Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Bá yêu mưu tình - Hân Hân Hướng Vinh

 
Có bài mới 22.11.2012, 18:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 20:26
Bài viết: 463
Được thanks: 2607 lần
Điểm: 27.81
Có bài mới [Hiện đại] Bá yêu mưu tình - Hân Hân Hướng Vinh - Điểm: 7
Bá yêu mưu tình

images

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Editor: aoikazuki + diepdiep

Beta: ninhhainhi

Poster: popcorntiger

Nguồn: http://diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Trong mắt Phong Cẩm Thành, Kê Thanh tựa như con thỏ nhỏ không có chút lực sát thương, đáng yêu nhu thuận, nghe lời. . . Nhưng khi con thỏ nhỏ nhu thuận nghe lời này dùng răng cắn anh một nhát, anh mới hiểu rõ ràng, thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người . . .


Mục lục:
Chương 1  - Chương 2

Chương 3  -  Chương 4  -  Chương 5

Chương 6  -  Chương 7

Chương 8  -  Chương 9  -  Chương 10

Chương 11  -  Chương 12

Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15

Chương 16  -  Chương 17

Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20

Chương 21  -  Chương 22

Chương 23  -  Chương 24  -  Chương 25

Chương 26  -   Chương 27

Chương 28  -  Chương 29  - Chương 30

Chương 31  -  Chương 32

Chương 33  - Chương 34  -  Chương 35

Chương 36  -  Chương 37

Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40

Chương 41  - Chương 42

Chương 43  - Chương 44  -  Chương 45

Chương 46  -   Chương 47

Chương 48  -  Chương 49  - Chương 50

Chương 51  - Chương 52

Chương 53  - Chương 54  -  Chương 55

Chương 56  -  Chương 57

Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60

Chương 61  -  Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 2  - Ngoại truyện 3  -  Ngoại truyện 4

Ngoại truyện 5  -  50 câu hỏi vợ chồng



Đã sửa bởi aoilazy lúc 23.11.2012, 20:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.11.2012, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 20:26
Bài viết: 463
Được thanks: 2607 lần
Điểm: 27.81
Có bài mới Re: Bá yêu mưu tình - Hân Hân Hướng Vinh - Điểm: 44
Chương 1:

Trốn tránh hai năm, nhưng tình huống gặp lại thế này, Kê Thanh phát hiện bản thân vẫn còn rất khẩn trương, tay cô không tự chủ được run rẩy, vì muốn kìm chế nó, cô chỉ có thể nắm thật chặt hai tay, gần như dùng hết dũng khí cùng can đảm cả đời, tới đối mặt Phong Cẩm Thành, chồng của cô, không, phải nói là chồng trước đi!

Dù sao từ hai năm trước, cô đã để lại tờ giấy li hôn cùng chữ kí cho anh, cô dùng mười năm thầm mến người đàn ông, nhưng hôn nhân chỉ duy trì được một năm, liền trống vắng không thể tiếp tục, cô sớm nên biết, anh sẽ không thuộc về cô, vĩnh viễn sẽ không, chỉ tiếc, cô hiểu được điều này quá muộn.

Một năm hôn nhân làm tiêu tan hết tất cả kì vọng của cô, cô thật sự rất ngu ngốc, nhưng đối mặt với anh như vậy, ngoại trừ khẩn trương còn có sợ, đến tột cùng là sợ cái gì? Chính cô cũng không rõ, trừ sợ, sâu trong đáy lòng Kê Thanh còn có nỗi nhớ ti ti lũ lũ không ngừng không dứt, cô còn muốn anh, buông không được, cũng không bỏ được.

Phong thiếu từ trước đến nay rất ưu nhã, giống như quý tộc thời Anh quốc trung cổ, cái loại quý khí từ trong tỏa ra, có chút xa cách, xa cách đến mức, Kê Thanh thầm mến anh mười năm, sau đó thêm một năm làm vợ anh, vẫn cảm thấy mình giống như người ngoài.

Dáng anh rất đẹp, dùng từ xinh đẹp hình dung một người đàn ông, có vẻ không ổn, nhưng Kê Thanh không nghĩ được từ hình dung khác. Trên thực tế, trong mười năm thầm mến anh, Kê Thanh đều thấy tự ti. Ở trước mặt anh, cô luôn cảm giác bản thân vô cùng tầm thường, tầm thường đến đáng thương, tầm thường giống như người hầu của anh.

Mặc dù xinh đẹp, nhưng không tạo cảm giác nữ tính cho người khác, rất đàn ông, rất bá đạo, bản thân anh kín đáo, rút đi vỏ ngoài ưu nhã, càng giống như một con sói bá đạo, hơn nữa ở trên giường. . . Anh không yêu cô, một chút cũng không yêu, Kê Thanh có thể cảm thấy rõ ràng, anh ở trên người cô chỉ thuần túy phát tiết, không mang theo mảy may tình yêu.

Có lúc, Kế Thanh cảm giác bản thân giống như gái điếm rẻ tiền, cái loại đưa tới tận cửa kia..., cô biết rõ, anh cưới cô, hoàn toàn là do áp lực gia đình. Còn nữa..., cô đối với anh có chút chỗ dùng, thực tế rất tàn khốc, cách ảo mộng tình yêu trong đầu cô một khoảng rất xa, rất xa.

Tử Thấm nói cô ngây thơ, ngớ ngẩn không giới hạn, sao lại tin tưởng thế gian này có thứ gọi là tình yêu, mặc dù có, cũng không thuộc về chuyên môn thế tục nam nữ của anh. Nếu là cô trước kia, đáy lòng còn tồn tại chút hi vọng, giờ phút này cô hoàn toàn tỉnh ngộ.

"Tiểu Kê, đây là Phong tổng, đơn hàng bên ngoài của chúng ta, làm phiền Phong tổng giúp một tay mới thuận lợi đạt được… cô mời Phong tổng một ly, sau này còn có rất nhiều cơ hội hợp tác. Phong tổng, đây là Tiểu Kê phụ tá công ty chúng tôi, sau này còn phiền ngài chăm sóc nhiều hơn. . . . . ."

"Kê?". Ánh mắt Phong Cẩm Thành lạnh thấu xương, nhưng chỉ một cái chớp mắt liền biến mất.

Cuối cùng cũng xuất hiện, lại trong tình huống thế này, Phong Cẩm Thành đem cắn răng nghiến lợi nuốt vào bụng, nhẹ nhàng đảo qua Kê Thanh, vô cùng khó chịu phát hiện, cô gái nhỏ này sống thật không tệ, có thể nói là tốt hơn, hình như còn mập thêm một vòng, so với da bọc xương trước kia, còn nhiều thêm một điểm quyến rũ thướt tha.

Nói thật, cưới cô, ban đầu chẳng qua cũng là thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Dù sao cũng đã đến tuổi, trong nhà sắp xếp thỏa đáng, kết hôn thì kết hôn, thêm một cô vợ đối với Phong Cẩm Thành mà nói, không hề có sự khác biệt. Phong Cẩm Thành không phải hạng người lương thiện gì, hơn nữa đã có tôn trọng, thì phải dùng nguyên tắc, nếu cô đã gả cho anh, anh cũng sẽ không khách khí.

Tối hôm đó ăn cô, phản ứng của cô, cho tới bây giờ, kí ức cũ trong Phong Cẩm Thành vẫn còn rất mới, cô ở trong ngực mình ngây ngô. . . Rõ ràng đau nhức mồ hôi trên trán cũng từng giọt rơi xuống, hai cánh tay mảnh mai vẫn như cũ ôm chặt lấy anh, cắn môi, buồn bực rên rỉ từ kẽ răng đi ra, chui vào lỗ tai anh, làm anh có một loại khoái cảm làm nhục. . . . . .

Dù thân thể trẻ trung gầy yếu, không có chút kỹ xảo phản ứng, vẫn làm anh đạt được thỏa mãn. Xong việc, cả người cô rúc vào trong ngực anh, càng giống một con thỏ nhỏ, biết điều như vậy, đáng yêu như vậy.... Nhưng một con thỏ anh cho rằng đáng yêu nhu thuận như vậy, để lại một tờ thỏa thuận ly hôn liền chạy vô ảnh vô tung.

Lúc anh dần dần nghiêm túc, lúc anh dần dần để ý. . . Phong Cẩm Thành không khỏi cắn răng, cho tới bây giờ, thậm chí ngay cả nguyên nhân ly hôn anh cũng không rõ, anh không cho rằng anh nợ phong lưu ở bên ngoài. Thật ra thì, trước đó anh đã xử lý hết phụ nữ bên ngoài không còn một mống rồi, anh chỉ muốn ôm con thỏ nhỏ của mình an tĩnh qua ngày.

Đáng tiếc, thoải mái không được mấy ngày, con thỏ nhỏ liền chạy; hai năm sau, lại đột nhiên nhảy ra trong tình huống này, thật làm cho anh đến răng nhỏ cũng ngứa ngáy. Phong Cẩm Thành ánh mắt lóe lóe, ưu nhã giơ ly rượu trong tay: "Kê tiểu thư, tên họ thật hiếm gặp, người cũng xinh đẹp, tôi mời trước một ly". Nói xong, ngửa cổ uống một hơn, sau đó, cầm cái ly không bình tĩnh nhìn cô.

Sắc mặt Kê Thanh có chút trắng, loại xã giao thế này, Kê Thanh rất ít tham gia, lần này hoàn toàn là bất đắc dĩ, bởi vì thư ký xin nghỉ, cô là phụ tá phụ trách tài vụ, liền bị ông chủ lôi đi, nhưng rượu. . . . . .

Kê Thanh nhìn ly rượu bị nhét trong tay, ngẩng đầu nhìn Phong Cẩm Thành một cái, chợt hiểu được. Người đàn ông này sẽ không để cho cô sống dễ chịu, sâu trong ánh mắt xa cách của anh, lộ ra một chút ánh sáng hung ác. Đúng a! Đường đường là Phong thiếu mặt mũi bị cô quét hết, cho dù là ly hôn, làm sao có thể để cô nói trước, đây quả thực là thập ác bất xá. (10 tội không thể tha)

Kê Thanh khẽ nở nụ cười, nụ cười này theo khóe môi mờ mịt đi ra, Kê Thanh giơ ly rượu lên, một câu hai nghĩa: "Chuyện trước kia đã qua, sau này còn xin Phong tổng nhiều hơn theo Phật". Ngửa cổ, làm một ly, sảng khoái vô cùng.

Nụ cười trên mặt Phong Cẩm Thành có chút dừng lại, âm hiểm trong mắt không dấu không cản để lộ ra, rơi trên người Kê Thanh, được hồi lâu mới dời đi, ngồi xuống chỗ ngồi, quay người nói chuyện với người bên cạnh, mặc kệ Kê Thanh tại trận.

Kê Thanh khẽ cười khổ một tiếng, để ly rượu xuống, nhỏ giọng nói câu xin lỗi, đứng dậy đi ra ngoài. Vào phòng rửa tay cuối hành lang, cô ghé vào bồn cầu, cổ họng thủ sẵn nôn rượu ra. Mặc dù nôn ra, nhưng vẫn cảm thấy rõ ràng sau lưng bắt đầu ngứa ngáy, gãi mấy cái cũng không được, càng ngày càng ngứa.

Mở vòi nước, dùng nước lạnh tấp vào mặt, nước lạnh như băng bắn lên mặt, Kê Thanh không khỏi rùng mình một cái, đầu hơi o o choáng váng. Cô cầm di động gọi điện cho ông chủ, chắc là ông chủ cảm thấy có lỗi với cô, không nói nhảm nhiều, trực tiếp đồng ý cho cô đi trước.

Kê Thanh cực lực chịu đựng cơn ngứa sau lưng, đi ra ngoài. Triệu chứng dị ứng nghiêm trọng, làm cô có chút choáng đầu hoa mắt, căn bản không chú ý Phong Cẩm Thành đang ôm cây đợi thỏ bên ngoài phòng rửa tay. Cô vừa ra liền bị Phong Cẩm Thành bắt lấy tay, kéo túm đi ra ngoài. . . .

Kê Thanh giãy dụa hai cái không được, anh gắt gao nắm chặt cô liều mạng kéo về phía trước, cả người toát ra một luồng khí nóng nảy, chỉ quay đầu liếc cô một cái. Kê Thanh không dám phản kháng nữa, mặc anh lôi kéo cô, một đường lảo đảo ra khỏi tiệm cơm.

Vừa ra khỏi tiệm cơm, Kê Thanh không tự chủ được lạnh run cả người, mới nhớ tới áo khoác vẫn còn bên trong chưa lấy. Gió lạnh đầu mùa đông thổi vào người, có chút lạnh thấu xương, Kê Thanh giãy dụa một cái: "Tôi, áo khoác của tôi còn ở trong. . . . . .".

Phong Cẩm Thành quay đầu liếc cô một cái. Trong ấn tượng, cô chưa bao giờ mặc qua trang phục như thế. Áo sơ mi mỏng manh bao lấy nửa người trên, mở ra mấy nút, trên cổ thắt một cái khăn lụa nhiều màu, buông xuống, theo gió bay bay. Dưới chiếc váy đen dài quá gối đi một đôi cao gót chừng 7cm, độ cao như vậy, ước chừng vẫn thấp hơn anh nửa cái đầu. Cô thay đổi rất nhiều, so với trước kia, nhiều thêm một phần phụ nữ độc lập cùng lưu loát trong nghề nghiệp, không phải là thứ Phong Cẩm Thành thích.

Phong Cẩm Thành cau mày, cởi xuống áo khoác len lông cừu của mình đắp lên người cô, động tác này liền đem cô vững vàng vòng vào lồng ngực, nửa ôm nửa giữ hướng tới bãi đậu xe.

Phong Cẩm Thành mở cửa tay lái phụ, nói câu ra lệnh thật trầm: "Lên xe!".

Kê Thanh lại cắn môi cúi đầu không nhúc nhích, loại phản kháng tiêu cực này, làm Phong Cẩm Thành trong lòng chứa chất lửa giận nửa ngày liền tăng vọt, đưa tay nắm cằm của cô, cưỡng bách nâng lên: "Tôi nói em lên xe, không nghe thấy sao? Hả?".

Kê Thanh cắn mối nhìn anh, được một lúc mới nhỏ giọng nói: "Chúng ta đã ly hôn. . . .".

Cô còn chưa nói xong, liền bị Phong Cẩm Thành ôm ngang người, trực tiếp ném vào trong xe, hung hăng đóng cửa lại, bản thân đi vòng qua lên xe, khởi động. Vù một tiếng, xe xông ra ngoài, xung lực quá lớn, Kê Thanh chưa kịp cài dây an toàn, thân thể bổ nhào lên phía trước, vội vàng bám lấy tay vịn, mới không bị đụng chảy máu đầu.

Mới rồi phản kháng giãy dụa, đã dùng hết tất cả can đảm của Kê Thanh, lúc này cô thật sự sợ anh, thậm chí ngay cả liếc nhìn anh một cái cũng không dám. Cô luôn luôn nhát như chuột, hơn nữa, cô thật sự không muốn, cũng không thể, lúc này cùng Phong Cẩm Thành nói chuyện. . . . . .

Vừa mới rồi trong chớp mắt kia, Phong Cẩm Thành gần như có loại xúc động muốn bóp chết người phụ nữ kia. Cô còn dám nói chuyện ly hôn với anh. Hai năm không thấy, lá gan cũng lớn hơn rồi. Anh đã từng thề, cô cả đời này đừng nên xuất hiện trước mặt anh, nếu xuất hiện, chuyện sau này cũng không do cô quyết định, trước phải cùng cô tính toán lại nợ nần sổ sách. . . . . .

Oán hận trong lòng Phong Cẩm Thành đi lên, gân xanh sau gáy cũng nhảy lên, Kê Thanh cũng không còn tâm tư để sợ nữa. Vừa rồi bên ngoài trời lạnh, còn chưa có cảm giác, lúc này trong xe đã nóng lên, cảm thấy sau lưng một trận ngứa ngáy khó chịu. Cô vừa muốn gãi, lại bị Phong Cẩm Thành hung hăng đánh tới một cái, anh đánh rất mạnh, làm tay cô có chút tê dại: “Nếu em dám gãi, tôi sẽ chặt móng của em. . .".

Xe vòng một cái dừng lại, Kê Thanh mới phát hiện, ngoài cửa sổ chính là Bệnh viện Nhân dân. Còn chưa khôi phục lại tinh thần, liền bị Phong Cẩm Thành trực tiếp bế lên. A. . .! Đột nhiên bị nâng lên, Kê Thanh không khỏi hô nhỏ một tiếng, theo bản năng ôm chặt cổ anh, Phong Cẩm Thành ôm cô đi vào.

Kê Thanh chợt thấy như vậy không ổn, giãy hai cái: "Anh, anh thả tôi xuống, tôi tự đi. . . . . .". Bước chân Phong Cẩm Thành hơi ngừng, cúi đầu nhìn cô: "Em cử động nữa xem, có tin tôi sẽ ném em ra ngoài hay không".

Tin, Kê Thanh tuyệt đối tin Phong Cẩm Thành sẽ làm được, người đàn ông này cho tới giờ luôn tùy ý làm bậy, vả lại đối với cô lúc nào có nửa phần thương tiếc. . . . . . Đăng kí, xem bệnh, đóng phí, lấy thuốc. . . . . . Ngồi trong phòng truyền nước biển, Kê Thanh nhìn kim tiêm trên tay thở dài, khẽ nghiêng đầu, bên kia cách cửa không xa, anh đang gọi điện thoại.

Thân thể khẽ nghiêng, nửa bên mặt ẩn trong bóng tối, khiến cho hình dáng vốn tuấn mỹ của anh, càng thâm thúy hơn. Thế đứng bình thường như vậy, vẫn như cũ tạo cảm giác ngọc thụ lâm phong, cùng thời điểm cô lần đầu tiên nhìn thấy anh giống nhau như đúc. . . . . .


Đã sửa bởi aoilazy lúc 23.11.2012, 20:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.11.2012, 17:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 20:26
Bài viết: 463
Được thanks: 2607 lần
Điểm: 27.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá yêu mưu tình - Hân Hân Hướng Vinh - Điểm: 41
Chương 2:

Từ khi Kê Thanh còn rất nhỏ ba mẹ cô đã chia tay, Kê Thanh đi theo mẹ. Lớn hơn một chút, mẹ bị ung thư tuyến tụy qua đời, Kê Thanh mười sáu tuổi, một lần nữa trở về Kê gia sống.

Ba Kê Thịnh đã cưới vợ khác. Những năm này con đường làm ăn của Kê Thịnh thuận lợi. Thời điểm Kê Thanh trở lại Kê gia, Kê Thịnh đã nhậm chức ở bộ tài nguyên quốc gia, trong trí nhớ là căn nhà tiểu tứ hợp viện còn có hoa viên.

Trương Yến mẹ kế Kê Thanh là một nghệ sĩ kinh kịch, có danh tiếng hay không Kê Thanh không hiểu, cũng không biết. Chỉ là lần đầu tiên tới Kê gia, một sân khấu nghệ thuật to lớn được chiếu ra từ tấm gương trong phòng khách, hình như có chút danh tiếng.

Mẹ kế Trương Yến đối với cô không phải không tốt, chẳng qua là khách khí, cái loại khách khí xuất ra từ trong lòng, làm Kê Thanh từ ngày đầu tiên bước vào Kê gia, có cảm giác không thuộc về nơi này. Trong tiềm thức cô cảm thấy đây không phải là nhà của mình, nhà của cô là căn phòng đơn nhỏ cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau. Cuộc sống mặc dù bình thường, nhưng giữa mẹ con có loại xương thịt thâm tình ấm áp.

Ở Kê gia, Kê Thanh triệt triệt để để là một người ngoài, cha bề bộn nhiều việc, mỗi ngày không phải họp thì chính là xã giao không hết. Đối với Kê Thanh là con gái vợ trước, mặc dù có áy náy, nhưng cũng chỉ coi là gánh nặng.

Kê Thanh cảm thấy, mình ở trong mắt cha chính là một gánh nặng, dính dáng đến máu mủ, ném không ra, gỡ không được. Nhưng gánh nặng là cô đây, nếu như có lựa chọn, cha tuyệt đối sẽ không đeo trên lưng.

Kê Thanh trong thời kì phản nghịch, gặp phải hoàn cảnh gia đình phức tạp như thế, bắt đầu từ nhu thuận nghe lời chuyển sang trốn học, gây họa, gây chuyện. . . . . . Phàm là chuyện phiền toái cô gây ra, vĩnh viễn không phải cha ra mặt, càng không phải là mẹ kế, mà là thư kí Vương trong văn phòng của cha.

Thân tình thiếu thốn, vật chất lại đầy đủ. Mẹ kế rất rộng rãi, tiền tiêu vặt mỗi tháng, gần như có thể vượt qua phí sinh hoạt một tháng của cô cùng mẹ trước kia. Tiền của dư dật, dùng tiền để đuổi cô, đây là một loại tâm lý bài xích.

Ánh mắt mẹ kế nhìn cô cũng không nghiêm nghị, nhưng luôn lộ ra ý tứ cô là thứ phiền phức. Kê Thanh trở nên nhạy cảm dị thường, thiếu nữ mười sáu tuổi cái tốt khó học, học cái xấu lại vô cùng dễ dàng, hẹn hò, trốn học, hút thuốc, uống rượu. . . . . . Những thứ này giờ đây trên người Kê Thanh, không thấy được chút nào dấu vết, có chăng cũng chỉ là đoạn quá khứ ngắn ngủi đã từng chân thật tồn tại qua.

Cuộc đời cô cũng không phải hoàn toàn vặn vẹo, mà người đã đem cuộc sống của cô phát triển theo hướng đúng đắn, chính là Phong Cẩm Thành. Anh có lẽ cũng không biết bản thân có bao nhiêu ảnh hưởng tới cô.

Trường Kê Thanh đi học không tính là trọng điểm trong thành phố, học sinh tốt xấu phân hóa rất nghiêm trọng. Lúc Kê Thanh học trung học năm nhất còn là học sinh khá giỏi, đến trung học năm hai thì bị cản trở, từng bước bị kéo ra khỏi học sinh gương mẫu, cùng những học sinh tồi hòa lẫn với nhau, chơi bời tối trời tối đất.

Lần đầu tiên gặp Phong Cẩm Thành, là ở một quán bar hội viên cao cấp, Kê Thanh theo chân một đám người tới. Đối với chuyện ra vào những nơi thế này, cô vẫn không quen mấy. Âm nhạc ầm ầm, đèn chiếu ngũ sắc dưới sàn nhảy, một chọi một đôi, nhìn qua có mấy phần men rượu, làm người ta có loại kích thích muốn sa đọa.

Kê Thanh không biết nhảy, an vị ngồi một bên uống đồ, cái loại cocktail vị ngọt ngọt còn có vị hơi cay, màu sặc sỡ giống như nước ngọt.

Nguyên nhân Kê Thanh thích uống, là do sau khi uống qua đầu óc có chút lâng lâng, giống như có thể quên đi phiền muộn hiện tại. Trong nhóm người này, Kê Thanh tương đối có nhân khí, dáng dấp không thể nói là thật xinh đẹp, nhưng mi thanh mục tú, trên người có một vẻ u buồn sớm trưởng thành, cùng phản nghịch cô độc, cô so với những cô gái cùng tuổi có sức quyến rũ hơn.

Hơn nữa hấp dẫn các cậu con trai trong thời kì phản nghịch, cái loại mơ hồ thích cùng ái mộ, khiến cho Kê Thanh rất được hoan nghênh, mặc dù cô không thích nói chuyện, mặc dù cô xem ra có chút biệt lập, cũng không tệ lắm.

Kê Thanh từ chối lời mời nhảy của một cậu trai quen biết, cô không biết nhảy. Trên thực tế, mười lăm năm trước kia, cuộc sống của cô rất đơn giản. Cô không biết nhảy kiểu đấy, mà biết nhảy điệu dân tộc. Từ tiểu học đến trung học năm nhất, luôn luôn đến cung thiếu niên học nhảy điệu dân tộc, lên trung học năm hai mới bỏ.

Ở chỗ này nhảy điệu dân tộc đại khái sẽ thành trò cười, Kê Thanh cực kì hiểu mà dấu dốt, vì vậy cũng sẽ không lộ cái dốt dễ dàng. Từ phương diện khác mà nói, cô cũng là người không dám thể hiện.

Cô buồn so ngồi một chỗ. Lúc đang chán muốn chết, nhóm người Phong Cẩm Thành tiến và., Kê Thanh cũng như những cô gái khác, thích trai đẹp, mà bốn người kia ai với ai cũng đẹp trai, còn có khí tráng mạnh mẽ.

Kê Thanh sở dĩ chú ý tới Phong Cẩm Thành, là vì anh có ngũ quan xinh đẹp đến không thể bắt bẻ, còn có cái loại giơ tay nhấc chân cũng tao nhã, đi tới phía trước, phối hợp cùng ban nhạc thổi một khúc saxophone êm ái, ưu nhã mà tỏa sáng. Phong Cẩm Thành đứng phía trước, tựa như vì sao tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời đêm, ở góc độ của Kê Thanh, chỉ có thể ngước nhìn.

Mà vì sao ấy một giây tiếp theo, đột nhiên đáp xuống bên người cô, lấy đi cái cốc trong tay cô, hai mắt tỉ mỉ chu đáo nhìn cô, vỗ vỗ cái trán của cô: "Cô nhóc về nhà sớm chút đi, chỗ này không phải nơi nhóc nên tới, chờ lớn lên một chút rồi trở lại cũng không muộn. . . . . .".

Phong Cẩm Thành chắc chưa từng nghĩ tới, số lần lương tâm phát giác không nhiều lắm trong cuộc đời mình, gần như cũng dùng trên người vợ anh. Kê Thanh thế nhưng lại là lần đầu tiên được nếm tư vị thầm mến, trước kia hẹn hò, cũng chỉ là liều lĩnh mà thôi. Thời điểm Phong Cẩm Thành lần đầu tiên đến gần cô, cái kiểu như tiếng tim đập giống tiếng trống đánh, còn có ngẩn ngơ nhìn anh, cả người nóng lên, ý thức có triệu chứng ngốc đi, lần nữa nhắc cho cô, rằng cô thích người đàn ông này. . . . . .

Nếu như hai người lúc ấy không có tiếp xúc, có lẽ Kê Thanh cũng sẽ không thầm mến quá lâu, cho nên nói, duyên phận giữa nam nữ là một trong những nhân tố quyết định, có thể dẫn tới phân hợp cả đời.

Không đến mấy ngày sau, Kê Thanh đang ở trong nhà gặp được Phong Cẩm Thành. Khi đó Kê Thanh mới biết, thì ra cha Phong Cẩm Thành là lãnh đạo cũ của ba cô, mẹ Phong Cẩm Thành là người mê kinh kịch, thường đi xem mẹ kế Trương Yến diễn xuất. Hai nhà những năm này qua lại, mặc dù không xa không gần, nhưng cũng có một đoạn liên lạc.

Phong Cẩm Thành hiển nhiên không nhận ra cô. Ban ngày anh xinh đẹp hơn, cái loại xinh đẹp quá mức chói mắt, Kê Thanh đứng bên cạnh anh, không tự chủ được mà tự ti mặc cảm. Mà Kê Thanh ở trên người Phong Cẩm Thành, cũng ngoài ý muốn được lĩnh giáo sự nhiệt tình của mẹ kế.

Thì ra bà là người nhiệt tình như vậy, có thể tự mình đáp lời với mẹ Phong, cũng rất có sách lược, chuyển hướng đem em gái giới thiệu cho Phong Cẩm Thành biết.

Trương Yến rất trẻ tuổi, em gái nhỏ tuổi nhất của bà ta cũng tầm tuổi Phong Cẩm Thành, mà mục đích thì vô cùng rõ ràng, chính là muốn em gái của mình trèo lên được Phong gia.

Em gái Trương Yến rất ưu tú, học hệ tin tức của một trường đại học nổi danh, bộ dạng cũng xinh đẹp, so với Kê Thanh còn có một loại xinhh đẹp chói mắt. Đáng tiếc bên cạnh Phong Cẩm Thành mỹ nữ quá nhiều, em gái Trương Yến mặc dù xinh đẹp, Phong Cẩm Thành cũng không thèm để vào mắt.

Dây nhân duyên này Trương Yến dắt không thành, nhưng lại vô hình chung kích thích Kê Thanh. Cô đột nhiên ý thức được sự chênh lệch giữa mình với Phong Cẩm Thành, loại trình độ chênh lệch này khiến cô muốn bản thân trở nên ưu tú. Lúc đó Kê Thanh không có ý nghĩ sau này muốn gả cho Phong Cẩm Thành, chỉ là muốn đem khoảng cách giữa hai người rút ngắn một chút. Tóm lại, tâm tư thầm mến của thiếu nữ luôn là điều khó hiểu . . . . . .

Cô lần nữa trở lại làm học sinh gương mẫu nhu thuận, thời điểm tốt nghiệp trung học, cũng như ý nguyện thi được vào trường đại học nổi danh. . . . . .

Tiếng điện thoại di động vang lên kéo Kê Thanh từ trong kí ức xa xôi trở lại, cô khẽ xoay cái cổ có chút ê ẩm, mới ý thức được mình đã ngây ngốc nhìn anh lâu như vậy, mà thời gian bao lâu rồi, anh vẫn đứng bên cửa sổ nói chuyện điện thoại như cũ. . . . . .

Ánh mắt Kê Thanh tối lại, anh luôn bận rộn như thế, khi ấy vừa mới kết hôn, nửa tháng không thấy mặt cũng là chuyện bình thường. Kê Thanh đưa tay vào túi xách lấy điện thoại, dùng một tay có chút cố sức, tay kia còn đang truyền nước vừa mới muốn dịch chuyển tới đây, lại bị một đôi tay đè lại. . . . . .

Kê Thanh ngẩng đầu, Phong Cẩm Thành cau mày liếc cô, đưa tay lấy điện thoại trong túi xách đưa cho cô. "Cám ơn. . . . . .". Kê Thanh cúi đầu nói một tiếng, giọng nói có chút trầm thấp, ở trong phòng truyền nước biển lại dị thường rõ ràng. Ánh mắt Kê Thanh lướt qua màn hình di động, không khỏi ngẩn người, có chút chần chờ. . . . . .

Cô chần chờ, làm Phong Cẩm Thành có chút buồn bực, ánh mắt xẹt qua màn hình, không thấy rõ, cô đã nhanh chóng ấn nút từ chối cuộc gọi. Phong Cẩm Thành chau chau mày: "Là ai? Sao không nhận điện thoại?". Còn chưa dứt lời, điện thoại Kê Thanh lại vang lên.

Kê Thanh chưa kịp tắt, điện thoại di động đã chuyển tới trong tay Phong Cẩm Thành, Phong Cẩm Thành nhìn chòng chọc cô một cái, đè xuống nút trả lời: "Này, tìm ai?".

Kê Thanh theo bản năng níu chặt váy trước ngực, nhìn anh không chớp mắt. . . . . "Này, tìm ai?" Phong Cẩm Thành hỏi lại lần nữa, ống nói bên kia liền cắt đứt, truyền đến tiếng máy bận ù ù.

Hai người dựa vào rất gần, qua loa, Kê Thanh cũng nghe được rõ ràng, gần như lập tức đoạt lại di động: "Tôi, điện thoại của tôi, sao anh lại tùy tiện nhận?".

Ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Phong Cẩm Thàn. Ngón tay thon dài đột nhiên nắm lấy cằm cô nâng lên, Kê Thanh có chút hoảng sợ quét qua mắt anh, chớp chớp rồi nhanh chóng hạ rèm mắt xuống, điệu bộ trốn tránh giống hệt khi xưa. . . . . .

Phong Cẩm Thành sở dĩ biết rất rõ biểu tình của Kê Thanh, anh hai năm qua sống cuộc sống như một hòa thượng, vợ chạy, anh thế nhưng lại như bị trúng tà; trong hai năm này, gần như mỗi ngày mỗi đêm, đều nhớ tới từng cái nhăn mày của vợ anh, từng vẻ mặt, từng ánh mắt, từng nụ cười. . . . . .

Mỗi một lần tăng lên nhiều như vậy, Phong Cẩm Thành phát hiện, thì ra cô vợ nhát như chuột trong trí nhớ, có vẻ mặt sinh động như vậy. Khi chột dạ, không dám nhìn thẳng mắt anh, khi nói dối, lông mi sẽ run run di động, thư thái, tinh tế mềm nhũn lầm bầm hai tiếng, như thể muốn đòi mạng anh. . . . . .

Ánh mắt Phong Cẩm Thành xẹt qua gò má có chút đỏ ửng của cô, rơi xuống môi cô, màu hồng nhàn nhạt, mà mùi vị của nó. . . . . . Không có dấu hiệu nào báo trước, Phong Cẩm Thành không hề nghĩ ngợi, cúi đầu một cái, liền ngậm chặt màu phấn hồng trơn bóng kia . . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: .Bảo Bối., Bora, caduoi, dqhoa, gamE___0ver, gaubeodauhoi, Hoàng Quyên, keobong, Lam Khả Nhi, maithy1997, Majestic-12 [Bot], MicaeBeNin, Ngocanh98, phuogot_93, Thuyxanh1990, Thảo Vi, Tóc Xoăn, Tô Hương Quỳnh, Wild_cat, YếnVân và 1120 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.