Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Không gặp không nên duyên - Độc Độc

 
Có bài mới 21.12.2016, 11:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 4542 lần
Điểm: 35.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc - Điểm: 35
Ngoại truyện 1

Ngài Đoạn, chủ nhân bé mèo, thoải mái ngồi trên sô pha bằng vải bố, nghe tiếng nhạc du dương, nhìn chằm chằm bé mèo Tiếu Tiếu của mình đang từ từ đến gần.

Dáng vẻ của chú mèo này lung linh, xinh đẹp, đường cong sống lưng gần như hoàn mỹ, chân thon dài yêu kiều mê người, một chiếc đuôi dài lắc lư trái phải trên bờ mông cong cong, khiến người ta nhịn không được muốn vuốt ve rồi lại vuốt ve.

Chỉ là mèo cưng kiêu ngạo, chậm chạp không chịu đến gần, ngài Đoạn đã chuẩn bị từ sớm, ngón cái và ngón trỏ cầm lên một cây gậy trêu mèo, đong đưa lên xuống hai cái.

Lúc này, dường như mèo Tiếu Tiếu mới có phản ứng, “nó” bò lên từ một đầu khác của sô pha, ngay lúc chủ nhân đang nheo mắt thưởng thức tư thế quyến rũ của mèo cưng, “nó” giơ vuốt ra muốn đánh rớt cây gậy trêu mèo trên tay chủ nhân.

Hay cho một chú mèo mạnh bạo, ngài Đoạn nhướn mày, cúi người nhặt cây gậy trêu mèo, còn chưa đưa đến trước mặt bé mèo, thì nàng công chúa mèo kiêu ngạo đã đánh rớt nó một lần nữa.

“Không thích?” Ngón trỏ nâng cầm của bé mèo lên, ngài Đoạn nhẹ nhàng chậm rãi hỏi.

“Meo—”

Tiếng mèo cưng kêu nũng nịu động lòng người, ngài Đoạn chỉ cảm thấy xương cốt cũng sắp mềm ra: “Không thích thì thôi vậy.”

Đầu ngón tay của anh khẽ động đậy, gãi gãi phần dưới cằm mềm mại của mèo Tiếu Tiếu, dường như bé mèo cảm thấy thoải mái, híp mắt lại hơi ngước đầu lên, khóe môi của ngài Đoạn hơi cong lên, tiếp tục cong ngón tay vuốt ve bé mèo.

Chốc lát sau, anh rút ngón tay về, ngồi nghiêng, vỗ vỗ lên đùi mình.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu nhìn chủ nhân một lúc, mèo Tiếu Tiếu mới ngoan ngoãn nằm sấp lên đùi anh, không thoải mái dụi dụi mặt vào, điều chỉnh một tư thế dễ chịu.

Ngài Đoạn nhìn lướt qua bé mèo ngoan lồi lõm rõ ràng đang nằm trên đùi mình, nơi sâu thẳm trong đôi mắt cháy lên hai đóm lửa nhỏ.

Bàn tay to nhéo nhéo cái tai mèo, dịu dàng vuốt ve đầu “nó” một cái lại một cái, thỉnh thoảng lại không nặng không nhẹ mà bóp bóp cổ “nó”, mèo Tiếu Tiếu kêu lên một tiếng hừ hừ thoải mái từ cổ họng.

Một bé mèo khiến người ta yêu thương biết mấy! Ngài Đoạn vô cùng hài lòng với mèo cưng nhà mình, tận tâm tận lực vuốt ve bé mèo.

Qua một lúc, ngón tay thon dài của anh dời xuống, đầu ngón trỏ trượt lên trượt xuống trên sống lưng lúc ẩn lúc hiện của cô, ngón tay thô ráp, ấm áp di chuyển trên làn da bóng loáng, làm cho mèo Tiếu Tiếu có chút bất mãn mà động đậy thân thể.

Ngài Đoạn bật cười, lồng ngực run lên, anh lại xoa đầu cô để an ủi, rồi lại nương theo lưng cô một cách phép tắc. Anh vuốt ve cô, tựa như vuốt ve một báu vật quý báu nhất trên đời, cẩn thận như thế, dịu dàng như thế, cuối cùng bé mèo cũng ngoan ngoãn trở lại, thoải mái dụi vào cặp đùi rắn chắc của anh.

Ngài Đoạn hài lòng mà yêu thương vuốt ve bé mèo, rồi hòa theo tiếng nhạc êm dịu mà gảy đàn trên lưng “nó”, phảng phất như lưng của “nó” là những phím đàn mang theo nhiệt độ cơ thể vậy, ngón tay linh hoạt của anh nhảy múa trên lưng, trêu chọc bé mèo của anh.

“Meo—” Rốt cuộc mèo Tiếu Tiếu cũng lên tiếng kháng nghị, bất mãn vặn vẹo cơ thể.

“Không thoải mái à?” Chủ nhân vẫn rất quan tâm đến cảm giác của mèo cưng, nghe thấy tiếng kháng nghị của “nó”, rất nhanh đã dừng lại, hơn nữa như muốn lấy lòng mà chọn một trái dâu tây vừa to vừa đỏ trong đĩa trái cây, để dưới mũi của béo mèo cho “nó” ngửi một cái: “Thơm không?”

Mèo Tiếu Tiếu thích dâu tây, vươn chiếc lưỡi nhỏ ra liếm một cái, thậm chí khẽ há cái miệng nhỏ ra muốn ăn vào bụng.

Chủ nhân xấu xa lại không cho “nó” được như ý dễ dàng, anh nhanh tay lẹ mắt rút dâu tây về, hơn nữa còn ngậm trên miệng mình, đồng thời bế bé mèo lên cùng anh nhìn nhau vô cùng nhẹ nhàng.

Dường như đôi mắt mèo long lanh đã phát hiện chủ nhân không có ý tốt, lại kiêu ngạo muốn giơ ra bắt lấy mặt anh.

Ngài Đoạn bật cười né ra, dưới sự tấn công lần thứ hai của bé mèo, quả dâu tây trên miệng đã rớt ra, hơn nữa còn trượt xuống theo lồng ngực của anh, ngừng lại ở một nơi nguy hiểm.

Ngài Đoạn và mèo Tiếu Tiếu đều dừng động tác lại, cùng lúc nhìn về phía trái dâu tây đỏ tươi ở giữa hai đùi mình.

“………..”

Ngài Đoạn quay đầu lại, nhìn mèo cưng một cách mờ ám, rồi hất cằm tỏ ý một cái.

Công chúa mèo kiêu ngạo xù lông rồi há miệng ra cắn mạnh vào cổ anh một cái.

“Được rồi, được rồi, cái miệng nhỏ này quý báu lắm, chúng ta cứ từ từ thôi.” Ngài Đoạn mỉm cười giơ hai tay lên.

Anh vuốt lại bộ lông, vứt trái dâu tây bị dơ vào thùng rác, vẫn chưa bỏ cuộc mà lấy một trái dâu thơm ngọt khác ngậm lên miệng, rồi nhẹ nhàng chạm vào miệng của “nó”.

Mèo Tiếu Tiếu nhướn đôi mắt đẹp nhìn chủ nhân đang đến gần trong gang tấc, cuối cùng cũng hé cái miệng nhỏ bé, cắn trái dâu tây tươi ngon kia một miếng.

Nước dâu nương theo khóe miệng trượt xuống, bé mèo giơ vuốt lên đón lấy, lười biếng liếm đi nước dâu trên vuốt.

Dáng vẻ đó làm cho máu nóng của ngài Đoạn sôi trào, hận không thể lập tức đè “nó” xuống yêu thương ngàn lần vạn lần.

Anh lại ngậm miếng dâu tây còn lại chạm vào bờ môi mềm kia, dường như bé mèo nếm được vị ngọt rồi, lại cắn lấy miếng dâu lần nữa.

Chỉ là lần này, chủ nhân của mèo muốn chia sẻ vị ngọt với “nó”, lần theo trái dâu mà kề lên môi “nó”, chiếc lưỡi to len vào trong, mạnh mẽ khuấy đảo trái dâu ngọt ngào trong miệng.

Môi lưỡi dây dưa với nhau rất lâu, cũng không biết rốt cuộc miếng dâu vào miệng của ai nữa, ngài Đoạn vẫn không biết đủ, cứ mút lấy đôi môi đỏ mọng của mèo cưng.

Mèo Tiếu Tiếu bị hôn đến mặt mày đỏ ửng, ánh mắt mơ màng, mềm nhũn dựa vào người chủ nhân.

Ngài Đoạn giơ ngón trỏ lên lau sạch nước dâu trên cằm cô, đầu ngón tay đè lên cái miệng nhỏ của cô.

Mèo Tiếu Tiếu ngượng ngùng hiểu ý, nghẹn ngào kêu lên hai tiếng, run rẩy vươn lưỡi ra liếm sạch ngón tay của anh.

Ngài Đoạn được liếm vô cùng mất hồn, kiềm lòng không đặng mà đưa ngón tay dài vào trong miệng cô.

Mèo Tiếu Tiếu chỉ cảm thấy nguy hiểm, há miệng ra, hàm răng sắc cắn vào ngón tay anh một cái, rồi lui người ra nhảy xuống sô pha.

“Nó” mới không chơi với chủ nhân biến thái đâu.

Mèo Tiếu Tiếu nhìn đồng hồ, còn 20 phút nữa…….Cứ kiêu ngạo, không để ý đến anh như vậy là được rồi.

Mèo có kế Trương Lương, chủ có thang qua tường.

Ngài Đoạn thấy mèo cưng nhà mình nằm bò trên bàn trà không để ý đến anh, thì chậm chạp lấy món đồ chơi thứ hai dành cho mèo.

Một tia sáng laser rọi đến trước mặt mèo Tiếu Tiếu, từ từ vẽ ra một vòng tròn.

Mèo Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm chấm đỏ đó, hồi lau sau mới thăm dò giơ vuốt đập xuống một cái, nhưng chấm đỏ lập tức dời đi. “Nó lại vỗ, chấm đỏ lại di chuyển.”

Một lúc không để ý thì chấm đỏ đã rọi lên tấm thảm, mèo Tiếu Tiếu tập trung tinh thần bò trên đất, huơ múa móng vuốt khắp nói theo chấm đỏ, ngài Đoạn vừa trêu mèo cưng vừa lưu luyến quên đường về trên bờ mông yêu kiều của “nó”.

Dường như mèo Tiếu Tiếu cũng phát hiện ra thú vui mới, không chú ý đến ánh mắt của chủ nhân biến thái, chơi đùa trên đất vui vẻ không thôi.

Chỉ là chủ nhân xấu xa vĩnh viễn cũng xấu xa, chơi được một lúc, anh cầm đèn laser nhắm vào chiếc đuôi của cô, bé mèo đáng thương không ngừng xoay vòng vòng, xoay đến sắp ngất xỉu vẫn không thấy chủ nhân ngừng lại, “nó” lại xù lông, nhào tới chân anh cắn một cái.

Ngài Đoạn bị đau kêu lên một tiếng, lại không nhịn được bật cười.

Haiz, nhà có mèo dữ nha.

Nhưng anh là chủ nhân tốt bao dung mèo cưng, không những không trách “nó”, ngược lại còn dâng lên món đồ chơi trêu mèo thứ ba cho mèo cùng - - chuột chạy bằng điện.

Mèo Tiếu Tiếu mặt không cảm xúc nhìn chú chuột trắng nhỏ không ngừng chạy tới chạy lui trên sàn nhà, trên trán trượt xuống ba vạch đen. Cô hít vào thở ra một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng không thể nhịn được nữa, giơ vuốt lên bắt lấy con chuột, ném lên người ngài Đoạn.

“Đoạn Mặc Ngôn!”

Cô đã phối hợp lắm rồi, nhưng anh vẫn cứ bày trò, thật là điên rồ mất trí, không thể nhịn được nữa mà!

“Ơ, thành tinh rồi.” Trên mặt ngài Đoạn lộ vẻ mừng rỡ, nhập vai quá không muốn thoát ra.

“Anh mới thành tinh ấy, đồ yêu tinh biến thái!” Tiêu Tiêu hoàn toàn xù lông lên rồi, đứng dậy nhào về phía anh.

Đoạn Mặc Ngôn đã ôm cây đợi mèo từ sớm, phát ra tiếng cười trầm thấp, không tốn bao nhiêu sức đã có thể đè cô dưới thân.

“Hôm nay anh phá giới ăn con mèo này vậy.”

“Anh……”Tiêu Tiêu còn muốn nói gì đó, chỉ nói được một chữ, thì đôi môi đã bị chặn lại chặt chẽ.

Thế là chủ nhân biến thái vẫn ăn sạch sành sanh bé mèo Tiếu Tiếu, ô hô thương thay.

------

Miemei: Hố ta mới đào, [Em chạy không thoát tay anh đâu], vài ngày nữa sẽ đăng chương, mọi người rảnh thì qua ghé thăm ta nha!!! Thương nhiều <3



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.12.2016, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 4542 lần
Điểm: 35.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc - Điểm: 51
Ngoại truyện 2

Tiêu Tiêu và Đoạn Mặc Ngôn lái chiếc Mercedes Benz mới mua về chung cư, vừa nói vừa cười xách túi lớn túi nhỏ và những cây pháo bông về nhà.

Tiêu Hoành Nhân đang nấu cơm cho đêm giao thừa, thấy bọn họ về thì hời hợt chào hỏi một tiếng.

Đoạn Mặc Ngôn đi vào phòng bếp, lấy cái chìa khóa xe vẫn còn mới ra: “Chú, bọn cháu vừa mua rất nhiều đồ, nên đã mua một chiếc xe sang tay thay cho bộ, qua tết xong thì bọn cháu cũng không dùng được nữa, bác giữ lại sử dụng đi.”

“Hai đứa mua đồ nhiều quá, nên mua một chiếc xe sang tay?” Tiêu Hoành Nhân ngạc nhiên lặp lại, cầm chìa khóa xe, thấy còn là Mercedes Benz nữa, giật mình không nhỏ.

Tuy ông nghe nói nhà anh có tiền, nhưng không ngờ động một tí là mua xe bốn bánh xa hoa để thay cho đi bộ.

“Ừm.” Đoạn Mặc Ngôn chỉ nghĩ rằng ông nghe không rõ, gật đầu một cái rồi đi ra.

Tiêu Tiêu phân loại, dọn dẹp những thứ mới mua về xong, thay đồ mặc ở nhà rồi đem đồ ăn cần chuẩn bị vào bếp, nói với giọng điệu bình tĩnh: “Ba, để con làm cho.”

Tiêu Hoành Nhân nhìn cô, gật đầu, đi qua bồn rửa chén bên cạnh mở vòi nước rửa tay, ông vừa bóp dịch rửa tay ra, vừa nói: “Chồng chưa cưới của con đưa cho ba một cái chìa khóa xe Benz, nói là hôm nay mới mua?”

“À, ừ.” Tiêu Tiêu xăn tay áo lên.

“Nó nói muốn đưa chiếc xe này cho ba?”

“Ừm.” Tiêu Tiêu không ngạc nhiên lắm: “Nếu anh ấy đã nói như vậy, thì ba giữ lại đi…… Ba có bằng lái không?”

“Ba có bằng A.”

“Ờ.” Hai mươi mấy năm sau mới biết ba mình có bằng lái, bầu không khí giữa hai người lại sượng đi một chút.

Tiêu Hoành Nhân phẩy phẩy đôi tay ướt sũng rồi ra ngoài.

Tiêu Tiêu lấy cái tạp dề bé gấu mới mua, cất tiếng kêu Đoạn Mặc Ngôn, người đàn ông nọ đi vào, cô huơ huơ cái dây đai tạp dề, anh hiểu ý nhận lấy.

Cô xoay người lại, để cho anh cột dây tạp dề cho cô, anh khéo léo cột lại cho cô, thắt một cái nơ bướm xinh đẹp, hai tay lại bóp bóp lên vòng eo thon thả của cô.

“Đẹp không?” Tiêu Tiêu lắc lắc người, tươi cười khoe ra cái tạp dề cô tự chọn, dang tay ra xoay một vòng.

Đoạn Mặc Ngôn giơ ngón cái lên.

Tiêu Tiêu hài lòng bật cười.

“Cần anh giúp không?” Anh hỏi.

Cô nhìn xung quanh cân nhắc một chút: “Chỉ có ba người chúng ta ăn thôi, cũng không có bao nhiêu việc, em rửa rau thái rau, tối nay chúng ta bật nồi lẩu là được rồi.” Cô dừng lại một chút: “Anh ra ngoài xem ti vi với ba em đi.”

Đoạn Mặc Ngôn cũng không gượng ép, xoay người đi ra ngoài.

Tiêu Tiêu nhanh nhẹn làm công việc trên tay, còn có thời gian rảnh để lắng tại nghe tiếng động bên ngoài, chẳng qua ngoài tiếng ti vi, thì cô hoàn toàn không nghe được động tĩnh gì cả.

Kết quả này cũng nằm trong dự đoán rồi, cô chỉ lắc đầu, bất đắc dĩ cười một cái.

Hơn 6 giờ tối, bữa cơm giao thừa của nhà họ Tiêu bắt đầu, như trước đến nay, Tiêu Hoành Nhân rót một ly rượu, bày một bộ chén đũa cho vợ quá cố.

Tầm mắt của Đoạn Mặc Ngôn dừng ở bên đó hai giây.

Ba người cụng ly, nhập tiệc.

Bọn họ cứng nhắc tán gẫu, trên bàn ăn, Tiêu Tiêu nói với ba, đợi đầu xuân lấy giấy kết hôn với Đoạn Mặc Ngôn xong, thì bọn họ sẽ đi đến một vùng núi khá xa để dạy học tình nguyện.

Tiêu Hoành Nhân nghe bọn họ nói muốn kết hôn, trước tiên là sửng sốt, nhưng sau đó nghe nói bọn họ muốn đi dạy tình nguyện, lại cười một cái sâu xa, khó hiểu, ngửa đầu lên, một hơi uống cạn ly rượu trắng.

Tiếng cười này làm cho vành tai của Đoạn Mặc Ngôn nhúc nhích một cái.

“Cô học mẹ của cô làm gì?”

Tiêu Tiêu nghe ra sự khác thường trong lời nói của ba, ánh mắt buồn bã.

Đoạn Mặc Ngôn nhìn Tiêu Tiêu một cái, từ từ đặt đũa xuống: “……Lúc nãy anh đã muốn hỏi rồi, đặt thêm một bộ chén đũa ở đây để làm gì vậy?”

Tiêu Tiêu tưởng anh muốn dời chủ đề đi, lên tiếng giải thích: “Là chuẩn bị cho mẹ em.”

“À……” Đoạn Mặc Ngôn gật đầu, nhìn sang ba Tiêu nói: “Chú, thứ cho cháu mạo muội, không biết dì mất như thế nào ạ?”

Tiêu Tiêu sửng sốt, rõ ràng anh đã nghe cô kể rồi mà, tại sao đã biết rõ còn hỏi, mà còn chọn ngay thời điểm thế này nữa?

Tiêu Hoành Nhân cũng sượng lại, cơ mặt của ông vô thức căng lên: “Tiêu Tiêu chưa nói cho cậu nghe à?”

Khóe môi Đoạn Mặc Ngôn hơi mấp máy, ý gì thì không cần nói cũng biết.

Tiêu Tiêu không biết anh có ý định gì, chỉ im lặng không lên tiếng.

Tiêu Hoành Nhân im lặng một lúc, mới cứng nhắc nói: “Mẹ nó mất vì sinh khó.”

“Ơ? Xã hội bây giờ, còn có chuyện sinh khó nữa sao?”

Ba Tiêu nhíu mày nhìn anh, sắc mặt ngày càng khó coi: “Đã qua hai mươi mấy năm rồi, không nhắc tới cũng được.”

“Tiếu Tiếu?” Ai ngờ Đoạn Mặc Ngôn nhất định muốn hỏi rõ ràng một hai trước mặt hai cha con này, ba không trả lời thì hỏi con gái vậy.

Cô nhìn anh một lúc lâu: “……Là lúc mẹ em đi xuống vùng nông thôn dạy tình nguyện, không kịp chạy về huyện, ở trên đường thì sinh em ra.”

“Mẹ em đang mang thai, còn lên núi dạy học nữa sao?” Giọng điệu của Đoạn Mặc Ngôn có chút không tưởng tượng nổi.

“Bà không yên lòng về tụi nhỏ.”

“Trông điệu bộ này thì em giống mẹ rồi.” Đoạn Mặc Ngôn nhếch môi: “Nhưng mà anh nói trước nhé, anh không phải ba em, ông ấy không quan tâm mẹ em, anh thì để tâm đến em, nếu em mang thai, mặc kệ em không yên lòng vì mấy đứa nhỏ cỡ nào, thì cũng thành thật mà về nhà dưỡng thai cho anh.”

Giọng điệu mạnh mẽ, bá đạo lại vô cùng khiêu khích làm cho bầu không khí lập tức cứng nhắc như đóng băng.

“Cậu nói cái gì?” Tiêu Hoành Nhân siết chặt ly rượu, lớn tiếng nói.

“Ngại quá, ý cháu nói là chú không quan tâm vợ chú, nói thẳng quá ạ?”

“Tôi không quan tâm vợ tôi?” Tiêu Hoành Nhân nhắc lại từng câu từng chữ, y như là nghe được chuyện buồn cười lắm vậy.

Tiêu Tiêu cũng vì câu nói này của Đoạn Mặc Ngôn mà kinh hãi.

Anh đang nói bậy gì thế?

Thấy ba vợ tương lai hình như vô cùng tức giận, sắc mặt Đoạn Mặc Ngôn lại không hề thay đổi: “Đây chẳng phải là chuyện rõ rành rành sao? Vợ bụng to sắp chuyển dạ, còn ở trong vùng núi giao thông cực kỳ bất tiện, y học lạc hậu, mà chú cũng có thể ngồi yên được, không phải không quan tâm thì là gì?”

Tiêu Hoành Nhân nghiến răng nghiến lợi nói: “Đó là vì Trịnh Hương cố chấp muốn ở lại, tôi tôn trọng ý kiến của cô ấy, lại nói cách ngày sinh của cô ấy, còn một khoảng……”

“Nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng nguy hiểm khi sinh con, thì chú nên đưa dì đi mà không cho bất cứ đường phản đối nào, đừng nói là đủ tháng, 5-6 tháng cũng đã nên đưa mẹ của Tiêu Tiêu đi rồi chứ?”

“Sao cậu biết tôi không cố gắng thuyết phục cô ấy!” Tiêu Hoành Nhân trừng mắt.

“Tóm lại không thành công, thì chính là chú đã không làm! Chú nghĩ như lẽ đương nhiên, cho rằng tất cả mọi chuyện sẽ thuận lợi như là có ông trời phụ hộ vậy, hoàn toàn không suy nghĩ đến bất kỳ khả năng nào sẽ đánh mất vợ của chú!”

“Rầm!” Tiêu Hoành Nhân đập mạnh lên bàn rồi đứng lên, gương mặt căng đỏ lên.

Trái tim của Tiêu Tiêu đập mạnh.

Chỉ có Đoạn Mặc Ngôn là không hề thay đổi vẻ mặt, ngược lại nói tiếp: “Chính là vì hành vi vô trách nhiệm của chú, làm hại Tiếu Tiếu của cháu từ khi lọt lòng đã không có mẹ……”

“Là nó hại chết mẹ nó!” Tiêu Hoành Nhân chỉ vào con gái, đỏ mắt gào lên.

“Là chú hại chết mẹ cô ấy!” Đoạn Mặc Ngôn càng lớn tiếng hơn ông, khí phách hơn ông.

Tiếp đó, cả căn phòng lặng như tờ, chỉ có ti vi vang lên tiếng nhạc đầy không khí năm mới và tiếng cười nói vui vẻ khoa trương của người dẫn chương trình: “Các bạn khán giả đang xem truyền hình thân mến, có phải các bạn đã bắt đầu thưởng thức hoặc là sắp thưởng thức bữa cơm giao thừa ngon lành với gia đình không……”

“Cút! Cậu cút ra ngoài cho tôi!” Hai mắt Tiêu Hoành Nhân đỏ ngầu, giơ cánh tay lên chỉ ra ngoài cửa.

“Chú, nếu chú là đàn ông, bị người ta nói trúng thì thừa nhận, làm sai thì nhận con mẹ nó lỗi đi!”

“Tôi làm sai cái gì, tôi làm sai chuyện gì hả, sai lầm duy nhất của tôi chính là đã để Trịnh Hương mang thai nó!”

Đoạn Mặc Ngôn nắm lấy tay Tiêu Tiêu, không tức giận, ngược lại còn cười: “Cháu còn nghĩ rằng chú thật sự là một người si tình, nhưng thực ra chẳng qua chỉ là một kẻ nhu nhược, ích kỷ, hèn nhát mà thôi!”

“Đoạn Mặc Ngôn…..”

“Nếu chú thật sự si tình thì không nên để cho người phụ nữ mình yêu thương sâu đậm vào chốn nguy hiểm, càng không nên đổ trút tất cả trách nhiệm lên người một đứa bé còn chưa ra đời, hoàn toàn không có năng lực hành vi, khi đó Tiếu Tiếu có thể quyết định được gì, cô ấy muốn được sinh ra vào lúc đó, làm cho mình mất mẹ từ nhỏ, còn phải lãnh đủ ánh mắt lạnh lùng của ba mình sao? Nực cười!”

Nước mắt của Tiêu Tiêu không hề dự báo trước chảy ra. Hai mươi mấy năm nay, tất cả mọi người đều cho rằng cô đã hại chết mẹ, ngay cả bản thân cô cũng nghĩ như thế, không ngờ thật sự lại có một ngày, có một người đàn ông đứng về phía cô, nói với cô rằng hết thảy đều không phải là lỗi của cô.

Hiển nhiên Tiêu Hoành Nhân cũng bị anh quát, ông gần như không thể đứng vững, chống tay lên mặt bàn, run rẩy quay đầu sang nhìn di ảnh của vợ, miệng vẫn không từ bỏ, nói: “Là lỗi của Tiêu Tiêu….”

“Nếu không phải lỗi của cô ấy, thì chú không tìm được người gánh trách nhiệm này phải không? Chú không dám đối mặt với sự thật, liền ích kỷ đổ hết mọi chuyện lên đầu con gái một, bản thân còn đảm nhiệm vai người bị hại, chú cũng tuyệt tình thật đấy.”

Lời nói không bất kì cảm giác màu mè của Đoạn Mặc Ngôn đã đánh tan sự kiền trì lâu dài của Tiêu Hoành Nhân, ông cảm thấy niềm tin vốn rất vững chắc bị đập thủng một cái lỗ lớn, sự thật lao thẳng đến như một lưỡi dao sắc bén.

Hoang đường, tất cả đều là hoang đường! Tiêu Hoành Nhân từ chối tin tưởng mọi chuyện, ông giơ tay lên lần nữa, hung dữ trừng Đoạn Mặc Ngôn: “Cút, cút ra ngoài!”

Tiêu Tiêu lau nước mắt, đứng lên kéo tay Đoạn Mặc Ngôn: “Đi thôi, chúng ta không ở đây nữa.”

Đoạn Mặc Ngôn nhìn cô một cái, nghe lời đứng lên.

Tiêu Tiêu lấy áo khoác và ví tiền của hai người, nhanh chóng thay giày rồi mở cửa ra, cô quay đầu lại nhìn người cha tức giận đùng đùng lại lộ ra vẻ yếu ớt, mím môi, trong lòng vô cùng phức tạp.

Hai người ra khỏi khu chung cư, bước đi chậm rãi trên con phố lớn thưa thớt bóng người, Tiêu Tiêu ôm cánh tay của anh, đứng trước mặt anh chồng chưa cưới đang đi về phía trước, cô im lặng chăm chú nhìn anh một lúc lâu, tươi cười rạng rỡ: “Hổ Lớn này, anh lợi hại quá, giúp em trút giận rồi! Có trời mới biết bao nhiêu năm nay em chưa bao giờ được sảng khoái như bay giờ đâu!” Dường như những uất ức và đau buồn tích lũy mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm qua, đều trút ra ào ạt như cơn hồng thủy theo lời lẽ liến thoắng của anh.

Cô rất muốn khóc, nhưng cô càng muốn cười hơn.

“Chẳng qua anh chỉ nói sự thật thôi.” Đoạn Mặc Ngôn cảm thấy tay của cô hơi lạnh, cầm lấy nhét vào túi áo.

“Thật sự là vậy sao Anh cho rằng không phải là lỗi của em hả?”

“Em có lỗi gì? Ngay cả tên cũng không biết viết, có thể chịu trách nhiệm pháp luật được sao?”

Tiêu Tiêu nhìn anh chăm chú, trong ánh mắt phảng phất như chứa đựng hàng ngàn hàng vạn ánh sao lấp lánh.

“Đoạn Mặc Ngôn….” Cô vùi vào lòng anh thật sâu, dụi dụi vào áo khoác ngoài của anh, lại dụi thêm cái nữa: “Đoạn Mặc Ngôn.”

Nói thật, Đoạn Mặc Ngôn không hiểu tâm trạng của cô lúc này lắm, nhưng hành động này của cô thể hiện rằng cô đang tìm kiếm sự an ủi, cánh tay dài của anh vòng qua, không hề nhúc nhích, mặc cho cô làm nũng.

Một lúc lâu sau, Tiêu Tiêu mới lộ gương mặt ra, vẫn là một gương mặt tươi cười rạng rỡ: “Được rồi, chúng ta tìm một chỗ để ăn cơm đi!” May mà bây giờ có rất nhiều nhà hàng tốt bụng cũng cung cấp cơm tất niên xa hoa trong đêm giao thừa: “Em mời anh ăn món ăn đặc sản của địa phương tụi em nhé!”

Câu trả lời của Đoạn Mặc Ngôn là lại ôm cô lần nữa.

Tiêu Tiêu cười hì hì, hai cánh tay ôm eo anh, thân mật đi về phía trước.

Hai người ăn uống một bữa ở một nhà hàng tốt nhất trong thành phố, lại cùng nhau xem pháo hoa ở quảng trường, rồi mới thông thả đi về.

Hai người đan chặt mười ngón tay vào nhau đi vào khu chung cư, Tiêu Tiêu yên lặng một lúc, thở ra một làn hơi trắng: “Hổ Lớn, chút nữa đi lên đó, nếu như ba em vẫn đang tức giận, thì anh xin lỗi ông ấy nhé, được không?” Cô thấy tầm mắt của anh nhìn qua, vội giải thích: “Mặc kệ nói thế nào đi nữa, chung quy ông ấy vẫn là ba em, là ba vợ tương lai của anh. Chuyện này không còn cách nào nữa.”

“Nếu như em thấy cần thiết, thì anh xin lỗi thôi.” Dù gì anh cũng không sao cả.

Chỉ là lúc lên đến lầu trên, Đoạn Mặc Ngôn vẫn không có xin lỗi, bởi vì Tiêu Hoành Nhân một thân một mình uống đến say mèm, nằm trên ghế tựa, còn kêu tên của vợ quá cố nữa.

Tiêu Tiêu nhờ Đoạn Mặc Ngôn dìu ông ấy về giường, cô thì mở chăn ra đắp lên người ông.

Sau khi hai người đi ra, Tiêu Tiêu lại lấy một cái ly giữ ấm đã rót nước nóng vào và một cái thùng rác đi về phòng ngủ, chuẩn bị tốt hết thảy cho ba.

“Trịnh Hương….. Là anh đã sai……..Trịnh Hương……..”

Trong lời nói say rượu mang theo tiếng nức nở, làm cho người nghe không đành lòng, Tiêu Tiêu quay đầu nhìn sang người đàn ông đang nhắm mắt chảy ra hai hàng nước mắt trong suốt ở trên giường, lại nhìn mái tóc muối tiêu, nếp nhăn sâu hoắm của ông, chỉ cảm thấy đáng hận lại đáng thương.

“Bỏ qua cho mình đi, có lẽ đây không phải là lỗi của con, cũng không phải lỗi của ba.” Tiêu Tiêu đứng ở đầu giường, khẽ nói: “Chẳng qua chỉ là trò đùa dai của số phận mà thôi.”

Cô tắt đèn, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đoạn Mặc Ngôn ngồi trên sô pha bằng gỗ nhìn cô, cô tắt cái bếp điện từ vẫn còn bật kia, trở ra phòng khách mở ti vi lên, rồi trở lại bên cạnh anh, nhào vào lòng anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.12.2016, 23:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Mị Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 21:51
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 4542 lần
Điểm: 35.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc - Điểm: 44
Ngoại truyện 3

Làng nhà Ngô là một làng núi nhỏ cực kỳ vắng vẻ ở sâu trong núi, không có sóng di động, không có giao thông thông thoáng, lần đầu tiên Tiêu Tiêu đến đó đã chịu đủ điều cực khổ, sau khi bị lắc lư đến mức ói ra cả mật xanh mật vàng trên đường núi gập ghềnh, khúc khuỷu, lại đi bộ băng đèo, vượt núi hết ba tiếng rưỡi, mới đến nơi. Mặc dù dọc đường đi có Đoạn Mặc Ngôn dìu đỡ, dù bản thân đã mang giày leo núi, mấy ngón chân vẫn nổi lên vết nước phồng thật to.

Trong làng này tổng cộng có một trăm mấy hộ dân, nói tiếng bản địa, trong cả làng chỉ lác đác vài người biết nói tiếng phổ thông. Những đứa trẻ thích hợp với việc học có 27 đứa, 18 bé gái, 9 bé trai. Từ lớp 1 đến lớp 6 không đồng đều, còn có mấy bé trai được ba mẹ biết nhìn xa đưa đến họ hàng trong huyện để đi học, một năm về đây hai, ba lần, nghe nói cha mẹ chúng cũng chỉ muốn chúng học đến tiểu học, biết mấy con chữ thôi, rồi sau đó về làm công có thể tính sổ sách rõ ràng.

Tiêu Tiêu và Đoạn Mặc Ngôn đến đây làm cho người trong làng thấy rất mới mẻ, nhưng nghe đội trưởng nói là đến dạy bọn trẻ học miễn phí, thì ai nấy đều lộ ra vẻ mặt không đồng ý, không xem như chuyện quan trọng gì. Tối hôm đó, lúc người trong làng uống rượu, còn rảnh rỗi cười cợt vẻ nhếch nhác của Tiêu Tiêu, đánh cược ngay tại chỗ khi nào thì đôi vợ chồng trẻ này không chịu nổi rồi bỏ đi.

Sự thật thì Tiêu Tiêu đúng là rất nhếch nhác, lúc cô mới đến, không chỉ chân cũng sắp muốn gãy, hơn nữa ngay sau đó không hợp với khí hậu nên đã cảm cúm, sốt nhẹ, may mà hai người đã chuẩn bị từ sớm, mang theo đầy đủ hộp thuốc y tế, không quá hai ngày thì cô đã khỏi hẳn.

Tiêu Tiêu vừa khỏe khoắn, thì đã bắt đầu tích cực dấn thân vào hoạt động chuẩn bị dạy học. Làng nhà Ngô dĩ nhiên không có lớp học, chỗ trống trải giống vậy thì chỉ có từ đường nhà Ngô thôi, đó là nơi người trong làng dùng để tế tổ tiên, làm đám cưới, đám tang, bình thường thì không dùng đến. Cô quan sát hoàn cảnh xung quanh, cảm thấy cũng ổn, liền đi thương lượng với đại đội trưởng.

Thực ra thì trong lòng đại đội trưởng cũng không coi trọng việc dạy học tình nguyện, bất đắc dĩ cô đang cầm công văn trên thị trấn, ở trên đường lại nghe nói cô du học nước ngoài về, bỗng dưng sinh ra mấy phần kính trọng, thế là cũng vô cùng phối hợp với cô.

Anh ta lập tức tập hợp người trong làng mở cuộc họp, Tiêu Tiêu nghe không hiểu họ đang nói gì, nhưng nhìn biểu cảm, thần thái của mọi người thì biết hình như bọn họ không đồng ý lắm, nhưng cuối cùng không biết đại đội trưởng đã dùng cách gì, cũng khiến bọn họ thỏa hiệp.

Sau cuộc họp, có một người đàn ông trung niên chân mày vừa dài vừa rậm nói với cô một câu, Tiêu Tiêu không hiểu, đoán chừng ý là chê cô rảnh rỗi lại kiếm chuyện làm.

Nhưng cô không quan tâm, tóm lại vấn đề lớp học đã được giải quyết rồi.

Nhưng lúc cô hưng phấn tận dụng những chiếc bàn dùng để ăn cơm đoàn viên trong từ đường, sắp xếp xong xuôi, chờ bọn nhỏ đến học, nhưng chỉ đón được một căn phòng vắng lặng. Chỉ có hai, ba đứa bé choai choai đứng bên cạnh cửa tò mò đánh giá cô, còn có mấy đứa nhỏ đứng chơi cách đó không xa.

Đại đội trưởng đã thông báo cho mọi người, bảo bọn họ kêu những đứa trẻ nhà mình đến học, nhưng bọn trẻ thoải mái quen rồi, có thể là không chịu đâu.

Tiêu Tiêu thử dịu giọng khuyên chúng đi vào, nhưng cô mới nói một câu, mấy đứa nhỏ đều chạy đi hết.

Cô hơi bị sốc mà thu dọn đồ đạc, tạm thời trở về căn nhà mướn cũ kỹ.

Mấy ngày nay cô và Đoạn Mặc Ngôn đều ở nhờ trong nhà của đại đội trưởng. Mấy năm trước ông chú hàng xóm kế nhà đại đội trưởng đã dọn đi theo người con trai đi làm công ở ngoài, căn nhà cũ vẫn bỏ trống, là một căn nhà gỗ đã cũ lắm rồi, một lối đi, hai gian nhà chính, phía trước lối đi còn có một cái giếng trời nhỏ, phòng bếp và nhà vệ sinh đều ở đằng sau, bếp đốt bằng củi, nhà vệ sinh là hố đất, nhưng nhà nào nhà nấy trong đây đều giống như vậy, sau khi Đoạn Mặc Ngôn nhìn xong thì gật đầu một cái, được đại đội trưởng phiên dịch qua lại tiếng địa phương và phổ thông, thì hàng xóm cho bọn họ thuê nhà với giá 30 đồng mỗi tháng.

Đoạn Mặc Ngôn đếm ngay 800 đồng, nói là tiền thuê hai năm, khỏi thối. Tuy hàng xóm của đại đội trưởng cảm thấy hai vợ chồng son này không ở đây lâu được như vậy, nhưng cảm thấy dù gì ông chồng cũng là người hào phóng, có thể hòa hợp được. Kêu mấy người vợ của các anh em trong thôn đến quét dọn trong ngoài một lần, rồi mở cửa sổ hai ngày cho khí độc thoát ra ngoài, rồi để cho bọn họ dọn từ nhà của đại đội trưởng qua đó.

Hôm nay là ngày đầu tiên Tiêu Tiêu vào đây ở, cô và Đoạn Mặc Ngôn vụng về nhóm lửa, trên mặt hai người đều đầy tro bụi, cô thấy trên mặt anh đều là lọ nghẹ, khó có khi nhếch nhác như vậy, thì há miệng bật cười.

Kết quả là trước đó Tiêu Tiêu còn cảm thấy có chút không chân thật, thì đến giờ phút này, rốt cuộc cô mới có cảm giác thực tế là mình sẽ sinh hoạt ở đây hai năm để dạy học tình nguyện.

Phải, hai năm. Vốn ra cô dự định bất kể thế nào thì cũng phải ở lại từ ba năm trở lên, nhưng Đoạn Mặc Ngôn lại đề ra kế hoạch bổ sung.

Anh nói, đã lập cho cô một quỹ ngân sách, có thể để cho cô phối hợp với hội trù bị tài chính để xây dựng trường tiểu học hi vọng trên khắp cả nước, cứ như thế, số trẻ nhỏ được giúp đỡ tuyệt đối nhiều hơn rất nhiều so với lực lượng dạy học tình nguyện của mỗi một mình cô.

Cô bị phương án này làm cho dao động, nhưng suy nghĩ rất lâu, cô vẫn quyết định đi dạy tình nguyện một, hai năm, bởi vì nếu không dấn thân vào vùng núi xa xôi dạy học để tích lũy kinh nghiệm, thì làm sao có thể hiểu rõ rốt cuộc những đứa trẻ này cần gì?

Sau khi hai người bàn bạc, Đoạn Mặc Ngôn đồng ý đi dạy tình nguyện với cô hai năm, Tiêu Tiêu hỏi công ty của anh tìm người quản lý hay sao, anh lại thản nhiên nói bán đi là được.

Lúc đó Tiêu Tiêu còn tưởng anh nói đùa, không ngờ anh thật sự liên hệ với người đại diện để bàn bạc, cô sợ hết hồn, bảo anh suy nghĩ kỹ càng lại, anh lại nói Thái Nhất vốn là để anh giết thời gian, chứ không trông cậy vào nó để nuôi gia đình.

Khí phách đến nỗi hết nói nổi luôn.

Tóm lại là bây giờ anh thật sự không hề oán than mà đi cùng cô đến vùng xa xôi hẻo lánh này, cầm hộp cơm bằng thiết, ngồi trên cái ghế gỗ nhỏ, ăn cơm rau dưa với cô.

Tiêu Tiêu thấy trời vừa tối thì đã ngắt điện rồi, chỉ có thể đốt nến trong nhà, ánh lửa yếu ớt rọi ra chiếc bóng u mờ trên tường, trong lòng cô lâng lâng, chợt nghĩ nếu nhu anh không đến đây với cô, một mình cô dám ở lại trong làng núi sâu xa này ư? Chắc chắn cô sẽ rất sợ hãi…..Nhưng bây giờ có anh bên cạnh cô, cô chỉ cảm thấy vô cùng yên tâm.

Có anh thật là tốt quá. Tiêu Tiêu ngốc nghếch nhìn chằm chằm Đoạn Mặc Ngôn đang cúi đầu ăn cơm, trong tim chan chứa tình cảm dịu dàng.

Ăn cơm xong, Tiêu Tiêu chủ động nhận việc rửa chén, với lại thêm chút củi vào bếp lò, đổ nước giếng vào trong cái nồi sắt sạch ở trên bên bếp, bận ra bận vào giống y như là một cô vợ nhỏ trong làng vậy.

Đoạn Mặc Ngôn ngồi bên cạnh nhang muỗi, hút một điếu thuốc sau bữa cơm, như một đại gia nheo mắt lại hài lòng nhìn cô vợ bé nhỏ yêu kiều vừa mới cưới không bao lâu.

Tiêu Tiêu rửa chén xong, dùng nước sôi tráng qua thau rửa mặt cho sạch, sau đó bỏ một ít lá trà thô mà các chị trong làng cho vào thau rửa mặt, rồi đổ hết phần nước sôi nóng còn lại vào thau rửa mặt.

Không bao lâu sau, nước nóng trong thau rửa mặt đã chuyển sang màu trà.

Tiêu Tiêu đầu đầy mồ hôi bưng thau nước đến trước mặt Đoạn Mặc Ngôn rồi ngồi xổm xuống, mỉm cười ngẩng đầu lên: “Đại gia, rửa chân cho ngài nhé.”

Đoạn Mặc Ngôn nhướn mày, cởi vớ ra, xăn ống quần dài lên.

Hai bắp chân rắn chắc đều chi chít vết muỗi cắn vừa to vừa đỏ.

Tiêu Tiêu thấy thế thì đau lòng, trong nông thôn toàn là muỗi độc, hơn nữa còn bắt nạt người mới, cho dù mặc áo tay dài, quần dài cũng không ngăn được, nhưng dường như Đoạn Mặc Ngôn đã trở thành bùa hộ mệnh của cô vậy, gần như mọi con muỗi đều chỉ cắn anh, trên chân cô chỉ có một số ít vế muỗi đốt. Dùng nước trà tiêu trừ vết muỗi cắn là cách mà vợ của đại đội trưởng dạy cô.

Cô thử độ ấm, vốc nước lên rửa đôi chân của anh, một lần lại một lần, không ngại phiền.

Đoạn Mặc Ngôn chăm chú nhìn gương mặt nghiêng nghiêng nghiêm túc của cô, khóe môi khẽ cong lên.

“Chẳng phải em cũng bị đốt à, rửa chung đi.”

“Em chỉ có mấy chỗ thôi.” Tiêu Tiêu vừa nói, vừa kéo ghế nhỏ qua ngồi đối diện anh, cởi vớ ra, để bàn chân trắng nõn vào trong, đạp lên bàn chân to của anh, nghịch ngợm đè xuống.

Đoạn Mặc Ngôn dùng ngón chân chọc vào lòng bàn chân của cô.

“Hì hì.” Tiêu Tiêu cười cúi người xuống, lại tiếp tục vốc nước rửa chân cho hai người.

Đêm đó, hai người nằm trên chiếc giường gỗ giăng mùng, Đoạn Mặc Ngôn tắt đèn pin đi, Tiêu Tiêu mở mắt trừng trừng nhìn ánh trăng như ẩn như hiện trên trần nhà, chợt giật mình một cái, tươi cười cười nhào vào lòng anh: “Sợ quá.”

“Sợ cái gì?” Đoạn Mặc Ngôn ôm chặt cô, thấp giọng nói.

“Không biết nữa.” Tiêu Tiêu cười hì hì, dụi dụi vào anh.

“Nhỏ ngốc…..” Đoạn Mặc Ngôn nghe cô nói mang theo mấy phần vui cười, thì biết ngay cô không phải sợ thật, yên tâm lại, cơ thể mềm mại nằm trong lòng, dục vọng lại hơi rục rịch.

Khoảng thời gian này ở nhà người ta, cộng thêm tình trạnh sức khỏe cô không ổn lắm, vẫn luôn không có…..

“Không được, ngày mai em phải dạy sớm, phải nghỉ ngơi dưỡng sức, không ngừng cố gắng.” Tiêu Tiêu phát hiện mưu đồ của anh, đè tay của anh lại.

“Một lần.”

“Một lần cũng không được, em đã quyết định rồi, trước khi bọn trẻ đến học, em sẽ không yêu yêu với anh đâu.” Đây chính là tự ràng buộc và thôi thúc bản thân.

“Em đã quyết định rồi? Có được anh đồng ý chưa?” Vẻ mặt Đoạn Mặc Ngôn khá nguy hiểm, nói. Cái này là quyết định quỷ quái gì chứ?

“Em biết anh nhất định sẽ dốc hết sức ủng hộ việc làm của am…..Á, không được!”

“Đùa hả, có được hay không?”

“Không được, không được…..”

Cuộc chiến công phòng của đôi vợ chồng son như thế nào không thể biết được, hôm sau, Tiêu Tiêu vẫn dậy thật sớm, gặp mặt một cô vợ trẻ khoảng 25,26 tuổi do đại đội trưởng giới thiêu. Cô ấy là cô gái duy nhất ở trong làng từng học tiểu học, học qua một chút tiếng phổ thông.

Cô nhớ cô gái kia truyền một câu nói dùm cô.

Khoảng 9 giờ, lũ trẻ lục tục đi vào từ đường, tìm chỗ ngồi xuống, vẫn còn hai, ba đứa đứng bên cạnh cửa, không chịu đi vào.

Tiêu Tiêu đếm số người, thấy cũng kha khá rồi, không nói nhiều nữa, trực tiếp mở vi tính ở trên bàn ra, nhấn phím cách một cái.

“Cừu vui vẻ, cừu lười biếng…..”

Bài hát chủ đề mà bọn trẻ thành phố nghe đến phát ngán được phát ra, làm cho mấy đứa nhỏ của làng nhà Ngô, hai mắt đứa nào đứa nấy cũng tỏa sáng, tất cả đều ngồi thẳng lưng, rước cổ nhìn thẳng vào máy tính.

Toàn bộ lũ trẻ đều nghe không hiểu tiếng phổ thông, nhưng vẫn xem phim hoạt hình say sưa. Đối với bọn chúng, được xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám, không khác gì những đứa trẻ thành phố thập niên 90 được chơi game trên Apple.

Vượt qua thời đại.

Đã hết một tập, Tiêu Tiêu nhấn tạm dừng, nhờ người phụ nữ trẻ kia phiên dịch giúp cô một câu.

“Muốn nghe hiểu phim hoạt hình đang nói gì không nào?”

Bọn trẻ đồng loạt gật đầu.

Tiêu Tiêu cong môi cười: “Tốt lắm.”

Cá đã cắn câu rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.