Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 397 bài ] 

Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

 
Có bài mới 13.07.2016, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3385
Được thanks: 10346 lần
Điểm: 9.07
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 10
Truyện edit chúc mừng Sinh nhật lần thứ 6 của box Tiểu thuyết(22/1/2017)

Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu

images

Tác giả: Tiêu Tương Thập

Độ dài: 104 chương + 9 ngoại truyện

Convert: ngocquynh520

Editors: Ngọc Hân, Tuladen, Thanh Thanh Mạn, Tuyết Nguyệt Lam, Heisall.

Thể loại: Sủng văn, một với một, tinh thần và thể xác nam nữ chính đều sạch.

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Truyện chỉ đăng miễn phí tại Diễn đàn Lê Quý Đôn, mọi trang khác đều là ăn cắp không được phép.

Giới thiệu nội dung:


Hài cốt mẹ chưa lạnh, tiểu tam đã trèo vào, ba chỉ vào bạn thân của mẹ ngày trước nói với cô, “Mạch Mạch, đây là mẹ mới của con.” Rồi đưa con gái riêng mười ba tuổi và con trai riêng mười một tuổi của bọn tới trước mặt cô, “Đây là em gái và em trai con.”

Vì muốn chiếm sự nghiệp mẹ mình vất vả mười mấy năm gầy dựng nên làm của riêng, người phụ nữ độc ác này thế mà lại muốn mạng của cô.

Khi cô tìm được đường sống trong chỗ chết về nhà, nhưng lại nhìn thấy chồng chưa cưới và em gái còn vài ngày nữa thì kết hôn đang lăn lộn trên giường.

“Mạch Mạch, việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, chúng ta không thể đắc tội với nhà họ Mộ. Bây giờ xảy ra chuyện này ba cũng rất khổ sở, nhưng em gái con đã mang thai, nên không thể gả vào nhà họ Mộ được, con thế chỗ em gái con gả vào nhà đó.”

Bây giờ là thời đại nào rồi, chế độ phong kiến quân chủ sao? Còn có vụ lấy chồng thay như vừa nói?

Mẹ kế cũng khuyên bảo, “Nhà họ Mộ có tiền có thế, có tiếng là nhà giàu sang quyền quý bạc tỉ, gần như là độc quyền trong giới giải trí, có bao nhiêu phụ nữ sứt đầu mẻ trán cũng muốn gả vào đó, nhà chồng tốt như vậy không dễ tìm đâu.”

Ai chẳng biết đại thiếu gia nhà họ Mộ là người ngốc nghếch.

“Đã tốt như vậy, lại là chồng chưa cưới của em gái, tôi sẽ không tranh giành cướp đoạt, nên cứ gả em gái đi thì hơn. Bà yên tâm, tôi sẽ không nói ra chuyện trước khi cưới em gái làm người đàn bà hư hỏng cùng với chồng chưa cưới của chị gái, dù sao đối phương cũng là người ngốc, sẽ không để ý đứa con hoang trong bụng em gái!”

Sắc mặt mẹ kế lúc đỏ lúc trắng, em gái cũng trắng xanh lẫn lộn, sắc mặt đặc biệt khó coi.

Nhưng chồng chưa cưới thấy chướng mắt, quát cô: “Giang Dĩ Mạch, cô đừng làm khó dễ Kỳ Kỳ, đều là tôi chủ động, từ trước tới nay tôi không hề yêu cô, tôi vẫn luôn yêu Kỳ Kỳ, là tôi có lỗi với cô, có gì cô cứ nhằm vào tôi, đừng tổn thương Kỳ Kỳ.”

Trong thoáng chốc viền mắt Giang Dĩ Mạch đỏ au, “Được, tôi gả.”

***

Người đàn ông nào đó mở to đôi mắt đào hoa xinh đẹp nói: “Mạch Mạch, mẹ anh nói muốn anh với em sinh một em bé mập mạp.”

Người phụ nữ nào đó dụ dỗ: “Ngoan, anh còn nhỏ, không thể sinh em bé, chờ anh trưởng thành mới có thể sinh được.”

Vẻ mặt người đàn ông nào đó hồn nhiên: “Anh không nhỏ, đã rất lớn, thật sự đó, nếu không tin em thử xem….” Nói xong nhào tới.

“Mộ Thiên Thần, anh làm gì… Anh tên khốn kiếp này, lưu manh, không phải nói anh là người ngốc nghếch à…. Ưm….”

***

“Giang Dĩ Mạch, cô cái đồ hồ ly tinh này, Mộ Thiên Thần là chồng sắp cưới của tôi, cô đừng không biết xấu hổ mà cướp đoạt chồng chưa cưới của em gái mình.”

“Có bản lĩnh cô tới cướp đi, xem cô đứa con hoang của ba tôi và tiểu tam thể hiện, tiện thể tôi cũng nhắc nhở cô một chút, bây giờ tôi đang mang thai, anh ta cũng đã cấm dục lâu lắm rồi, đang rất đói khát, cô có thủ đoạn như vậy, nhất định là có cách!” Người phụ nữ vuốt cái gối nhét vào làm bụng giả lười biếng nói, “Tôi cũng không phải là loại phụ nữ lòng dạ hẹp hòi, nếu cô thành công, tôi nhất định sẽ ly hôn với Mộ Thiên Thần, nhường vị trí thiếu phu nhân nhà họ Mộ lại cho cô.”

Người đàn ông đứng trong bóng tối mặt mày xanh mét, dám xúi giục phụ nữ khác cướp chồng mình, xem tối nay anh trừng trị cô ra sao!

***

Đây là câu chuyện kể về sói xám lớn phúc hắc dụ dỗ tiểu bạch thỏ đáng yêu, vừa sủng vừa yêu, vừa yêu vừa sủng sinh được một tiểu sói phúc hắc và tiểu bạch thỏ nhỏ bé đáng yêu.

***

[Đoạn người lớn]

Người đàn ông nào đó đuổi theo người phụ nữ kiêu căng chạy trong phòng, “Bà xã, em đừng chạy, mẹ anh nói muốn anh với em sinh một em bé mập mạp….”

Trong lòng người phụ nữ nào đó gào thét, “Ai muốn sinh đứa nhỏ với kẻ ngốc như anh chứ!” Rồi chạy ra khỏi phòng vọt vào phòng bếp, liều mạng sờ cá chết, làm người đầy mùi tanh, xem anh còn dám chạm vào bản tiểu thư nữa không!

Ra khỏi phòng bếp, người đàn ông nào đó nhào tới, “Bà xã, em thơm quá…. Khụ….”

Người phụ nữ nào đó đang đắc ý, quản gia đã vội chạy ra, “Thiếu phu nhân, phòng bếp nói cô vừa đi vào đùa với cá chết, ở đây có xà bông còn có cả chất thơm khử mùi tanh của cá, đảm bảo không để lại chút mùi tanh hôi nào của cá, yên tâm sử dụng.”

Người phụ nữ nào đó tức giận đến mức trừng mắt liếc quản gia, quản gia mồ hôi lạnh đầy đầu, giả vờ như không phát hiện.

Người đàn ông nào đó kéo tay người phụ nữ đi, thuận tay lấy xà bông và chất thơm, “Bà xã, ông xã cam đoan em rất thơm!”

“Buông tay….”

Vẻ mặt đôi vợ chồng già nhà họ Mộ đang tiếp khách trong phòng hơi xấu hổ, lão phu nhân cười gượng hai tiếng, “Bây giờ bọn trẻ cũng thật là, ban ngày ban mặt, cũng không biết kiềm chế!”

[Đoạn trẻ con]

Em bé: “Mẹ, đêm nay con muốn ngủ cùng mẹ.”

Người đàn ông nào đó túm phía sau cổ áo tiểu gia hỏa, “Ngủ trong phòng của mình đi, đừng quấy rầy ba mẹ con làm việc quan trọng.”

Thoáng chốc trong mắt to của bé đầy nước, lã chã sắp khóc: “Mẹ, ba bắt nạt con!”

Người phụ nữ nào đó nhìn về phía người đàn ông, ánh mắt rét lạnh: “Khụ khụ!”

Người đàn ông nào đó ngoan ngoãn thả em bé xuống.

Em bé vui mừng đi lên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào chôn trong lòng người phụ nữ, “Mẹ thơm quá!”

Người phụ nữ nào đó: Lời này sao quen tai như vậy nhỉ?

Người đàn ông nào đó tức giận quát: “Tiểu tử thối, còn không mau lấy mặt con ra đi!”

Người phụ nữ nào đó hung ác nhìn người đàn ông: “Không được quát con em!”

Em bé cọ cọ mặt mình vào lòng người phụ nữ nào đó, lén lút nhìn người đàn ông, lè lưỡi khiêu khích cười gian.

Nửa đêm, cuối cùng em bé cũng ngủ, người đàn ông nào đó vội vàng ôm bé về phòng cậu, rốt cuộc có thể ôm bà xã mình rồi.

…….

Bên ngoài phòng đột nhiên truyền tới tiếng khóc ngọt ngào ngây thơ và đồng thời tiếng bàn tay nhỏ bé cố gắng gõ cửa, “Mẹ, con muốn mẹ….”

Người phụ nữ nào đó chợt tỉnh dậy, chỉ một cước đá bay người đàn ông nào đó xuống đất, chạy ra mở cửa ôm con trai bảo bối đi ngủ.

Tiểu gia hỏa ôm cổ mẹ nhìn về phía người đàn ông nào đó lè lưỡi nhăn mặt khiêu khích, cười gian manh xấu xa.

Người đàn ông nào đó tức giận nghiến răng: “Tiểu bại hoại đáng giận này!”

***

Sủng văn, một với một, tinh thần và thể xác nam nữ chính đều sạch.

*******
Đây là truyện nhóm edit mừng Sn box Tiểu thuyết, mong cả nhà ủng hộ nhé.  :love2:



Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 18.08.2016, 17:13, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 13.07.2016, 13:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Long Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3385
Được thanks: 10346 lần
Điểm: 9.07
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 12
Chương 1: Có phải là đàn ông không?

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đêm tối đen, một chiếc xe tải lao như tên bắn rồi đột nhiên dừng lại, cửa xe mở ra, hai người đàn ông nhanh chóng xuống xe rồi túm cô gái trẻ tuổi đang kéo hành lý ven đường nhét vào trong xe, xong đóng cửa xe nghênh ngang rời đi.

Từ đầu tới cuối chỉ mấy giấy, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng.

“Buông tôi ra! Các anh muốn làm gì?”

Trong xe tải, hai người đàn ông đè cô gái trẻ xuống, một tên bịt chặt miệng cô, không để cô kêu ra tiếng.

“Cô thành thật chút đi, tránh cho da thịt phải chịu đau, bằng không đừng trách bố mày không nhắc nhở cô!”

“Các anh là ai? Muốn làm gì….” Giang Dĩ Mạch liều mạng giãy dụa.

“Có người muốn mua mạng của cô!” Tên đàn ông trung niên mặc T-shirt màu đen lên tiếng.

Giang Dĩ Mạch giật mình, cũng quên giãy dụa, miệng bị che không phát ra tiếng, cũng không hỏi được là ai muốn mua mạng của cô.

“Cô rất tò mò là ai muốn mạng cô đúng không? Ha ha!” Gã đàn ông trung niên nở nụ cười, “Xem ra cô cũng sắp chết rồi, tôi sẽ nói cho cô biết, cho cô được chết rõ ràng.”

Gã đàn ông trung niên nói, “Muốn mua mạng cô chính là mẹ kế của cô, chỉ có cô chết đi, tất cả sản nghiệp của nhà họ Giang mới là của bà ấy.”

Giang Dĩ Mạch giật mình mở to mắt, là bạn thân ngày trước của mẹ mình, cũng là mẹ kế của mình, bây giờ là chủ nhân nhà họ Giang.

Mười mấy năm trước, mẹ ruột chết thảm, hài cốt chưa lạnh, người phụ nữ vô liêm sỉ này đã tiến dần từng bước trở thành mẹ kế của mình.

“Mạch Mạch, đây là mẹ mới của con.” Ba chỉ vào người bạn thân của mẹ ngày trước nói với cô, rồi đưa con gái riêng mười ba tuổi và con trai riêng mười một tuổi của bọn tới trước mặt cô, “Đây là em gái và em trai con.”

Khi mẹ còn sống, đối đãi với người phụ nữ này như chị em ruột, nhưng người phụ nữ lại lén lút dụ dỗ chồng mình, còn sinh một trai một gái.

Bây giờ, vì muốn chiếm sự nghiệp mẹ mình vất vả mười mấy năm gầy dựng nên làm của riêng, người phụ nữ độc ác này thế mà lại muốn mạng của cô.

“Ô ô…..” Giang Dĩ Mạch ra sức lắc đầu, muốn gạt tay trên miệng ra, tựa như có chuyện muốn nói.

Gã đàn ông trung niên đưa mắt nhìn đàn em, gã đàn em buông lỏng tay ra, Giang Dĩ Mạch thở hổn hển lớn tiếng nói hai câu, “Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi có thể cho anh gấp hai lần tiền.”

“Ha ha ha!” Gã đàn ông trung niên nở nụ cười, “Cô cho tôi nhiều tiền cũng không bằng tài sản của nhà họ Giang.”

“Anh có ý gì?”

Gã đàn ông trung niên lấy ra một ống tiêm có chất lỏng đưa ngay trước mắt nhìn, đầu kim phun ra một ít chất lỏng trong suốt, “Dù sao cô cũng sắp chết, để cô biết cũng không có gì đáng ngại, tôi với mẹ kế cô là tình nhân mười mấy năm rồi, chờ cô vừa chết, tài sản của nhà họ Giang chính là của bà ấy, cũng chẳng khác nào là của tôi, bọn tôi đã bàn bạc xong rồi. Còn về phần ba cô suốt ngày chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt (Tình cảm nam nữ; tình yêu trai gái – theo QT) hoàn toàn không đáng để nhắc tới.”

“Nếu ông giết chết tôi, nhất định cảnh sát sẽ điều tra ra, đến lúc đó các ông đừng hòng chiếm được gì.” Giang Dĩ Mạch lớn tiếng nói.

“Đây là nước thủy ngân, tiêm vào trong cơ thể cô sau đó tạo một vụ tai nạn xe thảm thiết, hài cốt không còn, đến lúc đó cảnh sát bắt đầu tra xét, cũng nghĩ cô xảy ra tai nạn xe cộ.” Gã đàn ông trung niên nói rồi tới gần, “Đè cô ta lại!” Bắt lấy một cánh tay của Giang Dĩ Mạch, cầm ống tiêm có thủy ngân đưa qua.

Giang Dĩ Mạch giãy dụa kịch liệt, nhưng làm thế nào cũng không phải là đối thủ của hai tên đàn ông. Cô đột nhiên ngừng giãy dụa, nhìn phía sau gã đàn ông, “Mẹ? Sao mẹ lại tới đây? Cái gì? Năm đó mẹ bị người ta hại chết? Bây giờ mẹ tới là tìm hung thủ để đòi mạng?”

Gã đàn ông trung niên liền hoảng sợ, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội nhìn ra phía sau, ánh mắt Giang Dĩ Mạch đột nhiên biến đổi, bỗng đưa tay túm ống tiêm trong tay gã đàn ông trung niên hung hăng đâm trên cánh tay của kẻ bắt cóc đang đè cô xuống, kẻ bắt cóc đau quá lập tức buông lỏng tay.

Giang Dĩ Mạch nhanh chóng chạy trốn, gã đàn ông trung niên phát hiện mình bị mắc lừa, thẹn quá hóa giận đuổi theo, bắt được chân Giang Dĩ Mạch, hại suýt chút nữa Giang Dĩ Mạch ngã sấp xuống, cô nắm chặt ống tiêm trong tay đột nhiên đâm vào tay của gã đàn ông trung niên, tên này sợ tới mức vội vàng thu tay về. Nhân cô hội này Giang Dĩ Mạch bắt lấy người tài xế, kề ống tiêm vào cổ tên tài xế đó, “Dừng xe ngay!”

Lái xe cũng muốn sống, lập tức giẫm phanh xe, Giang Dĩ Mạch mở cửa xe tiện tay cầm ống tiêm trong tay đâm về phía gã đàn ông trung niên, vừa may là đâm vào trúng tay hắn ta, bị đâm trúng hắn ta la hét, Giang Dĩ Mạch nhanh chóng chạy đi.

“Đuổi theo! Bất kể dùng cách gì cũng phải bắt được cô ta, tuyệt đối không thể để cô ta chạy thoát!” Gã đàn ông trung niên nổi trận lôi đình rống to, nhổ ống tiêm xuống xe đuổi theo. “Nếu như để cô ta chạy mất, chúng ta cũng sẽ xong đời!”

Giang Dĩ Mạch như liều mạng chạy trối chết, lấy sữa ra uống tăng thêm sức lực, phía sau gã đàn ông trung niên cùng kẻ bắt cóc đuổi theo sát sao, bốn phía xung quanh không tìm thấy chỗ trốn, trong chốc lát cũng không tìm được ai tin cậy để cầu cứu. Cũng không biết chạy bao xa rồi, đến chỗ nào đó suýt chút nữa thì đụng phải một chiếc xe hơi màu đen đang dừng trong bóng tối, vội phanh chân lại, nghe thấy phía trước trong bóng đêm có tiếng đàn ông nói chuyện, nhìn kỹ ra thì đó là bóng dáng của một người đàn ông cao lớn rắn rỏi đang gọi điện thoại.

Phía sau kẻ bắt cóc sắp đuổi kịp rồi, đã loáng thoáng nghe tiếng bước chân đuổi theo, cũng không nghĩ gì nhiều, Giang Dĩ Mạch chạy lên bắt lấy người đàn ông đang gọi điện cố gắng kéo vào bên tường trong đêm tối, “Mượn một chút!” Rồi nhướng người lên ôm lấy cổ người đàn ông, người đàn ông thật sự rất cao, kiễng chân cũng không với tới, Giang Dĩ Mạch gấp tới độ như kiến bò trên chảo nóng.

Trong bóng đêm người đàn ông không hiểu vì sao, di động trong tay còn truyền ra tiếng nói sốt ruột: “… Bên anh thế nào? Còn nghe tôi nói không….?”

Loáng thoáng nghe tiếng bước chân phía sau đuổi tới, Giang Dĩ Mạch quýnh quáng, “Mỹ nữ ngã vào lòng cũng không cần, có phải là đàn ông không vậy?”

Người đàn ông đột nhiên ngẩn ra, tắt di động, cánh tay mạnh mẽ có lực nhốt chặt người con gái trong lòng rồi đè lên tường, nâng mặt Giang Dĩ Mạch hung hăng hôn lên môi cô.

Không phải hôn mà là cắn.

Bá đạo lại cường thế, Giang Dĩ Mạch cảm giác bản thân gần thở không nổi.

Nhưng chỉ là diễn thôi, có cần thiết phải nghiêm túc như thế không?

Bàn tay to mạnh mẽ phác họa hình dáng cơ thể cô, dò xét tiến vào bên trong áo sơ mi, Giang Dĩ Mạch hoảng quá vội đè bàn tay không an phận này lại, nhưng bị giữ chặt, nhân cô hội này người đàn ông hung hăng chiếm lấy môi cô.truyện của diennd.anlequydon.com

Giang Dĩ Mạch thầm kêu không ổn, cảm giác hình như mình tìm nhầm người, người này rõ ràng cố ý muốn mượn cơ hội chiếm tiện nghi của cô mà.

Phía sau kẻ bắt cóc đã đuổi tới, nhìn ngó tìm kiếm xung quanh.

Giang Dĩ Mạch sợ tới mức vội kiễng chân lên, tay dài nhỏ trắng nõn ôm chặt cổ người đàn ông, nhiệt tình phối hợp.

Kẻ bắt cóc cũng chú ý tới một màn nhiệt tình triền miên bên tường trong bóng tối, sau khi hai người trao đổi ánh mắt cho nhau, tựa như cảm thấy đôi tình nhân này không có khả năng là người bọn hắn muốn tìm, gã đàn ông trung niên nói: “Tiếp tục đuổi theo, ngàn vạn lần không được để cô ta chạy thoát.”

Chờ kẻ bắt cóc chạy xa, Giang Dĩ Mạch mới nhẹ nhàng thở ra, dùng sức đẩy người đàn ông còn quấn quít lấy cô, nhưng đẩy thế nào cũng không đẩy được.

“Ưm ưm ưm….” Môi gần như đã bị hôn tê rần, dưới tình thế cấp bách, cô cắn người đàn ông một cái, người đàn ông bị đau mới buông cô ra.

Giang Dĩ Mạch bị hôn đến không thở nổi, buồn bực dùng sức đẩy anh ra, “Sao anh lại không biết xấu hổ như vậy, cố ý lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, chiếm tiện nghi của người ta! Bỉ ổi!”

Người đàn ông không hiểu vì sao, không phải mới vừa nãy là cô tự ngã vào sao, lại còn nói cái gì mà mỹ nữ ngã vào lòng cũng không cần, có phải đàn ông hay không? Chẳng qua anh chỉ muốn chứng minh với cô một chút anh chính là đàn ông hàng thật giá thật mà thôi.

Giang Dĩ Mạch dùng sức lau miệng sưng tê rần, mặc kệ nói như thế nào người đàn ông này cũng coi như là đã giúp mình, sẽ không tính toán với anh ta, cũng không có thời gian tranh cãi với anh ta, thừa dịp kẻ bắt cóc còn chưa phát hiện chạy trốn trước đã.

Người đàn ông nhìn cô gái nhỏ thần bí trong lòng cứ như vậy chạy mất, theo bản năng nâng tay vuốt ve môi mình, khóe miệng cong lên thích thú.

Giang Dĩ Mạch tìm được đường sống trong cõi chết, cuối cùng cũng về tới nhà.

Người giúp việc mở cửa giúp cô, quản gia nhìn thấy cô trở về, vẻ mặt hiện lên chút sửng sốt, cung kính hô lên: “Đại tiểu thư!”

“Ba con và người phụ nữ kia ở nhà không?” Giang Dĩ Mạch hỏi, chưa bao giờ cô gọi người phụ nữ kia là mẹ.

“Lão gia và phu nhân đi tham dự tiệc cưới của con một người bạn, còn chưa về.”

Giang Dĩ Mạch đi vào phòng khách, lúc vô tình nhìn thấy có một chiếc xe đậu trong đình viện, “Hạo Thiên đến đây sao?”

Trên mặt quản gia hiện lên vẻ túng túng bảo ừ.

Giang Dĩ Mạch kích động đi vào, thầm nghĩ chạy nhanh để nói với chồng chưa cưới biết đêm nay mình gặp tai nạn,  phát hiện chồng chưa cưới không ở phòng khách, “Người đâu?”

Quản gia bối rối nói, “Ở trong phòng nhị tiểu thư.”

Với giác quan thứ sáu của phụ nữ, Giang Dĩ Mạch lờ mờ cảm giác có điềm xấu, đi tới bên ngoài phòng của em gái cùng cha khác mẹ, nghe thấy bên trong truyền ra một loạt tiếng động khiến người ta mặt hồng tim đập.

Em gái nũng nịu hỏi: “Hạo Thiên, rốt cuộc tới lúc nào thì anh nói chuyện của chúng ta với chị em?”

“Dĩ Mạch đang tham gia cuộc thi thiết kế đá quý ở nước ngoài, chờ cô ấy trở lại anh sẽ tìm cơ hội nói với cô ấy.”

“Lần nào cũng nói tìm cơ hội, em đã mang thai ba tháng, không thể chờ được nữa. Anh muốn con chúng ta gọi người khác bằng ba….”

Giang Dĩ Mạch như bị sấm sét giữa trời quang, một cước đá văng cửa phòng kín mít, hai cơ thể đang trần truồng ôm nhau trên giường lớn liền giật nảy mình, vội cầm chăn mỏng bọc cơ thể lõa lồ lại.

“Đường Hạo Thiên, anh dám phản bội tôi?” Giang Dĩ Mạch chất vấn, nhìn thoáng qua em gái õng ẹo trong lòng Đường Hạo Thiên, “Giang Mỹ Kỳ, cô thật là lợi hại, vài ngày nữa là kết hôn rồi, còn cùng chồng tương lai của chị làm loạn, không biết xấu hổ cũng cần có mức độ chứ!”

“Dĩ Mạch, cô đừng mắng….”

“Anh bảo vệ cô ta?” Giang Dĩ Mạch nắm bình hoa dùng để trang trí trong phòng ném về phía hai người trên giường, nước trong bình đều văng lên người bọn họ.

“Cô điên rồi hả? Giang Dĩ Mạch!”

“Tôi điên rồi, là bị các người bức điên!” Giang Dĩ Mạch cầm tất cả đồ đạc có thể đập bể trong phòng ném về phía hai người trên giường, muốn ném chết bọn họ, nhưng chồng chưa cưới lại liều chết bảo vệ người phụ nữ dưới thân lớn tiếng cảnh cáo cô, “Giang Dĩ Mạch, cô bình tĩnh chút đi, Mỹ Kỳ có thai rồi!”

Đúng lúc này ba Giang Dĩ Mạch và vợ hiện giờ là Thiệu Thiến tham gia tiệc cưới trở về, Thiệu Thiến thấy Giang Dĩ Mạch đánh con gái của mình, sửng sốt một lúc, ngạc nhiên sao cô ta còn sống, sau đó đi tới đánh Giang Dĩ Mạch một bạt tai.

Giang Dĩ Mạch cũng không phải ngồi không, nâng tay hai bàn tay lên đánh cho Thiệu Thiến choáng váng đầu óc.

Thiệu Thiến chỉ vào mũi Giang Dĩ Mạch, “Mày dám đánh tao?”

“Đánh bà thì làm sao? Năm đó mẹ tôi đối xử với bà như chị em ruột thịt, bà lại lén lút cướp đoạt chồng mẹ tôi, còn muốn chiếm lấy sản nghiệp mẹ tôi vất vả mười mấy năm mới có được. Bây giờ con gái bà chỉ còn vài ngày nữa là kết hôn, lại đi cướp chồng chưa cưới của tôi, mẹ con các người đúng thật là không biết xấu hổ!” Giang Dĩ Mạch kể lể một loạt, nói cho Thiệu Thiến không mở miệng trả lời được, nâng tay muốn đánh cô.

“Nếu bà dám đánh, thì vĩnh viễn cút ra khỏi cái nhà này, mang theo con gái dâm đãng của bà nữa, tất cả của nhà họ Giang đều là năm đó chính tay mẹ tôi vất vả mười mấy năm gầy dựng nên.”

Thiệu Thiến khóc nhào vào lòng chồng, “Ông xã, anh xem Dĩ Mạch kìa, sao đối xử với em người mẹ kế này như vậy?”

Giang Triển Bằng nhìn một màn trong phòng, tức giận đến đen mặt, “Các người mặc quần áo trước rồi ra đây.”

Mặc xong quần áo đi ra ngoài, Giang Triển Bằng nhìn con gái thứ hai, “Kỳ Kỳ, con bảo ba nói gì với con mới được đây? Mấy ngày nữa con đã phải kết hôn với đại thiếu gia nhà họ Mộ rồi, bây giờ con như vậy, bảo ba ăn nói thế nào?”

“Xin lỗi ba, con và Hạo Thiên yêu nhau thật lòng, bây giờ con cũng đã có đứa bé của Hạo Thiên rồi, ba, xin ba đừng gả con về nhà họ Mộ.” Giang Mỹ Kỳ cầu xin.

“Mang thai?” Thiệu Thiến làm bộ đánh con gái mấy cái, chỉ như giúp con gái phủi bụi, “Đứa nhỏ này sao con có thể làm ra chuyện như thế chứ hả? Xem mẹ đánh chết con không!”

“Xin lỗi mẹ, con biết sai rồi.” Giang Mỹ Kỳ tủi thân khóc lóc.

“Được rồi!” Giang Triển Bằng quát lớn một tiếng, nhìn Giang Dĩ Mạch, vẻ mặt khó xử, “Mạch Mạch, việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, chúng ta không thể đắc tội với nhà họ Mộ. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy ba cũng rất khổ sở, nhưng em gái con đã mang thai, nên không thể gả vào nhà họ Mộ được, con thế chỗ em gái con gả vào nhà đó.”

Giang Dĩ Mạch cho rằng mình nghe nhầm, bây giờ là thời đại nào rồi, chế độ phong kiến quân chủ sao? Còn có vụ lấy chồng thay như vừa nói?

Thiệu Thiến cũng khuyên bảo: “Nhà họ Mộ có tiền có thế, có tiếng là nhà giàu sang quyền quý bạc tỉ, gần như là độc quyền trong giới giải trí, có bao nhiêu phụ nữ sứt đầu mẻ trán cũng muốn gả vào đó, nhà chồng tốt như vậy không dễ tìm đâu.”

Ai chẳng biết đại thiếu gia nhà họ Mộ là người ngốc nghếch.djendanlequydon

“Đã tốt như vậy, lại là chồng chưa cưới của em gái, tôi sẽ không tranh giành cướp đoạt, nên cứ gả em gái đi thì hơn. Bà yên tâm, tôi sẽ không nói ra chuyện trước khi cưới em gái làm người đàn bà hư hỏng cùng với chồng chưa cưới của chị gái, dù sao đối phương cũng là người ngốc nghếch, sẽ không để ý đứa con hoang trong bụng em gái!”

Thiệu Thiến tức giận đến mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, Giang Mỹ Kỳ cũng trắng xanh lẫn lộn, sắc mặt đặc biệt khó coi.

Nhưng Đường Hạo Thiên thấy hơi chướng mắt, quát cô: “Giang Dĩ Mạch, cô đừng làm khó dễ Kỳ Kỳ, đều là tôi chủ động, từ trước tới nay tôi không hề yêu cô, tôi vẫn luôn yêu Kỳ Kỳ, là tôi có lỗi với cô, có gì cô cứ nhằm vào tôi, đừng tổn thương Kỳ Kỳ.”

Trong thoáng chốc viền mắt Giang Dĩ Mạch đỏ au, “Được, tôi gả.”

Hết chương 1


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 14.07.2016, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 522
Được thanks: 11740 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 12
Chương 2: Làm quả phụ

Việc hôn nhân của con cái hai nhà Mộ, Giang dẫn tới xôn xao cả thành phố.

Vì nhà họ Mộ giàu nhất ở thành phố C có chuyện vui tự nhiên thu hút ánh mắt của mọi người, mà nhà họ Giang cũng thuộc tầng lớp nhà giàu có trong nội thành, đề tài tự nhiên sẽ không ít, đặc biệt trước hôn lễ vài ngày đột nhiên thay đổi cô dâu lại càng làm cho bên ngoài bàn tán sôi nổi.

Còn một điểm quan trọng nhất, cũng không có cách nào xem nhẹ nhất chính là nhà họ Mộ lập gia đình cho đứa con cả ngốc nghếch mà mọi người đều biết.

Trí lực giống như đứa bé ba tuổi.

Lần này có thể có xem.

Giang Dĩ Mạch ngồi ở trong phòng mặc áo cưới vốn mẹ kế chuẩn bị cho em gái Giang Mỹ Kỳ, cửa phòng đóng chặt ngăn tất cả náo nhiệt cùng tiếng động ồn ào ở bên ngoài.

Người khác kết hôn đều có một đám phù dâu bận trước bận sau, còn phải ngăn cản đoàn phù rể đòi tiền lì xì gì gì đó, cô cái gì cũng không có.

Gương mặt đen ngồi ở chỗ kia, cùng áo cưới tuyết trắng trên người hình thành đối lập rất rõ ràng.

Giang Mỹ Kỳ đẩy cửa tiến vào: "Chị..."

"Cút ra ngoài!"

"Xin lỗi chị, chị vẫn còn đang giận em sao? Đều là em không tốt, xin chị tha thứ cho em có được không?" Giang Mỹ Kỳ điềm đạm đáng yêu nói.

"Được thôi!" Giang Dĩ Mạch trả lời làm cho Giang Mỹ Kỳ sửng sốt một phen, "Cô mặc áo cưới này vào mang theo đứa con hoang trong bụng cô gả cho tên ngốc kia đi, chị liền tha thứ cho cô."

Sắc mặt Giang Mỹ Kỳ đầy khó coi, không ngừng giả bộ điềm đạm đáng yêu: "Chị, người Hạo Thiên yêu là em, anh ấy cho đến bây giờ đều không có yêu chị, em biết chị ghen tị với em, em tha thứ cho chị, không so đo với chị."

Giang Dĩ Mạch nắm tay thật chặt: "Có gan cô lặp lại lần nữa!"

Giang Mỹ Kỳ bị khí thế của Giang Dĩ Mạch dọa sợ, lại không muốn bị nhìn ra: "Tôi nói gì sai sao? Hạo Thiên căn bản là không thích chị, là chị luôn luôn quấn Hạo Thiên."

"Cô cùng anh rể tương lai làm bậy, còn có mặt mũi nói lời này?"

"Cô đừng ngậm máu phun người, tôi với Hạo Thiên là thật tâm yêu nhau, không được yêu mới đúng là người thứ ba, là cô luôn luôn quấn Hạo Thiên, phá hoại tình cảm của tôi với Hạo Thiên."

"Cô cút ra ngoài cho tôi!" Giang Dĩ Mạch không muốn nói lời vô nghĩa với cô ta nữa, một phút cũng không muốn nhìn thấy cô ta, chỉ vào cửa: "Lập tức cút!"

Giang Mỹ Kỳ lại không muốn cứ như vậy buông tha cô: "Chị, thật ra gả cho nhà họ Mộ thật sự không tồi, mặc dù anh rể là kẻ ngu ngốc, lấy chồng liền trở thành quả phụ, cả đời không sinh ra em bé, nhưng nhà họ Mộ là nhà giàu số một trong thành phố, có tiền có thế, như thế nào đi nữa chị cũng là con dâu nhà họ Mộ..."

"Cút!" Giang Dĩ Mạch cầm cốc nước thủy tinh bên cạnh lên đập bể.

Giang Mỹ Kỳ tránh ra: "Chị, tính tình của chị làm sao vẫn hư hỏng như vậy? Xứng đáng cả đời làm quả phụ!"

Giang Dĩ Mạch cầm đèn bàn lên mạnh mẽ ném qua.

Giang Mỹ Kỳ lui về sau hai bước, dễ dàng né tránh, hừ một tiếng, cao ngạo đi ra ngoài.

Mới vừa đi đến cửa, đột nhiên ngã trên mặt đất, vẻ mặt đau đớn ôm bụng.

Giang Dĩ Mạch còn chưa kịp phản ứng phát sinh chuyện gì, thì nghe thấy tiếng Đường Hạo Thiên lo lắng: "Kỳ Kỳ, em làm sao vậy?"

Giang Mỹ Kỳ đau đớn rúc vào trong lòng Đường Hạo Thiên: "Hạo Thiên, Bảo Bảo của em..."

Lúc này Đường Hạo Thiên mới chú ý đến miếng thủy tinh cùng đèn bàn trên đất ở trong phòng, Giang Mỹ Kỳ đau đớn nói: "Hạo Thiên, chuyện không liên quan đến chị của em, là em cảm thấy áy náy, muốn giải thích với chị, mới làm cho chị tức giận, anh đừng trách chị ấy, đều là em không tốt..."

Đường Hạo Thiên giận trừng mắt với Giang Dĩ Mạch: "Giang Dĩ Mạch, tôi đã nói, là tôi chủ động, tôi cho đến bây giờ không có yêu cô, càng chịu không nổi tính tình đại tiểu thư của cô! Nếu đứa bé trong bụng Kỳ Kỳ có sơ xuất gì, đời này tôi sẽ không tha thứ cho cô!" Ôm lấy Giang Mỹ Kỳ xoay người đi ra ngoài.

Giang Mỹ Kỳ vụng trộm khiêu khích nhìn cô nở nụ cười một cái.

Giang Dĩ Mạch vừa tức vừa đau, đau đến nước mắt đã mau chảy ra.

Bị chính em gái con mẹ kế cậy góc tường, mất chồng chưa cưới, mình còn phải thay cô ta gả cho một người đàn ông không biết.

Không, căn bản không thể tính là đàn ông.

Mà là một người đần độn, ngu ngốc.

Cho dù là như vậy vẫn chưa xong, cô còn bị chính em gái con mẹ kế mình cười nhạo chế giễu nói cô làm quả phụ.

Cuộc sống Giang Dĩ Mạch cô từ khi nào thì lâm vào hoàn cảnh này?

Tiếng pháo bên ngoài ăn mừng rung động cả bầu trời, xe hoa nhà họ Mộ tiến vào, cậu cả nhà họ Mộ được phù rể vây quanh hạ tiến lên đón cô dâu.

Không có đoàn phù dâu làm khó dễ, toàn bộ đều tiến hành rất thuận lợi.

"Cậu cả nhà họ Mộ nhìn không giống kẻ ngốc, dáng vẻ đường hoàng, ngọc thụ lâm phong, lại nhanh nhẹn đẹp trai, không biết làm say mê bao nhiêu cô gái tuổi trẻ. Ngay cả tôi người đẹp đã hết thời này thấy cũng có chút động tâm."

"Bà lầm rồi, đó là cậu hai nhà họ Mộ, thay anh trai anh ta đến đón cô dâu."

Giang Dĩ Mạch không đợi đoàn phù rể gõ cửa, đã mở cửa phòng, trong phòng trên đất hoàn toàn bừa bãi.

Cô cứ lạnh lùng như vậy, mặt không chút thay đổi ở trong rất nhiều ánh mắt kinh ngạc của đoàn phù rể cùng với chú rễ đại diện đi ra ngoài.

Chỗ này đâu giống đi cử hành hôn lễ, rõ ràng giống như ra pháp trường.

Trận ầm ĩ này khiến cho đoàn phù rể không biết là tốt hay không tốt.

Chú rể đại diện nhìn thoáng qua đống bừa bộn trên đất ở trong phòng, nhanh đi theo.

Xe hoa sang trọng của nhà họ Mộ chở cô dâu trong tiếng pháo nổ cùng tiếng hoan hô vui mừng của mọi người rời đi từ cửa lớn nhà họ Giang.

Bởi vì tình huống đặc biệt cậu cả ngốc nhà họ Mộ, không cử hành nghi thức hôn lễ, nên sắp xếp đón cô dâu đến bữa tiệc long trọng ăn mừng.

Ngay cả mời rượu chú rể cô dâu cũng giảm đi, tất cả đều do cậu hai nhà họ Mộ lo liệu.

Mặc dù thiếu chú rể cô dâu, cũng không ảnh hưởng đến náo nhiệt trong tiệc cưới.

Suy cho cùng nhà họ Mộ là nhà quyền thế, tiệc cưới vẫn kéo dài đến rất khuya.

Giang Dĩ Mạch ở trong phòng cưới không biết ngồi bao lâu, chân đã tê rần, đưa tay ra xoa nắn, thì nghe thấy tiếng mở cửa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 14.07.2016, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 05.04.2014, 06:29
Bài viết: 299
Được thanks: 195 lần
Điểm: 0.57
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 1
truyện hay lắm, ủng hộ bạn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 14.07.2016, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 24.04.2015, 17:45
Bài viết: 470
Được thanks: 308 lần
Điểm: 0.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 1
Truyện hay lắm bạn. Đọc mà thấy ghét đôi cẩu nam nữ ghê, em gái j mà cướp ck chưa cưới ng khác, thằng đấy cho mik cũng chẳng thèm .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 397 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 81, 82, 83

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 89, 90, 91

3 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 58, 59, 60

5 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 89, 90, 91

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 30/12]

1 ... 28, 29, 30

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 54, 55, 56

8 • [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

1 ... 52, 53, 54

9 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 78, 79, 80

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 92, 93, 94

11 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 90, 91, 92

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 76, 77, 78

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 100, 101, 102

14 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 89, 90, 91

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 12/1)

1 ... 36, 37, 38

16 • [Xuyên không] Hãn phi bổn vương giết chết ngươi - Mê Loạn Giang Sơn

1 ... 101, 102, 103

17 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn (có chương mới)

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Hủ nữ muôn năm! - Tiểu Ngư Đại Tâm

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Khiến em gả cho anh - Minh Nguyệt Đang

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Ngọc Hân
Ngọc Hân
VânTị
VânTị

Vong Ưu Tình: : "> thút bôm vui lắm
X có người thân chưa : ">
Phụ Thân Đại Nhân: Bang: ta chưa có chồng,vẫn còn là thiếu nữ thanh xuân phơi phới a~
Nguyen Bang: nghe chưa u ri nghịch bomb rất nguy hiểm
LogOut Bomb: Rít -> crazy_crazy
Phụ Thân Đại Nhân: Rít: chào nàng
Rít: Nga,chào nàng
Phụ Thân Đại Nhân: Chi: ta làm papa miễn phí này
Rít: Uri,trẻ con không được học xấu
Nguyen Bang: phụ thân đại nhân =>phụ nhân sai sao
Khánh_Chi: gọi phụ thân nghe cứ như kiểu gọi papa ấy nhể
mà ta cũng chưa có phụ thân :D
Phụ Thân Đại Nhân: Bang: ta còn trẻ -''-
LogOut Bomb: Rít -> Diệp Tuyết Liên
Phụ Thân Đại Nhân: Tình: Nữ :v
Nguyen Bang: ai hiểu phụ nhân là j hơm
Vong Ưu Tình: Nga : "> hi hi
Thút bôm hay lắm Uri cũng mún bôm : ">
LogOut Bomb: Rít -> Bánh Bao Ú
Nguyen Bang: nghe hay ko = phụ nhân a
Vong Ưu Tình: X là nam hay nữ : ">
Thút năm nào thút lên mod :sweat: 4 tháng rầu đấy
Phụ Thân Đại Nhân: Gọi ta Phụ thân được rồi~ :v
Nguyen Bang: ta gọi
phụ thân đại nhân => ta  là phụ nhân
Phụ Thân Đại Nhân: Tình: gọi sao cũng được :v
Bang: nhận được quà của mika mà vui ghê gớm -''-
Nguyêtnga: Bị bơ r
Rít: Uri :)
Vong Ưu Tình: X= nhân => t sẽ gọi x : ">
Nguyen Bang: chi phụ nhân mem mới đc mika chào đón = pháo thây nồng nhiệt lắm
Phụ Thân Đại Nhân: mem mới,rất vui được làm quen :v
Vong Ưu Tình: : "> có ai quen t k : ">
Nguyêtnga: Tình nấm biến thái
Khánh_Chi: Phụ Thân Đại Nhân: hi..mem mới à
Nguyen Bang: phụ nhân hi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.