

Chuyện phân phối rất phiền toái, để đoạt được người vừa mắt, trong hai ngày này phát sinh không ít khắc khẩu. Cuối cùng là A Man điều đình, tộc trưởng đã lên tiếng, người nào phân phối cho ai dù không hài lòng cũng không dám phàn nàn cái gì.

Đừng xem việc này thoạt nhìn không khó, khi áp dụng thật phiền toái, tổng cộng mất thời gian ba ngày mới phân phối xong tất cả nam nhân nữ nhân phàn nàn ở trong tộc.

Tuyết rơi, đây là trận tuyết đầu tiên từ khi bắt đầu mùa đông đến nay, tuyết rơi không lớn, rơi vào lúc nửa đêm, đến buổi sáng thì ngừng, trên mặt đất trên sườn núi đều bao trùm một tầng áo ngoài trắng noãn, phóng tầm nhìn, rất đẹp.

Trình Y giẫm lên tuyết đi tìm Miểu, nghe âm thanh xột xoạt phát ra dưới lòng bàn chân, đi càng cẩn thận. Nơi bị người giẫm qua lúc trước có băng, cô muốn tìm nơi không có băng đi.

Ngày tuyết rơi ở đây và mùa Hạ Tuyết ở hiện đại cũng lạnh giống như nhau, sống tại viễn cổ một thời gian, không biết là do ăn thực vật có tác dụng, hay là vẫn luôn làm việc cải biến tố chất thân thể. Tóm lại ở đây mùa đông rất lạnh, không có hệ thống sưởi ấm cũng không có bếp lò, vậy mà cô không cảm thấy lạnh như trong tưởng tượng. Điều này đối với Trình Y mà nói xem như là chuyện tốt, nếu không cô sẽ bị đông chết.

Miểu đang ở trong phòng ngồi chỉ huy một nữ nhân cầm khăn da thú lau chùi, nhìn thấy Trình Y vào nàng để cho nữ nhân kia đi ra ngoài trước, cười mời Trình Y đến ngồi xuống trên một gò đất khác.

"Ngày không tốt sao lại còn ra ngoài, xem ngươi mặt bị đông lạnh đến đỏ." Miểu nhẹ trách mắng.

Trình Y hà hơi nóng lên bàn tay, sau đó chườm lên gò má mát lạnh, cười nói: "Không có việc gì, muốn tìm ngươi tâm sự."

Miểu đưa cho Trình Y: "Đây là vừa sáng sớm ta cố ý kêu người ta đun nóng, nhân lúc còn nóng uống đi."

Trước kia người ở nơi này bình thường chưa bao giờ uống nước đun sôi, đều là trực tiếp uống nước lạnh. Từ khi Trình Y đến đây lúc vô tình cố ý truyền bá ý thức cho mọi người uống nước ấm, đặc biệt là nữ nhân đang trong thời gian hành kinh thì càng nên uống nước ấm. Vốn ban đầu các nữ nhân trong tộc cũng không xem trọng những thứ này, sau đó Trình Y nửa thật nửa giả nói với các nàng nếu luôn uống nước lạnh sẽ bị tổn thương thân thể không dễ mang thai mới lo sợ mà bắt đầu uống nước ấm .

Trình Y cầm chén nong nóng trong tay, nhìn thái độ của Miểu không khác bình thường, nhịn không được mà suy đoán nàng thật sự không sao, hay là đang giả bộ bình tĩnh.

Miểu bị Trình nhìn mà sợ hãi, hỏi: "Nhìn ta làm gì?"

"Ngươi. . . . . . hai ngày gần đây. . . . . . Tâm tình như thế nào?" Trình Y thật cẩn thận hỏi, vốn định uyển chuyển một chút, nhưng nghĩ với tính tình của Miểu  không thích người khác nói chuyện quanh co lòng vòng. Vì vậy liền trực tiếp hỏi, chỉ là sợ chạm vào chỗ đau đối phương nên hỏi có phần dè dặt.

Vẻ mặt của Miểu nghi ngờ nhìn về phía Trình Y, nháy nháy mắt nói: "Tâm tình của ta làm sao, sao lại hỏi như vậy?"

Trình Y do dự, cuối cùng khẽ cắn môi nói: "A Thái nhận thêm ba nữ nhân, ngươi, chẳng phải ngươi sẽ không cao hứng sao?"

"Ha ha, thì ra là việc này." Miểu cười khẽ một tiếng, lắc đầu tỏ vẻ không sao cả: "Cái này có là cái gì , vì sao phải mất hứng?"

Trình Y bị hỏi thì sửng sốt, cẩn thận quan sát nét mặt của Miểu, cảm thấy đối phương cũng không cố ý, là thật sự không có để ở trong lòng, kinh ngạc đến há to mồm, vẫn còn không tin hỏi tới: "A Thái có những nữ nhân khác, không phải chỉ có một mình ngươi, ngươi không có chút cảm giác gì sao?"

Miểu nghĩ nghĩ, cuối cùng rất thành thực trả lời: "Thật ra cũng có chút không thoải mái, nhưng cũng không có gì, không phải chỉ là có thêm mấy người phụ nhân sao? Rất bình thường mà, ta biết rõ trong nội tâm của A Thái yêu nhất chính là ta là được. Ba nữ nhân đến đây cũng không phải chuyện xấu, có thêm người chiếu cố cho A Thái, ta thoải mái không ít. Nhìn xem, từ khi các nàng đến thì việc của ta cũng ít đi rồi, có việc gì thì trực tiếp sai các nàng đi làm."

Nghe được lời nói của Miểu..., Trình Y không biết là nên thở ra hay là tức giận , thời gian qua qua lại thân thiết với Miểu, khi nghe nói A Thái thu thêm ba nữ nhân thì cô rất lo lắng, sợ Miểu khổ sở. Hiện tại xem ra căn bản là Miểu không để ý, nàng cho là loại sự tình trượng phu của mình có những nữ nhân khác là chuyện đương nhiên.

Ngẫm lại cũng phải, nơi này là thời kỳ viễn cổ, nam nhân có mấy nữ nhân, hoặc là nữ nhân cùng với mấy nam nhân làm chuyện mập mờ đều rất bình thường. Tất cả nữ nhân đều thói quen này, ngay cả kiêu ngạo như Búp Bê còn không nghĩ tới muốn độc chiếm A Man, chỉ là muốn để cho Trình Y làm nhỏ còn nàng ta làm lớn mà thôi.

Tư tưởng một vợ một chồng "không hợp lẽ thường" này có lẽ chỉ có một mình cô kiên trì, Trình Y thở dài.

"Nghe nói A Man cự tuyệt những nữ nhân ngưỡng mộ hắn?" Miểu đánh nhẹ Trình Y nhướng nhướng mày, vẻ mặt bội phục nói: "Để cho A Man chỉ có một mình ngươi thật sự rất giỏi, là chính bản thân hắn không muốn hay là do ngươi không cho hắn thu những nữ nhân kia?"

Nữ nhân thì thích bát quái, Trình Y bát quái xong rồi giờ đến phiên Miểu.( bát quái: nhiều chuyện, bà tám)

Vẻ mặt Trình Y trấn tĩnh, mở mắt nói lời bịa đặt: "Không phải ta không cho hắn thu, là chính bản thân hắn không muốn."

Miểu ha ha nở nụ cười, không tin nói: "Hai ngày này ngươi không hề khách khí đối với nữ nhân có ý đồ tiếp cận A Man."

Bị vạch trần ngay trước mặt Trình Y có chút ngượng ngùng, liếc trắng Miểu đang hả hê vui sướng khi người gặp họa.

"Ngươi không biết có rất nhiều thiếu nữ bởi vì việc này mà tức giận đâu, ở trong lòng các nàng A Man cao cao tại thượng là phải có vô số nữ nhân hầu hạ, nhưng đều bị ngươi ngăn cản." Miểu chậc chậc lên tiếng, giọng điệu mang theo nén giận, nhưng nhiều hơn nữa là hâm mộ và bội phục.

"Tùy các nàng nói gì thì nói, tóm lại ta với A Man trôi qua vui vẻ là tốt rồi." Trình Y không để ở trong lòng, ra cửa thường bị vài nữ nhân vụng trộm trừng mắt cũng không để ý tới. Qua một thời gian rồi các nàng cũng thôi .

Nói chuyện với Miểu một lát thì Trình Y đi trở về, A Man dưỡng thương đã tốt, ban ngày đi ra ngoài đi săn. Tuy người ngoại tộc đã bị tiêu diệt, không có người giành thức ăn với bọn họ, nhưng mà nam đinh trong tộc cũng bị tổn thất hơn phân nửa, người đi săn cũng ít, trực tiếp ảnh hưởng tới số lượng con mồi bắt được.

Các nữ nhân cũng sẽ đi bắt cá, so sánh với rải rác không có được mấy con mồi, thì cá bắt được rất là nhiều, nước sông vẫn luôn chảy, cá nơi khác cũng sẽ lội tới, như vậy sẽ không xuất hiện tình huống bắt vài ngày là hết cá.

Hôm nay Trình Y cũng giống như thường ngày sau khi bắt cá thì đánh vảy mổ bụng. Khi cô đang mổ bụng một con cá mập mạp, máu lập tức chảy ra, gió thổi qua, mùi cá và mùi máu tươi nồng đậm xông vào mũi, trong dạ dày cuồn cuộn, cảm giác buồn nôn chợt tới, Trình Y nhanh chóng ném cá trong tay đi xoay người nôn ói.

Buổi sáng ăn cơm đều nôn hết, Trình Y lại nôn khan vài cái, không có gì để nôn mới thoáng thoải mái hơn.

Các nữ nhân bên cạnh đều bị dọa, có người lấy nước, có người vỗ nhẹ sau lưng cho Trình Y, có người la hét để cho nàng nhanh đi về, tình cảnh rối thành một nùi, lúc này đột nhiên không biết là ai nói câu: "Trình Y có em bé đi?"

Trình Y nghe vậy thì sững sờ, đưa tay xoa bụng đột nhiên nhớ tới đại di mụ tháng này không có tới. Bình thường thời gian hành kinh của cô rất đúng hạn, thời gian trước phải cùng người ngoại tộc đánh nhau thương vong quá nhiều, căn bản là không có thời gian suy nghĩ chuyện hành kinh. Bây giờ nghĩ lại trong lòng có vài phần hoài nghi, áp chế kích động trong lòng để có thể càng xác định, cô tự xem mạch cho mình.

Thời kỳ đầu mang thai rất khó dựa vào mạch để suy đoán, Trình Y nghiêm túc giữ thật lâu, cảm giác được loáng thoáng hoạt mạch phi thường không rõ ràng, như có như không. Không dám khẳng định rốt cuộc thật sự là có hoạt mạch hay là bởi vì tác dụng tâm lý làm cho phán đoán sai lầm, cô không thể khẳng định chính mình trăm phần trăm mang thai, vì vậy áp chế kích động nghĩ tới bất kể là phải hay không phải, qua một thời gian ngắn nữa thì sẽ biết.


Hết chương 46.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

canutcanit: [PR-Chương mới]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
quynhbac1997: viewtopic.php?t=398829&start=18
Tuyết Vô Tình: ==
Jinnn: :>>
Shin-sama: vui vậy
Độc Bá Thiên: Cô Nguyệt ới à ới aaa
LogOut Bomb: Ngọc Nguyệt -> Candy2110
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3257196#p3257196 kì mới game Tình Yêu Nhân Vật
Jinnn: húy húy :>>
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ a viewtopic.php?t=394850&start=21
Độc Bá Thiên: mới mua thì có :(
Đào Sindy: ko xem à
Đào Sindy: mua r
Độc Bá Thiên: khỉ siêu nhân :(
Đào Sindy: chị Tét lăng nhăn
Tiêu Dao Tự Tại: Tối mà chán thế này
Tuyết Vô Tình: ...
Cô Quân: mọi ng hảo :))
Tiêu Dao Tự Tại: you tối hảo a~~
ღ๖ۣۜMinhღ: Tiêu chị Tét rồi :D3 :D3
Lãng Nhược Y: *núp* ba đi cưa gái :D2
Niệm Vũ: Quân: chính hắn đó :))
Cô Quân: Nguyệt hoa dạ tuyết?
Ta có bám theo ai hả?
Tiêu Dao Tự Tại: Quân tỷ
Preiya: mn ơi, cho mình hỏi, ai là vợ của bạn Dạ Tuyết vại??? Nếu ai là vợ bạn ý thì đề nghị bạn ý đừng bám theo vợ mình nữa nha :))))
Cô Quân: ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Phượng, ò ò, tưởng có chuyện gì chứ
Kim Phượng: ặc, không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới Minh :))
ღ๖ۣۜMinhღ: sao thế?
Kim Phượng: minh hỡi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.