Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 

Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

 
Có bài mới 10.08.2017, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 663
Được thanks: 1961 lần
Điểm: 10.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu - Điểm: 10
Chương 99 : Hoa đã có chủ

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

Chồng mình bị người phụ nữ khác lôi đi, còn mình thì lại bị ba của người phụ nữ kia ngăn cản và chất vấn.  Điều này càng khiến Bạch Tuyết tràn ngập căm ghét đối với tầng lớp gọi là thượng lưu hơn người một bậc.

"Tiên sinh Vương, nếu tôi nói mình chính là vợ chưa cưới của Nhiếp Phong thì ngài sẽ tin sao?" Bạch Tuyết ngước mặt lên, cao ngạo nhìn Vương Côn "Có điều việc ngài tin hay không cũng không quan trọng mà quan trọng là cách ngài đãi khách làm tôi khá thất vọng."

Kiêu ngạo thôi mà, có cái gì khó đâu. Bình thường cô cười nói vui vẻ quen rồi, cho rằng người với người ở chung thì sẽ hòa hợp bình đẳng, nhưng đứng giữa thế giới thượng lưu này có lẽ điều đó cũng không còn thích hợp.

Vương Côn sững sờ, nhíu chặt lông mày tỉ mỉ quan sát Bạch Tuyết. Ông tuyệt đối sẽ không nhìn nhầm, rõ ràng người phụ nữ này không thuộc tầng lớp giàu có hào môn này. Nếu là một người chân chính từ nhỏ đến lớn quen thuộc với xã hội thượng lưu muôn màu muôn vẻ thì sẽ không có dáng vẻ luống cuống cùng cảm giác ngại ngùng như vậy được. Rõ ràng lúc nãy cô ấy nắm chặt cánh tay Nhiếp Phong chính là đang cảm thấy vô cùng lo lắng, cũng chứng minh cô ta không quen dự những buổi tiệc như thế này. Theo kinh nghiệm của ông được biết, những loại phụ nữ như thế này thì thường thường đều có xuất thân không cao.

Người giàu có cũng chia ra làm nhiều đẳng cấp, cũng không phải ai có tiền thì đều có đẳng cấp hay giai cấp thượng tầng. Người giàu có thực thụ và người làm ra vẻ giàu có cũng không giống nhau, mỗi người có cách biểu hiện riêng biệt nhưng chung quy bọn họ đều cực kỳ muốn bài xích những gì thuộc về nước ngoài.

Nếu Nhiếp Phong đã dẫn cô ấy đến đây thì Vương Côn khó tránh khỏi việc mình cũng nên nể mặt cô ấy một chút.

"Vậy xin hỏi tiểu thư Bạch là thiên kim nhà nào?" Nếu như không phải là thiên kim quyền quý, vậy chẳng lẽ cô ấy nằm trong diện công nhân viên chức nhà nước?

Lại là vấn đề này, Bạch Tuyết vừa nghe câu hỏi dò quen tai này thì liền cảm thấy buồn cười.

Lần trước, một lão làm bất động sản cũng hỏi cô như vậy, còn nói nếu như cô muốn mua cho ba mẹ mình một building thì cô hãy tìm lão.

"Tiên sinh Vương, ông cũng không cần suy đoán tôi là thiên kim nhà nào. Ba tôi chỉ là một kỹ sư chế tạo ô tô, còn mẹ tôi là một bác sĩ đã về hưu." Bạch Tuyết thẳng thắn nói: "Xin lỗi, tôi và Nhiếp Phong cùng đến đây nên giờ tôi đuổi theo anh ta mới đúng."

Nói xong, Bạch Tuyết thu hồi nụ cười, vòng qua Vương Côn, đưa mắt nhìn khắp hội trường để tìm kiếm bóng dáng Nhiếp Phong.

Người đàn ông này cũng không phải là đứa bé tay trói gà không chặt, cứ vậy mà bị một người phụ nữ dắt mũi đi đây đó. Vậy mà lúc trước lại nói cô cứ cam tâm tình nguyện theo sau anh ta.

Đi quanh quẩn trong hội trường một vòng, Bạch Tuyết vẫn không tìm thấy bóng dáng Nhiếp Phong, cô thực sự tức giận đến mức muốn xoay người rời đi.

Rầu rĩ cầm ly rượu trên bàn uống một hớp, vị cay đi kèm vị ngọt cũng không thể giải tỏa tâm tình nặng nề trong lòng cô lúc này. Vào lúc này, cô chỉ nghĩ đến Ty Hoài Dương, là người bạn có thể cùng cô chia sẻ sướng vui đau buồn.

Uống liền bốn ly rượu, Bạch Tuyết bắt đầu cảm thấy choáng váng đầu óc. Xem ra rượu này quả nhiên là rượu mạnh.

Thực ra gần đây cô luôn cảm thấy khó chịu, luôn có cảm giác chóng mặt xoay vòng, không biết có phải là do lần trước sinh bệnh còn chưa hết nên để lại di chứng về sau hay không?

Trong ly rượu đầy rẫy các loại mùi vị được trộn lẫn vào nhau. Nếu chỉ là một hai loại thì cô còn có thể chịu đựng nhưng mùi vị trăm hoa đua nở trộn lẫn vào nhau  thực sự kích thích người khác không chịu được. Bạch Tuyết cố gắng nhịn xuống cơn buồn nôn như sắp trào ra, đi tìm lối cửa để đến toilet.

Cánh cửa này và phòng khách được liên kết với hành lang cách đó khoảng năm mét, vừa ra khỏi cửa là đến vườn hoa nhỏ của biệt thự.

Bên ngoài không khí mát mẻ hơn rất nhiều, Bạch Tuyết hít sâu mấy cái, cố gắng quên đi cơn buồn nôn đang xông tới.

Gặp phải ngăn trở liền ăn năn hối hận cũng không phải tác phong của cô, không có khó khăn nào có thể làm khó cô. Bạch Tuyết tự khuyến khích mình.

**

Nhiếp Phong bị Vương Lâm Dĩnh kéo tới thư phòng, các đại trưởng bối ở nhà họ Vương, ông cụ Vương – viện trưởng bệnh viện Tể Phong cũng đang ngồi trong thư phòng cùng mấy người quen biết tán gẫu. Họ nhìn thấy Nhiếp Phong đi vào thì cười lớn.

"Ông à, Nhiếp Phong đến rồi." Vương Lâm Dĩnh buông tay Nhiếp Phong ra, hướng ông cụ Vương chạy tới.

Chân mày Nhiếp Phong bất động, anh xoay người liếc mắt nhìn cửa thư phòng nhưng vẫn lo lắng sợ thất lễ đến người nhà họ Vương nên không tiện rời đi.

"Chào viện trưởng Vương." Nhiếp Phong tiến lên phía trước lễ phép thăm hỏi "Đã lâu không gặp, tinh thần ông vẫn cường tráng như xưa."

Ông cụ Vương phát ra tiếng cười, kéo tay cháu gái mình nói: "Đúng đấy, lâu rồi không gặp, cháu cao hơn anh trai rồi, càng lớn càng chín chắn hơn nhiều."

Nghe người khác nhắc đến anh trai mình Nhiếp Vân, vẻ mặt Nhiếp Phong khẽ biến nhưng cũng rất nhanh phục hồi và cười lễ phép.

"Ông à!" Vương Lâm Dĩnh nhìn ra ánh mắt Nhiếp Phong có điểm kỳ lạ, vội vã làm nũng nói: "Người ta đã mang người tới, có lời gì ông cứ trực tiếp hỏi, ông vốn không tin cháu mà."

Ông cụ Vương làm bộ tức giận thả tay cháu gái mình ra: "Ông thật sự không tin cháu. Nhiếp Phong là một thanh niên ưu tú tuấn kiệt như thế thì làm sao sẽ thích loại con gái điên không có hình Tyợng như cháu chứ. Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, nếu cháu không phải huấn luyện thì là thi đấu, làm sao có khả năng chăm sóc gia đình?"

"Ông à, không phải cháu đã nói, ba mươi lăm tuổi sẽ xuất ngũ sao? Cuộc sống của vận động viên thể dục vốn rất ngắn ngủi, cháu đương nhiên cũng phải cố gắng nhiều." Vương Lâm Dĩnh biện hộ nói: "Huống hồ, Nhiếp Phong cũng rất hiểu ý ông? Có đúng hay không Nhiếp Phong?"

Vương Lâm Dĩnh liều mạng nháy mắt với Nhiếp Phong, hi vọng anh cho ông một câu trả lời chắc chắn.

Ông cụ Vương oán trách trừng mắt nhìn cháu gái mình một chút.

Thực ra nhà họ Vương là một truyền kỳ trong giới y học, điều đó cũng khiến ông cụ Vương càng thêm tự hào. Chỉ có điều cháu gái lại là một tuyển thủ vinh dự đến nước Mỹ để thi đấu, điều này khiến ông cũng không mấy vui vẻ.

Lông mày Nhiếp Phong nhíu chặt, cảm thấy cuộc đối thoại của hai ông cháu có chút kỳ quái.

Vương Thế Kha đứng bên cạnh nhìn sắc mặt Nhiếp Phong trở nên lạnh như băng, liền vội vàng bước đến khoát tay lên bả vai Nhiếp Phong nói: "Em họ tôi nói chuyện hai người hẹn hò được đăng trên báo chí là sự thật, hai người thật sự đang yêu nhau sao? Không phải cậu..."

"Nhiếp Phong, cháu thật nuông chìu cái đứa nha đầu Lâm Dĩnh này, cháu có thể chờ nó mấy năm nữa đây?" Ông cụ Vương tràn ngập chờ mong nhìn Nhiếp Phong.

Tuy nhà họ Nhiếp và nhà họ Vương không tính là có giao tình nhưng cha ông đều xuất thân ở lớp giai cấp quý tộc giàu có, trong nhà cũng có không ít của cải.

Nhiếp Vân lớn hơn Vương Lâm Dĩnh rất nhiều tuổi, là người lại khá câu nệ, hơn nữa kết hôn cũng Tyơng đối sớm, thậm chí còn mất sớm. Nhiếp Phong thì ngược lại hoàn toàn với Nhiếp Vân, quả quyết già dặn, dù người thân liên tiếp qua đời thì tâm trí anh vẫn vững vàng. Sau biến động đó, trong lúc các thành viên trong ban quản trị tập đoàn PLO đều lo lắng cho hoạt động kinh doanh của tập đoàn sẽ xuống dốc thì anh trở về thừa kế vị trí tổng giám đốc. Trong khoảng thời gian năm năm ngắn ngủi, không chỉ không khiến PLO xuống dốc mà trái lại càng ngày càng lớn mạnh.

Ông cụ Vương chỉ hy vọng loại thanh niên ưu tú này sẽ trở thành cháu rể mình.

Cuối cùng Nhiếp Phong cũng hiểu tại sao Vương Lâm Dĩnh hi vọng mình thừa nhận việc hẹn hò yêu đương với cô qua báo chí là sự thật. Hoá ra nha đầu này muốn lợi dụng anh để tiếp tục vui chơi thêm mấy năm nữa, cũng không muốn bị ép kết hôn sớm.

Vương Lâm Dĩnh thấy Nhiếp Phong nửa ngày không trả lời, có chút lo lắng chạy đến bên cạnh, ôm lấy cánh tay của anh khẽ lay động : "Nhiếp Phong, anh tự nhiên đứng đờ ra làm gì? Mau nói với ông rằng anh chấp nhận chờ em đi."

“Lâm Dĩnh, em không nên ồn ào.” Vương Thế Kha quát khẽ em họ mình, quay lưng nháy mắt với ông "Em làm gì vậy? Nhiếp Phong đã có..."

"Đương nhiên cháu sẽ chờ." Khuôn mặt anh tuấn của Nhiếp Phong hơi giương lên "Bất luận Lâm Dĩnh quyết định việc gì, cháu sẽ tán thành vô điều kiện."

Thành công rồi, khuôn mặt Vương Lâm Dĩnh cười Tyơi như nở hoa, vui vẻ nhìn ông cụ Vương "Ông nội, ông xem, cháu không nói dối đó."

Ông cụ Vương cũng cười Tyơi vui vẻ khiến mặt ông đầy nếp nhăn chồng chất nói: "Ừ, Nhiếp Phong nói câu này, ông cũng..."

"Bởi vì Lâm Dĩnh quyết định chuyện gì thì đó đều là sự tự do của cô ấy, cháu là bạn tốt đương nhiên phải đứng sau lưng chống đỡ cho cô ấy. Thế Kha, cậu cũng nên ủng hộ em họ mình tiếp tục truy đuổi giấc mơ chứ?" Nhiếp Phong nhẹ nhàng vỗ nhẹ bàn tay của Vương Lâm Dĩnh đang câu trong khuỷu tay mình, cũng thầm nhìn về phía Vương Thế Kha.

Đầu tiên Vương Thế Kha sững sờ, nhìn thấy rõ ràng trong mắt Nhiếp Phong đang nghiêm túc nên trong lòng cũng thầm than một tiếng.

"Đúng đấy, nhà họ Vương chúng ta chỉ có mỗi Lâm Dĩnh không đi theo nghề bác sĩ. Cuối cùng em ấy cũng thay chúng ta hoàn thành giấc mơ rồi ha ha, ha ha." Vương Thế Kha lúng túng cười.

Vương Lâm Dĩnh ngẩn ngơ nhìn gò má Nhiếp Phong, tuy anh chỉ cười cho có lệ nhưng cũng khiến cô cảm giác được anh lạnh lùng biết nhường nào.

Ngược lại ông cụ Vương lại sửng sốt, sao ông không hiểu bọn chúng đang nói gì nhỉ?

"Thật ngại quá, viện trưởng Vương." Nhiếp Phong cúi chào ông cụ Vương một cái, nói: "Vợ chưa cưới của cháu còn ở bên ngoài, bỏ cô ấy ở một nơi lạ lẫm như thế này, cháu sợ cô sẽ lo lắng. Xin thứ lỗi cho cháu thất lễ."

Nói xong, Nhiếp Phong gật đầu chào tất cả mọi người trong thư phòng và xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng khá dài của Nhiếp Phong rời khỏi thư phòng, tầm mắt ông cụ Vương chuyển sang nhìn ánh mắt đang rưng lệ của cháu gái mình "Lâm Dĩnh, chuyện gì thế này?"

Vương Thế Kha đi tới bên cạnh ông nội, cúi người nhẹ giọng nói: "Ngày đó, báo chí đã đưa tin rồi, Nhiếp Phong đã sớm có vợ sắp cưới."

"Cái gì?" Ông cụ Vương khiếp sợ vỗ bàn đứng dậy.

**

Trở lại hội trường, Nhiếp Phong không tìm được Bạch Tuyết, lòng anh cảm thấy suy sụp.

Lẽ nào cô ấy nhân lúc mình bị Vương Lâm Dĩnh kéo đi mà tức giận bỏ đi trước? Hay là cô ấy đang gặp chuyện gì?

Suy đoán của vế sau khiến Nhiếp Phong không cách nào bình tĩnh được, anh vội vã lấy điện thoại di động ra gọi.

Chuông reo một lần lại một lần, mãi đến khi nó tự động cắt đứt.

Lòng Nhiếp Phong như chìm sâu dưới đáy vực, anh nhanh chân bước ra cửa, vừa gọi điện thoại cho Bạch Tuyết.

Sớm biết thế này thì anh cũng không dẫn theo cô đến đây.

"Này? Nhiếp Phong?" Bạch Tuyết rốt cục cũng nghe điện thoại "Anh đi đâu vậy?"

Nghe được giọng Bạch Tuyết rất rõ, Nhiếp Phong có cảm giác như đang trên trò chơi siêu tốc. Anh cố gắng chạy tới trước: "Em ở đâu?"

Nhất thời anh cũng quên hỏi Bạch Tuyết là "Em đi đâu vậy?"

"Em? Em ở phía sau anh đây. Anh đi quá nhanh, em không đuổi kịp anh." Giọng Bạch Tuyết mệt mỏi thở hổn hển.

Thân thể Nhiếp Phong cứng đờ dừng ngay bên cạnh chỗ đậu xe, điện thoại di động còn kề sát lỗ tai anh và anh từ từ xoay người lại.

Bạch Tuyết đang khập khễnh chạy theo anh, phía sau là đèn đuốc sáng choang tỏa ra từ biệt thự nhà họ Vương.

Hầu như là không chút nghĩ ngợi, Nhiếp Phong chạy về phía Bạch Tuyết, sau đó đột nhiên ôm lấy thân thể mềm mại của cô.

"Ạch!" Bị sức mạnh quá lớn của Nhiếp Phong ôm khiến Bạch Tuyết sợ hãi, cô có cảm giác lá phổi đều bị chèn ép dẹp hết.

"Nhiếp Phong?" Bị anh ôm chặt, Bạch Tuyết chần chờ đưa tay ra ôm lại anh, "Anh...trở về rồi sao?"

Đầu óc Nhiếp Phong trống rỗng, không nghe lọt bất kỳ lời nào của cô, cũng không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì.

Anh không nói lời nào, Bạch Tuyết cũng không biết xảy ra chuyện gì nên không thể làm gì khác hơn là tùy ý để anh cứ ôm mình như vậy.

Bầu không khí ấm áp đột nhiên bao quanh lấy hai người, Bạch Tuyết nhân cơ hội này hưởng thụ vòng ôm rắn chắc và cảm giác ấm áp tỏa ra từ thân thể Nhiếp Phong. Anh cứ ôm cô như thế cả đời cũng được, cho dù là ảo giác cũng được. Cô cảm giác được anh cũng rất lo lắng cho cô, muốn che chở và bảo vệ cô hết mình.

Cô sẽ từ từ lần nữa mở lòng anh, sau đó chỉ cho phép mình đi vào, lại dùng cách yêu của riêng mình để lấp kín trái tim anh.

Tân Nhu chỉ là quá khứ, nếu như trước đây cô ấy chưa từng cho Nhiếp Phong một tình yêu chân chính thì sau khi rời đi cũng đừng mong chiếm lại trái tim Nhiếp Phong lần nữa. Giờ đây tất cả những gì của anh đều chỉ thuộc về Bạch Tuyết cô.


Hết chương 99.



Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 11.11.2017, 22:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Bích Trâm, Thanh thanhhp12, Thu Heo, Tthuy_2203
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.08.2017, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 663
Được thanks: 1961 lần
Điểm: 10.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu - Điểm: 10
Chương 100 :  Gây vạ - nổi tiếng chỉ trong một đêm

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

Qua hồi lâu, Nhiếp Phong từ căng thẳng mới chậm rãi thả lỏng. Tay Bạch Tuyết nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng Nhiếp Phong, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy? Anh và tiểu thư Vương xảy ra chuyện gì?"

"Em đi đâu vậy?" Giọng Nhiếp Phong trầm thấp nhưng vẫn không buông Bạch Tuyết ra.

Cảm nhận được nhịp tim anh đập loạn, giọng Bạch Tuyết nhàn nhạt nói: "Đến vườn hoa nhỏ sau biệt thự ngồi một lúc, sau đó đi toilet. Thấy điện thoại anh gọi nhưng bởi vì đang rửa tay nên không bắt máy. Sau đó, em vừa định điện thoại lại cho anh thì anh cũng đồng thời điện lại. Em về đến phòng tiệc thì nhìn thấy anh đang vội vàng chạy ra ngoài. Em lập tức đuổi theo nhưng rốt cuộc vẫn không kịp."

Nhiếp Phong chậm rãi buông Bạch Tuyết ra, ngồi xổm người xuống, tay vuốt ve mắt cá chân cô. Anh bỗng nghe được Bạch Tuyết rên lên một tiếng, chân mày anh lại nhíu chặt lần nữa.

"Sao không gọi điện thoại cho anh?"

"Trong trường hợp này, lớn tiếng cũng không tốt." Bạch Tuyết vừa vuốt tóc mình vừa cười gian xảo "Em vẫn hiểu lễ nghi là như thế nào mà."

"Đồ ngốc." Nhiếp Phong đứng lên, ánh mắt ôn nhu nhìn cô đến nỗi khiến cô có thể chết chìm. Trong lúc nhất thời Bạch Tuyết ngây dại đứng đó, có thể là do ánh sáng bên ngoài quá hắc ám khiến cô sinh ra ảo giác chăng? Sao anh lại dùng loại ánh mắt này nhìn mình chứ?

Nhiếp Phong vốn định dẫn Bạch Tuyết rời khỏi đây nhưng nghe cô nói như thế lại thôi. Hơn nữa, chân Bạch Tuyết hình như đang bị thương có chút nghiêm trọng, khi nãy vô tình chạm vào, cô tỏ vẻ vô cùng đau đớn.

Nhiếp Phong quyết định mời bác sĩ nhà họ Vương đến xem một chút, ít ra cũng xử lý được vết thương đơn giản.

"A! Anh làm gì vậy?" Bạch Tuyết kêu lên, sợ hãi ôm gáy Nhiếp Phong, nhận thấy mình đang bị anh ôm lên.

Bao nhiêu người phụ nữ đều ước mơ mình như một cô công chúa được hoàng tử ôm vào lòng mà hôm nay giấc mơ ấy đã trở thành sự thật, giáng xuống người Bạch Tuyết rồi. Lúc này cô có cảm giác không chân thực lắm.

Nhiếp Phong ôm Bạch Tuyết nhanh chân chạy về hướng biệt thự nói: "Nhà họ Vương có thể có thuốc khữ trùng."

"Không... Không cần! Về nhà làm cũng được." Bạch Tuyết căng thẳng đến nỗi không dám cử động.

"Nhưng chúng ta cũng phải trở về nhà họ Vương chào một tiếng rồi mới đi được. Đây là phép lịch sự tối thiểu, mà cũng tiện hỏi thăm về việc chữa trị cho chân của em." Nhiếp Phong thản nhiên nói.

Cứ như vậy, Nhiếp Phong ôm Bạch Tuyết chuẩn bị bước vào nhà họ Vương.

Màn trình diễn của bọn họ lại "long trọng" như vậy khiến vô số ánh mắt chú ý hướng về họ. Bạch Tuyết hận vì không có cái mũ nào úp lên đầu mình, cô cứ thế vùi mặt mình vào lồng ngực Nhiếp Phong.

Không khí trong đại sảnh đột nhiên lắng xuống, các khách mời như bị thôi miên đứng bất động hướng mắt nhìn về phía cửa. Trên mặt mỗi người đều thể hiện sự kinh ngạc và hiếu kỳ.

Tình cờ khi bước ra chiêu đãi khách mời thì Vương Thế Kha và Vương Lâm Dĩnh cũng nhìn thấy màn này. Tay Vương Lâm Dĩnh run rẩy cầm ly rượu, phản ứng đầu tiên chính là phải đi đến đó.

"Lâm Dĩnh." Vương Thế Kha buông ly rượu xuống ngăn cản cô em họ mình nói: "Nhân cơ hội này làm sáng tỏ mọi chuyện, cũng để lại mặt mũi cho dòng họ gia đình nữa."

Đôi môi Vương Lâm Dĩnh run rẩy nhìn anh họ mình, khuôn mặt tái nhợt mang dáng vẻ bi thương và đau khổ.

"Đừng như vậy, em muốn cười thì cứ cười. Ngày hôm nay, em là nhân vật chính." Vương Thế Kha vỗ vai em họ mình, cổ vũ nói: "Anh ta chỉ thích hợp làm bạn bè thôi em à."

An ủi em họ mình xong, Vương Thế Kha liền đặt ly xuống bàn và đi đến gần chỗ của Nhiếp Phong và Bạch Tuyết đang đứng.

Nhiếp Phong nhìn thấy Vương Thế Kha đi tới, liền cất bước nghênh đón.

"Tiểu thư Bạch làm sao vậy?" Với trực giác của bác sĩ, Vương Thế Kha nhìn Bạch Tuyết đang thẹn thùng không dám ló mặt ra ngoài, anh cất tiếng hỏi.

Nếu không có gì bất tiện thì chắc chắn Nhiếp Phong cũng sẽ không làm chuyện lớn như vậy, dám ôm Bạch Tuyết tới đây.

"Chân của cô ấy bị thương, vừa nãy tôi mới chạm vào thì thấy có lỗ thủng, hơn nữa cô ấy cảm thấy vô cùng đau đớn." Nhiếp Phong bình tĩnh nói, như không thấy nhiều ánh mắt trong đại sảnh đang chiếu thẳng về phía hai người.

Vương Thế Kha dời tầm mắt xuống đôi chân Bạch Tuyết đang mang giày cao gót. Quả nhiên nhận ra mắt cá chân trái có lỗ thũng.

"Đi theo tôi." Vương Thế Kha không suy nghĩ nhiều, xoay người hướng về thư phòng mà đi.

Nhiếp Phong chần chờ một chút nhưng vẫn đi theo.

**

Bọn người Nhiếp Phong vừa vào thư phòng thì trong đại sảnh liền rối loạn như ong vỡ tổ. Mọi người chụm đầu ghé tai, nghị luận sôi nổi, thỉnh thoảng còn đưa mắt nhìn về phía người nhà họ Vương với ánh nhìn tò mò.

"Chuyện gì thế này?" Vương Côn có chút tức giận, sắc mặt đỏ rực trừng mắt với con gái mình "Lẽ nào người phụ nữ kia đúng là vợ sắp cưới của Nhiếp Phong?"

Lúc này Vương Lâm Dĩnh thật sự muốn rời khỏi nơi này nhưng Vương Thế Kha nói đúng. Nếu như bây giờ cô rời đi thì người mất mặt sẽ chính là cô. Ổn định tâm tình một chút, Vương Lâm Dĩnh cố nặn ra một nụ cười nhìn ba mình.

"Đã sớm nói đó là báo chí đăng tin lung tung mà ba lại không tin." Vương Lâm Dĩnh làm bộ không để ý nói: "Bây giờ người ta còn dẫn vợ sắp cưới đến đây để làm sáng tỏ chuyện thị phi rồi đấy. Giờ ba đã tin con chưa?"

Những người nhà họ Vương và những người đứng quanh đó đều nghe thấy không sót một chữ nào.

"Vậy mà lúc nãy con còn mạnh miệng nói đang yêu đương cùng Nhiếp Phong?" Mẹ của Vương Lâm Dĩnh - Vương Thái Thái cảm thấy thật mất mặt, hết sức buồn bực hỏi..

Vương Lâm Dĩnh vuốt lại mái tóc ngắn của mình, hắng giọng và cúi đầu nói: "Mọi người cứ kêu con sớm nghỉ ngơi, ép con kết hôn lập gia đình. Đời người có thể có mấy năm đánh tennis, tham gia mấy lần thi đấu đâu. Vì vậy, con dựa vào bài báo đó để lừa gạt mọi người."

Lý do này nửa thật nửa giả, Vương Lâm Dĩnh biết mình có tình cảm với Nhiếp Phong là thật, chỉ có điều cô thật sự không muốn buông bỏ môn thi đấu tennis này.

Hiểu lầm được giải quyết, mọi người trong đại sảnh cũng nhanh chóng giãn ra, khách mời cũng tiếp tục vui vẻ trong buổi tiệc hoành tráng này.

Tuy rằng đã làm sáng tỏ chuyện hiểu lầm giữa hai gia đình họ Nhiếp và họ Vương nhưng mọi người lại cũng rất tò mò rằng không biết dáng dấp của người phụ nữ kia như thế nào mà có thể khiến một nhân tài trong giới kinh doanh như Nhiếp Phong động lòng. Có lẽ một người phụ nữ huyền bí nào đó chăng?

Mà vợ chồng Vương Côn có cảm giác cực kỳ mất mặt, cũng vội vã rời khỏi phòng khách, tách khỏi đám người đang hiếu kỳ đứng đó đang bàn luận chuyện thiên hạ.

Còn Vương Lâm Dĩnh bất đắc dĩ ở đó chịu đựng lời tiếng dèm pha vì dù sao buổi tiệc lần này là người nhà tổ chức vì cô.

**

Nhiếp Phong nhẹ nhàng ôm Bạch Tuyết bước vào thư phòng, nhìn thấy ông cụ Vương và ba mẹ Vương Thế Kha vẫn chưa rời đi.

Bởi vì đây là chỗ nhà họ Vương đặt hộp dụng cụ chữa bệnh nên Vương Thế Kha chỉ còn cách để Nhiếp Phong ôm Bạch Tuyết vào thư phòng.

Thấy Nhiếp Phong ôm một người phụ nữ bước vào, mọi người trong thư phòng người đều sững sờ.

"Xảy ra chuyện gì?" Ông cụ Vương đứng lên. Xuất phát từ bản năng bác sĩ, ông đang cho rằng người phụ nữ đang nằm trong lòng Nhiếp Phong chắc hẳn là đang bị thương hoặc té xỉu.

Vương Thế Kha để Nhiếp Phong ôm Bạch Tuyết đặt ngồi trên ghế salông, sau đó anh quay sang ông nội và ba mẹ giải thích: "Người này chính là tiểu thư Bạch, cũng là vợ sắp cưới của Nhiếp Phong. Lúc nãy cô ấy bị thương ở chân nên cần phải xử lý gấp."

Ông cụ Vương bước tới, Nhiếp Phong gật đầu chào ông một cái "Viện trưởng Vương."

Sắc mặt Bạch Tuyết trắng như sợi chỉ, không phải bởi vì chân bị thương mà đau đớn nhưng là vì căng thẳng và bất an. Ánh mắt ông lão này uy nghiêm như tia X-Quang, giống như có thể nhìn xuyên thấu qua người cô. Điều đó càng khiến Bạch Tuyết có chút hô hấp không thông.

Vương Thế Kha đem hòm thuốc ra, trước tiên ngồi một bên vuốt ve mắt cá chân của Bạch Tuyết và kiểm tra vết thương có nghiêm trọng không. Khi tay Vương Thế Kha hơi dùng sức thì Bạch Tuyết chợt đổ mồ hôi lạnh. Cô đau đớn nhưng cố gắng nhẫn nhịn không la lớn tiếng.

"Chỉ là vết thương ngoài da, dùng dầu xoa nắn kèm theo uống thuốc mấy ngày là khỏe." Vương Thế Kha chẩn đoán bệnh, sau đó lấy trong hòm thuốc ra một chai  dầu đưa cho Nhiếp Phong "Lấy chai dầu này về xoa chân cho cô ấy."

Nhiếp Phong cầm chai dầu trong tay, trên mặt lộ ra vẻ mặt quái dị.

"Không... Không cần, em tự làm được." Bạch Tuyết cuống quít giải thích: "Em chỉ vì xuống cầu thang, không cẩn thận nên trượt chân, cũng không nghiêm trọng như vậy."

Vương Thế Kha lại lấy ra một bình thuốc xịt, trước tiên xịt lên mắt cá chân Bạch Tuyết mấy lần, sau đó dùng băng gạc quấn cố định chân cô. Sau khi tất cả đã được xử lý thỏa đáng, Vương Thế Kha cầm hòm thuốc đứng lên vỗ vai Nhiếp Phong, đồng tình nói: "Xem ra nếu cậu không giải thích rõ ràng với ông nội tôi thì ông sẽ không để yên cho cậu đâu."

Bạch Tuyết bất an ngước nhìn Nhiếp Phong, có phải cô theo anh tới đây chỉ gây thêm phiền phức cho anh? Đây không phải điều cô muốn nhìn thấy.

Nhiếp Phong nhìn thấy Bạch Tuyết bất an nên anh ngồi bên cạnh cô cầm tay cô an ủi: "Chờ anh một chút, anh đến chào viện trưởng Vương, sau đó chúng ta về nhà."

Bạch Tuyết cắn môi gật đầu, nhận chai dầu Nhiếp Phong đưa.

Nhiếp Phong lại lễ phép đứng lên, khách khí mời ông cụ Vương đến thư phòng nói chuyện.

"Thế Kha, cô ấy là ai? Là vợ sắp cưới của Nhiếp Phong sao? Tại sao lúc trước mẹ không nghe báo chí nhắc đến?" Chuyện trọng đại như vậy mà nhà họ Nhiếp lại không công bố ra ngoài. Mẹ của Vương Thế Kha kéo tay con trai mình lại gần hỏi.

Ai, người giàu có thật phiền phức, đính hôn, kết hôn cũng phải chiêu cáo thiên hạ. Tại sao ai biết cô là vợ sắp cưới của Nhiếp Phong thì đều làm ra vẻ giật mình đến nỗi làm như  thiên hạ sẽ sụp xuống? Vậy nếu bọn họ biết thực ra cô và Nhiếp Phong đã đăng ký kết hôn thì có phải sẽ té xỉu mấy lần không?

Nhiếp Phong cũng giải thích đại khái với ông cụ Vương rằng mình và Bạch Tuyết đã sớm đính hôn, thậm chí mấy ngày trước đây đã tính đến chuyện kết hôn.

Ông cụ Vương nghe vậy lại càng thêm giật mình, ông chỉ cho rằng bọn họ mới đính hôn, không ngờ đã nghĩ tới chuyện kết hôn.

"Viện trưởng Vương, chuyện kết hôn giữa cháu và Bạch Tuyết không công bố ra ngoài. Thế Kha cũng biết việc này." Nhiếp Phong áy náy nói: "Bởi vì mẹ cháu lo ngại nên cháu hi vọng ông cũng có thể giữ bí mật giúp chúng cháu."

Ông cụ Vương trầm mặt im lặng không lên tiếng, sau đó chắp tay sau lưng nhìn về phía Nhiếp Phong, nói: "Như vậy không phải tiểu thư Bạch cũng chịu nhiều oan ức sao? Chính vì cháu không công bố việc kết hôn của mình nên mới có sự hiểu lầm ngày hôm nay. Đứa cháu Lâm Dĩnh ngốc nghếch kia thực sự có cảm tình với cháu."

Nhiếp Phong chỉ có thể cười cười xin lỗi vì anh đối với Vương Lâm Dĩnh không có chút cảm giác gì. Anh chấp nhận làm bạn bè với cô ấy cũng chỉ do Vương Lâm Dĩnh chủ động nhiệt tình đến với anh mà thôi. Hơn nữa, Nhiếp Phong cũng bởi vì đối phương là em họ của bạn thân Vương Thế Kha mình nên mới chấp nhận thân cận.

"Do cháu không đúng." Nhiếp Phong thừa nhận lỗi lầm của mình trong chuyện này. "Vì vậy, cháu cũng đã nhất quyết từ chối tất cả những chuyện mờ ám mập mờ với Lâm Dĩnh. Việc giấu diếm hôn nhân cũng là suy nghĩ cho công ăn việc làm của vợ cháu, không muốn cô ấy vì vị trí vợ của tổng giám đốc mà rụt rè e dè, không thoải mái làm việc được."

Anh cũng giải thích thêm rằng Bạch Tuyết muốn giấu diếm hôn nhân không phải là vấn đề lập dị mà là muốn toàn tâm toàn ý chứng minh thành tích làm việc của chính mình.

Ông cụ Vương gật gù nói: "Đính hôn và kết hôn có khác biệt rất lớn. Cháu vẫn nên cố gắng xử lý tốt việc này thôi. Ông cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của các cháu, sẽ không đem chuyện này nói cho người khác biết."

"Vậy cám ơn ông." Nhiếp Phong cúi đầu "Vợ cháu không khoẻ lắm, chúng cháu xin phép về trước."

Sau khi chào ông cụ Vương, Nhiếp Phong lại ôm Bạch Tuyết rời khỏi biệt thự, ánh mắt mọi người vẫn dõi theo bóng dáng hai người cho đến khi khuất dạng.

Từ đầu đến cuối, Bạch Tuyết đều chôn mặt mình giấu trong lồng ngực Nhiếp Phong. Cô thật sự không có dũng khí để đối mặt với những ánh mắt soi mói và những lời nghị luận của những kẻ giàu có trong xã hội thượng lưu kia.

Chỉ trong một đêm, tổng giám đốc tập đoàn PLO đã được lên trang đầu trong tất cả các danh mục báo chí. Thậm chí ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Hồng Kông... một khi ai ở trong nghề thì đều biết đến danh tiếng của anh.

Mệt mỏi về đến nhà nhưng khi đọc tờ báo Bạch Tuyết liền không ngủ được. Cô cũng không ngờ mọi chuyện xảy ra tới mức độ này. Cũng bởi vì tin tức lan truyền đi quá nhanh mà có một số người ác tâm khiến Bạch Tuyết càng lâm vào trong tình cảnh khốn cùng.


Hết chương 100


Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 11.11.2017, 22:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Bích Trâm, Thanh thanhhp12, Thu Heo, Tthuy_2203
Có bài mới 14.08.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyền Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 663
Được thanks: 1961 lần
Điểm: 10.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu, tổng giám đốc phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu - Điểm: 10
Chương 101 : Cầu hoà – cậu ấy có bạn gái mới

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

Chương 101 : Cầu hoà – cậu ấy có bạn gái mới

Vì dạo gần đây cô thường hay xin nghỉ nên lần này dù chân có bị thương, cô cũng không thể xin nghỉ. Nếu không Đái Kiều Nghiên chắc chắn sẽ lại kiếm cớ chê cười cô.

Từ chối lời Nhiếp Phong yêu cầu cô nghỉ phép, Bạch Tuyết quyết tâm muốn đi làm. Chỉ có điều quả thật khi xoay chân qua bên phải hoặc bên trái, cô vẫn còn rất đau đớn, có cảm giác như chân mình bị gãy xương hoặc là bị què rồi.

Nhiếp Phong dừng xe, nhìn Bạch Tuyết cởi dây an toàn chuẩn bị đi ra trước. Anh cau mày dặn dò: "Đừng đi lại quá nhiều."

Bạch Tuyết gật gù, trong lòng tràn lên một cỗ ấm áp.

Nhìn Bạch Tuyết khập khễnh đi váo thang máy ở bãi đậu xe dưới đất, trong lòng Nhiếp Phong có chút phiền muộn. Không hiểu tại sao cô cứ nhất định phải tỏ ra mạnh mẽ như thế, nếu là người phụ nữ bình thường khác thì họ chắc chắn đã xin phép nghỉ rồi.

Suy nghĩ một hồi, Nhiếp Phong xuống xe đuổi theo Bạch Tuyết.

"A!" Bạch Tuyết có cảm giác cánh tay bị người khác nắm lấy. Cô hoảng sợ hết hồn, định thần nhìn lại nhận ra là Nhiếp Phong thì nói: "Anh... Không phải anh nên đi trễ hơn em năm phút sao?"

Nhiếp Phong nhíu mày nhàn nhạt nói: "Lẽ nào cấp trên và cấp dưới không thể trùng hợp đi cùng thang máy sao, cũng không được vào công ty cùng lúc sao?"

Bạch Tuyết kinh ngạc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Nhiếp Phong, dĩ nhiên cô không tìm được lý do phản bác lại lời nói của anh.

"Không phải càng trốn tránh thì càng khiến người ta hoài nghi sao? Đi thôi!" Nhiếp Phong cứng rắn dìu Bạch Tuyết, đỡ cô đi đến thang máy.

Hành động này... Hành động này quá thân mật rồi? Hay là anh ấy bị sốt?

Sáng sớm, có rất nhiều người chờ thang máy, Bạch Tuyết đi đến cửa thang máy thì cũng liền né tránh sự thân mật quá mức của Nhiếp Phong đối với mình. Sau khi bước vào thang máy, cô co người đứng trong góc tối cũng không thèm nhìn anh lấy một lần.

Ngược lại, việc Bạch Tuyết cố ý tạo khoảng cách để tránh sự hiềm nghi của mọi người lại kích thích Nhiếp Phong. Anh cũng theo sát bên cạnh cô, che chắn trước người cô để tránh việc chen chúc vô tình dẫm lên chân cô.

Rõ ràng anh có thẻ thang máy dành cho nhân viên VIP, có thể dùng thang máy VIP chuyên dụng nhưng vì sao anh cứ phải nhất định cùng cô đứng chen lấn giữa nơi thang máy công cộng chật hẹp này, thực sự là...

Vất vả lắm thang máy mới từ từ lên đến tầng văn phòng hành chính tập đoàn PLO, Nhiếp Phong lại đứng chắn trước mặt Bạch Tuyết, lại vô cùng chăm sóc và giúp đỡ Bạch Tuyết từ từ chen ra ngoài.

"Tổng giám đốc Nhiếp?" Trong thang máy, những nhân viên ở tập đoàn PLO kinh ngạc thốt lên: "Sao ngài ..." Sao ngài ấy lại đi cầu thang máy này? Hơn nữa còn chào mọi người như thế.

Nhiếp Phong chỉ gật gù, sau đó cùng Bạch Tuyết đi ra khỏi thang máy.

Trong thang máy, có ba nhân viên cũng làm việc trong tập đoàn PLO, họ đều trợn mắt nhếch miệng, giật mình nhận thấy tổng giám đốc ôn nhu dịu dàng đỡ Bạch Tuyết đi như người chồng đang săn sóc cho vợ mình vậy.

Đây là tình huống oái oăm gì đây?

Ra khỏi thang máy, Nhiếp Phong buông Bạch Tuyết ra, khuôn mặt lạnh lùng trước sau như một nhìn về phía ba người nhân viên kia.  

"Lúc đang chờ thang máy thì thấy dường như Bạch Tuyết đang bị thương ở chân nên tôi đưa giúp cô ấy lên lầu.” Anh bình tĩnh nói như đang bàn luận chuyện thời tiết.

Bạch Tuyết cúi đầu như mình đang phạm vào tội lớn, bắt đầu lo lắng tại sao trước đó không ngăn cản anh.

Giải thích xong lý do mình xuất hiện ở trong thang máy công cộng, Nhiếp Phong cũng đi thẳng vào công ty, ném lại những lời suy đoán của các nhân viên phía sau.

"Ôi ! trời ơi! Tôi thật hy vọng người bị thương ở chân chính là mình." Một trong ba nữ nhân viên kia thở nhẹ nói: "Bạch Tuyết, cậu quá hạnh phúc. Tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng lại đưa cậu đến thang máy."

Bạch Tuyết không ngừng toát mồ hôi lạnh, lúng túng cười nói: "Vâng... Là tổng giám đốc Nhiếp săn sóc đối với các công nhân viên thôi..."

Ba đồng nghiệp vẫn cứ líu ra líu ríu, cùng chen chúc với Bạch Tuyết bước vào công ty. Cũng không bao lâu sau, với mức độ tám chuyện của các cô thì trong phòng làm việc liền truyền ra một tin bát quái "Tổng giám đốc Nhiếp chính là một người đàn ông dịu dàng và ấm áp”.

Đang ngồi yên trong chỗ ngồi của mình, Bạch Tuyết như đứng trên đống lửa, ngồi đống than. Các đồng nghiệp trong văn phòng cứ quấn quít lấy cô hỏi về cảm giác của mình thế nào khi đứng trong thang máy ba phút bên cạnh tổng giám đốc kia.

Cảm giác sao? Cảm giác gì? Cô và Nhiếp Phong cũng đã sống chung nhà khoảng ba tuần rồi.

Người đàn ông ấm áp ư? Phát minh mới này cũng không tệ lắm nhưng có điều hình như không thích hợp với Nhiếp Phong cho lắm.

**

Việc Ty Hoài Dương chiến tranh lạnh với mình khiến Bạch Tuyết vẫn canh cánh trong lòng. Sau một hồi suy nghĩ, cô lấy hết dũng khí bấm số điện thoại của Ty Hoài Dương.

Tiếng chuông reo rất lâu mới có người bắt máy, tim Bạch Tuyết cũng muốn nhảy lên khỏi cổ rồi.

"Alo? Hoài Dương? Tớ là Bạch Tuyết." Có phải cậu ấy vẫn còn đang giận cô?

"..." Trong điện thoại chỉ có tiếng hít thở, cũng không có ai nói chuyện.

"Cậu không nên tức giận. Chuyện tớ không nói sự thật về Hoa Nhị Nhị là lỗi của tớ nhưng tớ cũng không hy vọng cậu vì biết chuyện này... Ai, thôi quên đi, giờ cậu cũng đã biết rồi thì thôi vậy. Chúng ta làm bạn bè lâu như vậy rồi mà chẳng lẽ tớ không hiểu tính cách của cậu ra sao ư? Cậu là loại người dễ trêu chọc như vậy sao? Tớ cho rằng..."

"Xin lỗi, Ty Hoài Dương cậu ấy... hiện giờ cậu ấy không tiện nghe điện thoại." Một giọng nữ từ trong điện thoại truyền đến.

Hả? Bạch Tuyết lấy tay đưa điện thoại ra nhìn một chút. Phụ nữ sao?

Nếu như không phải đối phương nói Ty Hoài Dương không tiện nghe điện thoại thì cô còn Tưởng rằng mình đang gọi nhầm số.

"Vậy... xin hỏi cô là..." Bạch Tuyết cảm thấy giọng nói của người phụ nữ này không phải là Hoa Nhị Nhị.

"Xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn nhận điện thoại của anh ấy nhưng bởi vì di động vẫn reo liên tục, tôi cầm lên và không cẩn thận ấn nút nhận cuộc gọi. Vì vậy... hay để tôi nói anh ấy gọi điện lại cho cô." Giọng của người phụ nữ này thật dịu dàng lại đang có chút bối rối muốn cúp điện thoại.

Bạch Tuyết cầm điện thoại di động trong tay có chút ngây ngốc, trong đầu hiện lên rất nhiều suy đoán.

Nhanh như vậy mà tên tiểu tử Ty Hoài Dương kia lại yêu lần nữa rồi sao?

Không thể nào? Bạch Tuyết có chút lo lắng suy nghĩ.

Suy nghĩ một chút, Bạch Tuyết lại cho ba mẹ mình.

Tên này không chịu nói chuyện với cô nhưng chắc chắn cậu ấy sẽ chịu nói chuyện với ba mẹ Bạch.

"Con về ăn cơm à? Nhiếp Phong có ghé qua không?" Mẹ Bạch vừa nghe con gái nói muốn về nhà ăn cơm thì trong lòng khỏi cao hứng nói rất nhiều điều. Đương nhiên bà cũng thuận tiện hỏi tình hình con rể mình có tới hay không.

"Anh ấy còn có việc bận nên sẽ không đến cùng." Bạch Tuyết thuận miệng nói dối.

Nhiếp Phong bận bịu như vậy chắc không có thời gian đến đây đâu. Huống hồ, cô muốn gặp Ty Hoài Dương, Nhiếp Phong ở đây không tiện.

"Mẹ à, gần đây Hoài Dương có liên lạc với ba mẹ không?" Bạch Tuyết hỏi.

"Có, cuối tuần trước Hoài Dương còn đến nhà ăn cơm đấy, nói là công ty đã khôi phục và đang bắt đầu phát triển. Sức khỏe ba cậu ấy cũng tốt lên rất nhiều." Mẹ Bạch đáp.

Bạch Tuyết cũng thoải mái phần nào, nói: "Mẹ, cuối tuần này con sẽ về ăn cơm, mẹ cũng gọi Hoài Dương đến nhưng đừng nói rằng có con trở về. Chỉ cần nói cậu đến ăn cơm là được."

"Các con sao vậy? Lại cãi nhau rồi à?" Mẹ Bạch đoán ra liền biết.

"Đúng vậy, bởi vì có chút chuyện hiểu lầm nên cậu ấy giận con đã lâu rồi, bây giờ lại không thèm để ý tới con nữa." Bạch Tuyết ngoác miệng nói.

Bạn gái mới có rồi mà cũng không tha thứ cho cô, cũng không nói chuyện với cô.

"Được rồi, nghe nói cậu ấy rất bận, không biết có thể đến hay không." Mẹ Bạch cũng không hy vọng hai đứa trẻ đã chơi từ nhỏ đến lớn lại giận dỗi "Từ trước đến nay đứa nhỏ Hoài Dương này vẫn luôn nhường nhịn con, mà lần này con làm sao lại khiến nó giận dỗi thế?"

Ai, nói ra rất dài dòng. Bạch Tuyết cũng không muốn nói ra chuyện Ty Hoài Dương có bạn gái cho mẹ biết. Cô chỉ tùy tiện kiếm cớ lấp liếm cho qua.

Sau khi nói chuyện với mẹ mình xong, Bạch Tuyết cũng thông báo với Nhiếp Phong nói cuối tuần này muốn về nhà mẹ đẻ. Nhiếp Phong cũng muốn đi cùng về nhà nhưng anh thật sự còn có việc bận không thể về. Điều này cũng hợp ý Bạch Tuyết.

Cuối tuần, Nhiếp Phong đưa Bạch Tuyết về nhà mẹ đẻ. Sau khi lên lầu chào hỏi thì anh cũng liền đi, Bạch Tuyết lại giúp đỡ mẹ làm bữa trưa. Đề tài trò chuyện của hai mẹ con đều là cuộc sống hôn nhân của cô. Trước giờ cơm, Ty Hoài Dương cũng đến.

"Ôi, Hoài Dương tới rồi." Ba Bạch vừa mở cửa liền nhìn thấy dáng người của Ty Hoài Dương đẹp trai đang đứng dưới ánh mặt trời với nụ cười rạng rỡ. Ông nhiệt tình nói: "Mau vào đi, vào đi thôi. Ế, vị tiểu thư này là..."

Hôm nay Ty Hoài Dương đến tham dự không phải chỉ một mình mà còn dẫn theo một cô gái trẻ xinh đẹp.

"Chào bác, cháu tên Phùng Lan." Cô gái trẻ cầm đồ đi vào, rất lễ phép chào hỏi ba Bạch: "Cháu là bạn của Ty Hoài Dương."

Bạch Tuyết nghe được tiếng người nói chuyện nên từ phòng bếp ló đầu ra. Khi nhìn thấy Ty Hoài Dương đến, trong lòng cô có chút không yên. Đồng thời lúc này cô cũng nhìn thấy cô gái xinh đẹp dịu dàng đang đứng bên cạnh Ty Hoài Dương nhìn thật quen mắt.

Nhìn rất quen? Không phải, ngoại trừ các đồng nghiệp ở tập đoàn PLO thì trong  thành phố Z này, cô không có quen thân với ai hết mà.

Khoé mắt Ty Hoài Dương liếc thấy Bạch Tuyết đang ngó dáo dác, cố ý làm bộ không nhìn thấy cô, thân thiết khoác vai Phùng Lan cười nói: "Ba Bạch, đây là bạn gái mới của con, ba thấy thế nào? Hôm nay con cố ý dẫn đến để ra mắt ba mẹ."

Quả nhiên là bạn gái mới. Bạch Tuyết rúc đầu về, cảm thấy lạ là rốt cuộc cô đã gặp cô gái xinh đẹp dịu dàng này ở đâu đây?

**

"Tiểu thư Bạch không nhớ tôi sao?" Phùng Lan ngồi đối diện Bạch Tuyết ngượng ngùng cười: "Cô thực sự là người hay quên."

Ai đây? Bạch Tuyết xới cơm để trên bàn, tỉ mỉ nhìn lại Phùng Lan. Cô ấy nhìn thật quen mắt nhưng cô không có ấn Tyợng gì.

"Lan Lan, đầu của cô ấy là đầu gà, dung lượng khá nhỏ, không nhớ ra em cũng là chuyện bình thường." Ty Hoài Dương nói móc Bạch Tuyết: "Có lúc cô ấy còn quên luôn cả người bạn thanh mai trúc mã gắn bó suốt nhiều năm trời như anh đây. Một người đã chịu nhiều oan ức vì cô ta mà cô ta còn quên thì những việc khác chỉ là chuyện bình thường."

Hí! Bạch Tuyết tê dại trừng mắt liếc nhìn về phía Ty Hoài Dương nhưng đối phương căn bản không nhìn cô.  Xem ra con cừu này vẫn còn đang mang hận, đồ trọng sắc khinh bạn.

Lại xới một chén cơm đặt lên trên bàn, Bạch Tuyết kéo ghế ngồi xuống.

"Tiểu thư Phùng, chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi? Tôi chỉ cảm thấy cô rất quen mắt nhưng vẫn không thể nhớ ra được." Bạch Tuyết nhìn Phùng Lan mỉm cười nói.

Phùng Lan ngẩng đầu lên, mắt tròn to xinh đẹp lóe lên tia sáng, nói: "Tiểu thư Bạch, tôi là hộ lý làm việc trong khu nội trú bệnh viện Tể Phong. Lần trước khi tiểu thư Hoa đến náo loạn thì tôi cũng có mặt ở đó."

Bạch Tuyết nhớ đến việc Hoa Nhị Nhị đánh cô ở phòng bệnh, đúng là lúc ấy có một cô hộ lý vào can ngăn, thì ra là...

"Hóa ra là cô à? Vậy tôi còn nợ cô một tiếng cám ơn đấy." Bạch Tuyết đứng lên đưa tay ra trước mặt Phùng Lan nói: "Hôm đó thực sự rất cảm ơn cô. So với cái người trọng sắc khinh bạn dù chết cũng không muốn ra mặt này thì tiểu thư Phùng quả thực là nữ trung hào kiệt, một thiên sứ áo trắng chân chính."

Xí! Ty Hoài Dương lườm một cái xem thường.

Phùng Lan liếc mắt nhìn Ty Hoài Dương , lại đưa tay ra đáp lễ với Bạch Tuyết sau đó che miệng cười trộm.

Thực sự là một cô gái dịu dàng, Ty Hoài Dương đều chỉ lựa chọn những loại phụ nữ có tính cách như vậy thôi.

Vợ chồng nhà họ Bạch đã sớm quen với việc Bạch Tuyết và Ty Hoài Dương đấu khẩu nên bọn họ cũng không quan tâm lắm về việc chiến tranh lạnh giữa hai đứa chúng nó.

Lúc ăn cơm, Phùng Lan rất quan tâm săn sóc cho Ty Hoài Dương khiến ba mẹ Bạch cũng không tiện gắp rau cho Ty Hoài Dương. Trong phòng toả ra một không khí tình ý nồng đậm.

Bạch Tuyết cảm thấy kỳ lạ rằng tại sao Ty Hoài Dương và Hoa Nhị Nhị mới chia tay chưa đến một tháng mà tên này lại nhanh chóng cặp ngay với một nữ hộ lý này?

Hết chương 101


Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 11.11.2017, 22:24, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Bích Trâm, Thu Heo, Tthuy_2203
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170
Lãng Nhược Y: Cho link nào, ta vào với :sofunny:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.