Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Thiều hoa vì quân gả - Hoa Nhật Phi

 
Có bài mới 13.08.2016, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 324
Được thanks: 3749 lần
Điểm: 10.41
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại - Trùng sinh] Thiều hoa vì quân gả - Hoa Nhật Phi - Điểm: 6
THIỀU HOA VÌ QUÂN GẢ

images


Tác giả: Hoa Nhật Phi

Độ dài: 277 chương

Raw: vtn91 (DHC)

Editor: Tiểu Linh Đang, Skinny Cat, dohuyenrua (hoan nghênh mọi người làm cùng)

Tốc độ: chậm hơn rùa  :-D

Giới thiệu

Đời trước hao tổn tâm sức, làm lụng vất vả cả đời, cũng không nhận được một câu khen ngợi!

Tuổi còn trẻ đã xuống hoàng tuyền, không có oán hận, chỉ có hối hận.

Tại sao phải vì ngươi mà ủy khuất chính mình, nếu có thể sống lại lần nữa, nhất định phải trở thành dáng vẻ mà ngươi thích, sau đó... Không thích ngươi nữa!





PS: nam chính sạch bong  :)2

Chào mừng mọi người nhảy hố  :bighug:



Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 18.10.2016, 12:27, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.08.2016, 08:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 324
Được thanks: 3749 lần
Điểm: 10.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thiều hoa vì quân gả - Hoa Nhật Phi - Điểm: 12
Chương 1: Tiết thị
Editor: Tiểu Linh Đang

Mùa đông khắc nghiệt, một màu trắng bao phủ cả trời đất, gió lạnh xơ xác tiêu điều.

Khí thế của phủ đệ ở Trường An cao ngút trời, nô bộc vẩy nước quét nhà ở hậu viện đã sớm xúc tuyết qua một bên, nha hoàn ở các phòng có người xách nước ấm, có người cầm hộp cơm, chạy tới chạy lui trên những con đường tiến vào các phòng, có thể thấy rõ phồn vinh hưng thịnh đến mức nào.

Một người khoác tấm bỉ giáp bằng nhung Thanh Hoa dày theo sau là mấy bà tử bước nhanh trên hành lang gấp khúc chạm trổ hoa hòe hoa sói, sau khi rẽ ngoặt mấy lần thì đến trong viện của lão phu nhân. Bà tử xốc tấm màn lụa gấm vóc màu xanh cực kì lớn vạn chữ không viết kín lên, đi qua phòng ngoài nhô ra phía trước nhưng chưa thông báo ngay, mà trực tiếp đi tới gian lão phu nhân ở phía tây.

Trong gian giữa ở phía tây, một người nữ nhân đang ngồi trên giường la hán cầu phúc, một người khác ngồi trên ghế nhỏ được chạm trổ hoa văn trước giường, hai người ngồi gần nhau nói chuyện.

Lão phu nhân Úc thị của hầu phủ Trường An là một phụ nhân năm mươi tuổi, bởi vì được bảo dưỡng tốt nên thoạt nhìn chỉ mang bộ dáng ngoài bốn mươi, mặc một thân váy áo màu hoa sen xanh có hoa văn cát tường, dung mạo thuộc hạng trung, thoạt nhìn coi như hiền lành, một đôi tay mềm mại trắng nõn, không thấy nửa điểm bị lão hóa.

Lúc này bà ta thấy Trương Dũng Gia vén rèm định bước vào, đây là quản sự trong viện của con dâu, thường ngày thay nàng làm việc, trước giờ thỏa đáng, lại biết nói chuyện, khuôn mặt cười tủm tỉm, chưa từng phá hư thứ gì của người khác, nhân duyên cực kì không tệ, bởi vậy, mặc dù vị kia ở viện Tố Ngọc bị chỉnh rất nghiêm, nàng ta cũng có thể ỷ vào mặt của mình mà hỏi thăm được chuyện gì xảy ra.

Úc thị còn chưa nói chuyện, một nữ nhân mặc hoa phục đã tiến lên nghênh đón, hỏi Trương Dũng Gia:

"Thế nào rồi? Hôm nay đại phu đến mấy lần?"

Hỏi lời này là muội tử nhà mẹ đẻ của Úc thị, lão cô nãi nãi của Trường An hầu phủ, vốn đã gả vào nhà một võ tướng ở nơi khác, ai mà ngờ được, mấy năm trước, người võ tướng kia chết trận nơi sa trường, vị cô nãi nãi này liền quay về kinh thành, Úc thị nhớ tới tình cảm tỷ muội của hai người, giúp bà ta tái giá vào một nhà quan ngũ phẩm ở trong kinh, trong lòng vị nãi nãi này cảm kích lão phu nhân, liền thường xuyên đến làm bạn.

Trương Dũng Gia hầu hạ Úc thị vài năm, biết quan hệ của vị này cùng lão phu nhân không tệ, bởi vậy, bà ta mở miệng hỏi, Trương Dũng Gia cũng liền trả lời.

"Ba lần. Vừa rồi ho ra máu, sợ là không được ."

Từ lúc vừa hừng đông, nàng ta đã bị phái tới ngoài viện Tố Ngọc nhìn chòng chọc Trường An hầu phu nhân, bây giờ đương gia chủ mẫu là Tiết thị, vào tháng ba năm nay Tiết thị bị phát bệnh, vẫn luôn không thấy khá hơn, gần đây còn sợ sẽ dầu hết đèn tắt (ý chỉ không còn chống đỡ được nữa), cũng là người đáng thương, gả vào Hầu phủ hơn mười năm, ngày đêm làm lụng vất vả không nghỉ, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều do một tay nàng lo liệu, mỗi ngày đều chịu đựng, có thể không bị bệnh sao? Tuy nói đó không phải là chủ tử chân chính của nàng ta, nhưng từ trong lòng Trương Dũng Gia cũng không khỏi cảm thấy đáng tiếc thay vị kia.

Vì để gia đình tốt đẹp mà làm lụng vất vả cũng thôi đi, nhưng vì người của Hầu phủ mà làm lụng vất vả, quả thật không đáng giá.

Chỉ có điều những suy nghĩ này của Trương Dũng Gia đều để ở trong lòng, trước mặt những người khác nàng ta cũng không dám biểu hiện ra, trên mặt vẫn là vẻ mặt kính trọng lão phu nhân như cũ, hết lòng thay lão phu nhân làm việc.

"Mới ba lần sao. Mấy hôm trước ngươi đã nói nàng ta không được, vậy mà còn yên lành qua nhiều ngày như vậy..." Trên mặt lão nãi nãi tựa hồ có chút nóng lòng. Nghe Trương Dũng Gia đáp lời xong nói thầm vài câu, liền quay đầu nhìn nhìn Úc thị, nói: " Không nhìn ra nàng ta còn có mệnh cứng như vậy, đã nói không được từ mấy tháng trước, kéo tới hôm nay vẫn còn chưa có sao, nếu tình trạng này còn tiếp tục kéo dài, cũng không biết đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ có thể chờ được An ca nhi hay không."

Úc thị nghe lời nói của lão nãi nãi, trên mặt cũng hiện ra vẻ do dự, nói: "Ai, nếu thực sự không đợi được, đó cũng là mệnh của đích tiểu thư kia và An ca nhi, kỳ thật chuyện này ta cũng cảm thấy có chút nóng nảy, Tiết thị còn chưa qua đời đâu, chúng ta đã thay nàng tìm vợ kế, nếu việc này mà để ngoại nhân biết, mặt mũi của Trường Ninh hầu phủ chúng ta phải vứt vào đâu."

Tuy rằng Úc thị cũng cảm thấy đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ là cô gái tốt, một lòng si mê An ca nhi, làm sao cũng không chịu thay lòng, mặc dù dung mạo không phải là xinh đẹp đệ nhất, nhưng thắng người ta vì tuổi còn trẻ hơn, đôi mắt đẹp làm cho nam nhân giống như là bị câu hồn vậy.

Tiểu Úc thị nghe lời nói của Úc thị, lúc này hăng hái hơn, nghiêm mặt nói:


"Tỷ tỷ, ngươi cũng không thể phạm hồ đồ như lúc trước. Ta biết ngươi nhân từ, nhưng mà nhân từ cũng phải trong hoàn cảnh thích hợp, lúc trước cũng là ngươi nói Tiết thị ngang ngược ương ngạnh, lúc chưởng gia keo kiệt bủn xỉn, cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vừa ngang ngược chiếm lấy gia tài của Trường Ninh hầu phủ vừa là người vắt cổ chày ra nước. Nay ông trời có mắt, để cho nàng ta bị bệnh, đây vốn là mệnh của nàng ta, thường ngày làm nhiều chuyện xấu, nên bị báo ứng. Cũng đúng lúc này đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ nhìn trúng An ca nhi nhà chúng ta, ta có nghe ngóng được một chút, tiểu thư kia là người trung hậu thành thật, nội tâm thực sự rất tốt, nếu không phải là như vậy, cũng sẽ không cùng An ca nhi vừa nói vài câu, đã thật tâm thật ý muốn gả cho An ca nhi, ngay cả câu 'Chẳng sợ là làm thiếp' cũng nói hết ra, Ngọc Vinh hầu gia tức giận phản đối, không muốn đích nữ của mình phải chịu làm thiếp! Chính An ca nhi không động tâm cũng không đúng. Hoàng hoa khuê nữ tốt đến cỡ nào, tuy rằng nàng dâu của An ca nhi cũng xinh đẹp, nhưng đến cùng vẫn quá hung hãn, An ca nhi sợ nàng, nay mắc bệnh đã sắp chết, tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ kia thì khác, có tri thức hiểu lễ nghĩa, hồng tụ thêm hương, An ca nhi là người đọc sách, thích nhất nữ nhân như thế này. Nếu không thừa dịp việc còn đang nóng mà xử lí êm xuôi, tương lai qua thôn sẽ không còn cửa hàng như thế này nữa."(nếu chậm trễ thì sẽ không còn)

Lời nói của tiểu Úc thị làm cho Úc thị lâm vào suy tư, từ giường la hán đứng lên, cúi đầu đi thong thả vài bước, sau đó mới ngồi xuống ghế thái sư ở đầu sảnh đường. Tiểu Úc thị thấy thế, lại tiếp tục mở miệng nói:


"Tỷ tỷ tốt, ngươi ngẫm lại có phải cái lý này hay không? Hơn nữa, lui một vạn bước mà nói, Ngọc Vinh Hầu phủ là môn đình gì? Ngọc Vinh hầu gia sống vẫn còn mang tước vị, tiểu thư kia là đích nữ thân sinh của Hầu gia và Hầu phu nhân, ở nhà rất được sủng ái, không phải An ca nhi vẫn luôn muốn cầu chức ở Thần Cơ Doanh sao? Thống lĩnh của Thần Cơ Doanh có giao tình rất tốt với Hầu gia, chỉ cần An ca nhi cưới khuê nữ của ông ta, chuyện vào được Thần Cơ Doanh, không phải là nhạc phụ giúp tiểu tế sao? Nếu không muốn vào Thần Cơ Doanh, có người nhạc phụ đại nhân tốt như vậy, có chỗ nào là không đi được, đến lúc đó còn không phải là tùy An ca nhi tự mình chọn sao? Bây giờ nàng dâu của An ca nhi ngoại trừ có một gương mặt còn có thể nhìn, nay mắc bệnh đã không giống trước nữa, mặt phỏng chừng cũng lụi bại, không có gương mặt kia, những cái khác làm sao có thể so với đích tiểu thư của Ngọc Vinh hầu phủ? Nàng ta là một tiểu thư thất thế, cha là quan nhị phẩm thì như thế nào? Còn không phải vẫn phải nhìn sắc mặt của kế mẫu? Nếu như lúc trước gả vào Hầu phủ là muội muội của nàng ta thì cũng thôi đi, người kia mới thực sự là tiểu thư con quan nhị phẩm, nàng ta thì tính là cái thứ gì, ỷ vào gương mặt có chút nhan sắc, mê hoặc An ca nhi, làm hại hắn bây giờ không có thế lực nhà vợ giúp đỡ, cho dù cố gắng nhiều hơn người ta một chút, nếu nữ nhân hiền lành hơn một chút thì cũng miễn đi, nhưng bây giờ nàng ta lại có tâm lớn, muốn độc chiếm gia tài của Trường Ninh hầu phủ, ngay cả phí ăn mặc của tỷ tỷ còn muốn quản, thiên hạ này còn có đạo lý nàng dâu quản bà bà? Cũng chính do ngài nhân từ, dung túng nàng đến hôm nay."

Những thứ mà tiểu Úc thị nhắc tới, cũng chính là cục tức trong lòng Úc thị, lúc trước bà cũng biết Tiết thị là đích nữ phải chịu tang mẫu, cha nàng lại cưới kế mẫu, trong nhà căn bản không có địa vị, nhưng mà An ca nhi thích gương mặt kia của nàng ta, sống chết nhất định phải cưới nàng ta vào cửa, bằng không đâu có những phiền muộn giống như hôm nay.

Sau khi Tiết thị vào cửa cũng nhu thuận, xử lý trong phủ chuyện gọn gàng ngăn nắp, chỉ là ra tay không rộng lượng, bà ta nghĩ về lúc còn trẻ làm hầu phu nhân, lão hầu gia ra đi, bà ta thành lão phu nhân, nói như thế nào cũng là là phú quý cả đời, đến già lại bị con dâu khống chế chi phí tiêu dùng, làm sao có thể cam tâm cho được.


Tuy rằng bà ta cũng biết, mấy năm nay thu nhập của hầu phủ không nhiều, nàng dâu cũng ít nhiều mang chút đồ cưới bù vào, nhưng bù vào thì như thế nào, nếu nàng đã gả vào phủ, thì nàng là người của Trường Ninh hầu phủ, huống chi tiền trên người nàng, đáng lý nên sung công, để giải quyết mọi việc trong hầu phủ, mấy năm trước còn tốt một chút, không bạc đãi chi phí nên đưa bà ta cũng rất nhiều, nhưng mấy năm nay càng khó rút được tiền từ trên người nàng ta, ngay cả khi trong viện của bà ta muốn mua thêm một chút hương Nguyệt Túc và than để đốt nàng ta cũng không chịu, hương Nguyệt Túc tuy rằng nổi tiếng, nhưng cũng không phải là nàng ta không mua nổi, tại sao lại cắt xén như vậy? Cuối cùng bà ta phải mang vốn riêng của mình ra, sai người ngầm đi mua, mới ứng phó xong.

Hừ, cũng không ngẫm lại, lúc trước bà ta muốn rước về tiểu thư chân chính của Tiết gia là Tiết Uyển, bị Tiết Thần nàng đùa bỡn, dùng thủ đoạn thấp hèn, câu hồn của An ca nhi, lúc này mới có thể gả vào Trường Ninh hầu phủ của bà ta làm Hầu phu nhân, nàng ta không biết mang ơn cũng thôi đi, còn khắp nơi gây khó dễ. Có lẽ là đồ cưới vốn dĩ không nhiều của nàng ta sắp hết, nếu như An ca nhi lại cưới đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ, nói vậy đồ cưới khẳng định là không thể là thứ mà Tiết thị có thể so sánh, nghĩ như vậy, trong lòng Úc thị liền có chủ ý.

Tuy rằng thường ngày bà ta do dự không quả quyết, nhưng dù sao thì cũng làm hầu phu nhân nhiều năm như vậy, nên lúc cần quyết đoán, bà ta cũng rất quyết đoán.

Lúc này gọi Trương Dũng Gia tiến lên, nói: "Ngươi đi gọi hết mấy cô nãi nãi trở về, nói là ta có lời muốn nói với các nàng."

Trương Dũng Gia lui ra sau, Tiểu Úc thị lại gần Úc thị hỏi: "Lúc này kêu mấy cô nãi nãi trở về làm gì vậy?"

Úc thị nhếch môi cười một tiếng, nhỏ giọng nói bên tai tiểu Úc thị vài câu, Tiểu Úc thị trừng lớn hai mắt, khiếp sợ nhìn Úc thị, nhíu mày lo lắng hỏi:

"Cái này... An ca nhi có thể đồng ý không?"

Úc thị cười chắc chắn một tiếng, nói: "Nhi tử là ta sinh, ai hiểu hắn hơn so với ta? Hắn sẽ đồng ý ."

Nay Tiết thị ỷ vào tình ý của An ca nhi đối với nàng ta, nàng ta cho rằng mình vẫn là thiếu nữ yêu kiều giống tám năm trước, có thể dùng sắc đẹp mà mê hoặc An ca nhi đến mức choáng váng sao. Đứa con trai này của bà tâm tư đơn thuần, không thông nhân tình, cực kì ngoan ngoãn nghe lời, riêng chỉ đối với nữ sắc không có bất kỳ kháng cự nào, mấy năm nay chịu đựng Tiết thị đầu tiên là vì gương mặt nàng ta quả thực đứng đầu, thứ hai là bởi vì bị Tiết thị quản chặt, làm cho hắn không dám mang người về phủ, nhưng mà bao dưỡng bên ngoài thì cũng có thiếu đâu? Vậy mà Tiết thị chẳng hay biết gì, còn tưởng rằng An ca nhi đối với nàng ta có tình nghĩa đấy. Hôm nay bà ta muốn An ca nhi mà nàng ta vẫn tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay trở thành bùa đòi mạng của nàng ta, dù sao nàng ta cũng không sống được bao lâu nữa, dứt khoát cắt đứt, để đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ dọn ra chỗ khác mới là đúng lý!


Mà lần này, nàng dâu mới vào cửa, bà ta cũng không thể lại hồ đồ như vậy, để cho nàng dâu mới nắm mũi dẫn đi, quy củ vẫn nên được lập ra từ sớm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.08.2016, 18:00
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giai Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 324
Được thanks: 3749 lần
Điểm: 10.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thiều hoa vì quân gả - Hoa Nhật Phi - Điểm: 12
Chương 2: Chết đi
Editor: Tiểu Linh Đang

Nha hoàn Tân Nhu mới vừa hầu hạ Tiết Thần uống thuốc xong, gần nửa chén thuốc đen như mực trong bát làm bằng sứ thanh hoa, uống ba phần, phun ra bảy phần.

Tân Bích đỡ Tiết Thần nằm xuống, Tiết Thần cảm thấy tốt hơn một chút, để nàng ta chèn chiếc gối thêu tường vân màu vàng sau lưng, hơi ngồi dậy một lát, cảm thấy hít khí thuận hơn, chỉ là trên khuôn mặt tuyệt sắc lại trắng bệch như tờ giấy lộ ra vẻ bệnh tật, không còn nhan sắc như trước đây nữa.

Lúc này Tiết Thần không có tâm tư đi quản dung mạo của mình biến thành như thế nào, cảm thấy có chút khí lực, liền nói với Tân Bích:

"Trên cơ bản sổ nợ trong phủ đều đã được thanh toán, chỉ còn lại những cửa hàng ở thôn trang và mặt đường, bây giờ nhân lúc tinh thần của ta đang tốt, hãy lấy tới đây, để ta có thể xem nhiều ít là bao nhiêu."

Tân Bích không phải là người hầu hạ Tiết Thần từ nhỏ, khi Tiết Thần thành thân, đã mua nàng ta từ ngoài về, để cho quản lí sổ sách, Tiết Thần tín nhiệm nàng ta, liền giao tư khố của mình cho nàng xử lý, tuy rằng đồ cưới của Tiết Thần không tính là nhiều, nhưng mà Tiết Thần biết kinh doanh, hơn mười năm trôi qua, cũng không còn thiếu là mấy, nếu không phải tiền chi tiêu trong hầu phủ quá lớn, Tiết Thần có thể sẽ sống thoải mái hơn bất cứ vị phu nhân nào.

Chỉ đáng tiếc, phu nhân gả vào Trường Ninh hầu phủ rỗng tuếch, đã vậy người trong hầu phủ này còn không tự giác, vẫn tưởng rằng hầu phủ là núi vàng núi bạc, từ trước tới nay không biết tiết kiệm chi phí ăn mặc là gì, khoản thu của phu nhân nhiều như vậy, đặt trước mặt những người trong Trường Ninh hầu phủ này, gần như chỉ có thể miễn cưỡng duy trì, nhưng bây giờ không được, phu nhân bị bệnh, bắt đầu từ tháng 3 năm nay, tiền thu đã bắt đầu hơi ít đi, phu nhân không khỏe lại kinh doanh nhiều cửa hàng cùng thôn trang như vậy, đành phải bán đi hơn nửa, đổi sang tiền bạc sung vào phủ khố, thân là đương gia phu nhân, làm được đến tình trạng như ngày hôm nay đã là hết lòng quan tâm, nhưng dù là như thế, người trong Trường Ninh hầu phủ còn bất mãn với phu nhân rất nhiều, hoài nghi nàng cầm giữ tiền tài, không rộng lượng.

Tân Bích thay phu nhân nhà mình cảm thấy bất bình.

Thấy lúc này rồi mà Tiết Thần còn muốn nhìn sổ sách, Tân Bích nhận lấy tấm khăn trong tay Tiết Thần, thay nàng lau miệng một cái, nói:

"Phu nhân, ngài khó có được tinh thần tốt như thế này, đừng nhìn những thứ đau đầu kia nữa, tu dưỡng thật tốt, chăm sóc thân thể thật tốt mới là trọng yếu nhất ."

Tiết Thần biết Tân Bích là muốn tốt cho nàng, nhếch nhếch khóe miệng, Tiết Thần vốn sinh mĩ mạo, coi như bị bệnh cũng mang một bộ dáng xinh đẹp khác, làm cho nữ nhân nhìn thấy không khỏi cảm thán nàng sinh ra quá tốt, nay bộ dáng nhếch môi, ngược lại khôi phục nhan sắc hoạt bát, làm cho người trước mắt cảm thấy sáng ngời, có thể thấy được khi nàng không mắc bệnh, bộ dáng có bao nhiêu xinh đẹp .

"Chỉ là nhìn xem sổ sách, có cái gì vội vàng ."

Lời nói của Tiết Thần vừa dứt, Tân Bích liền không nhịn được đỏ hốc mắt, quay đầu đi lau nước mắt, sau đó mới nói: "Phu nhân, ngài đừng xem. Dưỡng tốt thân thể mình, mới có thể kéo hầu gia trở về."

Sau khi nghe lời nói của Tân Bích, vốn trên mặt Tiết Thần không có nhiều ý cười lại thu liễm vài phần, tựa vào nơi đó một lúc sau không nói gì, trong lời Tân Bích nói đã nhắc đến hầu gia, chính là Trường Ninh hầu Tống An Đường bây giờ, trượng phu của Tiết Thần.

Tống An Đường này không coi như tệ, chỉ là hơi ngu ngốc cùng ích kỷ. Năm đó nếu như không phải là nàng bị Từ Tố Nga bức đến cùng đường bí lối, làm sao có thể dùng thủ đoạn kia để gả được vào Trường Ninh hầu phủ. Cũng không phải là ham gia sản của Tống An Đường, chỉ là đơn thuần muốn thu xếp ổn thỏa, để tránh bị mẹ con Từ thị chém tận giết tuyệt.

Đến sau này, phát hiện Trường Ninh hầu phủ chỉ là cái thùng rỗng, đồ cưới không còn lại bao nhiêu của mình phục vụ chi phí chi tiêu, thiếu hụt nhiều đến nỗi không cần nhìn cũng biết, bất đắc dĩ chỉ có thể tự mình quản lý thôn trang cùng cửa hàng, bởi vì nàng cần phải làm cho Trường Ninh hầu phủ tiếp tục hưng thịnh, chỉ có như vậy mới có thể duy trì mặt mũi của nàng trước mặt người Tiết gia.

Nhưng hiện tại, thể diện còn sót lại, chỉ sợ cũng sắp không chống đỡ nổi nữa.

Tống An Đường xốc rèm cẩm tú lên, chóp mũi liền ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, chân mày hơi hơi cau lên, phía sau cửa có nha hoàn đưa lò sưởi, thay hắn cởi áo choàng, xốc rèm bên trong, mời hắn đi vào. Tống An Đường năm nay ba lăm, trời sinh gương mặt tuấn dật, nhìn chỉ giống bộ dáng hơn hai mươi, bảo dưỡng vô cùng tốt, vàng ngọc đeo bên hông, toàn thân hầu gia phú quý, mặc áo xanh lam thêu mây được tô điểm thêm bằng hoa, trên mặt mang theo ý cười, tuấn nhã phong lưu không nói nên lời.

Chỉ thấy hắn một bước làm thành hai bước, đi đến trước giường Tiết Thần, Tân Bích mang ghế con đến cho hắn, hắn lại không ngồi, giống như đứa nhỏ, nhất định phải ngồi bên mép giường Tiết Thần, nắm tay Tiết Thần, nói:

"Thần, trong phòng nàng thật ấm áp, tay cũng ấm áp, bên ngoài rất lạnh, nàng sưởi cho ta đi." Thần là Tiết Thần tiểu chữ, sau khi kết hôn Tống An Đường vẫn luôn xưng hô với nàng như vậy.

Tính nết Tống An Đường chính là như vậy, nói dễ nghe một chút là thẳng thắn, nói khó nghe điểm chính là vô tâm, túm lấy tay Tiết Thần ấm áp sưởi cho mình hồi lâu, còn muốn cởi giày chui vào trong chăn Tiết Thần để sửa chân, Tiết Thần bị bệnh, vốn dĩ sợ lạnh, đâu chịu được hắn ép buộc như thế này, sắc mặt nhợt nhạt đi không ít, Tân Bích bên cạnh thấy thế, không khỏi lên tiếng nhắc nhở:

"Hầu gia, phu nhân đang bệnh, trong chăn có bệnh khí, đừng để lây cho ngài."

Tân Bích là nha hoàn, nàng không thể trực tiếp chỉ trích Tống An Đường không đúng, chỉ có thể uyển chuyển nhắc nhở như vậy, quả nhiên, Tống An Đường nghe nói đến bệnh khí, mới bỏ đi suy nghĩ chui vào trong ổ chăn của Tiết Thần sưởi ấm, thò bàn tay vào tay áo nàng, túm lấy cổ tay ấm áp.

Tiết Thần cũng không phản kháng, không lên tiếng, cứ như vậy dựa vào bên giường tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, Tống An Đường sợ nhất là vẻ mặt này của Tiết Thần, giống như cái gì cũng không gạt được nàng, đặc biệt đáng sợ.

Không tự chủ được liền xòe tay ra, dù sao tay cũng đã ấm rồi, cầm lấy lò sưởi ở một bên tiếp tục sưởi.
"Thật ra hôm nay hầu gia trở về hơi sớm. Khụ khụ."

Tiết Thần bị Tống An Đường mang vào khí lạnh nên kinh sợ, bắt đầu ho khan không ngừng được, liều mạng nhịn xuống, nuốt thứ tanh ngọt đã trào đến cổ vào, Tân Bích đi lại đỡ nàng thay nàng thuận khí, nhưng Tống An Đường lại theo bản năng ngồi cách xa nàng chút.

Đây chính là trượng phu tốt mà lúc ấy nàng hao hết tâm lực mới cầu được, Tiết Thần không khỏi cười tự giễu một tiếng.

"Đúng vậy. Hôm nay trong nha môn không có chuyện gì, ta liền trở về sớm chút, vừa vặn có việc cùng nàng thương lượng."

Nha hoàn của Tiết Thần đến đưa thuốc, đưa trà sâm, Tống An Đường liền thuận thế từ trên mép giường đứng lên, ngồi xuống ghế con lúc trước Tân Bích đưa cho hắn, Tiết Thần uống vài ngụm thuốc, lại uống hai cốc trà sâm, nha hoàn hầu hạ nàng dựa vào phía sau, mới hỏi hắn:

"Hầu gia có chuyện gì thì chính mình làm chủ là được, đâu cần phải thương lượng với ta."

Sau khi Tiết Thần hỏi xong, Tống An Đường không lập tức nói chuyện, mà là hơi do dự một hồi, trong lúc đó nâng mắt nhìn Tiết Thần hai lần, nhớ tới năm đó lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng của nàng, nàng xinh đẹp kinh tâm động phách như vậy, lập tức liền hấp dẫn hắn, cho tới bây giờ, Tống An Đường vẫn không dám phủ nhận, gương mặt của Tiết Thần có dụ hoặc rất lớn với hắn, nhất là bộ dáng ốm yếu như thế này của nàng, càng là làm cho tâm hắn ngứa đến tận xương tủy.

Mỗi khi thấy nàng đều muốn làm chút chuyện, nhưng mà, từ năm thứ nhất hắn và Tiết Thần thành thân bị mất hai đứa nhỏ, thân thể của Tiết Thần trở nên không tốt, nàng vốn không ham thích chuyện đó dần trở nên bài xích, dần dà, hắn nhìn thấy được ăn không được, mới dưỡng vài ngoại thất kiều diễm bên ngoài, hóa giải một chút hưng trí ở phương diện này.


Kỳ thật muốn nói đời này nữ nhân hắn thích nhất, hẳn chính là Tiết Thần. Cho nên mới có thể nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không được chùn bước) cưới nàng, cưới một đích nữ phải chịu tang mẫu không được cưng chiều như vậy, giống như là mẫu thân nói, nếu như năm đó hắn cưới không phải là nàng, mà là một nữ nhi con nhà quyền thế, nhiều năm như vậy, phỏng chừng đã sớm trèo lên, nơi nào vẫn còn là cái danh hiệu hầu gia, làm quan lục thất phẩm làm mấy việc vặt vãnh kia đây.

Nghĩ như vậy, Tống An Đường cảm thấy lúc trước mẫu thân nói chuyện với hắn, vẫn là rất có đạo lý, yêu thương khó sinh ra được với  Tiết Thần trong nháy mắt liền biến mất gần như không còn, thu lại mặt mày, khẽ mở môi mỏng, nói:

"Chuyện này nhất định phải cùng nàng thương lượng." Hơi dừng một lát, lại không quá lâu, liền lại mở miệng nói:

"Ta muốn... Cưới bình thê vào cửa. Nàng... Có lẽ sẽ không không đồng ý đi."

Sau khi Tống An Đường nói xong lời này, cũng biết có lẽ Tiết Thần sẽ tức giận, cho nên trước tiên bày ra khuôn mặt vui cười rất tươi với nàng, tuấn nhã thuần khiết vô tội, giống như không biết câu nói kia có bao nhiêu đả kích với người ta.

Câu nói thẳng thắn làm cho Tiết Thần đã quen với sóng gió đều lâm vào sửng sốt, mãi đến khi vẻ mặt Tống An Đường tươi cười đẩy đẩy nàng, nàng mới phản ứng kịp, không nói gì, vì thế Tống An Đường lại mở miệng nói:

"Đây là chuyện tốt, mẫu thân cũng đã đáp ứng, nói đây là chuyện tốt, nàng đều đã bị bệnh hơn nửa năm, cũng không thấy khá, ta cưới bình thê vào cửa, may mắn còn xung hỉ cho nàng đấy."

"..."

Chuyện tốt.

Tiết Thần lẩm nhẩm trong miệng hai chữ châm chọc này.

Lại là một trận ho khan, lần này rõ ràng trong máu trong cơ thể đã không nhịn được, phun ra theo tiếng ho khan của nàng, máu đỏ sẫm nhuốm vào tấm khăn màu trắng, nhìn thật chói mắt, phàm là Tống An Đường đối với Tiết Thần có chút tình nghĩa, tâm đã sớm mềm nhũn, nhưng Tống An Đường người này để mặc cho mẫu thân của hắn, vô cùng ích kỷ, bất cứ việc gì cũng nghĩ đến chính mình đầu tiên, làm sao có thể đi quản chết sống của những người khác? Cho nên, dù là Tiết Thần phun một ngụm máu như vậy, cũng không thể làm cho Tống An Đường thu hồi lời nói vừa rồi, mặt cứ không mang biểu cảm gì nhìn nàng, kiên nhẫn chờ nha hoàn lần nữa tiến lên hầu hạ nàng.

Tiết Thần thở hắt ra một hơi dài, cảm thấy khí tức trong thân thể càng ngày càng ít, thở nhiều ra một ngụm, liền thiếu một ngụm .

Chuẩn bị nửa ngày sau, Tiết Thần mới hỏi Tống An Đường:

"Là cô nương nhà ai?"

Tống An Đường nghe Tiết Thần chủ động hỏi thăm, trong lòng vui vẻ, không chút nào giấu diếm nói: "Là đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ, họ Lạc gọi Nhã Phân, người rất tốt, rất dễ ở chung. Đến khi nàng ta vào cửa, ta sẽ để nàng ta kêu nàng là tỷ tỷ, nhưng mà dù sao nàng ta cũng là bình thê gả vào, nàng cũng đừng quá soi mói, cũng không thể dùng thái độ đối đãi với thiếp thất để đối xử với nàng ta, biết không?"

"..." Tiết Thần lại tự giễu cười một tiếng, căn bản Úc thị đã tính toán tốt hết rồi, đích tiểu thư của Ngọc Vinh Hầu phủ... Cái nơi này là để cho bình thê nha, căn bản là lấy tục huyền (vợ kế)! Ngọc Vinh Hầu phủ lại có thể để cho đích tiểu thư gả làm bình thê? Chỉ là buồn cười, nàng còn chưa chết đâu, bọn họ đã tìm được người rồi. Đấy là nàng vốn không có tình cảm gì với Tống An Đường, nếu thật sự gặp nữ nhân có tình cảm với Tống An Đường, một câu nói như vậy của hắn, không đúng thì có thể trực tiếp hại chết nàng .

Chỉ là, có lẽ đây đúng là mục đích của Úc thị, chỉ đáng tiếc, bà ta đã đoán sai tâm của Tiết Thần đối với Tống An Đường.

Nhếch môi hỏi một câu: "Khi nào thì cưới, quyết định rồi sao?"

Tống An Đường tri vô bất ngôn (đã biết thì nói), khi nói chuyện đều mang theo ý cười, chứng minh chuyện này làm cho tâm tình của hắn ta trở nên rất tốt, trả lời: "Kỳ thật hai nhà chúng ta đều đã chuẩn bị gần hết rồi, canh thiếp cũng đổi, ngày thì định vào tháng ba năm sau."

Hai nhà đều đã chuẩn bị gần hết rồi, nhưng nàng là chủ mẫu lại không biết một cái gì. Tháng ba sang năm... Bây giờ đã là tháng chạp, thật đúng là cái cũng đã chuẩn bị xong.

Tiết Thần cảm giác khí lực của mình đang dần rút khỏi thân thể, ngay cả ngón tay đều không muốn nhúc nhích nửa phần, thì ra dầu hết đèn tắt chính là loại cảm giác này. Úc thị thật là làm điều thừa, kỳ thật căn bản không cần để cho Tống An Đường đến kích thích nàng, nàng đều đã không xong.

Ánh mắt nhìn lọng che màu vàng thêu hoa văn hoa mẫu đơn, Tiết Thần đột nhiên nghĩ tới, nếu như nàng chống đỡ không được đến tháng ba sang năm, bọn họ sẽ làm tang sự trước, hay vẫn là làm hỉ sự trước...

Chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, yết hầu như là bị nghẹn cái gì, ngực bị lấp kín, đến khí lực để ho khan cũng không có, không cảm thấy có bao nhiêu thống khổ, Tiết Thần cứ như vậy ngậm miệng, mở to mắt, yên tĩnh rời khỏi nơi trần thế làm cho nàng mệt mỏi này.

Tống An Đường còn đang chờ Tiết Thần đáp lời, thấy nàng nhìn chằm chằm lọng che rất lâu cũng không phản ứng, lúc này mới đứng lên đi nhìn nàng, thấy hai mắt nàng đã mất đi tiêu cự, Tống An Đường mới khiếp sợ đưa tay dò xét chóp mũi nàng, sau đó liền sợ tới mức ngã ngửa ra sau...

(huhu thương chị Tiết Thần quá !!!)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BònBon 1906, Hoàng Thiên Vy, nguocnam và 243 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Tiểu Cương Ngư: Haha cán mốc 8k :sofunny:
Mika_san: Hi all
Mika_san: Game : Phép cộng may mắn
Game: Bạn thuộc cung gì
you hãy đến với box CLB Bói toán-trắc nghiệm nhé vừa kiếm được điểm, vừa có cơ hội giao lưu
Mod của box hòa đồng thân thiện lắm nha
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

Update chương mới, truyện edit đều, HE, mạt thế, không gian. Nhảy hố thôi các nường ơiiiii
ღ_kaylee_ღ: C333 phế hậu của lãnh hoàng: viewtopic.php?t=337915&p=3256887#p3256887
Preiya: bổ sung c18 truyện thiên tài cuồng phi, mn ủng hộ a: viewtopic.php?t=376436&p=3256056#p3256056
Lãng Nhược Y: Nãy giờ đi post bài thôi :D2
Lãng Nhược Y: Ta ở đây
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3256876#p3256876
Sự Hờn Dỗi Ngọt Ngào ra chương mới, cầu thank cầu cmt hihi
trantuyetnhi: ặc ngươi ở đây à YY
Lãng Nhược Y: M.n tham gia game nào, đề rất dễ :D2 Game thử tài tìm kiếm
Tiểu Cương Ngư: Khà khà 5k8 :sofunny: tim sắp đứt
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3256835#p3256835
Chương mới Thông Linh Nhãn vừa ra mời mọi người ủng hộ.
Tuyết Vô Tình: mấy cái tn biến đâu mất
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Tuyết Vô Tình: vắng tanh như chùa bà đanh =)))
Heo Heo Con: ◑▂◐
Tiểu Cương Ngư: :sofunny: cảm giác rất phấn khích trong 4 ngày kênh đã lên 4k2 lượt xem tốc độ rất vi diệu
Ngọc Nguyệt: *ôm* Lâu rồi không gặp, Mika cô cô
Mika_san: Tiểu Nguyệt*ơm ơm * híc rồi không gặp
Ngọc Nguyệt: Gì vại?
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bụi trần xoay tròn với gió lốc _ Tỏ hết tình ta với cõi phàm :( Người về có nhớ bánh canh_Sợi trắng sợi giòn ta làm năm nao :(
Ngọc Nguyệt: Quào, Mika cô cô cũng đỏ rồi...
Ngọc Nguyệt: ...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: ???
Mika_san: Tét ưi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bà Đào biến hình :shock: hiếm lắm thấy anh iu :D2
Ngọc Nguyệt: Sếp Thiên...
Đào Sindy: chị Tét :)2 ....
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :shock: ... :shock:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.