Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

 
Có bài mới 15.01.2017, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 606
Được thanks: 12981 lần
Điểm: 10.93
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 12
Ngoại truyện 7: Uy Hiếp

"Còn nói không quyễn rũ chồng tôi, đã dụ dỗ chồng tôi vào tận trong nhà!Đồ đê tiện không biết xấu hổ này, xem tôi không đánh chết cô!"

Dương Tiểu Nhã nhào đi lên liền đánh, bị Cố Duy Hạo vội vàng kéo ra.

"Bà, bà xã, sao em lại tới đây?"

Dương Tiểu Nhã tát Cố Duy Hạo một cái: "Nếu tôi không theo dõi anh, cũng không biết hai người ở trong này làm loạn, Cố Duy Hạo, anh không làm ... tôi thất vọng sao?"

"Thật xin lỗi, bà xã, bây giờ chúng ta trở về..."

"Về cái gì mà về?Anh có bà xã, lại còn làm loạn với kẻ tiện nhân này, anh còn có mặt mũi ở trước mặt tôi nói chuyện?" Dương Tiểu Nhã đẩy Cố Duy Hạo ra: "Hôm nay tôi phảidạy dỗ kẻ không biết xấu hổ này một chút!"

Dương Tiểu Nhã nhào lên không quan tâm đến hình tượng nắm tócAnNinh, Cố Duy Hạo sợ tới mức lui sang một bên không dám động.

AnNinh không thểđánh đậpvới người khác không quan tâm đến hình tượng như vậy.

Từ nhỏ cô chưa từng đánh nhauvới người khác, đối mặt Dương Tiểu Nhã giống như nổi điên nhào lên, cô chỉ có thể dơ taycố gắng che chở mình.

"Dương Tiểu Nhã, cô đừng đánh, là chồng cô vẫn quấn tôi, tôikhông có cũng chưa từng hứng thú với chồng cô..."

"Cô đã dụ dỗ chồng tôi vào tận trong nhà cô còn nói vậy sao?Con đĩ không biết xấu hổ!" Dương Tiểu Nhã dơ tay muốn tát xuống một cái.

Một bàn tay to lạnh lùng ngăn cản, Dương Tiểu Nhã ngẩng đầu, thấy khuôn mặtngười đàn ông đẹp trai như tranhhiện ra, ngẩn người, theo bản năng thu tính khí lại.

Ý là để cho mĩ nam nhìn thấydáng vẻ mình nổi điên thìkhông tốt.

Nhưng vẫn không nuốt trôi cục tức này, mắng về phía An Ninh: "An Ninh, thật không ngờ côcòn rất mặt này, không những quyến rũ chồng tôi, lại còn léng phéng với người đàn ông đẹp trai này, giờ ở trong nhà lại còn cất giấu một người đàn ông, thật sự có diễm phúc không ít!"

"Tôi không muốn đánh phụ nữ, lập tức cút ra đi!"Trong giọng nói Mộ Viêm Huyên mangtheo vài phần non nớt trẻ con, vừa nghe có thể phát hiệntrí tuệ của anh có chút vấn đề.

Dương Tiểu Nhã đắc ý: "Thì ra là người đần độn... A...Đau, mau buông tay!"

Mộ Viêm Huyên nắm cổ tay Dương Tiểu Nhã dần dần buộc chặt, dường như muốn bẻ đứt cổ tay đối phương.

"An Ninh là người phụ nữ của tôi, về sau ông xã cô còn dám quấn người phụ nữ của tôi, đừng trách tôi không khách khí, còn cô dám ra tay đánh An Ninh nữa, tôi liền bẻgãy cánh tay!"

"Tưởng Dương Tiểu Nhã tôi dẽ bị dọa sao? Một kẻ ngu ngốc... A..."

Dương Tiểu Nhã cảm thấy cánh tay mình sắp muốngãy.

"Buông tay!"

"Có nghe hiểu lời tôi vừa nói không?"Trong giọng nói Mộ Viêm Huyên khờ dại non nớt xen lẫnchút nghiêm khắc.

Dương Tiểu Nhã sợ cánh tay mình bị gãy, vội vàng gật đầu: "Tôihiểu rồi."

Lúc này Mộ Viêm Huyên mới buông ra cổ taycô ta ra: "Bây giờ liền lăn ra đi!"

Dương Tiểu Nhã sờ cánh tay sắp bị gãy: "Chỉ cần kẻ tiện nhân này về sau đừng nữa dụ dỗ chồng tôi, tôi mới chẳng muốn tìm đến cô ta!"

"Bà xã chúng ta đi thôi."Cố Duy Hạo khúm núm nói.

Dương Tiểu Nhã tức giận đánh anh ta một cái: "Đều tại anh, hại cánh tay tôi thiếu chút nữa sắp bị chặt đứt, anh cũng không biết lên bảo vệ tôi, kẻ bất lựcvô dụng!"

Trước mặt An Ninh, Cố Duy Hạo bị mắng không đáng một đồng, trên mặt rất không nhịn được, nhưng không dám phản kháng, giống như người hầu với Dương Tiểu Nhã cùng rời đi.

Quần áo AnNinh không chỉnh tề chậm rãi ngồi ở trên ghế sofa, nước mắt không tự giác yên lặng rơi xuống.

Trong lòng khổ sở.

Người đàn ông kiacô đã từng yêu nhất, nhưng bây giờanh ta không chỉ có cưới người phụ nữ khác, lại còn luôn luôn quấn lấy cô, biến cuộc sống của cô trở thành không chịu nổi như vậy.

Cô không rõ năm đó mình làm sao có thể yêu người đàn ông như vậy?

Mộ Viêm Huyên ngồi ở bên cạnh cô, nâng ngón tay thon dài như ngọc lên giúp cô lau nước mắt, khờ dại ngây thơ nói: "Chị, chị đừng khóc."

AnNinh lắc đầu, nghĩ mặc dù đầu óc Mộ Viêm Huyên có chút vấn đề, nhưng dũng cảmđứng ra che chở mình, trong lòng rất cảm động.

"Cảm ơn."AnNinh nói xong nhào vào trong lòng Mộ Viêm Huyên.

Giờ phút này trong lòng cô quá yếu ớt cũng quá thương tâm, ở trong ngực anh lại làm cho cô cô cảm giác ấm áp an toàn.

Mộ Viêm Huyên nhẹ nhàng ôm chặt AnNinh, ánh mắt non nớt dần dần trở nên sắc bén.

Buổi tối, An Ninh đi vào phòng tắm tắm rửa.

Mộ Viêm Huyên vụng trộm cầm điện thoại di động của An Ninh gọi cho Giang Hào.

Trong phòng xa hoa, Giang Hào một đầu tóc vàng đang chiến đấu hăng hái vớingười phụ nữ, không chú ý đến di động chuyển chế độ im lặng có cuộc gọi đến.

Mộ Viêm Huyên thấy không có người nhận nghe di động, thì biết lúc này Giang Hào lại đang làm gì.

AnNinh tắm rửa xong ra ngoài, phát hiện Mộ Viêm Huyên không ở trong phòng ngủ.

Trong bóng đêm tối đen, Mộ Viêm Huyên đứng ở góc khuất sáng sủa nghe điện thoại.

Giang Hào đã xong việc, thừa dịp tình nhân đi tắm rửa, mắt nhìn điện thoại di động, mới phát hiện Mộ Viêm Huyên gọitiếp đến.

"Giang Hào, giúp anh một chuyện." Mộ Viêm Huyên chưa từng hỏi anh ta vừa rồi sao không nghe điện thoại, đi thẳng vào vấn đề.

Vẻ mặt Giang Hào đột nhiên kinh ngạc: "Chuyện này tự anh trở về làm không phải tốt hơn sao? Đâu cần dùng đến em? Anh họ, anh định ở chỗ trong nhà chị dâu ngốc cả đời sao? Việc này chị dâu sớm muộn gì cũng biết, không bằng bây giờ anh nói cho..."

"Nhiều lời vô nghĩa như vậy? Cứ như vậy, đừng quên chuyện anh dặn cậu."

Kết thúc trò chuyện.

Phía sau mơ hồ truyền đến giọng An Ninh.

"Đại ngốc?"

"Em ở đâu? Nghe thấy trả lời chị một tiếng."

Mộ Viêm Huyên xóa bỏ lịch sử trò chuyện, đi ra từ góc khuất, lặng lẽ đến gầnAn Ninh, thừa dịp cô không chú ý đột nhiên ôm lấy cô.

"A..."

An Ninh sợ tới mức mặt mày tái xanh, cho rằng Cố Duy Hạo lại đến nữa, dùng sức vùng vẫy, một cước dẫm trên chân Mộ Viêm Huyên, Mộ Viêm Huyên bị đau theo bản năng buông lỏng cô ra.

An Ninh sợ tới mức lập tức chạy vào trong nhà, cánh tay thon dài củaMộ Viêm Huyên lập tức bắt lấy cô: "Chị, là em."

Nghe thấy giọng củaMộ Viêm Huyên, lúc nàyAn Ninh mới nhìn kỹ hướng người đàn ông bắt lấy cô, vốn sợ bóng sợ gió một lúc.

"Sao cậu ở trong này? Làm chị sợ muốn chết, chị cho rằng..."

"Cho rằng cái gì?"

"Không có gì, chúng ta trở về đi."

Vài ngày sau, An Ninh từ trong một công ty phỏng vấn ra ngoài, vẫn như cũ không có công ty nào tuyển cô.

Được nhà họ Dương chào hỏi, có lẽ đã không còn bất kỳ công ty hoặc đơn vị người giúp việc đồng ý thuê cô rồi.

An Ninh uể oải đi từ cửa công ty ra, thiếu chút nữa đã bị một chiếc xe vượt ngang qua đâm phải.

Giang Hào mở cửa xe xuống xe, lúc nhìn thấy An Ninh, vẻ mặt kinh ngạc: "An tiểu thư?"

An Ninh cảm thấy người này có chút quen mắt, đặc biệt một đầu tóc vàng đặc biệt chói mắt này.

"Không nhớ tôi sao? Mấy ngày trước ở bên ngoài tiệm bánh ngọt..."

Mắt An Ninh sáng rực lên: "Thì ra là anh! Ngày đó cám ơn anh."

"Tôi tên là Giang Hào." Giang Hào chủ động vươn tay, An Ninh cũng thân thiện dơ tay nắm một cái.

"An tiểu thư, cô đi làm ở gần đây sao?"

An Ninh cười khổ một cái: "Tôi là ra ngoài tìm việc."

"Nhìn mặt cô, giống như tìm việc rất không thuận lợi."

An Ninh bất đắc dĩ cười khổ, không nói gì thêm nữa.

"An tiểu thư, cô có sơ yếu lý lịch không? Đúng lúc công ty anh họ tôi đang tuyển người, tôi nộp đơn giúp cô."

Giang Hào cố ý nói lộn xộn, An Ninh tưởng rằng anh họ anh ta làm việc ở một công ty.

Không tìm thấy công tác nữa, ngay cả ấm no cũng sẽ trở thành vấn đề, An Ninh không do dự nhiều, đưa sơ yếu lý lịch trong túi của mình cho Giang Hào.

Hai ngày sau An Ninh liền nhận được điện thoại, bảo cô đến tập đoàn Mộ thị đi làm.

Mặc dù cách chỗ ở rất xa, nhưng An Ninh vẫn rất vui vẻ đã tìm được công việc.

Ngày đầu tiên đi làm liền đến sớm, quản lí bộ phận nhân sự tiếp đón cô, mang cô đi làm thủ tục nhập chức liên quan.

Trong văn phòng phó tổng giám đốc, Mộ Dương bắt chéo hai chân thờ ơ lắc lư.

Nữ thư ký trẻ xinh đẹp Chu Mi đang nói tin An Ninh nhập chức với anh ta.

"Vị An tiểu thư mới đến này là người tổng giám đốc đặc biệt tuyển, sơ yếu lý lịch là mấy ngày hôm trước Giang Hào tự mình đưa qua, nhìn không giống người có năng lực đặc biệt gì, hơn nữa đảm nhiệm chức vụ văn thư ở bộ phận nhân sự, vừa rồi Lý Kinh bộ phận nhân sự đã đưa cô ta đi làm thủ tục nhập chức."

Mộ Dương không chút để ý nói: "Giang Hào sao?!"

Chu Mi nhìn Mộ Dương: "Vâng, lúc Giang Hào đưa sơ yếu lý lịch đến còn đặc biệt dặn với quản lí bộ phận nhân sự."

"Thư ký Chu, cô đi điều tra tất cả tư liệu có liên quan đến An Ninh, sau đó giao cho tôi, ra ngoài đi."

Chu Mi gật đầu, khi xoay người ra ngoài thì ngừng một chút, hỏi: "Đêm nay đến chỗ em không?"

Mộ Dương nhíu mày: "Nơi này là công ty!"

Chu Mi không nói thêm gì nữa, mở cửa ra ngoài.

Cô ta biết anh ta giữ cô ở bên cạnh làm thư ký, cũng bởi vì cô ta không quấn quít làm phiền, sẽ không làm cho anh ta không chịu nổi ở công ty, còn có thể giữ gìn thanh danh của anh ta.

Nếu cô ta vượt qua điểm này, thì anh ta sẽ vứt bỏ cô ta không lưu tình chút nào, ngay cả quyền làm tình nhân cũng không có.

Cái gọi là tình nhân thật ra cũng chỉ là khi anh ta muốn, tùy thời tùy chỗ cô phải cỡi hết chờ anh ta sủng hạnh.

Khi anh ta không muốn , cô ta liền biến mất, đừng có bất mãn oán giận gì.

Sau khi Chu Mi rời khỏi đây, Mộ Dương cầm điện thoại lên gọi.

Giang Hào ở đầu bên kia vẫn ở trên giường ngáy ò ó o bị chuông điện thoại di động đánh thức, rất bất mãn.

"Alo, ai vậy?"

"Mộ Dương!"

Lúc này Giang Hào đã tỉnh táo vài phần: "Sao lại là anh, sáng sớm nghĩ thế nào gọi điện thoại cho tôi vậy?"

"Tối hôm qua cậu lại đến chỗ nào chơi đùa hả? Bây giờ sắp mười giờ rồi."

Lúc này Giang Hào mới nhìn ngoài cửa sổ sáng ngời một cái, còn buồn ngủ, mặt trời chói chang đã lên cao.

"Tối hôm qua tôi chiến đấu hăng hái đến nửa đêm, trời sắp sáng mới trở về." Đối với chuyện này, Giang Hào đã không còn biết thẹn.

Mọi người bên cạnh đều biết anh ta làm cái gì, sao cần tốn lời nói dối.

Anh ta cũng không sao cả.

Không ăn trộm không cướp đoạt, chỉ là bán sắc đẹp với thân thể đổi lấy tiền tài mà thôi.

Mộ Dương từ trong đáy lòng xem thường hành động của Giang Hào, nhà họ Mộ có tiền có thế, cho anh ta cơ hội làm việc, anh ta thà rằng đi ngủ với những phụ nữ già, cũng không chịu đi làm.

"Cậu có biết mấy ngày nay anh tôi đi đâu không?" Mộ Dương hỏi.

Giang Hào nói quanh co: "Không rõ lắm."

"Cậu đừng gạt tôi, cô gái tên An Ninh kia hôm nay đến công ty, sơ yếu lý lịch của cô ta là cậu mang đến, nghe nói cô ta là do anh tôi đặc biệt tuyển?"

"Biết còn hỏi tôi?"

"Anh tôi ở đâu? Nhiều ngày không thấy anh ấy đến công ty, làm em trai, cũng nên quan tâm một chút!"

Giang Hào bĩu môi, nếu cậu ta thật quan tâm đến Mộ Viêm Huyên, thì mặt trời mọc từ phía tây rồi.

Bởi vì duyên cớ một thế hệ, quan hệ hai nhà nhiều năm qua đều vẫn không lạnh không nóng.

Ở bên ngoài rất hòa hợp, trên thực tế đã sớm ngầm đấu không biết bao nhiêu lần rồi.

Tập đoàn Mộ thị có hai đại cổ đông là Mộ Thiên Thần với Mộ Tử Duệ, Mộ Thiên Thần nắm giữ 54% cổ phần ở trong công ty có quyền quyết định tuyệt đối, bởi vậy Mộ Tử Duệ bị đè đầu khắp nơi.

Mà Mộ Tử Duệ một lòng muốn đoạt được Giang Dĩ Mạch, cuối cùng chỉ có thể cưới người phụ nữ khác, bởi vậy ghi hận trong lòng với Mộ Thiên Thần.

Bây giờ đã kéo dài đến đời sau.

"Tôi cũng không rõ anh họ tôi ở đâu, anh ấy chỉ gọi điện thoại liên hệ với tôi."

"Số điện thoại bao nhiêu?"

"Điện thoại công cộng."

Mộ Dương nở nụ cười: "Giang Hào, nghe nói cậu với bà xã của tổng giám đốc công ty L vẫn còn lui tới, nghe nói tổng giám đốc công ty L xuất thân không sạch sẽ, lại vẫn lui tới một chút với hắc bang, nếu biết mình bị đội nón xanh..."

"Tôi không biết tổng giám đốc công ty L với bà xã của ông ta." Giang Hào không quan tâm đến lời anh ta.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục nằm xuống đi ngủ.

Một phút sau, trong di động truyền ra một tiếng nhắc nhở.

Giang Hào thì tay lấy qua di động mở ra nhìn một cái, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Trong màn hình là ảnh chụp than mật giữa anh với bà xã trẻ của tổng giám đốc công ty L, lập tức gọi điện thoại qua: "Mộ Dương, anh phái người theo dõi tôi?"

"Giang Hào, đừng nóng, tôi chỉ trùng hợp đi ngang qua trong lúc vô tình nhìn thấy, liền thuận tiện chụp một tấm."

"Anh có ý gì?"

"Tôi chỉ muốn quan tâm đến anh tôi."

Giang Hào khỏi phải nói có bao nhiêu tức giận: "Tôi thật không biết anh họ ở đâu!"

"Ở chỗ tôi còn có video clip càng kích thích, muốn thưởng thức một chút không?" Mộ Dương giống như nói chuyện phiếm bình thường thuận miệng hỏi một câu.

Giang Hào tức giận xiết chặt quả đấm cuối cùng buông ra: "Những video clip còn có ảnh chụp tất cả giao cho tôi!"

"Không thành vấn đề."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 15.01.2017, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5039
Được thanks: 7316 lần
Điểm: 1.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 1
May mà có anh Mộ Viêm Huyên giúp đỡ chị An Ninh

Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.01.2017, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hồng Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hồng Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2015, 18:59
Bài viết: 148
Được thanks: 819 lần
Điểm: 7.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 12
Ngoại truyện 8. Mắc bẫy của anh ta.

Bên cạnh tường rào cũ kĩ, thân thể to lớn của Mộ Viêm Huyên mặc áo thun và quần cộc đứng cạnh tường rào chơi đùa cùng chú chó nhỏ màu đen.

An Ninh vội vàng đi làm, trách nhiệm nặng nề chăm sóc Tiểu Hắc liền giao cho anh.

Tiểu Hắc không quan tâm anh trêu chọc, tự ăn thức ăn ngon của mình, sau khi ăn xong thì nằm lim dim, hoàn toàn không có hứng thú với Mộ Viêm Huyên.

“Lá gan lớn rồi phải không? Ngày mai không cho mày ăn!”

Mộ Viêm Huyên so đo cùng con chó nhỏ, không thấy hai người đang sững sờ phía sau.

Đặc biệt là Mộ Dương.

Anh ta không xác định được người đang gây gổ với con chó nhỏ cạnh tường rào có phải là anh họ của mình hay không.

Trừ giọng nói giống nhau như đúc, thật không nhìn ra chỗ nào giống nhau.

Mộ Dương đứng sau lưng Mộ Viêm Huyên, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của anh.

Thân hình to lớn mặc áo thun quần cộc, đây là Mộ Viêm Huyên tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị sao?

Giang Hào cố ý tằng hắng một tiếng, Mộ Viêm Huyên xoay người thấy Giang Hào, kinh ngạc hỏi: “Sao em tới…”

Lúc thấy Mộ Dương bên cạnh anh ta, hỏi: “Sao cậu cũng tới?”

Nhìn Giang Hào có chút né tránh anh, cũng biết là Giang Hào dẫn đến.

“Anh họ, em cũng không định tới, nhưng Mộ Dương nói nó rất lo lắng cho anh…” Loại lấy cớ hoang đường này anh ta cũng không tin.

Mộ Dương nhìn Mộ Viêm Huyên: “Anh, anh định ở lại đây bồi con chó nhỏ này sao? Trong công ty có một đơn hàng lớn đang đợi anh đó.”

Mộ Viêm Huyên cười: “Không phải còn cậu là phó tổng sao?”

“Anh cũng nói là phó tổng, cuối cùng công ty vẫn cần tổng giám đốc là anh!” Trong giọng Mộ Dương có chút chua.

“Cậu biết phải nghe lời anh, còn dám tuỳ tiện bỏ công tác chạy đến đây?’ Ngược lại Mộ Viêm Huyên thắng Mộ Dương một quân.

“Vì vài ngày không thấy anh, không phải em lo cho anh sao, nên ghé thăm anh một chút xem anh còn sống không.” Mộ Dương cũng giấu dao trong lời nói.

“Cậu cũng thấy rồi, hiện tại anh sống rất tốt, cậu nhanh trở về nơi mình nên ở đi!”

“Anh, đừng vội chứ, em đang chuẩn bị đi đây, hai ngày trước công ty đổi một người mới hoàn toàn, làm việc rất tỉ mỉ, em vừa lúc cần thư ký, định điều cô ấy qua.” Mộ Dương nói.

Anh ta không nói người mới đến là ai, nhưng Mộ Viêm Huyên biết là An Ninh.

“Bên cậu thiếu thư ký sao?” Mộ Viêm Huyên ý vị sâu xa nói: “Không phải cậu có một nhóm nữ trợ lý sao, còn cần thư ký?”

Sắc mặt Mộ Dương hơi thay đổi, quan hệ của anh ta và Chu Mi luôn luôn giữ kín, cơ hồ không có ai biết, sao anh ta lại phát hiện?

Dường như thấy được nghi ngờ trong lòng Mộ Dương, nhàn nhã nói: “Anh là tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị, nếu người của công ty mình là dạng gì cũng không biết, làm sao quản lý họ đây?”

Mộ Dương cũng không nhiều lời, xoay người rời đi.

Vốn muốn cho anh chút ngột ngạt, kết quả trộm xác ướp bị biến thành xác ướp.

“Giang Hào!” Mộ Viêm Huyên chậm rãi lên tiếng.

Gương mặt Giang Hào băn khoăn, lập tức bước đến nhỏ giọng nói: “Anh họ, em cũng không muốn vậy, nhưng Mộ Dương bắt được nhược điểm uy hiếp em, em hết cách rồi, anh không giận em chứ?”

Mộ Viêm Huyên nhìn Giang Hào, cười uy hiếp: “Dĩ nhiên là không.”

Sống lưng Giang Hào bỗng dưng toát mồ hôi: “Em thật sự có nhược điểm trong tay nó.”

“Sao em không làm việc đàng hoàng…” Giống như ngay cả nhược điểm gì của anh ta trong tay Mộ Dương anh ta cũng biết.

Giang Hào không vui khi nghe những lời này, nếu có thể làm việc đàng hoàng anh ta đã làm từ sớm rồi.

“Em cũng đi đây!” Giang Hào phất tay, lập tức đi.

Trong xe, Giang Hào duỗi tay ra: “Đồ đâu?”

“Cái gì?” Mộ Dương giả vờ không biết.

“Bớt giả vờ đi!”

“Anh còn xem là thật!” Mộ Dương nửa đùa nói.

“Chẳng lẽ những bức hình kia không có thật? Ít nói nhảm, là tôi đã bán đứng Mộ Viêm Huyên đó!”

“Chỉ có vài tấm hình thôi, là do ngẫu nhiên đi ngang qua, trừ tóc vàng ra, sẽ không ai cho đó là anh.” Mộ Dương lấy điện thoại di động của mình đưa cho Giang Hào: “Giờ xoá thôi.”

Giang Hào biết mình mắc bẫy của anh ta, thở phì phò xoá hình. Trên đường đi cũng không nhìn đến anh ta, mà Mộ Dương cũng vui vẻ nhàn nhã. Trong lòng anh ta cũng biết phải làm gì tiếp theo.
…………..
Buổi tối, Mộ Viêm Huyên nằm trên ghế salon, hơi sức  giơ tay cũng không có.

Không biết vì sao hôm nay đã khuya vậy mà An Ninh vẫn chưa về.

Trời đã khuya lắm rồi, liếc mắt nhìn đồng hồ trên tủ cũng đã chín giờ.

Cuối cùng, bên ngoài truyền đến tiếng động cơ.

Mộ Viêm Huyên lập tức chạy ra ngoài, nhìn thấy An Ninh xuống xe, bước chân lơ lửng, có chút không vững, cắm đầu ngã vào trong ngực Mộ Viêm Huyên.

Sắc mặt Mộ Viêm Huyên lập tức tối lại.

Tài xế trẻ tuổi xuống xe, lúc thấy mch, vẻ mặt kinh ngạc: “Mộ thiếu?”

Nhất là trợ lý của Mộ Viêm Huyên, lúc này nhìn thấy cấp trên của mình, bị doạ phát hoảng.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Mộ Viêm Huyên ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người An Ninh, sắc mặt càng khó coi hơn.

“Phó tổng bảo cô ấy đi tiếp rượu khách hàng.”

“Không phải cô ấy ở phòng nhân sự sao?”

“Trợ lý phó tổng Chu Mi bị bệnh, tạm thời điều cô ấy qua đó.” Trong miệng trợ lý nói vậy, trong lòng đã hiểu phó tổng cố ý làm vậy, chính là nhằm vào cấp trên của mình.

Hai vị tổng giám đốc thuỷ hoả bất dung, cả Mộ thị đều biết.

Dù mọi việc cuối cùng đều là Mộ Viêm Huyên quyết định, nhưng Mộ Dương này cũng gây cho anh không ít rắc rối.

Mộ Viêm Huyên ôm lấy An Ninh say rượu vào phòng, một cước đá văng cửa nhà vệ sinh, ném cô vào bồn tắm.

Nước lạnh đột nhiên đổ xuống, dạ dày An Ninh khó chịu, đứng dậy ôm lấy bồn cầu ói như điên.

Phun ra rượu đã uống vào, cũng tỉnh táo hơn một chút.

Thấy Mộ Viêm Huyên, hỏi: “Em định làm gì?”

“Em nghe nói người uống say chỉ cần để vào nước lạnh sẽ tỉnh.” Giọng nói của Mộ Viêm Huyên vẫn ngây thơ u mê.

Đầu An Ninh vẫn còn hơi mê mang, bình thường cô ít uống rượu, lần này thật sự từ chối không được, phải uống vài ly.

“Em đi ra ngoài đi, chị đi tắm, một lát sẽ đi ngủ.”

“Chị, chị có muốn em giúc chị một tay đi tắm không?”

“Cút!”

An Ninh đuổi Mộ Viêm Huyên ra ngoài.

Xả nước ấm trong bồn tắm, An Ninh ngâm trong nước.

Có lẽ là do lần đầu tiên uống nhiều rượu như vậy, đầu choáng váng khó chịu, không cẩn thận dựa vào bồn tắm ngủ thiếp đi.

Mộ Viêm Huyên thấy An Ninh đã hai giờ rồi mà vẫn chưa ra ngoài, lo lắng cô đã xảy ra chuyện gì, đã thấy An Ninh không cẩn thận ngủ thiếp đi trong bồn tắm.

Trên người đều không mặc gì, trong nước trong suốt nhìn không sót gì.

Lỗ tai Mộ Viêm Huyên không hiểu sao có hơi hồng.

Thuận tay cầm một cái khăn tắm ôm cô ra khỏi nước.

An Ninh bị động tác này đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt thấy Mộ Viêm Huyên đang ôm mình: “Chị sao vậy?”

“Chị, chị ngủ quên trong bồn tắm.” Mộ Viêm Huyên vẫn một dáng vẻ ngu ngốc.

An Ninh khốn quẫn nhắm mắt lại, thì ra là không cẩn thận ngủ trong bồn tắm.
………….
Trong bồn tắm?

An Ninh đột nhiên mở mắt, phát hiện mình bị quấn trong khăn tắm, không đợi cô phản ứng được đã phát hiện mình bị ôm vào phòng ngủ.

“Ai cho em xông vào phòng tắm? Không thấy chị không có mặc quần áo sao?” An Ninh vội vàng cầm chăn mỏng bao lấy mình.

Mộ Viêm Huyên một bộ dáng đáng thương: “Nhưng chị lâu ra ngoài, em lo lắng chị xảy ra chuyện.”

Kể từ sau khi cha mẹ qua đời không có ai lo lắng cho cô.

Nghe được Mộ Viêm Huyên nói vậy cũng không nỡ trách cứ anh nữa.

“Lần sau nhớ gõ cửa có biết không?”

Mộ Viêm Huyên gật đầu: “Em biết rồi.”

“Em đi ra ngoài trước đi, chị mặc áo ngủ.”

“Được.” Mộ Viêm Huyên nghe lời đi ra ngoài.

An Ninh nhanh chóng tìm áo ngủ mặc vào: “Vào đi.”

Mộ Viêm Huyên vào phòng ngủ, ngồi trên thảm trên đất, nhìn An Ninh: “Chị, tối nay chị uống rượu?”

An Ninh gật đầu: “Ừ.”

“Con gái uống rượu không tốt, ngộ nhỡ có người muốn khi dễ chị thì sao?” Mộ Viêm Huyên ngây thơ u mê nói.

“Khách hàng vẫn ép chị uống…Nói cho em em cũng sẽ không hiểu, sau này chị sẽ cẩn thận.”

“Em hiểu!” Mộ Viêm Huyên trẻ con nói.

“Thật ra thì chị cũng không muốn uống rượu, nhưng thật vất vả chị mới tìm được công việc, chị không muốn vì chuyện này mà vứt bỏ.”

“Vậy chị cũng không cần uống như vậy.”

“Khách hàng cũng uống rượu, lão tổng cũng không nói chuyện, mặc cho chị bị rót rượu, cũng đúng, dù sao đối với nhà tư bản, lợi ích là hơn hết.”

Khoé mắt Mộ Viêm Huyên không khỏi giật giật.

Cô đang mắng anh là nhà tư bản sao?
………….

Bên kia, khách sạn hạng sang.

Trong phòng ngủ đang trình chiếu một màn phim cấm.

Sau khi kết thúc, Chu Mi rúc vào ngực Mộ Dương, ngón tay thon dài nhẹ đâm vào ngực Mộ Dương.

“Anh mang cô ấy đi tiếp rượu, không sợ đắc tội với Mộ thiếu sao?”

“Cô nói An Ninh sao? Cô ta là nhân viên Mộ thị, tôi chỉ để cho cô ta đi theo tôi bàn chuyện làm ăn thôi.”

“Nói không chừng cô ấy sẽ trở thành chị dâu tương lai của anh đó.” Chu Mi nói.

“Vậy cũng phải đợi cô ta vào cửa nhà họ Mộ đã!” Giọng nói Mộ Dương khinh thường.

Tâm tư Chu Mi dường như đã chuyển đến chỗ khác: “Dương, chúng ta ở chung một chỗ đã lâu như vậy, anh định vẫn tiếp tục như vậy sao?”

Mộ Dương nhìn cô, thuận miệng nói: “Nếu như cô muốn chia tay, tôi tuyệt đối không miễn cưỡng cô.”

“Anh biết em không phải ý này!” Chu Mi kích động ngồi dậy, chăn mỏng tuột xuống, cảnh đẹp nhìn không sót gì.

“Vậy cô có ý gì?” Mộ Dương giả vờ không hiểu.

“Em mang thai.” Chu Mi nói.

Sắc mặt Mộ Dương dần thay đổi: “Cô biết tôi có vị hôn thê rồi.”

“Vậy đứa nhỏ trong bụng em thì sao?”

“Lúc đầu tôi đã nói rất rõ với cô, chúng ta chỉ là bạn trên giường, đến người tình cũng không phải, càng không thể cho cô danh phận gì, nếu như cô vượt qua ước định của chúng ta, vậy chúng ta chỉ có thể chia tay.”

Chu Mi biết anh nói thật, cười khan xuống giọng: “Em đùa với anh thôi, em không có thai.”

“Chu Mi, cô phải biết ranh giới cuối cùng của tôi, chớ làm chuyện phí sức lại không có kết quả tốt.” Mộ Dương cảnh cáo.

“Em biết rồi, sau này sẽ không đùa kiểu này với anh nữa.” Chu Mi rúc vào ngực Mộ Dương, nhắm mắt lại, thuỷ chung không muốn chia tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 18.01.2017, 23:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 10.02.2015, 18:14
Bài viết: 5039
Được thanks: 7316 lần
Điểm: 1.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập
Thanks ss thật nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 21.01.2017, 09:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 23:22
Bài viết: 221
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 7.22
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập - Điểm: 10
Ngoại truyện 9.1:

Edit: Tuyết Nguyệt Lam

Nguồn: diendanlequydon.com

     Ngày hôm sau, An Ninh vừa ra khỏi cửa, Mộ Viêm Huyên cũng đi theo ra cửa.

     Một chiếc xe đứng ở cách đó không xa.

     Trợ lý lái xe chở anh trở về nhà họ Mộ.

     Thay đổi bộ quần áo, sau đó để cho trợ lý lái xe đưa mình đến công ty.

     Mộ Dương thấy Mộ Viêm Huyên tới công ty, đẩy cửa phòng tổng giám đốc ra, tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống: "Anh, hôm nay sao lại tới công ty vậy? Ngộ nhỡ để cho An Ninh biết anh giả ngây giả dại chẳng phải sẽ thảm sao?"

     "Chỉ cần cậu không nói, làm sao cô ấy có thể biết!" Mộ Viêm Huyên cố ý nói như vậy, biết Mộ Dương không phải kẻ dễ bắt nạt.

     "Anh, nói như vậy anh đối An Ninh có ý tứ?"

     "Cậu cứ quản chuyện của cậu đi, bên anh đang thật sự rất gấp, không quan tâm đến cậu nữa." Mộ Viêm Huyên phái Mộ Dương ra ngoài.

     Khi Chu Mi đi đến văn phòng Mộ Dương, nhìn thấy Mộ Dương vừa lúc đi tới: "Phó Tổng Giám Đốc."

     Vào văn phòng, Chu Mi mới hỏi: "Xem ra tâm trạng anh không tốt, làm sao vậy?"

     "Cô không cần phải xen vào nhiều như vậy, có chuyện gì?"

     "Tôi muốn xin phép." Chu Mi nói.

     "Xin phép?"

     "Trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi phải trở về một chuyến."

     "Cần bao lâu?"

     "Nửa năm."

     Mộ Dương đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô: "Thời gian dài như vậy?"

     "Cha tôi bị bệnh."

     Mộ Dương hoài nghi nhìn cô một cái, cuối cùng phê.

     "Khi nào thì đi?"

     "Qua hai ngày sẽ đi."

     Mộ Dương gật đầu: "Không có việc gì, ra ngoài đi."

     "Đêm nay đi nơi đó sao?" Chu Mi hỏi.

     Mộ Dương không nói chuyện, đó chính là đồng ý, lúc này Chu Mi mới ra ngoài.

     Chu Mi vừa đi, anh nhất định phải tìm người tiếp nhận công việc của Chu Mi.

     Ánh mắt xoay một vòng, liền chọn được người.

     -

     An Ninh hiện tại sợ nhất là mất đi công việc, cô sợ Dương Tiểu Nhã lại giở trò sau lưng.

     Mỗi ngày bọn họ nơm nớp lo sợ, không dám có chút thất lễ.

     "An Ninh, quản lí gọi cô."

     An Ninh hoảng sợ, nơm nớp lo sợ đi vào, lo lắng có phải Dương Tiểu Nhã lại làm cái gì mờ ám sau lưng rồi hay không?

     Quản lí bộ phận nhân sự nói: "Vừa mới nhận được thông báo bên trên, trợ lý Phó tổng giám đốc xin nghỉ nửa năm, bảo cô tạm thời tiếp nhận công việc trợ lý đó."

     An Ninh rốt cục nhẹ nhàng thở ra.

     "Bây giờ cô có thể qua nhận việc rồi."

     -

     Trong văn phòng Phó tổng giám đốc, Chu Mi ngồi ở trên đùi Mộ Dương, ôm cổ của anh hôn anh.

     Đáy mắt Mộ Dương có một tia phiền chán, lạnh lùng đẩy cô ra: "Nơi này là công ty!"

     "Em lập tức phải đi, nửa năm sau mới có thể trở về, anh không muốn em?"

     "Tôi không muốn nói chuyên riêng trong công ty, cô chú ý hình tượng của mình một chút." Mộ Dương cảnh cáo.

     "Vị hôn thê của anh lại không ở trong này, anh sợ cái gì?"

     "Chu Mi!" Mộ Dương quát lớn với cô.

     Chu Mi thu liễm một chút, rời khỏi chân anh: "Em đi đây."

     Ra khỏi văn phòng Phó Tổng giám đốc, vừa lúc đụng phải An Ninh đi đối diện.

     "Chu trợ lý!" An Ninh biết trợ lý của Mộ Dương, lễ phép chào hỏi.

     Chu Mi kiêu ngạo nhìn cô một cái, giày cao gót bước đi.

     An Ninh nhìn Chu Mi, cảm giác cô tựa hồ có phần địch ý.

     Gõ cửa văn phòng Mộ Dương, cung kính lên tiếng: "Phó Tổng giám đốc, ta là An Ninh."

     "Đến đây!" Mộ Dương nhìn cô: "Chu trợ lý xin phép tạm nghỉ rồi, về sau công việc trong tay cô ta phải nhờ cô rồi rồi."

     "Vâng, Phó Tổng giám đốc."

     -

     Bên này An Ninh vừa mới bị điều đến bên người Mộ Dương, bên kia Mộ Viêm Huyên liền biết, gọi quản lí bộ phận nhân sự qua giáo huấn một trận.

     Quản lí bộ phận nhân sự cũng cực kỳ ủy khuất, "Mộ thiếu, là Phó Tổng giám đốc nói đây là ý của anh."

     Sắc mặt Mộ Viêm Huyên lạnh lùng, quản lí bộ phận nhân sự không dám nói them nữa.

     Bây giờ người đã chuyển tới bên cạnh Mộ Dương, diendanlequydon.com, Mộ Viêm Huyên cũng chỉ có thể tạm thời để yên như vậy, chỉ cần anh ta đừng quá phận, anh cũng không muốn nhúng tay vào.

     Buổi tối Mộ Dương muốn đi gặp khách, mang theo An Ninh.

      Địa điểm là khách sạn của tập đoạn Mộ thị, có vẻ như đối phương đã sớm đến đông đủ, nhìn thấy Mộ Dương, nhiệt tình đi lên chào hỏi.

     Chú ý tới đi theo bên người Mộ Dương không phải Chu Mi, mà là một cô gái khác.

     Cho rằng anh đổi khẩu vị rồi.

     "Vị này chính là. . ." Đối phương nhìn An Ninh nghi hoặc.

     "Chu trợ lý có việc xin nghỉ nửa năm, vị này chính là trợ lý An Ninh tạm thời tiếp nhận công việc, An trợ lý." Mộ Dương cười giới thiệu.

     "Xin chào, An trợ lý." Đối phương cũng cực kỳ khách khí bắt tay với An Ninh.

     Mộ Dương giới thiệu nói: "Vị này chính là giám đốc tập đoàn Phương thị Phương Tử Quân."

     "Xin chào, Phương đổng."

     Phương Tử Quân ngắm An Ninh từ trên xuống dưới, Mộ Dương vừa thấy liền hiểu.

     Hai bên tuy nói chuyện làm ăn, nhưng trên bàn rượu, tất cả đều là rượu.

     Đến 10 giờ tối vẫn còn đang uống.

     Phương Tử Quân chuyên môn kính rượu An Ninh, ra vẻ không lưu tâm chạm vào tay cô, tất cả người khác đều đã nhìn ra, cũng đều giả vờ như không phát hiện.

     Mộ Viêm Huyên tức giận đến không nhẹ, gọi điện thoại cho Mộ Dương.

     "Anh, em đang làm việc, trợ lý của em, đi gặp khách hang cùng với em thì có vấn đề gì sao? Lúc trước Chu Mi cũng đi theo như vậy mà, không phải anh cũng không nói gì sao?"

     "Chu Mi là Chu Mi, An Ninh là An Ninh." Mộ Viêm Huyên nói ở trong điện thoại: "Anh nói lại một lần nữa, lập tức đưa An Ninh trở về."

     "Anh, em uống rượu không thể lái xe, nếu không anh tới đón An Ninh đi." Mộ Dương cố ý làm khó dễ.

     Mộ Viêm Huyên trực tiếp treo điện thoại của anh ta, Giang Hào liền đen đủi rồi.

     Phải bỏ tình nhân trên giường mà đi, để cho đi đón An Ninh, tự mình đưa cô trở về.

     "Anh họ, em đang rất bận."

     "Hiện tại liền đi, trong khách sạn hoàng gia của tập đoàn Mộ thị. Nếu An Ninh xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi sẽ hỏi tội cậu!"

     Giang Hào sửng sốt, không phải bây giờ mình đang ở trong khách sạn này sao?

     "Anh yêu, điện thoại của ai?"

     "Anh được ra ngoài một chuyến, chờ anh!"

     "Anh muốn đi đâu? Bao giờ anh mới trở về!"

     "Ra ngoài bàn chuyện, lập tức liền trở lại." Giang Hào nhanh chóng mặc xong quần áo đi ra ngoài, tình nhân tức giận dậm chân.

     An Ninh đã say mềm không thể động, Phương Tử Quân nhìn Mộ Dương, "Dáng vẻ cô ấy rất đẹp, là loại tôi thích."

     "Nếu anh thích, có thể mang đi."

     Phương Tử Quân nở nụ cười: "Nếu như vậy, tôi đây liền không khách khí nữa."

     Phương Tử Quân đứng dậy muốn ôm An Ninh đi, lúc này Giang Hào vừa lúc chạy tới, thấy Phương Tử Quân muốn dẫn An Ninh đi.

     "Phương Tử Quân, anh làm cái gì vậy?"

     "Giang Hào, anh đừng xen vào việc của người khác, chuyện của mình còn không giải quyết xong."

     "Phương Tử Quân, anh không thể mang cô ấy đi."

     "Giang Hào, tôi cũng đã nói với anh, kêu anh bớt lo chuyện người khác đi."

     "Cô ấy là người phụ nữa của Viêm Huyên."

     Phương Tử Quân sửng sốt, nhìn Mộ Dương.

     Lúc này Mộ Dương mới cười nói: "Vừa rồi tôi quyên không nói với anh."

     Phương Tử Quân hận nghiến răng nghiến lợi, đây không phải tìm xui xẻo cho anh ta sao?

     Bây giờ Phương thị muốn hợp tác với Mộ thị, lúc này nếu anh ta động vào người phụ nữ của Mộ Viêm Huyên, vậy còn muốn hợp tác sao?

     "Hiểu lầm, hiểu lầm!"

     Giang Hào dẫn An Ninh đi, tự mình đưa cô trở về.

     Mộ Viêm Huyên nhìn thấy An Ninh say đến bất tỉnh nhân sự, mặt lúc ấy liền đen.

     "Anh họ, lần sau anh đừng bảo em đi giải quyết những chuyện này nữa nha, em cũng bề bộn nhiều việc." Giang Hào phun ra nước đắng.

     "Vội vàng gặp tình nhân?"

     "Đây là công việc của em!" Giang Hào hơi có chút nghiêm túc nói.

     "Nếu cậu thích làm việc, thì giúp tôi làm việc đi. . ."

     "Dừng!" Giang Hào vội vàng dơ tay: "Em tự do quen rồi, không muốn bị trói buộc. Người em đã mang về cho anh, đi trước đây."

     "Đúng rồi!" Giang Hào dừng lại: "Đêm nay may mắn em đến đúng lúc, bằng không đêm nay cô ấy sẽ bị Phương Tử Quân ăn sạch. Đi đây!"

     -


Đã sửa bởi heisall lúc 31.01.2017, 10:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: >3 Huyền HT, Alina.nguyen, Aloaloalo16787, Anh thu, Annaly2809, beyeu20189, Bizmindy, bthuy, Bánh Bao Bảo Bảo, Bóng tối, Băng_Tâm_520, catina, cau vong xanh, chuotcondangiu, Chíp Sún, conluanho, cubi, Duẫn Nhi, Đông Thiên, grusonii, hanayui, he0mi, Heodat, hien98, Hihihehe142, hivan, Hoa bí, hoalongchong89, huongtriples, Huỳnh Nhi, Hạt đậu nhỏ, jennyhy.loverain, joananguyen, kemdausuabap, kimquoi, King Phương Thảo, Kissynguyen, kiều Oanh Trần, Kusabana, Kuso Tekina, LalleAmy, lan linh, Lannguyen123, Lehaihau77, Lele, lonbia214, louisquy, Ltthanhthuy98, luonglyly, Lãnh Tâm Nhiên, Lê Trân, Mai Sam, mam na, Midori_88, Minhngann__, Momo, muavanroirainy, Nana_92, nerolyhongo792, Nguyenlien12a13, nguyetcat97, Ngạn hoa, nhocham99, nhociu75, ninhvan, noellen, Nấm Nấm, Nắng nhạt, Painkiller, pduongbobi, PhongHoaCôngTử, phuongannguyen, phương anh 201199, Phương_Đôreamon, Pink2205, Poon Phạm, RememberMay96, rubymoon2710, Serena, Sophie Phương, sulug2601, Suu, Sôla, sắc nữ BT, t.t.t, thienvy279, Thu phung, Thuy nguyen, thuyeujijung, Thảo linh, tiểu mạc sầu, tran thi van ly, TrangBeo, treasergold, trieutien177, truongqhuong96, trần văn việt, Tuyết Tiểu Phong, Tvt, Tôi là Trúc, Tết, Tịnh Hảo, Việt Hoài Nguyễn, vuabeovuaxau, vumai, Vũ Bối Châu, Vương Thị Thu, white, wildflower90, xanh hi vong, XUAN TRANG TRAN, Yáng yáng, zizizi96 và 2988 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

2 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/06]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

7 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Ngày em đến Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại] Tiến sĩ thất nghiệp - Hồ Như

1 ... 48, 49, 50

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

14 • [Xuyên không] Hoàng phi Sở đặc công số 11 - Tiêu Tương Đông Nhi

1 ... 34, 35, 36

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/06]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Cảm mến không sợ muộn - Tang Giới

1 ... 16, 17, 18

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94


Thành viên nổi bật 
PNam Tiểu Thư
PNam Tiểu Thư
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Lãng Nhược Y: 西兰花花 có nghĩa là Tây Lan Hoa Hoa phải ko a?
Lãng Nhược Y: có ai hơm, giúp Y dịch một câu này đi~~ *mắt lấp lánh*
Thố Lạt: pr: Mùa mận xanh rụng (Newc10)
yukichan: ok, minh se chu y, xin loi ban nha
dohuyenrua: PR:Game Nối chữ
Nhok Alone ( Bin): Yuki không đăng linh của web khác lên nhé
Nhok Alone ( Bin): Cúa mem nào hơm
dohuyenrua: PR: viewtopic.php?t=376764&p=3195219#p3195219
Xích Ảnh: Hi các tềnh yêu, giới thiệu có Ảnh vài truyện hay hay y ~~~~ <3
Libra moon: con cx v
Libra moon: oh, ta chưa bị cgai chửi bh
Nhok Alone ( Bin): ngày trc vì hắn ta con bị gái chửii  a .. cô cô g9
Libra moon: ta đi ngủ đc r
Libra moon: pp c ơn đã off tập thể
Lê Hoàng Thiên: pp
Lê Hoàng Thiên: thôi ,. chào lib ..
Libra moon: pp con
Libra moon: đẹp giả hay đẹp thật v
Lê Hoàng Thiên: Chà.. >"<^0^^0^^o^ lần đầu nghe bin thún ..
Libra moon: tuy ta ko hiểu bin ns j nhưng ta thấy hài quá
Nhok Alone ( Bin): vâng cô cô. nhưng con cx phải công nhận hắn đẹp thiệt .. lần này bin đi thiệt a ..
Lê Hoàng Thiên: Bin .. thi thoảng cũng phải khác ngày
Libra moon: haha z hả
Nhok Alone ( Bin): ối .. bin nượn típ ...
Nhok Alone ( Bin): Thiên rất la tự cao với sắc đẹp của mình a ..
Libra moon: là sao bin ?
Lê Hoàng Thiên: lib ..  có lẽ vậy .. ^_^
Nhok Alone ( Bin): OMG  lần đầu thấy Thiên khiêm tốn nói câu ko phải với SC NT

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.