Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

 
Có bài mới 12.11.2017, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 347
Được thanks: 3467 lần
Điểm: 43.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 61
CHƯƠNG 97: LỆ SẮC TRỜI SINH KHÓ GIẤU DIẾM

Edit: hoacodat

Buổi tối ngày mười tháng mười hai, mọi người phủ Tướng quân đều rối ren hỗn loạn, Tưởng lão phu nhân ở trong phòng phái người tìm hiểu tin tức Hạ Viên, luôn miệng hỏi: “Đã sinh chưa thế?”

Sớm có người đến báo nói Hạ Viên sinh hạ một nam oa, tiếng khóc oa oa vang dội, thỉnh lão phu nhân cứ an tâm đợi. Vì buổi sáng Hạ Viên đau bụng sinh, thẳng đến buổi tối mới sinh được, Tưởng lão phu nhân lại lo lắng nàng bị đau thời gian quá dài sợ đến lúc quan trọng không còn khí lực sinh hạ bé con. Lúc này nghe được Hạ Viên rốt cuộc sinh hạ một nam oa, nên chắp hai tay thành chữ thập niệm Phật, vừa niệm xong, lại lo lắng, nghe Vương thái y nói bụng Hạ Viên là song thai, lúc này mới sinh ra một bé, còn có một bé nữa đấy, đã sinh ra được chưa?

Tưởng lão phu nhân lại lo lắng chờ đợi khoảng nửa canh giờ, lại có nha đầu chạy tới nói: “Chúc mừng lão phu nhân, thiếu phu nhân sinh hạ nam oa, lúc này lại bình an sinh ra một nữ oa...”

Tưởng lão phu nhân nghe được hai chữ bình an, trước thở phào một cái, lại nghe được Hạ Viên sinh là long phượng thai, không khỏi vui mừng vỗ tay nói: “Ta đã nói Viên nhi là một đứa có phúc khí, trong bụng đích thật là long phượng thai, quả nhiên liền sinh ra một đôi long phượng thai rồi. Thật sự là tổ tông phù hộ!”

Không lâu sau, Tưởng lão phu nhân lại nghe Hạ Viên sinh hạ nam oa có chút cường tráng. Nữ nhi lại nhỏ yếu, khóc yếu ớt, hơn nữa còn không có sức bú sữa. Không khỏi khẩn trương, thấy Tuệ Hương đi qua thông báo, vội hỏi: “Vương thái y có nhìn xem không? Hắn nói thế nào?”

“Vương thái y nói song thai vốn yếu ớt hơn với đơn thai, thêm việc thiếu phu nhân lại sinh non, nữ oa có vóc dáng nhỏ hơn nam oa, thể chất tự nhiên sẽ yếu chút, chỉ có thể từ từ nuôi nấng. Cũng không có nói gì thêm.” Nữ oa yếu đến như thế, không biết có thể giữ được hay không đây? Tuệ Hương cúi đầu than.

Tưởng lão phu nhân cũng trầm xuống, Tuệ Hương là đại nha đầu bên người Thượng Tiệp, luôn ổn trọng, lúc này mặc dù giọng điệu bình tĩnh, ánh mắt lại trốn tránh, chắc chắc tình huống nữ oa không ổn, lại sợ mình hoảng hốt, không dám nói hết sự thật.

“Người đâu, chuẩn bị kiệu, ta muốn đích thân đến miếu Tử Mẫu cầu phúc cho tằng tôn nhi tằng tôn nữ của ta.” Tưởng lão phu nhân vội phân phó người đi vào hầu hạ mình thay quần áo, chuẩn bị đi đến miếu Tử Mẫu.

Lúc này Thượng Tiệp tất nhiên chẳng còn tâm trí để ý đến Tưởng lão phu nhân, chỉ có Tưởng Chấn nghe Tưởng lão phu nhân muốn thức đêm chạy đến miếu Tử Mẫu, sợ bà có sơ suất gì, vội đến đây ngăn cản nói: “Nếu muốn cầu phúc, thì nên đợi đến sáng mai lại đi thôi, lúc này quá muộn rồi.”

Tưởng lão phu nhân lắc đầu nói: “Sự tình liên quan đến nữ oa, sao có thể đợi đến ngày mai? Nếu con không yên tâm, thì tự mình đưa ta đến miếu đi.”

Tưởng Chấn không còn cách nào khác, đành phải đích thân đưa Tưởng lão phu nhân đến miếu Tử Mẫu.

Khi đến miếu Tử Mẫu, sau khi Tưởng lão phu nhân ở trước đức Phật làm phúc xong, lại để người thỉnh lão sư bác bói quẻ trong miếu, báo lên canh giờ bát tự long phượng thai, để lão sư bác bói xem một quẻ. Lão sư bác vốn là đường đệ Hạ lão thái gia, vì năm xưa có một đoạn chuyện thương tâm mới vào miếu tu hành, thuật đoán quẻ cũng rất tinh diệu. Lúc này thấy bát tự long phượng thai, trầm ngâm nói: “Trong vòng một canh giờ, tiến hành là lúc đầu, lúc giữa, lúc cuối. Lúc đầu giờ nghiêng về cường tráng, lúc giữa không mạnh không yếu, lúc cuối lại nghiêng yếu ớt. Hiện giờ nam oa sinh ra vào lúc giữa, thêm hắn là nam oa, dương khí sung túc, tự nhiên sẽ cường tráng.” Nói xong ngừng một lát, “Nữ oa lại sinh vào cuối giờ, thêm nàng là nữ oa, nên nhất định sẽ yếu ớt. Phủ tướng quân lại dương khí sung túc, rất tốt cho nam oa. Nếu nữ oa là nam oa, cho dù là sinh cuối giờ, cũng không có gì trở ngại, nhưng nàng là nữ oa, chỉ sợ...”

Tưởng lão phu nhân vốn đang lo lắng, lúc này nghe được lời này, lòng càng thấp thỏm, vội hỏi: “Có biện pháp gì không?”

Lão sư bác gật gật đầu nói: “Biện pháp cũng có một cái, đó chính là giúp nữ oa mượn dương khí.”

“Mượn thế nào?” Tưởng lão phu nhân nghe có biện pháp, vội vàng nói: “Kính nhờ lão sư bác cứ nói thẳng.”

“Nuôi nữ oa như nam oa bình thường, dĩ nhiên đó chính là mượn dương khí phủ Tướng quân.” Lão sư bác cúi đầu nhìn canh giờ bát tự long phượng thai, ngẩng đầu lên nói: “Ngoại trừ mọi người phủ Tướng quân và những người quan hệ chặt chẽ cùng nữ oa, còn những người khác phải tuyên bố nữ oa là nam oa. Đợi nuôi đến mười ba tuổi, trưa ngày Phật đản, mới đổi lại nữ trang... Thiếu phu nhân cũng nên tự mình nuôi nấng nữ oa.”

Lúc này Thượng Tiệp và Tưởng Hoa An ở trong phủ lại nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng, khó khăn lắm mới làm Hạ Viên sinh hạ được long phượng thai, ai ngờ nữ oa lại yếu đến như vậy. Vương thái y cũng không dám cam đoan có thể sống sót được không, chỉ nói nữ oa có thể khóc có thể ăn đã là tốt lắm. Nhưng hiện giờ tiếng khóc của nữ oa lại yếu đến độ không thể nghe thấy, bà vú để một chút sữa bôi lên miệng nhỏ của bé, ngay cả mím môi bé cũng không có sức, càng đừng nói đến bú sữa.

Thấy tình huống như vậy, Thượng Tiệp biết tỷ lệ nữ oa sống sót là rất nhỏ, nhưng vẫn không cam lòng, vẫn cầu Vương thái y tìm cách.

Tưởng lão phu nhân nghe lão sư bác nói xong, vội vàng rời miếu Tử Mẫu về phủ, vì bà lớn tuổi, cũng không tiện đi qua phòng sinh, đành sai người mời Thượng Tiệp đến đây nói chuyện.

Thượng Tiệp vội vàng đến, đợi nghe xong Tưởng lão phu nhân nói, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Chuyện này thật sự có thể sao?”

“Mặc kệ có được không, hiện giờ chỉ có thể thử một lần xem sao!” Tưởng lão phu nhân nói xong, cầm bùa hương hỏa cầu được trong miếu đưa cho Thượng Tiệp nói: “Buộc cái này vào sợi chỉ hồng, đeo lên trên ngực nữ oa. Rồi nhanh nhanh thay xiêm y mạnh khỏe của nam oa cho nữ oa, vỗ nhẹ lên ngực ba cái. Trước cho uống một ít nước trong. Đợi Viên nhi có sữa, tự Viên nhi đi nuôi nấng.”

Thượng Tiệp đáp lời đi ra. Một lát sau, Tuệ Hương mang sắc mặt vui mừng chạy tới nói: “Lão phu nhân, tiểu thư có thể uống rồi.” Nói xong lại tự đánh mình một bạt tay, sửa lời: “Nhị công tử có thể uống rồi.”

“Phu nhân tự mình thay xiêm y cho Nhị công tử, vỗ nhẹ lên ngực và trên lưng ba cái, vỗ xong, Nhị công tử như được thuận khí, khóc lớn lên, phu nhân lại bón cho Nhị công tử uống một chút nước trong. Vương thái y nhìn xem một lúc, nói cho uống chút sữa, nếu có thể nuốt, vậy dễ làm. Bà vú vội vàng đẩy sữa đi qua cho uống, Nhị công tử thật sự đã mím môi  nhỏ nuốt xuống được rồi.”

Tưởng lão phu nhân bôn ba cả đêm, nghe được lời này, thế này mới buông lỏng, thở ra một hơi nói: “Thật là Phật tổ phù hộ!”

Tưởng Hoa An lo lắng cả đêm, vì nghe Tưởng lão phu nhân phải chạy suốt đêm đến miếu Tử Mẫu cầu phúc, lúc này còn chưa có nghỉ ngơi, vội đến đây thỉnh an. Tưởng lão phu nhân vừa nhìn thấy hắn, lại nói một lần lời lão sư bác trong miếu Tử Mẫu, lại nói: “Vì muốn nhờ ân miếu Phật, ta nhờ lão sư bác ban tên cho ca nhi muội nhi. Lão sư bác ban thưởng cho hai chữ, “Huyền và Bạch”. Ca nhi thì tên Tưởng Huyền, muội nhi thì tên Tưởng Bạch. Con cảm thấy thế nào?”

Tưởng Hoa An sao dám phản đối, tự nhiên gật đầu tán tưởng. Rồi lại nói: “Nếu muốn để muội nhi nuôi như ca nhi, sáng mai tự nhiên phải tuyên bố với bên ngoài là phủ Tướng quân sinh hạ một đôi song thai. Có điều chỗ Hạ phủ và phủ Trưởng công chúa nghĩa mẫu Hạ Viên, chỉ sợ phải nói thật.”

Tưởng lão phu nhân gật đầu nói: “Chúng ta chỉ mượn dương khí cho muội nhi, cũng không phải thật sự muốn dấu diếm thân phận nàng, Hạ phủ và phủ Trưởng công chúa tự nhiên phải nói thật. Người trong hai phủ cũng là biết nặng nhẹ, nhất định sẽ không nói cho người bên ngoài. Nhưng phủ chúng ta lại mời đến đám người bà đỡ và bà vú, con thưởng cho nhiều chút, lại nói rõ lợi hại chuyện muội nhi mượn dương khí, bảo các nàng phải giữ kín miệng. Ngay cả hạ nhân trong phủ cũng phải dặn dò, bọn hắn phải xưng muội nhi thành nhị công tử, không thể nói hai chữ tiểu thư.”

Tưởng Hoa An là võ tướng, trên chuyện bói toán không có hứng thú, nhưng lần này thật sự nghe theo lão sư bác trong miếu Tử Mẫu nói mới bảo vệ được muội nhi, cảm thấy thà tin là có, không thể tin là không, tự nhiên nhất nhất đồng ý.

Ngày hôm sau, Hạ Viên tự mình đã có sữa, bà tử có kinh nghiệm ngâm khăn nóng cho nàng chườm nóng, lại bế Tưởng Huyền (trong raw là Tưởng Thanh nhưng Tưởng Huyền mới đúng nha) lên bú thông, thế này mới ôm Tưởng Bạch lên.

Tưởng lão phu nhân nghe Tưởng Bạch có sức bú sữa, lúc này mới yên lòng. Lại nghe sau khi Tưởng Huyền bú được sữa của Hạ Viên rồi, thế là không chịu bú sữa bà vú nữa, mọi người thật bất đắc dĩ, đành cũng phải giao hắn cho Hạ Viên tự mình cho bú sữa. May mà sữa Hạ Viên dư dả, cũng đủ cho hai vị oa nhi bú. Không khỏi cười ha ha nói: “Chẳng lẽ sữa thân nương thơm hơn sao?”

Lúc này Hạ Viên đang trong phòng sinh ôm Tưởng Bạch cho bú sữa, một bên thương tiếc vỗ về tóc thưa thớt của nàng, một bên nhìn thân thể nhỏ bé của nàng phải mặc một bộ đồ lót nam tính, càng hiện rõ vẻ nhỏ yếu, không khỏi lẩm bẩm nói: “Tiểu Bạch đáng thương, vừa ra đời đã bị giày vò như vậy, còn phải nữ giả nam trang đến mười ba tuổi. Sau này làm sao có thể học thêu đây?”

Hạ Viên nói thầm mấy câu lại sợ run, nữ tử Nam Xương từ công chúa đến thôn cô, ai chẳng học thêu hoa từ nhỏ? Nhà chồng chọn người, cũng thường lấy công phu thêu xuất chúng để bàn tính. dien dan leq quyd donn Tuy Tiểu Bạch giả nam để nuôi nấng, nữ hài tử phải học quy củ và thêu thùa lại không thể xao nhãng. Đợi nàng lớn hơn chút, chỉ sợ không chỉ phải đi theo phụ thân và ca ca học võ công nam tử, còn phải ngầm cùng mình học quy củ và thêu, có thể nói là rất bận rộn.

Trưởng công chúa và Quý Thư nghe Hạ Viên sinh hạ long phượng thai, muội nhi suýt chút nữa không đảm bảo, cũng may được lão sư bác trong miếu chỉ điểm, thế này mới an toàn. Có điều muội nhi lại phải nuôi dưỡng như là nam nhi, lúc này còn yếu ớt, đều vội vàng đến thăm.

Trưởng công chúa mang rất nhiều thuốc bổ đến đây, vì sợ quấy nhiễu đến sản phụ, cũng không ngồi lâu, chỉ dặn dò mấy câu đã đi. Quý Thư lại đau lòng Hạ Viên, lại đau lòng Tưởng Bạch thân thể yếu ớt, cùng Thượng Tiệp bàn bạc rất nhiều biện pháp bồi bổ thân mình cho Hạ Viên và cách nuôi nấng Tưởng Bạch, cho đến tối mịch mới về phủ.

Vì Vương thái y cách vài ngày lại đến xem một lần, hơn nữa thân thể Hạ Viên lại khỏe mạnh, sữa dư dả, nuôi nấng đúng phương pháp, không đến nửa tháng, ngược lại hai đứa bé long phượng thai được nuôi nấng khỏe mạnh, Tưởng Bạch cũng tăng cân lên chút ít, tất cả mọi người trong phủ đều âm thầm yên lòng.

Vì gần sắp cuối năm, Thượng Tiệp vội đến chân không chạm đất, sáng sớm hôm nay, đang phân phó hạ nhân thu mua hàng Tết, có bà tử vội vàng đến nói: “Phu nhân, Nhị thiếu phu nhân đau bụng, nhìn giống sắp sinh.”

“Ta đi qua nhìn một cái!” Thượng Tiệp vội vàng phân phó người thỉnh bà đỡ, lại sai người đi thỉnh Vương thái y.

Tới buổi tối, Trần Châu sinh hạ một nam anh, tên là Tưởng Thanh.

Hai phòng nàng dâu phủ Tướng quân đều sinh con, tất nhiên mọi người đều rất vui mừng, tổ chức Tết rất náo nhiệt.

Qua năm, khi làm tiệc rượu đầy tháng cho Tưởng Huyền và Tưởng Bạch thì mọi người đều tấm tắc khen ngợi: “Hai vị công tử quả thật thú vị. Thiếu phu nhân vừa mới được hai nam oa, quả là phúc khí thật tốt.” Có người lại nói: “Tuy Đại công tử và Nhị công tử là song thai, hình dáng lại không quá giống. Đại công tử lớn giống Thiếu tướng quân, Nhị công tử lại giống Thiếu phu nhân, rất thủy tú. Nghe nói nam sinh nữ tướng, là tướng đại phú đại quý đó nha!”

“Đúng đó, ta nhìn thấy, Đại công tử lớn lên uy vũ, tương lai nhất định lại là một vị võ tướng. Nhị công tử mặc dù không uy vũ, khuôn mặt lại đầy đặn, lại giống như thư sinh. Không chừng tương lai có thể khảo ra cái Văn Trạng nguyên cũng nên đấy!” Vài vị phu nhân chen lên nhìn Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, thấy Tưởng Huyền tuy là oa nhi mới được một tháng, như trời sinh nghiêm túc, không khỏi cảm thấy đùa vui, tranh nhau đùa chơi. Lại thấy Tưởng Bạch sinh ra rất trắng noãn thủy tú, cũng yêu không thôi, muốn đoạt lấy ôm một cái.

Ngày hôm nay, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đã thu được một đống lễ vật. Đến tối, Hạ Viên mở sách tặng lễ vật, không khỏi cười nói: “Tiểu Huyền và Tiểu Bạch mới đầy tháng, gia sản đã không ít rồi. Kim ngân ngọc toàn bộ đều có.”

Vì Tưởng Hoa An thấy Hạ Viên phải tự mình nuôi nấng long phượng thai, lúc mang thai mặt mày tròn trịa giờ đã gầy xuống, không khỏi thương tiếc nàng, đi qua giúp nàng mát xa bả vai, ghé tai nói: “Thừa dịp Tiểu Huyền Tiểu Bạch đang nghủ, nàng cũng nhanh nhanh nghỉ ngơi một lúc đi. Nếu không, đợi đến lúc chúng ầm ỹ, nàng lại không ngủ được.”

Hạ Viên nắm tay Tưởng Hoa An, lôi kéo hắn ngồi sóng vai, cười nói: “An ca ca, mấy ngày nay chàng phải đi theo Tướng quân tuần tra quân doanh, vừa phải gấp gáp chạy về chiếu cố ta, nhưng là cực khổ!”

“Nha đầu ngốc, nàng sinh cho ta long phượng thai, vừa phải tự mình nuôi nấng, nói ra, nàng càng vất vả.” Nói xong sờ sờ đầu Hạ Viên, hôn lên mặt nàng một cái. Lại lặng lẽ hỏi: “Còn phải đợi bao lâu?”

“Đợi bao lâu cái gì?” Hạ Viên không hiểu, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt sáng quắc của Tưởng Hoa An, bỗng hiểu ra, xấu hổ hờn trách: “An ca ca chỉ ghi nhớ mấy chuyện này.” made by dien . danle-quy-don.com Nói xong lại không đành lòng, cúi đầu nói: “Lão đại phu nói qua, sau khi sinh hạ đứa nhỏ bốn mươi lăm đến sáu mươi ngày mới có thể.”

“Nói như vậy, còn có nửa tháng.” Tưởng Hoa An nghiêm túc nói: “Viên nhi, ta chờ nàng thời gian dài như vậy, đến lúc đó nàng phải hồi báo ta gấp đôi đấy.”

Hạ Viên nhịn không được cười, đấm nhẹ lên Tưởng Hoa An, ghé lên trên mặt Tưởng Hoa An hôn một cái nói: “Đến lúc đó chàng nói thế nào thì thế ấy.”

Đến tháng ba, Hạ phủ cũng truyền đến tin vui, chính là Đường Chí Tụy cũng sinh hạ một cái nam anh, tên là Hạ Tín Chi.

Hạ Tín Chi được đầy tháng thì Hạ Viên đến Hạ phủ chúc mừng Đường Chí Tụy, Đường Chí Tụy kéo nàng lặng lẽ nói: “Tiểu cô, Tiểu Bạch nhà cô nuôi như nam oa, người bên ngoài tự nhiên không biết việc này, tương lai tìm nhà chồng sợ là có chút khó khăn. Không bằng chúng ta thân càng thêm thân có được không? Hứa Tiểu Bạch nhà cô cho Tín Chi nhà chúng ta, chúng ta làm cái cô dâu nhỏ.”

“Bọn chúng còn nhỏ mà, bàn chuyện này còn quá sớm.”  Hạ Viên cười mở đề tài, nói tới mấy chuyện mới mẻ gần đây trong kinh thành.

Dù sao Đường Chí Tụy cũng là công chúa hòa thân, căn cơ ở Nam Xương không vững chắc, bây giờ sinh hạ được cái nam anh, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Lại nghĩ Tưởng Hoa An là Thiếu tướng quân, Hoàng thượng khá coi trọng, nhi tử mình nếu có thể cùng nữ nhi Tưởng Hoa An kết thành cô dâu nhỏ, thì địa vị mình và nhi tử ở Hạ phủ cũng càng thêm củng cố. Lúc này thấy Hạ Viên gợi mở đề tài khác, cũng không cam tâm, suy nghĩ phải âm thầm cổ động Hạ Từ đi du thuyết chuyện này.

Hạ Viên tất nhiên biết tâm tư Đường Chí Tụy, không nói tới Hạ Tín Chi và nữ nhi Tưởng Bạch còn nhỏ, chỉ riêng nói tới việc biểu tỷ đệ kết thân hôn, chính là mình không thể chấp nhận. Lúc này hạ quyết tâm không đáp ứng chuyện này. Một mặt lại suy nghĩ đợi Tưởng Bạch hơi lớn chút, lại không thể thay đổi tính tình của nàng, chỉ có cách làm nam tử. Nếu là như vậy, tương lai quả thật không dễ tìm chồng.

Đợi trở về phủ Tướng quân, Hạ Viên nói chuyện Đường Chí Tụy đã nói cho Tưởng Hoa An nghe, Tưởng Hoa An nghe xong cười “ha ha” đứng lên ôm Tưởng Bạch, chỉ chỉ cái mũi nhỏ của nàng nói: “Tiểu Bạch nhà chúng ta mới có mấy tháng, thế mà đã có người cầu thân rồi, thật không đơn giản nha! Đây là nhan sắc trời sinh khó giấu diếm!”

“Xì, An ca ca, chàng đừng dùng loạn từ ngữ được không?” Hạ Viên vui vẻ, cười nói: “Bản thân ta là lo lắng sau khi Tưởng Bạch lớn lên, sẽ có rất nhiều cô nương không nhận ra thân phận thật của nàng, gây ra bệnh tương tư đơn phương thôi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Hothao, Maithithutrang, My heaven, Tịch Nguyệt, anvils2_99, dung lung tung, minmapmap2505, qh2qa06, sweetthanks, sxu
     

Có bài mới 19.11.2017, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 347
Được thanks: 3467 lần
Điểm: 43.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 62
CHƯƠNG 98: NAM NỮ NÀNG ĐỀU XƠI

Edit: hoacodat

Đường Chí Tụy có tâm tư kết thành thân gia với Hạ Viên, ban đêm lặng lẽ nói với Hạ Từ, cổ vũ Hạ Từ đi nói với Hạ Viên. Hạ Từ cười nói: “Bản thân ta cũng muốn cùng muội muội thân càng thêm thân đây, có điều chuyện này vẫn phải để nương ta ra mặt mới tốt. Nàng cứ yên tâm, sáng mai ta nói chuyện với nương ta xem sao.”

Ngày hôm sau Quý Thư nghe lời Hạ Từ nói, trong lòng suy nghĩ, Hạ phủ và phủ Tướng quân nếu có thể thân càng thêm thân, tự nhiên là chuyện tốt. Có điều rốt cuộc Tưởng Bạch và Hạ Tín Chi là biểu tỷ đệ ruột thịt, bất kể thế nào mình cũng không thể để bọn họ kết thân. Nhưng nhi tử đã cầu xin đến chân mình, mình sao có thể mở miệng cự tuyệt ngay được? Nhất thời trầm ngâm nói: “Thân càng thêm thân tất nhiên là tốt, có điều Tiểu Bạch khi sinh ra thân thể khá yếu, cũng là được lão sư phụ miếu Tử Mẫu chỉ điểm mới được bảo vệ. Nghe nói mặc dù bát tự nó tốt, vẫn phải xứng với một người trấn trụ được nó mới có thể thọ được. Chỉ là không biết Tín nhi có trấn trụ được nàng không? Đợi ta âm thầm để phụ thân con tính toán xem rồi lại bàn tiếp.”

Hạ Từ bị Đường Chí Tụy nói mà động tâm, lúc này nghe Quý Thư nói, lại nhớ tới Tưởng Bạch sinh ra vì sai thời điểm nên không an toàn, mấy ngày nay mặc dù nghe nói xem như khỏe mạnh, rốt cuộc vẫn rất yếu. Lúc này giúp nhi tử định thân với bé, nếu bé bị.... Nghĩ đến đây, lại tự động bỏ qua ý nghĩ trong đầu, nói với Quý Thư: “Nương cũng đừng vội, con bất quá là thuận miệng nói đến mà thôi. Tín nhi giờ còn nhỏ, đợi nó lớn một chút sau đó lại nói cũng được.”

Quý Thư gật đầu nói: “Đúng là như thế, huống chi hôn sự Tín Chi còn phải bẩm ngoại tổ phụ nó, tương lai còn có chút trắc trở.”

Hạ Viên biết Quý Thư nhất định không đồng ý việc Hạ Tín Chi và Tưởng Bạch biểu tỷ đệ cùng kết thân, nên không lo lắng chuyện này lắm, chỉ để tâm nuôi nấng Tưởng Huyền và Tưởng Bạch.

Chớp mắt đến đầu tháng mười hai. Hạ Viên nhắc tới nói còn mười ngày nữa Tiểu Huyền và Tiểu Bạch phải chọn đồ vật đoán tương lai rồi, vì tự mình làm đồ lót mùa đông cho Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, nhất thời nhịn không được làm một bộ nữ oa tiểu đấu bồng xinh đẹp, cài đường viền hoa, thêu bươm bướm. Đợi làm xong tiểu đấu bồng, cũng không dám cho Tưởng Bạch mặc, chỉ mặc lên trên người Tưởng Huyền.

Vì tiểu đấu bồng màu sắc sặc sỡ, tay nhỏ bé Tưởng Huyền vỗ vỗ ngực mình, tỏ vẻ vô cùng cao hứng. Tưởng Bạch ngồi bên cạnh Tưởng Huyền, thấy trên người hắn mặc tiểu đấu bồng màu sắc, đưa tay lôi kéo, miệng kêu “ô ô”.

“Tiểu Bạch, con thấy Tiểu ca ca mặc sặc sỡ, con mặc, ừm, mặc uy vũ, khó chịu có phải không hả?” Hạ Viên thấy Tưởng Bạch đỏ mắt nhìn tiểu đấu bồng trên người Tưởng Huyền, không khỏi buồn cười, nữ oa chính là nữ oa, trời sinh đều thích xiêm y xinh đẹp. Vì thấy Tưởng Bạch xoay quanh trên người Tưởng Huyền, cũng sợ hai bé bị té, vội đi lên muốn ôm Tưởng Bạch ra, ai ngờ Tưởng Bạch thà chết cũng không buông tha tiểu đấu bồng trên người Tưởng Huyền, còn tức giận dậm chân mấy cái, còn trừng mình một cái, không khỏi ngạc nhiên.

“Thiếu phu nhân, Nhị công tử đang tức giận người bất công, chỉ làm tiểu đấu bồng xinh đẹp cho Đại công tử, lại không làm cho nàng đấy mà.” Hạnh Nhân thấy Tưởng Bạch trừng Hạ Viên, che miệng cười nói: “Đại công tử sinh ra uy vũ, ngược lại mặc đấu bồng sặc sỡ. Nhị công tử sinh yểu điệu, lại mặc uy vũ.” Nói xong đi tìm tú nương làm đấu bồng mới cho Tưởng Bạch, lấy tới muốn mặc trên người Tưởng Bạch. Tưởng Bạch thấy đấu bồng kia tuy màu sắc đỏ tươi, nhưng kiểu dáng đơn giản, không bằng trên người Tưởng Huyền có những cái sặc sỡ như vậy, tất nhiên là tránh trái tránh phải không chịu cho Hạnh Nhân mặc lên người, trong tay lại nắm tiểu đấu bồng của Tưởng Huyền không chịu buông.

Hạ Viên thấy Tưởng Bạch không chịu buông đấu bồng của Tưởng Huyền, đành phải cúi đầu thương lượng với Tưởng Huyền: “Tiểu Huyền, đấu bồng này cho Tiểu Bạch mặc một chút được không?” Khụ,  mặc dù nói phải nuôi Tưởng Bạch như nam oa, nhưng mà mặc đấu bồng nữ oa một chút chắc là không sao đâu nhỉ?

Hạnh Nhân thấy Tưởng Huyền không nguyện ý lắm, nhanh chóng đút một viên đường vào trong miệng bé, cười hì hì nói: “Đại công tử, để Nhị công tử mặc một lần rồi trả lại cho người ngay có được không.” Nói xong cởi tiểu đấu bồng trên người Tưởng Huyền. Tưởng Huyền được ngon ngọt, cũng không phản đối nữa, tùy ý để Hạnh Nhân cởi đấu bồng trên người ra, lại thay đấu bồng vốn cấp cho Tưởng Bạch mặc lên người.

“Ôi chao, Nhị công tử mặc đấu bồng này vào đúng thật là đẹp mắt, nhìn dáng vẻ này xem!” Vì Tưởng Bạch từ nhỏ đã mặc xiêm y uy vũ của nam oa, Hạnh Nhân quen nhìn bộ dáng nàng mặc xiêm y nam oa, cũng không cảm thấy cái gì. Lúc này Tưởng Bạch mặc vào tiểu đấu bồng màu sắc sặc sỡ của nữ oa, làm khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm trắng như tuyết, mi thanh mục tú, Hạnh Nhân không khỏi sợ hãi than: “Thiếu phu nhân, cái tiểu đấu bồng này giống như đặc biệt làm cấp cho Nhị công tử vậy, mặc vào thật xinh đẹp nha!”

Tưởng Bạch cũng tự cho là mình rất được, vuốt đấu bồng trên người cười hì hì, chỉ chỉ gương đồng nhỏ, ý bảo Hạnh Nhân lấy tới cho nàng ngắm nghía. Hạnh Nhân không khỏi che miệng cười nói: “Nhị công tử đúng là một chủ nhân yêu thích cái đẹp mà.” Nói xong đi qua lấy gương đồng nhỏ lại đây cho Tưởng Bạch nhìn. Tưởng Bạch đứng trên giường nhỏ, cánh tay vịn vào Hạ Viên, cố gắng đứng vững người, ngẩng đầu ưỡn ngực soi gương. Còn bắt chước lúc bình thường Hạ Viên hay soi gương bên trái ngắm ngắm bên phải nghía nghía. Làm Hạ Viên và Hạnh Nhân cười không ngớt. Đúng lúc Tưởng Hoa An vào phòng, nhìn thấy dáng vẻ này của Tưởng Bạch, cũng khen: “Tiểu Bạch nhà ta thực tuấn.”

“Ta nhất thời ngứa tay, làm cái đấu bồng nữ oa này, lại bối rối vì Tiểu Bạch không thể mặc kiểu dáng nữ oa này, nên mặc nó lên trên người Tiểu Huyền. Ai biết Tiểu Bạch vừa thấy đấu bồng này liền thích, cường ngạnh bắt Tiểu Huyền cởi ra. Bây giờ mặc vào, chính mình đang vui mừng nửa ngày đấy!” Hạ Viên không khỏi cười vui vẻ nói ra chuyện vừa rồi.

“Khó khăn mới có nữ oa, thật phải làm ra vẻ nuôi như nam oa sao?” Tưởng Hoa An thấy Tưởng Bạch tuy mảnh mai, nhưng một năm nay lại mạnh khỏe kiện khang, không có gì không ổn, lúc này lại hoài nghi chuyện lão sư phụ trong miếu Tử Mẫu đã nói, quay đầu nói với Hạ Viên: “Cách nói mượn dương khí này, thật sự quá huyễn hoặc.”

Hạ Viên cũng có chút nghi hoặc, suy nghĩ Tưởng Bạch là long phượng thai, sinh ra có yếu chút cũng bình thường. Chỉ sợ không cần ra vẻ như nam oa, chỉ cần cố nuôi nấng tốt cũng có thể khỏe mạnh kiện khang thôi! Hiện giờ phải đem một nữ oa khỏe mạnh xinh đẹp nuôi giả thành nam oa đến mười ba tuổi mới đổi lại nữ trang, có thể sẽ có ảnh hưởng đến tâm lý không tốt với nàng hay không? Nhất thời trong lòng cũng băn khoăn lời Tưởng Hoa An nói.

Tưởng Hoa An nghe Hạ Viên nói xong, gật đầu nói: “Ta nói này, nàng cứ thay xiêm y nữ oa cho con nó mặc, chắc không có chuyện gì đâu. Đợi đến lúc chọn đồ vật đoán tương lai thì nhân cơ hội mà tuyên bố với mọi người nàng là nữ oa là được.”

Hạ Viên lại sợ Tưởng lão phu nhân và Thượng Tiệp không đồng ý để Tưởng Bạch đổi lại nữ trang, cười nói: “Đợi tìm xiêm y nữ oa thay đi, trước cứ mặc một chút ở trong phòng, mặc được vài ngày rồi nói sau.” Vừa nói, phân phó Hạnh Nhân đi tìm xiêm y nữ oa đi ra.

“Ta còn có chuyện phải ra ngoài, tối mới trở về.” Tưởng Hoa An thấy Hạnh Nhân đi ra, lặng lẽ sờ sờ tay Hạ Viên, để sát vào đang muốn nói chuyện, lại nghe hai giọng nói “xuỵt xuỵt” vang lên. Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch mở to mắt nhìn hắn, đều tự đem ngón tay để thẳng lên miệng xuỵt hắn. Nhất thời vừa bực mình vừa buồn cười, nói với Hạ Viên: “Ngày thường nàng thường dỗ bọn chúng ngủ, thường hay dùng ngón tay đặt trên miệng xuỵt mọi người không được nói chuyện, bọn chúng cũng học đầy đủ. Lúc này bọn chúng còn xuỵt ta, không cho ta nói chuyện với nàng kìa!”

Hạ Viên che miệng nở nụ cười nói: “Hai người chúng nó mặc dù vẫn còn chưa nói chuyện, học này nọ lại rất nhanh. Hôm kia thấy Vương ma ma ho khan, bọn chúng còn học ho lên một tiếng, làm Hạnh Nhân cười đến độ không dậy nổi thắt lưng.” Made by diendanlequydon.com

Tưởng Hoa An không khỏi cũng cười, lại nói thêm mấy câu, thế này mới đi ra ngoài.

Một lát sau, Hạnh Nhân thật sự tìm ra được một bộ đồ lót lúc trước Hạ Viên đã làm, mở ra phe phẩy, cười lại đây nói: “Thiếu phu nhân, cái đồ lót này là lúc trước ngài làm, màu hồng phấn đích thực đẹp mắt. Ngày hôm kia thu thập đồ lót, đã lấy ra giặt sạch hong khô, mặc cái này ngược lại khá được. Nhìn cỡ này, cho Nhị công tử mặc cũng thích hợp.”

Tưởng Bạch vừa thấy là đồ lót có thêu đường viền hoa xinh đẹp, lập tức ngoan ngoãn cho người thay cho nàng. Đợi Tưởng Bạch thay đồ lót nữ oa xong, Hạnh Nhân há to mồm nói: “Nhị công tử mặc vào xiêm y nữ oa, thật không biết phải tưởng tượng thế nào.”

Hạ Viên vừa thấy bộ dáng Tưởng Bạch thay xiêm y nữ oa xinh đẹp, trong lòng lại “” vang lên, oa nhi mới một tuổi, mặt mày còn chưa nảy nở hết đâu, nếu Tưởng Bạch lớn lên lại trưởng thành như vậy, thật đúng làm người ta lo lắng. Người ta nói hồng nhan bạc mệnh, vẫn nên mặc xiêm y nam oa bảo toàn chút! Nên bình tĩnh bảo ban: “Hạnh Nhân, tỷ vẫn nên thay xiêm y nữ oa ra giúp nàng đi. Ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy bây giờ để nàng mặc xiêm y nữ oa, giống như có chút gì không ổn đó!”

“Nhị công tử không mặc xiêm y nữ oa thật là đáng tiếc!” Hạnh Nhân nhìn Tưởng Bạch một cái, thấy nàng đang vui vẻ hân hoan, phấn chấn sờ lên người xiêm y nữ oa, đành phải đi lên dỗ nói: “Nhị công tử, chúng ta lại đổi một bộ đồ lót hấp dẫn hơn được không?”

Tưởng Bạch nghe Hạnh Nhân nói, lắc đầu, vỗ vỗ đồ lót trên người, lúc lắc tay nhỏ bé.

“Ý Tiểu Bạch nói, bộ đồ trên người nàng đủ đẹp rồi, không cần thay đổi nữa!” Hạ Viên thấy Tưởng Bạch cự tuyệt không để Hạnh Nhân đến gần, biết bé nghe hiểu các nàng nói, không khỏi cười nói với Hạnh Nhân: “Bé biết tỷ đang dỗ nàng đấy, làm sao có thể có nhiều đồ lót hấp dẫn chứ?”

Tưởng Bạch không chịu thay đồ lót, Hạ Viên và Hạnh Nhân chỉ đành từ bỏ. Vì là giữa trưa, Lý bà vú và Trương bà vú tiến vào dỗ Tưởng Bạch và Tưởng Huyền ngủ. Nhất thời gặp Tưởng Bạch mặc xiêm y nữ oa, hai vị bà vú đều trương  miệng “Chậc chậc” khen nói: “Nhị công tử thực nhìn xinh đẹp hơn các oa nhi khác đấy.” Lý bà vú khen xong lại lặng lẽ nói với Hạ Viên: “Thiếu phu nhân, lão phu nhân và phu nhân nhiều lầm dặn bảo không thể để cho Nhị công tử mặc xiêm y nữ oa, nếu các bà mà biết, chỉ sợ. . . . . .”

“Bé thích xiêm y này, cường ngạnh cởi ra chỉ sợ khóc rống. Đợi sau khi tỉnh ngủ tắm rửa cho nàng, rồi đổi lại xiêm y nam oa thôi!” Hạ Viên cười cười nói: “Lúc này cũng không ra khỏi cửa phòng, đổ không sao đâu!”

Hạ Viên nói xong, thấy bà vú dỗ Tưởng Huyền và Tưởng Bạch nằm xuống giường nhỏ, cảm thấy cũng mệt mỏi, nên cũng nhân cơ hội lên trên giường đi nghỉ ngơi.

Hạ Viên ngủ một lúc, lại nghe được giọng nói Lý bà vú hốt ha hốt hoảng nói: “Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân, không xong. Nhị công tử phát sốt rồi!”

“Vừa mới nãy còn tốt lắm, như thế nào đột nhiên liền phát sốt rồi?” Hạ Viên cả kinh, ngồi dậy, vén lên màn nhảy xuống, vội vàng vơ lấy giầy đi đến giường nhỏ trước sờ thái dương Tưởng Bạch, vừa sờ quả nhiên nóng.
Diễn đànn lêq quydd đônc.comLại đi sờ Tưởng Huyền, lại rất khỏe, nhất thời cũng hoảng, phân phó Hạnh Nhân nói: “Tỷ mau đi sảnh trước bảo  người đi thỉnh đại phu!”

Vì Trương bà vú quản lý Tưởng Huyền lại không phát sốt, lặng lẽ buông lỏng một hơi, lúc này lại nói: "Thiếu phu nhân, từ lúc sinh ra Đại công tử và Nhị công tử, đều ở cùng nơi, ăn uống mặc cũng một dạng. Mỗi lần phát sốt chính là cùng nhau phát sốt, tiêu chảy lại cùng nhau tiêu chảy. Lần này Nhị công tử đột nhiên phát sốt, Đại công tử lại không có gì. Chỉ sợ là. . . . . .” Nói xong nhìn xem Hạ Viên, thấy nàng lo lắng, lại tiếp tục nói: “Thiếu phu nhân đừng trách nô tỳ lắm miệng, chỉ sợ Nhị công tử thật sự không hợp mặc xiêm y nữ oa này.”

“Lấy xiêm y nam oa, trước giúp nàng thay đổi xiêm y rồi nói sau.” Hạ Viên gấp đến độ lôi hỏa công tâm, tự trách mình không nên hoài nghi lão sư phụ trong miếu Tử Mẫu nói, tự chủ trương mặc xiêm y nữ cho cho Tưởng Bạch, lại sờ mặt Tưởng Bạch lẩm bẩm nói: “Tiểu Bạch, đều do mẫu thân, đều do mẫu thân!”

Tưởng lão phu nhân và Thượng Yiệp nghe được Tưởng Bạch phát sốt, vội vàng đến đây, biết được Hạ Viên cho nàng mặc xiêm y nữ oa, không khỏi đều trách cứ  vài câu.

Tưởng Bạch phát sốt, ước chừng bảy ngày mới hạ sốt, dọa Hạ Viên hồn cũng không còn. Bất kể nguyên nhân là trùng hợp hay là thật bởi vì mặc xiêm y nữ oa, dù sao từ nay về sau, Hạ Viên cũng không dám cho Tưởng Bạch mặc xiêm y nữ oa loạn nữa.

Sau khi Tưởng Bạch hạ sốt không bao lâu, đúng lúc đến sinh nhật tròn một tuổi. Trong phủ chuẩn bị mọi thứ, để nàng và Tưởng Huyền cùng nhau chọn đồ vật đoán tương lai.

Hạ Viên gặp trên đài chọn đồ vật đoán tương lai thả nhiều đồ vật khác nhau, son hộp màu đỏ cũng có trong đó, không khỏi lắc đầu, màu sắc hộp phấn này sặc sỡ, tiểu hài tử đương nhiên thích bắt lại chơi. Đợi tương lai mình làm trưởng bối, có thể quyết định đồ vật bỏ trên đài chọn đồ vật đoán tương lai, nhất định không cho người thả son hộp. Nàng nơi này khẩn trương nhìn, tay phải Tưởng Huyền sớm bắt một cái kiếm gỗ, để kiếm gỗ vào bàn tay trái nhỏ bé lau lên, giống như giám định và thưởng thức bảo kiếm, mọi người không khỏi cười vang nói: “Tương lai Đại công tử nhất định là một nam tử hảo hán, nhìn cái bộ dáng này xem.”

Tưởng Huyền thấy mọi người cười vui, bỗng nhiên quơ ngón tay tay trái để ngang ngoài miệng “Xuỵt” một tiếng. Mọi người ngẩn ra, lại “Dỗ” mọi người nở nụ cười, vui vẻ.

Trong tiếng cười, đã thấy Tưởng Bạch đưa tay bắt một quyển sách, rất có phong thái lật ra một cái, hai cánh hoa nho nhỏ giật giật, ra vẻ nhận biết chữ, lúc này đang đọc thầm.

“Ha ha!”  diễn đànl lêq quyd đônn Mọi người lại cười vui, cười nói: “Điệu bộ này của Nhị công tử trái lại rất giống đang kham khổ đọc sách đêm khuya, chuẩn bị khảo Trạng Nguyên đâu!”

Hạnh Nhân ở bên cạnh cười nói: “Vì Thiếu phu nhân thường xuyên cầm sách xem ở trong phòng, tư thế này của Nhị công tử cũng là bắt chước Thiếu phu nhân đó.”

“Được rồi, được rồi, đều tự bắt này nọ, cũng nhìn ra hai vị ca nhi là một văn một võ.” Tưởng lão phu nhân cười hớ hớ phân phó bà vú nói: “Ôm hai vị công tử xuống đi thôi!”

Hạ Viên thấy Trương bà vú đi lên ôm Tưởng Huyền, khoát tay Lý bà vú, mình tự đi ôm Tưởng Bạch. Tưởng Bạch gặp Hạ Viên đi lên muốn ôm nàng, bỗng nhìn xem đồ vật trên đài, cầm sách kẹp ở dưới nách, tay phải lại đi trên đài chộp một cái, lại đem hộp son đỏ kia chộp trong tay.

Hôm nay An Bình Hầu phu nhân cùng Trấn Nam phu nhân bị mời đến xem lễ chọn đồ vật đoán tương lai của Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, thấy được Tưởng Huyền và Tưởng Bạch khả ái, không khỏi khen không ngừng. Chính là âm thầm nói thầm Tưởng Bạch sinh rất thanh tú. Lại thấy Tưởng Bạch không chỉ bắt sách, phút cuối cùng lại bắt hộp son. Trấn Nam phu nhân lặng lẽ nói cùng An Bình Hầu phu nhân: “Huyền ca nhi này sinh uy vũ, hiện nay mới một tuổi, lại nhìn ra được một bộ hảo tướng mạo, chọn đồ vật đoán tương lai lại nắm mộc kiếm, tất nhiên sau này lại là một vị tướng quân. Có điều tuy nói Bạch ca nhi cùng Huyền ca nhi là song bào thai, tướng mạo cùng tính cách lại không giống Huyền ca nhi. Hắn một cái nam oa trưởng thành như vậy, bắt một quyển sách, lại bắt son hộp, tương lai  nha. . . . . .”

An Bình Hầu phu nhân tiếp lời nói: “Trưởng thành rồi, lại biết vài câu thi văn, tương lai ở trong son phấn là một hỗn nhân vật. Khác còn thôi, chỉ sợ cô nương gia vừa thấy hắn liền khó quên đâu! Về sau chúng ta còn phải dặn bảo nàng dâu trong phủ, nhìn kỹ cô nương nhà mình, đừng gặp nhiều vị Bạch ca nhi này, không sẽ trêu chọc gặp chuyện không may.”

Các nàng nói chuyện, lại thấy Trần Châu bế Tưởng Thanh đi qua chơi cùng Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, trong tay Tưởng Thanh cầm một cái tuyến cầu, thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cùng nhau đưa tay đến muốn, hắn vòng qua tay Tưởng Huyền, liền đưa tuyến cầu cho Tưởng Bạch, còn để sát vào  Tưởng Bạch, hôn chụt một tiếng lên mặt nhỏ nàng.

An Bình Hầu phu nhân thấy tình trạng như vậy, cảm thán nói: “ Bạch ca nhi này, ngay cả tiểu nam oa cũng thích hắn đâu! Cũng biết là một cái nam nữ đều xơi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Maithithutrang, Tịch Nguyệt, anvils2_99, minmapmap2505, qh2qa06, sweetthanks, sxu
Có bài mới 30.11.2017, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 347
Được thanks: 3467 lần
Điểm: 43.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 62
CHƯƠNG 99: TƯỞNG BẠCH CHIA MÀU SẮC

Edit: hoacodat

Nửa tháng sau khi Tưởng Huyền Tưởng Bạch chọn đồ vật đoán tương lai, lại đến phiên Tưởng Thanh chọn đồ vật đoán tương lai. Tưởng Thanh ngồi ở trên đài hưng phấn sờ sờ món này, sờ sờ món kia, cuối cùng bắt lấy một cây thương gỗ có chùm tua đỏ, gánh mộc thương lên trên vai, cười hì hì nhìn về phía những người lớn.

Tất cả mọi người vỗ tay nói: “Thanh ca nhi không hổ danh là thành viên võ tướng, một lần bắt lấy đã bắt thương Hồng Anh rồi!”

Trần Châu thấy Tưởng Thanh gánh mộc thương trên vai, lại sợ bé không cẩn thận sẽ làm thương tổn chính mình, vội đi lên muốn ôm bé xuống dưới. Tưởng Thanh thấy Trần Châu đã tới, tay trái lại bắt lấy một món trên đài, bắt một hộp mực đóng dấu, miệng nhất thời kêu “Ô ô”, chỉ về Tưởng Bạch, để cho Trần Châu ôm bé đi qua chơi cùng Tưởng Bạch. Còn lấy hộp đựng mực đóng dấu vừa bắt được đưa cho Tưởng Bạch chơi đùa.

Tưởng Huyền thấy tay Tưởng Thanh và Tưởng Bạch đều có này nọ chơi, bé cũng không yên rồi, dùng ngón tay chỉ lên trên đài vừa mới chọn đồ vật đoán tương lai, ý là bé cũng muốn đi lên lấy một món. Thượng Tiệp ở đầu kia nhìn thấy, cười nói với bà vú: “Cứ cho Huyền ca nhi bắt lần nữa đi!”

Bà vú cười đặt Tưởng Huyền trên đài chọn đồ vật đoán tương lai. Tưởng Huyền đây là lần thứ hai “Chọn đồ vật đoán tương lai”, tất nhiên có kinh nghiệm hơn, chọn chọn lựa lựa, dưới nách bên trái trước kẹp một món vật nhỏ, tay trái và tay phải đều cầm một món. Nhất thời lại nhìn trúng một vật khác, chính là vọt tới nhưng không bắt, mặt bánh bao nghiêm túc nghĩ nghĩ, ngồi thẳng  thân mình,  giơ tay phải lên, tay phải thật cẩn thận đưa đồ vật này nọ phóng lên trên đầu, nghĩ để tay phải thảnh thơi tới bắt này nọ.

Mọi người thấy được Tưởng Huyền đem đồ vật đặt lên trên đầu, nhưng đặt vài lần đều phóng không xong, không khỏi “phốc” nở nụ cười, nên bảo bà vú giúp đỡ hắn phóng. Bà vú cười đưa tay giúp Tưởng Huyền đè lại này nọ đặt ở trên đầu, làm cho tay phải hắn bắt thêm một món nữa, thắng lợi trở về.

Hạ Viên ôm Tưởng Bạch đứng ở một bên cũng cười không ngừng. Đợi bà vú bế Tưởng Huyền lại đây, đặt Tưởng Bạch xuống dưới đất, để nàng và Tưởng Huyền Tưởng Thanh cùng chơi đùa. Trần Châu thấy Tưởng Thanh và Tưởng Huyền tranh giành này nọ ngoạn, cũng không tranh giành cùng Tưởng Bạch, không khỏi cười nói: “Thanh ca nhi cũng kỳ quái, không chịu để cho  Huyền ca nhi, lại chịu nhường cho Bạch ca nhi. Như là biết Bạch ca nhi và hắn không giống nhau vậy!”

Vì thời điểm Tưởng Bạch sinh ra không bảo đảm, phủ Tướng quân từ Tưởng lão phu nhân, cho tới tiểu nha đầu, đối nàng đều có chút thương tiếc, Trần Châu cũng không ngoại lệ. Không biết là chịu ảnh hưởng thái độ Trần Châu hay là như thế nào, Tưởng Thanh chỉ thích thân cận Tưởng Bạch. Chơi một hồi lâu, thấy Lý bà vú và Trương bà vú muốn ôm Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đi ngủ trưa, Tưởng Thanh lại kéo lấy tiểu y giác của Tưởng Bạch “A a” kêu, lại không chịu thả Tưởng Bạch ra. Trần Châu không còn cách nào khác, đành phải nói với bà vú: “Thôi thế này, để cho Thanh ca nhi và Huyền ca nhi Bạch ca nhi ngủ trưa cùng nơi đi!” Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn.

Trên giường nhỏ ngủ trưa đột nhiên nhiều thêm một cái Tưởng Thanh, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch hưng phấn lên, làm sao ngủ được? Ba tên ngươi vén vén ta, ta vén vén ngươi chơi đùa.

“Giường ngủ này hai cái tiểu tử kia ngủ còn thấy rộng, ngủ thêm Thanh ca nhi, lại có vẻ nhỏ chút. Trước đây sớm vốn muốn cho Huyền ca nhi và Bạch ca nhi mỗi người ngủ giường nhỏ, nhưng từ nhỏ bọn chúng đã ngủ cùng nhau, bỗng nhiên tách ra lại khóc lóc, đành phải làm cho bọn chúng ngủ một giường.” Hạ Viên vào phòng thấy ba tên nhóc còn chưa ngủ, cười nói với Trần Châu: “Hai đứa bọn hắn vốn là thích náo nhiệt, lúc này thêm Thanh ca nhi, sợ còn hò hét một trận mới ngủ đâu!”

Trần Châu cười xem Tưởng Huyền bọn họ chơi đùa một lúc, lại tiến buồng trong xem Hạ Viên thiêu thùa may vá, cầm lấy một nửa xiêm y đang làm dở nói: “Đây là y phục hiếu kính tết nhất sao? Nhưng mà xiêm y này mặc dù thêu đoàn hoa đẹp mắt, màu sắc nhìn hơi tối chút, sợ lão phu nhân không thích màu sắc này đâu!”

“Đây cũng không phải làm cấp lão phu nhân. Là làm cho thái ngoại tổ mẫu ta ở nông thôn.” Hạ Viên cười nói: “Qua năm cha ta muốn theo cùng nương ta đến nông thôn chúc thọ thái ngoại tổ mẫu, ta vội vàng làm hai xiêm y thường phục để nương ta mang đi cấp cho thái ngoại tổ mẫu. Trước đây lúc chúng ta ở nông thôn, khi đó mặc dù tuổi nhỏ, nhưng nhớ rõ thái ngoại tổ mẫu rất yêu thương bọn ta. Còn có, đường đệ nương ta, tên là Lai Phi và Lai Phong, cũng là một đôi song bào thai, lúc ấy rất thích ôm ta và ca ca ngồi ở trên đầu vai, đến miếu Tổ Mẫu xem náo nhiệt. Bọn họ mỗi khi quay về đều bế ta và ca ca chui trong đám người, có người cười nhìn chúng ta, ồn ào nói, song bào thai Trịnh gia lại bế long phượng thai Hạ gia đến vô giúp vui, đặc biệt thú vị. Nếu không phải hiện giờ phải trông giữ Huyền ca nhi và Bạch ca nhi, thật muốn cùng nương ta quay về nông thôn ở một chuyến, gặp thái ngoại tổ mẫu và tổ mẫu các nàng.”

Hạ Viên biết thái ngoại tổ mẫu Trịnh bà bà qua năm liền bảy mươi lăm tuổi, tuy nói các cữu cữu đưa thư đến đây, nói vẫn kiện khang, dù sao chừng này tuổi rồi, không chừng ngày nào đó nói không còn sẽ không còn, bởi vậy cha nương mới muốn tự mình đích thân quay về nông thôn một chuyến đi chúc thọ cho lão nhân gia bà.

Trước đây Trần Châu sớm nghe được Hạ Viên đề cập qua ở nông thôn có một cặp song bào thai đường cậu, lúc này cảm thấy hứng thú nói: “Song bào thai nhà đường cậu muội hiện tại như thế nào? Sao không đến trong kinh chơi? Thật muốn nhìn quang cảnh một cái tam đại song bào thai nhà muội ở một chỗ nha!” Nói xong nở nụ cười.

“Nghe nương ta nói, bọn họ ngồi không yên, chỉ thích cùng người ta rời bến đi buôn bán. Chuyên môn đem tượng gỗ điêu khắc phụ thân bọn họ làm mang ra hải ngoại, còn học được tiếng người nước ngoài. Vì bọn họ nhân duyên tốt, có thể nói chuyện, người ta cũng thích giao tiếp cùng bọn họ, nên buôn bán lời không ít tiền.” Hạ Viên nhắc tới các đường cậu, không khỏi nở nụ cười, “Lại nói tiếp, ta đây rất thú vị đối tính cách của các đường cậu.”

Trần Châu lại nhớ tới một chuyện khác, hỏi: “Cha muội hiện tại đã là Khâm Thiên Giám giam chính rồi, làm sao đi được? Còn được đi cùng nương muội về quê nữa sao?

Hạ Viên nhìn bốn bề vắng lặng, lặng lẽ nói: “Trong cung gần đây có chút phong ba, cha ta sợ bị đề cập, mượn cơ hội xin phép, theo nương ta trở về nông thôn ở một thời gian, vừa vặn né qua việc này.”

Trần Châu cũng nghe được thân mình hoàng hậu khó chịu, hai vị hoàng tử  do quý phi sinh lại tranh thủ tình cảm, diễn '' đàn Lêq Quýd Đônc om, sự tình có chút phức tạp, lập tức gật gật đầu không hỏi nữa.

Hạ Viên cùng Trần Châu nói chuyện, nghe được gian ngoài ba tên còn đang chơi đùa, đi ra ngoài vừa thấy, thì ra Tưởng Thanh ngủ không quen giường nhỏ này, lúc này đang tìm Trần Châu quanh quất! Thấy được Trần Châu đi ra ngoài, Tưởng Thanh bò dậy vịn lan can giường muốn Trần Châu ôm. Hạ Viên thấy Tưởng Thanh đưa tay về phía Trần Châu, nên giành trước từng bước đỡ dưới nách Tưởng Thanh, muốn ôm bé, lại thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cũng lăn người bò dậy, một trái một phải nắm tay nàng, không cho nàng ôm Tưởng Thanh, còn “A a” kêu. Hạ Viên không khỏi cười nói: “Đây là đệ đệ nhà mình, sao không thể bế được?”

Tưởng Bạch nghe Hạ Viên nói, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, ngón tay nhỏ chỉ về phía Trần Châu. Lý bà vú không khỏi cười nói: “Thiếu phu nhân, Bạch ca nhi ý là nói, Thanh ca nhi là muốn Nhị thiếu phu nhân ôm, không phải muốn Thiếu phu nhân ôm, Thiếu phu nhân không cần nhìn nhận sai.”

“Ha ha!” Hạ Viên và Trần Châu nghe Lý bà vú nói vậy, lại nhìn thấy biểu tình của Tưởng Bạch, không khỏi nở nụ cười, “Tiểu Bạch đích thực là đại tiểu quỷ.”

“Viên nhi, sao ta cảm thấy mỗi lần muội nói hai chữ ‘Tiểu Bạch’ thì hạ âm rất nặng vậy?” Trần Châu còn không quen gọi Hạ Viên là đại tẩu, mỗi lần thốt ra, vẫn là xưng hô trước đây, lúc này tự mình đi qua ôm Tưởng Thanh, nghiêng đầu nhìn Hạ Viên nói: “Nhìn xem, mỗi lần đều không gọi Bạch ca nhi, chỉ gọi Tiểu Bạch, muội còn cười quỷ dị.”

“Có sao? Chính ta sao không biết vậy?” Hạ Viên để cho bà vú một lần nữa sắp xếp cho  Tưởng Huyền và Tưởng Bạch nằm xuống, cúi đầu nở nụ cười. Nếu không phải tên Tưởng Bạch là lão sư phụ trong miếu ban thưởng, chính mình đã nghĩ muốn cho người đổi tên rồi. Gọi tên gì chẳng được, phải tên “Bạch” chứ? Chính mình mỗi lần kêu tên Tiểu Bạch, sau đó lại nghĩ tới Tiểu Bạch đứng hàng thứ hai, lại nói tiếp, chính là vừa “Bạch” vừa “Nhị”, giọng điệu có thể không cổ quái sao?

Rất nhanh đã qua năm, Tưởng Huyền Tưởng Bạch dưới sự giúp đỡ của người lớn có thể vịn tay đi vài bước rồi, trái lại Tưởng Thanh, không cần người lớn đỡ, hai tay mở ra như làm cân bằng, đã đi được giống như vịt rồi. Mọi người thấy bé đi nghênh ngang, chỉ khẩn trương ở bên cạnh giả vờ muốn đỡ, một bên ủng hộ. diễn đàn lêq úyd đônn, Tưởng Huyền Tưởng Bạch đang được bà vú đỡ tay học đi, thấy được Tưởng Thanh tự mình đi được rồi, hai đứa bỗng nhiên cùng nhau buông tay bà vú ra, tự động bước đi từng bước, lại đứng không vững, cùng lúc ngã xuống đất, không khỏi “oa oa” khóc lớn. Bà vú vội đi lên ôm lấy, kiểm tra một phen, thấy cũng không có té, vội nhỏ giọng trấn an.

Không biết có phải bởi vì bị té hay không, tới ban đêm, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch lại khóc rống muốn gặp Hạ Viên, không chịu ngủ trong sương phòng phía trước. Hạ Viên nghe được tiếng khóc, đành phải để bà vú ôm bọn họ vào gian phòng của mình, dàn xếp ở trên giường nhỏ bên cạnh giường lớn, tính tự mình trông nom.

Tưởng Hoa An vào phòng thì thấy được Hạ Viên ngồi cạnh giường nhỏ, đang kể chuyện xưa cho hai tiểu tử kia, không khỏi đi qua chỗ Hạ Viên ngồi, cười nói: “Mấy chuyện xưa này khá mới mẻ, bọn nó nghe hiểu được sao?”

“Đây đều là những câu chuyện lúc trước, nương ta giảng cho ta cùng ca ca nghe, cũng nghe được chút ít đấy. Tiểu Huyền và Tiểu Bạch tuy nhỏ, chàng xem bọn họ nghe nhập thần, cũng biết sẽ nghe hiểu được.” Lúc này Hạ Viên đang kể chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga, đang kể đến lúc vịt con tỉnh dậy, lo lắng phát hiện mình thay đổi hình dạng, lại bị Tưởng Hoa An cắt đứt. Lúc này đang định tiếp tục kể, lại thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cùng lăn lên bò dậy, vị lan can giường, chỉ vào Tương Hoa An “nha nha” kêu, không khỏi ngạc nhiên.

“Bọn họ đây là đang trách ta chen vào lúc nàng đang kể chuyện xưa sao?” Tưởng Hoa An đưa tay đi ôm Tưởng Bạch, thấy nàng cự tuyệt không cho ôm, đành đưa tay xoa xoa đầu nàng, xoay người nói với Hạ Viên: “Xem ra đúng thật là đang trách ta, cũng không cho ta bế.”

Tưởng Hoa An vừa dứt lời, Tưởng Bạch lại đưa tay nhỏ bé qua, miệng lại ô ô với hắn, không cho hắn nói chuyện, một bên nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Viên.

“Ha ha, An ca ca, Tiểu Bạch không cho ngươi nói nữa. Để cho ta tiếp tục kể chuyện xưa đấy!” Hạ Viên nhìn thấy động tác Tưởng Bạch, nhịn cười không được, liếc Tưởng Hoa An một cái nói: “Chàng đi ngủ trước đi, đợi kể chuyện xưa xong, dỗ bọn chúng ngủ trên giường cái đã.”

Tưởng Hoa An đợi Tưởng Bạch ngồi trở lại trên giường nhỏ, phủ ở bên tai Hạ Viên nói: “Đợi bọn nó ngủ, nàng bảo bà vú lặng lẽ ôm đến trong sương phòng phía trước. Nếu bọn nó ngủ ở chỗ này, tay chân ta thi triển không được.”

“Xí!” Hạ Viên giả ý huýt Tưởng Hoa An một ngụm, trên mặt lại cười ngọt ngào, mị nhãn như tơ liếc mắt nhìn Tưởng Hoa An một cái, thấy được hắn làm cái bộ dáng gân tô xương nhuyễn (hoacodat: ta cũng không hiểu câu này), không khỏi vụng trộm nở nụ cười.

Đợi sau khi Tưởng Huyền cùng Tưởng Bạch, Hạ Viên kêu bà vú tiến vào bế bọn họ đi ra ngoài, sau khi dàn xếp ổn thế này mới trên giường. truyện được ed bởi diễn đàn Lê Quý Đôn, Tưởng Hoa An thấy Hạ Viên bận rộn  đến nửa đêm, lúc này vừa lên giường, đưa tay sờ, mò tay nàng nhưng có chút lạnh, vội nắm ở trong tay xoa xoa. Còn làm hai chân Hạ Viên kẹp vào cẳng chân mình, thấp giọng nói: “Từ lúc sinh Tiểu Huyền Tiểu Bạch, ban đêm trời lại lạnh thêm, hai tay hai chân nàng thật không có chút độ ấm nào, sợ huyết khí không đủ đâu! Mỗi ngày đều uống thuốc bổ, làm sao lại không uống nhiều thêm một chút.”

Hạ Viên mang thai lần đầu tiên lại sinh ra hai đứa Tưởng Huyền Tưởng Bạch, còn sinh ra vào mùa đông, thời tiết rét lạnh, lúc sinh ăn một chút đau khổ, mất một ít máu, hơn nữa lúc ấy Tưởng Bạch suýt chút nữa không bảo đảm, lo lắng một hồi, sau lại lại tự mình nuôi nấng Tưởng Huyền Tưởng Bạch, ban đêm lên lên xuống xuống, thân mình không điều dưỡng kỹ, nên có chút mất máu. Nhờ Tưởng Hoa An săn sóc, thường thường làm ấm hai tay hai chân cho nàng, thế này mới qua được chút. Nghe Tưởng Hoa An nói vậy, Hạ Viên không khỏi cúi đầu cười nói: “Vương Thái y nói, thuốc bổ cũng không thể uống quá nhiều, phải chậm rãi điều dưỡng, cũng không phải ta không ăn.”

Hai người nói chuyện, dụng tâm chăm sóc một hồi. Tưởng Hoa An lặng lẽ nói: “Thân mình nàng tốt lên rồi, cũng không nên lại mang thai. Không bằng kêu Vương Thái y khai phương thuốc, tránh chuyện này. Đợi Tiểu Huyền Tiểu Bạch hơi lớn chút lại mang.”

Hạ Viên âm thầm tính ngày, biết lúc này là kỳ an toàn, lặng lẽ buông lỏng một hơi, đợi nghe được Tưởng Hoa An nói, tự nhiên rất tán thành.

Tưởng Hoa An vẫn thấy chưa đủ, lại ở bên tai Hạ Viên nói chút chuyện mê sảng làm người ta mặt đỏ tim đập, hai tay xoa nắn nơi nơi, đợi lúc Hạ Viên động tình, không thiếu được lại tới thêm một lần.

Mùa hè dần tới, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cũng đi đường được rồi, sinh trưởng thập phần khả quan. Vì hai cái tiểu tử này lớn nhanh, Hạ Viên vội vàng làm đồ lót mùa hè cho bọn hắn. Đợi làm xong đồ lót, Hạ Viên nhìn châm tuyến trong giỏ bố trí lộn xộn, các loại màu sắc đều có, liền suy nghĩ phải làm hai con rối cấp Tưởng Huyền và Tưởng Bạch chơi đùa. Nhất thời ngẩng đầu thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đang chơi đùa trước mặt mình, thuận miệng nói với bọn họ: “Tiểu Huyền, Tiểu Bạch, giúp nương phân ra các loại màu khác nhau, hồng đặt ở một chỗ, lam cũng đặt ở một chỗ, không cần xen lẫn cùng nhau.” Nàng vừa dứt lời, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đã đi lên lấy giỏ châm tuyến lộn xộn đổ ra. Tưởng Huyền tìm một dải vải dài hơi chút lộn xộn, ở trong tay vò qua vò lại chơi. Tưởng Bạch vẫn đứng ở bên bàn, chính xác sắp xếp từng màu vải khác nhau, hồng xanh lá xanh đen vàng nhạt tím thẫm các loại..., mỗi loại mở ra để một chỗ, ở trên bàn để mấy đống nhỏ.

“Ôi, thiếu phu nhân, ngài nhìn Bạch ca nhi xem, chính xác phân được các màu khác khác nhau này. Mọi người khen Bạch ca nhi thông tuệ, này cũng không khen sai.” Lý bà vú vui mừng nhướng mày khích lệ.

Lúc này Hạ Viên lại có chút nghi hoặc, Tưởng Bạch là thông tuệ trời sinh, hay là cùng lai lịch như mình?

Hạ Viên vì thành công giấu diếm được Quý Thư, sớm đem đoạn ký ức kiếp trước như là một ký ức xa xôi, lúc này nhớ lại thậm chí có chút mơ hồ, hiện giờ nhìn Tưởng Bạch, cảm thấy lại cảnh giác. Nữ nhi chính mình tân tân khổ khổ 10 tháng mang thai sinh ra, tóm lại hi vọng nàng thuần túy chính là nữ nhi của mình, đây cũng là nguyên nhân mình tình nguyện diệt đi dấu vết kiếp trước, chỉ thuần túy làm nữ nhi Quý Thư.

Nghĩ tới Tưởng Bạch vừa ra đời thiếu chút nữa không bảo đảm, sau lại có lần mặc xiêm y nữ oa lại phát sốt nặng, Hạ Viên lại bất an. Những ngày kế tiếp, Hạ Viên lại âm thầm quan sát Tưởng Bạch, thấy nàng ngoại trừ có chút thông tuệ, những phản ứng khác cũng không khác mấy với hai tiểu oa nhi Tưởng Huyền và Tưởng Thanh, cũng không có lộ ra điểm đặc biệt khiến mình sợ hãi, nên âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Đợi đến mùa thu, Quý Thư đến nông thôn chúc thọ Trịnh bà tử trở về, cầm mấy cái tượng điêu khắc gỗ Trịnh Minh Nghiệp làm căn nhà nhỏ vội tới cho Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ngoạn. Hạ Viên thấy căn nhà nhỏ kia hình dạng giống như xe đẩy kiếp trước, còn thêm dây cót phía dưới, đặt xuống đất tựa như xe đẩy đồ chơi “Đát đát” chạy, vội cầm đưa cho Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ngoạn. Vì nàng còn có nghi ngờ, mặc dù suy nghĩ rất nhiều biện pháp không dấu vết thử, vẫn không thể yên tâm, hội này cố ý chú ý đến phản ứng của Tưởng Bạch, thấy được nàng và Tưởng Huyền giống nhau vừa hiếu kỳ vừa vui mừng nhìn tượng điêu khắc gỗ căn nhà nhỏ bỏ xuống đất chạy, thế này mới hoàn toàn yên lòng. Tưởng Bạch, quả thật thuần túy là nữ nhi của mình!

Vì chuyện này, Hạ Viên có chút áy náy, nữ nhi bất quá chỉ thông minh mưu mẹo chút, chính mình đã nghi hoặc loạn xạ, thật sự không nên, nhất thời lại càng yêu thương Tưởng Bạch hơn nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Maithithutrang, My heaven, Tịch Nguyệt, abc1212, anvils2_99, minmapmap2505, qh2qa06, sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoacamtu, Mộc như lam, NGUYENCHINH và 297 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

7 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 110, 111, 112

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

19 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại] Manh sủng Lãnh vương sủng ác phi - Tô Tiểu Đan

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Lục Thần Duệ
Lục Thần Duệ

Shop - Đấu giá: Hemy Lê vừa đặt giá 880 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 732 điểm để mua Giọt nước
Đường Thất Công Tử: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 800 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 693 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 659 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 351 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 626 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 593 điểm để mua Thiên nga xanh
Lãng Nhược Y: Mỗi lần ngoi là phải pr, đây là nỗi khổ của người nghèo bị vùi lấp giữa đống vật phẩm đấu giá :cry2: Tuyển CTV tổ chức game CLB Văn học
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 661 điểm để mua Giọt nước
Cô Quân: ôi. ta bỏ lỡ chuyện gì r sao :))
Sunlia: sao đây, sao đây... những bấy bì Sun yêu quý sắp rời xa Sun rồi :(
Melodysoyani: Nghèo hết phần thiên hạ :cry: Bạn Sam cho bạn Melody vay ít tiền với :hixhix:
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2825 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2689 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2560 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2437 điểm để mua Mèo: Give me love
Chu Ngọc Lan: Pr cho  nương luôn
Lãng Nhược Y: Rồi, trôi mất cái tin mị pr rồi :cry2:
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 628 điểm để mua Giọt nước
Lãng Nhược Y: Ba cắt cổ dân chúng luôn đi =.=
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: vé lên đồi xem quánh ghen đây một vé 1k mại dô mại dô :guitar:
Preiya: *sút bay* tét
Lãng Nhược Y: Quánh ghen rồi, bán hạt dưa đây :D2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :drink: :guitar2: chaiyo cố lên, chaiyo cố lên,
hóng quánh ghen đồi chè chuối :D2
Preiya: oa oa oa, ngta k có mà :'(
Sam Sam: -_- tui méc zũ
Preiya: tét xê ra, yy tránh xa, *kéo sam chạy*

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.