Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

 
Có bài mới 23.10.2016, 11:23
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 4902
Được thanks: 11903 lần
Điểm: 13.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc - Điểm: 9
Chào các bạn. Chúng mình rất cảm ơn các bạn đã ủng hộ diễn đàn trong thời gian qua. Như nhiều bạn đã biết, diễn đàn Lê Quý Đôn là 1 trong những website tự edit/sáng tác truyện lớn nhất hiện nay. Nhưng có một thực trạng đáng buồn là rất nhiều bạn không biết điều này mà đổ xô đọc ở các WEB COPY truyện của diễn đàn. Vì vậy, chúng mình mong các bạn hãy giúp chúng mình 1 việc, để các bạn thích đọc truyện có thể biết đến chính chủ nhiều hơn và ủng hộ đúng sản phẩm thực sự, để cùng đọc những chương truyện nhanh nhất, chất lượng nhất và hoàn chỉnh nhất.

Hiện chương truyện ở dưới có giá 1 tỷ điểm (tất nhiên không ai có đủ số điểm này để đọc truyện). Cho nên các bạn đọc hãy bấm vào link này https://www.facebook.com/truyenddlqd/ph ... =3&theater, đợi chuyển qua page rồi hãy share giùm bài viết đó về tường nhà các bạn hoặc của các bạn khác, kèm theo câu "Vào nhà của chính chủ để đọc truyện nhanh nhất, chuẩn nhất cho mọi trình duyệt." hoặc bất cứ câu nào các bạn thích mà có thể giúp mọi người biết đến diễn đàn nhiều hơn.

Khi đã đủ 45 lượt chia sẻ thì số điểm của chương truyện sẽ hạ xuống 0 điểm, để TẤT CẢ CÁC BẠN có thể xem mà không phải tốn kém gì cả.

P/S: sẽ không có việc thu điểm đọc truyện cho nên các bạn cứ yên tâm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: sun520
     

Có bài mới 23.10.2016, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 4902
Được thanks: 11903 lần
Điểm: 13.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc - Điểm: 52
Chương 43:

Edit: Ngọc Hân – ๖ۣۜDiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn

***

Trong phòng thử đồ của cửa hàng thiết kế đồ cưới xa hoa hay nói đúng hơn là một gian phòng riêng biệt, điều duy nhất không giống chính là ở lối ra có màn sân khấu bằng nhung tơ rất dày rất nặng đắt đỏ che kín. Lò sưởi âm tường đốt cháy rừng rực, Lê Chính uống một ngụm cà phê, không kiên nhẫn liếc mắt nhìn về bục thử đồ một cái.

Mặt trên của bục thử đồ bằng thủy tinh dài tầm 5 phân, gương 270 độ sáng trong suốt bao xung quanh, một tấm rèm màu hồng nhạt hình dạng như cánh hoa thả xuống, dùng để che cô dâu mới thử đồ ở phía trong.

Cố Du đang chuẩn bị đổi một bộ áo cưới thiết kế cao cấp, vừa đúng lúc trên đó có mấy thứ rườm rà, phía sau lưng phần đuôi có mấy móc cài ẩn vào trong một mình cô không thể cởi ra được. Áo cưới vừa cởi được một nửa đang giắt trên người, chỉ có thể kéo một góc rèm che ra gọi người đàn ông phía ngoài nhờ giúp đỡ.

“Anh vào đây một chút.” Làn môi hồng kiều mị hấp dẫn tâm hồn người khác.

Lê Chính nhìn cô một cái, dùng di động giải quyết mấy email của công ty, lúc này mới đi vào.

Kéo rèm che ra, lọt vào tầm mắt chính là phần cơ thể trắng như gốm sứ của cô, thân trên đã hoàn toàn cởi sạch, hai đóa hoa đầy đặn tròn trịa mềm mại mờ ảo, ngay cả đỉnh nhũ hoa cũng lộ ra sắc màu bóng đẹp. Vì động tác nhẹ nhàng chậm chạp của cô mà nó khẽ lắc lư, dưới mông cô có mấy nút cài vùi vào trong, yêu tinh Cố Du mặc quần trong bằng tơ tằm, mông rất vểnh rất trắng, bao bọc lấy mông căng đầy, vô cùng dụ hoặc.

“Em không kéo được.” Chồng mình ở đây nên cô mới không để nhân viên công tác giúp đỡ, Cố Du uốn éo thân mình trong thời gian dài đã mệt mỏi, lúc nói những lời này không nhịn được ngâm khe khẽ một tiếng.

Chẳng hiểu vì sao lại nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của người nào đó.

“Anh nhanh lên một chút!” Cố Du không kiên nhẫn, vẩy mái tóc dài một cái, nhưng nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông đã biến thành sói. Cô lập tức lộ ra nụ cười giảo hoạt nâng làn váy rực rỡ rộng rãi tới gần anh ta, nhón chân lên cắn cằm anh ta một cái, hơi thở nóng bỏng phả vào người anh ta. Tay nhỏ bé từ ngực anh ta sờ xuống dưới, dọc theo thắt lưng trơn bóng hạ xuống, hướng về chỗ kia vân vê.

Cả người Lê Chính mặc một thân tây trang cắt may thủ công, càng phát ra hương vị cấm dục dụ hoặc.

Đầu ngón tay linh hoạt khều kéo thứ đồ khiến cô dục tiên dục tử hàng đêm ra ngoài.

Cố Du mở to hai mắt giả vờ cực kỳ giống: “Đây là cái gì vậy?”

Lại còn kinh ngạc hô lên một tiếng, cắn môi nghi hoặc nói: “Sao lại lớn thành như vậy rồi?”

Lê Chính không có tâm tư chơi đùa cùng cô, mạnh mẽ ấn cô xuống mặt kính, kéo người cô qua: “Loẹt xoẹt” một tiếng kéo váy lên trên, rồi nâng thắt lưng cô lên cao, đưa súng tiến vào trong.

Nhưng Cố Du không đồng ý ngay lập tức, cong mông lên xoay loạn xạ, nhất định không cho anh ta thực hiện được.

“Em không muốn đứng, rất mệt.”

Lê Chính hít thật sâu một hơi, cong khóe môi nở nụ cười, hai người mặt đối mặt môi lưỡi giao nhau triền miên, nâng một chân cô lên từ cố gắng tiến vào, treo cô ngang eo đi tới chiếc sofa rộng rãi màu đen.

Chỉ vài bước điên loạn này cô đã tới điểm, bắt bàn tay to của anh ta cắn xuống nhịn kêu rên, chờ thêm trận nữa lại ngồi trên thắt lưng anh ta xoay vặn ngang tàng chưa thỏa mãn cắn nuốt anh ta.

Làn váy cô vừa dài vừa rộng từ sofa kéo dài tới bục thử đồ, nếu không phải ái muội kiều diễm thở gấp và tràn đầy hương vị tình dục như vậy, cho dù ai nhìn thấy cũng nghĩ đây là đôi uyên ương đang vui cười ngọt ngào với nhau.

Cô cắn nuốt chậm lại cạn, như vậy Lê Chính hoàn toàn không thỏa mãn, nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ au rên khe khẽ lại cảm thấy thật sự rất gợi tình, chỉ có thể khó khăn chịu đựng thở gấp ồm ồm, chôn đầu vào đôi bồng đào mềm mại ngấu nghiến cắn nuốt.

Sau khi xong việc Cố Du nằm xụi lơ trên người anh ta, đưa tay rút khăn giấy trên bàn lau cho anh ta.

Lê Chính híp mắt hưởng thụ, đầu ngón tay vân vê kéo làn váy mỏng manh mềm mại trơn bóng của cô xuống, giọng trầm thấp mang theo dư âm nóng bỏng: “Chọn chiếc này đi, em mặc chiếc váy này rất xinh đẹp.”

Cố Du chấn động, nghiêm túc suy nghĩ một lát cuối cùng đỏ mặt gật đầu.

Tin tức này đối với đội ngũ thiết kế áo cưới cho Cố Du mà nói quả thật là tin mừng từ trên trời rơi xuống!

Quần trong của Lê Chính ướt một vùng ngay chỗ tam giác, Cố Du nhìn thấy đỏ mặt: “Nhanh thay quần đi.” Cô nói.

Cô trang điểm lại, nhìn vào gương trang điểm ở bàn hóa trang thấy mình coi như tự nhiên, lúc đó mới dám đi ra ngoài, để nhân viên công tác điều chỉnh kích cỡ lần cuối cho cô.

“Anh ta rất kiên nhẫn với cô.” Nhân viên công tác không nhịn được nói với Cố Du.

Cô Du rất khắt khe, vì chuyện áo cưới mà hôn lễ chậm lại mất một tháng.

Cố Du cười khẽ không nói gì.

Nếu không phải vì Hạ Hàm, anh ta sẽ đồng ý cưới cô sao?

Hạ Hàm là quân cờ tốt của cô, vì Hạ Hàm cô mới leo được lên giường Lê Chính, làm bạn giường cũng được, tình nhân cũng tốt. Được anh ta che chở bảo vệ nhiều năm như vậy, muốn làm gì thì làm, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Bây giờ có thể gả cho anh ta, hoàn toàn cũng vì Hạ Hàm.

Cố Du, đừng nghĩ nhiều nữa, anh ta cũng đã bằng lòng cưới cô, cô còn cái gì mà không biết đủ!

***

Hôm nay Nô-en, trong nhà chỉ có Cố Nham và Hạ Hàm.

Kiếm được cơ hội tốt đẹp như vậy, Cố Nham khó có được khi ngoan ngoãn ngây ngốc ở nhà chơi game. Hạ Hàm mặc một chiếc áo lông làm tổ trên sofa đọc sách, chỉ lộ ra một đoạn cẳng chân trắng mịn trơn bóng.

Cậu ta chơi game này loa vô cùng lớn, toàn bộ phòng khách bị bao vây bởi tiếng chí chóe của âm thanh trong game, Hạ Hàm oán giận hỏi cậu ta: “Sao không ra ngoài chơi?”

“Trừ phi cậu theo tớ đi ra ngoài.” Cố Nham vẫn chăm chú nhìn chằm chằm màn hình như cũ, trong tay ấn nút bốp bốp bốp.

Hạ Hàm lại bối rối, có chút xấu hổ: “Các cô ấy ăn mặc rất nóng bỏng hở hang, tớ không quen.”

Cố Nham nhảy dựng lên mắt sáng rực, ném đồ chơi trong tay, quỳ gối dưới chân Hạ Hàm vây chặt cô, “Rất nóng bỏng hở hang quả thật dễ phát hỏa, giống như cậu vậy thì tốt quá, mặc dù hơi giống cô gái nhỏ…. Nhưng thật ra rất đầy đủ.”

Hạ Hàm nhíu mày đạp Cố Nham một cái, phía sau lưng cậu ta chạm vào góc bàn, đau gào khóc lên rồi túm cổ chân Hạ Hàm kéo xuống dưới.

Cố Du thường đưa cô đi tham gia nhiều hoạt động xã giao, cô cũng cảm thấy rất đúng, hỏi Cố Nham: “Có chủ đề khác không? Tớ nói là, không phải ý là có tính lành mạnh.”

Cảm giác cô càng giải thích càng loạn.

Cố Nham cầm lấy tay cô, ánh mắt sáng ngời, lớn tiếng nói: “Có!”

***

Xã đoàn Trường cao đẳng cổ xưa Thường Thanh Đằng sống rất thầm kín lại khiêm tốn, Cố Nham là một thành viên trong xã đoàn đó, nói dối Hạ Hàm là vợ chưa cưới của cậu ta mới dẫn được Hạ Hàm đi vào.

Nơi này rất dễ chịu trong lành, trong đó không ít gương mặt Phương Đông, biệt thự bố trí ấm áp rộn rã, cây thông Nô-en to cũng được trang trí ngôi sao sáng rực rỡ.

Một đám người dựng sân khấu đơn giản, Microphone Karaoke ở đây đương nhiên tốt, phía đối diện còn có màn hình chạy lời bài hát, trong màn hình đang phát bài Every Breath You Take, là bài hát mà tất cả mọi người đều quen thuộc. Cố Nham đột nhiên xông lên sân khấu cướp mic, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Hạ Hàm đứng dưới sân khấu, nói cô đi lên.

Giọng cô mềm mại ngập ngà ngập ngừng nhẹ nhàng không hề có kỹ xảo nhưng lại làm ấm trái tim cậu ta, tóc dài cô thả sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm trắng nõn mang theo nụ cười ngượng ngùng. Cố Nham đứng dưới sân khấu hơi ngẩng đầu nhìn cô, cười giống như có được cả thế giới.

Có mấy nhịp cô hát không theo kịp, một chàng trai người Mỹ nhảy lên sân khấu cầm một microphone khác cùng hát song ca với Hạ Hàm.

Ca khúc kết thúc, mọi người chuyển sang nhảy, mấy tay nhảy mở âm nhạc rung chuyển cả trường, cảm giác sàn cũng hơi lắc lư. Cô chơi một lát đã cảm thấy mệt, một mình lên sân thượng trên lầu tìm chỗ yên tĩnh.

Bóng đêm tối mịt, bông tuyết bay lả tả đầy trời, cô không kiềm chế được nghĩ về nơi anh, không biết bên đó thời tiết thế nào, thật sự…. Rất nhớ anh.

Đó là mối tình đầu của cô, lại là người đàn ông đầu tiên cho cô nếm mùi vị tình dục, làm sao có thể quên được. Một mình cô thật sự sắp không kiên trì nổi nữa rồi. Trong bóng đêm mịt mờ cuối cùng cô khóc ra tiếng.

***

Cố Nham tìm một vòng trong phòng khách không tìm được người, lên ban công lầu hai hỏi mấy người mới tìm thấy cô.

Cậu ta vừa đẩy cửa ban công ra, nhìn thấy Hạ Hàm ngồi ở đó, mặt gối trên cánh tay bả vai hơi run rẩy. Cố Nham ngồi xốm xuống, xoa nhẹ đầu cô nói: “Chúng ta trở về thôi.”

Hạ Hàm chôn mặt hít hít mũi, nói một tiếng: “Ừ.”

“Sao cậu khóc?” Cố Nham đạp lên tuyết đi theo sau lưng cô, hỏi cô.

Dấu chân bọn họ nhanh chóng bị bông tuyết rơi xuống lấp kín.

“Tớ không có, vì lạnh quá thôi.” Hạ Hàm đi đằng trước cúi đầu nói dối, cô vừa nói dối thì khẩn trương, dưới chân có một hòn đá bỗng chốc bị trượt ngã.

Cố Nham lao nhanh kéo cô dậy rồi ngồi xổm xuống kiểm tra sau đó phủi sạch tuyết trên ống quần, ngồi xổm trước người cô ý muốn cõng cô.

“Không cần.” Hạ Hàm chịu đựng cơn đau đi lướt qua cậu ta, nơi này cách chỗ cậu ta đỗ xe hơi xa, còn phải đi một đoạn đường nữa.

Cố Nham nhìn dáng đi của cô hơi kỳ quái nên nhíu mày, tiến lên giữ chặt cô làm như đùa giỡn nói: “Hồi nhỏ cậu cũng ngồi trên lưng tớ, đã quên sao?”

Rốt cuộc cô thỏa hiệp để cậu ta cõng. Đáy mắt vầng lệ còn chưa kịp lau, rơi xuống trúng vào gó má đẹp đẽ của Cố Nham.

“Cố Nham, tớ rất nhớ anh ấy.”

“Tớ muốn về tìm anh ấy….” Cô khóc lớn tiếng lên, trong nửa năm này không ai nhắc tới Chung Tuyển trước mặt cô. Mặc dù như vậy nhưng phần nhớ nhung này càng để lâu càng nồng đậm, nồng đậm đến mức khiến cô hoàn toàn vỡ tung.

“Nhớ anh ta thì về tìm anh ta đi, nói cho anh ta một mình cậu kiên trì có bao nhiêu mệt mỏi, nói cho anh ta biết cậu muốn quay về, nói cho anh ta cậu – anh ta – con mẹ nó – có bao nhiêu muốn anh ta!” Cố Nham dừng bước rống lên, giọng âm u mạnh mẽ tan vào trong gió tuyết.

“Nhưng tớ không dám…” Hạ Hàm khàn khàn nói.

Nếu lúc nào cô cũng yếu đuối nhát gan như vậy thì tốt biết bao… Nhưng mà cậu ta biết, mặc dù Hạ Hàm không dám nhưng người đàn ông kia nhất định sẽ tìm đến cô.

Đây là khoảng thời gian đếm ngược, từng giây từng phút tuyên bố với cậu ta ngày cậu ta và cô ở chung không nhiều nữa, đèn đỏ sáng lên, báo hiệu nói cậu nên rời khỏi cô. Một cuộc chiến đánh nhau kịch liệt thắng thua đã định, không có bất kỳ kẻ nào đặt cược cho cậu, Cố Nham, cậu kiên trì cái gì nữa….

Cậu ta để mặc Hạ Hàm phát tiết cảm xúc, mãi đến lúc cô khóc mệt lả đi mới lái xe đưa cô về nhà.

Chuyện đêm Nô-en đó, giữa bọn họ không ai nhắc lại, nhưng Cố Nham có phần lạnh nhạt với cô hơn, thu lại tính chơi bời, một lòng một dạ dốc tâm vào Cố thị, thậm chí ngay cả nhà cũng ít về hơn.

Đầu tháng hai năm mới là hôn lễ của Cố Du và Lê Chính, hôn lễ sẽ được cử hành ở thành cổ nhỏ bé Ushuaia ở Argentina.

Tận cùng thế giới, thành phố phía Nam của địa cầu, thành phố nhỏ có núi và biển, rất khác biệt rất xinh đẹp. Nơi này mùa hè luôn tràn đầy sức sống, nhưng trong không khí luôn mang theo mát mẻ, lọt vào tầm mắt còn có núi tuyết trắng phau. Nhà ở của dân bản xứ phía trước sau đều trồng hoa nở rộ, nhà gỗ nhỏ giống như truyện cổ Grimm miêu tả vậy.

Vì vóc người cô dâu phụ rất cao rất đẹp nên Cố Du không hài lòng đổi người, tạm thời bắt Hạ Hàm thế vào.

Hạ Hàm một thân váy trắng hở vai ôm sát người bao trùm mông, tôn lên dáng người vô cùng đẹp của cô, mặc dù yểu điệu nhỏ bé nhưng trước lồi sau vểnh. Tóc dài bối lên lộ ra trán trơn bóng,  đúng tuổi khí phách tươi sáng, thu hút vài tinh anh trong thương giới ở độ tuổi thành hôn liếc mắt nhìn qua. Trong tay cô cầm bó hoa đứng đầu đoàn phù dâu, nhìn buổi hôn lê rất không dễ dàng của cậu và Cố Du, hốc mắt đỏ lên, Cố Du quay đầu gửi Hạ Hàm ánh mắt “Không được khóc.” Bên kia đứng đầu đoàn phủ rể là một người tà khí đẹp trai, vóc người cao lớn, trước hôn lễ Cố Du đã phàn nàn nhất định phải đổi Doãn Trạm, vì anh ta cướp đoạt sự nổi bật của chồng mình rồi.

Đợi đến lúc nghỉ ngơi, lập tức có mấy chàng trai tinh anh trong thương giới tới tuổi lấy vợ kéo tới.

“Hi, phù dâu nhỏ, hôm nay em rất xinh đẹp!”

Hạ Hàm có chút mất tự nhiên, khẩn trương đáp lại: “Cảm ơn.”

“Muốn cảm ơn anh thì chờ sau khi kết thúc uống với anh hai chén, được không?”

Đám cưới của cậu cũng xem như mình làm chủ một nửa, đương nhiên Hạ Hàm không tiện từ chối, gật đầu đồng ý.

Người đàn ông kia cực kỳ cao hứng, nắm tay Hạ Hàm muốn hôn, Hạ Hàm cảm thấy không hay, cương quyết rút tay về, từ chối: “Cảm ơn anh tới tham dự lễ cưới của cậu tôi, nếu lúc kết thúc mà có thời gian, nhất định tôi sẽ uống với anh vài ly.”

Người đàn ông kia chính là người Luân Đôn, ái muội nói với Hạ Hàm: “Không phải người Trung quốc có một câu châm ngôn “Nói là làm” sao, đã đồng ý với tôi, lại từ chối sợ là không tốt đâu.”

Anh ta vừa dứt lời đã bị Cố Nham đánh ngã lăn quay, điều này đối với đàn ông đang săn gái đẹp thì cực kỳ căm tức, đứng thẳng dậy vừa định nổi điên thì thấy đó là đại thiếu gia nhà họ Cố, chỉ có thể tức giận chạy đi.

Chờ người đàn ông kia đi xa, Cố Nham nhìn chằm chằm Hạ Hàm, phừng phừng lửa giận, nắm chặt tay Hạ Hàm kéo ra ngoài.

Hạ Hàm bị cậu ta kéo chạy chầm chậm, cố gắng giao cốc đế cao cho bồi bàn, đợi đến chỗ ít người cô mới né tránh cậu ta: “Cố Nham! Cậu thả tớ ra!”

Nhưng Cố Nham lạnh mắt nhìn cô, nói: “Ngay cả lời hẹn cậu cũng không từ chối được sao?”

Bị cậu ta vung cổ tay khiến cô thiếu chút nữa ngã sấp xuống, đoạn cổ tay bị cậu ta nắm chặt có vết tích màu đỏ, Hạ Hàm nhíu mày: “Cố Nham, cậu đang nói cái gì, hôm nay là lễ cưới của cậu, khách lớn hơn chủ, chẳng lẽ cậu không hiểu sao?”

Cố Nham áp sát gần cô, trên gương mặt tuấn tú kia toàn khí lạnh, hơi thở lạnh lẽo đánh vào mặt cô, nhưng lại gằn từng tiếng nói: “Được, vậy cậu nói với tớ, ai là khách, ai là chủ, nói!”

Hết chương 43


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Nhu Bạch, dichetdi, hueyeuthuong
Có bài mới 29.10.2016, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 4902
Được thanks: 11903 lần
Điểm: 13.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc - Điểm: 54
Chương 44:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

***

“Cố Nham, rốt cuộc cậu làm sao vậy?” Giọng điệu Hạ Hàm lạnh dần, muốn nói chuyện rõ ràng với cậu ta.

Hơi thở cô trong trẻo thơm ngọt, khiến cậu ta trong nháy mắt giảm bớt cơn nóng giận.

“Thôi, nói gì cậu cũng không hiểu đâu.” Cậu ta thả tay xuống hít sâu một hơi xoay người rời đi, Hạ Hàm nhìn theo bóng lưng thẳng tắp cứng rắn của cậu ta, trong lòng có chút buồn bực.

Sau lễ cưới hoành tráng xa hoa, Cố Du khó có khi thu lại tính khí gây gỗ với Lê Chính, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ta.

Bờ biển thị trấn nhỏ gió đêm mát mẻ xen lẫn chút tình cảm ấm áp, cô xem mấy tấm hình chụp ở buổi hôn lễ mà nhiếp ảnh gia gửi tới hết sức hài lòng.

Cố Du thay một chiếc váy dài màu trắng thanh lịch, tóc dài thả sau lưng, trang điểm nhẹ nhàng, cả người tươi mát như hương bạc hà.

Có một buổi biểu diễn vô cùng náo nhiệt ở sân khấu ngoài trời bên bờ biển, một mình Hạ Hàm đứng xem một lát thấy nhàm chán quá, người ở đây cô không quen ai ngoại trừ Cố Nham, nhưng nghĩ đến Cố Nham….

Xa xa có chiếc xe thể thao màu đen rất quen thuộc, Hạ Hàm đi cà nhắc xuyên qua đám đông nhìn ra, nhưng chiếc xe thể thao đã sớm không thấy bóng dáng.

Dưới tình thế cấp bách trở về khách sạn đêm nay ở lại, vừa lên lầu hai gặp Doãn Trạm đang nửa ép buộc một cô gái vào gian phòng cuối cùng kia, còn nghe được anh ta thấp giọng trong trẻo gọi “Tình Tình.”

Hạ Hàm không thèm để ý chỉ xem như Doãn Trạm nổi tính hoa hoa công tử, cô vội chạy đi, khi vào phòng của Cố Du thì thở gấp, Lê Chính đang ở đó, thấy cô thở gấp gáp một mạch thì hơi nhíu mày.

Hạ Hàm gọi một tiếng “Cậu,” mới lướt qua Lê Chính đi đến bên cạnh Cố Du.

“Có phải Cố Nham đi rồi không ạ?” Cô hỏi Cố Du.

Cố Du lắc đầu tỏ vẻ không biết, vừa định cầm điện thoại ra gọi cho Cố Nham, Hạ Hàm đã nói: “Em gọi không được.”

Nhưng cô vừa nói xong bên kia Cố Nham đã nghe máy, trái tim Hạ Hàm lập tức nguội lạnh, cô chọc cậu ta chỗ nào chứ, thậm chí ngay cả điện thoại của cô cũng không chịu nghe máy!

Cố Du vừa hỏi Cố Nham vừa cầm tay Hạ Hàm tiêu sái ngồi xuống. Trong điện thoại, Cố Nham nói người vô cùng ngột ngạt, lái xe đi hóng gió, tạm thời sẽ không rời khỏi Ushuaia. Cố Du không nói gì, dùng ánh mắt hỏi Hạ Hàm muốn nói chuyện với Cố Nham không.

Hạ Hàm lắc đầu không muốn.

“Tính tình Cố Nham âm tình bất định (giống kiểu tính tình lúc nắng lúc mưa), tức chết chị rồi!” Cố Du cúp máy rồi nói với cô.

“Hai người cãi nhau hả?” Cố Du nghi hoặc, hồi nhỏ không thấy hai người bọn họ cãi nhau nhiều lắm.

“Không có.” Hạ Hàm nói.

“Tiểu tử thối đáng ăn đòn, đừng để ý đến nó!” Cố Du còn nói thêm, “Hàm Hàm, đi qua xem ảnh chụp này.”

Hạ Hàm gật đầu cùng xem ảnh chụp buổi hôn lễ hôm nay với Cố Du, Cố Du vừa trượt phóng to hình ảnh nhắm ngay tấm phù dâu nhỏ xinh đẹp.

“Gửi tấm hình này qua cho anh em để cậu ấy xem.” Cố Du đưa di động cho Hạ Hàm, bảo cô gửi ảnh chụp cho Hạ Cần. Hạ Cận đang làm nhiệm vụ trong bộ đội đặc chủng, về mặt xuất ngoại cực kỳ nghiêm ngặt, trên cơ bản hoàn toàn không được phép nên hôn lễ của Lê Chính không tham dự được.

“Chừng nào Hạ Cận và Tân Dao tổ chức hôn lễ thì chúng ta có thể trở về.” Cố Du hả hê nhìn thoáng qua Lê Chính.

Cô gái này lắm mưu ma chước quỷ, Lê Chính hoàn toàn không có cách nào trừng trị, nên dứt khoát rời đi, tặng phòng này cho hai cô gái.

Hạ Hàm không để ý đến ý tứ trong lời nói của Cố Du, nói: “Tân Dao mang thai nên có lẽ là phải đợi, ít nhất chờ cục cưng đầy tháng cơ thể chị ấy bình phục ạ.”

“Tân Dao mang thai rồi!” Cố Du kinh ngạc hô lên: “Khi nào thì sinh?”

“Dự tính ngày sinh là tháng tám.”

Còn lâu như vậy ư! Cố Du nghĩ.

Cô cẩn thận dè dặt hỏi: “Đứa nhỏ sinh ra em sẽ về thăm chứ?”

“Đương nhiên.” Hạ Hàm trả lời rất dứt khoát.

“Chị với em cùng đi!”

“Đúng rồi, em vừa thấy Doãn Trạm và một cô gái vào phòng ở lầu hai…” Doãn Trạm tiếng xấu vang xa, vượt qua cả thương nhân xấu xa. Ở trong mắt Hạ Hàm chính là tính tình lưu manh, cô sợ người con gái kia bị bắt nạt.

“Em nói chắc là Ngôn Chỉ Tình, có phải là một cô gái rất trắng, đầu cao hơn em một chút?” Giọng Cố Du nghe qua rất yên tâm.

Gần giống như cô ấy miêu tả, Hạ Hàm gật đầu.

“Về nước bọn họ sẽ kết hôn, Doãn Trạch rất yêu cô ta, nhưng chị vẫn cảm thấy Tình Tình rất dễ bị lừa, cô gái tốt như vậy ở với hắn ta làm gì không biết.”

“Đúng rồi, Ngôn Chỉ Tình là người thành phố A, về sẽ giới thiệu cho bọn em quen nhau.”

***

Tết âm lịch ở thành phố A, đầu đường cuối ngõ tất cả đều có không khí vui mừng hân hoan, bác sĩ không dễ dàng gì cho Chung Tuyển nghỉ phép mấy ngày, mẹ Chung cũng không để anh đi đâu, chỉ cho anh ngây ngốc ở nhà.

Chung Thác ở nước ngoài, tết âm lịch năm nay cũng không về, con lớn tính tình bướng bỉnh cứng nhắc, ba mẹ hai người cũng quen rồi nên lười khuyên bảo. Nhưng hôm mồng năm, Hà Tử Xuyến ôm đứa nhỏ đi qua chơi.

Mẹ Chung vừa thấy cháu trai nước mắt đã sắp rớt ra, bà lén lau đi, gấp gáp đi tới ôm cháu trai vào trong ngực. Chung Nghiêm cũng ở đó, không nhịn được nhéo khuôn mặt trắng trẻo mập mạp của cháu mình, rồi nói với Hà Tử Xuyến: “Yên tâm, mừng năm mới năm nay nó không về, mau vào trong sưởi ấm đi.” Hai người lớn vẫn luôn lo nghĩ không biết Hà Tử Xuyến có bằng lòng tới hay không.

Hà Tử Xuyến cởi áo khoác, thấy Chung Tuyển đang ngồi trên sofa trong phòng khách, người nhìn qua rất có sức sống.

Hai người không nói chuyện, Chung Tuyển cũng bế cháu nhỏ yếu ớt vào trong ngực. Đứa nhỏ không khóc khiến người ta cảm thấy yên tâm, còn chưa phát triển đã giống Chung Thác rồi.

Có thể do đói bụng, mẹ Chung lôi kéo Hà Tử Xuyến đi lên lầu cho bú, lúc này mới lặng lẽ nói chuyện với Hà Tử Xuyến.

Chung Thác để lại tiền cho cô ta, đủ xa xỉ để nuôi lớn vài Chung Hàng, cho nên mẹ Chung không lo lắng về phương diện kinh tế của Hà Tử Xuyến. Bà chỉ lo lắng cô gái lần đầu tiên làm mẹ, lại sống một mình có thể chịu được hay không. Sau khi Chung Thác đi, nói để đứa nhỏ cho Hà Tử Xuyến, mặc dù mẹ Chung không đồng ý nhưng không xoay chuyển được ý của con trai mình.

Tuy Hà Tử Xuyến đã làm mẹ nhưng vẫn ngại ngùng, một mình ôm con trai vào phòng ngủ mới cởi áo cho cục cưng ăn. Chung Hàng cọ miệng vào ngực mẹ, mắt nhắm lại tay nhỏ bé cầm thứ thơm ngon mình đang ăn.

Cô nhìn con trai lỗ mũi chua xót, không biết quyết định của mình đối với Chung Hàng là đúng hay sai. Nhưng nếu vì đứa nhỏ mà uất ức mình, để Hàng Hàng đối mặt với ba mẹ chiến tranh lạnh, cô cảm thấy như vậy là rất tàn nhẫn với con trai.

Chung Hàng ăn no đã ngoan ngoãn ngủ, mẹ Chung vừa bưng canh gà đi vào, bảo Hà Tử Xuyến uống lúc còn nóng hổi. Khí nóng trong chén canh gà bằng sứ trắng phả vào mặt cô khiến ánh mắt cô càng mịt mờ.

“Cơ thể Chung Tuyển không có chuyện gì nghiêm trọng chứ ạ?” Hà Tử Xuyến hỏi.

Mẹ Chung hài lòng, gật đầu rồi hừ một tiếng, nói: “Nó nghĩ cái gì mẹ còn không biết ư! Còn không phải muốn nhanh chóng đi tìm cô gái nhỏ kia sao!”

“Mẹ, chú ấy và Hạ Hàm khó có được tâm đầu ý hợp, mẹ đừng ngăn cản bọn họ, tính tình Hạ Hàm tốt lại hiểu chuyện, là cô gái hiếm gặp.”

“Tốt cái gì mà tốt!” Mẹ Chung hừ một tiếng: “Gần một năm rồi cũng không trở về thăm nó một lần!”

“Mẹ bảo sao cô ấy trở về được, bạn học kia của Hạ Hàm đến nay còn chưa tìm được. Mẹ cũng biết, mất tích mà chưa tìm được thi thể, cô ấy tuổi còn nhỏ như vậy, gặp chuyện như thế không chịu nổi là đúng.”

“Có gì mà không chấp nhận nổi, gả vào đây người bên ngoài còn dám nói lời ong tiếng ve sao!”

Hà Tử Xuyến thấy bà nói thế cũng cười cười.

Mẹ Chung nhéo mặt Hà Tử Xuyến, tức giận nói: “Con nói thử mẹ nói đúng hay không!”

“Hai đứa bọn con đều là đứa nhỏ không mẹ, gả vào đây mẹ cũng rất yêu thương, nhưng sao không ở lại được! Lần trước gặp ông Hạ, thấy ông ấy tóc bạc một tầng. Đúng rồi, bé gái kia tên là Diệp Vấn nhỉ, hình như trong nhà gặp phải chuyện kiện tụng, ba cô bé có thể phải ngồi tù, ai da….”

“Tử Xuyến, đêm nay con ở lại đây đi, phòng mẹ cũng thu dọn xong rồi.” Mẹ Chung không nỡ xa cháu trai.

Hà Tử Xuyến buông bát, nói: “Không được, sáng sớm mai con trở về, phải trả phòng khách sạn sợ không kịp thời gian.”

Đã giữ không được mẹ Chung cũng không miễn cưỡng, bà chỉ lo lắng một mình Hà Tử Xuyến chăm sóc đứa nhỏ sẽ rất vất vả.

“Mẹ con vẫn luôn giúp con, mẹ yên tâm đi không có chuyện gì đâu.”

“Mẹ của con mẹ đây còn không biết sao! Ngay cả lúc con sinh đứa nhỏ ra bà ta cũng không chăm sóc, Hàng Hàng bà ta bằng lòng giữ hộ sao!”

Cô không biết ba là ai, từ nhỏ được dì nuôi tới lớn, lỡ bước chân vào làng giải trí. Sau khi có Hàng Hàng, mẹ cô chỉ miễng cưỡng chăm sóc qua loa lúc cô sinh rồi không xuất hiện nữa. Nói như vậy không đúng, đúng phải là khi mẹ lại bị ngươi đàn ông kia lừa tình lẫn tiền mới xuất hiện khóc lóc kể lể với cô một trận, sau đó từ chỗ cô cầm tiền chạy lấy người. Từ khi cô hiểu chuyện tới lớn, đàn ông bên cạnh mẹ luôn luôn thay đổi, bọn họ có trẻ tuổi đẹp trai lịch sự, có trung niên mập mạp, có phóng đãng không kiềm chế được…. Cô thường xuyên nghĩ ba cô là người thế nào? Hồi cũng to gan hỏi, nhưng đổi lại chính là mẹ hung hăng đánh cô một trận. Cô còn nhớ rõ ngày đó cô lớn bụng tìm tới bà ta, bị bà ta quăng một bạt tai, mắng cô không biết đủ, mắng cô không tốt! Cho cô vẻ ngoài đẹp như vậy mà thậm chí ngay cả một người đàn ông cũng không giữ được!

Hà Tử Xuyến nghẹn lời, nước mắt chảy không ngừng lại được, nức nở nói không thành câu: “… Một mình con có thể chăm sóc tốt cho Hàng Hàng, chờ Hàng Hàng đến tuổi đi nhà trẻ, con sẽ tìm một công việc ổn định. Mẹ yên tâm, nếu như không được nhất định sẽ đến tìm mẹ….”

Mẹ Chung cũng đau lòng, cúi người ôm lấy Hà Tử Xuyến, vỗ lưng cô dỗ dành: “Hàng Hàng còn đang bú sữa sao con lại có thể khóc chứ, được rồi được rồi, mẹ không làm khó dễ con nữa.”

Hàng Hàng trắng trẻo mập mạp, mẹ Chung cũng rất yên tâm. Quê cô là một thị trấn nhỏ ở Giang Nam, yên tĩnh trong lành, không mấy người nhận ra thân phận minh tinh của Hà Tử Xuyến. Mẹ Chung tức giận là ở chỗ sao Chung Thác lại có ý chí sắt đá như vậy, lúc trước quyết tâm cưới cô gái về cũng không ngăn cản được, bây giờ nói bỏ là cứ như vậy mà bỏ.

***

Tết Nguyên tiêu hôm nay Chung Tuyển khó khăn lắm mới có thể tụ tập một chút với Hạ Cận, hai vợ chồng Hạ Cận lái xe tới đón anh. Bọn họ mua nhà mới, Chung Tuyển hỏi bọn họ khi nào thì chuyển vào ở.

“Đã chuẩn bị xong cả rồi, nhưng tớ còn chưa yên tâm, nên chờ Tân Dao sinh xong, cơ thể bình phục khỏe lại đã. Coi như dùng làm phòng kết hôn, nhà này để lại cho Hạ Hàm, để khi nó trở về cũng có chỗ đặt chân.”

Hạ Cận nhíu mày kích thích anh: “Nhưng cậu phải nhanh nhẹn lên, với kiểu này tớ sẽ không gả em gái cho cậu đâu.”

“Đúng rồi, mau đưa ảnh chụp gửi cho Chung Tuyển!” Tân Dao trong phòng bếp bên kia nói.

Ảnh chụp rất nhanh truyền tới, anh mở ra, thấy là ảnh chụp đám cưới, nhìn không ra có gì khác thường. Có thể cảm nhận được bỏ sót gì đó, anh phóng đại hình ảnh lên thì thấy đáy mắt cô phù dâu bên cạnh cô dâu mới đầy nước mắt, một thân váy trắng mềm mại dịu dàng, trong phút chốc hô hấp của anh hơi nghẹn lại.

Trái tim bỗng chốc được lấp đầy, sau đó kịch liệt đập mạnh, Tân Dao đi tới cười hì hì hỏi: “Đẹp không?”

Chung Tuyển ngây ngốc gật đầu.

Tân Dao lại thở dài lắc đầu: “Hàm Hàm càng ngày càng xinh đẹp, sao em cảm thấy anh không xứng với cô ấy!”

“Trước kia đúng là cô ấy sùng bái anh, trở về nhìn thấy anh như vậy không biết còn cần anh nữa hay không. Cố Nham và cô ấy là thanh mai trúc mã, sao em cảm thấy anh sắp không còn đất diễn nữa rồi.”

Chung Tuyển bị hai vợ chồng nhà này kích thích sắp hộc máu, anh nhìn thoáng qua Hạ Cận: “Phụ nữ có thai đều độc miệng như vậy sao?”

Hạ Cận ở bên kia lặng lẽ gật đầu. Tân Dao đi qua đánh anh, Hạ Cận vừa chịu đựng vừa che chở bụng cô.

Anh lại im lặng phóng to ảnh chụp màn hình, rồi cẩn thận lưu lại.

Có tấm hình này, thời gian tới hồi phục sức khỏe cũng không tính là khó khăn, ít nhất buổi tối sẽ không trắng đêm khó ngủ.

Bọn họ vừa xong việc thì Hạ Hàm gọi điện thoại qua, ba người ở đây bỗng chốc đều khẩn trương. Hạ Cận vốn không thể nói dối với em gái bảo bối được, Chung Tuyển lại không thể nghe điện thoại, chỉ có thể để phụ nữ có thai đại nhân tới nghe máy.

Tân Dao ngồi bên cạnh Chung Tuyển, mở loa ngoài ra.

“Hàm Hàm, sao gọi điện thoại về?”

“Muốn hỏi thăm tình hình của bọn chị thế nào?” Bên đầu dây kia điện thoại Hạ Hàm nói: “Sao có tiếng vọng thế ạ?”

“À, chị vừa mới rửa tay nên mở loa ngoài.”

“Dạ, thân thể ba khỏe không, em gọi điện cho ba, ba cứ bảo không có chuyện gì.”

“Năm sau bọn chị dẫn ba đi kiểm tra sức khỏe, em yên tâm.”

“Cục cưng khỏe không?”

“Khỏe, chị cũng mập hơn mấy kg đấy.” Tân Dao nhìn thoáng qua Chung Tuyển, nói: “Hàm Hàm, hát một bài cho cục cưng nghe đi, em dỗ nó ngủ, nó đang đạp ở trong bụng chị nè.”

Hạ Hàm bị Tân Dao lừa mờ mịt gật đầu, tìm một chỗ yên tĩnh không người hát một bài đồng dao tiếng Anh đơn giản vào ống nghe.

Giọng cô mềm mại ngập nga ngập ngừng ấm áp, tinh tế giống dòng suối nhỏ vuốt ve vết tích mỗi một vết sẹo trên người anh, bao gồm cả trái tim. Chung Tuyển cúi đầu ấn huyệt thái dương, lặng lẽ đỏ hốc mắt.

Đối với giọng cô mà lưu luyến si mê đến trình độ này, anh nhất định là điên rồi.

Tiếng hát đầu bên kia điện thoại bỗng dưng im bặt.

“Cục cưng ở tháng tuổi này chắc hẳn là chưa thể đá chị?”

“… Nó giống như anh em vậy, khá lớn.” Tân Dao hoàn toàn luống cuống lừa dối cô.

“Như vậy à…. Tân Dao, chị đừng dùng điện thoại nhiều, không tốt cho em bé đâu.” Hạ Hàm giống như một người lớn dặn dò cô.

“Ái chà, sao em giống anh em dạy chị thế.”

Bên kia Cố Du đang gọi cô, Hạ Hàm vội cúp máy nói một lát nữa sẽ gọi qua.

Sau đêm nay Hạ Cận đuổi Chung Tuyển về bệnh viện, trong xe hai người đàn ông đều trầm mặc vì cú điện thoại vừa rồi, vẫn là Hạ Cận mở miệng trước: “Nếu không tớ gọi nó về nhé.”

“Không được, bộ dạng này của tớ cô ấy về chỉ càng khóc ác liệt hơn, chờ tớ khỏe lên chút đã, tớ sẽ đi tìm cô ấy rồi quyết định tất cả mọi chuyện.”

Anh nói quyết định, Hạ Cận hiểu có ý gì, trải qua nhiều chuyện như vậy anh cũng đã hoàn toàn tin tưởng cậu ấy, cũng yên tâm giao Hạ Hàm cho cậu ấy cả đời.

Cảnh đêm thành phố A lạnh lẽo vô tình, bất kể việc đời thay đổi như thế nào, nó vẫn muôn màu muốn vẻ như một Bloody Mary (Truyền thuyết kinh dị phương Tây – Theo baike.baidu.com), hấp dẫn khác thường, nhưng anh lại nghĩ tới đường ranh giới giữa sống chết. Một bên là quang cảnh ấm áp ánh sáng dịu nhẹ, một bên là vách núi chênh vênh sâu thẳm không thấy đáy. Giữa lúc ý thức mơ hồ anh quay mặt do dự đi tới phương hướng ánh sáng dịu nhẹ, lại nghe thấy giọng quen thuộc gọi tên anh, đột nhiên kéo anh từ địa ngục về.

Em không tin số mệnh, em chỉ tin anh.

Hết chương 44


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Nhu Bạch, dichetdi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An Trúc Nhi, aries.quynh, Hitory, lucia pham, Miumiu9x, Murasaki, NTVH, phan cong danh, phạm ngọc hân, teddy95, tinndv và 988 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.