Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 

Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều

 
Có bài mới 21.01.2017, 23:14
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2387
Được thanks: 20027 lần
Điểm: 10.85
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C87) - Điểm: 11
Chương 87: Kết thúc

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Thời gian ba ngày thoáng qua tức thì, Tô Hồng Tụ cũng không ở trong nhà tranh Vệ Thiên sắp xếp cho nàng, mà tiến vào hang núi Sở Hiên tìm cho nàng, đồng thời sử dụng rơm rạ làm chăn nệm.

Chẳng hiểu tại sao, Tô Hồng Tụ cảm thấy, người nơi này giống như không để nàng vào trong mắt.

Hang núi ngay bên ngoài nơi đóng quân, thủ hạ Vệ Thiên cũng thường đi săn, đi qua đi lại sẽ đi qua cửa hang, nhưng bọn hắn chưa bao giờ chào hỏi nàng, nhìn thấy nàng cũng coi như không thấy.

Ngoại trừ Vệ Thập Nhị, vốn không có mấy người biết Tô Hồng Tụ, huống hồ, Vệ Thập Nhị đi ra ngoài, vốn không có ở đây, không có lệnh của Vệ Thập Nhị, càng thêm không có ai để ý đến Tô Hồng Tụ.

Ở trong hang núi ba ngày, mặc dù Sở Hiên đều đốt thảo dược đuổi côn trùng ở tất cả các chỗ hẻo lánh trong hang núi, nhưng Tô Hồng Tụ vẫn bị chích đến cả người đầy nốt, khuôn mặt nhỏ mềm mại sưng lên hai nốt, đỏ đỏ quả thật cứ như phá tướng.

Nàng bụm mặt, làm bộ đáng thương, từ khe ngón tay rón rén nhìn Sở Hiên đang chuẩn bị quần áo vì nàng, bôi thuốc đuổi côn trùng lên người.

“Ta không thích nơi này.”

Tô Hồng Tụ thò bàn tay nhỏ bé, nhẹ nhàng kéo vạt áo Sở Hiên, khẽ nói: “Rốt cuộc tới khi nào ngươi mới dẫn ta đi, khi nào chúng ta mới có thể về nhà?”

Tô Hồng Tụ khẽ nói, thói quen thành tự nhiên, nàng bất tri bất giác coi hậu cung Đại Lương là nhà.

Sở Hiên nhanh chóng ngẩng đầu, tròng mắt đen sắc bén nhanh chóng liếc qua Tô Hồng Tụ người đầy nốt côn trùng cắn, cúi gằm đầu, vẻ mặt cầu xin.

“Không biết.”

Hán lạnh nhạt nói, chú ý tới trên cánh tay trắng nõn của Tô Hồng Tụ lại thêm một nốt nhọt tím xanh, vừa rồi va chạm trúng, chân mày nhanh chóng nhăn lại.

Mặt đất hang núi quá cứng ngắc, cho dù die~nda4nle^qu21ydo^n Sở Hiên đã sớm phủ đầy rơm rạ mềm mại lên mặt đất, nhưng da thịt mềm mại của Tô Hồng Tụ vẫn không chịu đựng được, hơi không để ý một chút vết nhọt sẽ bị bể ra.

Sở Hiên đã chuẩn bị xong quần áo cho Tô Hồng Tụ, đê cháo gà nóng hổi mới vừa nấu xong vào tay nàng, lấy cung tên, cầm đao cắm trên vách đá, xoay người rời đi.

Tô Hồng Tụ vội vàng đứng thẳng người dậy, ở sau lưng Sở Hiên ngó dáo dác không ngừng nhìn quanh.

“Ngươi phải đi đâu? Phải đi bao lâu? Lúc nào thì trở lại?”

“Đi săn thú, không biết.”

Sở Hiên không nhịn được nói, bóng dáng hoàn mỹ mất tích nơi rừng sâu, đi như con báo không thấy bóng, ngay lập tức biến mất tung tích.

Vùng sa mạc cách đó không xa, quân đội Vệ Thập Nhị viễn chinh trở về đang gặp phải nguy cơ trước đó chưa từng có, một đội người ngựa nước Ly vây thổ bảo nho nhỏ dùng để phòng ngự lại.

Chân mày Vệ Thập Nhị nhíu chặt, sắc mặt âm trầm, không nói một lời mà nhìn tướng sĩ nước Ly bên ngoài thổ bảo võ trang đầy đủ, giơ cao cung tên và đao chuẩn bị xông vào thổ bảo.

Vệ Thập Nhị cảm thấy trong quân của mình có gian tế, nếu không sao tướng sỹ nước Ly lại biết được hôm nay hắn trở về sẽ chọn con đường này?

Còn thiết lập mai phục hai bên đường trước đó?

Mà bây giờ tra rõ đã quá muộn, kẻ địch xông ra càng nhiều, từ đầu tường thổ bảo nhìn xuống, bên ngoài đông nghịt như bùn chảy, lại giống như bầy kiến chi chít, quân đội nước Ly chắc huy động toàn bộ lực lượng xuất trận, không tiếc giá nào vây hắn ở đây.

Đại Chu và nước Ly là kẻ thù truyền kiếp, mấy năm liên tục chinh chiến không dứt, ngươi chết ta sống, đã đánh nhau chết sống trên trăm năm.

Không biết có biết bao nhiêu tướng sỹ ưu tú của nước Ly chết dưới tướng lĩnh thủ hạ của Đại Chu, giống vậy, những năm này có vô số binh lính của Đại Chu bị mất mạng dưới gót sắt của quân đội nước Ly.

Hai đội ngũ giống như bầy thú khát máu nguyên thủy nhất, vừa thấy mặt đã muốn cắn xé nhau, chém giết lẫn nhau, không chết không ngừng.

Tướng lĩnh quân đội nước Ly – Mạc Kha – đã giết đỏ mắt rồi, hét lớn một tiếng, “Cánh phải, theo ta, lên!”

Mạc Kha thét lớn một tiếng, đã giơ cây die nda nle equ ydo nn đao đầm đìa máu tươi lên, giẫm lên thi thể tướng sĩ trên tường thành bị bắn rơi liên tục, cao giọng tru lên, như một đầu thú khát máu tàn bạo nhất, hùng hổ mà phóng tới thổ bảo.

Vệ Thập Nhị nhíu mày, kêu thủ hạ, “Bắn cho ta!”

Mưa tên từ trên trời rơi xuống giống như châu chấu, nghiêng trời lệch đất rơi xuống, xuyên qua áo giáp mỏng của tướng lãnh thủ hạ Mạc Kha, găm bọn họ trên đất.

Mỗi lần thủ hạ của Vệ Thập Nhị phóng ra, gần như đều khiến Mạc Kha tổn thất trầm trọng.

Nhưng mà Mạc Kha đã sớm giết đỏ mắt rồi, thấy thủ hạ không cách nào công kích thổ bảo, Mạc Kha thu đao đầm đìa máu tươi trên tay lại, rút cung tiễn sau lưng ra, từng mũi tên một, tiếng xé gió “Vèo vèo” bay đi, tướng sỹ bên cạnh Vệ Thập Nhị lập tức ngã xuống đất.

Binh lính hộ vệ bên người Vệ Thập Nhị không thể không bắt đầu lui về sau.

Mạc Kha kéo căng hết dây, dùng toàn lực, hét lớn một tiếng, hùng hổ bắn một mũi tên sắc bén mà hung mãnh về phía Vệ Thập Nhị.

“Phập” một tiếng, tiếng xé gió nổi lên, vào lúc này, Vệ Thập Nhị chỉ thấy vết máu trượt qua, sau đó trên đầu bay lên ánh trăng màu máu, ánh trăng lạnh lẽo, chảy xuôi theo mọi thứ, thấu vào da thịt thấm xương tủy người, lại làm khuất ánh mặt trời phía tây, cuối cùng thu lại thành một đao, lạnh lẽo bay ra đỡ lấy mũi tên Mạc Kha dùng hết toàn lực, bắn ra.

Dưới ánh đao tiến tới, tên của Mạc Kha bị xiết đến nát bấy, cuốn dưới đầu tường.

Mạc Kha điên cuồng, phát ra tiếng thét to với Sở Hiên chặn lại mũi tên trí mạng cho Vệ Thập Nhị: “Ai?”

Môi mỏng của Sở Hiên khẽ nhếch, cười như không cười, đứng trên đầu thành, từ trên cao mà bễ nghễ nhìn xuống Mạc Kha: “Chết đến nơi rồi, còn cần quan tam người khác tên gì?”

Mạc Kha nổi giận, thân hình đột ngột xông lên từ trên mặt đất, giống như con chim ưng hùng vĩ bay lên, trong nháy mắt nhảy lên trên đầu mọi người, một cước của hắn dẫm nát đầu một binh sỹ, khụ một tiếng, người nọ bị hắn dẫm gãy cổ, cổ ngửa ra sau, máu tươi trong miệng chảy lênh láng, mắt thấy không sống được nữa rồi.

Mạc Kha nhảy lên đầu tường, đao vung liên tục, mấy người lính vây quanh hắn lập tức phơi thây đầy đất.

Máu tươi văng khắp nơi, binh lính còn lại vội vàng che chở Vệ Thập Nhị, muốn lui về sau, Mạc Kha vừa nhìn thấy Vệ Thập Nhị, cười dữ tợn một tiếng, thân hình lại một lần nữa bay lên.

Theo hắn đột nhiên bay lên, thân thể die nd da nl e q uu ydo n của hắn hóa thành một hư ảnh màu đen trên không trung, đến nhanh như chớp.

Vài tên binh sỹ đi lên trước chặn đánh, còn chưa nhìn rõ thân hình của hắn, đã bị đao đầm đìa máu tươi trong tay hắn chém thành hai đoạn.

Binh sỹ cuối cùng dưới tay Vệ Thập Nhị đã bị Mạc Kha chém giết, mày kiếm của Vệ Thập Nhị nhíu chặt, vẻ mặt nặng nề.

Khi một tiếng vang thật lớn, quanh quẩn không thôi trên đầu thành, đao đầm đìa máu tươi trong tay Mạc Kha bị chặn lại, bóng dáng nhanh nhẹn như báo của Sở Hiên, khảnh khắc khi Mạc Kha sắp đánh về phía Vệ Thập Nhị, di chuyển thân thể nghênh đón trước mặt Mạc Kha.

Mạc Kha thu đao lại, đối mặt với Sở Hiên, cười ha ha, cười không phải nụ cười của người, mà là nụ cười của thú hoang.

Hai kẻ mạnh gặp nhau, tính dã man trong máu Mạc Kha bị kích thích trong nháy mắt, hắn nhìn thấy Sở Hiên, giống như một đầu sói nhìn thấy con mồi, không nhìn thấy chút tình cảm nào trong đôi mắt mờ mịt mông lung, chỉ bắn ra ánh sáng lạnh lùng khát máu.

Ngay sau đó, Mạc Kha nhào tới, vung đao, choang choang nổ bên tai không dứt, ánh đao bóng kiếm, không còn ai thấy rõ bóng dáng của Sở Hiên và Mạc Kha, chỉ thấy ánh bạc không ngừng nhấp nháy giữa không trung, nhanh như chớp, mạnh như sấm, chấn động, rung chuyển trời đất.

Vệ Thập Nhị hoàn toàn khiếp sợ rồi, cao thủ cùng cấp bậc chiến đấu, trước nay hắn chưa bao giờ được gặp, quả thật không thể tưởng tượng, hổ khiếu long ngâm.

Khi Mạc Kha hét lớn một tiếng một lần nữa, giơ đao lên, thân hình bay lên không mãnh liệt đánh về phía Sở Hiên, Sở Hiên lui về sau một bước, giơ đao bắn ra ánh bạc lên không trung đón nhận Mạc Kha.

Hai đao màu bạc va chạm vào nhau.

Trên đầu thành, giống như dâng lên một vầng thái dương, đôi mắt của tất cả mọi người đều bị chiếu sáng, sau một tiếng vang thật lớn, ngay lúc này cả tường thành đột nhiên rung lên, ầm ầm giữa bụi đất tung bay, đúng là sụp đổ.

Tất cả mọi người đều bị tiếng vang chấn động mãnh liệt này ngã xuống đất.

Trời ạ! Đây là thần lực như thế nào! Điều này có thể do người làm ra được sao?

Tất cả mọi người sợ ngây người.

Mạc Kha bị sức lực này đánh thẳng tới dưới đầu tường, lắc lư hai lần, té trên mặt đất, máu tươi trong miệng chảy lênh láng, binh lính đằng sau xông lên, bảo vệ hắn.

Sắc mặt Sở Hiên nghiêm nghị, nhìn từ trên cao xuống, đứng ngạo nghễ trên đầu tường.

Tường thành bên cạnh hắn sụp đổ một mảng lớn, khói đặc cuồn cuộn tràn ngập lên. Dưới tình cảnh như vậy tô đậm, Sở Hiên như thiên thần hạ phàm!

Đám binh sỹ nước Ly bắt đầu hốt hoảng lui về sau, bọn họ hoàn toàn bị tình cảnh trước mắt dọa sợ.

Mọi người như thủy triều xôn xao, lui xuống, đỡ Mạc Kha hấp hối trong miệng chảy đầy máu tươi, trong nháy mắt lui về sau, tan biến trong vô hình.

Văn này thật sự không viết nổi nữa, quả quyết thất bại, đề cương kiểu kết thúc tôi.

Cuối cùng Sở Hiên nuốt cả Vệ Thập Nhị và Phong Lăng Thiên. Tô Hồng Tụ vẫn không nhớ ra Tử Bạch, hai người hạnh phúc sống chung một chỗ.

KẾT THÚC

--- ------oOo---- -----



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 26.06.2017, 15:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 23:11
Bài viết: 553
Được thanks: 4083 lần
Điểm: 6.61
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 2
Ebook: Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều

Làm Ebook: Smiley Su


Tập tin gởi kèm:
Mi-cot-thien-thanh-Du-Gia-Tieu-Kieu.prc [536.22 KiB]
Đã tải 688 lần
Mi-cot-thien-thanh-Du-Gia-Tieu-Kieu.epub [684.86 KiB]
Đã tải 403 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

5 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

9 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

11 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Hiện đại] Tình sinh ý động - Tùy Hầu Châu

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

18 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

20 • [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99

1, 2, 3, 4, 5


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

serinleo1991: Ồ, thanks bạn nhé
Tú Vy: Serinleo, bạn chọn gởi bài trả lời ấy...
Hay quote bài viết rồi cmt...
serinleo1991: Bây giờ mình muốn bình luận cho bài viết mà sao không được nhỉ? Cứ bắt buộc phải log in Facebook?
Heo Heo Con: Ôi các Bạn  đâu rồi
Tiểu Linh Đang: bạn xem những điều đổi mới ở đây để được rõ hơn nhé viewtopic.php?t=407286
Phan Quyên: thân, là tại diễn đàn đổi mới nhanh quá hay tại mình vào nhầm?
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=394850&p=3256548#p3256548
Tú Vy: Hầy bạn bàng hoàng... sau nhiều năm bạn vẫn thích tanemura arlna...
Tiểu Cương Ngư: Ahihi oppa lại pm :D3
Tú Vy: Mới thấy rank thành viên xuất sắc dễ thương ghê... ahihi...
Tuyết Vô Tình: ==
Tú Vy: Haizz... Hồi đầu đọc ngược... đọc ngược một hồi thấy cẩu huyết quá thì chuyển sang nữ cường... đọc riết thấy bàn tay vàng quá chuyển qua đọc sủng... giờ sâu răng rồi chuyển qua sắc cho tình thú... cơ mà sắc thì cũng chai chai rồi giờ ngược sủng... ôi... :hixhix:
Tiểu Cương Ngư: Giề
Nalu0o0: Tiêu Dao trụ trì đã lâu ko gặp
Tiêu Dao Tự Tại: Haha đang đinh cho tình ra đảo. Hay lắm sun
Tiêu Dao Tự Tại: Tình :chair: có thích ra đảo k
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con ko thích ra ĐẢO!!! Cho con ra đảo nè :v
Độc Bá Thiên: Tiễn Heo vô giấc mộng đẹp :sleep: ầu ơi à ời
Tuyết Vô Tình: pp heo con :P
Heo Heo Con: That wa,,,oi ngu day bye
Tuyết Vô Tình: thiên tiêu ngọc vẫn :P
Độc Bá Thiên: Tiêu *chụt chụt kịt kịt*
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên kk :">
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) cho con ra đảo nhé nhớ mặt sư phụ :P
Heo Heo Con: Oi minh wen chuc tinh nua cu say giac nong,khong can mong mi.cu y nhu 1 giac ngu ngan nam y,dung bac chuoc heo nha hihi
Sunlia: tối mát ^^
Tuyết Vô Tình: gì ủi "Hey" chi?
Tuyết Vô Tình: hòm thì cất giữ   búp bê rồi tùy phong :D2
Tiểu Cương Ngư: 헤이
Heo Heo Con: Duong nhien ,ngu la bon su cua heo ma,  con ai kia xin bao trong,.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.