Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 

Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

 
Có bài mới 23.07.2016, 19:01
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3437 lần
Điểm: 4.63
Có bài mới [Cổ đại] Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển (HOÀN) - Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Điểm: 10
Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển

images


Tác giả: Thập Nguyệt Vi Vi Lương
Thể loại: Cổ đại, hài, HE
Tình trạng bản gốc: đã hoàn
Số trang: 275 trang
Số chương: 66c (không có ngoại truyện)
Editor: linhlan139
Converter: Gachuaonl - Tangthuvien
Truyện được đăng duy nhất tại http://diendanlequydon.com


Giới thiệu vắn tắt

     Trịnh Thất tiểu nương tử bình sinh có ba ước nguyện.

     Nhất nguyện, phụ thân bình an tỉnh lại;

     Nhị nguyện, tên thế tử xấu xa hại phụ thân kia (bị) xúi quẩy xúi quẩy xúi quẩy!

     Tam nguyện, cầu cho Đại Bạch tìm được một “cô vợ” xinh đẹp!

     Cố Diễn tiểu thế tử bình sinh có tam nguyện.

     Nhất nguyện, cầu cho mình giả chó không bị Trịnh Tiểu Thất phát hiện;

     Nhị nguyện, cầu cho mình giả chó không bị Trịnh Tiểu Thất phát hiện;

     Tam nguyện, cầu cho mình giả chó không bị Trịnh Tiểu Thất phát hiện;

     Như thế, vô hạn, tuần hoàn...

* Đại Bạch là chó của Tiểu Thất!

Tr này motip khá lạ, tr đơn giản, khá hài hước, ko có âm mưu, dương mưu, tranh giành đấu đá, chủ yếu đọc giải trí. Na9 siêu siêu dễ thương, si tình, đáng yêu, nữ9 xoay na9 như "xoay chó"!!!

Dạo gần đây ta lại lười rồi, nên sẽ ko chăm chỉ post tr như 2 tr trước, mọi người đừng hối ta a! Mỗi tuần ta sẽ cố gắng post 3c! Hi vọng mọi người ủng hộ ta! Cảm ơn mọi người, cúi chào!  :iou:  :kiss4:



Đã sửa bởi linhlan139 lúc 09.02.2017, 09:14, lần sửa thứ 64.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 23.07.2016, 19:03
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3437 lần
Điểm: 4.63
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển - Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Điểm: 12
☆, Chương 1

     Sáng sớm, trời tờ mờ sáng, có lẽ do trận mưa lớn tối hôm qua, cả khu vườn mát mẻ hương hoa hương cỏ, thấm vào ruột gan.

     Một thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi ôm rổ, đi trên thềm đá của đường nhỏ, nàng mặc một thân váy màu xanh nhạt, mái tóc đen nhánh vãn thành hai búi tóc đơn giản, cắm một cây trâm xanh biếc, phụ trợ thêm cho trang phục của mình.

     Nàng ngũ quan tinh xảo, mắt hạnh thật to, lông mi thật dài, miệng anh đào nhỏ, dù không nói lời nào, gương mặt luôn như tươi cười. Toàn thân khiến cho người cảm giác hoan hỉ.

     Một nữ tử ăn mặc kiểu nha hoàn tuổi xấp xỉ với nàng đi theo phía sau.

     "Tiểu thư, hôm nay chúng ta hái hoa gì!" Nha hoàn Tiểu Đào hỏi.

     Thiếu nữ cười tủm tỉm: "Cha ta thích nhất tường vi, đương nhiên là hái hoa tường vi."

     Sau khi cha nàng hôn mê, mỗi sáng sớm nàng sẽ hái một ít hoa bỏ vào bình hoa, chỉ hy vọng cha nàng có thể mỗi ngày đều cảm nhận được hương hoa quen thuộc mà mau mau tỉnh lại, hoặc là khi tỉnh lại có thể nhìn đến hoa mà mình thích trước tiên.

     "Tiểu thư thật có hiếu tâm, Tam lão gia nhất định sẽ tỉnh lại." Tiểu Đào nghiêm túc, chần chờ, lại nói tiếp: "Hôm qua Trung Dũng vương phủ mang Tiết thần y tới, ta nghĩ a, Tam lão gia nhất định rất nhanh sẽ tỉnh lại."

     Nữ hài nhi dùng sức gật đầu: "Đúng, cha ta sẽ tỉnh lại, ông sẽ tốt lên."

     "Nói đến Trung Dũng vương phủ, tiểu thư, ta nghe nói, tiểu thế tử kia đã thật lâu không có lộ diện. Thiệt là, làm hại Tam lão gia nhà chúng ta thành như vậy, ngay cả tới cửa xin lỗi cũng không thể, tại sao có thể có người như vậy. Xảy ra chuyện, chỉ để cha của mình ra mặt giải quyết hậu quả, ngay cả lão Vương gia cũng mạnh hơn hắn nhiều. Ta..." Nha hoàn còn chưa nói xong, đã bị nữ hài nhi ngăn lại.

     "Không nên nói bậy, cẩn thận tai vách mạch rừng."

     Tiểu Đào liền vội vàng gật đầu.

     Nữ hài nhi đi vào vườn hoa, dùng cây kéo tỉ mỉ cắt hoa, những chuyện này từ trước đến nay nàng đều tự làm, không nhờ người khác.

     Nàng là Trịnh Tĩnh Hảo, tiểu thư tam phòng Trịnh phủ, Trịnh gia có bảy tiểu thư, cha mẹ đều gọi nàng là Tiểu Thất.

     Trịnh gia đời đời thư hương thế gia, đến đời tổ phụ nàng, xem như hiển hách nhất, hiện thời tổ phụ mất, chỉ còn tổ mẫu.

     Đại bá phụ, Nhị bá phụ đều làm quan trên triều, chỉ có cha nàng, cha nàng không thích làm quan, cũng không chịu thi khoa cử, dù là như thế, nhưng tài hoa trứ danh, đại để là vì lý do này, phụ thân nàng được Trung Dũng vương gia mời làm tiên sinh, làm thầy cho con trai ông ta là tiểu thế tử.

     Cha nàng cũng cảm thấy chuyện như thế rất tốt, nhưng lại không nghĩ đến, đúng là bởi vì chuyện này mới khiến cho ông rơi vào tình trạng hôm nay. Nghĩ đến chỗ này, trong lòng Tiểu Thất thở dài một tiếng.

     Tiểu thế tử trời sinh tính bất hảo, cũng không chịu học tập cho thật giỏi, thường xuyên giận dỗi với Trung Dũng vương gia. Phụ thân nàng mỗi lần đều đứng ra giảng hòa, lại không chịu từ bỏ công việc này, ông vẫn luôn nói tiểu thế tử là một hài tử cực có thiên phú.

     Tuy nhiên bởi vì đứa bé ngoan này, ông bị ngựa đạp trúng, lâm vào hôn mê bất tỉnh!

     Tiểu thế tử giận dỗi với Trung Dũng vương gia, một thân một mình cưỡi ngựa chạy như điên mà đi, mà cha nàng vì cứu người, cũng nhanh chóng đuổi theo, bởi vì con ngựa mất khống chế, cha nàng bị quăng xuống, mà lúc này ngựa của tiểu thế tử đang chạy tới, đạp lên.

     Hiện thời cha nàng đã hôn mê hơn một năm, mặc dù Trung Dũng vương phủ tìm vô số danh y đến xem, vẫn không có chuyển biến gì tốt.

     Nghĩ đến chỗ này, Tiểu Thất càng cảm thấy tiểu thế tử kia không phải là người tốt, nếu như không do hắn, làm sao sẽ nháo thành nông nỗi ngày hôm nay? Mặc dù không cho phép nha hoàn nói bậy, nhưng trong lòng Tiểu Thất cũng nghĩ như vậy, oán hận cực kỳ.

     Chán ghét chán ghét! Tiểu thế tử là người xấu đáng ghét nhất!

     Tiểu Thất cắt hoa xong, nhấc rổ lên: "Chúng ta đi thôi!"

     Tiểu Đào lập tức nói: "Tiểu thư, ngài để nô tỳ cầm cho."

     Tiểu Thất không chịu, nghiêm túc nói: "Ta nói rồi, chuyện như vậy ta không muốn nhờ người khác."

     Tiểu Đào giậm chân: "Tiểu thư cái gì cũng không cho nô tỳ làm, nô tỳ làm sao mới được đây."

     "Ta nói rồi không để cho ngươi đi theo ta. Ngươi cứ không nghe, cũng chỉ ở trong nhà mình, chẳng lẽ còn có thể xảy ra chuyện gì sao? Trước kia ta đều tự mình tới a!" Tiểu Thất lảm nhảm.

     Tiểu Đào: "Thường ngày bên cạnh tiểu thư có Đại Bạch a, nhưng bây giờ không thấy Đại Bạch, nô tỳ làm sao có thể yên tâm. Nô tỳ đương nhiên là không sợ bọn đạo chích bên ngoài, chúng ta có hộ viện mà. Nhưng một khi Lục tiểu thư xuất hiện! Lục tiểu thư cả ngày chỉ biết khi dễ người, có nô tỳ, sẽ đỡ hơn một chút."

     Hai người vừa dứt lời, liền nghe một giọng nói bén nhọn lạnh lùng của nữ tử nói: "Các ngươi nói ai khi dễ người, một đứa nha hoàn cũng dám ở sau lưng bố trí chủ tử, quả nhiên là phản. Tiểu Thất, tam phòng các ngươi, chính là dạy đầy tớ như vậy sao? Nếu như ngươi không biết dạy, ta tới giúp ngươi dạy."

     Nữ tử phục trang đẹp đẽ từ sau núi giả đi ra, nàng ta mặc một thân váy áo hồng đào, cả người xinh đẹp mỹ lệ, nhìn ra được, nàng ta lớn tuổi hơn so với Tiểu Thất, một đôi mắt xếch khiến cho người ta có cảm giác không dễ trêu vào.

     Tiểu Thất mỉm cười hơi phúc thân, nàng chân thành nói xin lỗi: "Lục tỷ, là lỗi của Tiểu Thất. Tiểu Đào phạm sai lầm, ta sẽ hảo hảo dạy nàng ấy. Kính xin Lục tỷ thứ lỗi."

     Trịnh Tĩnh Xu cao thấp quan sát Tiểu Thất, cười lạnh: "Ngươi giao tiện nha đầu này cho ta. Ta xem a, ngươi không biết cách dạy người."

     Tiểu Thất đương nhiên không chịu, nàng kiên trì: "Lục tỷ, thực xin lỗi, ta biết rõ sau lưng nghị luận ngươi là chúng ta không đúng, ta xin lỗi ngươi, thực xin lỗi, thật sự thực xin lỗi. Nhưng Tiểu Đào không thể giao cho ngươi."

     Tiểu Thất đuối lý, nói chuyện bồi tiếp cẩn thận, nhưng Trịnh Tĩnh Xu không muốn như vậy, nhìn Tiểu Thất như vậy, nàng ta càng thêm tức giận, hừ lạnh một tiếng, Tĩnh Xu nói: "Ngươi làm bộ làm tịch cái gì, người nào không biết ngươi là ai. Trịnh Tiểu Thất, ta cũng biết là sau lưng ngươi sẽ không nói ta hảo, nếu không phải như vậy, nha hoàn của ngươi làm sao sẽ nói thế."

     Tiểu Thất cúi thấp đầu, "Lục tỷ, thật sự thực xin lỗi." Nàng cũng biết nói những thứ khác không hữu dụng, chỉ có thể không ngừng xin lỗi, chuyện này đều là các nàng không đúng.

     Đột nhiên, Trịnh Tĩnh Xu nở nụ cười khó hiểu, nàng mang theo nụ cười quỷ dị, nói: "Chó của ngươi đâu, thường ngày ngươi không phải là mang theo chó của ngươi tới sao? Chó của ngươi tên gì? Đại Bạch đúng không? Ngươi vì sao không mang theo nó đã tới đây?"

     Tiểu Thất cắn môi, Đại Bạch là lễ vật cha nàng tặng năm nàng bảy tuổi, nhiều năm như vậy, nó từ Tiểu bạch biến thành Đại Bạch, vẫn luôn làm bạn ở bên người nàng, đúng là không thấy Đại Bạch. Bảy ngày trước, Đại Bạch bị mất tích, các nàng đã từng tìm khắp Trịnh phủ, nhưng lại không có một tia manh mối.

     Tiểu Thất trịnh trọng: "Đa tạ Lục tỷ quan tâm, ta sẽ tìm được nó."

     Trịnh Tĩnh Xu cười sáng lạn: "Phải không? Ha ha, ta xem a, nó rõ ràng là con chó ngốc, tự mình chạy loạn, bị người bắt đi đi? Ừ, nói không chừng là bị người làm thành bánh bao thịt chó rồi!"

     Tiểu Thất lập tức ngẩng đầu, nàng bình tĩnh tâm tình của mình: "Lục tỷ cần gì nói như vậy, Đại Bạch sẽ không có chuyện gì, ta sẽ tìm được nó. Tỷ tỷ đừng nói như vậy."

     Trịnh Tĩnh Xu ác ý: "Ta cứ muốn nói như vậy, thì thế nào đây, chỉ có ngươi mới có thể coi một con chó ngốc thành bảo vật. Người ngu xuẩn, chó cũng ngu xuẩn. Cũng bởi vì ngươi ngu xuẩn, cha ngươi mới vẫn chưa tỉnh lại."

     Trong mắt Tiểu Thất tóe lửa, nàng lạnh lùng nói: "Ngươi nói lại lần nữa xem."

     "Ta cứ nói cha ngươi vẫn chưa tỉnh lại, vậy thì thế nào? Cha ngươi chính là đồ không có tiền đồ, cho nên mới phải đi làm tiên sinh cho người ta, hiện thời vẫn chưa tỉnh lại cũng là đáng đời, đáng đời, đáng đời!" Trịnh Tĩnh Xu dương dương đắc ý, nàng ta cười lạnh: "Tam phòng các ngươi là đồ đáng ghét, cha ngươi không có tiền đồ, mẹ ngươi là hồ ly tinh, ngươi là tiểu tiện nhân, các ngươi không phải là thứ tốt!"

     "Pằng!" Tiểu Thất một bạt tai đánh tới.

     Tĩnh Xu không nghĩ tới Tiểu Thất sẽ động thủ, bị đánh một bạt tai, nàng ta bị chọc giận, tức giận xông tới: "Ta đánh chết ngươi tiện nha đầu này."

     Tĩnh Xu và nha hoàn bên cạnh cùng nhau xông tới, bốn người trong lúc nhất thời đánh nhau thành một đoàn.

     Tiểu Thất động thủ trước, nàng cũng không muốn làm to chuyện, bởi vậy chỉ là né tránh, cũng không thật sự động thủ, nhưng Tĩnh Xu không nghĩ như vậy, Tiểu Thất càng né tránh, nàng ta càng ương ngạnh muốn đánh người, hơn nữa nàng ta cũng có ý, chỉ nhẫn tâm đánh vào mặt Tiểu Thất.

     Tiểu Thất phát giác ý đồ của nàng ta, né tránh càng thêm lợi hại, thiếu niên ngồi chồm hổm ở trên tường mắt thấy tay Tĩnh Xu sắp đánh vào mặt Tiểu Thất, ném ra cục đá đánh trúng đầu gối Tĩnh Xu.

     Tĩnh Xu ngã xuống đất, cũng vừa lúc đó, hộ viện nghe được động tĩnh, lao đến. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 26.07.2016, 07:26
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3437 lần
Điểm: 4.63
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển - Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Điểm: 12
☆, chương 2

     Nhà chính.

     Trong phòng khói xanh lượn lờ, có thể thấy được, bên trong nhà này sáng sớm đã đốt hương. Mùi thơm thâm trầm và gia cụ xưa cũ bài trí càng làm cho người biết được, đây là phòng ở của người lớn tuổi.

     Người lớn tuổi này là nữ tử, là lão phu nhân Trịnh phủ. Lão phu nhân phú quý cả đời, đã đến tuổi tri thiên mệnh, nhưng vẫn trang điểm cẩn thận tỉ mỉ, hết sức thoả đáng.

     Bà ngồi ở thượng vị, bưng chén trà trong tay nhấp nhẹ, khẽ nhếch đuôi mắt khiến người cảm giác ác liệt. Mấy người còn lại đứng phía dưới, cũng không dám nói lời nào.

     Mà quỳ gối ở giữa, chính là tiểu thư hai phòng Trịnh gia, Lục tỷ nhi Tĩnh Xu cùng Thất tỷ nhi Tĩnh Hảo.

     Nhấp một ngụm trà, Trịnh lão phu nhân nhìn xuống hai người đang quỳ, rốt cục mở miệng nói: "Nói một chút đi. Các ngươi đây là làm chi."

     Trịnh lão phu nhân vừa nhìn là biết lúc còn trẻ luôn ở thế thượng phong, chỉ cần mở miệng, là có thể thấy được khí thế cường ngạnh.

     Tĩnh Xu nghe lời này, lập tức khóc òa, nàng ta ủy ủy khuất khuất nức nở nói: "Tổ mẫu, cầu xin tổ mẫu làm chủ cho ta. Tiểu Thất nàng đánh người. Ta bất quá là hảo tâm quan tâm nàng, nàng lại trở mặt vô tình, thừa dịp không có người trực tiếp đánh ta một bạt tai, tiếp theo còn đẩy ngã ta. Những hộ viện kia đều nhìn thấy, lúc bọn họ đến, ta đã bị Tiểu Thất đánh ngã xuống đất."

     Tĩnh Xu dứt khoát tín khẩu thư hoàng*, nàng ta đã liệu chừng những hộ viện kia sẽ không phản bác, mà Tiểu Thất dù nói cũng không ai tin, nàng có thể nói ra sao? Nàng có thể nói ra mình mắng nàng cái gì sao? Ha ha! Trong lòng Tĩnh Xu cực kỳ đắc ý.

* người xưa dùng thư hoàng để xóa chữ, nên nói việc ăn nói bừa bãi bất chấp sự thực là “tín khẩu thư hoàng”

     Tĩnh Xu tiên phát chế nhân, Tiểu Thất ngẩng đầu, nghiêm túc nói: "Xác thực là ta động thủ trước. Chỉ là Lục tỷ tỷ vì sao không nói ta vì sao động thủ trước đây! Lật ngược phải trái như vậy, ngươi là xem mọi người không dám nói thật đi!"

     Nàng cũng không phải là kẻ đáng thương để cho người khi dễ, mắng nàng không quan hệ, nhưng là chửi bới cha mẹ nàng, nàng dù thế nào cũng không theo.

     Tĩnh Xu đáng thương kể lể: "Ta biết rõ Tam thúc bị thương, muội muội tâm tình không tốt. Nhưng là tâm tình không tốt có thể khi dễ tỷ tỷ như vậy sao? Lục tỷ tỷ thật lòng đối đãi ngươi, ngươi vì sao lại không biết Lục tỷ tỷ hảo đây! Về phần ngươi nói mọi người không dám nói ra sự thật, mọi người vì sao không dám nói ra lời thật, tổ mẫu là chủ nhà nhà chúng ta, chỉ cần tổ mẫu hỏi, ai dám không nói thật đây!"

     Trong ánh mắt nàng ta mang theo khiêu khích.

     Tiểu Thất nhìn dáng vẻ tiểu nhân của nàng ta, nói: "Lục tỷ tỷ tại sao không nói ngươi lúc ấy nói gì đó? Ta động thủ trước đánh tỷ tỷ, ta cam tâm chịu phạt, chỉ là, Lục tỷ tỷ tại sao không nói ngươi nói gì đó? Ngươi mắng ta là nha đầu bỉ ổi không có vấn đề gì, ngươi từ nhỏ không thích ta. Nhưng là ngươi vũ nhục cha mẹ ta, ta dù thế nào cũng không đồng ý. Dù nói thế nào, bọn họ đều là trưởng bối của ngươi, bất kể như thế nào, còn chưa tới phiên ngươi ở sau lưng nhục mạ đi? Hay là nói, Lục tỷ tỷ cảm thấy, tùy ý bố trí Tam thúc, tam thẩm của mình thật ra là không sao cả?"

     Trăm thiện hiếu đứng đầu, mặc kệ khi nào thì, hiếu luôn là cực kỳ trọng yếu.

     Tiểu Thất nói như vậy, lập tức đặt Tĩnh Xu vào hoàn cảnh không tốt, đại phu nhân Vương thị thấy nữ nhi như vậy thì không kiềm được, lập tức nói: "Tiểu Thất ngươi nói lời này hơi quá. Nếu như Lục tỷ tỷ ngươi thật sự nói lời này, ta làm mẫu thân, tất nhiên sẽ đánh chết nàng. Nhưng cũng như ngươi nói, lúc ấy cũng không có người nào khác ở đây, làm sao biết, không phải là ngươi vì giải vây việc mình đánh người, tiến tới tùy ý bố trí? Ngươi nói Lục tỷ tỷ người từ nhỏ không thích ngươi, nhưng là Đại bá mẫu ta nhìn, nàng mỗi lần muốn cùng ngươi giao hảo, đều thất bại trở lại. Hai người các ngươi tranh chấp, nàng có lợi gì đây! Ngươi có nha hoàn của ngươi, nàng có nha hoàn của nàng, tự nhiên đều là người hướng về người. Những thứ này rất khó phân biệt ai nói là sự thật, ai nói là giả dối. Nhưng là ngươi đẩy ngã Lục tỷ tỷ, ngược lại rất nhiều người đều nhìn thấy."

     Tiểu Thất chân thành nhìn qua Vương thị, nghiêm túc hỏi: "Đại bá mẫu là muốn cố tình thiên vị sao?"

     Vương thị bị nghẹn một chút, đang muốn tiếp tục nói cái gì, thì nghe Trịnh lão phu nhân ho khan một tiếng.

     Mấy người lập tức im lặng.

     Trịnh lão phu nhân cũng không nhìn Tiểu Thất, đem chén trà để xuống, bà nhìn Vương thị, khẽ nhíu mày một cái, Vương thị thầm nghĩ một tiếng hỏng rồi.

     "Ngươi là thân phận gì, Tiểu Thất là thân phận gì, tiểu hài tử đánh nhau, ngươi làm trưởng bối, chộn rộn cái gì. Còn ghét bỏ không đủ loạn sao? Ngươi lúc ấy ở hiện trường? Nhìn thấy hết thảy?" Giọng nói Trịnh lão phu nhân không nặng, nhưng trong lời nói lại có nồng đậm bất mãn.

     Vương thị lập tức quỳ xuống: "Là con dâu luống cuống."

     "Ngươi là dâu cả phòng lớn, nhưng lại không có một chút khoan thai rộng lượng, ngươi như vậy, làm sao lão thân yên tâm đem việc bếp núc trong phủ giao cho ngươi?" Trịnh lão phu nhân mượn cơ hội gõ con dâu.

     "Là con dâu sai rồi, kính xin mẫu thân chỉ điểm con dâu nhiều hơn."

     Trịnh lão phu nhân thấy thị kinh hoàng sợ hãi, vẻ mặt hòa hoãn một chút, lại nhìn về phía hai vị cô nương.

     Tĩnh Xu khóc một phen nước mắt nước mũi, hai má vô cùng bẩn thỉu, đầu tóc quần áo cũng hơi có vẻ mất trật tự; mà Tĩnh Hảo là một bộ dáng quật cường, mặc dù quần áo cũng mất trật tự, nhưng là so với Tĩnh Xu, tốt hơn nhiều.

     Bà híp mắt tinh tế quan sát, càng cảm thấy bộ dáng Tĩnh Hảo quật cường khiến cho bà không vừa ý, bà mặt lạnh nói: "Lúc ấy đến tột cùng vì sao đánh nhau, không người biết được. Hai người các ngươi cũng không phải lần đầu tiên đánh nhau, lão thân cũng không muốn phân xử cho hai ngươi. Chỉ là, Tiểu Thất ngươi động thủ trước, chính là không đúng, mặc kệ tỷ tỷ của ngươi nói gì đó, bản thân ngươi có thể tới báo cho ta, ta sẽ làm chủ, ngươi tự động thủ, là ngươi không đúng. Hơn nữa ngươi xem thương của tỷ tỷ ngươi. Cô nương gia đang yên đang lành, một khi trên đùi lưu lại vết sẹo, tương lai ngươi có thể gánh vác sao?"

     Vừa nói như vậy, Tĩnh Xu khóc lợi hại hơn.

     Lão phu nhân liếc ngang Tĩnh Xu một cái, thanh âm nức nở của Tĩnh Xu lập tức nhỏ xuống.

     "Ngươi cũng đừng khóc, nếu không phải miệng ngươi bỉ ổi, Tiểu Thất sẽ không động thủ. Ta còn chưa già lẩm cẩm đâu!" Trịnh lão phu nhân lại gõ Tĩnh Xu.

     Tĩnh Xu không dám nói lời nào.

     "Đều là làm mẫu thân, một người nghe thấy nữ nhi có chuyện, vội vàng chạy đến, một người thì qua hai nén hương, cũng không thấy bóng dáng, quả nhiên là con dâu hiền Trịnh gia chúng ta." Lão phu nhân trào phúng.

     Tiểu Thất biết rõ đây là nói mẹ nàng, khổ sở trong lòng. Mẹ nàng mỗi ngày đều phải chiếu cố cha nàng, căn bản hết cách phân thân. Hơn nữa, kể từ lúc cha nàng gặp chuyện không may, người trong phủ càng xem thường bọn họ, rất nhiều chuyện, sợ là căn bản cũng sẽ không thông báo cho tam phòng.

     "Được rồi, sáng sớm đang yên đang lành, đã bị các ngươi làm hỏng. Các ngươi ai cũng đừng nói ai, nha hoàn đánh năm mươi đại bản. Chu bà tử, đi lấy roi mây, đánh Tiểu Thất mười roi." Thấy Tĩnh Xu lộ vẻ sợ hãi, lão phu nhân tiếp tục nói: "Tiểu Lục bị thương, không thích hợp đánh phạt, phạt nàng chép sách đi."

     Xử phạt bất công như vậy, Tiểu Thất trong lòng khó chịu, nhưng nắm váy không chịu xin tha.

     Chu bà tử mới ra cửa, lại vòng vo trở lại, bà đi vài bước tiến tới trước mặt lão phu nhân, nói thầm.

     Cũng không biết nói gì đó, lão phu nhân lập tức đứng dậy: "Mau đỡ lão thân đi nghênh đón vương gia."

     Lúc này hoàn toàn không còn cảm giác cao cao tại thượng vừa rồi, mặt mày đều là cười.

     Chu bà tử đỡ bà ra cửa, Tiểu Thất cùng Tĩnh Xu quỳ, không dám đứng lên.

     Tĩnh Xu thấy trong phòng còn có nha hoàn của lão phu nhân, không dám nhiều lời, về phần Vương thị ngược lại nhanh chóng đứng dậy, đi theo ra nghênh đón.

     Tiểu Thất thấy bọn họ như thế, chỉ cảm thấy một hồi chán ghét, những người này, vì quyền thế đã không cần thể diện. Cha nàng trở thành tiên sinh của tiểu thế tử, không biết bọn họ những người này cao hứng cỡ nào, chỉ cảm thấy có thể dính vào đại tiện nghi. Hiện thời cha nàng đã xảy ra chuyện, bọn họ cũng là mượn chuyện này không ngừng sát vào Trung Dũng vương gia. Nếu có thể tự mình làm, đối với cha nàng, bọn họ cũng không cần để tâm.

     Không nói hai bá phụ, mà ngay cả tổ mẫu cũng là như thế.

     Tĩnh Xu thấy vẻ mặt Tiểu Thất có vài phần đau thương, nhỏ giọng nói: "Mười roi mây, đánh chết ngươi tiện nha đầu này."

     Tiểu Thất liếc nàng một cái, không để ý nàng.

     Cũng không biết trải qua bao lâu, thì nghe phòng ngoài truyền tới một hồi tiếng bước chân, hai người đều quỳ hảo.

     Quả nhiên đúng là lão phu nhân trở lại, mà đồng thời tới, ngoại trừ đại phu nhân Vương thị, còn có mẫu thân của Tiểu Thất, tam phu nhân Lâm thị.

     Lâm thị mắt nhìn thẳng, cũng không nhìn Tiểu Thất một cái, lại đỡ lão phu nhân ngồi xuống thượng vị.

     Tâm tình lão phu nhân không tệ, bà mím môi, khoát tay với hai vị cô nương.

     "Kỳ thật, lão thân chỉ hù dọa các ngươi, cô nương yểu điệu, thực đánh, thương thân các ngươi, đau lòng ta người làm tổ mẫu này."

     Tĩnh Xu muốn mở miệng cãi lại, rõ ràng phải bị đánh không có nàng ta. Nhưng chưa kịp nói đã bị Vương thị trừng trở về.

     "Tiểu Thất, ta với mẫu thân ngươi thương lượng qua. Phụ thân ngươi cả ngày hôn mê, cũng không thấy chuyển biến, mặc dù Trung Dũng vương gia thỉnh Tiết thần y chữa trị, nhưng chúng ta cũng không thể chỉ dựa vào một người này. Ngươi làm nữ nhi, cũng nên vì phụ thân ngươi làm chút gì đó, như thế cũng tốt hơn ngươi mỗi ngày cùng Lục tỷ nhi hồ nháo." Ngừng một chút, lão phu nhân quan sát thần sắc Tiểu Thất, thấy nàng cực kỳ nghiêm túc, tiếp tục nói: "Ngươi đi An Hoa Tự ở ngoại ô vì phụ thân ngươi cầu phúc đi! An Hoa Tự là am ni cô nổi danh trong kinh, Quan Âm nương nương ở đó linh nghiệm nhất, ngươi đi vì phụ thân ngươi cầu phúc một tháng, coi như là vì bệnh của phụ thân ngươi tận một phần tâm."

     Tiểu Thất dập đầu xác nhận.

     "An Hoa Tự là nơi nương nương xuất gia, ngươi đi nơi đó, phải cẩn thận an phận, chớ đừng như trong phủ. Nếu như ngươi hồ nháo quấy nhiễu nương nương, như vậy Trịnh gia chúng ta, sẽ không nhận ngươi người nữ nhi này." Trong giọng nói của Trịnh lão phu nhân chứa hàn băng.

     Tiểu Thất nghe được, nàng nghiêm túc cẩn thận, "Ta biết rồi. Tổ mẫu yên tâm, ta sẽ hảo hảo cầu phúc cho phụ thân, cha ta nhất định sẽ tỉnh lại."

     Trịnh lão phu nhân gật đầu, "Được rồi, sáng sớm đã bị các ngươi quấy nhiễu, ta lại có chút đau đầu, đều trở về đi, ta cũng nghỉ ngơi một chút. Vợ lão Tam, ngươi an bài Tiểu Thất ngày mai xuất phát."

     “Vâng” Lâm thị cung kính thưa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 26.07.2016, 08:22
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 29.07.2015, 16:19
Bài viết: 118
Được thanks: 240 lần
Điểm: 6.06
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển (c2) - Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Điểm: 2
Truyện hay đấy bạn, ta nhảy hố nhé. Mấy kiểu hoá cún này là mình rất cảm tình.
Vừa mới 2 chương mà đã thấy nữ chính bị đối xử bất công rồi. Bà của nữ chính thật đáng chán, hay lại ko phải cháu ruột đây.
Tks bạn edit. Mong bạn ra chương đều nhé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 28.07.2016, 07:36
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3437 lần
Điểm: 4.63
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển (c2) - Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Điểm: 12
☆ Chương 3

     Lâm thị thấy nữ nhi cúi gằm đầu, một bộ "Ta sai rồi", dù muốn trách cứ thế nào cũng không thể nói ra miệng, bà hơi than thở nhẹ một tiếng, vò vò mái tóc hơi có vẻ mất trật tự của nữ nhi, "Ngươi nha, mau trở về phòng dọn dẹp một chút, sáng mai ta để Trịnh Đồng đưa ngươi."

     Tiểu Thất gật đầu, "Ta biết rồi. Mẫu thân, ngài ở nhà phải chiếu cố thật tốt cho phụ thân, đừng để ý đến những người kia."

     Thấy nàng nghiêm trang, Lâm thị nhịn không được bật cười: "Ngươi ngược lại dặn dò ta. Ta sao lại không biết nên làm thế nào, chỉ có ngươi nha đầu này mới có thể cùng bọn họ cứng đối cứng. Ngươi nghe lời, đi chuẩn bị đi. Bên ngoài, ta không thể bên cạnh ngươi, ngươi càng phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, sửa lại tính tình táo bạo kia của ngươi. Lần này nếu không phải Trung Dũng vương gia đến, sợ là ngươi sẽ bị thua thiệt."

     Tiểu Thất kinh ngạc nói: "Đi An Hoa Tự là đề nghị của Trung Dũng vương gia?"

     Lâm thị ôn nhu cười: "Ừ. Vương gia tới cực kỳ đúng lúc, ta nghe nói ngươi bị lão phu nhân gọi đi đang muốn đi qua, chỉ thấy vương gia đến, ông ấy thấy ta lo lắng, hỏi chuyện đã xảy ra, thuận tiện giúp chuyện này. Mặc dù ngươi một tiểu cô nương một thân một mình đi An Hoa Tự cầu phúc có chút không ổn, nhưng đi cầu phúc vẫn hơn lưu trong phủ. Như vậy cũng có thể cho ngươi ổn định tâm tình."

     Tiểu Thất cầm tay Lâm thị, tựa ở bả vai của bà, mềm yếu nói: "Mẫu thân yên tâm đi. Trong miếu tự không có Lục tỷ tỷ, ta sẽ hảo hảo sinh hoạt. Nếu như phụ thân tỉnh, mẫu thân phải sớm cho ta biết nha. A đúng rồi, còn gì nữa không nhỉ, nếu tìm được Đại Bạch, cũng phải báo cho ta nha."

     Tiểu Thất nghiêng đầu cẩn thận nghĩ, cân nhắc mình còn quên chuyện gì không.

     Xem nàng như bà quản gia nhỏ, Lâm thị nhịn không được cười càng thêm lợi hại, "Được được được, mặc kệ có chuyện gì, đều thông báo ngươi."

     Tiểu Thất nghiêm túc cẩn thận gật đầu: "Cho ta biết là được rồi."

     Lâm thị buồn cười, Tiểu Thất là lần đầu tiên một người ra cửa, Lâm thị đến cùng là có chút không yên lòng, nghĩ như vậy, nên tự mình chuẩn bị cho Tiểu Thất. Nhà mẹ đẻ bà là Diêm thành thủ phủ, đương nhiên không thiếu tiền bạc, trong mấy con dâu nhà Trịnh gia, đồ cưới của bà là nhiều nhất, cũng dư dả nhất.

     Tiểu Thất tuổi còn nhỏ, không hiểu, luôn cảm thấy bọn hạ nhân kiến phong sử đà (mượn gió bẻ măng), lại không biết, mặc dù mọi người ngoài sáng không giúp bọn họ, nhưng trong tối lại lén lút giúp đỡ, đối với tam phòng có nhiều chiếu cố, ai lại từ chối qua lại với bạc đây!

     Về phần chuyện hôm nay, thật là là phát sinh quá sớm, thoáng cái liền nháo đến lão phu nhân bên kia, hộ viện đều bị lão phu nhân lưu tại trong viện, lúc này mới không có người thông báo cho bà, nếu không, chuyện tuyệt đối sẽ không phát triển như vậy. Đương nhiên, Lâm thị chắc chắn sẽ không nói cho nữ nhi biết. Tiểu Thất đơn thuần lại có chút xúc động, nói nhiều với nàng, cũng không thỏa đáng.

     Nghĩ như vậy, Lâm thị bỏ thêm tiền bạc vào bọc hành lý của Tiểu Thất, đồng thời dặn dò: "Phật môn trọng địa, tiền bạc mặc dù không nhất thiết phải dùng đến, nhưng là nên thêm hương khói, cũng không thể giản lược. Chúng ta cùng lắm là để an tâm thôi. Ngươi hiểu không?"

     Tiểu Thất gật đầu.

     Lâm thị mỉm cười, "Trịnh Đồng đưa ngươi đi sẽ trở lại, bên kia có trọng binh gác, sẽ không phải lo về vấn đề an toàn. Ngươi yên tâm là được, nếu nói cái gì không ổn, thì là bên kia có vài vị nương nương xuất gia, ngươi cách xa một chút. Với tính tình của ngươi, nháo không tốt thì đắc tội với người, cũng không trách tổ mẫu ngươi hết lần này đến lần khác dặn dò."

     Tiểu Thất ôm đầu: "Mẫu thân nói thật dong dài!"

     Lâm thị liếc nàng một cái, vì nàng sửa sang lại quần áo, "Ta có thể không lo lắng ngươi sao! Ở nhà thì gây gổ với người ta, ra cửa còn không biết gây ra trò gian gì."

     Tiểu Thất xin lỗi vò đầu...

     ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...

     Hôm sau.

     Theo xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, Tiểu Thất từ bên trong thò đầu ra không ngừng nhìn quanh, Lâm thị phất tay, trên mặt luôn nở nụ cười.
     Bóng người càng ngày càng nhỏ, cho đến khi đã hoàn toàn không còn nhìn thấy, Tiểu Thất rúc đầu vào, lầm bầm: "Đây là ta lần đầu tiên một người ra cửa. Kỳ thật, trong lòng ta là có chút thấp thỏm."

     Nha hoàn Tiểu Đào xì một cái bật cười: "Tiểu thư, không tính ta sao!"
     Tiểu Thất chống cằm, sẵng giọng: "Ngươi nhặt xương trong trứng gà sao? Ta chỉ là không có đi theo cha mẹ." Ngừng một cái, nàng chu môi: "Cũng không có Đại Bạch."

     Trong xe ngựa nhất thời yên tĩnh trở lại, cũng không biết trải qua bao lâu, chỉ nghe tiếng vó ngựa ngừng lại, Trịnh Đồng chịu trách nhiệm hộ tống bẩm: "Khởi bẩm Thất tiểu thư, đã đến An Hoa Tự."

     An Hoa Tự không tính lớn, nhưng lại rất đặc biệt, nó đặc biệt là vì, những phi tử không có con cái của tiên hoàng đều đến đây xuất gia, chính là bởi vậy, An Hoa Tự được trọng binh trông coi. Mà cũng bởi vậy thanh danh An Hoa Tự lan truyền khắp nơi. Đương nhiên, không phải là người người có thể ở tại An Hoa Tự, Tiểu Thất lần này có thể tới, đều là nhờ Trung Dũng vương gia.

     Tĩnh Âm sư thái sớm đã chờ ở cửa, thấy Tiểu Thất đến, dẫn nàng đến hậu viện, Tiểu Thất quy củ, hiển lộ phong độ tiểu thư thế gia. Mặc dù nàng ở nhà là một cô nương bướng bỉnh, nhưng ra khỏi cửa, đại biểu chính là Trịnh phủ, đương nhiên phải cẩn thận thủ lễ.

     "Trịnh tiểu thư ở tại sân nhỏ này, An Hoa Tự ban ngày khách hành hương nhiều, nếu như tiểu thư yêu thích yên tĩnh, thì chạng vạng có thể đến đại điện cầu phúc. Ba bữa cơm sẽ có tiểu ni tới đây đưa món ăn chay, tiểu thư không cần lo lắng. An Hoa Tự không được lén lút nhóm lửa, càng thêm không đồng ý ăn mặn, điểm này tiểu thư phải nhớ cho kỹ.” An Hoa Tự đương nhiên có một chút quy củ của mình, Tĩnh Âm sư thái báo cho Tiểu Thất, sau đó mỉm cười rời đi.

     Chờ sư thái rời đi, Tiểu Thất vào phòng, gian phòng kia cũng không phức tạp, chỉ một vào một ra, trong phòng cũng không quá mức bài trí, chỉ đơn giản giường chiếu bàn ghế, thậm chí ngay cả một cái gương cũng không có. Có lẽ là bài trí quá mức đơn giản, vốn là gian phòng không lớn lại có chút trống trải.

     Tiểu Đào động tác nhanh nhẹn, không lâu lắm, gian phòng kia đã có chút cảm giác khuê phòng của nữ tử.

     Thu thập xong xuôi, Tiểu Đào nói: "Phòng ở nhỏ cũng có chỗ tốt, nếu như trong phủ, làm sao có thể mau như vậy."

     Tiểu Thất nở nụ cười, "Được rồi, giống như ở trong phủ, ta ở nội thất, ngươi ở ngoại thất, có chuyện gì ta sẽ gọi ngươi. Ngày thường không có đại sự gì, ta đi đại điện niệm kinh, ngươi lưu trong phòng là được”

     Tiểu Đào gật đầu: "Ta có thể đi phòng bếp giúp sư thái nấu cơm. Như vậy đến lúc đó có thể trực tiếp mang về, cũng không cần bọn họ chạy tới đưa, rất thuận tiện!"

     Tiểu Thất cũng không thèm để ý những chi tiết này, cười gật đầu.

     Có lẽ là lần đầu tiên rời nhà, tự mình sống độc lập, Tiểu Thất đúng là thoáng cái có chút luống cuống, cụ thể phải làm gì, nàng một chút cũng không biết. Giống như con ruồi không đầu, xoay hai vòng bên trong bên ngoài, nàng rốt cục ngồi xuống.

     Thường ngày nàng tay chân luống cuống hay là có tâm sự, cũng sẽ cùng Đại Bạch nói nói. Nhưng là bây giờ Đại Bạch không thấy, nàng tìm hồi lâu, cũng khóc mấy lần, nhưng là Đại Bạch vẫn như cũ không có xuất hiện.

     Nàng thường xuyên nghĩ, Đại Bạch đến tột cùng đi nơi nào, nhưng lại không thể nào biết được.

     Mất đi là bằng hữu quan trọng nhất, Tiểu Thất khổ sở cắn cắn môi, nàng đứng lên, dặn dò: "Ta đi đại điện tiền viện cầu phúc. Ngươi cũng xem mọi nơi một chút, làm quen hoàn cảnh một chút."

     Tiểu Đào đồng ý.

     An Hoa Tự bố cục đơn giản, là một đại viện vuông vức, mà mấy sân nhỏ bên trong cũng đều hết sức quy củ, mặc dù Tiểu Thất là lần đầu tiên đi, tuy nhiên cũng không sợ đi nhầm, nàng đi vào tiền viện.

     Hiện thời đã là buổi chiều, dân gian có chút chú ý, nói là buổi chiều không bái phật, bởi vậy trong điện cũng không có ngoại nhân nào, một vài sư thái đang tụng kinh.

     Cũng không có người hỏi đến nàng, Tiểu Thất cũng không kinh nhiễu người ngoài, học bộ dáng của bọn họ quỳ xuống, lẳng lặng đi theo tụng kinh.

     Thật sự có thể bình phục tâm thần, dần dần, Tiểu Thất vứt bỏ tạp niệm cùng không nỡ trong lòng, bình phục lại. Thời gian trôi qua cực nhanh, chờ tụng kinh kết thúc, thế nhưng mặt trời đã lặn phía tây, vài vị sư thái đứng dậy gật đầu chào lẫn nhau rời đi, Tiểu Thất cũng là như thế.

     Mặt trời chiều ngã về tây, bầu trời một mảnh nhàn nhạt vàng óng ánh, Tiểu Thất cân nhắc: Nếu như đêm nay có thể ăn trứng vịt muối thì tốt rồi. Màu của bầu trời, giống như lòng đỏ trứng muối vậy!

     Ách, đương nhiên, đây là nàng suy nghĩ nhiều, cười một tiếng, Tiểu Thất nhẹ nhàng hướng về sân nhỏ của mình.

     "Ẳng!" Một tiếng nho nhỏ truyền đến.

     Tiểu Thất lập tức ngây dại, nàng dừng bước lại, đứng tại nguyên chỗ, dựng lỗ tai lên.

     "Ẳng ẳng."

     Khẳng định là tiếng chó sủa, Tiểu Thất lập tức kích động, không biết tại sao, nàng thoáng cái liền nghĩ đến Đại Bạch. Nàng đi theo tiếng chó sủa, rất nhanh thì tìm đến bụi cỏ trong góc tường, trong bụi cỏ phát ra tiếng ư ử nhẹ nhàng, tiếp theo lại là một tiếng chó sủa: "Ẳng ẳng!"

     Tiểu Thất khó nén kích động, lập tức lay mở bụi cỏ, "Đại Bạch, ngươi đi đâu..." Không đợi nói xong, Tiểu Thất ngây dại.

     Làm gì có Đại Bạch, ngồi chồm hổm ở trong góc ẳng ẳng kêu, rõ ràng là một nam hài tử, bằng tuổi nàng. Hắn ngồi chồm hổm trong góc, đối với nàng "Ẳng" một tiếng, dáng vẻ khá là vui vẻ.

     Tiểu Thất: "..."

     "Ẳng ẳng, ẳng ẳng ẳng!" Nam hài tiếp tục học chó sủa.

     Tiểu Thất cố gắng bình phục tâm tình, nàng trừng mắt nam hài, nam hài dùng cả tay chân tiến đến bên người nàng, dùng mặt cọ làn váy của nàng, "Gâu gâu gâu! Ẳng ư ~ "

     Tiểu Thất nhanh chóng né tránh, nàng gắt gao nhìn chằm chằm nam hài, hỏi: "Ngươi là ai, tại sao phải học chó sủa. Đừng tưởng rằng giả chó thì ta tốt tính. Ta cho ngươi biết, ta cũng không phải là dễ trêu."

     Mắt to đen nhánh của nam hài cũng chăm chú nhìn chằm chằm Tiểu Thất, hắn tội nghiệp "Ẳng ư ~" một tiếng, co rúc bên chân Tiểu Thất, một thân bạch y bởi vì những động tác này, cọ vô cùng bẩn thỉu, dù là như thế, hắn vẫn cúi đầu ư ử.

     Không biết tại sao, Tiểu Thất cảm thấy, trong đôi mắt đen nhánh của nam hài này, tràn đầy quen thuộc cùng khẩn cầu.

     Nàng cao thấp quan sát hắn, kinh ngạc phát hiện, cạnh gáy của hắn, có một vết thương nhàn nhạt, Tiểu Thất lập tức ngây dại!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Abc1605, Ahim, anh thảo, anh2404, anhng712, Anna vu thoa, annabelle, Anniedao, Avaquynh, Bakin, bamiboru3112, banhmikhet, Bautroixanh_92, bichngan78, bolobala, bomacy, Bun'x Lỳ'x, Buyn Baekhyun, Bích Trâm 1408, Cefaclor, Cherrysully, chichbonh93, Cho Won Nguyen, CocaYen, coi123, comayman_lb9x, connguoiyeuduoi, cucainho, cunnguyen29, dandelion4u, Dao Thuy, dpham3234, Duongtran, đoàn thuỳ khánh vy, elynga, Emma thuy, Freya.n, gaulon, gialinh0403, Giang791999, Google [Bot], Hacphuthuy, Hadinh142, Hangnt, Hanniebee, hapt1004, hautlym, hazakina, HeidiChen, heoconchuayeu, Heodat, herlen520, hienphanhp, hiensd_tb94, Hippo Map, hoacucdai, Hoai Nguyen, hoamayman, Hoanoto, hoaquynh121, Hoasungtim, holy9duoi2000, hongvan5491, Hoàng Anh Lại, htnha21121991, hulala, huyensakura, Huyenvo1809, Huyền híp, Hynguyen, hân louis, Hằng chu, Jennymac5893, Kaelynn, kail811, Kimmyhoang, komachionono, Kunnam, Kusabana, kyucdocquyen, Lalanhappy, Lanhuongtra, lavender_forever, LaylaĐặng, Leyi_NT, Linhanhn, Linhcut3, Linhmun_mummim, linhsanny, lolita1002, Louis Thùy Trang, lulina, luoivandong, lup&lup, Ly Tuyết, lê lê sul sul, Lưu Nguyệt, Lạc Anh, Lạc thần2k, mai_lo_49, Maithy9x, Mathanhthua, meo23gia, meoluoi_1202, Mickeymouse, Minhthu151999, Miên Miên, MYKI, mytien2508, Mỹ Hương, Nahii96, Nalihana, Ngoc Thien, Ngoc215, ngochjj, ngochuu273, ngocmai111, Ngphquynh, Nguyen2304, nguyenhien8385, nguyenmaianh92, Nguyễn Chi, Nguyễn Thị Hương, Ngọc Nuu, nhannguyen, nhimcon313, Nhật Anh Trần, nine, nkoc lam, omaiximuoi, ongmat382, Panda193, Pechuotnhat, pechuz6362, phamthuylieu, Phong Y Vân, PhongHoaCôngTử, phuong kiet, Phuong_hien, phuongktqdk48, Phương_Đôreamon, Phượng Nguyễn, pizzavinh, Quan Lạc Lạc, quatnannho, Quỳnh kutin, Quỳnh Suki, qwerty7894, Redfox1306, Redtears444, RichardCinc, Ridodo, rimokaluv, ruaconnguwen, Rùa Con 128, Sabrina_nguyen1990, salinas, Sao, sky, Snow_13, Solight, Song Bình, sonnu, SophieQ161, Sukant, susu, Suu, suzie chen, Sweetheart100793, sxu, Sóc nâu, ThanhthanhTra, Thao jenny, thaobong, thaongoc111, thienvi, ThoBuonG, Thu Pham 5, thu quý, thuhangggg, Thungocyds, thuteens16, thuyhoang, thuykim180889, thuyle138, thuytien1122330, Thúy Hồng, tieumong, Tihonanh, tinhlinhnho, TinTin273, Tiểu bách hợp, Tiểu Kết May Mắn, tlam0212, Toanmuihuedunghoai, traiothiem, trang p, Trang rùa, trangle1402, tranhavu97, Triinhvo, Triển kim, Trần Huyền, Trần Myyyy, tuhpig, Tuyetnhung19290218, Ty Tồ, Tình Yêu Của Gió, uatkimhuong82, uyenpham650, vananhkumi, vu song, Vybaby, Vũ thi uyên, Vũ Xinh97, xiao_ling_201, xiemnguyen, yoongna, yukiyuhana4231, zezo_dbsk_07, ~Cherry Nguyễn~ và 2387 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 33, 34, 35

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Bình luận] Vào đây bình luận truyện và tác giả đi mọi người

1 ... 50, 51, 52

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

9 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

[Cổ đại - Trùng sinh] Lại làm sủng phi - Bạch Lục

1 ... 42, 43, 44

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

19 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 44, 45, 46

20 • [Xuyên không] Cực phẩm khí phi - Tiểu Đậu Bố Đinh

1 ... 46, 47, 48


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii

Mẫu Tử Song Linh: you hãy đến với Hạt giống Tâm hồn nhé ~

Cùng cảm nhận những điều ý nghĩa quanh ta qua những câu chuyện:
Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2)Đọc – suy ngẫm (2)
Hay những video phim hoạt hình về cuộc sống: Những bài học ý nghĩa về cuộc sống qua video
Như Song: Hiuhiu
Sunny_301001: https://www.facebook.com/co.sunny3010
Sunny_301001: ok
Như Song: Ad Song Nhii đi song nhờ up bìa hộ :D5
Sunny_301001: có Song
Như Song: Sun có fb k?
Như Song: Xin cmt xin tks [Xuyên Không - Huyền huyễn] Song Sinh Linh Châu Yến Tử Đăng
ChuTửMuội: cầu nhân vào xem :")))  viewtopic.php?p=3236672#p3236672
Như Song: Hi yang
Angelina Yang: hôm nay đẹp ngày, có nàng Nắng vào TNN
Angelina Yang: chào cả nhà
Tiểu Cương Ngư: :peace2: hơ lu pà kon
Sunny_301001: Sun đây
Như Song: Sun ơi
Như Song: Hi Sun :)
Như Song: -.- khảo sát thị trường
Sunny_301001: Song tối "mát" :D
Sunny_301001: Tiêu Dao trụ trì: ==, cứ tưởng game cho chơi ké
Tiêu Dao Tự Tại: Sun bom ý
Sunny_301001: Tiêu Dao trụ trì: game hả
Mèo Lươiiiì: Hự off r ToT
Tiêu Dao Tự Tại: Lật bàn vũ cấp bao nhiêu rồi ?
Mèo Lươiiiì: Tuyết ca a
Sunny_301001: Tiêu Dao trụ trì: == cam tỏa sáng
Sunny_301001: đập bàn... ss Vũ đã ra tay... Tuyết thúc thúc đi đời
Tiêu Dao Tự Tại: Sun là mặt trời nè còn có nắng sáng chói nữa
Niệm Vũ: Chả ai thèm đêm phong lưu của mi đâu tút :))
LogOut Bomb: Niệm Vũ -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: thực ra gọi mi lên để bom thôi
Sunny_301001: tối có nắng hả Tiêu Dao trụ trì

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.