Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Ăn sạch bà xã phúc hắc - Lâm Mỵ Mỵ

 
Có bài mới 20.08.2016, 20:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 60
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.27
Có bài mới [Hiện đại] Ăn sạch bà xã phúc hắc - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 10
Tên truyện: Ăn Sạch Bà Xã Phúc Hắc


Thể loại: Hiện Đại- Thanh Xuân Vườn Trường- Thanh Mai Trúc Mã- Sủng- Sắc

Tác giả: Lâm Mỵ Mỵ

Truyện được đăng tại: diễn đàn Lê Quý Đôn.

images
~~~~~~~~~~~

Lâm Mỵ Mỵ: các bạn nếu có có mang truyện ra khỏi diễn đàn vui lòng ghi rõ nguồn.

~~~~~~~~~~~

Giới thiệu:

Đời An Thuần Thuần định sẵn 6 tuổi gặp Tống Tư Dật, từ đó cả đời cô chỉ cần ngoan ngoãn đi vào cạm bẫy mà anh đã đặt sẵn.

Cô là người vô tâm đối với những thứ xung quanh, nam nhân đối với cô chỉ có thể là bạn. Duy chỉ có anh là người ngoại lệ, Tống Tư Dật hoàn toàn không thể nào thiếu đối với cô. Cô có thể không cần suy nghĩ ở bên cạnh anh là được, người cô không cho phép người khác tổn hại cũng là anh.

Cô có thể vì anh mà giả ngu là bản thân không yêu anh, nhưng một khi anh đã là người của cô thì người khác đừng mong có thể mơ tưởng đến.

Cô có thể là nữ nhân ngoan hiền an tĩnh, nhưng bên anh cô chính là hung dữ bạo lực. Bên ngoài cô có bao nhiêu ngoan ngoãn thì bên anh cô càn thêm càn rỡ.
Anh là người lạnh lùng, cao ngạo nhưng vì An Thuần Thuần anh có thể vứt bỏ tôn nghiêm để làm việc nhà. Đối với cô anh không độc chiếm mà áp đặt cô vào sắp đặt của anh.

Anh khiến cô không thể chú ý đến người con trai khác, ngầm sủng cô tuyệt đối. Âm thầm dùng mưu khiến trong mắt cô chỉ có anh, cô chỉ có thể là của riêng anh. Trong mắt anh chỉ có mỗi cô, cô càn rỡ cũng được, cô không nói lý cũng không sao. Chỉ cần cô muốn đúng sai anh cũng sẽ chìu cô, cưng cô, sủng cô, cô không dịu dàng cô không ngoan ngoãn hay lý trí cũng không sao chỉ cần cô đối với anh đặc biệt là được.

Cô chỉ cần là An Thuần Thuần là được, Tống Tư Dật anh chỉ cần cô.

Đoạn ngắn:

“I hate you!” kẻ nào đó lầm bầm.

“Bà nói cái gì?” người nào đó liếc xéo.

“Ha! Ha! Ha! Không có gì! Tui nói là: ‘Thank you!’.” Kẻ nào đó cười nịnh nọt.

“À, vậy mà tui cứ tưởng bà nói ‘bà yêu tui’.” Người nào đó bày ra vẻ mặt tự kỉ.

“Ông cuồng ‘tự yêu’ bản thân quá rồi!” kẻ nào đó vuốt mồ hôi lạnh lắc lắc đầu thầm nghĩ: ‘Đúng là hết thuốc chữa!


“Nói, anh là của ai?” cô gái nhỏ mặc áo dài trắng kéo cổ áo người con trai đối diện. Gương mặt non nớt đơn thuần ngày nào trở nên ranh mãnh như hồ ly, đôi mắt trong veo giờ đã như mắt mèo bí ẩn đầy sát ý.

“Đồ vốn của em chính là của em! Anh đương nhiên là của em!”

“Tốt! Vậy sao cô gái kia dám đến trước mặt em ra uy… nói là anh yêu cổ… kêu em rời khỏi anh.” Cô dùng ánh mắt tràn đầy thâm ý nhìn anh, hay tay cũng đã vòng lên cổ anh. “Anh định giải thích sao?” cô ra hiệu liếc nhìn cô gái nhu mì đang rưng rưng yếu đuối đứng gần đó.

“Bạn học trên tỉnh, là người Gia Nghị hay nhắc với em!”

“Ồ! Tống Tư Dật anh có từng tặng cô ấy vật đính ước gì không?”
“Không!” anh khẳng định rõ.

“Ồ, vậy là cô ta là hàng giả à!” cô cười mỉa mai.

“Em cố ý!” anh nhỏ giọng nói bên tay cô, nhìn mắt cô tràn đầy ý cười khóe miệng anh nhếch lên nhìn cô sủng nịnh.

“Là cô ta chọc tới em!” mắt cô léo lên ánh sáng sắc lạnh.


“An Thuần Thuần, cuộc đời anh vốn là một đường thẳng chỉ vì gặp em mà nó rẽ ngang!” anh chàng nào đó thâm tình bày tỏ với một cô gái.

“Đây là câu nói của Dương Lam Hàng trong Mãi mãi là bao xa mà! Về nhà học lại khóa cua gái đi!” cô gái vô tâm không thèm để ý đến.

“An Thuần Thuần,anh yêu em bằng cả sinh mạng và trí tuệ này!” anh chàng vẫn không bỏ cuộc.

Cô gái định nói gì đó nhưng một lực đạo kéo cô vào một lồng ngực ấm áp.

“Bà xã ~ anh ăn của em, ở nhà của em, lại là ông xã của em. Tiền của anh, nhà của anh cũng là của em. Em nói thử xem nên làm sao khi em muốn vượt tường!”

“Tống Tư Dật anh ta bôi nhọ soái ca ngôn tình của em.” Cô gái nào đó ôm cổ nam nhân đang ôm mình tố cáo.

“Anh ta nói hay lắm!”

“Tống Tư Dật, nếu anh ta đúng thì anh đi kết hôn với anh ta đi!”

“Bà xã ~ Việt Nam chưa cho người đồng giới kết hôn!”

“Biến!” cô gầm lên.

P/S: lần đầu tiên mình đăng truyện trên diễn đàn, có gì sai sót mong mọi người góp ý.



Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 17.08.2017, 18:40, lần sửa thứ 19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: Hanami Matsuri, Meoconsieuluoi, MysB, Tuyết Vô Tình, hânhânn, meo23gia, ttatuyet
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.08.2016, 07:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 60
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ăn sạch bà xã phúc hắc - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 10


CHƯƠNG 1 LẦN ĐẦU GẶP NHAU

An Thuần Thuần cô gái nhỏ nhà họ An từ nhỏ đã được gia đình cưng chiều, bé con với cái dáng vẻ yếu ớt nhưng không kém phần đáng yêu, cũng vô cùng hung dữ đám bạn cùng tuổi không ai dám ăn hiếp cô.

An Thuần Thuần lên sáu tuổi thì gặp Tống Tư Dật, lúc đó cô và anh đơn giản giống như người qua đường cũng giống như 'sao hỏa' và 'địa cầu'. Ngiã là quỹ đạo không thể nào chạm đến nhau. Nhưng thật không ngờ một ngày ‘sao hỏa lại đụng phải địa cầu’.

Năm đó, cô đi mẫu giáo chung với Vương Tiểu Vy bạn thân từ nhỏ với cô, cô chỉ chơi cùng Vương Tiểu Vy và vài người bạn học nhỏ.

Dáng vẻ của Tiểu Vy tròn tròn đáng yêu như búp bê, nên ai cũng yêu thích. Về phần Thuần Thuần thì cũng đáng yêu nhưng bình thường như bao nhiêu đứa bé khác, đặc biệt cô lại có đôi mắt to tròn đáng yêu như con cừu nhỏ.

Lần đầu tiên đối đầu với Tống Tư Dật là khi cô ra tay bảo vệ Tiểu Vy bị bắt nạt.

Thủ phạm, Trần Hạo là một tên nhóc to con trắng trẻo có phần côn đồ, cậu ta tuy nhỏ tuổi mà đã có hành động ép người ta làm bạn gái. Lần này Tiểu Vy lại bị tên đó nhìn trúng, cô bé không chịu khóc thúc thít.

Nhóc con Trần Hạo đứng chặn ở hành lang lớp sau khi tan học để ép buộc cô bé thì An Thuần Thuần mặt hầm hầm như la sát dang tay che Tiểu Vy ở phía sau đang sợ hãi. Dáng vẻ của cô như gà mẹ bảo vệ gà con vô cùng dũng mãnh.

Trần Hạo liếc mắt nhìn cô bé nhỏ nhắn đang che cho Tiểu Vy: “Tránh ra!”

Thuần Thuần trừng mắt đầy giận dữ nhìn tên nhóc cao hơn cô một cái đầu: “Không được ăn hiếp Tiểu Vy!”

Cậu nhóc khinh thường liếc cô một cái: “Không liên quan đến bạn. Mau tránh ra!”

Cô vẫn không lui ra ngược lại càng lớn giọng: “Tiểu Vy không thích bạn! Bạn còn làm Tiểu Vy sợ thì mình liền nói với cô giáo.”

Trần Hạo nhíu mày bực tức nhìn cô: “Bực quá đi, Tư Dật giúp mình mang con bé phiền phức này đi đi!” cậu hướng tên nhóc phía sau nói.

Tống Tư Dật nhàn nhạt liếc mắt về phía Thuần Thuần và Tiểu Vy, cái chuyện chặn đường ép người ta cứ vài ngày thì tên nhóc kia lại diễn một lần quá nhàm rồi! Còn hứa lần này là lần cuối nhờ anh giúp nên đành cố gắng vậy.

Mấy cô nhóc lần trước không hề được bảo vệ như lần này, mấy lần trước là con trai thì anh còn đánh được lần này là con gái đánh sẽ rất nhục. Nhìn cô nhóc nhỏ nhắn trắng trắng chắc ôm không đến nổi nặng lắm. Ừkm, được rồi quyết định vậy đi.

Tống Tư Dật ôm An Thuần Thuần vào lòng kéo đi: “Lần cuối đó, mau lên đi!” anh ôm cô đi nói vọng lại với Trần Hạo. Thuần Thuần bị kéo đi khuất nơi mà Tiểu Vy cùng Trần Hạo đứng đó.

Đầu của Thuần Thuần bị ép sát vào lòng ngực nhỏ của Tống Tư Dật, hai tay cô quơ loạn hòng đẩy Tư Dật đang lôi cô đi, theo kiểu ôm của gấu túi chỉ khác là hai chân cô kéo lê trên đất: “Buông ra! Mau buông a… Tiểu Vy đừng sợ mình sẽ cứu bạn… aa… Buông ra mau.” Cô tiếp tục giãy giụa cố gắng thoát khỏi tay của anh.

Tống Tư Dật sắp không giữ được cô đành uy hiếp: “Im lặng chút đi! Hạo không có đánh con gái nên không cần lo. Bạn mà còn la nữa thì đừng có trách!” tuy còn nhỏ tuổi giọng nói còn non nớt nhưng cách nói chuyện không hề như đứa trẻ mới sáu tuổi.

Cô cũng không yếu thế trừng mắt: “Mau buông… ưkm… “ trong khi cô vẫn không nghe lời khiến anh vô cùng bực mình, đành phải ra chiêu khiến cô im lặng.
Tư Dật dùng miệng của chính mình che lại cái miệng hồng hồng nho nhỏ ồn ào của Thuần Thuần.

Có trời chứng giám anh chỉ muốn cắn vào má con nhóc đó thôi nha! Còn lại là tai nạn! Là tai nạn nha!

Anh cắn một cái lên miệng cô xem như dọa cô. Thuần Thuần hai mắt mở to trợn tròn vì có một cái miệng đang dán lên miệng cô, còn cắn cô nữa. Thuần Thuần lấy lại tinh thần vùng vẫy chân đá một cái thật mạnh về phía trước.

Tư Dật anh đời này ghét nhất là con gái, nhưng người anh căm hận nhất chính là cái đứa con gái lúc nãy còn bị ôm trong lòng anh: “Aaa… con nhỏ… kia!... Sao bạo lực… vậy hả?????... Đáng chết… aaa…” anh nằm bệt xuống đất vì đau, người co lại, tay ôm lấy cái nơi nhạy cảm giữa hai chân.

Anh thề nếu còn gặp con nhóc này thì anh sẽ trực tiếp cắn chết cho hả giận. Con bà nó! Con nhóc chết tiệt.

Thuần Thuần hơi chột dạ, hình như cô hơi mạnh tay: “Nè, ổn chứ!” tên này lỡ chết ở đây thì cô biết làm sao. Mặc dù hay cùng con trai chơi với nhau, đánh nhau nhưng mà lần này hình như là đánh mạnh hơn mọi lần.

Anh oán giận nhìn con nhóc ngồi trước mặt đang dùng tay chọt chọt gương mặt nhăn nhó của anh: “Thử bị đá một phát coi… có sao không?... aaa…”

“Còn la được thì chưa chết đâu!”,Cô nhìn anh một chút rồi đứng dậy phủi bụi trên bộ váy đồng phục của trường mẫu giáo: “Tạm biệt, tên nhóc. Hẹn không gặp lại!” cô quay lưng về phía anh bỏ đi.

Bóng lưng bé nhỏ đi khuất bỏ lại anh bực bội, con gái không phải rất tốt sao?! Sao lại có kẻ nhẫn tâm đá anh một phát lại còn bỏ mặc anh tự sinh tự diệt. Có gặp lại anh sẽ không tha cho cô, sẽ gặp anh nhất định sẽ gặp lại cô. Chờ đó con nhóc bạo lực, anh nhất định khiến cô không thể sống yên.

Sau sự kiện đó, Tiểu Vy theo ba mẹ chuyển trường đi nơi khác .

Thấm thoát thì Thuần Thuần cũng bắt đầu vào tiểu học. Nửa học kì đầu tiên cô đã quen biết được thêm nhiều bạn mới trong lớp, học lực đứng thứ hai trong lớp lại khá hoạt bát nên ai cũng yêu thích.

Cô được toàn bộ bạn bè trong lớp rất ủng hộ. Nhưng mà vẫn có người tuy im lặng, nhưng ngầm chống đối với cô, hễ cô mắc lỗi dù nhỏ thì tên đó cũng moi ra nói móc. Kẻ đáng ghét đó không ai khác chính là Tống Tư Dật, người có học lực đứng đầu lớp.

Tống Tư Dật cố ý khiêu khích An Thuần Thuần từ đầu tới cuối đều khiến cô tức đến đỏ mặt. Anh nhất quyết vận dụng mọi cách chọc tức cô, để cô biết không nên chọc giận anh.

Tống Tư Dật có hai người bạn thân được coi là thanh mai trúc mã với anh là Trần Hạo và Tử Ny. Trần Hạo là một tên nhóc cao to hơn anh, là bạn bè thân với anh, học tập mặc dù không bằng nhưng về thể thao lại vượt qua anh, còn Tử Ny là một cô bé ngoan ngoãn xinh đẹp, học giỏi, là mẫu hình công chúa đúng chuẩn khiến ai cũng ngưỡng mộ và yêu thích.

Từ nhỏ anh đã chơi chung với hai người họ nhưng từ khi vào tiểu học thì anh phần lớp thời gian đều học và ở trong lớp cũng ít chơi với hai người kia do không cùng lớp. Anh là kẻ thù dai nên chuyện Thuần Thuần khiến anh mất mặt bị anh nhớ kỹ tuyệt đối tìm cơ hội trả thù. Nhưng mà chung quy vẫn là trẻ con chuyện cũ vốn bị vứt ra sau đầu từ lâu.

Mọi việc vẫn diễn ra như thường. Thuần Thuần bọc lộ bản chất hung dữ cùng bạo lực trong lớp, uy hiếp những thằng nhóc có ý định quậy phá, không nghe lời. Tư Dật thì lộ ra cái tính nghịch ngợm, giả vờ nghiêm túc, nhiều lúc cũng bày ra cái bộ dạng rõ khùng điên.

Chuyện cũ rơi vào quên lãng họ cũng coi như không phải kẻ thù không đội trời chung, chỉ là lâu lâu kẻ chọt một câu, người móc một cái.

“Sai rồi! Ba nhân hai chứ không phải ba cộng hai mà bằng năm.” Trong giờ toán Tống Tư Dật cú lên đầu An Thuần Thuần một cái rõ đau. “Ngu!” nhìn cô trừng mắt nhìn anh mà không thể chửi anh, khiến tâm trạng của anh cũng không tệ.

“Ông dám đánh tui!” Thuần Thuần tức đến trợn mắt.

Tên đầu sỏ thì vẫn ung dung, khoái chí mỉm cười: “Thầy đã dặn phải tận tình chỉ dẫn bà!”

“Tận tình cái đầu ông!”


“Người lãnh đạo khởi nghĩa là Phan Đình Phùng không phải ca sĩ Phan Đình Tùng! Ông viết sai rồi!” cô cảm thấy thật sung sướng khi có thể trả thù anh bằng một cái cú. “Ông không biết sử dụng chính tả à ‘giặc Tống’?” cô có dịp cười nhạo kẻ nào đó.

“Chỉ là cái tên thôi mà!” người nào đó vẫn tỉnh bơ.

“Sai cái tên là sai toàn bộ đó! Khìn!”

“Có bà mới khìn* đó!”

(khìn: khùng)

“Bà có thuộc công thức không vậy? ‘Muốn tìm số trừ, ta lấy số bị trừ, trừ đi hiệu’ sao bà lại lấy hiệu cộng với số bị trừ? Sai rồi! Học công thức lại đi!” anh lấy cuốn vở đập lên đầu người nào đó, mặc cho đôi mắt như viên đạn đang trừng mình.

“Ông đợi đó! Tui sẽ trả thù!” An Thuần Thuần nắm tay thành đấm giơ lên uy hiếp Tống Tư Dật.

“Tại hạ chờ ngươi trả thù!” anh chắp hai tay lại học theo mấy bộ phim võ hiệp chọc tức cô.


“Nè, ‘Đề bài là: Một cửa hàng bán được 3 cái bánh kem vào ngày thứ nhất, ngày thứ hai bán hơn ngày thứ nhất 7 cái. Hỏi cửa hàng đó bán được bao nhiêu cái bánh kem?’ người ta lấy 3 cộng 7 ra ngày thứ hai, rồi lấy ngày thứ nhất cộng với ngày thứ hai vừa tìm được mới đúng. Ông mới lấy 3 cộng 7 ra ngày thứ hai thôi! Sai rồi! Đọc kĩ đề bài đi!” cô đứng cạnh bàn lấy cuốn sách đập mạnh xuống bàn dằn mặt kẻ nào đó đang cắm cúi làm bài phải buông bút đấu mắt với cô.

“Bà thiệt phiền!”

“Ông quá ngu thì có!”

“Nói nhiều như bà sau này coi chừng không ai thèm lấy!”

“Muốn chết hông*!” cô trừng mắt với anh.
(hông= không)


“Câu ‘How are you?’ là hỏi bạn có khỏe không. Không phải hỏi tuổi sao bà không phân biệt được hả?” người nào đó đang cảm thấy không thể tưởng tượng được.

“I hate you!” kẻ bị nói lầm bầm.

“Bà nói cái gì?” người nào đó liếc xéo.

“Ha! Ha! Ha! Không có gì! Tui nói là: ‘Thank you!’.” Kẻ nào đó cười nịnh nọt.

“À, vậy mà tui cứ tưởng bà nói ‘bà yêu tui’.” Người nào đó bày ra vẻ mặt tự kỉ.

“Ông cuồng ‘tự yêu’ bản thân quá rồi!” kẻ nào đó vuốt mồ hôi lạnh lắc lắc đầu thầm nghĩ: ‘Đúng là hết thuốc chữa!’


“Ông chia bảng kiểu gì vậy hả ‘giặc Tống’?” người nào đó nhìn cái kẻ đang nhón chân kẻ những đường cong cong quẹo quẹo.

“Tui chia rất công bằng nha ‘tuần lộc bạo lực’!” kẻ nào đó đắc ý nhìn thành tựu của mình.

“Công bằng con khỉ ông chiếm nguyên cái bảng cho tui chưa được một phần ba nữa làm sao viết!” người nào đó tức đến đỏ mặt.


Thầy cô giáo và học sinh trong lớp đều câm lặng, bọn họ qua quen thuộc cái cảnh tượng hai người này cãi nhau bất kể lúc nào. Hễ họ cãi nhau thì ai cũng đành lắc đầu, lúc đầu thầy cô đều nhắc nhở về sau thì không còn quan tâm nữa vì số lần hai người này cãi nhau quá nhiều cứ một tiết học là cãi nhau hơn nửa tiết.


Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 22.08.2017, 17:46, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: Candy2110, Hanami Matsuri, hânhânn
Có bài mới 22.08.2016, 12:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 60
Được thanks: 53 lần
Điểm: 8.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ăn sạch bà xã phúc hắc - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 10
Lâm Mỵ Mỵ: Có cảm giác cô đơn không biết truyện mình viết có tệ hay chán chán không?!

CHƯƠNG 2: MỤC ĐÍCH

Đến năm thứ tư tiểu học Vương Tiểu Vy chuyển về trường. So với Thuần Thuần có giọng nói lãnh đạo cùng với sự rèn luyện gào thét hằng ngày mà ra dáng bạo lực thì Tiểu Vy học được cách ăn nói nhỏ nhẹ trước mắt người khác, ngoan ngoãn lại đáng yêu chỉ là thích nhất ăn hiếp Thuần Thuần khi không có ai.

Nguyễn Bảo Nam là bạn thân trong lớp của Tống Tư Dật và là thanh mai trúc mã với Thuần Thuần, Bảo Nam là một đứa bé ngoan ngoãn, học giỏi. Ngày ngày chơi đùa cùng Tư Dật, sớm chiều cùng Thuần Thuần đến trường, về nhà. Nhờ vậy mà quan hệ hữu nghị của hai người kia không còn tệ như lúc đầu.

Từ khi Tiểu Vy chuyển về chính là Bảo Nam cùng Tiểu Vy tranh giành An Thuần Thuần, trong lớp bắt đầu tiết mục nói ba người bọn họ đang diễn ra tình tay ba. Thuần Thuần nghe xong lạnh mặt quát bọn họ một cái bất quá sau đó cũng không còn ai chọc ghẹo họ nữa.

Trong thời gian đó, Tống Tư Dật lại bị Tử Ny đeo bám đến phiền vì một nguyên nhân sâu xa. Thuần Thuần nhìn thấy anh cùng ‘tiểu công chúa Tử Ny’ dính với nhau, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, cô cảm thấy bực bội cho rằng anh ta đang ‘trọng sắc khinh bạn’.

Năm cuối cùng, của cấp tiểu học bọn họ lo chiến đấu với bài vở thi chuyển cấp thì Vương Tiểu Vy lại một lần nữa chuyển trường. Thuần Thuần bày ra bộ mặt cực kì khó coi khi cả lớp lại cười cười nói là Tiểu Vy thất tình nên chuyển đi. Tư Dật cũng bày ra cái bộ mặt khó coi chả kém, Tử Ny cũng không còn suốt ngày bám theo anh nữa nên cô nghĩ có lẽ anh mới đúng là kẻ thất tình.

Đến cuối học kì hai thì trường tổ chức giải bóng đá ‘cuối cấp’ thật ra năm nào cũng tổ chức nhưng mà lớp của bọn họ lười tham gia, lớp trưởng là Thuần Thuần lại không để ý đến phong trào này nên mấy lần bị bỏ qua. Lúc Tiểu Vy còn ở lớp thì đã ép cô đăng kí cho lớp tham gia, lần đầu tham gia thì lớp họ đạt giải nhì toàn trường.

Năm cuối cấp nên Thuần Thuần hết lòng ủng hộ đội bóng lớp mình, Bảo Nam cùng Thuần Thuần phụ trách mang nước cho đội bóng, họ ngồi cạnh nhau dưới bóng mát của mấy cây lớn. Bên dưới sân bóng xôn xao trong trận đấu dưới ánh nắng mặt trời gay gắt của buổi trưa, mấy cầu thủ nhí cũng đã mồ hôi nhễ nhại, những học sinh khác thì la hét cổ động có người còn đánh trống ầm ĩ.

Trận cuối cùng lớp C của Thuần Thuần đấu với lớp D cùng khối tranh nhất nhì, cô vốn cũng không có ưa lớp D vì họ thường gây chuyện với lớp cô mỗi lần luyện tập. Lần này lớp D chơi xấu bọn họ, Tống Tư Dật bị một quả bóng đá ngay bụng, Trần Tuấn Anh đội trưởng dẫn đầu đội bóng bị bắt chân té trật chân.

An Thuần Thuần phẫn nộ, người của lớp cô sao có thể để cho người ta ức hiếp, cô mang đôi mắt tràn đầy sát khí xuống sân bóng lúc nghỉ giữa hai hiệp.

Bóng dáng nhỏ nhắn mặc đồng phục màu xanh lam, làn váy ngắn để lộ đôi chân ngắn trắng noãn từ đầu gối trở xuống, mái tóc dài được buộc thành đuôi ngựa che giấu dưới chiếc nón rộng cùng màu với đồng phục, tiến xuống sân. Gương mặt nhỏ vốn trắng noãn nay đỏ hồng vì nắng nóng, mắt đen to tròn trong suốt lộ vẻ căm phẫn.

Thuần Thuần khí thế như nữ vương bước vào sân bóng, ánh nắng chói chang làm cô nhíu mày. Ông nội nó! Cái bọn trời đánh kia chơi xấu hại cô phải lết xuống sân vực lại tinh thần đám người đang như rắn mất đầu. Trời thì nóng như lò lửa, ngồi dưới gốc cây mát mẻ bên cạnh còn có nước mát lạnh đợi sẵn quả là tuyệt. Cô đang hưởng thụ sự tuyệt vời đó mà theo dõi trận đấu nhưng mà hai thành viên của đội bóng một là người bình thường còn một là chủ lực của đội bóng thì làm sao cô nhịn được.

Nhìn thấy cô đội bóng lao nhao cả lên gọi là đội chứ cũng chỉ có năm người và hơn mười người cổ động:

“Lớp trưởng, bọn họ chơi xấu quá!”

“Đội trưởng sao rồi, lớp trưởng?”

“…”

“Tên đội trưởng lớp D thật đáng ghét!”

“Tên đó bắt chân đội trưởng đó lớp trưởng!”

“Nó đá trúng Tư Dật đó lớp trưởng!”

Bọn họ cứ vô tư hỏi đáp tới tấp không hề để ý thấy đến sắc mặt Thuần Thuần đen dần rồi chuyển sang đỏ vì kìm nén tức giận.

“Bà nội nó! Câm miệng hết cho tui!” cô không thể kìm nén được hét một tiếng.

“…”

“…”

“…”

Thấy bọn họ im lặng, cô dịu giọng một chút: “Đội trưởng không sao, tên Tư Dật đó tạm ổn nhưng hiện tại không thể ngay lập tức vào sân. Mấy ông chỉ cần cầm cự cho đến khi bọn họ trở lại.” cô liếc mắt sang đối diện nhìn tên nhóc vẻ ngoài sáng sủa đẹp trai bên cạnh còn mang theo mỹ nữ ăn mặc mát mẻ, vẻ mặt của Thuần Thuần phải nói là vô cùng khinh bỉ, rồi quay sang đội bóng lớp mình, “Hôm nay nhất định phải chiến thắng!”

“Đương nhiên, nhớ dùng tiền thưởng đãi tụi tui một bữa đó lớp trưởng!” Tuấn Anh dáng người cao ráo da hơi ngăm đen mỉm cười vỗ vai cô từ phía sau.

“Đúng vậy! An Thuần đại gia mà, muốn thắng chỉ cần ra lệnh!” Tư Dật thong thả đi bên cạnh Tuấn Anh bộ dáng vô cùng lười nhát, quàng tay qua vai cô vô cùng thân thiết.

Thuần Thuần nhíu mày: “Nè ‘giặc Tống’ tên kím chuyện với mấy ông là thằng ngồi cạnh nhỏ áo đỏ hả?” cô dùng tay đẩy mặt cái kẻ đang quàng vai cô hướng về Nguyễn Vương Quân đối diện.

Nguyễn Vương Quân đội trưởng của lớp D đang ngồi nghỉ mệt bên cạnh còn có các thành viên của đội bóng lớp họ, cùng với các học sinh của lớp D. Bên cạnh anh là hoa khôi lớp D Trình Ân Ân. Trình Ân Ân là loại tiểu mỹ nhân, dù còn nhỏ nhưng vẫn thoa môi son đỏ hồng, da trắng như phấn chính xác là được bảo dưỡng bằng kem dưỡng da. So với Thuần Thuần ăn mặc đồng phục thì Trình mỹ nhân mặc váy ngắn đỏ lộ ra cặp đùi thon trắng tuyết, mặc áo hai dây cùng màu vô cùng mát mẻ còn cười vô cùng ngọt ngào với Nguyễn Vương Quân.

Gương mặt Tư Dật bị cô làm biến dạng, anh lười biếng nhìn theo hướng Thuần Thuần đẩy, lười nhát đáp lại: “Ừkm, chính là cái thằng bên cạnh nhỏ ‘cương thi’ áo đỏ á!”

“Ừ, nhỏ đó giống ‘cương thi’ thiệt! Trời nóng muốn chết mà mặt đồ ngắn, không sợ bị nướng chín sao?!”

“Trắng trắng đỏ đỏ. Nhìn muốn nhức đầu!”

“Hình như thằng đó cao hơn ông đó ‘giặc Tống’?!”

“Nhưng mà không đẹp trai bằng tui!”

“Hắc hắc hắc…! Cười chết tui. Tự kỉ vừa thôi ‘giặc Tống’.”

“Nè tui nói đúng chứ bộ ‘tuần lộc bạo lực’!”

“Ha ha ha…! Đúng! Đúng! Vậy tui với nhỏ ‘cương thi’ chắc canh tui đẹp hơn rồi!”

“Làm sao nhỏ đó bằng bà được!” Tư Dật nhếch mép. Thuần Thuần tròn mắt nhìn anh vẻ mặt khó tin. Anh đưa tay nhéo hai má cô, đè ép nó biến dạng, anh vô cùng vui vẻ với thành tựu của mình, “Bà là ‘tuần lộc bạo lực’ là động vật sống cần bảo tồn, còn ‘cương thi’ là quái thai. Đương nhiên đẳng cấp của bà hơn người rồi! Hắc! Hắc! Hắc!” Nói xong còn không kìm được cười như điên.

“Tống Tư Dật, ông muốn chết hả???” Thuần Thuần quơ tay đánh lên đầu anh.
Tay cô chưa chạm được đến anh thì anh đã né được chạy xa ra khỏi cô: “Ha! Ha! Ha!... Giỏi thì qua đây mà đánh nè!” anh cười vô cùng phấn khích chọc tức cô.
Hai người bọn họ rượt nhau chạy vòng vòng, huyên náo cả một góc sân bóng. Cảnh tượng này qua quen thuộc với lớp C, cặp oan gia đấu khẩu cho đã rồi lại gây náo loạn.

Trần Tuấn Anh nhìn theo hai kẻ đang rượt đuổi nhau chạy một cách vô tư mà vô thức mỉm cười. Anh sẽ thắng, tất nhiên sẽ thắng vì mọi người cũng vì một người. Đôi mắt anh lạnh lùng nhìn sang Nguyễn Vương Quân. Chống lại đôi mắt lạnh của anh, đội trưởng lớp D nở một nụ cười thú vị nhìn theo hai kẻ chạy loạn trên sân mà không hề liếc mắt đến anh.

Mắt của Vương Quân vô thức dán lên bóng dáng nhỏ mặc đồng phục chạy loi nhoi trên sân, cô nhóc mà anh cảm thấy thú vị. Trận này anh phải thắng, thứ mà anh muốn có không thể không có được.

Trận đấu tiếp tục diễn ra vô cùng hồi hộp, An Thuần Thuần nhíu mày tập trung theo dõi trận đấu.

Hai đội tranh giành quả bóng, cô cũng không rõ những thuật ngữ của bộ môn bóng đá này như là phạt góc, phạt đền,… một đống thứ cô không hiểu nhưng mà cái bực nhất chính là cái tên Vương Quân kia cả gan làm Tư Dật bất tỉnh.

“Tuấn Anh còn lại giao cho ông!” Thuần Thuần cùng Bảo Nam đỡ Tư Dật đi.

“Được!”

Sau khi Tư Dật bị thương thì đến cuối trận cả đội C cũng thắng.

Trong phòng bệnh của y tế xã, Tống Tư Dật dáng trẻ con thấp bé, hơn tròn không có cao lớn như Trần Tuấn Anh hay Nguyễn Vương Quân, cũng chả trắng noãn đáng yêu như Nguyễn Bảo Nam. Gương mặt đỏ hồng tròn tròn, mày nhíu lại nhưng vẫn còn bất tỉnh.

An Thuần Thuần ngồi bên cạnh giường chăm chăm nhìn gương mặt Tống Tư Dật, Bảo Nam ở bên cạnh cũng không dám lên tiếng vì nhìn cô giống như đang nghiên cứu thứ gì đó rất thú vị.

Mắt Tống Tư Dật rất to cô biết, mỗi lần cãi nhau thì cô cũng sẽ nhìn thẳng vào mắt anh. Như thành thói quen mỗi khi có gì đó thú vị hoặc chuẩn bị cãi nhau cô sẽ vô ý mà tìm ngay ánh mắt ấy, cũng giống cô cái người đang nằm trên giường bệnh này cũng sẽ dùng ánh mắt truyền tín hiệu với cô.

Không biết có phải vì họ là kẻ thù tranh chấp với nhau hay không mà bọn họ lại khá ăn ý trong việc chọc người khác hay đánh nhau.

Nhưng đặc biệt nếu chia tổ làm việc nhóm tuyệt đối không thể cho bọn họ ở chung được, người nào cũng cố chấp theo ý mình không hề nhân nhượng nhau nên thường gây ra cãi nhau kịch liệt mà nhiệm vụ vẫn chưa xong.

Đôi mắt của Tống Tư Dật có sự trong lành mà Thuần Thuần rất thích, những lần anh đánh nhau thì cô lại phải đứng ra kêu gọi Trần Tuấn Anh và những người khác ngăn lại.

Cô thích nhất là nhìn thấy đôi mắt anh tràn đầy lửa giận khi muốn đánh nhau nhưng cô tuyệt đối không thể cho mấy tên kia đánh người à! Nếu ai đánh nhau cô cũng không thèm ngăn lại nhưng là Tống Tư Dật thì cô lại không thể đứng yên mặt kệ là ra sao cô cũng lao vào giữa can ra.

Nhưng mà cái tên nhóc này luôn hiếu thắng, lúc nãy dù sao cho dù banh có vào khung thành thì sao chứ? Tuấn Anh còn đó, thủ môn còn đó mà tên ngu này lại lao ra đỡ đến nỗi bất tỉnh.

Tống Tư Dật chậm rãi mở mắt, bên cạnh là An Thuần Thuần điềm nhiên ngồi quan sát. Nguyễn Bảo Nam cảm thấy kì kì, lúc nãy người lo lắng nhất cũng là Thuần Thuần mà người bình tĩnh nhất cũng là cô ấy.

Nhìn Tống Tư Dật chật vật mở mắt lấy tay che đầu, Bảo Nam đành phải tiến lên đỡ anh: “Tư Dật, ông thấy sao rồi?”

“Đỡ rồi! Lớp mình thắng không?” Tư Dật nhíu nhíu mày chắc vì còn hơi đau.
An Thuần Thuần cướp lời của Bảo Nam gằng giọng nói: “Thắng đó thì sao? Ông nhào ra đỡ tới nỗi bất tỉnh, anh hùng quá ta?” trong giọng nói của Thuần Thuần ngập tràn giận dữ.

“Không phải thắng rồi sao?” anh nói ra nhẹ như không.

“Tống Tư Dật! Ông may mắn là mới chỉ bất tỉnh thôi, lỡ xảy ra chuyện rồi sao? Ông có cần liều như như vậy không hả?”

“Nếu tui không đỡ, lỡ Tuấn Anh không cản được thì sao, lỡ thủ môn cũng không cản được thì liền thua à?”

“Chưa chắc gì mấy ổng không cản được!”

“Đúng! Nhưng cũng chưa chắc chắn mà đúng không?”

“Ông…”

“Được rồi bà bình tĩnh chút đi Thuần Thuần, ổng mới tỉnh dậy à! Có gì từ từ nói. Dù sao cũng không có gì mà!” Bảo Nam thấy tình hình căng thẳng đành phải đứng ra lãnh đạn.

Cũng may là mấy người trong đội bóng cũng xuất hiện cứu nguy.

“Tư Dật sao rồi!” Tuấn Anh vẻ mặt bình tĩnh bước vào phòng.

Thành viên của đội bóng cảm thấy nổi da gà, đội trưởng của bọn họ lúc nãy khi mà An Thuần Thuần đưa Tống Tư Dật đi đột nhiên vô cùng kì quái còn xảy ra chuyện độc địa nữa chứ mà không hề tức giận.

Được rồi trình độ kì quái của những người này làm người thường không thể nào hiểu nổi. Cứ yên lặng cho đỡ phải chết đi thôi!

“Ừkm, vậy thì tốt!”

“Được rồi tui kêu cả lớp chuẩn bị liên hoan! Ai rảnh thì đưa ‘giặc Tống’ về!” Thuần Thuần cũng không tiện ngồi chỗ này nên cũng đành rút lui.

“Ừkm, bà đi đi!” Tuấn Anh lên tiếng.


Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 22.08.2017, 17:48, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: Candy2110, Hanami Matsuri
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beconhaynghich và 462 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2
ღ_kaylee_ღ: shyn, mới crush thôi à?
ღ_kaylee_ღ: sam tỷ *ơm
Jinnn: Shin: đây là quả báo thôi :v không liên quan đến việc anh có làm gì hay không
Sam Sam: sao thế @@
Sam Sam: shin à :)) bớt thả thính thì ok hơn đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.