Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

 
Có bài mới 26.07.2017, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 498
Được thanks: 6282 lần
Điểm: 31.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 41
Chương 81
Editor: Linh Đang

     Buổi tối Quan Hòa Quang cùng Quan Triệt đều không trở về, Quan Hành cùng Lương Kiều bồi Tưởng Du ăn cơm xong, lại đợi rồi lập tức rời đi.

     Thừa dịp Quan Hành đi lấy xe, Tưởng Du giữ chặt Lương Kiều, nhét vào trong tay cô một bao lì xì tương đối dày. Lương Kiều cả kinh, vội vàng chắp tay sau lưng: “Chao ôi chao ôi chao ôi dì à! Cháu không nhận đâu!”

     “Cầm lấy đi.” Tưởng Du cũng lười qua lại nhún nhường với cô, kẹp lì xì vào dây lưng của cô: “Chút tâm ý của dì và chú, đừng từ chối, lần đầu tiên tới nhà  nhất định phải có lì xì, đây là quy củ của nhà chúng ta.”

     Lương Kiều đành phải nhận lấy, lúc bóp thì độ dày khả quan, lần đầu tiên trong đời nhận lì xì mà sợ hãi nhiều hơn mừng rỡ.

     “Cảm ơn dì...”

     Tưởng Du gật gật đầu: “Được rồi, trở về đi, đi đường cẩn thận.”

     Lương Kiều thu lì xì vào trong túi, lúc lên xe bị Quan Hành thấy vẻ rối rắm trên mặt, buồn bực hỏi cô: “Sao lại là vẻ mặt này? Mẹ anh vì để em chia tay anh mà dùng tiền đập em?”

     Lương Kiều thắt dây an toàn: “Đoán đúng một nửa.”

     “Không thể nào?” Quan Hành trừng mắt nhìn, vẻ mặt không thể tin: “Mẹ anh keo kiệt như thế, phí chia tay cũng không cho?”

     “...” Lương Kiều lườm anh một cái: “Trong đầu anh chứa bao nhiêu tuồng mẹ chồng con dâu cẩu huyết? Dì không bắt em rời khỏi anh, hơn nữa còn đưa cho em một bao lì xì lớn, siêu siêu lớn!”

     “Ôi! Làm anh sợ nhảy dựng.” Quan Hành thở phào nhẹ nhõm, khởi động xe: “Có lì xì để cầm rồi mà sao còn mất hứng thế?”

     “Em sợ hãi ...” Lương Kiều thở dài: “Vừa cao hứng vừa sợ hãi.”

     Mặt mũi Quan Hành tràn đầy lơ đễnh: “Cho thì em nhận lấy, sợ hãi cái gì? Trong một bao lì xì thì có thể có bao nhiêu tiền, lúc anh đưa cho em một trăm vạn cũng không thấy trong lòng em sợ hãi.”

     Lương Kiều chậc một tiếng: “Vậy có thể giống nhau sao.”

     Xe lái trên đường cái vắng vẻ, Quan Hành duỗi tay xoa xoa đầu tóc của cô: “Đừng nhận rồi vớ vẩn, em hãy suy nghĩ đến những cái thẻ kia của anh, là gì so với bao lì xì nhỏ này.”

     Hình như cũng có đạo lí, tròng mắt Lương Kiều chuyển chuyển, lấy lì xì ra đếm.

     “Uây! Con số này thật may mắn!” Đếm xong một xấp Mao gia gia mới tinh rồi nhét lại, cái miệng nhỏ của Lương Kiều liên tục líu lo: “Ngày mai ba ba mời con đi ăn cơm, con muốn ăn cái gì?”

     Quan Hành mất hứng trừng mắt nhìn cô: “Ở trước mặt anh không được phép tự xưng ba ba.”

     Lương Kiều lấy lệ trả lời một câu, tiếp tục hưng trí bừng bừng hỏi: “Một bữa tiệc lớn tiêu chuẩn thế nào? Có hứng thú không? Hoặc là nồi lẩu thịt xiên quán ven đường, anh muốn ăn cái nào?”

     Quan Hành sâu sắc liếc cô một cái: “Anh chỉ muốn ăn em...”

     Lương Kiều nửa nheo mắt lại, liếm liếm môi: “Rất biết chọn đấy, tiểu tử ~” Cô ngồi dậy, tiến lại gần Quan Hành một chút, tay chậm rãi sờ từ bắp đùi anh lên: “Anh muốn ăn ở chỗ nào? Phía trên, hay là phía dưới?”

     “...” Quan Hành dùng sức nhắm hai mắt lại, một tay bắt lấy tay cô đang làm loạn ấn cô về chỗ, sau đó rít từ trong kẽ răng ra một câu: “Trở về sẽ thu thập em!”

     Lương Kiều liếc nhìn đũng quần anh đã khẽ phồng lên, ngã vào ghế ngồi vui mừng khôn xiết.

     Buổi tối tất nhiên là không thể thiếu một ân ái triền miên mãnh liệt, buổi sáng lúc tỉnh lại rửa mặt phát hiện cần cổ một mảng dấu vết ái muội lớn, Lương Kiều nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, súc miệng vài ngụm nổi giận đùng đùng chạy đến, níu lấy Quan Hành đang nướng bánh mì đánh đòn hiểm: “Có phải anh cố ý hay không?! Biến thành như thế này sao em đi làm được!”

     Quan Hành trốn bên cạnh không ngăn được nhếch miệng lên: “Chao ôi chao ôi chao ôi đừng đánh! Không phải anh cố ý, ai bảo em quyến rũ anh như vậy, người đàn ông thân thể cường tráng nhiệt huyết sôi trào tốt như anh, thật tình khó mà có thể kiềm chế nổi...”

     Khó mà kiềm chế? Ha ha...

     Lương Kiều vịn bả vai anh nằm sấp lên, cắn trên cổ anh một phần nhỏ da thịt hung hăng hút vài hơi, lúc buông ra anh chưa hết giận lại đá một cước.

     Quan Hành sờ sờ chỗ bị cô hút qua, trở về phòng soi gương, chậc hai tiếng. Như thế này mà đi làm sẽ làm đám người không có cuộc sống sinh hoạt tình dục rất ngưỡng mộ đây...

     Sau khi tan việc hai người cùng đi ăn cơm, có phần văn kiện khẩn cấp phải đưa đến tổng công ty, Quan Hành liền lái xe chở Lương Kiều về tổng bộ Quan Ý một chuyến trước, giao văn kiện cho anh cả liền vội vã chạy xuống tìm Lương Kiều.

     Hơi đối diện với đường cái là cao ốc Dư thị, lúc Quan Hành xuống phát hiện Lương Kiều đang đứng ở ven đường khom người nói chuyện với người trong chiếc xe màu đen.

     Đó là xe của Bạch Kinh Trì, Quan Hành nhận ra.

     Mặc dù trước là vì ân oán của Phong Miểu Miểu cùng Dư Nhĩ, nhà họ Quan cùng nhà họ Dư cũng nháo qua một chút không vui, nhưng kể từ sau khi chú của Dư Nhĩ là Dư Duyên Đông trở về chủ trì đại cục, quan hệ của hai nhà đã hòa hoãn rất nhiều, Quan Hành cùng hai vợ chồng Bạch Kinh Trì và Dư Nhĩ đã từng có vài lần có duyên, nhất là Dư Nhĩ còn là bạn tốt của Lương Kiều, sau đó không ít lần cũng đi đi lại lại, Quan Hành cũng liền đi tới lên tiếng chào.

     Thời gian trước hai vợ chồng này xin nghỉ phép xuất ngoại, hình như là bởi vì công việc quản lí vụ sở của Bạch Kinh Trì xảy ra tình huống khẩn cấp, cho nên sớm kết thúc hành trình về nước. Lương Kiều cùng Dư Nhĩ đang tán gẫu vui vẻ, Quan Hành cùng Bạch Kinh Trì không hài lòng, ở một bên không yên lòng hàn huyên.

     Chờ hai người phụ nữ cuối cùng cũng líu ríu hết tâm tình kết, Quan Hành không thể chờ đợi được đi qua ôm Lương Kiều: “Đi thôi, thời gian không còn sớm.”

     Dư Nhĩ trừng mắt to nhìn cánh tay anh vòng ở bên hông Lương Kiều một hồi, lại ngó ngó anh, khẽ hừ một tiếng, như có chút không cam lòng nói với anh: “Vận khí của anh thật tốt...”

     “Đúng thế.” Vẻ mặt Quan Hành tán thành, hết sức thành khẩn gật đầu: “Gặp được cô ấy chính là toàn bộ may mắn của tôi.”

     Có lẽ thấy thái độ của anh cũng tốt, vẻ mặt Dư Nhĩ dễ nhìn hơn một chút, hẹn Lương Kiều thứ hai đi làm tóc, sau đó liền vui thích theo sát ông xã nhà mình về nhà.

     Lương Kiều đứng cạnh quay người lại ôm lấy Quan Hành, chọc chọc mặt anh theo thói quen, cười hì hì hỏi: “Anh mới vừa nói cái gì? Em không nghe rõ, lập lại lần nữa đi.”

     “Không nói gì mà.” Quan Hành cố làm ra vẻ không biết, ôm lấy cô hướng đi tới xe bên cạnh.

     Lương Kiều nhảy một cái lấy đà sau đó khóa lên cổ anh theo thói quen, sau đó lại cúi xuống, khiến thắt lưng anh phải ngửa ra. Quan Hành chao ôi ô ai da khoa trương kêu lên: “Giết người rồi! Cứu mạng!”

     “Nói mau nói mau, nói liền tha cho anh khỏi chết.”

     Quan Hành cò kè mặc cả với cô: “Vậy em thả anh ra trước.”

     Tay Lương Kiều khẽ buông ra, Quan Hành nhân cơ hội bắt lấy cổ tay cô, lưu loát xoay người đào thoát khỏi sự trói buộc của cô, sau đó bàn tay chụp tới ôm cô vào trong ngực, cúi đầu hôn.

     Một nụ hôn lâu nhiệt tình kết thúc, Lương Kiều nhìn anh ánh mắt long lanh, Quan Hành thoả mãn liếm liếm môi, sung sướng nói: “Dùng miệng nói không bằng dùng miệng làm, em cảm thấy thế nào?”

     Lương Kiều lau miệng, lại nói: “Anh cả vừa mới đi qua.”

     “...” Quan Hành lập tức quay đầu lại nhìn quanh vài cái, không thấy được người khác cũng không thấy được xe, lại quay lại, không lắm để ý nói: “Mặc kệ anh ấy, một cẩu độc thân.”

     Hai người dính lấy nhau một hồi rồi lên xe đi ăn cơm, không có để ý đến góc đường đằng sau khu vực xanh hoá có bóng người.

     Bởi vì ghét bỏ đồ ăn Pháp quá rườm rà, cuối cùng Lương Kiều chọn một quán ăn Trung Quốc vừa mới khai trương, danh tiếng của quán này không nhỏ, giai đoạn trước khai trương lại có chiết khấu ưu đãi, bởi vậy lúc này trong tiệm chật kín cả người.

     Lương Kiều cùng Quan Hành đến hơi trễ, xếp hàng hơn mười phút mới tìm được vị trí.

     Ngược lại hương vị rất khá, Quan Hành cùng Lương Kiều chen chúc ở ghế dài, ăn một bữa cơm đều dính lấy nhau, gắp thức ăn đút cơm này nọ đều không cần nói, lại quá đáng là này hai người này đang ăn cơm thì miệng lại tiến gần đến nhau, sau khi ăn xong em gái nhỏ ở bàn bên cạnh bò lên dài liên tục tò mò nhìn bọn họ chằm chằm.

     Về sau bị mẹ của bé phát hiện, vội vàng ôm cô con gái nhỏ lại, một bên ánh mắt mang khinh bỉ cùng tức giận khiển trách bọn họ. Dường như Lương Kiều còn nghe thấy chị ta lầm bầm một câu “Đạo đức bại hoại” gì đó, lập tức ôm lấy Quan Hành hôn một cái thật vang.

     Bởi vì khách cũ quá nhiều, nhân viên phục vụ không giúp được, tính tiền phải tự mình đến quầy hàng. Lương Kiều soái khí ném ví tiền cho Quan Hành, một bộ giọng điệu đại gia nói: “Cầm đi tiêu xài!”

     Quan Hành cúi đầu cắn một cái ở khóe miệng cô: “Em cứ phóng túng đi.”

     Anh đến quầy hàng đi tính tiền, Lương Kiều liền ngồi tại chỗ chơi di động, không quá hai phút, chợt nghe một tiếng thét kinh hãi: “Cẩn thận - - “

     Giọng nói kia bởi vì kinh hoảng mà thay đổi, nhưng cả ngày lẫn đêm nghe qua nhiều lần như vậy, quen thuộc đã đến sâu tận xương tủy, cũng sẽ không gây trở ngại cô nhận ra đó chính là giọng nói của Quan Hành.

     Cô vô thức quay đầu, còn chưa tìm thấy Quan Hành ở chỗ nào, trước đã thấy rõ khuôn mặt dữ tợn của người phụ nữ áo mũ chỉnh tề cách cô không xa.

     Phong Miểu Miểu?

     Lương Kiều đang bị vây trong mờ mịt chưa kịp phản ứng.

     Phong Miểu Miểu bưng một nồi inox đi tới chỗ Lương Kiều, con mắt quở trách cô như muốn nứt ra, như có huyết hải thâm cừu với cô.

     Có lẽ cũng bị một tiếng hô to kia hù dọa, bước chân của cô ta đột nhiên ngừng, ở cách Lương Kiều không đến hai mét, giơ tay lên, một nồi nước còn hơi nóng cuồn cuộn giội thẳng tắp về phía cô.

     Vị trí Lương Kiều ngồi là ở ghế dài phía bên trong, hiện tại muốn né ra đã là không thể nào, theo bản năng cô muốn chui xuống dưới mặt bàn, vừa mới cúi người xuống cũng cảm thấy được trên lưng có một lồng ngực khoan dung đè đến, tiếp theo bên tai liền nghe thấy một tiếng kêu thống khổ.

     Sau phút giây yên tĩnh ngắn ngủi, trong nhà ăn lập tức một mảnh hỗn loạn.

     Dường như là có người tiến lên chế trụ Phong Miểu Miểu, cô ta tâm thần gọi quát lên. Trong lúc nhất thời tiếng người huyên náo, kinh hoảng thét chói tai, quát to phải báo cảnh sát, còn có nhân viên nhà hàng duy trì trật tự lo lắng hô to.

     Có vài giọt nước nóng hổi chảy xuống rơi vào trên người Lương Kiều, lưu lại cảm giác cháy bỏng trong chốc lát, rất nhanh trở nên chết lặng.

     Những âm thanh hỗn loạn xung quanh như cũng trở nên xa cách, Lương Kiều hoàn toàn không nghe thấy, bên tai chỉ còn tiếng kêu thống khổ đè nén của Quan Hành phát ra từ cổ họng, trái tim giống như là bị cái gì xé ra, đau đến máu tươi đầm đìa.

     “Quan Hành! Quan Hành...” Lương Kiều nhớ tới xem anh đến cùng như thế nào, nhưng toàn bộ sức nặng trên người anh đều đè ở trên người cô, thậm chí cô không dám dùng sức đẩy anh, một tiếng một tiếng hoảng loạn kêu tên anh, nhưng mà trừ những tiếng kêu rên thống khổ kia,  thì không có gì khác đáp lại.

     “Quan Hành...” Cô nghẹn ngào thậm chí ngay cả những lời khác đều nói không nên lời, đến cuối cùng không nhịn được khóc lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.07.2017, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 498
Được thanks: 6282 lần
Điểm: 31.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 41
Chương 82
Editor: Linh Đang

     Anh họ của cô bé gái bàn bên, ước chừng là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, tới đây một tay kéo Quan Hành lên, trong tiếng kêu đau của anh chậm rãi cắt áo sơ mi trên người anh, sau đó gọi nhân viên phục vụ đi lấy nước lạnh.

     Vài vị nhân viên phục vụ cũng đã bị dọa ngốc, vẫn là một nữ sinh kịp phản ứng trước, sốt ruột gấp rút chạy đến phòng bếp, cùng một vị đầu bếp mang một thùng nước lạnh lớn ra.

     Lương Kiều đỡ ghế dài đứng lên, không lưu ý chân ở góc bàn vấp một cái, lảo đảo một cái thiếu chút nữa ngã xuống đất.

     Quan Hành đau đến cả khuôn mặt cũng đã vặn vẹo, căn bản không đứng vững, trực tiếp quỳ gối xuống đất. Trên lưng mảng lớn da đều sưng đỏ lên, nhưng nghiêm trọng nhất ở phía sau gáy cùng bên tai trái, chỗ da kia không có aó sơ mi che, đã dần dần bắt đầu nổi bóng.

     Anh đau đến vô thức duỗi tay muốn ấn, bị người thiếu niên kia nhanh tay lẹ nắm lấy cánh tay, một bên chỉ huy nhân viên phục vụ từ từ cầm nước lạnh cọ rửa trên lưng anh.

     Lương Kiều quỳ gối bên cạnh Quan Hành, bị nước lạnh tung tóe một thân lại như không phát giác gì, vươn tay cũng không dám chạm vào trên người anh, run rẩy kéo tay anh: “Quan Hành, em ở chỗ này...”

     Tay mới vừa đưa tới liền bị Quan Hành nắm lấy, khí lực lớn đến nỗi xương cốt cô đều thấy đau. Lương Kiều cắn răng chịu đựng, đầu gối tiến lên phía trước một bước, cẩn thận tránh miệng vết thương ôm lấy đầu anh, cái trán dính sát anh.

     Cô không có nói nữa, tóc dài rủ xuống che mặt đi, không có người thấy môi cô liên tục run rẩy, chỉ có từng giọt nước mắt liên tục rơi xuống, không tiếng động đập đất xuống.

     Xe cứu thương tới rất nhanh Quan Hành được người thiếu niên kia cùng nhân viên cứu hộ giúp đỡ đặt lên băng-ca. Lương Kiều đi theo lên xe, toàn bộ hành trình đều sít sao kéo tay Quan Hành, vì xử lí khẩn cấp cho anh nên trong quá trình đó nhân viên y tế không buông tay ra, nhưng từ đầu đến cuối không có dũng liếc nhìn vết thương của anh.

     Nhưng mà từ những trao đổi lúc đó của nhân viên cứu hộ không khó để biết, vết bỏng trên cổ anh hết sức nghiêm trọng.

     Quan Hành bị trực tiếp đẩy mạnh vào phòng giải phẫu, Lương Kiều liên tục theo sát, đứng ở cửa bị y tá đẩy đi ra.

     Mặt cô như dán vào cửa tự động  màu lam nhạt đóng kín, Lương Kiều nằm sấp ở trên cửa cửa sổ nhỏ, mặc dù không nhìn thấy cái gì, nhưng cô nhìn chằm chằm rất lâu, cuối cùng một lúc mệt lả ngồi xổm xuống, che mặt.

     Mười mấy phút sau Tưởng Du cùng Quan Triệt chạy tới, khó nén lo lắng chạy chậm lại đây, phát được Lương Kiều: “A Hành như thế nào rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

     “Anh ấy còn ở bên trong...” Lương Kiều lau khóe mắt một cái, nói ngắn gọn chuyện phát sinh vừa rồi cho bọn họ biết.

     “Vì cứu cô?” Lời nói của cô còn không có nói xong, Tưởng Du đã giận đến toàn thân phát run, tay phải vung lên tát cô một cái: “Cô xứng sao! Cô dựa vào cái gì!”

     Quan Triệt liền vội vàng kéo bà, lông mày nhíu lại rất sâu: “Mẹ, mẹ bình tĩnh một chút!”

     Lương Kiều miễn cưỡng nhận một cái tát kia, không nói gì. Mặc dù đầu sỏ gây nên việc này là Phong Miểu Miểu, một chút cũng không liên quan đến cô, nhưng nghĩ đến Quan Hành là dỡ thay cô nên bị thương, ngực liền đau đến muốn chết.

     Bị đánh một cái thì tính là gì, anh so với cô càng đau nhức gấp nghìn lần vạn lần.

     Thậm chí tự cô cam chịu nghĩ tới, đánh đi, đánh nhiều hơn vài cái, làm cho cô đau nhức nhiều một chút, như thế có lẽ nỗi áy náy sẽ vơi đi một chút, trong lòng cũng có thể dễ chịu một chút.

     “Em mới vừa nói là Phong Miểu Miểu? Cô ta trở về?” Trong ba người chỉ có Quan Triệt còn giữ một chút lý trí, nhíu lông mày nhìn mẹ một cái, thấy bà siết chặt quả đấm còn đang nổi nóng, liền bỏ ý niệm truy cứu hành tung của Phong Miểu Miểu trong đầu, chỉ hỏi Lương Kiều: “Hiện tại cô ta đâu?”

     “Cũng đã bị đưa đến đồn công an gần đó.” Lương Kiều nói xong, cũng báo địa chỉ của quán ăn kia cho anh.

     Quan Triệt gật gật đầu, đỡ Tưởng Du qua một bên ngồi xuống, đi đến cuối hành lang gọi một cuộc điện thoại.

     Không đầy một lát sau Quan Hòa Quang vội vàng kết thúc hội nghị ban giám đốc cũng chạy tới, sau khi hiểu rõ tình huống từ chỗ Lương Kiều, không nói gì, chỉ nhìn thoáng qua phía Quan Triệt, anh nhẹ nhàng gật đầu một cái.

     Đây là sự ăn ý của cha con, ý tưởng của hai bên, một ánh mắt có thể rõ ràng.

     Quan Hòa Quang trấn an vỗ vỗ bả vai Tưởng Du, thấy trạng thái của Lương Kiều cũng vô cùng hỏng bét, khó có lúc mở miệng trấn an hai câu.

     Tưởng Du ngồi một bên chợt để ý đến bên phải cổ Lương Kiều có vài dấu màu hồng, mày nhíu lại sâu hơn: “Cô cũng bị thương?”

     Lương Kiều lắc lắc đầu: “Con không sao.”

     Tưởng Du tức giận liếc nhìn cô một cái, nói với Quan Triệt đang đứng ở góc xa: “A Triệt, con mang cô ta đi xử lí chút đi.”

     Quan Triệt ngừng một lát, nhét bao thuốc vừa mới móc ra vào trong túi: “Đi thôi.”

     Mặc dù hết sức không muốn rời đi vào lúc này, nhưng lại không thể cự tuyệt không làm, Lương Kiều mím môi, vẫn đi theo.

     Vết thương của cô không có chuyện gì, bôi chút thuốc là được, rất nhanh.

     Giải phẫu kéo dài gần hai giờ, Quan Hòa Quang cùng Tưởng Du vẫn luôn trông giữ ở ngoài phòng mổ, mặc dù tâm tình đều không lộ ra ngoài, cũng nhìn ra được lo lắng cùng bất an. Thật ra trong thâm tâm Lương Kiều vẫn cảm thấy hai vị trưởng không làm tròn trách nhiệm của cha mẹ với Quan Hành, không đủ yêu thương anh, nhưng hôm nay nhìn thấy như thế này, thì ra là do chính cô hẹp hòi.

     Lúc Quan Hành được đưa ra thì thuốc gây tê còn chưa hết tác dụng, Tưởng Du cùng Lương Kiều đi theo đến phòng bệnh, Quan Hòa Quang cùng Quan Triệt lưu lại nghe tình huống.

     Phần lưng Quan Hành bỏng tương đối nhẹ, mặc dù quần áo không nhiều, nhưng dù sao cũng tạo thành một tầng tác dụng bảo vệ, mặc dù cũng nổi lên bọng nước, nhưng cũng sẽ tự nhiên khép lại, được chăm nom thỏa đáng sẽ không lưu lại vết sẹo. Nhưng vết thương sau gáy cùng bên tai nghiêm trọng hơn, mặc dù diện tích vết bỏng không lớn, nhưng đã tạo thành vết bỏng độ hai, khả năng cần tiến hành cấy da.

     Sắc mặt hai người ngưng trọng trở lại phòng bệnh, đã thấy Lương Kiều ngồi ở trên ghế dựa bên ngoài, cúi đầu, mặt chôn ở lòng bàn tay.

     “Sao lại không đi vào?” Quan Triệt dừng ở bên người cô một chút.

     Lương Kiều ngẩng đầu lên, con mắt rõ ràng có chút hồng, cô có chút lo lắng đứng lên: “Bác sĩ nói như thế nào?”

     “Trên cổ nghiêm trọng hơn, vết bỏng độ hai, chỗ khác không có đáng ngại.” Có lẽ là biết rõ tính cách cô rất kiên cường, Quan Triệt cũng không giấu giếm, nói thật: “Sau đó cần phải tiến hành một loạt các cuộc giải phẫu, tình huống nghiêm trọng cần tiến hành cấy da, em phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

     Cấy da?

     Lương Kiều há to miệng, lại không phát ra âm thanh, ngừng một lát mới khàn giọng nói: “Em biết rồi, cám ơn anh cả.”

     Chờ Quan Triệt đi vào, cô ở lại ngồi xuống trên ghế.

     Không đầy một lát cửa phòng bệnh lại mở ra, Quan Triệt lại đi ra gọi cô: “Nó tỉnh rồi.”

     Lương Kiều như là lập tức bắn lên, Quan Triệt nghiêng người nhường đường, cô chạy tới thẳng đến giường bệnh. Cả người Quan Hành đang nằm sấp ở trên giường bệnh, mặt nghiêng sang bên này, nhìn cửa chằm chằm.

     Lương Kiều nhìn thấy bộ dáng kia của anh mà lòng chua xót khó nhịn, ngồi xổm đến bên giường giữ chặt anh tay, hốc mắt lại nóng lên.

     Tay bị Quan Hành cầm thật chặt, anh nhìn cô một hồi lâu, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ anh không làm khó em?”

     “Không có, đừng có đoán mò.” Lương Kiều dán mặt vào trên trán anh, nhẹ nhàng cọ xát: “Lúc anh làm giải phẫu dì và chú liên tục túc trực bên ngoài, một bước đều không có rời đi.”

     Thật ra vừa tỉnh dậy chứng kiến ba mẹ cùng anh cả đều đang trông giữ mình, Quan Hành cũng rất cảm động, nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không thấy Lương Kiều, vẫn là anh cả thấy anh liên tục tìm mới nói cho anh biết người đang ở bên ngoài, anh liền cho rằng là bởi vì anh bị thương nên cha mẹ giận chó đánh mèo Lương Kiều, cô mới không dám vào gặp anh.

     Bây giờ nghe cô nói như thế, mới thoáng yên tâm.

     Hai vị trưởng bối cùng anh cả đều ở đây, Lương Kiều cũng không nói với Quan Hành quá lâu, nhanh chóng buông anh ra đứng lên, nói ra mua đồ ăn cho mọi người, muốn để lại chút không gian cho cả nhà bọn họ.

     Thái độ của Tưởng Du có chút lạnh nhạt, ngược lại Quan Hòa Quang mở miệng dặn dò cô ban đêm tối, đi đường cẩn thận một chút.

     Tưởng Du ngồi ở bên giường, khó nén ân cần hỏi Quan Hành có đau hay không, Quan Hành tự nhiên là nói không đau, lại trả lời bà  vài câu, đưa mắt nhìn cửa phòng bệnh đóng lại khi Lương Kiều rời đi, đột nhiên anh kêu một tiếng: “Mẹ- - “

     Tưởng Du dừng lại, nhìn anh.

     Quan Hành hơi gian nan ngẩng đầu, chuyển ánh mắt đến trên mặt bà: “Có phải vì con bị thương nên mẹ trách cô ấy?”

     Anh vừa hỏi xong, mặt Tưởng Du liền xị xuống, sắc mặt có chút khó coi nhìn chằm chằm anh, không lên tiếng.

     Bộ dáng này rõ ràng là tức giận, Quan Hành lập tức có chút ảo não, cảm thấy mình không chọn đúng cách. Cũng không biết làm như thế nào để xoay chuyển, anh mím môi, dứt khoát duỗi tay kéo lấy tay áo Tưởng Du.

     Thân thể Tưởng Du cứng đờ, nhìn thấy ngón tay anh đang bóp quần áo của mình, ánh mắt động động.

     “Mẹ, con biết rõ từ nhỏ mẹ đã không thích con, mẹ chỉ thích anh cả, con biết rõ...” Lúc nói lời này Quan Hành không dám nhìn bà, con mắt nhìn chằm chằm ga giường màu trắng trước mắt.

     “Con nói gì vậy?” Tưởng Du vừa nghe lời này liền có chút tức giận, nhưng thấy cả người anh là băng gạc, lại yên lặng nuốt những lời trách mắng lại.

     “Con không tranh với anh cả, mẹ không thích người con trai là con cũng chẳng sao, con không trách mẹ. Nhưng mà, mẹ có thể thích cô ấy một chút hay không?” Dường như là Quan Hành dùng giọng khẩn cầu để nói: “Thực sự con rất yêu cô ấy, ngoài cô ấy ra cũng không muốn những người khác. Mẹ, cô ấy hết sức hiếu thuận, thời gian lâu dài rồi mẹ sẽ biết cô ấy tốt bao nhiêu...”

     “Mẹ coi như, coi như mang những phần thích mà con thiếu, chia cho cô ấy, có được không?”

      Tưởng Du nghe thấy những lời không rõ nguyên nhân này thì rất muốn chửi anh, nhưng nhìn anh lại nói không nên lời.

     Trong lúc nhất thời trong phòng bệnh đều trầm mặc.

     Quan Hòa Quang cùng Quan Triệt ngồi ở sofa bên cửa sổ, ăn ý không tham dự vào đề tài này.

     Rất lâu sau, vẻ mặt Tưởng Du mới ghét bỏ nói: “Cũng không nhìn một chút xem mình bao nhiêu tuổi, khóc lóc thút thít như phụ nữ.” Nói xong lại cảm thấy lời này như có ý chê bai phụ nữ, ngậm miệng, nửa ngày mới nói: “Mẹ thấy con là quay nhiều phim truyền hình quá rồi, cả ngày chỉ quan tâm chút chuyện luân lí gia đình...”

     “Phụt...” Bên kia Quan Triệt chật vật nhịn cười, bị Tưởng Du trừng mắt liếc, liền tranh thủ chống quả đấm ở bên môi, ho một tiếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.07.2017, 00:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 498
Được thanks: 6282 lần
Điểm: 31.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 37
Chương 83.1
Editor: Linh Đang

     Lương Kiều mua một chút điểm tâm trở về, nhưng mọi người cũng chỉ nếm qua, không đói bụng ăn quá nhiều.

     Ngược lại Quan Hành cực kỳ thèm ăn, muốn ăn cái này muốn ăn cái kia, lúc Lương Kiều mua còn đặc biệt hỏi thăm từ ông chủ, còn lên mạng tra xét tài liệu, lựa chọn đều là thứ anh có thể ăn.

     Cho anh ăn một chút, Lương Kiều liền không cho anh ăn nữa, Quan Hành quấn quít lấy cô còn muốn ăn một miếng nữa, Lương Kiều trực tiếp mang những thứ đó đặt tới mặt bàn cách xa anh.”Buổi tối ăn quá nhiều sẽ không tốt cho bao tử.”

     “À...” Quan Hành không có nháo nữa, ngáp một cái.

     Anh bị buồn ngủ bao vây, ba người Quan Triệt đợi một lúc rồi rời đi, Lương Kiều lưu lại bệnh viện chăm sóc Quan Hành. Muốn đưa bọn họ xuống lầu, lại không đành lòng để Quan Hành một mình ở nơi này, cô do do dự dự, Tưởng Du nhân tiện nói: “Được rồi, không cần đưa tiễn, nghỉ ngơi sớm một chút.”

     Lương Kiều quay đầu lại nhìn thoáng qua, chống lại ánh mắt trông mong của Quan Hành, lập tức nhẫn lại: “Vậy mọi người đi đường cẩn thận.”

     Đưa mắt nhìn ba người rời đi, cô đóng cửa lại, đi đến bên giường sờ sờ mặt Quan Hành, cúi người hôn anh.

     Chỉ là một nụ hôn khẽ lướt qua, cô nhanh chóng thối lui, mặt cũng đặt lỳ ở trên giường, dán cùng một chỗ với Quan Hành.

     “Ông xã...”

     Quan Hành mở trừng hai mắt: “Ừ?”

     “Em yêu anh.” Lương Kiều lại hôn một cái vào trên chóp mũi anh: “Hết sức yêu hết sức yêu.”

     Khóe miệng không thể khống chế được giương lên, thậm chí Quan Hành cảm thấy được bị thương đều giá tri, thừa dịp trước khi cô đi cũng hôn lên chóp mũi cô một cái, giọng nói không khỏi đắc ý: “Anh đã sớm biết.”

     Hai người sẽ dùng tư thế nằm sấp như thế nhẹ giọng nói chuyện, Quan Hành là thật sự mệt nhọc, mí mắt đánh một lát đã hoàn toàn ngủ. Lương Kiều cẩn thận đắp chăn lông lên cho anh, ở bên cạnh giường anh trông thật lâu, cuối cùng mới đến một chiếc giường nhỏ khác đi ngủ.

     Có lẽ bởi vì trong lòng nhớ kỹ anh bị thương, cả đêm đều không ngủ an ổn. Sau nửa đêm hình như Quan Hành lộn xộn kéo đến vết thương, khẽ hừ một tiếng, Lương Kiều liền lập tức tỉnh, nhảy xuống giường chạy tới, anh lại không động tĩnh.

     Lương Kiều lại đợi vài phút, xác định anh không có lộn xộn nữa mới trở về nằm xuống.

     Sau khi Phong Miểu Miểu bị khống chế ở nhà hàng bị trực tiếp đưa đến đồn công an cạnh đó, cảnh sát nhân dân ghi chép được khẩu cung cũng hiểu rõ hết tình huống rồi, bởi vì không liên lạc được với người nhà cô ta, quyết định đưa cô ta đến bệnh viện tâm thần.

     Những thứ này đều là ngày hôm sau Quan Triệt tới thăm Quan Hành thì tiết lộ, nghe nói là buổi chiều sẽ phái người đi.

     Tưởng Du để dì làm trong nhà nấu canh có tác dụng mau lành vết thương, mang tới buộc Quan Hành uống cạn. Lương Kiều bị cảnh sát liên lạc đi lấy khẩu cung, liền thừa dịp bà ở đó đến cục cảnh sát một chuyến.

     Là một vị đồng chí cảnh sát nhân dân họ Lý tiếp đón Lương Kiều.

     Căn cứ vào khẩu cung của nhân chứng tận mắt nhìn thấy, cảnh sát nhân dân đã hiểu rõ chuyện xảy ra hôm qua ở quán ăn- - nghe nói là kẻ điên có bệnh tâm thần kia thừa dịp nhiều người hỗn loạn chạy đến phòng bếp bưng một nồi nước sôi từ trên lửa xuống, cũng không biết là thù oán cái gì, bay thẳng chỗ cô gái như hoa như ngọc này mà giội, sau đó bạn trai của cô gái anh dũng nhào lên, đỡ được nồi nước nóng kia.

     Đồng chí tiểu Lý vừa đồng tình lại khâm phục đôi tình nhân chim cá tình thâm, đương nhiên cũng vô cùng không ưa bệnh nhân tâm thần ác ý đả thương người kia.

     Trên đường Lương Kiều mua một ít thuốc lá, sau khi ghi chép hết khẩu cung vụng trộm kín đáo đưa cho tiểu Lý, sau đó không phí lời lẽ gì liền được phá lệ cho phép gặp Phong Miểu Miểu đã bị mang đi.

     Trạng thái của Phong Miểu Miểu rất tệ, vốn là cách ăn mặc còn rất bình thường đã chật vật không chịu nổi, lúc bị hai vị đồng chí cảnh sát nhân dân mang ra ánh mắt có chút dại ra. Nhưng khi nhìn thấy Lương Kiều, ánh mắt lập tức trở nên hung ác.

     A! Lương Kiều cười lạnh một tiếng, tiện tay ném túi trên đất, sải bước nhanh tới chỗ cô ta.

     Phong Miểu Miểu cũng đồng thời giằng co kịch liệt, hai vị cảnh sát nhân dân nhất thời không phòng bị, lại để cô ta thoát ra. Nhưng cũng không có trứng mà dùng (câu này mang nghĩa thô tục), sau khi cô ta đào thoát được một giây thì Lương Kiều đã đi đến bên cạnh, bay một cước đá vào trên bụng cô ta, cả người cô ta như muốn bay ra ngoài, nặng nề ngã trên mặt đất.

Khí thế cùng lực đạo của một cước này căn bản không thua bộ đội đặc chủng được huấn luyện nghiêm chỉnh là mấy, dù là cảnh sát nhân dân kiến thức rộng rãi cũng sững sờ.

     Hơn nữa còn có gan động thủ đánh người ở trong bót cảnh sát, còn mang theo một thân khí thế bá vương, thật là không thấy nhiều.

     Đang lúc bọn họ ngây người, Lương Kiều đã đi tới đá một cước vào khuôn mặt dữ tợn của Phong Miểu Miểu, bắp chân bị Phong Miểu Miểu bắt lấy, cô hung hăng đạp một cái, một lần đá rớt hai chiếc răng của cô ta.

     Hai vị cảnh sát nhân dân phản kịp ứng muốn ngăn cản, bị đồng chí tiểu Lý cản một cái: “Đến đây, rút điếu thuốc đi.”

     Mọi người nhìn nhau, ngầm hiểu lẫn nhau nghiêng đầu sang chỗ khác.

     Bệnh nhân tâm thần giết người đả thương người đều không cần chịu trách nhiệm luật pháp, ngày hôm qua người bạn trai anh hùng cứu mỹ nhân chịu vết thương nặng lại chỉ có thể đánh rớt hàm răng nuốt vào bụng, đừng nói lấy cái công đạo, đến một xu bồi thường cũng không lấy được.

     Nhất là người điên này sức chiến mạnh mẽ hiếm thấy, ngày hôm qua sau khi đến cục cảnh sát còn gây không ít chuyện, một đám người sắp bị cô ta lăn qua lăn lại đến điên khùng, trong lòng mọi người đều phát hỏa.

     “Tôi nhớ được đã từng nói qua với cô không đánh phụ nữ, hôm nay tôi thu hồi câu này.” Lương Kiều nói chuyện đồng thời lại đạp về phía bụng Phong Miểu Miểu mấy cước, mãi đến khi khóe miệng cô ta tràn ra đầy máu.

     Nếu không phải là không muốn xúc phạm luật pháp, trong lòng cô còn muốn giết chết người điên này.

     Bên kia cảnh sát nhân dân đã thấy gần hết, kéo Phong Miểu Miểu từ trên mặt đất lên, tùy tiện cầm miếng vải rách xoa xoa vết máu cùng dấu chân trên mặt cô ta, liền áp giải vào trong xe.

     Đánh một trận nhưng tức giận cũng không vơi đi bao nhiêu, Lương Kiều có chút buồn bực trở lại bệnh viện, vừa vặn gặp được Quan Triệt đứng ở chỗ ngoặt cầu thang hút thuốc.

     “Anh cả.”

     Quan Triệt liếc cô một cái: “Đi đồn cảnh sát?”

     Luôn cảm thấy chuyện anh cả biết rõ không chỉ dừng ở chỗ cô đi lấy khẩu cung... Lương Kiều dừng một chút, rồi sau đó nghĩ tới ở xã hội thượng lưu có chút mạch máu kinh tế lưu lại cơ sở ngầm ở các cửa cũng không kỳ quái, thành thực gật gật đầu nói: “Ghi chép hết khẩu cung rồi tức quá, đánh cô ta một trận.”

     “Hiện tại hết giận chưa?” Giọng nói Quan Triệt nhàn nhạt hỏi.

     “... Không có.” Rõ ràng là giọng nói buồn bực.

     Quan Triệt kéo khóe miệng xuống, không biết là đang cười hay là trào phúng. Anh chậm rãi hút thuốc, Lương Kiều chờ giây lát, thấy anh không nói thêm gì nữa, xoay người dự định trở về phòng bệnh, bỗng nhiên Quan Triệt lại mở miệng vào lúc này.

     “Em quá nóng lòng: “Ngón giữa Quan Triệt kẹp lấy điếu thuốc đã hút được một nửa, trong làn khói ngày càng tản đi sâu kín nhìn cô một cái: “Dù sao chỗ đó cũng không phải địa bàn của chúng ta.”

     Lời này nghe như có thâm ý khác. bước chân Lương Kiều dừng lại, xoay người lại tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía anh: “Vậy... Chỗ nào là địa bàn của chúng ta?”

     Quan Triệt lại nhẹ nhàng kéo khóe miệng lên, nhưng lần này Lương Kiều nhìn thấy hết sức rõ ràng, là cái loại đó là mọi việc đều ở trong tầm khống chế, trong thoải mái lại mang theo một chút cười khinh thường. Không thể không nói, xem ra anh cả thông minh trầm ổn hơn Quan Hành ở hàng thứ hai rất nhiều.

     “Nhà chúng ta quyên góp cho tứ viện một tòa nhà.” Quan Triệt lời ít mà ý nhiều nói.

     Tứ viện?

     Lương Kiều chậm rãi kịp phản ứng, khóe miệng không nhịn được giương lên, không biết là bởi vì một tiếng “Nhà chúng ta” này của Quan Triệt coi cô như người trong nhà, hay là lượng tin tức lấy được từ trong lời nói này.

     Bệnh viện nhân dân đệ tứ, tên gọi tắt là tứ viện, là bệnh viện tâm thần ở thành phố C, một tên khác gọi là “Bệnh viện tâm thần”.  

     “Vâng, không tệ.” Lương Kiều nghiêm trang bình luận: “Anh cả cùng cha thật lợi hại!”

     Sao đã gọi là cha rồi?

     Quan Triệt quay đầu lại liếc cô một cái, đáy mắt nhiều hơn một chút vui vẻ: “Miệng em cũng đã gọi ba trơn tru rồi.”

     Lương Kiều cười hì hì nhún vai, xoay người trở về phòng bệnh.

     Nhà họ Quan mời những chuyên gia tốt nhất từ thành phố B cùng với vài thành phố khác tới, tạo nên một đội ngũ chuyên gia hùng mạnh, mặc dù trong quá trình sẽ khám bệnh khác nhau cùng tranh chấp rất nhiều, nhưng kết quả cuối cùng cũng rất tốt, vết thương của Quan Hành được khống chế, không có chuyển biến xấu đến mức cần cấy da, nhưng anh anh phải làm tất cả giải phẫu từ lớn đến nhỏ.

     Lương Kiều xin Vạn Thiên một kỳ nghỉ dài hạn, đương nhiên nguyên nhân chủ yếu là ông chủ lớn phía sau màn là người đàn ông của cô, không ai dám nói cái gì. Nếu không người ta thổi gió thoảng bên gối, qua vài phút tòa soạn cũng đổi tên.

     Có lẽ là lời nói của Quan Hành ngày đó bắt đầu có tác dụng, về sau thái độ của Tưởng Du đối với Lương Kiều tốt lên rất nhiều. Thật ra chính bà cũng vô cùng rõ ràng, căn bản không phải Lương Kiều sai, nhưng khi đó nghe được Quan Hành thay thế Lương Kiều bị thương, bà thật sự tức giận.

     Chính mình mười tháng hoài thai sinh hạ con trai, lại đi chịu khổ vì người khác, bà không biết rõ cha mẹ nên có phản ứng gì, dù sao bà cũng không chịu nhận.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Milion và 280 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.