Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 16.12.2017, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5682
Được thanks: 8058 lần
Điểm: 1.67
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng 17.3 - Điểm: 2
Mong rằng chị Quý Du Nhiên sẽ hỏi ra được tin tức sự tình bệnh của anh Phượng Dục Minh, ko biết tại sao anh Phượng Dục Minh lại trở nên như vậy nữa

Thanks Puck thật nhiều



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bích Trâm về bài viết trên: Puck
     

Có bài mới 18.12.2017, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3303
Được thanks: 25384 lần
Điểm: 31.45
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng 18.1 - Điểm: 39
Chương 18.1: Tất cả đều kết thúc

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vội vàng chạy về Dật Vương phủ, Quý Du Nhiên lập tức để cho người kêu Bình công công và Lý ma ma tới.

“Vương phi, chuyện gì gấp gáp như vậy? Hoàng thượng hắn...” Chạy tới trước mặt Quý Du Nhiên, Bình công công liền vội vàng hỏi.

Quý Du Nhiên giận tái mặt, ánh mắt lạnh lẽo dò xét một hồi trên mặt hai lão nhân, chậm rãi mở miệng: “Bình công công, Lý ma ma, ta chỉ muốn hỏi hai người một câu. Năm đó, bệnh của Vương gia có liên quan đến đương kim Hoàng hậu, thật sao?”

Hai người lập tức run lên.

“Vương phi, sự tình đã qua nhiều năm như vậy, ngài còn nhắc lại chuyện xưa, có ý gì đây?”

“Thật sao?” Quý Du Nhiên cười khẽ, “Nhưng mà, hôm nay ở trong Hoàng cung, Địch phi ở trước mặt Hoàng thượng nói cho Hoàng thượng biết thất Hoàng tử giả bộ nhiều năm như vậy, chính là vì tránh né Hoàng hậu hãm hại. Thậm chí, trong cung nhiều cung phi sinh hạ tiểu Hoàng tử như vậy hoặc chết non hoặc bệnh tật, cũng liên quan đến Hoàng hậu. Vậy các ngươi suy nghĩ một chút, năm đó Vương gia bệnh nặng một trận, có thể cũng do bà ta âm thầm ra tay không?”

Vừa nói chuyện, ánh mắt của nàng nhẹ nhàng đảo qua, “Đúng rồi, ban đầu khi Vương gia ngã bệnh là ai phục vụ bên cạnh Vương gia? Là ai sắc thuốc mớm thuốc cho Vương gia? Thậm chí, ta còn nghe nói, năm đó bên cạnh Trần phi có người có giao tình rất sâu với cung nữ bên cạnh Hoàng hậu, thiếu chút nữa cùng nhau kết nhóm cùng -”

Bịch bịch bịch!

Tiếng dập đầu liên tiếp vang lên, Bình công công quỳ xuống kêu to: “Vương phi xin bớt giận, lão nô nói ra là được!” diee ndda fnleeq uysd doon

Quả nhiên là lão! Quý Du Nhiên âm thầm nắm chặt quả đấm: “Nói ra cái gì?”

“Năm đó, lão nô đúng là người của Hoàng hậu nương nương, cũng có giao hảo với Thu Nguyệt bên cạnh Hoàng hậu nương nương. Bởi vì bà ấy, lão nô cam tâm tình nguyện để Hoàng hậu nương nương sai khiến, vụng trộm tạo ra không ít chướng ngại vật cho Trần phi nương nương còn có Vương gia.”

“Còn gì nữa không?” Quý Du Nhiên bắt đầu lo lắng, “Làm hại Vương gia ngã bệnh, để cho hắn biến thành như bây giờ, có phải cũng do ngươi không?”

“Không phải!” Bình công công vội vàng lắc đầu.

Quý Du Nhiên hừ lạnh: “Ngươi cho rằng ta có tin hay không?”

Bình công công vội vàng ngẩng đầu, trên khuôn mặt già nua vương đầy nước mắt: “Lão nô không dám lừa Vương phi, những câu lão nô nói đều là thật, tuyệt đối không nửa câu giả dối!”

“Thật sao? Vậy ngược lại ngươi nói một chút xem, rốt cuộc là ai hại Vương gia thành ra như vậy?”

“Cái đó, là...”

“Nói!”

“Là Trần phi nương nương!”

Cái gì!? Quý Du Nhiên thoáng chốc ngây ngẩn cả người, “Ngươi lặp lại lần nữa?” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Bình công công cúi thấp xuống: “Năm đó, bỏ thuốc cho Vương gia, không phải là lão nô, là Trần phi nương nương. Hơn nữa, thuốc kia không phải hạ trong thuốc của Vương gia, mà ở trong bánh ngọt do Trần phi nương nương tự tay làm cho Vương gia.”

Trong đầu Quý Du Nhiên chợt trống rỗng.

Làm sao có thể? Hùm dữ còn không ăn thịt con, Trần phi một nữ tử làm mẫu thân, sao lại ác độc ra tay như vậy với nhi tử ruột của mình?

“Hồi bẩm Vương phi, ban đầu Trần phi nương nương cũng là bất đắc dĩ. Vốn trước khi Trần phi mang thai, Hoàng hậu nương nương đã sinh hạ Ninh Vương, Thái hậu mới sai người ngừng rót canh tránh thai cho các tần phi, vì vậy Trần phi có thai. Nhưng mà, ai ngờ Ninh Vương sinh ra đã kém cỏi, đến ba tuổi còn không nói chuyện, Hoàng hậu nương nương biết chuyện không ổn, may mà lại sinh ra Thái tử. Nhưng mà, lúc ấy Ninh Vương nằm trên giường bệnh không dậy nổi, Thái tử còn tấm bé, cố tình Vương gia chúng ta do Trần phi nương nương sinh hạ lại khỏe mạnh hoạt bát, người gặp người thích, ngay cả Thái hậu nương nương và Hoàng thượng cũng yêu thích không buông tay. Hai phía đối lập, Hoàng hậu nương nương rất bất mãn với Trần phi nương nương, Trần phi nương nương biết, nhưng cũng không dám nói thêm gì, chỉ có thể yên lặng nhịn Hoàng hậu nương nương ức hiếp. Chỉ có điều, theo Vương gia càng ngày càng lớn, Thái hậu thậm chí mang tới bên người nuôi dạy, chuyện này chân chính xúc động tới sát tâm của Hoàng hậu nương nương. Trần phi nương nương tự biết xuất thân của mình thấp hèn, không bảo vệ được Vương gia, rồi lại không đành lòng nhìn Vương gia liên tiếp gặp thủ đoạn hiểm độc, bà cũng không có biện pháp nào, mới độc ác với Vương gia...” Ý nghĩ trong lòng bất tri bất giác bật thốt lên, Bình công công nghe được, liền vội vàng giải thích. di1enda4nle3qu21ydo0n

Là thế này sao? Tim Quý Du Nhiên chợt co rút lại, “Ngươi nói là thật?”

“Thiên chân vạn xác! Lão nô không dám lừa Vương phi!”

Đúng rồi, còn nhớ rõ ban đầu, Phượng Dục Minh cũng đã nói, Trần phi thích làm bánh ngọt cho hắn ăn, cũng vừa nhìn hắn ăn bà vừa khóc. Chắc hẳn cũng vì nguyên nhân này?

Thân là một mẫu thân, vì bảo toàn tính mạng của hài tử, lại không thể không độc ngu hắn, đây là một chuyện đau lòng như thế nào? Chính là, Trần phi à Trần phi, bà cuối cùng không thông minh bằng Địch phi. Địch phi còn có thể khiến thất Hoàng tử giả bộ bị tàn phế, Trần phi lại chân chính hạ thủ với nhi tử của mình.

“Ái phi.” Phượng Dục Minh bên cạnh đột nhiên kéo kéo nàng, Quý Du Nhiên xoay đầu lại, nhìn tròng mắt sáng trong quá đỗi của hắn, hốc mắt đột nhiên rất chua xót.

“Ái phi nàng làm sao vậy? Không khóc không khóc, ai bắt nạt nàng, nàng nói cho bổn Vương, bổn Vương dạy dỗ kẻ đó giúp nàng!” Hai tay vụng về lau nước mắt trên mặt nàng, càng lau càng nhiều, lau thế nào cũng không xong. Phượng Dục Minh nóng nảy, “Bình công công, sao ngươi lại bắt nạt ái phi? Không cho phép ngươi bắt nạt nàng?”

Bình công công vội vàng phủ phục xuống, bốp bốp đánh mình hai bàn tay, “Lão nô biết, Vương phi ngài hận lão nô, lão nô sao lại không hận mình? Nhớ năm đó, Trần phi đối xử với lão nô không tệ, lão nô lại lấy oán báo ân, là lão nô không có lương tâm, lão nô cũng hối tiếc không kịp. Lão nô vốn định lấy cái chết tạ tội, nhưng Trần phi nương nương đau thương quá độ bỏ mình, bên cạnh Vương gia chỉ có lão nô và Lý ma ma. Tất cả những người khác đều bị Hoàng hậu nương nương sai khiến đi, lão nô không đành lòng nhìn Vương gia một lần nữa rơi vào trong tay Hoàng hậu nương nương, mới tham sống sợ chết, vẫn ở lại bên cạnh Vương gia chăm sóc Vương gia. Hiện giờ, Vương gia đã lớn lên, cũng cưới ngài, sẽ lập tức sinh mấy hài tử của mình, lão nô hài lòng, đi xuống cửu tuyền cũng có thể giao phó lại với Trần phi nương nương. Ngài cứ việc yên tâm, lão nô tuyệt đối sẽ không lưu luyến hậu thế nữa. Trong vòng ba ngày, lão nô nhất định cho ngài một công đạo!” Dieễn ddàn lee quiy đôn

Nói xong, lại bịch bịch dập đầu ba cái, mới đứng lên, xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra ngoài.

“Từ đã!” Quý Du Nhiên vội vàng quát to một tiếng.

Bình công công thẫn thờ xoay người, “Vương phi còn có chuyện gì muốn hỏi?”

“Chuyện ngươi làm với Vương gia, Trần phi biết không?”

“Nương nương ngài tấm lòng nhân hậu, mặc dù biết rõ chuyện lão nô bí mật làm, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ dần dần xa cách lão nô mà thôi.”

Cũng chính là bà có biết. Quý Du Nhiên nhắm mắt lại, trước mắt bất giác hiện lên khuôn mặt mỹ nhân hoa lê đẫm mưa *. Gương mặt đó, có năm sáu phần tương tự Phượng Dục Minh.

(*) Lê hoa đái vũ: Hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi - một trong tứ đại mỹ nhân lịch sử Trung Quốc. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Một lần nữa mở mắt ra, nàng nắm chặt tay Phượng Dục Minh: “Vậy ngươi có biết, Trần phi hạ thuốc gì cho Vương gia không?”

“Lão nô biết.”

“Là cái gì? Ngươi biết thuốc giải là gì không? Chỉ cần ngươi đưa thuốc giải ra, ta sẽ miễn tội cho ngươi!”

Nghe thấy lời ấy, Bình công công nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt từ khóe mắt trượt xuống, “Vô dụng, đã quá muộn.” Lắc đầu, lão nức nở nói.

Nội tâm kích động của Quý Du Nhiên chợt rơi vào vực sâu không đáy, “Ngươi có ý tứ gì?” die nd da nl e q uu ydo n

“Nhớ năm đó, chờ Vương gia được phong Vương xuất cung, lão nô cũng đi tìm thuốc giải cho Vương gia ăn vào, nhưng mà, Vương gia cứ như vậy những năm này, độc trong người đã xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, sớm không trừ sạch được. Thái y có giao hảo tốt với lão nô đã từng nói cho lão nô, tình huống bây giờ của Vương gia là bệnh lâu ngày ngấm sâu, không chữa khỏi được, là trị không hết rồi.”

Trời!

Trước mắt lại tối sầm lại, Quý Du Nhiên gần như ngất xỉu đi.

“Ái phi!” Phượng Dục Minh vội vàng ôm lấy nàng, “Nàng làm sao vậy? Ái phi? Người đâu, mau gọi Thái y! Mau gọi Thái y!”

Bên tai vang lên một loạt tiếng bước chân rối ren.

Chờ Quý Du Nhiên chậm rãi phục hồi tinh thần lại, nàng đã nằm trên giường rồi.

Phượng Dục Minh tỏ vẻ lo lắng ngồi bên mép giường, một Thái y vừa mới bắt mạch xong lui sang bên cạnh: “Khởi bẩm Vương gia, Vương phi bởi vì ưu tư quá nặng, đau lòng quá độ mới có thể như thế. Bây giờ Vương phi có thai, phải tránh quá vui quá buồn, nếu không thai nhi trong bụng sẽ không tốt. Vi thần trước kê mấy đơn thuốc dưỡng thai, kính xin Vương phi vì bào thai trong bụng, giữ vững tâm tình ổn định, đừng để ngoại vật quấy nhiễu.”

“Ừ,  biết.” Giọng Quý Du Nhiên lạnh nhạt nói, Thái y vội vàng đi tới phòng ngoài viết đơn thuốc.

“Ái phi!” Chờ Thái y vừa đi, Phượng Dục Minh vội vàng vén chăn lên ôm nàng vào trong ngực, “Nàng hù chết bổn Vương rồi! Bổn Vương cho rằng nàng lại muốn rời bỏ bổn Vương mà đi!”

Một luồng ấm áp tràn lan ra trên cổ, Quý Du Nhiên biết hắn lại khóc nữa. Chàng ngốc này của nàng!

Cảm xúc đau thương và vui vẻ đan xen trong lòng, Quý Du Nhiên cũng không biết nên khóc hay nên cười.

Khẽ đẩy hắn ra, nàng lau khô nước mắt cho hắn: “Đã là người sắp làm phụ thân, còn khóc cái gì?”

“Chỉ cần ái phi nàng không có chuyện gì, có làm phụ thân hay không, bổn Vương không thèm để ý!” Hít hít lỗ mũi, Phượng Dục Minh buồn bực nói.

Quý Du Nhiên mím môi, khẽ cầm bàn tay hắn, “Vương gia.”

“Ái phi?”

“Chàng cảm thấy hiện tại chúng ta sống như như thế nào? Chàng hài lòng không?”

“Hài lòng! Có ái phi ở bên cạnh, bổn Vương hài lòng mà!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Gió, Hothao, TTripleNguyen, abc1212, vân anh kute, xichgo
     
Có bài mới 20.12.2017, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3303
Được thanks: 25384 lần
Điểm: 31.45
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng 18.2 - Điểm: 38
Chương 18.2: Tất cả đều kết thúc

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Như vậy, chàng có từng hận những kẻ gọi chàng là kẻ ngốc không? Chàng muốn một ngày kia không bị bọn họ gọi như vậy không?”

“Trước kia rất đáng ghét. Nhưng mà...” Gãi gãi đầu, Phượng Dục Minh ngây ngốc cười, “Bổn Vương thích nghe nàng gọi như vậy.”

Quý Du Nhiên ấm áp trong lòng, vội vàng ôm thật chặt lấy hắn, “Đã như vậy, chúng ta liền thuận theo tự nhiên đi! Chàng có ta, ta có chàng, hai chúng ta ở chung một chỗ, vậy là đủ rồi.”

Cái gì mà ánh mắt người ngoài, cái gì mà ngốc với không ngốc, hắn không quan tâm, nàng cũng không quan tâm!

“Ừm! Bổn Vương có nàng, vậy là đủ rồi.” Mặc dù nghe không hiểu lời của nàng, Phượng Dục Minh vẫn gật đầu theo, “Ái phi, chỉ cần nàng ở bên cạnh bổn Vương, không chết trước mặt bổn Vương, bổn Vương cũng rất vui vẻ, ngày ngày cũng vui vẻ!”

“Chàng hãy yên tâm đi, ta sẽ không chết trước mặt chàng. Chàng ngốc này, muốn chết khẳng định chàng cũng chết trước!” Quý Du Nhiên nhỏ giọng nói xong, nước mắt không nhịn được lăn từ hốc mắt xuống.

“Ái phi, nàng – ưmh!”

Không muốn nhiều lời nữa, Quý Du Nhiên ôm lấy hắn, dùng môi của nàng che kín môi hắn.

--- ------ Ta là đường ranh giới thất Hoàng tử lên ngôi --- ------

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý ma ma đi tới phòng Quý Du Nhiên: “Vương phi, Bình công công đi rồi.”

Lòng của Quý Du Nhiên lại nhéo lại, sắc mặt lại hết sức bình thản; “Ta biết rồi,cho người nhập liệm cho lão ấy, tìm một chỗ tốt chôn đi!”

“Vâng.”

Tang sự của một lão nhân gia trong Vương phủ, chẳng qua chỉ nhấc lên chút sóng nhỏ trong Dật Vương phủ mà thôi. Đối với bên ngoài, nhất là Hoàng cung đang không ổn định mà nói, căn bản không hề có một chút ảnh hưởng. di3nd@nl3qu.yd0n

Ngày thứ ba, trong cung truyền đến tin tức: Thái tử phi đã bị điên được đón từ lãnh cung ra ngoài, đưa đến trong phủ bên ngoài cung đã đổi thành Lương Vương phủ nhốt Thái tử đã bị phế, kể cả một đám cơ thiếp của Thái tử bị phế, để cho các nàng tiếp tục hầu hạ Thái tử bị phế. Bởi vì hai nhi tử liên tiếp gặp chuyện không may, Hoàng hậu rất bị đả kích, không quan tâm thế tục hồng trần, tự xin bỏ danh hiệu Hoàng hậu, trước đi cùng Thái hậu niệm kinh lễ Phật, yêu cầu này bị Hoàng đế cự tuyệt. Hoàng hậu liền đóng cửa không ra, đổi áo đơn thuần, ngày ngày ăn chay niệm Phật, không hề gặp bất kỳ ai.

Mà bệnh của Hoàng đế, càng lúc càng nghiêm trọng.

Theo thời gian trôi đi, bụng của Quý Du Nhiên dần lồi lên không ít. Thái hậu vẫn như cũ cách một ngày triệu kiến nàng một lần, thỉnh thoảng cảm thán việc đời một năm này khó đoán với nàng, vừa tán giương mấy câu về mẫu tử Địch phi thủ hộ trước giường không xa không rời Hoàng đế. Mỗi một lần, Quý Du Nhiên đều cười làm lành thuận theo nói vài lời hữu ích cho bọn họ. Thời gian trôi đi, khi nhắc tới hai mẫu tử này thì trên mặt Thái hậu cũng mang theo vẻ thản nhiên, ngay cả khi nói đến thân thể Hoàng đế càng ngày càng đơn bạc cũng không đau thương nữa.

Thời gian thoáng một cái hai tháng trôi qua. Bụng Quý Du Nhiên giống như khí cầu thổi lên càng thổi càng lớn.

Một ngày này, nàng đang ngồi trong xe ngựa tiến về Hoàng cung, đột nhiên nghe được ––

Boong, boong, boong.

Tiếng chuông dài xa xa ngân nga trên bầu trời đế đô, trầm thấp như thế, tĩnh mịch như thế, khiến cho trong lòng người ta cũng bất giác hơi xuống thấp. Đôi tay nắm chặt cửa sổ xe, liền nghe thấy có người bên ngoài lớn tiếng kêu lên –– di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Hoàng thượng băng hà rồi! Hoàng thượng băng hà rồi!”

Không lâu lắm, tất cả triều thần mặc quan phục lao vào trong Hoàng cung.

Trong ngoài Hoàng cung đã sớm giăng đầy lụa trắng, đưa mắt nhìn lại, hoàn toàn xơ xác tiêu điều.

“Hoàng tổ mẫu!” Vội vàng chạy tới tẩm cung Thái hậu, lão nhân gia đã sớm xụi lơ trên đất. Quý Du Nhiên vội vàng chạy tới, cùng Phượng Dục Minh đỡ bà lên.

“Nhanh, đi, đi chỗ Hoàng đế! Nhanh lên một chút mang ai gia đi!”

“Vâng.”

Gần như một đường bước nhanh qua, liền thấy ngoài cửa tẩm cung của Hoàng đế đã sớm có Thái y và triều thần quỳ đầy.

Đi vào trong điện, một đám cung phi Hoàng tử Hoàng nữ chen chúc quỳ đầy đất. Mà ở trước long sàng của Hoàng đế, quỳ chính là hai mẫu tử Địch phi đã sớm hình dung tiều tụy.

Địch phi sớm khóc ngất đi rồi, đôi tay lại vẫn nắm chặt tay Hoàng đế, cung nữ bên cạnh vốn cạy không ra.

Tiếng kêu khóc to bi thương vang vọng trong điện, tràn đầy lỗ tai mỗi người, khiến cho người ta cũng không nhịn được mà hốc mắt ẩm ướt, nước mắt chảy xuống.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, thất Hoàng tử Phượng Dục Kha tài đức nhiều mặt, nhân hiếu có thừa, phụng dưỡng trước giường bệnh của trẫm hai tháng, lòng hiếu kia cảm trời đất, trẫm quá mức yêu hắn. Hiện trẫm ốm chết, truyền ngôi cho thất Hoàng tử, để bảo vệ quốc thổ Đại Lương ta, dù sao phải yêu dân như con, mọi việc lấy giang sơn xã tắc làm trọng, khâm thử!” die ennd kdan/le eequhyd onnn

Tiếng thái giám the thé vang lên ngoài điện, âm thanh ngân nga vong vọng trên bầu trời Hoàng cung.

Quý Du Nhiên âm thầm nắm chặt tay Phượng Dục Minh, trong lòng thở dài một hơi: Thành, bọn họ được rồi.

Ngày mùn sáu tháng tư năm Nguyên Phong thứ hai mươi lăm, Nguyên Phong đế chết bệnh, truyền ngôi cho thất Hoàng tử.

Mùng sáu tháng năm năm Kiến Gia Nguyên, tân đế lên ngôi, lấy hiệu Kiến Gia đế.

Trong vòng thời gian ngắn ngủi một tháng, tiên đế bệnh qua đời, tân đế thượng vị, hậu cung tân đế cũng vào ở một Hoàng hậu hai phi tần và hai mươi vị mỹ nhân.

Địch phi và Hoàng hậu đều được phong hào Thái hậu, Thái hậu trước tôn xưng là Thái Hoàng Thái hậu. Chỉ có điều, bởi vì Tây Hoàng hậu dốc lòng lễ Phật, không hỏi thế sự, được gia phong cũng không có bao nhiêu phản ứng; Thái Hoàng Thái hậu cũng thế.

Nhưng bởi vì tân đế còn tấm bé, không quen thuộc chính vụ, Đông Thái hậu buông rèm chấp chính, cùng Tể tướng tân nhậm cùng phụ chính.

Bốn tháng sau, Quý Du Nhiên sinh một nam anh ở Dật Vương phủ, đây là tân sinh mệnh đầu tiên của Hoàng tộc sau khi tiên đế ra đi. Tân đế rất vui mừng, ban thưởng vô số, cũng tự mình đặt tên cho tiểu Hoàng chất là Duệ.

Chỉ chớp mắt, lại qua một tháng.

Sau tiệc đầy tháng của nhi tử, Quý Du Nhiên và Phượng Dục Minh cùng vào cung bái kiến tân đế Thái hậu.

Tân đế bận rộn, sau khi gặp mặt liền đi Ngự thư phòng. Đông Thái hậu đầy mặt ý cười đón Quý Du Nhiên và trong điện, trong đôi mắt trong trẻo kia không hề thấy chút lệ nào nữa, ngược lại lộ ra vài phần sắc sảo.

Liền tranh thủ ôm hài tử vào trong lòng, nhiệt tình trêu chọc mấy cái, Đông Thái hậu mới nói với nàng: “Sáng nay ai gia vẫn lẩm bẩm! Duệ nhi đầy tháng, các ngươi cũng nên mang hài tử vào cung tới thăm ai gia một chút. Đúng rồi, bên chỗ Thái Hoàng Thái hậu các ngươi đã đi chưa?”

“Chờ gặp Đông Thái hậu, rồi đi ra mắt Thái Hoàng Thái hậu.” Quý Du Nhiên nói.

Khóe miệng Đông Thái hậu khẽ nhếch, lại trêu chọc tiểu oa nhi, “Đã như vậy, vậy lát nữa ngươi đi đi! Thời gian gần đây Thái Hoàng Thái hậu không được tốt, thấy Duệ nhi nhất định sẽ vui mừng.”

“Thần thiếp biết.” Quý Du Nhiên nói, chợt kéo Phượng Dục Minh quỳ xuống, “Chỉ có điều, trước khi ra mắt Thái Hoàng Thái hậu, thần thiếp và Vương gia có một chuyện muốn nhờ!” dfienddn lieqiudoon

Đông Thái hậu sửng sốt, “Chuyện gì?”

“Hiện giờ, thánh thượng lên ngôi, thiên hạ thái bình, xã tắc yên ổn, thần thiếp và Vương gia cảm thấy, đã đến lúc chúng thần nên đi đất phong rồi.”

Chân mày thanh tú của Đông Thái hậu khẽ cau lên, “Dật Vương phi, ngươi đây là có ý gì?”

Quý Du Nhiên cúi đầu, “Xin Thái hậu nương nương ân chuẩn cho phu thê chúng thần tiến về đất phong!”

“Dật Vương phi...”

“Kính xin Thái hậu nương nương ân chuẩn!”

“Được rồi!” Cuối cùng thở dài, Đông Thái hậu nhỏ giọng nói, “Ngươi đã quyết định đi, vậy ai gia liền thuận theo ý của ngươi. Chỉ có điều, cho dù như thế nào, các ngươi cũng phải ở lại đế đô thêm mấy ngày. Duệ nhi còn nhỏ, không tiện bôn ba, thân thể Thái Hoàng Thái hậu càng ngày càng tệ, Dật Vương là tôn tử bà yêu thích nhất, nếu lúc lão nhân gia bà qua đời mà các ngươi không ở bên cạnh, đó chính là các ngươi bất hiếu!”

“Dạ, thần thiếp hiểu.”

“Được rồi, các ngươi lui xuống đi!”

“Vâng.”

Đưa mắt nhìn phu thê bọn họ ôm hài tử đi xa, chân mày đang nhíu chặt của Đông Thái hậu buông lỏng ra, khóe môi xinh đẹp khẽ nhếch lên, “Quả nhiên là người thông minh.”

“Thái hậu.” Cung nữ bên cạnh dâng lên một tách trà thơm, “Vì sao vào lúc này Dật Vương phi lại muốn đi đất phong? Ở lại đế đô ngây ngô không phải rất tốt sao?”

“Cũng bởi vì nàng ta là người thông minh, cho nên sẽ không lưu lại đế đô lâu hơn. Ngược lại đi đất phong, cuộc sống của bọn họ mới càng thêm yên ổn.” Đông Thái hậu khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm trà rồi mới đè ý niệm vừa mới nổi lên trong lòng xuống.

Một năm sau, Thái Hoàng Thái hậu bệnh qua đời, Hoàng đế cực kỳ bi ai không dứt, cùng Dật Vương quỳ trước linh cữu ba ngày ba đêm.

Sau khi quản bảy bảy bốn mươi chín ngày, Thái Hoàng Thái hậu hạ táng vào đế lăng. Cùng tháng, Dật Vương dâng tấu xin đi đất phong.

Mà vào ngày thứ hai sau khi Dật Vương dâng tấu, Thánh chỉ đến Dật Vương phủ, phong Dật Vương gia Phượng Dục Minh là Hiền Vương, đất phong Giang Nam, cũng ban thưởng năm mươi xe châu báu, lại ban thưởng kim bài miễn chết, còn cho tước vị Hiền Vương tương truyền đời đời, thừa kế đời sau, vĩnh viễn không giáng xuống.

Thánh chỉ vừa ra, kinh động cả quốc gia, tất cả mọi người hô to Thánh thượng nhân ái, quan tâm yêu thương huynh trưởng duy nhất của mình có thừa.

Mà ở trong Dật Vương phủ, tay nâng quyển trục màu vàng sáng, một tay trêu chọc nhi tử mới học đi, vừa liếc mắt nhìn nhi tử đang liếm mặt nháy mắt ra hiệu Phượng Dục Minh, khóe môi Quý Du Nhiên khẽ nhếch, cúi đầu bật cười.

Bọn họ lui một bước, cao bay xa chạy, nuốt bí mật về đương kim Hoàng đế đoạt vị nát trong bụng. Mà Thánh thượng và Đông Thái hậu cũng bánh ít đi, cho phép hậu thế của bọn họ không ngừng vinh hoa phú quý, trao đổi ích lợi này, rất có lời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Gió, Hothao, TTripleNguyen, abc1212, vân anh kute, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bijenjo, bubenoluz, Google Adsense [Bot], Kim My, lovenoo1510, Nguyễn Ngọc Đông Anh và 307 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.