Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 13.06.2018, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1312
Được thanks: 7865 lần
Điểm: 22.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 53
Chương 48: Một chút ấm áp (03)

Edit: Thu Lệ

Đàm Như Ý sửng sốt một chút, bấm ngón tay tính toán quả thực kinh nguyệt đã trễ rất nhiều ngày. Mấy ngày nay bởi vì chuyện tang lễ mà loay hoay sứt đầu bể trán, dĩ nhiên là không còn tâm tư để ý đến chuyện nhỏ này. Cô cúi đầu mà quan sát, lúc này mới chú ý tới khuỷu tay của mình có một lổ kim nhỏ, cho thấy đã từng rút máu.

Đàm Như Ý có mấy phần luống cuống, giơ tay phủ lên bụng của mình, "Sao em lại không có cảm giác gì hết vậy?"

Thẩm Tự Chước cũng luống cuống tay chân.

Nhận được điện thoại nghe nói chuyện của Đàm Vệ Quốc, lại nghe nói Đàm Như Ý té xỉu, lập tức để công việc xuống chạy về. Trước tiên sắp xếp ổn thỏa cho ông nội Đàm, sau đó mới đi hỏi thăm bác sĩ. Bác sĩ nói: "Trong nhà có phụ nữ mang thai, làm chồng cần phải có trách nhiệm hơn một chút. Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ do nghỉ ngơi không tốt, cộng thêm bị sốc dẫn đến ngất xỉu thôi."

Thẩm Tự Chước nghe vậy thở phào một cái, sau đó cảm thấy có cái gì không đúng, kinh ngạc hỏi: "Phụ nữ mang thai?"

Bác sĩ kỳ lạ liếc anh một cái, "Anh vẫn chưa biết à? Vợ anh mang thai hơn năm tuần rồi."

Thẩm Tự Chước lập tức bối rối, bắt đầu nhớ lại chắc là lần trên sân thượng đó.

Lại nghĩ nếu kiểm tra sớm vài ngày, để cho ông nội mang theo tin này mà ra đi  thì tốt biết bao. Mặc dù cảm thấy tiếc nuối, nhưng cuối cùng vui sướng vẫn lấn át cái khác. Anh cũng không ăn cơm tối mà chỉ ngồi bên giường. Vừa nghĩ sao tới giờ Đàm Như Ý vẫn chưa tỉnh, để anh chia sẻ tin tốt làm tim anh vui sướng đến phát d/đ;l;q;d đau này với đồng nghiệp, một mặt lại nghĩa quần thâm mắt cô nặng như vậy không biết đã bao lâu rồi không được nghỉ ngơi thật tốt, hãy để cho cô ngủ thêm một lát nữa, tránh cho tỉnh lại rồi nghĩ đến chuyện của Đàm Vệ Quốc mà tổn hại đến tinh thần.

Dĩ nhiên Đàm Như Ý không biết những suy nghĩ trăm biến ngàn chuyển này của anh. Cô chỉ cảm thấy giờ phút này mà Thẩm Tự Chước có thể xuất hiện trước mắt mình thật sự quá tốt. Bất kể là tin tức tốt hay xấu, có thể có một người để chia sẻ thì không còn gì bằng.

Nếu không còn chuyện gì thì hai người lập tức thu dọn đồ đạc rời khỏi bệnh viện, trước khi đi bác sĩ có dặn dò, tốt nhất nhanh chóng khám thai.

Thẩm Tự Chước dắt Đàm Như Ý ra khỏi bệnh viện, bước chân anh đi rất chậm, chỉ sợ vừa đi nhanh sẽ khiến cho đứa bé trong bụng Đàm Như Ý có gì bất trắc.

Đàm Như Ý dở khóc dở cười: "Anh Thẩm, đi nhanh một chút đi không có chuyện gì đâu, em không đến nỗi yếu đuối như vậy."

Thẩm Tự Chước lại nói: "Chậm một chút cho chắc."

Đàm Như Ý cũng không miễn cưỡng, đi theo bên cạnh anh, từ từ đì về nhà giữa những cơn gió mát hiu hiu.

Cho tới giờ phút này, cô vẫn có chút không thể tiêu hóa được tin tức này. Khẽ vuốt ve bụng, cố gắng cảm nhận xem thân thể mình có biến hóa về mặt bản chất hay không. Vậy mà bụng vẫn bằng phẳng, chạm vào cũng không thể nhận ra đã có một sinh mạng đang mọc rể nảy mầm trong bụng mình.

Lúc Đàm Như Ý mười tuổi, mẹ đã bỏ nhà ra đi. Bất kể là lúc thân thể dậy thì xuất hiện thay đổi, hoảng sợ khi lần đầu có kinh nguyệt, những lúc yếu ớt nhất trong quá trình lớn lên cũng không có ai kiên nhẫn hướng dẫn cho cô. Cô cảm thấy thời kỳ trưởng thành giống như tìm viên đá dưới sông, nhờ vào những kiến thức trong sách và nhạy cảm bẩm sinh của mình mà vượt qua thác ghềnh chảy xiết và khúc chiết trong những lúc tối tăm khó có thể mở miệng tâm sự với ai.

Hôm nay, bản thân cô cũng sắp trở thành một người mẹ. Trong thân thể giống như đang mang theo một con sông lớn, dòng nước không ngừng chảy về phương xa, thành mây dồn mưa trở lại điểm ban đầu, vòng đi vòng lại tuần hoàn.

Thẩm Tự Chước đột nhiên nói: "Vẫn chưa nghĩ tên."

Đàm Như Ý cười lên, "Còn đến tám tháng nữa, anh có thể từ từ nghĩ." Còn nói, "Họ của anh rất hay. Khi còn bé xem  phim truyền hình của Cổ Long(*) thích nhất là Thẩm Lãng. Trong cổ đại còn có Thẩm Quát(3*) Thẩm Ước(4*) Thẩm Thuyên Kỳ(5*)."

(*): Cổ Long là nhà văn Đài Loan viết tiểu thuyết võ hiệp nổi tiếng.
(**): Nhân vật chính trong phim “Võ lâm ngoại sử” hay còn gọi là “Phong Tuyết Phủ Trung Châu.”

(3*): Thẩm Quát là nhân vật kiệt xuất nhất trong lịch sử khoa học Trung Quốc

(4*): Thẩm Ước, tự Hưu Văn, người Kiến Khang Ngô Hưng, là nhà chính trị, nhà văn, nhà sử học thời Nam triều Trung Quốc.

(5*): Thẩm Thuyên Kỳ 沈佺期 (khoảng 656-714/715) tự Vân Khanh 雲卿, người Tương Châu 相州, nay thuộc Hà Nam 河南, là một thi nhân đời Đường.

"Họ của em cũng hay."

Đàm Như Ý cười nói, "Ngã tự hoàng đao hướng thiên tiếu, Khứ lưu can đảm lưỡng Côn Lôn(*)?"

(*): Hai câu thơ trước khi bị giết chết của Đàm Tự Đồng
Dịch nghĩa: Ta tự vung đao nhìn trời mà cười, Lưu lại gan mật cho hai ngọn Côn Lôn.

Thẩm Tự Chước nhẹ giọng cười một tiếng, siết chặt lấy tay cô, "Bà Thẩm, cám ơn em"

"Anh Thẩm, nói cám ơn thì quá khách sáo rồi đấy."

Thẩm Tự Chước dừng một chút, lại nói: "Bà Thẩm, anh yêu em."

Đàm Như Ý sững sờ, bước chân không tự chủ ngừng lại ngẩng đầu lên nhìn anh. Dường như Thẩm Tự Chước thấy ngượng ngùng nên nghiêng đầu tránh khỏi cái nhìn chăm chú của cô. Đàm Như Ý cũng thấy ngượng ngùng theo, vuốt vuốt tóc của d/đ;l;q;d mình muốn mở miệng nói gì nhưng lại đỏ mặt. Tâm trạng ngọt ngào tâm cứ phập phồng phập phồng như thủy triều, trái tim căn trướng đến đau, vậy mà không thể nói được câu nào.

Thẩm Tự Chước lại nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước. Hai người không nói chuyện với nhau nữa, nhưng lại giống như không tiếng động đã nói lên tất cả.

——

Ông nội Đàm chờ đợi đến nóng ruột nóng gan, thấy Thẩm Tự Chước với Đàm Như Ý trở lại lập tức thở phào nhẹ nhõm. Ông quan sát Đàm Như Ý một lượt từ đầu đến chân, xác định không bị tổn thương chỗ nào mới yên lòng, "Con bé này sao lại lơ mơ như thế, bản thân mình mang thai cũng không biết."

Đàm Như Ý ngượng ngùng nói: "Gần đây suy nghĩ nhiều chuyện nên không chú ý."

Bởi vì tất cả mọi người chưa ăn cơm nên Đàm Cát lập tức ra đường mua vài món ăn của mấy tiệm ăn nhanh vẫn còn mở cửa về, sau khi nhanh chóng ăn xong, mọi người bắt đầu bàn bạc về chuyện của Đàm Vệ Quốc.

Thẩm Tự Chước cũng không dám khẳng định, phân tích rõ tình huống từ xấu nhất đến tốt nhất, "Dù sao cũng đã xảy ra mạng người nên không thể nào giải quyết riêng(*). Con sẽ hỗ trợ mời một luật sư tốt nhất, tranh thủ bồi thường tiền để lấy được sự tha thứ từ thân nhân người bị hại. Nhưng tội cố ý tổn thương dẫn đến tử vong, ít nhất cũng phải mười năm, tốt nhất mọi người nên chuẩn bị tâm lý."

Ông nội Đàm không lên tiếng, chỉ cúi đầu hút thuốc lá.

Đàm Như Ý có chút lo lắng, nhẹ nhàng kéo tay áo ông nội Đàm, "Ông nội. . . . . ."

Ông nội Đàm khoát tay áo, "Giết người thì đền mạng thiếu nợ thì trả tiền, từ xưa tới nay chính là chuyện đương nhiên. Nếu nó giết người, thì phải trả giá thật lớn cho hành động của mình. . . . . . Các con đừng lo lắng cho ông, chuyện gì có thể làm thì cứ làm, về phần muốn xử mười năm hay hai mươi năm, thì phải xem vận mệnh của nó nữa."

Đàm Như Ý biết ông nội Đàm không rộng lượng như ông đã nói, mặc dù Đàm Vệ Quốc khốn kiếp thật nhưng suy cho cùng vẫn là con trai duy nhất của ông, do một tay ông nuôi lớn, lại sống cùng với nhau bốn mươi năm mươi năm. Dù người ta có nói Đàm Vệ Quốc vô cùng xấu xa đi nữa thì cũng không thể thay đổi việc Đàm Vệ Quốc chính là máu mủ của ông được.

Đêm đã khuya, tất cả tình huống có thể xảy ra đều đã phân tích một lần, nói thêm gì nữa cũng chỉ lặp đi lặp lại mà thôii. Ông nội Đàm lập tức kêu mọi người đi tắm rửa nghỉ ngơi, "Như Ý, hai đứa vào phòng ngủ của ông đi, có máy điều hòa."

Thẩm Tự Chước vội nói: "Bây giờ không dám để cho cô ấy ở trong máy điều hòa không khí, sợ bị cảm."

Đàm Như Ý tắm xong đi tới bên giường ngồi xuống. Thẩm Tự Chước thấy tóc cô vẫn chưa khô lập tức cầm máy sấy tóc tới, "Mau sấy khô đi."

"Dùng máy sấy không tốt cho tóc, bây giờ là mùa hạ, không có chuyện gì đâu, sẽ khô ngay thôi."

Thẩm Tự Chước đâu dễ gì cho phép cô, cầm máy sấy lên tự tay sấy tóc giúp cô. Hiển nhiên đây là lần đầu tiên anh làm chuyện như vậy, động tác cực kỳ cẩn thận, sấy một lát lại hỏi một câu: "Nóng không?"

Đàm Như Ý dở khóc dở cười, "Đêt em tự làm đi."

Thẩm Tự Chước lại không chịu buông tay, "Không có việc gì, anh giúp em."

Đàm Như Ý mừng rỡ hưởng thụ, nâng mắt nhìn anh cười nói: "Đứa bé còn chưa ra đời mà anh đã căng thẳng như vậy, sau này sinh ra chẳng phải là làm trâu làm ngựa cho nó à."

"Đây là con của anh, làm trâu làm ngựa cũng là việc nên làm."

Đàm Như Ý cười lên, yên lặng một lát lại hỏi: "Anh Thẩm, anh thích con trai hay con gái vậy?"

Thẩm Tự Chước dừng một chút, cúi đầu nhìn cô, "Em thì sao?"

Đàm Như Ý suy nghĩ, "Đều thích cả. Nhưng vẫn nên là con trai đi. Thế giới này rất không công bằng với phái nữ, em sợ con gái sinh ra sẽ chịu uất ức."

Thẩm Tự Chước lập tức nghiêm túc trả lời: "Vậy anh cũng thích con trai."

Sau khi sấy khô tóc, hai người tắt đèn nằm xuống giường. Thẩm Tự Chước sợ Đàm Như Ý cảm lạnh, chỉ để quạt thổi tới lất phất, khó khăn lắm mới có một luồng gió thổi đến, như thế vẫn còn ngại không đủ, lại đắp một tấm thảm mỏng trên lưng cô.

Cũng may nhiệt độ ban đêm nhanh chóng hạ xuống, nếu không Đàm Như Ý thật sắp nóng đến chết rồi.

Thoạt vui thoạt buồn, giờ phút này bình tĩnh lại chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, vốn muốn nói them vài lời với Thẩm Tự Chước vậy mà vô ý thức nhắm lại từ lúc nào không biết.

Thẩm Tự Chước thấy cô không có phản ứng, giúp cô đắp kín chăn mỏng, trong bóng đêm nắm được ngón tay của nhẹ nhàng đặt lên môi một cái.

Nằm một lát, cảm thấy khát nước nên lẳng lặng đứng dậy. Ai ngờ mở cửa phòng một cái, lại thấy trong phòng khách mờ tối nổi lên một đốm lửa lúc sang lúc tối.

Thẩm Tự Chước bình tĩnh, "Ông nội, tại sao còn chưa ngủ?"

Ông nội Đàm ho một tiếng, "À Tiểu Thẩm hả. Không có chuyện gì, không ngủ được, ông ngồi một lát rồi sẽ về phòng."

Thẩm Tự Chước uống một ngụm nước, đi tới ngồi xuống bên cạnh ông nội Đàm, sợ đánh thức người trong phòng ngủ nên nhỏ giọng, "Ông đang lo lắng chuyện của ba ạ?"

Ông nội Đàm cất tiếng rầu rĩ, "Thân thể ông cũng đã sắp xuống đất, đâu còn gì để quan tâm. Ông chỉ lo lắng hai hai chị em Như Ý, sợ rằng sau này sẽ bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, nói là con của kẻ giết người."

Thẩm Tự Chước trầm giọng nói: "Tội không bằng con cái. Người khác con không can thiệp được, nhưng con bảo đảm sẽ không để cho Như Ý chịu uất ức."

Ông nội Đàm thở dài, "Đứa nhỏ này, cũng không biết đã tạo ra nghiệt gì nữa." Ông hút mạnh một hơi thuốc, giọng nói hạ thấp hơn nữa, "Tiểu Thẩm, ông kể cho con nghe một câu chuyện xưa. Ông nghĩ, khi kể chuyện này ra con nghe sẽ hiểu nhưng đừng coi là thật, cũng đừng nói cho người khác biết."

Thẩm Tự Chước dừng một chút, "Ông cứ nói đi ạ."

Qua hồi lâu, giọng nói già nua mệt mỏi của ông nội Đàm mới vang lên, "Trước kia, thôn ông có một cô gái rất xinh đẹp. Xinh đẹp thì sao? Có một lần cô ấy đang cắt lúa mì, có một tên nhóc ngốc đi trên đường chỉ lo nhìn cô ấy mà không nhìn đường, kết quả bị rơi vào trong ruộng nước. Trong vòng mười năm, hễ là đàn ông nhỏ tuổi hơn một chút đều muốn cưới cô ấy về làm vợ. Nhưng số mạng cô gái ấy lại không đươc tốt, có một hôm vào ban đêm bị người ta trùm bao bố kéo vào trong ruộng bắp. . . . . ."

Ông nội Đàm dừng một chút mới nói tiếp, "Cô gái đó cũng không dám để lộ ra, sau đó lại mang thai, bị tên nhóc rơi vào trong ruộng nước phát hiện ra. Tên nhóc đó trượng nghĩa đứng ra nhờ cha mình tới cửa cầu hôn. Cha của cô gái đó dĩ nhiên rất vui mừng, chỉ sợ bụng cô gái đó lớn lên sẽ bị mang tiếng. Hôm nay lại có người chủ động chịu cưới, cũng không cần sính lễ nên đã đồng ý ngay. Nhưng mới kết hôn năm tháng đã sinh con, dĩ nhiên mọi người sẽ nghị luận. Tên nhóc đó vẫn dũng cảm đứng ra nói mình và cô gái đó đã vụng trộm xác định cả đời. Nhưng vẫn có lời đồn đãi truyền ra, nói cô gái ấy không đứng đắn, cùng những người khác làm ra mạng người, tìm tên nhóc ngốc đó tới gánh. . . . . . Tin đồn truyền đi ngày càng nhiều, áp lực của tên nhóc đó cũng càng ngày càng lớn, dần dần lòng nghi ngờ có phải bản thân mình đã coi tiền như rác hay không. Mỗi lẫn chỉ cần nhìn thấy cô gái ấy nói chuyện với người đàn ông khác, cậu ta lại thấy không thoải mái. Sau đó có d/đ;l;q;d một lần cậu ta uống rượu say, trở về không thấy cô gái đâu. Đứng trong gió lạnh đợi nửa tiếng mới nhìn thấy cô gái đó vừa vác cuốc đi về vừa nói cười với người đàn ông khác. Cậu ta tức giận nhặt đòn gánh lên đánh người nhưng bị người đàn ông kia ngăn lại. Cậu ta càng khẳng định vợ mình không rõ ràng với người đàn ông khác, về sau chỉ cần không vừa lòng là lại trút giận lên người cô gái đó. Cô gái nhớ lại ân tình ngày đó của cậu ta, cố gắng chịu đựng thêm nhiều năm, lại sinh cho cậu ta một người con trai. Có một lần, người lớn không có ở nhà, thiếu chút nữa tên nhóc  đó đã đánh chết cô gái, cô gái bắt đầu nảy sinh suy nghĩ ly hôn. Dĩ nhiên tên nhóc đóc không đồng ý, cô nói một lần cậu ta lại đánh một lần. Sau đó, cuối cùng cô gái cũng không chịu nổi nữa, chọn một ngày không có ai ở nhà yên lặng ra đi một mình."

Ông nội Đàm hút hết một gói thuốc, câu chuyện xưa cũng kể xong, ông đặt tẩu thuốc lên bàn hỏi Thẩm Tự Chước: "Nghe hiểu chứ?"

Thẩm Tự Chước không lên tiếng.

"Nghe hiểu là được. Tiểu Thẩm, con là người hiểu chuyện cho nên ông mới dám kể cho con." Ông nội Đàm thở dài một hơi, "Ông không biết dạy con, gốc rễ đã hư thúi, không trách được người khác. Dầu gì còn có Đàm Cát, nhà họ Đàm cũng coi như có người nối nghiệp. Cho nên, chuyện này con đừng khó xử, nên xử lý như thế nào thì xử lý như thế ấy. Lời nói không dễ nghe, nhốt vào cũng được. . . . . . Để tránh liên lụy người vô tội."

Hai người yên lặng ngồi trong bóng tối chốc lát sau đó trở về phòng của mình nghỉ ngơi.

Động tác của Thẩm Tự Chước nhẹ nhàng, nhưng vẫn ầm ĩ đến Đàm Như Ý. Cô  lật người lầm bầm một câu. Thẩm Tự Chước không nghe rõ, chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, khẽ nói: "Không có chuyện gì, ngủ đi." Anh đặt cằm trên đỉnh đầu của cô, ngửi mùi tóc thơm ngát, mở trừng hai mắt hồi lâu cũng không nhúc nhích.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.06.2018, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1312
Được thanks: 7865 lần
Điểm: 22.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 42
Chương 49: Một chút ấm áp (04)

Edit: Thu Lệ

Đàm Như Ý dự định ở lại thêm một thời gian nữa, nhưng Ông nội Đàm lại bảo cô nhanh vào thành phố để kiểm tra. Đàm Như Ý không lay chuyển được nên đành đồng ý. Trước khi đi lại động viên ông nội Đàm, nói chuyện của Đàm Vệ Quốc chuyện nhất định sẽ cố gắng hết sức để xử lý.

Xuống xe chờ thang máy, lại trùng hợp đụng phải Hạ Lam từ trên lầu đi xuống.

Hạ Lam mặt lộ vẻ vui mừng, kéo tay của cô nói luôn miệng, nhưng Đàm Như Ý nặng nề tâm sự, miễn cưỡng nở nụ cười, "Đàm Cát nói cho cô biết?"

Hạ Lam sửng sốt.

Đàm Như Ý không biến sắc rút tay ra, cười nhạt nói: "Tôi đi lên trước nghỉ ngơi trước..., khi nào rãnh rỗi thì cùng nhau ăn cơm."

Sau khi vào thang máy, Thẩm Tự Chước nhìn cô, "Em và Hạ Lam cãi nhau?"

Đàm Như Ý lộ vẻ mệt mỏi, nói ra suy đoán của mình cho Thẩm Tự Chước nghe. Thẩm Tự Chước trầm ngâm chốc lát, "Anh đề nghị em nên trực tiếp đi hỏi Hạ Lam."

"Hỏi thế nào?" Đàm Như Ý thở dài, ngước mắt nhìn Thẩm Tự Chước, "Anh nói xem có phải em rất ích kỉ không? Vẫn luôn hy vọng Hạ Lam sẽ tìm được một người đàn ông tốt, nhưng khi người đó là Đàm Cát thì em lại khó tiếp nhận."

Thẩm Tự Chước cầm tay cô, "Lo lắng của em không thành vấn đề, nhưng vẫn nên tìm hai người hỏi rõ ràng. Chênh lệch sau tuổi không nhỏ, nếu thật sự muốn ở cùng nhau thì chuyện cần vượt qua quá nhiều."

"Em lo lắng Đàm Cát, cũng lo lắng Hạ Lam. Nhất là Hạ Lam, vốn đã từng cưới một lần, nếu thật sự muốn đi bước nữa thì có thể lựa chọn đối tượng tốt hơn một chút. Em biết Đàm Cát thật sự có thể tin cậy, nhưng dù sao nó cũng còn nhỏ tuổi. . . . . ." Cô dừng một chút, giọng nói hơi xuống thấp, "Em thật sự không muốn nhìn thấy bất cứ ai trong hai người bọn họ bị tổn thương."

"Hạ Lam là bạn tốt, Đàm Cát lại là người thân của em, vào những lúc này nên công bằng."

Dĩ nhiên Đàm Như Ý hiểu đạo lý nàu, nhưng muốn mở miệng hỏi còn phải có một cơ hội thích hợp. Hiện giờ còn có chuyện gấp cần giải quyết, cô suy nghĩ một chút vẫn nên thuận theo tự nhiên thôi.

Đối với chuyện cô mang thai, dĩ nhiên Thẩm Tự Chước không dám qua loa, giúp cô hẹn trước một bác sĩ khoa d.đ;l;q;d phụ sản vô cùng nổi tiếng ở Sùng Thành. Đàm Như Ý cũng đã từng nghe đến danh tiếng của vị bác sĩ này, biết ông ấy là người nổi tiếng khó cầu. Có thể hẹn được ba ngày sau đã là hiếm thấy lắm rồi.

Trước tiên, hai người đi về thông báo tin tức tốt này cho bà cụ Thẩm.

Ai ngờ vừa đẩy cửa ra, trong phòng tối om om lại có đầy người đang ngồi, ngay cả thím ba đã lâu không xuất hiện cũng đến. Bà cụ Thẩm ngồi trên ghế sa lon ở giữa, bên tay trái là một nhà bác cả Thẩm, bên tay phải là Thẩm Tri Hành, Trâu Lệ và vợ chồng chú ba Thẩm Tri Thường. Phương Hiểu Quỳ ôm đứa bé ngồi trên ghế ở góc bên trái, vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt cũng không biết nhìn về nơi nào.

Đàm Như Ý nhìn thấy cảnh tượng này bị dọa cho hết hồn, mí mắt chợt nhảy lên thình thịch, trong lòng sinh ra dự cảm chẳng lành. Dường như Thẩm Tự Chước cảm nhận được suy nghĩ trong lòng cô, nhẹ nhàng cầm lấy ngón tay cô. Nhiệt độ trong tay Thẩm Tự Chước cao hơn cô mấy phần, giờ phút này ngón tay và bàn tay kề sát truyền hơi ấm cho nhau, khiến cho tâm trạng cô thoáng bình phục chút. Cô lấy lại bình tĩnh, đi theo Thẩm Tự Chước lên tiếng chào hỏi.

Bà cụ Thẩm thấy hai người đã tới, lập tức vẫy tay nói: "Mau tới đây, chỉ còn chờ hai đứa con thôi."

Thẩm Tự Chước hơi nhíu mày, kéo Đàm Như Ý đến ngồi xuống một bên. Ngay sau đó lập tức có một người đàn ông trung niên đi giày Tây đằng hắng, "Nếu mọi người đã đến đông đủ, thì bây giờ tôi sẽ tuyên đọc bản di chúc do ông Thẩm Lương Bình đã ủy thác cho tôi định ra."

Ngay từ lúc ông cụ Thẩm phát bệnh lần thứ hai đã phác thảo bản di chúc này, hôm nay chỉ cần điều chỉnh những chi tiếc nhỏ dựa trên cơ sở này, trong lòng mọi người đều hiểu rõ yên lặng nghe, cũng không có bất kỳ dị nghị gì.

Luật sư dừng một chút, "Mấy điều này đều do ông Thẩm đặt ra từ trước, nhưng trước khi ông qua đời hai tháng đã liên lạc lại với tôi để tăng thêm một điều nữa, " Ông ta đưa mắt nhìn sang Đàm Như Ý, ". . . . . . Biệt thự ở Vịnh Phỉ Thúy do cháu dâu Đàm Như Ý thừa kế, nếu sau này sinh con thì tất cả đồ cổ tranh chữ do ông đầu tư đều để lại cho con cô ấy thừa kế."

Một viên đá làm gợn ngàn tầng sóng.

Vịnh Phỉ Thúy là khu vực tấc đất tấc vàng có vô số người giàu cư trú ở Sùng Thành, nơi đó một ngôi biệt thự thấp nhất cũng phải tám trăm vạn. Trước đó mọi người đều nhất trí cho rằng biệt thự này để dành cho bà cụ Thẩm, nhưng không ngờ ông cụ Thẩm lại cho một "Người ngoài" không chút do dự như vậy.

Bỗng chốc tất cả mọi người đều không lên tiếng, không khí yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Qua hồi lâu, Phương Tuyết Mai mới mở miệng cười nói: "Bà nội, bà có biết nội dung di chúc này không?"

"Dĩ nhiên là tôi biết, điều này là tôi góp ý thêm vào, thế nào cô có ý kiến?"

Phương Tuyết Mai cười nói: "Con chỉ là một người ngoài, nào dám có ý kiến gì, chẳng qua là cảm thấy. . . . . . Cảm thấy thứ quý trọng như thế, có phải có chút. . . . . . Không hợp thích lắm không?"

"Thế nào không thích hợp?" Bà cụ Thẩm liếc mắt nhìn cô ta, "Ông nội rất thích Như Ý, nên muốn tặng biệt thự cho nó. Di chúc này đã được công chứng, có hiệu lực pháp lý. Nếu cô không phục thì hãy kiện lên tòa đi!"

Trâu Lệ cười cười, "Mẹ, Tuyết Mai cũng không có ý gì khác, mẹ đừng suy nghĩ nhiều. Chỉ có điều, có chuyện này có thể mẹ vẫn chưa biết. . . . . ."

Bà cụ Thẩm nhìn bà ta, "Chuyện gì?"

Ánh mắt Trâu Lệ lướt qua mặt Đàm Như Ý, "Như Ý và Tự Chước vẫn chưa đi đăng ký kết hôn đấy. Không phải cha vẫn luôn thích Như Ý ư, Tự Chước lại là một đứa bé hiếu thuận, làm sao không biết xấu hổ mà khiến cha không vui, nên đã bàn bạc với Như Ý diễn một màn kịch như vậy đấy."

Bà cụ Thẩm hoảng sợ nhìn về phía Đàm Như Ý, "Đây là sự thật?"

Đàm Như Ý không lên tiếng, chỉ cúi đầu lặng lẽ nắm ngón tay.

Trâu Lệ cười cười, nói tiếp: "Mẹ cũng đừng trách lầm Như Ý, cô ấy không phải là người tham lam hư vinh. Chỉ do cha của cô ấy, lúc đó đụng người khác bị thương phải bồi thường tiền nên đã tìm tới nhà chúng ta, cho nên. . . . . . Hai đứa trẻ cũng rất khó khăn, d/đ;l'q'd bây giờ cha đã đi rồi, con thấy hợp đồng quan hệ này của hai người cũng không cần phải tiếp tục nữa. Mẹ nói đúng không?" Trâu Lệ nhìn về phía Đàm Như Ý, "Cho nên biệt thự này tặng cho Như Ý thật là không thích hợp. Nhưng chúng ta cũng không phải là người qua sông rút cầu, Như Ý cực khổ nửa năm, dĩ nhiên chúng ta sẽ cho chút tiền thù lao phong phú, bảo đảm cuộc sống sau này của cô cơm áo không lo."

Đàm Như Ý gắt gao cắn môi, chỉ cảm thấy bốn phương tám hướng như đang có vô số mũi tên nhọn bay tới, đâm vào trong máu thịt cô. Đúng vào lúc này, Thẩm Tự Chước chợt đưa tay nắm chặt tay cô nhìn Trâu Lệ, trầm giọng mở miệng, "Không phải là hợp đồng gì cả, là con cam tâm tình nguyện cưới Như Ý làm vợ."

Trâu Lệ khẽ "Xuy" một tiếng, "Lúc kết hôn ngay cả một cái áo cưới cũng không có, đến nhẫn cưới cũng do bác cả con mua giúp, thế mà gọi là cam tâm tình nguyện? Mẹ thấy rõ ràng là con không cam không nguyện. Mẹ đã trở về Sùng Thành được một thời gian rồi, chắc là Đàm Như Ý cũng biết, nhưng không biết có nói cho con biết hay không? Không nói thì còn đỡ, nếu đã nói mà con là con trai của mẹ, ngay cả mẹ mình về nhà cũng không biết liên lạc ăn chung bữa cơm, thật là không biết lễ phép."

"Mẹ đã vắng mặt với chức nghiệp “người mẹ” này rồi, bây giờ lại lấy thân phận ra đè con, có phải cũng rất không công bằng?" Thẩm Tự Chước nhìn bà ta nặng nề hỏi.

Trâu Lệ sửng sốt một chút, tức giận nói: "Bây giờ lại học được tranh cãi với người lớn? Tự Chước, đây là lễ nghĩa ai dạy con? Con yêu con cưới người nào mẹ đều không xen vào, nhưng một con nhóc thô tục đến từ nông thôn. . . . . ."

"Năm đó, ông nội cũng từng bước đi lên từ nông thôn."

"Được rồi!" Bà cụ Thẩm chợt quát to một tiếng, "Hài cốt của ông nội còn chưa lạnh mà các người đã ở đây cãi vả, có phải muốn làm tôi tức chết, phá hủy cái nhà này mới yên tâm?"

Nói xong đưa mắt nhìn sang Đàm Như Ý, giọng nói trầm thấp mà không mất đi uy nghiêm, "Như Ý, bà hỏi con, con có thích Tự Chước không?"

Dòng máu cả người Đàm Như Ý giống như đang sôi trào, huyệt thái dương nhảy thình thịch như đánh trống reo hò, cô cắn chặt hàm răng, "Bà nội, con không dám lừa gạt bà. Lúc ấy sở dĩ đồng ý cử hành hôn lễ, đúng là bởi vì ba con tìm bác trai mượn hai mươi vạn, nhưng mà. . . . . ." Cô dừng một chút, trong lòng vô cùng uất ức lại khổ sở, "Nhưng sau khi sống chung, con thật sự muốn sống với Thẩm Tự Chước cả đời."

Ngón tay Thẩm Tự Chước căng thẳng, càng thêm dùng sức nắm tay cô.

"Đâu phải cô muốn sống chung với Tự Chước cả đời, tôi thấy rõ ràng là cô muốn hại nó cả đời." Trâu Lệ cười lạnh một tiếng, "Chuyện ca cô đánh chết người, cô vẫn chưa nói với bà nội đúng không? Gia truyền ba đời nhà họ Thẩm đều trong sạch, bây giờ lại phải kết hôn với con gái của kẻ giết người, chẳng phải là chuyện cười lớn à?" Bà ta nhìn chung quanh một vòng, "Các người nói xem, chẳng lẽ để cho nhà họ Thẩm dính vào vết bẩn không rửa sạch như vậy?"

Đàm Như Ý sửng sốt một chút, há miệng, vậy mà trong cổ họng làm như đang chứa một cục than nóng, khiến cho cô thể không phát ra được tiếng nói nào.

Mà Tuyết Mai lập tức nói tiếp: "Vẫn chưa hết đâu, con còn biết một bí mật. . . . . ."

Trong lòng Thẩm Tự Chước rét run, quả quyết quát lên: "Câm miệng!"

Phương Tuyết Mai sợ hết hồn, thấy sắc mặt Thẩm Tự Chước xanh mét, giống như bảo phủ lớp băng lạnh, trong lòng có chút bỡ ngỡ, lúc này mới ngậm miệng.

Mà Đàm Như Ý đã không ngồi yên nổi nữa. Cô không hiểu tại sao chỉ thích một người thôi mà cần phải chịu nhục như vậy. Nước mắt đã tràn ra gần hốc mắt, cô cố gắng kiềm lại thoát khỏi tay Thẩm Tự Chước, bỗng nhiên đứng dậy nhanh chóng chạy ra ngoài.

Thẩm Tự Chước lập tức tiến lên vài bước đuổi theo cô, ngăn cô lại ở đầu hành lang, nắm chặc cánh tay của cô, "Em đừng đi."

Đàm Như Ý nén lệ, "Anh buông em ra."

Thẩm Tự Chước đưa tay đè mặt của cô lại, dồn dập hỏi, "Như Ý, em có tin anh không?"

Tức giận và khó chịu đã sớm quấy thành một nồi cháo, khiến cho đầu cô đau đớn như muốn nổ tung, cô chỉ nói: "Buông em ra đi, cầu xin anh." Trong giọng nói mang theo cầu xin.

"Em hãy trả lời anh trước, em có tin anh không?"

Đàm Như Ý cắn răng, gật đầu một cái nhưng vẫn nói, "Em tin anh, nhưng hãy để em đi trước đi."

Thẩm Tự Chước cụng trán mình vào trán cô, chăm chú nhìn vào mắt cô, "Em đừng đi, đi xuống dưới vào trong xe chờ anh." Anh móc chìa khóa xe trong túi ra nhét vào trong tay cô, "Nhiều nhất là ba mươi phút, anh sẽ xuống ngay."

Đàm Như Ý không lên tiếng, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống.

Thẩm Tự Chước nắm chặt tay cô, dùng lóng ngón tay quệt nước mắt trên mặt cô, rất nóng, giống như nóng cả vào trong lòng anh. Anh trịnh trọng dặn dò, "Chờ anh."

Đàm Như Ý cắn răng, qua một hồi lâu mới nói: "Anh nói chỉ ba mươi phút."

Thẩm Tự Chước ôm cô vào trong ngực, ôm chặt một lát, "Nói được làm được."

Đưa mắt nhìn Đàm Như Ý từ từ quẹo xuống cầu thang biến mất trong tầm mắt, Thẩm Tự Chước mới xoay người vào nhà, đập vào cánh cửa một cái “Rầm”, trở lại nơi quỷ quái thay đổi liên tục.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Bongbong28, Furong, HNRTV, Huogmi, SầmPhuNhân, mimeorua83, monkeylinh, nguocnam, san san, thanh.truc.thai, zinna
Có bài mới 17.06.2018, 23:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1312
Được thanks: 7865 lần
Điểm: 22.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 47
Chương 50: Một chút ấm áp (05)

Edit: Thu Lệ

Thẩm Tự Chước không lên tiếng, đầu tiên là từ từ liếc mắt một vòng. Bình thường anh không nói gì đã làm cho người ta không dám đến gần, bây giờ trong lúc tức giận, ánh mắt lạnh lùng chìm xuống càng làm cho người ta có chút bỡ ngỡ. Đưa mắt nhìn nhau, nhưng không dám lên tiếng.

Cuối cùng, ánh mắt của Thẩm Tự Chước dừng lại trên người Phương Tuyết Mai, "Chị dâu, bây giờ hộ khẩu của Như Ý vẫn còn ở trong tay chị, tôi và cô ấy chưa đăng ký kết hôn được có phải chị nên chịu chút trách nhiệm không?"

Phương Tuyết Mai ngượng ngùng cười một tiếng, "Không phải, chuyện này. . . . . . Không phải chị tốt bụng sao?" Cô ta sợ bà cụ Thẩm hiểu lầm, lập tức giải thích ngọn nguồn mọi chuyện.

Thẩm Tự Chước híp mắt không cho ý kiến, chỉ hỏi: "Tôi còn có mấy vấn đề thắc mắc xin chị dâu giải thích giúp tôi. Đầu tiên là sinh nhật của Đàm Cát, lúc ấy không thông báo cho một ai khác thì sao chị có thể biết được? Từ trước đến giờ, Đàm Vệ Quốc d.đ;l;q/d là người làm việc không hề để ý trước sau, thì sao ông ta có thể biết trước mà giấu sổ khổ khẩu của Như Ý đi? Còn nữa, chị vừa định nói một chuyện bí mật là nghe ai nói?"

Phương Tuyết Mai bị Thẩm Tự Chước luôn miệng đặt câu hỏi làm cho ứng phó không kịp, sửng sốt một chút lập tức muốn giải thích nhưng Thẩm Tự Chước lại khoát tay chặn lại, "Tôi không quan tâm chị có mục đích gì, tài sản của nhà họ Thẩm thì vẫn là của nhà họ Thẩm không có liên quan gì đến tôi. Nhưng có câu từ tục tĩu tôi phải nói ở trước mặt." Anh dừng một chút, nâng mắt liếc nhìn một vòng, "Mặc kệ là ai gây sự với Như Ý, chính là gây sự với tôi." Giọng nói của anh không lớn nhưng lại khiến tất cả mọi người trong nhà đều có thể nghe, lời nói cũng không sắc bén mà vẫn lạnh nhạt, nhưng lại khiến cho mọi người có mặt ở đây đều cả kinh trong lòng, âm thầm trao đổi ánh mắt, sau đó im lặng không nói.

Thẩm Tự Chước nhìn về phía bà cụ Thẩm, "Bà nội, nửa năm qua Như Ý biểu hiện như thế nào chắc bà nhìn rõ. Bất kể dự tính bàn đầu của cô như thế nào, nhưng đối với bà và ông nội đều là thật lòng thật dạ, thậm chí còn quan tâm hơn cả con. Nếu mọi người cảm thấy Như Ý vẫn chưa phải là vợ hợp pháp của con, không xứng để thừa kế biệt thự này, vậy cũng được, ai muốn lấy ngôi biệt thự này thì cứ lấy đi. Thẩm Tự Chước con không lấy của ai ngồi ở đây một đồng tiền nào, ta muốn cưới ai là tự do của con, không tới lượt bất cứ người nào trách móc."

Anh nói hết một mạch, yên lặng chốc lát còn nói thêm, "Lời nói có chút khó nghe mong mọi người tha lỗi. Nhưng nếu Như Ý đã là vợ của con thì con sẽ không để cho cô ấy chịu uất ức." Dừng một chút, "Huống chi, bây giờ cô ấy đã mang thai con của con."

Bà cụ Thẩm cả kinh, sau đó vui vẻ nói: "Thật không?"

Thẩm Tự Chước gật đầu, "Năm tuần rồi ạ."

Bà cụ Thẩm vui vẻ đến nỗi lời nói ra cũng không mạch lạc, vỗ tay thở dài nói: "Được, được. . . . . . Tính toán ra thì đã có trước khi ông nội qua đời rồi. . . . . . Được, thật tốt quá. . . . . ."

Mấy người đang ngồi ở đây cũng có vẻ mặt khác nhau, kinh ngạc hoặc lo lắng, lo lắng hoặc vui vẻ.

Thẩm Tự Chước liếc mắt nhìn sau đó nói tiếp, "Về chuyện của ba Như Ý, nếu mọi người cảm thấy đây là vết nhơ của nhà họ Thẩm vậy thì sau này có thể xem như con và Như Ý không còn quan hệ. . . . . ."

"Nói bừa!" Bà cụ Thẩm nói giúp vào, "Ai dám không nhận các con? Ai dám? Vậy ngay cả tôi đây cũng đừng nhận!" Bà sầm mặt, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Phương Tuyết Mai, "Tôi không thích nhất là có người đâm bị thóc chọc bị gạo mưu tính khắp nơi trước mặt tôi. Một đám người lớn kết hợp lại để ức hiếp một cô gái nhỏ đang mang thai, không ngại mất mặt à? Hôm nay tôi nói thẳng luôn, biệt thự hay đồ cổ đều để lại cho mẹ con Như Ý, còn ai có ý định gì thì hãy d/đ;l'q'd bước qua xác của bà già này đi!" Bà hừ lạnh một tiếng, "Không phải chỉ chưa đăng ký kết hôn thôi sao? Chuyện nhỏ thôi mà, sáng mai tôi sẽ đi cùng hai đứa nó đến cục dân chính! Mấy cô cậu ở đây đều không phân biệt rõ tốt xấu. Rõ ràng là người sống ở thế kỷ hai mươi mốt mà suy nghĩ còn mục nát hơn xã hội phong kiến. Tôi nói cho mấy người biết, đừng tưởng rằng bây giờ kiếm được ít tiền thì thật sự coi mình là quý tộc giàu sang, nếu năm đó không có ông nội Như Ý cõng ông nội về từ trên chiến trường thì bây giờ các người có thể đứng ở đây mà bới lông tìm vết à? Đến từ nông thôn thì thế nào? Vẫn chưa qua ba đời mà đã quên nguồn cội của mình rồi?"

Bà cụ Thẩm vừa lên tiếng, mọi người cũng không dám nói gì nữa.

Bà cụ Thẩm nhìn lướt qua, "Vẫn không phục? Tôi nói cho các người biết, nếu đứa bé trong bụng Như Ý xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào thì tôi nhất định sẽ tìm các người tính sổ!"

Trâu Lệ cười khan một tiếng, "Mẹ, lời này có chút không công bằng rồi đấy!"

"Cô biết cái gì gọi là công bằng? Con dâu cô chăm sóc cho con trai cô, giúp con trai cô sinh con dưỡng cái, cô đã không biết ơn thì thôi đằng này còn chèn ép người ta khắp nơi. Con người đều do cha sinh mẹ đẻ, cô nói thử xem Như Ý có điểm nào không xứng với Tự Chước hả? Chê nhà cô ấy không có tiền? Đây là làm ăn hay là kết thông gia? Con mình vui vẻ được, cô rảnh rỗi lắm à? Hôn nhân của mình còn đang rối rắm một cục, mà còn có suy nghĩ đi dạy dỗ người khác. Tôi thấy sau này không có chuyện gì thì cô cũng đừng trở lại Sùng Thành nữa, lo trông coi việc buôn bán của côi là được. Như Ý đã có tôi chăm sóc, không phiền cô quan tâm."

Vẻ mặt Trâu Lệ lúc đỏ lúc trắng, không nói nên lời.

"Còn mấy người nữa…" Bà cụ Thẩm nhìn chung quanh một vòng, "Hôm nay chuyện coi như xong, sau này còn ai nhắc tới nữa thì đừng trách tôi trở mặt! Còn nữa…" Bà cụ Thẩm liếc Phương Tuyết Mai một cái, "Đồ nên trả cho Như Ý thì mau trả lại, thà hủy một ngôi miếu cũng không hủy một cuộc hôn nhân, làm việc ác độc như vậy cẩn thận sau này gặp quả báo."

Phương Tuyết Mai bị ngộp, dĩ nhiên không phục, "Bà nội, vậy chuyện của Đàm Vệ Quốc. . . . . ."

"Người vào tù cũng không phải là cô, cô lo cái gì?"

Thẩm Tự Chước thấy bà cụ Thẩm đã tha thứ thì không ở lại nữa, lập tức bước chân đi ra ngoài. Trước khi đi liếc mắt nhìn lại phát hiện Phương Hiểu Quỳ vốn đang ngồi trong góc chẳng biết đã biến mất từ lúc nào. Lòng anh run sợ, cũng không dám ở lâu mà nhanh chóng chạy xuống lầu.

——

Đàm Như Ý xuống dưới lầu cũng không lên xe ngồi. Cô nhịn một bụng tức giận không có chỗ phát tiết, chỉ từ từ đi dọc theo đường mòn rải sỏi trong chung cư.

Đi một lát, chợt thấy có một cô gái ôm em bé đi ra từ trong chung cư, tập trung nhìn lại chính là Phương Hiểu Quỳ.

Đàm Như Ý lập tức đề phòng, mắt lạnh nhìn Phương Hiểu Quỳ đang đi về phía mình, "Cô muốn làm gì?" Cô đang nổi nóng, dĩ nhiên không kiêng nể gì, giống như pháo đốt có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Phương Hiểu Quỳ ổn định bước chân, nâng mắt lẳng lặng nhìn Đàm Như Ý chốc lát, "Tôi có vài lời muốn nói với cô."

"Nếu như cô muốn tuyên chuyến với tôi giống như chị cô thì không cần. Tôi không có bất kỳ uy hiếp gì với cô, nếu như cô muốn có ngôi biệt thự đó thì hãy đi tìm bà nội, tôi không liên quan. . . . . ."

Phương Hiểu Quỳ từ từ lắc đầu, "Không phải, tôi muốn xin cô giúp tôi một việc." Giọng nói của cô ta lành lạnh hết sức bình thản, không hề ngọt ngấy như Phương Tuyết Mai.

Đàm Như Ý sửng sốt một chút, "Không phải cô muốn tôi khuyên chú ba ly hôn đấy chứ?"

Phương Hiểu Quỳ lắc đầu, đôi mắt tĩnh lặng như đầm nước nhìn cô, "Chị tôi quản lý tôi rất chặt, có thể cô không tin, ngay cả điện thoại của tôi chị ấy cũng tịch thu. Bình thường trong nhà 24h đều có giúp việc, cũng không phải vì chăm sóc Tử Hiên mà là để trông giữ tôi."

Đàm Như Ý chợt cảm thấy sợ hãi, "Tại… Tại sao chị ta lại làm như vậy?"

Phương Hiểu Quỳ ôm đứa bé ngồi xuống bồn hoa, giang hai tay che ánh mặt trời cho đứa trẻ, "Chị ấy muốn tôi dùng đứa nhỏ này tìm Thẩm Tri Thường vơ vét cổ phần của công ty ông ấy. Lúc ấy . . . . . . Tôi cũng bị chị ấy lừa."

Đàm Như Ý cúi đầu nhìn sắc mặt chợt tái nhợt của Phương Hiểu Quỳ, "Nhưng. . . . . . Nhưng hiện giờ tất cả tài sản của anh cả đều nằm trong tay chị ta rồi mà."

Phương Hiểu Quỳ rủ mắt xuống, "Chị ấy sợ nghèo. Khi còn bé, chị ấy khổ sở hơn cô nhiều. Bác tôi muốn gả chị ấy cho một người câm ở thôn gần đó, dĩ nhiên chị ấy không đồng ý nên chạy trốn cả đêm. Trên người không có một két bạc, đi sáu sáu tiếng đồng hồ mới tới thị trấn, sau đó leo lên một chiếc xe tải chở củi đi theo đến Sùng Thành. . . . . . Vì làm ra tiền mà đã trải qua không biết bao nhiêu d/đ;l;q;d khổ sở, lúc khó khăn nhất ba ngày chỉ ăn một gói mì ăn liền, sau đó mới gặp được anh cả. Trước khi gặp anh cả, chị ấy đã từng yêu một lần, nhưng cuối cùng tất cả tiền bạc đều bị người đàn ông đó lừa hết, chỉ để lại cho chị ấy hai mươi đồng. Cho nên từ đó chị ấy không tin tưởng bất cứ ai, chỉ tin tiền, chỉ khi nào nắm tiền trong tay thì chị ấy mới có thể an tâm."

Đàm Như Ý nghĩ thầm, khó trách cho đến bây giờ chị ta vẫn không nói đến ly hôn.

"Sau đó ba tôi nghe nói chị ấy ở trong thành phố gả cho một gia đình tốt, lập tức xúi giục tôi tới đây tìm nơi nương tựa. Thật ra tôi chỉ hi vọng chị ấy có thể giới thiệu cho tôi một công việc có lương cao một chút thôi, nhưng chị ấy lại có ý muốn tác hợp cho tôi với Thẩm Tự Chước. Dĩ nhiên Thẩm Tự Chước không đồng ý, chị ấy lại chuyển mục tiêu sang người không có con đó là Thẩm Tri Thường. Lúc đó, chị ấy chỉ nói với tôi là cùng ăn cơm với một ông chủ, ăn xong là có thể giới thiệu công việc cho tôi. . . . . . Kết quả hai người bọn tôi đều bị chị ấy chuốc say, sau đó. . . . . ." Phương Hiểu Quỳ dường như cảm thấy khó chịu, cắn cắn môi ngừng một lát, mới nói tiếp, "Sau đó tôi dự định bỏ đứa bé này đi, nhưng chị ấy trông chừng tôi 24/24, mắng tôi ngu xuẩn, nói dùng đứa bé này có thể dễ dàng chia tài sản của Thẩm Tri Thường."

Đàm Như Ý lẳng lặng nghe, giờ phút này mới hỏi: "Vậy ý của cô là?"

"Tôi không muốn tiền, cũng không muốn tài sản gì đó, càng không muốn giữ đứa bé này, tôi chỉ muốn rời khỏi nơi đây, sẽ không nghĩ tới cuộc sống như thế này nữa." Cô ta ngẩng đầu nhìn Đàm Như Ý, trong con ngươi đen nhánh tràn đầy khổ sở, "Chị tôi chính là một người bị bệnh thần kinh, tôi không muốn ở lại nữa, ta không muốn sẽ trở thành một người bệnh thần kinh nhưu vậy. Cô Đàm, tôi cầu xin cô... Xin cô hãy chuyển lời đến Thẩm Tri Thường để ông ấy giúp tôi một chút, nể tình tôi dù gì cũng sinh cho ông ấy một đứa con, hay giúp tôi một chút. . . . . ."

Đàm Như Ý trầm ngâm.

Phương Hiểu Quỳ đưa tay bắt lấy cánh tay của cô, vội vàng nói: "Có thể cô không biết, chị ấy hoàn toàn không dùng 50 vạn để đổi lấy sổ khộ khẩu từ ba cô, mà ý kiến lấy sổ hộ khẩu là do chị ấy đề xuất cho ba cô. Có một lần chị ấy định tới tìm cô nhưng lại gặp phải ba cô ở cửa chung cư, từ đó vẫn giữ liên lạc với ông ấy. Sau đó chị ấy bị gặp phải bức tường sắt ở chỗ cô nên lập tức bắt ba cô đến uy hiếp cô."

Đàm Như Ý khiếp sợ không thôi, ngàn lần không ngờ Phương Tuyết Mai lại có những sắp đặt tỉ mỉ như vậy, "Rốt. . . . . . Rốt cuộc chị ta có mưu đồ gì đây? Cho dù muốn tiền cũng nên trực tiếp bàn bạc với chú ba mới đúng.”

"Thẩm Tri Thường rất nghe lời của Thẩm Tự Chước nói, dĩ nhiên nguyên nhân quan trọng hơn là chị ấy bị ăn tức ở chỗ Thẩm Tự Chước. Vì chuyện như vậy, ngày nào chị ấy cũng mắng tôi, nói tôi không có bản lĩnh. . . . . ." Phương Hiểu Quỳ nhắm mắt lại, "Tôi thật sự không muốn cuộc sống như thế này nữa, chị ấy thật sự có bệnh, người nào cũng muốn khống chế, ai không nghe lời chị ấy sẽ i trả thù. . . . . . Cô Đàm, tôi cầu xin cô... Xin cô giúp tôi một chút. . . . . ."

Đang lúc ấy, từ cửa cầu thang truyền đến tiếng gọi của Thẩm Tự, "Như Ý!"

Phương Hiểu Quỳ lập tức buông tay ôm đứa bé đứng lên, ngay sau đó nhìn thấy Tuyết Mai đi ra theo sau lưng Thẩm Tự Chước. Phương Tuyết Mai lạnh giọng hô: "Hiểu Quỳ, em ôm đứa bé chạy lung tung làm gì vậy, mau tới đây!"

Phương Hiểu Quỳ cuống quít nhìn Đàm Như Ý một cái, lại không tiếng động van xin lần nữa: "Giúp tôi!" Sau đó ôm đứa bé nhanh chóng đi về phía Phương Tuyết Mai.

Thẩm Tự Chước đã đến trước mặt, đưa tay đỡ vai Đàm Như Ý, vội vàng hỏi: "Phương Hiểu Quỳ đã nói gì với em?"

Đàm Như Ý liếc mắt nhìn Phương Hiểu Quỳ, cô ta đứng bên cạnh Phương Tuyết Mai, thân hình gầy gò, sắc mặt trắng bệch, giống như một người không có linh hồn lắc đầu một cái, "Không có việc gì, vẫn chưa nói câu nào."

Thẩm Tự Chước thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ôm chặt cô, "Không có việc gì thì tốt. . . . . ."

Đàm Như Ý nhắm mắt, "Vậy. . . . . ."

"Yên tâm, sau này sẽ không bao giờ có người làm em tức giận nữa."

Đàm Như Ý không lên tiếng, một lát sau mới nhỏ giọng nói: "Em. . . . . . Em đói rồi."

Thẩm Tự Chước cười một tiếng, buông cô ra nghiêm túc nhìn cô, "Đi, chúng ta đi ăn cái gì đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annhien415, Bé con 95, dung lung tung, gau1712, Linh Ngọc, Mihaelhto, myt99, neyiah109, phuogot_93, thuyl, Thế Phiệt, tngh218000, Tuanh83 và 843 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 363 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 435 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 344 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 384 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 326 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 309 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.