Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 263 bài ] 

Bán kiếp tiểu tiên - oTích Thần

 
Có bài mới 04.08.2016, 09:06
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 59 Chưa rõ
Bài viết: 456
Được thanks: 575 lần
Điểm: 9.72
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không, Huyền huyễn] Bán kiếp tiểu tiên - oTích Thần - Điểm: 8
Bán Kiếp Tiểu Tiên - oTích Thần


images


Thể loại: Xuyên không, huyền huyễn, tu tiên, hài, 2S….


Tình trạng bản gốc: Hoàn.


Độ dài: 260 chương + 3 ngoại truyện.


Nhân vật chính: Tề Hoan + Mặc Dạ.


Convert + Raw: Tiểu Tuyền.


Editor: Bỉ Ngạn, Nuxuku, Khuê Loạn, Tiểu Mộng.


Beta: Tiểu Ngọc Nhi.




Giới Thiệu


Vớ bở được một vị sư phụ, tu được đại đạo tối cao!

Cuỗm một con hồ ly làm sủng vật, quyến rũ ma vương làm lão công!

Tu tiên không đáng sợ, chỉ sợ là không có văn hóa.

Đều nói con đường thành tiên dài đằng đẵng, chỉ có bản thân tự tìm được đường phù hợp mới thành công.

Lời này căn bản là hoang đường.

Muốn, ta liền chiếm đường của người khác, khiến hắn không có đường để đi!

Không thể độ kiếp [1] ư? Không sao, không cần vội.

Không độ được thì ta cướp, tự mình thành thần tiên.

[1] Độ kiếp: chỉ quá trình tu tiên của một bạn muốn thành tiên. Mỗi lần độ kiếp sẽ trải qua một kiếp nạn.



Đã sửa bởi Mon Miêu lúc 30.10.2016, 11:17, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 04.08.2016, 09:43
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 59 Chưa rõ
Bài viết: 456
Được thanks: 575 lần
Điểm: 9.72
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không, huyền huyễn] Bán Kiếp Tiểu Tiên - oTích Thần - Điểm: 11
Chương 1: Chuyện ma quái ở Tống gia

Edit: Bỉ Ngạn

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Ánh mặt trời chói mắt nóng rực xuyên qua những tán cây ngô đồng thưa thớt, chiếu lên thành những điểm lốm đốm trên con đường dài lát đá màu rêu xanh ở trấn Thanh Đường, ve sầu đậu trên ngọn cây kêu đến tâm tê liệt phế, làm cho người nghe cũng cảm thấy thực bực bội.

Thanh Đường là một trấn nhỏ cổ xưa, trước kia cũng không gọi là Thanh Đường. Nghe nói có vị tiên nhân đi qua nơi này, dừng chân để lại một thanh kiếm gọi là Thanh Đường bảo kiếm, cho nên trấn nhỏ này mới vì thế mà thay tên.

Sau giờ Ngọ, vốn là khí trời nóng bức làm cho người ta chịu không nổi đột nhiên biến sắc, mây đen cuồn cuộn kéo đến che kín bầu trời, một lúc sau sấm sét vang đội, mưa to trút xuống, đem toàn bộ nóng nực giội tắt.

Vốn một phiên chợ nhỏ huyên náo ồn ào, cũng bởi vì mưa to mà dừng lại, rất nhiều tiểu thương không kịp chạy về nhà đều trú ở quàn trà bên đường, tốp năm tụm ba thành từng đám, nói chuyện Trương gia, tán dóc Lý gia.


“Lý thẩm, thẩm nghe nói gì chưa, Tống gia ở phía đông trấn có ma quỷ lộng hành đó!” Đại nương nhà Tề gia nhỏ giọng nói với một phụ nhân hơn năm mươi tuổi mang khăn thêu hoa bên cạnh.

“Thật hay giả vậy?” Phụ nhân gọi là Lý thẩm kia lén lén lút lút liếc nhìn bốn phía, che miệng thầm thì hỏi lại.

“Đương nhiên là thật rồi, thẩm không thấy Tống gia mời rất nhiều đạo sĩ tiên trưởng tới trừ ma à, nhưng mà ta nghe đồn là con ma kia rất hung hãn, mấy vị đạo trưởng đó đều không có biện pháp thu phục được nó đấy.”

“Ta thấy có lẽ là do Tống gia làm quá nhiều chuyện thất đức, hơn phân nửa con ma kia là Liễu nhị nương đó, chậc chậc, ngươi không tưởng tượng được đâu, nàng năm đó chết rất oan uổng. Ta thấy Tống gia lần này sợ là sẽ bị nàng náo đến tuyệt hậu đi.” Lý thẩm bĩu môi, giọng nói không khỏi có chút cao lên.

“Suỵt —— mấy lời này không thể nói lung tung được đâu, nếu để người của Tống gia nghe được là không xong đó.” Đại nương Tề gia vội vàng quét mắt nhìn những người bên cạnh, phát hiện mọi người đều không có chú ý tới lời nói của các nàng, lúc này mới nói tiếp, “Nhưng mà theo ta thấy, lần này Tống gia xem ra là xui vãi lều rồi (TNN: dạ nguyên văn đó). Nếu lúc trước bọn hắn không chiếm đoạt nhà của Liễu gia người ta thì làm sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ.”

“Nghiệp chướng mà!” Hai người than thở một phen, lại thấy mưa đã dần dần nhỏ đi.

Không đến nửa canh giờ, mưa to ngừng lại, mặt trời từ trong đám mây ló rạng, phiến đá bên đường bị mưa giội qua lộ ra màu nâu xanh.

Các tiểu thương tốp năm tốp ba cũng đi ra khỏi quán trà, mỗi người tự tìm một phiến đá không đọng nước, đem hàng hóa mới thu hồi lại lần nữa bày ra.

Chỉ chốc lát sau, toàn bộ khu chợ lại khôi phục cảnh tượng náo nhiệt vốn có, thành trấn lại bị tiếng huyên náo bao phủ.

Song, lúc này trong đại viện Tống gia ở phía đông trấn, lại là một mảnh tĩnh lặng, hơn ba mươi miệng ăn lớn nhỏ của Tống gia đều uể oải ngồi trong đại sảnh, mắt Tống lão gia trên thượng vị càng hiện rõ quầng thâm rất đậm.

“Lão gia à, ngài phải nhanh nghĩ biện pháp khác thôi, cứ tiếp tục như vậy toàn bộ nhà chúng ta từ trên xuống dưới đều sẽ không ngủ nổi mất.” Nhị di thái ngồi bên phải Tống lão gia, sắc mặt trắng xanh cầu xin.

“Nghĩ biện pháp nghĩ biện pháp, ta còn có thể có biện pháp nào nữa chứ, đã mời bốn vị đạo trưởng rồi, còn không phải đều vô dụng sao.”

Tống lão gia đập mạnh chén trà sứ thanh hoa xuống bàn, làm sao hết lần này tới lần khác lại nhằm đúng lúc này mà xảy ra chuyện quái đản như vậy cơ chứ?

Lúc đầu thấy mấy hạ nhân nói nửa đêm xuất hiện bóng người ở hậu viện, Tống lão gia hết lần này tới lần khác đều không chịu tin mấy chuyện tà đạo này, tưởng là bọn hạ nhân mượn cớ làm biếng.

Kết quả, nửa đêm hôm đó hắn đi nhà xí, thì thấy ở bên cạnh giếng hậu viện phía đông bắc thế nhưng có một bóng người đang đứng.

Lúc ấy sắc trời quá tối, Tống lão gia cũng chỉ nhìn thấy người kia ăn mặc kín bưng, một thân áo trắng, đầu bóng loáng (trọc á), hơn nữa trong miệng còn phát ra tiếng ô ô a a. Cái này không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Tống lão gia lập tức bị dọa cho chết khiếp.

Lại nói khi Tống lão gia còn trẻ cũng là một gia chủ tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác), phủ đệ này trước kia vốn không phải họ Tống, mà là họ Liễu. Nhưng vì Liễu gia neo người, cho nên Tống lão gia phái người đi quyến rũ khuê nữ duy nhất nhà họ Liễu – Liễu Nhị Nương, rồi sau đó thừa dịp Liễu Nhị Nương đang cùng tình nhân hẹn hò, liền mang một đám người tới bắt gian tại trận.

Cô nương chưa xuất giá lại phóng túng cùng nam nhân, hơn nữa còn bị người ta nhìn thấy, chuyện này không bao lâu đã truyền khắp toàn bộ thôn trấn. Liễu lão gia nhất thời tức giận công tâm đi đời nhà ma.

Mà Liễu Nhị Nương sau khi mất đi người thân duy nhất, chạy đến tìm tình nhân, mới phát hiện tình nhân đã có vợ. Cuối cùng nghe đồn Liễu Nhị Nương cạo trọc đầu vào chùa trở thành ni cô.

Về sau chuyện này qua đi, Tống lão gia trả giá thấp đem toàn bộ gia sản nhà cửa Liễu gia mua lại từ trong tay quan phủ, mà tên tình nhân của Liễu Nhị Nương kia cũng trở thành quản gia Tống gia.

Cho đến sau này, mọi người mới hiểu được, tất cả đều là do Tống lão gia bày bố, chẳng qua đợi đến khi mọi người hiểu ra thì đã muộn, Liễu Nhị Nương đã sớm tự sát ở trong chùa rồi.

Vì thế nên khi Tống lão gia thấy cái đầu trọc kia, liền lập tức nhận định đây là Liễu Nhị Nương trở về tìm hắn báo thù.

Hơn nữa từ đó trở đi, trong nhà Tống gia bắt đầu phát sinh rất nhiều chuyện kỳ quái, đầu tiên là đầu bếp Tống gia phát hiện gia súc hắn nuôi tự dưng mất tích, sau đó là kho củi không hiểu sao xảy ra hỏa hoạn, càng dọa người hơn chính là khi đại thái thái Tống gia đi vào nội đường niệm kinh, thì phát hiện những cống phẩm kia đều đã không cánh mà bay rồi. (TNN: mọi ng thử đoán xem là ai gây ra =))))))

Chuyện ma quỷ hoành hành trong nhà đem toàn bộ Tống gia trên dưới náo loạn tới trời long đất lở, bây giờ người người trong Tống gia không ai dám đi ngủ vào buổi tối, Tống lão gia cũng đi tìm vài vị đạo sĩ nghe đồn rất lợi hại tới trừ ma, thế nhưng cứ mỗi lần đạo sĩ nói trừ xong rồi, thì ngày hôm sau y như rằng lại có người trông thấy con ma kia xuất hiện bên bờ giếng.

Hiện tại không người nào Tống gia dám tới gần hậu viện nửa bước, mà ngay cả hạ nhân cũng đều chạy sạch.

“Cha, ngài cũng nên có chút hành động gì đi chứ, mọi người cũng không thể cứ ngồi chờ chết như vậy được, ai mà biết con ma kia lúc nào sẽ động thủ với chúng ta đây.” Đại thiếu gia Tống gia Tống Chí sắc mặt cũng không đẹp hơn chút nào.

Hắn vừa nói xong, người trong đại sảnh cũng nhao nhao mở miệng, đều ý muốn Tống lão gia đưa ra quyết định. Cuối cùng Tống lão gia vỗ mạnh xuống đùi một cái, “Đúng rồi, ta làm sao lại quên mất Tiểu Xảo chứ!”

“Mau mau, Tống Chí con mau đi ngựa tới Vô Lan Quan núi Thương Lan tìm cô cô của con đi.” Lúc này Tống lão gia mới nhớ tới muội muội của mình.

Nhớ lại trước kia Tống gia tại Thanh Đường trấn cũng không có thế lực lớn như vậy, làm cho Tống gia nổi danh phải nhờ tới một sự kiện hồi năm mươi năm trước. Lúc ấy có một vị đạo trưởng đến Thanh Đường chấn, vị đạo trưởng này nhận nữ nhân duy nhất của Tống gia là Tống Xảo Nhi làm đồ đệ.

Vì vậy, từ đó về sau, Tống gia trở thành đại gia tộc của Thanh Đường Trấn này, dù sao Tống gia cũng có người được đạo trưởng coi trọng, cái gọi là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên chính là nói chỗ này đây.

Tống Xảo Nhi đi lần này là hơn bốn mươi năm, trong thời gian đó nàng chỉ trở về Tống gia duy nhất một lần, lúc ấy Tống lão gia cũng đã qua tuổi năm mươi, song bộ dạng Tống Xảo Nhi lại vẫn như hai mươi tuổi, điều này khiến cho Tống lão gia càng thêm tin tưởng vào chuyện thần tiên không nghi ngờ gì nữa. Xem ra trở thành đệ tử của đạo trưởng tu tiên là có thể trường sinh bất lão rồi.

Trước khi đi Tống Xảo Nhi có nói với đại ca mình, rằng nàng ở trong Vô Lan Quan núi Thương Lan tu hành. Bây giờ Tống gia xảy ra sự tình như vậy, Tống lão gia mới nhớ tới vị muội muội này.

Đại thiếu gia Tống Chí nghe phụ thân nói xong nào dám trì hoãn, lập tức cưỡi ngựa hướng núi Thương Lan chạy đi.

Một ngày sau Tống Chí trở về, nhưng lại không có Tống Xảo Nhi đi cùng. Tống lão gia thấy con trai về một mình, trong lòng không khỏi hồi hộp bất an.

“Tống Chi, cô cô con đâu?” Tống lão gia kéo nhi tử phong trần mệt mỏi tới bên người, thấp giọng hỏi thăm.

“Cha, con chưa đi tới núi Thương Lan, thì trên đường đã gặp được một vị đạo trưởng, hơn nữa con còn mang đạo trưởng đó về nhà đây này.” Tống Chí cười ha hả giải thích với Tống lão gia.

“Khốn kiếp, là tên nào, sao không thấy nửa bóng người?” Tống lão gia nghe xong tưởng nhi từ đùa giỡn lừa mình, liền giơ tay cho ngay một cái tát.

Bị ăn tát, Tống Chí ủy khuất nhìn phụ thân, “Đạo trưởng nói đêm nay giờ Tý hắn mới đến được…”

Trải qua một phen Tống Chí ba hoa chích chòe miêu tả, Tống lão gia cuối cùng cũng tin tưởng, nhi tử thật sự mời tới một vị đạo trưởng. Lại nói lúc đó Tống Chí vốn là đang định đi núi Thương Lan, ai ngờ ban đêm hắn đi vào trong rừng, lại bỗng trông thấy một lão đạo mặc áo xanh bồng bềnh từ trên trời giáng xuống.

Sau khi trông thấy lão đạo sĩ, Tống Chí cũng mặc kệ quen biết hay không, trước bổ nhào lên trên người lão đạo sĩ rồi bắt đầu gào khóc. Nghe xong một phen miêu tả bi thảm của Tống Chí, lão đạo ấy vậy mà lại quyết định cùng hắn đi một chuyến. Cho nên, Tống Chí mới không đến núi Thương Lan mà ngay tức khắc trở về.

Đêm khuya, trong hậu viện Tống gia không một bóng người, gió nhẹ lướt qua cành liễu rủ bên hồ nước, cành liễu kéo lê trên mặt nước tạo thành từng gợn sóng lăn tăn. Dưới ánh trăng mờ nhạt, góc hậu viện phía đông bắc Tống gia bất thình lình có bóng một người đứng bên cạnh giếng.

Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, người kia vậy mà lại đang —— tắm rửa!

Hơn nữa nàng còn vừa tắm vừa hát, chính giọng hát kia đã dọa cho bọn Tống lão gia mất nửa cái mạng, cẩn thận nghe ra cư nhiên là, “Tôi yêu tắm rửa làn da sáng bóng oh oh oh oh úc úc úc úc ~~~”

“Aiz, nếu có sữa tắm thì tốt rồi… Không thì dùng tạm xà bông thơm cũng được.”  Cầm gáo hồ lô ‘mượn’ từ trong phòng bếp, múc một gáo nước lạnh từ trong giếng dội lên người, lập tức nhẹ nhàng hít một hơi, “Nước không bị ô nhiễm dùng để tắm rửa thật là thoải mái ah~”

Tắm xong, Tề Hoan thỏa mãn đem miếng vải màu trắng mang quý danh “khăn tắm” kia buộc lại trên người, âm thầm cảm thấy may mắn, thật tốt khi lúc mình xuyên qua còn đang trên giường lớn trong nhà.

Tề Hoan, 23 tuổi, trước khi xuyên qua chức vụ của nàng là trạch nữ. Lý tưởng lớn nhất cuộc đời là có thể suốt đời nằm trên giường, hơn nữa có tiền có đồ ăn, cho nên một khắc xuyên không kia, nàng đang trên giường.

May mắn là ở trên giường, cho nên nàng mới có thể có ‘tấm màn che’ lớn như vậy. Mà ngay cả Tề Hoan cũng rất kỳ quái, vì cái gì khi mình xuyên qua lại mất hết quần áo rồi, điều này thật là khó hiểu.

Thế nhưng cả tóc và lông mi cũng bị mất thì hơi quá đáng rồi, mặc dù lấy dáng vẻ chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của mình (tự nhận), thì thiếu vài cọng tóc cũng không gọi là gì … nhưng mà không thể sạch hoàn toàn như vậy được.

May thay thời điểm đáp xuống khá tốt là ở trong kho củi của Tống gia, bằng không ngộ nhỡ nàng bị nhìn sạch thì càng không phải là bi thảm sao, đẹp trai nhìn còn dễ nói, chứ nếu như bị Tống lão gia tử kia nhìn thấy, vậy còn chỗ sống nữa hay không!

Sờ lên vài sợi tóc đen ngắn cũn vừa mọc ra trên đỉnh đầu, Tề Hoan lại thở dài lần nữa. Đều là xuyên không, nữ nhân trong truyện thì đụng phải nam nhân phong hoa tuyệt đại, vì cái gì nàng lại không có cái vận khí kia chứ! (TNN: cái này có thể nói là do vấn đề nhân phẩm đó chị)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.08.2016, 09:57
Hình đại diện của thành viên
Quản lý Thư viện ảnh
Quản lý Thư viện ảnh
 
Ngày tham gia: 17.06.2016, 09:48
Tuổi: 59 Chưa rõ
Bài viết: 456
Được thanks: 575 lần
Điểm: 9.72
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không, huyền huyễn] Bán Kiếp Tiểu Tiên - oTích Thần - Điểm: 11
Chương 2: Cưỡng ép bái sư

Edit: Bỉ Ngạn

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Có điều bình thường người ta nói, số phận đã đến có ngăn cũng không nổi, rất hiển nhiên, Tề Hoan không thuộc về loại điển hình như vậy, nàng cho tới bây giờ đều không có nhân phẩm gì đáng nói.

Nàng đụng phải người rồi, đáng tiếc không phải tiểu mỹ nhân phong hoa tuyệt đại, mà là một lão đạo (đạo sĩ) khô quắt như quả óc chó.

Lão đạo đứng đó cách giếng nước không xa, trợn trừng mắt, nhìn thẳng vào Tề Hoan. Thấy ông ta cứng ngắc lập tức phân tích ra, hiển nhiên, là lại bị hù dọa rồi.

Khóe miệng Hư Không Tử co rút liên tục, trong lòng đem từ trên xuống dưới Tống gia nguyền rủa bằng những gì độc ác nhất mấy lần, kẻ khốn nạn nào nói cho lão biết chuyện ma quái của Tống gia đấy, đây rõ ràng là một người đang sống, hơn nữa…..là một cô gái, mà còn là cô gái không mặc quần áo chỉnh tề.


Xong rồi xong rồi, cái này nếu như bị người truyền đi, Hư Không Tử lão nào còn mặt mũi lăn lộn trên Tu Tiên Giới nữa, thanh danh tốt đẹp của lão a!

Sau một lúc lâu Tề Hoan trừng lão đầu, cuối cùng cảm thấy con mắt có chút đau mới thôi.

Tiếp đó nàng cúi đầu nhìn ga giường trắng bọc trên người mình, cảm thấy mình dường như cần phải la toáng lên một phát, nói như thế nào mình cũng là người bị hại chịu thiệt đó, cũng không biết lão nhân kia đã đứng ở chỗ này bao lâu, nếu bị lão nhìn thấy nhiều chỗ thì thật là thiệt thòi.

Vì vậy Tề Hoan hít một hơi thật dài, đang chuẩn bị hô ‘phi lễ a’. Thì ngay tức khắc bị lão nhân kia dùng một cái bùa chú phong bế cái miệng nàng lại.

“Ưm ưm ưm. . . . . .” Tề Hoan ánh mắt hung tợn trừng lão nhân kia, quyết định dùng ánh mắt lăng trì lão.

“Cái kia….hắc hắc, tiểu nha đầu, ngươi ngàn vạn lần đừng kích động, ta tuyệt đối không phải là cố ý đâu, vừa rồi ta đều không nhìn ra cái gì hết á.”

Lão đầu thấy ánh mắt hung ác của Tề Hoan, một bộ nghiến răng nghiến lợi muốn xé nát lão cho thông khoái, không khỏi cẩn thận từng li từng tí cười nói làm lành.

“Hừ!” Không thể nói chuyện Tề Hoan nặng nề hừ một tiếng, có quỷ mới tin được, không có việc gì lớn lên quắt như vậy làm gì, xem chừng cũng không phải thứ gì tốt.

“Ngươi cũng không thể trách lão đạo ta không đúng nha, ngươi nói hơn nửa đêm ngươi ở bên ngoài làm gì, khó trách người ta có điều hiểu lầm nha.”

Lần này đến lượt Tề Hoan dứt khoát quay đầu đi, không tiếng động kháng nghị. Nàng đương nhiên biết rõ lão đầu ám chỉ cái gì, mặc dù nàng không phải cố tình hóa thành quỷ dọa người, nhưng bất quá người Tống gia này cũng không phải dạng tốt lành gì, cho nên Tề Hoan đối với chuyện này tuyệt không hề thấy áy náy.

Chính là không nghĩ tới lão nhân này vậy mà liếc qua một cái liền biết nàng không phải quỷ, chỉ phẩy tay ra một cái bùa chú, đã làm nàng ngay cả nói cũng nói không ra.

Trước khi xuyên qua Tề Hoan cũng là kẻ yêu thích tiểu thuyết, cái loại tiểu thuyết tu chân ít nhiều cũng nhìn qua một chút, nhưng trong lòng lại không tin. Không ngờ về sau xuyên không, lại đụng với một Tu Chân giả [1] trong truyền thuyết.

[1] Chỉ người tu đạo thành Tiên.

Chẳng qua, nếu xuyên qua cũng có thể, vậy Tu Chân Giả tồn tại cũng không phải sự tình gì khiến người ta quá kinh hãi. Nếu như mình cũng có thể tu tiên nha….

Mắt Tề Hoan đảo tròn tròn liên hồi, trong lòng….bắt đầu cười gian.

Dường như thấy được ánh mắt không có ý tốt của Tề Hoan, lão đạo có chút kiêng kị lui về phía sau hai bước.

Sao bỗng dưng lão lại có cảm giác như bị động vật ăn thịt nhìn chằm chằm vào thế nhỉ? Theo lý thuyết, tiểu nha đầu này hẳn là không có gì uy hiếp được mình mới đúng.

Trong mấy giây mà Tề Hoan đã thay đổi mấy cái vẻ mặt, nàng dùng sức mở to hai mắt, cố gắng rơi ra vài giọt lệ, bộ dạng đáng thương nhìn lão đạo.

Sắc mặt biến đổi cực nhanh, khiến cho lão đạo thiếu chút vỗ tay khen ngợi. (TNN: chị này phải cho làm diễn viên =]])

“Ách…nếu ta đem bùa thu lại, ngươi cũng không thể kêu lên nha!” Nhìn Tề Hoan đang một mực khoa tay múa chân muốn hắn thu lại bùa chú, lão đạo có chút chần chờ.

Thấy lão đạo có dấu hiệu buông lỏng, Tề Hoan liên tục gật đầu.

Vì vậy lão đạo chắp hai ngón tay lại, miếng bùa chú ngoài miệng Tề Hoan liền bay trở về trên tay lão.

Trong lòng Tề Hoan âm thầm cười trộm hai tiếng, lão đạo này có vẻ rất dễ lừa, hơn nữa lão là Tu Tiên giả đầu tiên nàng nhìn thấy trong thế giới này, cho nên bổn cô nương quyết định bái lão làm sư phụ!

Cảm thấy công tác chuẩn bị cảm xúc cũng không sai biệt lắm. Tề Hoan nhếch nhếch miệng, đem công phu thay đổi sắc mặt trong nháy mắt mà mình đã tu luyện được trong ba năm ở đoàn kịch xã ra dùng.

Nhìn tiểu cô nương kia ngồi dưới đất khóc đến kinh thiên động địa, đầu Hư Không Tử lập tức “Ong” một tiếng, phóng to gấp đôi. Đời này của lão, sợ nhất chính là nước mắt nữ nhân, tự nhủ mình cũng không trêu chọc tiểu nha đầu này, nàng làm sao lại khóc như vậy?

Tề Hoan một bên lau nước mắt, một bên dùng sức véo bắp đùi mình. Véo xong còn vụng trộm liếc mắt nhìn lão đạo đang đi lòng vòng bên cạnh mình. Thấy lão chỉ đi tới đi lui, không nói lời nào, tiếng khóc của Tề Hoan lại cao hơn một đề-xi-ben.

“Ngươi, ngươi, đừng khóc nữa, đều là lão đạo ta không đúng, ngươi muốn thế nào cứ nói a~” Cuối cùng Hư Không Tử thiếu chút nữa cũng ngồi xuống bên cạnh người Tề Hoan khóc thét theo.

Thấy đã gần đạt được mục đích của mình, Tề Hoan dừng khóc, thút thít hai tiếng, nước mắt tí ta tí tách rơi xuống, “Ta, ta không muốn sống nữa ô ô ô……”

Tề Hoan chỉ nói câu đầu tiên đã dọa lão đạo run rẩy, “Đừng đừng mà, ta thật sự không nhìn thấy gì, ngươi nói ngươi không muốn sống là ý gì a, nhìn ngươi đang tuổi thanh xuân phơi phới, đương nhiên phải sống lâu vài năm mới tốt nha.~”

Lão đạo cẩn thận từng li từng tí cười theo, sợ lớn tiếng một chút sẽ hù chết Tề Hoan.

“Ô ô ô…. Ta không cha không mẹ, vụng trộm ở Tống gia chỉ là không muốn chết đói, ô ô ô… Nếu như bị Tống lão gia biết rõ ta giả quỷ, hắn nhất định sẽ đánh chết ta.”

Tề Hoan khóc thút thít, không chút khách khí mà níu lấy tay áo của lão đạo lau nước mũi.

“Cái này, cái này….” Hư Không Tử từ lúc còn nhỏ đã bắt đầu ở trên núi tu hành, cho tới bây giờ cũng không biết trong hồng trần lại vẫn có người bi thảm tới như vậy, Tề Hoan vô cớ thêu dệt một phen lại khiến cho Hư Không Tử không khỏi động lòng trắc ẩn.

“Nếu không….ngươi theo ta về sư môn? Ta tuy không thể khiến cho cha mẹ ngươi khởi tử hồi sinh (sống lại), nhưng mà vẫn có thể cho ngươi cơm ăn.”

“Như vậy không tốt đâu, nếu như bị những người khác biết được, đạo trưởng ngài sẽ bị chỉ trích đấy.” Tề Hoan một bên kiềm chế khóe môi mình nhếch lên thành đường cong, một bên lau sạch nước mắt.

“Vậy ngươi bái ta làm thầy trước?” Hư Không Tử cẩn thận từng li từng tí hỏi.

“Cái này. . . . . .” Tề Hoan ra vẻ chần chờ, có trời mới biết nàng thiếu chút nữa cười sung sướng đến mức co rút dạ dày. (TNN: *vỗ trán* vô sỉ a~~~ *gào thét* công đạo ở đâuuuuu)

“Ta biết rõ cái này là có chút ủy khuất ngươi, nhưng mà ngươi không thể tiếp tục ở Tống gia đều là do ta hại, ta phải chịu trách nhiệm với ngươi.

Tuy ta không phải vị sư phụ tốt đẹp gì, nhưng ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi chịu ủy khuất.” Những lời này Hư Không Tử nói rất chân thành. Lời này nếu để cho đồng môn trên núi Thanh Vân biết, không biết có thể hay không đem Tề Hoan ra băm.

Toàn bộ giới Tu Chân người nào không biết Hư Không Tử là đại thừa (chỉ kẻ kế thừa) dưới người đứng đầu, danh vọng của lão tại giới Tu Chân chính phái xem như là cao nhất, trở thành đồ đệ của lão chính là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, không nghĩ tới lúc này Hư Không Tử còn phải cầu xin người ta làm đồ đệ của mình.

Hư Không Tử nói một phen, lại khiến Tề Hoan hơi đỏ mặt, không nghĩ tới lão đạo này thật đúng là tâm địa tốt, không đúng, hiện tại cần phải gọi là sư phụ rồi.

Vì thế, một năm này, giới Tu Chân xảy ra một sự kiện lớn gây chấn động, chính là Hư Không Tử đạo trưởng của núi Thanh Vân đã có đồ đệ rồi, hơn nữa còn là một nữ đồ đệ. Từ nay về sau, giới Tu Chân không thái bình nữa rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 263 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Tú Vy: Ôi còn đâu chính sách thả cửa đào hố vô tội vạ... ôi còn đâu những hố sâu hố dày ngày ngày vẫn đang không được lấp... no no...
Tú Vy: Hoi đi đào đào đào... chừng nào lắp đây...
Tú Vy: * Tự lắc vai * Đậu xanh, lại đào nữa nữa sao ahuhu...
Tiểu Cương Ngư: Haha cán mốc 8k :sofunny:
Mika_san: Hi all
Mika_san: Game : Phép cộng may mắn
Game: Bạn thuộc cung gì
you hãy đến với box CLB Bói toán-trắc nghiệm nhé vừa kiếm được điểm, vừa có cơ hội giao lưu
Mod của box hòa đồng thân thiện lắm nha
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

Update chương mới, truyện edit đều, HE, mạt thế, không gian. Nhảy hố thôi các nường ơiiiii
ღ_kaylee_ღ: C333 phế hậu của lãnh hoàng: viewtopic.php?t=337915&p=3256887#p3256887
Preiya: bổ sung c18 truyện thiên tài cuồng phi, mn ủng hộ a: viewtopic.php?t=376436&p=3256056#p3256056
Lãng Nhược Y: Nãy giờ đi post bài thôi :D2
Lãng Nhược Y: Ta ở đây
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3256876#p3256876
Sự Hờn Dỗi Ngọt Ngào ra chương mới, cầu thank cầu cmt hihi
trantuyetnhi: ặc ngươi ở đây à YY
Lãng Nhược Y: M.n tham gia game nào, đề rất dễ :D2 Game thử tài tìm kiếm
Tiểu Cương Ngư: Khà khà 5k8 :sofunny: tim sắp đứt
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3256835#p3256835
Chương mới Thông Linh Nhãn vừa ra mời mọi người ủng hộ.
Tuyết Vô Tình: mấy cái tn biến đâu mất
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Tuyết Vô Tình: vắng tanh như chùa bà đanh =)))
Heo Heo Con: ◑▂◐
Tiểu Cương Ngư: :sofunny: cảm giác rất phấn khích trong 4 ngày kênh đã lên 4k2 lượt xem tốc độ rất vi diệu
Ngọc Nguyệt: *ôm* Lâu rồi không gặp, Mika cô cô
Mika_san: Tiểu Nguyệt*ơm ơm * híc rồi không gặp
Ngọc Nguyệt: Gì vại?
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bụi trần xoay tròn với gió lốc _ Tỏ hết tình ta với cõi phàm :( Người về có nhớ bánh canh_Sợi trắng sợi giòn ta làm năm nao :(
Ngọc Nguyệt: Quào, Mika cô cô cũng đỏ rồi...
Ngọc Nguyệt: ...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: ???
Mika_san: Tét ưi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bà Đào biến hình :shock: hiếm lắm thấy anh iu :D2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.