Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Bước đến bên em - An Kỳ

 
Có bài mới 21.07.2016, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 15.07.2016, 02:09
Bài viết: 215
Được thanks: 86 lần
Điểm: 2.55
Có bài mới Re: [Sáng tác-Hiện đại] Bước đến bên em - An Kỳ - Điểm: 22
images
Chương 4:

Những ngày tháng tiếp theo có lẽ là thời gian đẹp nhất của cô. Thời gian hai người họ ở bên nhau cũng nhiều hơn, cuộc sống của cô có nhiều màu sắc hơn kể từ khi có Đường Tử Hiên. Mỗi lần hắn thi đấu bóng rổ cô đều đến xem, cũng thường xuyên mang nước cho hắn mỗi khi luyện tập. Thỉnh thoảng Đường Tử Hiên đưa cô đi chơi, có lúc chỉ có hai người, có lúc có thêm cả Mạc Kỳ Kỳ. Mạc Kỳ Kỳ luôn tránh không đi cùng nói rằng: "Tao chưa muốn làm kỳ đà đâu. Tao còn phải đi chơi với Minh Vũ nữa." Minh Vũ là bạn trai của Kỳ Kỳ, hai người bọn họ quả thực đẹp đôi quấn lấy nhau không rời. Lần đi chơi này cô định rủ thêm cả Nhi, nài nỉ mãi, cuối cùng tử Hiên cũng đồng ý. Khi cả ba đã tụ tập đông đủ thì thống nhất địa điểm đến sẽ là quán kem. Cửa hàng này không cách xa trường lắm, là một cửa hàng nhỏ, cách bày trí bên trong khiến người ta cảm thấy rất thoải mái, hài lòng. Hơn nữa bà chủ cũng rất nhiết tình.

Ăn được vài thìa kem thì cô thấy có vệt kem dính trên khóe miệng hắn. Cô cười rồi cầm lấy giấy ăn định lau cho Tử Hiên.

" Anh Hiên, mặt anh dính vệt kem kìa, để em lau cho."

Nhi bỗng nói rồi cầm lấy giấy, nhổm người lên lau cho hắn, động tác còn nhanh hơn cô. Cô nhìn nó với ánh mắt nghi hoặc rồi phủ nhận ngay, có lẽ nó chỉ là có lòng tốt thôi. Nhưng sao cô luôn có cảm giác ánh mắt của Trần Bảo Nhi dành cho Tử Hiên không đơn giản chỉ là hâm mộ nhỉ?

Thấy tay Bảo Nhi sắp chạm vào mặt mình, Đường Tử Hiên liền nghiêng đầu ra sau tránh đi.

"Cảm ơn, nhưng để anh tự làm."

Tay của Trần Bảo Nhi để giữa không trung cứng đờ lại rồi ngượng ngùng thu về, cười gượng nói:

"Ha, em chỉ là muốn giúp anh."

"Không cần đâu, cảm ơn em."
Đường Tử Hiên khéo léo từ chối. Quả thật hắn có chút bài xích với cô bé này, nếu không phải vì đây là người mà Tô Lam quý thì hắn còn lâu mới tiếp xúc với cô ta. Sau lần đó, cô luôn thấy nó nhắc tới Tử Hiên. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt mỗi khi nó nhìn thấy cô đi cùng hắn là ánh mắt thù địch chứ không phải là ánh mắt ghen tị đơn thuần như người khác. Nhưng mỗi lần đứng trước mặt cô, Trần Bảo Nhi lại mang cái vẻ mặt thánh thiện đó ra, bộ mặt giả dối này của nó quả thật cô không muốn nhìn dù chỉ là một chút. Hôm nay là tròn một năm hai người quen nhau, tuy thời gian đó không được lãng mạn, suốt ngày chỉ có đóng sách vở là luôn hiện diện, cũng không gặp nhau thường xuyên nhưng lại là thời gian vui vẻ nhất. Kì thi cuối kì cũng vô cùng thuận lợi cũng đều nhờ hắn giúp bổ sung kiến thức.

Ngày kỉ niệm của hai người cũng là lúc một năm học kết thúc. An Tô Lam thức dậy thật sớm vì muốn chuẩn bị một chút. Sinh nhật vừa rồi của hắn cô không tặng gì, chỉ ở bên chhúc mừng. Hắn nói: " Ngày sinh nhật hằng năm của anh chỉ cần có em cùng ở bên là đủ rồi." Có được một người như thế ở bên, cô cần trân trọng.

Vừa mới ra khỏi kí túc xá vài bước thì có một chiếc xe ô tô màu đen chặn đường. Cô đang định lách qua thì người ở trên xe bước xuống nói:

"Xin dừng bước"

Cô quay đầu hỏi lại:

"Bác gọi cháu à?

"Vâng, cô có phải là An Tô Lam không?'

Cô cảm thấy gượng gạo, để cho một người lớn hơn cả bố cô nói từ "vâng" với mình, cô không thể chịu được đâu:

"Dạ đúng rồi, nhưng có việc gì sao ạ?"

Nhìn chiếc xe với bộ quần áo mà người này mặc chứng tỏ gia đình giàu đến cỡ nào chứ. Dùng toàn đồ đắt mà tại sao lại tìm cô?

"An tiểu thư, chủ tịch chúng tôi cho mời."

"Bác à, cháu không biết chủ tịch của bác là ai vậy nên cháu không thể đi, hơn nữa, bác đừng gọi cháu là An tiểu thư, gọi cháu là An Tô Lam được rồi."

"Chủ tịch là Đường Phong, cha của thiếu gia Đường Tử Hiên. Hiện tại, Tô Lam tiểu thư, cô có thể đi cùng chúng tôi rồi chứ."

Sau một hồi suy nghĩ cô cũng quyết định đi cùng người đàn ông đó. Một lúc sau xe dừng trước tiệm cà phê nhỏ. Cô xuống xe và bước vào trong với nỗi lo cùng với sự căng thẳng bao trùm. Trước khi đẩy cửa vào trong, cô cố làm cho tinh thần thoải mái, dù thế nào cũng không được để sai xót.

"Chào bác cháu là An Tô Lam."

"Cô ngồi đi."

Đây là bàn nằm phía ngoài cùng, cạnh cửa sổ sát đất, có thể nhìn ra phía ngoài đường phố tấp nập nhưng lại không mất đi vẻ yên tĩnh vốn có trong quán.

"Tôi nghĩ cô cũng hiểu được lí do tôi tìm gặp cô hôm nay. Tôi nói thẳng, cô An, rời xa con trai tôi đi, cô không hợp với nó."

Cô bình tĩnh đáp lời: "Cháu không thể."

" Năm mươi triệu, rời xa nó cô sẽ có số tiền này."

Ông ấy nghĩ cô yêu hắn chỉ vì tiền ư? Cô yêu hắn, tuyệt đối không buông. An Tô Lam cười khẽ:

"Thưa bác, 50 triệu này...chỉ đủ để cháu tránh mặt anh ấy hai ngày."

"Cô..., đồ tham lam. Cô muốn bao nhiêu thì mới đồng ý?"

"Xin lỗi bác nhưng cho dù bác có cho cháu nhiều tiền hơn nữa thì cháu cũng không thể rời xa anh ấy. Cho dù anh ấy chỉ là một người bình thường cũng không sao cả."

Ngừng một chút, cô nói tiếp:

"Cháu sẽ rời xa anh ấy khi mà anh ấy chủ động buông tay. Câu trả lời này chắc không làm bác ưng ý rồi. Cháu xin phép đi trước, chào bác."

Nói xong cô đứng dậy để lại Đường lão cha đang tức giận.

Trên khuân mặt già nua của Hàn quản gia xuất hiện một tia bất đắc dĩ nhìn theo bóng An Tô Lam rời đi.

Rời khỏi quán cà phê, cô thất thần bước đi. Xe cộ vẫn tấp nập, người qua kẻ lại như bình thường. Bóng cô trải dài trên đường trông thật cô đơn, từng câu nói của Đương lão cha cứ quẩn quanh đầu cô. Buổi tối cô vẫn ở cùng Đường Tử Hiên, chúc mừng sinh nhật hắn. Cô dựa đầu vào vai hắn và mỉm cười. Cứ để cho cô ích kỉ giữ hắn bên cạnh. Cô cũng không thể nhớ trước khi gặp hắn cô đã sống cô đơn như thế nào.

"Hiên, em yêu anh. Chúng ta sẽ mãi như vậy phải không?"

Hắn cười ôm cô vào lòng và nói: "Ừ, sẽ mãi như vậy."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Kỳ Tĩnh Thiên về bài viết trên: Lưu Nguyệt Các
     

Có bài mới 21.07.2016, 14:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 15.07.2016, 02:09
Bài viết: 215
Được thanks: 86 lần
Điểm: 2.55
Có bài mới Re: [Sáng tác-Hiện đại] Bước đến bên em - An Kỳ - Điểm: 30
images
CHƯƠNG 5

3 năm sau:

Sau khi ra trường, An Tô Lam được nhận vào làm ở một văn phòng luật nhỏ ngay tại thành phố. Đường Tử Hiên sống tự lập là ngành nghề theo sở thích được một năm thì bị cha lôi về tiếp nhận Hoàng Kỳ. Hoàng Kỳ là công ty sản xuất điện tử có tiếng lâu năm. Từ một công ty nhỏ dần dần đã củng cố thương hiệu trên thị trường.

Còn tình cảm của hai người họ vẫn luôn luôn tốt. Từ sau cuộc nói chuyện với Đường lão cha, cô cũng không gặp lại ông nữa.

Hồi đó vốn dĩ chỉ là tình cảm đơn thuần nhưng hiện tại, thứ tình cảm đó đã đâm rễ bám sâu lấy trái tim cô. Bỏ không được mà cô cũng không muốn bỏ.

Hết giờ làm, An Tô Lam bước ra khỏi công ty, vừa đi vừa gọi điện cho Tử Hiên, bảo hắn đến đón. Kết quả là không có ai nghe máy. Thường ngày, mỗi khi tan làm là Tử Hiên đến đưa cô về, hôm nay lại không gọi được cho hắn khiến cô có chút lo lắng.

Nghĩ kĩ thì bây giờ hắn cũng là tổng giám đốc Hoàng Kỳ, có lẽ hôm nay bận rộn nên không đến được. Cô liền bấm số gọi Kỳ Kỳ. Mạc Kỳ Kỳ cùng Minh Vũ đã đính hôn. Cặp đôi này quả khiến người khác ghen tị. Mặc dù học luật nhưng ra trường Kỳ Kỳ lại mở một cửa tiệm chụp ảnh, cửa hàng cũng khá đông khách, dù sao đây cũng là mơ ước từ nhỏ của nó.

Đối diện với công ty của cô chính là một khu trung tâm thương mại. Phía trước trung tâm là một màn hình lớn. Vừa đợi Kỳ Kỳ, cô vừa đứng xem tin tức.

Điện thoại cô đổ chuông, là Kỳ Kỳ gọi tới:

"A lô"

"Tô Lam, mày đang đứng ở đâu"

"Tao đang ở..."

Trên màn hình lớn kia đang đưa tin tức, nhưng tin tức này lại liên quan đến người yêu của cô- Đương Tử Hiên:

"Tin mới nhất, vào 4h chiều nay, con trai lớn của tập đoàn Hoàng kỳ đã đính hôn với tiểu thư nhà họ Trần. Có thể nói, hai gia đình đều rất ưng ý hôn sự này. Hiện tại, giá cổ phiếu của Hoàng Kỳ đã tăng nhanh. Hai người họ đều là trai tài gái sắc. Sau đây là một vài hình ảnh trong buổi lễ đính hôn vừa mới diễn ra."

Cô thừ người ra, bàn tay cầm điện thoại bất giác xiết chặt, trái tim như ngừng đập. Hôm nay anh mặc bộ lễ phục trắng, càng tăng thêm vẻ trưởng thành. Người con gái đứng cạnh anh chính là Trần Bảo Nhi. Cô ta mặc một bộ váy hồng ôm sát người được thiết kế riêng, cô ta hôm nay rất đẹp. Cha mẹ hai bên đều tươi cười. Tiếng gọi gấp gáp, lo lắng của Kỳ Kỳ kéo cô trở về thực tại:

"Này Tô Lam, có chuyện gì xảy ra thế?"

"À, không có gì, tao đang đứng ở trước công ty."

"Ừ, được rồi, đợi một lát."

Ngồi lên ô tô của nó, đầu cô luôn có một dòng chữ hiện lên: " Anh đính hôn rồi." Kỳ Kỳ thấy cô có vẻ gì đó bất thường nhưng lại im lặng nên câu hỏi vừa lên đến miệng lại nuốt xuống.

Về đến khu chung cư, An Tô Lam xuống xe thất thần bước lên lầu, quên luôn cả việc tạm biệt con bạn. Đến khi về nhà, thấy tin tức Kỳ Kỳ mới hiểu ra, cũng nhớ ra hôm nay là ngày gì. Nhưng nó biết Tô Lam cần yên tĩnh.

Buổi tối ngồi trước ti vi, thời sự lại đưa tin đó một lần nữa, miệng cô lẩm bẩm:

"Tử Hiên, anh đính hôn rồi, là ngày hôm nay. Nhưng, Tử Hiên à, hôm nay cũng là sinh nhật em, anh tặng em món quà lớn thật đấy."

Lời vừa dứt, nước mắt cũng theo đó mà lăn dài trên gò má. Cô có vẻ ngoài kiên cường là thế đấy nhưng về đêm lại là người sống nội tâm. Cũng là con người, cô cũng biết đau chứ. Ngày sinh nhật, cô nhận được gì đây, chẳng có gì ngoài sự phản bội, những cơn đau cứ tràn về. Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn tột cùng. Cô cuộn người trên sofa, rõ ràng trời không lạnh nhưng cái lạnh từ tim lại đang bao trùm lên toàn thân.

Phải, hôm nay là sinh nhật cô, cũng là ngày hắn đính hôn cùng một người con gái khác nhưng thậm chí cô và hắn còn chưa chia tay nhau. Điều này quả là nực cười:

"Tử Hiên, vì cái gì mà anh lại làm vậy, vì cái gì chứ? Đối với em, đối với tình cảm suốt bốn năm qua của chúng ta, anh làm như vậy mà công bằng sao?"

Tiếng chuông điện thoại bỗng reo lên, mở ra xem hóa ra là ba mẹ gọi. Cô vội đè nén tiếng khóc rồi bắt máy, cô không muốn họ phải lo lắng:

"A lô, Tô Lam hả con"

"Dạ vâng"

"Sinh nhật năm nay lại không ở bên con nữa rồi, bố mẹ xin lỗi."

"Không sao đâu ạ."

Dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể đè nén được tiếng nấc.

"Con khóc à, đã xảy ra chuyện gì sao?
Cuối cùng, vẫn không trụu được, cô khóc, cũng không nhớ nổi bao nhiêu năm cô đã không khóc trước mặt mẹ rồi.

"Không sao ạ, con chỉ là nhớ mọi người thôi"

"Con bé này, lớn như vậy rồi mà. Nếu nhớ thì khi nào xin nghỉ mấy ngày rồi về chơi với hai ông bà già này đi."

"Hai người đâu có già chứ."

"Ha ha ha, được rồi, vậy chúc con sinh nhật vui vẻ"

"Vâng"

"Vậy thôi mẹ cúp máy đây. Đừng khóc nữa không là mắt sẽ sưng húp lên đấy."

"Vâng, con biết rồi, tạm biệt mẹ, yêu hai người"

Bố, mẹ, con phải làm sao đây. Chuyện của Tử Hiên cô không cho họ biết, dù sao thì họ cũng chưa thấy mặt hắn bao giờ.

Những ký ức của thời đại học ùa về, An Tô Lam của những ngày ấy vô ưu, vô lo, cảm thấy những ngày tháng ở bên cạnh Tử Hiên là những ngày hạnh phúc nhất.

Còn bây giờ, nhìn lại bản thân, cô còn cái gì. Tử Hiên đã đính hôn mà vị hôn thê không phải cô. Bốn năm, hóa ra cô đã ở bên hắn bốn năm. Ngẫm lại thì rốt cuộc là cô yêu hắn từ khi nào, từ lần đầu gặp mặt hay là lúc hắn kiên định bày tỏ, chính cô cũng không biết, những tiêng nấc cứ trào ra.

"Tử, Tử Hiên, anh đừng như vậy có...có được không! Nói... nói với em là không phải đi,...không công bằng, không công bằng chút nào." Những câu chữ lộn xộn tuôn ra như chính những băn khoăn trong cô. An Tô Lam tuyệt vọng đến đau thương. Trái tim cô giống như một mảnh thủy tinh đang từ từ rạn vỡ. Cô nhận thấy tình cảm bao nhiêu năm qua khiến bản thân trở nên ngốc nghếch, đáng thương. Đáng thương không chỉ vì Tử Hiên đính hôn với người con gái khác không phải cô mà còn bởi vì từ trước tới nay cô dành cho anh quá nhiều tình cảm, nhiều tới mức đến bây giờ trái tim cô đau đến như không còn cảm giác.

Cô cảm thấy hít thở không thông. Cô biết, bệnh tim của mình bị tái phát. Chỉ riêng việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Khuôn mặt cô tái nhợt đi vì thiếu không khí, từng nhịp thở khó khăn được truyền ra ngoài một cách yếu ớt. An Tô Lam đưa tay nén lồng ngực, cả người cô ngả về trước giường gần đó. An Tô Lam nhắm mắt, ba năm, quãng thời gian đó khá dài, cũng không thấy bệnh tái phát. Căn bệnh tưởng chừng đã qua nhưng nay lại vì chuyện này mà phát tác, cô thật không ngờ hắn vô tâm tới mức ngày hôm qua vẫn đón cô nhưng bây giờ lại để cô ra nông nỗi này. Vì sao chứ?

Mấy ngày sau, cô vẫn đi làm bình thường, cũng không gặp Tử Hiên. Kỳ Kỳ nói:

"Mày điên rồi, nhìn mày thành ra cái dạng gì mà còn đi làm, còn nữa, tại sao mày không chia tay tên vô lại kia đi. Không chỉ mày điên, hắn cũng điên rồi, mọi chuyện đã đến nước này, không ai nói chia tay trước là sao hả?"

Cô chỉ cười trừ:

"Tao không biết, chắc là điên thật rồi, mà nghỉ làm mấy hôm nhỡ bị đuổi việc thì sao?"

"Đến bây giờ mà mày vẫn còn tâm trạng đùa."

Cô cũng không nói gì nữa. Nó nói đúng, cô điên rồi nên mới không chia tay. Nhưng cô cần hắn cho cô một lời giải thích, nhưng Tử Hiên luôn tránh không gặp cô. Cô biết, không phải hắn sợ cô sẽ bám hắn không buông mà vì hắn chưa có một lời giải thích rõ ràng cho cô.

Hóa ra tình cảm mà cô cố giữ suốt bốn năm vẫn là không giữ được. Cõ lẽ, lời Đổng Ngọc từng nói là đúng, hắn chưa bao giờ thích cô thật lòng. Nhưng không hiểu vì cái gì mà cô luôn tin tưởng vào phần tình cảm mà hắn dành cho mình, luôn vững tin vào nó, đúng là điên rồ.
Bây giờ hắn đã đính hôn, giữa hai người chỉ còn hai chữ:

Kết thúc. Chỉ là cô biết, bản thân đã chìm vào vũng lầy, buông tha hắn nhưng lại không thể buông bỏ tình yêu mà cô đã giành trọn bốn năm giữ lấy. Chỉ vì cô yêu Đường Tử Hiên là yêu chứ không phài là cố chấp, cả đời cũng không thể buông.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Kỳ Tĩnh Thiên về bài viết trên: Lưu Nguyệt Các, Nam Vương
Có bài mới 21.07.2016, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 15.07.2016, 02:09
Bài viết: 215
Được thanks: 86 lần
Điểm: 2.55
Có bài mới Re: [Sáng tác-Hiện đại] Bước đến bên em - An Kỳ - Điểm: 10
CHƯƠNG 6


Day rứt và vấn vương cứ rấy lên trong lòng An Tô Lam, như chẳng thể chờ đợi thêm được nữa, cô bấm số anh ngập ngừng vài lần rồi dứt khoát trút hết sự dũng cảm mà cô có gọi cho Tử Hiên:

"Em cần gặp anh, chúng ta gặp nhau ở quán nước trước cửa công ty anh."

Đầu dây bên kia im lặng, cô có thể nghe rõ từng nhịp thở của hắn.


"Không được sao?"

-"Được, em đến đó trước đi."


Đến lúc này hắn mới trả lời. Từ sau khi thấy tin đính hôn, đã lâu rồi cô chưa gặp hắn, chưa nghe hắn nói, bây giờ nghe thấy rồi cô mới nhận ra rằng bản thân đã quá quen thuộc với từng lời nói, từng hành động của hắn. Cô ngồi đợi một lúc thì hắn đến, huôn mặt sau nhiều ngày không gặp sao nay lại hốc hác thế kia. Đáng lẽ hắn nên chăm sóc bản thân thật tốt chứ. Có lẽ, à không thật sự là sau này cô không thể ở bên quan tâm Tử Hiên nữa rồi.

"Để em đợi lâu rồi."


"Không có gì."

Cô mỉm cười trả lời, nụ cười mà hắn từng rất trân trọng, nhưng hiện tại, hắn không thể giữ gìn nó, bởi vì hắn không còn tư cách nữa. Bây giờ, hắn rất muốn nói: "An Tô Lam, anh rất nhớ em, thật sự rất nhớ." Hắn muốn ôm cô vào lòng, xóa tan những mệt mỏi, đau thương trên gương mặt kia nhưng hắn không thể, không thể nữa.


"Về chuyện..."

"Tử Hiên"
Cô cắt ngang

"Cho em một lời giải thích rồi chúng ta chia tay, em không níu kéo anh đâu. Tử Hiên,...một lời giải thích đối với em là đủ, chúng ta sẽ chia tay một cách thật nhẹ nhàng."


Để nói ra hai chữ "chia tay", cô đã phải dùng hết dũng khí, phải đấu tranh tư tưởng lắm, cuối cùng, cô vẫn nghiêng về cái đầu, cái lí trí mà suốt bốn năm qua, cô không một lần nghe theo.

An Tô Lam không biết, khi cô nói lời chia tay, khuôn mặt Đường Tử Hiên trong chốc lát tái nhợt, bàn tay siết chặt lại.
"Lời giải thích..."
'An Tô Lam, em bảo anh phải nói sao, cứ để em hận anh đi, như vậy e sẽ nhớ đến một người tên Đường Tử Hiên.' Hắn thầm nói


"An Tô Lam, anh chỉ là không còn yêu em nữa, anh xin lỗi, chúng ta chia tay đi."

Hắn nói chỉ là không còn yêu, không còn yêu An Tô Lam cô nữa, tình yêu này cứ vậy mà kết thúc.
Trần Bảo Nhi đứng ở một góc khuất, nhìn thấy An Tô Lam bước ra khỏi quán, cô ta bấm một dãy số:


"Thấy người vừa bước ra từ quán cafe chứ, giải quyết xong tôi sẽ đưa tiền."

Trong mắt cô ta đều là đố kị cùng căm hận:


"An Tô Lam, tôi có gì không bằng chị chứ, tại sao tôi đã đính hôn với Tử Hiên mà vân không thể kéo trái tim anh ấy về bên mình. Tôi không có được anh ấy thì chị cũng không thể."

An Tô Lam thất thần bước đi, ba năm trước, bị bố Tử Hiên phản đối nhưng cô vẫn kiên trì, còn bây giờ, cô mệt rồi, không thể bước tiếp. Cô bước đi mà không để ý đến xung quanh, tiếng xe ngày càng gần giống như nhằm vào An Tô Lam.


Lúc cô chỉ cách chiếc xe ô tô kia tầm hai mét thì có một cánh tay chộp lấy tay cô, chiếc xe kia bỏ chạy ngay sau đó:

"Chị muốn chết à"


Giọng nói đầy lo lắng vang lên bên tai, đây là một giọng nói mà cô chưa nghe thấy bao giờ.

Khuôn mặt của người cứu cô lại khá giống một ai đó. Cô cố nhớ rồi sực tỉnh, không phải người này khá giống mình hay sao.


"Cậu là..."

"An Tô Lam, đến cả em mình cũng không nhận ra à."
Cậu ta nói giọng dầu trách móc còn An Tô Lam thì đầy kinh ngạc, hồi lâu sau mới lắp bắp nói:


"An...An Hoàng, là An Hoàng đúng không?"

"Em trai chị, An Hoàng đây, ngạc nhiên chưa!"


Nghe được câu trả lời cô vội ôm trầm lấy cậu.

"Hai mươi năm, em có biết là cả nhà lo lắng thế nào không hả, hai mươi năm qua, rốt cuộc em đã đi đâu, sống thế nào?"


"Chị về nhà rồi nói được không?"

"Được, được, chúng ta về nhà, phải báo cho ba mẹ biết."


Hóa ra hai mươi năm trước, An Hoàng bị lạc, sau đó cậu được một gia đình tốt bụng nhận nuôi. Cậu vẫn luôn đi tìm gia đình mà mình bị thất lạc. Mấy năm gần đây rốt cuộc cũng tìm thấy nhưng lại chưa sẵn sàng để nhận lại gia đình. Cậu luôn dõi theo, bảo vệ cô, cũng biết được gia đình đã đi tìm mình suốt hai mươi năm, bây giờ cũng đến lúc cậu nên trở về rổi.

Vừa chia tay người yêu lại tìm được cậu em trai mất tích sau hai mươi năm, cô không biết là nên khóc hay nên cười đây. Nực cười hơn khi nó nói là đang làm ở Hoàng Kỳ, là cấp dưới của Đường Tử Hiên.

Nhớ thanks cho ta nha


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 311 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 295 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Lạc Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Đôi cá
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 532 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 295 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 280 điểm để mua Đôi cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.