Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 259 bài ] 

Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều

 
Có bài mới 10.01.2017, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 1285
Được thanks: 440 lần
Điểm: 0.34
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 1
tôn kiệt cũng dễ thương ghê tíêc ko phải là nam9 = ̄ω ̄=



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 11.01.2017, 17:38
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2058
Được thanks: 17654 lần
Điểm: 10.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C71.2) - Điểm: 11
Chương 71.2: Náo loạn đến thẹn thùng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chỉ có điều, hiện giờ trên người Tô Hồng Tụ phủ thêm quần áo của Tôn Kiệt, đã không phải trần trụi như vừa rồi, cảnh xuân lộ hết ra ngoài.

Tô Hồng Tụ kéo vạt áo Tôn Kiệt, nhẹ nhàng nói: “Tại sao phải xử tử bọn họ? Thân thể bọn họ nhìn có vẻ đều rất cường tráng, chắc có thể đào than đá thêm vài thập niên.”

Nếu Tôn Kiệt nói những người kia đều là tử tù, Tô Hồng Tụ không có đồng tình gì với bọn họ, mà chân chính bàn chuyện.

Cả đám người kia đều cao lớn cường tráng, nhìn có vẻ có khí lực hơn hai người canh tử tù vừa đến hành lễ với Tôn Kiệt, tại sao Tôn Kiệt vừa nhìn bọn họ, lại muốn xử tử bọn họ?

Tôn Kiệt lôi kéo Tô Hồng Tụ chậm rãi đi lên phía trước, gặp phải than đá gồ ghề cản đường, thì xoay người ôm Tô Hồng Tụ từng bước đi lên.

Chỉ thấy hắn cúi đầu, mặt không có cảm xúc gì, giọng nói khó có được chút lạnh lùng: “Bọn họ đã thấy được phu nhân.”

Tô Hồng Tụ sửng sốt, nghĩ thầm, đây là lý do gì?

Nhưng nghĩ lại, a, hóa ra là như vậy, ton Kiệt chỉ, hẳn là mấy tử tù vừa rồi nhìn thấy nàng quần áo không chỉnh tề, dáng vẻ áo rách quần manh đi?

Nghĩ thông suốt điều này, Tô Hồng Tụ lập tức hơi kinh ngạc, lại hơi khiếp sợ nhìn Tôn Kiệt.

Không nhìn ra, nàng vẫn cảm thấy Tôn Kiệt ôn hòa lương thiện, là nàng gặp được người nhu nhược nhất, nhưng khi người này ra tay lấy tính mạnh người ta, thật không ngờ dứt khoát, chẳng chút nương tình  như vậy.

“Phu nhân, đây là nơi khai thác mỏ và lao dịch nhiều năm, không nên ở lâu, tại hạ đưa phu nhân trở về.”

Tôn Kiệt vừa đi, vừa cúi đầu nói.

Tô Hồng Tụ khẽ gật đầu, Tôn Kiệt ra dấu nàng đi trước hắn một bước.

Đường trong hang núi gồ ghề, chân núi dựng hơn mười nhà lều đơn sơ, người nơi này đa phần ánh mắt ngây ngốc die nd da nl e q uu ydo n không có tinh thần, giống như đi vào tuổi già, làm cho lòng người ta lo sợ bất an, Tô Hồng Tụ không tự chủ bước nhanh hơn.

Đi tới đi lui, nếu dưới chân không để ý, đạp phải tảng đá rồi, Tôn Kiệt đỡ Tô Hồng Tụ từ phía sau.

Tô Hồng Tụ quay đầu lại cười cười với hắn, lần quay đầu này, mới phát hiện chỗ Tôn Kiệt vừa đi qua, mỗi một dấu chân lưu lại đều có vết máu khiến cho người ta kinh sợ. Chẳng lẽ vì cứu nàng đã tổn thương chân? Đi sau lưng nàng cũng vì che giấu vết thương trên chân?

Nghĩ tới đây, Tô Hồng Tụ không khỏi khô khốc miệng, thốt ra: “Tôn quản sự, ta cõng ngươi!”

Tôn Kiệt không thể tin nhìn Tô Hồng Tụ, ngay sau đó từ chối, Tô Hồng Tụ nào cho hắn từ chối? Đưa tay định kéo hắn lên lưng mình luôn.

Khi Tô Hồng Tụ và Tôn Kiệt đang lôi lôi kéo kéo, từ xa đã thấy Oanh Oanh áp giải đại hán kia đi về phía bên này.

Vẻ mặt Tôn Kiệt lập tức tối tăm, Tô Hồng Tụ cũng dừng động tác trong tay, tức giận nhìn Oanh Oanh.

Sau khi Oanh Oanh đến gần, làm bộ làm tịch nói: “Ôi! Phu nhân! Phu nhân người bình yên vô sự là tốt rồi. Thuộc hạ còn lo lắng, lỡ như phu nhân rơi xuống vách núi, một phát té chết, vậy như thế nào mới tốt?”

Vừa nói vừa chuyển sang Tôn Kiệt, giọng nói lạnh lẽo, không khỏi châm chọc: “Tôn quản sự, không phải ngươi ra cửa có việc, phải buổi chiều mới trở về sao? Sao phu nhân kêu một tiếng, ngươi lại xuất hiện từ khoảng không hả? Ngươi luyện thành tai nghe ngàn dặm từ khi nào? Ta muốn nói lại với Thái tử, nếu ngươi thật sự có tai nghe ngàn dặm, nói không chừng có thể có tác dụng lớn!”

Dứt lời, giao đại hán cho Tôn Kiệt, xoay người bỏ đi một mạch.

Tôn Kiệt dẫn đại hán vào một căn lều cỏ, điểm huyệt ngủ của hắn, đại hán lập tức mê man luôn.

Tô Hồng Tụ vốn định tự mình trở về, nhưng Tôn Kiệt lo lắng nàng gặp bất trắc, sau khi thương lượng, quyết định bôi thuốc lên chân cho hắn trước, đợi sau khi máu ngừng, lại đưa nàng về.

Tôn Kiệt lấy một chai thuốc từ trong ngực ra, ngượng ngùng nhìn Tô Hồng Tụ.

Lúc này, Tô Hồng Tụ mới chú ý tới, thì ra không riêng gì lòng bàn chân, nửa người dưới của Tôn Kiệt đã sớm máu tươi đầm đìa.

Tô Hồng Tụ ngơ ngác nhìn Tôn Kiệt cả người là máu, trong giây lát nhớ lại, lúc ngã xuống đáy vực, dường như Tôn Kiệt vẫn đẩy nàng ra ngoài.

Đúng rồi, nhất định là như vậy, nhất định khi Tôn Kiệt ngã xuống bị va vào cành cây là đá lạ thò ra bên vách núi làm bị thương.

“Chuyện này... Phu nhân, tại hạ bôi thuốc, ngài có thể quay đầu đi chỗ khác?”

Tôn Kiệt liếc nhìn Tô Hồng Tụ, cúi đầu, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng thuần túy.

Trong đống tóc rối bời của hắn lại lộ ra hai tai nhọn đỏ như máu lần nữa.

Tô Hồng Tụ nhìn Tôn Kiệt chằm chằm, chỉ cảm thấy trong lòng vừa đau lại vừa khổ sở, ê ẩm chua chát, không ra vị gì.

“Tôn quản sự, ngươi một đại lão gia, thẹn thùng như vậy làm gì? Không phải vừa rồi ta cũng bị ngươi nhìn die nda nle equ ydo nn thấy hết? Hiện giờ, ta cũng nhìn sạch ngươi một lần, coi như hai chúng ta huề nhau.”

Tô Hồng Tụ không đổi sắc mặt, vén tay áo lên định lột sạch quần áo trên người Tôn Kiệt xuống.

Tôn Kiệt còn đang thất thần, Tô Hồng Tụ đã bắt đầu cởi bít tất cho hắn rồi.

Máu khiến chân và vải bít tất dính lại, Tô Hồng Tụ cẩn thận cởi ra, mới nhìn thấy lòng bàn chân Tôn Kiệt đã bị cọ sát đến máu thịt be bét, dưới chân Tô Hồng Tụ lập tức mềm nhũn, co quắp ngồi trên mặt đất. Mũi cay xè, hốc mắt đỏ.

Tôn Kiệt, tại sao ngươi luôn đối xử tốt với ta như vậy? Chẳng lẽ ngươi thật sự không quan tâm ta đã từng quá phận làm tổn thương ngươi?

Nghĩ tới đây, Tô Hồng Tụ lại lặng lẽ thầm thề nơi đáy lòng mình lần nữa, sau khi khôi phục yêu lực, việc đầu tiên chính là phong bế vĩnh viễn ký ức của Tôn Kiệt, vĩnh viễn không để cho hắn biết mình đã từng đối xử với hắn như vậy.

Tôn Kiệt đỏ mặt một lúc, nhanh chóng khôi phục trấn tĩnh, cởi một bít tất khác, bắt đầu bôi thuốc, vẫn không quên an ủi Tô Hồng Tụ: “Phu nhân, chút vết thương nhỏ này không đáng là gì với Tôn mỗ, trước kia lúc Tôn mỗ đi buôn bán bên ngoài bị thương...”

Tôn Kiệt nói đến đây, đột nhiên hơi ngừng lại, giống như ý thức được mình nói sai, cúi đầu xuống ấp úng không nói nữa.

Đáng tiếc đã trễ, Tô Hồng Tụ đã khổ sở đến nước mắt lưng tròng: “Trước kia khi ngươi buôn bán bên ngoài như thế nào? Tôn quản sự, có phải trước kia ngươi phải chịu rất nhiều khổ không?”

Tô Hồng Tụ kéo áo Tôn Kiệt, liên tiếp hỏi thăm, nhắc tới ngày trước, Tôn Kiệt đột nhiên sững sờ, ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn Tô Hồng Tụ, hồi lâu không nói ra lời.

Tô Hồng Tụ vừa đúng lúc cũng đang nhìn Tôn Kiệt chằm chằm, chỉ cảm thấy gương mặt này càng nhìn càng quen thuộc, dường như mình biết người bên cạnh này rất nhiều năm trước, giống như rất nhiều năm trước, hắn đã từng tỉ mỉ chu đáo, cẩn thận săn sóc mà che chở nàng.

Quá khứ, hiện tại, tương lai, vĩnh viễn.

Hai người lặng yên nhìn nhau, có gợi tình ấm áp bắt đầu dần chảy xuôi giữa hai người. Không giống như mỗi lần nhìn thấy Sở Dật Đình, cảm giác rung động tim đập mạnh, Tôn Kiệt cho Tô Hồng Tụ cảm giác ấm áp hơn, hiền dịu hơn, giống như một lão bằng hữu lâu năm làm bạn bên mình.

Thời gian cực nhanh, tình cảm ấm áp không thay đổi, ánh mắt dịu dàng của Tôn Kiệt khiến trái tim Tô Hồng Tụ ấm áp mà ngọt ngào.

Bôi xong thuốc, Tôn Kiệt mặc lại quần áo, hai người vai kề vai ngồi xuống.

Tô Hồng Tụ bắt đầu câu được câu chăng hỏi hắn: “Tôn quản sự, ngoại trừ cá, ngươi còn thích ăn gì? Từ nay die~nda4nle^qu21ydo^n về sau ta làm mỗi ngày cho ngươi.”

Tôn Kiệt cúi đầu, trầm mặc hồi lâu, cúi đầu thấp giọng nói: “Cũng không có gì, Tôn mỗ không đặc biệt thích ăn gì.”

“Không có đặc biệt không thích ăn, luôn có đặc biệt thích. Ngươi nói đi, ngươi nói cho ta biết, Tôn Kiệt.”

Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng Tôn Kiệt nghiêng đầu, ra vẻ suy tư nói: “Đặc biệt thích ăn, không biết, hình như là gà, a, còn có mề vịt.”

Nhắc tới gà và mề vịt, Tô Hồng Tụ lập tức hào hứng, hai món này vừa đúng lúc là món nàng thích ăn nhất!

Không khỏi kéo chặt ống tay áo Tôn Kiệt, tươi cười hớn hở nói: “Gà và mề vịt?  Thật khéo. Tôn quản sự, ta cũng vậy! Không bằng sau khi trở về ta làm cho ngươi. Từ nay về sau ta làm món đó mỗi ngày cho ngươi!”

Tôn Kiệt ngẩng đầu nhìn mắt Tô Hồng Tụ, uyển chuyển từ chối: “Không cần, phu nhân, Tôn mỗ muốn ăn, sẽ gọi người trong phòng bếp làm.”

Tô Hồng Tụ nhìn Tôn Kiệt, trách móc: “Ngươi một mực từ chối ta, chẳng lẽ ngươi muốn để cho ta mạng đổi mạng mới có thể cám ơn ân tình của ngươi?”

Dưới vừa đấm vừa xoa, đeo bám dai dẳng của Tô Hồng Tụ, Tôn Kiệt không có cách nào, chỉ đành phải đồng ý.

Tô Hồng Tụ sướng đến phát điên rồi, hào hứng cằn nhằn cách làm gà bên tai Tôn Kiệt, gì mà gà kho tàu, gì mà gà ăn mày, gà ngâm rượu.

Tôn Kiệt ở bên cạnh lẳng lặng nghe, bất tri bất giác, ánh mắt dần mông lung mơ màng, thái độ giống như hơi bối rối.

Tô Hồng Tụ nhìn mặt Tôn Kiệt, ngừng lại, lại nhìn lại, cẩn thận hỏi hắn: “Tôn quản sự, ngươi sao vậy? Có phải sực nhớ ra chuyện gì không vui không? Đến đây ta dạy cho ngươi, nhớ tới chuyện không vui, chỉ cần niệm ba lần cái này, chuyện không vui lập tức có thể quên!”

Tô Hồng Tụ vừa nói, nhanh chóng dùng ngón tay vẽ một chữ như gà bới trên đất, chỉ vào chữ như gà bới muốn Tôn Kiệt xem.

Lúc này, nàng hoàn toàn đã quên, nàng là yêu, Tôn Kiệt là người, Tôn Kiệt vốn xem không hiểu bức tranh của nàng.

Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng Tôn Kiệt ngẩng đầu lên, chỉ có điều nét mặt vẫn bối rối như cũ, hơi cô đơn.

“Tại hạ không biết, hình như tại hạ nhớ tới mấy món này, gà và mề vịt, hình như tại hạ biết một người thích ăn món đồ này trước đó.”

Tôn Kiệt nhìn Tô Hồng Tụ, ánh mắt ngây ngốc nói.

Người quen biết từ trước?

Thật khéo, trước đó chẳng lẽ Tôn Kiệt biết người nào, vừa đúng lúc thích ăn món đồ giống nàng?

Tô Hồng Tụ nhìn Tôn Kiệt, ánh mắt Tôn Kiệt bối rối mà mịt mờ.

Đột nhiên, Tôn Kiệt giơ tay lên, nhẹ nhàng, vô cùng nhẹ nhàng cực kỳ nhẹ nhàng vỗ về hai gò má Tô Hồng Tụ.

“Tại hạ cảm giác, dường như tại hạ đã gặp phu nhân ở đâu đó.”

Tô Hồng Tụ lộp bộp trong lòng, thầm kêu không tốt.

Không phải chứ, có phải bởi vì tiếp xúc với nàng thời gian dài, Tôn Kiệt nhớ tới chuyện lúc trước?

Nghĩ như vậy, Tô Hồng Tụ hoảng hốt trong lòng, vội vàng kéo tay Tôn Kiệt, cố gắng trấn tĩnh nói: “Tôn quản sự, sắc trời đã tối, không bằng chúng ta về sớm một chút? Đã muộn, sợ rằng người trong lâu lo lắng.”

Tôn Kiệt nhìn Tô Hồng Tụ, không nói gì, khẽ gật đầu.

Tôn Kiệt hộ tống Tô Hồng Tụ ra sau núi cho đến khi đến hậu viện, mới lưu lại mình nàng rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 11.01.2017, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2058
Được thanks: 17654 lần
Điểm: 10.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C72.1) - Điểm: 11
Chương 72.1: Sở Hiên cưỡng hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc đi đến viện của Tôn Kha, đột nhiên nhìn thấy Oanh Oanh khóc chạy từ phòng hắn ra.

Oanh Oanh kia, đi đường thật nhanh chóng, mới vừa còn lắc lư ở đáy vực, thoáng cái đã chạy đến phòng Tôn Kha.

Tô Hồng Tụ không chịu nổi hiếu kỳ, lập tức đi vào.

Vừa đẩy cửa ra, mùi rượu sặc mũi lập tức đập vào mặt, đột nhiên nghe thấy Tôn Kha gục xuống bàn nói năng không rõ ràng lẩm bẩm: “Tâm ý ta đã quyết, sẽ không thay đổi! Ngươi đi đi.”

Lần đầu tiên Tô Hồng Tụ vào phòng Tôn Kha, chỉ thấy đồ đạc và trang trí trong phòng đều hết sức sạch sẽ, một chút cũng không giống phòng nam nhân.

Nếu như không thấy vò rượu đầy đất, đầy bàn tán loạn mất trật tự.

Thấy Tôn Kha mượn rượu giải sầu, trong lòng Tô Hồng Tụ cũng không có cảm xúc gì, thật ra Tôn Kha vốn không phải người đáng ghét, sai là sai ở chỗ hắn yêu sai người, người nào không thích, lại đi thích Oanh Oanh.

Tô Hồng Tụ đi đến bên cạnh bàn, cầm vò rượu trong tay Tôn Kha, cau mày nói: “Đừng uống! Cẩn thận thân thể!”

Tôn Kha đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn Tô Hồng Tụ, lại dụi dụi mắt, giống như không thể tin Tô Hồng Tụ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

Ngắm nhìn, Tôn Kha đột nhiên khẽ nhếch môi, nụ cười lộ vẻ u sầu, khi cười trong mắt lại có lệ thấp thoáng lay động.

“Ngươi biết không? Vừa rồi nàng ấy nói gì với ta? Nàng ấy nói nàng ấy sai rồi, nếu ta rộng lượng bỏ qua cho nàng, nàng ấy nói thật ra đáy lòng nàng ấy vẫn luôn có ta.”

“Hai chúng ta lớn lên từ nhỏ, tình cảm dfienddn lieqiudoon vài chục năm, mạc dù ta từng nghe tin đồn về nàng ấy ở bên ngoài, nhưng ta vẫn luôn tin tưởng nàng ấy như vậy, ta vẫn luôn tin tưởng nàng ấy!”

“Rốt cuộc vì sao nàng ấy phải đối xử với ta như vậy!”

Nhìn dáng vẻ mắt rưng rưng, vô cùng đau đớn của Tôn Kha, Tô Hồng Tụ biết ngay, thật ra hắ cũng không lạnh lùng vô tình như hắn tỏ vẻ, thật ra nơi sâu nhất trong đáy lòng hắn, vẫn còn bóng dáng Oanh Oanh.

Vậy muốn nàng khuyên bảo hắn thế nào cho phải đây?

Muốn hắn rộng lượng bỏ qua cho Oanh Oanh? Nhưng Oanh Oanh đã có hài tử với nam nhân khác. Tô Hồng Tụ không cho rằng Tôn Kha có thể lòng dạ rộng lớn đến mức tiếp nhận đứa bé kia.

Hơn nữa, Oanh Oanh ác độc như vậy, vừa rồi còn thiếu chút nữa hại tính mạng nàng, nếu thật sự để Tôn Kha cùng với Oanh Oanh, nói không chừng có một ngày, Oanh Oanh lại di tình biệt luyến, yêu người khác, vậy làm Tôn Kha vướng bận rồi, vô cùng có khả năng sẽ xuống tay với hắn.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tô Hồng Tụ kéo ghế qua, ngồi xuống bên cạnh Tôn Kha, nhẹ giọng khuyên giải hắn: “Tôn Kha, ngươi đừng đau lòng. Thật ra con người  ngươi rất tốt, chỉ tiếc ngươi và Oanh Oanh cô nương không có duyên phận. Trên đời chỗ nào không có cỏ thơm, ngươi còn trẻ như vậy, một ngày nào đó, ngươi sẽ tìm được người tốt hơn Oanh Oanh cô nương, cũng đáng giá cho ngươi trả giá.”

Tôn Kha cúi đầu, lặng im không nói, hồi lâu, mới ngẩng đầu nhìn Tô Hồng Tụ, thì thào nói nhỏ: “Ta cảm thấy ta tìm được người kia rồi, nhưng trong lòng người kia đã có người khác, ngươi nói, ta phải làm gì mới tốt?”

Tô Hồng Tụ hồi hộp trong lòng, thầm kêu không tốt, nhìn ánh mắt Tôn Kha nhìn nàng, chuyên tâm và khổ sở, người hắn nói chẳng lẽ là nàng sao?

Chuyện này nàng không giúp đỡ được Tôn Kha.

Mặc dù nàng cảm thấy Tôn Kha rất đáng thương, rất khiến cho nàng đồng tình, nhưng trừ đó ra, nàng thật sự không sinh ra gì khác với Tôn Kha.

Tô Hồng Tụ lúng túng cười cười với Tôn Kha: “Cái đó, ta đột nhiên nhớ tới, ta còn có chuyện, ta về phòng trước. Ngươi không được uống nữa, biết không?”

Sau khi trở về phòng, Tô Hồng Tụ dieenndkdan/leeequhydonnn vừa nằm trên giường nhắm mắt, còn chưa ngủ, trước mắt lại hiện lên bóng dáng mỹ nam đó.

Chỉ thấy mặt hắn đầy tàn khốc, tức giận trợn trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt nhìn nàng vừa hung ác, vừa căm hận.

“Không cho phép đi gặp Tôn Kha, biết không? Nếu ngươi chọc nhi tử ta đau lòng, ta nhất định sẽ để cho ngươi sống không bằng chết!”

Mỹ nam đó hung tợn nói như vậy ở đáy lòng Tô Hồng Tụ.

Tô Hồng Tụ muốn nói chẳng lẽ sau này nàng không thể có bạn khác phái? Nhưng mới vừa nghĩ như vậy, mỹ nam đó lại hung ác hơn trợn mắt nhìn nàng, tự nhiên theo đó, ngực Tô Hồng Tụ cũng kịch liệt quặn đau.

Gióng như có móng vuốt nhọn nắm thật chặt lòng nàng, giống như đột nhiên có một bàn tay to vươn ra từ trong lồng ngực nàng, túm chặt trái tim nàng.

“Ta mặc kệ ngươi có bằng hữu hay không bằng hữu, tóm lại ngoại trừ nhi tử của ta ra, ta không cho phép ngươi đến gần nam nhân khác!”

Mỹ nam đó ở đáy lòng Tô Hồng Tụ dã man không hiểu chuyện, hung dữ nói, Tô Hồng Tụ bị hắn nắm thật sự đau không chịu nổi, vừa định mở miệng kêu đau, cửa phòng đột nhiên “Két” một tiếng bị người đẩy ra, một mùi đàn hương quen thuộc theo đó mà đến, là Sở Hiên.

Sở Hiên vừa vào cửa, mỹ nam đó lại sững sờ, vẻ mặt kích động, mừng rỡ như điên kêu một tiếng: “Con ta!”

Đáng tiếc hắn bị giam trong thân thẻ Tô Hồng Tụ, mặc dù hân hoan, nhưng không có cách nào nhào tới như hắn nghĩ, chân chính ôm Sở Hiên vào trong ngực.

Theo từng bước Sở Hiên cách Tô Hồng Tụ càng lúc càng gần, trong mắt mỹ nam đó dần tràn đầy nước mắt.

Sở Hiên cúi người, mặt lo âu nhìn Tô Hồng Tụ khổ sở lăn qua lộn lại trên giường.

Mỹ nam đó nhìn vẻ mặt vô cùng lo lắng và rầu rĩ của Sở Hiên, lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Tô Hồng Tụ trên giường, dáng vẻ đau đớn đến không muốn sống, hồi lâu, cúi đầu không thể làm gì khác hơn là thở dài, hóa thành một làn khói xanh trở lại thân thể Tô Hồng Tụ lần nữa.

Sau khi mỹ nam biến mất, Tô Hồng Tụ cuối cùng có thể nói chuyện, sau khi trở mình lập tức kêu to: “Ngươi cút ra ngoài cho ta! Cút ra ngoài! Cút! Hu hu, Cửu ca, thân thể muội thật đau, muội thật khổ sở. Muội không muốn ở đây, muội muốn về nhà!”

“Ngươi muốn đi đâu? Ngươi kêu ai cút?” Giọng Sở Hiên đột nhiên vang lên, chăn bị xốc mạnh lên.

Tô Hồng Tụ kinh ngạc, mở mắt trong giây lát, nhìn khuôn mặt hung ác giết người không chớp mắt của Sở Hiên, ấp úng nói: “Ta... Ta nhớ nhà, ta, ta muốn... Muốn...”

Đáng chết, việc này để nàng nói sao cho tốt?

Chẳng lẽ lại nói cho Sở Hiên biết người bị hắn nhốt, mỹ nam nghi ngờ là Thục phi  nhập vào thân thể nàng?

Sở Hiên sẽ không thể nào tin.

“Ta muốn, muốn cho... Đúng rồi, vừa rồi ta gặp ác mộng, ta muốn người trong mộng cút đi!”

Tô Hồng Tụ nhìn Sở Hiên, tâm hoảng ý loạn chân chính.

Haizzz, phải chăng ở chung một chỗ với Sở Hiên quá lâu, Tô Hồng Tụ luôn có cảm giác gần đây mình càng ngày càng di@en*dyan(lee^qu.donnn) không có tiền đồ, vừa nhìn thấy Sở Hiên thì sợ. Nhìn khuôn mặt hung ác quắc mắt của hắn, quên sạch toàn bộ lời muốn nói, chỉ có thể theo lời hắn an ủi hắn, nịnh nọt hắn.

“Người trong mộng của ngươi? Ai? Ta sao?” Sở Hiên vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, nhìn Tô Hồng Tụ, vẻ mặt âm hiểm.

“Không đúng không đúng, là... Là, a, đúng rồi, người này là Oanh Oanh thủ hạ của ngươi! Vừa rồi nàng ta cố ý lừa gạt, đẩy ta rơi xuống vách núi. Nếu không phải Tôn quản sự vừa lúc đi qua, ta đã sớm mất mạng! Đều do ngươi! Đều do ngươi! Lấy một nữ nhân ác độc âm hiểm như vậy làm trợ thủ đắc lực cho mình, ta suýt chút nữa bị ngươi làm hại mất mạng! Hu hu, ngươi tên khốn kiếp kia, con ruồi xanh lục, ngươi còn không biết xấu hổ đến trách ta!”

Tô Hồng Tụ vừa khóc, vừa dùng hai tay che mắt, len lén đánh giá Sở Hiên.

Nhắc tới Oanh Oanh vừa rồi thiếu chút nữa hại chết nàng, trên mặt Sở Hiên xẹt qua vẻ nham hiểm ác độc cực kỳ hung ác trong nháy mắt.

Tô Hồng Tụ không khỏi thầm xin lỗi Tôn Kha nơi đáy lòng. Sở Hiên vốn là quỷ hẹp hòi, thứ thuộc về mình, tuyệt đối không cho phép người ngoài đến chấm mút và làm tổn hại, hiện giờ nàng lấy chuyện Oanh Oanh hại nàng ra chọc hắn, có thẻ nghĩ, kết cục chờ đợi Oanh Oanh thê thảm mà đau buồn như thế nào.

Tôn Kha, xin lỗi, ai bảo người trong lòng ngươi tâm ngoan thủ lạt, đối nghịch với ta khắp nơi? Nàng ta không chết, một ngày nào đó, ta sẽ ngay cả chết trên tay nàng ta như thế nào cũng không biết.

Tô Hồng Tụ thêm mắm thêm muối khóc lóc kể lể một lúc như vậy, quả nhiên, khuôn mặt lạnh lùng của Sở Hiên quay đi, dặn dò thủ hạ đứng ngoài cửa: “Đi, dưa phó đường chủ đến hình phòng, trực tiếp loạn côn đánh chết.”

Phó đường chủ chính là Oanh Oanh, nghe Sở Hiên nói cuối cùng muốn xử trí Oanh Oanh, Tô Hồng Tụ thở phào một hơi, trong lúc nhất thời lại không giả vờ khóc được, chỉ có thể xoay vòng hai tròng mắt đen tròn xoe thật to sau khe hở ngón tay nhìn Sở Hiên chằm chằm.

Giây phút này, sắc mặt Sở Hiên hơi hòa hoãn, hắn đánh giá Tô Hồng Tụ từ trên xuống dưới, nói: “Việc này, vừa rồi Tôn quản sự đã bẩm báo ta rồi. Xem ra ngươi cũng không bị thương, cũng chưa bị hù sợ.” Sau đó giọng nói thay đổi, giống như hơi tức giận: “Ngươi đã sớm biết nàng ta không có ý tốt với ngươi, tại sao không nói sớm một chút cho ta? Không phải chờ tới khi gặp chuyện bất trắc mới lên tiếng!”

Tô Hồng Tụ liếc trắng mắt Sở Hiên, lập tức trả treo: “Ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhìn ra? Oanh Oanh đối nghịch ta khắp nơi, lần trước ở bên hồ, thừa dịp ngươi không ở đó, thiếu chút nữa giết ta, ngươi đừng nói với ta một chút ngươi cũng không phát hiện ra! Rõ ràng trong lòng ngươi do dự, không muốn giết nàng ta!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 11.01.2017, 20:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 1285
Được thanks: 440 lần
Điểm: 0.34
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 1
Ta đọc hai chương một lúc lun đã ghê :333
Ths nàng nha~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.01.2017, 06:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2058
Được thanks: 17654 lần
Điểm: 10.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C72.2) - Điểm: 11
Chương 72.2: Sở Hiên cưỡng hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sở Hiên trừng Tô Hồng Tụ hồi lâu, không thể đồng ý, cúi đầu cười: “Ngươi không hiểu, ta đương nhiên không muốn giết nàng ta, cha nàng ta là một phụ tá quan trọng của thủ hạ ta.”

“Là phụ tá quan trọng, hay phu nhân của ngươi là ta tương đối quan trọng!?”

Nghe Tô Hồng Tụ lại một lần nữa nói mình là phu nhân của hắn, hình như tâm trạng của Sở Hiên thoáng trở nên khá hơn. Vẻ hung ác nham hiểm và ác độc trên mặt biến mất không thấy bóng dáng trong nháy mắt, nhìn Tô Hồng Tụ, cười một tiếng: “Tại sao ngươi luôn gọi ta là con ruồi xanh lục?”

Tô Hồng Tụ nhìn Sở Hiên chằm chằm, tức giận nói: “Ngươi đen như vậy, trên đầu luôn cắm cây trâm mộc màu xanh lục đậm, xa xa nhìn, không phải là con ruồi xanh lục đậu lung tung?”

Chỉ thấy mặt Sở Hiên trầm xuống, giọng điệu đột nhiên hạ thấp: “Ngươi không thích người da đen sao?”

Tô Hồng Tụ bị giọng nói âm hiểm của Sở Hiên hù sợ trong lòng chìm xuống, nghĩ thầm đây là làm sao vậy? Nhìn mặt Sở Hiên đen như đít nồi, nàng lại không có lá gan hỏi ngược lại, đành phải theo lời Sở Hiên nói: “Không, ta thích người da đen.”

Cảm xúc của Sở Hiên thoáng chuyển biến tốt đẹp, hỏi tới: “Tại sao?”

Tô Hồng Tụ không cần nghĩ ngợi nói: “Như vậy lúc ta đứng bên cạnh ngươi, người khác sẽ cảm thấy ta thật trắng.”

“Phì, ha ha ha!”

Tô Hồng Tụ vừa nói như vậy, Sở Hiên hơi sững sờ, đột nhiên ngửa mặt lên trời phá ra cười ha ha. Trong tiếng cười tràn đầy sung sướng, tràn đầy vui sướng.

Tô Hồng Tụ ở bên cạnh ngơ ngác nhìn Sở Hiên, nghĩ thầm, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Hiên cười sung sướng và vui vẻ như vậy.

Cười cười, Sở Hiên ngồi vào bên cạnh Tô Hồng Tụ, mặt như không có chuyện gì xảy ra, giống như lơ đãng nhắc tới: “Vừa rồi ngươi đi dạo ở đâu hả? Có phải đi tìm Tôn Kha không?”

Tô Hồng Tụ hoảng hốt, nghĩ thầm chẳng lẽ Sở Hiên có thiên lý nhãn? Sao hắn biết vừa rồi nàng đi tìm Tôn Kha?

Nếu Sở Hiên đã biết, Tô Hồng Tụ cũng không có ý định giấu giếm, đàng hoàng nói: “Ừmh, ta đi tìm hắn, tâm tình của hắn không được tốt, uống rất nhiều rượu, ta đi khuyên hắn. Đúng rồi, ngươi ngàn vạn lần đừng nói tin tức xử tử Oanh Oanh cho Tôn Kha, ta sợ trong lòng hắn sẽ khó chịu.”

Sở Hiên trầm mặc hồi lâu, đột nhiên die nd da nl e q uu ydo n mặt âm trầm xoay người lại: “Ngươi đi khuyên hắn? Ngươi có coi trọng ta không Ngươi có biết bây giờ ngươi là phu nhân của ta không? Ngươi đã gả làm vợ người, không thể tùy tùy tiện tiện vào phòng nam nhân khác!”

Sở Hiên bóp chặt đôi tay Tô Hồng Tụ, đè nàng vào trong lòng, ánh mắt nhìn nàng vừa tức giận lại kịch liệt, thấp thoáng mang theo màu máu điên cuồng.

“Ta làm sao? Ta lại không làm gì? Ta chỉ đi vào khuyên hắn, cả tay cũng không bị hắn sờ đến! Ngược lại ngươi! Lúc thì để ta đi chịu chết thay ngươi, lúc lại chẳng hiểu sao nổi giận với ta, ngươi đừng quên, ta chưa bao giờ đồng ý gả cho ngươi, chẳng qua bị ép buộc! Ngươi có tư cách gì chỉ trích ta!”

Tô Hồng Tụ gào lên như vậy, Sở Hiên lập tức không nói lời nào, người này quả nhiên không thể làm chuyện sai, bằng không cả đời sẽ bị đối phương nắm thóp.

Cũng không biết qua bao lâu, ánh mắt Sở Hiên đột nhiên buồn bã, hơi mỉa mai nói: “Đúng, ngươi đương nhiên sẽ không để cho Tôn Kha chạm vào ngươi. Ngươi không nói, ta thiếu chút nữa đã quên, người trong lòng ngươi là Sở Dật Đình, ngươi sẽ chỉ cho một mình Sở Dật Đình đụng vào ngươi!”

Sở Hiên nói xong, đột nhiên kích động, hung hăng đấm tay xuống giường, khuôn mặt không cam lòng, một phát giật ngọc bội trước ngực Tô Hồng Tụ, không đợi Tô Hồng Tụ phát tác,đã cúi người cưỡng hôn nàng.

“Đã quên hắn? Ừm? Nhớ quên hắn, từ nay về sau, sống tốt với ta. Ta sẽ đối xử tốt với ngươi, cho dù ngươi muốn cái gì, ta đều sẽ cho ngươi! Ngươi đừng cứ mãi dùng ánh mắt như vậy nhìn ta! Rốt cuộc ta có chỗ nào không bằng Sở Dật Đình!?”

Nụ hôn của Sở Hiên mang theo chiếm đoạt và giữ lấy, nói ra tức giận và không cam lòng tràn ngập lòng, thô bạo khiến Tô Hồng Tụ đau đớn, Tô Hồng Tụ không khỏi trừng lớn mắt, vẻ mặt tức giận và không cam lòng mà trừng Sở Hiên.

Tô Hồng Tụ giãy giụa cố gắng die nda nle equ ydo nn thoát khỏi, lại bị Sở Hiên bóp chặt, không nhúc nhích được chút nào.

Giây phút này, Sở Hiên giống như thú hoang mất trí nổi giận, không hề để ý đến Tô Hồng Tụ chống lại, chỉ đắm chìm trong nỗi thống khổ của mình không cách nào tự kiềm chế.

Đột nhiên, Tô Hồng Tụ uất ức đến khóc lên thành tiếng khiến Sở Hiên giống như bất ngờ bị nước mắt của nàng làm bỏng, khôi phục ý thức, đau lòng mà nhìn nàng, đạp cửa bỏ chạy.

Cũng không lâu lắm, tiểu nha hoàn Thúy nhi vội vàng chạy đến, nhìn Tô Hồng Tụ quần áo không chỉnh tề, lệ rơi đầy mặt trên giường, đầu tiên giật mình, ngay sau đó thay quần áo trên người Tô Hồng Tụ đã bị Sở Hiên kéo loạn.

Thúy nhi nhặt miếng ngọc bội của Sở Dật Đình bị ném trên đất, may mắn thay miếng ngọc bội coi như rắn chắc, bị Sở Hiên dùng toàn lực ném, nhưng không nát vụn, hoàn hảo như lúc ban đầu.

Thúy nhi nhìn ngọc bội trong tay, trong khoảng thời gian ngắn, hơi sợ run.

Mặc dù Thúy nhi chỉ là nha hoàn, nhưng bởi vì thời gian ở bên cạnh Sở Hiên đã lâu, cho nên phân biệt ra được đồ vật Hoàng thất.

Thúy nhi vừa nhìn thấy ngọc bội trên tay, lập tức nhận ra, đây nhất định thuộc về một vị Hoàng tử, nhất định là tín vật người nào đó trong Hoàng thất đưa cho Tô Hồng Tụ làm tín vật định tình.

Thúy nhi nhìn ngọc bội trên tay, lại nhìn Tô Hồng Tụ mất hồn mất vía trên giường, giờ phút này âm thanh kia lại xông ra từ đáy lòng Tô Hồng Tụ, giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm khắc mà chỉ trích nàng.

“Ngươi lại không đối xử tốt với nó một chút? Nếu như không phải ngươi, thân thể nó sao bị người ta đánh nát? Sao nó lại trở thành nhiều người như vậy? Ngươi nghe đây, Tô Hồng Tụ, ta mặc kệ ngươi dùng biện pháp nào, tóm lại ta không cho phép ngươi lại làm tổn thương lòng con ta, một lần cũng không cho! Nếu lần sau ngươi còn dám đối xử với nhi tử của ta như vậy, ta nhất định sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết!”

Bị yêu tinh này quấn lâu như vậy, Tô Hồng Tụ văng vẳng loáng thoáng có thể hiểu ra, nhi tử kia của yêu tinh này chắc đã bị phân tán ra thành nhiều mảnh, hóa thân thành nhiều người.

Trong đó có một là Sở Dật Đình, cái khác vừa vặn là Sở Hiên vừa xông ra cửa.

Trò hề, nàng chỉ có một thân, sao có thể phân ra cho nhiều người như vậy? Mặc dù quả thật nàng có cảm tình với con hắn, nhưng cũng chỉ giới hạn ở một Sở Dật Đình! Nàng cũng không có bản lĩnh đi tổn thương lòng của mỗi người bọn họ!

Nhất là Sở Hiên, bình dấm chua lớn điên cuồng, bình dấm chua chết tiệt! Hắn vốn không cho phép nàng thân cận với nam nhân khác.

Vậy muốn nàng đi tìm nhi tử khác còn lại của hắn như thế nào, liều mạng tập hợp bọn họ chung một chỗ như thế nào?

Dù sao nàng cũng không làm được, yêu tinh này thích kêu gào sao thì gào, muốn giết nàng, thì cứ giết là được.

Nghĩ như vậy, Tô Hồng Tụ dứt khoát die~nda4nle^qu21ydo^n dang hai tay ra, không hoạt động, giống như chết nằm vật xuống giường.

Thúy nhi thấy Tô Hồng Tụ nằm giống như chữ đại (大) trên giường, ra vẻ chờ chết, đột nhiên trong lòng chua xót, đứng dậy nhặt ngọc bội treo lại trên cổ cho Tô Hồng Tụ.

“Phu nhân, ngài không cần bực bội lâu chủ. Trong lòng lâu chủ thật sự quan tâm ngài, vừa rồi Tôn quản sự đến thông báo cho lâu chủ, nói phu nhân ngài xảy ra chuyện, không biết lâu chủ lo lắng bao nhiêu. Thúy nhi theo lâu chủ lâu như ậy, chưa bao giờ thấy lâu chủ như hôm nay.”

“Hừ, lo lắng? Nếu như hắn thật sự lo lắng cho ta, lúc trước đã không để một mình ta chui vào hang núi chịu chết rồi!”

Mặc cho Thúy nhi khuyên can, nhưng dưới đáy lòng Tô Hồng Tụ đã sớm nhận định, Sở Hiên không yên lòng với nàng, cho dù hắn làm gì với nàng, nhất định có mục đích riêng, có ý đồ khác.

Nhắc tới hang núi, Tô Hồng Tụ đột nhiên nghĩ tới Tôn Kiệt. Khi đáy lòng nàng thoáng nghĩ đến mặt mũi Tôn Kiệt, yêu tinh đó lại kêu gào một tiếng cực kỳ thê lương nơi đáy lòng nàng: “Con ta!”

Chỉ có điều, sau một tiếng kêu gào như vậy, yêu tinh đó cuối cùng không quấn lấy Tô Hồng Tụ nữa, hình như đau lòng quá độ, im hơi lặng tiếng rồi.

“Đúng rồi, Thúy nhi, Tôn quản sự như thế nào? Vết thương trên người có khả hơn chút nào không?”

Không có yêu tinh đó quấn lấy, Tô Hồng Tụ lập tức phấn chấn, ngồi dậy từ trên giường, nhìn Thúy nhi, hai mắt sáng ngời hỏi.

Vừa nghe Tô Hồng Tụ nhắc tới Tôn Kiệt, mặt Thúy nhi buồn bã, nhanh chóng cúi đầu, đau lòng muốn khóc.

Việc này dọa sợ Tô Hồng Tụ, còn tưởng rằng Tôn Kiệt xảy ra chuyện gì, đưa tay chộp lấy Thúy nhi bên cạnh, giọng nóng nảy, liên tiếp hỏi: “Ngươi đừng khóc, Thúy nhi, ngươi mau nói cho ta biết, Tôn quản sự hắn rốt cuộc như thế nào?”

Thúy nhi đã khóc không ngừng, nghẹn ngào nói: “Tôn... Tôn quản sự không có việc gì. Không, chẳng qua vừa rồi nô tỳ thổ lộ với ngài ấy, ngài ấy từ chối nô tỳ, nói trong lòng ngài ấy đã có đối tượng rồi.”

Thúy nhi nói xong, đột nhiên cất tiếng hu hu khóc rống lên.

Nàng ấy vừa khóc, Tô Hồng Tụ khó tránh khỏi tay chân hơi luống cuống, tay chân vụng về vội vàng an ủi Thúy nhi: “Đừng khóc, Thúy nhi, không sao, không có Tôn Kiệt, nam nhân tốt trên đời còn có nhiều mà, đúng rồi, đường đệ của Tôn quản sự, người tên Tôn Kha đó cũng không tệ.”

Tô Hồng Tụ khuyên thật lâu, Thúy nhi vốn không để ý đến nàng, khóc một lúc, có thể đau lòng quá độ, một mình chạy ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 259 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaingok, Hồng Trần, luna.moon, MeoConL0vely, MumMup, Mộc Nhiên, Puzz NY, saphiangocuyen, searatsuki, tuyetbongmummy, vương tử hựu, xxiinnkk và 1129 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 109, 110, 111

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

trantuyetnhi: YY ngươi còn sống à
Tiểu Linh Đang: pr chương mới viewtopic.php?t=403119
Lãng Nhược Y: bin, ngươi nói cái gì? lâu lâu ghé qua ko ngờ gặp ngay có người đang nói xấu mình, hừ
Ma Nhỏ: ..  :dracula: hiazo.. buồn quá dgi à tôi thì bye Chi Chi Chị Chị bin off đây. Đi bắt Y Y chị chị !!
Ma Nhỏ: :dracula: chi còn onl không vạy ạ ?
Ma Nhỏ: Thì bin đã bảo bin kém chi 1t mờ hihi
Phuongkimchi: Ma nhỏ bạn bn tuổi vậy
Ma Nhỏ: Chưa mất tích áu hihi
Phuongkimchi: Trả lời đc thì người hỏi đã mất tích
Ma Nhỏ: Chi hơn Bin 1 t .
Phuongkimchi: Ta 15 bin ạ
Nhok Alone ( Bin): Chi nhiêu tuổi ??
Nhok Alone ( Bin): ò !
Phuongkimchi: Ta k thể xen vào cuộc hội thoại này
Nhok Alone ( Bin): mọi người lại đi hết rồi hã . hay là tại bin nói hết phần m.n r >>?
Nhok Alone ( Bin): bây giờ có sửa thì cũng đã muộn vậy nên bin liều nhiều tên lun
Nhok Alone ( Bin): Jinnn : hì bin up lên mạng 5 truyện mõi truyện bin ghi 1 tên khác nhau hihi
Jinnn: Ok hiểu rồi :v nhiều tên quá k biết đâu mà lần @.@
Nhok Alone ( Bin): oke . bin đã rõ !
Phuongkimchi: Chi thôi bin ạ
Hồi trước có người còn nói thèm kim chi củ cải nữa ôi tên ta
Nhok Alone ( Bin): jinnn là bin sáng tác nhưng ở nơi khác bin ghi khác nên nơi này bin ghi cũng khác
Jinnn: Bin: thế là bin lấy ở nguồn khác chứ không phải bin sáng tác hả =.=
Nhok Alone ( Bin): kimchi : vậy bin pải gọi kimchi là gì ?
Nhok Alone ( Bin): Jinnn : tại vì ở nơi khác cũng ghi vậy nên nơi này cũng ghi vậy !
Jinnn: Bin: sao k để tên tác giả là mình mà cả 2 truyện đều là 2 tên khác nhau vậy
Phuongkimchi: Haz dạo này không thấy nhã nhã nhỉ
Nhok Alone ( Bin): Jinnn dạ . jinn cần e sửa j nữa không ạ . em mới đăng lần đầu nên ko biết
Jinnn: Bin: truyện trong box việt là bin sáng tác à
Phuongkimchi: À mà đừng ai gọi ta là kim chi nhá
Kim chi khiến ta nhớ đến cô giáo dạy toán quá*rùng mình*
Bin nói đúng hồi trước ta coi một đứa như bạn thân vậy mà
Nhok Alone ( Bin): Quả chanh non không chua cũng chát - mối tình đầu không nát cũng tan vậy nên ta cần phải bỏ trong tủ lạnh . ( Bin mới rút ra trong chuyện tình đấy ạ )

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.