Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 

Danh môn khuê tú và nông phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 25.07.2016, 21:13
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến [C5] - Điểm: 12
Chương 6: Lạc Hạp Thôn

Editor: hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi

Thôn Lạc Hạp là một thôn xóm bình thường tọa lạc dưới chân núi Lạc Hạp, trong thôn có hơn một trăm gia đình lớn nhỏ.

Thôn Lạc Hạp lưng tựa núi Lạc Hạp, phía Tây có một con sông nhỏ uốn lượn chảy qua men theo chân núi, phong cảnh cũng coi như là tuyệt đẹp.

Thôn dân sinh sống ở đó mặt trời mọc thì đi làm đến khi mặt trời lặn thì nghỉ, nam cày bừa nữ dệt vải, ngoại trừ có hơi nghèo chút còn thường ngày cũng khá yên bình vui vẻ.

Cũng vì thôn Lạc Hạp này tựa lưng vào núi Lạc Hạp cho nên đời sống thôn dân cũng không quá khó khăn so với những thôn làng quanh đó, chung quy là đói lên núi kiếm ăn, khát xuống sông uống nước, cho dù không phải là nhà nào cũng có thợ săn, nhưng cũng có thể năm ba hôm lên núi hái hoa quả dại, bắt mấy con thỏ hoang hay gà rừng là được bữa ăn ngon.

Nhưng đa số thôn dân cũng chỉ hoạt động vượt chân núi Lạc Hạp một chút thôi, còn sâu vào bên trong thì họ không dám đi, bởi vì núi Lạc Hạp này không chỉ rộng lớn mà còn rừng sâu núi thẳm, nếu bị lạc bên trong sẽ rất khó đi ra, hơn nữa bên trong còn có dã thú hung mãnh ăn thịt người.

Những năm qua còn có trẻ con mải chơi lạc vào trong rừng bị mãnh thú ăn thịt, chuyện đó được lan truyền qua các thế hệ, dần dần thôn dân cũng không dám đi sâu vào trong rừng nữa.

Tóm lại là không phải ai cũng giống như Dương Thiết Trụ kia, muốn có bạc cũng phải xem mình có cái bản lĩnh đi kiếm, có mạng để mà đổi hay không.

Nhắc tới Dương Thiết Trụ, đó là một nhân vật danh tiếng lừng lẫy ở thôn Lạc Hạp đấy.

Thân cao tám thước bốn tấc, cao lớn vạm vỡ, sức mạnh kinh người, vác mấy trăm cân gì đó mà cứ như đi chơi, là hán tử duy nhất trong thôn dám đi sâu vào núi Lạc Hạp, nhưng diện mạo lại hung ác, thân hình cao lớn làm cho người ta sợ hãi, đã hai mươi mấy tuổi rồi nhưng vẫn chưa có vợ.

Sáng sớm hôm nay Dương Thiết Trụ khiêng con mồi tối qua mới săn được chuẩn bị đi chợ bán.

Cảnh thôn núi buổi sáng thật mĩ lệ, trời vừa sáng bình minh chiếu rọi, còn có những làn sương lượn lờ ngay trước mắt.

Trên đường nhỏ của thôn, tốp năm tốp ba thôn dân mang theo cái sọt, hoặc khiêng đòn gánh, hoặc đánh xe bò, đi lên chợ 5 ngày mở một lần bán chút đồ nhà mình làm ra.

Nhìn Dương Thiết Trụ vác gì đó trên vai, rất nhiều thôn dân mắt đỏ lên vừa tức hận vừa cảm thán.

“Thiết Trụ, lại bắt được con mồi to rồi nha.” Lão Trương Đầu đỏ mắt nói.

Lão Trương Đầu là một lão hán gầy teo lưng khom xuống, còn chưa quá 50 tuổi mà lưng đã còng rồi, nhưng lại là người thành thật bổn phận, chỉ tại hắn có đứa con trai không nên thân, cho nên cuộc sống hằng ngày rất kham khổ.

“Đúng vậy, Thiết Trụ, bản lãnh này của ngươi thật đúng là khó lường, đầu lợn rừng này chắc là bán được nhiều tiền đấy?” Điền thẩm trong thôn tiếp lời.

Điền thẩm mặc bộ quần áo vải thô màu xanh sẫm, khoảng ba bốn mươi tuổi, mặt tròn, mắt nhỏ, môi mỏng mỏng, một điển hình phụ nhân nông thôn ở phương Bắc.

“Vậy ngươi xem, thịt heo rừng đắt hơn heo nhà đấy, một cân ít nhất cũng phải hai mấy văn, nhìn con heo này chắc phải ba bốn trăm cân.” Dương Hồng gia bên cạnh xen mồm: “Mấy lượng bạc nhỉ!” Giọng điệu cảm thán, khẩu khí giống như đầu lợn rừng này là của nhà bà ta vậy.

Dương Hồng gia là một tức phụ hơn ba mươi tuổi, gương mặt dài và gầy, ánh mắt rất linh hoạt, mở miệng nói như súng máy bắn bùm bùm.

Bà ta vừa nói vừa quay đầu liếc mắt nhìn Điền thẩm: “Ta nói Điền thẩm tử này, ánh mắt Thúy Lan nhà các ngươi thật là không biết nhìn nha, ngươi xem Thiết Trụ thật bản lĩnh, tùy tiện bắt một con thú hoang cũng bằng với nhà ngươi làm ruộng nửa năm, ta nhớ lúc ấy chạy đến Dương gia nháo muốn từ hôn là ngươi đấy.” Dương Hồng gia bĩu môi cười nói châm chọc.

Nhà chồng Dương Hồng gia và nhà Dương Thiết Trụ được coi là cùng một dòng họ, tuy nói quan hệ hơi xa nhưng dù sao cũng được tính là người trong nhà, người trong nhà khẳng định muốn giúp người nhà mình rồi, ở nông thôn này rất coi trọng bộ mặt dòng họ, huống chi Dương Hồng gia và Điền thẩm tử trước giờ hai mắt nhìn nhau không hợp, cho nên có cơ hội là châm chọc nhau.

Điền thẩm tử vừa nghe lời này mặt lập tức đỏ lên, sắc mặt xấu hổ, cũng không biết đáp lễ Dương Hồng gia như thế nào, chung quy cũng là nhà họ nháo từ hôn trước, nói thế nào thì nói cũng đuối lý.

Dương Thiết Trụ làm như không nghe thấy những mâu thuẫn và khói thuốc súng bên cạnh, một tay khiêng con lợn rừng, một tay còn lại gãi gãi đầu.

“Mọi người này, ta theo dõi nó cũng mấy ngày rồi, không phải dễ dàng như các ngươi nói đâu, chuyện này còn phải dựa vào may mắn nhiều, nào có đơn giản như vậy.” Dương Thiết Trụ thật thà cười nói.

Không cười còn đỡ, vừa cười lên khuôn mặt hung ác càng thêm dữ tợn.

May mà nhóm bá thẩm bá thím bên cạnh đều là người nhìn hắn lớn lên, biết người này không xấu tính, chỉ là vẻ mặt hung dữ thôi, với lại mấy năm trước Dương Thiết Trụ bị kéo đi làm binh lính cho triều đình, trên chiến trường giết giặc bị thương ở trên mặt rồi để lại một vết sẹo, cho nên hắn đã hai mấy tuổi rồi mà còn chưa cưới vợ.

Trước đây Dương Thiết Trụ cũng có một mối hôn sự được định ra từ nhỏ, chính là Thúy Lan nữ nhi nhà Điền thẩm, nhưng sau khi Dương Thiết Trụ bị kéo đi làm tráng đinh, Điền gia không muốn nữ nhi bị góa, trước khi cưới liền nháo chết nháo sống tới cửa từ hôn.

Thực ra làm như vậy cũng không ai sai cả, nếu đi làm công ích thì mất một năm vất vả mệt nhọc nhưng vẫn có thể trở về, còn đi làm tráng đinh thì đại đa số chính là có đi mà không có về. Điền gia không muốn nữ nhi sống thủ tiết cho nên phải làm như vậy, cùng lắm làm như vậy thì không được nhân nghĩa thôi.

Cho nên từ trước tới giờ Dương Thiết Trụ cũng không đem chuyện bị từ hôn này để ở trong lòng, vừa rồi hai phụ nhân bên cạnh nói nhao nhao hắn cũng không để ý tới, hơn nữa phụ nhân cãi nhau nam nhân không nên xen vào.

“Dù nói thế nào thì ngươi cũng rất giỏi rồi…”

Sinh tồn ở thôn Lạc Hạp này cũng không dễ dàng vì thời tiết mùa đông cực kì lạnh, hàng năm hoa màu chỉ trồng một quý, thu hoạch vụ thu xong cũng không thể trồng được nữa, có trồng ra cũng đều chết rét hết, cho nên thôn dân thôn Lạc Hạp đều có thói quen sau khi thu hoạch hoa màu sẽ đi kiếm thêm việc ở nơi khác. Có người đi làm công trên trấn, có người đi xa làm thuê, nói chung họ đều muốn kiếm thêm ít tiền về cho vợ con ở nhà ăn no mặc ấm.

Nhưng làm công sao có thể so sánh với lên núi săn thú? Tùy tiện săn con mồi là có thể đổi được mấy lượng bạc, cho nên có nhiều thôn dân đỏ mắt, nhưng nếu để họ đi săn thì họ lại không có bản lĩnh đó, cho nên mới nói lòng người thật phức tạp, bệnh đau mắt đỏ khắp nơi đều có. Nhưng thôn dân thôn Lạc Hạp đều là những người bổn phận thành thật, cùng lắm cũng chỉ là ác độc ngoài miệng thôi, còn trong lòng cũng không có tâm tư quá xấu.

“Tứ đệ phải giao tiền công sáu tháng cuối năm cho thầy giáo, thật vất vả săn được con mồi này, chuẩn bị đổi lấy ít bạc, cho tứ đệ giao tiền công cho thầy giáo.” Dương Thiết Trụ thành thật giải thích.

Đúng nha, tuy nói gia cảnh Dương gia trong Lạc Hạp thôn được coi như khá tốt, nhưng nhà người ta còn nuôi một kẻ "Tú tài" tiêu tiền. Vừa nghĩ như thế những thôn dân bên cạnh nhất thời trong lòng cân bằng, nhóm thất đại thúc bát đại thẩm này liền trao nhau một ánh mắt quỷ dị…

“Ai nha, Thiết Trụ thật là hiếu thuận nha, cả ngày vất vả kiếm tiền cho nhà.”

“Đúng vậy, đúng vậy, mẹ ngươi cũng vậy, cũng không bận tâm cưới vợ cho ngươi.”

“Đã hai mươi mấy …”

“Đúng đấy đúng đấy…”

Dương Thiết Trụ nghe nhóm phụ nhân bên cạnh này mồm năm miệng mười bát quái nghị luận, im lặng cười khổ, mặt không đổi sắc, không lên tiếng, chỉ trầm mặc bước đi rất nhanh gấp rút lên đường.

Chân trời phía xa vang lên một tiếng kêu của lũ diều hâu như xé tan bầu trời.

******************************

Đến khi đám thôn dân Lạc Hạp Thôn đi tới chợ thì trên chợ đã đông nghịt người, phi thường náo nhiệt.

Có người bán rau nhà trồng, sọt tự bện, trứng gà, thịt heo, đậu hủ, bột gạo, còn có người bán vải thô vải dệt nhập từ nơi khác về…

Chợ này do thôn dân tự tổ chức năm ngày họp một lần để mọi người trao đổi buôn bán những sản vật mình làm ra, cũng thuận tiện để mọi người kiếm thêm chút bạc.

Chợ này không giống với chợ trên trấn, không phải cái gì cũng có nhưng những đồ cơ bản hẳn là có đủ, nói chung đi một chuyến lên trấn phải mất cả canh giờ.

Mọi người cũng không chú trọng, đều cởi bỏ những bao vải bày hàng ra, người nào cần thì lên hỏi giá.

Thôn dân Lạc Hạp Thôn cũng đi tìm chỗ trống đặt đồ xuống, mở ra bao vải bày hàng lên.

Dương Thiết Trụ cũng chiếm một chỗ đất trống cạnh đó, nhưng hắn cũng không có hi vọng gì nhiều vào việc bán lợn rừng ở đây, chỗ này là nông thôn, không có người mua nguyên cả con lợn, thường họ chỉ mua vài cân, mà thịt cũng phải làm sẵn.

Nhưng đôi khi cũng có tình huống ngoại lệ, chẳng hạn như gần đó có nhà nào muốn mở tiệc rượu, hoặc là tửu lâu lớn trên trấn muốn mua ít thổ sản vùng núi nhưng không mua được ở trên trấn, cho nên mới bày ở đây thử thời vận.

Dương Thiết Trụ định bày ở đây một lúc, nếu không ai mua thì hắn vác lên trấn trên bán cho tửu lâu lớn.

Chỉ là bán cho tửu lâu giá không cao bằng ở chợ, nói chung là người ta mua nhiều nên muốn ép giá là chuyện thường.

Những người bày quán bên cạnh nhìn thấy Dương Thiết Trụ bày con heo to béo thì chậc chậc lưỡi, không biết là đang cảm thán nam nhân này khỏe mạnh hay là con heo này to lớn thật dọa người, cũng có người bàn tán nói sao hắn không mổ ra mà bán, chứ để nguyên cả con như vậy rất khó bán. Còn có người tiếc nuối nói nếu mổ bán thì họ có thể mua vài cân về cho vợ con ăn đỡ thèm, chung quy là thịt lợn rừng vẫn ngon hơn thịt lợn nhà, thịt cũng rắn chắc…

Dương Thiết Trụ vừa ứng phó với mọi người mồm năm miệng mười, vừa tìm thôn dân quen thuộc ngồi kế bên mượn một mảnh bao vải để bày lợn rừng lên, cho dù hắn sức lực khỏe như trâu nhưng khiêng lâu cũng thấy mệt.

Bỗng nhiên ở một góc chợ bên kia có tiếng ồn ào ầm ĩ, có một đám người xúm lại không biết đang xem cái gì.

Mấy thôn dân chuẩn bị mua đồ chưa kịp hỏi giá cũng chạy lại đó xem.

Dương Thiết Trụ đang chuẩn bị hạ lợn rừng xuống thì sửng sốt giương mắt nhìn qua.

Bên đó có một đám người vây thành vòng tròn xung quanh đang ríu rít nghị luận gì đó.

Một giọng nói như sấm vang lên vọng khắp chợ.

“Bán vợ đây, bán vợ đây… . . . Anh chàng nào chưa cưới vợ thì lại xem nha, đại cô nương như hoa như ngọc…”

Mọi người bày quán xung quanh nghe xong nhảy dựng lên, sôi nổi kéo nhau đi xem, Dương Thiết Trụ còn chưa buông con lợn rừng xuống cũng chạy lại xem náo nhiệt.

Hoàn chương 6



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 26.07.2016, 20:26
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến [C6] - Điểm: 12
Hí hí....nếu nhiều thank+cmt ta sẽ tăng chương nhá...*cười gian* công khai câu like...mọi người like nhiệt tềnh lên....ai thương bạn edit và bạn beta đi, ta k ép mọi người phải cmt like cũng được ủng hộ tinh thần cho bạn edit vất vả là chính bạn beta là phụ thôi....20 like ta tặng chương nhá....không đủ thì ta pót truyện bình thường ạ :flower2:

Chương 7: Tức phụ chào giá hai hai mươi lượng

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi

Mọi người xúm lại thành tầng tầng lớp lớp cứ như đứng xem xiếc khỉ, cả hai đời của Lâm Thanh Uyển cộng lại nhưng nàng vẫn cảm thấy đầu muốn vỡ ra, cho dù nàng đã cố gắng trấn định nhưng mặt vẫn phải biến sắc.

Nàng thật không thể ngờ Đổng bà tử sẽ làm thế này, thật giống như là bán gia súc ấy, xe ngựa chạy một mạch tới chợ, ngay cả giá còn chưa đưa ra mà đã hô giao bán, sau đó hô hào mọi người vây xem, mọi người líu ríu thảo luận bàn tán, chỉ trỏ…

Lúc này Lâm Thanh Uyển hận không thể vùi cả người vào trong đất, đủ các loại xấu hổ, tức giận tràn ngập ở trong đầu nàng.

Chuyện Lâm Thanh Uyển không biết còn rất nhiều. Giống như chuyện như thế này, Đổng bà tử cũng có thể làm. Thường ngày khi buôn bán ế ẩm, lấy được các cô nương hay tiểu tức phụ gì đó, nhà có tiền sẽ không mua, bà ta liền mang tới chợ bán cho những hán tử nghèo khổ không cưới nổi vợ về làm vợ, ít nhiều cũng có thể kiếm được ít bạc, còn hơn là để trong tay người có thể chạy mất hoặc là chết mất.

Mười dặm bát hương quanh núi Lạc Hạp này, những hán tử lão già góa vợ có không ít đâu, trả mấy lượng bạc mua một cô nương về làm vợ, lúc trời lạnh còn có người làm ấm cái ổ chăn.

Nhưng lúc này đây Đổng bà tử chào giá hơi cao, tận hai mươi lượng bạc.

Đổng bà tử vừa chào giá xong liền cảm thấy hối hận, mười dặm bát hương quanh núi Lạc Hạp này toàn kẻ nghèo kiết củ lậu, lấy đâu ra hai mươi lượng mà mua vợ về?

Nhưng lời đã nói ra thì cố gắng mà chống đỡ, Đổngbà tử định tính ăn lời lãi nhiều hơn.

Người chung quanh chậc lưỡi, hai mươi lượng bạc cơ à?

“Đổng bà tử, ngươi chào giá quá dọa người rồi.” Một hán tử nông thôn giống như rất quen với Đổng bà tử chen miệng nói, hai mươi lượng bạc?

Người nông dân quanh năm suốt tháng vất vả làm đồng ruộng may ra mới kiếm được 2, 3 lượng bạc. Hai mươi lượng bạc là hơn mười năm tích góp, bằng với hai mẫu ruộng nước thượng đẳng.

Những nhà có gia cảnh coi như giàu có trong mười dặm bát hương này làm lễ hỏi cưới vợ cũng chỉ mất tới mười lượng bạc là cùng, cho dù hôm nay cô nương này như hoa như ngọc, thiên tiên hạ phàm, thì những hộ nông dân này cũng không mua nổi, hai mươi lượng bạc, lại không phải là mua đứa trẻ vàng về nhà.

Nhưng mà nói thật, cô nương này đúng là xinh đẹp, ở nông thôn này chưa ai có làn da trắng nõn như vậy, ánh nắng chiếu xuống nhìn như trong suốt, mày không vẽ mà cong, môi không tô mà đỏ, dáng người xinh xắn linh lung, tinh tế như liễu yếu đào tơ. Tuy nhìn bộ dạng của nàng có vẻ hơi chật vật một chút, nhưng nữ nhân nào bị lôi ra bán mà không chật vật chứ? Tổng thể mà nói, mới nhìn liền cảm thấy nàng rất xinh đẹp thủy linh, còn đẹp hơn cả Lục di nương nhà địa chủ gần đây.

Nông dân đều là kẻ thất học nên không biết miêu tả như thế nào, chỉ cảm thấy cô nương này rất đẹp, rất đẹp, gay cả Lục di nương được coi là xinh đẹp nhất ở đây còn không xứng xách giày cho nàng.

“Dọa người? Một đại cô nương như hoa như ngọc thế này lại bán với giá hai mươi lượng bạc mà dọa người hả? Lão nương còn thấy thiệt đây, ngươi có thấy cô nương nào như thiên tiên hạ phàm thế này lđược với giá bán hai mươi lượng bạc hay không, nếu có mang lại đây lão nương ta mua tất.” Đổng bà tử cố chống đỡ giả bộ xì mũi coi thường.

“Ôi, ngươi thấy thiệt thì đừng có bán nữa! Nếu không lỗ lớn đấy.” Người qua đường Giáp chen miệng nói.

Thấy người qua đường Giáp nói như vậy mọi người xúm lại xem cả kinh.

“Cô nương này không phải bị làm sao đấy chứ…”

“Đúng vậy đấy, Đổng mẹ mìn nổi danh khôn khéo chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn…”

” Thủy linh cô nương như vậy kéo tới nơi này bán, đầu Đổng bà tử sẽ không phải là bị lừa đá chứ?” Một giọng nói yếu ớt trong đám người nói.

Từ nơi này của Đổng bà tử nhìn qua sẽ không nhìn thấy người nói bà ta đầu bị lừa đá, thật sự là người xúm lại xem quá nhiều xếp thành tầng tầng vòng vòng. Bà ta bị chọc tức đến méo mặt:”Các ngươi mới có vấn đề, đầu các ngươi mới bị lừa đá …”

Đám người lại ồ lên.

“Ô kìa, Đổng bà tử sao lại mắng người rồi…”

“Chào giá dọa người còn mắng chửi người như vậy không ai dám mua đâu…” Hiếm khi họp chợ lại gặp cảnh này, các hán tử tụ tập lại bàn tán rôm rả.

Đổng bà tử tức giận đi lên đuổi mấy tên nghèo kiết hủ lậu chỉ xem náo nhiệt không mua kia:” Muốn mua thì mua, không mua thì đứng xa ra, đừng có đến gần làm ảnh hưởng lão nương buôn bán.”

Sau đó lại giải thích cho mấy người: “Ta nói cho mà biết, nha đầu kia không có tật xấu, cũng không có bệnh hiểm nghèo, chỉ là nàng đắc tội với quý nhân bị người phát mại tới nơi này, quý nhân lão gia giao phó muốn trừng trị nàng, chỉ bán cho hán tử chân đất làm vợ. Phi, tiện nghi cho các ngươi… những đồ chó con”

Ah, thì ra là như vậy.

Mọi người xúm lại xem nhất thời đều cảm thán, biện pháp trừng trị người của quý nhân lão gia này thật đúng là kỳ quái.

Nhưng cho dù như vậy cũng không có ai tiến lên hỏi mua, nói chung là hai mươi lượng bạc chứ không phải là hai mươi văn tiền, ở đây toàn nông dân nghèo rớt mồng tơi tiền đâu mà mua vợ đắt như vậy a.

Vì thế một số người bận việc thì tản đi, còn lại mấy người rảnh rỗi ở lại, bọn họ muốn nhìn xem ai có tiền nhiều có thể mua cô vợ này về.

Kỳ thật trong mắt nông dân vẫn có "nước" đấy, chớ nhìn bọn họ thất học kiến thức nông cạn, họ hiểu được cái gì là hợp hay không hợp cả đấy.

Chẳng hạn như cô nương thiên tiên trước mắt này, nông dân nuôi sao nổi, nhìn làn da của nàng trắng nõn, dáng người thật tốt, yêu kiều mềm mại, liễu yếu đào tơ, vừa nhìn liền biết là người ưa chiều chuộng không biết làm việc.

Gia đình nông dân nào cưới vợ về mà không phải làm việc chứ? Cưới nàng về nàng không làm việc, ngươi còn phải hầu hạ nàng, gia đình nông dân suốt ngày kiếm ăn trong đất cùng tranh giành sự sống với thiên nhiên, cưới người đàn bà không biết làm việc còn phải hầu hạ, cuộc sống như vậy không trụ quá mấy ngày.

Đổng bà tử cũng biết tâm tư của những hán tử này, cho nên không khỏi có chút nóng nảy, càng thêm hối hận vừa rồi ra giá quá cao đã dọa người ta rồi.

Làm chuyện mua bán, bà ta báo giá, người mua trả giá, nhưng bây giờ chẳng có lấy một người lên hỏi giá.

Thời gian dần dần đi qua, người xúm lại xem cũng dần tản đi, còn lại mấy người cũng chỉ đứng xem thôi, không có người tiến lên hỏi…

Đổng bà tử càng thêm nôn nóng, quay đầu nhìn Lâm Thanh Uyển, chẳng lẽ nàng này thật sự thành củ khoai lang bỏng tay?

Khẽ cắn môi, đang chuẩn bị nói giảm giá, một cái đống đen sì gì đó đổ ầm ầm xuống dưới chân bà ta, bụi đất hất tung mịt mù.

Đổng bà tử bị dọa sợ nhảy dựng lên, Lâm Thanh Uyển vẫn luôn nhắm mắt nghĩ ngợi lung tung liền cả kinh nâng mắt nhìn lên.

Đổng bà tử nhìn kĩ lại, thì ra đống đen sì kia là một con lợn rừng thật lớn, một con lợn rừng đã chết nhăn răng từ lâu rồi.

“Dùng nó đổi nàng, đủ không?” Một người hán tử to con cao lớn hỏi, chỉ chỉ vào lợn rừng lại chỉ chỉ vào Lâm Thanh Uyển.

Hán tử kia rất cao, làn da ngăm đen, mặc bộ quần áo vải thô màu xanh, trên khuôn mặt góc cạnh có một vết sẹo, vừa nhìn đã thấy dọa người.

Lâm Thanh Uyển lập tức cảm thấy đen mặt rồi, còn có quẫn bách…

Đây là chuyện gì vậy! ! ! Muốn bán nàng cho chân đất làm vợ, nàng nhận! Bị người ta kéo đi mang bán trên chợ như gia súc, nàng cũng nhận ! ! ! Nhưng mà ~~ nhưng mà ~~ lấy một con lợn để đổi vợ??

Ô ô ô ~~ trời ơi, ông nhanh thả ra một quả sét đánh chết nàng đi, nàng không muốn sống nữa, thực quá mất mặt … Cả hai đời cộng lại nàng chưa từng gặp chuyện mất mặt như vậy…

Một cái bóng đen tới trước mặt che mất ánh sáng của nàng.

“Ừm ~~, khụ khụ ~~” hán tử cao lớn kia nửa ngày không nói được câu nào.

Lâm Thanh Uyển co quắp khóe miệng, ngửa đầu nhìn hán tử đại tráng trước mắt.

Hắn rất cao, dùng ánh mắt đời trước mà đoán chắc phải hơn 1m90. Cơ thể rất cường tráng, bả vai rộng ít nhất phải bằng hai lần bả vai nàng, cánh tay cũng thật thô, làn da đen kịt, mặc một bộ áo choàng ngắn bằng vải thô, dưới lớp quần áo nổi thành từng cuộn, nhìn qua cơ bắp thật khỏe mạnh.

Ngũ quan như đao khắc, lông mày thô to, mũi rất thẳng, môi thật dày, từ nhân tướng học mà nói thì môi dầy đầy nhân nghĩa…

Má trái có một vết sẹo dài từ khóe mắt trái kéo dài tới cằm, hình như là vết đao lưu lại, bởi vì vết sẹo này, tướng mạo vốn hàm hậu thành thật lập tức thành hung bạo dữ tợn…

Theo quan điểm kiếp trước mà nói đây là một người cương nghị, rất man nhân, mười phần ý vị nam nhân. Theo quan điểm kiếp này mà nói nam nhân cao lớn này có chút xấu xí.

Ah ~~ đúng, còn có ánh mắt của hắn, đôi mắt đen to, rất thâm thúy, bên trong con ngươi có kinh diễm, có quẫn bách, có khẩn trương, còn có chính là nàng, tất cả toàn là bóng dáng của nàng…

Nam nhân bị nàng nhìn càng thêm khẩn trương, vốn ấp úng nửa ngày nói không nên lời lại càng gian nan.

Gian nan cả buổi cuối cùng cũng nặn ra được một câu:” Ta muốn cưới nàng làm vợ~~ “Hắn không nói chữ "mua": “Ta sẽ đối xử tốt với nàng.” Lời nói rất nhanh, ngắn ngủn hai câu, dường như đã hao hết dũng khí của hắn.

Lâm Thanh Uyển giống như nhìn thấy một chút màu đỏ ở trên mặt của nam nhân kia, chỉ là làn da hắn ngăm đen cho nên nàng không dám chắc chắn.

Nàng cảm giác tim mình đập thình thịch, không biết là do phơi nắng quá lâu hay là bị nam nhân này tự bạch dọa sợ đến nàng, khuôn mặt trắng nõn lập tức nóng lên… Đổng bà tử bên cạnh hình như nói gì đó nhưng nàng không nghe rõ…

Lại một nữa nhìn lại ánh mắt của nam nhân, Lâm Thanh Uyển lặng im một lúc lâu sau mới chậm rãi gật đầu.

Nàng thấy được trong đôi mắt kia sự nghiêm túc và chân thành…

Có lẽ vì bị kéo lên chợ bán như gia súc, có lẽ là quẫn bách vì bị người xúm lại xem quá đông, có lẽ là vì muốn nhanh chóng kết thúc vận mệnh khó chịu này, có lẽ là bởi vì trong mắt người đàn ông này chứa nghiêm túc và chân thành…

Lâm Thanh Uyển như quỷ xui ma khiến gật đầu đáp ứng.

“Được.”

Hoàn chương 7


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.07.2016, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Tình chàngﻲ♥ﻲÝ thiếp
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.07.2015, 09:35
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 553
Được thanks: 3284 lần
Điểm: 8.38
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Danh Môn Khuê Tú Và Nông Phu - Giả Diện Đích Thịnh Yến [C7] - Điểm: 12
Chương 8: Vác vợ về nhà

Editor: Hắc Phượng Hoàng

Beta: Thiên Vi

Nghe thấy nàng nói một tiếng "được", trong đôi mắt kia lập tức tràn ra một tia vui sướng cùng kích động không giấu được.

Đôi tay nhỏ bé lạnh như băng lập tức bị bàn tay to lớn nóng bỏng nắm lấy, bàn tay to rất nóng, nóng đến mức làm trong lòng Lâm Thanh Uyển khẽ run lên.

Đổng bà tử ở bên cạnh giơ chân: “Lão nương còn chưa đáp ứng đâu, đầu lợn chết này của ngươi thì đáng bao nhiêu tiền hả? Không được không được ~~~ ”

Nhưng những người ở bên cạnh xem náo nhiệt lại ồn ào lên.

“Ai nha, Đổng bà tử đồng ý đi thôi, con lợn rừng này phải bán được mấy lượng bạc đấy.”

“Đúng thế đúng thế… …”

“Cứ giữ cái giá kia thì bán không được đâu, mười dặm bát hương này làm gì có ai ngu ngốc đi đào hai mươi lượng mua vợ về…”

“Qua hôm nay sẽ không còn chuyện tốt như vậy nữa đâu…”

Nam nhân cao lớn kia nghĩ một lát rồi xoay người móc mấy khối bạc vụn từ trong lòng ra, cộng lại có khoảng 4, 5 lượng, đây là thời gian trước hắn tích góp từ việc bán da thú, vẫn để trong người chưa giao cho người nhà.

“Chỉ có bấy nhiêu thôi.” Hắn bình tĩnh nhìn chằm chằm Đổng bà tử.

Đổng bà tử mặt đầy giãy dụa, bà cảm thấy lỗ nhưng lại sợ cái củ khoai lang nóng phỏng tay này, lại nhìn hán tử khỏe mạnh kia bộ dạng nghiêm túc nhìn bà ta, giống như bà ta mà không đáp ứng hắn sẽ dùng nắm đấm đánh tới…

Vì thế Đổng bà tử vừa cắn răng vừa dậm chân. Thôi vậy, Tiền bà tử cho bà ta 10 lượng, bà ta cũng không bị lỗ.

“Được rồi, tiện nghi cho ngươi.” Bà ta tiếp nhận bạc.

Nam nhân buông tâm tư đang thấp thỏm, quay đầu cho Lâm Thanh Uyển một nụ cười thật to, toàn thân vui sướng không nói lên lời.

Nam nhân cao hứng đứng tại chỗ chà xát hai tay, chà xát được một lát rồi không biết hắn nghĩ thế nào liền ôm lấy Lâm Thanh Uyển, cổ tay khẽ lật vác cả người nàng lên vai.

Ngay sau đó hắn bước nhanh ra khỏi chợ, càng chạy càng nhanh.

Phía sau lập tức nổi lên một tràng cười đùa…

“Ai nha, nhìn tiểu tử kia vội vàng kìa …”

“Chưa lấy vợ bao giờ, cho ngươi một nữ nhân thủy linh như vậy á, bảo đảm ngươi cũng vác lên chạy…”

… …

Lâm Thanh Uyển còn chưa kịp thét chói tai thì bị bờ vai dài rộng chặn miệng lại.

Hắn chạy rất nhanh, nhịp bước rất lớn, nhưng lại rất ổn định.

Nàng cảm giác hắn có vẻ cao hứng, hoặc là mừng như điên?

Gió nhẹ lướt qua mái tóc dài của nàng, nằm trên bờ vai rắn chắc, không hiểu sao Lâm Thanh Uyển cảm thấy có một tia an lòng.

“… Hì hì… Ta có vợ rồi …”Nam nhân vui vẻ cười lớn như một đứa trẻ.”… Về sau nhất định ta sẽ đối xử thật tốt với nàng, nhất định…”

… …

Dương Thiết Trụ cũng không hiểu tại sao mình lại làm ra chuyện vọng động này, nhưng hắn không hối hận, thật sự không hối hận.

Từ trong đám người ồn ào lần đầu nhìn thấy nàng hắn liền hoảng thần.

Mới nhìn nàng rất nhu nhược, vòng eo mảnh khảnh chỉ cần một tay là ôm hết, một đầu tóc dài hất ra sau, quần áo hỗn độn, sắc mặt trắng bệch, trong đôi mắt to tràn đầy quẫn bách, nhục nhã và không cam lòng. Nhưng nàng không khóc, một bộ dáng giống như muốn nhận mệnh, rồi lại nhen nhóm ánh lửa trong mắt…

Giống như có lần hắn lên núi săn thú gặp phải một con hồ ly bị trúng bẫy, rõ ràng đã bị rơi vào cạm bẫy 2, 3 ngày, ở bụng còn bị gai bẫy đâm bị thương, toàn thân dính máu, nhưng nó không nhận mệnh, chầm chậm leo lên trên …

Lúc hắn đi xem cạm bẫy thì nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lúc ấy con kia hồ ly đã hấp hối, hắn bắt nó kêu lên nhưng khí lực cắn còn không có. Nhưng trong ánh mắt nó lại có một tia sáng như vậy… Sau đó con hồ ly vẫn chết, nhưng mà lại để Dương Thiết Trụ hiểu được cái gì đó…

Sau này Dương Thiết Trụ mới biết được đó là cái gì, đó là cầu sống, là bất khuất, là không nhận thua, cho dù vận mệnh hà khắc thế nào thì nàng vẫn ôm kì vọng chờ mong…

Không hiểu sao tim hắn liền có cảm giác đau thắt lại…

Không dời mắt được, không dời bước chân được, như người bị trúng tà…

Đến khi hắn phục hồi tinh thần lại, hắn vội vàng xông lên, hạ con lợn rừng hắn chuẩn bị bán lấy tiền cho tứ đệ giao trả công phu tử. Hắn sợ nàng không nguyện ý đi cùng hắn, hắn còn nói lên chân thành và quyết tâm của hắn, thậm chí lúc bà tử đồng ý bán nàng, hắn vẫn sợ nàng bị người khác cướp đi, hắn vội vàng vác người chạy đi…

Hắn vác Lâm Thanh Uyển lên vai chạy trên con đường nông thôn, trong lòng tràn đầy cảm giác thỏa mãn và mừng như điên. Lúc này hắn quên mất quẫn bách vừa rồi, quên mất đủ loại bận tâm, quên mất ánh mắt của người khác, quên mất mình làm như vậy thật giống một người ngố… Quên hết tất cả, hắn giống như một đứa trẻ nhặt được chí bảo, hận không thể đem niềm vui của mình khoe ra cho cả thiên hạ đều biết…

Hắn bước nhanh nhưng rất vững vàng, Lâm Thanh Uyển không thấy xóc nảy chút nào. Nhưng…

Nhưng, cứ như vậy có ổn không?

Trên con đường nhỏ về nhà gặp rất ít người nhưng hôm nay là ngày họp chợ, cho nên cách một đoạn lại gặp mấy thôn dân, họ nhìn hắn như nhìn một người điên…

Lâm Thanh Uyển xấu hổ cúi đầu đấm nhẹ vào lưng hắn.

“Người ta đang nhìn chúng ta đấy, ngươi hạ ta xuống dưới.”

Dương Thiết Trụ dừng lại cước bộ chạy như điên, lúc này hắn mới phản ứng kịp, đỏ mặt: “… Ah.”

Tay chân luống cuống nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất, quẫn bách đến ngay cả tay chân đều không biết để ở chỗ nào.

Lâm Thanh Uyển lúc này cũng không biết vừa rồi nàng xúc động đáp ứng hắn rốt cuộc là đúng hay sai.

Chưa bao giờ gặp mặt, hoàn toàn xa lạ, chỉ là nhìn ánh mắt đối phương chân thành và câu hỏi vụng về mà đã đem mình bán đi?

Nhưng tình huống trước mắt xem chừng cũng không tệ lắm, có lẽ một hán tử thành thật như vậy hẳn là biết thương vợ.

Tình cảnh của nàng lúc này còn dám đòi hỏi gì đâu? Ít nhất thoạt nhìn hắn không tệ, người tựa hồ rất thành thật, bộ dạng cũng không kém. Hơn nữa còn chưa cưới vợ, nếu để Lâm Thanh Uyển gả cho người ta làm tiểu thiếp gì đó, nàng thà chết còn hơn.

“Ngươi… Ngươi chuẩn bị mang ta đi đâu?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

Dương Thiết Trụ gãi gãi đầu, cái này hắn còn chưa nghĩ ra.

Suy nghĩ một lúc hắn mở miệng nói: “Ta tạm thời an trí nàng ở nhà cô của ta, nàng thấy như vậy có được không? Chờ ta về nhà nói cho cha mẹ rồi đón nàng qua cửa?”

Lâm Thanh Uyển nghĩ nghĩ rồi gật đầu. Kỳ thật nàng còn không biết gì về hắn, cũng chưa tính toán được gì.

Tạm thời chỉ có thể làm vậy .

Ít nhất hắn còn biết hỏi ý kiến nàng, đây cũng là một ấn tượng tốt?

“Vậy ~~ đi thôi?”

“Được.”

Dương Thiết Trụ đi phía trước, Lâm Thanh Uyển đi theo phía sau.

Đi hai bước hắn liền quay đầu lại nhìn, đi hai bước hắn quay đầu lại nhìn nhìn. Sau cùng dường như nghĩ thông suốt gì đó hắn đi chậm lại đi song song cùng Lâm Thanh Uyển.

Sợ nàng theo không kịp hắn còn cố ý đi bước chân ngắn lại, một bộ dạng muốn nói với nàng nhưng lại không dám nói.

Lâm Thanh Uyển liếc mắt nhìn thấy tất cả thấy rất buồn cười. A ~~ người đàn ông này thật đáng yêu nha ~~~

“Ngươi tên là gì?” Nghĩ một lát nàng lại nói: “Ta họ Lâm, khuê danh Thanh Uyển, vậy còn ngươi?” Giọng nói thân thể này trời sinh ôn nhu như nước không nhanh không chậm, nàng nói vậy hắn sẽ không thấy lỗ mãng chứ?

Dường như hắn cực kì khẩn trương, tay chân còn không biết đặt vào đâu:”Ta gọi là Thiết Trụ, Dương Thiết Trụ.” Hắn đứng lại nói, nhìn nàng vẫn đi về phía trước lại vội vàng bước theo.

Thanh Uyển ~ Uyển Nhi ~~ tên thật dễ nghe. Dương Thiết Trụ vẻ mặt ngây ngô cười.

Thiết Trụ nha? Người thật giống tên, như cây cột vậy. Lâm Thanh Uyển len lén cười trộm ở trong lòng.

Hai người đi đường không nói gì, đi được một lát thì tới cổng thôn Lạc Hạp.

Dương Thiết Trụ sợ gặp phải người trong thôn trêu ghẹo liền dẫn Lâm Thanh Uyển đi đường vòng. Lại đi thêm một lúc thì tới trước cửa một tiểu viện nông gia.

Tường viện nhà này làm bằng hàng rào trúc, đứng ở  ngoài viện cũng có thể nhìn thấp thoáng tình huống bên trong.

Ở giữa là ba gian nhà ngói, bên trái và bên phải nhà ngói là các phòng ở bằng cỏ tranh, hình như là làm nhà kho và phòng bếp.

Bên trái viện là một giếng nước, bên phải là chuồng gà. Trong sân có một cây táo, giữa sân xếp hàng những cái giá để mẹt lên trên, hình như để phơi thứ gì đó.

Dương Thiết Trụ đẩy cổng đi vào.”Đại cô, người có nhà không?”

Một người phụ nhân trung niên mặc quần áo vải thô màu lam từ phòng bếp đi ra.

Phụ nhân trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi, khuôn mặt trứng ngỗng, cả người nhìn rất sạch sẽ, tuy quần áo nàng mặc không tốt nhưng vừa nhìn liền biết là người làm việc lanh lẹ.

“Thiết Trụ, cháu đến đấy à. Mau vào đi.” Lại nhìn thấy Lâm Thanh Uyển phía sau Dương Thiết Trụ thì kinh ngạc, nhưng không nói gì chỉ nhiệt tình cười nhấc rèm cửa lên đưa hai người vào phòng chính.”Đến đây, mau vào ngồi.”

Giữa phòng chính là một cái bàn vuông, kề sát tường là một loạt giường đất, trên giường đất có trải chiếu trúc, còn có cái bàn vuông nhỏ, đầu giường có đặt tủ.

Dương Thiết Trụ đỏ mặt liếc mắt nhìn Lâm Thanh Uyển: “Đại cô, cháu có chút chuyện muốn nhờ, chúng ta ra bên ngoài nói đi.”

Đại cô Dương Thiết Trụ Dương thị nheo mắt nhìn đứa cháu, cười nói với Lâm Thanh Uyển: “Cô nương, ngươi ngồi đây một lát, ta xem tiểu tử thúi này nói với ta cái gì… Lát nữa đều ở nhà ta ăn cơm….”

Dương thị đưa Dương Thiết Trụ đi ra khỏi nhà chính rồi vào phòng bếp.

Được một lát sau thì hai người quay lại, trong tay đều bưng đồ ăn, Dương Thiết Trụ mặt vẫn đỏ bừng, một bộ dạng tay chân co cóng.

Hoàn chương 8


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 156 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anna1701, bagiamotnua, Be_ca5399, bishy, Bé con 95, ChieuNinh, Google Adsense [Bot], hoa chanh, Lanhngocbang96, Mn_nM9396, Nguyên Lý, nhocty198, Nhạc Băng Tiênt, thanh liễu, Tiểu Xảo và 640 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
ღ_kaylee_ღ: 349 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3274951#p3274951
Tiểu Cương Ngư: Tranh nhi thấy chị không :)) nay thứ 3 :))
Dịch Tử Hiên: Chào mọi người ạ
Ngọc Nguyệt: -_- Hết phim Thanh Vân Chí rồi nhỉ?
BạchThiển512: Có ai xem truyện Tru Tiên Rồi vậy?
Tịnh Hảo: viewtopic.php?t=391592&p=3274879#p3274879
Tịnh Hảo: Chương môi nhất Boss cẩn thận vợ hiền có độc đây. ^^
Snow cầm thú HD: Chưa
BạchThiển512: Bạn ơi bạn có xem truyện Tru tiên Chưa vậy
Snow cầm thú HD: Lap ra đi ờ gen :sofunny:
Hoa Lan Nhỏ: Chương 4 Ngụy đế truy thê: Vợ à, đừng chạy!
viewtopic.php?style=2&t=408117&p=3272787#p3272787
Mong được ủng hộ :))
Kyz: Pr truyện
Kyz: viewtopic.php?t=408126&p=3274790#p3274790
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3274785#p3274785
Tình Yêu Nhân Vật kì mới mời mọi người tham gia cùng Nhi nha hi
Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.