Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 221 bài ] 

Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

 
Có bài mới 04.02.2017, 01:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 843
Được thanks: 10508 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông - Điểm: 10
Chương 80



Ban ngày Tần Viễn lôi Đỗ Thu Nương đi xem đàn sói khiến nàng cảm thấy cực kỳ buồn nôn. Giờ thấy hắn, nàng lập tức lui về sau một bước theo bản năng, cố gắng trấn tĩnh đánh giá tình hình. Bốn phía của căn phòng đều là tường, lối ra duy nhất là cửa chính thì đã bị Tần Viễn khóa chặt.

Trong lúc Đỗ Thu Nương đang suy nghĩ cách chạy trốn thì Tần Viễn đã tiến lên, bắt lấy búi tóc của nàng. Đỗ Thu Nương bị đau, nhấc chân đá hắn, nhưng hắn phản ứng nhanh hơn, vươn tay giữ chặt đầu gối nàng, rồi dùng bàn tay còn lại tát một cái thật mạnh lên mặt nàng.

Đỗ Thu Nương cảm thấy đầu ‘ông’ một tiếng, trong miệng toàn mùi máu tươi chảy ra từ khóe miệng bị rách. Nàng đảo tay qua hất vỡ đống ly trên bàn, tạo tiếng động gây sự chú ý cho bên ngoài.

Thị vệ đứng gác bên ngoài nghe tiếng, chần chờ một hồi mới nói, “Thiếu gia, đã xảy ra chuyện gì sao?” “Cút đi!” Tần Viễn quát lên. Thị vệ kia lại nói “Thiếu gia, các huynh đệ đã nhận lệnh của Nhị điện hạ phải bảo vệ an toàn cho phu nhân….”

“Cứu mạng! Hắn muốn giết người!” Lúc này Đỗ Thu Nương chỉ biết trông cậy vào thị vệ kia, xem hắn như cọng rơm cứu mạng. Tần Viễn như chó điên, Trương Bác Hưng lại chưa tới, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay, nàng đã hết cách. Nhưng nàng vừa dứt lời, đã nghe thấy có kẻ nào đó trách mắng thị vệ kia, “To gan! Thiếu gia nhà ta là cữu cữu của Nhị điện hạ, nào có cữu cữu hại chất tử chứ? Đồ có mắt không tròng mau cút qua chỗ khác đi!” Tiếp đó, không còn nghe tiếng thị vệ kia nữa.

Sau đó, nhóm thị vệ do Tề Phong phái tới giám thị Đỗ Thu Nương đã bị đuổi đi hết. Ngoài phòng trống rỗng không một bóng người.

Lời uy hiếp của Tần Viễn vẫn còn văng vẳng bên tai Đỗ Thu Nương: hắn muốn làm nhục nàng…. tên súc sinh này nhất định đã lén Tề Phong tới đây.

“Bốp!” Đỗ Thu Nương lại bị tát một cái nữa, khiến nàng choáng váng một hồi. Tần Viễn nắm tóc Đỗ Thu Nương kéo nàng tới giường ngủ, rồi áp người lên. Có lẽ là men rượu đã cho hắn sức mạnh kinh người, đè nàng không nhúc nhích được tí nào. Tần Viễn cười châm chọc, “Để lão tử xem phía dưới của ngươi có chặt không? Đỗ Thu Nương, lão tử muốn ngươi sống không được chết cũng không xong! Đầu tiên là chơi ngươi cho đã, nhưng sẽ không để ngươi chết, cho ngươi có thể tận mắt chứng kiến lão tử giết đệ đệ ngươi và đùa chết tướng công ngươi như thế nào…. Ta sẽ khiến cả nhà ngươi không được chết tử tế, ha ha ha ha ha….”

Đỗ Thu Nương vốn đang giãy giũa, nghe được câu ‘giết chết đệ đệ ngươi’ thì ngẩn người nghĩ thầm: đệ đệ nàng, Kim Bảo và Đồng Bảo giờ này đang dẫn viện binh tới đây, chỉ có Ngân Bảo là không rõ tung tích. Chẳng lẽ là Ngân Bảo đã xảy ra chuyện?! Hèn chi hôm nay khi nàng hỏi Ngân Bảo đang ở đâu, thì Trương Bác Hưng cứ ấp a ấp úng không chịu nói.

“Ngươi đã làm gì Ngân Bảo rồi?” Đỗ Thu Nương lập tức tỉnh táo lại, lật người nằm trên Tần Viễn, cắn một cái lên cổ hắn. Tần Viễn bị đau, tiện tay kéo cái móc treo màn xuống nện vào đầu nàng, máu tươi lập tức trào ra, chảy từ trên đầu xuống mặt, che mờ cả mắt Đỗ Thu Nương. diễƯn.đàn.lƠLê,quý.'nlđôn Trước mắt nàng chỉ còn lại một màu hồng. Tần Viễn hả hê nói, “Ha ha, Đỗ Ngân Bảo chết rồi! Không phải ngươi kêu hắn đi tìm viện binh sao? Là ngươi kêu hắn đi, hắn chết là do ngươi! Tên đệ đệ vô dụng của ngươi và mặt trắng họ An kia đều chết hết rồi!”

Đầu Đỗ Thu Nương cứ bị móc sắt đập vào tới tấp. Nàng giãy giụa dần yếu đi…. Ngân Bảo chết rồi, sao có thể chứ? Đó là đệ đệ một tay nàng nuôi lớn…. Đỗ Thu Nương cảm thấy trái tim lạnh lẽo hẳn. Vừa rồi giãy giụa kịch liệt khiến nàng mất hơn phân nửa sức lực, giờ nàng có muốn cũng không giãy nổi nữa rồi.

Đúng lúc này, bụng Đỗ Thu Nương đột nhiên động đậy, hai hài tử đồng thời đá vào bụng nàng, tựa hồ nhắc nhở nàng không được từ bỏ. Trong đầu Đỗ Thu Nương đột nhiên nhoáng lên một luồng sáng trắng.

Tần Viễn cho là Đỗ Thu Nương đã ngất đi, bắt đầu cởi y phục của nàng ra.

Đỗ Thu Nương lặng lẽ duỗi tay sờ xuống đầu gối. Đầu ngón tay nàng chạm vào một thứ gì đó lạnh như băng.

“Tần Viễn….” Đỗ Thu Nương đột nhiên kêu tên Tần Viễn.

Hiển nhiên Tần Viễn không ngờ Đỗ Thu Nương bị đánh như vậy vẫn chưa ngất đi. Hai ngọn núi trắng mịn như ẩn như hiện sau lớp yếm mỏng cộng thêm lúm đồng tiền như hoa của nàng khiến hắn phải chảy nước dãi. Nàng đang cười với hắn? Tần Viễn sững sờ nghĩ.

Đột nhiên trên mặt Đỗ Thu Nương lóe lên nụ cười kỳ lạ, “Trương Nguyên Bảo có nói cho ngươi biết đời trước hắn chết thế nào không?”

“Cái gì?” Tần Viễn mơ hồ hỏi lại. Đáng tiếc, hắn chưa kịp hiểu rõ đã cảm thấy cổ họng chợt lạnh. Trước khi ngã xuống, hắn nhìn thấy con dao ngắn sắc nhọn trong tay Đỗ Thu Nương, và nghe rõ từng chữ nàng nói, “Đừng sợ, chẳng mấy chốc sẽ có người đi cùng ngươi thôi!”

Trương Bác Hưng cho Đỗ Thu Nương một con dao ngắn đề phòng bất trắc, giờ thành con dao đòi mạng Tần Viễn.

“Ngươi….” Tần Viễn ôm cổ, thở không ra hơi, nhưng vẫn hung hăng vươn tay muốn bắt lấy Đỗ Thu Nương. Nàng cả kinh, giơ đao lên chém liên tục mấy nhát xuống người hắn, hết nhát này tới nhát khác….

Đáng thương Tần Viễn phong lưu cả đời, lúc chết lại bấy nhầy như tổ ong vò vẽ. Chết không nhắm mắt! Trước lúc hắn tắt thở, cửa phòng đột nhiên mở ra, giúp hắn thấy được ánh lửa ngút trời ở phía đông nam huyện nha, và bóng Phạm Trường An vọt vào.

“Thu Nương!”

Đỗ Thu Nương đang điên cuồng chém xuống, bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc. Nàng dần tỉnh táo lại, từ từ quay đầu, chóp mũi đau xót, nước mắt rơi xuống…. Trường An, Trường An của nàng!

Đỗ Thu Nương đột nhiên cảm thấy phía dưới ướt ướt, một hồi đau đớn xông lên tận đỉnh đầu. Nàng nghe thấy tiếng hét kinh hoảng của Phạm Trường An, “Thu Nương!!” trước mắt bỗng tối sầm: sợ là bọn nhỏ nằm trong bụng không yên, muốn ra ngoài sớm rồi….

Cả quá trình sinh hài tử có thể nói là người ngã ngựa đổ, cứ như một giấc mơ. Đỗ Thu Nương nhìn hai cục tròn tròn nằm bên cạnh, nghi ngờ nghĩ: hai khối thịt nhỏ như chuột con thế này thật sự do nàng sinh ra?

Trương Bác Hưng đánh bạo chọc chọc má tiểu cô nương bên trái, nói, “Ơ tiểu cô nương này sao lại có mũi tẹt chứ?”

“Nói bậy, mũi nó rất cao!” Đỗ Kim Bảo phủ nhận, “Huynh nhìn xem, mũi nó cao y hệt ta và đại tỷ! Khuê nữ giống tỷ ta tương lai nhất định là tiên nữ!”

“Mới thế này mà ngươi đã nhìn ra nó giống Thu Nương?” Trương Bác Hưng hoài nghi hỏi lại.

“Đương nhiên!” Đỗ Đồng Bảo hưởng ứng nói, “A! Huynh xem, ngoại chất nhi của ta giống hệt tỷ phu! Mắt long lanh thế này lớn lên có thể lừa gạt tiểu cô nương….”

Trương Bác Hưng liếc Phạm Trường An một cái, thầm nghĩ: mắt long lanh có thể lừa gạt tiểu cô nương? Đánh giá quá đúng!

“Đại tỷ quả là có phúc, một lần sinh hai, còn là long phượng thai, có tử có nữ đủ hết!” Đỗ Kim Bảo lại nói. Trương Bác Hưng thấy Phạm Trường An đang ngồi ngơ ngác bên cạnh Đỗ Thu Nương, bèn hất đầu ra hiệu, mọi người hiểu ý đều lặng lẽ lui ra khỏi phòng.

Từ đầu tới cuối Phạm Trường An vẫn chưa nhìn hai hài tử, chỉ nắm tay Đỗ Thu Nương, cúi đầu yên lặng. Đỗ Thu Nương thấy Phạm Trường An râu ria xồm xoàm, trên người vẫn xuyên bộ đồ lúc hai người chạy trốn, bắt đầu bốc mùi hôi thoang thoảng, không biết đã ngồi như vậy bao lâu. Nàng khụt khịt mũi, nói, “Trường An….”

Phạm Trường An vẫn không lên tiếng.

“Chàng sao vậy? Ta sinh hai hài tử, chàng không vui?”

Phạm Trường An lắc đầu.

“Rốt cuộc chàng có ý gì?” Đỗ Thu Nương đen mặt nói, “Chàng đã bao lâu không ngủ rồi hả? Phạm Trường An, nếu chàng còn không chịu mở miệng, ta sẽ không để ý tới chàng nữa!”

Đỗ Thu Nương dùng hết sức nâng mặt Phạm Trường An lên. Nước mắt của Phạm Trường An rơi trên tay nàng nóng bỏng đau xót. Hắn bắt lấy tay nàng nói với giọng khàn khàn, “Thu Nương, là Trường An không tốt, Trường An không bảo vệ được Thu Nương, để Thu Nương bị thương, đầu bị….”

Phạm Trường An vừa nói vừa giơ tay lên muốn vả miệng mình. Đỗ Thu Nương lập tức kéo tay hắn lại, vốn muốn hung hăng nhéo hắn một cái, nhưng khi thấy rõ quầng thâm trên mắt và vẻ mặt tự trách của hắn, không biết tại sao, bỗng thấy vô cùng tủi thân. dinễn.đư.àn.lê,qu;ý,đô"n Nàng đấm một cái lên vai hắn, khóc nói, “Chàng đúng là đồ ngốc! Ai cho phép chàng tự hành hạ như vậy? Đúng, là do chàng, do chàng không tốt, không bảo vệ được ta! Để xem từ nay về sau chàng còn dám bỏ ta một mình nữa không? Tên ngốc này, ta cho chàng biết, nếu chàng còn để người khác làm tổn thương ta dù chỉ một sợi tóc, ta sẽ lập tức, lập tức….” Đỗ Thu Nương cứ ‘lập tức, lập tức’ hồi lâu, cuối cùng vẫn không thể nói rõ là lập tức cái gì. Phạm Trường An lại nước mắt nước mũi đầy mặt. Hai người ôm thành một cục, khóc rống lên.

Phạm Trường An nghĩ gì, sao Đỗ Thu Nương lại không biết. Bình thường hai người đều hận không thể cho đối phương tất cả những gì tốt nhất, một người bị thương, người còn lại cũng đau như đứt từng khúc ruột. Nay hắn không bảo vệ được nàng, để nàng bị thương, trong quá trình sinh hài tử lại sém chút mất mạng khiến hắn càng thêm hận không thể giết chết mình. Nếu lúc này nàng không oán chỉ sợ hắn càng thêm căm hận bản thân. Vì vậy nàng phải để hắn biết, sau này càng phải tự coi trọng bản thân, bảo vệ tốt bản thân mới có thể bảo vệ người nhà được.

Hai người đều nghĩ như nhau, quả thật chỉ có phu thê tâm ý tương thông đúng nghĩa mới có được.

Mấy người đứng ngoài nghe tiếng khóc truyền ra từ trong phòng cũng bị nhiễm, lén gạt nước mắt. Chỉ có Đỗ Đồng Bảo như rơi vào sương mù, thấy hai người trong phòng vừa khóc vừa cười, vô cùng khó hiểu, đành nghĩ chắc hai người bị áp lực quá lớn cần phát tiết một chút.

Hồi lâu sau, Đỗ Thu Nương lau nước mắt, khụt khịt mũi nói, “Trường An….” Phạm Trường An vừa mới khóc xong nước mắt còn giắt trên mi, khiến đôi mắt trông vô cùng long lanh. Nàng nhìn hắn, lại nhìn nhi tử, lập tức cười rộ lên: nhi tử đúng là giống hắn. “Nếu chàng còn không chịu đi tắm, sợ rằng bọn nhỏ sẽ chê chàng hôi đó!” Đỗ Thu Nương vui vẻ nói.

“Hai đứa nó dám?!” Phạm Trường An bĩu môi nói, lúc này mới nhìn sang hai hài tử bên cạnh. Da chúng nhăn nheo như da khỉ…. “Thu Nương, nàng xem này, đây là Đoàn Đoàn và Viên Viên của chúng ta!” Phạm Trường An lần đầu làm cha, không biết ứng phó thế nào với hai sinh mạng yếu ớt trước mặt, thậm chí còn không dám đưa tay chạm vào chúng. Hắn chỉ vào bé con bên trái nói, “Hơi xấu xí một chút là Đoàn Đoàn….” Rồi chỉ vào tiểu cô nương bên phải nói, “Còn hài tử xinh đẹp hơn bên này là nhi tử Viên Viên….”

Hai đứa nhỏ đồng thời mở mắt ra, quắt miệng lại, không đợi Phạm Trường An kịp phản ứng đã khóc ầm lên, dường như đang trách phụ thân có mắt như không nhận lầm hai đứa….

Đỗ Thu Nương co giật khóe miệng, “Trường An, chàng nhầm rồi….”

Lúc này tới phiên phụ thân Phạm Trường An quắt miệng, cũng muốn khóc: trong mắt hắn, hai đứa nhỏ đều…. xấu xí, lại giống nhau như đúc chẳng thể phân biệt được đứa nào là đứa nào….



Đã sửa bởi Ren San lúc 05.03.2017, 21:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 04.02.2017, 01:04
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 843
Được thanks: 10508 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông - Điểm: 1
@ Comay nguyen và linhlan139: cám ơn hai bạn rất nhiều  :iou:  :iou:  :iou:  :kiss4:  chúc hai bạn năm mới  nhiều niềm vui và vạn sự như ý nha  :-D  :-D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.02.2017, 09:31
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3396 lần
Điểm: 4.62
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông - Điểm: 2
Có 1 sự mất hứng ko hề nhẹ, tự nhiên đến đoạn TN sinh con thì lại miêu tả hời hợt làm ta chả hiểu mô tê ra răng, ko biết đoạn sau có kể lại ko, ví dụ như TN và TA làm sao thoát khỏi đó, KB có chết ko,...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 05.02.2017, 10:00
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 843
Được thanks: 10508 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông - Điểm: 10
Chương 81.1



Ích Châu, năm năm sau.

Đỗ lão hán híp mắt ngồi trong phòng, sắc mặt hồng hào, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Ai tới chơi cũng nói một tiếng chúc mừng. Đỗ lão hán thích chết!

Biết cái gì gọi là tam hỉ lâm môn không? Nay Đỗ lão hán lão có rồi đó!

Thứ nhất, mừng đến quý tử. Đỗ lão hán vốn tưởng cuộc đời này có sáu hài tử đã là phước lớn ông trời ban cho. Nào ngờ, tháng trước khám ra Lý thị có thai, còn là nhi tử. Ngày đó, Đỗ lão hán ngồi sững sờ bên giường cả buổi, lâu đến mức Lý thị tưởng rằng Đỗ lão hán sợ xấu hổ với mọi người, không cần đứa nhỏ này, thì Đỗ lão hán đột ngột vươn tay ôm lấy Lý thị, muốn nhấc bổng người lên. Dĩ nhiên, cuối cùng bởi vì vấn đề về thể lực, suy nghĩ này của Đỗ lão hán không thể trở thành hiện thực. Chuyện vui này đủ để Đỗ lão hán tự hào cho đến cuối đời: thấy không, lão tử càng già càng dẻo dai!

Vốn Đỗ lão hán định theo lệ đặt tên Kim Ngân Đồng Thiết, ba tên trước đã có, cuối cùng là Thiết Bảo nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy cái tên Thiết Bảo này quả thật là bạc đãi hài tử chưa ra đời. dinễn.đàn;n.lê/q,ơuý,đm;ôn Đồng Bảo cũng đã không thích cái tên của nó lắm rồi, đến mức sau này Phạm Trường An phải giúp đặt một cái tên mới là ‘Đỗ Văn Sinh’ nghe hoành tráng như vậy mới chịu. Giờ đặt tên Thiết Bảo, mất công người ngoài nghe xong lại tưởng rằng lão không thích đứa nhỏ này nữa!

Đỗ lão hán suy nghĩ cả buổi trời vẫn không tìm được cái tên nào hay. Phạm Trường An biết chuyện, lập tức nhắc nhở, chẳng phải đây là hài tử xuất hiện khi lão đã già sao, vậy gọi Mặc Bảo đi! Vì vậy cái tên ‘Đỗ Mặc Bảo’ cứ như vậy hoa hoa lệ lệ ra đời!

Mai là ngày đầy tháng của Đỗ Mặc Bảo. Ngươi nói có đáng vui không?

Cái hỉ thứ hai là liên quan tới Đỗ Đồng Bảo.

Từ ngày vào kinh, cả nhà họ Đỗ chợt ngộ ra, để Đỗ Đồng Bảo ở trong một cái thôn An Bình nho nhỏ quả thật là đang làm mai một tài năng của nó. Tuy lúc trước ai cũng biết Đỗ Đồng Bảo thông minh, nhưng Đỗ lão hán tuyệt không nghĩ tới, Đỗ Đồng Bảo không phải là thông minh thường.

Tân hoàng lên ngôi, mở ân khoa. Tiểu tử Đỗ Đồng Bảo này lập tức như có thần nhập vào người, người khác khổ sở thi mấy chục năm chưa chắc đã đậu Cử nhân, hắn lại dễ dàng bắt lấy, còn giật luôn Giải Nguyên.

Đỗ Thu Nương thấy Đỗ Đồng Bảo có tiềm năng lấy luôn Trạng Nguyên, nhưng đậu Trạng Nguyên không ra làm quan không được. Nàng không muốn đệ đệ nàng mới mấy tuổi đầu đã phải suốt ngày lo cho dân cho nước, mới bàn với Đỗ lão hán, dừng lại chờ kỳ thi tới, để Đỗ Đồng Bảo được nhàn nhã vui vẻ thêm mấy năm nữa, sau này sẽ không phải tiếc thời niên thiếu không được vui chơi. Tiếc rằng, mấy năm qua Đỗ Đồng Bảo cũng không nhàn rỗi, làm thơ vẽ tranh đều tiến bộ chóng mặt, biến thành thần đồng có thể vừa vẽ tranh vừa làm thơ. Hôm qua yết bảng, Đỗ Đồng Bảo không phụ sự mong đợi của mọi người, thuận lợi trở thành Trạng Nguyên trẻ tuổi tiếp theo của Đại Tề.

Mấy người năm đó giễu cợt Đỗ lão hán nuôi hài tử giùm kẻ khác ở thôn An Bình, nay biết Trạng Nguyên Đỗ Đồng Bảo chính là Đỗ Đồng Bảo còm nhom đen thui hồi trước, đều hận tới mức đấm tường: đâu phải ai cũng may mắn có thể nhặt trúng một nhi tử thi đậu Trạng Nguyên chứ! Sớm biết vậy năm đó bọn họ đã nhận Đỗ Đồng Bảo về nhà nuôi rồi!

Nhà có hai Trạng Nguyên, một là nữ tế, một là nhi tử. Ngươi nói có đáng vui không?

Cái hỉ thứ ba là về ông thông gia của Đỗ lão hán, Phạm Trọng Lương.

Trong mắt Đỗ lão hán, Phạm Trọng Lương là lão già hay khoe chữ, có hơi gian trá vô sỉ, thậm chí lúc đánh bài cũng không thành thật, nhưng này đó vẫn không ảnh hưởng việc Đỗ lão hán xem ông thông gia là huynh đệ thân thiết. Vì vậy, Phạm Trọng Lương có việc vui Đỗ lão hán tất nhiên cũng vui lây.

Đỗ lão hán phủi phủi y phục, lại bẹp một cái lên mặt tiểu nhi tử, nhìn Lý thị vẫn đang ngủ say một cái rồi mới rón rén bước ra khỏi phòng.

Ngoài phòng, Đỗ Kim Bảo đã chờ đến nóng ruột, thấy Đỗ lão hán ra bèn nói, “Phụ thân, ngài nhanh lên một chút đi….”

“Gấp cái gì!” Đỗ lão hán liếc Đỗ Kim Bảo một cái, Đỗ Kim Bảo lập tức im miệng. Lúc này Đỗ lão hán mới nói nhỏ với ma ma canh cửa, “Một hồi phu nhân tỉnh dậy, nói cho phu nhân biết ta tới Phạm phủ một lát sẽ về ngay.” Đỗ lão hán thấy ma ma kia gật đầu nhận lệnh rồi mới yên tâm bước đi.

Đỗ Kim Bảo vui vẻ nói, “Vừa rồi đại tỷ cho người tới báo, Phạm nhị thiếu có nhi tử!”

“Nhi tử!” Đỗ lão hán vỗ tay cười nói, “Lão già kia cũng thật có phúc! Nhanh lấy rượu ngon theo, chúng ta đi tìm lão!”

“Hài nhi đã chuẩn bị hết rồi! Có mang theo Lão Tửu nổi tiếng của Thục Châu!” Đỗ Kim Bảo cười nói, “Rượu kia là dân chúng Thục châu tỏ lòng cảm kích Đỗ Ngân Bảo mới tặng cho hắn, còn dặn đi dặn lại không được uống trộm trên đường, giờ Phạm đại nhân được hưởng rồi!”

“Con nói vậy là sao?” Đỗ lão hán híp mắt đập một cái lên ót Đỗ Kim Bảo, rồi cười nói, “Tiểu tử này, con không hiểu được niềm vui của lão Phạm lớn tới mức nào đâu! Trước giờ lão Phạm luôn lo Phạm nhị thiếu bệnh tật quấn thân, khó có hài tử nối dòng. May trời cao có mắt để tỷ phu ngươi tìm được biện pháp trị bệnh cho nó, tháng trước có thể xuống giường đi lại, nay đã được tin sắp thành phụ thân, không vui sao được?”

“Người ta nói đó là ở hiền gặp lành!” Đỗ Kim Bảo cười, “Phụ thân xem, nhà chúng ta không phải cũng vậy sao!”

Nếu là lúc trước, nhất định Đỗ lão hán sẽ không bao giờ nghĩ tới lão cũng có ngày này, phải nói là vui mừng tới mức sắp xỉu.

Ngay cả Đỗ Kim Bảo cũng cảm thấy như đang sống trong mơ.

Mấy năm trước Đỗ Kim Bảo bắt đầu đi theo cữu cữu Lý Nhiên vào nam ra bắc buôn bán, nếm không ít đau khổ. Một năm kia, hắn dẫn đội buôn xuyên qua sa mạc tới nước láng giềng, nửa đường gặp phải bão cát, cả đội lạc trong sa mạc mênh mông không biết lối ra. dniễn.đà=,n/lê,qu"ý,đôƠn Hắn cứ nghĩ chết chắc rồi, không ngờ ngay lúc hắn sắp buông tha, thì đột nhiên có một nữ tử áo trắng dẫn theo đàn sói xuất hiện trước mặt hắn. Hình ảnh còn đọng lại trong tâm trí hắn cho tới bây giờ là cô nương kia dùng tiếng địch để điều khiển bầy sói, bới đám người bị chôn vùi trong đống cát ra.

Đỗ Kim Bảo cứ ngỡ hắn đã gặp gỡ thần tiên. Lúc cả đó cả sa mạc đã chìm vào hoàng hôn, kí ức cuối cùng của hắn dừng lại lúc hắn giật mảnh ngọc bội khắc chữ ‘Đỗ’ vẫn luôn mang bên hông ra đưa cho cô nương kia, nói, “Cô nương, sau này nếu cô nương có việc cần giúp, cứ tới Ích Châu tìm ta!” Tiếc rằng sau đó hắn đã ngất đi, khi tỉnh lại thì hắn và cả đoàn đã nằm ngoài tường thành của một thị trấn gần sa mạc, nào còn bóng dáng của nữ tử áo trắng kia nữa. Nhưng trong tay hắn vẫn nắm chặt một cục đá không quá tròn trịa, phía trên có khắc hình mặt trăng, chứng tỏ cô nương kia là có thật.

Đỗ Kim Bảo đã kể cho vô số người nghe về sự việc kỳ lạ này, nhưng không một ai tin. Những kí ức kia trở thành bí mật riêng hắn cho tới một ngày, vô tình nghe An lão tướng quân nói, có lẽ hắn đã gặp gỡ Lang nữ, cô nương được đàn sói nuôi lớn, không nhiễm khói bụi trần gian, đã cứu rất nhiều người bị bão cát vùi lấp trong sa mạc.

Tuy vậy, trong lòng Đỗ Kim Bảo, cô nương kia vẫn là tiên nữ.

Về sau, việc buôn bán của Đỗ Kim Bảo càng ngày càng thuận lợi, hầu như ở Đại tề không có chỗ nào là không có trà và tơ lụa nhà họ Đỗ. Đỗ Kim Bảo thầm nghĩ: hắn sẽ khiến cho khắp Đại tề đều có cửa hàng treo đầy hoa văn chữ ‘Đỗ’ giống như hoa văn đã khắc trên miếng ngọc bội hắn tặng cho tiên nữ, để nếu tiên nữ muốn tìm hắn cũng dễ dàng hơn!?

Đỗ Kim Bảo cười cười, vỗ vỗ mặt ngừng suy tưởng, vừa lúc đã tới Phạm phủ.

Phạm Trọng Lương vừa thấy vò rượu đã nhìn Đỗ lão hán với ánh mắt ghét bỏ, làm như chê ít, nhưng khi ngửi thấy mùi rượu, khóe miệng của lão đã xuất hiện nụ cười không dễ dàng phát hiện được, “Đỗ lão hán, không ở nhà trông hài tử tới tìm ta làm gì?”

“Ai rảnh tới gặp lão? Ta tới xem tôn tử của ta không được sao!” Đỗ lão hán liếc trả một cái, hồi lâu ngẫm lại thấy mấy lời này như đang gián tiếp mắng chửi người, lập tức đổi đề tài.

Phạm Trọng Lương và Đỗ lão hán uống rượu một hồi lại bắt đầu so bì nhau xem ai có phúc hơn. Hai người nói nói cười cười cạn chén, cuối cùng đã uống hết cả vò Lão Tửu trong một buổi chiều.

Lúc Đỗ Thu Nương đến thì hai lão tuy đã say mơ hồ, nhưng vẫn còn đang so bì.

“Đỗ lão đầu, ngươi nói ta phúc biết bao nhiêu! Lão Nhị nhà ta ngồi xe lăn ngần ấy năm vẫn có thể đi lại được, lão có biết tại sao không? Bởi vì phong thủy nhà họ Phạm ta tốt chứ sao nữa!”

“Bậy! Ta có phúc hơn lão nhiều! Lão xem, ta có năm nhi tử…. Trường An…. A, không, Trường An không phải nhi tử, Kim Ngân Đồng Thiết đó! Lão có không? Hắc hắc….”

“Ta có bốn tôn tử rồi, bốn nhi tử của lão còn chưa thành thân!” Phạm Trọng Lương trợn tròn mắt phản bác, phương diện này không thể để yếu thế được!

“Nếu bốn nhi tử của ta đều thành thân sinh tôn tử, cứ cho một đứa sinh hai, tổng cộng đã là tám! Ta lại có hai ngoại tôn, đến lúc đó, lão đừng hòng so với ta!” Đỗ lão hán vỗ bàn, giận nói.

Hai người say tới mức nói không rõ chữ, qua hai ba câu đã có dấu hiệu muốn động tay động chân, Đỗ Thu Nương sợ hết hồn, vội kêu Đỗ Kim Bảo tới khuyên. Đỗ Thu Nương đang muốn kéo Đỗ lão hán ra thì Đỗ lão hán đã đẩy tay nàng, nói với Phạm Trọng Lương, “Hắc hắc, lão Phạm, cái khác không nói, lão có giỏi thì sinh một đứa mập mạp nữa cho ta xem nào!”

Đỗ Thu Nương, Đỗ Kim Bảo, Phạm Trọng Lương “….”

Già rồi được quý tử, có cần khoe khoang tới mức đó không! Đỗ Thu Nương yên lặng quay mặt đi. Phụ thân, mất mặt quá!

Đỗ Thu Nương và Đỗ Kim Bảo vất vả lắm mới tách hai người ra được đưa về phòng nghỉ ngơi. Đỗ Thu Nương thở phào một hơi, hỏi thăm Đỗ Kim Bảo về chuyện Đỗ Ngân Bảo.

“Ngân Bảo có nói lúc nào về không?”

“Sợ là còn lâu!” Đỗ Kim Bảo chần chờ một lúc mới trả lời.

“An Nhiên vẫn chưa chịu?”


Đã sửa bởi Ren San lúc 05.03.2017, 21:32, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 06.02.2017, 11:04
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 15.05.2016, 21:11
Bài viết: 43
Được thanks: 14 lần
Điểm: 0.51
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông - Điểm: 1
Cảm thấy Tề Phong thích Thu Nương á?  Đocj đến giờ mới cmt được. Hóng chương mới? Thanks nàng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 221 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 43, 44, 45

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

9 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

10 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

11 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 89, 90, 91

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 24/07]

1, 2, 3, 4, 5

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

17 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75

20 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Vong Ưu Tình
Vong Ưu Tình

Kyz: .
Jun_Lê: thi miss gì đấy???
Nminhngoc1012: Cả nhà ngủ ngon. Ai chưa đăng kí thi miss mai nhớ đăng kí nhé, màu nick hồng vĩnh viễn đẹp lắm ^^
NguyệtHoaDạTuyết: ...
Hino Eji: ..
Nhím1512: [Hiện đại] Yêu em! Cô gái nhỏpr truyện
Jinnn: bye bye =((
♥ Maybe ♥: anh yêu...
Ngân¤Nguyệt: Pp mn luôn nạ, chúc mn ngon giấc :wave2:
Ngân¤Nguyệt: Mon tỷ: :D3 pp tỷ ngủ ngon :wave3:
Mon Miêu: Ôi buồn ngủ quá, thôi ta đi ngủ đây, tạm biệt mọi người nhé :wave:
Ngân¤Nguyệt: Pp Quân tỷ :wave2:
Mon Miêu: Tiểu nguyệt: ùm, mà năm ngoái nhiều hoen ý, ngắm phả phê nhé :D2
Tiểu Linh Đang: Cầu ôm hôn
Cô Quân: thoi đi ngủ. Bye mn :hug:
Ngân¤Nguyệt: Jinnn mỹ nhân: :flower: tại hạ ủng hộ nàng
Mon tỷ: miss năm nay toànmỹ nữ thi ko thui :love2:
Nhím1512: [Hiện đại] Yêu em! Cô gái nhỏpr truyện
Cô Quân: Mew . hí hí :hug: chụy em tốt
Ngân đệ, ta nghèo hơn đệ :))
Mon Miêu: Jinn: 1 người đc vote 4 người đúng hông
Mon Miêu: Tiểu Nguyệt: haha, sắp hết hạn ngày thi rồi mà ít thí sinh nhỉ, năm ngoái tận 88 người luôn ý ^^
Jinnn: pr trá hình =))
Jinnn: ai k thi đc nhớ vote cho mị nhé :3
Ngân¤Nguyệt: Quân tỷ: :hug: Ngân nghèo quá, tỷ bao nuôi N đi :hixhix:
Mon tỷ: :flower: đệ bất nam bất nữ sao thi miss đc :D3
Jinnn: Mon: thật á =))
....: rồi rồi -.-
Bảo Tiểu Vọng: đi đi -.-
Mon Miêu: A quân: vậy cũng đc nè :kiss5:
....: thôi thôi ._. vk cư tê của ck ._. ck đi liền ._.
Mon Miêu: Jinn, ta á, năm nay 20 đi :D2
Bảo Tiểu Vọng: ta chặn nữa h ._.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.