Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 221 bài ] 

Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương

 
Có bài mới 14.01.2017, 23:34
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1143
Được thanks: 6854 lần
Điểm: 9.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương - Điểm: 11
Chương 76: Đột ngột xuất hiện cầu hôn

"Vợ lão tứ, không phải ta muốn vòng vo với muội, quan trọng là chuyện như vậy chỉ có thể vào phòng mới có thể nói, hơn nữa, có nhiều người nhìn như vậy, chẳng lẽ ta còn có thể làm chuyện gì không tốt ư?" Lý Nghĩa nghĩ tới nghĩ lui, không biết nên giải thích làm sao, chỉ có thể khuyên giải như vậy.

Tô thị mấp máy môi, cau mày không trả lời, trong lòng phán xét lời nói của Lý Nghĩa là thật hay giả.

Vẻ mặt của hai đứa bé Lý An, Lý Nhạc cũng mê mang, nhưng đều hiểu chuyện không chen miệng vào, nháy mắt nhìn hai vợ chồng Lý Nghĩa.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Hai huynh muội Lý Noãn, Lý Văn trao đổi ánh mắt, ánh mắt quét qua hai vợ chồng Lý Nghĩa, lại nhìn Tây Sương yên tĩnh, nhất thời biết là cái gì.

"Nhị bá, có chuyện thì há miệng nói cho rõ ràng, chưa nghe biết là chuyện gì thì không thể vào phòng nói chuyện." Lý Noãn cười nói, sau đó lại giống như vô tình nói vọng vào nhà trước, "Gia gia, nãi nãi, hai ông bà để nhị bá mẫu gọi chúng cháu tới ăn cơm trưa, là có chuyện gì ạ?"

"Ai gọi các ngươi tới ăn cơm, ai gọi các ngươi tới ăn cơm hả?!" Phòng trước lập tức truyền ra tiếng mắng chửi của lão gia tử, "Những con chó như các ngươi, là ăn vàng ăn bạc chán rồi nên chạy đến nơi này giành ăn với ta? Chỗ ta không có cơm cho các người, cút! Tất cả đều cút ra khỏi cho ta, thời gian qua luôn muốn hòa ly, có phải vụng trộm với nam nhân ở bên ngoài hay không?! Từ lớn đến nhỏ đều không tuân thủ nữ tắc, đều là đồ không đứng đắn, vật bẩn, đừng đứng ở trong nhà ta, lập tức cút ra ngoài cho ta!"

Bị nhục mạ không nể mặt như vậy, sắc mặt của Tô thị nhất thời tái đi, gần như muốn xoay người rời đi.

"Mẹ, chúng ta làm chuyện chính đáng, không sợ người nói, những lời này mẹ coi như gió bên tai, vào lỗ tai bên trái ra lỗ tai bên phải là được, đừng để ở trong lòng." Lý Noãn lập tức kéo Tô thị nói, một chút kính trọng cuối cùng với lão gia tử cũng biến mất.

Đây không phải lần đầu tiên nàng chứng kiến lão gia tử ngang ngược vô lý, chỉ là trước đây, nàng vẫn không để ở trong lòng, tư tưởng ở thời đại này khác với nàng, hơn nữa vẫn cảm thấy lão gia tử đã già rồi, luôn cố gắng bao dung một ít chuyện quá đáng của lão gia tử, coi như đầu bị đập, cuối cùng cũng chấp nhận, coi như xui xẻo vấp ngã đụng đầu.

Nhưng bây giờ, nghe được lão gia tử trắng trợn vũ nhục Tô thị như vậy, lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.

Tô thị miễn cưỡng gật đầu một cái, kín đáo đưa vải và bánh trong tay cho Vương thị nói: "Nhị tẩu, những thứ này là hiếu kính cho ông bà, nhị tẩu giúp muội mang vào, muội thấy lão gia tử cũng không muốn thấy mấy mẹ con muội, chỉ là cái gì đã đưa tới, lấy trở về cũng không tốt."

"Được, ta đưa giùm cho các người, chỉ là vợ lão tứ, các ngươi phải đi trong phòng ta ngồi một lát, nếu không ta nhất định không làm." Vương thị vội cười nhận lấy đồ, không khách khí nói yêu cầu.

Tô thị đang muốn đồng ý, Lý Noãn đã cười nói: "Nhị bá mẫu, gia gia và nãi nãi hoàn toàn không mời chúng cháu tới dùng cơm, bá mẫu lừa chúng cháu tới đây, làm hại chúng cháu không có lý do bị mắng một trận, bá mẫu phải giải thích cho rõ ràng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nếu như không nói ra, mọi người biết bá mẫu dùng danh nghĩa của gia gia và nãi nãi nói lung tung ở bên ngoài, vậy cũng không tốt lắm."diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Vương thị lập tức không phục hét lên: "Ta nói láo? Đây còn không phải là vì cha các ngươi. . . . . ."

Nói được nửa câu, Vương thị chợt giật mình dừng lại, cẩn thận đi liếc mắt nhìn Tây Sương, không lên tiếng.

Lý Nghĩa trợn mắt nhìn Vương thị, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào để che lấp, chỉ có thể đưa mắt đám người Tô thị.

"Thì ra là cha cháu nhờ nhị bá mẫu gọi chúng cháu tới." Lý Noãn cười nhìn Vương thị, sau đó chuyển sang có chút kinh ngạc nói với Tô thị: "Mẹ, cha nhờ nhị bá mẫu lừa gạt chúng ta tới đây, có thể là có chuyện gì đó cần nói, nếu không chúng ta đi vào xem thử nhé?"

Vừa nghe đến chữ "lừa gạt", tâm trạng phức tạp của Tô thị nhất thời bình thường lại, lạnh mặt nói: "Không đi, Noãn Nhi, đi, chúng ta trở về!"

"Mẹ nói thế nào thì nghe thế đó, vậy chúng ta trở về, vừa đúng lúc có thể trở về giúp Tương bà bà nấu cơm." Lý Noãn cười gật đầu nói, cố ý kéo dài ra, nói xong thì liếc nhìn phía Tây Sương.

Lý Văn nhìn Lý Noãn, khẽ ho khan hai tiếng, nói với Lý An và Lý Nhạc: "Đi, chúng ta trở về tiếp tục xem sách."

"À, thì ra không phải tới dùng cơm, sớm biết đã không tới, bên ngoài lạnh quá." Lý Nhạc mân mê cái miệng nhỏ nhắn oán trách một câu, trực tiếp xoay người đi ra khỏi cửa sân.

Lý An đi theo phía sau nói: "Nhạc Nhạc ngu ngốc, muội lạnh mà không biết mặc thêm nhiều áo vào? Ngộ nhỡ lạnh bị bệnh, huynh sẽ không chăm sóc muội."

"Tam ca hư, Nhạc Nhạc sẽ không ngã bệnh!" Lý Nhạc lập tức nhíu lại cái mũi nhỏ nói: "Tam ca, chúng ta về nhà nướng khoai lang, nóng hổi, rất ngọt ăn thật ngon."

"Chỉ có biết ăn thôi, hôm nay viết không chữ tốt, cũng không cho muội ăn." Lý An chọc tức nói.

"Nhạc Nhạc viết chữ rất khá rồi!" Lý Nhạc lớn tiếng nhấn mạnh nói, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên thật cao.

Nghe hai người cãi nhau, đi ra khỏi nhà cũ, Tô thị, Lý Noãn, Lý An cũng đi theo phía sau ra ngoài, ai đó ở trong Tây Sương rốt cuộc không kềm chế được, mở cửa đưa đầu ra ngoài kêu to: "Liễu Nhi, đừng đi! Liễu Nhi, chúng ta không thể nói chuyện vui vẻ một lần sao?"

Nghe được giọng nói này, bước chân của Tô thị dừng lại, Lý Noãn và Lý Văn nhìn nhau, gọi lại Lý Nhạc và Lý An.

"Ông còn muốn nói gì với ta, chúng ta đã hòa ly rồi." Tô thị đứng ở cửa, không quay đầu lại mà hỏi.

Thấy Tô thị chịu mở miệng rồi, Lý Đức vội mở khung cửa đi ra, Lý Nghĩa thấy vậy, như kỳ tích chạy tới đỡ Lý Đức đi ra ngoài, bộ dạng chân chó như kẻ sai vặt, hơn nữa hình như lần này Lý Đức cũng yên tâm thoải mái đón nhận.

"Liễu Nhi, một lần cuối cùng, nàng phải tin tưởng ta một lần cuối cùng, có được hay không?" Lý Đức đi tới trước mặt Tô thị, chân thành khẩn cầu.

Tô thị khẽ cúi đầu, tránh ánh mắt sáng quắc của Lý Đức, im lặng một lát, nhẹ giọng hỏi: "Ông bảo ta phải tin tưởng ông cái gì, ông nói đi."

Nhận thấy Tô thị tránh né, Lý Đức một lòng níu lấy, tận lực nhẹ giọng nói: "Liễu Nhi, nàng phải tin tưởng ta lần này, ta sẽ không để cho mấy mẹ con các nàng phải chịu uất ức, chúng ta đừng hòa ly, được không?"

Tô thị cắn cắn môi, nghĩ tới đủ loại chuyện, trong lòng ngoài sợ hãi vẫn là sợ hãi, cuối cùng lại không dám tin tưởng, khẽ gật đầu một cái nói: "Thư hòa ly ta đã đưa cho Văn Nhi đi trấn trên đóng dấu rồi, chúng ta cứ như vậy cũng rất tốt, ta đi về trước đây."

Nói xong những lời này, Tô thị cũng không quay đầu lại bước nhanh rời đi, mặc cho Lý Đức kêu thế nào đều không làm bất kỳ phản ứng nào.

Lý Noãn nhẹ giọng thở dài, xoa đầu Lý Nhạc và Lý An, ý bảo hai người đuổi theo Tô thị, cứ như vậy mà đi về, chỉ còn lại Lý Văn vẫn đứng tại chỗ, bất đắc dĩ nhìn Lý Đức nói: "Cha, chúng con đi về trước đây."

Lúc này Lý Đức mới thu hồi ánh mắt lại, có chút khó chịu hỏi Lý Văn nói: "Văn Nhi, có phải con cũng không chịu tin tưởng cha?"

"Cha, sao cha lại dễ dàng buông tha như vậy?" Lý Văn sửng sốt một chút, tiếp theo khẽ mỉm cười nói, "Cha, hòa ly cũng không phải là chuyện gì ghê gớm, nỗ lực, theo đuổi được mẹ về, cưới vào cửa lần nữa không phải là được rồi ư?"

"Đúng vậy, sao cha không nghĩ ra!" Lý Đức bừng tỉnh hiểu ra, nhìn phương hướng Tô thị rời khỏi, nói: "Liễu Nhi, ta nhất định sẽ cố gắng!"

Lý Văn cười cười, cũng không nói thêm cái gì, xoay người trở về nhà.

Đến trong nhà, Tô thị đã nói hơi mệt, một mình ở trong phòng ngây ngô không chịu ra ngoài, đến cơm trưa cũng là Tương thị đưa vào cho bà, sau đó hai nữ nhân ở trong phòng nói chuyện cả một buổi chiều, đến khi cơm chiều, tâm trạng Tô thị mới chuyển tốt, cùng Tương thị vào phòng bếp chuẩn bị thức ăn.

Ngày hôm sau là mùng hai tháng mười một âm lịch, Lý Noãn và Lý Văn dậy rất sớm, đánh xe bò đi huyện Bảo, chạy thẳng tới Đệ Nhất lâu.

Hai huynh muội đi vào hậu viện Đệ Nhất lâu, đợi ở trong phòng khách hậu viện chốc lát, Trương quản sự đã mang theo hai gã sai vặt tới.

"Lý công tử, để cho các ngươi chờ lâu rồi, thật sự xin lỗi." Trương quản sự vừa tiến đến, đã nở nụ cười chào hỏi Lý Văn, chợt liếc nhìn Lý Noãn ăn mặc như quả phụ, lại thấy bụng nàng hơi gồ lên, hơi sửng sốt một chút, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra cười nói, "Lý phu nhân cũng tới, đã lâu không gặp, tinh thần của Lý phu nhân càng ngày càng tốt nhỉ."

"Trương quản sự nói đùa, ta cũng chỉ đi theo đại ca tới đây mà thôi, các ngươi đàm luận, không cần phải để ý đến ta." Lý Noãn cười nói.

"Vậy mời Lý phu nhân tùy tiện, nếu có gì cần, xin cứ việc phân phó người bên ngoài đi làm." Trương quản sự cười nói, đặt một cái hộp nhỏ ở trên bàn trà giữa hai người, nói với Lý Văn: "Lý công tử, thực đơn hợp tác với ngài bán được cực tốt, đêm qua ta tính toán, năm thực đơn trong một tháng này kiếm được 208 lượng 23 văn, chia lợi nhuận cho Lý công tử là 124 lượng, cộng thêm 980 văn, hôm nay đưa trước 150 lượng, số còn thiếu, sẽ khấu trừ trong tiền lời tháng sau, Lý công tử cảm thấy thế nào?"

Lý Văn mỉm cười gật đầu nói: "Vậy cứ dựa theo lời Trương quản sự nói mà làm, hôm nay ta lại mang theo năm thực đơn tới đây, Trương quản sự có thể xem, những thứ này có thể đưa lên bàn ăn của Đệ Nhất lâu hay không."

Khi đang nói chuyện, Lý Văn lấy từ trong lòng ngực ra năm thực đơn có chữ viết xinh đẹp đưa cho Trương quản sự.

Trương quản sự sửng sốt, nhận lấy từng tờ một xem kỹ, trên mặt lộ ra nụ cười vẻ vui, rất hài lòng gật đầu nói: "Những thức ăn này đừng nói là ở huyện Bảo chúng ta, ở kinh thành, cũng tuyệt đối lên được bàn, Lý công tử, năm phần thực đơn này, vẫn chia lợi nhuận theo như trước đây chứ nhỉ?"

Lý Văn cười nói: "Trương quản sự, giá trị của năm phần thực đơn này ngài biết rõ hơn ta, năm phần thực đơn này, ta hi vọng có thể chia ba bảy."

"Chuyện này. . . . . ." Trên mặt Trương quản sự lộ ra chút vẻ khó xử, nhất thời chưa mở miệng đồng ý.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Lý Noãn ở bên cạnh nhìn thấy, không nhanh không chậm uống một hớp trà, mới cười nói: "Trương quản sự, năm phần thực đơn này cũng không đơn giản là lên được bàn, còn có công hiệu bổ khí dưỡng dạ dày, có thể nói là thức ăn nam nữ già trẻ đều thích, làm ra cũng sắc hương vị câu toàn, hơn nữa tuy nguyên liệu nhiều, nhưng giá tiền nguyên liệu cũng không đắt, chủ yếu là chỗ cách điều chế đáng tiền, thức ăn này mới có thể bán ra được giá tốt."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 14.01.2017, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1143
Được thanks: 6854 lần
Điểm: 9.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương - Điểm: 12
"Lý phu nhân nói không sai, quả thật là như vậy." Trương quản sự gật đầu nói, "Chỉ là chuyện như vậy ta không làm chủ được, không bằng hai vị đợi ở nơi đây một chút, ta sẽ đi hỏi ông chủ?"die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Lý Văn cười gật đầu nói: "Có thể, chúng ta cũng không gấp gáp sẽ đợi ở đây nhưng mặc kệ Trương quản sự có đi hỏi hay không, vừa đúng lúc ta và nhị muội muốn đi gặp một người ở Đệ Nhất lâu, một lát nữa nếu Trương quản sự tới đây không thấy chúng ta, thì hãy đợi ở cửa gian phòng chữ Nhất của Đệ Nhất lâu các ông ."

"Gian phòng chữ Nhất?" Trương quản sự sửng sốt, mới vội nói, "Thì ra Lý công tử và Lý phu nhân chính là người ông chủ đợi, chuyện thực đơn lần này, không bằng hai vị thương lượng với ông chủ của ta, như thế nào?"

Huynh muội hai đều sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau, Lý Noãn hỏi: "Trương quản sự, ông có biết ông chủ các ông tìm hai huynh muội ta có chuyện gì không?"

"Chuyện của ông chủ thì làm sao biết được, chẳng lẽ hai vị không biết ông chủ tìm các ngươi có chuyện gì?" Trương quản sự có chút kinh ngạc, tiếp theo lại nói, "Nhưng mà tính khí của ông chủ ta rất tốt, chỉ là rất ít tới bên này, bình thường đều ở phủ thành, lần này có lẽ là bởi vì chuyện thực đơn, đặc biệt sang đây xem."

"Nếu đã như vậy thì Trương quản sự, chúng ta cùng đi gặp ông chủ các ngươi, vừa đúng lúc nói chuyện thực đơn lần này luôn." Lý Noãn cười nói, đỡ cái bụng hơi nhô lên nói: "Nếu như nói chuyện vui vẻ, nói không chừng sau này vẫn còn có thể hợp tác ở những phương diện khác."

Trương quản sự nghe vậy gật đầu cười, đứng dậy nói với hai người: "Vậy được, mời hai vị đi phía trước."

Sau đó ở dưới sự hướng dẫn của Trương quản sự, hai huynh muội từ hậu viện Đệ Nhất lâu, trực tiếp đi đến gian phòng chữ Nhất ở lầu ba.

Đứng ở bên ngoài gian phòng chữ Thiên, Trương quản sự gõ cửa nói: "Ông chủ, người ngài mời đã tới."

"Ừ, để cho bọn họ vào đi, ngươi đi phân phó phòng bếp, chuẩn bị cho nơi này một bàn rượu và thức ăn." Bên trong truyền ra một giọng nam dễ nghe, không mặn không nhạt nói.

Nghe được giọng nói này, vẻ mặt Lý Noãn khẽ động, cảm giác dường như đã nghe qua ở đâu đó, nhất thời cũng không nhớ ra được.

"Vâng." Trương quản sự đáp một tiếng, đẩy cửa ra, cười nói với hai huynh muội Lý Noãn kèm theo đó là dùng tay làm dấu mời, "Hai vị, mời vào trong."

"Trương quản sự khách khí." Lý Văn cười đáp một câu, Lý Noãn cũng mỉm cười gật đầu, sau đó hai huynh muội cùng nhau vào phòng.

Mới vừa đi vào, Lý Noãn đã nhìn thấy một bóng lưng rất quen thuộc, tóc đen, một thân trường bào màu đen, bên hông thắt một thắt lưng gấm màu xanh đậm, đang chắp tay đứng ở phía trước cửa sổ nhìn phong cảnh phía ngoài.

Lý Noãn nhất thời nhớ tới người biến thái đã gặp vào hai ngày trước đó, không khỏi kinh ngạc lên tiếng nói: "Lại là ngươi!"

Lý Văn run lên, trong lòng kinh ngạc khi biết Lý Noãn biết ông chủ của Đệ Nhất lâu, nghiêng đầu lại thấy vẻ mặt Lý Noãn có chút cổ quái, cũng không có lên tiếng.

Người bên cửa sổ nghe tiếng xoay người lại, nhưng mà trên mặt lại không có mặt nạ, lộ ra gương mặt khéo léo nho nhã, khẽ cười hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không thể là ta? Lý cô nương, chúng ta lại gặp mặt, tín vật của ta, cô nương mang tới không?"

Nhìn gương mặt nho nhã nở nụ cười kia, Lý Noãn buồn bực, lấy từ trong lòng ngực ra miếng ngọc bội lấy được ở hắc trang ngày đó, ném trả cho nam tử mặc áo choàng dài, nói: "Ngươi nói ngươi sẽ đến lấy nó về, cho nên ta vẫn mang theo bên mình, mặc dù rất không muốn nói, nhưng vẫn muốn nói với ngươi tiếng cám ơn."

"Chúng ta là giao dịch công bằng, Lý cô nương không cần nói cám ơn với ta, à quên, lần trước quên nói cho Lý cô nương biết, tại hạ là Long Tố Ngọc, là ông chủ của Đệ Nhất lâu." Long Tố Ngọc nhẹ giọng cười nói, ngược lại nhìn về phía Lý Văn nói: "Vị này là Lý công tử ư, hạnh ngộ, hạnh ngộ."

Lý Văn đã biết đại khái thân phận của Long Tố Ngọc, cũng cười thi lễ một cái, nói: "Long công tử, chuyện lần trước còn phải cảm ơn công tử ra tay tương trợ."

"Lý công tử không cần khách khí, ta đã nói rồi, chúng ta chỉ giao dịch công bằng, Lý cô nương, cô nương nói có đúng không?" Long Tố Ngọc khẽ cười nhìn về phía Lý Noãn nói.

Khóe miệng Lý Noãn giật giật, nghiêm trọng hoài nghi ánh mắt Long Tố Ngọc có vấn đề, nếu như nói lần trước là bởi vì ánh sáng quá mờ, làm Long Tố Ngọc không thấy nàng có thai, chải kiểu tóc quả phụ, như vậy hiện tại thì sao, cũng đã thấy rõ ràng như thế rồi, nhưng hắn vẫn gọi nàng một tiếng cô nương, đây là đạo lí gì?

"Lý cô nương không nói lời nào, đó chính là chấp nhận." Thấy Lý Noãn không đáp, Long Tố Ngọc mỉm cười nói một câu, tao nhã nói: "Hai vị đừng đứng như thế, chúng ta ngồi xuống nói chuyện."

"Long công tử cũng ngồi." Lý Văn cười mời lại một câu, sau đó hai huynh muội cũng không từ chối, ngồi xuống.

"Long công tử, công tử tìm ta tới cửa là có chuyện gì?" Mới vừa ngồi xuống, Lý Noãn đã hỏi trực tiếp, "Lần trước công tử giúp ta, nếu có gì cần giúp một tay, cứ việc nói."die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Tuy rằng là bởi vì chuyện "địa ngục nhân gian", Lý Noãn không có ấn tượng tốt với Long Tố Ngọc, nhưng xưa nay nàng ân oán rõ ràng, trong lòng cũng rất rõ ràng, nếu như lần trước Long Tố Ngọc cố ý gây khó khăn không chịu buông tha, bọn họ có thể an toàn rời khỏi hắc trang hay không là một vấn đề.

"Lần này tại hạ có hai chuyện, chủ yếu là hỏi một câu Lý cô nương đã lập gia đình hay chưa, nếu như chưa, tại hạ tới cửa cầu hôn có được không?" Long Tố Ngọc khẽ cười nhìn về phía Lý Noãn hỏi.

Lý Văn không khỏi kinh ngạc nhìn Long Tố Ngọc, tiếp theo mím môi không nói, chuyện này liên quan đến cuộc sống của Lý Noãn, hắn không cũng thể chen miệng vào.

Đây xem như là cầu hôn sao? Lý Noãn hoàn toàn không nghĩ tới Long Tố Ngọc sẽ nói ra những lời như vậy, theo bản năng trong đầu không khỏi nhảy ra suy nghĩ này, khẽ ngẩn người, hai mắt nhìn gò má dễ nhìn của Long Tố Ngọc, không cẩn thận liền đụng phải đôi mắt mang theo nụ cười nhàn nhạt, trong lòng không khỏi rung động mấy phần.

Chỉ là rung động này chỉ trong nháy mắt, rất nhanh nàng đã bình tĩnh lại, chỉ chỉ tóc mình nói: "Long công tử, ta là quả phụ, hơn nữa còn đang mang thai."

Long Tố Ngọc khẽ cười nói: "Cũng không sao, chỉ cần Lý cô nương nguyện ý, coi như đã gả làm vợ, tại hạ cũng có thể chờ Lý cô nương hòa ly sau đó mới cưới, hơn nữa chồng của Lý cô nương đã qua đời, tái giá cũng là chuyện hợp tình hợp lý, về phần đứa bé của Lý cô nương, tại hạ cũng có thể coi nó như con ruột."

Nghe thấy câu nói sau cùng, trong lòng Lý Noãn không khỏi chấn động, có chút do dự .

Tuy người trước mắt này có chút biến thái, thế nhưng gương mặt vẫn rất dễ nhìn, lại có hắc trang, tửu lâu, có thể thấy được tài lực không tệ, ngược lại có tư cách làm cha của con nàng, nếu như hắn thật sự có thể đối xử con nàng như con ruột, gả cho hắn có lẽ cũng là lựa chọn không tồi, ít nhất có thể cho hài tử một gia đình hoàn chỉnh.

Chỉ là lấy một “quả phụ” mang thai như nàng , người nhà của hắn sẽ đồng ý sao, sẽ không cho rằng nàng là “giày rách” chứ? Quan trọng nhất là, bọn họ chỉ mới gặp mặt lần thứ hai, đã gấp gáp nói đến chuyện thành thân, trong đó nhất định là có nguyên nhân.

Nghĩ đến đây, Lý Noãn liền cười hỏi: "Long công tử, chân trời chỗ nào không có cỏ thơm, chúng ta chỉ mới gặp mặt hai lần, đột nhiên công tử nói muốn thành thân với ta, phải có lý do chứ? Lại nói tới chuyện thành thân, đều là lệnh của cha mẹ lời của mối mai, Long công tử không sợ sau khi cưới ta về, sẽ khiến cho cha mẹ bất mãn?"

Đối với những vấn đề Lý Noãn nói, Long Tố Ngọc không có chút nào ngoài ý muốn, khẽ cười nhìn về phía nàng nói: "Lý cô nương, tại hạ một thân một mình cũng không có trưởng bối, cho nên cô nương không cần phải lo lắng sau khi gả cho ta gặp phải trưởng bối gây khó dễ. Về phần vì sao tại hạ phải cưới Lý cô nương, nguyên nhân cũng rất đơn giản, sẽ phải nhìn Lý cô nương có tin hay không, bởi vì tại hạ đã từng đưa ra lời thề —— người nữ nhân nào có thể bình an đi ra khỏi địa ngục nhân gian, thì đó chính là lương phối của cả đời Long Tố Ngọc ta, Lý cô nương có tin hay không?"

Là như vầy ư? Lý Noãn khẽ động lông mày, tiếp đó khẽ nhíu lên nói: "Long công tử, như ngươi vậy có phải quá qua loa hay không?"

"Có qua loa hay không trong lòng tại hạ hiểu rõ, tại hạ chỉ hỏi một câu, Lý cô nương, cô nương có bằng lòng gả cho tại hạ hay không?" Giọng nói Long Tô Ngọc vẫn rất dễ nghe, nhẹ nhàng thản nhiên hỏi, cứ như vậy mà không cẩn thận đánh vào trái tim Lý Noãn, làm nàng mất hồn trong giây lát.

Lý Noãn chần chờ, cuối cùng quyết định, đang muốn trả lời, thì nghe được bên ngoài truyền đến một giọng nói trong trẻo: "Lý tiểu phu nhân có ở bên trong không, chủ tử nhà ta mời ngài qua gặp mặt."

Nghe giọng nói rất quen thuộc, Lý Noãn không khỏi nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa nói: "Bên ngoài là tiểu sư phụ Tịnh Tâm?"

"Tiểu phu nhân, là Tịnh Tâm quấy rầy các ngài nói chuyện ư?" Bên ngoài, sắc mặt Tịnh Tâm trở nên hồng, chắp tay trước ngực, vừa cố gắng bình tĩnh nói xong, vừa ở trong lòng nói thầm thần Phật chớ trách, a di đà Phật, hắn không cố ý muốn giả bộ ngu, ai bảo người nọ bên trong thật sự như chủ tử nói, cầu hôn với Lý tiểu phu nhân, hắn cũng chỉ có thể cắt ngang như vậy.

Ánh mắt Long Tố Ngọc lóe sáng, nhìn Lý Noãn, trên mặt cũng không bởi vì bị cắt ngang mà hiện lên vẻ buồn bực, vẫn bình tĩnh nho nhã.

Lý Noãn không nghĩ tới Tịnh Tâm thành thật sẽ cố ý cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ, nghĩ tới có lẽ là Tịnh Liên tìm nàng có chuyện gì đó, đúng lúc nàng cũng có chuyện phải hỏi Tịnh Liên, nên cười nói vọng ra bên ngoài: "Không cần gấp gáp, tiểu sư phụ Tịnh Tâm, làm phiền tiểu sư phụ chờ ở bên ngoài một chút, ta lập tức đi theo tiểu sư phụ."die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

"Tiểu phu nhân, chủ tử đang ở Mai viên cách đây không xa, chỉ mời một mình ngài, chỉ chờ trong chốc lát là được ạ." Tịnh Tâm giải thích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 15.01.2017, 08:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 02.02.2014, 19:55
Bài viết: 1905
Được thanks: 1182 lần
Điểm: 0.73
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương - Điểm: 1
Ôi hoa đào bay phấn phới Aaaaaaaaaaaaaa
Thank you


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 15.01.2017, 11:33
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 24.04.2015, 20:30
Bài viết: 29
Được thanks: 17 lần
Điểm: 0.48
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương - Điểm: 2
Thiệt botay.mới gặp có 2 lần cầu hôn mà bà nu9 rung động.theo tâm lí bthường mà nói cái ông long nay biến thái a.còn nói coi con ngta như con ruột.tin nổi ko trời.tui la tui ko tin a


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 17.01.2017, 22:16
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1143
Được thanks: 6854 lần
Điểm: 9.53
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương - Điểm: 11
Chương 77: Thưởng mai

"Ta biết rồi." Lý Noãn cười đáp một tiếng, quay lại nói với Long Tố Ngọc đang ngồi ở đối diện trong phòng: "Long công tử, ta xin lỗi vì không thể tiếp chuyện tiếp được."di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Long Tố Ngọc khẽ cười nói: "Lý cô nương không cần đa lễ, mặc dù không thể nói chuyện tiếp nhưng không sao, vừa đúng lúc cần cẩn thận nói chuyện khác với lệnh huynh, đợi Lý cô nương trở lại, chúng ta cùng nhau dùng cơm trưa."

"Được, vậy ta đi sớm trở lại sớm, nếu quá muộn, cũng không cần chờ ta, các ngươi ăn trước." Lý Noãn cười đáp ứng, ngay sau đó đứng dậy nói với Lý Văn: "Đại ca, chuyện thực đơn, huynh thương lượng với Long công tử, muội sẽ lập tức trở lại."

"Ừ, đi đi." Lý Văn gật đầu cười, ân cần nói: "Bên ngoài có chút lạnh, chú ý thân thể, ngàn vạn lần đừng để lạnh."

"Đại ca yên tâm, muội mặc rất dày, sẽ không lạnh." Lý Noãn cười, lập tức xoay người ra khỏi nhã gian, cùng rời khỏi Đệ Nhất lâu, đi đến Mai viên với Tịnh Tâm.

Trên đường đi, bầu trời đã rơi tuyết, Lý Noãn suy nghĩ một chút, mua ba chiếc ô ở tiệm tạp hóa bên cạnh, một đưa cho Tịnh Tâm, một cho mình, còn có một chuẩn bị đưa cho Tịnh Liên.

Mùa này là thời tiết tốt để hoa mai nở rộ, hoa mai ở Mai viên lại có người đặc biệt chăm sóc, nở rộ phải đặc biệt sum suê, giữa một màu trắng điểm chút vàng chút đỏ của hoa, xinh đẹp trắng trong thuần khiết, giống như từng đóa hoa thần tiên rơi xuống phàm trần, đứng vững ở trong trời băng đất tuyết này.

Chỗ sâu trong Mai viên, có một hồ nước thiên nhiên, hôm nay đã đóng thành lớp băng thật dày, bông tuyết rơi vào phía trên, cũng không làm mất hình ảnh xinh đẹp.

Trên hồ có vài chiếc thuyền nhỏ bị đông cứng, bên hồ có vài đình đài khéo léo tinh xảo, dùng để ngắm cảnh, mặc dù là thời tiết lạnh lẽo, hôm nay còn rơi tuyết, nhưng vẫn có người du ngoạn ở phía trước, nhưng đều nhỏ giọng cười nói, không ai đánh vỡ hình ảnh yên tĩnh xinh đẹp này.

Trong một lương đình, một mình Tịnh Liên mặc tăng bào màu trắng, tóc dài đen tùy ý xõa ở phía sau, thanh thản yên tĩnh ngồi ở bên cạnh bàn đá.

Hắn lẳng lặng nhìn bông tuyết đầy trời bay xuống kết băng ở trên hồ, đôi con ngươi giống như bao la vạn trượng, rồi lại như giếng cổ bình thường không mang theo chút gợn sóng nào, không đau khổ không vui, gió lạnh làm vài sợi tóc của hắn khẽ tung bay, lại thổi qua đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng kia, hắn như vậy, lại giống như đóa hoa Tuyết Liên ngạo nghễ nở rộ ở trên đỉnh Tuyết Sơn, rồi lại cô đơn không nơi nương tựa.

Cũng không phải lần đầu tiên Lý Noãn thấy Tịnh Liên, mặc dù mỗi lần đều kinh ngạc, nhưng không như hôm nay, không khỏi chấn động trái tim nàng.

Phương Bắc có một giai nhân, dung nhan tuyệt thế đứng riêng một cõi, một cái nhìn làm nghiêng thành, một cái ngoái đầu lại làm nghiêng ngả một quốc gia!

"Kính mời một mình tiểu phu nhân đi qua, Tịnh Tâm ở chỗ này chờ tiểu phu nhân và chủ tử." Tịnh Tâm bình tĩnh nói, tay trái che ô, đưa tới trước người, vái chào Lý Noãn.

Nghe thấy giọng nói của Tịnh Tâm, Lý Noãn mới lấy lại tinh thần, trong lòng cảm thấy buồn bực vì mới vừa rồi mình mất hồn, thầm nghĩ có lẽ là dưới thời tiết tuyết rơi này quá lãng mạn, mùi hoa mai quá kiều diễm, mới làm nàng động lòng với một tiểu hòa thượng.

"Ừ, đa tạ tiểu sư phụ Tịnh Tâm dẫn đường." Lý Noãn cười nói cám ơn với Tịnh Tâm, rồi che ô lên, đạp trên lớp tuyết mỏng đi tới lương đình.

Đi tới bên trong lương đình, Lý Noãn khẽ phủi bông tuyết trên xuống, thu ô lại, lúc này mới đi tới ngồi xuống đối diện Tịnh Liên, cười nói: "Tịnh Liên đại sư, chuyện lần trước ở miếu Bạch Đà, thật sự cám ơn đại sư."

"Cứu người là việc Tịnh Liên nên làm, tiểu phu nhân không cần phải nói cám ơn." Tịnh Liên bình tĩnh nhìn Lý Noãn, chắp tay trước ngực, nhẹ giọng nói.

Giọng nói của hắn vẫn trước sau như một, ẩn chứa một lực lượng thánh khiết làm cho người ta yên tĩnh, có thể làm cho lo lắng và xúc động trong lòng người lắng xuống.

"Vậy thì tốt, từ nay về sau ta sẽ không nói đến hai chữ cám ơn này nữa, chẳng qua ta từng nói, ta sẽ nhớ ân tình của Tịnh Liên đại sư, ngày khác nếu đại sư có cần chuyện cần nhờ, cứ việc nói ra." Lý Noãn cười nói, ngược lại hỏi, "Đúng rồi Tịnh Liên đại sư, tiểu sư phụ Tịnh Tâm nói đại sư tìm ta có việc, không biết là có chuyện gì?"

"Tịnh Liên không có chuyện gì khác, chính là nhắc nhở tiểu phu nhân một câu, thân phận Long công tử đặc biệt, mà số mệnh của tiểu phu nhân khác biệt với người thường, nếu hai vị kết thân, nhất định sẽ ảnh hưởng tới quyền thống trị của thiên hạ, rất không ổn. Hành động lần này liên quan đến con dân trong thiên hạ, hi vọng tiểu phu nhân chớ nên bất chấp cả thiên hạ để làm chuyện xấu." Tịnh Liên bình tĩnh nói.

Nụ cười trên mặt Lý Noãn cứng đờ, tiếp đó có chút buồn bực nói: "Tịnh Liên đại sư, hình như đây là chuyện riêng của ta."

Vẻ mặt Tịnh Liên không thay đổi, vẫn là giọng điệu tâm bình khí hòa không mang theo nửa điểm khói lửa nhân gian, nói: "Từng hành động cử chỉ của tiểu phu nhân, đều liên quan đến Đại Chu thậm chí còn là tính mạng của con dân trong thiên hạ, Tịnh Liên không thể không trông nom, xin tiểu phu nhân có thể hiểu."

Nàng có lực ảnh hưởng thế nào, chính nàng lại không biết ư? Lý Noãn không còn gì để nói, chút tâm trạng tốt bị vấn đề này hủy diệt không còn một mống, một lát sau mới khôi phục lại, nói ngay vào điểm chính: "Tịnh Liên đại sư, vậy đại sư dứt khoát nói với ta, ta có thể gả cho ai? Hoặc là cha đứa bé là ai? Đại sư hãy từ bi, cũng nên hiểu tâm trạng của một người làm mẹ nhỉ? Ta có thể không cần những danh dự kia, cũng có thể không cần nam nhân, nhưng ta phải cho đứa bé ta một hoàn cảnh sống tốt, còn có một gia đình hoàn chỉnh."

"Duyên phận của tiểu phu nhân chưa tới, ngày nào đó tiểu phu nhân gặp được người nọ, sẽ hiểu tất cả." Tịnh Liên bình tĩnh nhìn Lý Noãn, không nhanh không chậm nói.

"Đại sư đừng nói với ta, người kia năm năm sau mới xuất hiện, xin lỗi nhé, mặc kệ người nọ có phải cha ruột của đứa bé hay không, ta chỉ có thể nói cho đại sư một câu, ta chờ được, đứa bé của ta không chờ được!" Lý Noãn có chút không nhịn được nói.

Không để nàng gả cho Long Tố Ngọc, lại không nói cho nàng biết nên gả cho ai, thật sự xem thường nàng hả?

"Nếu như tiểu phu nhân nhất định không chịu nghe Tịnh Liên khuyên bảo, vậy Tịnh Liên cũng không thể làm gì khác hơn là dùng những phương thức khác ngăn cản tiểu phu nhân đưa ra quyết định này, chuyện quan trọng, Tịnh Liên Không thể bỏ mặc, xin phiền tiểu phu nhân tha lỗi." Đối mặt với lửa giận của Lý Noãn, Tịnh Liên đến mí mắt cũng không nháy một cái, bình tĩnh nói.

"Ngươi. . . . . ." Lý Noãn nhất thời nghẹn ở ngực, lên không nổi, cũng xuống không được, một lát sau mới nói hai chữ: "Vô sỉ!"

Tịnh Liên chắp tay trước ngực, khẽ nhắm hai mắt lại, vẻ mặt yên tĩnh không mang chút khói lửa nhân gian nào, bình tĩnh nói: "Ta không xuống địa ngục vậy thì ai xuống Địa ngục, nếu trách mắng Tịnh Liên có thể làm cho tiểu phu nhân thoải mái, vậy tiểu phu nhân cứ mắng, Tịnh Liên nghe."

Thấy Tịnh Liên bày ra dáng vẻ không sợ hãi, Lý Noãn không khỏi sửng sốt, bình tĩnh nói: "Tịnh Liên đại sư, ta tới tìm đại sư cũng có chuyện muốn hỏi."

"Tiểu phu nhân muốn biết vì sao thế tử Vân vương phải hãm hại phu nhân?" Tịnh Liên khẽ mở hai mắt ra, trong mắt vẫn mang theo yên tĩnh rõ ràng không đổi, cánh môi hắn không nhanh không chậm khép mở, mặc dù là đang hỏi, nhưng mà bình tĩnh trần thuật lại.

"Vấn đề này quấy nhiễu ta rất lâu, hi vọng Tịnh Liên đại sư có thể giải thích cho ta biết." Lý Noãn gật đầu nói.

"Chuyện này, đương nhiên Tịnh Liên sẽ không dấu diếm tiểu phu nhân." Tịnh Liên khẽ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Nửa năm trước thế tử Vân vương phụng mệnh hoàng thượng rời khỏi kinh thành, bị người hãm hại trốn đến đây, thân trúng kịch độc, chỉ có thể qua đêm với ba nữ nhân vẫn còn xử nữ, mới có thể chuyển hóa độc vào trong người ba nữ nhân kia, lúc đó tiểu phu nhân cũng ở trong ba người kia, nhưng được một người cứu, bảo vệ được tính mạng."

"Tịnh Liên đại sư, chuyện đại sư nói là xảy ra trước hay sau chuyện ta được người cứu đi?" Lý Noãn nghe ra một chút đầu mối, cau mày cắt đứt lời Tịnh Liên, nói: "Nếu như mà lúc đó ta vẫn trong sạch, vậy đứa bé là xảy ra chuyện gì? Có liên quan gì đến chuyện thế tử Vân vương giết ta?"

"Lúc ấy ý thức của thế tử Vân vương không rõ, cũng không biết tiểu phu nhân còn trong sạch hay không, cho rằng đứa bé trong bụng tiểu phu nhân chính là con của hắn, vì vậy mới gây khó dễ với tiểu phu nhân." Tịnh Liên bình tĩnh giải thích, vẫn là bộ dạng sóng nước chẳng sao.

Lý Noãn nhíu mày nói: "Tịnh Liên đại sư, hình như đại sư không nói cho ta biết đứa bé tới bằng cách nào?"

Tịnh Liên bình tĩnh nhìn Lý Noãn, mới lên tiếng: "Để cho tiện Thế tử Vân vương, thả chút Mê Hồn Hương ở chỗ gian phòng của tiểu phu nhân, nếu không giải độc, cũng là phải chết không thể nghi ngờ, người cứu tiểu phu nhân rời đi cũng trúng loại độc này."

Khóe miệng Lý Noãn giật giật, đột nhiên cảm giác có loại bị máu cháu xối đầu, thì ra đứa bé của nàng là tới như vậy, đây cũng quá đặc biệt máu chó rồi!

Im lặng một lát, Lý Noãn lập tức bình phục tâm tình, tỉnh táo phân tích nói: "Người cứu ta có lẽ cũng không phải người tốt lành gì, càng không có lòng tốt, Thế tử Vân vương giải độc, lại đột nhiên thiếu mất một người, nếu như không phải có người chọn thêm cho hắn một người, hắn có thể đã chết, hơn nữa còn là chết ở trên người nữ nhân, cái chết như vậy, chắc chắn đến danh tiết cũng khó mà bảo vệ."di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Tịnh Liên bình tĩnh nhìn Lý Noãn, không nói gì tiếp, đối với chút chuyện này, hắn không làm đánh giá nào, từ đầu chí cuối, hắn vẫn ở trong trạng thái trung lập.

Lý Noãn dừng một chút, nhìn Tịnh Liên, mới cười đứng lên nói: "Tịnh Liên đại sư vòng tới vòng lui, nhưng cũng không nói cho ta biết người cứu ta là ai, đã như vậy, vậy ta cũng không nói nhảm nữa, bây giờ sắc trời cũng không còn sớm, đại ca ta vẫn chờ ta ăn cơm, xin cáo từ, a đúng rồi, chiếc ô này là mua cho đại sư, hi vọng Tịnh Liên đại sư chớ ghét bỏ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 221 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: congchuacamcung, Darkai, luulyden013, Lâm Nhược Băng, Nightowl, Phượng Ca, toilatoi-84 và 445 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 107, 108, 109

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 04/02]

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

6 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

8 • [Hiện đại] Đổi chồng Cưng chiều em đến nghiện - Quân Tử Hữu Ước

1 ... 98, 99, 100

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

10 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 110, 111, 112

13 • [Xuyên không] Cuồng nữ bắt phu Quấn lấy thái tử lạnh lùng - Hàn Hi Nhi

1 ... 54, 55, 56

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

[Hiện đại] Cô vợ danh môn Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan

1 ... 71, 72, 73

18 • [Xuyên không - Điền văn] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương

1 ... 42, 43, 44

19 • [Hiện đại] Đừng bỏ lỡ tình yêu - Minh Châu Hoàn

1 ... 67, 68, 69

20 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Xích Liên Nhi
Xích Liên Nhi
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Quỳnh ỉn: bạn tìm xem trong bài viết có ký tự ghì đặc biệt không nhé Nhồi Bông
Nặc Nô: chỗ gửi trả lời í bông
khô nhồi bông: cmt ở chỗ nào hả bạn??
Nặc Nô: nhồi bông: bạn  đợi mai thử đăng đc ko nha, nếu ko đc thì bạn vô cmt mấy bài nha
khô nhồi bông: mn ơi, m post truyện m dịch lên box phương tây, nhưng khi gửi thì bị thông báo là chứa thông tin vi phạm quy định. Mình phải làm sao bây h, hixxx
Angelina Yang: uh, chào nàng
Khánh_Chi: Chi dùng 2 sim, 1 mobi 1 viettel "))
Mèo Hoang: À, k phải là k có 2sim, mà ta đúng thẻ nhớ nên bị mất mít khẽ sim rồi
Mèo Hoang: Thôi thoát đây
Mèo Hoang: Đợt 25, đăng ký sim ta cũng đk dùng, nhưng được mấy tháng thì hết
Angelina Yang: nếu ko xem phim thì còn lâu mới hết
Mèo Hoang: Ừ, tiếc rằng máy m nó k có 2 sim
Khánh_Chi: Mèo: có đợt nó khuyến mại chỉ có 25k một tháng ấy..nhưng phải đăng kí liên tục cơ
Angelina Yang: nó hơn ở chỗ dung lượng tốc độ cao là 5GB
Mèo Hoang: Thôi thì k có đành chịu vậy, năm mất 600
Angelina Yang: nên quay sang dùng loại khoán
Angelina Yang: có lần tớ nạp 500k + khuyến mại thành 750k . Nhưng dùng ko để ý là 2 tháng hết sạch
Mèo Hoang: Chứ mua sim thì m k đúng đk 2 sim
Angelina Yang: thì họ có cả chế độ dùng đến đâu tính tiền tới đó, cả loại dùng khoán 1 năm mà
Mèo Hoang: M đang hỏi Viettel xem có gọi nào k đây
Angelina Yang: tớ chạy nhiều, thi thoảng đi làm thêm nữa
Mèo Hoang: Chỉ đk năm là vứt sim thì phải
Mèo Hoang: À, đấy là thẻ 3g dụng cả năm rồi
Khánh_Chi: với lại dùng mạng mobi rẻ hơn mạng viettel
Angelina Yang: nàng cứ hỏi viettel xem mua thẻ lần đầu hết bao nhiêu, có loại chế độ khoán cả năm ko
Khánh_Chi: Yang: dùng mạng 4G là phải chuyển sim j đấy mà..ở nhà lắp wifi , đến trường cũng có nên Chi cũng chả đăng kí mạng mấy
Angelina Yang: Mèo : tớ đang dùng con 3G , xài khắp  Hà nội mà chỉ có 400k/ năm thui
Angelina Yang: Mèo : nàng hỏi đại lí viettel, khi nào họ khuyến mại hòa mạng thì nàng đăng kí thẻ của nó
Khánh_Chi: Mèo: ừ..ý Chi là gói đấy cũng có tốc độ 3G mà
Mèo Hoang: Hình như chỉ có dcom mới có gọi đấy Yang ạ, còn 3g thì tôi thấy hơn 800k cơ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.