Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 

Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

 
Có bài mới 20.10.2017, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 660
Được thanks: 1953 lần
Điểm: 10.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu - Điểm: 10
Chương 117 : Anh cũng quan tâm cô

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

"A?" Ty Hoài Dương ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn ba Bạch.

Đúng rồi, ba Bạch và mẹ Bạch nhờ cậu vào khuyên Bạch Tuyết đừng giận hờn dẫn đến ly hôn với Nhiếp Phong, muốn họ nhanh chóng giảng hoà, vợ chồng bên nhau thuận hoà... nhưng tại sao cuối cùng cậu lại trở thành người bị Bạch Tuyết trừng phạt đây?

Mẹ Bạch vừa nhìn thấy dáng vẻ ngây ngốc của Hoài Dương thì bất đắc dĩ thở dài nói: "Thôi rồi, vừa nhìn thì biết chúng ta cũng không trông cậy vào nó được."

"Mẹ Bạch, việc đó…." Ty Hoài Dương buông tay xuống khôi phục dáng vẻ nghiêm nghị nói: "Vừa nãy con nghe Bạch Tuyết nói... nói cái gì bản thỏa thuận ly hôn kia là do mẹ chồng của cô ấy thảo ra. Nếu như Nhiếp Phong không ký tên thì cũng không tính là ly hôn. Hơn nữa, con thấy dáng vẻ Tiểu Bạch không giống như là đang giận hờn Nhiếp Phong, có thể là cô ấy..."  Chắc cô ấy đang đợi Nhiếp Phong quyết định chăng? Nhưng câu cuối cùng này Ty Hoài dương cũng không dám nói ra miệng.

Ty Hoài Dương cau mày nghĩ một hồi nói: "Ba Bạch, mẹ Bạch, hai người tạm thời đừng lo lắng. Tối nay, con sẽ hẹn Nhiếp Phong ra hỏi chuyện một chút.”

Vợ chồng nhà họ Bạch lập tức hai mắt sáng như sao trời, lòng tràn ngập chờ mong gật đầu.

Trong nhất thời Ty Hoài Dương bỗng cảm thấy thân mình gánh trách nhiệm nặng nề, áp lực tràn ngập trong tim.

**

Nhận được điện thoại của Ty Hoài Dương, Nhiếp Phong hầu như không hề nghĩ ngợi mà liền chấp nhận ra gặp mặt.

"Rốt cuộc là anh nghĩ như thế nào? Không phải muốn ly hôn với Tiểu Bạch chứ?" Ty Hoài Dương dựa người vào trên quầy bar, khuôn mặt nhìn lên sân khấu.

Hôm nay Nhiếp Phong cố ý để tài xế lái xe đưa mình tới đây. Vì vậy anh cũng không hề e dè, thoải mái uống một hớp cạn ly, môi mỏng cũng nhếch lên, chép miệng như đang thưởng thức rượu ngon.

"Tôi cũng không biết." Nhiếp Phong nở nụ cười tự giễu, sau đó lại uống thêm một hớp rượu nữa.

Ty Hoài Dương nhíu chặt lông mày nhìn về phía Nhiếp Phong "Khi anh và Tiểu Bạch nhanh chóng đính hôn thì tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiểu Bạch nói hai người đã quen nhau từ bốn năm trước rồi nhưng lúc đó cô ấy vì thất tình nên mới trở về đây. Đúng lúc, hai người gặp lại nối lại duyên xưa sao?"

Từ trước đến giờ cậu chưa từng nghe Bạch Tuyết nhắc đến việc cô ấy đã từng quen biết với Nhiếp Phong. Sao Bạch Tuyết lại không nói việc này với cậu chứ? Cô chỉ than thở với cậu qua điện thoại về chuyện giữa mình với tên cặn bã Lâm Đào kia mà thôi.

Nhiếp Phong trầm Ty một lúc, mới thở dài nói: "Nếu như tôi nói, Bạch Tuyết là bị tôi ép gả, không biết cậu có đánh tôi một trận hay không nữa?"

Ty Hoài Dương đứng thẳng người trừng mắt nhìn Nhiếp Phong, không tin lời anh ta mới vừa nói thậm chí cậu còn tăng cao âm lượng nói: "Đừng có nói dối, chính là Tiểu Bạch buộc anh cưới cô ấy chứ?"

Người phụ nữ hung hăng Bạch Tuyết kia cũng có lúc bị người khác buộc mình làm điều không muốn sao? Thực sự là đang đùa giỡn mà. Chỉ sợ Nhiếp Phong bị Bạch Tuyết bắt được nhược điểm gì, sau đó cô ấy bắt đầu uy hiếp và áp bức nên mới chịu đồng ý kết hôn với Bạch Tuyết.

Dù nhìn như thế nào cũng vẫn thấy rằng trong cuộc hôn nhân, Bạch Tuyết đều chiếm ưu thế hơn Nhiếp Phong.

Không phải cậu không muốn nói giúp cho người bạn thanh mai trúc mã như Bạch Tuyết nhưng thực sự cậu cảm thấy quá hoang đường.

Nhiếp Phong cúi đầu trầm giọng cười, anh cũng rất thích tính cách của Ty Hoài Dương. Dường như ở bên cậu ấy, đối phương chỉ cảm thấy vui vẻ, có cảm giác quanh cậu đều toả ra ánh mặt trời thật rạng rỡ.

"Tuy rằng tính tình Tiểu Bạch có chút thô bạo nhưng cô ấy là người rất tốt." Ty Hoài Dương nhún vai nói: "Cô ấy nhanh mồm nhanh miệng, đơn thuần mà rất đáng yêu, lại có tinh thần trọng nghĩa... Nhưng dù gì đi nữa cô ấy cũng chỉ là phụ nữ, cũng có sự ích kỷ của riêng mình và cũng có lúc sẽ không thiện lương như vậy."

Ty Hoài Dương vẫn cho là bất cứ người phụ nữ nào có bề ngoài hiền lành, dịu dàng thì nhất định trong lòng họ cũng sẽ như vậy. Tuy nhiên thực tế đã chứng minh, cậu đã từng gặp hai người phụ nữ tuy mặt ngoài rất đỗi dịu dàng nhưng trong lòng thì không thể Tưởng Tyợng nổi. Qua đó, bản thân Bạch Tuyết càng thêm chân thực trong mắt cậu.

Thế gian này không có ai đơn thuần thiện lương như cô ấy vậy. Ty Hoài Dương đã nhất quyết từ bỏ những phụ nữ tiêu chuẩn mà chỉ chọn những phụ nữ có vẻ ngoài kiêu căng ngạo mạn nhưng trong lòng rất hiền lành, thuỳ mị.

"Không sai, Bạch Tuyết rất chân thực, chân thực đến nỗi chẳng muốn che giấu khuyết điểm của chính mình." Nhiếp Phong tán đồng lời của Ty Hoài Dương giải thích "Nhưng trong đoạn hôn nhân này, chính xác là tôi yếu thế hơn cô ấy. Bởi vì tôi đã từng một lần dang dở trong hôn nhân nên mẹ tôi nóng lòng muốn tìm kiếm một đối Tyợng thích hợp và cũng muốn Học Văn có được sự giáo dục tốt nhất. Từ nhỏ Học Văn đã ở bên cạnh tôi, đã quen với lối sống thoải mái cùng cưng chìu, thêm vào đó, với lối giáo dục độc lập lẫn nghiêm khắc của mẹ tôi khiến Học Văn cảm thấy có chút áp lực. Vì vậy tôi cũng vì muốn tách biệt với mẹ mình mà lại lần nữa muốn kết hôn với người mình đã chọn. Cuối cùng, sau bốn năm xa cách, tôi lại lần nữa gặp lại Bạch Tuyết."

Ty Hoài Dương ngơ ngác nhìn nét mặt dần thay đổi của Nhiếp Phong, anh ta không giống đang nói đùa.

"Bốn năm trước, tôi và Đái Kiều Nghiên cũng như dòng họ hai bên đã ngầm thừa nhận cả hai trở thành đôi vợ chồng sắp cưới. Cũng trong lúc đó Bạch Tuyết đã thầm mến tôi mà tôi cũng rất căm ghét loại hôn nhân ép buộc như thế này. Vì lẽ đó, tôi đã cùng Bạch Tuyết xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, sau đó cũng không biết vì lý do gì mà cô ấy rời khỏi thành phố Z này." Nhiếp Phong mơ hồ nhớ lại chuyện xảy ra vào bốn năm trước "Sau đó trong quán bar tôi tình cờ gặp hai người. May thay lúc đó Bạch Tuyết mời tôi giúp đỡ giả dạng làm bạn trai của cô ấy để đánh lừa bạn gái cậu. Lấy lý do đó, tôi với cô ấy lại có dịp đi chung với nhau."

Ty Hoài Dương nghe được thì sững sờ, lúc đó cậu còn Tưởng rằng Nhiếp Phong và Bạch Tuyết đã...

"Nói trắng ra là Bạch Tuyết bị ép gả cho tôi, điều này là sự thật không phải gạt cậu." Nhiếp Phong ngẩng đầu lên nhìn Ty Hoài Dương cay đắng nở nụ cười "Việc tập đoàn PLO giúp đỡ công ty sản xuất xe hơi nhà họ Ty cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên, mà chính là bởi vì có liên quan đến Bạch Tuyết. Dựa vào việc đó, tôi đã ép cô ấy phải trở thành vợ mình, giúp tôi đoạt được quyền nuôi dưỡng Học Văn từ tay mẹ mình và Đái Kiều Nhu. Mà cái giá phải trả chính là …. giúp công ty nhà họ Ty đứng lên."

Tay Ty Hoài Dương đang cầm cái ly có chút bất ổn, các bắp thịt trên gương mặt cậu co giật liên hồi, sau đó cậu từ từ bỏ ly lên trên bàn.

"Ý anh nói, anh lợi dụng việc Tiểu Bạch muốn giúp tôi để ép cô ấy trở thành vợ anh?" Giọng Ty Hoài Dương khàn khàn, giống như là đang cố gắng nhẫn nhịn "Vậy anh có cảm giác gì đối với Tiểu Bạch không? Là lợi dụng hay yêu mến?"

Nhiếp Phong ngửa đầu uống nốt rượu trong ly, xoay người buông ly xuống lại nhàn nhạt nói: "Tôi cũng không rõ cảm giác trong lòng mình đối với Bạch Tuyết là như thế nào, thậm chí tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần để đón chào một người phụ nữ thâm nhập vào cuộc sống của mình."

"Nếu chưa chuẩn bị xong thì tại sao anh lại muốn cưới cô ấy?" Ty Hoài Dương phẫn nộ tóm chặt vạt áo Nhiếp Phong, giọng điệu lạnh lùng tàn nhẫn nói: "Anh cư nhiên dùng việc khó khăn của gia đình chúng tôi để uy hiếp Tiểu Bạch. Vậy giờ thì sao? Vì mẹ anh làm chuyện ác nên giờ bị báo ứng đấy. Mà người thế mạng cho gia đình anh lại là Tiểu Bạch. Anh… Anh là một tên khốn kiếp."

Một quyền vừa tung ra, Nhiếp Phong bị Ty Hoài Dương đánh ngã xuống đất.

Trong quán rượu nhất thời loạn cả lên.

**

"Ty Hoài Dương! Nhiếp Phong! Hai người đúng là những tên cặn bã!" Bạch Tuyết chạy vọt vào phòng chủ nhiệm bệnh viện Tể Phong giận dữ hét lớn.

Đang ngồi trên bàn làm việc nhìn hộ sĩ băng bó vết thương cho hai tên đầu heo kia, Vương Thế Kha nghe vậy cũng sợ hết hồn, từ trên bàn nhảy xuống.

Như một cơn gió từ đâu chạy vọt vào phòng, Bạch Tuyết xem trước vết thương khá nặng trên người Nhiếp Phong. Y phục cũng bị rách mấy chỗ, viền mắt, sống mũi, khóe miệng đều có vết bầm do máu tụ lại.

Lại nhìn sang khóe miệng của Ty Hoài Dương, Bạch Tuyết nâng tay lên đập về phía Ty Hoài Dương "Cậu làm gì mà ra tay nặng như vậy?"

Ty Hoài Dương “ôi” một tiếng né tránh, trừng mắt nhìn Bạch Tuyết, nói: "Tớ đang bị nội thương."

"Nội thương sao? ... Nội thương cái rắm." Bạch Tuyết giơ tay muốn đánh lại bị y tá ngăn cản.

Cảm thấy đánh Ty Hoài Dương không được nữa nên Bạch Tuyết lại nguýt một cái, cũng im lặng không nói gì với Nhiếp Phong.

Vương Thế Kha cũng cảm thấy không khí bên trong phòng có chút kỳ lạ nên anh vội vã nháy mắt cho hai người y tá, ý bảo bọn họ mau chóng bôi thuốc cho họ và nhanh chóng rời khỏi đây.

Y tá như hiểu ý của bác sĩ, họ cũng nhanh chóng làm xong công việc của mình. Sau đó cất đồ nghề vào giỏ chuẩn bị rời khỏi phòng cùng Vương Thế Kha.

Mà lúc này tuy Bạch Tuyết đứng bên cạnh Ty Hoài Dương nhưng ánh mắt lại hướng về Nhiếp Phong đang ngồi bên kia.

Ty Hoài Dương nhìn thấy dáng vẻ Bạch Tuyết như vậy thì tức giận đứng lên nói: "Tớ đi toilet!" Trước khi đi ra, cậu trừng mắt liếc nhìn Nhiếp Phong, lỗ mũi hừ mạnh rồi mới rời khỏi phòng.

Sau khi Ty Hoài Dương rời đi, Bạch Tuyết lúng túng đứng trước phòng trong vài giây, vừa muốn bước chân rời khỏi đây thì lại bị Nhiếp Phong với thân thủ nhanh nhẹn nắm tay kéo trở về.

"Anh... Tại sao lại đánh nhau với Ty Hoài Dương?" Bạch Tuyết nuốt một hớp nước miếng khô khốc hỏi "Không phải là vì em chứ? Vậy em phải nói một tiếng với..."

Thân thể khá dài của Nhiếp Phong đột nhiên đứng lên kéo thân thể Bạch Tuyết lại gần mình, bàn tay cũng nâng khuôn mặt cô lên nhẹ nhàng nhấn xuống một nụ hôn. Hai đôi môi nhẹ nhàng đụng chạm nhau, Bạch Tuyết trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm vào ánh mắt Nhiếp Phong.

Không hiểu tâm tình anh nghĩ gì, sau một hồi ngẩn người cô mới nhẹ nhàng giãy dụa mấy lần nhưng lại bị anh ôm càng chặt hơn, sau đó anh còn dùng tay ngăn chặn sau gáy của cô.

Nhắm mắt lại, cảm thụ nhiệt độ trên môi anh truyền đến, tâm Bạch Tuyết lại lần nữa đau đớn dữ dội.

Anh dịu dàng hôn môi cô, như cánh bướm bay lượn vờn quanh đoá hoa, sau đó lại lè lưỡi thăm dò cũng khẽ mút lấy ngọt ngào từ cánh môi anh đào quanh miệng cô.

Phòng tuyến đã hoàn toàn tan vỡ, túi xách Bạch Tuyết cũng rơi xuống đất, bao nhiêu nỗi nhớ nhung và tình yêu say đắm bỗng đâu ùn ùn kéo tới. Cô cũng không nhịn được đưa tay ra choàng quanh gáy Nhiếp Phong, hé miệng nghênh hợp với anh.

Bọn họ hôn sâu đậm nhưng lại cẩn thận thăm dò từng li từng tí một.

Một lúc lâu, Nhiếp Phong buông Bạch Tuyết ra, nhăn mặt nghiêng đầu giơ tay đè lại khóe miệng đang muốn dứt ra của cô.

Nhìn dáng vẻ anh chật vật, Bạch Tuyết đang rưng rưng muốn khóc bỗng khẽ cười thành tiếng.

Cô đưa tay vuốt ve khoé miệng dính máu của Nhiếp Phong khiến anh né tránh một hồi vì đau đớn.

"Sao lại đánh nhau?" Bạch Tuyết lại hỏi.

Nhiếp Phong quay đầu cười khổ nhưng bởi vì miệng đau nên chuyển thành vẻ mặt đau khổ nói: "Bởi vì anh nói sự thật lý do vì sao chúng ta kết hôn nên cậu ấy đã ra tay."

Bạch Tuyết nguýt Nhiếp Phong một cái nói: "Đáng đời!"

Nhiếp Phong lại lần nữa nắm tay Bạch Tuyết đưa lên môi mình, dĩ nhiên anh cũng có chút thẹn thùng không dám nhìn cô.

Thực sự là kỳ lạ, rõ ràng là một người đàn ông chân chính mà lại thẹn thùng khi đối mặt với cô?

"Bạch Tuyết, anh có cảm giác mình bị Hoài Dương đánh cho tỉnh rồi..." Hai lỗ tai Nhiếp Phong đỏ lựng, loại thẹn thùng này khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Trong giờ phút này anh như muốn mình bị Hoài Dương đập thêm vài cái nữa "Anh cảm thấy anh đối với em thật không công bằng."

Bạch Tuyết nháy mắt mấy cái, mơ hồ nhìn Nhiếp Phong.

"Em muốn ly hôn với anh cũng hợp tình hợp lý.” Nhiếp Phong có chút âm u.

Hợp tình hợp lý cái rắm! Bạch Tuyết thật muốn lại cho Nhiếp Phong một quyền. Đầu của người đàn ông này là tảng đá sao? Lẽ nào bọn họ tách nhau ra này hơn một tuần lễ khiến anh cảm thấy như vậy?

Bạch Tuyết đen mặt, không vui nhìn Nhiếp Phong, chờ đợi anh nói tiếp.

"Nhưng bản thoả thuận ly hôn đó, anh không thể ký tên." Nhiếp Phong ưỡn ngực, lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng băng giá của tổng giám đốc PLO " Bởi vì anh cảm thấy mình đối với tình cảm của em có chút hỗn loạn. Ngoại trừ bản khế ước thì anh còn có một chút tình cảm chưa làm rõ ràng được. Vậy em chờ đến khi anh làm rõ thì sẽ quyết định sau, anh sẽ cho em một câu trả lời chắc chắn."

Bạch Tuyết cười lạnh một tiếng "Thực sự cảm ơn anh, tổng giám đốc Nhiếp. Vậy em phải đợi bao lâu để được ngài ban ân?"

Nhiếp Phong hơi nhướng mày " Bạch Tuyết, anh nói rồi, anh phải bảo vệ em, anh muốn lần này là lần kết hôn cuối cùng của mình, đây đều không phải lời nói dối."


Hết chương 117



Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 11.11.2017, 22:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Thanh thanhhp12, Thu Heo
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.10.2017, 22:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 660
Được thanks: 1953 lần
Điểm: 10.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu - Điểm: 10
Chương 118: Một nhà ba người

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhiếp Phong và Ty Hoài Dương đánh nhau nên phải nhập viện. Lẽ đương nhiên vì để tránh tai tiếng truyền ra ngoài vì việc bê bối của tổng giám đốc tập đoàn PLO đánh nhau nên hai người được tài xế đưa đến bệnh viện Tể Phong để chữa trị.

Trong phòng, Nhiếp Phong thổ lộ tâm tình với Bạch Tuyết.

Tuy Bạch Tuyết cũng rối loạn tâm Ty nhưng cô cũng cố gắng trấn định lại tâm tình mình, nhẹ nhàng hừ một tiếng.

Một người đàn ông trực tiếp "biểu lộ" tình cảm trong lòng mình như thế có phải là đại diện cho việc anh thực ra rất quan tâm đến đoạn hôn nhân này? Nói cách khác là anh đang quan tâm cô?

Nhưng nhiều lần cô bị Nhiếp Phong làm cho lo được lo mất quá nghiêm trọng nên lần này Bạch Tuyết cũng không dám suy nghĩ nhiều.

"Nếu anh biết tình hình Tân Nhu hiện tại như thế này thì năm đó anh đã không bỏ mặc cô ấy như vậy." Nhiếp Phong tiếp tục than thở "Em nói đúng, Học Văn sớm muộn cũng sẽ biết Tân Nhu - mẹ ruột của nó vẫn còn sống, phải biết ai mới là mẹ ruột của mình. Vì vậy, anh quyết định sẽ giúp đỡ Tân Nhu vượt qua tình cảnh này để cô ấy dần hồi phục.”

Muốn giúp đỡ Tân Nhu dần dần khôi phục sức khỏe như trước sao? Bạch Tuyết nghe thấy quyết định này của Nhiếp Phong thì cũng tràn ngập kinh ngạc. Cô trợn mắt lên nhìn Nhiếp Phong, trong lòng lúc nãy vừa mới ấm áp lại trở nên lạnh lẽo.

"Tân Nhu ra nông nỗi này cũng vì gia đình nhà họ Nhiếp, vì thế anh phải chịu trách nhiệm với cô ấy." Nhiếp Phong liên tục cười khổ "Nếu như không phải lúc đầu anh dẫn cô ấy đến gặp anh trai thì có lẽ bây giờ cô ấy sẽ không như thế này."

Đúng đấy, nếu như không phải người đàn ông trước mặt này đã từng yêu Tân Nhu thì có lẽ Tân Nhu cũng sẽ không liên tục gặp xui xẻo mà tự đày đoạ mình vào thế giới đen tối khác.

"Hồi phục sức khoẻ à? Anh đang muốn nói gì?" Bạch Tuyết khô khốc mở miệng hỏi: "Anh sẽ khiến cô ấy nhớ lại quá khứ? Nếu như không phải vì trốn tránh quá khứ quá đau khổ, sao cô ấy lại muốn khép kín mình cách ly với thế giới bên ngoài chứ? Anh muốn giúp cô ấy hồi phục sức khỏe cũng tốt nhưng chỉ có điều khi cô ấy tỉnh táo lại phải đối mặt với quá khứ bị vứt bỏ, lại đối diện với sự thật rằng người đàn ông mình từng yêu mến sâu đậm đã chết thảm, thậm chí phải đối mặt với sự thật đau lòng là chính con trai mình một lòng muốn đi nước Pháp thăm một người không phải mẹ ruột mình."

Nhiếp Phong khiếp sợ nhìn Bạch Tuyết, anh thực sự chưa từng nghĩ tới những điều này.

Bạch Tuyết hít thở sâu hai cái, khom lưng nhặt túi xách của mình từ dưới đất lên, không thèm nhìn lại Nhiếp Phong.

"Được rồi, em tôn trọng sự lựa chọn của anh. Chờ anh làm rõ tình cảm trong lòng mình đối với em thì hãy đến tìm em sau và cho em một câu trả lời chắc chắn. Thế nhưng..." Bạch Tuyết khịt khịt mũi nói tiếp: "Chắc chắn câu trả lời của em cũng chỉ có một, là ly hôn."

Nói xong, Bạch Tuyết rời khỏi phòng cũng không quay đầu nhìn lại.

Nhiếp Phong sững sờ đứng lặng người trong phòng, hồi lâu trong lòng như đang có thứ gì đó lôi kéo đến rộn rạo khắp cả người.

"Shit!" Anh đánh một quyền lên mặt bàn, Nhiếp Phong gầm nhẹ một tiếng.

**

"Hu hu... Hức hức..." Nước mắt lẫn nước mũi của Bạch Tuyết đều dính bết lên áo sơ mi vốn đã nhăn nhúm của Ty Hoài Dương.

Ty Hoài Dương ngửa mặt lên trời thở dài, tự hỏi sao mình lại có thể làm bạn với người bạn thanh mai trúc mã như vậy?

Hiện tại Bạch Tuyết đang khóc bù lu bù loa chỉ vì Nhiếp Phong nói phải giúp đỡ Tân Nhu hồi phục sức khỏe. Bây giờ, không những cô ấy làm dơ chiếc áo T-shirt của cậu mà thỉnh thoảng lại đánh hai quyền vào ngực Ty Hoài Dương khiến cậu bị trọng thương càng nặng.

Ra khỏi phòng, Bạch Tuyết đụng phải Ty Hoài Dương ở ngoài hành lang, cô cũng không nói hai lời liền cúi đầu bước đi.

Đương nhiên Ty Hoài Dương thấy vậy cũng đuổi theo ở phía sau. Kết quả là khi ra đến cổng bệnh viện, cậu liền nhìn thấy Bạch Tuyết đang ngồi xổm bên Tyờng khóc nức nở.

Quả thật tình yêu có khi sẽ mang đến cho người ta vui sướng nhưng cũng sẽ có lúc làm lòng người khác bị tổn thương.

Ty Hoài Dương đã hiểu đầy đủ rồi. Cậu đi đến bên cạnh Bạch Tuyết bắt một chiếc xe và chuẩn bị đưa cô về nhà.

Ở trên xe, Bạch Tuyết tựa ở trên vai cậu khóc như mưa, ngay cả tài xế xe taxi cũng thỉnh thoảng lấy làm lạ liên tục nhìn qua kính chiếu hậu.

"Vậy mà ở trước mặt tớ, anh ấy lại nói phải giúp người phụ nữ khác... hồi phục... sức khỏe." Bạch Tuyết bắt đầu lên án Nhiếp Phong đa tình.

Ty Hoài Dương chỉ có thể nghe Bạch Tuyết khóc lóc ầm ĩ mà trong lòng lại cảm thấy thực ra Nhiếp Phong chẳng làm sai việc gì.

Thực ra hành động và suy nghĩ của đàn ông khác xa so với phụ nữ. Mà lúc này Ty Hoài Dương lại nghĩ bởi vì Nhiếp Phong cảm thấy áy náy nên mới muốn giúp đỡ Tân Nhu, mà trong đầu Bạch Tuyết lại suy nghĩ khác đi, là do anh ta muốn nối lại tình cũ bị bỏ lỡ năm nào.

Nhưng nếu như lúc này cậu dám nói đỡ cho Nhiếp Phong thì nhất định cậu sẽ bị cô ấy đánh đến đau thương. Vì thế, Ty Hoài Dương lựa chọn nên giữ yên lặng.

Đưa Bạch Tuyết về nhà, cô chạy vọt vào phòng ngủ và liền đóng cửa lại.

Vợ chồng nhà họ Bạch thì lo lắng không nguôi đồng loạt nhìn về phía Ty Hoài Dương.

Xem ra vợ chồng nhà họ Bạch cũng chẳng hay biết gì, Ty Hoài Dương thở dài ngồi xuống, đối diện mẹ Bạch, quyết định đem chuyện con gái của bọn họ và Nhiếp Phong nói ra rồi sau đó sẽ tìm cách giải quyết sau.

"Sao Tiểu Tuyết nhà chúng ta lại làm những chuyện ngu xuẩn như vậy." Nghe Ty Hoài Dương thuật lại đầu đuôi câu chuyện, ba Bạch tức giận đến nỗi đập tay vào thành ghế nói: "Sao nó lại đem hôn nhân và hạnh phúc nửa đời sau ra làm bản thoả thuận như vậy được?"

"Xin lỗi ba Bạch, đều do nhà con..." Ty Hoài Dương ngại ngùng nói xin lỗi.

Ba Bạch cũng vội vã xua tay "Việc này cũng không liên quan đến con. Đây chỉ là quyết định đơn phương của Bạch Tuyết thôi. Nó quá ngốc nghếch."

Việc lấy hôn nhân ra làm trò đùa thật sự khó chiếm được sự đồng tình của các trưởng bối. Ty Hoài Dương chỉ còn biết ngồi đó trầm ngâm một hồi.

Sau một lúc trầm mặc, mẹ Bạch lại hỏi Ty Hoài Dương "Hoài Dương, vừa nãy con có nói Tiểu Tuyết bởi vì Nhiếp Phong muốn giúp đỡ người yêu cũ của anh trai nên mới tức giận đến phát khóc?"

Ty Hoài Dương gật gù "Đúng vậy, con nghe cô ấy nói vậy."

Mẹ Bạch cũng gật gù, đẩy chồng mình ra oán trách nói: "Ông đừng có nói con gái mình ngu ngốc. Cho rằng Tiểu Tuyết là bị bức ép vì muốn giúp đỡ gia đình Hoài Dương mới làm như thế nhưng nếu nó không yêu thì sao lại khóc lóc chỉ vì Nhiếp Phong muốn đi giúp người phụ nữ khác? Đây là ghen, mà ghen là minh chứng cho Tiểu Tuyết đang yêu...chắc chắn nó đang yêu Nhiếp Phong."

Ba Bạch không dám gật đầu bừa mà chỉ nhìn mẹ Bạch, ông không tin những lời vợ mình mới vừa phân tích.

Mẹ Bạch mẹ cười ha hả nói: "Hai người cho rằng phụ nữ sẽ lấy hạnh phúc của chính mình để đặt cược sao? Huống hồ, lúc đó tình cảnh của gia đình Hoài Dương cũng không đến mức phải phá sản. Tôi cảm thấy chắc chắn lúc đó Tiểu Tuyết đã muốn ỡm ờ đi theo Nhiếp Phong rồi."

Ty Hoài Dương che miệng cười trộm, còn ba Bạch thì lại tức giận đến nỗi trừng cả hai mắt.

"Cái gì mà ỡm ờ khó nghe như thế?" Ba Bạch tức giận nói: ”Nếu như hôn nhân của bọn chúng chỉ là một cuộc giao dịch thì cũng nên cách xa nhau ra."

"Cách cái gì mà cách?" Mẹ Bạch cũng trừng mắt lên "Rõ ràng là đã hai đứa đã yêu thích lẫn nhau nhưng chỉ bởi vì một đứa thì chưa nhận ra tình cảm của chính mình, còn một đứa thì luôn ghen tuông lẫn bất an liên tục đòi ly hôn mà thôi. Ông cũng đừng nên quá ấu trĩ."

"..." Ba Bạch bị vợ mắng đến á khẩu đến nỗi không trả lời được, chỉ có thể thở dài.

Ty Hoài Dương thấy mẹ Bạch toàn thắng, liền đứng lên nói: "Ba Bạch, mẹ Bạch, ngày hôm nay con và Nhiếp Phong đã đánh nhau một trận, cũng đã nói hết những điều chất chứa trong lòng bấy lâu nay. Con cảm thấy anh ta đã thật sự yêu Bạch Tuyết mà bản thân cũng không biết."

Một người đàn ông đã bắt đầu buồn phiền vì một người phụ nữ, cân nhắc mối quan hệ giữa mình và cô ấy ra sao, làm sao để cuộc hôn nhân này tiến triển mà không gặp trở ngại nào, không thể thoải mái chấp nhận buông tay với cô. Vậy thì đó là gì? Đó không phải là anh ta đang nảy sinh tình cảm với cô ấy thì là gì?

Nhiếp Phong có thể là người tinh anh đứng đầu trong giới kinh doanh nhưng về mặt tình cảm thì có khả năng anh ngốc đến khó nói.

Ôi! Ty Hoài Dương sờ sờ vào khóe miệng đang bị đánh của mình, thầm nghĩ cuối cùng thì mình vẫn là một người đàn ông độc thân.

**

Sau ngày Nhiếp Phong và Ty Hoài Dương đánh nhau, người nhà họ Bạch nhận được một món quà.

Người đến đưa món quà là một người mặc âu phục sang trọng, một thân anh tuấn nói là tổng giám đốc tập đoàn PLO sai anh ta đến trao quà cho tiểu thư nhà họ Bạch.

Vợ chồng nhà họ Bạch nhận món qùa và để nguyên như vậy đưa vào phòng cho con gái.

Bạch Tuyết giận hờn không chịu mở ra, mãi đến tận sau buổi cơm tối khi trở về phòng, cô nhìn thấy chiếc hộp trên bàn buộc dây ruy băng màu đỏ và những sợi tơ bao quanh. Cô há miệng và bắt đầu mở món quà kia ra.

Là một chiếc điện thoại di động kiểu mới của tập đoàn Trí Năng, đây chắc hẳn là kiểu mới nhất ngoài thị trường có giá cả không nhỏ.

Sau khi mở máy, hình ảnh khi điện thoại khởi động khiến Bạch Tuyết bật cười.

Đó là hình ảnh của hai ba con Nhiếp Phong và Nhiếp Học Văn mặc bộ đồ giống nhau, một lớn một nhỏ đều nhe răng nhếch miệng cười, làm mặt quỷ.

Sau đó có một cái tin nhắn nhảy vào.

Bạch Tuyết mở tin nhắn ra, là tin nhắn lúc trưa Nhiếp Phong nhắn tới "Thực ra có đến ba bộ kiểu này, ba mẹ và con. Chờ em trở về sẽ mặc cái còn lại, ba người chúng ta là người một nhà sẽ chụp một kiểu.”

Aizz! Ai là một nhà ba người với bọn họ? Khoé miệng Bạch Tuyết cong cớn bày ra vẻ mặt căm ghét giận hờn.

Lại mở di động ra xem, phát hiện mọi thứ bên trong điện thoại cũng vẫn còn đó chưa bị xoá đi.

Không thể nào! Tay Bạch Tuyết đột nhiên hơi run rẩy, cô cầm chiếc điện thoại vô tuyến gọi một dãy số, sau hai giây chiếc di động liền reo vang.

"Dì à, mau về nhà thôi, dì à, mau về nhà đi, con và ba luôn đợi dì về." Sau một hồi rung, một giọng trẻ con vang lên, xác thực là giọng của Nhiếp Học Văn.

Rốt cuộc Bạch Tuyết không nhịn được cười, cô cười phá lên. Thì ra Nhiếp Phong thu giọng Nhiếp Học Văn vào chiếc điện thoại di động này.

Nghe giọng nói nhỏ nhẹ của Học Văn vang lên, trong phút chốc cô như thấy quỷ hiện hồn.

Cúp điện thoại, Bạch Tuyết bắt đầu nghĩ về những việc đã qua, lại cắn môi ngồi trên giường liên tục cười khúc khích.

Trong lòng cô thật sự có muốn tha thứ cho anh hay không? Hôm nay trên bàn cơm ba mẹ luôn hỏi bóng gió, họ còn lấy gương điển hình của những cặp vợ chồng giận dỗi xong lại làm lành. Nghe vậy, Bạch Tuyết cũng có chút dao động.

Ba Bạch nói hôn nhân không thể tồn tại sĩ diện, lúc nào cũng phải có trường hợp một cương một nhu, chồng tiến thì vợ phải lùi mà vợ tiến thì chồng phải lùi. Vậy thôi.

Mẹ Bạch còn nói một người phụ nữ biết cách đối nhân xử thế, kính trên nhường dưới thì mới là người phụ nữ thông minh.

Xem ra mọi người đều biết cô không phải thật sự muốn chia tay với Nhiếp Phong mà cô chỉ đang giận hờn vu vơ.

Thế nhưng Phùng Lan nghĩ thế nào? Nếu như cô ấy còn muốn báo thù người nhà họ Nhiếp thì Bạch Tuyết cảm thấy mình vẫn nên giữ một khoảng cách với Nhiếp Phong, để Phùng Lan không phải bất chấp tất cả mà hại người.

Nghĩ tới đây, Bạch Tuyết cầm điện thoại lên nhìn và tìm tới số điện thoại của Phùng Lan.

Do dự một lúc sau, cô bấm nút gọi.

"Tôi cho rằng cô sẽ không để ý đến tôi nữa." Giọng nói của Phùng Lan nghe có vẻ rất lạnh nhạt.

Bạch Tuyết kìm nén buồn bực trong lòng mình, rõ ràng Phùng Lan làm hỏng việc mà làm ra vẻ giống như cô đang làm sai.

"Giữa chúng ta có gì để thảo luận." Bạch Tuyết cũng không khách khí nói: "Tôi cảnh cáo cô, không được làm thương tổn đến Nhiếp Phong cũng như người thân và bạn thân của tôi nữa. Nếu không, tôi sẽ khiến cô sống không dễ chịu chút nào đâu."

"..." Đầu điện thoại bên kia trầm mặc một hồi khiến những lời nói cay nghiệt cùng dữ dằn trong lòng Bạch Tuyết cũng chưa thể thốt ra "Bạch Tuyết, xin cô giúp tôi... Không, giúp chị tôi một chuyện được không?"

Giúp đỡ sao? Bạch Tuyết sửng sốt, cô không nghĩ tới Phùng Lan sẽ cầu khẩn mình.

"Sau khi chị tôi gặp Nhiếp Phong liền có phản ứng, bác sĩ nói đây là một hiện Tyợng tốt. Điều này cũng chứng minh Nhiếp Phong xuất hiện có thể khiến chị tôi bước ra khỏi thế giới mờ ảo kia." Phùng Lan thoáng kích động nói: "Tôi không muốn từ bỏ cơ hội hồi phục của chị tôi chút nào. Vì vậy, tôi đã đến cầu khẩn Nhiếp Phong nhưng anh ta không trực tiếp trả lời rằng anh ta đồng ý hay không? Hôm nay tôi lại gọi điện thoại đến hỏi anh và anh nói với tôi... anh không hy vọng làm người phụ nữ của mình tổn thương. Vì thế nếu người phụ nữ kia không đồng ý thì anh cũng sẽ mặc kệ chị tôi, cũng giống như bốn năm về trước, chỉ do một mình anh chịu đựng vậy."

Hết chương 118.


Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 11.11.2017, 22:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Thanh thanhhp12, Thu Heo
Có bài mới 26.10.2017, 22:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 660
Được thanks: 1953 lần
Điểm: 10.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu - Điểm: 10
Chương 119.1 : Việc chúng ta nên làm

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

Đều do một mình anh chịu đựng thôi sao? Lòng Bạch Tuyết đột nhiên dâng lên cảm giác khó chịu!

Cô cho rằng Nhiếp Phong đã có chủ ý quyết định giúp đỡ Tân Nhu, hóa ra là do Phùng Lan khẩn cầu nên anh mới dự định đồng ý, lại không ngờ anh cũng chưa có đồng ý.

"Bạch Tuyết, tôi biết người phụ nữ mà Nhiếp Phong nói đến là ai, đó là cô. " Phùng Lan cười nói: "Tôi chỉ hy vọng cô đừng quá lưu tâm đến những sai lầm của tôi đã gây ra, đó cũng chỉ vì thương chị mình. Chị ấy là người vô tội nhất. Cầu xin cô để Nhiếp Phong giúp đỡ để chị ấy trở về thế giới thực tại này, hoà nhập với cộng đồng người như chúng ta."

Thực ra... cô cho Phùng Lan số điện thoại này cũng chỉ là muốn để Nhiếp Phong giúp Tân Nhu hồi phục sức khỏe.

Tuy tận mắt nhìn thấy Nhiếp Phong quan tâm Tân Nhu thì trong lòng cô có cảm giác rất khó chịu nhưng Bạch Tuyết cũng không phải là một người có tâm địa sắt đá. Tận mắt chứng kiến một người phụ nữ bị dằn vặt bởi đoạn tình cảm đã qua thì cô cũng khó lòng cứng rắn thậm chí cô còn thương tiếc cho cô ấy.

Nhưng nếu như cô cứ vậy đáp ứng Phùng Lan thì những việc trước kia Phùng Lan làm với cô thì nên tính thế nào đây?

Huống hồ, nếu như Nhiếp Phong giúp đỡ Tân Nhu, chắc gì Khúc Như Hoa không làm gì khi biết sự thật? Mà sau khi Phùng Lan thấy Tân Nhu dần khoẻ lên thì lại có hành vi tiếp tục trả thù nhà họ Nhiếp thì sao?

"Phùng Lan, có thể sau khi tỉnh lại, Tân Nhu phải đối mặt với sự thực tàn khốc. Vậy cô vẫn muốn để Nhiếp Phong giúp đỡ chữa trị cho cô ấy?" Bạch Tuyết trầm giọng hỏi.

"Tôi đồng ý!" Giọng nói Phùng Lan có chút nghẹn ngào: "Tôi cũng đã bàn luận với ba mẹ ruột, ba mẹ nuôi rằng nếu như chị tôi hết bệnh thì chúng tôi sẽ rời khỏi thành phố Z này... dĩ nhiên dẫn theo chị ấy đến một nơi xa xôi. Còn tôi sẽ cố gắng tiếp tục học hành chăm chỉ trong ngành y."

Có lẽ đó là cách tốt nhất cho cả đôi bên.

"Tôi có thể thử nói chuyện với Nhiếp Phong." Bạch Tuyết dùng giọng nói hòa hoãn nói tiếp: "Nhưng anh ấy có đồng ý giúp cô hay không, chuyện đó tôi không thể quyết định được. Đối với Nhiếp Phong, người phụ nữ quan trọng nhất chính là mẹ anh ấy. Vì vậy, lúc này cô muốn tôi thuyết phục anh ấy, có lẽ là một ý Tưởng sai lầm."

**

"Dì à!" Nhiếp Học Văn nhào vào lòng Bạch Tuyết, đầu nhỏ chuyển động chà xát vào quần áo của Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết bị đứa trẻ nhỏ nhắn đáng yêu như vậy sà vào lòng thì cũng cảm thấy ấm áp. Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy cách đó không xa, Nhiếp Phong đang đứng đó mỉm cười nhìn cô và Nhiếp Học Văn.

Thấy vậy, Bạch Tuyết làm bộ nghiêm mặt, đẩy Nhiếp Học Văn ra, hắng giọng một cái nói: "Khụ khụ, sao con lại đến đây? Không đi học sao? Hôm nay không phải cuối tuần mà." Cô chỉ là một kẻ thất nghiệp, mà Nhiếp Phong lại là tổng giám đốc cao quý của tập đoàn PLO, cho là cả hai cũng đều có tự do. Anh đến thăm cô đã đành nhưng sao lại dẫn theo Nhiếp Học Văn đến đây?

Nhiếp Học Văn quay đầu lại liếc mắt nhìn Nhiếp Phong, lại ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tuyết nói: "Con đau răng nên xin nghỉ."

Bạch Tuyết không hiểu nâng đầu Nhiếp Học Văn dậy, hỏi: "Đau răng nào? Đến bác sĩ khám răng chưa?"

"Cũng không sao đâu, chương trình tiểu học đã sớm học xong. Hiện giờ đến trường chủ yếu là để vui đùa, đợi đến khi khai giảng khoá học mới." Nhiếp Phong đi lên phía trước nhìn Bạch Tuyết, phát hiện cô có chút gầy gò: "Em khỏe không?"

Kể từ lúc anh cùng Ty Hoài Dương đánh nhau xong, cô tức giận bỏ đi, đến nay cũng hơn một tuần trôi qua.

Lần này, nếu như không phải cô chủ động gọi điện thoại tới thì Nhiếp Phong không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu đây? Có lẽ anh cũng sẽ sớm đến nhà họ Bạch phá cửa thôi.

Nhìn thấy Nhiếp Phong quan tâm mình, Bạch Tuyết có chút không dễ chịu. Ánh mắt cô cũng chậm rãi không nhìn anh nữa mà chuyển sang nhìn Nhiếp Học Văn đang đi vào nhà hàng: "Rất khoẻ, thân thể khoẻ như trâu."

Nhiếp Phong nhếch khóe miệng, đi theo phía sau Bạch Tuyết đồng thời bước vào phòng ăn.

Lần này do Bạch Tuyết làm chủ, cô lựa chọn một nhà hàng buffet có tiệc đứng, vốn là chỗ mà Nhiếp Phong không quen lui tới.

Nhiếp Học Văn vui vẻ khác thường, cậu chỉ chăm chú nhìn các món ăn, thỉnh thoảng lại được dì và ba gắp cho vài món ăn ngon. Cuối cùng, Bạch Tuyết cũng không thể không nhắc nhở cậu rằng không được lãng phí.

Nhiếp Học Văn lại chạy đi chỗ khác, chỉ còn lại hai người Bạch Tuyết và Nhiếp Phong ngồi ở chỗ ngồi của mình.

Bạch Tuyết ngồi quậy thức ăn trong mâm của mình, cô có cảm giác ánh mắt Nhiếp Phong đang toát ra lửa nóng hừng hực như muốn đốt cháy mọi giác quan trong lòng cô.

Cô lại thở dài, ngẩng đầu u oán nhìn Nhiếp Phong nói: "Sao không ăn mà lại nhìn em như vậy? Tiệc đứng vốn chỉ có mấy món vậy thôi, không ăn sao mà no được?"

Nhiếp Phong nhíu mày, dùng nĩa cắm một miếng thịt bỏ vào miệng nhưng lông mày lại lập tức cau có. Anh cũng tiện tay cầm lấy ly nước gần đó cố gắng nuốt miếng thịt xuống cổ họng.

Bạch Tuyết nhẫn nhịn không ngừng cười trộm, dáng vẻ anh chật vật như không muốn cho người khác phát hiện.

"Em hẹn anh ra đây không phải chỉ là để ăn cơm thôi chứ?" Nhiếp Phong không muốn ăn chút nào vì gần đây có quá nhiều chuyện khiến anh phiền lòng.

Bạch Tuyết lại cúi đầu: "Đương nhiên là không phải. Lần trước anh nói muốn giúp chuyện của Tân Nhu..."

"Anh đã từ chối Phùng Lan." Nhiếp Phong khẽ nói: "Nếu em không vui khi anh giúp đỡ Tân Nhu thì anh cũng không hy vọng vì chuyện đã qua mà ảnh hưởng đến hôn nhân giữa anh và em."

Bạch Tuyết kinh ngạc đến ngây người nhưng cô vẫn cố gắng ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Phong, có cảm giác anh thật lạnh lùng cùng tàn nhẫn.

Nhưng nếu như cô trách anh vô tình, vậy ngược lại phải trách chính cô, do lần trước cô giận dỗi... Bạch Tuyết đang phân vân thầm nghĩ, đây có phải là gậy ông đập lưng ông hay không?

"Lời em nói cũng có phần đúng. Anh cũng đã suy nghĩ kỹ. Đúng là hiện giờ Tân Nhu rất hạnh phúc, thật sự tốt hơn nhiều so với lúc trước cô ấy chịu đau khổ dằn vặt một mình." Nhiếp Phong nhếch khóe miệng, cố gắng nặn ra một nụ cười nói: "Nhà họ Nhiếp đang nợ cô ấy, anh hi vọng chờ sau khi Nhiếp Học Văn trưởng thành thì sẽ trả nó lại cho Tân Nhu."

Bạch Tuyết quay đầu liếc mắt nhìn Nhiếp Học Văn vẫn còn đang say sưa ăn nhiều món ăn mới lạ hấp dẫn trên bàn. Ánh mắt cũng dần thả lỏng, trong lòng có phần ấm áp.

Anh vốn từ chối lời đề nghị của Phùng Lan cũng vì cô. Bây giờ nếu cô cứ giữ tâm trạng ích kỷ đó thì cũng là chuyện bình thường. Nghĩ vậy Bạch Tuyết biết mình không thể chỉ ích kỷ như vậy được. Chính vì vậy, cô luôn tự tìm phiền não đến cho mình.

Quay đầu lại, Bạch Tuyết hít sâu một hơi, lấy dũng khí nhìn thẳng vào Nhiếp Phong: "Thực ra, em cũng đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Điều kiện tiên quyết trong hôn nhân chính là phải hoà hợp với anh, chỉ cần em thử chờ đợi, có thể có một ngày nào đó anh sẽ cảm giác được tình cảm của em đối với anh sâu nặng đến như thế nào. Bên cạnh đó, vẫn còn có nhiều mối trở ngại khiến em không thể đến gần anh được, vì vậy…..."

Mọi chuyện đã đến nước này thì cô còn phải làm thế nào nữa đây? Ba nói đúng, nếu như cô cứ giận hờn, không chịu nói ra suy nghĩ trong lòng mình với anh thì cô và Nhiếp Phong chỉ càng thêm oán hận mà đi đến kết quả ly hôn mà thôi.

"Vì lẽ đó, em mới quyết định rời khỏi anh. Điều này vừa để em có thời gian suy nghĩ thêm một chút cũng là để anh không bị tình cảm của em quấy nhiễu." Bạch Tuyết nặn ra một nụ cười, không giả dối mà chính là rất chân thật.

Trong con ngươi trong suốt của Nhiếp Phong chợt lóe lên ánh hào quang, anh chăm chú nhìn hai má Bạch Tuyết đã điểm màu phấn hồng.

Nói ra được những lời này, chắc chắn cô nhất định đã đấu tranh Ty Tưởng trong lòng rất lớn.

"Vì vậy, anh cũng không cần vì em mà từ chối giúp đỡ Tân Nhu mau lành bệnh." Bạch Tuyết chân thành nói: "Có thể nhìn bề ngoài, ai cũng thấy tình trạng của Tân Nhu khá tốt nhưng nếu có một ngày Học Văn trưởng thành, nhìn thấy mẹ mình như thế thì nó sẽ làm gì đây? Anh và anh trai đều là những người yêu Tân Nhu, mà em cũng nghĩ cô ấy chắn chắn rất hiền lành. Sau này, khi cô ấy khỏi bệnh, nhớ ra mọi sự việc đã qua, em tin cô ấy sẽ thông cảm chứ không phải đang tâm thù hận như hành động của Phùng Lan."

Bạch Tuyết nói những câu này đều xuất phát từ chính cõi lòng cô. Cô không phải muốn đồng tình hoặc xu nịnh ở trước mặt Nhiếp Phong mà chính là cô thật sự cảm thấy đau lòng. Cô biết nếu sau này cô và Nhiếp Phong có đi đến bước ly hôn, cũng có nghĩa anh và cô sẽ không còn bất kỳ ràng buộc nào thì đến lúc đó cô không biết mình sẽ đi về đâu?

Nhiếp Phong trầm mặc một hồi, sau đó nhìn thấy Nhiếp Học Văn đang cầm đồ ăn trở về.

Hai bàn tay của Nhiếp Phong mạnh mẽ cong lại tạo thành hai nắm đấm, Nhiếp Phong trầm giọng nói: "Kết thúc học kỳ sau, anh muốn đưa Học Văn đến nước Anh để đọc sách, đồng thời anh cũng định đưa Tân Nhu đến Birmingham để tiếp nhận trị liệu. Dĩ nhiên, Phùng Lan cũng sẽ cùng đi và cũng đồng thời học ngành y ở đó. Nhà họ Nhiếp nợ Tân Nhu món nợ không trả nổi, anh chỉ có thể bồi thường đến thế. Thế nhưng đối với em..." Anh đưa tay ra lấy tay mình đặt lên tay Bạch Tuyết nói: "Bây giờ nói kết thúc... Anh không đồng ý!"

Bạch Tuyết kinh ngạc nhìn Nhiếp Phong, cảm giác bàn tay anh đang nắm lấy tay mình có sức mạnh lớn đến cỡ nào lớn, tựa như muốn nắm giữ cô thật chặt chỉ sợ nới lỏng một giây cô sẽ chạy đi mất.

"Bốn năm trước em tự tiện xông vào tầm mắt của anh, thoắt ẩn thoắt hiện, đến rồi lại đi. Bốn năm sau lại xông vào cuộc sống của anh..." Nhiếp Phong nhếch miệng tà tứ nở nụ cười: "Không phải anh đã từng nói, em chính là con sâu nhỏ, tự chui đầu vào lưới, là món ăn trong miệng anh mà còn muốn trốn đi nơi nào?"

Ánh mắt Bạch Tuyết mờ ảo mang theo chút hơi nước, cô khẽ cắn môi mới lên tiếng: "Tại sao anh cứ thích nói chuyện quanh co lòng vòng, chẳng lẽ nói một tiếng yêu em thì sẽ chết sao?"

Nhiếp Phong khẽ cười, nhẹ ho khan vài tiếng. Sau đó anh lại buông tay ra, ánh mắt nhìn về con trai, nói: "Học Văn, đi lấy kem cho dì và ba đi."

Nhiếp Học Văn lập tức hành động chạy về hướng người phục vụ xin kem.

"Khụ, anh cũng..." Ánh mắt Nhiếp Phong dập dờn, gợn sóng.

Mọi đàn ông đều không muốn đem tình cảm trong lòng mình nói ra cửa miệng và lúc này giống như nếu nói một tiếng "Anh yêu em" thì anh sẽ chết bất đắc kỳ tử vậy.

Bạch Tuyết bĩu môi, bắt đầu ăn mì.

"Anh sẽ chọn một bầu không khí lãng mạn để nói cho em nghe." Nhiếp Phong dụ dỗ cô nói.

"Nói gì? Nói yêu em sao?" Bạch Tuyết tức giận lạnh giọng "Cảm ơn! Có phải là anh muốn tìm nhà hàng kiểu Tây, bên cạnh lại có người kéo đàn viôlông, trên bàn đốt nến rồi mới nói? Thật tẻ nhạt."

Nhiếp Phong dùng khăn tay lau một hồi, đường đường là tổng giám đốc tập đoàn PLO lại bị người phụ nữ nào đó khinh thường. Anh uất ức không cách nào dễ dàng nói ra ba chữ kia hay là nói, anh còn chưa xác định được tình cảm bây giờ anh đối với Bạch Tuyết có phải là tình yêu hay không?


Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 11.11.2017, 22:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Bích Trâm, Thu Heo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 95, 96, 97

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 153, 154, 155

12 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9

20 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.

Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:
trantuyetnhi: Còn nhớ game của ta à, nghĩ là quên rồi chứ.
Lãng Nhược Y: Mun, bọn họ cuồng post đó, nhìn điểm và tài sản là rợn sống lưng rồi :shock4:
Lãng Nhược Y: Nhi, nhiêu đó đủ dùng rồi :lol: Nhắc mới nhớ, lâu rồi chưa vào game của ngươi :no3:
Rachel mun: woa thật giàu có!!!
trantuyetnhi: Vẫn chưa xong mà, còn chương tiếp theo sẽ sốc hơn. Ta đây không đủ bỏ vào game nữa nè.
Lãng Nhược Y: 9255đ? Nghèo là đây ư? :slap:
Lãng Nhược Y: Cạn lời rồi, đọc đoạn kết... :sofunny:
trantuyetnhi: Ta đang nghèo.
trantuyetnhi: YY tại sao lại không có lời để nói vậy nha.
Lãng Nhược Y: Người giàu....đây là cảm giác của người giàu :shock4:
trantuyetnhi: Ông xã không cần phải đấu, bà xã hiện tại không muốn con gì hết. Hihi
Jinnn: có thấy nỗi nhớ chưa :v
trantuyetnhi: Không đấu tranh nữa đâu.

viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3288353#p3288353
Cầu thanks, cầu cmt.
Shin-sama: tạm xa em để thấy trong tim ngập tràn nỗi nhớ :D2
ღ๖ۣۜMinhღ: úy, nãy mới thấy trong shop có cái dây chuyền đá mà nhỉ, đâu mất rồi ta

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.