Diễn đàn Lê Quý Đôn













Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 257 bài ] 

Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều

 
Có bài mới 09.01.2017, 06:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1834
Được thanks: 15849 lần
Điểm: 10.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C70.2) - Điểm: 11
Chương 70.2: Tôn  quản sự, cứu ta!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Hồng Tụ vuốt ve bức họa, lẩm bẩm nói nhỏ, đột nhiên trong góc vang lên sột soạt, theo đó có một bóng người đen thui quay sang, mặt không thay đổi tập trung vào Tô Hồng Tụ.

Khoảnh khắc đó, Tô Hồng Tụ gần như cho rằng trong góc đó có quỷ, bị sợ đến tim nàng sắp nhảy ra ngoài.

Yêu quỷ không cùng tộc, không riêng gì người sợ quỷ, yêu cũng sợ.

Nhưng tập trung nhìn vào, trong góc nào phải quỷ gì? Rõ ràng là một nam tử tướng nữ nhân tuyệt mỹ, tuổi còn trẻ xinh đẹp.

Chuyện này... Đây chẳng phải là nam tử nàng nhìn thấy trên đấu giá sao ngày đó sao?

Sao hắn lại ở đây?

Tô Hồng Tụ nhất thời kích động, không để ý nhiều như vậy, xông lên nắm tay nam tử.

“Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi có phải là mẫu thân Sở Dật Đình không, có phải Thục phi không? Sao ngươi biết biến thành nam nhân, còn bị người giam ở đây?”

Giống như đến nơi đến chốn, Tô Hồng Tụ hỏi nam tử một đống lớn vấn đề.

Nhưng nam tử lại chưa trả lời nàng, chỉ đứng trong góc, lạnh như băng nhìn nàng.

Cũng không biết qua bao lâu, nam tử hơi động đậy, cuối cùng giọng nói khàn khàn vang lên: “Ngươi cuối cùng vẫn đến đây, cũng tốt, vận mệnh đã định, khó tránh khỏi kiếp nạn.”

Tô Hồng Tụ bị lời nam nhân nói hoàn toàn sửng sốt, hoàn toàn nghe không hiểu hắn đang nói cái gì, chẳng qua cảm thấy ánh mắt nam nhân này nhìn nàng rất kỳ quái.

Giống như hơi đau đớn, nhưng nhiều hơn là căm hận và thù địch trần trụi.

Lần trước vội vàng gặp mặt chỗ đấu giá, hôm nay dường như mới là lần thứ hai hắn gặp nàng chứ? Hắn cũng không biết nàng mới đúng, tại sao lại dùng ánh mắt thù hận, tức giận như vậy nhìn nàng chằm chằm?

Tô Hồng Tụ trăm mối vẫn không có cách giải, nàng bị ánh mắt sắc bén như đao nhọn của dối phương nhìn khiến cả người không được tự nhiên, không tự chủ lui về sau một bước.

“Tới đây, ngươi tránh xa như vậy làm gì? Không phải ngươi muốn biết, ta có phải Thục phi không? Vì sao ta lại nhốt ở đây sao? Ngươi không tới đây, ta nói cho ngươi biết thế nào.”

Tô Hồng Tụ hoài nghi nhìn ánh mắt d1end4nl3q21yd0n lạnh lẽo đối diện, toàn thân bốn phía tản ra khí nam nhân lạnh lẽo nồng đậm, nghĩ thầm, ta không tới, không phải ngươi vẫn có thể nói sao?

Không phải ngươi muốn ta qua, để làm chuyện gì không tốt với ta chứ?

Hoài nghi thì hoài nghi, Tô Hồng Tụ vẫn còn tò mò, nam nhân trước mặt rốt cuộc có phải là mẫu thân của Sở Dật Đình không?

Do dự hồi lâu, Tô Hồng Tụ cẩn thận từng li từng tí bước về phía đối phương.

Nam nhân túm lấy Tô Hồng Tụ, tay lạnh như khối băng chạy trên người Tô Hồng Tụ, khiến Tô Hồng Tụ sợ hãi trong lòng, nhưng nàng lại không có can đảm lên tiếng. Chỉ đành nơm nớp lo sợ, mặc cho đối phương sờ từ trên xuống, rồi lại sờ từ dưới lên, gần như sờ soạng trên dưới toàn thân nàng.

Cuối cùng, tay nam nhân dừng trên khuôn mặt xinh đẹp vô song của Tô Hồng Tụ.

Trong nháy mắt, căm hận và phẫn nộ trong mắt nam nhân gần như muốn phun ra, cả khuôn mặt đều vặn vẹo, có chút dữ tợn.

“Đã nhiều năm như vậy, ngươi một chút cũng không thay đổi, dáng dấp còn yêu nghiệt như vậy! Khó trách con thỏ nhỏ chết tiệt kia vừa thấy ngươi, đã bị mê hoặc, so sánh với ngày trước, không có chút tiến bộ nào!”

Tô Hồng Tụ như tên hòa thượng lùn hai tấc với tay sờ không tới đầu, nghĩ thầm rốt cuộc hắn đang nói gì?

Đối phương lại vuốt ve, đột nhiên ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng: “Thôi, nếu số mệnh đã định như vậy, xem ra cho dù ta trói buộc con ta lừa con ta cách xa ngươi, đều không có ích! Chỉ có điều ngươi đồ hồ ly tinh đáng chết! Ngươi đừng mơ tưởng hại con ta lần nữa! Ta sẽ chui vào trong thân thể ngươi, nhìn người chằm chằm thời thời khắc khắc, nếu ngươi còn dám tổn thương con ta, lần này ta thà hao hết vạn năm tu vi, cũng muốn đồng quy vu tận với ngươi!”

Nghe đến đó, Tô Hồng Tụ loáng thoáng hiểu ra, nam nhân trước mắt cẳng lẽ là người lưu lại lá thư trong rương sắt? Lời của hắn quả thật giống như đúc trên lá thư kia viết, đều chửi rủa nàng là hồ ly tinh, đều nhắc tới nàng đã từng hại chết con hắn.

Hắn nhất định đã nhận lầm người, năm nay nàng mới vừa vặn năm trăm năm tuổi, yêu khí lưu lại trên lá thư kia tối thiểu đã hơn ngàn năm, sao nàng có thể trở lại ngàn năm trước, khi bản thân mình còn chưa ra đời đi hại người khác?

Hơn nữa, con hắn không phải là die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Sở Dật Đình sao? Chẳng lẽ hắn còn có nhi tử khác?

Tô Hồng Tụ tò mò trong lòng, không khỏi lại gần thêm bước nữa, nhìn nam tử xinh đẹp kia, hỏi, “Ngươi... Rốt cuộc ngươi đang nói gì? Ta nghe không hiểu, ta chưa từng hại con ngươi, ta vốn không biết hắn.”

Nghe Tô Hồng Tụ nói nàng không hiểu, nam nhân cười ha ha một tiếng, giống như nghe được chuyện gì hết sức buồn cười.

“Ha ha, ta đã sớm nói, ngươi yêu tinh này, vốn không tim không phổi, nhưng con ta cứ không tin, ban đầu con ta và người nọ giành ngươi, nhiều phạm luật Thiên, đã tiêu hao hết linh lực toàn thân đồng quy vu tận với người kia, nhưng ngươi, ngươi lại nói với ta cái gì nghe cũng không hiểu. Buồn cười, ha ha ha, thật sự buồn cười.”

Cái gì nhiều lần phạm luật trời? Cái gì đồng quy vu tận với người nọ? Tô Hồng Tụ như tên hòa thượng lùn hai thước với tay không sờ đến đầu.

Nhìn sắc mặt đối phương càng ngày càng dữ tợn, không khỏi lùi lại sau mấy bước.

“Ngươi sợ sao? Chẳng lẽ ngươi không muốn biết bóng lưng trong bức tranh khiến cho ngươi cảm thấy giống như đã từng quen biết là ai sao? Tới đây!”

Thấy Tô Hồng Tụ lại bắt đầu lui về sau, nam tử xinh đẹp lộ vẻ không vui, lạnh lùng thốt lên.

Tô Hồng Tụ suy tính liên tục, nhìn sắc mặt đối phương, không giống như đang gạt nàng, lấy can đảm tiến lên một bước.

Một bước nho nhỏ như vậy, nam tử xinh đẹp lập tức đưa tay tóm nàng đến bên cạnh mình.

Tô Hồng Tụ còn chưa kịp thấy rõ đối phương làm gì, đã có một lượng lớn máu tươi theo cổ tay nam tử xinh đẹp rót vào cổ họng của nàng.

Chờ sau khi rót sạch huyết dịch cả người vào thân thể Tô Hồng Tụ, mỹ nam tử dần lộ vẻ mệt mỏi, thân thể càng ngày càng mỏng, dần mơ hồ.

Tô Hồng Tụ ghê tởm, nằm ở cửa nôn khan một trận, vừa định nói gì, đột nhiên một cơn gió nhẹ từ ngoài cửa thổi vào, thân hình mỹ nam tử lập tức giống như một làn khói xanh, dần bay theo gió nhẹ rồi.

Trước khi bay đi, Tô Hồng Tụ mơ hồ nghe được đối phương nhẹ nhàng nói trong không khí: “Con ta, lần này vi nương nhất định sẽ không để cho nàng mê hoặc con, hại con, dù vi nương bỏ qua thân thể này, hòa làm một thể với nàng, nếu nàng còn muốn hại con, vi nương sẽ đồng quy vu tận với nàng!”

“Ngươi nghe đây! Ngươi hồ ly tinh dinendian.lơqid]on đáng chết này, con ta đã chết, chết không toàn thây, sáu phần thân xác tan tành của nó đã độ kiếp thành người, ngươi đều biết những người kia. Ta cho ngươi ba năm, trong vòng ba năm, ngươi phải góp thân thể bị tứ tán của con ta.”

“Nhớ kỹ! Ngươi hồ ly tinh chết tiệt này! Bảo vệ tốt thân thể con ta! Đợi ba năm sau ngày tám tháng mười hai, con ta độ hết Thiên kiếp lần này, sẽ được sống lại! Lúc này, nếu ngươi còn dám làm bị thương con ta, kể cả ta hao hết linh lực toàn thân, cũng nhất định muốn đồng quy vu tận với ngươi!”

Nam tử xinh đẹp nói đến đây, đột nhiên ánh mắt mông lung, nhìn ngay phía trước, cười nhạt một tiếng, tự nói một mình: “Trương Thiệu, ngươi đã đến rồi?” Rồi theo đó hóa thành làn khói xanh, hoàn toàn biến mất không thấy.

Tô Hồng Tụ chạy như trốn ra ngoài cửa, nằm sấp ngoài lan can nôn mửa một trận, đáng tiếc đã trễ, những máu kia giống như có linh tính, vừa vào thân thể của nàng, tự dung hợp lại với máu của nàng.

Buổi tối, Tô Hồng Tụ chóng mặt lòng buồn bực, ngủ cực kỳ không yên ổn, vốn không cảm thấy Sở Hiên vào phòng lúc nào.

Nàng lăn qua lộn lại, chỉ cảm thấy thân thể lúc lạnh lúc nóng, nhưng có hai loại máu vừa nóng vừa lạnh lăn lộn trong người, dung hợp lần lượt thay đổi, lại ức chế lẫn nhau.

Tô Hồng Tụ rên rỉ khổ sở ra tiếng, Sở Hiên đang đứng ở đầu giường nàng, thấy mặt nàng lộ vẻ khổ sở, đầu đầy mồ hôi, tay ôm bụng không ngừng lăn lộn, dùng một tay ôm sát nàng từ sau lưng, một tay khác đặt lên bụng nàng, ngay sau đó một luồng nhiệt từ trên tay hắn chảy vào thân thể Tô Hồng Tụ, rát nhanh chóng, cảm giác lạnh lẽo trong cơ thể hoàn toàn bị ấm áp chiếm lấy, chỉ nghe thấy Sở Hiên ở đầu giường nhẹ giọng hỏi: “Người nam nhân trong sương phòng kia, có phải ngươi thả đi không?”

Tô Hồng Tụ toàn thân vô lực lắc đầu, bởi vì thân thể quá đau, khóe mắt không tự chủ rớt ra giọt nước mắt.

Sở Hiên trầm mặc hồi lâu, khom lưng kéo Tô Hồng Tụ vào trong ngực: “Không sao, thả thì để chạy đi. Ngươi làm sao vậy? Có phải đau bụng không?”

Giọng nói hơi mang theo lo lắng của Sở Hiên ở bên tai, lại hết sức êm ái.

Tô Hồng Tụ quả thật cho rằng mình xuất hiện ảo giác, người đứng đầu giường nàng thật sự là Sở Hiên? Sở Hiên không phải luôn lạnh lẽo  như băng, giọng nói như máy móc, một chút tình cảm cũng không có sao?

Tô Hồng Tụ ở trong ngực Sở Hiên vô lực gật đầu, bởi vì trên người quá đau, nghẹn ngào, rõ ràng khóc lên.

Sở Hiên hơi nhíu mày, đặt Tô Hồng Tụ xuống giường, xoay người ra khỏi phòng.

Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa vang lên tiếng thét như nóng nảy, lại như tức giận của Oanh Oanh: “Thái tử, vạn lần không được, đại hoàn đan này chỉ còn dư lại viên cuối cùng, Lý phi nương nương đã dặn dò, không phải vạn bất đắc dĩ, không cho phép ngài dùng!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 09.01.2017, 13:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 1024
Được thanks: 374 lần
Điểm: 0.36
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 1
Ngày càng kịch tính sau này chắc còn nhiều rắc rối lằm đây ' '
Ths nàng nha  :bird:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 09.01.2017, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1834
Được thanks: 15849 lần
Điểm: 10.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C70.3) - Điểm: 11
Chương 70.3: Tôn  quản sự, cứu ta!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tiếp theo chính là giọng nói lạnh lẽo, hung ác nham hiểm tàn bạo của Sở Hiên, “Oanh Oanh, có phải gần đây ta quá khoan dung với ngươi?”

Oanh Oanh khúm núm, không dám nói gì nữa, chỉ chốc lát âm thanh biến mất sau cửa.

Sau đó, cánh cửa cọt kẹt, Sở Hiên đi vào, đỡ Tô Hồng Tụ dậy nhét viên thuốc vào trong miệng nàng.

Lẽ ra thuốc người phàm không thể có tác dụng với Tô Hồng Tụ, nhưng không biết Sở Hiên nhét vào miệng nàng là linh đan diệu dược gì, qua không bao lâu, đau đớn kịch liệt như cắt gân bẻ xương lại dần biến mất.

Sở Hiên ôm người đau nhức lại hóa thành hồ ly vào trong ngực, lắc lắc lư lư, không biết trong miệng hừ hừ cái gì, trong nháy mắt đó, Tô Hồng Tụ vô cùng muốn bật cười.

Sở Hiên hừ vậy rốt cuộc là gì? Khúc hát ru không giống khúc hát ru, đồng dao không giống đồng dao, tất cả đều như tiếng bước đi!

Chỉ có điều, cho dù như thế nào, hình như Sở Hiên hừ thật sự có tác dụng, chỉ chốc lát sau, Tô Hồng Tụ đã không hề đau đớn nữa, ngủ thật say.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời chưa sáng, đã nghe được ngoài cửa có người nói có việc gấp bẩm báo. Sở Hiên nằm trên giường miễn cưỡng nói: “Có việc gì gấp? Chẳng qua ngươi có bị trách phạt không, toàn bộ dựa vào chuyện ngươi bẩm  báo rốt cuộc có bao nhiêu gấp.”

Chỉ nghe người ngoài cửa nơm nớp lo sợ mà đáp: “Sáng nay Hoàng thượng băng hà rồi!”

Lão sắc quỷ kia chết? Tất cả buồn ngủ biến mất sạch sẽ, Tô Hồng Tụ và Sở Hiên đồng thời ngồi dậy.

Có một khoảng thời gian rất dài, Sở Hiên vẫn ngơ ngác ngồi trên giường, không có chút phản ứng.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Sở Hiên bỗng nhúc nhích, tràn ngập mệt mỏi liếc Tô Hồng Tụ bên cạnh, giọng khàn đặc mà nói: “Thân thể ngươi không thoải mái, không cần theo ta hồi cung, một mình ở đây nghỉ ngơi cho khỏe.”

Tô Hồng Tụ nhìn khuôn mặt mệt mỏi mà đờ đẫn của Sở Hiên, nhớ tới ngày hôm qua gặp được mỹ nam kia, giống như đuổi theo đối phương mà đi, mỹ nam kia chết, sáng nay Lương đế băng hà rồi.

Bọn họ họ Sở, quả nhiên trong thân thể có máu yêu tộc, nếu không sao có thể có tâm linh cảm ứng?

Tô Hồng Tụ nhìn Sở Hiên, há to miệng, phát hiện lời của mình thật sự ít ỏi, lại nghĩ không ra muốn nói gì dỗ dành hắn.

Nàng là hồ, không phải người, hồ ly tinh đều có ngàn năm vạn năm tuổi, cho nên sống lâu như vậy, cho tới giờ còn chưa trải qua sinh ly tử biệt.

Nhưng nhìn khuôn mặt ngây ngốc tiêu điều của Sở Hiên, Tô Hồng Tụ lại cảm thấy, không nói gì trấn an hắn, để hắn đi như vậy, giống như không ổn.

Nhẫn nhịn hồi lâu, cũng không nghĩ ra chữ gì thỏa đáng mà vô vị nói: “Cái kia, ngươi không nên quá thương tâm, cha ngươi đi, cũng chưa hẳn không phải là một kiểu giải thoát.”

Sở Hiên đang mặc quần áo, hán đẩy cửa phòng ra, mặt không thay đổi nói với Tô Hồng Tụ: “Cha? A, hắn xứng sao, trong lòng hắn, chỉ có Sở Dật Đình mới là con hắn.”

Sở Hiên dứt lời, lạch cạch một tiếng khép cửa phòng lại, đi theo bách quan đã sớm chờ đợi ngoài cửa vội vàng rời đi.

Tô Hồng Tụ ngơ ngác nhìn cửa phòng, nhớ tới trước kia mình len lén đọc tâm Sở Dật Đình, kể từ sau khi Thục phi die nd da nl e q uu ydo n đi, Lương đế tìm mọi cách ngược đãi hắn, có vài lần thiếu chút nữa muốn mạng hắn.

Đây được coi là hành vi của cha ruột sao?

Càng nghĩ, trong lòng càng không khỏi buồn buồn, nhìn chung quanh một chút, chỉ còn lại một mình nàng trong phòng.

Tô Hồng Tụ vốn không đợi được, Sở Hiên vừa đi, nàng lập tức không kịp chờ đợi chạy ra ngoài.

Đi tới đi lui, trong lòng không khỏi trăm ngàn khổ tâm, không có tư vị gì.

Láo sắc kia, đúng là không phải thứ gì, hại nhiều người như vậy không tính, ngay cả con trai ruột của mình cũng không tha.

Thật sự chết rất tốt, nên chết, nàng nguyền rủa hắn, đến cõi âm cũng không thể gặp lại Thục phi.

Đi rất lâu sau khi đến một đoạn đường, thấy hai người đi từ xa tới, hóa ra là Oanh Oanh áp giải một đại hán mặt mày dữ tợn. Thật sự là oan gia ngõ hẹp!

Tô Hồng Tụ vốn định lặng lẽ đi qua cho xong, ai ngờ Oanh Oanh đến gần, dừng bước trước mặt nàng, cung kính hành lễ, nói: “Xin chào Thái tử phi!”

Tô Hồng Tụ sửng sốt, lại nhất thời không kịp phản ứng với hành động khách khí như thế của nàng ta, cuống quýt  trả lời khách sáo: “Ngươi cũng tốt!”

Chờ sau khi đáp lại, lại ảo não một trận, dài dòng cùng nữ nhân ác độc lại hay ghen này làm gì? Cứ đi luôn chẳng phải được sao?

Chỉ thấy ác độc chợt lóe lên trong mắt Oanh Oanh, ngay sau đó nàng ta giả vờ cười nói: “Phu nhân, ngài luôn một thân một mình đi dạo trong hậu viện, thật sự không ổn. Phải biết rằng nơi đây là kỹ viện, lỡ như không chú ý xông lầm vào hậu viện nam nhân, nhìn trúng phu nhân, bắt phu nhân đi, vậy làm sao cho phải? Thái tử sủng ái ngài như thế, sợ rằng ngài bị thương một sợi lông Thái tử cũng sẽ cực kỳ đau lòng.”

Oanh Oanh cố ý gằn giọng lớn tiếng nói ba câu Thái tử sủng ái ngài như thế với đại hãn bi bắt đi.

Không biết rốt cuộc nàng ta có mục die nda nle equ ydo nn đích gì, Tô Hồng Tụ liếc nàng ta, nghĩ thầm mình nên sớm đi thì hơn.

“Không nói nữa, Oanh Oanh, ngươi đã có việc, ta đi trước không quấy rầy.”

Tô Hồng Tụ tiếp tục tiến lên, vừa mới đi không xa, đã nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng đánh nhau.

Quay đầu nhìn lại, không biết đại hãn kia thoát khỏi dây thừng từ khi nào, lúc này đang so chiêu với Oanh Oanh.

Nhìn phía ngoài, Oanh Oanh hình như hơi chiếm thế thượng phong, sau mấy chiêu, đột nhiên tình hình thay đổi, trước ngực Oanh Oanh ăn một chưởng vô hình của đại hãn, nàng ta lùi lại mấy bước, ngã ngồi trên đất, mà đại hãn lộ vẻ kinh ngạc, giống như hết sức ngoài ý muốn với việc mình ra tay thành công, nhưng ngay sau đó ném Oanh Oanh lại, chạy thẳng về phía Tô Hồng Tụ.

Dưới kinh ngạc, Tô Hồng Tụ vội vàng chạy về phía Oanh Oanh, né tránh phương hướng của đại hán, trước mắt chỉ có Oanh Oanh mới có thể ngăn cản hắn.

Ai ngờ, Oanh Oanh thấy nàng vội vàng chạy về phía mình, lại không nghênh đón nàng, ngược lại bật người lên, từ từ đuổi theo sau lưng đại hãn.

Mà bởi vì vậy, Tô Hồng Tụ không thể có khả năng vượt qua đại hán, chạy đến bên cạnh Oanh Oanh.

Lúc này, Tô Hồng Tụ bỗng nhận ra, thì ra Oanh Oanh muốn mượn đao giết người!

Trong lòng hiểu được mình tứ cố vô thân rồi, Tô Hồng Tụ co cẳng chạy, nhanh như chớp chạy ra sau núi.

Không biết có phải chạy bán sống bán chết theo bản năng không, tốc độ dưới chân lại nhanh hơn bình thường rất nhiều, thân thể giống như cũng nhẹ hơn trước.

Tô Hồng Tụ đang kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn tay chân mình, giống như có một luồng yêu khí vàng óng chạy lên quấn thân thể nàng.

Còn chưa kịp tra cứu đến cùng, sườn đồi phía trước mặt đã chặn đường đi của nàng.

Trước không có đường trốn, sau có truy binh, chẳng lẽ nàng chỉ có thể nhảy núi!?

Nếu thế, toàn bộ thân thể này của nàng sẽ bị phá hủy, còn phải tìm một cái khác, quan trọng nhất là, nàng không thể báo thù giúp Tô Hồng Tụ kia, chắc chắn sẽ bị huyết chú cắn trả!

Tới lúc gấp rút đầu đổ đầy mồ hôi, không biết làm sao cho phải, đã thấy Tôn Kiệt xuất hiện trong tầm mắt, đang nhanh chóng chạy về phía nàng.

Tô Hồng Tụ chưa bao giờ có khoảnh khắc thích Tôn Kiệt như vậy, chỉ cảm thấy người này quả thật là cứu tinh của mình.

Không khỏi mở rộng hai tay, vô thức xông về phía Tôn Kiệt làm tư thế muốn ôm.

“Tôn quản sự, cứu mạng!”

Ai ngờ, kích động hơi quá, Tô Hồng Tụ die~nda4nle^qu21ydo^n trượt chân, thân thể lập tức mất đi cân đối, ngửa ra sau.

Không phải chứ, sao nàng xui xẻo như vậy!

Tô Hồng Tụ mắt chữ A mồm chữ O, giữ tư thế muốn ôm kia, “A -” một tiếng, sau đó ngã xuống vách núi.

Gió gào thét vù vù bên tai, luồng khí như đao cắt mặt Tô Hồng Tụ, màng nhĩ bị ép tới trướng đau.

Không biết vực núi này sâu bao nhiêu, rơi lâu như vậy, Tô Hồng Tụ còn chưa thấy được đáy vực.

Thôi, nàng không nhìn, dù sao lát nữa té xuống, chắc tan xương nát thịt, thân thể này nhất định không giữ được.

Nghĩ như vậy, Tô Hồng Tụ quyết dằn lòng, nhắm mắt lại.

Trong miệng đang đếm một hai ba, nghĩ mình rốt cuộc mất bao lâu mới ngã nát vụn, lại cảm giác bên hông đột nhiên bị siết chặt, giống như được dây thừng cuốn lấy, tốc độ rơi xuống bỗng nhiên giảm xuống.

Theo sát đó, một cánh tay có lực siết chặt eo nàng.

Hé mắt nhìn, Tôn Kiệt!

Một tay Tôn Kiệt vòng qua eo Tô Hồng Tụ, tay còn lại nhanh chóng rút dao găm ra, đâm vào vách đá bên cạnh, khi dao găm đâm vào vách đá, hai chân đồng thời giẫm lên mỏm núi.

Bởi vì xung lực phía dưới quá lớn, tuy dao găm đã cắm vào trong vách núi, nhưng không thể ngăn cản xu thế hai người rơi xuống, hơn nữa dao găm lập tức bật ra khỏi vách núi.

Tôn Kiệt cấp tốc giơ tay lên đâm lại, lần này giống như đâm sâu hơn, dao găm trượt qua nham thạch trong khe hở, phát ra tiếng vang chói tai, tóe ra đóm lửa màu xanh.

Tôn Kiệt nắm chặt dao găm, miệng bắt đầu chảy máu, tốc độ rơi xuống của hai người bỗng nhiên giảm mạnh cho đến khi dừng lại.

Nhìn xuống dưới, lúc này cách mặt đất chỉ có hơn mười mét.

Thật sự cực kỳ nguy hiểm, nếu vừa rồi trễ một chút, chỉ sợ kể cả Tô Hồng Tụ đột nhiên khôi phục yêu lực, nàng và Tôn Kiệt cũng sẽ bị rơi tan xương nát thịt, nay cả xương nguyên vẹn cũng không tìm được.

Tô Hồng Tụ ngẩng đầu nhìn Tôn Kiệt, chỉ thấy trán Tôn Kiệt chảy mồ hôi hột ra, chắc trong lòng hắn vẫn còn sợ hãi.

Tôn Kiệt rút dao găm ra, ôm Tô Hồng Tụ chậm rãi phi thân xuống dưới, tay áo tiêu sái mà phiêu dật trên không trung, hai người cứ ngơ ngác nhìn nhau chằm chằm như vậy, trong lúc nhất thời đều hai má đỏ ửng, ngực thình thịch.

Cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng Tô Hồng Tụ mở miệng, phá vỡ không khí ngượng ngùng mà mập mờ này.

“Tôn quản sự, chúng ta đã rơi xuống đất. Ngươi.. Ngươi có thể bỏ ta ra không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 09.01.2017, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 25.03.2016, 10:28
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 1024
Được thanks: 374 lần
Điểm: 0.36
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều - Điểm: 1
uy ngày càng hay nha mà đợi mãi SDĐ chưa xuất hịên nữa hóng ' '


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.01.2017, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1834
Được thanks: 15849 lần
Điểm: 10.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh - Huyền huyễn] Mị cốt thiên thành - Du Gia Tiểu Kiều (C71.1) - Điểm: 11
Chương 71.1: Náo loạn đến thẹn thùng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mặt Tôn Kiệt thoáng cái tụ máu đỏ bừng, ngay cả cổ cũng trở nên đỏ bừng, cúi đầu xuống không dám nhìn Tô Hồng Tụ, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, ấp úng: “Phu... Phu nhân, là ngài vẫn luôn cầm chỗ... Tại hạ...”

Hả?

Lúc này Tô Hồng Tụ mới phát hiện, thì ra ngay từ đầu tay của nàng vẫn một mực giữ chặt chỗ nào đó của Tôn Kiệt.

Cúi đầu nhìn, chỗ đó không phải chỗ nào khác, chính là bộ phận duy nhất ở dưới thân có thể dài ra làm cọng cỏ cứu mạng để nàng nắm chặt lấy.

Tô Hồng Tụ gấp rút thu tay lại, thoáng cái trở  nên cực kỳ ngượng ngùng, nhìn Tôn Kiệt, cười hì hì nói: “Tôn quản sự, không túm đau ngươi chứ? Không nhìn ra, dáng dấp chỗ của ngươi không tệ. Thật lớn.”

Ôi trời! Rốt cuộc nàng đang nói hươu nói vượn cái gì? Tô Hồng Tụ quả thật hận không thể tát mình một cái, vừa đến thời điểm mấu chốt miệng không dùng được.

Đều do Sở Hiên chết tiệt kia, luôn cãi nhau với nàng, lại chưa bao giờ chịu nhường nàng, mỗi lần cãi nhau đều là nàng thua, làm hại miệng nàng không linh hoạt rồi.

Lần này thì hay rồi, không chỉ mặt Tôn Kiệt đỏ lên, ngay cả đầu ngón tay cũng bắt đầu phát run.

Chỉ thấy hắn nhanh chóng xoay người, vội vàng cầm quần áo sửa sang lại, Tô Hồng Tụ nhìn lưng hắn, chỉ có thể thấy tóc hắn mềm như nhung, rối bời, hai cái tai nhọn đỏ đến nhỏ máu lộ ra trong đống tóc như đống cỏ dại.

Qua một lúc, ửng đỏ trên tai Tô Kiệt dần mất đi, hắn từ từ xoay người, nhưng vẫn không dám nhìn Tô Hồng Tụ, chỉ cúi đầu thật thấp, để hai mắt nhìn chằm chằm đầu ngón chân mình.

“Phu... Phu nhân, roi của tại hạ...”

Tôn Kiệt nhìn mặt đất, cúi đầu nói.

Tô Hồng Tụ cúi đầu xem xét, thì ra dây thừng quấn trên eo nàng là roi ngựa của Tôn Kiệt, nghĩ đến có thể Tôn Kiệt có việc ra cửa, vừa trở về, bắt gặp Tô Hồng Tụ gặp rủi ro, vì vậy lập tức lao đến.

Tô Hồng Tụ vội vàng gỡ roi ngựa ra, trả lại cho Tôn Kiệt, nhưng roi là hơi sứt mẻ.

Lúc lấy roi ra, Tô Hồng Tụ tiện thể dfienddn lieqiudoon kiểm tra thân thể mình.

Phù, cũng may, thân thể của nàng không hề bị thương, mà ngay cả vết cắt rất nhỏ cũng không thấy.

Đây thật sự quá may mắn. Dù sao nàng đợi mấy chục năm mới đợi được một thân thể thích hợp để mình nhập vào thân, lỡ như thân thể này thật sự rơi hỏng, nàng hoàn toàn không biết phải đợi bao nhiêu năm mới có thân thể thứ hai.

Nhưng mà, mặc dù trên người không có việc gì, bộ đồ mới sáng nay Tô Hồng Tụ vừa thay ra lúc rơi xuống vực bị gió lớn đáy vực thổi lên xé nát rồi, biến thành từng mảnh từng mảnh.

Nàng bây giờ, dùng áo rách quần manh, quần áo rách nát để hình dung, thích hợp hơn hết.

Khó trách Tôn Kiệt vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn nàng, dáng vẻ bây giờ của nàng, không khác gì chạy trần truồng.

Vậy phải làm sao bây giờ? Nàng làm sao ra khỏi vực núi này với Tôn Kiệt? Nàng cũng không thể đi ra ngoài với thân thể trần truồng để làm trò hề cho Oanh Oanh.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên trên người ấm áp, giống như được người trùm món đồ lên.

Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Tôn Kiệt, cởi áo trên người mình, choàng lên người nàng.

Tô Hồng Tụ nhìn lồng ngực màu lúa mạch cường tráng rắn chắc của Tôn Kiệt, lại nhìn áo khoác màu xám trên người mình, không biết vì sao, trong lòng khẽ động, lời chưa qua suy nghĩ, đã bật thốt lên: “Tôn quản sự, ta nghe nói trước kia lúc ngươi đại phú đại quý, trong nhà có thật nhiều cơ thiếp, rốt cuộc có phải là thật không?”

Tô Hồng Tụ cũng biết, nhắc tới cơ thiếp của Tôn Kiệt, tương đương với rạch vết sẹo của hắn, mặc dù hiện giờ Tôn Kiệt không nhớ rõ chuyện gì, nhưng lần trước khi nàng nhắc tới cơ thiếp của hắn, dáng vẻ Tôn Kiệt giống như có người hung hăng đâm một đao vào ngực hắn.

Hắn nhất định cực kỳ không muốn nghe đến, từ trong tiềm thức lảng tránh hai chữ này.

Nhưng Tô Hồng Tụ không biết tại sao, đột nhiên trong lòng sinh ra hiếu kỳ nồng đậm, cực kỳ muốn biết trước đó có phải Tôn Kiệt thật sự từng có nhiều cơ thiếp như vậy không.

Hiếu kỳ thế tới hung hăng, nàng vốn không ngăn cản được.

Quả nhiên, Tôn Kiệt vừa nghe thấy dieenndkdan/leeequhydonnn Tô Hồng Tụ đề cập tới hai chữ cơ thiếp, lập tức ngây ngẩn cả người, gò má vốn đỏ bừng thoáng cái trở nên trắng bệch.

Cũng không biết qua bao lâu, Tôn Kiệt mới cúi thấp đầu xuống, sắc mặt vẫn trắng bệch như vậy, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng: “Ta... Ta cũng không biết, trong ký ức của ta thì không có, nhưng... Nhưng có một lần ta uống rượu trên tửu lâu, bất cẩn uống say, lúc thức dậy thân thể... Đang nằm bên cạnh hai ca cơ không mặc quần áo, ta không nhớ rõ có làm gì với các nàng không, sau đó... Sau đó ta lấy hai ca cơ này về nhà, không, chỉ có điều sau đó ta chưa từng chạm vào các nàng.”

Khi Tôn Kiệt nói câu này thì giọng nói cực kỳ khô khốc, toàn thân đều căng thẳng, phảng phất mỗi chữ đều từ trong cổ họng nhổ ra một cây đao.

Ca cơ? A, nàng nhớ ra rồi, chắc hẳn là khi lần đầu tiên nàng gặp Tôn Kiệt, chính là hai tỷ muội làm bạn với tôn Kiệt rồi?

Đây chắc hẳn không có, lúc ấy nàng không ngửi thấy hương vị tỷ muội kia trên người Tôn Kiệt, giữa người với người, nếu có quan hệ cực kỳ thân mật, sẽ dính hương vị lẫn nhau, mùi vị kia cho dù rửa như thế nào, kỳ cọ, đều không ra.

Nhớ tới một đống lớn cơ thiếp trong nhà Tôn Kiệt chỉ là ngụy trang, thật ra không có người chính thức gần thân thể hắn, chẳng hiểu tại sao, trong lúc nhất thời tâm tình Tô Hồng Tụ rất tốt, khẽ đưa tay định cầm tay Tôn Kiệt.

Nhưng mà tay mới đưa đến một nửa, lại nhìn thấy mặt Tôn Kiệt trắng bệch tái mét, ánh mắt nhìn nàng có đau đớn và sợ hãi thật sâu, vẫn lải nhải không ngừng như trước mà nói tiếp: “Ta sẽ không, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ nữa... Lúc trước ta không biết sẽ gặp lại ngươi, mong ngươi đại lượng bỏ qua cho ta, ta thật sự sẽ không bao giờ nữa...”

Lời Tôn Kiệt còn chưa đứt, Tô Hồng Tụ đã kéo tay hắn: “Đi, chúng ta phải nghĩ cách nhanh chóng đi ra ngoài.”

Vừa kéo như vậy, Tôn Kiệt giống như đột nhiên choàng tỉnh ra từ trong cơn ác mộng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tô Hồng Tụ, ngơ ngác nói: “Xin lỗi, phu nhân, vừa rồi tại hạ không nói lời gì kỳ quái chứ? Từ khi tại hạ sinh bệnh, vẫn như thế, có đôi khi sẽ không nhớ nổi mình làm cái gì, mong phu nhân bỏ qua cho.”

Tô Hồng Tụ nhìn mặt Tôn Kiệt, khổ sở và sợ hãi vừa rồi đã biến mất không thấy gì nữa, Tôn Kiệt bây giờ, trên mặt có chút kinh ngạc, có chút ngốc nghếch, so sánh với vừa rồi hãm sâu vào khổ sở không thể tự thoát ra được, giống như hai người.

Nàng không phải thật sự đã từng làm hắn bị thương như vậy sao? Hắn ngay cả quá khứ của mình cũng đã quên.

Chỉ có điều, như vậy cũng tốt. Như Thúy nhi nói, quên mới tốt, quên mất, cũng sẽ không khó qua nữa.

Tô Hồng Tụ thầm thề nơi đáy lòng, về sau không bao giờ khơi mào ký ức của Tôn Kiệt nữa, đợi một khi nàng khôi phục di@en*dyan(lee^qu.donnn) yêu lực, nhất định làm phép niêm phong toàn bộ ký ức của Tôn Kiệt cất vào kho.

Đi chưa được mấy bước, đã thấy cách đó có không xa có mấy đại hán quần áo cũng hơi rách nát ngơ ngác nhìn sang bên này.

Hả? Xảy ra chuyện gì? Sao dưới đáy vực này lại có nhiều người như vậy? Xem ra giống như đại hán lúc trước Oanh Oanh áp giải, chẳng lẽ những người này đều bị Oanh Oanh ném từ trên đỉnh núi xuống nhưng may mắn giữ được mạng sống?

Nhìn dáng vẻ bẩn thỉu của những người này, xem ra dã ngây người thật lâu trong hang núi, chẳng lẽ rơi vào nơi này rồi cuối cùng không ra được? Tô Hồng Tụ hoảng sợ không nói ra được, chỉ chỉ những người kia.

Tôn Kiệt bèn giải thích: “Những người này là tử tù của Đại Lương?

“Tử tù?” Tô Hồng Tụ nghi ngờ hỏi.

Lúc này, Tô Hồng Tụ chú ý tới trên tay mình hơi ướt át, giống như còn hơi ẩm ướt, cúi đầu nhìn, trời ạ, không tốt, hóa ra cổ tay Tôn Kiệt còn đang chảy máu.

Tô Hồng Tụ lập tức giật một mảnh vải từ trên váy rách nát của mình, băng bó cho Tôn Kiệt.

Tay Tôn Kiệt hơi rung, từ chối: “Phu nhân, tự tại hạ làm được.”

Tô Hồng Tụ cũng không để ý đến hắn, vẫn cẩn thận băng bó cho hắn: “Tôn quản sự, tuy ta và ngươi quen biết không lâu, ngươi đã hai lần liều mình cứu giúp, ta không có cách nào báo đáp đại ân đại đức này, trước mắt năng lực có thể làm chút ít chuyện cho ngươi như vậy, ngươi còn muốn ngăn cản?”

Tôn Kiệt không nói thêm gì nữa, yên lặng nhìn Tô Hồng Tụ, cho đến khi nàng xử lý xong miệng vết thương cho hắn, mới chậm rãi mở miệng: “Hàng năm Đại Lương sẽ tuyển một đám tử tù thân thể khỏe mạnh đi vào hang núi, dùng để làm khuân vác.”

Lúc này, Tô Hồng Tụ mới chú ý tới, dường như bên cạnh những người này còn có rất nhiều xe đẩy, trong xe đẩy đen sẫm, hình như là than đá.

Thì ra những người này ở chân núi đào than đá, khó trách trên người đen như vậy, bẩn thỉu như vậy, nhìn giống như mấy ngàn mấy trăm năm không tắm rửa.

Đi tới đi lui, từ xa có vài người đâm đầu đi tới, nhìn thấy Tôn Kiệt, lập tức lui sang một bên, cung kính hành lễ với hắn: “Tôn quản sự.”

Tô Hồng Tụ nhìn mấy người này, y phục trên người coi như sạch sẽ, chắc là trông giữ tù phạm.

Tôn Kiệt liếc nhìn bọn họ, giơ tay lên quơ quơ với họ: “Đi xuống đi. Áp giải mấy người này ra ngoài, khuya hôm nay hành hình.”

Tôn Kiệt nói xong, đưa tay chỉ mấy người tử tù còn đang ngơ ngác nhìn Tô Hồng Tụ.

Giờ Tô Hồng Tụ mới hiểu được, thì ra Tôn Kiệt không chỉ là quản sự của Thải Hoa lâu, còn là tổng quản của mỏ than dưới này.

Tô Hồng Tụ nhìn mấy người bị áp giải xuống dưới, mấy người kia giống như đã có mấy ngàn mấy trăm năm chưa thấy nữ nhân, nghe thấy Tôn Kiệt nói muốn xử tử bọn hắn, một chút cũng không kinh hoàng, còn đứng đó, mắt không chớp mà nhìn Tô Hồng Tụ chằm chằm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 257 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 16, 17, 18

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

8 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

17 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Đổi chồng Cưng chiều em đến nghiện - Quân Tử Hữu Ước

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Xích Liên Nhi
Xích Liên Nhi
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Angelina Yang: Tú ol thì tớ lặn =))))))
Huy _ Tú: lag quá trời
Huy _ Tú: nghe nhạc trung thôi
Angelina Yang: Tú có hay nghe hát ko? thik bài nào?
Huy _ Tú: ....
Đông Ni: cho mình xin tên vài bộ mạt thế hay với a ~
Tú Vy: Ngẩn đầu nhìn áng trăng cao
Thế gian lắm chuyện thế nào dễ suy
Lòng người sâu tận là chi
Mà ta đo mãi đo gì chẳng ra...
Angelina Yang: chào cả nhà
QueenRebel: qa tết nhìu ng mất màu gê :D
Lãnh Huy3t: có ai k
Lâm Nguyên Nhi: Game Tôi thích......vì.....
(Game) Đây là ai?
Lâm Nguyên Nhi: /\
Quỷ Vương: Văn thơ lai láng chẳng đc câu
Phong_Nguyệt: ....
Phong_Nguyệt: hello
Angelina Yang: à, tớ ngồi góp ý thui mờ, đại nhân sai xuống nhà nên lâu
Angelina Yang: Tú : xem tin nhắn nha
Tú Vy: Hỏi người sao cứ lặng thinh...
Để ta tự nói một mình ng ơi...
Phong_Nguyệt: ...
Tú Vy: Tháng năm như chiếc võng đưa...
Mấy khi chậm rãi lúc vừa thật nhanh...
Phong_Nguyệt: ...
Phong_Nguyệt: .
Melodysoyani: =/
Huy _ Tú: * buồn *
Huy _ Tú: hờ hờ k dc hả yang sao im dạ
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Di Tử Hàn: CLB Manga và Anime
Ảnh Manga-Anime  
(Game)Đây là ai
[Game] Nhân vật bí ẩn! Đây là ai?(New: Kì 20 trang 20)
[Tổng hợp]List truyện tranh của DDLQD
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: .
Huy _ Tú: rồi yang xem thử đi
Angelina Yang: qua tin nhắn diễn đàn luôn, cứ xong 1-2 đoạn thì đưa tớ góp ý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.