Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

 
Có bài mới 11.12.2017, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 170
Được thanks: 606 lần
Điểm: 17.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 33
CHƯƠNG 50: BƯỚC VÀO NHÀ HỌ LẠI

Edit: Thích Cháo Trắng


Trên mặt Tuyết Thuần thay đổi đủ các loại biểu tình, khiếp sợ, ngạc nhiên, than thở, kinh hãi, nghi ngờ, và cả không hiểu. Ngũ quan trên gương mặt trái xoan muôn màu muôn vẻ, vô cùng thú vị.

Lại Tư nhếch khóe môi mỏng chứa đựng ý cười nhàn nhạt, lẳng lặng thưởng thức. Tuyết Thuần sinh động như vậy, thật sự vui tai vui mắt!

Cuối cùng Tuyết Thuần vẫn không khỏi chăm chú nhìn vào Lại Tư, kiến trúc hào hùng này thậm chí còn có thể đẹp hơn cả giáo đường kiểu Gothic nước Pháp, hưởng thụ được cách thức tiếp đãi y hệt nguyên thủ quốc gia, ngay cả khi nhìn lại, cũng phải khâm phục, trước tiên cô cũng muốn tìm hiểu rõ ràng, rốt cuộc thì cô đã tới một địa phương như thế nào!

Nhưng đối diện với đôi mắt của anh, tâm tình của Tuyết Thuần lập tức lắng xuống.

Bỏ qua hoàn toàn cặp kính gọng đen ngụy trang lịch sự, đôi mắt sáng tinh tường của Lại Tư nhu hòa đi một chút. Đôi mắt đen lưu luyến không dời, không nhìn đến mấy chuyện biến hóa ở bên ngoài, trong đôi mắt sáng long lanh chỉ ánh lên hình ảnh của một mình cô. Giống như toàn bộ thế giới biến đổi, đều chỉ vì muốn có được một tiếng cười của hồng nhan. Cô, chính là thế giới của anh.

Nội tâm Tuyết Thuần như hóa thành một vũng nước mềm mại, cánh tay vô ý thức đưa lên, muốn vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh.

Hai tròng mắt xinh đẹp khiến cô mê muội, mọi chuyện có phải là sự thật hay không.

Một người mạnh mẽ ngang ngược như thế này, lại nguyện ý lấy cô làm vợ, sau đó ngang nhiên dẫn cô vào thế giới của anh, chia sẻ cùng anh tất cả những chuyện vui buồn hạnh phúc.

Bàn tay nhỏ bé, dừng lại đúng lúc chỉ còn cách Lại Tư một khoảng nhỏ. Anh như một vị chúa tể của muôn loài trong rừng rậm, người bình thường như cô, có thể giữ anh trong tay sao?

Khoảnh khắc ngay trước khi cô muốn lùi bước, Lại Tư nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, không nói hai lời, liền đặt lên vòm ngực rắn chắc của mình, giữ tay cô thật chặt, ánh mắt nóng bỏng, như có hai ngọn lửa cháy lên, muốn thiêu đốt cô tan rã bằng tình ý cuộn trào bên trong, "Chỉ có em."

Trong lòng anh chỉ có em.

Giống như có tiếng sét đánh ngang tai, đầu óc trống rỗng, chỉ lưu lại một câu che chở nhẹ nhàng: Chỉ có em.

Trong nháy mắt, nội tâm Tuyết Thuần run rẩy kịch liệt.

Sao một người tuấn tú không anh sánh bằng, một người mạnh mẽ lạnh lùng tàn nhẫn như Lại Tư, lại có thể dịu dàng quan tâm, nắm lấy tay cô, dùng tấm lòng chân thật nhất, tỏ tình với cô.

Được yêu thương mà ngạc nhiên sợ hãi, tim đập như điên, dù phải đánh đổi mạng sống cũng muốn mơ được đáp lại tấm chân tình, đủ loại tình cảm ngổn ngang nhanh chóng lan tràn trong trái tim của cô. Suy nghĩ của Tuyết Thuần trở nên hỗn loạn, lại có loại cảm động muốn khóc lên.

Môi đỏ mọng mấp máy, muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng không nói được nên lời, chỉ là to gan chủ động nắm lấy bàn tay đầy vết chai sần bên trong.

Không cần nói điều gì cả, đây chính là đáp án tốt nhất rồi.

Từ đó, có một người đàn ông đã tiến vào chỗ góc sâu nhất trong trái tim của cô.

Cửa xe được mở ra, người mở cửa xe cho cô không phải là Lại Tư, mà là thuộc hạ của anh.

Không khỏi có chút không quen, nhưng như vậy, mới càng giống như anh bây giờ. Cao không thể với tới, tôn quý như Hoàng Đế cổ đại.

Một chân đã dẫm xuống đất, bất chợt, trước mắt xuất hiện một bàn tay thon dài quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa, dường như cô không dám tin, nhìn theo bàn tay lên trên, không hề ngoài ý muốn, trông thấy gương mặt của Lại Tư.

Bên đôi môi kia kéo lên một nụ cười bình tĩnh lạnh lùng, là ánh nắng chiều không bao giờ phai nhạt.

Tuyết Thuần hoàn toàn không lo lắng, đặt tay lên lòng bàn tay thật dầy của anh, sau đó bước ra khỏi chiếc Rolls-Royce, đứng bên cạnh anh.

Mặc dù, cô cũng không biết con đường tương lai sẽ gian khổ như thế nào? Cô có đủ tư cách đứng sóng vai cùng anh hay không? Tất cả đều là chuyện không thể biết trước. Nhưng chỉ cần dựa vào việc Lại Tư che gió che mưa cho cô, cũng đã đủ rồi.

Cô sẽ không băn khoăn điều gì nữa. Tấm lòng của Lại Tư, cô hiểu được, nên muốn quý trọng. Bởi vì cho tới bây giờ, hạnh phúc đều không phải dễ dàng có được như trở bàn tay.

Có người đã đứng cung kính nghênh đón từ sớm, sắc mặt Lại Tư vẫn như thường, hai chân dài bước đi, thân hình cao lớn thon dài ôm lấy một nửa thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, đi thẳng về phía trước.

Một người phụ nữ trung niên cúi đầu chào hỏi xin ý kiến, "Ông chủ đi đường xa mệt nhọc, người dùng bữa trước, rồi đi tắm nước nóng ạ."

Lại Tư cũng không thèm nhìn mấy người kia lấy một cái, "Sau này Tuyết Thuần sẽ là bà chủ của nhà này, hầu hạ ta như thế nào, sau này cứ hầu hạ bà chủ như thế."

Người phụ nữ trung niên vẫn nghe lời nghiêm chỉnh cúi đầu như trước, đôi mắt phía dưới lướt qua tia kinh ngạc, cung kính lên tiếng: "Vâng"

Bà chủ? Trái tim nhỏ của Tuyết Thuần nhảy nhảy lên, nghe thấy xưng hô này, cũng biết là một thân phận đứng trên đỉnh cao danh vọng. Cô không có tài năng ở thế giới xã hội đen, mang cái tên danh dự này, cô thật sự cảm thấy không chân thực lắm.

Chờ Lại Tư và Tuyết Thuần ngồi xuống, người phụ nữ trung niên phục vụ dùng cơm, trong lúc vô tình mới nhanh chóng liếc nhìn Tuyết Thuần một cái. Chỉ là, ánh mắt của người phụ nữ trung niên cũng không có gì là tò mò, chỉ là quan sát, đơn giản là muốn hiểu để phục vụ bà chủ sao cho thật tốt.

Chủ nhân như thế nào, thì có quy củ nghiêm chỉnh và có thuộc hạ như thế.

Tuyết Thuần mặc dù vẫn không quen, nhưng tâm tình cũng không khó chịu. Bởi vì cô không hề bị người ta xem xét như một con khỉ, thật cảm ơn trời đất!

Quản gia là một người đàn ông trung niên mặc bộ áo Tuxedo, đang cẩn thận bố trí không dưới mười loại món ăn lên bàn, động tác nhẹ nhàng mà lưu loát.

Thức ăn cũng không biết là khẩu vị theo phong cách của nước nào, mỗi một món trông đều rất đẹp mắt, nhìn cũng đã thấy no, mới nhìn thôi đã thấy thèm rồi.

Chỉ là, bàn cơm màu đen… Quá dài! Cũng quá đen! Giống kiểu Quý tộc Châu Âu, thanh lịch, tôn quý. Nhưng mà, cũng thấy kỳ cục.

Mỗi người ngồi một bên, đây là quy củ gì vậy? Tại trung quốc, khi cô và Lại Tư dùng cơm, cũng chỉ ngồi ở bàn ăn hình tròn, khoảng cách rất gần, cũng có thể chạm tay vào đối phương.

Nhưng quy củ thì không thể phá vỡ được, tự nhiên Tuyết Thuần sẽ không nói lời dị nghị.

"Cái này..." Tuyết Thuần chần chờ liếc nhìn Lam Dạ và Đao Dân, có cần bảo hai người bọn họ ngồi xuống cùng ăn cơm hay không? Nhưng mà cách một cái bàn hình chữ nhật, rất là khó nha.

Lại Tư khẽ mỉm cười với Tuyết Thuần, "Đói bụng lâu như vậy, đừng câu nệ nữa, nhanh ăn đi."

Tuyết Thuần nhìn Lại Tư ở nơi “xa xôi” đối diện, cứng ngắc gật gật đầu. Xem ra nơi này quản lý rất quy củ nghiêm chỉnh, muốn bảo bọn họ ngồi xuống, có vẻ như không hợp lý lắm.

Lại Tư nheo mắt lại, như hiểu ra.

"Người đâu, bày thức ăn và ghế dựa ở vị trí giữa bàn, sau này cứ làm như vậy." Anh cho là Tuyết Thuần đã quen với cách dùng cơm trước đây, mà anh thích cảm giác Tuyết Thuần ngồi gần sát ở bên cạnh mình, đương nhiên làm như vậy là tốt nhất.

"Vâng" quản gia khom người lên tiếng, sau đó chỉ huy mấy người hầu chuyển vị trí của thức ăn và ghế dựa.

Hai tay Tuyết Thuần cầm dao dĩa, hơi lúng túng đi tới giữa ngồi.

Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết, những thay đổi này, đều chỉ vì cô. Làm cô khâm phục vô cùng là, những quản gia và người hầu này, không có một người nào lộ ra vẻ mặt quái dị, đối với tất cả lời nói của Lại Tư, tuyệt đối tuân theo, không hề dị nghị.

Thức ăn rất thơm, Tuyết Thuần lại ăn không biết ngon. Chỉ vì sự hầu hạ bên người của bọn họ.

Lại Tư vẫn bình thường, thậm chí còn dùng khăn ăn, mập mờ giúp cô lau thức ăn dính vào khóe môi.

"Từ từ thôi."

Từ từ thôi là chỉ từ từ ăn, cũng là từ từ quen với việc bất kỳ lúc nào cũng có người hầu hạ bên cạnh. Tuyết Thuần cũng không hiểu, vội vàng dùng xong bữa ăn kiểu tây, còn để dao nĩa xuống sớm hơn Lại Tư.

Chợt thấy Lại Tư tao nhã dùng khăn ăn lau bờ môi mỏng, sau đó quản gia lập tức sai người thu dọn sạch sẽ đồ đạc. Cả một bàn ăn xong bừa bừa bộn bộn, rất nhanh đã biến mất không thấy gì nữa. Tốc độ này, quả nhiên là có phong cách quý phái, ai ai cũng đều là người tài giỏi cả!

Nhấn thanks chưa bạn yêu!? =))



Đã sửa bởi Thích Cháo Trắng lúc 17.12.2017, 16:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thích Cháo Trắng về bài viết trên: Candy2110, Tử Liên Hoa 1612
     

Có bài mới 13.12.2017, 15:34
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 170
Được thanks: 606 lần
Điểm: 17.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 30
CHƯƠNG 51: CÔ CẢ LẠI DUNG NHÀN

Edit: Thích Cháo Trắng

"Lại Dung Nhàn đến?"

"Cô cả đã đến từ hai ngày trước rồi ạ."

Lời của người phụ nữ trung niên vừa dứt, một giọng nói nhu hòa liền vang lên, "Ông chủ đã phân phó, chị có thể không tới sao?"

Lại Tư híp đôi con mắt hẹp dài lại, "Vậy thì tốt."

"Thời gian em không có ở đây, hãy chăm sóc Tuyết Thuần."

"Yên tâm đi, cô ấy là em dâu của chị, chị sẽ thu xếp ổn thỏa." Thân là chị gái, sao cô lại không biết ý định của em trai. Tuyết Thuần mới tới, lại không có công lao gì, mặc dù trên mặt người phía dưới giữ thể diện cho Lại Tư, nhưng chung quy lại vẫn là không thật sự khâm phục.

"Tuyết Thuần! Còn nhớ rõ chị không? Ở bữa tiệc đêm đó, chúng ta đã gặp nhau rồi."

"Chào chị." Tuyết Thuần lễ phép cười gật đầu.

Lại Dung Nhàn cười hết sức dịu dàng, trực tiếp kéo tay Tuyết Thuần đi lên lầu, "Đi theo chị, chị dẫn em đi lên xem phòng của các em một chút."

Tuyết Thuần bị kéo đi, quay đầu lại nhìn về phía Lại Tư, chỉ thấy Lại Tư không thể không đồng ý, gật đầu một cái.

Lúc này Tuyết Thuần mới quay đầu lại, đi theo Lại Dung Nhàn lên lầu. Hơn nữa, Lại Dung Nhàn là vợ của Tề Luận, ở bữa tiệc đêm đó bọn họ đã cùng tán gẫu mấy câu, cô ấy và Tề Luận còn có một cậu con trai, người bạn nhỏ tên gọi Tề Tiểu Thanh rất hoạt bát đáng yêu.

Thật ra thì ý định của Lại Tư rất đơn giản, cứ thế nuôi Tuyết Thuần, cũng không yêu cầu cô phải giống như những quý phu nhân khác, luôn đoan trang thùy mị, ra ngoài tiếp khách, xã giao..., trở thành người phụ nữ đứng đằng sau người đàn ông thành công.

Anh tự nhận mình là người mạnh mẽ, đứng ở đỉnh cao quyền lực của thế giới đen tối, anh có ý nghĩ của riêng mình.

Để cho một người phụ nữ bảo vệ mình thì còn gọi gì là đàn ông! Cô là người anh yêu thương, đương nhiên phải bảo vệ thật cẩn thận, che chở cô trong lòng bàn tay.

Đưa cô về nhà, cũng không nghĩ tới việc yêu cầu thuộc hạ phải cung kính Tuyết Thuần giống như cung kính anh. Yêu cầu của anh rất đơn giản, sai người chăm sóc tốt cho sinh hoạt hàng ngày của cô là được. Dù sao Tuyết Thuần cũng thích ở nhà lên mạng viết mấy truyện loạn thất bát tao* gì đó, nhiều lắm chỉ là thỉnh thoảng đi du lịch một mình, trèo lên ngọn núi K2 kia, nhưng có người của anh bảo vệ, sẽ không làm anh lo lắng có chuyện không may xảy ra. Tuyết Thuần cũng không màng danh lợi, không thích lục đục đấu đá, là người vô cùng an tĩnh.

Dĩ nhiên, nếu cô có thể đặt toàn bộ tâm tư lên người anh thì mới là tốt nhất.

Cho đến khi Tuyết Thuần rẽ vào khúc quanh, Lại Tư không thấy được bóng dáng của cô nữa, lúc này mới thu lại ánh mắt, dẫn theo Lam Dạ và Đao Dân đi ra ngoài. Đột nhiên nhớ tới chuyện gì, "Tìm cho bà chủ một nữ huấn luyện viên đi." Vì để phòng ngừa bất trắc, người, dù sao cũng phải có lực lượng của mình bảo vệ.                                                                                          

"Tôi sẽ sắp xếp tốt." Đao Dân nhìn gương mặt luôn luôn cười lạnh của Lại Tư giờ đây xuất hiện mấy nét nhu hòa không thể che dấu được, mắt phượng hơi nheo lại. Người phụ nữ kia chính là nhược điểm của ông chủ.

Toàn bộ pháo đài cổ kính, đều mang phong cách Gothic tinh xảo, bên trong lại u tối, không khí nghiêm túc nặng nề mà trang trọng, lấy gam màu lạnh làm chủ đạo.

Nhưng vừa bước vào gian phòng, trước mắt Tuyết Thuần vụt sáng lên.

Thảm trải sản Ba Tư tinh tế quý báu, trên vách tường màu trắng hiện lên hình vân mây màu tím nhàn nhạt không dễ nhận ra, đầu giường dựa vào bức tường màu hồng in mấy đóa hoa màu đỏ nho nhỏ. Còn có cửa sổ đang mở, gió thổi vào, làm cho rèm cửa màu đỏ đung đưa lay động, giống như mỹ nhân yêu kiều, đung đưa trái phải.

Màu đỏ vốn là một loại màu sắc kích thích, nhưng ở đây, thảm màu trắng, tường vây quanh phòng thấp thoáng vân mây tím nhàn nhạt, phối hợp với khoảng sắc hồng trên đầu giường lại bổ sung cho nhau rất tốt, màu sắc phối hợp với vật phẩm bày biện trong phòng, tổng thể trở nên rất hài hòa.

Trông thật tràn trề sức sống, lại không mất đi vẻ lãng mạn kiều diễm.

"Thích chứ?" Lại Dung Nhàn rạo rực tiến lên phía trước giới thiệu, "Những thứ này đều là Lại Tư đích thân tìm người làm, chính cậu ấy cũng cho không ít ý kiến. Cậu ấy nói em thích ở nhà, tâm tư đơn giản, lại có phần thích viết lách."

Tuyết Thuần nhíu mày, chỉ chỉ chính mình, "Anh ấy nói là em sao?" Tuyết Thuần nháy nháy con mắt, thì ra ở trong lòng Lại Tư, cô là người như vậy. Có điều cô rất thắc mắc một chuyện, rốt cuộc Lại Tư thích cô ở điểm gì?

Lại Dung Nhàn cười rộ lên, rất nhiệt tình giới thiệu, "Vốn không có chiếc ghế bập bênh này, nhưng Lại Tư nói em thích lên sân thượng, nằm trên ghế bập bênh đọc sách, xem một lúc lâu lại ngủ quên mất, cho nên phải chọn loại có chất lượng tốt nhất. Nhìn xem, còn có thể thay đổi độ cao đấy."

"Còn nữa, cậu ấy nói mặc dù em là trạch nữ, nhưng vẫn rất yêu thích vận động, vì không để em cảm thấy buồn chán, nên sơn một chút màu đỏ lên tường. Bởi vì em là người thích văn học trẻ, màu tím lãng mạn sẽ rất thích hợp với em. Đây nữa, ban công phía bên này giáp với biển, lúc nhàm chán có thể ra ngoài hưởng thụ một chút gió biển. Còn trồng rất nhiều loại hoa, có hoa quỳnh, hoa hồng Siberia, ngay cả hoa anh túc cũng sai người mang về trồng. Còn nữa, cậu ấy nói em không thích đi giày, toàn bộ sàn nhà đều sửa thành sàn gỗ, phủ thảm thượng hạng mềm mại lên trên."

Tuyết Thuần nghe được điều này cả người đều sững sờ, hoa mắt tiếp thu mọi chuyện. Lại Tư đã vì cô mà làm những chuyện này? Những chuyện nhỏ nhặt này, không giống những vấn đề mà anh muốn quan tâm? Trừ phi, anh yêu cô? Nghĩ đến điều này, Tuyết Thuần chợt cảm thấy trong lòng trào dâng từng đợt sóng kinh ngạc xen lẫn vui mừng.                                                                                                                            

Khả năng này rất lớn! Trong lòng có một âm thanh đang nói với cô. Tuyết Thuần không khống chế được trái tim bang bang nhảy loạn.

Lại Dung Nhàn cười càng vui vẻ hơn, "Em còn chưa biết trước khi em đến đây nơi này có sắc thái như thế nào đâu."

"Sắc thái gì?"

Không thể không thừa nhận, nghe được Lại Tư tự mình thiết kế gian phòng vì cô, tâm tình Tuyết Thuần rất kích động, giống như mùa xuân đang dần chiếm giữ trái tim cô.                                                                                                                              

"Tới đây, chị cho em xem một chút." Lại Dung Nhàn cười gian lấy điện thoại di động màu hồng ra, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình một cái, hình ảnh lạnh lẽo hiện lên ngay trước mắt.

Đồ đạc toàn màu đen, vách tường chỉ một màu trắng, tuy có rất nhiều bức tranh quý giá, đồ gốm sứ, những đồ cổ trang trí, nhưng vẫn không che giấu được vẻ uy nghi lạnh lùng khô khan.                                                        

"Xem đi, trước khi biết em, cậu ta chính là một người cứng ngắc không có chút thú vị nào, một chút lãng mạn cũng không hiểu được."

Bên môi Tuyết Thuần bất giác tràn ra nụ cười cảm động, đây chính là anh! Bá chủ xã hội đen sao? Thật ra thì… rất đáng yêu.

"Còn có thứ xem hay hơn đây này." Lại Dung Nhàn thần thần bí bí nhìn xung quanh, phát hiện không có người nào khác, liền giấu đầu lòi đuôi lôi kéo Tuyết Thuần đi vào trong.

"Là cái gì? Sao lại thần bí như vậy?" Tuyết Thuần không hiểu, chẳng lẽ muốn cho cô xem chuyện bí mật của xã hội đen?

"Xuỵt!" Lại Dung Nhàn đặt ngón trỏ lên môi, sau đó lén lén lút lút kéo Tuyết Thuần ra ngoài ban công, "Nếu cho người khác biết, chị sẽ chết chắc luôn đó. Nói nhỏ, nói nhỏ thôi."

Thật ra thì, giọng nói của chị mới là rất to ấy. Trong lòng Tuyết Thuần thầm nói.

*Loạn thất bát tao: Lộn xộn, mất trật tự, không có nội dung rõ ràng, chuyện tầm phào…

[Gửi thanks động viên Cháo Trắng nhá!!!]


Đã sửa bởi Thích Cháo Trắng lúc 17.12.2017, 16:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thích Cháo Trắng về bài viết trên: Chuột con, Kate¥, Phương Dư, Tử Liên Hoa 1612
Có bài mới 15.12.2017, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 170
Được thanks: 606 lần
Điểm: 17.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 31
CHƯƠNG 52: ẢNH NUDE CỦA LẠI TƯ

Edit: Thích Cháo Trắng

"Vậy chị cứ cất để đó đi, em không xem đâu."

Biết càng nhiều, chết càng nhanh. Tuyết Thuần tuân theo quy củ cao nhất của xã hội đen, có phần lùi bước. Thật không nghĩ tới, chị cả Lại lại có lúc bướng bỉnh như vậy.

Nhớ lúc gặp mặt ở bữa tiệc đêm đó, người rụt rè, dịu dàng, rung động lòng người... Ặc, giờ ở trước mặt cô, lại đang phá hỏng những ấn tượng tốt đẹp ấy. Nhưng, thật không hổ là chị cả của Lại Tư!

"Không được, không được. Cái này người khác có thể không nhìn, nhưng em thì nhất định phải nhìn."

Lại Dung Nhàn nôn nóng, tròng mắt đột nhiên đảo một cái, mập mờ hỏi: "Chẳng lẽ, em không có ý định hiểu Lại Tư hơn một chút sao?"

Lại Tư à. Tuyết Thuần rối rắm, lại nói, cô thật sự không hiểu Lại Tư rõ lắm, trước đây thì chỉ nghĩ anh là người giàu có, trong nháy mắt đã trở thành người đứng đầu xã hội đen. Cho nên, cô có phần hơi phân vân.

Cuối cùng, chung quy lại vẫn không thắng nổi lòng hiếu kỳ, hơn nữa chị cả Lại khiến cho sự tò mò của cô dâng cao, liền giả bộ như lơ đãng nhìn lướt qua.

Trong phút chốc, khóe mắt Tuyết Thuần giật nhẹ một cái, "Cái này… Ảnh nude của trẻ con? Hơn nữa…" Hơn nữa bộ dạng hơi giống Lại Tư, trong lòng không khỏi xoắn chặt lại, không phải là… con riêng của anh đấy chứ?

"Có phải nếu anh mang con riêng về, em cũng có thể đối xử với nó tốt như thế hay không?" Ngày đó anh giật phăng cà vạt, vừa cười vừa hỏi cô.

Lại Dung Nhàn hoàn toàn không nhận ra được Tuyết Thuần không bình thường, đắc chí cười, làm hành động Tây Thi ôm ngực, "Tuyết Thuần, em thật thông minh! Em đoán đoán đúng rồi! Đây chính là ảnh nude của Lại Tư khi còn bé."

Thông minh sao? Tuyết Thuần cảm thấy Lại Tư Nhàn rất biết nói quá lên. Nếu như Lại Tư Nhàn biết mới vừa rồi cô đã nghĩ những gì, còn có thể nói như vậy sao. Trên trán Tuyết Thuần hiện lên mấy vạch đen. Nhưng lúc nghe được câu nói sau cùng, Tuyết Thuần lập tức giật mình!

"Ảnh nude của Lại Tư!" Tuyết Thuần kêu lên, lại bị Lại Tư Nhàn dùng một tay che miệng cô lại.

"Nhỏ thôi! Nhỏ thôi!" Lại Tư Nhàn liếc mắt cảnh cáo Tuyết Thuần một cái, nét mặt kia giống như đang nói…, có cái gì mà ngạc nhiên chứ.

"Xem một chút đi, còn nhiều lắm. Những thứ này Lại Tư đều giấu đi, không dễ gì được nhìn thấy. Lúc ấy chị đã nghĩ ra cách dùng điện thoại di động chụp toàn bộ những tấm hình này. Em chính là người phụ nữ thứ ba được nhìn mấy tấm hình này đó."

Ai bảo từ nhỏ tới giờ, Lại Tư chưa từng có một chút ý thức tự giác làm em gì cả, hại cô phải hao tổn bao nhiêu tâm huyết, mới có thể thân thiết với cậu em trai duy nhất này. Cô không trị được Lại Tư, nhưng bây giờ không phải đã xuất hiện Tuyết Thuần rồi đó sao. Ha ha ha! Lại Tư, đừng tưởng rằng làm ông chủ lớn thì lúc nào tôi cũng phải nghe lệnh cậu.

"Người thứ ba?" Tuyết Thuần do dự hỏi: "Vậy thứ nhất, thứ hai là ai?"

"Cô gái ngốc nghếch này, đang ghen sao?”

Lại Tư Nhàn dùng ánh mắt như muốn nói chị đã hiểu, liếc về phía cô. Nhìn Tuyết Thuần căng thẳng nói không ra lời, vội vàng giải thích, "Em lại còn không nghĩ ra sao, thứ nhất đương nhiên là mẹ của chị, thứ hai, dĩ nhiên là chị đây rồi."

Tuyết Thuần ngượng ngùng cúi thấp đầu, cũng đúng, mẹ cũng là phụ nữ mà.
     
Cốc cốc cốc…

Lại Tư Nhàn vội vàng cất điện thoại di động, ném cho Tuyết Thuần một cái nhìn đầy luyến tiếc, dịu dàng bảo, "Lát nữa lại gửi ảnh qua bluetooth cho em xem." Sau đó hướng ra ngoài nói: "Vào đi."

"Bà chủ, cô cả, ông chủ có việc phải đi ra ngoài. Bảo tôi chăm sóc bà chủ thật tốt." Là người phụ nữ trung niên cô trông thấy lúc vào nhà họ Lại.

"Thím Tô, đã bảo thím không cần câu nệ như vậy mà."

"Bà chủ ở đây, đương nhiên phải cung kính ạ."

Sắc mặt thím Tô không thay đổi liếc Lại Dung Nhàn một cái, tiếp tục cung kính chờ đợi Tuyết Thuần. Cả nhà họ Lại cũng chỉ có duy nhất cô cả một mình một kiểu như vậy, cũng đã là phụ nữ ba mươi tuổi rồi, lại còn như trẻ con không khiến người khác bớt lo. Cô cả của nhà họ Lại, nói ra chắc chẳng ai tin! Nhưng ai bảo ông chủ lớn nhà họ Lại chính là em trai của cô, ai còn dám ý kiến gì nữa.

"A, cháu biết rồi."

Tuyết Thuần gật đầu một cái, nhìn Lại Dung Nhàn thay đổi thái độ trước mặt thím Tô như thế. Cô đoán, chắc thím Tô là vú nuôi của Lại Tư và Lại Tư Nhàn… Chỉ là, trước giờ cô luôn là người tự lực cánh sinh, muốn hưởng thụ sự hầu hạ của người khác, trong lòng cô có chút không được tự nhiên mà kháng cự. Nhưng cô lại mới đến, thôi thì bảo sao nghe vậy đi.

"Vậy để tôi hầu hạ bà chủ tắm rửa." Nói xong, thím Tô đã vào trong phòng tắm rộng rãi, cẩn thận chuẩn bị xong nước nóng và khăn tắm.

"Được rồi, ngồi máy bay suốt đêm, Tuyết Thuần cũng mệt rồi. Tắm rửa xong đi ngủ sớm một chút, sáng sớm ngày mai chị dẫn em đi dạo xung quanh đây." Cuối cùng, còn thần bí cười một tiếng, để lại một câu, "Nhớ mở bluetooth ra đó."

Rửa mặt xong,Tuyết Thuần nhảy luôn lên giường, vội vàng mở điện thoại di động lên, ngón tay liên tục lướt trên màn hình.

Càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu, chính bản thân cô cũng không phát hiện ra, môi đỏ đã kéo lên độ cong càng ngày càng lớn.

Nhưng rất kỳ quái là, khi còn bé Lại Tư không có một tấm hình nào là cười cả, đứa trẻ nho nhỏ đẹp thuần khiết như búp bê vải, nhưng mỗi một tấm ảnh chụp anh đều chưng ra bộ mặt lạnh lùng như cá chết. Nhớ tới vẻ mặt tươi cười nham hiểm bây giờ của Lại Tư, tương phản quá lớn. Có phải đã từng xảy ra chuyện gì, khiến anh xảy ra biến hóa to lớn như vậy hay không?

Lại Tư không có ở đây, cả một căn phòng lớn, đúng là rất yên tĩnh, rõ ràng ban ngày cô đã thấy nhiều người xuất hiện như vậy mà. Nên khen người của nhà họ Lại có thái độ quá tốt, hay là vì ban đêm ở một nơi xa lạ không có Lại Tư ở bên cạnh?

Mặc dù đang nằm trong phòng, nhưng nhà họ Lại từ lâu đã mang hơi thở lạnh lẽo xưa cũ tích tụ theo thời gian, vẫn khiến trong lòng cô thấp thỏm không yên.

Nhìn chằm chằm trần nhà, Tuyết Thuần nằm ngay đơ trên giường, miên man suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác, không hề cảm thấy buồn ngủ.

Xem lại một lần nữa những tấm ảnh của Lại Tư khi còn bé mà Lại Dung Nhàn gửi đến.

Phương đông sáng dần, hai mắt Tuyết Thuần đã đỏ bừng mới không chịu được giày vò, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm, Tuyết Thuần uể oải thức dậy.

Ngoài cửa phòng không ngừng truyền đến tiếng gõ cửa, không nặng cũng không nhẹ, đủ để cho cô tỉnh lại.

Tuyết Thuần mang theo đôi mắt gấu mèo, tùy tiện buộc lại mái tóc, chỉnh sửa lại một lượt áo ngủ xộc xệch.

Nhưng nghĩ lại, nhỡ người tới là đàn ông thì sao?

Tuyết Thuần suy nghĩ hai giây, thanh giọng nói hỏi: "Ai ở bên ngoài vậy?"

"Là tôi, thím Tô, tôi tới hầu hạ bà chủ rửa mặt."

Bà chủ! Tuyết Thuần chợt giật mình, vỗ đầu một cái, trời á! Bà chủ ơi là bà chủ! Cô thầm nghĩ có phải nên chỉnh trang lại dung nhan trước rồi hãy mở cửa hay không đây? Nếu không, sẽ ảnh hưởng đến hình tượng đẹp đẽ của bà chủ!

Nhưng mà người đến đã nói là hầu hạ bà chủ kia mà, nếu cô chỉnh trang sạch sẽ rồi thì người ta còn đi vào hầu hạ cái gì nữa?

Hết cách rồi, Tuyết Thuần vốn là con nhà nghèo, đối mặt với bão tuyết cũng không nhíu mày chút nào, vậy mà ở nhà họ Lại thì cẩn thận dè dặt.

Ngoài cửa lại có thêm tiếng gõ cửa, sức lực đột nhiên gia tăng, "Tuyết Thuần! Là chị cả nè, em không sao chứ? Tuyệt đối đừng có ngủ không dậy nổi nhé, nếu không, Lại Tư sẽ làm thịt chị mất!"

Nghe được tiếng gõ cửa dồn dập, Tuyết Thuần không còn phí thời gian lo xấu hổ nữa, mở cửa cạch một tiếng.

Vừa mở cửa ra, trước mắt lập tức hiện lên một gương mặt xinh đẹp được phóng đại.

*Tây Thi bị bệnh đau ngực, cứ mỗi lần phát bệnh, nàng đều lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt. Dù vậy, trong mắt mọi người, ngay cả dáng vẻ ấy của nàng cũng vẫn rất đẹp.

Nhấn thanks nha bạn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thích Cháo Trắng về bài viết trên: Kate¥, Tử Liên Hoa 1612, yentruong1991
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đường Thất Công Tử, Lin Ying, Mẹ Bầu, Nguyenphanthaovy, thanhtinh34, TiểuSongNgư kute, Tracy tran, TửNguyệtLiên và 228 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 517 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 491 điểm để mua Thiên thần mây
TranGemy: Hôm nay Hà Nội mưa quá, viết vài dòng Nhật ký rồi đi ngủ thôi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: khi nào thi miss "mít" thì tau thi :)2
Hạ Quân Hạc: Còn 1 tiếng nữa hết hạn thi miss :blahblah: mọi người nhanh tay đăng ký nào :speaker:
LogOut Bomb: Gián -> mèo suni
Lý do: Sao nỡ bom chị :cry3: thất tềnh bom lại :D2
tuyền xù: dạo này khỏe k em?
tuyền xù: hello sunii <3
mèo suni: :) em có tội
tình chi
Gián: Chắc đá em quá :slap:
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 433 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: mèo suni -> 007
Lý do: ಥ ̯ ಥ từ biệt chị
007: T xúi tụi nóa bôm :D3
LogOut Bomb: mèo suni -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Bái bai
Đường Thất Công Tử: an nghỉ nơi thiên đường, chưa kịp thả bomb :v
LogOut Bomb: mèo suni -> Họa Thiên
Lý do: Vâỵ em hãy an nghỉ nhé :))))
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 412 điểm để mua Đôi chim non
Nam Cung Vân Điệp: Hờn~~
Đào Sindy: đại hội bomb chăng
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> Đường Thất Công Tử
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: :v
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Nam Cung Vân Điệp
Lý do: gia xin lỗi ⊙﹏⊙⊙﹏⊙
AK47: Ko lẽ chị bậy quánh bôm tự sát :cry2: k có đứa nèo bôm
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Họa Thiên
Lý do: Free ship
LogOut Bomb: 007 -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Mở màn :D3 ahihi chị mi dô tội
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.