Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

 
Có bài mới 17.09.2017, 20:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 78 lần
Điểm: 9.92
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 11
Little: Có một sự "ngược" nhẹ >"<

Chương 39. Cậu yêu cậu ta / cậu ta không phải là tớ

Tác giả: Mặc Vũ Vũ
Editor: Little Little
Nguồn: diendanlequydon.com

Đường Vĩ luống cuống tay chân đỡ lấy La Tiểu Nặc vừa té xỉu, lúc này Quách Văn Văn cũng đã tỉnh lại, nghe Đường Vĩ kể lại hóa ra Burak chính là Hà Hạo Hiên, còn cả chuyện cậu ta và Tiểu Nặc nói chuyện với nhau thì tức giận đến mắng to: "Cái tên Hà Hạo Hiên chết tiệt, lời nói này cậu ta cũng nói ra được, tớ còn tưởng cậu ta là người tốt! Cái gì nhóm nhạc Đam Mê, thật đúng là không có ai tốt đẹp." Nói xong nhìn sang bên cạnh thấy La Tiểu Nặc té xỉu, lập tức chấn động vội vàng thu lại tính khí,dღđ。l。qღđ chạy đến giúp Đường Vĩ đỡ lấy La Tiểu Nặc, hai người nóng lòng như lửa lao ra khỏi sân vận động ngăn một chiếc taxi lại chạy như bay đến bệnh viện.

Đường Vĩ có chút luống cuống nhìn vẻ mặt La Tiểu Nặc trắng bệch đang tựa trên vai của mình, tay La Tiểu Nặc cử động, Đường Vĩ cho là mình đè lên cô, vội vàng tránh sang một bên, tay La Tiểu Nặc vô ý nắm chặt tay Đường Vĩ, trong chớp mắt tim Đường Vĩ đập thật nhanh, tay của bọn họ đan chéo nhau, mười ngón đan vào nhau, giống như đôi tình nhân bình thường khác. Nếu không gặp phải tình huống thế này thì họ khó có cơ hội thân mật như vậy, khiến cho Đường Vĩ hiện lên một ý nghĩ trong đầu, nếu giây phút này có thể kéo dài mãi mãi thật tốt biết bao. Đúng lúc này, cậu nghe thấy trong miệng La Tiểu Nặc mơ hồ nhắc tới: "Cậu bé mập. . . Cậu bé mập. . ."

Những lời này đánh tan toàn bộ ý nghĩ trong lòng Đường Vĩ, lại là cậu bé mập! Trong lòng cô ấy cứ nhớ mãi không quên từ đầu đến cuối vẫn là cậu bé mập, trong lòng của cô ấy không hề có vị trí nào cho Đường Vĩ cậu! Đường Vĩ cười chua xót. Cậu lại đang mong đợi thứ gì đây? Đường Vĩ nhìn hai tay đang đan chéo, mới vừa rồi ngọt ngào bao nhiêu thì lúc này hoàn toàn biến thành châm chọc, cậu cắn răng, nhẹ nhàng đẩy tay La Tiểu Nặc ra, cậu cũng có kiêu ngạo của chính mình, không có cách nào lừa gạt mình giả dạng làm người khác.

La Tiểu Nặc bị cái đẩy này làm tỉnh lại, quan sát bốn phía, cảm thấy kỳ quái hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy? Tớ sao lại ở trên xe?"

Đường Vĩ và Quách Văn Văn kinh ngạc nhìn La Tiểu Nặc tỉnh lại, Đường Vĩ nhẹ nhàng nói: "Cậu vừa mới té xỉu, chúng tớ đang định đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra, cậu tỉnh lại thì tốt rồi."

Quách Văn Văn cũng hưng phấn ở bên cạnh phụ họa: "Đúng vậy đó! Chúng tớ đều lo lắng gần chết, cậu không có việc gì là tốt rồi! Đều tại tên Hà Hạo Hiên chết tiệt kia không tốt! Chờ cậu tốt hơn, chúng ta đi tìm cậu ta báo thù đi."

Hà Hạo Hiên?  La Tiểu Nặc nghe lời nói vừa rồi của Quách Văn Văn mới giật mình nhớ tới chuyện đã xảy ra, câu nói "Đây là bạn gái của tớ Aellon Typhon" kia không ngừng xoay vòng trong đầu cô, cô chợt cười to lên, "Ha ha ha ha. . ." Đây là lần thứ mấy rồi, lần thứ mấy bị phản bội? Bị lừa gạt? Vì sao đến bây giờ cô vẫn không rõ, vì sao cho đến hôm nay cô còn ngu như vậy đi tin tưởng lời nói của cậu ta? Cô cho là cậu ta không phải loại người như vậy, cô còn nghĩ lần này thật sự có thể hạnh phúc đấy! Hóa ra đều là cô suy nghĩ nhiều quá, thực là đáng đời! Đáng đời!dღđ☆L☆qღđ

Đường Vĩ và Quách Văn Văn lo lắng nhìn La Tiểu Nặc, Đường Vĩ nhịn không được hỏi: "Làm sao vậy? Không thoải mái ở đâu sao?"

La Tiểu Nặc cười nói: "Không có gì, tớ rất tốt, sẽ có chuyện gì chứ? Ha ha ha ha, tài xế, chúng tôi không đi bệnh viện nữa, chở chúng tôi đến quán bar, đến quán bar gần nhất, hôm nay thật sự là cao hứng, để chúng tôi không say không về."

Lái xe đồng ý, sau đó rẽ qua con đường đến quán bar gần nhất. Vừa xuống xe, La Tiểu Nặc tay trái lôi kéo Quách Văn Văn tay phải lôi kéo Đường Vĩ hi hi ha ha đi vào giữa quán bar. Quách Văn Văn do dự thoát khỏi tay La Tiểu Nặc nói: "Tiểu Nặc, tớ chợt nhớ ra trong nhà của tớ có chút việc, tớ đi trước nha. Cậu và Đường Vĩ đi là được rồi. Chơi vui vẻ nha!" La Tiểu Nặc chép miệng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu. Quách Văn Văn phất phất tay quay người ra khỏi, lúc đi ngang qua bên cạnh Đường Vĩ thấp giọng nói: "Tiểu Nặc phải giao cho cậu rồi, nắm cơ hội cho tốt! Muốn chữa khỏi tâm bệnh biện pháp tốt nhất chính là mở ra đoạn tình cảm mới, tớ xem trọng cậu. Đừng làm mấy chuyện xấu đó!" Nói xong cười nhẹ rời khỏi. Chỉ để lại Đường Vĩ với hai tai đang đỏ lên cùng với vẻ mặt tươi cười nhưng ánh mắt tuyệt vọng nhìn La Tiểu Nặc.

Bên trong quán bar xa hoa truỵ lạc, La Tiểu Nặc không ngừng la hét: "Cạn ly, đến, chúng ta cạn ly." Chẳng mấy chốc, trên bàn đã bày đầy những chai bia không. Đường Vĩ nhìn La Tiểu Nặc uống đến đỏ bừng cả khuôn mặt, cuối cùng nhịn không được kéo La Tiểu Nặc không tình nguyện đi ra khỏi quán bar. Trong tim của cậu giống như bị người khác lấy dao cùn đâm vào từng chút từng chút, từng chút từng chút. Đau!di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Thật sự rất đau!

Toàn thân La Tiểu Nặc đều là mùi rượu, vẻ mặt không cam lòng trừng mắt nhìn Đường Vĩ hỏi: "Tại sao không cho tớ uống tiếp!" Một tay Đường Vĩ kéo bả vai La Tiểu Nặc kiên nhẫn nói: "Đã uống rất nhiều rồi, không thể uống nữa, cậu say rồi."

Vẻ mặt La Tiểu Nặc không kiên nhẫn hất tay Đường Vĩ ra, lẩm bẩm nói: "Tớ mới. . . mới không có say đâu! Cậu mới say đấy."

Đường Vĩ buồn cười nhìn La Tiểu Nặc, hiếm gặp đứa trẻ nào cáu kỉnh như vậy, vươn tay đến trước mặt La Tiểu Nặc hỏi: "Được rồi, được rồi, vậy cậu nói cho tớ biết có bao nhiêu ngón tay đây?"

La Tiểu Nặc mấp máy môi, vỗ vỗ đầu, ra sức nhìn, "Tớ nhìn một chút đã, tớ nhìn một chút! Ừ. . . Đây là hai ngón? Không đúng. . . Không đúng! Đây là bốn ngón. YEAH! Là bốn ngón đúng không?"

Đường Vĩ cưng chiều nhìn vẻ mặt chờ đợi của La Tiểu Nặc, không nhịn được đưa tay sờ sờ đầu cô, nói: "Không đúng. Là năm ngón. Cậu say rồi, không thể uống nữa."

"Aaa. . ." La Tiểu Nặc chán nản,thất vọng cúi đầu, chợt ngẩng đầu, chỉ tay sang phía đối diện hô: "Oa! ! Cái đó!" Nói xong đã xông qua đường lập tức.

Đường Vĩ nhìn La Tiểu Nặc lung la lung lay chạy ra đường lớn, lập tức sợ tới mức tim muốn nhảy ra ngoài. Gọi to: "Tiểu Nặc!" Rồi đuổi theo phía sau. May là lúc này xe trên đường tương đối ít, nhìn thấy La Tiểu Nặc bình yên vô sự đứng ở phía đối diện, Đường Vĩ mới thở ra một hơi. Đuổi theo sau La Tiểu Nặc, nhanh chóng bắt được cánh tay La Tiểu Nặc hung hăng nói: "Tại sao cậu có thể xông ra như vậy chứ? Cậu có biết vừa rồi nguy hiểm lắm hay không? Lỡ như bị đụng phải. . ." Đường Vĩ nói đến đây lại không dám nói tiếp, chỉ cần nghĩ tới những hình ảnh đó cũng đủ làm tim cậu ngưng đập. Cậu nên làm sao bây giờ?

La Tiểu Nặc bị Đường Vĩ lớn tiếng như vậy, nhất thời im lặng, ủy khuất đến nghẹn ngào đứng yên. Nhìn xem, La Tiểu Nặc sau khi say rượu giống như đứa trẻ vậy, cho dù Đường Vĩ tức giận đến cỡ nào cũng biến thành số không. Hít một hơi, đưa tay ôm chặt cô vào trong ngực của mình, thì thầm nói: "Cậu nói xem tớ nên làm gì để giữ lấy cậu? Tớ phải làm sao bây giờ?"

La Tiểu Nặc bị Đường Vĩ ôm lấy một lúc lâu mới ấp a ấp úng nói: "Tớ nghĩ. . . Tớ nghĩ. . . Nhìn cái đó."

Đường Vĩ mới buông hai tay đang ôm chặt ra, tò mò hỏi: "Nhìn cái gì?"

"Cái đó!" La Tiểu Nặc chỉ tay vào một thứ, Đường Vĩ nhìn theo hướng ngón tay, nhưng lại sững sờ, là tiệm áo cưới. La Tiểu Nặc cao hứng bừng bừng chạy đến bên ngoài cửa kính tiệm áo cưới, chỉ vào nói: "Cậu xem, cậu xem, cái này có phải đẹp lắm hay không?"

Đường Vĩ ngơ ngác gật gật đầu.

"Lúc chúng ta kết hôn chính là mặc bộ áo cưới này! Cậu có nhớ hay không? Khi đó cậu nắm tay tớ đi đến trước mặt cha sứ hứa hẹn cho dù giàu sang hay nghèo hèn, cho dù khỏe mạnh hay bệnh tật, cho dù thành công hay thất bại, cậu đều chung thủy với tớ, chỉ thuộc về tớ. Cậu thề sẽ trân trọng tớ suốt cuộc đời của cậu, tôn trọng tớ, an ủi tớ, cổ vũ tớ. Cậu còn nhớ hay không? Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời tớ." Trong lòng La Tiểu Nặc tràn đầy mơ ước nhìn áo cưới bên trong cửa kính, nhớ lại nói, chẳng qua là say rượu nên cô không biết mình đang lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại.

Đường Vĩ giống như cây gỗ mà ngây người tại chỗ, Tiểu Nặc nói vậy là có ý gì? Cô ấy nói cô ấy muốn kết hôn với mình, muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với mình sao? Dù Đường Vĩ biết La Tiểu Nặc là say rượu nói ra nhưng vẫn đột nhiên xuất hiện cảm giác hạnh phúc tuôn trào.

La Tiểu Nặc bỗng nhiên quay đầu về phía Đường Vĩ cười cười rạng rỡ, "Cậu bé mập, cậu nói lúc cậu trở về, cậu sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh bảo vệ tớ đúng không?"

Bị ánh mắt La Tiểu Nặc mê hoặc, lúc Đường Vĩ nghe được câu này, mới giật mình tỉnh táo lại từ trong mơ, sắc mặt tái nhợt. Sự yên tĩnh của đêm làm cậu có thể nghe rõ tiếng tim mình vỡ vụn, lúc này đây chỉ sợ là đã không thể quay lại được nữa. Hóa ra cậu lại trở thành vật thay thế cậu rất muốn mở miệng nói: "Tớ cũng có thể mãi mãi ở bên cạnh cậu, bảo vệ cậu đấy, nếu như. . . nếu như. . . Cậu đồng ý." Thế nhưng người cô muốn không phải là cậu! Cho tới bây giờ cũng không phải cậu!

La Tiểu Nặc nhanh chóng lui về sau, tâm tình cũng chấn động mãnh liệt, cảm thấy dạ dày đang run rẩy, chạy đến bên đường nôn ra. Đường Vĩ hít một hơi, chạy tới vỗ nhè nhẹ lưng của cô, thấy cô như vậy rất tức giận. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của La Tiểu Nặc, bộ dạng uể oải, Đường Vĩ nhẹ nhàng ôm La Tiểu Nặc vào ngực, La Tiểu Nặc giống như như mèo nhỏ chôn đầu vào ngực Đường Vĩ cứ như vậy mà ngủ thật say, Đường Vĩ cười khổ, cô bé này quậy cho lòng của cậu rối tinh rối mù sau đó mặc kệ cậu mà ngủ ngon lành như vậy, thật muốn đánh thức cô hung hăng đánh cái mông của cô vài cái, cũng chỉ là muốn mà thôi, cậu lại không đành lòng. Đường Vĩ bất đắc dĩ đón một chiếc taxi, ôm La Tiểu Nặc đi vào.

Một chiếc xe màu đen yên lặng dừng ở góc đường, Hà Hạo Hiên ngồi ở đó giống như pho tượng, vẫn không nhúc nhích. Tay nắm chặt vô lăng, vì dùng quá sức mà móng tay đâm vào lòng bàn tay, miếng vết thương nứt ra từng vệt máu nhỏ, cậu dường như không có chút nào cảm giác. Chỉ yên lặng nhìn Đường Vĩ ôm La Tiểu Nặc rời khỏi. Nụ cười xán lạng của La Tiểu Nặc lúc nhìn Đường Vĩ trước tiệm áo cưới, Đường Vĩ không che giấu được ánh mắt yêu thương nhìn La Tiểu Nặc, còn vẻ mặt thỏa mãn của La Tiểu Nặc lúc tựa sát người Đường Vĩ, toàn bộ những hình ảnh đều rơi vào mắt Hà Hạo Hiên,diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn từng hình ảnh đã thành vết thương chồng chất trong lòng. Bóng tối trong xe truyền đến hai tiếng tiếng cười trầm thấp của Hà Hạo Hiên, cậu cho rằng hôm nay lúc Tiểu Nặc xoay người rời khỏi lòng của cậu đã chết đi rồi, hóa ra còn không phải, vì lúc nhìn thấy cô cười với người khác, nhìn thấy cô rúc vào ngực người khác, đau đớn tột cùng này mới nhắc nhở cậu, cậu còn không có chết tâm lúc cô ấy rời đi, mà lúc cô ở trong lồng ngực người khác rời khỏi, giây phút này, nhịp tim dường như cũng chầm chậm ngừng lại, thế giới của cậu chỉ là một màu đen.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Little Little về bài viết trên: Hồng alone, Little Duck, phuochieu90
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 18.09.2017, 10:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 31.07.2017, 21:40
Bài viết: 104
Được thanks: 57 lần
Điểm: 0.51
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 1
Hóng chương từng ngày


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn băng lạnh về bài viết trên: Little Little
 19.09.2017, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 78 lần
Điểm: 9.92
 Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 11
Chương 40. Vật hoàn chủ cũ

Tác giả: Mặc Vũ Vũ
Editor: Little Little
Nguồn: diendanlequydon.com

Đường Vĩ ôm La Tiểu Nặc say khướt trở về nhà, sau khi được ba La và mẹ La cảm ơn thì rời khỏi. Chẳng qua là trong khi ba La ôm La Tiểu Nặc vào nhà thuận tay đóng cửa lại, cậu lại quay đầu đi tới cửa nhà La Tiểu Nặc. Đèn đường màu cam kéo bóng lưng của cậu rất dài rất dài, cậu im lặng đứng yên ở cửa nhà, ánh mắt bi thương, vẻ mặt phức tạp. Cậu đứng đấy giống như không biết mệt mỏi, cuối cùng bóng đêm cũng dần dần tan biến, sáng tinh mơ mặt trời cũng đã ló dạng, Đường Vĩ quay người rời đi, đứng suốt cả một đêm chân cậu có chút tê dại nhưng vẫn đi thẳng về phía trước, trong lòng âm thầm thề, nếu như Hà Hạo Hiên cậu không thể bảo vệ tốt cô ấy, vậy hãy để cho tôi, cho dù người cô ấy yêu không phải là tôi, cho dù chỉ là thế thân cho cậu, tôi cũng không sao cả. Lần này tôi sẽ luôn bảo vệ bên cạnh Tiểu Nặc,diendanlequydon tôi tuyệt đối sẽ không để cô ấy có chút tổn thương nào.

Chẳng qua là Đường Vĩ không thấy được lúc cậu rời khỏi không lâu, cách đó không xa chiếc xe màu đen không biết đã dừng ở đó từ bao giờ, trên xe là bóng dáng quen thuộc. Cậu ấy yên lặng nhìn bóng lưng Đường Vĩ đi xa, tay nắm thật chặt cuối cùng buông ra, xoay người đi đến trước xe lấy ra cái gì đó rồi lại buông tiếng thở dài, nhẹ nhàng đi đến cửa nhà La Tiểu Nặc lén lút đặt ở bên cạnh, quay người rời khỏi.

Sáng sớm La Tiểu Nặc cuối cùng cũng tỉnh lại từ trong cơn say. Đầu đau quá! La Tiểu Nặc thấp giọng kêu lên, lảo đảo đi ra phòng khách, mẹ La lo lắng nhìn La Tiểu Nặc nói: "Tiểu Nặc à! Tại sao lại chạy đi uống rượu vậy? May là hôm qua có bạn học của con tên là Đường Vĩ đưa con về, con nói xem con là một cô gái buổi tối lại uống say rất là nguy hiểm đó!"

La Tiểu Nặc vuốt vuốt trán, cau mày nhìn mẹ La nói: "Mẹ, con biết rồi, đừng lo lắng! Con. . . Con chỉ là gặp lại bạn tốt đã lâu không gặp, quá cao hứng nên uống nhiều một chút. Lần sau sẽ không như vậy nữa!" La Tiểu Nặc ngừng một chút, cố gắng nói dối, cô không muốn làm cho mẹ lo lắng. "Ai ôi!!! Mẹ, bây giờ con đau đầu quá! Làm sao bây giờ?"

Mẹ La tức giận nói: "Say rượu đương nhiên đau đầu rồi! Để xem sau này con còn dám đi uống rượu hay không! Ngồi ở bàn ăn đi, mẹ đi lấy nước đậu xanh giải rượu cho con, uống một chén sẽ tốt hơn một chút."

"Aaa! Được! Vẫn là mẹ tốt nhất! Đúng rồi, ba đâu?" La Tiểu Nặc vừa đi đến bàn ăn vừa nói. d đ l q đ

"Lại nói ngọt, ba con ra ngoài mua sữa bò rồi, một lúc nữa chuông cửa reo con nhớ ra mở cửa! Tránh để ba con lại đợi lâu." Mẹ La đáp.

"Dạ dạ!" La Tiểu Nặc vừa đáp lời, vừa đi đến trước bàn ăn bắt đầu uống nước đậu xanh. Nước đậu xanh nóng hừng hực chảy vào miệng, toàn thân cũng dần dần ấm lên, cơn đau đầu cũng giảm chút ít, chỉ là ấm áp này không thể đi sâu vào lòng, La Tiểu Nặc bắt bản thân không được nghĩ về chuyện ngày hôm qua, trong lòng cô không ngừng nhắc nhở bản thân nhiều lần: "Mình yêu cha mẹ của mình, mình bạn bè của mình là đã đủ rồi, vì những người đã ủng hộ mình, mình nhất định phải dùng hai chân kiên định đứng vững, tình yêu cũng không phải là thứ duy nhất trong đời người." Chỉ là nỗi bi ai sâu trong lòng cũng không phải muốn xem nhẹ có thể xem nhẹ!

Đúng lúc này, chuông cửa chợt "Leng keng" vang lên, La Tiểu Nặc lắc lắc cái đầu có chút hỗn loạn đứng dậy đi mở cửa. Cửa vừa mở ra, là ba La. Ba La vừa nhìn thấy La Tiểu Nặc đã kích động đến mức ôm khư khư cô trong ngực, "Bảo bối của ba, Tiểu Nặc à! Hôm qua con dọa chết ba rồi, sao lại chạy đi  uống rượu vậy! Uống thì uống nhưng con còn uống say, con nói xem, khi nào con mới để cho ba bớt lo lắng đây, hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Đến đây, đến đây, nói với ba một chút."

"A...a...a.......a...a...."

"A a a." Ba La lúc này mới phát hiện ra, vội vàng buông La Tiểu Nặc trong ngực ra.

La Tiểu Nặc thở một hơi, phẫn nộ nói: "Ba à, ba muốn mưu sát con sao? Thật đúng là! Thiếu chút nữa bị ba làm ngạt thở chết rồi."

Ba La xấu hổ gãi gãi đầu.diendanlequydon

La Tiểu Nặc bất đắc dĩ trợn mắt, nhưng vẫn nói lại lời nói dối đầy thiện ý kia một lần nữa.

Sau khi ba La phát biểu “một trăm lẻ tám” lần về sự nguy hiểm của việc uống rượu về khuya của con gái, cuối cùng hai tai của La Tiểu Nặc cũng được yên tĩnh, nhưng lúc này, bỗng nhiên ba La lấy ra một cái bình giữ nhiệt màu đen từ trong túi đựng sữa bò, lẩm bẩm nói: "Thật là kỳ lạ! Hôm nay ba lúc đi mua sữa bò, bình giữ nhiệt này đã được đặt trước cửa nhà, không biết là người nào làm rơi trước cửa nhà của chúng ta đây?"

La Tiểu Nặc nhìn món đồ trong tay ba La, lúc nhìn thấy bình giữ nhiệt thì khẽ giật mình, là cậu ấy!  La Tiểu Nặc đoạt lấy bình giữ nhiệt từ trong tay ba La cực kỳ nhanh, bình giữ nhiệt này sao nhìn quen vậy! Trong ba năm qua, mỗi năm vào ngày sinh nhật, cô đều nhận được một bình giữ nhiệt như vậy từ hiệu trưởng Hà của Tử Dương, bên trong chính là món chân giò đường phèn mà cô thích ăn nhất. Cô chỉ cần nếm mùi vị đã có thể biết là do cậu bé mập tự mình làm, chỉ là lúc đó không rõ vì sao cậu ấy trở về rồi đi mất cũng không đến gặp mình một chút, nhưng cũng vì mỗi năm cậu đều tự mình làm một phần chân giò đường phèn, khiến cho La Tiểu Nặc một mực tin tưởng, tin tưởng cậu bé mập sẽ nhớ ước hẹn năm năm trước của họ, nhất định sẽ trở lại. Thế nhưng cho tới bây giờ, tất cả trở nên hoàn toàn thay đổi, không thể quay lại được nữa, tại sao cậu ấy còn phải giả mù sa mưa mang cái này đến đây? Chẳng lẽ cậu ấy cho rằng trải qua chuyện hôm qua, cậu ấy và cô còn có thể sao? "Haizzz..." La Tiểu Nặc buông tiếng thở dài, mở nắp bình giữ nhiệt, chỉ thấy bên trong chứa đầy nước đậu xanh đã nấu nhừ. Nước đậu xanh trong bình giữ nhiệt tỏa ra mùi thơm mê người, hốc mắt La Tiểu Nặc nóng lên, ngơ ngác nhìn bình nước đậu xanh thật lâu, cuối cùng khẽ cắn môi, rót bình nước đậu xanh vào thùng rác, lần này đã không còn quay lại được nữa.

La Tiểu Nặc giật giật khóe miệng, vỗ vỗ bình giữ nhiệt, cười với ba La nói: "Đồ trong này giống như bị hư hết rồi. Đành phải đổ đi thôi."

Ba La sâu xa nhìn La Tiểu Nặc gật đầu, La Tiểu Nặc biết mình không thể nào che giấu được cảm xúc trước mặt ba, nhưng vẫn muốn trốn tránh, lấy cớ say rượu đau đầu trở về phòng, ba La nhìn bóng lưng con gái chạy trối chết không lớn không nhỏ nói một câu: "Tiểu Nặc, con phải dũng cảm lên." La Tiểu Nặc ngừng lại một chút cũng không quay đầu lại.

La Tiểu Nặc trở về phòng, thở thật sâu, mở ngăn kéo ở tủ đầu giường ra, chỉ thấy bên trong đặt ngay ngắn ba bình giữ nhiệt. Chưa phát hiện ra khóe miệng cong lên một đường cong, ba năm nay, nhớ lại lúc cảm thấy cô đơn chỉ cần nhìn mấy cái bình giữ nhiệt này sẽ cảm nhận được ấm áp, cô cho rằng chỉ cần nhận đủ năm cái bình giữ nhiệt, hạnh phúc sẽ đến, không ngờ lại tỉnh giấc mộng đẹp nhanh như vậy, bây giờ giữ lại mấy cái bình này cũng không còn ý nghĩa nữa, được rồi, trả lại toàn bộ vậy.dđlqđ La Tiểu Nặc tìm một túi lớn bỏ từng cái từng cái bình giữ nhiệt vào, lúc này cô nhất định phải rút ra bài học, lúc này cô nhất định không được để lại bất cứ thứ gì.

La Tiểu Nặc cầm cái túi thật to tới trường trung học Tử Dương, nhìn sân trường quen thuộc lại có chút lạ lẫm, từ lúc trùng sinh đến bây giờ cũng đã qua gần bảy cái xuân xanh rồi, bỗng nhiên nhớ tới, cảnh vật quen thuộc cũng đã thay đổi, người quen thuộc cũng thay đổi, chỉ có cô vẫn cô độc đứng tại chỗ, La Tiểu Nặc xúc động thở dài một tiếng, đưa tay gõ cửa phòng hiệu trưởng.

Cửa vừa mở ra, một giọng nói hiền lành truyền đến, "Ôi!!! Đây không phải Tiểu Nặc sao? Con rảnh rỗi nên tới thăm ông nội Hà sao?"

Nghe được giọng nói hiền lành của hiệu trưởng Hà, hốc mắt La Tiểu Nặc có chút chua xót, ông có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, cô cũng có thể đem tất cả uất ức nói hết với ông, nhưng cô vẫn không nói nên lời. La Tiểu Nặc hít một hơi thật sâu, ra vẻ thoải mái nói: "Hiệu trưởng Hà, con tới là để trả vật này!" Vừa nói vừa giơ giơ túi đồ nặng nề trong tay.

"Ơ, đã nói nhiều lần rồi, gọi ông là ông nội Hà! Con cùng với Hạo Hiên nhà ông là bạn học, đừng có khách sáo như vậy. Ồ? Đây là gì vậy?" Hiệu trưởng Hà có chút tò mò nhìn cái túi trong tay La Tiểu Nặc hỏi.

La Tiểu Nặc mấp máy môi, nói: "Đây là bình giữ nhiệt mà mấy năm trước Hạo Hiên nhờ ông đưa cho con đấy! Bây giờ, bây giờ cũng nên trả lại rồi, không ngờ lại nhiều như vậy."

Sau khi hiệu trưởng Hà nghe La Tiểu Nặc nói thì nhíu mày lại, nhìn cái túi trong tay cô, lại nhìn La Tiểu Nặc một chút, bỗng nhiên cười nói: "Hóa ra những thứ này là bình giữ nhiệt à! Thế nào, Hạo Hiên không có tới tìm con sao?"

La Tiểu Nặc lắc đầu cười khổ.

"Thằng nhỏ này, từ lúc nó đi Anh quốc, mỗi năm chỉ trở về một ngày trước ngày nghỉ lễ Giáng Sinh, mỗi lần về đến là vội vàng làm đồ ăn, hơn nữa mỗi lần đều chỉ làm một món, chính là chân giò đường phèn. Khiến cho mẹ nó mỗi lần về đây đều phàn nàn, nói nhìn nó làm đồ ăn nhiều lần như vậy lại chỉ ăn được có một lần, đúng là nuôi con trai lớn không nhờ được!" Hiệu trưởng Hà cười liếc nhìn La Tiểu Nặc nói.

"Ơ? Không phải từ nhỏ cậu ấy đã nấu ăn sao?" La Tiểu Nặc kỳ quái hỏi.

Hiệu trưởng Hà cười ha ha: "Đâu phải! Tên nhóc đó từ nhỏ cơm dâng đến miệng, quần áo đến tay đấy, làm sao biết nấu ăn? Đây còn không phải là, là mấy năm trước, không biết nó xảy ra chuyện gì, từ đâu lấy được công thức nấu ăn, nói là bí kíp gia truyền của người khác cho, sau đó đứng ở trong bếp thật lâu. Mẹ nó nói sẽ giúp nó làm, nó cũng không cho, tự nghiền ngẫm hơn một tuần, không biết đã làm hư bao nhiêu cái chân giò, cuối cùng mới học được, thằng nhóc này đúng là hết nói nổi."

Lúc này La Tiểu Nặc mới biết được, khó trách mỗi lần cô khen món ăn của cậu bé mập làm, cậu đều cười cười không nói lời nào, không nghĩ tới cậu ở sau lưng cô làm nhiều chuyện như vậy. Trong lòng cô cảm thấy rất chua xót, rồi lại có chút ngọt ngào, nhưng cuối cùng đều biến thành cay đắng, đúng vậy, cho dù như vậy thì sao? Cuối cùng cậu ấy cũng có bạn gái, mà người đó không phải là mình.

Hiệu trưởng Hà nhìn sắc mặt La Tiểu Nặc có chút ảm đạm, nói: "Tiểu Nặc à! Ông cũng không biết giữa con và Hạo Hiên xảy ra chuyện gì, nhưng hai đứa con đều là ông nhìn lớn lên, Hạo Hiên là cháu của ông, mà con đã học ở Tử Dương sáu năm, ông nội Hà thấy rõ hai con thật ra rất tốt, ông không hy vọng các con bởi vì chút chuyện mà cãi nhau. Nếu Hạo Hiên làm sai điều gì, con cứ nói với ông nội Hà, ông tuyệt đối sẽ đứng về phía con, Tiểu Nặc!"

La Tiểu Nặc cười khổ, nên nói như thế nào đây! Cậu ấy cũng không có lỗi với mình, chẳng qua là thế giới thay đổi quá nhanh, mà con người cũng dễ dàng thay đổi, cũng có thể bọn họ thật sự không có duyên phận, chỉ là cậu bé mập cần gì phải làm bộ làm tịch đi làm chân giò đường phèn, nấu nước đậu xanh? Haizz, La Tiểu Nặc cảm thấy thật mờ mịt.dđlqđ Cô cám ơn lòng tốt của hiệu trưởng Hà, sau đó quay người chậm rãi rời khỏi.

Hiệu trưởng Hà nhìn La Tiểu Nặc rời khỏi, buông tiếng thở dài, khẽ nói: "Hạo Hiên à! Con dặn ông một câu cũng không được nói với Tiểu Nặc, nhưng mà, ông thật sự không đành lòng nhìn hai người các con làm mọi chuyện phức tạp như vậy, ông chỉ có thể giúp con đến đây thôi, tiếp theo cũng chỉ có thể nhìn xem con thế nào thôi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Little Little về bài viết trên: Hồng alone, KieuNga, Little Duck, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

12 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 122, 123, 124

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 31, 32, 33



cherryblossom: =)))
cherryblossom: =)))
Cô Quân: Mun vào chơi game kì mới kìa
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo đen câu cá
Rachel mun: mun đang nghèo
Rachel mun: ai có game gì ko cho mun chơi với
Shop - Đấu giá: Rachel mun vừa đặt giá 199 điểm để mua Mèo đen câu cá
Tuyền Uri: Ghi chù nữa em  chả chù sau :)2
NgoThienTuong: Hổng chịu... Anh ko có log-in mà vẫn bị ăn bomb... ăn gian quá... Cũng may ko thách đấu, chứ đấu ko công bằng thế này chỉ có con đường chết :)
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Vệ Thanh Y
Trường Âm: Khóc cho lụt luôn :cry2:
Vệ Thanh Y: Đi đi em ko tiễn nữa :))
LogOut Bomb: Vệ Thanh Y -> NgoThienTuong
Lý do: :wave: đi ngủ đi. Tiễn một đoạn
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Lãng Nhược Y
Lý do: Ai cho vô lại mà ... vô. Cám ơn em Sát Phá Lang, tiễn anh đến đây đc rồi, rất vui đc gặp em :)...
Sát Phá Lang: Anh sao nỡ bôm con gái em thế :))
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Lãng Nhược Y
Lý do: Uhm... thêm 1 lần nữa trc khi đi ngủ
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> meomeo87
Lý do: Cùng 1 tội. Bomb trc khi ngủ. BB diễn đàn
Đường Thất Công Tử: Xem bói giải sầu nào :D : viewtopic.php?t=409262
LogOut Bomb: NgoThienTuong -> Xi Hoàng
Lý do: Tội nick quá sáng. Vĩnh biệt
NgoThienTuong: Cả diễn đàn: Có ai muốn đấu 1 trận bomb tay đôi và đặt cược 2000 điểm vào trận đấu 1 vs 1 với anh thì email cho anh ở address    . Khi có thời gian anh sẽ hồi âm.
Đường Thất Công Tử: .
NgoThienTuong: Chúc em Tuyền Uri nhiều may mắn và niềm vui trong clb học tập.
NgoThienTuong: Anh đang tính lên đây kiếm ai có nhiều điểm để thách đấu bomb kiếm điểm. Thấy em có vẻ giàu có định mời đấu tay đôi cược vài ngàn điểm mà ai ngờ gặp ngay hậu bối. Có duyên thật. Anh đi ngủ đây, có cần gì thì email anh  nhé.
Tuyền Uri: Thấy như vậy vui mà :)) như bây giờ tìm 1 bài tám lâu lắm mới có :P muốn nói gì qua mess hay ins hết rồi
NgoThienTuong: Xấu hổ quá. Chắc anh cần đào lỗ trốn...
Tuyền Uri: Có nhá :)) thấy tám ko lâu lâu có được 1 bài học :no5:
NgoThienTuong: Sát Phá Lang cũng là Tuyền Uri luôn đó hả em? Thì ra là hậu bối. Lúc clean box có ấn tượng xấu gì ko? :P
Tuyền Uri: Em chỉ mới quản được 2 năm. Lúc bắt đầu tiếp nhận thì em có dọn box thấy tên acc anh :)) nên nhớ đến bây giờ
NgoThienTuong: Sao em biết anh vậy? Ngày xưa mình biết nhau ko? Anh xin lỗi, anh ko còn nhớ gì về những gì đã xảy ra trên này nhiều
NgoThienTuong: Sát Phá Lang là ai vậy?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.