Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 

Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

 
 21.10.2017, 13:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 78 lần
Điểm: 9.92
 Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 11
Chương 49. Nghĩ giả thành thật thì thật cũng giả

Tác giả: Mặc Vũ Vũ
Editor: Little Little
Nguồn: diendanlequydon.com

Sau khi Đường Vĩ đi khỏi, ba La nhìn Hà Hạo Hiên, dường như Hà Hạo Hiên biết chút chuyện gì đó, cười hỏi: "Cậu bé mập, có phải con còn gì muốn với chú hay không?"

Hà Hạo Hiên nghe nói thế, đột nhiên trong lòng khẽ động, đúng là cậu muốn theo Tiểu Nặc đi học, chỉ là lúc trên đường đến nhà La Tiểu Nặc lại nhìn thấy Đường Vĩ và Bạch Yến Linh hai người không biết đang lén lén lút lút bàn bạc gì đó cách nhà Tiểu Nặc không xa. Sau đó lại nhìn thấy một mình Đường Vĩ đi vào nhà La Tiểu Nặc. Nghĩ đến dáng vẻ điên cuồng của Bạch Yến Linh tối hôm qua, trong lòng Hà Hạo Hiên nghĩ nhất định có điều kỳ lạ, đương nhiên muốn vào xem một chút rồi, không nghĩ tới thật sự vạch trần được âm mưu của họ, nhưng mà trong lòng Hà Hạo Hiên có cảm giác bất an nhưng không vì vậy mà biến mất, hay đây chỉ là mới bắt đầu thôi. Hà Hạo Hiên nhìn ba La, dღđ。l。qღđ cậu không muốn nói những chuyện này với ba La, không cần phải khiến cho ông ấy bất an. Hà Hạo Hiên hiện ra vẻ mặt vô tội cười nhìn ba La nói: "Không có! Chú La, con nghĩ con cũng tới lúc đi rồi, con muốn đi xem Tiểu Nặc!"

Ba La tức giận trừng mắt liếc nhìn Hà Hạo Hiên, đã biết rõ thằng nhóc này không có ý định nói, chẳng qua là cũng không có biện pháp chỉ có thể nói: "Đi đi, đi đi." Vẻ mặt Hà Hạo Hiên buồn cười nhìn tính trẻ con của ba La, lễ phép chào tạm biệt ba La và mẹ La sau đó mới đi ra khỏi nhà Tiểu Nặc.

Vừa ra khỏi nhà La Tiểu Nặc, bỗng nhiên Hà Hạo Hiên lập tức thấp giọng nói: "Không ổn." Đường Vĩ ở đây muốn ăn lớn như vậy, nếu như cậu ta còn muốn chiếm đoạt tài sản nhà họ La, cách tốt nhất làm chính là thừa dịp La Tiểu Nặc không có cảnh giác với mình mà ra tay. Như vậy Tiểu Nặc. . . Nghĩ đến đây, nhịp tim Hà Hạo Hiên nhanh chóng ngừng đập, cậu chạy như bay lên xe, trong lòng gào thét: "Tiểu Nặc, cậu phải đợi tớ!"

Mà lúc này, La Tiểu Nặc chuyện gì cũng không biết còn bình yên ngồi trong phòng học. "Ồ? Sao cậu bé mập còn chưa tới trường đây, cậu ấy đã lấy được học vị ở Anh rồi, cậu ấy sẽ tới tìm mình đúng không? Sao còn chưa tới đây?" La Tiểu Nặc hết nhìn đông rồi nhìn tây thầm nói.

Bỗng nhiên bả vai La Tiểu Nặc bị người nào đó mạnh mẽ vỗ vào: "Tiểu Nặc, ha ha, đang đợi ai đó? Nhìn tinh thần của cậu có chút không tập trung, không phải là. . . Đêm qua xảy ra chuyện gì đó chứ? Ha ha ha! Đến đây, kể nghe một chút đi!" Quách Văn Văn cười trộm vừa đánh vào bả vai La Tiểu Nặc vừa hỏi.

Vừa nghe đến ba chữ tối hôm qua, trong đầu La Tiểu Nặc lập tức hiện lên vẻ mặt và nụ cười của Hà Hạo Hiên, đột nhiên cảm thấy tim đập rất nhanh, gương mặt cũng có chút nóng lên, bĩu môi thì thầm nói: "Đâu có, không có á!"

"A a a, không có sao? Vậy tại sao mặt người nào đó đỏ rực đó, a a a, tớ biết rồi, là La đại tiểu thư tình như hoa nở ha ha ha...! Ha ha ha. Nói mau nói mau, tối hôm qua cậu và Đường Vĩ xảy ra chuyện gì?" Quách Văn Văn đụng đụng bả vai La Tiểu Nặc cười gian hỏi.

"Tớ nói không có mà! Cái gì? Đường Vĩ, tớ và Đường Vĩ chuyện này sao có thể? Cậu hiểu lầm rồi!" La Tiểu Nặc trợn to mắt nhìn Quách Văn Văn nói.

Quách Văn Văn cũng trừng thật to cặp mắt ti hí của mình nhìn chằm chằm vào La Tiểu Nặc nói: "Như thế nào? Không phải là Đường Vĩ? Còn có ai sao?"

Vừa lúc đó, một người đi đến bên cạnh La Tiểu Nặc, thấp giọng nói: "Tiểu Nặc, chúng ta có thể đi ra ngoài nói chuyện một chút không?" La Tiểu Nặc ngẩng đầu nhìn lên là Đường Vĩ, thoạt nhìn cậu ta giống như rất buồn rầu! La Tiểu Nặc nhẹ gật đầu đứng dậy nói: dღđ☆L☆qღđ "Được rồi." Sau đó đi theo sau lưng Đường Vĩ ra khỏi phòng học. Vẻ mặt Quách Văn Văn đắc ý nói: "Còn nói không có gì? Ha ha ha, tớ biết ngay nhất định xảy ra chuyện gì đấy, ha ha ha, các cậu làm sao có thể tránh được ánh mắt của tớ."

"Đường Vĩ, cậu muốn nói gì thì nói ở đây đi?" La Tiểu Nặc đứng ở bãi đất trống đỗ xe cách trường học không xa hỏi.

Vẻ mặt Đường Vĩ vui vẻ nhìn La Tiểu Nặc nhưng không lên tiếng, La Tiểu Nặc bị bộ dạng cười híp mắt của Đường Vĩ càng làm hoảng sợ, "Này này, Đường Vĩ cậu bị cái gì kích thích sao? Còn làm ra vẻ mặt thần kinh bị tổn tương thế? Như thế nào lại cười híp mắt, có thấy tớ nổi cả da gà lên không?" La Tiểu Nặc vừa xoa xoa cánh tay của mình vừa nói.

Đường Vĩ nhìn phản ứng của La Tiểu Nặc, trong lòng có chút nghi ngờ, trong đầu hiện lên cuộc nói chuyện của Bạch Yến Linh và mình. "Em đã nói với anh rồi, người La Tiểu Nặc thích nhất chính là Đường Vĩ, chỉ là bởi vì Đường Vĩ không thích cô ta thôi, cô ta mới chuyển sang trèo lên người Hà Hạo Hiên đấy. Cô ta là loại con gái đê tiện, đã thích còn giả bộ thanh cao, ra vẻ như bản thân đều không có cảm giác gì với Đường Vĩ, thật ra trong lòng cô ta giống như mèo động dục, chỉ cần anh tốt với cô ta một chút, dịu dàng một chút, đảm bảo cô ta sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn, tất cả đều nghe theo anh, mặc anh sắp xếp!" Thế nhưng xem ra hiện tại La Tiểu Nặc giống như không có chút thiện cảm nào với Đường Vĩ. Chẳng lẽ là mình còn chưa đủ dịu dàng, con gái thật là phiền phức.

Đường Vĩ sửa lại cổ áo của mình nhìn La Tiểu Nặc, từng bước tiến về phía cô. Bỗng nhiên đưa tay nắm lấy tay La Tiểu Nặc, chân thành tình cảm nhìn La Tiểu Nặc nói: "Tiểu Nặc, thật ra chúng ta biết nhau lâu như vậy, có một chuyện tớ vẫn luôn muốn nói với cậu, thật ra, thật ra tớ thích cậu từ lâu rồi!"

Đường Vĩ từng bước ép sát La Tiểu Nặc lập tức lui về phía sau đến mức không thể lui được nữa rồi, lại bỗng nhiên bị cậu ta bắt được tay, còn nói những chuyện kỳ quái như thế, đầu óc cũng choáng váng, tại sao cậu ta lại tỏ tình nữa rồi, không phải đêm qua mới thổ lộ sao? Chẳng lẽ là bị từ chối nên kích thích lớn vì vậy đầu óc cũng không rõ ràng lắm. La Tiểu Nặc đưa tay sờ sờ trán Đường Vĩ, lại sờ trán mình, "Kỳ lạ, nhiệt độ cơ thể rất bình thường, vậy sao đầu óc lại không tỉnh táo!"

Đường Vĩ đang hài lòng đắc ý vì hành động của mình, chỉ đợi đến khi La Tiểu Nặc mê đắm nhào tới, thế nhưng không nghĩ tới lúc này lại nghe một câu sát phong cảnh như vậy, cô gái này đúng là đầu gỗ mà! Trên đầu Đường Vĩ nổi đầy gân xanh, nắm tay hít một hơi thật sâu cố gắng đè nén xúc động muốn bóp chết cô gái chết tiệt này trong lòng, mạnh mẽ kéo ra nụ cười nói: "Tiểu Nặc, có thể biểu hiện lúc trước của tớ làm cho cậu có chút hiểu lầm, nhưng mà cậu phải biết rằng, không phải người đàn ông nào cũng có thể dễ dàng nói ra yêu thích trong lòng, tớ vẫn muốn nói với cậu chuyện tớ thích cậu, thế nhưng tớ lại không biết nên mở miệng như thế nào mới tốt, tớ luôn ra vẻ lạnh lùng chỉ vì muốn che giấu tình cảm trong lòng đối với cậu mà thôi." Đường Vĩ nhanh chóng giữ chặt tay La Tiểu Nặc, đặt tay của cô trên ngực của mình nói: "Tiểu Nặc à! Cậu cảm thấy thế nào? Lý do tim tớ đập mạnh cũng là vì cậu! Chỉ có cậu mới khiến sự tồn tại của tớ có ý nghĩa! Tiểu Nặc, xin cậu đáp ứng tớ, làm bạn gái của tớ được không?" Ha ha, lần này tôi không tin cô còn không ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay của tôi.

La Tiểu Nặc cảm thấy kỳ lạ nhìn Đường Vĩ, thật sự rất kỳ lạ, cảm giác hoàn toàn là hai người, chẳng lẽ. . . Hắn không phải là Đường Vĩ! La Tiểu Nặc cảnh giác giãy giụa rút tay khỏi Đường Vĩ lui về sau hai bước cố ý làm nũng hỏi: "Đường Vĩ, ngày hôm qua là sinh nhật của tớ. Vậy mà đêm qua tại sao cậu không hẹn tớ ra ngoài chơi?"

Trong lòng Đường Vĩ mừng thầm, xem ra cá đã mắc câu rồi. Vẻ mặt Đường Vĩ dịu dàng nói: "Ngày hôm qua là sinh nhật của cậu sao? Tiểu Nặc, thật xin lỗi! Tớ thật là đáng chết! Gần đây tớ tương đối bận rộn nên quên mất chuyện quan trọng là sinh nhật cậu. Đêm qua tớ không có đi làm! Ở ký túc xá chơi đùa một chút rồi đi ngủ! Đương nhiên không thể thiếu chuyện nhớ cậu!"

Vẻ mặt La Tiểu Nặc hiểu rõ nhìn chằm chằm vào Đường Vĩ, cười lạnh. "Ồ? Tiểu Nặc, cậu làm sao vậy? Tớ biết là tớ không tốt, không nên quên chuyện quan trọng như vậy, thời gian này đều không ở cùng cậu, cậu đừng tức giận!" di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn Vẻ mặt Đường Vĩ lo lắng giải thích.

"Ha ha ha, đừng có giả bộ nữa, cậu hoàn toàn không phải là Đường Vĩ? Cuối cùng cậu là ai?" La Tiểu Nặc cười lạnh nói.

Mặt Đường Vĩ giả trở nên trắng bệch, cười khan hai tiếng nói: "Tiểu Nặc, cậu nói gì vậy? Sao tớ có thể không phải là Đường Vĩ? Cậu nghĩ quá nhiều rồi!"

La Tiểu Nặc từng bước một đến trước mặt Đường Vĩ giả nói: "Không sai! Thật ra tôi không biết sao cậu có thể làm được như vậy, vậy mà lại giống Đường Vĩ như vậy, ngay cả giọng nói cũng giống nhau, nhưng mà từ đầu đến cuối cậu vẫn bị thua bởi một nước cờ, sinh nhật của tôi vốn không phải là ngày hôm qua, mà rõ ràng đêm qua Đường Vĩ và tôi đã đến công viên bờ sông, chứ không phải ở ký túc xá đi ngủ, tóm lại cậu là ai? Giả danh Đường Vĩ muốn làm gì?"

Đường Vĩ giả bị La Tiểu Nặc ép hỏi từng bước lui về phía sau, rồi lại ngoan cố không mở miệng.

"Cậu không nói phải không, không sao cả! Chúng ta tới cục cảnh sát từ từ nói đi. Tôi tin tưởng cậu sẽ tự nguyện nói hết mọi chuyện với cảnh sát đó." Nói xong La Tiểu Nặc đưa tay bắt lấy tay Đường Vĩ giả.

Đáng ghét, mưu kế đã tính toán kỹ lưỡng như vậy, cũng không nghĩ tới quan hệ của Đường Vĩ và La Tiểu Nặc lại quen thuộc như vậy. Đều là do con nhỏ đê tiện Bạch Yến Linh cung cấp tin vịt. Trong lòng Đường Vĩ giả căm hận nói, nhìn La Tiểu Nặc từng bước tới gần, trong mắt hiện lên vẻ dữ tợn, bỗng nhiên trở tay áp chế lôi kéo tay La Tiểu Nặc, tay kia siết chặt cổ La Tiểu Nặc, "Con nhỏ chết tiệt này, không phải mày muốn biết sao? Không phải mày muốn bắt tao tới cục cảnh sát sao? Đến đây! Tới bắt tao đi!"

"A a a! Khụ khụ, cậu, cậu thả tôi ra! Khụ khụ." La Tiểu Nặc bị tay Đường Vĩ giả siết đến thở không ra hơi, mặt đỏ lên, đứt quãng nói. Bỗng nhiên một sức lực khổng lồ đập xuống phần gáy của cô, La Tiểu Nặc cảm thấy trước mắt tối đen, hôn mê bất tỉnh.

"Ha ha, thả cô, cô cũng quá ngây thơ rồi! Tôi còn muốn dùng cô để đổi lấy tập đoàn La thị đó! Ha ha ha! Đường Vĩ, mày đã không muốn hành động cũng đừng trách anh họ này chiếm chỗ tốt của mày! Ha ha ha...!" Đường Thiên cười lớn ôm La Tiểu Nặc té xỉu đi vào trong xe cách đó không xa nghênh ngang rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Little Little về bài viết trên: Little Duck
     

 23.10.2017, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 78 lần
Điểm: 9.92
 Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 10
Chương 50. Bị ngược đãi (1)

Tác giả: Mặc Vũ Vũ
Editor: Little Little
Nguồn: diendanlequydon.com

Quách Văn Văn ngồi chờ ở phòng học có chút nôn nóng. Ồ? Hai người này muốn nói lời đường mật gì mà lâu như vậy? Sắp đến giờ học còn chưa trở lại, chút nữa giáo sư điểm danh cũng không biết nên nói như thế nào mới được!

Quách Văn Văn không ngừng đưa mắt quan sát bên ngoài cửa sổ, cuối cùng chuông vào học cũng vang trước, nhìn thấy Đường Vĩ chậm rãi đi vào phòng học.

Quách Văn Văn ra sức vẫy vẫy tay gọi: "Đường Vĩ, Đường Vĩ! Nhanh lên nhanh lên! Tiểu Nặc đâu?" Đường Vĩ nhìn nét mặt khoa trương của Quách Văn Văn, d∞đ∞l∞q∞đ từ từ đi đến trước mặt Quách Văn Văn, khó hiểu nói: "Tiểu Nặc? Tiểu Nặc còn chưa đi học sao? Tớ vừa mới tới trường, trên đường cũng không gặp cậu ấy!"

Vẻ mặt Quách Văn Văn khinh bỉ nhìn Đường Vĩ nói: "Tớ van cậu đó, đại ca! Vừa rồi cậu mới gọi Tiểu Nặc đi tâm sự ở trước mặt tớ, bây giờ lại giả bộ nói chưa gặp Tiểu Nặc, không phải tớ đã tác hợp cho cậu và Tiểu Nặc rồi sao, cái tên này cậu định qua cầu rút ván rồi hả! Ha ha! Cũng đừng trách tớ ở trước mặt Tiểu Nặc nói xấu cậu!"

Quách Văn Văn nói xong lại quan sát Đường Vĩ từ trên xuống dưới, lại tò mò hỏi: "Chỉ là nói đi cũng phải nói lại! Đường Vĩ, cậu và Tiểu Nặc đi ra ngoài tâm sự xong còn phải thay quần áo sao? Thật là sở thích kỳ lạ nha!"

Vẻ mặt Đường Vĩ kinh ngạc nhìn chằm chằm Quách Văn Văn cười khổ nói: "Cậu đang nói cái gì vậy? Sao tớ nghe không hiểu! Cậu còn không biết sao? Tiểu Nặc đã từ chối tớ rồi, cậu ấy và Hà Hạo Hiên đang ở cùng một chỗ. Tớ vừa mới tới trường học, làm sao có thể đi tâm sự với Tiểu Nặc đây?"

Quách Văn Văn mở to hai mắt nhìn: "Cái gì? Thế nhưng, nhưng vừa rồi rõ ràng là cậu tới đây nói là có chuyện muốn nói với Tiểu Nặc sau đó hai người cùng nhau ra ngoài! Tất cả bạn học ở đây đều nhìn thấy! Chuyện này, chuyện này cuối cùng không thể nào do tớ hoa mắt được!"

Đường Vĩ nghe vậy lập tức nhìn bạn học xung quanh, các bạn học đều rối rít gật đầu chứng minh lời nói của Quách Văn Văn là đúng sự thật, cậu nhíu mày, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Cậu khẳng định là mình vừa tới trường học. Vậy người giống mình vừa cùng Tiểu Nặc ra ngoài là ai? Bỗng nhiên trong đầu Đường Vĩ lóe sáng, chẳng lẽ là hắn?

"Không xong rồi!" Đường Vĩ không nhịn được kêu lên, cậu dừng một chút, sắc mặt căng thẳng, trong đầu hiện lên hàng ngàn ý nghĩ bỗng nhiên quay người nắm lấy bả vai Quách Văn Văn nói: "Người vừa mang Tiểu Nặc đi không phải là tớ, là anh họ Đường Thiên của tớ, hắn có thể sẽ gây bất lợi cho Tiểu Nặc. Bây giờ tớ đi tìm hắn mới có thể mang Tiểu Nặc trở về, hy vọng là tớ suy nghĩ quá nhiều. Nếu như hai tiếng sau tớ không liên lạc với cậu, lập tức báo cảnh sát. Nhớ kỹ chưa?"

Quách Văn Văn bị vẻ mặt căng thẳng của Đường Vĩ làm sợ hãi, liên tục gật đầu, vừa muốn mở miệng hỏi vài câu, Đường Vĩ đã nhanh chóng rời khỏi phòng học, trong đầu bỏ lại một câu: "Nếu như hai tiếng sau tớ không liên lạc với cậu, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on nhớ kỹ nhất định phải báo cảnh sát!"

Trong khi Đường Vĩ cấp tốc tìm kiếm tung tích của Đường Thiên và La Tiểu Nặc, thì La Tiểu Nặc hôn mê bị Đường Thiên bắt đi cũng dần dần tỉnh lại.

Cô mở to mắt rồi lại giật mình vì bóng tối trước mắt, đây là thế nào? Hình như cô bị cái gì đó bịt kín hai mắt. La Tiểu Nặc hơi bối rối, đây là đâu? Đầu của cô đau quá! Ký ức bị trật đường ray từ từ hiện lại trong đầu của cô, đúng rồi, hình như vừa rồi cô gặp một tên giả mạo Đường Vĩ, sau đó bị té xỉu, Đường Vĩ giả kia là ai? Tại sao phải đánh mình ngất xỉu? Cuối cùng hắn muốn làm gì?

Ý nghĩ trong đầu La Tiểu Nặc vô cùng hỗn loạn, nhưng mà cô mơ hồ cảm thấy dường như mình đang rơi vào một âm mưu thật lớn. La Tiểu Nặc hít một hơi thật sâu, cô không mở miệng kêu to, cô biết rõ lúc này chỉ có tỉnh táo mới có thể giúp cô sớm thoát khỏi khó khăn.

La Tiểu Nặc dùng sức hít thở, không khí tràn ngập mùi vị mốc meo, tay chân đều bị dây thừng buộc chặt, mà hình như đầu đang dựa vào một cái thùng giấy, đây là một nơi hỗn tạp có lẽ là nhà kho! La Tiểu Nặc tập trung cẩn thận nghe ngóng động tĩnh xung quanh.

"Đường Thiên! Em bảo anh đến nhà La Tiểu Nặc lừa gạt lão già La Nhất Kim ký hợp đồng, anh lại không làm. Anh cái tên đầu heo này, còn đi bắt La Tiểu Nặc về, anh ở đâu ra tật xấu đó vậy? Anh có biết anh làm như vậy chẳng khác gì hủy cả cái kế hoạch của em hay không, em biết ngay không thể dựa vào anh mà, anh lúc nào cũng thành công không có thất bại có thừa, ngu xuẩn."

La Tiểu Nặc nghe thấy một giọng nữ bén nhọn đang chửi ầm lên cách đó không xa. Cô gái này là ai? Giọng nói này nghe rất quen!

"Không phải, Tiểu Linh, em đừng nóng giận, hãy nghe anh nói đi! Sáng nay anh cầm hợp đồng đến nhà họ La cho La Nhất Kim xem, chuyện tiến hành vốn rất thuận lợi, dღđ☆L☆qღđ La Nhất Kim không có chút đề phòng nào sắp kí tên, ai ngờ nửa đường xuất hiện tên Trình Giảo Kim đáng chết, tên Hà Hạo Hiên bỗng nhiên xuất hiện, cũng không biết làm sao tên đó biết đươc âm mưu của chúng ta, chỉ thoáng cái đã biết được chỗ chúng ta động tay động chân, La Nhất Kim và cậu ta hình như cũng nổi lên lòng nghi ngờ bản hợp đồng, vì để phòng ngừa bất trắc, anh không tiếp tục dây dưa nữa, trực tiếp tìm lý do ra về. Thế nhưng sau đó anh suy nghĩ một chút, lần này chúng ta không thành công, nhà họ La nhất định đã có cảnh giác với chúng ta, bọn họ chỉ cần đến ngân hàng hoặc cơ quan tài chính điều tra một chút, rất nhanh sẽ phát hiện chúng ta có mờ ám, chúng ta cũng sẽ mất đi cơ hội. Dứt khoát đã làm thì làm cho đến cùng, thay vì chúng ta ngồi chờ bị người khác phát hiện, còn không bằng mạo hiểm một lần, bắt lấy La Tiểu Nặc làm con tin, để cho nhà họ La ký hợp đồng với chúng ta, có La Tiểu Nặc trong tay chúng ta, anh cũng không tin nhà họ La và Hà Hạo Hiên còn không bó tay chịu trói. Ha ha ha ha! Đến lúc đó chúng ta không chỉ bắt bọn họ ký hợp đồng, còn bắt nhà họ La chuyển tất cả tài sản sở hữu của xí nghiệp La thị vào tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của chúng ta, lúc đó tên người giàu nhất thành phố X này sẽ phải đổi rồi. Ha ha ha ha."

Một giọng nam đắc ý cười to nói. Người tên Đường Thiên này là Đường Vĩ giả kia sao? Hắn và Đường Vĩ có quan hệ gì?

"Ha ha ha ha, cuối cùng anh cũng làm được một chuyện thông minh. Nhưng mà phải cẩn thận một chút, đừng để cho bọn họ bắt được nhược điểm gì."

"Yên tâm, bọn họ muốn nghi ngờ cũng là nghi ngờ Đường Vĩ, liên quan gì đến chúng ta! Hơn nữa, nếu như Đường Vĩ nghi ngờ chúng ta, nó có chứng cứ gì sao? Anh vốn không có tên trên hộ khẩu, một người không tồn tại làm sao đi bắt người khác được, em nghĩ ai sẽ tin tưởng lời nói của nó! Ha ha ha ha...! Anh sẽ đi cảnh cáo nhà họ La, vì sự an toàn của con gái ông ta, anh cũng không tin bọn họ dám báo cảnh sát, chờ sau khi chúng ta lấy được tiền, lập tức ra nước ngoài, đến lúc đó cuộc sống thoải mái đang chờ chúng ta. Cục cưng, đối với biểu hiện hôm nay của anh em có hài lòng không? Thưởng cho anh như thế nào đây?"

Giọng nam kiêu ngạo xuất hiện lần nữa. Tiếp theo là một trận cười.

"Đợi chút nữa đi! Đừng có gấp như vậy." Giọng nữ lần nữa vang lên, lúc này, tiếng giày cao gót "Lộc cộc" không ngừng tới gần La Tiểu Nặc. Trong lúc bọn họ nói chuyện với nhau La Tiểu Nặc đại khái hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cô gái này chính là âm hồn không tan Bạch Yến Linh, tim cô thắt lại theo từng tiếng bước chân không ngừng tới gần.

"Roẹt" Cô gái kia thô lỗ xé miếng vải bịt trên mắt La Tiểu Nặc, cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy, thế nhưng ánh sáng đột ngột làm cho mắt cô đau đớn, không nhịn được thấp giọng rên thành tiếng.

"Ôi! Hóa ra La học tỷ đã tỉnh lại à! Sao không gọi tiểu muội một tiếng vậy? Em tốt bụng đến đây tâm sự với La học tỷ này!" Giọng nói Bạch Yến Linh bén nhọn vang lên bên tai La Tiểu Nặc. La Tiểu Nặc nheo mắt nhìn cách ăn mặc đến trang điểm của Bạch Yến Linh xinh đẹp trước mắt, khinh thường quay đầu.

Bạch Yến Linh nhìn cô gái bị trói trước mặt chẳng thèm ngó tới vẻ mặt vặn vẹo của mình, tức giận thở hổn hển nắm chặt tóc La Tiểu Nặc, kéo cô một cái, La Tiểu Nặc chỉ cảm thấy da đầu bị kéo đến đau nhức, bị kéo một cái, trọng tâm không vững lao cả người về phía trước ngã trên sàn nhà.

Bạch Yến Linh vừa điên cuồng dùng chân ra sức đá La Tiểu Nặc, vừa nói: "Mày vừa làm ra vẻ mặt gì vậy? Mày có gì hay, có gì giỏi chứ! Tao nhìn thấy bộ dạng đê tiện giả bộ lạnh lùng thanh cao của mày đã chán ghét đến tận xương tủy rồi!" Bạch Yến Linh vô cùng ác độc không ngừng dùng giày cao gót đá vào người La Tiểu Nặc, mỗi cái đều làm cho La Tiểu Nặc đau đến ngừng thở, chẳng qua là cô vẫn luôn dùng răng cắn chặt môi dưới, không chịu để cho bản thân phát ra tiếng kêu đau đớn.

"Ơ, không thể tưởng tượng được La học tỷ còn có khí phách như vậy! Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này, nếu để cho Hà Hạo Hiên và Đường Vĩ nhìn thấy, không biết bọn họ đau lòng như thế nào nữa? Chậc chậc chậc, quá đáng tiếc! Nhưng tới bây giờ tao cũng không phải là không biết thương hương tiếc ngọc mày nha! dღđ。l。qღđ Tao cho mày biết, mày ra vẻ như vậy với tao cũng vô dụng thôi, mày vẫn nên tỉnh lại đi, nếu đau thì kêu lên đi, nếu như mày cầu xin tao tha thứ, nói không chừng tao sẽ tha cho ngươi một cái mạng đó! Đúng không? Tao cũng không phải là người không nói đạo lý!"

"Hừ! Tôi, tôi không cần cô ở đây mèo khóc chuột giả từ bi, ha ha ha, Bạch Yến Linh cô có biết cô là cái gì trong mắt tôi không? Khụ khụ, tôi cho cô biết, trong mắt tôi, trong mắt tôi, cô chính là tên hề, tôi xem cô có thể đắc ý tới khi nào?" La Tiểu Nặc khó khăn ngẩng đầu, nhìn Bạch Yến Linh, kéo ra nét mặt tươi cười nói.

Trên mặt Bạch Yến Linh đều là nét dữ tợn, lớn tiếng cười nói: "Ha ha ha, sắp chết đến nơi rồi mà vẫn cố cãi lại, mày đã muốn chết, tao sẽ tiễn mày một đoạn!"

Bạch Yến Linh đạp một cái trên mặt La Tiểu Nặc, "Aaaa...!" La Tiểu Nặc rốt cuộc không nhịn được phát ra một tiếng kêu đau đớn, giày gót nhọn đạp trên mặt La Tiểu Nặc, để lại trên mặt của cô một lỗ máu thật sâu, dùng sức lực thật lớn đè mặt La Tiểu Nặc xuống đất.

Bạch Yến Linh vừa mạnh mẽ chuyển động chân của mình vừa ác độc nói: "Ha ha ha, đến đây! Không phải cô rất giỏi sao? La Tiểu Nặc! Không phải cô nhanh mồm nhanh miệng lắm sao? Sao bây giờ lại không nói gì vậy?"

Mặt La Tiểu Nặc bị giày cao gót đạp trúng, lỗ máu không ngừng chảy ra máu tươi, vệt máu cũng càng tuôn càng nhiều. Sức giãy giụa của La Tiểu Nặc đều không còn, đau đớn làm cho cô chỉ muốn mình mau chóng ngất đi, sau khi ngất đi có lẽ sẽ không còn đau đớn như vậy nữa. La Tiểu Nặc còn chút ý thức mơ hồ suy nghĩ.

Vào lúc đó, cuối cùng Đường Vĩ giả cũng đi tới, kéo Bạch Yến Linh ra nói: "Tiểu Linh, đủ rồi, đủ rồi, đừng đánh nữa."

"Anh thả em ra! Thả em ra! Bây giờ không phải là anh cũng đứng về phía con nhỏ đê tiện này chứ? Hôm nay em nhất định phải giết chết nó, nhìn xem nó còn có thể dựa vào cái gì để đấu với em! Nhìn xem nó còn dám đoạt đồ của em không!" Bạch Yến Linh cuồng loạn kêu gào.

Đường Vĩ giả dùng sức ôm chặt Bạch Yến Linh nói: "Đừng như vậy, đừng như vậy, nếu bây giờ em đánh chết cô ta thì chúng ta lấy gì đến nhà họ La gia đòi tiền!" Đường Vĩ giả lớn tiếng nói bên tai Bạch Yến Linh. Cuối cùng Bạch Yến Linh cũng bình tĩnh lại, hung dữ trừng mắt liếc nhìn La Tiểu Nặc đã hôn mê, quay người đi qua một bên, cầm chai nước khoáng dưới đất lên uống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
 25.10.2017, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 78 lần
Điểm: 9.92
 Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ - Điểm: 11
Chương 51. Bị ngược đãi (2)

Tác giả: Mặc Vũ Vũ
Editor: Little Little
Nguồn: diendanlequydon.com

Bạch Yến Linh vừa uống nước, vừa quét mắt nhìn La Tiểu Nặc đã sớm hôn mê, bỗng nhiên đi về phía cô.

Đường Thiên kéo cô ta lại, "Tiểu Linh à! Anh đã nói với em rồi, trước tiên đừng động đến cái cây rụng tiền này! Chờ đến khi tiền tới tay chúng ta rồi, em muốn làm gì anh cũng không ngăn cản em có được không?"

Bạch Yến Linh quay đầu lại trừng mắt liếc Đường Thiên nói: "Ai nói là em muốn dạy dỗ cô ta?" Nói xong thoát khỏi tay Đường Thiên, đi đến trước mặt La Tiểu Nặc, quay đầu nhìn Đường Thiên nói: "Mày đợi đến chuyện tốt rồi, một chút sẽ có thứ tốt cho mày đây. Ha ha ha."

Nói xong Bạch Yến Linh giật giật khóe miệng, giơ tay đổ từ từ nước khoáng trong tay lên mặt La Tiểu Nặc.

"A..." La Tiểu Nặc bị nước lạnh đổ vào, nhanh chóng tỉnh lại, cô lắc đầu, khó khăn mở mắt ra, dien dan le quy don rồi lại nhìn thấy Bạch Yến Linh đứng ở trước mặt mình cười ác độc.

"Đúng rồi! La học tỷ, mày tỉnh lại là được rồi, trò hay giờ mới bắt đầu, sao mày có thể không xem thật kỹ được? Ha ha ha ha."

Bạch Yến Linh quay đầu u ám nhìn Đường Thiên nói: "Đường Thiên, anh tới đây, anh nhìn Tiểu Nặc học tỷ của em lớn lên thế nào?" Nói xong Bạch Yến Linh dùng tay nắm lấy cằm La Tiểu Nặc, dùng sức xoay đầu của cô về phía Đường Thiên.

Đường Thiên có chút không hiểu đi đến bên cạnh Bạch Yến Linh, nhìn gương mặt đầy vết máu của La Tiểu Nặc nói: "Không phải là cô gái bình thường thôi sao, muốn dáng người không có dáng người, muốn khuôn mặt không có khuôn mặt, nhìn thế nào cũng thua xa em!"

Nói xong vẻ mặt Đường Thiên cười gian tà, bàn tay đặt trên hông Bạch Yến Linh, ngắt một cái. "Đừng lộn xộn."

Bạch Yến Linh lẳng lơ khoác tay lên vai Đường Thiên nói: "Trước kia ở trường học La Tiểu Nặc thế mà lại có thể làm cho hai người làm mưa làm gió nhất ở trường đều mê đến xoay quanh đó! Anh có thấy hứng thú không?"

Đường Thiên vùi đầu vào ngực Bạch Yến Linh "Ừ! Thật là thơm." Bàn tay đặt bên hông Bạch Yến Linh từ từ di chuyển từ trên xuống dưới, hắn mở miệng nói: "Tiểu yêu tinh, em muốn thế nào cứ việc nói thẳng đi! Chỉ là anh phải nói trước, em phải cho anh chút lợi ích, chuyện sau đó tự nhiên anh sẽ tận tâm tận lực làm thôi!"

"Đó là đương nhiên rồi! Nhưng mà một chút nữa mọi chuyện đều phải làm theo ý em!"

"Được rồi! Cưng à, bây giờ trước hết cho anh ăn no bụng đã rồi nói sau!"

. . .

La Tiểu Nặc nhìn đôi trai gái trước mắt giống như hai con côn trùng uốn éo cùng một chỗ, chỉ cảm thấy dạ dày cuồn cuộn muốn nôn mửa, cô nhanh chóng nhắm mắt lại, di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn thế nhưng những giọng nói khó nghe kia vẫn truyền vào tai của cô.

"Ưm, kẹp chặt như vậy, thật đúng là tiểu yêu tinh mà! Hôm nay anh mạnh mẽ yêu thương em một chút xem ra vẫn không đủ."

"Ưm, đừng như vậy, dùng sức mạnh hơn đi, ưm, ưm, đúng như vậy đó, ưm, phải giúp em phục vụ bên dưới cho tốt, ưm!"

"Ưm, còn sức lực nghĩ nhiều như vậy! Xem ra là anh còn chưa đủ sức! Xem anh chỉnh đốn em thế nào đây, tiểu yêu tinh."

"Ừ ừ a a! Không được ưm em không chịu nổi. . ."

. . .

Hai người này không biết liêm sỉ không coi ai ra gì ở trước mặt La Tiểu Nặc trình diễn một màn đùa giỡn khiêu dâm, La Tiểu Nặc mệt mỏi cúi đầu xuống, nhắm mắt thật chặt, chỉ cảm thấy âm thanh kia như cơn ác mộng bám theo mình.

Ở bên này bộ phim khiêu dâm chỉ mới trình chiếu được một lúc thì bên kia Hà Hạo Hiên cũng đã tới trường học.

"Cái gì, Tiểu Nặc bị người rất giống Đường Vĩ mang đi!" Hà Hạo Hiên giận dữ hét lên. Cầm chặt bả vai Quách Văn Văn hỏi liên tục: "Làm sao cậu biết người kia không phải là Đường Vĩ? Là Đường Vĩ thật nói với cậu sao? Cậu ấy còn nói gì không?"

"Khụ khụ khụ, cậu, cậu buông tay! Cậu muốn bóp chết tớ à!" Quách Văn Văn thở không ra hơi đẩy bàn tay Hà Hạo Hiên ra, thở dài một cái mới nói rõ ngọn nguồn mọi chuyện cho Hà Hạo Hiên nghe.

". . . Là như vậy đó, Đường Vĩ nói nếu hai giờ sau không có tin tức của cậu ấy thì lập tức báo cảnh sát, Tiểu Nặc sẽ không có chuyện gì chứ? Nghe nói người giả mạo Đường Vĩ là anh họ của cậu ấy đấy? Thật kỳ lạ! Sao lại giống nhau như vậy? Này, cậu đi đâu đó! Cậu cũng không biết bọn họ ở đâu mà."

Quách Văn Văn còn chưa dứt lời, Hà Hạo Hiên đã nóng lòng chạy ra khỏi phòng học, Quách Văn Văn muốn gọi cũng không gọi được, trong lòng buồn bực nói: "Cái tên này, đụng đến chuyện của Tiểu Nặc lại trở nên không còn là chính mình rồi, nôn nôn nóng nóng, lại không biết địa chỉ? Tớ xem cậu đi đâu mà tìm?"

Hà Hạo Hiên cũng không biết trong lòng Quách Văn Văn nghĩ như thế nào, bây giờ trong đầu của cậu toàn là chuyện La Tiểu Nặc bị người khác bắt đi, hoàn toàn không còn hơi sức nghĩ đến cái khác, dღđ☆L☆qღđ cả trái tim đều rối loạn.

Cậu nên làm gì bây giờ? Làm sao bây giờ? Mới có thể cứu Tiểu Nặc?

Xe chạy cực nhanh trên đường, dây thần kinh trong đầu Hà Hạo Hiên đều kéo căng hết mức, cậu hoàn toàn không biết mình nên đi đâu? Trong lòng của cậu rất rõ ràng điều đó, nhưng lại không còn cách nào khiến mình dừng lại, cuối cùng cậu nên làm gì cho Tiểu Nặc đây?

Đáng chết! Lần đầu tiên cậu cảm thấy mình bất lực như vậy, cái gì cũng không làm được!

Đáng chết! Đáng chết!

Lúc này xe ô tô đang chạy ngang qua quán bar Dạ Vị Ương, sau đó xe thắng mạnh, bánh xe phát ra tiếng ma sát bén nhọn vô cùng lớn "Xoẹt. . .", Hà Hạo Hiên đậu xe ở bên đường, sau đó nhanh chóng vọt vào Dạ Vị Ương, cậu biết rõ có lẽ chỉ có nơi đây mới có thể giúp cậu tìm được La Tiểu Nặc.

Hà Hạo Hiên tiến vào Dạ Vị Ương thì được phục vụ cung kính dẫn tới lầu bốn.

Hà Hạo Hiên không khách khí chút nào đá văng cửa phòng bao ra, một chàng trai tóc bạc mắt xanh lười biếng nằm trên ghế sa lon, nghe tiếng mở cửa lập tức liếc nhìn sau đó lại trầm tĩnh lần nữa, chậm rãi mở miệng nói: "Burak, là cậu à? Sao lại có thời gian rảnh tới đây tìm chúng tôi vậy?"

Hà Hạo Hiên không di chuyển, nhìn chằm chằm Wolf, nghiêm túc nói: "Wolf, tôi có chuyện cần các cậu giúp đỡ!"

Wolf vốn đang nhắm ánh mắt bỗng nhiên trừng lớn, "Ồ, chuyện gì mà Burak của chúng ta không giải quyết được vậy? Cậu nói đi, chuyện gì, chúng tôi nhất định giúp cậu."

Hà Hạo Hiên nói hết chuyện xảy ra với Wolf, cũng kỳ lạ hỏi: "Chuyện xảy ra chính là như vậy. Ồ? Hai người kia đâu? Lại đi đâu gây chuyện rồi hả?"

"À, hóa ra là vậy, Ồ! Cậu nói Nick và Aellon à? Vừa rồi tôi còn nhìn thấy Nick đó, một lúc lại không biết lêu lổng ở đâu rồi, còn Aellon đi mua đồ rồi." Wolf nhìn xung quanh nói.

"Đồ dã man, cậu nói ai đi lêu lổng hả? Tôi không phải luôn ở đây sao?" Bức màn trên cửa sổ sát đất không gió mà bay, một bóng người từ bên ngoài chậm rãi nhảy vào, đúng là Nick, khóe miệng của cậu ta mang theo nụ cười, dღđ。l。qღđ trong tay cầm một cái ly chứa chất lỏng màu đỏ không biết tên vừa đi vừa nói.

"Burak, chuyện này giao cho tôi và Wolf đi, Wolf cậu phán đoán phương hướng, tôi đi điều tra, thấy thế nào?"

Wolf nghe xong lập tức nhảy lên từ trên ghế salon, "Được, chỉ là tôi giao trước, cậu cũng đừng tranh giành giải quyết bọn họ trước tôi, ít nhất cũng phải giữ lại một nửa cho tôi đó!"

Nick giật giật khóe miệng, cười nâng ly với Wolf và Hà Hạo Hiên, không nói gì.

Hà Hạo Hiên vỗ vai Wolf nói: "Tốt lắm, đã như vậy, chúng ta lập tức lên đường đi!" Trong lòng của cậu không ngừng kêu gào: Tiểu Nặc, tớ đến ngay đây, cậu chờ tớ một chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Little Little về bài viết trên: Tiểu Linh Đang, hoahongvang
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

15 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
lamhan0123
lamhan0123

lamhan0123: Vn vs u bê lần này khó cho vn :no5: nó chơi tạt bóng đao
lamhan0123: Trai hàn quốc đẹp bà cố :">
ღ_kaylee_ღ: 288 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3326566#p3326566
Hoàng Phong Linh: Việt Nam thắng rồi :))
Cô Quân: việt nam vô địch
Đường Thất Công Tử: Tham gia cả nhà ơi :D
Đường Thất Công Tử: Mini Game: Ô chữ bí ẩn
Mộc Chan: Việt Nam :3333
ღ_kaylee_ღ: 374 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3326494#p3326494
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ lực sĩ
ღ_kaylee_ღ: 285 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3326490#p3326490
lamhan0123: Việt nam thắng rồi :cry:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: à lô ố ô
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?style=2&p=3325767#p3325767
Cập nhật đầy đủ chương 12
Đường Thất Công Tử: Xem bói cuối năm nào cả nhà ơi :D : viewtopic.php?t=409262
lamhan0123: ~(≥▽≤)/~  ốc điểm đưa tui cô tui nui trăm tủi ngủm
lamhan0123: Tiết tháo ko ăn được ╭(╯^╰)╮
Hoàng Phong Linh: Uri, đại giầ cx quỵt điểm nửa hả? Tiết tháo của cô đâu (⊙o⊙)?
Ngọc Nguyệt: Vậy nuôi đống tiền đó không tốn cơm?
lamhan0123: Nui tốn cơm ="=
Ngọc Nguyệt: Ori, "tôi cảnh cáo em, đừng trêu đùa với tôi" *tắt* Sao cô nỡ...
lamhan0123: Đưa đây điểm ~(≥▽≤)/~ í còn cô tui hơm lụm đâu ╭ ╭(╯ε╰)╮
Ngọc Nguyệt: Hể, chán ghê. Vậy mà tui còn định viết di chúc...hm...
lamhan0123: Điểm đó cúng theo nóa lun :v
Ngọc Nguyệt: Ori, tui đang nghĩ, nếu như 1 nick bị ban thì số điểm của nick đó sẽ đi đâu về đâu?
lamhan0123: Linh thường là kiu Ri :)2 cho mí đồng chí quánh chữ ủi :chair:
lamhan0123: :)2 vậy mới bảo có bao nhiu đưa đây tui giữ cuối năm lấy lãi
Ngọc Nguyệt: Hờ, chán ghê, nếu năm ngoái tui để cô Ori giữ 100 điểm của tui lâu hơn chút thì đã có lãi rầu...
Hoàng Phong Linh: Ri nào -_-
lamhan0123: Úy hí hí bạn Ri quỵt điểm :)2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.