Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

 
Có bài mới 09.02.2017, 09:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3705 lần
Điểm: 4.64
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ẳng, ẳng, phu quân là trung khuyển (64) - Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Điểm: 12
☆, chương 65

     Tiểu Thất thấy bộ dạng Cố Diễn vui vẻ, liền bị mơ hồ, nàng nghi ngờ hỏi: "Ngươi... Không có bị thương?"

     Cố Diễn gật đầu, "Đúng rồi, ta không có bị thương."

     Tiểu Thất vẻ mặt cứng đờ.

     Cố Diễn: "Ai nha nha, ta cũng không phải là lừa nàng a, ta chỉ nói là ta bị tập kích, ta xác thực bị tập kích a! Có điều không có bị thương là được. Cũng không nghĩ đến, nàng hiểu lầm." Cố Diễn nháy con mắt, Tiểu Thất nhìn lông mi hắn thật dài lại vụt sáng, lập tức cảm giác mình đến nơi này chính là chuyện cười.

     Nàng không do dự đứng lên: "Ngươi đã không có chuyện gì, kia ta đi trước."

     Cố Diễn thoáng cái ngã xuống, duỗi chân, "Ta bị thương, lòng ta bị tổn thương, nàng rõ ràng là đến xem ta, hiện tại không chịu để ý ta liền đi, nàng rõ ràng nói nàng yêu thích ta, nàng vừa mới nói xong."

     Ánh mắt Tiểu Thất phiêu nha phiêu, nghiêm túc: "Chúng ta là bằng hữu a, nghe nói ngươi bị thương ta tới thăm ngươi không phải là rất bình thường sao? Cha ta, cũng chính là Trịnh tiên sinh của ngươi để cho ta tới. Nếu không ta sẽ không tới."

     Ôi! Trịnh Tiểu Thất, nàng còn có thể giả vờ mãi sao!

     Cố Diễn cười như không cười nhìn Tiểu Thất, cho đến khi Tiểu Thất thẹn thùng, nàng sẵng giọng: "Ta nói đều là thật, ngươi muốn như thế nào!"

     Cố Diễn không lăn lộn nữa, hắn ngồi xuống, cứ như vậy chăm chú nhìn Tiểu Thất, hỏi: "Kỳ thật có tới hay không, ai cho nàng đến một chút cũng không trọng yếu, trọng yếu là, nàng vừa rồi nói có phải thật vậy hay không, nàng nói yêu thích ta có phải thật vậy hay không!"

     Tiểu Thất: "Cái gì?" Lúc này không giả ngu, còn đợi khi nào đây!

     Cố Diễn cười, Tiểu Thất vẫn luôn cảm giác mình không có cách nào chống cự được nụ cười của Cố Diễn, nụ cười của hắn làm cho người ta nhìn, chỉ sẽ cảm thấy ánh mặt trời sáng lạn, giống như sáng bừng lên.

     Cười đủ rồi, Cố Diễn hỏi: "Ta hỏi nàng một lần nữa, nàng... Yêu thích ta sao!"

     Tiểu Thất vặn ngón tay, "Ta..."

     "Nàng như thế nào!" Cố Diễn truy vấn, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tiểu Thất, Tiểu Thất quay đầu đi, Cố Diễn lại nhảy đến bên người nàng; Tiểu Thất giận, lại xoay. Cố Diễn lại nhảy...

     Tiểu Thất hắc tuyến: "Ngươi là con thỏ sao? Nhảy tới nhảy lui!"

     Cố Diễn lấy một tờ giấy nhỏ dưới gối, vọt tới trước bàn đọc sách, Tiểu Thất tò mò đi tới gần nhìn hắn, chỉ thấy hắn viết: Con thỏ nhỏ ~

     Nhìn những chữ phía trước, heo, chuột, gì đó cũng có.

     Tiểu Thất đâm hắn: "Ngươi đây là ý gì, ngươi nói cho ta, nói!"

     Cố Diễn vô tội cười: "Đây là xưng hô thân mật của Tiểu Thất! Đợi đến khi chúng ta đều già rồi, không còn răng nữa, ta liền truyền cái này cho cháu của ta, ta muốn nói cho hắn biết, đây là đồ gia truyền của ta."

     Tiểu Thất xì một cái liền bật cười, nàng nghiêng đầu: "Ngươi cứ như vậy yêu thích ta a? Còn chờ chúng ta già rồi... Chúng ta sẽ cùng nhau già đi sao?" Trong lời nói có nghiêm túc.

     Cố Diễn không chút do dự: "Tự nhiên sẽ!"

     Tiểu Thất đến bên cửa sổ, nàng đẩy mở cửa sổ, ngoài cửa sổ cảnh tượng có chút hiu quạnh, nhưng là lúc này nội tâm của nàng lại phá lệ thoải mái, "Cố Diễn!"

     "Ừ?" Cố Diễn lên tiếng.

     "Ta thích ngươi." Tiểu Thất xoay người nghiêm túc lại chấp nhất nhìn Cố Diễn: "Ta thích ngươi."

     Cố Diễn ôm Tiểu Thất vào trong ngực, trong thanh âm của hắn tràn đầy vui vẻ: "Ta biết, ta luôn luôn biết, bởi vì ta cũng thích nàng như vậy. Ta tốt như vậy, đa tài đa nghệ, nàng sao lại không thích ta được."

     Tiểu Thất cười giận: "Tự kỷ nhất chính là ngươi."

     Cố Diễn lắc đầu: "Mới không phải, ta chỉ là hiểu rõ nhất Tiểu Thất, ta biết rõ Tiểu Thất sẽ thích ta."

     Tiểu Thất cười: "Ngươi nói rất đúng, ngươi hiểu rõ ta nhất." So chính mình còn hiểu hơn, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đến bên cạnh ta.

     "Nàng đừng ghét bỏ ta thì tốt rồi." Cố Diễn hít mũi một cái, "Ta rất khỏe . Nàng đừng ghét bỏ ta a!"

     Tiểu Thất cười: "Ta có sao?"

     Cố Diễn đô môi, "Có chút, có điều ta tin tưởng, chung sống lâu ngày, nàng rồi sẽ biết ta tốt."

     Tiểu Thất khanh khách nở nụ cười, trong lúc nhất thời, trong phòng tràn đầy hoan thanh tiếu ngữ...

     Kỳ thật khi Tiểu Thất biết Cố Diễn không có bị thương, trong nháy mắt có cảm giác mình bị lừa gạt, nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt, rất nhanh, nàng cũng biết chuyện này không oán được Cố Diễn, nên biết, Cố Diễn lúc ấy sai người cũng chỉ là nói bị tập kích, mà cũng không phải là bị thương.

     Nếu nói bị thương, chỉ là chính nàng nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ đến vẻ mặt cha nàng lúc đó, Tiểu Thất thế nhưng cảm thấy, cha nàng có lẽ là đã đoán đúng vài phần, đã đoán đúng còn muốn cho nàng đến, để cho Tiểu Thất hiểu rõ tâm mình.

     Tiểu Thất mặt đỏ, cha nàng đây là giúp đỡ học sinh của mình dụ dỗ lừa gạt nữ nhi của mình sao! Càng nghĩ càng không đúng nha!

     Mà tình cảnh của Cố Diễn, nói thật, cũng làm cho Tiểu Thất cảm thấy có điểm lạ. Tuyệt đối không phải là nàng hiểu sai, mà là Cố Diễn thật sự làm cho người ta cảm giác, giống như, giống như hắn là giả vờ bị thương.

     Chỉ là, Cố Diễn tại sao phải như vậy đây! Tiểu Thất là một đứa trẻ ngoan có nghi vấn liền hỏi, nàng nói ra sự nghi ngờ của mình.

     Cố Diễn cũng không giấu giếm, "Ta phải tìm được người vẫn luôn có ý đồ hại ta. Nếu ta muốn đến cửa cầu hôn, ta phải dọn sạch tai họa ngầm bên cạnh ta trước."

     Tiểu Thất nghiêm túc: "Có manh mối sao?"

     Cố Diễn gật đầu: "Vương bà tử bên cạnh Vương phi. Nếu nói không phải là do Tú Hoa Lan sai sử, ta sẽ không tin, ta bây giờ đang chờ, đợi nàng ta lần nữa ra tay. Ta tin tưởng, sẽ rất nhanh."

     Tiểu Thất buồn bực, "Ngươi khẳng định nàng ta sẽ lại ra tay nữa sao?"

     Cố Diễn gật đầu: "Sẽ! Vốn là không phải nhất định sẽ, nhưng là hiện tại nhất định sẽ." Cố Diễn áy náy nhìn Tiểu Thất, "Ta không biết nàng sẽ đến. Kỳ thật, ta đã khiến nàng bị nguy hiểm, nếu như biết rõ chúng ta hai bên tình chàng ý thiếp, vì đối phó ta, ta tin tưởng, bọn họ sẽ ra tay với nàng. Bắt nàng uy hiếp ta, là thích hợp nhất."

     "Cái gì?" Tiểu Thất kinh ngạc.

     Cố Diễn vội vàng nói: "Nàng đừng sợ, đừng sợ? Ta sẽ không để cho nàng lâm vào nguy hiểm, ta sẽ bảo hộ nàng thật tốt. Tiểu Thất là người quan trọng nhất, ta nhất định sẽ không để cho nàng bị thương."

     Tiểu Thất nhịn không được mỉm cười: "Ta không sợ!" Nàng hất cằm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp toàn bộ là chân thành: "Ta một chút cũng không sợ. Có thể giúp được ngươi, ta thật cao hứng. Bởi vì, người kia cũng là người hại cha ta, nàng ta nếu đã hại cha ta ngã ngựa, như vậy cũng là cừu nhân của ta. Có thể ra sức bắt được người này, ta rất cao hứng."

     Tiểu Thất nhao nhao muốn thử, "Còn cần ta làm cái gì sao? Ta có thể, ta rất biết diễn trò."

     Cố Diễn phiền muộn: "Nàng bằng lòng sao!"

     Tiểu Thất chu môi: "Ta nói đều là thật, ngươi muốn cho ta làm cái gì, ngươi nói!" Tiểu Thất xắn tay áo, Cố Diễn yên lặng không nói gì nhìn trời.

     Tiểu Thất chọc tay Cố Diễn, mắt liếc: "Ngươi nói nha!"

     Cố Diễn: "Điều nàng phải làm, chỉ là đàng hoàng đợi. Trương Tam sẽ an bài người giả làm nàng."

     Tiểu Thất khó hiểu: "Vì sao giả làm ta?"

     Cố Diễn đột nhiên cảm thấy, Tiểu Thất cũng không phải là thoạt nhìn có vẻ cơ trí, hành động cái gì, nàng bảo đảm không thể, nếu đã không thể, vậy hay là đàng hoàng đợi đi. Chuyện như vậy, quả nhiên là không thể để cho nàng làm loạn.

     "Tiểu Thất thật ngốc!" Cố Diễn rung đùi đắc ý, biểu hiện ghét bỏ rõ ràng.

     Tiểu Thất đen mặt: "Cố Diễn, đừng tưởng rằng ta thích ngươi thì không dám làm gì a, ngươi muốn ăn đòn sao?" Lần nữa xắn tay áo.

     Cố Diễn cảm thấy, tay áo Tiểu Thất một ngày có thể xắn tám lần.

     "Đánh không đến! Đánh không đến!" Nhảy ra.

     Tiểu Thất: "Ngươi đừng chạy, ta muốn đánh chết ngươi!"

     Cố Diễn le lưỡi: "Sao ta phải dừng lại cho nàng đánh, nàng bắt ta a, bắt ta bắt ta bắt không được a!"

     Cố Diễn chính là không thể khiến người khác tức giận, Tiểu Thất không chút lựa chọn xông tới, hai người cười nháo lên...

     ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...

     Đêm yên tĩnh.

     "Tiểu Thất" khoác một thân áo choàng nguyệt sắc ở trong viện ngắm trăng, vài hắc y nhân từ trên trời nhảy xuống, người dẫn đầu trực tiếp bắt lấy, mũ áo choàng trợt xuống, hắn kinh hãi: "Ngươi không phải là..."

     Nữ tử mỉm cười: "Ta đương nhiên không phải, chỉ là lần này, các ngươi không có cơ hội đi ..." Đèn đuốc chung quanh lập tức sáng lên, chiếu sáng trọn Trịnh phủ.

     Trương Tam từ trong nhà đi ra, "Lần này, các ngươi có chắp cánh cũng không thể bay."

     Thủ lĩnh hắc y nhân nhìn bốn phía, rõ ràng đã không có cơ hội đào tẩu, hắn lắc đầu: "Các ngươi đừng mong bắt được ta!" Rút kiếm muốn tự sát.

     Trương Tam thầm nói một tiếng không tốt, thật nhanh xông tới, nhuyễn kiếm hắc y nhân trong tay bị Trương Tam bắn ra ám khí rơi xuống, hắn nhanh chân bắt được hắc y nhân, "Ngươi không thể chết, giữ lại ngươi, không lo tìm không được độc thủ phía sau màn..."

     ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...

     Trung Dũng vương phủ mượn Trịnh phủ làm nơi bắt người, sáng sớm đã truyền sôi sục, đồng thời ồn ào huyên náo, còn có quan hệ của Trịnh phủ Thất tiểu thư cùng Trung Dũng vương phủ tiểu thế tử Cố Diễn... Mà lúc này Tiểu Thất, nàng ổ ở trên xích đu, ngó ngó cha nàng, lại ngó ngó mẹ nàng, lúng túng lấy tay chỉ, "Cái kia..."

     Hai người nhìn nàng!

     Tiểu Thất nịnh nọt cười: "Cái kia... Ta không phải cố ý không nói, ta cũng rất muốn tìm được hung thủ a! Cố Diễn nói, như vậy là tốt nhất, ta liền nghe hắn. Các ngươi đừng trách ta được không? Ô ô, dù sao cũng tìm được độc thủ sau màn a!"

     Tiểu Thất nháy mắt to giả nai, kết quả mọi người không hề bị lay động!

     "Ngươi thật có khả năng." Lâm thị trừng mắt Tiểu Thất, "Coi như là phải có một người giả Tiểu Thất, ngươi cũng không cần ở tại Trung Dũng vương phủ a! Cố Diễn đây là gài ngươi, sao ngươi lại ngốc như vậy!"

     Lâm thị thề, đây là một mũi tên hạ hai chim.

     Độc thủ phía sau màn tìm được rồi, Tiểu Thất cũng bởi vì ở Trung Dũng vương phủ ở một đêm nói không rõ ràng!

     Ngẫm lại khuê nữ ngu xuẩn của mình, Lâm thị cảm thấy, có chút đau răng...Tức!

     Tiểu Thất bây giờ suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy không đúng lắm, nhưng khi đó là nóng lòng muốn bắt được hung thủ a! Ô ô!

     "Ngươi nói ngươi, ngươi..." Lâm thị muốn mắng, thấy Tiểu Đào vui sướng vọt vào, bà phẫn nộ: "Quy củ đâu!"

     Tiểu Đào dừng lại, vội mở miệng: "Cái kia... Trung Dũng vương phủ tới cầu hôn !"

☆, chương 66 Đại kết cục

     "Trung Dũng vương phủ tới cửa cầu hôn." Ngắn ngủi tám chữ, lại đủ rung động làm cho Tiểu Thất trực tiếp ngã xuống ghế, nàng đứng lên ánh mắt dáo dác giơ ngón tay, "Bọn họ tới cầu hôn."

     Lâm thị trừng nàng: "Xin cưới cũng không có nghĩa là trước ngươi làm đúng."

     Tiểu Thất như gà con mổ thóc gật đầu, "Ta biết rõ, ta sai rồi, ta tỉnh lại."

     Lâm thị xem bộ dáng ngốc khờ của nàng, thở dài, "Ngươi nha!"

     Tiểu Thất cười hì hì tiến đến bên cạnh Lâm thị, bát quái nói: "Mẫu thân đừng tức giận đừng tức giận a." Rồi hướng Trịnh Tam Lang nháy mắt, "Cha, tối hôm qua ta ở lại Trung Dũng vương phủ, biết được một đại sự a!"

     Lâm thị hừ lạnh: "Không phải là vương phi làm sao?" Này còn phải suy đoán sao?

     Tiểu Thất liền vội vàng lắc đầu, "Không phải! Là Vương bà tử bên cạnh vương phi. Là bà ta chỉ điểm, thủ lĩnh áo đen kia là con nuôi bà ta, mấy lần trước Cố Diễn bị tập kích tất cả đều là bà ta làm, bởi vì chỉ có Cố Diễn chết, vương phi mới có thể có con của mình. Bà ta là vú nuôi của vương phi, đối với vương phi tốt nhất, biết rõ vương phi muốn có một đứa nhỏ. Bà ta đều nhận hết chuyện về mình. Có điều vương gia cũng không tin, ông ấy giam lỏng vương phi trong phật đường, Cố Diễn nói, cả đời này, bà ta cũng không thể ra ngoài."

     Trịnh Tam Lang cùng Lâm thị liếc mắt nhìn nhau, trầm tư rồi nói: "Chuyện không liên quan ngươi, về sau chớ để ý."

     Tiểu Thất gật đầu, nàng cũng biết, mặc dù đến cuối cùng cũng không biết vương phi có tham dự hay không, nhưng Tiểu Thất nghĩ đến kết cục của vương gia cùng vương phi, đột nhiên hiểu ra rất nhiều, nàng nghiêm túc: "Ta muốn cùng Cố Diễn hảo hảo ở cùng nhau."

     Trịnh Tam Lang cười hỏi: "Vì cái gì!"

     Tiểu Thất nghiêm túc: "Bởi vì ta phải bắt được cơ hội cùng người trong lòng ta cùng một chỗ. Có thể tại lúc thích hợp nhất gặp được người thích hợp nhất, là không thể tốt hơn. Ta không muốn tiếc nuối như vương gia cùng vương phi vậy. Cố Diễn yêu thích ta, ta cũng yêu thích Cố Diễn, chúng ta đương nhiên phải ở cùng nhau. Mặc dù hắn vừa ngu vừa ngốc, nhưng ta không chê hắn, nếu như ta không cần hắn, sẽ không ai muốn hắn a."

     Lâm thị trừng mắt nhìn nàng, dặn dò: "Được rồi, không cần nịnh nọt, ta sẽ không cự tuyệt chuyện chung thân này. Trở về phòng chờ đi."

     Tiểu Thất khanh khách cười, bị mẹ nàng đuổi trở về phòng.

     Trịnh Tam Lang cùng Lâm thị đi đến tiền đường, Tiểu Thất phất phất tay, Tiểu Đào lập tức đến gần: "Ngươi đi phía trước nhìn lén đi. Bất cứ lúc nào cũng hồi báo cho ta hắc!"

     Tiểu Đào "Ai" một tiếng, chạy ra ngoài, Tiểu Thất nghển cổ nhìn quanh, nói: "Cũng không biết Cố Diễn có tới hay không!"

     "Xì!" tiếng cười vang lên.

     Tiểu Thất vội vàng nhìn quanh, chỉ thấy Cố Diễn ngồi chồm hổm ở trên tường, cười với nàng.

     Tiểu Thất có cảm giác "Quả thế", khoát tay với Cố Diễn. Cố Diễn trực tiếp nhảy vào trong viện, nàng dựa vào cạnh cửa sổ, liếc hắn, "Ngươi không đến tiền viện, tới nơi này làm gì!"

     Cố Diễn giống như làm ảo thuật từ sau lưng lấy ra một bó hoa, khuôn mặt tươi cười: "Ta đương nhiên là đến đưa sính lễ cho nàng."

     "Sính lễ của ngươi, sẽ không phải là những thứ hoa này đi?" Tiểu Thất hỏi.

     Cố Diễn gật đầu, ngồi ở trên bệ cửa sổ, "Chính là cái này a, đẹp mắt không? Có cảm giác quen không? Ta đi An Hoa Tự hái, Huệ Thiện đại sư nói, chúc chúng ta trăm năm hảo hợp!"

     Tiểu Thất khiêu mi: "Huệ Thiện đại sư nói? Sao tin được chứ? Huệ Thiện đại sư là người xuất gia, không quá trông nom những chuyện tục sự này? Đừng coi ta như đứa ngốc a!"

     Cố Diễn hất cằm, "Chúng ta không phải là thân thích sao!"

     Tiểu Thất nhìn ánh mắt hắn cũng biết, Cố Diễn gạt người, di, giống như không biết từ lúc nào bắt đầu, nàng đã nắm giữ kỹ năng này! Thoáng cái có thể nhìn ra Cố Diễn có phải đang nói láo hay không, loại cảm giác này... Cũng hay nha!

     "Ngươi còn giả vờ!" Tiểu Thất phiền muộn, "Đứa nhỏ này sao lại thiên chân vô tà như vậy, ta thật ưu sầu thay cho ngươi."

     Cố Diễn thiếu chút nữa té từ trên cửa sổ xuống, hắn lảo đảo một cái, lập tức giơ ngón tay: "Nàng là một đứa ngốc, còn nói ta là thiên chân vô tà. Có điều..." Hắn cười tủm tỉm nhìn Tiểu Thất, "Ta cảm thấy như vậy cũng tốt, giải thích rõ hai chúng ta là thiên sinh một đôi, thiên chân vô tà xứng kẻ ngốc, quả thực là không thể tốt đẹp hơn!"

     Cố Diễn càng nghĩ càng cao hứng, "Tiểu Thất, nàng nói, tương lai chúng ta sinh ba đứa bé được hay không? Phân biệt gọi tiểu ngốc, tiểu Bạch, tiểu ngọt. Như thế nào?" Hai mắt sáng long lanh cầu xin khen ngợi!

     Tiểu Thất xì cười, nàng chau mày lại, chần chờ nói: "Ngươi xác định ngươi gọi như vậy, cha ngươi sẽ không làm gì ngươi sao?" Ngừng một chút lại tiếp tục, "Ngươi xác định ngươi gọi như vậy, hài tử sẽ không oán giận ngươi sao?"

     Cố Diễn ý tứ sâu xa cười: "Nàng không có phủ nhận. Hắc hắc, nàng không có phủ nhận chuyện sinh ba đứa nhỏ!"

     Tiểu Thất thoáng cái liền đỏ mặt, nàng sẵng giọng: "Ta là theo lời của ngươi nói, cái gì hài tử không hài tử, không muốn nói nhiều với ngươi."

     Tiểu Thất thẹn thùng, trực tiếp đẩy Cố Diễn ra cửa, "cọt kẹt" một tiếng đóng kỹ cửa sổ, tên Cố Diễn này, đến nhà nàng giống như đi cửa thành, tránh ra tránh ra.

     Vừa quay người, Cố Diễn thình lình đứng ở trước mặt nàng, Tiểu Thất kinh một chút, vỗ ngực, "Sao động tác của ngươi nhanh như vậy a!"

     Cố Diễn, "Gâu gâu!"

     Không khí vốn có chút mập mờ lập tức chia năm xẻ bảy, Tiểu Thất nhìn bộ dạng khôi hài của hắn, đột nhiên liền bật cười, cực kỳ vui vẻ, nàng đưa tay xoa lên mặt Cố Diễn.

     Cố Diễn sửng sốt, kể từ khi hắn biến thành người, Tiểu Thất chưa từng chủ động như vậy.

     "Gương mặt đẹp như vậy, người lại ngây ngốc, quả nhiên, lão thiên gia mở một cánh cửa cho ngươi, tất yếu sẽ đóng một cánh cửa khác. Châm ngôn nói rất đúng, tốt mã giẻ cùi! Quả nhiên đúng vậy!"

     Cố Diễn... Hữu nghị đâu? Tình cảm đâu? Yêu đâu? Tiểu Thất cũng sẽ khi dễ người, lòng chua xót!

     "Cố Diễn rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!" Cố Diễn chống nạnh.

     Tiểu Thất... Đầu óc đâu?

     Cố Diễn nghiêm túc nhìn Tiểu Thất, "Ta rất tức giận a, nàng mau tới dụ dỗ ta!"

     Tiểu Thất yên lặng không nói gì, lúc này, nói nhiều cũng là uổng phí, nàng nhéo nhéo khuôn mặt dễ nhìn của Cố Diễn, xoay người... Đi !

     Cố Diễn lập tức cảm giác mình đứng ở trong gió lạnh, Tiểu Thất sao lại không an ủi ta, sao lại không!

     Tiểu Thất đi đến gần cái tủ, cũng không biết mân mê cái gì, mân mê đủ rồi, xoay người lại ném một cái, Cố Diễn phản xạ có điều kiện tiếp nhận, ách, là quả cầu! Hắn cắn quả cầu, cười đắc ý, "Ta lợi hại không! Lập tức bắt được, dùng miệng đón cầu, tuyệt đối sẽ không có người tốt hơn ta! Ta quả thực là có khả năng, oa ha ha ha ha!"

     Tiểu Thất nâng trán: "Ngươi này thật đúng là tự giác!"

     Cố Diễn... Coi người ta như cẩu cẩu, coi người ta như cẩu cẩu, người ta không thuận theo a! Giậm chân!

     "Tiểu Thất tại sao có thể khi dễ ta!" Cố Diễn ủy khuất ngồi chồm hổm ở góc tường vẽ vòng vòng.

     Tiểu Thất vô tội, nàng tốt bụng mà, không phải là hắn nói sao? - - "Mau tới dụ dỗ ta!" Hắn còn nói mình khi dễ hắn, nàng cũng rất bất đắc dĩ nha!

     "Rõ ràng đều là ngươi nói!" Tiểu Thất lên án.

     Cố Diễn: "Ta nói chính là dỗ ngon dỗ ngọt, ta nói là tới hôn má của ta, ta nói chính là... Ta nói không phải là coi ta như con chó nhỏ mà dụ dỗ, ném quả cầu!"

     Tiểu Thất dùng mũi chân vẽ vòng trên mặt đất: "Ngươi rõ ràng rất thích." Nàng ôm rổ nhỏ, bên trong rổ nhỏ đủ mọi quả cầu màu sắc rực rõ, khẽ hất cằm, Tiểu Thất hỏi: "Có muốn đi chơi không?"

     Cố Diễn: "..."

     "Có muốn đi không?"

     "Muốn! ! !"

     ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...

     "Cố Diễn đi nhà xí đi ba canh giờ, cái kia... Thận thật sự không thành vấn đề sao?"

Hoàn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlan139 về bài viết trên: Du Khương, Lan Nguyệt Hy, LittleMissLe, Lệ Đá, NirvanaPhoenix, Yukiko Hana, lp.miao, minmapmap2505, ngoung1412, trangphap2100
Xin ủng hộ:  
      
     

      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: caxxau, Chungthinhuai, HelenEmucky, Hemy Lê, mỹ phượng, phinny, phuongcao2k9, Phương mai, pypyl, uyenuyen526 và 713 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 240 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 305 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 235 điểm để mua Lọ nước màu
Hoa Lan Nhỏ: dốc hết gia tài còn bị mắc nợ nữa, đừng ai gianh với ta, đa tạ !!!
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 366 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Đường Thất Công Tử: sắp đến h thiêng vậy mà :lol:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1511 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Tuyết Nguyệt Lam vừa đặt giá 1505 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: đào tỷ ác dữ, :lol:
Shop - Đấu giá: Thiên Nhii vừa đặt giá 151 điểm để mua Quạt cún vàng
Đào Sindy: mua đi :D3 ....
Thư Niệm: =.= ="= =.,=
Đào Sindy: thím có cả bộ sưu tập thì mới đẹp chứ :))
Đào Sindy: thôi mua 1 cái thì đc gì.
Thư Niệm: Cho mượn nèđiểm đấu đi :lol:
Đào Sindy: đấu đi :)) ...
Đào Sindy: Cướp nhẫn của 7 cong kìa :sofunny: ko phải đang sưu tập nhẫn sao
Thư Niệm: Muốn gì à :shock4: nghe mùi nguy hiểm
Đào Sindy: à gọi Ri ư :D4
Đào Sindy: hả??
Thư Niệm: Ri cơ :no: ủi
Đào Sindy: ủi ới...ủi à :))
Thư Niệm: Trù bà ăn mì cả năm :cry2:
Snow cầm thú HD: Để t mua tô mì cho bà :sofunny:
Snow cầm thú HD: :leuleu: ngon giựt lại đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.